Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chua Ngọt

"Thầm mến một người chính là cảm giác vừa chua vừa ngọt" ^^. (Chú thích cho tên truyện nhé) ____________________________ Trích đoạn hấp dẫn: Hắn đánh mắt nhìn xuống dưới, sau đó chậm rãi đưa tay kéo cổ áo của cô lên…. Nhã Kỳ hóa đá, hắn, hắn, hắn, hắn, hắn đang làm gì? “Á á á á á á á á! Hà Thích, cậu vô lại!” Cô không thương tiếc đạp lên đôi giày trắng của hắn một phát, vội vàng chạy mất. Hà Thích chân dài, chạy vài bước đã đuổi kịp, bắt lấy khuỷu tay cô, quay người cô lại, ghé sát lại gần, nhẹ giọng nói, “Nhã Kỳ, mặt cậu đỏ kìa.” “Cậu đi chết đi, đi chết đi.” Nhã Kỳ theo bản năng che hai tay trước ngực, “Tôi ghét cậu, cậu cút đi.” “Thật ra cậu không ghét tôi đúng không?” Hà Thích hỏi một cách nghiêm túc, túm chặt lấy cô, sợ cô lại chạy mất. “Cậu là đồ đáng ghét.” Cô cúi đầu, hàng mi dài chớp chớp, khóe miệng cong lên bướng bỉnh. Hà Thích đột nhiên ôm cô vào lòng, “Trước đây tôi cũng nghĩ cậu ghét tôi thật, sau này lại mới biết, con gái chỉ nói thế với người mình thích thôi.” “Tôi…” “Cậu không cần nói đâu, tôi hiểu mà!” =_=… *** Nhã Kỳ ngồi ăn mà không biết vị gì, Hà Thích trái lại ăn rất ngon lành. Đột nhiên, liếc mắt sang phải, một cô gái rất xinh đẹp đang đi về phía họ, ánh mắt vừa nhìn Hà Thích, vừa âm thầm đánh giá cô, "Này, ai kia ?" "Chắc là người tiếp điện thoại của em…" Nhã Kỳ bụm miệng cười, vươn tay về phía Hà Thích, hì hì "Lại đây, hôn một cái cho người ta xem" "Chuyện ghê tởm vậy em cũng nghĩ ra được" Hà Thích chun mũi nhìn bàn tay cô, lại cúi xuống ăn thêm một miếng, môi dính dầu bóng nhẫy cả lên. Ngay sau đó, hắn kéo tay cô lại, quẹt hai cái chùi hết dầu lên mu bàn tay cô… :v :v :v _____________________________________ Mn ạ, dạo này motif namc soái ca, lạnh lùng hay ấm áp ôn nhu đều cũ hết rồi. Bây giờ là thời đại mà những namc chuyên "lầy" chuyên "nhây" hay "thực tế" KHÁC NGƯỜI mới là chân lý ấy. Nam thần ư? Gió đều cuốn đi hết :v :v. Không tin thì nhảy ngay và luôn hố này đi sẽ hiểu ạ. Namc truyện này phải công nhận là rất vô sỉ rất mặt mày và rất dễ thương luôn. Tạ Nhã Kỳ lần đầu tiên nhìn thấy Hà Thích đã "nhất kiến chung tình". Cô thầm mến anh một thời gian và cũng theo đuổi rất quyết liệt chân thành. Đáng tiếc, cái tên soái ca này lại lạnh lùng đáng ghét như tảng băng trôi, lúc nào cũng chỉ lạnh nhạt hay hờ hững trước chân tình của cô. Hại cô vì anh mà đau lòng hết lần này đến lần khác. Lúc ấy, vì để giải tỏa những cảm xúc đè nặng trong lòng, cô thường xuyên lên mạng viết nhật ký về chuyện thầm mến của mình và được mn nhiệt liệt tư vấn này nọ. Nào ngờ, Hà Thích vô tình đọc được thế là xem như chuyện đương nhiên. Lâu lâu còn vô cmt những câu rất chi là "hạn hán lời" nữa. Nhưng, anh lại chỉ luôn như thế, không tiến cũng không lùi khiến Nhã Kỳ rất đau lòng và chua xót. Cô quyết định từ bỏ đoạn tình cảm đơn phương này và cố gắng bắt đầu cho một tương lai mới. Khi thấy Nhã Kỳ ngó lơ mình và có người theo đuổi cô tới tấp, Hà Thích bắt đầu cuống cuồng lo lắng. Anh bất mãn ghê gớm với cô gái này, tự nhiên đang thích mình như thế lại đột nhiên dừng lại, hại anh khó chịu và không quen chút nào hết -.