Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Điểm Hẹn Đen

Tình yêu là gì? Phải chăng là sự nỗ lực theo đuổi những ảo ảnh không thể với tới? Johnny chuẩn bị kết hôn với Dorothy - tình yêu của đời anh và chuẩn bị trở thành người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian. Nhưng vào ngày 31/5, đêm trước lễ cưới, người con gái anh yêu đã đột ngột qua đời trong một vụ tai nạn bí ẩn. Năm người đàn ông có mặt trong một chiếc máy bay tầm thấp đã bay ngang qua trên bầu trời trước lúc cô ấy chết.Từ đó mở đầu cho một sự trả thù tàn khốc nhất theo những cách khó đoán nhất. Cứ mỗi năm vào đúng ngày 31/5 định mệnh sẽ có một người phụ nữ phải bỏ mạng. Sau đám tang của họ, người ta tìm thấy những mẩu giấy với nội dung kỳ lạ như ngầm khẳng định cái chết của họ không phải là ngẫu nhiên mà đang hứng chịu cơn thịnh nộ của một con quỷ đang ẩn mình ở đâu đó. "Chúng sẽ không chết đâu, nhưng những cô gái thì có. Chúng sẽ sống và cảm nhận được." *** Tác giả: Cornell Woolrich Reviewer: Điền Yên —— Tại sao một tác phẩm trinh thám đen lại có thể lãng mạn, đắm say đến thế! Tại sao tình yêu có thể tàn nhẫn đến thế! Tại sao tội ác có thể rung động lòng người đến thế! Tại sao Woolrich có thể tài hoa đến thế! ĐIỂM HẸN ĐEN   Dorothy và Johnny yêu nhau say đắm từ khi còn bé thơ. Họ đã chờ đợi ngày bước vào lễ đường rất nhiều năm. Tưởng chừng hạnh phúc đang ở bên kia cánh cửa, chỉ cần mở cửa ra là họ sẽ bước vào thiên đường. Ấy vậy mà đêm trước đám cưới, Dorothy gặp tai nạn từ trên trời rơi xuống theo đúng nghĩa đen. Nàng ra đi, bỏ lại chàng với trái tim chết lặng. Xuân hạ thu đông rồi lại xuân, Johnny vẫn không chấp nhận được sự thật rằng Dorothy đã chết. Anh cứ chờ mãi một người con gái chẳng bao giờ tới. Anh đập vỡ đồng hồ, để thời gian vĩnh viễn dừng lại ở thời điểm nàng chưa đến chỗ hẹn. Lẽ ra, Johnny có thể cứ thế mà chết già (và nhiều người khác cũng thế) nếu không có tay cảnh sát tàn nhẫn dội nước lạnh vào đầu anh, nhắc anh rằng Dorothy đã chết. Và từ đó, Tử Thần vỗ cánh bay lên. Từng người liên quan đến cái chết của Dorothy bị lần ra. Nhưng Johnny không ra tay với họ mà xuống tay với người phụ nữ mà họ yêu thương nhất, để họ “hiểu cảm giác ấy thế nào”. 5 người trên máy bay, 5 án mạng, 5 cách thức khác nhau. Lạnh lùng, bình thản, tàn nhẫn như một con báo săn mồi. Johnny biến thành vị thần báo thù máu lạnh, không có xót thương, không từ thủ đoạn. Nhưng không hiểu sao tôi lại không ghét anh cho được, ngay cả khi anh lợi dụng tình yêu để giết người. Tôi thậm chí còn say mê anh, hay nói đúng hơn là say mê tình yêu anh dành cho Dorothy – một tình yêu tuyệt vọng, điên cuồng, khắc cốt ghi tâm. Thủ đoạn giết người trong Điểm hẹn đen không phức tạp. Quá trình nhân vật chính trả thù mới là tuyệt phẩm. Luôn chỉ giết vào một ngày, để lại lời nhắn cạnh kết cục. Dù cảnh sát biết trước vẫn không sao ngăn nổi 2 vụ án cuối cùng. Tôi nghĩ đây là bug duy nhất của truyện. Mở đầu, Johnny được giới thiệu là một anh chàng bình thường trộn đâu cũng lẫn. Nhưng suốt quá trình báo thù, anh lại thể hiện một trí tuệ siêu phàm, sự quyến rũ vô địch, lòng kiên nhẫn phi thường. Lẽ nào thần Báo thù trao cho anh năng lực ấy? Tình tiết gay cấn, thu hút, dù phỏng đoán trước được một phần vẫn không làm giảm độ hấp dẫn của truyện. Văn phong lãng mạn mà bi thương, u ám mà mỹ lệ. Đọc xong, tôi ngẩn ngơ cả người. “Tại sao một