Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tự Hoan - Tụ Trắc

Hự hự, cái bộ này có những đoạn ngược nữ vãi nhái, cảnh báo trước nhé chị em ????  Nữ chính kiếp trước sống ở vũ trụ nơi mà khoa học kỹ thuật rất phát triển (tinh tế tương lai), là nữ quân nhân chiến đấu trên tuyến đầu chống lại sinh vật dị biến lấy cơ thể người làm vật ký sinh. Tuy nhiên, vì nữ chính có gien đặc biệt nên bị cường giả cưỡng ép gả cho anh ta sinh người thừa kế ưu tú. Nữ chính vì trách nhiệm với hành tinh mẹ nên phải đồng ý rời bỏ tiền tuyến về làm phu nhân nhà giàu, dù hôn nhân không tự nguyện nhưng cô cũng từng có giai đoạn hạnh phúc bên chồng con. Cho đến khi cô phát hiện ông chồng vốn có thói lăng nhăng lại ngựa quen đường cũ thì cô bỏ đi, không may đụng phải sinh vật dị biến, cô quyết định xả thân để cứu vô số dân thường còn lại trên tàu.  Nữ chính Dương Ngũ sống lại ở một vũ trụ khác khi mà trên đại lục này có người tu tiên, cô sinh ra trong gia đình nông thôn ở chốn thâm sơn cùng cốc, thần trí bị tổn thương nên đến năm 8 tuổi vẫn bị coi là đứa ngốc. Một ngày nọ, Dương Ngũ bỗng dưng được Trùng Vũ, một người tu tiên tu vi cao cường phát hiện và đưa về Trường Thiên Tông, nhưng không phải để tu tiên mà là để giải độc cho Trùng Hân, sư đệ cùng tông môn có xuất thân bí ẩn. Giải độc như thế nào, xin thưa siêu cẩu huyết, đó chính là thông qua xxx, nhưng nữ chính mới 8 tuổi thì xxx kiểu gì? Trùng Vũ đành phải giấu diếm mọi người, dùng bí dược luyện thuốc giúp nữ chính biến thành thiếu nữ 16 tuổi để có thể xxx giải độc cho nam chính. Cần nói thêm là tất nhiên cô không muốn, nhưng cô chỉ là người thường không có tư chất tu tiên nên không thể phản kháng lại sức mạnh của họ, cô đành cắn răng chịu, vừa chịu đau bởi thuốc giục lớn vừa chịu đau bởi cái độc của tam muội li hoả giày vò. Cô cố gắng thích ứng với hoàn cảnh, nỗ lực giành được sự yêu chiều của Trùng Hân, dù cơ thể không có linh khiếu, không giữ được linh lực, không thể tu tiên nhưng cô vẫn tìm hiểu bằng mọi cách xem có thể thay đổi thể chất hay không, bởi sống ở trong tông môn đệ nhất thiên hạ, ngày ngày nhìn thấy người tu tiên phô trương sức mạnh, cô rất muốn trở nên mạnh mẽ hơn để tự bảo vệ bản thân.  Nhưng dù cô loay hoay kiểu gì cũng không thay đổi được bản chất đương nhiên này, cô đành chấp nhận số phận làm lò chứa hoả kiêm tình nhân của nam chính. Nam chính là thiên tài hiếm có trên thế gian khi chưa đầy 20 tuổi cảnh giới đã lên đến Kim Đan, vì xuất thân bí ẩn và tài năng mà anh được tông môn vô cùng coi trọng, nhưng cũng vì thế mà anh ít tiếp xúc với những người cùng lứa tuổi, bề ngoài thì lạnh nhạt nhưng bên trong vẫn là cậu thiếu niên, trái ngược với nữ chính bề ngoài thiếu nữ nhưng thực chất đã sống gần 60 năm. Khi cô nhận ra tính cách trong ngoài không đồng nhất của anh thì thấy rất thú vị, cô chủ động quyến rũ nam chính để giành lấy nhiều lợi ích hơn cho mình. Cô hiểu hoàn cảnh bấp bênh của mình nên trong mối quan hệ này, thực chất cô mới là người chiếm ưu thế hơn. Lại một ngày nọ, khi đôi trẻ đang mặn nồng được vài năm, nữ chính giải xong độc cho nam chính được một thời gian, sư tỷ Trùng Lâm của nam chính bặc tính rằng nữ chính có thể là kiếp số ảnh hưởng đến nam chính, vì xuất thân bí ẩn quan trọng của anh, chưởng môn kiêm sư huynh của anh không thể để bất kỳ nhân tố nào ảnh hưởng đến anh, thế là nhân lúc nam chính dẫn đội vào bí cảnh rèn luyện, ông này quyết định ra tay giết nữ chính. May mà Trùng Vũ kịp thời phát hiện và khuyên nhủ nên nữ chính chỉ bị đày đến Phàm Nhân Giới, nơi hoàn toàn không có người tu tiên, nơi bị ngăn cách với đại lục Cửu Hoàn.  Trên đường đến đó, nữ chính xui xẻo gặp phải đại chiến giữa hai yêu vương, may mắn sống sót thì lại bị Thanh quân, người chiến thắng bắt về hang ổ, lý do là vì trên người cô có hơi thở của nam chính ???? Như vậy là lại một lần nữa, vì nam chính mà cô rơi vào hoàn cảnh bất đắc dĩ. Thanh quân là linh sủng sống vạn năm của Trường Thiên Thần Quân, một người tu tiên đã thăng tiên nhưng chấp nhận tự hàng xuống trần gian để tiêu diệt Ma Quân trên đại lục này. Thanh quân ngửi thấy hơi thở của Thần Quân trên người cô, ép hỏi cô đó là ai nhưng vì sợ Thanh quân là kẻ thù của nam chính nên cô không hé răng, vậy nên cô bị Thanh quân làm nhục. Thanh quân là hồ ly nên có khả năng mị hoặc bẩm sinh, cơ thể có thể vừa biến nam vừa biến nữ. Nó làm nhục thân thể cô, chui vào đầu óc cô tra tấn tinh thần cô để điều tra xem nam chính liệu có phải chủ nhân khi xưa của nó không, đáng hận nhất là nó làm tất cả những điều này với lối suy nghĩ hiển nhiên đầy ngây thơ, nó không hề cảm nhận được rằng hành vi của nó làm tổn thương một phàm nhân, đặc biệt là một người con gái như thế nào. Đọc đến đoạn này chỉ muốn lật bàn, đập điện thoại, bỏ truyện, nếu là sách giấy chắc mình sẽ xé tan quyển sách cho bõ tức ???? Nữ chính làm gì được khi sức mạnh đôi bên chênh lệch như trời với đất? Cô tự sát, nhưng tự sát cũng không xong, Thanh quân cuối cùng đạt được thông tin mà nó muốn, nhưng nó không giết cô, ngược lại khi phát hiện ra trường hợp của cô giống với Yêu tộc khi không có linh khiếu nhưng lại có thần thức, nó còn ban cho cô một bộ công pháp để xem liệu một phàm nhân có thể tu tiên được hay không. Và thế là nữ chính mang trong mình vô số vết thương về cả tinh thần lẫn thể xác cộng một bộ công pháp bước vào Phàm Nhân Giới, nơi mà lúc đó có thể nói một đi không trở lại đối với cô.  Tiến vào nơi đây, từ một phàm nhân bé nhỏ như con kiến trong chốn tu tiên, cô lại trở thành kẻ mạnh nhất. Cô biết võ công, cô có đan dược và pháp bảo, cô biết nơi đây là thế giới được tách nhỏ từ Cửu Hoàn ra, cô không muốn mình hoà nhập vào thế giới này, vốn chỉ định đứng một bên xem diễn. Nhưng ngay từ lúc đầu khi chứng kiến thời buổi rối loạn, mạng người như cỏ rác, đi đến đâu cũng gặp những chuyện dơ bẩn, muốn tự do hành tẩu giang hồ cũng khó, vả lại dù loạn lạc nhưng đôi mắt, con tim cô lại nhìn thấy những con người nhỏ bé bình phàm đó sống đầy nỗ lực, giành giật sự sống trong cái chết, cô đồng cảm và quyết định gánh lấy trách nhiệm