Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền

Thể loại: Huyền huyễn, ngôn tình, dị giới, tiên hiệp, hiện đại Độ dài: 27 chương Edit: Crow Very Fun Nhất Độ Quân Hoa ngập ngừng: “Đồ điên, dám mắng nam chính của ta là cầm thú, không có tình người.” Đồ điên vẻ mặt bình thản: “Rồi sao?” Quân Hoa: “Ta viết ngay một nam chính vạn người mê” Đồ điên: “Kết quả?” Quân Hoa gào khóc: “Kết quả bọn họ liền quay sang mắng ta……” Nội dung tiêu biểu: Xuân phong nhất độ, ngược luyến tình thâm Nhân vật chính: Phong Phi Phi, Vũ Dương, Nguyên Quân, LưuHương Phối hợp diễn: Dương Phong, Liễu Diệp, Kim Long, Ngân Mị Cái khác: Nhất Độ Quân Hoa, hài hước *** Bách hoa tiên tử oai truyền thuộc thể loại tiên hiệp, ngôn tình, đô thị, dị giới, huyền huyễn, có ngược. Truyện đã hoàn nên cũng khá dễ cho độc giả tìm đọc. Nhất Độ Quân Hoa cũng là một trong những “mẹ kế” của giới ngôn tình, chưa kể đến Bách hoa tiên tử oai truyền thì kho tàng ngược của tác giả phải kể đến hai bộ truyện đình đám là Lâu chủ vô tình và Phế hậu tướng quân. Dĩ nhiên, điểm chung lớn nhất của ba tác phẩm này chính là đều ngược tơi ngược tả, khiến độc giả đau lòng khôn xiết. Tình yêu của Phong Phi Phi và Vũ Dương – một bên là tạp vật sinh ra lúc tế thần có thể phá hủy nguyên thần của Chàng, một bên Thần Tàn Phá của Ma giới. Số mệnh này sinh ra vốn dĩ là để dày vò nhau. Quá khứ nói rằng khi Thần Thủ Hộ – Nguyên Quân và Thần Tàn Phá – Vũ Dương của Thần giới và Ma giới tế luyện để phong ấn dị độ ma giới, thì đã sinh ra tạp vật, tạp vật này mọc thành cây hoa đào, tu luyện thành Bách hoa tiên tử. Vốn dĩ Bách Hoa Tiên và Phong Phi Phi là một người, mà tác giả lại đem đến một cốt truyện rắc rối chính là Bách Hoa Tiên yêu Nguyên Quân, còn tạp niệm của Bách Hoa Tiên là Phong Phi Phi lại đem lòng yêu Vũ Dương. Nỗi đau đớn giằng xé khi mà người yêu nhau lại không thể ở bên nhau. Phong Phi Phi tạp niệm của Bách Hoa Tiên vì muốn gia cố phong ấn dị độ ma giới mà chấp nhận hóa thành linh thạch, chấp nhận để Bách Hoa Tiên sống bên Vũ Dương của nàng. Nếu truyện chỉ đến đây, vậy lại thêm một tác phẩm ngược nữ chính của Nhất Độ Quân Hoa. Thế nhưng, lần này tác giả đã quay ngoắt sang một hướng khác, để Vũ Dương biết được sự thật, xông lên đỉnh núi cứu Phong Phi Phi của chàng. Vũ Dương thần là người của Ma Giới nhưng lại đem lòng yêu sâu đậm Phi Phi, chàng dành hết tất cả những gì mình có cho nàng, kể cả tính mạng để đổi lấy cho Phi Phi một đời bình an. Điều mình đau lòng nhất chính là việc Vũ Dương hồn phi phách tán, giữa đất trời này sẽ chẳng còn một Thần Tàn Phá của Ma Giới, có chăng điều duy nhất để người ta biết về chàng chính là phần mộ trước khi thành thần của Vũ Dương. Thậm chí người con gái chàng yêu thậm chí còn không có những ký ức về chàng. Tại sao đến cuối cùng, nam nhân rực rỡ như ánh mặt trời, nam nhân vạn người mê như thế lại hôi phi yên diệt. Cuối cùng, Phi Phi lấy một chàng nam phụ khác, đến cuối cùng lúc nhớ ra, thì chàng mãi mãi đã không còn ở cạnh bên nữa rồi… Cảm giác có được rồi mất đi trong truyện cứ dai dẳng mãi khiến mình đau lòng muốn ngất. Những hy vọng được nhen nhóm rồi tắt lụi vĩnh viễn, để lại một người cô đơn với những đau đớn và dằn vặt vì một người đã mãi mãi ra đi. Review truyện Bách hoa tiên tử oai truyền theo mình nghĩ là rất hợp với những bạn thích ngược, lần này ngược cả hai, không