Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vô Củ

Thể loại: Đam mỹ, xuyên qua, trọng sinh, cung đình, thời Xuân Thu chiến quốc, mỹ thực, tranh bá, niên hạ, HE 1x1 Nhân vật chính: Ngô Củ (Công tử Củ) x Tề Hầu (Tề Hoàn Công) Phụ diễn: Toàn dân BL Ngô Củ là CEO của một công ty thực phẩm. Chỉ mới 21 tuổi lại có thể tự xây dựng cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng. Cuộc sống không phải quá không nổi, chỉ là thật sự quá bất hạnh. Ngô Củ mất mẹ, cha lại tái giá, lại còn xoá quyền thừa kế của Ngô Củ...Máu chảy ruột mềm, nhưng cha Ngô Củ dường như không xem hắn là con ruột mình, nên còn nhẫn tâm hạ sát thủ... May sao, hắn cũng không cần phải ở thế giới kia nữa. Bởi vì Ngô Củ xuyên qua, mà thân thế của Ngô Củ bây giờ chính là hậu duệ công hầu, có phụ thân là Tề Hi Công, mẫu thân là quý tộc Lỗ Quốc. Gia thế hiển hách, địa vị vinh quang, tướng mạo cũng là phong lưu phóng khoáng. Có thể nói hồng phúc tề thiên. Vừa không muốn tranh quyền đoạt vị, cũng không nghĩ tranh bá Xuân Thu, Ngô Củ chỉ muốn an ổn sống, ăn món ngon trong thiên hạ. Ăn bánh chưng mặn phải chấm đường, một lần ăn năm cái! Nhưng mà có một ngày Ngô Củ phát hiện vận khí của mình không phải tốt, mà là quá tệ. Bởi vì Ngô Củ thế nhưng có đệ đệ là "Công Tử Tiểu Bạch". Dốc lòng tránh né để cầu sống, làm ca ca nhị thập tứ hiếu lại bị đệ đệ xem là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt. Động hay không động đều muốn đem chém đầu xử tử. Cái đó có thể nhịn, ai biểu đệ đệ là nhân vật tương lai đứng đầu Xuân Thu, còn mình là pháo hôi đoản mệnh. Đệ đệ ăn bánh chưng mặn tuyệt đối không chấm đường! Không tạo phản cuộc sống này sao có thể vượt qua! Về nhân vật: Ngô Củ thiếu cảm giác an toàn, không tin vào tình cảm, ngoài nóng trong lạnh. Xây dựng cho mình một hình tượng ôn nhu, ấm áp, nhưng kỳ thực lãnh đạm, khó tín nhiệm, rất cảnh giác. Nhân vật không có quá nhiều quang hoàn hay bàn tay vàng, chỉ dựa vào kiến thức của bản thân, kinh nghiệm sống và tồn tại trong xã hội để đối phó với thời Xuân Thu. Nhân vật có tài mua bán, người nhiều chủ ý (xấu), lý lẽ không ai có thể phản bác, thông minh quyết đoán, lanh lợi nhạy bén, có tài quản lý và dùng người hợp lý. Ngô Củ đẹp theo dạng ôn nhu ấm áp đầy thu hút khiến người ta không thể rời mắt. Nhưng thân thể yếu, dễ mắc bệnh. Ngô Củ còn có tài nấu ăn xuất sắc.  Tề Hầu kiếp trước bị nhốt, bị bỏ đói, nên ăn uống như sói như hổ. Từ lúc gặp Ngô Củ, Tề Hầu thay đổi rất nhiều, theo chiều hướng tốt lên. Công Tử Củ: Việc thiên hạ giống như ăn bánh ú (bánh chưng), có người thích ăn mặn, có người thích ăn ngọt. Ngươi có bản lĩnh làm cho ngọt cùng mặn không đánh nhau, vậy chẳng phải là thái bình thịnh thế sao? Chúng thần: Công tử quả nhiên cao thâm khó lường. Tề Hầu:..... - ------------------ Truyện đúng chuẩn Nam x Nam "người người nhà nhà đều BL". Một đám tài ba, lại còn tuấn mỹ. Cứ có một người tài xuất hiện bị Ngô Củ thu phục, thể nào cũng sẽ tiếp tục có một người nữa xuất hiện để đủ cặp. Các cặp phụ rất đông, khá dễ thương, cũng không chiếm nhiều đất diễn, mà vẫn thể hiện được nét đặc sắc riêng. Có ngụy phụ tử, có huynh đệ, có sư đồ, niên thượng, niên hạ, oan gia, trúc mã trúc mã... Thụ xuyên qua, công trọng sinh. Bảo thủ ngoan độc công, ngoài nóng trong lạnh thụ. Thụ giỏi nấu ăn. Chú ý: - Cả thế giới truyện đều là tình yêu NamxNam có vẻ không thật. Các nhân vật nữ đa phần là phản diện. Cũng có số ít tốt nhưng không nhiều. - Các bạn nên cân nhắc trước khi đọc, kẻo nhảy nhầm rồi ngơ ngác. - Các bạn dị ứng với thế giới toàn là nam yêu nam thì không nên đọc. - Chữ Củ (糾): thu lại, gộp lại, tụ họp, uốn nắn, sửa chữa. - Nhân vật, địa danh, thời gian đều tưởng tượng hư cấu. Nếu bạn đã đọc thấy ở đâu đó hoặc trùng với nơi nào đó hay ai đó thì thật sự chỉ là trùng hợp mà thôi. Mong các bạn đừng thắc mắc hay bắt bẻ. (HunhHn786) *** Review [VÔ CỦ - TRƯỜNG SINH THIÊN DIỆP] Thật sự nói là review thì cũng không phải, đây chỉ là vài dòng mình lảm nhảm về truyện thôi. Cp: Ngô Củ (thụ/xuyên qua) x Khương Tiểu Bạch (công/ trọng sinh) Trạng thái: QT - hoàn 209 chương Truyện có bối cảnh thời Xuân Thu chiến quốc, cụ thể là những năm 600TCN. Những bạn nào không biết về lịch sử Trung Quốc cũng không sao cả, tác giả viết rất cặn kẽ và cuốn người đọc, không có cảm giác khô khan.  Truyện chủ thụ. Thụ ở hiện đại bị cha ruột giết chết, xuyên vào Công Tử Củ của Tề Quốc. Tề Quốc lúc bấy giờ có ba vị hoàng tử, Chư Nhi, Công Tử Củ và Công Tử Tiểu Bạch. Chư Nhi lên làm quân chủ nhưng là bạo quân, sau khi cai trị 12 năm thì bị giết chết. Đáng lẽ Công Tử Củ hàng thứ hai phải lên ngôi, nhưng các vị đại thần lại lập vị hoàng tử thứ ba là công lên. Các thím tự hỏi tại sao? Vì quân chủ đời trước đã bị cắm sừng! Công Tử Củ là do phu nhân thông đồng với nam nhân khác, không có huyết thống hoàng tộc.  Ưu điểm Thật sự là bộ truyện này cho mình một cái nhìn khá mới về cổ đại Trung Quốc. Lễ nghi quân thần không nặng nề như trong phim cung đấu, hai quý tộc móc mỉa nhau công khai không nói bóng gió hoa mĩ. Công với thụ đi sứ hai ba tháng mà đất nước không loạn. Em trai băm thịt anh trai vẫn lên ngôi bình thường..... Sừng và sừng khắp mọi nơi. Bao nhiêu chuyện li kì về những chiếc sừng đều có trong đây hết. Trong truyện cũng xen kẽ nhiều yếu tố ẩm thực giải trí, nhiều CP phụ dễ thương Nhược điểm Truyện gắn tag chậm nhiệt, nhưng thật sự vài chục chương đầu công thụ đã có tình cảm với nhau, nhưng tác giả không cho thành đôi mà cố kìm lại như thể cho đủ 200c. Công thụ vạn nhân mê, không vì dung mạo thì cũng là vì lợi ích. Trí thông minh của phản diện đặc biệt là nữ đều như bị chó gặm. Cái tài làm bếp của thụ cũng hơi vô lí, vì thụ chính là thương nhân phải chuyên về kinh tế. Đồng ý là có thể nghiên cứu một tí về ẩm thực, nhưng không thể đến mức thượng thừa như trong truyện miêu tả. *** Tôi ít khi đọc truyện liên quan đến lịch sử vì sợ ảnh hưởng đến quan điểm về nhân vật có thật. Tôi cũng đã khá băn khoăn trước khi đọc tác phẩm này do nó là về thời Xuân Thu, chiến tranh, nên sợ khô khan. Tuy nhiên, mị lực của các nhân vật, nhất là Ngô Cưu và Tề Hầu, đã níu kéo tôi đọc một lèo hết sạch, đọc không thể kiềm chế. Ngô Cưu là một CEO trẻ tuổi của công ty thực phẩm, gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Hắn cũng là một dạng thế gia công tử. Cha mẹ ly dị, cha tái hôn với một người phụ nữ giàu có. Chính tay cha giết Ngô Cưu, tư sinh tử của mình, xóa bỏ quyền thừa kế của Ngô Cưu. Cho nên Ngô Cưu thiếu cảm giác an toàn, không tin vào tình cảm, ngoài nóng trong lạnh. Ngô Cưu xây dựng cho mình một vỏ bọc ôn nhu, ấm áp, chu đáo, ai nhìn cũng thích. Nhưng kỳ thực, hắn lãnh đạm, khó trao tín nhiệm, độ cảnh giác cao. Ngô Cưu không đạo văn thơ, không sáng tạo một đống thứ lạ lẫm ở thời Xuân Thu như xà phòng…mà chỉ nhớ công thức thuốc nổ rồi nhờ nhân công thử rất nhiều lần