Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngoan, Đừng Nháo

GIỚI THIỆU TRUYỆN 1 • Edit bởi Kỳ Giản Niệm • Học sinh toàn trường đều biết, con trai hiệu trưởng Mục – Mục Lăng Thành không chỉ đẹp trai mà còn thường xuyên đứng nhất toàn trường, là đối tượng mà bao nhiêu cô gái ao ước. Chỉ là… cậu từ chối con gái nhà người ta quá tuyệt tình, tổn thương trái tim của vô số thiếu nữ.  Về sau trường học có một học sinh nữ mới chuyển đến, cậu đột nhiên thay đổi đến chóng mặt. Ví dụ như, cậu thường xuyên bám theo sau học sinh mới chuyển trường kia lải nhải: “Tưởng Nam Khanh, đề này cậu làm sai rồi, mau về làm lại đi!”  Anh em của cậu không giấu được lòng hiếu kỳ mà tra hỏi: “Cậu khai thật đi, bình thường cậu cấm dục như vậy kia mà, có phải coi trọng cô gái nhỏ nhà người ta rồi hay không?”  Mục Lăng Thành hời hợt đáp lời: “Cô ấy là vị hôn thê của mình.”  GIỚI THIỆU TRUYỆN 2 • Edit bởi Kỳ Giản Niệm • Bữa tiệc tối đón tân sinh viên của trường Đại học C, Tưởng Nam Khanh bị hội sinh viên chặn ở ngoài cửa: “Bạn học à, không có vé thì không thể vào bên trong được.” Tưởng Nam Khanh chỉ vào Mục Lăng Thành vừa nghênh ngang bước vào: “Cậu ta cũng không có vé, tại sao lại được vào?” “Cậu ấy là chủ tịch hội sinh viên, đương nhiên có thể tùy ý ra vào.” Sau khi im lặng ba giây, Tưởng Nam Khanh không thể không túm Mục Lăng Thành ra, cô nhìn về phía Hội học sinh nói: “Bây giờ tôi đơn phương tuyên bố, cậu ấy là bạn trai của tôi. Là người nhà của chủ tịch hội sinh viên, tôi có thể vào trong được chứ?” Mọi người nơm nớp lo sợ nhìn về phía cái người xưa nay ít nói ít cười, cũng chưa từng thân cận với nữ sinh nào kia, trong lòng thầm cầu nguyện cho tiểu học muội to gan lớn mật này. Ai ngờ, Mục Lăng Thành lại nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng, yêu chiều nói: “Ngoan, đừng nháo.” *** Tiểu thuyết Ngoan, Đừng Nháo kể về câu chuyện của Tưởng Nam Khanh, một cô gái xinh đẹp, thông minh nhưng lại rất nghịch ngợm. Cô là con gái của một gia đình giàu có, nhưng lại không được cha mẹ yêu thương. Trên đường đi học, Tưởng Nam Khanh gặp gỡ Mục Lăng Thành, một chàng trai lạnh lùng, ít nói. Mục Lăng Thành là con trai của một gia đình quyền thế, nhưng lại bị người cha tàn nhẫn của mình ép buộc phải kết hôn với một cô gái khác. Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành bắt đầu mối quan hệ oan gia ngõ hẹp. Tưởng Nam Khanh luôn tìm cách trêu chọc Mục Lăng Thành, khiến anh tức giận. Mục Lăng Thành thì luôn tìm cách tránh mặt Tưởng Nam Khanh. Tuy nhiên, sau một thời gian tiếp xúc, Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành dần dần nhận ra tình cảm của mình dành cho đối phương. Họ yêu nhau nhưng lại không thể đến được với nhau vì sự ngăn cản của gia đình. Cuối cùng, Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành đã vượt qua mọi khó khăn để đến được với nhau. Họ sống hạnh phúc bên nhau, cùng nhau xây dựng một gia đình ấm áp. Đánh giá nội dung Với nhân vật nam chính là Mục Lăng Thành, tiểu thuyết Ngoan, Đừng Nháo có một số điểm thay đổi so với phiên bản gốc, bao gồm: Cốt truyện: Cốt truyện của truyện vẫn xoay quanh mối tình oan gia ngõ hẹp của Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành. Tuy nhiên, Mục Lăng Thành là một chàng trai lạnh lùng, ít nói hơn Mục Sở. Anh cũng có một quá khứ đau buồn, khiến anh trở nên khép kín và khó gần. Nhân vật: Tưởng Nam Khanh vẫn là một cô gái xinh đẹp, thông minh nhưng lại rất nghịch ngợm. Cô là một cô gái mạnh mẽ, độc lập và luôn theo đuổi tình yêu của mình. Mục Lăng Thành là một chàng trai lạnh lùng, ít nói nhưng lại rất ấm áp và chung tình. Anh là một chàng trai mạnh mẽ, kiên cường và luôn bảo vệ người mình yêu. Giọng văn: Giọng văn của tác giả Dạ Tử Tân vẫn hài hước, dí dỏm. Tuy nhiên, với nhân vật Mục Lăng Thành, truyện có phần nhẹ nhàng và lãng mạn hơn. Kết luận Với nhân vật nam chính là Mục Lăng Thành, tiểu thuyết Ngoan, Đừng Nháo vẫn là một tác phẩm ngôn tình đáng đọc. Truyện có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng chân thực và giọng văn hài hước, dí dỏm. Dưới đây là một số điểm cộng và điểm trừ của truyện: Điểm cộng: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều tình tiết bất ngờ Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu Giọng văn hài hước, dí dỏm Điểm trừ: Đôi khi có những tình tiết hơi phi logic Kết thúc truyện hơi nhanh và chưa được trọn vẹn Đánh giá chi tiết Cốt truyện: Cốt truyện của truyện vẫn xoay quanh mối tình oan gia ngõ hẹp của Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành. Tuy nhiên, Mục Lăng Thành là một chàng trai lạnh lùng, ít nói hơn Mục Sở. Anh cũng có một quá khứ đau buồn, khiến anh trở nên khép kín và khó gần. Cốt truyện của truyện vẫn được xây dựng chặt chẽ, nhiều tình tiết bất ngờ. Người đọc sẽ bị cuốn theo câu chuyện của Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành, cùng họ vượt qua mọi khó khăn để đến được với nhau. Nhân vật: Tưởng Nam Khanh vẫn là một cô gái xinh đẹp, thông minh nhưng lại rất nghịch ngợm. Cô là một cô gái mạnh mẽ, độc lập và luôn theo đuổi tình yêu của mình. Mục Lăng Thành là một chàng trai lạnh lùng, ít nói nhưng lại rất ấm áp và chung tình. Anh là một chàng trai mạnh mẽ, kiên cường và luôn bảo vệ *** Tiết trời tháng 9, vẫn còn hơi oi bức   Thành phố Cần Nam, khu biệt thự   Ở trong căn phòng ngủ trên tầng hai, Tưởng Nam Khanh đem bộ quần áo cuối cùng cất vào vali rồi kéo khoá lên. Lúc mở cửa đi ra ngoài, cô nghe được tiếng Lâm Thanh và Quách Mậu Tuyết đang nói chuyện ở phòng khách dưới lầu.   “Hôm nay là ngày đầu tiên em gái con chuyển đến trường mới, con đưa con bé đi cùng đi.”   “Nó tự có tay có chân của mình, mẹ bắt con đưa nó đi làm gì?”   “Con bé là lần đầu tiên đến trường, đối với trường học còn chưa quen thuộc, con thân làm chị, giúp đỡ con bé thì có gì sai?”   “Con không nói sẽ thừa nhận đứa em gái này đâu!”   Tưởng Nam Khanh ngửi thấy mùi thuốc súng dưới lầu có chút nặng nề, định bụng chờ một chút rồi mới đi xuống.   Đang muốn đẩy cửa trở về phòng ngủ, Lâm Thanh ở dưới lầu ngẩng đầu nhìn về phía bên này: “Con chuyển trường mà mang theo vali làm gì?”   “Con hoàn thành thủ tục nhập học sẽ ở lại ký túc xá của trường.” Tưởng Nam Khanh dứt khoát mang theo vali bước xuống. Lâm Thanh thấy vậy, đi tới hỗ trợ cô.   Vừa xuống khỏi cầu thang, Lâm Thanh bắt đầu phàn nàn: “Con ở ký túc xá làm cái gì, nhà chúng ta cách trường con gần như vậy, chị của con học ở đó một năm cũng không có ở lại trường. Trường học điều kiện không tốt, sẽ có chỗ bất tiện, đồ ăn ở căn tin cũng không được vệ sinh, về sau để lái xe đưa đón hai người các con đi học, tốt hơn bao nhiêu…”   “Con không đồng ý!” Quách Mậu Tuyết ngồi ở bàn ăn khó chịu nhìn về phía hai người.   Quách Mậu Tuyết được nuông chiều từ bé, hình thành tính tình thiên kim tiểu thư, nói một không hai, cự tuyệt người khác vô cùng dứt khoát, khiến cho Lâm Thanh có chút xấu hổ, vô thức đưa mắt nhìn Tưởng Nam Khanh đang đứng bên cạnh.   Tưởng Nam Khanh đang cúi đầu nhắn tin cho Khúc Kỳ.   Tưởng Nam Khanh: Tớ chuyển sang trường của các cậu, nhớ đến đón tớ, thuận tiện nổ pháo chúc mừng nhé ~   Lâm Thanh muốn trách mắng Quách Mậu Tuyết mấy câu, nhưng vừa định mở miệng lại không đành lòng, đành áy náy quay sang phía Tưởng Nam Khanh: “Vậy thì để tài xế khác đưa đón Nam Nam.”   Quách Mậu Tuyết tức giận đến phồng má, cốc sữa bò uống cũng chưa uống xong đã cầm cặp trên bàn, đóng sập cửa rời đi.   Lâm Thanh thở dài một tiếng, lại quay sang dỗ dành Tưởng Nam Khanh: “Chị gái con tính tình không tốt, từ nhỏ mẹ đã không ở bên nó, bị chú Quách của con nuông chiều đến hư hỏng. Con đừng chấp nhặt với nó…”   “Làm sao có thể?” Tưởng Nam Khanh cất điện thoại di động, nhướng mày nhún vai.   Cô nở một nụ cười nhạt, làm cho Lâm Thanh nghe không hiểu cô rốt cuộc có ý gì, cả người đều sửng sốt. Sau khi hoàn hồn lại, Lâm Thanh tiếp tục cùng Tưởng Nam Khanh thảo luận việc ở lại ký túc xá của trường.   “Mẹ, hai năm nay thành tích của con không tốt, ở lại trường có thể tiết kiệm nhiều thời gian học tập hơn mà.” Tưởng Nam Khanh dùng ánh mặt chân thành trả lời, cô cảm thấy đến mình cũng tin vào lý do này.   Lâm Thanh trầm mặc một hồi, rốt cục cũng xuống nước trước: “Như vậy cũng tốt. Hôm nay ngày đầu tiên chuyển trường, con nhớ phải đến chào hỏi chú Mục, dì Mục, để chú Mục sắp xếp cho con vào lớp nào. Mấy hôm trước ông con có gửi lên một ít đặc sản, con theo một chút để làm quà đi.”   Lâm Thanh nói xong, lấy cặp xách của Tưởng Nam Khanh, đem đặc sản bỏ vào trong, lúc quay đầu lại nói: “Con mang nhiều hành lý như vậy, hôm nay để lái xe của mẹ đưa con đi.”   “Không cần đâu ạ, hôm nay thời tiết tốt như vậy, tự con đi là được rồi.”   Lâm Thanh còn muốn nói tiếp, Tưởng Nam Khanh liền không cho bà cơ hội mở miệng, cầm lấy vali của mình, cười nói: “Mẹ, con đi trước, tạm biệt mẹ!”   Bước ra khỏi khu biệt thự, Tưởng Nam Khanh ngẩng nhìn bầu trời trong xanh, vài con chim nhỏ tung cánh bay qua lượn lại, để lại những bóng đen trong không trung. Điện thoại đúng lúc vang lên một tiếng, cô mở ra xem, là Khúc Kỳ nhắn lại.   