câu chuyện vốn đẹp đẽ lại trở nên tồi tệ đến thế. Tại sao một câu chuyện vốn đúng đắn lại trở nên sai lầm đến thế!” Đây rất có thể sẽ là tác phẩm trinh thám hay nhất mà tôi đọc trong năm nay. Dang Thi Quynh Anh *** ĐIỂM HẸN ĐEN Đây là cuốn sách Trinh thám Phúc Minh mà tôi yêu thích nhất, tính đến thời điểm này. Lần đầu tiên tôi thấy lòng mình thổn thức, ngập tràn yêu thương và nỗi xót xa khi đọc xong truyện Trinh thám. Điều đó thôi thúc tôi phải viết gì đó, không chỉ là giới thiệu, đơn giản là để trải lòng. Về nội dung cơ bản, tôi đã biết từ trước, không quá hồi hộp, nhưng từng trang sách vẫn khiến tôi run rẩy vì xúc động. Chất trinh thám vẫn rất đậm đà trong cuốn sách, một fan trinh thám hình sự chắc chắn cũng sẽ không thất vọng với những cuộc đấu trí giữa hung thủ và cảnh sát, những plot twist tương đối chất và liên tục. Nhưng điều khiến tôi dành trái tim mình cho cuốn sách chính là những câu chuyện tình, dù là chuyện tình lãng mạn đầy chất thơ của Johnny Marr và Dorothy hay những chuyện tình ngọt ngào, thấm đẫm máu và nước mắt của những nạn nhân cùng người tình. Mỗi câu chuyện tuyệt đẹp ấy lại dẫn đến một “điểm hẹn” chết chóc đáng sợ. Tôi đọc và hoang mang tột độ, không biết ai mới là kẻ đáng thương, ai mới là nạn nhân của tất cả những bi kịch đớn đau? Nhân vật chính được tác giả đầu tư xây dựng thật công phu, như một tượng đài của tình yêu và lòng thù hận. Nhưng tôi đặc biệt ấn tượng với những cô gái trẻ và cháy hết mình trong tình yêu. Liệu có ai trách cứ các cô không, khi chẳng giữ trọn vẹn được lòng chung thủy, để trái tim mình buông lơi rồi chết vì “cháy” trong chính tình yêu rừng rực ấy của mình. Tôi muốn khóc, khóc vì xót thương cho những trái tim vừa nồng nàn vừa khờ dại ấy. Truyện mang đầy chất thơ với văn phong cực kỳ bay bổng, ngôn từ đẹp đẽ và ngọt ngào, nhưng chắc chắn không phải là “ngôn tình” mà chất “đen” được thể hiện rất rõ. So sánh cuốn sách với miếng Sô cô la đen là hoàn toàn hợp lý. Ngọt ngào, sâu lắng nhưng đầy vị đắng. Đánh giá: 8.5/10 07.4.2019 Hồng Khánh (Khanh Dang) *** ĐIỂM HẸN ĐEN – CORNELL WOOLRICH “Điểm hẹn Đen” với một khởi đầu nhẹ nhàng sâu lắng. Nhưng kết thúc mang một nỗi sợ hãi cảm tưởng như mình hay bất kỳ ai cũng có thể trở thành nạn nhân. Câu chuyện bắt đầu từ điểm hẹn tình yêu của Johnny Map cùng cô gái của chàng , Dorothy.. Hai con người mà “anh giống như cả ngàn chàng trai trẻ ở khắp nơi” và cô thì “có thể người xinh hơn cô thì không ít nhưng người đáng yêu hơn cô thì chẳng có mấy ai”. Và họ trúng tiếng sét ái tình khi anh 8 tuổi, còn cô 7 tuổi và cũng chỉ hai người họ mới thấy “ Anh có sức hút đặc biệt với cô và cô cũng thế”. Bằng tình yêu chân thành, nồng nhiệt thì sóng gió hay trở ngại về kinh tế chẳng thể là vật cản, hai người chuẩn bị cho một lễ cưới sắp được diễn ra. Nhưng một tối như bao tối khác, anh đến nơi hẹn chờ cô ấy… Nhưng hỡi ơi, cô ấy đã chết. Nhóm người đó đã giết cô ấy, hay đúng hơn, chỉ là vô tình gây ra cái chết cho cô ấy, người vợ sắp cưới của anh.Dù vô tình thì kết cục vẫn là cái chết của người anh yêu nhất, quan trọng với anh nhất. Anh đã lên kế hoạch cho cuộc trả thù này, đó là buộc những người phụ nữ của đám người đã gây ra nỗi đau, sự mất mát cho anh phải chết. Những người phụ nữ đó vô tội, phải, nhưng cũng giống như người vợ sắp cưới của anh, cũng đâu có tội gì, mà sao cô vẫn phải chết?Vậy thì những gã đàn ông kia phải chịu nỗi đau giống như anh đang chịu, đó mới là điều anh muốn. Và kế hoạch trả thù đó được bắt đầu, 5 người phụ nữ với những ĐIỂM HẸN ĐEN, không tình yêu và đầy chết chóc . Mỗi cuộc hẹn trôi qua , từng người phụ nữ yêu thương nhất của năm người đàn ông trên chuyến bay định mệnh ngày 31/5 đều bị giết hại theo những cách thức khác nhau!