mới ra thuốc nổ bình thường. Hắn cũng chỉ tạo ra thuốc nổ/hắc hỏa dược làm vũ khí nóng và câu tiễn dùng trong thủy chiến làm vũ khí lạnh, hoàn toàn không có súng, bom…. Bản lĩnh của Ngô Cưu là tích lũy từ thương trường. Lý thuyết từ thời học bá hay kiến thức tìm hiểu thêm thời tranh đấu trong xã hội được áp dụng nhuần nhuyễn vào thời Xuân Thu. Đây là điểm Ngô Cưu hơn Tề Hầu, hắn có kiến thức tổng hợp của mấy ngàn năm. Ngô Cưu có tư bản để sống sót khi xuyên không. Hắn nhớ Tam Quốc Diễn Nghĩa cùng vô vàn mưu kế trong đó. Hắn hiểu biết lịch sử và các phương pháp quản lý, phát triển kinh tế, tài chính. Bản thân hắn là một hồ ly, đầy chủ ý xấu, nói năng lý lẽ không ai có thể phản bác, thông minh quyết đoán, nhạy bén… Tài quản lý kinh người và cách dùng người hợp lý ở thời hiện đại khiến người tài theo hắn rất nhiều. Người như Ngô Cưu thì ở thời nào cũng có thể tỏa sáng, chỉ cần có cơ hội thể hiện. Đáng ghét nhất là đám vì ghen tỵ mà không công nhận tài năng của Ngô Cưu, suốt ngày treo ở miệng hai chữ “nam sủng”. Ngô Cưu đẹp trai, theo dạng ôn nhu ấm áp, như mộc xuân phong. Hắn có lúc cấm dục đầy thu hút, vừa ngủ dậy thì siêu moe, mỗi lần bộc lộ sự tự tin là khiến người không thể rời mắt. Điểm yếu chắc là thân thể yếu, dễ mắc bệnh, thành bệnh mỹ nhân. Cũng là vì điều này mà tình cảm giữa Ngô Cưu và Tề Hầu cực thuần khiết, làm tôi cứ tưởng thanh thủy văn. Ngô Cưu còn có một tay nấu ăn xuất sắc, vừa vặn phù hợp với Tề Hầu thích mỹ thực và ám ảnh với ăn uống sau khi trùng sinh. Có thể nói Ngô Cưu thực hiện hoàn mỹ việc chinh phục nam nhân qua đường dạ dày. Tôi khá thích điểm này vì nó biến một câu chuyện đam mỹ chiến tranh bình thường thành lịch sử quân sự kết hợp mỹ thực thú vị. Dạng người như Ngô Cưu nhận được nhiều ái mộ là dễ hiểu. Chứng kiến Ngô Cưu bình tĩnh tự tin giải quyết từng khó khăn, từng âm mưu, từ một kẻ suýt bị chết mấy lần rồi phiên bàn thành quan đại thần, thành Sở Vương, tôi càng ngưỡng mộ Ngô Cưu. Tôi còn nhớ mãi Ngô Cưu hóa giải âm mưu của Khúc Ốc công, giải cứu Đường Vu, trở về đánh mặt chư hầu… như thế nào. Lòe lòe sáng luôn, đúng chuẩn nam thần. Chính Tề Hầu từ giả sủng ái Ngô Cưu để phủng sát, sang thật sự sủng ái, chỉ hận không thể moi tim ra để chứng minh tình yêu. Tài năng của Ngô Cưu không khiến người ta ghen tỵ (trừ kẻ tiểu nhân), mà nhiều hơn là ngưỡng mộ, tự hào… Điểm trừ của Ngô Cưu chắc là EQ thấp. EQ của Ngô Cưu dùng hết cho kinh tế chính trị, chứ không còn để dùng cho luyến ái. Ngô Cưu tận mắt nhìn hai người tú ân tú ái mới biết đó là một CP, nói chi đến việc của hắn với Tề Hầu. Thực ra giai đoạn hắn dây dưa với Tề Hầu khiến tôi không quá thích. Ngô Cưu không muốn đáp ứng Tề Hầu vì tình yêu của quân vương chưa bao giờ đáng tin, và Ngô Cưu không biết Tề Hầu trùng sinh, không còn là Tề Hầu trong lịch sử. Ngô Cưu lại không tin tình yêu, khuyết thiếu cảm giác an toàn. Nhưng tác giả ít khi nhắc đến băn khoăn trong lòng Ngô Cưu. Thay vào đó, tác giả nhấn mạnh nhiều hơn vào sự trì độn của hắn. Ngô Cưu rõ là thích Tề Hầu, song luôn tìm lý do giải thích cho thay đổi tâm lý của mình. Bị hôn đến tê cả môi cũng không biết là hôn, dấu hôn thì bị nhầm là côn trùng cắn… Say rượu gan lớn bao nhiêu, sáng hôm sau quên sạch. Cái tính khiết nghiện của Ngô Cưu cũng làm Tề Hầu đau đầu. Nhưng theo lý giải của tôi, Ngô Cưu buồn nôn nếu đụng chạm mờ ám có mục đích. Bình thường như Triệu Hốt, Tử Thanh… thì không sao hết. Mà về sau Ngô Cưu quen hơn, cũng không bài xích Tề Hầu nữa. Mãi cho đến khi Tề Hầu bày tỏ, thể hiện bằng hành động, thêm kích thích từ người ngoài để hắn ăn dấm, hắn mới chấp nhận kết giao với Tề Hầu, thừa nhận tình cảm của mình. Cũng từ đó EQ của hắn trong lĩnh vực này mới được nâng cao. Mặc dù ái muội liêu nhau có sự lý thú của nó, tôi vẫn là thích lưỡng tình tương duyệt hơn. Ngô Cưu khuyết thiếu cảm giác an toàn, lại thể hàn sợ lạnh, nên thích ôm Tề Hầu, ôm lò sưởi di động hàng ngày. Ngô Cưu nấu ăn ngon cho Tề Hầu, quan tâm đến bá nghiệp của y, lo lắng y mệt mỏi. Tề Hầu càng ôn nhu săn sóc Ngô Cưu hơn vì Ngô Cưu thân thể yếu. Ban đầu quả thật Tề Hầu không gây thích thú lắm, càng về sau càng thấy không thể hợp với Ngô Cưu hơn. Hai kiếp làm quốc quân khiến y có khí chất mạnh mẽ xuất chúng. Kết hợp với vẻ ngoài tuấn mỹ, cơ thể rắn chắc đẹp đẽ, không ai có thể rời mắt khỏi Tề Hầu. Ngô Cưu đã không ít lần nhìn Tề Hầu si mê đến thất thần. Buồn cười nhất là những đoạn Ngô Cưu cảm thấy Tề Hầu mặc đồ bó, nhất là màu tím, mang dáng vẻ rất tao bao :)) Mấy đoạn Tề Hầu làm nũng bán manh đòi ăn ngon cũng là những nét hài hước đan xen trong không khí hồi hộp của truyện. Tề Hầu kiếp trước bị nhốt lại, bị bỏ đói, nên ăn uống như lang thôn hổ yết. Ngô Cưu hỏi y có phải là quỷ chết đói đầu thai, y chỉ cười cười nói phải. Có thể nhìn ra từ lúc gặp Ngô Cưu, Tề Hầu thay đổi rất nhiều theo chiều hướng tốt. Mặc dù bị tâm lý bóng ma nên sợ nước, vì Ngô Cưu, y không ít lần lao vào nước. Tôi cũng không biết kiếp này nếu không có Ngô Cưu, y sẽ ra sao nữa. Ngô Cưu mà gặp Tề Hầu ở kiếp trước, một Tề Hầu nguyên bản trong lịch sử, thì chưa chắc đã có mối tình chân thật như vậy. Kiếp này Tề Hầu hoàn toàn tách mình khỏi đám phụ nữ thâm độc, cảnh giác tăng cao, cô độc hơn. Ngô Cưu là ấm áp và niềm vui duy nhất y có. Thật sự là định mệnh để họ gặp nhau. Tề Hầu là bá chủ, khí chất của bậc vương giả sẵn có và khi toát ra thì đủ khiến người run sợ. Nhưng trước mặt Ngô Cưu, Tề Hầu biểu hiện một mặt mềm yếu nhất của mình. Nét trẻ con được bộc lộ đầy đủ, đôi lúc còn giống một chỉ trung khuyển (vừa nghĩa đen vừa nghĩa bóng). Y thèm ăn, tranh ăn, làm nũng, bán manh không hồi kết. Tính cách này đặc biệt phóng đại khi y xuyên đến hiện đại ở cùng Ngô Cưu trong phần phiên ngoại. Phần phiên ngoại này đúng là những gì tôi từng mong muốn. Có chút ngạc nhiên là bí mật xuyên không cùng trùng sinh được giữ kín đến tận phiên ngoại. Ngoài ra, việc Tề Hầu thành diễn viên, làm võng hồng mukbang,…là trong tưởng tượng của tôi rồi. Tôi chỉ là không thích tác giả bê nguyên toàn bộ người quen từ thời cổ đại sang hiện đại, chẳng có gì mới mẻ hết, còn thấy phát mệt. Tôi thấy không cần thiết. Có mỗi nhân vật Bạch Lương xuất hiện thành CP với Tiểu Tử Văn bù lại cho chính văn là tạm ổn. Tôi không thích phiên ngoại lắm, vì Tề Hầu và Ngô Cưu không phải là vương đứng trên đỉnh cao, bá chủ đế quốc (dù rằng vẫn có quyền lực). Tề Hầu dính nị Ngô Cưu. Y sẵn sàng vì Ngô Cưu mà từ ngôi cho Công tử Chiêu, rồi sang Sở quốc ăn ké. Tề Hầu nguyện ý ở cạnh Ngô Cưu, giúp đỡ Ngô Cưu, mặc dù là việc Sở quốc không liên quan đến y. Y thèm khát sự ỷ lại của Ngô Cưu, cũng hưởng thụ việc được Ngô Cưu quan tâm săn sóc, nấu ăn hàng ngày. Y không phải là một người hoàn mỹ, nhưng không có ai phù hợp với Ngô Cưu như y. Đôi lúc Tề Hầu luôn nghĩ đến đồ ăn, rất phá hỏng không khí, đôi lúc y lại làm Ngô Cưu cảm động đến rối tinh rối mù. Những việc y làm vì Ngô Cưu cũng không ít hơn việc Ngô Cưu làm vì y.  Truyện có một điểm vừa là ưu vừa là khuyết, đó là việc biến xung quanh Ngô Cưu thành bầu không khí cơ tình phơi phới, đúng chuẩn tuyên ngôn “người người nhà nhà đều BL” của tác giả. Một đám đại phu tài ba, lại còn tuấn mỹ, nhìn đã mắt, ở cạnh nhau, chính thức thì lên giường thành CP, hoặc không chính thức thì phấn hồng phao phao, JQ đủ loại. Cứ có một người tài xuất hiện, bị Ngô Cưu thu phục, thể nào cũng sẽ tiếp tục có một người nữa xuất hiện để đủ bộ. Các CP phụ chính thức thì có Dịch Nha x Công Tôn Thấp Bằng, Triệu Hốt x Đông Quách Nha, Tử Thanh x Tào Quế, Ngự Thuyết x Triển Hùng, Ngô Đao x Công tử Bạch, Phong Thư x Triệu Gia, Khuất Trọng x Yển Cư, Doanh Dự x Đấu Liêm, Công tử Quý x Trịnh Đột, Lô Dương Song x Lô Tập Lê. CP có hint thì là Đường Vu x Yển Thượng, Chu Phủ x Thạch Tốc, Công tử Vô Khuy x Công tử Chiêu, Triển Hoạch x Tang Thần, tiểu Địch nhi x Nịnh Thích, Đan Tử Chính x Tào Khắc, Cơ Lãng x Công tử Trịnh, tiểu Tư Phủ x tiểu Tử Ngư, Vĩ Lữ Thần x Đấu Kỳ, Tang Thần x Triển Hoạch… Mấy CP khá dễ thương, cũng không chiếm nhiều đất của CP chính mà vẫn thể hiện được nét đặc sắc riêng. Mỗi tội tôi nhìn đâu cũng thấy JQ, từ ngụy phụ tử niên hạ, huynh đệ niên hạ, đến sư đồ luyến, ngụy phụ tử niên thượng, oan gia túc địch, trúc mã trúc mã…. Cảm giác như cả thế giới đều là gay, khiến tôi thấy nó không thật. Xung quanh đều là chuộng nam phong, chơi nam sủng, có mỗi Tề quốc là nam x nam yêu nhau thật sự. Dù không biết sự thật lịch sử ra sao, tôi vẫn thấy đây là phóng đại quá. May là tác giả xử lý tốt, không biến mấy CP này thành tác nhân kéo dài câu chuyện, ảnh hưởng đến mạch văn. Mấy CP này hẳn phải cảm ơn Ngô Cưu. Không có Ngô Cưu thay đổi lịch sử, trực tiếp hoặc gián tiếp đẩy họ đến bên nhau, họ đã không thể gặp nhau, không thể giải tỏa hiểu nhầm, không thể bên nhau đầy hạnh phúc. Tiếc là ngoài Mị công chúa và Yến Nga, nhân vật nữ nào cũng là phản diện hết, có chút thiên vị nam tính ở đây. Kết thúc chính văn là đám cưới của Tề Công và Sở vương. Nó đánh dấu mở đầu của một giai đoạn mới trên con đường tình yêu và sự nghiệp của hai người. Tuy nói là có hơi tiếc khi truyện dừng lại sau một quãng đường dài, Ngô Cưu và Tề Hầu vẫn còn rất nhiều thời gian bên nhau, còn rất nhiều khó khăn chờ đợi ở phía trước, nhưng kết này là hợp lý. Đến đoạn cuối tôi đã cảm thấy hơi mệt vì đám âm mưu của mấy kẻ địch não tàn rồi. Ngô Cưu và Tề Hầu càng mạnh mẽ thì trở ngại tương lai chủ yếu là đối nội đối ngoại, chỉnh lý quan viên cùng đánh giặc mà thôi. Nếu kể hết cho đến khi họ chết thì sẽ khá dài dòng nhàm chán. Cho nên tôi hiểu được nguyên nhân tác giả dừng ở đây. Ngoại truyện trở về hiện đại, coi như thỏa mãn độc giả. Tiếc là tác giả quá sa đà vào việc bắt đầu gây dựng một thế giới cơ tình đầy rẫy tương tự cổ đại với chuyển thế của mấy nhân vật cũ. Có mỗi chi tiết livestream của Tề Hầu và Ngô Cưu là thú vị. Truyện xây dựng chặt chẽ, logic. Văn phong ổn định, hành văn hấp dẫn. Không phải kẻ địch nào cũng ngu ngốc não tàn. Nhiều khi Ngô Cưu vẫn rơi vào nguy hiểm hồi hộp. Vận khí có, nhưng chủ yếu hắn vẫn nhờ vào bản lĩnh của mình để thoát thân. Tôi thích Ngô Cưu và Tề Hầu. Cùng với nhân vật chính, các nhân vật phụ đều có đặc điểm riêng, có đất diễn và vai trò của mình, không bị quên lãng. Truyện vẫn có bug nhưng không lộ liễu lắm. Buff nhân vật chính đủ độ, không quá mức khó chấp nhận. Tổng thể truyện ổn với tôi. *** "Ngô Củ, Ngô tiên sinh tới gặp cậu." Vách tường màu trắng, giường bệnh màu trắng. Dưới cái chăn màu trắng là một người còn trẻ, khoảng hai mươi mấy tuổi. Người trẻ tuổi thần sắc tái nhợt, mặt gầy, hai má hỏm sâu, đeo máy hỗ trợ hô hấp, mu bàn tay là kim truyền dịch. Trên người bệnh nhân có đủ các loại dụng cụ kiểm tra đo lường nối với máy móc. Người nằm đó vẫn không nhúc nhích, lộ ra trầm trầm đầy chết chóc. Nhưng mà khi nghe hộ lý nói chuyện, người nằm ở trên giường có chút phản ứng, hàng lông mi run run vài cái, chậm rãi mở mắt. Ánh mắt có chút vô thần, thế nhưng lộ ra một chút kinh hỉ. Người bệnh cố hết sức nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông trung niên đi vào. Hộ lý nói xong liền đi ra ngoài, để không gian lại cho hai người họ. Tiến vào chính là một người đàn ông trung niên mặc tây trang phẳng phiu, tóc nhuộm màu đen chải vuốt cẩn thận không chút cẩu thả. Trong tay ông ta cầm một túi giấy chuyên để công văn. Ông ta chậm rãi đi đến, đứng ở trước giường bệnh, giữ một khoảng cách nhất định. Ngô Củ nằm ở trên giường, cố sức nghiêng đầu, kinh hỉ nhìn người tới. Trên mặt tươi cười, nhưng giọng nói của người tới khô khốc. "Con trai của ba, vừa rồi nghe bác sĩ chủ trị nói về bệnh tình của con." Thần sắc Ngô Củ có một chút thay đổi, lộ ra một chút chua xót. "Con trai của ba, bây giờ con rất thống khổ, ba biết, như vậy... như vậy..." Giọng nói ậm ừ, tựa hồ đang làm quyết định trọng đại. Ông ta còn chưa nói rõ ràng, lại đem túi công văn đặt ở một bên. "Roẹt" Xé rách, từ bên trong móc ra một ống tiêm rất nhỏ. Ngô Củ nằm ở trên giường bệnh, nhìn thấy một loạt động tác linh hoạt kia, hơn nheo mắt. Biểu tình lộ ra một chút chấn động, Ngô Củ nhìn chằm chằm xem động tác tiếp theo. Trong ống tiêm nhỏ có chứa chất lỏng đang dao động. Nhìn đầu kim nhỏ không ngừng run rẩy như châm chọc, Ngô Củ phảng phất nghe được giọng người trung niên. Ông ta cúi đầu, nhìn chằm chằm Ngô Củ, vẻ mặt bi thương nói: "Con trai của ba. Ta biết con là đứa giỏi gian, vào công ty mấy năm nay cũng rất lợi hại, một thời gian ngắn liền làm được quản lý. Nhưng mà... nhưng mà con đã bệnh thành như vậy, chịu nhiều thống khổ đúng không? Ba... ba cũng là bất đắc dĩ. Ba đây là vì tốt cho con, muốn giúp con, để con... để con ít chịu khổ một chút..." Ngô Củ chậm rãi trợn to mắt một ít, nhìn chằm chằm người đứng ở trước giường, trước sau bảo trì khoảng cách nhất định. Ngô Củ gian nan lấy sức cất giọng khàn khàn, thô như bụi cát rơi rào rạt xuống đất. "Ba... ba?" Một tiếng kêu này khiến người trung niên thiếu chút nữa ném ống tiêm xuống. Nhưng ông ta càng thêm dùng sức gắt gao cầm chắc, giọng nói run run: "Đừng... đừng... đừng trách ba... Con là con trai của ba. Con lợi hại như vậy, giúp ba kiếm tiền nhiều như vậy, ba cũng không muốn... Nhưng mà..." Rốt cuộc ông ta ngẩng đầu nhìn về phía Ngô Củ trên giường vừa động lại bất động, nói: "Ba nói thật cho con biết... Cô ấy đã lên tiếng. Cô ấy biết con là con vợ trước của ba. Nếu hôm nay con không chết, chắc chắn ba sẽ bị đá ra khỏi Hội đồng quản trị! Ngô Củ! Con là con của ba. Huống hồ con đã bệnh thành như vậy. Ba dốc sức làm việc hơn hai mươi năm mới vào được Hội đồng quản trị, không thể thất bại trong gang tấc. Dù sao... Dù sao hiện tại con rất thống khổ, để ba giúp con..." Ông ta nói xong, nhanh chóng nhằm về phía ống truyền