Khúc Kỳ: Hoan nghênh, hoan nghênh, nhưng mà mình mở máy lạnh lớn nên bị cảm mạo, hôm nay xin phép nghỉ ở nhà nghỉ ngơi, không thể đi tiếp đón cậu nha.   Tưởng Nam Khanh nhíu mày, nhanh chóng đánh chữ: Làm sao lại như vậy, thể lực của cậu không đủ, về sau mỗi sáng dậy sớm đi theo Nam tỷ cùng nhau chạy bộ.   Khúc Kỳ: Tiểu tổ tông ơi, cậu tha cho mình đi mà (chắp tay)   Tưởng Nam Khanh cười: Cái kia… Cậu nhớ uống nhiều nước nóng Vài giây đồng hồ sau.   Khúc Kỳ: Đã rất nhiều người nói với mình “Uống nhiều nước nóng” rồi! Bà cô à, cậu cư xử như bọn con trai như vậy, về sau sẽ không dễ tím kiếm mục tiêu đâu.   Tưởng Nam Khanh cười, cất điện thoại di động, tiếp tục đi lên phía trước.   Lúc đến gần trạm xe buýt, mặt trời đột nhiên bị mây đen bao lấy, cùng với một luồng gió mát, rất nhanh trời liền mưa nhỏ. Cô kéo lấy vali chạy nhanh mấy bước, đứng ở phía dưới trạm xe buýt.   Hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng, rất nhiều phụ huynh đưa con đi đều đứng chờ, họ không sợ phiền mà dặn đi dặn lại, chẳng qua đều là mấy vấn đơn, nào là học tập cho giỏi, ăn cơm thật ngon, nghe lời giáo viên nói.   Tưởng Nam Khanh mặc áo khoác cao bồi, tết tóc đuôi ngựa, vành nón mũ lưỡi trai hướng xuống, che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, tuy là ngày mưa lại đeo kính râm, nhìn có phần lạnh lùng, không khỏi thu hút ánh mắt tò mò của mấy người đang chờ xe.   Cô không để ý ánh mắt của mọi người, nhẹ nhàng xách vali lên, ung dung huýt sáo.   Lúc này, xe buýt tới. Mấy người phụ huynh nhanh chân cầm lấy vali của con mình chen lên xe, Tưởng Nam Khanh thở dốc mấy hơi, cũng nhanh chân cầm vali đi theo sau.   Trạm cuối xe buýt là trường cao trung Cần Nam, ở trong thành phố Cần Nam, đây là trường cao trung tốt nhất.   Lúc xuống trạm cuối cùng, Tưởng Nam Khanh tháo kính râm xuống, ngẩng đầu trường học một chút, phía trên treo bandroll hoan nghênh tân sinh nhập học.   Trước cửa trường học có không ít tình nguyện viên đôi mũ đỏ, xem chừng là học sinh lớp 11. Tưởng Nam Khanh liếc nhìn một vòng, sau đó kéo vali đi về phía Nam.   Lưu Minh Triết, học sinh lớp 11-1 che ô đứng trước cổng trường, trên đầu đội mũ tình nguyện viên, dùng một cánh tay khoác vai người bạn bên cạnh, ánh mắt rơi trên người Tưởng Nam Khanh, nhíu mày: “Tiểu tiên nữ kia nhìn không tệ, hai chúng ta đứng đây cả buổi, cuối cùng cũng có mỹ nữ xuất hiện.”   “Tại sao cô ấy lại đi về phía tiểu khu?” Trần Thiếu Ngang đứng bên canh nhíu mày không hiểu.   “Đương nhiên là đi nhầm đường, mình đi giúp cô ấy.”   Lưu Minh Triết nói còn chưa dứt lời, người đã bước chân đã vọt tới, “Học muội, em là tân sinh đúng không? Là tân sinh thì phải đi đến khu báo danh, sau đó đi xem phân lớp như nào. Bên kia là tiểu khu của trường, học sinh không thể tùy tiện đến đó.”   Tưởng Nam Khanh ngẩng đầu nhìn hắn, thân hình người con trai cao gầy, làn da màu lúa mì, cười lên rất rực rỡ.   Phía sau hắn còn có một người nữa, mặc áo thun trắng với quần bò, mang theo kính đen, trông rất nhã nhặn.   