Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đỉnh Lưu Ẩn Hôn Lật Xe Rồi

Khương Minh Chi là nữ diễn viên trẻ đỉnh lưu trong giới giải trí, vừa có nhan sắc vừa có thực lực, scandal và tư liệu đen cùng bay tới tấp, mười ngày thì lên hot search hết chín ngày. Hot search gần đây nhất là #Khương Minh Chi đã kết hôn#. Hội fan sốc nặng, anti-fan chấn động, ai nấy đều xắn tay áo lên muốn đào bới xem người đàn ông đó là ai, người tiết lộ tin tức lại tiếp tục phao tin: Chồng là Lộ Khiêm. “...” Tinh thần hóng hớt của quần chúng ăn dưa suy sụp như chim muông tan tác, nhà tư bản cổ hủ Lộ Khiêm lạnh lùng, vô tình, khắt khe, kiêu căng, trong mắt anh giới giải trí vĩnh viễn là một nơi tầm thường thấp kém, anh chỉ có một lần lộ diện duy nhất, ấy là lúc đá cô em gái theo đuổi thần tượng về cổng lớn nhà họ Lộ. Sau đó toàn bộ giới giải trí đều cảm thán Khương Minh Chi chọn sai đối tượng sao tác, sẽ dính phải combo ngầm tuyết tàng, phong sát, chửi bới. Cho đến khi, trong một chương trình về tình cảm nào đó, Khương Minh Chi vẫn chưa bị phong sát nhắc tới chuyện vợ chồng không hợp nhau nên ly hôn, giữa chừng bị một người thần bí kéo vào hậu trường. Qua microphone thu âm, giọng nói khiến người ta vô cùng rung động của một người đàn ông cất lên: “Chúng ta ngoại trừ xx (tắt tiếng) thì có chỗ nào không hợp?” Bình luận chạy ngang màn hình:??? Chúng tôi cũng muốn biết cụ thể không hợp như thế nào. Người bạn bên kia, bạn đột nhiên thay đổi sắc mặt như thế là vì có chuyện gì xảy ra? Hay lắm, thế mà scandal lại là thật. *** Nhân vật chính: Khương Minh Chi. Một câu giới thiệu tóm tắt: Cả thế giới đều chờ đôi vợ chồng ẩn hôn HE. Dàn ý: Yêu quý cuộc sống. *** Đối với các bạn có theo dõi showbiz thì những sự kiện như sao nào lén lút yêu đương, sao nào lén lút kết hôn, một khi bị paparazzi đào ra đều là những trận hít drama nổ phổi của cư dân mạng. Cảm giác khi đọc “Đỉnh lưu ẩn hôn lật xe rồi” chính là chương nào cũng được hít drama muốn no bụng, mỗi ngày đối với Khương Minh Chi đều là một ngày thật “Nhục”-  Tại sao người lật xe luôn là cô! Khương Minh Chi từng cãi lời gia đình lén đăng ký thi vào trường điện ảnh, debut làm diễn viên. Thuở ấy Khương Minh Chi ngây ngô đồng ý hợp tác xào cp với nam chính của phim, sau đó do cô từ chối lời mời ‘Phim giả thành thật’ của tên diễn viên đóng nam chính kia, tên thối tha đó tức tối cắn ngược lại cô, vu cho cô phụ bạc, fan cp chuyển thành anti Khương Minh Chi để bảo vệ anh ta. Sự nghiệp vốn sẽ suôn sẻ nếu như không có tra nam kia, Khương Minh Chi phải gánh chịu điều tiếng từ cộng đồng mạng một cách oan uổng, lên sân khấu phải chịu cả một ‘biển đen’ và tiếng hô ‘Khương Minh Chi cút đi’. Nản lòng thoái chí, Khương Minh Chi ra nước ngoài du lịch, tình cờ sao đấy là cơ duyên cho cô và Lộ Khiêm gặp nhau. Có lẽ là nóng đầu, có lẽ là nông nổi, hai người vội vàng kết hôn với nhau chỉ sau ba ngày gặp gỡ, chưa biết hoàn cảnh của nhau cũng chẳng biết đối phương thuộc quốc tịch gì. Sau khi về nước và tìm hiểu kỹ càng lai lịch của đối phương, Khương Minh Chi đã nghĩ hai người sẽ ly hôn sớm thôi. Vì Lộ Khiêm nổi danh ghét bỏ giới giải trí, biết cô vợ kết hôn vội vàng của mình lại là diễn viên chịu nhiều tiếng xấu thì sao anh chịu cho được. Lộ Khiêm là cậu hai nhà họ Lộ ở Cảng Thành, gia tộc lâu đời chuyên kinh doanh về bất động sản, s òng b ạc và khách sạn, là tư bản thứ thiệt. Anh nổi danh trên mạng không phải vì nhan sắc - truyền thông không chụp được mà cũng không dám chụp anh, anh nổi danh vì chuyện bắt em gái cùng cha khác mẹ liên hôn, vô tình máu lạnh với cô em được người mẹ kế là diễn viên sinh ra. Thật ra trong chuyện này Lộ Khiêm có lý lẽ của mình, người chồng anh chọn cho em gái không có gì để chê, có tài có sắc có gia tộc chống lưng, tình yêu có quan trọng không? Cô em gái là tiểu thư cành vàng lá ngọc, không lẽ cứ để con bé tự do yêu đương rồi sa đà vào tình yêu với bảo vệ hay vệ sĩ như những câu chuyện thường thấy hay sao? Nhưng mà trong chuyện này anh rất độc đoán, anh mà không có vầng sáng nhân vật chính thì không ai cứu anh được ván này. Cũng may là lần này Lộ Khiêm đánh cược đúng, cuối cùng em gái anh cũng có được một cuộc hôn nhân viên mãn, nếu không thì anh đã có một vết nhơ trong bộ truyện này rồi. Nhưng Khương Minh Chi không ngờ cuộc hôn nhân bí mật của cô và Lộ Khiêm kéo dài tận ba năm, mỗi người ở một phương lâu lắm mới gặp một lần, nhưng lại không ly hôn, đến nỗi Khương Minh Chi sắp quên mất mình còn có một ông chồng, cho đến khi Khương Minh Chi nói đến thì Lộ Khiêm cũng không muốn ly hôn. “Ví dụ như một trong hai vợ chồng p hạm t ội nghiêm trọng chịu hình phạt, hoặc là ví dụ gặp phải thiên tai không thể lường trước, chỉ còn một người sống sót.” Nếu không thì không ly hôn nhé. *** Sau ba năm kể từ ngày bị bạo lực mạng trầm trọng, Khương Minh Chi lấy lại được hào quang, trở thành diễn viên hàng đầu. Fan vẫn lo lắng chị gái nhà mình độc thân mãn kiếp, quay chương trình ở nhà còn phải tự sửa ống nước nom cô đơn đáng thương mà lại buồn cười vô cùng. Cho đến năm nay Lộ Khiêm chuyển hướng công tác mở rộng sang thị trường Đại Lục, cuối cùng hai người cũng chính thức sống chung sau mấy năm kết hôn. Năm nay Khương Minh Chi có quay chương trình ở nhà cũng cố hết sức giấu dấu vết tồn tại của Lộ Khiêm đi, nhưng mà không giấu được con mắt của ekip, may là không phải phát sóng trực tiếp đấy. Nếu đã không muốn ly hôn, cũng đã có tình cảm với nhau thì công khai là chuyện tất yếu, hơn hết là Lộ Khiêm cứ hay đòi danh phận nữa. Tình cảm của hai người dành cho nhau có lẽ đã ươm mầm từ câu hỏi ‘Kết hôn không?’ ở Los Angeles, từ những lúc Lộ Khiêm chọn ‘về nhà’, từ ý định không hề muốn ly hôn, muốn công khai dẫn người về nhà. Dần dà theo năm tháng, khi hai người có tình cảm với nhau thì Khương Minh Chi cũng không dám dẫn anh về nhà công khai, vì hai gia đình có xung đột về quan niệm. Gia đình Khương Minh Chi có truyền thống cách mạng, đặt yêu nước lễ nghĩa liêm sỉ lên hàng đầu, cực kỳ không thích những kẻ tư bản, xui rủi là dạo đó Lộ Khiêm còn phụ trách một mảnh đất ở ngay Bình Thành - neo giá chờ bán giá cao, nên Khương Minh Chi càng rén hơn, cô sợ dẫn anh về phải quỳ từ cửa quỳ vào. Vì thế cả hai cũng có những lúc xung đột, mâu thuẫn, nhưng cuối cùng là Lộ Khiêm chấp nhận lùi một bước để có thể đi vào của nhà họ Khương - chứ không phải quỳ. Khương Minh Chi không muốn chỗ dựa và không cần chỗ dựa nhưng Lộ Khiêm luôn là chỗ dựa âm thầm của cô, nuông chiều nhưng không vồn vã, đặc biệt “tư bản là phải lấy lãi”. Khương Minh Chi muốn công khai tuần tự, công khai có bạn trai trước rồi lại tính công khai kết hôn sau, cô đăng ảnh hai bàn tay nắm chặt vào nhau tuyên bố có người yêu, có fan chúc mừng, có người thì tưởng Khương Minh Chi cô đơn lâu quá nên tuyên bố thế cho đỡ tủi. Khương Minh Chi: ? Có kẻ phao tin người yêu của Khương Minh Chi là Lộ Khiêm, là tư bản, là bao nuôi, là quan hệ mờ ám. Dân mạng: Điêu, Lộ Khiêm ghét giới giải trí như gì, không thấy nữ diễn viên ABC xào tin với anh ta vừa nhận văn bản của luật sư sao. Chưa được bao lâu thì Khương Minh Chi lật xe, hot search #Khương Minh Chi kết hôn #Khương Minh Chi x Lộ Khiêm treo cả mấy ngày. Vả đôm đốp vào mặt cư dân mạng. Khi tình cảm với Lộ Khiêm được công bố, fan của cô vừa mừng vừa lo, fan sự nghiệp sợ cô gả vào nhà họ Lộ sẽ phải giải nghệ, chấm dứt cuộc đời diễn viên lộ mặt lộ mày về nhà làm bà chủ giàu sang. Nhưng cuộc đời Khương Minh Chi là một chuỗi sự kiện tấu hề, cô muốn trấn an fan của mình, cô thông báo mình đang chuẩn bị thử vai - blogger kiểu: “Khương Minh Chi đang chuẩn bị thử vai cho bộ phim mới, nghi vấn giấc mộng nhà giàu tan vỡ, không rõ tiến triển tình cảm với Lộ Khiêm thế nào.” Khương Minh Chi: ? “Cô bày tỏ mình vẫn đang cố gắng làm việc, trong mắt bọn họ lại thành bị Lộ Khiêm vứt bỏ, tình cảm tan vỡ mới không thể không quay lại đi làm công. Cứ như bây giờ trước mặt cô chỉ có hai con đường, nếu muốn gả vào nhà họ Lộ thì phải giải nghệ, nếu muốn tiếp tục làm nghệ sĩ thì đừng hòng gả vào nhà họ Lộ.” Ma An viết về giới giải trí thì mình đã đọc đến bộ thứ ba rồi, tuy cùng chủ đề nhưng không hề trùng lặp, nét riêng rất rõ ràng so với những bộ showbiz một màu thường thấy. Cốt truyện hài hước và dễ thương này xứng đáng được bạn đọc thử. *Thêm chút ngoại truyện cảnh hai người gặp nhau ở nước ngoài, dở khóc dở cười: Lộ Khiêm nhìn người phụ nữ gầy yếu thấp hơn anh một cái đầu từ trên cao xuống, giọng điệu không cao không thấp, bình tĩnh mà khẩn thiết: “Đúng vậy. Ba phút trước, quý cô này thực hiện công kích cực kỳ hung hãn và tàn bạo với tôi.” “Vì thế tôi bất đắc dĩ mới tạm thời hạn chế hành động của cô ấy để đảm bảo tính mạng của mình được an toàn, không bị uy hiếp.” Khương Minh Chi: ??? Công kích cực kỳ hung hãn và tàn bạo? Uy hiếp an toàn tính mạng? Wqnmd! (Tôi đ*t m* anh!) Cô tức muốn nôn, cánh tay còn bị bắt chéo sau lưng, vì thế cô nhảy dựng lên đá tiếp. Lộ Khiêm lùi về sau lần nữa: “Giống thế này đây.” ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lê *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Gần đây, một căn phòng ở tầng cao nhất, đắt nhất từ trước đến nay ở bệnh viện tư tại thành phố S được bao luôn nguyên tầng, tầng cao nhất ấy được bảo vệ an toàn nghiêm ngặt một cách lạ thường, vụ kết hôn thương mại thế kỷ chấn động Cảng Thành và thành phố S vào ba năm trước cuối cùng cũng kết thúc bằng việc thiên kim nhà họ Lộ - Lộ Lê bình an có thai sinh con. Sinh mạng mới ấy vừa ra đời, liên tục có bạn bè họ hàng gần xa đến thăm, bạn bè thân thích của nhà họ Trì ở bản địa thành phố S tới hết đợt này đến đợt khác, còn phía nhà họ Lộ ở Cảng Thành, trừ vợ chồng nhà họ Lộ đến thăm con gái vào một tuần trước ngày dự sinh thì chỉ có ngày hôm nay, một người đàn ông kín tiếng đến căn phòng ở tầng cao nhất thăm hỏi. Vệ sĩ dùng bộ đàm nhỏ giọng thông báo với cấp trên, chốc lát sau, bố của bé con mới chào đời đi ra khỏi đó. Cả người Trì Thầm Yến đều được bao bọc bởi niềm vui mới lên chức bố, vì làm ông bố bỉm sữa mấy ngày mà trên người hơi ám mùi sữa bột, anh ấy nhìn thấy Lộ Khiêm lần đầu tới thăm, nghĩ lại vừa nãy Lộ Lê nghe tin Lộ Khiêm đến thăm thì nhào vào lòng anh ấy thì lông mày anh ấy bỗng nhíu lại. Lộ Khiêm là anh trai cùng bố khác mẹ của Lộ Lê, cũng là sự tồn tại mà từ nhỏ Lộ Lê đã sợ hãi, từ trước đến nay tình cảm giữa anh em khác mẹ trong nhà giàu quyền thế ở Cảng Thành cực kỳ lạnh nhạt, giống như ba năm trước, vì chuyện làm ăn và thị trường mà cậu hai nhà họ Lộ - Lộ Khiêm một mình bày tính và sắp xếp, gả đứa em gái cùng bố khác mẹ của mình cho thái tử nhà họ Trì khi họ chưa từng gặp mặt. Tin tức nhà họ Trì ở thành phố S và nhà họ Lộ ở Cảng Thành làm thông gia được tung ra thì vô cùng chấn động, có phóng viên Cảng Thành từng chụp được cảnh cô chủ nhà họ Lộ sắp kết hôn, ngồi phía sau chiếc xe sang trọng đỏ mắt lau nước mắt, nhưng trong mắt cậu chủ kiêu ngạo nhà họ Lộ, cô em gái do mẹ kế là một diễn viên có tên tuổi trong giới giải trí sinh ra lau đi bao nhiêu nước mắt thì với anh đó đều là chuyện vô bổ. Lễ cưới liên hôn được tiến hành như thường lệ, cho dù chú rể, cô dâu trong hôn lễ đều tỏ ra xa lạ với đối phương ở từng chi tiết nhỏ. Nhưng hôm nay, Lộ Lê từng ngồi trên xe lặng lẽ lau nước mắt đã sinh một đứa nhóc với người chồng liên hôn kia, cuối cùng người anh khác mẹ nhà họ Lộ cũng đến thăm một lần nữa. Hai người đàn ông khách sáo bắt tay nhau. Lộ Khiêm nói với Trì Thầm Yến: “Chúc mừng.” ... Trong gian phòng mẹ và bé màu hồng, TV đang phát tin tức thời sự, bé con mới ra đời vừa uống sữa xong, đang ngủ ngon lành trong chiếc nôi nhỏ. Lộ Lê ngồi ngay ngắn trên giường mình, mắt nhìn chằm chằm TV nhưng khóe mắt lại bay về phía chiếc nôi. Lộ Khiêm nhìn nhóc con ngủ say trong nôi: “Đặt tên chưa?” Trì Thầm Yến dịu dàng nhìn cậu con trai của mình, dùng ngón tay vu0t ve khuôn mặt nhỏ của nhóc: “Tên chính thức thì chưa có, còn nhũ danh... Là Trì Đáo Đáo.” Vừa nghe thấy nhũ danh “Trì Đáo Đáo”, Lộ Khiêm quay người nhìn cái người mới làm mẹ đang ngồi nghiêm chỉnh trên giường. Không cần nghĩ cũng biết nhũ danh này do ai đặt. Lộ Lê chạm phải ánh mắt Lộ Khiêm thì lập tức run lên một cái, mặc dù đã kết hôn có chồng làm chỗ dựa nhưng khi đối diện với người anh cùng bố khác mẹ thì cô ấy vẫn thấy sợ theo thói quen: “Bởi vì, bởi vì bé yêu ra đời muộn một tuần so với ngày dự sinh, đến muộn nên gọi là Trì Đáo Đáo.” Cũng may Lộ Khiêm nghe xong hình như cũng không chê ý nghĩa của cái tên này, anh gật đầu. Trì Thầm Yến: “Muốn bế thử không?” Lô Khiêm: “Thôi.” Lần này Lộ Khiêm tới thăm cháu trai không đến tay không mà có mang theo quà, là hai con ngựa con thuần chủng vừa ra đời không bao lâu, bây giờ vẫn đang nuôi dưỡng ở trại ngựa. Tuổi thọ của ngựa có thể lên đến năm mươi, hai con ngựa con sẽ lớn lên cùng Trì Đáo Đáo, đến khi Trì Đáo Đáo lớn hơn một chút sẽ có thể học cưỡi ngựa. Lộ Lê nghe thấy quà của Lộ Khiêm thì ngẩn người, sau đó tươi cười: “Em cảm ơn anh.” Bạn nhỏ Trì Đáo Đáo sinh ra được mấy ngày đã nhận không biết bao nhiêu quà bên hai nhà Trì, Lộ, châu báu, tranh chữ, đồ cổ, thậm chí máy bay tư nhân, còn có cả bất động sản và nhà đất của ông bà ngoại, nhưng hôm nay lại là hai con ngựa con, Lộ Lê thầm thích thay con mình. Dù cho châu báu, tranh chữ, đồ cổ, máy bay tốt hay đắt đến đâu đi nữa, chúng đều chẳng có ích gì với đứa trẻ còn đang quấn tã. Hơn nữa, Lộ Lê biết rõ rằng nếu muốn dùng tiền tài đánh giá thì giá con con ngựa con này không thua kém đống châu báu, xe sang kia. Ngựa thuần chủng là loại ngựa quý giá nhất trên thế giới, cô ấy nhớ là mấy năm trước, tại phòng đấu giá Cơ Lan, một con ngựa được chốt giá sáu mươi bảy triệu USD, bản ghi chép người chủ trì đấu giá ghi ngựa thuần chủng siêu cấp, người mua chính là Lộ Khiêm. Lộ Khiêm qua bên này thăm em gái và cháu trai, tặng quà xong thì đứng dậy tạm biệt. Trì Thầm Yến cũng không giữ anh lại, tiễn Lộ Khiêm ra ngoài. Trong hành lang, Trì Thầm Yến đột nhiên nhớ ra trợ lý nói từ hôm nay Lộ Khiêm sẽ thường trú ở đại lục, anh ấy hỏi: “Sau này ở thành phố S à?” Lộ Khiêm nghe Trì Thầm Yến hỏi thì chậm rãi đáp: “Bình Thành.” ... Mời các bạn mượn đọc sách Đỉnh Lưu Ẩn Hôn Lật Xe Rồi của tác giả Ma An.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Xin Đừng Quên
Mỗi câu chuyện đều có một tiền truyện mở đầu. Ai ai cũng đều có quãng thời gian tuổi trẻ ngông cuồng, kể cả Thái tử tràn đầy nhiệt huyết. Điều đó không sai nhưng vinh quang của chàng tổn thương đến người khác. Mấy vị Hoàng thúc đều bị Tô Du lạnh lùng ra lệnh sát hại. Minh tranh ám đấu không thể tránh khỏi. Ngay lúc Tô Du chán nản nhất, chính Khinh Ninh đã cứu chàng. Đến đây thì tôi đã hiểu. Tô Du, đôi ta đều không sai, chỉ do gặp gỡ quá muộn. *** Tôi nhìn lướt qua Tiểu Bao đến truyền tin, sau đó ngoảnh lại gọi Hương nhi: “Hương nhi, em tìm cho ta một bộ quần áo nam rồi chuẩn bị ra ngoài phủ.” “Thái tử phi, nương nương muốn đi đâu ạ?” Tiểu Bao cất cao cái giọng vịt đực của mình: “Nương nương ơi, người nên nghe lời Thái tử đi ạ!” Tôi ngoáy lỗ tai: “Tiểu Bao này, hôm qua Cầm nhi còn định để ta nói cho ngươi biết…” “Nương nương đi ngay đi ạ, nô tài không biết gì cả.” “Thật không?’ “Dạ, nô tài sẽ báo lại cho Thái tử rằng nương nương đang ở trong phòng thành tâm hối lỗi. À… thế Cầm nhi nói gì vậy ạ?” “…” . Tô Du ghét tôi, cho nên dẫu tôi đã làm rất nhiều chuyện quá đáng, chàng cũng chẳng muốn lãng phí thời gian tranh cãi với tôi. Tôi hiểu rõ điều này nên không sợ phạm vào địa vị của chàng. Rõ ràng không chỉ có mình tôi hiểu điều này nên khi tôi đường hoàng chạy ra khỏi phủ Thái tử lần nữa, một loạt thị vệ gác cửa đều ngoảnh mặt làm ngơ coi như không thấy tôi. Làm mặt xấu với bọn họ mà bọn họ chẳng có phản ứng nào khiến tôi cảm thấy quá mất mặt, thà chạy đến lầu Hương Mãn xem ông già đầu tóc bạc phơ huơ chân múa tay kể chuyện ma quỷ còn vui hơn. Lầu Hương Mãn cực kì đông đúc, không giống những quán rượu khác nay đây mai đó, điều này phải kể công của ông già kể chuyện đầu tóc bạc phơ. Hôm nay tôi đến hơi muộn, bởi ông già đã khai màn. Tôi tìm một chỗ ngồi xuống rồi gọi một đĩa lạc. Có điều bầu không khí trong quán hôm nay hơi lạ, tôi mỉm cười với chàng trai bên trái, tên đó đỏ lựng mặt né tránh; tôi lại mỉm cười với ông già bên phải, ông ta toát mồ hôi ngoảnh ngay sang chỗ khác; tôi đứng lên nhìn quanh một vòng, đám người nhìn lén xung quanh tôi đồng loạt nghiêng đầu nhìn qua chỗ khác. Tôi sờ mặt mình, tin chắc rằng nó sẽ không còn hi sinh trong cuộc chiến ác liệt với Tô Du lần trước đâu. Tại sao hôm nay không có người nào tiếp đãi nhỉ? Ôi, chỉ cần về sớm hơn chút là được. Tôi lưu luyến nhìn người kể chuyện râu tóc bạc phơ khi phải rời khỏi lầu Hương Mãn, sau đó rẽ vào một con ngõ nhỏ và vào quán rượu. Vừa trông thấy khách quen tôi đây, bà chủ quán bèn đon đả bưng thịt bò và hai bầu rượu lên. Tôi cầm một cái rồi dốc vào miệng uống. Rượu ở đây vẫn ngon như thế, nồng nàn hương thơm làm người ta càng tỉnh táo. Rượu chỉ còn non nửa, một ông lão râu tóc bạc phơ đã ngồi đối diện