-. Đúng là đáng ghét. Vì thế, anh quyết định "Ok, i'm fine. Em không "CƯA" tôi nữa, đúng không? Vậy tôi "TỰ ĐỔ" em cũng được" :v :v Nói được, làm được chính là phong cách của Hà Thích. Và công cuộc truy ngược của anh chính thức bắt đầu. Đọc những phân đoạn này mình chết cười với anh luôn mn ạ. Lúc đầu, cứ tưởng anh là mẫu namc như những truyện khác, cũng lạnh lùng này nọ. Ai ngờ, bản chất thật sự của anh mới khiến mình té ngửa. Vừa nhây, vừa lầy lại trẻ con đáng yêu hết chỗ nói. Thế nên khi anh thấy có người theo đuổi cô bằng cách giúp xách nước lên phòng trọ thì liền nhảy đến mua ngay mấy bình nước lớn đem hẳn lên luôn. Rồi khi cô chuẩn bị đi hẹn hò cùng người ta thì tí tởn chạy tới giả vờ thân mật vuốt tóc lau mặt đưa nước bảo đi chơi vui vẻ cẩn thận mệt nữa chứ. Mắc mệt với namc này luôn ý. Người ta tặng đồ ăn cho nữc thì chỉ muốn gặm hết không chừa lại cái nào cho cô. Anh nhìn thấy ai bên cô cũng ngứa mắt đáng ghét hết. Thế mà không biết ai ngày trước hay vô tình lạnh nhạt nữa đây :) Bây giờ thì quả báo rồi nhé. Nhã Kỳ còn có thêm một em trai sinh đôi tên là Nhã Tĩnh. Cậu lúc nào cũng tìm đủ cách để trêu ghẹo chọc cô tức điên nhưng kỳ thực lại xem cô hơn cả công chúa mà yêu thương bảo vệ, Chuyện tình cảm của cô, cậu cũng giúp rất nhiều. Thế nên, Hà Thích sau này tích cực lấy lòng cậu em rể tương lai này lắm. Bình thường đĩa game không bao giờ cho mượn, giờ thì muốn cái nào cho hết nhé. Mà Hà Thích còn dám vô sỉ nói với Nhã Tĩnh về Nhã Kỳ như thế này nè: “Đứa nhỏ này thiếu giáo dục quá, để tôi mang về nhà đi.” Đoạn này mình sặc nước luôn ý. Anh đúng là mặt dày không ai bằng :v :v Mà cái đoạn anh dẫn Nhã Kỳ đi du lịch mới thú vị. Cứ tỏ ra biết hết rồi dẫn cô đi như đúng rồi. Ai ngờ, làng du lịch đâu không thấy, chỉ thấy một cái vườn bách thảo với cái xích đu cũ rích, đến ngay cái nhà vệ sinh đi cũng không có. Cũng méo có khung cảnh lãng mạn nào để chụp ảnh. Anh còn dám lớn tiếng bảo là không phải chỉ cần đi với người mình yêu thì đâu cũng là thiên đường hay sao. Đúng là thiên đường khỉ mốc Ha Ha. Hại khi Nhã Tĩnh tìm đến cứu về mắng cho một trận tơi tả luôn. Đáng đời. Đọc "Chua ngọt" khiến tâm trạng mình rất vui vẻ và thoải mái. Đúng như cái tên truyện, có chút chua có chút ngọt của một tình yêu thầm mến. Nhưng nói thật nhiều khi mình chuẩn bị cảm nhận nội tâm nhân vật thì toàn bị anh namc cùng với em trai nữc khiến cảm xúc đứt tuột ngay. Hai anh này đúng là chuyên gia phá game, không lúc nào mà không khiến người ta bật cười vui vẻ được. Tâm trạng gì đâu không thấy, toàn thấy mặt dày biến thái vô sỉ hết phần người ta luôn. Nội dung truyện lạ lạ hay hay cùng văn phong tác giả ổn khiến mạch truyện rất lôi