Thấy cô không nói gì, Lưu Minh Triết cúi đầu nhìn cô đeo cặp sách lại kéo theo vali, liền nở một nụ cười ấm áp: “Có phải em không biết đường không, để đàn anh dẫn em đi?”   Người của trường cao trung này ai cũng nhiệt tình như vậy sao? Tưởng Nam Khanh có chút thụ sủng nhược kinh.   “Không cần đâu, em còn muốn đi tìm người, tối nay sẽ trở lại trường.” Nói xong, cô nở nụ cười với hai người họ, rồi quay người kéo vali rời đi.   Lưu Minh Triết nhìn chằm chằm bóng lưng của Tưởng Nam Khanh, ánh mắt si mê: “Cậu cảm thấy học muội này so với hoa khôi của trường chúng ta thế nào?”   Trần Thiếu Ngang: “Không biết.”   “Mình cảm thấy cô ấy so với hoa khôi của trường chắc chắn đẹp hơn! Mình quyết định, từ nay về sau, tiểu học muội này chính là nữ thần mới trong lòng Lưu Minh Triết mình.”   “...” Trần Thiếu Ngang liếc nhìn hắn như đang nhìn bệnh nhân tâm thần.   ____   Tưởng Nam Khanh kéo theo vali vào bên trong tiểu khu, ngẩng đầu nhìn xung quanh một vòng, cẩn thận tìm kiếm hai đơn nguyên trong năm toà nhà.   *Đơn nguyên: bộ phận của nhà hoặc công trình được giới hạn quy ước trên mặt bằng và là một đơn vị thống nhất toàn vẹn về mặt tổ chức không gian, kĩ thuật và cấu tạo. Trong nhà ở nhiều tầng, đơn nguyên là tập hợp các căn hộ cùng sử dụng một tổ chức giao thông thẳng đứng (cầu thang bộ, cầu thang máy,…). Một ngôi nhà có thể bao gồm một hoặc nhiều đơn nguyên.   Nghe nói ở trong toà nhà này có một người có quan hệ với cô, gọi là “Vị hôn phu”.   Tên gọi Mục Lăng Thành.   Ông nội Mục Lăng Thành cùng với ông nội Tưởng Nam Khanh là hàng xóm, chơi với nhautừ nhỏ đến lớn, về sau cùng nhau nhập ngũ, ông nội Tưởng còn vì ông nội Mục mà bị trúng đạn, phải nói là “nghĩa trọng tình thâm”.   Rất nhiều năm trước kia, bà nội Tưởng cùng bà nội Mục liên tiếp mang thai, liền ước định với nhau, nếu sinh ra một nam một nữ, thì kết làm thông gia, từ đó hai nhà thành một nhà. Chẳng là trời không chiều lòng người, Tưởng gia cùng Mục gia đều sinh con trai. Việc này khiến cho ông nội Mục cùng ông nội Tưởng vô cùng tiếc nuối, liền đem hi vọng ủy thác vào đời cháu. Cho nên, Tưởng Nam Khanh cùng Mục Lăng Thành đã có hôn ước từ khi cha Tưởng và cha Mục còn chưa biết lẫy.   Đương nhiên, Tưởng Nam Khanh hôm nay tới đây không phải tìm Mục Lăng Thành. Cô tới là tìm cha Mục – hiệu trưởng trường Cần Nam.   Đứng trước cửa nhà 103, Tưởng Nam Khanh giơ tay nhấn chuông cửa.   Bên trong mẹ Mục đang rửa chén, nghe được tiếng chuông cửa, ngẩng đầu hướng về phía phòng ngủ của con trai hô: “Tiểu Thành, con mau đi mở cửa, đoán chừng là Nam Nam đến rồi.”   Trong phòng ngủ, một thiếu niên mười bảy tuổi cắm đầu xuống bàn nghiêm túc giải bộ đề Olympic toán. Tia sáng xuyên qua cửa sổ, chiếu lên người cậu, hiện rõ ngũ quan sắc sảo. Mắt phượng mày rậm, sống mũi cao, thẳng, đôi môi mỏng khẽ cong. Khóe môi có hơi hạ xuống làm cho cậu nhìn lạnh lùng hơn.   “Tiểu Thành? Con đi đến trường học rồi sao?” Ở bên ngoài, mẹ Mục lại gọi thêm một tiếng.   Mục Lăng Thành vẫn như cũ vùi đầu giải đề Olympic toán, không chút để ý. Sau đó bên ngoài an tĩnh. Mục Lăng Thành vuốt vuốt cây bút trong tay, lắng tai nghe ngóng tình hình, tựa hồ có tiếng nói.   “Quả nhiên là Nam Nam đến, nhiều năm như vậy dì không có gặp con, con cũng đã lớn như vậy rồi, càng lớn càng xinh đẹp nha.”   “Dì, đây là đặc sản dưới quê ông nội còn gửi lên, đều là đồ tự tay làm, con mang cho chú dì một ít ạ.”   “Ôi trời, con cũng thật là, tới thì tới còn mang nhiều đồ như vậy làm gì?.”   “Cũng không phải cái gì đáng tiền, chú dì nếm thử đi ạ. Nghe nói hai người đã nhiều năm không có về nhà, đoán chừng cũng không có cơ hội thưởng thức.”   “Đúng vậy, dì cũng sắp quên mất mùi vị thế nào rồi.”   ____   Mục Lăng Thành đang nghiêm túc lắng nghe, điện thoại trên bàn phát ra tiếng chuông, màn hình sáng lên. Mục Lăng Thành liếc mắt thấy có tin nhắn đến, lãnh đạm cầm lên ấn mở, là Lưu Minh Triết gửi tới.   Lưu Minh Triết: Cậu có ý gì thế, không phải đã nói hôm nay đến trường sớm một chút để đón tân sinh sao, cậu thân là chủ tịch hội học sinh lại định cho bọn mình thả chim bồ câu* sao? Mình đã đứng ở cổng trường gần một tiếng đồng hồ rồi!   *Thả chim bồ câu: cho leo cây, thất hẹn.   Vài giây sau, lại có tin nhắn mới.   Lưu Minh Triết: Lão đại, cậu bình thường không có như vậy, hôm nay trốn ở nhà làm gì vậy, hẹn hò sao?   Mời các bạn mượn đọc sách Ngoan, Đừng Nháo của tác giả Dạ Tử Tân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nếu ốc sên có tình yêu - Đinh Mặc
AudioBook Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu   Giới thiệu: Trên thế giới này có một loại tình yêu đẹp đẽ là lưỡng tình tương duyệt, tâm linh tương thông. “Tôi theo đuổi em lâu như vậy, em có suy nghĩ gì?” Hứa Hủ cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực, tuy nhiên…logic của anh không đúng. “Anh theo đuổi em baogiờ?” Quý Bạch nhướng đôi mắtđen lặng lẽ nhìn cô... Mỗi buổi sáng tôi đều tập luyện cùng em, tôi đích thân dạy em bắn súng, khiến đội hình sự gọi em là chị dâu…không phải theo đuổi em thì là gì?” …Cô thở hắt ra một hơi dài, để bình ổn nhịp tim trở lại. “Anh không cần theo đuổi em nữa.” Quý Bạch hoàn toàn không ngờ cô nói câu đó. Lòng anh chùng xuống: “Ý em là gì?” Hứa Hủ nhìn vào mắt anh:“Em cũng thích anh, vì vậy anh không cần theo đuổi.” Nếu Ốc sên có tình yêu là tác phẩm mới nhất của Đinh Mặc . Tên truyện có vẻ hơi “sến” nhưng thực sự khá độc đáo, độc đáo từ ý tưởng đến hình tượng nhân vật. Mặc dù Nếu Ốc sên có tình yêu có tình tiết điều tra phá án nhưng Đinh Mặc  khẳng định đây không phải là tiểu thuyết hình sự hay trinh thám, yếu tố tình cảm chiếm một nửa. Một trong những nguyên nhân khiến tôi thích tác phẩm của Đinh Mặc  là nữ chính thông minh và cá tính. Nếu Ốc sên có tình yêu cũng không ngoại lệ, nữ chính gây ấn tượng với độc giả ngay từ chương đầu tiên, có thể nói là dạng nhân vật hiếm gặp trong ngôn tình. Nam chính đương nhiên vẫn tuyệt vời như các tác phẩm trước đó. Đinh Mặc  đã bỏ ra một tháng để thu thập tài liệu, chuẩn bị cho cuốn tiểu thuyết này, tôi tin cô sẽ không làm độc giả thất vọng. Mời các bạn đón đọc Nếu Ốc sên có tình yêu của tác giả Đinh Mặc.    