còn nam chính cầm thú tra nam. Nhưng đổi lại được anh nam chính vạn người mê thì anh lại chẳng thể viên mãn bên nữ chính được. Đọc truyện online tác phẩm này khiến mình bị tự kỷ vì ngôn tình SE một thời gian, có thể nói những tình tiết trong truyện vô cùng sắc nét, thậm chí việc những hồi ức mờ nhạt thỉnh thoảng xuất hiện trong ký ức của nữ chính cũng khiến người ta đau lòng. Đừng bỏ qua tác phẩm tuyệt vời này bạn nhé. *** Tác giả viết thế giới này ngoài Thần giới và Ma giới còn có dị độ ma giới, dị độ ma giới này có thể thôn tính cả Thần Ma, vì vậy 2 giớ luyện ra Thần Thủ Hộ – Nguyên Quân và Thần Tàn Phá – Vũ Dương. trong khi tế luyện sinh ra tạp vật. Tạp vật này có thể phá hủy cả 2 Thần, vì vậy Thần giới giấu nó xuống nhân gian, Tạp vật mọc thành cây hoa đào tu luyện thành bách hoa tiên tử- nữ chính. sau khi phong ấn dị độ ma giới, Thần Ma đường ai nấy đi. sau này Ngọc Hoàng thấy Thần Tàn Phá của Ma giới có nguy cơ uy hiếp đến Thần giới, âm thần đưa tiên đào lên Thiên giới, âm mưu hủy hoại Thần Tàn Phá. không ngờ Bách Hoa Tiên lại đem lòng yêu Thần Thủ Hộ trước, thấy nguy cơ mất người, Ngọc đế bèn đổ cho Bách Hoa Tiên tử trong lòng tạp niệm, tách chân thân và tạp niệm để chân thân trên tiên giới, tạp niệm dưới trần, đến bên thần Tàn Phá, âm thầm hại người. chân thân biến thành Đào Hoa Tiên Tử, tạp niệm biến thành Phong Phi Phi.    Thế rồi trải qua bao nhiêu chuyện hợp tan, đến khi Phi Phi và Vũ Dương thật sự yêu nhau, tình cảm sâu nặng thì thật trớ trêu phong ấn lại lung lay, nàng và Phong Phi Phi kia- tức chân thân của Bách Hoa cùng phải đi phong ấn lại. Việc phong ấn diễn ra không thuận lợi, Phi Phi nhận ra nàng pháp lực yếu ớt, mà để phong ấn được thì rốt cục linh thạch không thể, mà cần nàng- tạp vật năm xưa phải biến thành linh thạch để phong ấn. Nàng nguyện ý, mong là Phong Phi Phi- Đào Hoa tiên kia sẽ sống hạnh phúc bên Vũ Dương của nàng, đừng làm chàng phải đau lòng vì nàng ra đi. Đến khi phong ấn đã xong, nàng nằm lại trên đỉnh núi không tịch nhìn Vũ Dương và Phong Phi Phi kia cử hành hôn lễ. Cảnh hôn lễ diễn ra trong nước mắt. Mọi chuyện tưởng rằng đã kết từ đây.    Nhưng sau đó, vâng còn có sau đó, chàng Vũ Dương kia biết được sự thật, chạy đến đỉnh núi phá phong ấn để cứu người yêu. Nhưng khi phong ấn bị phá vỡ, Ma vật trong đó thoát ra đã bắt lấy khối thạch là nàng Phi Phi đây uy hiếp Vũ Dương chàng, ép chàng xuống chín tầng địa ngục chiến đấu với Ma tướng để đổi lấy nàng. Khi chàng trở về giải chú hóa ngọc cho nàng, ta tưởng rằng kết thúc đã viên mãn. Nào ngờ bà mẹ kế tác giả lại để người đọc trải qua cản giác mất rồi có lại được rồi tích tắc sau lại mất đi. Vũ Dương khóa ký ức của Phi Phi rồi ra đi. Nhiều năm sau, Lưu Hưởng – người con trai từ đầu chí cuối đều theo sau nàng và nàng Phi Phi đến thăm mộ Vũ Dương trước khi thành thân. Đến lúc này ta mới thực vỡ lẽ, chàng Vũ Dương tình sâu thăm thẳm đã chết thật rồi. Kết chuyện không chỉ nữ chính khóc mà người đọc cũng khóc theo. ” Phi Phi, Không khóc… Không khóc… Nàng nhất đinh phải hạnh phúc” nhưng kể cả không nhớ đc đoạn tình cảm trước kia nhưng lỗ hổng ký ức chắc chắn mang lại cảm giác bi thương không kể xiết. Mất đi người mình yêu đau khổ nhường nào, đặc biệt người đó lại còn vì mình mà chết. Ta đoán chắc nữ chính có sống vui vẻ chắc chắn cũng sẽ có lúc đau buồn.    