cuốn và hấp dẫn. Nhiều đoạn phì cười với độ đáng yêu cute của cả dàn nhân vật. Đặc biệt là namc và em trai nữc dễ thương gì đâu á. Nếu hai người này mà có JQ với nhau cũng khiến người xem rụng tim lắm đấy. Đáng tiếc, anh namc bây giờ tình nguyện "tự đổ" nữc rồi. Hơn nữa lại đổ nhanh chóng và chuẩn xác thế kia thì ai đỡ cho nổi chứ. Nên khỏi lo tiểu tam gì nhé, anh dẹp nhanh lắm. Nam phụ thì có nhưng mà mấy anh kia hiền quá, không nhây không lầy bằng namc nên toàn thua thôi. Vì thế, nếu thích kiểu truyện trước nữ truy sau đổi lại thì thử ngay truyện này nhé. Rất đáng đọc cho những ngày trước noel này đấy ạ ^^ #La_phi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Bên ngoài nhà trọ mưa to, mưa tầm tã, hạt mưa nặng nề mà tạt trên cửa sổ thủy tinh , thình thình. Đọc truyện sẽ rõ từ nơi này nhìn ra bên ngoài, trời đất âm u, mờ mịt một mảnh, toàn bộ thế giới đều bị bao phủ trong mơ hồ. Tạ Nhã Kỳ ngồi ở trước bàn máy tính thơ mộng như siêu phẩm A hạnh, di chuyển chuột kéo trang web xuống, nhìn comment của bạn bè của mình để lại trên mạng, tâm trạng phức tạp. Đột nhiên nghe thấy động tĩnh phía sau, xoay người lại, chỉ thấy Hà Thích mới từ trong phòng tắm đi ra. Anh mặc áo Tshirt màu đen phối với quần bò, giản dị lại không mất đi phong độ. Trên người anh có một mùi hương đặc biệt, cũng vì mùi hương này mà mỗi lần nhìn thấy anh thì cô liền không dời được tầm mắt. Mời các bạn đón đọc Chua Ngọt của tác giả Cửu Cửu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mạc Phụ Hàn Hạ - Đinh Mặc (Bản Xuất Bản)
Sách Nói Mạc Phụ Hàn Hạ   Cuối cùng em cũng trở về, trong lúc anh vẫn chưa cô độc đến già. Bầu trời không còn xa xôi, mặt đất không còn tối tăm nữa. Anh vẫn nhớ nụ cười rạng rỡ như ánh dương của em, nhớ đôi tay kéo anh trong giấc mơ. Anh từng có được em, để mất em. Anh từng khóc trong đau đớn, từng cười ngu ngơ. Em là nỗi vương vấn lớn nhất trong cuộc đời anh, làm sao anh có thể từ bỏ, có thể không khát khao? *** Năm 2011, năm thứ ba sau khi Mộc Hàn Hạ rời đi, cũng là năm Phong Thần lên san chứng khoán. Công ty có quy mô lớn hơn trước, nhân viên cũng đông hơn nhưng người được tiếp xúc trực tiếp với Chủ tịch Hội đồng quản trị Lâm Mạc Thần ngày càng ít đi. Bây giờ xung quanh anh chỉ có Tôn Chí, Chu Tri Tố, những người phụ trách các bộ phận của tập đoàn và mấy nhân viên thuộc Văn phòng Tổng Giám đốc. Một ngày cuối năm, tuyết bay ngập trời Bắc Kinh. Sau buổi liên hoan tổng kết hoành tráng, đám nhân viên của Văn phòng Tổng Giám đốc rủ các lãnh đạo đi hát karaoke. Tôn Chí và Chu Tri Tố chịu trách nhiệm mời Lâm Mạc Thần. Lâm Mạc Thần đương nhiên từ chối. Anh đến KTV lần cuối cùng là lúc nào nhỉ? À, vào mùa thu năm 2008, hôm Trình Vi Vi đến quán KTV tìm anh. Tối hôm ấy, anh và Mộc Hàn Hạ ngồi ở trong phòng, nghe mọi người hát. Hôm đó cũng là lần thứ hai, anh khiến cô bị tổn thương. "Tôi không đi." Lâm Mạc Thần cầm áo khoác, định ra về nhưng bị Tôn Chí