dịch, đem kim đâm vào. Tựa hồ là sợ chính mình đổi ý, trong nháy mắt liền ấn đầu ống kim tiêm, bơm chất lỏng vào bên trong dịch truyền. Chất lỏng tiến vào ống truyền dịch, trong nháy mắt, Ngô Củ tựa hồ nghe được tiếng hít thở thật sâu "Ô" Thở phào nhẹ nhõm một hơi, trong ánh mắt người trung niên phát ra hưng phấn cùng thành công. Ngô Củ nghiêng đầu nhìn, không biết đó là thuốc gì, chỉ là nhắm mắt lại. Vừa rồi nghe lời nói đó, trong nháy mắt Ngô Củ đã minh bạch, trong lòng tuyệt vọng. Tuyệt vọng đối với tình thân, cũng có buồn cười. Đó là trào phúng đối với người đã sinh ra mình.... Từ trong miệng người trung niên nghe được cụm từ "con trai của ba", nháy mắt trong lòng Ngô Củ đã không còn kỳ vọng. Ngô Củ từ nhỏ không có ba, sống ở địa phương thực lạc hậu. Mẹ một mình nuôi Ngô Củ lớn khôn. May mắn Ngô Củ học giỏi, thi đổ Thủ Khoa đại học hàng đầu. Trước khi nhập học, mẹ Ngô Củ đã cho Ngô Củ một số tiền, nói là dành dụm đi học, không cần thường xuyên trở về, vé xe quá đắt, giữ tiền mua vé xe để ăn vài bữa ngon. Tuổi trẻ nhiệt huyết Ngô Củ cầm tiền, từ biệt mẹ, tới nơi thành phố xa hoa theo đuổi việc học. Nỗ lực học tập, năm thứ nhất liền có được học bổng. Tết âm lịch năm ấy Ngô Củ bởi vì không có tiền mua vé xe nên không thể về nhà. Sau khi nhận được học bổng, Ngô Củ trước tiên đi mua vé xe lửa, vội vàng về nhà, muốn cho mẹ nhìn thấy, tự hào về con trai. Kết quả Ngô Củ vọt vào cửa đã ngửi thấy một mùi tanh hôi. Vào nhà Ngô Củ chứng kiến mẹ ngã vào mép giường, một tay che lại ngực, sớm đã tắt thở. Không biết mẹ đã chết bao lâu, trong phòng tràn ngập một mùi hôi. Đó là lần đầu tiên Ngô Củ cảm nhận được tuyệt vọng, cho rằng mình sẽ không có lần thứ hai. Sau đó Ngô Củ sống một mình, vẫn cứ liều mạng học tập, liều mạng làm việc. Khi tốt nghiệp đã vào công ty lớn thực tập, sau đó thành công được tuyển dụng chính thức, hơn nữa từng bước thăng chức. Ngô Củ còn chưa đến ba mươi tuổi đã là quản lý cấp cao của một công ty chế biến thực phẩm. Ở trong công ty, Ngô Củ gặp được ba ruột của mình. Ba mẹ của Ngô Củ là thanh mai trúc mã. Sau khi kết hôn, ba Ngô Củ lên thành phố làm việc. Ban đầu ông ta còn về, nhưng sau đó ông ta đi thật lâu không có tin tức. Mẹ Ngô Củ nhờ người đi hỏi thăm mới biết được ba Ngô Củ ở tại thành phố đã vào một nhà giàu ở rể, cưới một tiểu thư hào môn quý tộc, không bao giờ trở về nữa. Ngô Củ không nghĩ tới sẽ đi tìm ba. Nhưng bởi vì Ngô Củ thật sự quá xuất sắc, ba Ngô Củ tuy rằng không dám nhận con, nhưng cũng lấy làm hãnh diện có đứa con giỏi như vậy. Ngô Củ chưa từng nghĩ tới từ trong miệng của ông ta nghe được cụm từ "con trai của ba". Châm chọc cỡ nào, tuyệt vọng ngược lại biến thành tiếng cười khàn khàn. Ngô Củ nhìn chất lỏng kia đang dần dần tiến vào cơ thể, ngược lại nở nụ cười. Hết sức cố gắng mới phát ra tiếng cười khàn khàn, phảng phất như trái tim bị mài mòn. Nghe được tiếng cười, người trung niên liên tục run rẩy. Ngô Củ cơ hồ là dùng hết toàn lực, đem mặt nạ hỗ trợ hô hấp trên mặt xéo xuống dưới. "Bộp!" Thiết bị hỗ trợ hô hấp rơi trên mặt đất. Tiếng động nhỏ lại làm người đàn ông trung niên thành chim sợ cành cong. Ông ta sợ tới mức liên tục lui về phía sau, giống như sợ người trên giường sẽ đột nhiên nhảy xuống, lao tới bóp cổ. Bất quá Ngô Củ cũng không có xuống giường, căn bản không có sức lực. Ngô Củ cũng không có nhổ kim truyền dịch trên tay ra. Ngô Củ chỉ là tháo mặt nạ dưỡng khí, ánh mắt lẳng lặng nhìn cái người tự xưng là ba kia. Giọng Ngô Củ vẫn như cũ khàn khàn, đồng tử chậm rãi tan rã, hô hấp càng lúc càng thô, trên mặt bắt đầu một thần thái khó có thể diễn tả, phảng phất như là đá quý nung trên lửa đỏ. Ngô Củ cười khẽ nói: "Ngô tiên sinh... Ông cho rằng... vợ tốt của ông vì sao muốn ông giết ta...... Là vì cái gì?" Người đàn ông trung niên dồn dập trả lời. "Vì con của ta. Ngô Củ, ta biết con cũng là con ta, hơn nữa con ưu tú hơn những đứa khác. Con vào công ty mấy năm nay, ta chưa từng vì con là con ta mà đối xử khác biệt. Ta đều đối xử bình đẳng. Nhưng... hiện tại con đã bệnh thành như vậy, Ngô Củ...... Ba cũng là không đành lòng nhìn co bị ốm đau tra tấn. Con...... con đừng trách ba......" Ngô Củ nghẹn ngào cười, nói: "Vì... con của ông? Không... Ngô tiên sinh, ông cho rằng ta chết...... ông sẽ được như mong muốn?... Cho dù ta chết, ông vẫn không chiếm được thứ mình muốn. Ông là một người nhu nhược, nhẫn tâm! Ta nói cho ông biết... con của ông chỉ có một mình ta. Đứa con của người đàn bà kia không phải là con ông... Ông cho rằng chỉ có ông sinh được con? Vợ tốt của ông bất quá là muốn mượn đao giết người. Diệt trừ cái đinh trong mắt này để dọn đường cho con bà ta mà thôi! Ngô tiên sinh...... Ta thật chờ mong ông bị đá ra khỏi Hội đồng quản trị, có lẽ là vào ngày mai...... Ha ha rất thú vị..... Không phải sao?" Ngô Củ đã không còn sức lực, lông mi vô lực run rẩy, chậm rãi nhắm hai mắt lại. Người đàn ông trung niên khiếp sợ đứng ở tại chỗ. "Cạch" Ống tiêm rỗng rớt xuống đất. Vẻ mặt không thể tin tưởng nhìn Ngô Củ chậm rãi nhắm mắt lại, người đàn ông trung niên lập tức điên cuồng gào lên. "Ngươi nói cái gì!? Không có khả năng! Cô ấy sao có thể lừa gạt ta? Cô ấy thích ta như vậy! Đó là con ta! Ngươi đừng nghĩ sẽ gạt ta...... Ngô Củ! Ngô Củ, ngươi tỉnh lại! Ngươi không thể chết được! Ngươi nói cho rõ ràng! Ngô Củ!" Ngô Củ nghe được bên tai âm thanh gào rống, nhưng giờ phút này trong lòng tuyệt vọng dần dần lãnh đạm xuống. Các loại đau đớn cũng trở nên mất cảm giác. Vô lực nhắm mắt lại, khóe miệng lộ ra một nụ cười trào phúng, hô hấp chậm rãi đình trệ...... Bên tai Ngô Củ là tiếng la to, từ từ nhỏ dần, rồi trở nên mỏng manh, dần dần xa xôi. Hư không, mông lung, mờ mịt. Bóng tối bao lấy Ngô Củ. Nhưng mà bóng tối thuần túy này tốt hơn hư tình giả ý. Trong nháy mắt chìm vào bóng tối, Ngô Củ hoàn toàn buông lỏng, cũng biết mình đã chết. Nhưng loại cảm giác này là "đắc ý" của người chiến thắng, khiến cho Ngô Củ thấy thật đáng buồn lại mang theo một phần thả lỏng. "Hu hu hu...... Tỉnh lại...... Hu hu, công tử! Công tử mở mắt ra! Công tử...... hu hu......" Ngô Củ đang chìm sâu trong bóng tối, ở ngay lúc này bên tai đột nhiên nghe được tiếng khóc mơ hồ. Tiếng khóc đứt quãng, phảng phất thở không nổi. Ngô Củ thấy có chút kỳ quái. Trên đời này, trừ người mẹ đã qua đời của ta, còn có ai sẽ vì ta khóc? Nhưng tiếng khóc kia rất chân thật. Càng lúc càng chân thật, càng lúc càng rõ ràng. "Hô!!" Ngô Củ đột nhiên thở ra một hơi, phảng phất có một tảng đá lớn đang đè trên ngực đột nhiên rơi xuống. Luồng không khí mới mẻ ùa vào lồng ngực. Nháy mắt Ngô Củ thở ra một hơi, đột nhiên mở mắt. "Công tử! Công tử! Công tử tỉnh rồi! Trời xanh có mắt. Công tử thật sự tỉnh rồi!" Ngô Củ mở mắt, trước mắt mông lung nhìn không rõ, lại mơ hồ thấy được một thân hình nhỏ gầy ghé vào trước mặt. Hai mắt hồng, hai má như quả đào, mặt đầy nước mắt. Thiếu