Thật nghiệt ngã làm sao, Vũ Dương đau khổ khi Phi Phi hóa đá, Phi Phi cũng đau khi Vũ Dương vì cứu mình mà tìm con đường chết. Mất đi người mình thương khắc sâu trong tim mỗi người cảm giác đau đớn không thể tả được bằng lời. Khi còn nhau hãy biết trân trọng những tháng ngày hạnh phúc.    Nếu ai thích ngược, nếu ai muốn thử ngiệm cảm giác có được rồi lại mất đi, một chút hy vọng nhen nhóm rồi lại vụt tắt hãy đọc và cảm nhận. Link: http://sstruyen.com/…/bach-hoa-tien-tu-oai-truyen/10809.html    P/S1: bàn một chút về Lưu Hưởng. Ban đầu ta tưởng Lưu Hưởng là nam chính vì theo ám nữ chính suốt, trong lời nói lại cảm thấy có chút ý tứ tình cảm. sau mới biết chàng chỉ là nam phụ, mà nam phụ diễn tròn vai nhất, đến cuối vẫn theo bảo vệ nữ chính, thật tiếc rằng nữ chính chưa bao giờ quay đầu nhìn lại tình cảm của chàng, mà nữ chính như đc trời định sắp xếp cho 2 con người kia ( nữ chính bị tách đôi thành chân thân và tạp niệm, mỗi người yêu 1 thần). Dù vậy vẫn một lòng bảo vệ nàng suốt đời.ta thấy nghiệt ngã cho chàng, nhưng là chàng đã chọn thì chấp nhận thôi.    P/S2: nữ chính hơi bị yếu, toàn dựa vào nam chính, nhưng mà nàng không yếu mà tự dựa vào mình được thì đã chẳng có đoạn tình duyên đẹp đẽ mà đau lòng này. Âu cũng là do bàn tay tác giả sắp xếp, thế mới gọi là tài tình.    Lại nói đến tác giả, phần văn án tác giả đã nói, trước mọi người hay mắng nam chính của ta là cầm thú, ta liền viết ra nam chính van người mê, kết quả là ta bị mọi người quay sang mắng. vâng mẹ kế cho chàngcầm thú sống đến cuối truyện, còn chàng vạn người mê thì cuối cùng lại chết, mọi người mắng cũng phải thôi…    P/S3: mọi người ai ai đọc cũng kêu truyện khó hiểu nên ta tóm tắt lại. trong lúc thi cử sát mông thế này, ta lại đi đọc truyện, viết review quả là ta tự phục mình sát đất. lần này thi chắc lại phát mệt thôi.    Tớ tưởng tượng tranh minh họa sẽ là một cây đào cô độc giữa thung lũng với góc nhìn từ trên cao xuống vì có đoạn Vũ Dương miêu tả nàng khi biến thành cây đào sẽ để cánh hoa rụng đầy dưới tàng cây, tuy không thật sự là nữ chính nh ta thấy hình ảnh hày là phù hợp nhất để miêu tả cảm giác đau thương của truyện. tiếc là tớ không vẽ đẹp, đi tìm tranh đẹp như mò kim đáy bể. *** Trên thế giới này, chung quy cũng có một số thứ chúng ta không nhìn thấy được nhưng vẫn âm thầm tồn tại. Người săn ma có chức trách chính là tiêu diệt những thứ tà vật không tuân thủ quy tắc. Thế nhưng người săn ma cũng phải ăn cơm, mà Minh Bộ chân chính lại ít, vì lẽ đó Thần giới liền tạo dựng riêng một tổ chức ——Hiệp Hội Săn Ma. Khụ, được rồi, nói theo cách phổ thông, thì chính là thợ săn tiền thưởng. Ta tên Phong Phi Phi, là một pháp sư. Hiện nay đang làm việc tại Hiệp Hội Săn Ma. Pháp sư khi công kích gần thì một đòn cũng không đỡ nổi, vì lẽ đó ta và toàn bộ các pháp sư đều nuôi một cục cưng chiến sĩ. Bình thường khi mua được một bộ thi thể, thi triển phép thuật, lại dùng máu của chính mình làm đường dẫn để cho nó sinh mệnh. Như vậy cục cưng cùng chủ nhân sẽ cùng chung sinh mệnh, chủ nhân sau khi chết, linh khí biến mất, nó cũng sẽ vong theo. Người trong ngành gọi chúng nó là Tùy Hành Thi . Ta đi trên phố trong đêm tối, ánh đèn đường mờ nhạt đem bóng ta kéo dài tà tà trên mặt đất, nhìn khuôn mặt đang dại ra cùng với cách cử động cứng nhắc của Tùy Hành Thi ở phía sau, thở dài thật sâu, ở trong lòng ác độc