và Chu Tri Tố chặn lại, bắt anh đi cùng mọi người. Dù lăn lộn trong chốn kinh doanh nhưng con người cũng có những lúc mềm lòng. Đối với Lâm Mạc Thần, sự mềm lòng này đều dành cho những người anh em bên cạnh. Thế nên cuối cùng anh cũng đồng ý đi cùng bọn họ. Trong phòng VIP sang trọng, Lâm Mạc Thần ngồi riêng một chỗ. Tuy khoé mắt anh luôn hiện ý cười nhưng vẫn toát ra một vẻ khó tiếp cận. Đám nhân viên đi mời rượu Chủ tịch, có cô gái trẻ bạo dạn trêu chọc anh. Tuy nhiên, anh không muốn hát thì chẳng ai dám ép. Chu Tri Tố tham gia những buổi tụ tập như thế này chỉ nhằm mục đích gần gũi với nhân viên. Anh ta cũng không hát, chỉ nghe mọi người tự do thể hiện rồi thỉnh thoảng cụng ly với Lâm Mạc Thần. Tôn Chí là người hoà đồng nhất, cùng bọn họ chơi xúc xắc, uống rượu, hát hò, hết sức thoải mái. Lâm Mạc Thần không rõ mình bắt đầu trở nên lơ đễnh từ lúc nào? Là lúc có người chọn bài hát Mười năm, ca khúc mà siêu thị phát khi anh và Mộc Hàn Hạ gặp nhau lần thứ hai, hay là lúc cô nhân viên trẻ rụt rè hát một bài mà anh chưa nghe bao giờ? Lâm Mạc Thần đột nhiên nhớ tới người con gái ngồi cạnh mình trong phòng karaoke tối mờ mờ năm xưa. Dù anh rất muốn nghe nhưng cô không chịu hát. Lâm Mạc Thần bỗng nhếch miệng cười. Đến khi Mộc Hàn Hạ ra đi, anh mới phát hiện sự hiểu biết của mình về cô thực ra vô cùng ít ỏi. Ví dụ, cuộc sống của cô vất vả đến mức nào trong quãng thời gian sau khi bố mẹ qua đời. Hồi cô còn ở bên anh, anh chưa từng hỏi kỹ về điều đó. Ví dụ, cô rất thích âm nhạc nhưng cô chưa từng hát trước mặt người khác bao giờ. Đến khi hỏi Hà Tĩnh, anh mới biết nguyên nhân. Hà Tĩnh tiết lộ: "Bởi vì A Hạ hát không hay. Cậu ấy xinh thật đấy nhưng giọng hát giống đứa trẻ mấy tuổi, thường bị lạc điệu. Cậu ấy đâu dám hát trước mặt người khác. Trong di động của tôi còn một đoạn video ghi lại hình ảnh cậu ấy hát. Mỗi lần nghe, tôi đều trêu cậu ấy đúng là thảm hoạ." Lâm Mạc Thần đã copy đoạn video đó. Anh nghe đi nghe lại rất nhiều lần, lần nào cũng bật cười. Anh rất muốn một ngày nào đó, cô sẽ hát cho anh nghe. Nhắc đến mới nhớ ra một chuyện, cô cũng chưa từng nghe anh hát bao giờ. "Chọn cho tôi một bài hát." Anh đột nhiên mở miệng. Cả căn phòng trở nên yên tĩnh trong giây lát. Chu Tri Tố quay sang nhìn anh, Tôn Chí mỉm cười, còn đám nhân viên thì sững sờ, sau đó hoan hô ầm ĩ. Không ngờ hôm nay chủ tịch lại cất giọng hát. Có người nghĩ thầm, dù khó nghe đến mấy cũng phải tích cực vỗ tay mới được. Giai điệu quen thuộc nổi lên, mọi người đều yên lặng lắng nghe. Lâm Mạc Thần mỉm cười, cầm micro đứng dậy. "Chuyện xưa đừng nhắc đến nữa, đời người đã đầy giông bão; Dù ký ức không thể xoá nhoà, yêu và hận vẫn còn ở trong tim..." Anh vừa mở miệng, mọi người đều sững sờ. Người đàn ông có chất giọng trầm ấm, dày dặn này là Lâm Mạc Thần lạnh nhạt và khó gần hay sao? Giọng hát của anh sao có thể rung động lòng người đến thế? Trong phòng vang lên tiếng xuýt xoa và