… Để rồi kết thúc chuyện thì Johnny và cô gái của anh “Có lẽ…giờ họ đã được ở bên nhau. Cuối cùng họ cũng lại hẹn hò” Trong Điểm hẹn đen Cornell Woolrich đã khiến cho người đọc không thể thoát khỏi trạng thái căng thẳng, hồi hộp khi theo chân nạn nhân bỏ trốn và ám ảnh,sợ hãi khi biết được phương thức hung thủ ra tay với nạn nhân. Khi gấp cuốn sách lại, ta không khỏi băn khoăn , phải chăng: “Tình yêu nào có khác gì nỗ lực theo đuổi những ảo ảnh không thể với tới”! Điểm hẹn đen là một cuốn rất đáng đọc. Với fan của dòng trinh thám chưa bao giờ đọc chuyện của Cornell Wolrich thì có thể sau khi đọc Điểm hẹn đen bạn sẽ nghiện truyện của ông! Điểm 9/10 Siro Yêu *** Hãy thử tưởng tượng rằng, bạn đang có một cô người yêu rất xinh đẹp. Tất nhiên rồi, bạn và cô ấy yêu nhau thắm thiết không chỉ vì thời gian gắn bó lâu dài, mà còn cùng nhau trải qua nhiều khó khăn, thử thách. Bằng tình yêu chân thành, nồng nhiệt thì sóng gió hay trở ngại về kinh tế chẳng thể là vật cản, hai người chuẩn bị cho một lễ cưới sắp được diễn ra. Chỉ nghĩ vậy thôi cũng đủ cảm thấy sung sướng, hạnh phúc biết chừng nào. Bạn và cô ấy rơi vào trạng thái sốt ruột chờ mong, đếm ngược từng ngày dài lê thê để mong chờ đến ngày được sống chính thức cùng nhau. Một tối như bao tối khác, bạn đến nơi hẹn chờ cô ấy…Nhưng hỡi ơi, cô ấy đã chết. Nhóm người đó đã giết cô ấy, hay đúng hơn, chỉ là vô tình gây ra cái chết cho cô ấy, người vợ sắp cưới của bạn. Dù vô tình hay cố ý thì kết cục vẫn là cái chết của người bạn yêu nhất, quan trọng với bạn nhất. Vậy bạn sẽ làm gì? ĐIỂM HẸN ĐEN – CORNELL WOOLRICH – Báo cảnh sát nhờ pháp luật can thiệp. – Tìm đám người đó rồi đánh đập, chửi bới, thậm chí giết chúng nó cho thoả nỗi oán hận. Cả hai cách trên chỉ là cách cư xử thường thấy, nhất thời của những người bình thường mà thôi. Và liệu làm như thế có đủ giúp bạn vơi đi phần nào nỗi đau này không? Điểm hẹn đen có cốt truyện như vậy đấy, nhưng anh chàng trong cuốn tiểu thuyết này không làm theo những cách trên. Với anh, những cách đó quá nhẹ nhàng cho họ. “Ai cũng có một nửa của mình, nhưng tại sao tôi lại không?” Anh đã lên kế hoạch cho cuộc trả thù này, đó là buộc những người phụ nữ mà đám người gây ra nỗi đau, sự mất mát cho anh phải chết. Những người phụ nữ đó vô tội, phải, nhưng cũng giống như người vợ sắp cưới của anh, cũng đâu có tội gì, mà sao cô vẫn phải chết? Vậy thì những gã đàn ông kia phải chịu nỗi đau giống như anh đang chịu, đó mới là điều anh muốn. Và kế hoạch trả thù đó được bắt đầu, 5 người phụ nữ, vào những điểm hẹn nhất định ngày 31/5, họ dần dần, từng người, từng người một phải lìa xa cõi đời… Trong Điểm hẹn đen, vẫn là một màu sắc bi thương, u ám bao trùm, những nạn nhân phải đối diện với nỗi sợ hãi mơ hồ, vô hình vì không biết cái chết sẽ xảy ra lúc nào dù được cảnh báo trước. Cornell Woorich là bậc thầy về xây dựng tình huống hồi hộp, căng thẳng. Ở truyện của ông, việc phán đoán hung thủ hay động cơ gây án không phải là yếu tố bất ngờ, nó được kể ngay từ đầu, nhưng dù biết trước