lên vai, cô lấy một cái tên mới cho bản thân, cô trở thành Trúc Sinh đánh thiên hạ khai sáng thời đại hoà bình. Ở Phàm Nhân Giới, cô có tri kỷ thấu hiểu linh hồn, có tình nhân rạo rực sức sống, có nam sủng muôn màu muôn vẻ, có bách tính nhân dân tôn sùng. Cô còn dần dà khám phá ra phương thức tu tiên cho riêng mình dù gặp rất nhiều trắc trở. Cô có mục tiêu để nỗ lực, có hy vọng sống, cô trở lại là chính mình, sống một cuộc đời hào hùng đầy màu sắc. Cô là đại khí vận giả vì kiếp trước đã cứu vô số người, kiếp này khai sáng ra cả một vương triều, cứu vớt lê dân bách tính, đáng lẽ ra cô luôn gặp may mắn nhưng chỉ vì đụng phải nam chính, người từng thăng tiên, khí vận còn trên cả cô nên mới xui xẻo thế. Cuộc đời cô mà kết thúc ở Phàm Nhân Giới thì cũng có thể coi là trọn vẹn, nhưng cô còn mối thù với Thanh quân, còn mối duyên nợ nhằng nhịt với nam chính nên đương nhiên tác giả phải để cô trở lại chốn tu tiên đó, để trả thù và để toả sáng. Muốn biết cô trả thù và toả sáng thế nào mời chị em đọc truyện, vì mình đã kể gần nửa cái truyện rồi, nói nữa spoil cmn hết =))  Bộ truyện này về mặt tình tiết và nhân vật đều rất khá, xây dựng bối cảnh hay, tuy không phải truyện thuần tu chân chính thống mà nghiêng về tình cảm nữ chủ nhiều hơn nhưng tổng thể thì ổn. Đặc biệt tác giả miêu tả cảm xúc nhân vật rất hay, mình đã phải rơm rớm nước mắt với khá nhiều phân đoạn, nhất là giai đoạn nữ đế Phàm Nhân Giới. Song cũng có những chỗ lý luận của tác giả không chặt chẽ, không ăn khớp, nhưng một bộ truyện có thể mang lại cảm giác rung động, đồng cảm, ưu điểm nhiều hơn khuyết điểm thì mình nghĩ là bộ truyện cũng khá thành công rồi. Ah, với những chị em khoái thịt thì sẽ thích bộ này đấy, tuy trừu tượng mơ hồ nhưng được cái thịt thà xuyên suốt. Đề cử chị em nên thử :)) Rate: 4/5. *** Nữ chưởng môn đi vào Bách Hoa Cốc, nơi này không còn có khai trí con thỏ, liền phá lệ an tĩnh. Nàng thấy được cái kia ngồi ở cự hoa hoa cánh thượng Trúc Sinh.   Nàng đi qua đi, kêu một tiếng “Thần quân”. Trúc Sinh quay đầu, cười nói: “Ngươi đã đến rồi, vừa lúc, chúng ta cho hắn tẩy cái đầu.” Khương Châu liền cười đi qua đi. Kia cánh hoa phía trên ngủ say tuấn mỹ thanh niên, đúng là Trùng Hân. Các nàng một cái đỡ hắn, nâng lên hắn cái gáy, một cái cho hắn giải khai búi tóc, buông ra tóc. Bọn họ ngưng ra thủy cầu, thủy cầu cuồn cuộn xoay tròn, rửa sạch Trùng Hân tóc dài. Kỳ thật Trùng Hân đã sớm là Hợp Đạo Kỳ đạo tôn, hắn liền tính sinh rút hồn căn lâm vào trầm miên, thân thể cũng sẽ không phân bố dầu trơn dơ bẩn, càng sẽ không rơi xuống bụi bậm. Chẳng sợ đem hắn chôn đến trong đất, đào ra hắn đều là sạch sẽ. Nhưng Khương Châu cùng Trúc Sinh, một cái là hắn mẫu thân, một cái là hắn thê tử. Các nàng liền thích làm như vậy. Vì hắn gội đầu, vì hắn tịnh mặt, vì hắn quát đi chòm râu, làm hắn cằm vĩnh viễn trơn bóng xinh đẹp. Các nàng đem hắn chiếu cố đến sạch sẽ thơm ngào ngạt. Đãi thu thập sẵn sàng, Khương Châu nhẹ nhàng thở dài. “Còn muốn bao lâu?” Nàng hỏi. Trúc Sinh nói: “Ước chừng 300 năm