niên lau nước mắt, vẻ mặt kinh hỉ hô to. Ngô Củ nhíu nhíu mày. Thiếu niên này thực xa lạ, ăn mặc cũng kỳ quái. Một thân áo thô, còn có tóc dài, tựa hồ là trang phục thời cổ xưa. Vẻ mặt bi thương cùng kinh hỉ trộn lẫn, thiếu niên bắt lấy tay Ngô Củ gọi Công tử. Thiếu niên kêu lên, lại quay đầu hô to: "Mau mau...... gọi Quản sư phó, gọi Thiệu sư phó! Công tử tỉnh rồi!" Ngô Củ thở hổn hển mấy hơi thở, cảm giác suy yếu lợi hại. Ngực đau, Ngô Củ không khỏi cúi đầu che ngực. Nhìn cái tay đè ở trước ngực mình cũng vẫn như cũ tái nhợt, không hề có huyết sắc, nhưng lại là một thân trường bào kỳ quái. Thiếu niên ghé vào trước mặt Ngô Củ, nhất thời bi thảm nhất thời kinh hỉ, hiện tại lại chuyển từ vui thành buồn, khóc lóc nói: "Công tử, như thế nào cho phải, như thế nào cho phải! Công tử Tiểu Bạch đã kế vị, không chỉ có Bào Thúc Nha sư phó, còn có Cao Tử cùng Quốc Tử hai vị Thượng khanh ủng hộ. Hiện giờ... hiện giờ đang tới, tất nhiên là muốn bắt Công tử chém đầu!" Mời các bạn mượn đọc sách Vô Củ của tác giả Trường Sinh Thiên Diệp.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bạn Trai Tôi Là Quái Vật
Thể loại: Trọng sinh, niên hạ công, chủng điền văn, thanh mai trúc mã, 1×1, HE. Couple: Ngô Kình Thương x Đỗ Tu Nhiên. Editor + Beta: Yunhee Jun   Ngô Kình Thương là quái vật. Ở trong mắt hắn, mạng người chỉ là rác rưởi, không nói đến đạo đức gì gì đó. Trước ngày dục vọng tàn sát con người bùng phá, hắn cực kỳ kiên nhẫn, tay cầm chắc thanh chủy thủ bén nhọn nhưng lại chậm chạp không khiến cho họ một đao chí mạng. Nguyên nhân chính là nhiều năm trước co một người nam nhân đã thâm nhập vào thế giới của hắn. Sau này dù có mạnh mẽ cỡ nào thì tên nam nhân kia vẫn là điểm yếu duy nhất của hắn. Kì thật nói tới nói lui, hắn chính là không muốn nhìn người nam nhân kia rơi nước mắt trước mình thôi. *** Tháng 6 năm 1944, khu căn cứ quân sự bí mật 731, tại ngành cơ thể sống cùng giải phẫu tử thi đã xảy ra một sự việc kì lạ, một người Trung Quốc sau khi truyền một loại huyết thanh và vi khuẩn lạ, thân thể đột nhiên kịch liệt phản ứng, lập tức phát sinh biến dị, khiến cho tám nhân viên kĩ thuật nghiên cứu bị bầm thây, năm người đều tứ chi rời rạc cùng khô máu, tình cảnh trong phòng vô cùng thê thảm, mùi máu tanh ngập mũi, thật khiến người ta buồn nôn. Trung tướng Lục quân đem việc này ém nhẹm lại, gã dự cảm điều này sẽ khiến cho Nhật Bản thất bại, không còn bất kì phương pháp nào cứu vãn, chỉ sợ việc này một khi công khai sẽ tạo thành ảnh hướng lớn, hậu quả nghiêm trọng. Sau vài ngày suy nghĩ, gã quyết định trước tiên điều một phân đội bí mật đem dị nhân chủng kia giam giữ trong núi sâu để nghiên cứu thêm, cùng kĩ thuật viên bệnh lý đi theo, làm thí nghiệm cùng ghi chép lại. Cho đến tận bây giờ, Đỗ Tu Nhiên vẫn nhớ rõ sự việc kia đến từng chi tiết, bởi vì sự kiện kia cùng người nam nhân đó, đã làm thay đổi cả vận mệnh đời anh.... Đoạn trí nhớ kia giống như một khối u ác tính trong não, nghiễm nhiên trở thành một bộ phận của anh, vình viễn tồn tại, không thể tách rời. Cho dù sau này có cách xa đến một thời đại, nó vẫn giống như một mầm cây chôn dấu tận đáy lòng anh, không biết khi nào sẽ lặng lẽ từ dưới đất chui lên, tái hiện mặt trời. Mời các bạn đón đọc Bạn Trai Tôi Là Quái Vật của tác giả Nguyệt Hạ Kim Hồ.
Yêu Không Phải Lúc
Nội dung: Tình duyên đô thị, 1 vs 1 Số chương: 57 chương + 2 ngoại truyện Convert: ngocquynh520; Raw: Ốc Vui vẻ Editor: bồcônganh Lương Cảnh Hành, anh đã lớn hơn em một giáp, còn muốn để em chờ nữa sao? Đại Thúc văn Nhân vật chính: Khương Từ, Lương Cảnh Hành Phối hợp diễn: Trần Giác Phi, Hứa Tẫn Hoan Lời Editor: Giới thiệu không chi tiết, vì thế mình mượn lời đề cử trên một wordpress (ngocdongphieu.wordpress):  Nữ chính giống như một bông hoa sen thanh lãnh đầy ngạo khí, lại tài hoa, vẽ tranh rất đẹp. Dù gia cảnh thất thế, gia đình không còn ai, bản thân chưa tốt nghiệp, nhưng cô nhất định không chịu cúi đầu, không nhận bất kì sự giúp đỡ vô duyên vô cớ nào. Ai dây vào cô đều không có kết quả tôt. Ví dụ như anh cháu trai của nam chính, lỡ đụng vào đầu tóc cô, trêu ghẹo cô vài câu liền bị cô cáo xâm hại, còn bản thân thì cạo trọc đầu. Nam chính hơn nữ chính một giáp, ban đầu giúp nữ chính vì cha cô từng có ơn với anh, nhưng dần bị cái tính quật cường, xa lánh mọi người, cô đơn đến tội nghiệp của nữ chính thu hút. Chuyện tình của hai người trải qua nhiều sóng gió, muốn biết tiếp xin mời đọc truyện. *** Lý do đọc: Thích ‘Mười khoảnh khắc mùa xuân’ quá, nghe nhiều đề cử ‘Tuyết rơi đầy Nam Sơn’ của cùng tác giả nên muốn đọc cuốn này trước rồi mới đọc ‘tuyết’, haha. Truyện không dài lắm, 52 chương và 2 ngoại truyện nhưng mình đọc khá ngắc ngứ mới xong, bởi không khí của truyện khá u ám và buồn, edit cũng không được tốt lắm. Thực ra edit rất vất vả, mình chân thành cảm ơn nhưng mình vẫn mong mỏi giá mà truyện được edit tốt hơn thì cái tình của truyện đã được đẩy lên cao trào khiến truyện hay hơn rất nhiều. Như đề cử trong phần giới thiệu của truyện, Khương Từ như một bông hoa sen thanh cao và lạnh lùng. Từ một ‘hòn ngọc quý’ sống trong nhung lụa, gia đình thất thế, ba chết, tài sản bị niêm phong, cô biến thành một đứa con gái 17 tuổi không nơi nương tựa, không tiền không người thân. Thế nhưng cô chưa từng cúi đầu mà vẫn luôn ngẩng cao đầu để đối mặt với cuộc đời, cũng chẳng vô duyên vô cớ nhận sự giúp đỡ từ người khác kể từ những việc cỏn con vụn vặt nhất. Trước đây, dù cô ngạo mạn khiến người ta ghét bỏ thì họ vẫn phải e dè sự giàu sang của cô mà sun xoe, còn giờ khi đã thất thế thì cô chẳng còn là gì cả. Có một cô gái khi bị người ta trêu ghẹo, sờ vào tóc, cô gái ấy đã cạo trọc đầu và tố cáo chàng trai kia ‘quấy rối tình dục’; Có một cô gái làm phục vụ trong bar, bị chàng trai bắt uống rượu, cô thà nghỉ việc chứ nhất quyết không uống. Cô gái ấy là Khương Từ. Còn chàng trai ấy là bạn học của Khương Từ và cũng là cháu trai của nam chính – Lương Cảnh Hành. Lương Cảnh Hành hơn Khương Từ 12 tuổi, là người đã từng chịu ơn của ba Khương Từ. Gặp lại cô ở lễ tang của cha cô, nhìn gương mặt vô cảm của cô cúi chào từng người đến viếng, cả người cô lạnh ngắt như không còn sức sống. Xót xa trước hoàn cảnh của cô, lại biết cô là người theo học nghệ thuật (vẽ) nên lấy lý do nợ tiền cha cô mà ‘trả’ cô mười triệu tệ. Với Khương Từ hiện giờ, mọi người né cô còn không kịp, nào có ai chìa tay ra giúp đỡ, ấy vậy mà giữa biển người mênh mông, có Lương Cảnh Hành vừa lúc chìa tay ra giúp và Khương Từ cũng vừa lúc nhận cái chìa tay đầy ơn huệ này. Bắt đầu từ cái ‘ơn’ rồi dần dần Lương Cảnh Hành bị Khương Từ thu hút bởi sự quật cường đến cô độc của cô, đến đáng thương của cô. Khương Từ thích Lương Cảnh Hành từ rất sớm, bản tính vốn lạnh lùng và xa lánh mọi người, nhưng cô luôn không kìm được muốn trò chuyện nhiều hơn với anh, dù những lúc anh đến luôn kèm theo