tiếng vỗ tay lốp bốp. Lâm Mạc Thần vẫn tỏ ra bình thản. Mọi người có thể nhận thấy anh vô vùng nghiêm túc và nhập tâm vào ca khúc này. "Em chưa từng thực sự ra đi. Em vẫn luôn ở trong trái tim tôi. Tôi vẫn còn tình ý với em. Với bản thân, tôi hoàn toàn bất lực... Dừng lưu luyến tình cảm dịu dàng nhưng vô ý của tôi ở những năm tháng xưa cũ. Đừng hỏi tôi liệu có tương phùng, đừng để ý đến chuyện lời nói của tôi có thực lòng hay không..." Giọng hát trầm ấm như lời thổ lộ tâm tình của anh khiến một cô nhân viên rung rung nước mắt. Anh hát bằng cả trái tim mình. Ngay cả người không hiểu gì về âm nhạc cũng nghe ra sự thâm tình trong mỗi câu hát của anh. Vào thời khắc này, anh hoàn toàn chìm đắm trogn lời ca tiếng nhạc, chẳng để ý đến bất kỳ người nào khác. Thậm chí có người còn tưởng Chủ tịch rơi lệ. Nhưng khi để ý kỹ thì chỉ thấy đôi mắt anh một màu tối thẫm như vực sâu hun hút. "Một ngày em sẽ biết, không có tôi, cuộc đời cũng chẳng có gì khác biệt. Đời người quá vội vã. Tôi quá sợ hãi, nước mắt mờ mịt. Quên tôi đi thì sẽ không đau nữa. hãy để chuyện cũ theo gio cuốn đi."(*) (*Lời bài hát Khi tình yêu đã trở thành chuyện quá khứ, ca khúc chủ đề của phim điện ảnh Bá Vương Biệt Cơ do Trương Quốc Vinh trình bày.) Khi ca khúc kết thúc, Lâm Mạc Thần buông micro, bất động vài giây mới ngồi xuống. Lúc này, mọi người mới bừng tỉnh, vỗ tay rào rào. Người biết nội tình như Tôn Chí chỉ mỉm cười nhìn anh. Hoá ra anh có một giọng hát khiến tất cả mọi người bất ngờ. Chắc chắn anh từng yêu tha thiết ai đó thì mới có thể cất lên thanh âm khiến người nghe rơi lệ đến vậy. Đây là lần duy nhất Lâm Mạc Thần thể hiện giọng ca. Từ đó về sau, chẳng có người nào được nghe anh hát nữa. Mời các bạn đón đọc Mạc Phụ Hàn Hạ của tác giả Đinh Mặc.
Thiếu Tướng Ế Vợ - Tùy Hầu Châu
Một hôm, Trình Điện Điện làm nũng cùng Thủ trưởng Hàn yêu dấu, ôm lấy cánh tay anh, cô nói: “Sao mãi đến giờ anh mới tìm thấy em, có phải anh lạc lối hay không?” Thủ trưởng Hàn lặng lẽ buông tờ tạp chí quân sự trong tay, cất tiếng thở dài, anh đáp: “Trốn em lâu như vậy kết quả vẫn bị em tìm thấy”. Một gái già sắp trở thành gái ế cùng một anh trai ế cực phẩm, nếu đến tận giờ mới hẹn hò yêu đương, liệu có phải quá muộn màng? Tình yêu là thế nào? Tình yêu chính là việc đôi nam nữ đến với nhau dựa trên chuẩn mực xã hội nhất định, dựa trên những ước vọng cùng nhau xây dựng cuộc sống, trong lòng mỗi người sẽ nảy sinh tình cảm khiến đôi bên chẳng những khao khát mãnh liệt đối phương trở thành người bạn đời mà còn mong muốn có được tình cảm trong sáng và thủy chung. Bạn tin không? Tôi tin. *** Hàn Ích Dương là một người đã lên chức chú bác từ lâu. Anh có ba đứa cháu luôn miệng gọi anh là bác, gọi đến mức anh cảm thấy như mình lớn tuổi thật rồi. Lớn tuổi là sự thực, nhưng anh vẫn còn độc thân. Lớn tuổi và độc thân vốn chẳng liên quan gì nhau. Ai nói đàn ông lớn tuổi nhất định phải lập gia đình? Đứng trên góc