như vậy, người đọc vẫn không thể thoát khỏi trạng thái căng thẳng, hồi hộp theo chân nạn nhân bỏ trốn và giật mình thót tim khi biết được phương thức hung thủ ra tay thế nào. Điểm hẹn đen là phiên bản hoàn thiện, nâng cấp từ Cô dâu đen, cả về cốt truyện, tình huống, tâm lý nhân vật và cả cái kết cuối cùng. Giọng văn mượt mà, tình tứ đặt trong bối cảnh bi kịch, bế tắc tạo nên không khí ma mị, ngột ngạt sẽ khiến người đọc bị cuốn vào từng trang, đúng hơn là từng điểm hẹn chết chóc. Cảm giác cuối cùng là tiếc nuối, day dứt cho nhân vật, đáng thương hơn đáng trách… Thật sự tình yêu là gì? “Tình yêu nào có khác gì nỗ lực theo đuổi những ảo ảnh không thể với tới?” Sau khi đọc Ám ảnh đen, Cô dâu đen và giờ là Điểm hẹn đen, tôi cực kỳ thích tác giả này vì lối viết lạ, không liên tưởng rộng ra bên ngoài cuộc sống thật như những tác giả khác thường viết để gửi gắm. Cornell Woolrich chỉ tập trung vào miêu tả tình huống, tâm lý nội bộ của nhân vật nên chưa được đón nhận nhiều và xứng tầm với ông ở Việt Nam. Lý do, có lẽ là người đọc sách thường thích khám phá những kiến thức xã hội, văn hoá, y học, tôn giáo… thực tế để áp dụng hoặc liên tưởng với cuộc sống của họ hơn là chỉ đơn thuần thưởng thức văn chương. Dù thế nào, Điểm hẹn đen vẫn là một cuốn sách hay, rất đáng đọc, nếu hợp gu thì chắc chắn sẽ gây nghiện. Điểm khách quan: 8/10đ Người review Kim Tam Long *** ĐIỂM HẸN ĐEN – CORNELL WOOLRICH Tên anh là Johnny Marr, có vẻ anh cũng thích nó – Johnny Marr. Anh thích người ta gọi họ của mình. Như thể bất kỳ Johnny nào đó, ở bất kỳ đâu, bất kỳ lúc nào. Ngay cả những người từng gặp anh hàng trăm lần cũng không thể mô tả anh thật rõ ràng, trông anh chẳng khác gì những người bình thường khác, cách hành xử cũng chẳng có gì nổi bật. Chỉ nàng mới có thể nhìn ra, nhưng đó là vì anh có sức hút đặc biệt đối với nàng. Anh giống hệt một ngàn anh chàng trẻ tuổi khác ở khắp nơi. Bạn lúc nào cũng gặp họ ở bất kỳ đâu. Bạn nhìn họ nhưng bạn không nhận ra họ. Tên nàng là Dorothy, và nàng rất đáng yêu. Bạn cũng không thể mô tả nàng nhưng không giống như Johnny. Ánh sáng không phải thứ dễ mô tả. Bạn có thể nói nó ở đâu, nhưng không nói được nó là cái gì. Nơi đâu có nàng nơi ấy là ánh sáng. Có thể người xinh hơn nàng không ít, nhưng người đáng yêu hơn nàng thì chẳng mấy ai. Nét đáng yêu ấy thể hiện cả trên nét mặt lẫn trong tâm hồn; đó là sự tổng hòa. Điểm Hẹn Đen của Cornell Woolrich đã mở đầu như thế. Êm đềm, tình tứ, bình yên như những đoạn văn ta có thể gặp trong bất kỳ truyện ngôn tình nào. Nhưng truyện của Woolrich luôn luôn đi kèm với bi kịch. Bi kịch là khi Johnny và Dorothy phải lùi ngày cưới lại một năm. Và vào đúng ngày 31 tháng Năm định mệnh ấy, buổi hẹn hò cuối cùng của hai người trước khi làm lễ cưới, một chiếc máy bay đã bay ngang qua quảng trưởng ấy, và một chai bia vô ý rớt xuống trúng đầu Dorothy. Chiếc máy bay vẫn bay đi, năm người trên máy bay ấy không nghĩ rằng họ vừa ký bản án tử hình dành cho mình. Trong nỗi đau đớn tột cùng vì mất người yêu, Johnny đã thề sẽ báo thù, gieo rắc đau thương cho cả năm con người ấy. Nhưng anh ta không giết họ, mà lại nhằm vào họ mà nhằm vào vợ, người yêu và con gái của họ. Ai mới là kẻ đáng thương đây? Là Johnny hay là người thân của năm kẻ vô tình kia? Chỉ biết trách định mệnh! Giá như hai người họ không phải hoãn cưới, giá như đêm ấy họ không phải hẹn hò nhau