sự giúp đỡ, còn cô toàn buông lời mỉa mai cay độc. Họ cứ lửng lơ như vậy cho đến tận ngày cô thi tốt nghiệp, bị người ta mang dao đến chém, anh lao đến bảo vệ che chở cho cô, trong lúc hoảng loạn cô mới nói: “Anh đã lớn hơn em một giáp rồi còn muốn em chờ bao lâu nữa” thì tình cảm giữa họ mới tăng thêm một bậc. Nếu như Khương Từ nhận ra tình cảm của mình từ sớm và khi đã xác định thì không ngại ngần thể hiện tình yêu của mình thì Cảnh Hành lại ngược lại. Anh tự ti vì mình lớn hơn cô quá nhiều, nhu nhược trước tình cảm, sợ rằng cô chưa được nếm trải hết những thứ mới mẻ của cuộc đời nên hẹn hò với anh là quyết định bồng bột của tuổi trẻ, sợ cô sau này sẽ hối hận,… nhưng bù lại, anh luôn luôn giúp cô, luôn lo lắng cho cô và cố gắng trải con đường đầy hoa cho tương lai của cô. Bước ngoặt trong tình cảm của Cảnh Hành là khi tình cảm của họ bị phát hiện, Khương Từ nhận ra được nếu như ‘mình cứ thế này’ sẽ chỉ cản con đường tương lai của anh, vì bảo vệ anh mà cô nhận hết lỗi về mình và bỏ đi 3 năm. “Anh ấy vẫn đang chờ cô”. “Cô còn không trở về, anh ấy thật sự già rồi”. Khi cô trở về cũng là lúc cô có thể tự tin sánh bước cùng anh, vẫn có thể tiếp tục ngẩng cao đầu để sống, còn anh cũng đã hiểu rõ tình cảm trong lòng mình, cái gì là quan trọng nhất, cái gì cần nắm chặt và cái gì cần gỡ bỏ. “Có một người bạn đã nói với em, mọi người đều sẽ già đi. Vì câu nói ấy mà bỗng nhiên em không còn cảm thấy sự chênh lệch giữa em và anh nữa. Lúc anh già đi em cũng đang chuẩn bị già. Một ngày nào đó anh sẽ chết, không lâu sau em cũng sẽ đi theo anh, cho nên vấn đề ai nợ ai vốn dĩ không tồn tại”. Mình rất thích nữ chính, kiên cường, độc lập, không sợ khó, không ngại khổ, yêu hết mình và cố gắng hết mình. Dù nói nam chính nhu nhược nhưng anh chính là người đứng sau lo lắng từng chút một, giúp đỡ tận tình cho nữ chính. Ngoài ra, câu chuyện cuộc đời của nam chính và nữ chính còn nhiều lắt léo xung quanh, nếu mọi người cảm thấy hứng thú, có thể đọc. P/s: Nam chính đã từng có bạn gái 4 năm. Điểm: ???????????? *** #REVIEW: YÊU KHÔNG PHẢI LÚC Tác giả: Minh Khai Dạ Hợp Thể loại: Hiện đại, thầy trò, đại thúc loli, nữ cường Tình trạng: Hoàn Review bởi: Tâm Bùi Ánh - fb/hoinhieuchu Lý do đọc: Thích 'Mười khoảnh khắc mùa xuân' quá, nghe nhiều đề cử 'Tuyết rơi đầy Nam Sơn' của cùng tác giả nên muốn đọc cuốn này trước rồi mới đọc ‘tuyết’, haha. Truyện không dài lắm, 52 chương và 2 ngoại truyện nhưng mình đọc khá ngắc ngứ mới xong, bởi không khí của truyện khá u ám và buồn, edit cũng không được tốt lắm. Thực ra edit rất vất vả, mình chân thành cảm ơn nhưng mình vẫn mong mỏi giá mà truyện được edit tốt hơn thì cái tình của truyện đã được đẩy lên cao trào khiến truyện hay hơn rất nhiều. Như đề cử trong phần giới thiệu của truyện, Khương Từ như một bông hoa sen thanh cao và lạnh lùng. Từ một ‘hòn ngọc quý’ sống trong nhung lụa, gia đình thất thế, ba chết, tài sản bị niêm phong, cô biến thành một đứa con gái 17 tuổi không nơi nương tựa, không tiền không người thân. Thế nhưng cô chưa từng cúi đầu mà vẫn luôn ngẩng cao đầu để đối mặt với cuộc đời, cũng chẳng vô duyên vô cớ nhận sự giúp đỡ từ người khác kể từ những việc cỏn con vụn vặt nhất. Trước đây, dù cô ngạo mạn khiến người ta ghét bỏ thì họ vẫn phải e dè sự giàu sang của cô mà sun xoe, còn giờ khi đã thất thế thì cô chẳng còn là gì cả. Có một cô gái khi bị người ta trêu ghẹo, sờ vào tóc, cô gái ấy đã cạo trọc đầu và tố cáo chàng trai kia ‘quấy rối tình dục’; Có một cô gái làm phục vụ trong bar, bị chàng trai bắt uống rượu, cô thà nghỉ việc chứ nhất quyết không uống. Cô gái ấy là Khương Từ. Còn chàng trai ấy là bạn học của Khương Từ và cũng là cháu trai của nam chính – Lương Cảnh Hành. Lương Cảnh Hành hơn Khương Từ 12 tuổi, là người đã từng chịu ơn của ba Khương Từ. Gặp lại cô ở lễ tang của cha cô, nhìn gương mặt vô cảm của cô cúi chào từng người đến viếng, cả người cô lạnh ngắt như không còn sức sống. Xót xa trước hoàn cảnh của cô, lại biết cô là người theo học nghệ thuật (vẽ) nên lấy lý do nợ tiền cha cô mà ‘trả’ cô mười triệu tệ. Với Khương Từ hiện giờ, mọi người né cô còn không kịp, nào có ai chìa tay ra giúp đỡ, ấy vậy mà giữa biển người mênh mông, có Lương Cảnh Hành vừa lúc chìa tay ra giúp và Khương Từ cũng vừa lúc nhận cái chìa tay đầy ơn huệ này. Bắt đầu từ cái ‘ơn’ rồi dần dần Lương Cảnh Hành bị Khương Từ thu hút bởi sự quật cường đến cô độc của cô, đến đáng thương của cô. Khương Từ thích Lương Cảnh Hành từ rất sớm, bản tính vốn lạnh lùng và xa lánh mọi người, nhưng cô luôn không kìm được muốn trò chuyện nhiều hơn với anh, dù những lúc anh đến luôn kèm theo sự giúp đỡ, còn cô toàn buông lời mỉa mai cay độc. Họ cứ lửng lơ như vậy cho đến tận ngày cô thi tốt nghiệp, bị người ta mang dao đến chém, anh lao đến bảo vệ che chở cho cô, trong lúc hoảng loạn cô mới nói: “Anh đã lớn hơn em một giáp rồi còn muốn em chờ bao lâu nữa” thì tình cảm giữa họ mới tăng thêm một bậc. Nếu như Khương Từ nhận ra tình cảm của mình từ sớm và khi đã xác định thì không ngại ngần thể hiện tình yêu của mình thì Cảnh Hành lại ngược lại. Anh tự ti vì mình lớn hơn cô quá nhiều, nhu nhược trước tình cảm, sợ rằng cô chưa được nếm trải hết những thứ mới mẻ của cuộc đời nên hẹn hò với anh là quyết định bồng bột của tuổi trẻ, sợ cô sau này sẽ hối hận,… nhưng bù lại, anh luôn luôn giúp cô, luôn lo lắng cho cô và cố gắng trải con đường đầy hoa cho tương lai của cô. Bước ngoặt trong tình cảm của Cảnh Hành là khi tình cảm của họ bị phát hiện, Khương Từ nhận ra được nếu như ‘mình cứ thế này’ sẽ chỉ cản con đường tương lai của anh, vì bảo vệ anh mà cô nhận hết lỗi về mình và bỏ đi 3 năm. “Anh ấy vẫn đang chờ cô”. “Cô còn không trở về, anh ấy thật sự già rồi”. Khi cô trở về cũng là lúc cô có thể tự tin sánh bước cùng anh, vẫn có thể tiếp tục ngẩng cao đầu để sống, còn anh cũng đã hiểu rõ tình cảm trong lòng mình, cái gì là quan trọng nhất, cái gì cần nắm chặt và cái gì cần gỡ bỏ. “Có một người bạn đã nói với em, mọi người đều sẽ già đi. Vì câu nói ấy mà bỗng nhiên em không còn cảm thấy sự chênh lệch giữa em và anh nữa. Lúc anh già đi em cũng đang chuẩn bị già. Một ngày nào đó anh sẽ chết, không lâu sau em cũng sẽ đi theo anh, cho nên vấn đề ai nợ ai vốn dĩ không tồn tại”. Mình rất thích nữ chính, kiên cường, độc lập, không sợ khó, không ngại khổ, yêu hết mình và cố gắng hết mình. Dù nói nam chính nhu nhược nhưng anh chính là người đứng sau lo lắng từng chút một, giúp đỡ tận tình cho nữ chính. Ngoài ra, câu chuyện cuộc đời của nam chính và nữ chính còn nhiều lắt léo xung quanh, nếu mọi người cảm thấy hứng thú, có thể đọc. P/s: Nam chính đã từng có bạn gái 4 năm. Điểm: (Cách tính điểm của mình hơi khác mọi người, mình chấm theo nhóm điểm, nhóm = Giải trí tốt, truyện hấp dẫn, có cảm xúc). Mời các bạn đón đọc Yêu Không Phải Lúc của tác giả Minh Khai Dạ Hợp.