Bảo Vật Giang Hồ
Tên ebook: Bảo Vật Giang Hồ (full prc, pdf, epub) Tác giả: Tố Tố Thể loại: Cổ trang, Hài hước, Lãng mạn, Ngôn tình, Trinh thám, Văn học phương Đông Người dịch: Phan Lưu Ly Giá bìa: 132.000 VNĐ Số trang: 576 Khổ sách: 16 x 2cm Hình thức: Bìa mềm Ngày xuất bản: 15-03-2012 Công ty phát hành: Sách Việt Nhà xuất bản: NXB Văn Học Chụp pic: Keyla Chan Type: SachVietPlus, Trang Vũ, Chán Đời, Vu Dinh, Thùy Trang Làm book: Dâu Lê Nguồn: luv-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Bảo Vật Giang Hồ - Tố Tố   Giới Thiệu:   Nhân vật nữ chính ngốc nghếch như heo, một nhân vật nam có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim ấm nóng, một nam nhân si tình song bụng dạ nhỏ nhen, một thiếu hiệp tự cao tự đại, cùng một số nhân vật phụ đôi lúc điên khùng, đôi khi biến thái… Bảo Vật Giang Hồ là chốn giang hồ hỗn độn, phức tạp, là nồi cháo bát bảo nấu mãi mà không nát!   Một truyền kỳ đáng quý nhất, ngớ ngẩn nhất, buồn cười nhất, lãng mạn nhất của Vi Tiểu Bảo phiên bản nữ. Một chuyện tình đậm chất giang hồ, làm chấn động mọi thanh niên nam nữ trong thiên hạ. Một người con gái ngốc nghếch khơi dậy cả một trận sóng gió kinh thiên động địa nhưng đáng quý vô ngần, là bảo vật vô giá mà cả ba đại mĩ nam đứng đầu bảng xếp hạng thiếu hiệp ưu tú đều dốc lòng theo đuổi.   Cười ra nước mắt, trinh thám thần bí, tình yêu sâu đậm… tất cả đều có trong  Bảo Vật Giang Hồ.     ***     Tiêu Ngũ Thập Lang tên thật là Tiêu Ngũ Thập Nương, thân là phận nữ nhi nhưng tính cách lại đậm chất nam nhi, là đứa con gái duy nhất của hơn mười đời tổ tông nhà họ Tiêu nổi tiếng giàu có ở đất Dương Châu, Giang Nam, đồng thời là đứa con thứ năm mươi của Tiêu lão gia, vậy nên Tiêu lão gia vô cùng yêu chiều, sủng ái cô con gái rượu này.   Ngũ Thập Nương tính tình tinh nghịch, kì quái, thường lấy việc trêu chọc các mĩ nam làm thú tiêu khiển, trong vòng phạm vi một trăm dặm quanh nơi cô sinh sống, tiếng xấu đồn xa, không ai không biết!   Căm ghét cuộc hôn nhân được sắp đặt với Đoạn Thủy Tiên, Ngũ Thập Nương phẫn nộ bỏ nhà ra đi, từ đó bắt đầu gia nhập vào chốn giang hồ, rồi đoạt được Linh Tê Bảo Kiếm trong truyền thuyết bấy lâu.   Kiên quyết đi theo truyền thống "tốt đẹp" xưa nay – "Nơi nào có Ngũ Thập Lang, nơi đó nhất định sẽ có chuyện vui để xem", cô bị cuốn vào một loạt những vụ huyết án li kì, thần bí. Ngũ Thập Lang đã dùng tư duy khác người cùng những phương thức lạ thường, độc đáo để điều tra ngọn ngành các vụ huyết án ấy và cũng lấy đó làm thú tiêu khiển.   Cùng lúc này, các thiếu hiệp anh dũng, tuấn tú chốn giang hồ như Lạc Cẩm Phong, Lãnh Vô Song, Đoạn Thủy Tiên… lần lượt xuất hiện, khó lòng tránh khỏi nảy sinh những tình cảm phức tạp "cắt chẳng đứt, gỡ thêm rối" với Ngũ Thập Nương.   Kẻ đại ma đầu đứng sau tất cả những huyết án trên giang hồ này rốt cuộc là ai? Ngũ Thập Nương sẽ dành tình cảm cho người nào? Mời các bạn đón đọc  Bảo Vật Giang Hồ của tác giả Tố Tố.
Vũ Điệu Bảy Lớp Mạng Che
  Vũ Điệu Bảy Lớp Mạng Che ( 七重纱舞 )         Thông Tin   Tác giả: Bá tước E Dịch: Bánh Tiêu Thể loại: Đam mỹ, Trinh thám, Kinh dị, Văn học phương đông Edit ebook: Kayako Saeki Nguồn: banhtieu137.blogspot.com Đăng:   Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com   Giới thiệu:   Cảnh cục New York bận rộn, Alex Li cùng nhân viên mới triển khai điều tra vụ án giết người liên hoàn.   Ở mỗi hiện trường hung án đều có máu tươi tung tóe, thủ pháp hung tàn.   Tựa như hiến tế, văn tự màu máu tươi, là đầu mối duy nhất hung thủ để lại   』   Vì tháo gỡ mối liên kết giữa "Salome" và tình tiết vụ án.   Alex Li tìm đến tiến sĩ Maurice Norman nhờ giúp đỡ.   Đồng thời sa vào trong vũng lầy của ái tình.   Nhưng theo tiến triển điều tra vụ án đưa đẩy, mỗi một bí ẩn được giải ra, bí ẩn mới lại nổi lên.     Có phải ái tình cùng chiếm hữu biến dị của "Salome" đã tạo ra những cảnh tượng hiến tế màu đỏ tươi này hay không, và tiếp đó John lại là nhân vật như thế nào. . . . .   