ở quảng trường, giá như đêm ấy cái máy bay đó chẳng bay qua và chai bia không rớt xuống. Giá như hôm đó không phải là ngày 31 tháng Năm. Để rồi hàng năm cứ vào ngày này, lại có người mất mạng. Những người vợ, người tình, người con gái tội nghiệp phải chết mà không hiểu vì sao mình chết. Về motif thì Điểm Hẹn Đen khá giống Cô Dâu Đen. Cũng là một kẻ chịu nỗi đau mất mát rồi ra tay báo thù. Tuy nhiên, Điểm Hẹn Đen có bối cảnh và cốt truyện dài trải hơn, phong phú hơn, đau xót hơn và lắt léo hơn nhiều. Hắn tàn nhẫn xuống tay với phụ nữ. Cốt truyện tập trung miêu tả hoàn cảnh gia đình, cuộc sống, tâm tư và những mối quan hệ của gia đình nạn nhân. Không xuất hiện và trực tiếp gây án như Cô Dâu Đen, hung thủ trong cuốn này ẩn mặt hơn, kín đáo hơn, chúng ta chỉ thoáng thấy hắn nhưng không biết hắn gây án như thế nào. Hung thủ thoắt ẩn thoắt hiện, hắn có thể là bất kỳ ai, không ai nhớ mặt hắn, không ai nhận ra hắn, không ai có ảnh hắn kể cả cảnh sát. Hắn không ra tay hạ sát nhanh gọn như Cô Dâu Đen, mà lặng lẽ theo dõi, đeo bám những người tình, người con gái nhẹ dạ, đáng yêu để rồi sau đó quyến rũ, yêu đương và cuối cùng mới hạ sát, càng làm tăng thêm tính bi kịch của Woolrich. Các bạn cứ yên tâm là cuốn này chết nhiều lắm nhá. Plot twist trong Điểm Hẹn Đen thực sự chóng mặt. Nhiều bất ngờ xảy ra liên tiếp. Không khí truyện ngay cả trong những giây phút vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất vẫn tiềm ẩn những nguy hiểm bất ngờ. Với mỗi nạn nhân, Woolrich lại dựng lên cả một hoàn cảnh khác nhau. Nên mỗi vụ là một câu chuyện khác biệt hoàn toàn, không trùng lắp. Từng vụ, từng vụ Woolrich dẫn dắt người đọc đến bi kịch rất chậm rãi, như thể miếng socola ngọt ngào nhai mãi mới thấy vị đắng đọng ở đầu lưỡi. Mỗi nạn nhân đều có một gia đình riêng, cuộc sống riêng, thậm chí cả trong thời chiến nữa. Cái tài của Woolrich là ở chỗ mỗi vụ ông viết như kiểu một câu chuyện độc lập, có thể đứng tách ra thành một câu chuyện riêng rẽ được. Nhưng khi nằm chung trong Điểm Hẹn Đen, tất cả bỗng tập hợp lại thành một tiểu thuyết trinh thám đen dày dặn, thấm đẫm bi kịch. Chả hiểu Woolrich ngoài thù oán với phụ nữ, ông còn có thù oán với cảnh sát hay sao, mà nhân vật anh chàng Cameron trong Điểm Hẹn Đen cũng khá fail. Tuy là cảnh sát thông minh, nhạy bén tuy nhiên anh chàng lại bị hung thủ qua mặt khá dễ dàng. Tác giả đã dựng nên cuộc đấu trí, đấu mưu giữa Cameron và hung thủ trải suốt truyện. Tuy nhiên, ta có cảm tưởng như Cameron đang đấu trí với một con ma. Hắn luôn đi trước anh một bước, chậm rãi lên kế hoạch, tiếp cận rồi ra tay hạ sát nạn nhân rất ung dung, tự tại. Ngoài máu me và bi kịch thì Điểm Hẹn Đen còn rất trữ tình. Có thể nói rằng Woolrịch đã dựng nên rất nhiều mối tình trong truyện. Chuyện tình nào cũng kết thúc trong đau xót. Đọc những trường đoạn trữ tình này nhiều người sẽ liên tưởng tới truyện ngôn tình. Nhiều nhân vật nữ trong Điểm Hẹn Đen hiện lên rất đa dạng, mỗi người một tính cách, một hoàn cảnh sống và một số phận khác nhau. Tình yêu nào của họ cũng rất đẹp. Dịch văn Woolrich những đoạn này thực sự là thử thách, vì văn của ông rất bay bướm, mượt mà, ngọt ngào khi miêu tả những cảnh tình củm. Truyện tình nào trong tác phẩm chúng ta cũng đều mong có cái kết đẹp. Tuy nhiên, cái chất “black” đặc trưng của Woolrich vẫn bảng lảng khắp nơi, không ngừng tạo nên bầu không khí chết chóc, u ám. Một tiểu thuyết noir điển hình của ông! Điểm 8/10 Quang Huy Nguyễn Mời các bạn đón đọc Điểm Hẹn Đen của tác giả Cornell Woolrich & Nguyễn Quang Huy (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kéo Dài Công Bằng - Cuộc Hôn Nhân Êm Ấm - Stephen King