với tôi tự lúc nào. Tôi cười hỏi: “Sao ông đến nhanh vậy, hôm nay không kể chuyện ư?” “Còn không phải để xem nhóc đến à… Sao còn chưa cho ta bầu rượu này!” Ông ấy nói được nửa câu đã bị tôi đập cái tay đang muốn rớ vào bầu rượu. Tôi đẩy đĩa thịt bò đến trước mặt ông ấy: “Rượu không cho được, còn thịt thì ông cứ thoải mái. Chỉ cần ông không sợ bị người khác chỉ trỏ vì tranh giành đồ ăn với cháu và không ai đến nghe ông kể chuyện nữa là được.” Ông ấy đáp: “Không sợ, có nhóc kể cho ta là được rồi.” Tôi cười, day day cái đầu đang chếnh choáng: “Ông già, ông bảo cháu nên làm thế nào đây? Cháu chỉ thích Tô Du, còn chàng lại thích người khác. Tại sao có nhiều người ghét cháu vậy chứ?” Ông ấy không đáp vì đang bận ăn thịt, mãn nguyện gật đầu: “Ừm, hôm nay thịt nấu vừa tới.” Tôi hỏi tiếp: “Chẳng lẽ là do cháu chia rẽ Tô Du và Khinh Ninh… Ha ha, nếu không chia rẽ bọn họ thì sao Tô Du mới nhìn cháu.” Ông già vẫn cứ ăn thịt, chả thèm nhìn tôi lấy một cái. Tôi không nói nữa, quán rượu im ắng hẳn. Tôi cảm thấy thật vô vị, trời đã tối bèn sửa sang lại quần áo trên người: “Ông già, trong lòng cháu luôn có nỗi nhớ nhung da diết, và có cảm giác điều gì đó đang xảy ra. Cháu vừa muốn thôi nhớ nhung lại vừa không muốn.” “Nhóc con.” Ông già gọi tôi lại: “Thôi cũng tốt. Mấy đứa đều không sai, đều do duyên phận trêu ngươi.” Tôi ngoảnh lại nhìn ông ấy: “Có một số thứ cháu không muốn nói, cũng không muốn làm, thế nhưng chuyện đã cần cũng cũng đã làm, điều cần nói cũng đã nói, vậy cháu nên làm gì tiếp theo đây?” Ông lắc đầu: “Nhóc con, cháu là con gái. Đừng tự hạ thấp chính mình.” “Cháu đâu có!” Tôi phản bác. Tôi không hề tự hạ thấp bản thân, chẳng qua tôi chỉ muốn tìm một phương thuốc để huyễn hoặc mình thôi. Ông già thở dài, không nói nữa. Tôi vẫy tay chào ông, dọc theo con ngõ nhỏ một mình đi về phủ Thái tử. Trời tối đen như mực. Trong phủ rất im ắng, tôi chợt nhớ hôm qua Hương nhi hỏi mình có muốn tham gia bữa tiệc của Cảnh phi không, khi đó tôi đang hoang mang nên trả lời không muốn. Cảnh phi là dì của Tô Du, có lẽ đêm nay Tô Du dẫn Khinh Ninh đi dự tiệc, thảo nào trong phủ không có ai. Tôi không đi, thể nào Cảnh phi cũng sẽ nhắc nhở mấy ngày. Chẳng sao, xưa nay tôi đã không hợp với bà ấy lắm. Tôi không đi, bà ấy càng đỡ phải phiền lòng. Vào cửa, lính gác không hề nhìn tôi, vẫn nhớ để một khe cửa nhỏ cho tôi vào. Ngược lại tôi đưa cho bọn họ chút đồ ăn hồi sáng. Hôm nay không có Tô Du và Khinh Ninh ở đây, trong cái phòng ăn Thái tử phi là tôi đây chưa từng thất lễ bao giờ, mấy chục đĩa thức ăn được đặt đầy ắp trên bàn, tôi ăn cái nào cũng không ngon miệng nên chỉ động đũa vài món rồi giơ tay bảo người hầu thu dọn. Tắm rửa xong, tôi chuẩn bị đi ngủ. Khi dọn dẹp quần áo cho tôi, Hương nhi ngửi thấy mùi rượu, lông mày lập tức chau lại đến mức có thể vắt được ra nước. Tôi sợ em ấy cằn nhằn chuyện mình đi uống rượu bèn nhảy xuống giường, thổi tắt nến rồi đẩy em ấy ra ngoài. Kết quả là, tuy tôi tránh được lời cằn nhằn của Hương nhi nhưng lại quên dặn Hương nhi đóng cửa sổ cho mình. Trời khuya, gió lạnh thổi vù vù vào phòng, tôi che kín người vẫn lạnh. Tôi sợ ma nên không dám ra đóng cửa sổ, đành nằm trên giường chịu cơn run. Lạnh nên không ngủ được, tôi bắt đầu nhớ đến Tô Du. Có lẽ khắp đất nước này cũng chỉ có duy mình tôi dám gọi thẳng tên của Thái tử điện hạ. Tô Du cười đẹp lắm, không ngờ ở trong gia đình hoàng tộc đầy cạm bẫy này lại có người có nụ cười và ánh mắt sáng tựa bầu trời vậy. Tôi đã bị nụ cười ấy cuốn hút ngay từ lần gặp đầu tiên. Khi ấy, chúng tôi còn chưa quen nhau. Với tôi, chàng chỉ là một Thái tử nước lạ, người chồng tương lai của tôi sẽ do chính phụ vương tự tay tuyển chọn và cũng chính là người quan trọng đưa tôi ra khỏi cái lãnh cung, nơi lạnh lẽo mẹ tôi đã bầu bạn hơn mười năm trời ấy. Còn với chàng, tôi chỉ là một công chúa hòa thân, một con cờ nhất định sẽ bị vứt bỏ, đồng thời cũng là một cái đinh trong mắt chàng và Khinh Ninh. Mỗi người chúng tôi đều có toan tính của riêng mình, đây là một cuộc chiến, ai đánh tan rã hết thảy vũ trang của đối phương trước là người thắng. Và cuối cùng tôi là kẻ thua, thua bởi người trao nụ cười đầu tiên khiến tôi đắm chìm ấy. Cũng ở một nơi lạnh lẽo như vậy, tôi ghì chặt lấy người mẹ phát điên của mình để cố ngăn bà lại. Bà cắn tôi đến chảy máu, vậy mà cung nhân chỉ hững hờ nhìn, không mảy may quan tâm. Có lẽ ai cũng đoán được, thân phận Công chúa này của tôi cũng chỉ là hữu danh vô thực mà thôi. Lúc ấy đôi mắt tôi đỏ ngầu, còn Tô Du bình tĩnh mỉm cười, ôm chầm lấy mẹ từ trong lòng tôi, chàng vỗ về, bà dần dần yêu tĩnh lại. Thật sự đến nước bước này tôi chẳng còn gì nữa… Tôi cứ ngỡ mình đã gặp được một người chồng tốt song đã quên mất nó chỉ là một ván cờ, chỉ cần là kẻ thắng thì dẫu có dùng bất cứ thủ đoạn gì cũng đều quang minh chính đại. Mà giờ đây chúng tôi đã quen biết nhau nhưng chẳng thể ở gần bên. Tôi biết mình chỉ là quân cờ chính trị không hơn không kém, còn chàng đã có tình yêu đích thực trong lòng. Bề ngoài tôi làm tròn bổn phận vai Thái tử phi này nhưng trong sâu thẳm cõi lòng luôn khát khao những điều tầm thường nhất, mỉm cười với chàng. Có lẽ chẳng bao lâu nữa tôi sẽ tìm một cơ hội rời xa và từ đó chúng tôi sẽ không còn gặp nữa. Tôi choáng váng nghĩ đến điều này. Ai đó bước vào đóng cửa sổ cho tôi và còn đắp chăn nữa. Gió lạnh không còn thổi vào, tôi co người vào trong chăn, khẽ lẩm bẩm cảm ơn với người ấy. Có thể là Hương nhi, chỉ em ấy mới hay lo lắng cho tôi khi đêm xuống. Mà không biết Tô Du đã trở về chưa. Có lẽ ngày mai tôi nên đi xin lỗi hắn, suy cho cùng việc đập vỡ bình hoa của người ấy vẫn là lỗi của tôi. Mời các bạn đón đọc .