chửi bới Minh Bộ Lưu Hương bảy bảy bốn mươi chín lần. Đột nhiên, trong bầu trời đêm âm thanh tay áo lay động theo chiều gió truyền đến , lão tử kinh hãi đến mức mặt mày biến sắc, vừa muốn xoay người lại, một thanh tiêu hồn kiếm phá không bay đến, Tùy Hành Thi của ta thành hình còn chưa đủ ba ngày cứ như vậy liền tiêu tùng. Lưu Hương thu hồi kiếm, vẻ mặt trêu tức nhìn ta. Ta thu lại móng vuốt, liều mạng nhịn xuống mong muốn đi lên cào nát gương mặt xinh đẹp hăng hái của hắn . Người trước mặt cười khẽ một tiếng, liền biến mất không thấy tăm hơi. Ta vịn tay lên trụ màu trắng ngà của đèn đường, chỉ muốn lớn tiếng khóc rống. Thứ tư,đây là lần thứ tư của năm nay rồi. Mùa xuân năm nay, chính là một cái mùa phi thường bất hạnh, một cái Tùy Hành Thi theo ta mười tám năm, lực công kích đã đạt đến chiến sĩ cấp 28 —— tự nhiên, ở khu vực ngoại thành trong lúc đang nhìn thôn nữ tắm bị Minh Bộ Lưu Hương bổ một đao, từ đó trở đi, năm tháng bi thảm của ta liền bắt đầu. Một năm này, ta trước sau có tổng cộng bốn cái Tùy Hành Thi, đều cho Lưu Hương ăn sạch. Đáng giận chính là ta có đầy bụng oán khí, nhưng lại không làm gì được vì lo ngại cường quyền —— trớ trêu, Minh giới cấp cao Minh Bộ nha, ta tự thấy bản thân không có đủ dũng khí để cùng hắn đối nghịch. Liền cắn răng, nuốt xuống bụng, ô ô. . . . Sáng sớm nhận được MSM của Lão Thường, cách một cái máy tính cũng có thể tưởng tượng đến cái bản mặt hớn hở đầy kích động của hắn “Phi Phi, Nơi này của Thường ca có hàng mới, cực phẩm nha.” . Ta thất vọng nhìn , cho dù tốt thì cũng có ích lợi gì, ngươi cho rằng lớn lên có bộ dạng đẹp thì có thể khiến cho Lưu Hương không giết ngươi sao? Lão Thường không có phát hiện tinh thần ta sa sút, liền gửi đến chỗ ta mấy hình ảnh cực rõ nét. Say này khi hồi tưởng lại ta vẫn nghĩ, nếu như không có mấy cái hình ảnh này, có thể việc đấy sẽ không xảy ra . Nhưng là vào thời điểm đầu tiên ta nhận ra, ta ý thức được trên thế gian này có chút chuyện, nhất định phải phát sinh, tuyệt đối không có cách nào thay đổi. Mời các bạn đón đọc Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ma Thần Thiên Quân - Đế Thanh
Hắn.... sinh ra trong gia tộc nắm giữ một tinh cầu trong tinh không vô tận. Hắn.... sinh ra trong một thế giới võ giả vi tôn, bách tộc tranh bá. Một ngày kia hắn muốn xưng bá tinh không. Câu chuyện bắt đầu khi hắn thức tỉnh thông thiên nhãn, gia tộc bị hủy...hắn hóa thân ma tộc.... Cùng theo dõi xem hắn làm sao báo thù cho gia tộc, làm sao xưng bá vũ trụ thành tựu Thiên Quân vô địch, hồng nhan bên người, chu du hồng trần.... Cảnh giới phân chia: Khai Mạch, Tụ Nguyên, Nhân Đan, Địa Đan, Thiên Đan, Thông Thần, Thần Cấp....... *** Thanh Vân Tinh, Liệt Thần tinh vực Đây là tinh cầu tiếng tăm lừng lẫy trong Liệt Thần tinh vực, đơn giản vì nó là tổ địa của một trong bát đại gia tộc chia cắt toàn bộ Liệt Thần tinh vực, Vũ gia. Tương truyền bát đại gia tốc đều có Thần cấp cường giả tọa trấn mà cũng không phải chỉ một vị. Bát đại gia tộc quan hệ cũng không phải rất hòa thuận, thế giới này địa vị và lợi ích vẫn là hàng đâu, dẫn đến các gia tộc xảy ra xung đột rất nhiều. Một ngày này, trên Thanh Vân tinh, Vũ gia tổ địa, Ma Thần sơn, không khí trầm lắng, bầu trời lăn lộn, tia chớp đan xen lộ ra vô cùng áp bách. Đây là lôi kiếp, là bước khảm mà thiên đạo đưa ra để thử thách các tu giả, bước qua thì