Kéo Dài Công Bằng Trên đường về nhà, Dave Streeter bắt gặp Geogre Elvid, người đàn ông bán mọi thứ “kéo dài”, kể cả sự sống. Với một điều kiện: Streeter phải tìm cho được một người anh ta căm ghét nhất để Elvid “di chuyển” những điều tồi tệ Streeter phải chịu đựng tới kẻ đó. Và thật bất ngờ, Streeter hiểu ra người anh ta căm ghét nhất là người bạn thân nhất thời còn đi học Tom Goodhugh. Streeter nói lại lựa chọn của anh ta với Elvid, và những gì xảy đến sau đó khiến anh ta tin phép màu có thật. Song điều có thật nữa là anh ta đã đánh mất đi lương tâm của chính mình. Cuộc Hôn Nhân Êm Ấm Sau hai mươi bảy năm chung sống hòa hợp, Darcy vô tình phát hiện Bob Anderson, người chồng cô tin yêu bấy bao nhiêu năm qua, thực chất là kể sát nhân hàng loạt Beadie đã nằm ngoài vòng pháp luật hàng năm trời. Lương tâm và tình cảm giày vò khiến Darcy không thể làm ngơ trước tội ác của chồng dù Bob là kẻ có linh tính khác người, ngay lập tức đã nhận ra vợ anh ta đã phát hiện được manh mối về nửa con người trong bóng tối của anh. Mời các bạn đón đọc Kéo Dài Công Bằng và Cuộc Hôn Nhân Êm Ấm của tác giả Stephen King.
Kỵ Sĩ Thứ 5
“Tập sách tiếp theo của bộ truyện trinh thám bán chạy nhất trong mười năm qua, giờ còn hãi hùng hơn" Nằm trong series Women's Murder Club của James Patterson, sau các tác phẩm: Kẻ đầu tiên phải chết, Cơ hội thứ 2, Cấp độ 3, Kỵ sĩ thứ 5, Mục tiêu thứ 6 và Thiên đường thứ 7... *** Trung uý Lindsay Boxer đang đi mua sắm với thành viên mới nhất của Câu lạc bộ nữ điều tra các tội ác giết người, luật sư Yuki Castellano và bà Keiko - mẹ của Yuki, thì đột nhiên bà Keiko bị đột quỵ. Ngay lập tức bà được chuyển đến bệnh viện thành phố San Francisco và sức khoẻ của bà đã tốt hơn. Nhưng vài ngày sau đó, bệnh viên gọi cho Yuki thông báo một tin kinh hoàng. Keiko đã được điều trị sai thuốc dẫn đến đau tim và đã tử vong. Điều đáng ngạc nhiên đây không phải sai lầm đầu tiên của bệnh viện này. Nhiều bệnh nhân được xuất viện với thông báo tình trạng sức khoẻ tốt, nhưng sau đó tình hình lại xấu đi. Bệnh viện bị điều tra, Lindsay và câu lạc bộ nữ điều tra các tội ác giết người trực tiếp tham gia vụ này. Liệu có điều gì kỳ quặc trong hoạt động của bệnh viện? *** “Patterson lại một lần nữa tỏ ra là bậc thầy của những mưu mẹo và thủ đoạn… Với một cuốn sách như vậy: mỗi khi bạn tưởng như mình đã khám phá được mọi bí mật của vụ án thì cũng là lúc bạn nhận ra tằng tên giết người vẫn đang còn ở phía trước” - Tạp chí Provindence Sunday. Mời các bạn đón đọc Kỵ Sĩ Thứ 5 của hai tác giả James Patterson & Maxine Paetro
Vị Khách Không Mời - Agatha Christie & Charles Osborne