Tình Trong Như Đã
Ngày 19 tháng Sáu năm Đại Tuyên ba mươi chín là đại hôn của con gái rượu họ Tô và Thái tử, toàn thể thành Trường An ca múa tưng bừng, tiếng chúc mừng vang lên bốn phía. Ngày 7 tháng Chín năm Đại Tuyên bốn mươi lăm, tiên hoàng băng hà, truyền ngôi cho Thái tử Tần Úc. Sau khi Tần Úc đăng cơ, Thái tử phi Tô Huỳnh cũng được phong làm Hoàng hậu. Hiện nay Tô Huỳnh đã gả cho Tần Úc được hơn một năm. Người ngoài nhìn vào đều nghĩ nàng là Hoàng hậu ở trên cao, dưới một người trên vạn người, là chủ hậu cung, quản lý đám phi tần, thế nhưng chỉ có mình nàng biết những thứ này đều là giả. Tần Úc không yêu nàng, y cưới nàng cũng chỉ vì quyền thế của dòng họ Tô nhà nàng mà thôi. Y muốn đăng cơ thì nhất định phải tìm chỗ dựa, mà dòng họ Tô chính là chỗ dựa lý tưởng nhất của y. Tô Huỳnh biết Tần Úc mười một năm, yêu y cũng mười một năm. Y chỉ thích áo bào màu đen, thích ăn bánh hoa quế do đầu bếp họ Tô nhất và y cũng thích Nhữ quý nhân khéo léo uyển chuyển như hoa mẫu đơn. Nhưng y. Chỉ không thích nàng. Cũng chẳng sao, đời người vốn vậy. Mọi người đều biết xưa nay Hoàng hậu và Nhữ quý nhân bằng mặt nhưng không bằng lòng, Nhữ quý nhân thường xuyên ức hiếp cung nữ của Hoàng hậu. Hoàng thượng sủng ái Nhữ quý nhân nên cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua. Không muốn phải chứng kiến cung nữ của mình chịu oan ức, mà bản thân nàng lại là chủ nhân không được sủng ái, nào có khả năng bảo vệ cung nữ của mình đây? “Nương nương, Thất vương gia và tướng quân đã trở về, thế nhưng tướng quân…” Khi Lai công công bên người Hoàng thượng đến cung Phượng Tê, Tô Huỳnh đang tưới nước cho cây phong lan cha mình yêu quý nhất. Lần đầu tiên nàng biết cảm giác trời sập là như thế nào. “Nương nương, kính xin người nén bi thương.” Công công đồng cảm nhìn Tô Huỳnh. Cung nữ dìu nàng đi song lại bị nàng đẩy ra, nàng chạy thục mạng về phía cửa cung. Giày quá vướng, nàng bèn quẳng đi. Đến khi ra đến cửa cung, hai chân nàng đã rướm đầy máu. Bên ngoài cửa cung, các binh sĩ đều canh giữ bên quan tài gỗ ấy, Tần Hoán biết nàng đã đến, trong lòng không ngừng tự trách lại không giấu nổi. Tô Huỳnh bước từng bước một, gian nan lại gần bên quan tài gỗ. Chẳng biết nàng lấy sức từ đâu mà có thể mở được nắp quan tài gỗ cồng kềnh ấy ra, Tần Hoán muốn bước lên giúp đỡ nhưng lại bị nàng nhẹ nhàng đẩy ra. Mọi người nhìn người con gái khiến người ta vừa đau lòng vừa đồng cảm dùng hết sức lực để mở nắp quan tài ra. Mãi đến khi tận mắt nhìn thấy mặt Tô tướng quân, nước mắt vẫn luôn kìm nén bất chợt tuôn trào trên gương mặt, nàng quỳ xuống đất. Cha ơi, con gái chỉ còn người, tại sao người nỡ bỏ con lại một mình? Tô Huỳnh khóc cạn nước mặt, cõi lòng tan nát nhưng vẫn không nói một chữ nào. Đám cung nữ đứng đằng sau thấy chủ nhân mình khóc như vậy cũng không nén nổi, bật khóc nức nở. Tần Úc đứng trước cửa cung, nhìn người con gái váy đỏ vừa cười vừa khóc ấy, thấy nàng quỳ dập đầu ba cái trước quan tài, thấy nàng như mất hồn được cung nữ đỡ dậy. Ngày 2 tháng Mười một năm Đại Tuyên bốn mươi lăm, Tô tướng quân có công diệt địch, Hoàng đế hạ chỉ phong làm Đại tướng quân nhất phẩm, ngày kia chôn cất trong hoàng lăng. Tô Huỳnh mặc đồ tang đi sát theo quan tài, đường đến hoàng lăng đã xa lại càng xa nhưng nàng nhất quyết không đi theo đội ngũ. Không còn cha thân yêu, nàng còn gì nữa đây? Nàng một thân một mình giữ đạo hiếu ở trong hoàng lăng bảy bảy bốn mươi chín ngày, sau khi ra ngoài nàng như biến thành người khác, không khóc không ầm ĩ nhưng lại không nói với ai quá nửa câu. Có người nói, Hoàng hậu không được sủng ái, lại chẳng còn phụ thân quyền thế, tất nhiên những ngày tháng sau này sẽ khó vượt qua. Tô Huỳnh chẳng thèm giải thích, có thể nàng biết những gì họ nói đều chính xác. Ngày nào Nhữ quý nhân cũng làm phiền nàng, ỷ được sủng ái nên hoàn toàn không coi nàng ra gì. Nàng vẫn cố gắng chịu đựng, cha không còn nên không muốn lại để người con trai mình yêu thương ghét mình. Nàng vẫn như ngày thường, hằng ngày làm bánh hoa quế rồi giao cho Tô ma ma của Ngự thiện phòng. Mà bánh hoa quế ấy sẽ được đưa đến Tần Úc làm việc ở Ngự thư phòng. Trong lòng như được an ủi, ít ra nàng vẫn có thể làm chuyện này cho y. Nàng không hề biết luôn có một người xuất hiện ngoài cửa cùng khi nàng đã say giấc. Nàng cũng không biết người luôn miệng nói không thích nàng lại yêu nàng nhất. Bởi vì áy náy, bởi vì tự trách bản thân, Tần Hoán tự nguyện xin đi giết địch, muộn nhất cũng phải một năm sau mới có thể quay về. Bây giờ đã là cuối năm, ngoài cửa sổ tuyết bay phấp phới trắng xóa cả một vùng. Nàng còn nhớ khi tuyết cuối mùa nàng vẫn là Thái tử phi. Tô Huỳnh khoác áo lên mình rồi ra khỏi phòng, nàng đứng trong tuyết bắt lấy từng hạt tuyết bay bay trong không trung. Người đàn ông mặc áo đen đứng trước cửa ấy là người chồng của nàng, Tần Úc. Tần Úc bước từng bước lại gần, nắm tay nàng và lau nước do tuyết tan đọng lại trên tay nàng. Lắm tin tức Hoàng hậu bỗng dưng được Hoàng thượng sủng ái lan truyền khắp mọi ngóc ngách Hoàng cung. Bởi vì hàng đêm Hoàng thượng ngủ ở cung Phượng Tê khiến Nhữ quý nhân tức đến điên. Tô Huỳnh nhẹ nhàng áp má Tần Úc, thỉnh thoảng mỉm cười. Tần Úc đành buông bút xuống rồi ôm chầm lấy nàng, áp hai má. “Nàng đang nghĩ gì thế?” Y gạt những sợi tóc trên trán, vốn chỉ là một động tác đơn giản nhưng nhìn lại thấy vết thương trên trán nàng. Đó là vết thương từ ba cái dập đầu tiễn cha. Y nhẹ nhàng mơn trớn, hỏi nàng đau không? Tô Huỳnh lắc đầu, ôm cổ y mà không nỡ buông tay. Nàng rất hi vọng khoảnh khắc này có thể dừng lại. * Việc Tả tướng không ủng hộ Tần Úc làm Hoàng đế được nhiều người ủng hộ, ắt có kẻ muốn tạo phản. Mà trong tay Tô Huỳnh nắm giữ binh quyền của cha mình, chỉ cần Tần Úc lấy được binh quyền