đi.” Khương Châu im lặng. Đãi Khương Châu rời đi, Trúc Sinh phất tay hoa khai một đạo không gian cái khe, mang theo Trùng Hân tiến vào tiểu càn khôn. Nàng đem Trùng Hân an trí ở quỳnh cây ăn quả hạ đồng cỏ thượng. Thảo nguyên thượng còn đứng sừng sững Trường Thiên lưu lại nơi này huy hoàng cung điện, nhưng Trúc Sinh biết, Trùng Hân càng thích chính là cùng nàng cùng nhau nằm ở quỳnh cây ăn quả hạ, xem nhỏ vụn tinh quang. Nàng liền ngồi ở dưới tàng cây, làm Trùng Hân đem đầu gối lên chính mình trên đùi. Nàng dựa vào trên thân cây, ngẩng đầu nhìn mắt mãn thụ màu hồng phấn đóa hoa. Nàng còn ở quang kén trung khi, liền cảm giác tới rồi Trùng Hân làm những chuyện như vậy. Hắn đem hồn căn sinh sôi nhổ, trả lại cho Khương Châu. Chính hắn lại lâm vào trầm miên trung. Đương nàng thoát ra quang kén, nàng liền lựa chọn thăng tiên. Thế gian này như có ai biết như thế nào cứu Trùng Hân, cũng chỉ có thượng giới những cái đó gia hỏa. Bọn họ không có kêu nàng thất vọng, nàng đã biết như thế nào cứu vớt Trùng Hân, cho nên quy hàng. Còn có 300 năm a, nàng tưởng. Nàng dựa vào trên thân cây, nhắm mắt nghỉ ngơi. Không biết ngủ bao lâu, bỗng nhiên tỉnh lại, phát hiện chính mình cùng Trùng Hân, cơ hồ bị hồng nhạt cánh hoa vùi lấp. Nàng giật mình ngẩng đầu, đã từng nở khắp hồng nhạt đóa hoa tán cây thượng, hiện giờ thế nhưng lặng yên không một tiếng động kết đầy quỳnh quả. Kia không phải giục sinh ra tới ngụy quỳnh quả, đó là sinh trưởng một ngàn năm mới kết quả chân chính quỳnh quả. “Không phải còn muốn 300 năm sao?” Trúc Sinh mê hoặc. Nàng lại không biết, nàng tính này một ngàn năm thời gian khi, không có đem Khương Châu dựng dục Trùng Hân 300 năm cũng nạp hàm đi vào. Kỳ thật đương Trường Thiên một nửa thần hồn tiến vào Khương Châu khí hải khi, này tiểu càn khôn liền lần thứ hai vận chuyển đi lên. Thế nhưng so nàng mong muốn còn sớm 300 năm, mặc kệ như thế nào, lệnh người vui vẻ. Trúc Sinh vươn tay, một con quỳnh quả liền rời đi chi đầu, dừng ở tay nàng trong tay. Nàng đợi này hồi lâu, đó là đang chờ đợi quỳnh quả. Thế gian này độc nhất vô nhị tiên quả, sinh trưởng một ngàn năm mới thành thục kết quả, trái cây điềm mỹ nhiều nước, có thể trọng tố hồn căn.   Mời các bạn đón đọc Tự Hoan của tác giả Tụ Trắc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều - Tứ Thục
Đọc truyện Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều của tác giả Tứ thục mở ra câu chuyện ngôn tình sắc đầy ngọt ngào và thú vị. “Anh, anh... anh cởi quần ra làm gì?” “Em cố ý muốn làm bác sĩ nam khoa, anh cho em cơ hội thực tập.” “Nơi này là bệnh viện, đừng có nghịch có được không? Em về nhà rồi...” “Rồi như thế nào? ” Anh kéo cô vào trong ngực, cười mờ ám hỏi: “XXOO?” “XX cái đầu anh!” Cô một tay đẩy anh ra, la lớn lên: “Người tiếp theo!” “Toàn bộ lịch hẹn hôm nay của em đều là anh!” *** Tiếu Nhiễm mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Cố Mạc lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc... Cả người Tiếu Nhiễm vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì....” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tiếu Nhiễm từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở trên giường. “Qủa nhiên là tuyệt sắc. Cho dù Cố Mạc là cong, cũng nhất định không chịu được hấp dẫn này đâu.” Dương Nguyệt Quyên nhìn cả người Tiếu Nhiễm bị vùi vào trong chăn mền màu xanh mà có chút ghen tỵ. Tiếu Nhiễm có khờ dại thế nào cũng có thể đoán được mẹ kế muốn làm cái gì, cô vùng vẫy nhớ tới, lại nhận ra tay chân mình mất hết sức lực: “Dì, vì sao?” “Hiện giờ chỉ có cô có thể cứu ba cô. Chỉ cần đêm nay Cố Mạc muốn cô, cậu ta liền không thể động thủ với ba của cô.” Dương Nguyệt Quyên nói xong, liền đi ra cửa: “Hầu hạ cậu ta cho tốt, cũng đừng khiến tôi phải tiền mất tật mang.” “Không cần! Dì, nếu ba biết bà thiết kế như thế để hãm hại tôi, nhất định sẽ không tha thứ cho bà!” Tiếu Nhiễm nóng nảy, ba yêu thương cô như thế, chắc chắn sẽ không cho phép dì làm thương tổn cô. “Tiếu Nhiễm, cô sai rồi. Đây là chủ ý của ba cô.” Dương Nguyệt Quyên để lại mấy lời này, rồi đi ra khỏi phòng. Tiếu Nhiễm kinh ngạc trừng to mắt, không thể tin được lời mẹ kế vừa nói. Người ba hiền lành yêu thương cô hết mực trong trí nhớ thực ra lại là chủ mưu của sự việc đêm nay. Cô như thế nào cũng không thể tin được sự thật này. Nếu cô biết là sẽ như thế này, cô nhất định sẽ không mặc kệ đống bài tập vẫn chưa làm xong, sau đó đi cùng mẹ kế đến tham gia yến hội. Cô là bị người thân của mình bán đứng. Hàng hàng nước chua xót chảy ra từ trong hốc mắt của cô, như mưa đêm đầu đông, băng giá làm đau đớn cõi lòng của cô. Thời gian từng giây từng phút qua đi, cô giống như một người tử tù đang chờ được hành hình, tràn ngập tuyệt vọng. Khi cửa phòng được mở ra khi đó, trái tim của cô lập tức buộc chặt lại. Là người tên là Cố Mạc sao? “Việc chúng ta hợp tác với LC còn cần suy xét. Cậu đi tìm người điều tra tình hình kinh doanh của bọn họ một chút.” Một âm thanh tràn đầy từ tính từ phòng khách truyền đến. “Được.” Một giọng nói cẩn thận đáp lại. “Bảo Lynda đặt vé máy bay cho tôi đi Newyork vào ngày mai. Đúng rồi, để tôi chăm chú theo dõi Tiếu Bằng Trình, con người mà nóng nảy thì chuyện gì cũng làm ra được.” Người đàn ông lạnh lùng hừ một tiếng. “Vâng.” Hai người đàn ông nói chuyện với nhau rõ ràng truyền vào trong tai của Tiếu Nhiễm. Khi cô nghe được tên của ba mình, trái tim lại càng lạnh thêm. Người đàn ông bên ngoài kia là người sẽ ra tay với ba mình theo như lời mẹ kế nói – Cố Mạc. Cô khẩn trương cắn môi, thật muốn níu lấy ga trải giường quấn chặt người mình lại. Sau khi tiếng đóng cửa vang lên, Tiếu Nhiễm liền nghe được một tràng những tiếng bước chân không nhanh không chậm ngày càng gần, trái tim của cô nhảy lên càng nhanh, có một cảm giác như sắp ngập đầu trong tuyệt vọng. Không cần đi vào! Cô nhắm mắt lại, không ngừng cầu nguyện. Nhưng là rõ ràng thượng đế không nghe được âm thanh của cô. Một người đàn ông cao lớn mà anh tuấn xuất hiện ở cửa. ... Mời các bạn đón đọc Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều của tác giả Tứ Thục.