AudioBook Vị Khác Không Mời Một người đàn ông bị kẹt xe bên đường phải vào nhà nhờ giúp đỡ thì lại phát hiện một người đã chết trên xe lăn, cạnh đó là một người phụ nữ tay cầm súng... *** Đã gần nửa đêm, một đêm tháng Mười Một buốt giá, sương mù phủ khắp nơi trên con đường quê phía nam xứ Wales, không xa vịnh Bristol. Từ xa xa, chốc chốc vang lại tiếng còi hụ báo sương tự động. Đâu đó còn nghe thấy tiếng chó sủa hay tiếng chim ăn đêm gọi nhau. Ven con đường vắng này, vốn chỉ nhỉnh hơn một lối đi, cũng có vài ngôi nhà, nhưng cách nhau tới nửa dặm. Tại một khúc quanh tăm tối nhất có một ngôi nhà ba tầng xinh đẹp, nhìn ra đường từ phía bên kia khoảnh vườn khá rộng. Cũng chính tại chỗ đó, lúc này có một chiếc xe bị mắc kẹt bánh trước vào rãnh bên đường. Người lái xe sau vài lần cố tăng ga, đành bỏ cuộc, tắt máy. Một hai phút sau, người tài xế ra khỏi xe, đóng sập cửa xe lại sau lưng. Ông ta dáng người đậm, tóc vàng sẫm, khoảng ba mươi nhăm tuổi, mặc một bộ vét nỉ, áo mưa sẫm màu, đầu đội mũ. Tay cầm đèn soi đường, ông ta cẩn trọng bước qua đám cỏ về phía ngôi nhà, thỉnh thoảng dừng bước quan sát mặt tiền lịch lãm của ngôi nhà thiết kế theo phong cách thế kỷ 18. Ngôi nhà này không hề có một ánh đèn, kể cả khi ông ta đã tới bên cửa hướng ra phía vườn. Quay người nhìn lại bãi cỏ và con đường phía sau, người đàn ông bước hẳn tới bên cửa, lấy tay xoa kính rồi nhìn vào trong. Không thể nhìn thấy gì, ông ta gõ lên cửa. Chờ không thấy tiếng đáp trả, ông ta gõ mạnh hơn. Đến khi thấy gõ mãi cũng không có ích gì, người đàn ông vặn tay nắm. Cánh cửa ngay lập tức mở ra, ông ta bước vào trong căn phòng tối. Khi đã vào trong, ông ta dừng lại rồi nghe ngóng xem có tiếng động hay ai đang đến hay không, sau đó nói to, “Xin chào, có ai ở nhà không?”. Lấy đèn soi xung quanh căn phòng, ông ta thấy đó là một thư phòng khá tiện nghi, trên tường có khá nhiều sách, và ở giữa phòng có một người đàn ông trung niên đang ngồi trên xe lăn, mặt hướng ra cửa thông ra vườn, trên gối còn có một tấm khăn. Người đàn ông này có vẻ như đã ngủ say. “Xin chào,” người tài xế nói. “Tôi không có ý định đường đột thế này. Có điều ngoài kia sương mù dày quá, tôi bị đâm xuống rãnh. Giờ tôi cũng chẳng biết đang ở đâu nữa. Ấy chết, tôi quên đóng cửa, xin lỗi.” Người lái xe cứ lẩm bẩm nói xin lỗi khi quay trở ra cửa, đóng lại, kéo mành. “Chắc tôi rẽ nhầm chỗ ở đâu đó,” ông ta giải thích. “Tôi cứ lái vòng vòng cả giờ đồng hồ rồi.” Không thấy tiếng trả lời, ông ta hỏi khi bước đến chỗ người ngồi xe lăn, “Ông ngủ đấy à?” Vẫn không thấy động tĩnh gì, người đàn ông liền lấy đèn soi vào mặt người ngồi xe, bất ngờ khựng lại. Người ngồi trên xe mắt không mở, cũng không cử động gì. Người khách không mời liền cúi xuống, đẩy nhẹ vào vai để đánh thức, lập tức người ngồi xe gục xuống. “Chúa ơi!” người khách kêu thất thanh. Sau khi cố gắng trấn tĩnh để quyết định phải làm gì tiếp, ông ta soi đèn quanh phòng, tìm thấy công tắc cạnh một cánh cửa phía đầu bên kia phòng, bước tới đó để bật đèn lên. Đèn bàn sáng lên, người khách cũng đặt đèn của mình lên bàn, rồi bước vòng quanh, chăm chú quan sát người ngồi trên xe lăn. Thấy có một cái cửa nữa, cạnh đó cũng có công tắc, người khách đi tới bật lên, thấy đèn trên hai cái bàn bố trí khéo léo quanh chiếc xe lăn sáng lên. Người khách vừa bước một bước về phía chiếc xe lăn thì giật mình kinh hãi khi nhận ra có mộ người đàn bà xinh đẹp, tóc vàng nhạt, tuổi chạc ba mươi, mặc váy dạ tiệc màu hợp với áo khoác bên ngoài, đang đứng ở đầu kia phòng cạnh giá sách. Hai tay người đàn bà dường như buông thõng hai bên. Bà ta không nói, cũng không cử động gì cả. Có vẻ như bà ta cũng không thở nữa. Hai người nhìn nhau chằm chằm trong yên lặng một vài giây rồi người khách cất tiếng nói, “Ông ấy - ông ấy chết rồi.” Dường như hoàn toàn vô cảm, người đàn bà trả lời, “Đúng vậy.” “Bà đã biết