thì dẫu tiên hoàng có sống lại cũng chẳng thể ảnh hưởng đến ngôi vị của y. Y không tỏ lòng, nàng cũng chẳng bóc trần. Nàng đã hèn mọn đến mức cần tình yêu xây dựng trên lợi ích. Chẳng mấy chốc đã đến giữa tháng Tư, thái y rời khỏi, Tô Huỳnh cố gắng kìm nén sự phấn khích trong lòng, vẻ mặt nặng nề. Nàng đã mang thai được gần hai tháng, Nhữ quý nhân căm ghét nàng như thế chắc hẳn sẽ không để cho nàng sống yên ổn. Liệu nàng có thể kỳ vọng vào Tần Úc không? Có lẽ không? Vì Nhữ quý nhân cũng đã mang thai ba tháng, ngày ngày Tần Úc đều đến thăm Thẩm Nhữ. Họ Thẩm là một danh gia vọng tộc chỉ có lợi chứ không có hại với Tần Úc. Người có thể bảo vệ ngai vàng cho y, y nỡ từ bỏ sao? Một nỗi bất an khó hiểu dâng lên trong lòng, Tô Huỳnh nắm chặt chăn. Ngày 26 tháng Năm là ngày sinh nhật mười tám tuổi của Tô Huỳnh. Ngày sinh nhật năm ngoái, Tần Úc bận rộn công việc trong phủ Thái tử nên đến tối mới tới thăm nàng, còn năm nay Tần Úc nói sẽ tổ chức một bữa tiệc cho nàng. Tô Huỳn không có trang phục lộng lẫy song nàng cũng không mặc bộ váy lụa đỏ mình yêu thích mà đổi sang một bộ màu trắng. Nàng biết Nhữ quý nhân sẽ gây chuyện trong bữa tiệc hôm nay. Có lẽ nàng không biết buổi tiệc này hủy hoại cả cuộc đời nàng. Tuy trước đây nàng không được sủng ái nhưng vẫn là Hoàng hậu, tiệc mừng là tiệc mừng , đại thần trong triều đều phải đến dự. Tô Huỳnh ngồi bên cạnh Tần Úc, nhận lời chúc phúc của từng người một. Một buổi sinh nhật vui tươi vậy mà bị tiếng hét của Nhữ quý nhân phá tan. Tiếp đó là tiếng hét chói tai của cung nữ bên cạnh Nhữ quý nhân. Và sau cùng là tiếng xì xầm bàn tán của mọi người. Nhữ quý nhân sảy thai. Tô Huỳnh chợt hiểu ra mình phải làm gì, nỗi bất an trong lòng đột nhiên lắng xuống. Có lẽ đây là kết cục. Tần Úc lập tức bế Thẩm Nhữ lên, cô ta bật khóc chỉ một cung nữ buộc tội đầu độc mình. Bị ánh mắt của Tần Úc dọa sợ, cung nữ nọ sợ hãi run rẩy. “Hoàng thượng tha mạng, xin người tha mạng.” Cung nữ kia ấp úng, ánh mắt nhìn về phía Tô Huỳnh. Tần Úc giận dữ liếc mắt qua song không nói gì, mà cha của Thẩm quý nhân đứng bên cạnh lên tiếng trước “Ai sai khiến ngươi hạ độc Nhữ quý nhân? Ngươi nói ra, Hoàng thượng sẽ không giết người vô tội.” Dường như câu nói này của Thẩm quốc công khiến cung nữ kia có can đảm hơn. Ả liên tục dập đầu xuống nền đất, nhìn Tô Huỳnh. “Hoàng hậu nương nương sai khiến nô tì nghiền thuốc bỏ vào chén rượu của Nhữ quý nhân.” “Hoàng hậu nương nương, nô tì không hoàn thành nhiệm vụ người gia, nô tì xin lấy cái chết để được tha tội ạ.” Ả ta dập đầu thêm cái nữa rồi đâm sầm vào cây cột tự sát. Lấy cái chết xin tha tội. Ả sợ bị tìm ra nhược điểm ư? Mọi người đồng loạt nhìn sang Tô Huỳnh, thương hại có, khinh bỉ có, nhưng nàng nàng ngoảnh mặt làm lơ. Điều nàng quan tâm bây giờ là cảm nhận của Tần Úc. “Tô Huỳnh, có phải là nàng không?” Tần Úc đứng nhìn nàng, lần đầu tiên y nhìn nàng bằng ánh mắt thất vọng. Tô Huỳnh cười lạnh. Tần Úc, ta cứ ngỡ chàng yêu ta, cứ ngỡ chàng tin ta. Nhưng ta sai rồi, chàng không tin ta. Mọi người đều mong đợi cô gái váy trắng ấy mở lời, thế nhưng nàng bỗng dưng bật cười. “Hoàng thượng, người tin thiếp không? Nếu tin thì ta không làm, còn không tin thì có phải thiếp hay không cũng chẳng có ích gì, không phải ư?” Không phải ư? Nàng hỏi ngược lại y, ánh mắt trong veo như thế khiến y không giữ được trái tim mình. Nhận ra sự do dự của Tần Úc, Nhữ quý nhân ngả người vào lòng y, khóc lóc xin y làm chủ. Dù sao cũng là cốt nhục của y, y nhắm mắt lại. “Hoàng hậu lòng dạ hẹp hòi, mưu hại hoàng tự, đưa Hoàng hậu về cung Phượng Tê. Không có ý chỉ của trẫm, không được bước ra nửa bước.” Điều này chẳng khác nào bị đày vào lãnh cung? Suy cho cùng nàng vẫn thua. Hãm hại đầy lỗ hổng như thế mà Tần Úc vẫn chọn tin tưởng Nhữ quý nhân. Không sao. Lấy binh phù khỏi tay áo, nàng càng phải cẩn thận hơn. “Binh phù này đã theo cha thiếp hơn hai mươi năm, kính xin Hoàng thượng hãy giữ cẩn thận.” Dứt lời nàng đi ra khỏi cửa điện. Tần Úc, nếu chàng biết sự thật, liệu chàng có hối hận không? Về cung, toàn bộ cung nhân đều bị điều đi, cả cung điện lớn như thế chỉ có mình nàng với hai cung nữ thân cận. Đây chính là đãi ngộ của phế hậu. Đứa trẻ trong bụng đã được hơn ba tháng tuổi, nàng nghĩ đây là điều vui mừng nhất. Nàng có thể bình yên dưỡng thai không? Nàng coi hai cung nữ như chị em ruột thịt, có chết cũng không ngờ bị chính chúng bán đứng. Tin tức nàng mang thai bị một cung nữ nói cho Nhữ quý nhân biết. Ả điên tiết, sai thả xạ hương vào lư hương trong phòng nàng. Tối hôm ấy, Tô Huỳnh đau bụng quằn quại, quần thấm máu. Kết quả chỉ có một. Đứa con chưa đủ bốn tháng của nàng mất đi. Đứa con nàng coi như báu vật, đứa con duy nhất của nàng, đứa con nàng chưa kịp gặp mặt không còn nữa. Cam tâm không? Cam tâm sao được đây! . Nỗi đau mất con gần như tước đi mạng sống của nàng, chỉ còn cái cơ thể tàn tạ này, nàng còn sống làm gì nữa? Đuổi cô bé Tiểu Ngọc thật lòng thật dạ với nàng, bây giờ chỉ còn mình nàng ở lại trong cung điện rộng lớn này. Sau bao chuyện lại thêm nỗi đau mất con, nàng dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể kìm nén tiếng khóc, bật khóc thảm thiết. Tiếng khóc ấy vang lên bên tai Tần Úc khiến y đau đớn đến mức không thở nổi. Y rất muốn lao vào ôm chặt nàng vào lòng nhưng y không thể. Hôm nay Thẩm Nhữ cố tình đưa y đến đây là muốn xem thái độ của y. Y tự khinh bỉ chính mình, bản thân là Hoàng đế, Hoàng đế đứng trên đỉnh ấy thế mà không bảo vệ nổi người con gái của mình, để nàng phải đau đớn gào khóc trong cung cấm lạnh lẽo. Y không ngờ Tô Huỳnh đang mang trong người giọt máu của mình, cũng chẳng thể ngờ sự nhẫn nhịn của mình khiến nàng mất đi đứa con của cả hai. Mời các bạn đón đọc Tình Trong Như Đã của tác giả Lưới Hạt Cát Mịn.