đó là thiên đường, một bước lên trời, còn độ không qua nhẹ thì đạo cơ suy giảm, tu vi lui bước, nặng thì thân tử đạo tiêu, nếu may mắn có Thần cảnh đại năng ra tay giúp đỡ đạo cơ có cơ may giữ lại một lần trùng tu. Trên bầu trời hắc lôi xuyên thấu, thình lình là Hắc lôi kiếp chỉ xảy ra khi có cường giả đột phá đến Thần cấp. Loại này lôi kiếp gặp được tu giả gần như không có cơ hội vượt qua, chân chính thập tử vô sinh, nhưng ở trong lúc này kẻ độ kiếp dường như không cảm giác được điều này. Hắn đứng chắp tay sau lưng, ngửa mặt nhìn trời cười lớn: -Ha ha, đến đây, thiên đạo lão nhi! Lão tử sớm muộn cũng trả lại những gì ngươi tặng cho ta bao lâu nay. Dường như hiểu lời hắn, kiếp lôi càng thêm cuồng bạo, bầu trời như hình thành vòng xoáy khổng lồ.... Oành...Oàng... Oàng. Đệ nhất đạo lôi kiếp buông xuống.... -Ha ha, tới đây, đợi ngươi hơn một tháng, nhi tử ta cũng mau chào đời.... ... Mời các bạn đón đọc ​Ma Thần Thiên Quân của tác giả Đế Thanh.
Thiên Ảnh - Tiêu Đỉnh
Truyện mới của lão Tiêu, mời độc giả đón xem, văn phong vẫn như cũ nhưng cốt truyện có vẻ mới.  *** Lời Tác Giả: Man Hoang Hành đã kết thúc, Tru Tiên cũng đã hết từ mười năm trước. Những câu chuyện ấy có thể còn, có thể không, ai mà biết được? Ngay cả tôi cũng không biết. Viết một quyển sách mới, tên là Thiên Ảnh. Đăng ở Khởi Điểm để mọi người xem thử. Biên tập viên có bảo tôi viết cảm nghĩ về sách mới. Lúc bắt đầu vốn định viết chút gì đó đầy kích động nhưng cuối cùng lại nhận ra mình hoàn toàn bình tĩnh. Viết sách nhiều năm như vậy tôi thấy rất vui vẻ. Có thể làm chuyện mình thích suốt bấy nhiêu năm, dù cho là làm tốt hay không tốt thì cũng đều là chuyện đáng để hạnh phúc. Sách mới viết rất chuyên tâm nên có lẽ cũng khá, bằng hữu thích xem cố sự và sách của tôi bao năm nay hoàn toàn có thể xem thử.. Tôi cũng không nhiều lời nữa nên cứ vậy đi. Nghe nói các loại phiếu ở Khởi Điểm rất quan trọng, còn tôi cũng coi như là một người mới. Vậy nên cầu phiếu cho người mới! *** Trích đối đáp giữa các fan "kỳ cựu" lão Tiêu của Bạch Ngọc Sách: quantl: - Bộ Thiên Ảnh của lão Tiêu viết theo phong cách Cổ Long à, đọc thấy rất giống, cũng bình thường rồi bí ẩn, rồi bắt đầu kéo các nhân vật kì lạ vào, đẩy các nhân vật cũ lên tầm cao nhân. ==' Joker.: - Bộ nào hả ca? Có hay không ca? Nói thật giờ nói đến lão Tiêu đệ thấy quan ngại vãi chưởng.... tiểu toán bàn: - Viết theo kiểu cổ long đúng là khó thật, thấy lão nào viết theo lối này cũng viết cực chậm, Vô Tội (Kiếm Vương Triều), Miêu Nị (Trạch Thiên Ký ), Hắn Từng Là Thiếu Niên (Thư Kiếm Trường An), tên nào cũng rặn cả. quantl: - Không phải ta muốn nói lão Tiêu đang học Cổ Long cách viết không phải văn phong, lão ấy học cách xây dựng bí mật, xây dựng nhân vật, xây dựng bối cảnh, chứ phong cách vẫn vậy. Ví dụ: lão nhân câu cá nơi đầm không cá, lão Mã bán mì, Hắc Lang và Lục Trần, Đinh Đang phong tình mà tàn nhẫn, cách đối đáp của Lục Trần và Lão Mã. Văn phong là của Tiêu Đỉnh, cách tả cách diễn giải của Tiêu Đỉnh nhưng rõ ràng là Thiên Ảnh chịu ảnh hưởng của Cổ Long. Còn mấy tác giả kia nói thật với lão, ngoại trừ văn phong học theo Cổ Long không có một chút gì đáng gọi là hồn của Cổ Long cả, nếu mà ta nhận định thì họ giống Ôn Thụy An hơn là Cổ Long (Ôn Thuỵ An cũng chịu ảnh hưởng nhiều từ Cổ lão đầu). Mời các bạn đón đọc Thiên Ảnh của tác giả Tiêu Đỉnh.