rồi ư?” người khách hỏi. “Đã biết.” Cẩn trọng bước tới bên xác người trên xe lăn, người khách nói, “Ông ấy bị bắn. Bắn vào đầu. Ai - ?” Người khách không nói dứt câu vì thấy người phụ nữ từ từ đưa tay phải lên từ phía sau các nếp gấp của váy. Tay bà ta cầm một khẩu súng lục. Người khách hít một hơi thật sâu. Chỉ đến khi thấy rằng người phụ nữ kia không đe dọa gì mình, ông ta bước đến rồi nhẹ nhàng lấy khẩu súng ra khỏi tay bà ta. “Bà bắn ông ấy à?” người khách hỏi. “Phải,” người phụ nữ trả lời sau một thoáng ngập ngừng. Người khách bước lùi lại, đặt khẩu súng lên bàn cạnh chiếc xe lăn. Ông ta đứng nhìn xác chết một lúc rồi quan sát căn phòng. “Điện thoại ở đằng kia,” người phụ nữ nói, hất đầu về phía chiếc bàn. “Điện thoại?” người khách hỏi lại, có vẻ như ngạc nhiên. “Nếu ông muốn báo cảnh sát,” người phụ nữ nói tiếp, vẫn bằng vẻ vô cảm từ nãy giờ. Người khách chăm chú nhìn bà ta, hình như không hiểu nổi, rồi nói, “Sớm hay muộn vài phút thì cũng có khác gì đâu. Cảnh sát mò qua được đám sương mù đến đây cũng mất nhiều công đấy. Tôi còn có điều muốn biết thêm - “ Ông ta dừng lời, nhìn cái xác. “Ông ta là ai?” “Là chồng tôi,” người phụ nữ đáp. Một lúc bà nói tiếp, “Tên ông ấy là Richard Warwick. Còn tôi là Laura Warwick.” Người khách mắt vẫn không rời người phụ nữ. “Ra vậy,” ông ta lẩm bẩm. “Có lẽ bà muốn… ngồi xuống?” Laura Warwick di chuyển từ từ, có vẻ như không vững, tới một chiếc trường kỷ. Người khách nhìn quanh ròi nói, “Hay tôi kiếm cái gì cho bà… uống cái gì nhé? Chắc bà đang bị sốc.” “Vì bắn chồng tôi ư?” Giọng bà ta đầy mỉa mai. Đã lấy được sự bình tĩnh cần thiết, người khách đáp trả người phụ nữ, “Tôi có nghĩ như vậy. Chẳng lẽ lại là vui hay đùa sao?” “Là vui đùa thật đấy,” Laura Warwick vừa lạnh lùng đáp vừa ngồi xuống ghế. Người khách cau màu, không hiểu rõ câu nói. “Nhưng… tôi cần uống gì đó,” bà ta nói tiếp. Người khách bỏ mũ, quăng lên một cái ghế bành rồi lấy một chai rượu mạnh trên giá cạnh bàn, gần xe lăn, rót ra cốc đưa cho bà chủ nhà. Bà ta uống, rồi người khách nói. “Giờ thì đến lúc bà nói đầu đuôi sự việc được rồi.” Laura Warwick nhìn ông ta trân trối, “Sao ông còn chưa gọi cảnh sát tới?” “Còn thời gian mà. Cứ nói chuyện một lúc cũng có sao đâu chứ?” Ông ta cởi găng tay, nhét vào trong túi áo khoác, cởi khuy áo khoác ngoài. Mời các bạn đón đọc Vị Khách Không Mời của tác giả Agatha Christie & Charles Osborne.
Sau Cành Violet - Ngô Tất Thắng
Sau Cành Violet là cuốn truyện tình báo của Ngô Tất Thắng viết về những chiến tích hào hùng của các chiến sĩ tình báo Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam.  Cuốn sách không tái hiện lại cuộc chiến đấu giữa ta và địch trên chiến trường đầy bom đạn mà đưa người đọc đến với một trận tuyến thầm lặng. Đó là hình ảnh của những chiến sĩ tình báo (như Hồng Giang và Hoài Phương - hai nhân vật trong truyện). Các chiến sĩ của ta ngày đêm vượt khó khăn, hiểm nguy tiến hành các hoạt động phản gián ngay trong guồng máy chính quyền ngụy và tổ chức gián điệp CIA của Mỹ tại Sài Gòn.  Những chiến công của họ chưa một lần được nêu danh trên đài báo nhưng đã góp phần không nhỏ vào thắng lợi chung của toàn dân tộc. Qua đó, người đọc thấy rõ sự mưu trí tài tình, lòng dũng cảm và trên hết là một đức hy sinh, hết lòng vì dân, vì nước của các chiến sĩ tình báo Việt Nam. Mời các bạn đón đọc Sau Cành Violet của tác giả Ngô Tất Thắng.