Đào Một Đào Ra Quỷ
    Thông Tin   Tác phẩm: Đào Một Đào Ra Quỷ - 挖坟挖出鬼 Tác giả: Quân Tử Tại Dã Thể loại: Đam Mỹ, Hiện đại, Kinh dị, Trinh thám, HE, Văn học phương đông Couple: Tiêu Úc x Lâm Ngôn. Tình trạng: Hoàn Độ dài: 73 chương +  2 phiên ngoại Editor: Kỳ Kỳ, Cô Nương Lẳng Edit ebook: Kayako Saeki Nguồn: yeudammonghoa.wordpress.com Đăng: dtv-ebook.com       Giới Thiệu     Trong một lần thực tập, Lâm Ngôn đồng học bất hạnh bị quỷ quấn thân .. Từ nay về sau rất nhiều chuyện quỷ dị phát sinh trong cuộc sống của hắn… Vì muốn cuộc sống quay về quỹ đạo, Lâm Ngôn dẫn dắt một cái tiểu mã nông cùng một tên đạo sĩ gà mờ bước đi trên con đường giúp quỷ đạt thành tâm nguyện… Nhưng càng dấn thân vào sâu hơn, Lâm Ngôn cũng dần nhận ra sự việc hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng của hắn…   Mà quan hệ của hắn cùng lệ quỷ lại bắt đầu phát sinh biến hóa… *** Review: Hiện đại, thần quái, kinh dị, ôn nhu công x cường thụ, hỗ sủng. Thụ Lâm Ngôn là sinh viên ngành khảo cổ. Đào đào đào, ai dè một ngày đang ở nhà thì thiệt sự có quỷ tìm tới cửa. Quỷ này chẳng những muốn giết người mà còn muốn cướp sắc. Đường đường là nam nhi đại trượng phu mà suốt ngày bị 35, Lâm Ngôn nổi điên dùng đủ cách, trải qua cả đống nguy hiểm mới dụ được quỷ vào căn phòng của một pháp sư để tống tiễn quỷ về chốn hư vô cực lạc. Khổ nỗi khi nhìn thấy quỷ bảo vệ con búp bê bị làm phép thành hình dáng mình bất chấp cả tính mạng thì bản tính thánh mẫu hiện về khiến bạn bỏ hết dắt tay quỷ chạy ra ngoài. Thế là, chuyện gì tới nó tới, Lâm Ngôn đem quỷ về tắm rửa sạch sẽ, chải đầu vấn tóc. Tèn ten, hóa ra quỷ cực đẹp trai, vô đẹp trai. Từ đó, hai người ở chung. Mình kể vui vui thế thôi chứ đừng nghĩ nó hài. Truyện không quá ghê nhưng nhiều đoạn sợ chết khiếp. Ám ảnh điệu cười “khặc khặc khặc” trong này vô cùng. Nhớ lần đầu đọc là lúc 12 giờ đêm, cảm giác lạnh từ đầu tới chân. Về mặt tình cảm thì nên xếp vào thể loại ấm áp nhưng truyện cũng xen lẫn nhiều nỗi buồn. Là Tiêu Úc sống mấy trăm năm trong bóng tối, cô đơn ám ảnh, không thể siêu sinh. Là một mối hiểu lầm dẫn đến bi kịch, là những mối tình đơn phương khiến con người ta sa lầy và nhúng tay vào máu. Cuối cùng, ai may mắn thì có tình yêu cứu rỗi, kẻ xui xẻo thì đành về với cát bụi thôi. Mình đánh giá cao tác giả cũng như cốt truyện. Đoạn cuối cũng có chút không hài lòng nhưng tựu chung vẫn rất thích nó. Không hố. Đề cử.