nhìn của một chuyên gia xã hội học mà nói, người độc thân lớn tuổi đang có chiều hướng tăng cao, nó làm ảnh hưởng trạng thái cân bằng của xã hội. Do đó, lớn tuổi mà chưa lập gia đình là có tội. Mọi việc không chỉ ngừng ở đó. Trong mắt ông Hàn bà Hàn, anh không chỉ có tội, mà còn bất hiếu. Hàn Ích Dương từ đứa con ưu tú nhất của ba mẹ trở thành đối tượng khiến ông bà đau đầu. Tuy bất mãn vì điều này, nhưng mỗi khi Hàn Ích Dương bị bà Hàn dạy bảo, anh cũng cảm thấy mình hơi bất hiếu. Hiện nay, bà Hàn đang chạy theo trào lưu của giới trẻ. Thỉnh thoảng bà sẽ thốt ra một hai từ lóng trên mạng gọi con mình. Bà hay dùng từ "Trai ế" để hình dung về anh, rồi gắn cho anh biệt danh... "Thiếu tướng ế vợ". Thiếu tướng còn khoảng một năm rưỡi nữa là bước vào hàng ngũ bốn mươi. Không ế thì là gì? Nếu trước đây bà Hàn thường nhân nhượng con mình, thì bây giờ bà đang dốc hết lòng khuyên bảo anh. "Anh cả, lúc nào con mới giải quyết xong việc cá nhân hả? Đàn ông hơn ba mươi đã ế, con bây giờ bao nhiêu, con là người ế nhất trong đám đàn ông ế đấy. Mẹ có thể bảo với người ngoài con chưa gặp được đối tượng kết hôn, nhưng trong nhà mẹ phải nghiêm túc nhắc con rằng, con đang bị ế. Nếu con không tranh thủ, con sẽ rất đáng thương!" Bạn xem xem, đàn ông không lập gia đình, không chỉ mang tiếng bất hiếu, mà còn rất đáng thương. Hiện nay có khá nhiều đàn ông sống độc thân, không lập gia đình. Trong đó, người có diện mạo xấu xí là chiếm đa số, phần còn lại là do gặp vấn đề về tâm sinh lý. Trên đời này, không gì là không thể xảy ra. Vậy nên đẳng cấp như Hàn Ích Dương lại chưa lập gia đình cũng có thể hiểu được. Có lẽ do anh quá kén chọn nên không thấy ai hợp mắt hoặc gặp vấn đề nghiêm trọng về sinh lý chăng? Nếu nói theo tiểu thuyết ngôn tình thì người đàn ông này đã trải qua quá nhiều biến cố nên mất hết niềm tin vào đời sống hôn nhân. Nếu có người hỏi Hàn Ích Dương tại sao chưa kết hôn, anh chỉ im lặng, không trả lời. Đây là một bí mật và bí mật này bị rất nhiều người soi mói. Đối với Hàn Ích Dương mà nói, anh không quan tâm người khác dị nghị thế nào về mình. Việc của anh là của mỗi một mình anh, có gì đáng để bàn tán. Chẳng lẽ anh phải đi phân bua với người ngoài tại sao mình chưa lập gia đình? Hàn gia có hai người con. Con út là Hàn Tranh đã kết hôn từ lâu. Vợ con út Châu Thương Thương sinh ba, một nữ hai nam. Ba đứa bé đều hết sức đáng yêu. Mỗi lần Hàn Ích Dương về nhà, hai đứa sẽ ngồi lên hai đùi anh, còn một đứa vừa bám lên lưng anh vừa nói, "Bác ơi, Bì Bì muốn cưỡi ngựa!" Nhiều khi Hàn Ích Dương rất biết ơn "Ngưu Bì Đường", bởi vì nhờ bọn trẻ mà bà Hàn bớt càm ràm, cũng không quản lý chặt chẽ chuyện hôn nhân của anh như trước đây. Tuy đã có đủ cháu trai cháu gái, nhưng chuyện cưới xin của con lớn vẫn là quan trọng nhất với hai người lớn Hàn gia. Họ sợ không đợi được ngày con lớn yên bề gia thất. ... Mời các bạn đón đọc Thiếu Tướng Ế Vợ của tác giả Tùy Hầu Châu.