Tối Cường Hệ Thống - Tân Phong
Một bộ Tiên hiệp hài hước đầy thú vị, kể về một lưu manh giả danh Thánh sống! - Max hài, max bựa, nhưng cũng có lúc rất tình cảm, rất bi tráng. - Không ngựa đực, không có 'ta là nhân vật chính, tất cả đồ tốt phải về hết tay ta'. - Ngươi giống nhân vật chính trong tiểu thuyết? Thì sao? Có 'hệ thống bỉ ổi' trong tay, ca cân thiên hạ! *** - Ái ái, mẹ ơi, sư huynh ngừng đi mà, ngươi dùng chút lực nữa ta sẽ không chịu được rồi. Trên luyện võ trường của Thánh Ma Tông, một gã thiếu niên nhìn chỉ chừng mười bảy mười tám tuổi đang đứng đó gào khóc thảm thiết, thế nhưng trong thần sắc đau đớn lại lộ một tia sảng khoái. Lâm Phàm có một bí mật, đó là hắn không phải dân bản xứ nơi đây, mà là tới từ địa cầu; cũng không phải hồn xuyên qua mà cả thân thể cũng cùng ‘du lịch’. Lúc vừa tới thế giới thần bí này, Lâm Phàm còn có chút thoải mái cộng mong chờ nho nhỏ. Xem qua tiểu thuyết chưa? Những nhân vật xuyên qua trong đó ai không phải là trâu bò cực điểm, thực lực, địa vị, tiền bạc, mỹ nữ v.v… tất cả chỉ với tay là vớ được. Lắc người một cái, bá vương khí đã phóng ra, bất kể ngươi là chí tôn tông môn hay là tuyệt sắc mỹ nữ thì đều ngoan ngoãn thần phục dưới chân. Nhưng ngay khi Lâm Phàm còn đang mộng tưởng hão huyền, chưa kịp kiểm tra hoàn cảnh thì lại đặc biệt phát hiện tiết tấu có chút không đúng, bản thân hắn không ngờ lại đang làm một bao cát hình người cho đệ tử ma môn luyện công. Thời điểm biết được tin tức này, Lâm Phàm chỉ muốn ngất ngay tại chỗ. Con mẹ nó chứ, cho dù thành phế vật lão tử cũng nhận, bởi bất kể thế nào cũng được làm thiếu gia phế vật của đại gia tộc nào đó a. Thế nhưng bây giờ bản thân lại trở thành cái bao cát cho người luyện công, điều này làm Lâm Phàm tắt tiếng, thậm chí còn thương tâm khóc lóc gần chết mấy ngày. Lâm Phàm, lần đầu tiên tới thế giới này, lần đầu tiên vào Thánh Ma Tông, cứ thế ngơ ngơ ngẩn ngẩn làm kiếp bao cát, thậm chí thiếu chút nữa bị người đánh thành siêu cấp phế vật. Nếu không phải Thánh Ma Tông coi như có chút lương tâm, cấp cho nhóm ‘bao cát’ một quyển bí tịch luyện thể, chỉ sợ sớm đã tử ẹo. “Thái Cấp Ma Thân” Lúc nhận được bí tịch này, Lâm Phàm cảm thấy khoái trá vạn phần. Chỉ nhìn cái tên thôi đã gom đủ khí phách, luyện thành chẳng phải thiên hạ vô địch? Thế nhưng khi Lâm Phàm tự lần mò tu luyện mới phát hiện thứ công pháp có cái tên hoành tráng này căn bản chính là lừa đảo con nhà người ta. Thái Cấp Ma Thân có tổng cộng ba tầng, là tổ sư khai tông của Thánh Ma Tông tùy tiện viết ra, thuộc bí tịch chuyên môn cho bao cát. Cho dù là luyện đến tầng thứ ba, dựa theo thuyết pháp trong bí tịch, thành tựu Thái Cấp Ma Thân, nhưng bị đám đệ tử thẳng tay vẫn chết như thường. Chẳng qua trời không phụ người có lòng, vận mệnh bi thảm của Lâm Phàm làm ông trời cũng không nhìn nổi, trực tiếp vào một đêm trăng thanh gió mát, sau