Hôn Sai 55 Lần - Diệp Phi Dạ
Trong siêu phẩm Nam Thần Cao Lãnh Ở Sát Vách: Hôn Sai 55 Lần của tác giả Diệp Phi Dạ có nói những câu mở đầu đậm chất ngôn tình sắc "Ông xã, đêm nay dạ dày em có chút không thoải mái, xin nghỉ ngơi!" "Ông xã, đêm nay hình như em có chút sinh bệnh, xin nghỉ ngơi!" "Ông xã, đêm nay em phải tới chơi với bạn bè, xin nghỉ ngơi!" Trước khi kết hôn Cố Khuynh Thành, luôn muốn tới gần Đường Thời như thế nào. Sau khi kết hôn Cố Khuynh Thành, cuộc sống trở lại bị giam cầm, lại nghĩ làm như thế nào để Đường Thời buông tha cô một đêm. *** Em cho tôi thời gian ấm áp, tôi hứa cả đời em sẽ khuynh thành -- Khi Cố Khuynh Thành tỉnh dậy, ngoài cửa sổ trời đã sáng choang, cô theo thói quen duỗi người một cái, thân thể truyền đến một trận đau sót. Cố Khuynh Thành nhíu lông mày lại, ngồi dậy, liền nhìn thấy cửa phòng tắm thủy tinh ở đối diện, có một bóng dáng cao lớn như ẩn như hiện, còn kèm theo tiếng nước chảy rất nhỏ. Cố Khuynh Thành giật mình hai giây, lúc này mới bỗng nhiên nhớ tới hình ảnh hôm qua mây mưa cùng Đường Thời. Mặt Cố Khuynh Thành hơi đỏ lên, tay theo ý thức nắm lấy chăn mền, có chút e lệ cúi đầu xuống. Cô và Đường Thời quen biết từ khi còn bé, vẫn qua lại tốt, cuối cùng bây giờ cùng giường chung gối, anh sẽ phụ trách với cô, cưới cô làm vợ chứ. Cố Khuynh Thành nghĩ tới đây, mắt hơi hiển hiện hảo quang hưng phấn. Qua ước chừng mười phút đồng hồ, cửa phòng tắm mở ra, Cố Khuynh Thành ngẩng đầu, nhìn thấy Đường Thời quần áo chỉnh tề từ trong đi tới. Với việc quen biết anh gần hai mươi năm, Cố Khuynh Thành vẫn bị người đàn ông nổi bật trước mặt, quả thực tuyệt vời, màu mắt đậm, đôi môi nhạt, bộ dạng hoàn mỹ, phối hợp với một chiếc áo sơ mi trắng áo vô cùng đơn giản, dễ dàng làm cho người ta có một loại phong thái tuyệt thế kinh hãi thế tục. Tay Cố Khuynh Thành nắm lấy chăn mền, hơi thêm một chút khí lực, khuôn mặt xinh đẹp, treo một nụ cười yếu ớt, mở miệng giọng nói nhẹ nhàng, gọi một tiếng tên Đường Thời: "Đường Thời..." Trên mặt Đường Thời gần như không có biểu lộ cái gì, anh chậm rãi đi qua giường Cố Khuynh Thành, dáng vẻ đẹp mắt, chỉ là ánh mắt từ đầu đến cuối không có liếc nhìn qua Cố Khuynh Thành một chút. Đường Thời đứng ở trước giá áo, cầm áo khoác tây trang của mình lên, đứng ở trước gương, từ từ mặc vào. Rõ ràng tối hôm qua với cô còn rất tốt, tại sao sau một đêm tình vui vẻ, anh lại trở nên lạnh nhạt như vậy? Cố Khuynh Thành nhăn mày, trên mặt vẫn duy trì nụ cười yếu ớt như cũ, mở miệng lần nữa, nói: "Đường Thời, tối hôm qua..." Cố Khuynh Thành vừa mới phun ra hai chữ này, liền lập tức im lặng, mặc dù cô rất muốn gả cho anh, nhưng là, tối hôm qua mọi chuyện như thế, sao có thể làm cô mở miệng nói. Đường Thời đưa lưng về phía Cố Khuynh Thành, lúc nghe thấy hai chữ "Tối hôm qua", ngón tay hơi hơi dừng một chút, sau đó giống như không có việc gì, chậm rãi cài nút áo tây trang lại, sau đó mới mới chậm rãi xoay người, đối mắt với Cố Khuynh Thành. Người đàn ông cũng không nói lời nào, trên mặt anh vẫn duy trì thần sắc lạnh nhạt, nhìn qua bình tĩnh không chút gợn sóng, thế nhưng trên thân lại có từng tia áp bức truyền tới, để lòng Cố Khuynh Thành, nổi lên một tầng bất an và khẩn trương không thể áp chế. Cố Khuynh Thành nuốt nước bọt, khéo hiểu lòng người mở miệng: "Đường Thời, anh có chuyện gấp sao..." Lần này Cố Khuynh Thành còn chưa nói hết, Đường Thời đã lên tiếng cắt ngang lời cô nói,tiếng người đàn ông hoa sắc mát lạnh, âm điệu không lạnh không nhạt, chỉ là tiếp lại lời nói trước của Cố Khuynh Thành: "Tối hôm qua? Tối hôm qua làm sao?" Cái gì gọi là tối hôm qua làm sao? Anh và cô lên giường... Cố Khuynh Thành hơi há hốc mồm, biểu lộ mờ mịt nhìn qua Đường Thời áo mũ áo mũ chỉnh tề phong độ, có chút không đoán ra lời này của anh có ý gì. Đường Thời đi về phía trước hai bước, vươn tay nâng cằm Cố Khuynh Thành lên, hơi hơi cúi người, đem mặt gần sát mặt cô: "Mặc dù em là lần đầu, em có chút ngượng ngùng, cũng không đủ để cho người ta tận hứng, nhưng mà, anh vẫn rất thích..." Đường Thời dừng một chút, sau đó lại bổ sung một câu: "Chẳng qua, giới hạn lên giường với em chỉ tới hôm qua." ... Mời các bạn đón đọc Hôn Sai 55 Lần của tác giả Diệp Phi Dạ.
Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút - Hề Yên
Kể từ lúc làm vợ của Thi Vực thì Thẩm Chanh đã nghĩ mình đã phải tích rất nhiều phúc mới lấy được người chồng như vậy. Cô bước chân vào cuộc sống cưng chiều hết mực.  Lời cô cảm thấy ngọt ngào nhất khi được nghe từ anh là: "Đắc tội em, anh giáo huấn người đó thay em" *** "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần khiết!" Thẩm Chanh tức giận mắng to, giơ tay lên. Bốp! Trong phòng yên tĩnh, tiếng bạt tai đặc biệt vang dội. "Đánh tôi?" Trong giọng nói người đàn ông lộ ra hơi thở nguy hiểm, một phát chế trụ hai tay Thẩm Chanh, nâng lên trên đỉnh đầu cô, hung hăng bắt lấy môi của cô. Mẹ nó! Ăn đậu hũ của cô? Hàm răng hung hăng khẽ cắn, mùi máu tươi lập tức chui vào trong miệng. "A...." Người đàn ông phát ra âm thanh hút khí. Nhưng chỉ tạm dừng một giây, bàn tay mạnh mẽ có lực suýt chút nữa bóp nát cằm của cô, "À! Hóa ra là con mèo hoang!" "Anh mới phải mèo, cả nhà anh đều là mèo!" "Câm miệng." "Anh còn làm xằng làm bậy nữa, tôi liền báo cảnh sát!" Thẩm Chanh tức giận đến nổi giận. "Ừ, tùy cô." Giọng nói vô cùng từ tính vang lên, giống như là từ chối cho ý kiến. Nhưng đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên một tiếng tiếp một tiếng. Ngừng thở, Thẩm Chanh cảm thấy được chút sức sống. Tiếng chuông ngoài cửa reo hồi lâu, cuối cùng dừng lại. Két! Ánh sáng bên ngoài chiếu vào. Cửa nhà bị người mở ra. Thi Vực híp mắt, lấy tay ngăn cản ánh sáng bên ngoài, thấy rõ người tới, khẽ phát ra một tiếng nguyền rủa: "Cút!" Đường Diễm trừng lớn mắt, rất hoang mang với tất cả chuyện trước mắt, "Các người đây là...." Thẩm Chanh liếc qua người tới, thu hồi ánh mắt. Bốp! Trả lời người tới là một tiếng vang thanh thúy. Đúng vậy, Thẩm Chanh dùng sức quăng cái tát thứ hai. Thi Vực bị đánh tỉnh táo, khuôn mặt tuấn tú nổi lên dấu tay. Thẩm Chanh ở dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chỉnh sửa xong cổ áo bị làm lộn xộn, bình tĩnh tự nhiên đi ra ngoài. Tĩnh mịch. Trong phòng, là một mảnh tĩnh mịch tuyệt đối. Miệng Đường Diễm há lớn, khiếp sợ không thôi. Lần đầu tiên nhìn thấy, có người dám đánh mặt của anh. "Anh tới làm gì?" Thi Vực trầm mặt, giọng nói lạnh đến mức khiến người cảm thấy lạnh lẽo. "Khụ...khụ! Không phải tìm người đến dập lửa cho anh sao?" Đường Diễm nén cười, giống như bỏ lỡ một trận đùa giỡn rất đặc sắc, bọn họ.... giống như chơi rất kịch liệt. Thi Vực dựng thẳng lông mày, ánh mắt rơi vào trên người phụ nữ phía sau lưng Đường Diễm, "Cô ta?" "Nếu không còn là ai?" Đường Diễm cười mỉa, quăng cho mỹ nữ bên cạnh một ánh mắt, "Còn không đi hầu hạ tốt anh em của tôi." "Không thành vấn đề! Người ta nhất định sẽ làm cho anh quên không thoải mái vừa rồi!" Mỹ nữ nhún nhún ngực, cười đến quyến rũ gợi cảm. Thi Vực theo bản năng nhíu mày, người phụ nữ trước mắt khiến anh cực kỳ phản cảm. Ném xì gà trong tay tới trên gạt tàn thủy tinh, ánh mắt lạnh như băng bắn về phía Đường Diễm, "Mang đi." Không khí đột nhiên lạnh lẽo, mang theo chút hơi thở không biết tên. Nhìn ra được Thi Vực đã không còn hào hứng, Đường Diễm cười xấu xa với anh, "Xem ra, lửa này sợ là đã được dập rồi!" Nói xong, mang theo mỹ nữ kia xoay người đi ra ngoài. Sau khi hai người rời đi, Thi Vực đập một quyền nặng nề bể cái bàn dài. ... Mời các bạn đón đọc Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút của tác giả Hề Yên.