Ngư Hương Tứ Dật
Một con cá tung tăng bơi lội dưới nước, bạn nhìn thấy sẽ nghĩ con cá thật tự do, cứ thả mình trôi theo dòng nước. Ừm, nhưng A Liên thì khác, A Liên cũng có phiền não và hoài bão riêng của một con cá. Tâm nguyện của A Liên rất đơn giản, chỉ mong mình sẽ là món ăn chính của đệ nhất mĩ nam thiên giới, Chiến thần Dung Lâm. A Liên cố gắng nuôi mình béo trắng đẫy đà, đợi đến khi nàng có thể mang ra nấu. A Liên: Thượng thần, ngài thích ăn kho hay ăn hấp? Dung Lâm:...Ta ăn chay. A Liên: QAQ ... n lần sau đó. #chuyện lạ# thượng thần cao phú soái đệ nhất thiên giới Dung Lâm đã bị một con cá mè hoa ngoại lai cướp mất! Chúng tiên: Mẹ nó!! (nói đơn giản, đây là một câu chuyện ngọt ngào của một con cá ngốc mê muội mỗi ngày cứ quấn quýt lấy một tượng đất ăn chay xin ngài hãy ăn mình, đương nhiên... cuối cùng sẽ bị ăn sạch bách  _(:з" ∠)_) *** A Liên bình tĩnh đứng trong kim quang lấp lánh, mây mù rập rờn quanh Cửu Tiêu các, tuy nàng đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng vẫn bị sự xa hoa trước mặt làm cho sững sờ. Không hổ danh là Cửu Tiêu các! Cửu Tiêu các là thánh địa tu tiên tốt nhất của ba giới, vốn dĩ chỉ thu nhận đệ tử Thiên giới nhưng hiện giờ ba giới ở chung hòa thuận nên Cửu Tiêu các dần dần rộng mở đối ngoại, thậm chí còn thu nhận cả học sinh yêu giới. Dẫu vậy, điều kiện tương đối hà khắc. Phải biết rằng, nếu yêu quái bước vào được cửa lớn của Cửu Tiêu các thì cũng có nghĩa là đã tiến một bước dài tới gần việc thành tiên. A Liên là một con cá mè ở hồ Động Trạch. Mỗi khóa, số học sinh mà Cửu Tiêu các thu nhận từ bên ngoài vốn không nhiều, nhắc đến cái chốn nhỏ như hồ Động Trạch thì chắc không quá hai người. A Liên chỉ có vẻn vẹn ba trăm năm đạo hạnh, một con cá nhỏ đạo hạnh ít ỏi kiểu như nàng, ở hồ Động Trạch không phải một nghìn thì cũng là năm trăm con, đương nhiên nếu bạn thân A Bàng biết được chuyện nàng muốn báo danh dự thi lập tức sẽ khuyên nhủ nàng. Theo như lời của A Bàng, kiểu trắng trắng tròn tròn như nàng, có thể sống đến giờ đã chẳng dễ dàng gì, hà tất lại ảo tưởng đi đến Cửu Tiêu các đó nữa. Song A Bàng cũng hiểu rõ, xưa nay con cá ngốc này rất cứng đầu, chuyện nàng muốn làm thì chẳng ai có thể ngăn nổi. A Bàng là người bạn duy nhất của nàng, là một con cua đồng đạo hạnh năm trăm năm. Từ nhỏ nàng ấy đã xinh đẹp, thường ỷ mình đẹp đẽ đi gây chuyện, nhân duyên ở hồ Động Trạch không tốt lắm; còn A Liên, nhát gan sợ sệt, vì rất ít ra khỏi nhà nên bên cạnh cũng chẳng có bạn bè nào. Thực ra, trước đây nàng cũng có bạn nhưng bọn họ từng người từng người đều bị ngư dân đánh bắt lên, chế biến thành thức ăn trong mâm, lâu ngày, dần dần chỉ còn sót lại mỗi mình A Liên. Sau đó có tin đồn nói nàng sinh ra đã xúi quẩy, tôm cá tiếp xúc với nàng đều bị vớt cả lên mà nàng lại bình yên vô sự. A Liên vốn đã đau lòng, nghe thấy những lời này lại càng tủi thân hơn. Suy nghĩ kỹ lại cũng cảm thấy có lý, từ đó nàng không chủ động kết bạn với ai nữa, tránh lại gieo họa cho tôm cá khác. Gặp gỡ A Bàng, âu cũng là duyên phận. Ngày đó A Bàng bị kẹt trong khe hở giữa hai tảng đá lớn, đang giương nanh múa vuốt, nàng hơi do nhưng cuối cùng vẫn tiến lên cứu nàng ấy thoát ra. Hai người quen biết từ đó, về sau thì thân thiết như chị em. Chuyện Cửu Tiêu các, A Bàng khuyên mấy lần nhưng nàng không nghe, hiểu rằng nàng chưa thấy quan tài chưa đổ lệ* nên dứt khoát cho nàng đi. Song, không ngờ một con cá nhỏ như thế, chỉ dựa vào một lòng nhiệt huyết lại có thể qua năm quan trảm sáu tướng, mạo hiểm lọt vào danh sách! Mà lại còn là lọt vào danh sách của Cửu Tiêu các! (ND: Câu gốc: “Chưa đụng tường Nam chưa quay đầu”. Tường Nam là chỉ bức tường xây làm bình phong ở cổng, theo kiến trúc xây dựng của Trung Quốc, cửa chính thường hướng về phía Nam, cho nên ra khỏi cửa hoặc rẽ trái hoặc rẽ phải, đi thẳng sẽ đụng vào tường. Dùng để chỉ người cố chấp, không chịu nghe ý kiến của người khác, chưa sứt đầu mẻ trán chưa chịu thôi.) Thế nhưng trong mấy lượt thi cử này, A Liên cũng chịu đủ khổ sở. Vốn là một con cá trắng trẻo mập mạp lại biến thành sắp hấp hối, cả người trên dưới chẳng có chỗ nào tốt. A Bàng đau lòng chết đi được, giận dữ trách mắng, sau đó A Liên tĩnh dưỡng gần một tháng mới khôi phục nguyên khí. Trong thời gian dưỡng thương, A Liên suýt nữa bị ngư dân vớt lên, cũng may nàng mạng lớn, giãy rách cả lưới mới may mắn thoát được một kiếp. A Bàng cảm thán không dưới một lần, con cá ngốc này thật sự có phúc ngốc. A Liên lấy lại tinh thần, hít sâu một hơi, sau đó cõng túi sách nhỏ, hăm hở tiến vào thánh địa phúc trạch này. Nàng vừa đến đã có sư huynh sư tỷ đến trước tiếp đón, người đến cùng nàng từ hồ Động Trạch hôm nay là một con cá tầm trắng giống đực. Từ nhỏ Bạch Tầm đã hung dữ, vốn là nhất bá trong vùng ở hồ Động Trạch. Loại động vật hung mãnh này, dĩ nhiên A Liên không dám chọc vào nên nàng cố gắng giữ khoảng cách với y trên suốt đường đi. Sư huynh dẫn Bạch Tầm đi rồi, một sư tỷ trên người mặc váy xanh nhạt, tóc búi hình con ốc, cao ráo thanh tú, dẫn nàng đi đến chỗ nữ đệ tử báo danh. Vị sư tỷ này ngũ quan đoan chính, dung mạo xinh đẹp, A Liên nhớ kỹ lời A Bàng nói, ra khỏi cửa miệng phải ngọt, cười thật tươi, đôi mắt như trăng non, nói: “Sư tỷ thật xinh đẹp, không biết xưng hô thế nào ạ?” Sư tỷ dẫn đường cho A Liên tuy khá xinh đẹp nhưng lại trưng một bộ mặt không cảm xúc, chẳng thèm để ý đến A Liên. Thực ra không thể trách vị sư tỷ này, đợt này tiếp đón đệ tử mới và khách khứa đều là tiên đời thứ hai của thiên giới, nếu không phải có chỗ dựa thì cũng là tinh anh của các giới tương lai sang lạn mà lại bị phái tới tiếp đón mấy tiểu ngư tinh chốn thâm sơn cùng cốc này. Nghe lời này của A Liên, tất nhiên vị sư tỷ này chẳng thể vui nổi, lời khen chẳng ai không thích nghe nhưng nếu lời nói ninh nọt rõ ràng quá thì lại thành mỉa mai trần trụi. A Liên ngượng ngùng nhưng nàng hiểu học sinh của Cửu Tiêu các đều là hậu duệ thiên giới, tinh anh các phái, ai ai cũng đều mắt cao hơn đầu, không thích để ý nên đương nhiên nàng có thể hiểu được. Một đường im lặng, hồi lâu A Liên mới cẩn thận dè dặt cất tiếng: “Sư tỷ ơi, muội nghe nói thượng thần Dung Lâm sẽ qua đây giảng bài…” Sư tỷ đó vốn chẳng để ý tới nàng nhưng sau khi nghe thấy câu hỏi này của A Liên liền dừng bước lại, từ từ ngoảnh đầu, đối diện với đôi mắt to long lanh ánh nước kia. Nàng ta trả lời lạnh lùng: “Ngươi muốn gặp thượng thần Dung Lâm?” Thượng thần Dung Lâm là chiến thần thiên giới, vô cùng tuấn tú. Sư tỷ vốn đã có ấn tượng không tốt với nàng, lúc này nghe nàng hỏi đến thượng thần Dung Lâm, ánh mắt nàng ta lại càng khinh thường hơn. Thượng thần Dung Lâm không thích ra khỏi cửa, không thích tiếp khách, cơ hội duy nhất có thể nhìn thấy ngài chính là ở Cửu Tiêu các. Người trước mặt không phải nữ đệ tử đầu tiên nàng ta tiếp đón mà cũng không phải nữ đệ tử đầu tiên nghe ngóng về thượng thần Dung Lâm. Không khoa trương khi nói, quá nửa nữ đệ tử của Cửu Tiêu các là vì thượng thần Dung Lâm mà đến. Người trước mặt này… Sư tỷ tỉ mỉ đánh giá, không thể không thừa nhận quả thực con cá đầu to* này có vài phần tư sắc, nhưng thầy giáo thuộc kiểu trời quang trăng sáng, thanh nhã vô song như thượng tiên Dung Lâm sao có thể nhớ tới tiểu yêu này được, thậm chí còn âm thầm khinh thường ấy chứ! Nàng ta chau mày, nói: “Xưa nay thượng thần Dung Lâm không giảng bài cho đệ tử mới, ngay cả bọn ta cũng rất ít có cơ hội được thấy ngài ấy… Ta khuyên ngươi nên sớm hiểu rõ, đừng lãng phí tâm tư nữa.” (ND: Cá đầu to là tên gọi khác của cá mè hoa, nhưng trong truyện được sử dụng với ngữ điệu mỉa mai A Liên.) Tuy giọng điệu không tốt cho lắm nhưng cũng xem như trả lời vấn đề của nàng. Thế nhưng, nghe lời này của sư tỷ, ánh mắt A Liên thoáng ảm đạm đi, tận đáy lòng có vài phần thất vọng. Quả thực nàng đến Cửu Tiêu các là vì thượng thần Dung Lâm. Vừa nghe nói ngài ấy không giảng bài cho đệ tử mới thì khó tránh cảm thấy thất vọng. Tuy nhiên, trước đây nàng ở hồ Động Trạch vẫn có thể có ý chí chiến đấu hiên ngang như thế, mà bây giờ gần thượng thần hơn lại không thấy hài long. Đây thực sự không phải tác phong của nàng. A Liên cung kính nói: “Cảm ơn sư tỷ.” Thấy bộ dạng này của nàng, sư tỷ cho rằng nàng nghe hiểu rồi. Thực ra lời này của nàng ta không hề giả, đúng là từ trước đến nay thượng thần Dung Lâm chưa từng giảng bài cho đệ tử mới. Mà những người nhập học lâu năm như bọn họ cũng chỉ có thể chiêm ngưỡng phong thái của thượng thần Dung Lâm từ xa, còn giảng bài ở cự ly gần thì lại là một mong ước xa vời. A Liên vẫn rất nghi ngờ, tuy nhìn nàng ngốc nghếch nhưng không phải không có chút tinh ý nào. Thấy vị sư tỷ này không thích nàng, cũng không thích nàng hỏi đến chuyện của thượng thần Dung Lâm nên nàng chỉ biết giấu sự nghi vấn này ở trong long. Trước sau gì nàng cũng đã vào trong Cửu Tiêu Các rồi, ngày sau chắc chắn có cơ hội gặp mặt thượng thần. Mời các bạn đón đọc Ngư Hương Tứ Dật của tác giả Matcha Cookie.