khi Lâm Phàm ngủ cùng khuê nữ của Chu Công, nghiên cứu thảo luận một chút nhân sinh xong, tỉnh dậy phát hiện mình có một hệ thống số liệu hóa. Lâm Phàm nghiên cứu cả buổi cũng không thấy cái gì mà trí tuệ nhân tạo xuất hiện bàn giao như trong tiểu thuyết, hẳn là phải tự mình mày mò phát động. Về phần hệ thống số liệu hóa này, ngay từ đầu Lâm Phàm còn chưa rõ, sau lại phát hiện trên thuộc tính nhân vật của chính mình nhiều hơn một cái số liệu về Thái Cấp Ma Thân. Nguyên bản mỗi ngày làm xong công việc của bao cát, Lâm Phàm sẽ lập tức trở về ăn cơm và tu luyện. Dù sao nếu không đem Thái Cấp Ma Thân tu luyện thành công thì có trời mới biết ngày nào đó sẽ bị một gã thích xuống tay nặng đập chết. Nhưng bây giờ Lâm Phàm mỗi ngày sẽ chờ đám đệ tử đánh xong, tiếp đó về đi ngủ, làm một giấc mộng đẹp giữa ban ngày. Lâm Phàm hướng tên đệ tử mặt đỏ tai hồng kia thét chói tai một tiếng cuối, sau đó mở ra bảng số liệu, cẩn thận xem xét, cố gắng cho Thái Cấp Ma Thân sớm lên tầng năm. Sự thật là trên bí tịch Thái Cấp Ma Thân nói nó chỉ có ba tầng, nhưng bản thân hắn đã sắp luyện tới tầng năm, đây là chuyện gì? Họ tên: Lâm Phàm. Cấp bậc: 1. Exp: 0. Công pháp: Thái Cấp Ma Thân tầng 4 (2000/3000). . . . . Lâm Phàm nhìn bảng số liệu, cũng hơi đơn giản quá rồi, bao lâu qua vẫn chỉ ở cấp 1. Không phải Lâm Phàm không muốn thăng cấp, nhưng hắn vẫn không tìm thấy phương pháp. Đi tới thế giới đã một năm, tuy còn chưa từng rời khỏi Thánh Ma Tông, nhưng Lâm Phàm cũng đã hỏi thăm qua cấp bậc tu luyện nơi này. Hậu Thiên, Tiên Thiên, Nhập Thần, Tiểu Thiên Vị, Đại Thiên Vị… Mỗi một cấp bậc lại chia làm chín cấp. Lâm Phàm biết, chỉ chừng này e là còn chưa đủ hết, nhưng bản thân làm bao cát có thể tra tới đây đã là rất không tệ. "+1." "+1." "+1." . . . . Giá trị kinh nghiệm (exp) của Thái Cấp Ma Thân thong thả tăng lên, Lâm Phàm nhìn vị đệ tử tông môn đã xuất hết sức lực từ khi bú sữa mẹ trước mắt mà thở dài một tiếng. Ngày hôm nay coi như là đen đủi, lại gặp phải gã cùi bắp nhường này, mỗi lần công kích cũng chỉ có thể gia tăng một điểm exp. Hơn nữa nắm đấm kia ‘vỗ’ lên người hắn ngày càng yếu đuối vô lực, Lâm Phàm thậm chí nghĩ, có khi cả 1 điểm cũng sắp không được… Quả nhiên, muốn gì nấy đến. "+0." "+0." . . . . Fu.ck, phế vật này quả nhiên là không được, cũng không tăng trưởng kinh nghiệm, còn chơi cái cọng lông a. Lâm Phàm quay đầu, nhìn thấy chung quanh đều là các đồng chí bao cát đang kêu la thảm thiết ngút trời, giống như là gặp phải sát thương lớn nhất trong đời vậy. Ở Thánh Ma Tông, nhóm bao cát bị đệ tử đánh chết là việc không ai quản, đào một cái hố chôn xuống hết chuyện. - Tại sao ngươi không kêu. Giờ phút này, tên đệ tử kia thấy Lâm Phàm lúc trước còn kêu thảm thiết, giờ lại hết nhìn đông tới nhìn tây, nhất thời trong lòng nổi lên một tia lửa giận. Bao cát đáng lý phải kêu rên lúc mình luyện quyền, như