Vợ Trước Đói Như Sói
Truyện Vợ Trước Đói Như Sói của tác giả Mã Kì Đóa kể về nhân vật nam chính là một nhà thiết kế thời trang hàng đầu, trong công việc lúc nào anh cũng đề cao sự cầu toàn, kể cả người yêu cũng phải như thế. Chỉ sau hơn nửa tháng, với màn cầu hôn siêu tình cảm và lãng mạn cô không thể không đồng ý lời cầu hôn đó. Cuộc sống hôn nhân trải nghiệm hơn 30 kiểu đói khát kia. Cuộc sống như thế kéo dài khiến cho cơ thể cô suy nhược, chỉ sau hơn một năm....Anh ta không cho cô ra ngoài, anh mặc sức mèo mỡ bên ngoài!!! *** Sáu giờ tối, Đan Thủy Dao ngồi ở bàn ăn, khuôn mặt thẫn thờ nhìn bàn đồ ăn nóng hổi. Hôm nay, cô đã hẹn với anh ta để cùng ăn cơm tối. Có lẽ, đây sẽ là bữa tối cuối cùng mà bọn họ còn ngồi ăn cùng với nhau...... Kim giờ, kim phút quay đều thep quy luật. Trong không gian yên lặng của phòng bếp, những tiếng tích tắc trở lên chói tai, khiến người ta cảm thấy khó chịu. Thức ăn trên bàn đã nguội lạnh, bát canh cũng không còn tỏa hơi nóng nữa, nhưng cánh cửa kia vẫn chưa được mở ra, mà người cô đang chờ đợi cũng không thấy bóng dáng. Rời khỏi phòng bếp, cô chán nản đi vào phòng khách, ngồi xuống. Tivi được bật lên, trên màn hình là cảnh phóng viên đang đuổi theo một đôi tuấn nam mỹ nữ. Hai người họ đang cố che mặt. Người đeo kính đen, thân hình nhanh nhẹn, né tránh những cú chụp nháy từ đám phóng viên. Cô nở một nụ cười chua xót. Bởi vì, nam nhân vật chính đang bị đám phóng viên thi nhau hỏi “anh chị đã quen nhau được bao lâu rồi?”, lại chính là người đàn ông mà một năm trước đã thề nguyện với cô trong Nhà Thờ, chồng của cô. Ánh mắt cô lạnh lẽo nhìn cánh phóng viên, nhà báo đang hưng phấn bình luận. Trên màn hình Tivi là gương mặt quen thuộc nhưng cũng rất xa lạ. Mà Đan Thủy Dao cũng không rơi lấy một giọt nước mắt. Báo chí đã từng đưa nhiều tin tức mờ ám như vậy nên cô cũng đã sớm không còn cảm giác. Sau một năm kết hôn, đã có rất nhiều chuyện phát sinh giữa cô và anh ta. Lúc đầu thì cô tin tưởng, rồi hoài nghi, sau đó thì phẫn nộ. Và đến bây giờ, tâm cô như đã lạnh. Cô đã học được cách làm mặt lạnh sau mỗi lần nhìn những kẻ đó diễn trò khôi hài. Chiếc đồng hồ treo tường lạnh lùng điểm tám giờ. Cô tắt Tivi, đi vào trong phòng, cầm chiếc di động, gọi cho dãy số quen thuộc kia. “Alo? Thủy Dao, có chuyện gì không?” .Đầu dây điện thoại bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông. Anh ta mở đầu cuộc đối thoại bằng một câu hỏi, khiến trái tim cô thêm giá lạnh. Đôi mắt Đan Thủy Dao cụp xuống. Cô giữ giọng bình tĩnh, nhẹ nhàng mở miệng hỏi câu hỏi mà mỗi một ngày của năm qua cô đều hỏi: “Hôm nay anh có về ăn cơm không?” “Anh đã ăn cơm hộp rồi.” Chỗ anh ta đang đứng tuy rất ồn ào, nhưng vẫn có thể nghe thấy giọng của mấy cô gái đang réo gọi anh ta. Mời các bạn đón đọc Vợ Trước Đói Như Sói của tác giả Mã Kì Đóa.
Vĩnh Dạ Chi Phong
Thể loại:chủ công, thiên chi kiêu tử, toàn tức võng du, bên ngoài cao lãnh bên trong ôn nhu phúc hắc nam thần công x bên ngoài tinh anh bên trong nhân thê si hán fan cuồng thụ Nhân vật chính: Tyler Odin, Victor (Lý Duy Khả) Tình trạng bản gốc: hoàn (gồm 153 chương + 4 phiên ngoại) Editor: Alice Câu chuyện kể về nhân vật là bậc thầy sát thủ có cơ hội xuyên không về thời đại tinh tế. Game thủ là người có nghĩa vụ chơi game mà hắn lại có nghĩa vụ đi đánh game thủ. Kiếm ẩn dưới ngày dài không tắt nắng (1), hắn là quân vương bước đến trong quang minh. Mũi kiếm lưu động trong bóng đêm vĩnh hằng, hắn là sự tồn tại vô thường giữa thế gian sinh tử. “Như các bạn đã biết, độ khó của vòng đấu tinh tế được sắp xếp như sau: Thiên đường – Đơn giản – Bình thường – Khó – Ác mộng – Địa ngục – [ Tyler Odin ]” Điều cần chú ý: 1. Chủ công! Phản xuyên! Sue, đẹp trai ngất trời 2. Thụ là học bá (2) ngoài hành tinh, 1v1, HE 3. Thi đấu là chính, không chậm nhiệt, không chủng điền, tất cả đều là vì chiến thắng 4. 60% thi đấu eSport, 30% chơi game, 10% hiện thực Cảnh báo nho nhỏ của Editor: 1. Mỹ cường công, đánh đâu thắng đó 2. Nội dung truyện đi theo tuyến: thi đấu -> công cho đối thủ ăn hành -> công thụ show ân ái -> thi đấu -> công cho đối thủ ăn hành -> công thụ show ân ái -> lặp lại n lần Ai thấy không hợp gu có thể lặng lẽ click back _(:3/ z)_ (1) Nguyên văn Cực trú “极昼”: Ban ngày vùng cực hay mặt trời lúc nửa đêm là một hiện tượng tự nhiên diễn ra tại các địa điểm có vĩ độ nằm ở phía bắc của vòng Bắc Cực cũng như ở các địa điểm có vĩ độ ở phía nam của vòng Nam Cực khi Mặt Trời vẫn còn được nhìn thấy vào thời gian ban đêm tại các địa điểm đó. Khi có thời tiết tốt, Mặt Trời được nhìn thấy liên tục 24 giờ mỗi ngày. Số lượng ngày với mặt trời lúc nửa đêm trong mỗi năm tăng dần lên khi người ta tiến sát lại gần hơn về phía cực của Trái Đất. Hiện tượng Mặt Trời lúc nửa đêm xảy ra tại vòng Bắc Cực vào hạ chí (quanh ngày 22 tháng 6), còn tại vòng Nam Cực, xảy ra vào đông chí (quanh ngày 21 tháng 12) (theo wikipedia) (2) Học bá “学霸”: Từ này vốn dĩ để chỉ những nhân vật rất có ảnh hưởng trong giới học thuật, ví dụ như nhà khoa học Albert Einstein. “Bá” trong tiếng Trung mang nghĩa là “rất có quyền lực”. Bây giờ, “Học Bá” là một từ trên mạng, dùng để chỉ người vừa thông minh, vừa chăm chỉ và có thành tích học tập vô cùng xuất sắc. *** Cảm nhận: Nói thiệt là lần đầu tiên coi một bộ mà kêu cảm nhận chẳng biết cảm nhận cái gì=]]]] Văn án nói lên tất cả, công tên Tyler Odin (vl ) vốn là bậc thầy sát thủ suốt mấy ngàn năm ở Dị Thế, mang trong mình hai dòng máu Tinh Linh và Mị Ma. Mà kiểu công giết người riết chán quá nên mới quyết định muốn trở thành một “linh hồn tự do” nên kí kết khê ước với Thần Chết, đổi lấy một linh hồn mạnh mẽ không cần luân hồi mà có thể trực tiếp đi đến một thời không mới, sống một cuộc đời mới. Và tada, công xuyên đến thời đại tinh tế thì thôi đi, còn xuyên hẳn vào thế giới toàn tức cơ. Kiểu ông tổ nghề sát thủ, đi chơi game toàn tức mà nhân vật cũng là sát thủ luôn thì nó sẽ như thế nào???? Đối thủ ăn hành mệt nghỉ luôn chứ sao =]]]] Công xuyên vào một người tên Bùi Nhung, ảnh đế một thời đang bị bệnh nặng cũng như có một cô em gái cực phẩm. Đầu năm nay cực phẩm với bạch liên hoa chắc do thời tiết tốt nên được mùa nở rộ nhỉ. Anh trai mình vì chồng mình tiêu hết tiền, bản thân anh mình lại đang bị bệnh không lo, chỉ biết bòn rút tới đồng xu cuối cùng, có cô em như vậy Bùi Nhung số quá khổ. Đường đường là một sát thủ chuyên nghiệp mấy ngàn năm, mấy game thủ bé tí kia tuổi gì mà so với anh, nên anh nhanh chóng nổi lên như một Đại Thần chính hiệu. Và sau đó, công gặp thụ, theo motif “Senpai, notice me” điển hình. Không cao trào, không máu chó, không ngược chỉ có show ân ái mù mắt chó. Đầu năm nay tới chơi game cũng không yên, cẩu F.A cũng có cẩu quyền, ngược đãi cẩu FA là ngược đãi động vật đó