Gián Nhỏ
Tác giả: Một Chén Cháo Độ dài: 4 chương+1 phiên ngoại Thể loại: Truyện ngắn, tưởng tượng, hài hước Chuyển ngữ: Diệp Thần   Một con gián nhỏ nép người vào thành bát. Anh đẹp trai vừa hát vừa rửa chén, la lá la là la. Mấy anh rửa bát đẹp trai đều hát hay như vậy sao. Gián nhỏ yêu ai yêu cả đường đi, đã đẹp trai thì làm gì cũng đẹp. Khuôn mặt nhỏ nhắn của gián nhỏ đỏ bừng lên. Gián nhỏ năm nay mới tròn 1 tuổi, vừa dọn đến căn nhà này khoảng 3 tháng trước. Hết cách rồi, nhà trước phun thuốc lợi hại quá, gián em dính thuốc 1 lần đã chết. Gián nhỏ đau lòng hết sức, nhìn em gái bị bọc trong khăn giấy ném vào thùng rác. Gián nhỏ không dám ở lại căn nhà kia ăn vụng đồ ăn nữa, đói bụng đành chạy ra ngoài, lạc vào nhà anh đẹp trai. Tính anh đẹp trai vốn lười, đến thuốc diệt gián cũng không mua. Mẹ của anh đẹp trai từng đến phun thuốc hộ anh, lại không ngờ phun thuốc quá hạn. Về căn bản thì anh đẹp trai không sợ gián. Từ đó, gián nhỏ ở lại nhà anh. 3. Gián nhỏ bò đến thùng rác cạnh bồn nước, ăn vụng bánh mì quá hạn bên trong. Bánh mì anh đẹp trai mua là vị sữa trứng, gián con rất thích, ngọt ngọt ngậy ngậy rất dễ ăn. Phòng bếp nhà anh đẹp trai không có thuốc diệt gián. Gián nhỏ cảm thấy thật vui vẻ. Nhưng anh đẹp trai rất chăm đổ rác, nếu không nắm chặt thời gian sẽ không có đồ để ăn. Anh đẹp trai vẫn yêu sạch sẽ lắm. Gián nhỏ lại đau lòng, anh đẹp trai thích sạch sẽ sẽ không thích con gián bẩn thỉu. 4. Anh đẹp trai ngồi xem ti vi, vừa xem vừa bình luận hăng hái. Mấy anh đẹp trai xem bóng đá đều thế này à, gián nhỏ yên lặng nghĩ, bò đến đằng sau ti vi, tiếp tục ngắm anh đẹp trai. Bên ngoài trời đã tối. Đừng bị cảm đấy, anh đẹp trai thiếu ngủ, gián nhỏ lo lắng lắc lắc râu. 5. Đến lúc trận bóng nghỉ giữa hiệp, anh đẹp trai đi vệ sinh. Gián nhỏ cũng bò qua, đứng trên bậu cửa liếc mắt một cái, gián nhỏ đỏ mặt chạy mất. Lớn thật. Anh đẹp trai rửa sạch tay, đem một cái túi bỏ vào lò vi sóng, lát sau bên trong thơm mùi bắp rang. Lại là vì sữa trứng, hẳn là anh đẹp trai rất thích vị này. 6. Gián nhỏ nhìn anh đẹp trai cao giọng hò hét, không cẩn thận lộ ra 2 cái râu sau ti vi. Vừa vặn lại bị anh đẹp trai vô ý nhìn thấy. Gián nhỏ sợ tới mức quay đầu trốn về phòng bếp. Anh đẹp trai lắp bắp kinh hãi, cầm dép lê ném qua, ném trúng gián nhỏ làm gãy 3 cái chân. Gián nhỏ dùng cái chân còn lại che đôi mắt đang nhăn tít. Đau quá. 7. Thấy không có đồ đè lên chân mình nữa, gián nhỏ nhấc chân quan sát tình hình. Anh đẹp trai vẫn đang dơ dép lê nhắm vào nó, anh vẫn đang do dự có nên đập tiếp hay không. Gián nhỏ dùng sức bò dậy, kéo mấy cái chân gãy tìm cách bỏ trốn. Anh đẹp trai phía sau không đuổi theo. 8. Gián nhỏ núp trong chạn bát không dám đi ra. Bụng nó sôi ùng ục, nhưng mà anh đẹp trai vẫn đang xem bóng đá ở bên ngoài, thùng rác thì trống trơn, chả có cách nào để tìm đồ ăn. Tuy rằng gián nhỏ chịu đói được, nhưng cảm giác đói bụng vẫn thật khó chịu, nó lại nhớ về những ngày thấp thỏm, đề phòng ở nhà cũ. Từ ngày bước vào nhà anh đẹp trai, nó chưa từng bị đói ngày nào. Gián nhỏ sờ sờ cái bụng lép kẹp của mình, lại nhìn mấy cái chân gãy. Mũi nó thấy cay cay. 9. Gián nhỏ nghe thấy tiếng anh đẹp trai tắt ti vi chuẩn bị đi ngủ. Gián nhỏ chờ đến khi đèn tắt hết, lặng lẽ bò ra khỏi chạn bát, khập khiễng lết đến phòng khách. Gián nhỏ tìm thấy mấy viên bắp rang rơi trên mặt đất ở phòng khách, viên nào cũng tỏa ra mùi sữa trứng. Còn cả vị ngón tay của anh đẹp trai. Gián nhỏ vui vẻ bò đến chỗ bắp rang, đây là đồ anh đẹp trai để lại đó. 10. Ngày nào anh đẹp trai cũng ra ra vào vào phòng bếp rất nhiều lần, nấu cơm, rửa chén, lấy đồ ăn vặt. Anh đẹp trai làm cơm vừa thơm lại vừa ngon, gián nhỏ rất thích ăn cơm thừa soái ca để lại. Tuy rằng đồ ăn đều nguội hết rồi. Gián nhỏ muốn ngồi cùng anh đẹp trai trên bàn ăn ăn đồ ăn nóng. Giống như chị xinh đẹp hay tới nhà anh đẹp trai ấy. Mời các bạn đón đọc Gián Nhỏ của tác giả Một Chén Cháo.