Nếu Như Gặp Mặt Lúc Chưa Yêu - Phong Thần Tuyết
Anh là tinh anh trong giới thương trường, cao ngạo, đẹp trai, giàu có, xung quanh có không biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp thầm mong được cùng anh nên duyên vợ chồng. Cô là đứa con riêng lưu lạc ngoài xã hội, ngày đoàn tụ gia đình lại chính là ngày cô phải thay chị gái gả cho anh. Sau đám cưới xa hoa, cô đồng thời phải mang trong mình trọng trách lớn lao là bảo vệ quyền lực và tiền bạc của gia tộc. Cuộc sống hôn nhân không tình yêu đan xen bởi trách nhiệm, mưu mô, danh vọng cùng những toan tính xấu xa, bất cứ lúc nào cũng có thể cướp đi tính mạng của những người tham gia trong vòng xoáy. Tình yêu nảy nở và lòng tin được dựng xây, đó có phải là tất cả những gì đã khiến nụ cười nở rộ trên khuôn mặt cô lần nữa? Nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, liệu anh và cô có thể yêu thương sâu đậm ngay từ đầu? *** Trên cơ thể vẫn còn lưu lại dấu vết của anh, những vết tích khiến cô lúc này chỉ cảm thấy trống rỗng và băng giá từ tận đáy lòng. Vào lúc cô tưởng như hạnh phúc nhất, anh quyết ý bỏ đi, khiến những cảm giác buồn bã, lạnh lẽo bất ngờ ập tới, thổi bay tất cả mọi suy nghĩ trong đầu cô.   Thế nhưng, một người con gái như cô thì có mấy suy tư để mà nói chứ?   Cô dịch chuyển cơ thể, mệt mỏi nhấc người khỏi giường, choàng khăn bông đi vào phòng tắm.   Khi bồn tắm đã đầy nước, cô nhấc đôi chân thon dài bước vào bên trong.   Bồn tắm vừa cứng vừa lạnh, lòng người giá như có thể cứng và lạnh như thế, liệu chăng sẽ không phải chịu đựng nhiều đau khổ như vậy?   Nước rất ấm, bao bọc lấy cơ thể cô, cũng đồng thời gột sạch tất cả những tàn tích còn lưu lại trên người cô.   Cô phải gột rửa thật sạch, tốt nhất là không còn dấu vết nào càng tốt. Bởi đó là điều mà cô mong muốn.   Tì cằm lên thành bồn, hai mắt cô dán chặt vào chiếc di động đặt ở gần đó. Màn hình lớn đã tối đen suốt từ đêm hôm qua. Có lẽ cô mãi mãi chẳng bao giờ thấy màn hình đó lóe sáng được nữa.   Đưa mắt sang chỗ khác, ánh mắt cô lưu lại trên tấm gương có viền được chạm trổ tinh xảo. Trong đó hiện lên một khuôn mặt đỏ hồng, mơ màng vì không khí ấm nóng.   Cô lặng lẽ cười nhẹ, ở trong thành phố giá băng này đã từng có một con người nhiệt huyết, chỉ là nó đã sớm tàn giữa bầu trời băng tuyết lạnh giá ở phương bắc và trong buổi đêm lạnh lẽo đơn côi tại phương nam.   Đối với cô mà nói, đến sau cùng đã chẳng còn bất cứ thứ gì ý nghĩa nữa…  ... Mời các bạn đón đọc Nếu Như Gặp Mặt Lúc Chưa Yêu của tác giả Phong Thần Tuyết.