nhaaaaaaaaaaaaaaaaaa Rồi, hết rồi, nội dung có nhiêu đó thôi à. Thiệt mà, tình cảm của công thụ trong này nó logic tới mức chính bản thân mị cũng phải thốt lên “Đậu mẹ lần đầu tiên có một bộ công thụ thẳng thắn đáng yêu tới như thế này” Cho nên mị thấy, có lẽ bộ này rất khó để nổi hay phổ biến hơn những bộ võng du khác, theo như mị đi giới thiệu cho mười đứa bạn thì có 9 đứa kêu thôi nặng chiến đấu quá tao không đọc đâu còn lại là một đứa nhét vào cái bookmark không khác gì cái lịch sử trình duyệt của nó ( đhs ) Thế nhưng, bộ này nó hay ở chỗ những cảnh chiến đấu kìa. Trước đây, mị đã từng đọc rất nhiều bộ võng du và chắc chắn, chỉ có mỗi bộ này có thể đứng chung hang với Toàn Chức Cao Thủ trong lòng mị. Từ cách Tứ Gia một mình một đao đứng canh ngay cổng truyền tống, hay cách Tứ Gia giương đôi cánh đen như một vị thần báo tử chiến đấu trên không, hay hay nhất là cảnh chiến đấu trong rừng sương mù âm u bằng một màn đu người từ trên xuống lấy đầu của đối thủ. Má ơi, đọc mà nhiệt huyết nó sôi trào như thể chính bản thân mị cũng đang cầm đao chiến đấu, như sống lại cảm giác đi một trận Quan Ninh đã tay một phát ra 3 combo nhận 10 liên trảm ấy. Cho nên mị nghĩ, riêng bộ này thì người nào có chơi game hoặc ngán thịt ngán cơm mới thích đọc, không thì sẽ thấy nó khô queo dai nhách =]]]] Nói công là mỹ cường hoàn hảo, ơ hay con lai của Tinh Linh xinh đẹp với mị Ma quyến rũ mà không đẹp mới lạ. Thì thụ cũng không phải quá mờ nhạt. Thụ học giỏi, có tài lại cực kỳ ngoan hiền và biết cách soát tồn tại của mình cực kỳ. Có một bạn trai tài giỏi thì làm gì? Thì đi đánh nhau với người ta trong game không lại, liền oa oa khóc kêu ông xã tới báo thù chứ sao nữa hí hí hí. Mà bản thân gia thế của thụ cũng hơn người, vừa xinh xắn đáng yêu vừa ngoan hiền hiểu chuyện. Huhuhu, Tứ Gia không muốn thì mị muốn aaaaaaaaaaaa. Kết thúc HE mỹ mãn, có tí xôi thịt kho nước dừa vừa thơm vừa ngon, mỹ mãn lắm. Nên ai đã lỡ nhảy mà thấy ngán đánh nhau quá cũng tin mị đi, cố đọc một tí sẽ thấy nó cực kỳ hay luôn. Sẵn hay mị làm series võng du từ bàn phím tới toàn tức nhỉ? Review by member: Huỳnh Thắng Nam -fb/Review Quốc Dân *** REVIEW chủ nhà Cảnh báo: truyện này bàn tay vàng rất lớn đó nghen, không thích xin cáo lui Tui đọc vì chủ tuyến chiến đấu nha~~~ Hay, huhu, tui thích mấy bộ chủ công sự nghiệp như này á Tình cảm ngọt ngào nhẹ nhàng nhưng không hề ít, xen kẽ trong từng chương 1 ~ Công nạnh nùng vs e vi body nhưng rất dịu dàng vs thụ Thụ hiền lành đánh yêu nhưng luôn sẵn sàng xông lên kho có chuyện liên quan tới lợi ích của công  Truyện hay *** Tyler Odin là một sát thủ. Có lẽ là bậc thầy sát thủ nổi danh nhất, nguy hiểm nhất trong mấy ngàn năm qua trên đại lục Albien. Sinh thời, hắn xuất thân từ một chi lánh đời của một gia tộc thượng cổ, trong người có huyết mạch của tinh linh cổ đại và mị ma. Các đời của tộc Odin đều có quan hệ chặt chẽ với nghề sát thủ. Tyler là trưởng tử đời này, từ khicòn nhỏđã biểu hiện ra thiên phú cực cao làm người khác chú ý, được tổ chức sát thủ đệ nhất lúc bấy giờ là Lam Linh Hoa (1) chú trọng bồi dưỡng. Hắn chỉ mất hai mươi năm, đã trở thành con át chủ bài lớn nhất của Lam Linh Hoa. Thân là một bậc thầy sát thủ, các thế lực, tầng lớp quý tộc đều không lạ gì hắn. Họ sợ hãi đi tìm hiểu gốc gác và sở trường của hắn, phát hiện ra hắn là hậu duệ hỗn huyết hiếm có, là sát thủ nổi tiếng nhất trên thế giới, vừa làm người kính sợ cũng làm người tuyệt vọng. Hắn tựa như chúa tể Barlog (2) nơi vực sâu, ai nấy đều biết hắn trấn thủ Lam Linh Hoa, cũng biết chỉ cần nhổ bỏ hắn là có thể tiến thêm một bước san bằng tổ chức sát thủ này, thế nhưng không ai dám đứng ra đi tìm vị trí cụ thể của hắn. Bậc thầy sát thủ này là bán tinh linh, lục cảm (3) vô cùng nhạy bén, khả năng tác chiến vô cùng mạnh mẽ. Là bán mị ma, hắn lại giỏi về ngụy trang và thôi miên, trên đời không có nơi nào mà hắn không thể đặt chân đến. Hắn là bí ẩn chết người, theo truyền thuyết, một khi ai đó nhìn thấy khuôn mặt hắn, hoặc vì hắn mà chết, hoặc bỏ mạng trong tay hắn, hoặc cam tâm tình nguyện giao cổ ra chờ bị giết. Tyler Odin là một kẻ không có tín ngưỡng, vậy nên sau khi chết, linh hồn hắn du đãng nơi đồng hoang mông quạnh, bị vô số thần linh đến từ Thần quốc giành giật. Hắn không muốn trở thành “người bất tử” (cách nói hoa mĩ của vong linh), lại càng không muốn làm bề tôi của thần, cho nên hắn kí khế ước với Thần giết chóc. Hắn làm việc cho Thần giết chóc sáu trăm năm, đổi lấy linh hồn tự do. Hắn sẽ không bước vào luân hồi của phàm nhân, cũng không đầu nhập bất cứ vị thần nào của Thần quốc, mà sẽ đến một thời không bất kì nào đó có khả năng sinh ra sinh mệnh, bắt đầu một cuộc đời mới. Trong sáu trăm năm tồn tại, hắn từng làm một kẻ vô danh, thờ ơ lạnh nhạt với sự đời biến thiên, vương triều thịnh suy, hắn cười nhạo chư hầu, bễ nghễ nhìn chúng sinh vội vàng giành giật mạng sống. Hắn cũng từng nhận được ý chỉ của thần linh, làm Seraphim (4) hạ phàm, chinh chiến trên vùng đất bao la, cầm trong tay song đao đã từng giết qua tướng sĩ vương hầu, một thân một mình diệt sạch cả một đội quân, vậy nên lòng dạ hắn sắt đá, đã nhìn quen ranh giới của sự sống và cái chết, làn ranh giữa máu tươi và lửa đỏ. Trong lúc mơ hồ, thời gian cứ thế trôi đi. Tyler Odin lại một lần nữa tỉnh dậy từ giấc ngủ sâu. Lần này hắn không cảm nhận được ý chỉ của Thần giết chóc, nhưng hắn nghe được giọng nói quen thuộc, lạnh buốt: “Nhiệm vụ bắt đầu. Giết chết tất cả người chơi trên đấu trường, đạt được tư cách vào vòng bán kết và ẩn tích phân. Tuyển thủ dự thi số 419, số người đã giết: 0 người” Tyler Odin nghe xong hai câu nói ngắn ngủi này, hai mắt chậm rãi mở ra. Hắn thấy mình như đang ở trong đấu thú trường La Mã cổ đại. Trung tâm có một hố lửa khổng lồ, có bốn cây cầu đá bắc qua đó dẫn đến sân khấu hình tròn bay lơ lửng giữa không trung. Hắn và tổng cộng 99 người còn lại đứng xung quanh hố lửa, mỗi người đều đeo mặt nạ, trên đầu lơ lửng một con số – như vậy bản thân Tyler Odin cũng thế. Khán giả ở bên ngoài hò hét không ngừng, xen lẫn với tiếng rít chói tai, tiếng còi, và tiếng pháo hoa nổ mạnh trên bầu trời. Vừa mới bắt đầu, mấy người bên cạnh Tyler đã lao vào chém giết nhau. Tyler thản nhiên tránh thoát một tên đánh lén, nhanh chóng kiểm tra vũ khí giấu trong đai lưng của mình: một đôi chủy thủ (5), hai mươi phi đao, hai túi chất độc, một vòng dây thép. Tyler rút chủy thủy, nắm ngược bằng hai tay, như rắn độc hơi hạ thấp cơ thể, hai mắt nheo lại —- Thần giết chóc lại bắt đầu trò chơi của mình rồi, chắc là phương thức hiến tế mới, hắn nghĩ vậy. Thế nhưng điều này nghĩa là sao? Chỉ bằng mấy kẻ trước mắt này, mà muốn so – giết – người với hắn ư? …   Mời các bạn đón đọc Vĩnh Dạ Chi Phong của tác giả Chỉ Tiêm Đích Vịnh Thán Điều.