thế cho dù mệt mỏi cũng bị hưng phấn xua tan, cảm giác mình thật là lợi hại. Nhưng hiện tại lại khiến hắn nổi giận. Ngẫm nghĩ một chút, không muốn cả ngày này phí công, Lâm Phàm nhìn đệ tử tông môn trước mắt mà nói: - Kêu cái em gái ngươi, diễn trò mệt chết ca rồi, quả đấm của ngươi yếu xìu như đàn bà đánh vậy. Đệ tử tông môn kia vừa nghe lời nhục nhã, lập tức sắc mặt trắng bệnh rồi chuyển xanh lét, ánh mắt cũng hóa vô cùng phẫn nộ. Lâm Phàm nhìn sắc mặt đệ tử tông môn này, càng bật cười trêu tức: - Ngươi biểu diễn biến mặt không tồi, trở về nhớ ăn nhiều sữa thêm chút, cho mau lớn để khỏe mạnh thêm. - Ngươi… ngươi… Đệ tử tông môn này đột nhiên nói không ra lời, giọng cũng biến thành nghẹn ngào, vốn ánh mắt rất hung hãn giờ lại ầng ậng nước. - Oa…. Ngươi khi dễ người, quả đấm của ta không có yếu xìu. Lâm Phàm lúc này há hốc mồm, nhìn đệ tử kia gào khóc chạy khỏi luyện võ trường, không còn lời nào để nói. Làm đệ tử ma môn mà chút đả kích con con thế cũng không chịu nổi. Lâm Phàm lắc lắc đầu, không để ý gã kia nữa, chuyển sang nghĩ cách để sớm tăng cấp công pháp. Thái Cấp Ma Thân tầng bốn cũng có chút biến thái, không biết tầng năm sẽ thế nào. Lâm Phàm ngẩng đầu đứng nguyên tại chỗ, nhìn đám đệ tử tông môn đang ra sức đấm đá ‘bao cát’, tức thì nhếch miệng nở một nụ cười. Xem ra nhất thiết phải tung skill ‘đá đểu’ mới được. Lâm Phàm vận đủ khí, sau đó hét lớn một tiếng. - Dừng tay cho ca, ca có chuyện muốn nói… Một tiếng hét này hoàn toàn có thể so sánh với Sư Tử Hống trong truyền thuyết, hoặc ít nhất Lâm Phàm nghĩ thế, không phải là so xem mồm ai to hơn sao? Nhớ năm đó trên địa cầu, lão tử chính là lớp trưởng, họng không lớn không được nha. Đám đệ tử tông môn đang thao luyện bị một tiếng rống này chấn kinh, cũng đồng loạt ngừng lại. Mà nhóm bao cát đang kêu la thảm thiết, mặt mũi bầm dập cũng nhìn lên Lâm Phàm, không biết vị đồng chí này muốn làm gì? Có bao cát vào lúc này nhanh chóng vận khí nghỉ ngơi, chờ đợi đợt đòn tiếp theo. Cuộc sống như vậy, tận dụng mới sống dài a. Nghe nói nếu luyện được Thái Cấp Ma Thân đến tầng ba là có thể trở thành đệ tử sát hạch ngoại môn, cũng tức là tương đương với đám đệ tử vẫn lấy bọn họ làm bao cát. Nhưng ngẫm lại cũng thấy không có khả năng. Những bao cát lão làng có thể kiên trì mấy năm ở đây, Thái Cấp Ma Thân khó khăn lắm mới chỉ luyện đến tầng một. Còn tầng ba sao, khó khăn dữ dội, ngang với lên trời a. Mà lúc này đây, nhóm bao cát đang vội tranh thủ hồi khí lại nghe thấy một câu khiến họ ngừng lại, từng người trợn tròn con mắt. Vị nhân huynh này là muốn bị đánh chết a. - Các ngươi không cần dùng ánh mắt mê man ấy nhìn ca, thứ cho ca nói thẳng, trong mắt ca các ngươi đều là đồ bỏ đi… Lâm Phàm một tay chắp sau lưng, một tay miệt thị ngoắc ngoắc đám đệ tử sát hạch ngoại môn. ... Mời các bạn đón đọc Tối Cường Hệ Thống của tác giả Tân Phong.