Nơi Nào Phong Cảnh Như Tranh - Lâm Địch Nhi
Nơi nào phong cảnh như tranh là những trang sách chứa đựng đầy những điều ngọt ngào, những vẻ đẹp giản dị được Lâm Địch Nhi chắt lọc từ cuộc sống để dệt nên một câu chuyện lãng mạn từng chút một thấm dần, thấm dần vào tâm hồn người đọc qua từng con chữ. Bảy năm trước Họa Trần mới mười sáu, còn Hà Dập Phong là "Phu tử" nghiêm khắc lại còn phải kiêm làm bảo mẫu, làm vệ sĩ và "chồng bất đắc dĩ" của cô. Bảy năm sau gặp lại, anh vẫn muốn là "Phu tử" để chăm sóc, che chở cho cô, thực hiện những mơ ước của cô dù lúc này ánh mắt cô đang dõi theo một người con trai khác… Nơi nào phong cảnh như tranh còn đặc biệt thú vị với những ai yêu thích du lịch khám phá và văn hóa đọc,nó truyền tải đến người đọc cả những triết lý sâu sắc tinh tế về cách cảm thụ vẻ đẹp của thiên nhiên, của cuộc sống và tận hưởng thú vui đọc sách giữa cuộc sống bộn bề ngày nay. *** Nội dung tác phẩm kể về câu chuyện tình thú vị của cặp đôi mê xê dịch. Trước khi 2 người tìm lại được nhau, họ đã đặt chân khắp muôn nơi, thấy muôn vàn cảnh cảnh đẹp trên thế giới... Để rồi cuối cùng sau mỗi chuyến đi cả 2 cùng nhận ra rằng mọi cảnh đẹp trên thế giới đều là vô nghĩa nếu chỉ có một mình ở đó. Quay ngược thời gian 7 năm trước Hà Dật Phong và Họa Trần từng xuất hiện trong cuộc sống của nhau. Khi đó cô chỉ mới 16 tuổi, còn anh đã là một sinh viên ngành y. Số phận đã sắp đặt  cho 2 người tới với nhau khi anh được một người bạn nhờ kèm cặp cô học sinh Họa Trần hay mơ mộng này. Và cứ thế tình cảm lớn dần lên giữa 2 con người ấy, anh trở thành thầy nghiêm khắc nhưng bên cạnh đó còn phải kiêm thêm rất nhiều chức vụ khác như làm bảo mẫu, làm vệ sĩ và đặc biệt là danh phận chồng bất đắc dĩ của cô. Mời các bạn đón đọc Nơi Nào Phong Cảnh Như Tranh của tác giả Lâm Địch Nhi.
Như Châu Như Ngọc - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Nhiều người cho rằng, Nhị cô nương của Cố gia xinh đẹp tươi tắn, chắc chắn là một cô nương dịu dàng như nước, nhu mì thiện lương. Nhưng mà, sự thật như thế nào thì có đôi khi chẳng mấy ai biết được. *** Trăng lạnh như sương, toàn thành bị bao phủ dưới màn đêm u tịch.   Lúc này cũng là giờ giới nghiêm, mọi con đường trong kinh đô lúc này ngoại trừ người cầm mõ gõ canh ra chỉ có bóng của những tuần vệ quân hoàng thành. Bởi vì thời tiết không tốt, trời đêm không một ánh sao, các con phố chìm trong một màu đen thăm thẳm, còn có đèn lồng lắc lư trong tay của tuần vệ quân cùng với đèn lồng treo trên cổng chính phủ đệ của nhà quý tộc thế gia tỏa ra ánh sáng le lói ảm đạm.   Đội trưởng đội tuần vệ hà hơi thổi ra một luồng khí lạnh, liếc nhìn các huynh đệ sắc mặt bị cóng đến trắng bệch bước đi ở phía sau, khẽ hô: “Các huynh đệ, hăng hái lên nào.”   Gần đây, sức khỏe của thánh thượng không tốt, vui buồn thất thường, do đó không ít cung nhân chịu tai bay vạ gió, hắn cũng không muốn gặp phải chuyện không hay trong ca gác của mình.   Vừa nghĩ như vậy, hắn nhìn thấy ở phía thông với cánh cổng hoàng cung, đột nhiên một đội thị vệ mặc cẩm y cưỡi ngựa phóng vọt qua. Đội nhân mã này nhìn thấy bọn hắn cũng không ngừng lại, chỉ ném cho hắn một tấm thẻ bài, sau đó thúc ngựa biến mất trong màn đêm.   Hắn cầm thẻ bài lạnh lẽo kia lên, đặt ngay trước mặt quan sát, lập tức giật thót mình hít một hơi thật sâu.   Đây không phải là lệnh bài của đội thân vệ thánh thượng sao, hơn nửa đêm vội vội vàng vàng phóng ra ngoài cung. . .   Hắn biến sắc, không dám nghĩ nhiều nữa, nhưng tay bất giác nắm thật chặt bội đao đeo bên người   “Bong…bong….bong…” Nửa đêm canh ba, tiếng chuông ngân lên xé tan màn đêm tĩnh mịch.   Trong đông tiểu viện của nội viện phủ Ninh Bình Bá, mấy nha hoàn gác đêm đã bị tiếng chuông ngân đánh thức từ lâu, cũng không kịp búi tóc, phủ thêm ngoại sam đã vội vàng chạy về phía nội thất.   “Tiểu thư.” Bảo Lục chạy vào trong viện đầu tiên, nhìn thấy trong sa mạn có động tĩnh, liền chạy thẳng đến bên giường, gấp gáp nói: “Tiểu thư đã tỉnh chưa?”   Đi theo sau lưng Bảo Lục là mấy nha hoàn khác cũng bắt đầu châm lửa đốt đèn còn nhanh tay tháo gỡ những vật dụng trang trí gì đó hoa lệ bên trong phòng, động tác nhanh thoăn thoắt khiến ai nấy nhìn thấy cũng phải chấn kinh.   “Bảo Lục, đã xảy ra chuyện gì?” Dưới áo ngủ hoa gấm là một tiểu tiểu thư chừng 10 tuổi, chậm rãi ngồi dậy, nghe thấy tiếng chuông vẫn âm vang như cũ, khuôn mặt ngây thơ trắng noãn ngơ ngác ngước mắt lên hỏi.   Bảo Lục thấy nàng ngẩn ngơ như vậy thầm nghĩ tiểu thư đã đoán được chuyện gì vừa xảy ra, xoay người mở rương gỗ lấy ra sam y thay cho tiểu thư, còn lo khí trời đêm nay trở lạnh bèn phủ thêm cho nàng một tấm áo choàng.   Ngay sau đó lại có một tốp nha hoàn đi đến, nhanh chóng thay vớ đã được ủ ấm vào cho nàng. Cũng bởi vì tuổi nàng còn nhỏ, nha hoàn Thu La chỉ búi cho nàng một kiểu tóc đơn giản, dùng hai cây trâm cố định tóc lại chứ không dùng thêm bất cứ vật trang sức nào nữa.   Cố Như Cửu ngồi trên băng ghế được bọc gấm, mặc kệ mấy nha hoàn liên tay sửa soạn cho mình, tiếc tiếc rằng trong một năm tới lại không được dùng bộ trang sức trâm cài mấy hôm trước đây mẫu thân vừa chọn cho mình.   Lúc này tiếng chuông tang lại vang lên, đồng thời còn có thêm nhiều tiếng chuông như thế ngân lên, ngoại trừ đế vương băng hà ra, còn có ai được cử hành nghi lễ thế này?   Chờ đến khi nàng cầm ấm lò sưởi tay bước đến nhà chính gặp mẫu thân thì tất cả mọi vật trang trí hoa lệ trong tiểu viện của nàng đã được gỡ xuống nham nhở. Nàng có chút tiếc nuối ngẩng đầu nhìn nơi lúc trước được treo chiếc đèn lồng đỏ, tuy rằng không kịp thay bằng đèn lồng có màu sắc khác, nhưng đèn lồng đỏ đã được lấy xuống nên bây giờ nhìn lên trông có vẻ trống trải.   Nhìn thấy cảnh này, nàng liền nhớ tới vị tỷ tỷ đã xuất giá mấy ngày trước đây, khẽ mím chặt môi, trên má liền ẩn hiện đôi lúm đồng tiền xinh xinh.   Mấy nha hoàn đi bên cạnh thấy thế, biết tiểu thư đang tiếc nuối vị đại tiểu thư mới xuất giá, chẳng qua các nàng chỉ là nha hoàn, cũng không tiện khuyên can điều gì.   Phu nhân có được bốn người con, hai trai, hai gái, hai vị công tử cùng đại tiểu thư đều lớn tuổi hơn khá nhiều so với tiểu thư, cho nên đều rất thương yêu cô em gái bé nhỏ này. Sau khi Đại tiểu thư xuất giá, nhị tiểu thư luyến tiếc cũng là chuyện hiển nhiên.   Đông tiểu viện cũng khá gần chính viện, nhóm người của Cố Như Cửu đi vài bước đã đến chính viện.   Lúc này, Dương thị đang loay hoay căn dặn đám nô bộc thu xếp tất cả mọi thứ trong phủ, nhìn thấy con gái mình đến, vội vàng quay sang nói: “Cửu Cửu sao lại đến đây?” Tuy miệng nói thế, nhưng quay sang vội bảo hạ nhân ngâm ấm trà nóng cho nàng, sau đó cầm lấy tay của Cố Như Cửu xoa xoa sưởi ấm, cẩn thận kiểm tra xem nàng có bị lạnh hay không.   Năm đó, nàng đã qua tuổi 30 mới mang thai cô con gái nhỏ này. Lúc con gái chào đời, dung mạo tuy rằng xinh đẹp hơn hẳn ba đứa con trước của mình, nhưng thân hình gầy gò, tong teo, cho nên nàng luôn lo lắng đứa bé này không chống đỡ được bao lâu, liền bàn với phu quân đặt nhũ danh cho con là “Cửu Cửu”, duy nguyện con gái mình được sống thật lâu, thật bình an. ... Mời các bạn đón đọc Như Châu Như Ngọc của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh.