Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Độc Y Xấu Phi

Hạng Quân Vãn, xấu danh lừng xa. Đêm động phòng hoa chúc, bị Yến vương vứt bỏ ở Thiên viện, để không ba năm, trở thành trò cười lớn nhất của Thương Nguyệt quốc. “Vương phi nếu có thể xông vào hang hổ, ôm được hổ con, Bổn vương sẽ đáp ứng ngươi một yêu cầu, ví dụ như…….Thị tẩm!” Một trận âm mưu, nàng táng thân trong hang hổ. Lần nữa mở to mắt, nhát gát hèn mọn trong mắt một hồi quét sạch, thay thế nàng, là truyền nhân đời thứ 31 của Đường Môn —— Đường Thanh. “Vương gia một lời nói đáng giá ngàn vàng, xin hãy ban thưởng cho ta một phong hưu thư!” Thoát khỏi hang hổ, đổi lấy thân tự do, nàng tiêu sái rời đi, há lại lường trước vừa ra khỏi vương phủ, âm mưu quỷ kế lần lượt kéo đến. Thứ phế vật —— truyền nhân của Đường Môn, đệ nhất cao thủ ám sát bảng nhãn sẽ là một phế vật? Kẻ quái dị —— vết bớt đỏ sậm, che giấu một khuôn mặt quốc sắc thiên hương thế nào! Con gái riêng —— chân tướng công bố, thì ra thân phận của nàng lại cao quý như vậy! Rõ ràng là cực phẩm xấu nữ, tại sao phía sau là từng đám hoa đào? Những người này rốt cuộc là thật tâm yêu nàng, hay là có âm mưu khác? Lòng người khó lường, thế sự vô thường, trọng sinh dị giới, nàng nên làm sao mới có thể tại thế giới nam tôn nữ ti này tìm một chân trời thuộc về chính mình đây?!! *** Review Độc Y Xấu Phi: Truyện cũng tạm ổn, ngoại trừ một vài thắc mắc sau đây: 1. Mặt của Hạng Quân Vãn trước khi xuyên qua là có vết bớt sẵn và giống Công Tôn Bách? Nếu thế thì tại sao mấy lần gặp Công Tôn Nam cùng Thái hậu, hai người đó lại không ai nhận ra? Mà nếu không phải mặt thật, chỉ là dịch dung nhưng vết bớt là có thật, vậy ai dịch dung cho Quân Vãn? Và dịch dung suốt luôn sao? 2. Vết bớt ở đâu mà có? Tại sao sau khi có thai lại nhạt bớt? Vậy là lúc gặp Phượng Cửu lần đầu và lúc bị truy đuổi là Quân Vãn dịch dung xoá cái bớt? 3. Đồng hương của nữ chính làm sao về được vậy? Bộ nàng ta có khả năng phát minh ra cỗ máy thời gian à @@ Kết thúc chóng vánh, y như chạy nước rút: – Kết cục cho Công Tôn Nam chưa thấy. – Thái hậu không chịu từ bỏ, muốn trả thù cho con trai nhưng cũng không thấy nhắc gì. – Tác giả đưa ra tình tiết nữ chúa, tất cả thống nhất gì đó… Cuối cùng chưa thấy thống nhất gì cả! -Lão thái quân chết lãng nhách nhỉ! Hai nhân vật chính đoán được ai làm nhưng chưa xác nhận mà? Lão thái quân được nhắc đến nhiều lần làm mình tưởng bà ta là boss, ai dè đột nhiên chết. Tại sao bà đó bị kinh hách tới chết, đã bị thấy cái gì? – Thật ra đọc từ chương 60 mình đã đoán được mẫu thân của nữ chính là Bách Lý hoàng hậu nhưng có cần cái kết cụt ngủn như vậy không @@ Bà ta như chong chóng vậy, lúc trước đưa Vân Tranh giả làm con gái thì giải thích là bà ta biết nên mới cố tình chiều hư. Nhưng chỉ vì bức thư của ông tướng quân thì bà ta liền tin Hạng Quân Vãn là nữ nhi của bà ta? Bà ta không sợ bị tính kế sao? Truyện này mình chỉ cho 2/5 điểm vì lỗ hổng nhiều, kết quá thiếu, nếu có ngoại truyện thì mới ổn. Mình sẽ không đọc lại. *** Tháng hai, xuân hàn. Vừa qua giao thừa, hương vị của năm mới còn chưa tan hết. Hoàng Đô Cẩm thành của Thương Nguyệt quốc, còn bị mùi vị nồng đậm của năm mới bao phủ, mọi người gạt bỏ sự lạnh lẽo, đón gió, từ trong nhà ra ngoài chúc tết với người thân, bằng hữu. Một năm mới, trong cái mùa rét lạnh này, bắt đầu.Dân gian, khắp nơi vui vẻ hòa thuận, trong hoàng cung Thương Nguyệt quốc, lại bị âm trầm bao phủ. "Thế nào" Người nói chuyện là hoàng thượng Công Tôn Nam của Thương Nguyệt quốc. Thương Nguyệt lấy chữ vi tôn, lúc này, một bộ hoa phục thêu Kim Long gắn ở trên người Công Tôn Nam, khiến cho vẻ mặt của hắn vừa ngưng trọng vừa âm trầm, trở nên càng thêm âm tình bất định. Từ trên người hắn phát ra từng đợt hàn khí, dọa cho Thái sử lệnh Đỗ Trạch bên cạnh lạnh từ trong ra ngoài, ông nhịn không được rùng mình một cái, chòm râu dài khẽ run,giống như vừa có gió quét qua chòm râu dưới cằm ông ta vậy. "Bệ hạ, Thái Bạch Kim Tinh hiện rõ ban ngày, không kĩ lưỡng, thiên hạ tất loạn a...." Làm một Thái Sử lệnh hợp cách, Đỗ Trạch biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói. Vừa nghĩ tới giữa trưa xuất hiện Thái Bạch Kim Tinh lóa mắt trên bầu trời, Đỗ Trạch cảm thấy giữa cổ họng có ngọn lửa thiêu đốt, không biết là sợ hay là hưng phấn. Tứ quốc bình phân thiên hạ, đến hôm nay, đại lục đã yên ổn được ba trăm năm. Có câu phân lâu tất hợp, Thái Bạch Kim Tinh này xuất hiện, chẳng lẽ là một dự đoán? Vừa nghĩ đến vị thiên tử dã tâm bừng bừng bên cạnh này, Đỗ Trạch đem hỏa khí trong cổ họng nuốt xuống, chỉ là cúi đầu, không dám nhìn đến hắn, lại càng không dám suy đoán lòng của hắn. Nhưng mà mặc dù không nhìn thấy vẻ mặt biến hóa thất thường của Công Tôn Nam, Đỗ Trạch từ khí tức phát ra trên người vị đế vương này vẫn có thể cảm nhận được Công Tôn Nam đang kích động. Ông thậm chí có thể đoán được, trong đầu của Công Tôn Nam lúc này đang ảo tưởng cảnh đẹp của độc bá thiên hạ ra sao. "Bói toán đi" Chỉ một lát, Công Tôn Nam liền khôi phục lại tâm trang. Thân là đế vương, hắn luôn khống chế cảm xúc rất tốt, cho dù hiện tại trong lòng hắn giống như đại dương mênh mông, nhiệt huyết quay cuồng, nhưng trên mặt hắn chỉ là hàn ý hơi giảm, người bên ngoài cũng không thể nhìn ra tâm tư của hắn. Thái Bạch Kim Tinh hiện rõ ban ngày, từ xưa đến nay là thiên hạ đại loạn, điềm báo tân chúa sinh ra đời. Nhìn chung trong lịch sử, mỗi lần xuất hiện loại tình huống này, đều là lúc thiên hạ phân ra. Công Tôn Nam từng vô số lần ảo tưởng, chính mình có thể dẫn đầu thiết kị của Thương Nguyệt quốc xua nam, đông chinh,tây tiến, đem thiên hạ bao quát trong lòng mình, không nghĩ tới rốt cuộc đã đợi được cơ hội này. Hay là, hắn chính là tân chúa ứng với mệnh trời mà sinh ra? Khóe môi của Công Tôn Nam khẽ giương lên, chòm râu đen như mực trên môi khẽ rung hai cái, lại khôi phục bình tĩnh. "Cốc cốc cốc đinh" Đồng tử trong mai rùa, va chạm vào mai rùa, thanh âm trầm thấp phá vỡ sự yên tĩnh của ngự thư phòng. Đỗ Trạch quỳ trên mặt đất, tay gầy còm già nua bao phủ mai rùa màu ô thanh. Ông cẩn thận mà lắc, kết quả này giống như quyết định vận mệnh của toàn bộ đại lục. "Keng keng đinh" Đồng tử rơi xuống đất, mặc dù Công Tôn Nam muốn duy trì hình tượng của chính mình, lúc này cũng nhịn không được từng bước tiến lên phía trước: "Thế nào" Đỗ Trạch nhìn kết quả trước mắt, trong lòng "lộp bộp" một cái, có chút loạn. Sao lại có thể như thế này? "Kết quả rốt cuộc như thế nào?" Nhận thấy được sự khác thường của Đỗ Trạch, Công Tôn Nam lại từng bước tiến lên,đem cái đầu đang cúi xuống của Đỗ Trạch kiên quyết ép đến đối diện với mình. "Bệ hạ, quẻ tượng cho thấy, Thái Bạch hiện rõ, nữ chúa hưng vượng....." Mọi thứ xảy ra trong cung, cũng không ảnh hưởng đến sự hiền hòa ngoài cung. Sự xuất hiện của Thái Bạch Kim Tinh, cũng không gây rối loạn lớn cho dân gian. Trong lòng bách tính dường như chờ mong sớm có thể có một trận rung chuyển lớn ảnh hưởng đến cả nước thậm chí toàn bộ đại lục, thay đổi tốt số mệnh ti tiện của bọn họ.Loạn thế, mặc dù tràn ngập đẫm máu, nhưng cũng tràn ngập cơ hội. Dưới sự thống trị vừa đói vừa rét của quân vương, không bằng hợp lại. Dã tâm, không chỉ quân vương mới có, dã tâm lớn, tiềm tàng nhiều ở dân gian. Phía đông Cẩm thành, hồ Bảo Hiền, Vương phủ của Yến vương Công Tông Trường Khanh tôn quý đứng sau thái tử, tọa lạc tại đây. "Theo thiếp thân thấy, hoàng thượng là thật sự yêu thương vương gia của chúng ta! Nếu không sao lại đem con hổ hoa ban của Đường Hỷ quốc tiến cống ban cho vương gia, mà không phải thái tử chứ! Hiện tại con hổ sinh hạ một đôi hổ con, có thể nói chính là chuyện tốt, tỳ thiếp chúc mừng vương gia!" Nói chuyện, là Tam phu nhân được sủng ái nhất vương phủ. Nàng lớn lên xinh đẹp, cười rất quyến rũ, trâm cài màu vàng trên tóc đen rũ xuống, lại khẽ quét qua hai má trắng mịn nõn nà của nàng, nhìn qua có một loại phong tình mị hoặc. Nghe xong lời của Tam phu nhân, Công Tôn Trường Khanh cười to, buông xuống rượu ngon trong tay, tay lại đặt trên lưng của Tam phu nhân "Đừng nói lung tung, người phụ hoàng coi trọng nhất, tất nhiên là thái tử đại ca. Nếu để cho người ta nghe thấy lời của nàng, Bổn vương cũng không bảo hộ được nàng." Công Tôn Trường Khanh lời tuy nói là thế, nhưng trong giọng nói lại tràn ngập khẳng định. Tam phu nhân giỏi về quan sát sắc mặt người khác, tự nhiên biết được ý nghĩ của vị vương gia này, người mềm nhũn, dựa vào trong lòng Công Tôn Trường Khanh: "Vương gia, người nỡ sao?" "Tất nhiên.....không nỡ rồi". Nắm lấy tay nhu nhược không xương của mỹ nhân, Công Tôn Trường Khanh cười khẽ, ghé vào bên tai nàng nhỏ giọng nói một câu: "Buổi tối chờ Bổn vương". Biết Công Tôn Trường Khanh buổi tối sẽ ở trong phòng mình, trên mặt Tam phu nhân khẽ vui mừng, các phu nhân bên cạnh nhìn thấy một màn này, trong lòng đem nữ nhân này hận đến ngiến răng nghiến lợi, ở mặt ngoài lại giả vờ hào phóng thỏa đáng. "Vương gia, con hổ này thả nuôi ở phía sau an toàn sao? Vạn nhất nó bổ nhào tới, khiến người bị thương thì làm sao?" Tứ phu nhân mới nạp là một nữ tử thanh tú, nàng lần đầu tiên nhìn thấy hổ, trong lòng có chút sợ hãi, sau khi nghe thấy tiếng hổ gầm, càng sợ đến mức lui về sau mấy bước, xém chút nữa ngã sấp xuống. Đưa tay tiếp được mỹ nhân sắp ngã xuống đất, Công Tôn Trường Khanh cho nàng một cái ánh mắt "Có ta ở đây": "Đừng sợ, rào chắn cao như vậy, trừ phi con hổ mọc thêm cánh, nếu không một năm trước nó đã bay lên đây rồi". "Đa tạ vương gia" Tứ phu nhân ngượng ngùng cười, thuận thế tựa vào trong lòng của Công Tông Trường Khanh, đem Tam phu nhân chèn ép ra ngoài. "Hừ!" Tam phu nhân thấy thế, không dám có gì bất mãn, chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn Tứ phu nhân. Nhưng đối phương như trước bá chủ vòng ôm của Công Tôn Trường Khanh, tựa hồ không xem hàn khí trong mắt của Tam phu nhân. Đại phu nhân đối với màn tranh giành tình nhân nho nhỏ làm như không thấy, nàng vào phủ, đã sớm quen xem nữ nhân tranh đấu. Ngược lại là Nhị phu nhân "Phốc xuy " cười một tiếng, thu hút tầm nhìn của mọi người, nàng ta tay hoa nhấc lên, chỉ về bóng dáng gầy gò phía xa, "Các ngươi xem, khách quý đến rồi!" Trong giọng nói của Nhị phu nhân lộ ra vui sướng khi người gặp họa, chờ người nàng nói xuất hiện, khuôn mặt tươi cười lúc đầu của Công Tôn Trường Khanh lập tức biến mất. "Ngươi không ở Hạnh Viên, chạy tới đây làm gì?" Đứng ở trước mặt Công Tôn Trường Khanh, là nữ chủ nhân trên danh nghĩa của Yến vương phủ - Yến vương phi Hạng Quân Vãn. "Nô tỳ , nô tỳ....Đến chúc mừng vương gia tân xuân, tân xuân....." Chống lại cặp mắt lạnh như băng của Công Tôn Trường Khanh, lời chúc mừng vốn chuẩn bị tốt của Hạng Quân Vãn toàn bộ quên sạch bách, ngay cả lời nói cũng trở thành nói cà lăm. Nhìn nữ nhân trước mắt, khóe miệng của Công Tôn Trường Khanh hiện lên một nụ cười châm chọc. Hạng Quân Vãn không đến còn tốt, một khi lộ diện, khiến cho tâm tình sáng sủa của hắn trở nên gió táp mưa sa. Sự xuất hiện của nàng, giống như nhắc nhở một màn sỉ nhục của ba năm về trước. Nàng giống như một thứ bén nhọn, đâm thật sâu vào trong lòng hắn, hận không thể trừ đi cho thống khoái. "Vương gia, vương phi là muốn đến chúc mừng tân xuân của người". Lạc Tuyết đứng phía sau của Hạng Quân Vãn, vội vàng vì tiểu thư nhà mình giải thích. Vướng víu tân xuân, hắn cũng không làm khó Hạng Quân Vãn cho lắm, chỉ liếc mắt quét nàng một cái rồi quay đi chỗ khác. Thấy Công Tôn Trường Khanh không có đuổi mình đi, trái tim khẩn trương của Hạng Quân Vãn mới thoáng bình ổn xuống, thậm chí còn có chút cao hứng. Ít nhất hắn lưu lại nàng, điều này đối với nàng quanh năm suốt tháng không thấy mặt phu quân, đã là ân điển cực lớn rồi. Tam phu nhân chịu tức giận ở chỗ Tứ phu nhân, tiếc rằng Tứ phu nhân là người mới đang nổi trội, nàng không thể khiêu khích, cho nên sau khi nhìn thấy vương phi bị người bỏ quên này, mị nhãn của Tam phu nhân vừa chuyển, nảy ra ý hay. "Vương phi, người xem, đây là con hổ hoa ban năm trước bệ hạ ban cho vương gia". "Ừ." Tam phu nhân đột nhiên đối tốt với mình, khiến Hạng Quân Vãn thụ sủng nhược kinh. Trước kia Tam phu nhân ánh mắt là để trên trời, đối với nàng châm chọc khiêu khích không nói, còn trắng trợn mắng nàng độc chiếm vị trí vương phi. Hôm nay, tại sao lại biến thành vẻ mặt ôn hòa như vậy? "Vương phi, lệnh tôn là tướng quân nổi danh lừng lẫy của Thương Nguyệt quốc ta, nghe nói lúc tướng quân còn trẻ từng chỉ dựa vào hai đấm đã đánh chết một con hổ hoa ban. Đều nói hổ phụ vô khuyển tử, vương phi nếu là nữ nhi của đại tướng quân, khẳng định cũng sẽ học được nửa chiêu thức của đại tướng quân. Có thể vì chúng ta mà tái hiện lại sự dũng mãnh của tướng quân năm đó hay không?" Tam phu nhân nói một hơi dài như thế, đầu óc của Hạng Quân vãn còn chưa kịp chuyển, chỉ có thể ngây ngốc đứng ở đấy, tay chân luống cuống. "Ta, ta...." Tam phu nhân muốn trút giận, Công Tôn Trường Khanh dĩ nhiên biết. Nữ nhân trong lúc tranh đấu hắn vẫn đều mở một mắt nhắm một mắt, Hiện tại mỹ nhân ý đồ gây khó dễ Hạng Quân Vãn, làm Công Tôn Trường Khanh rất vừa lòng, lập tức mở miệng phụ họa, giúp đỡ một phen. "Vương phi nếu có thể xông vào hang hổ, ôm được hổ con, Bổn vương sẽ đáp ứng ngươi một yêu cầu". Công Tôn Trường Khanh xoay hạt châu trong tay, giọng nói mị hoặc: "Ví dụ như......Thị tẩm!" Công Tôn Trường Khanh vừa dứt lời, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn dĩ tái nhợt của Hạng Quân Vãn khẽ phiếm hồng. Thị tẩm?! Nói đến động phòng hoa chúc đêm đó hắn đã đem nàng vứt bỏ ở Hạnh Viên xa xôi, hai người vẫn chưa chính thức trở thành phu thê chân chính, nàng cũng bởi vì thế trở thành trò cười lớn nhất của Thương Nguyệt quốc. Hôm nay, có phải là một cơ hội? "Vương phi, không nên......" Nhìn thấy hành động điên rồ của chủ tử nhà mình, Lạc Tuyết ở sau lưng nàng nhỏ giọng cầu xin: "Đừng đi...." Chỉ là không đợi Lạc Tuyết nói xong, Hạng Quân Vãn đã nhún người nhảy lên rơi xuống hang hổ. "Ngao...." Nhìn thấy nữ nhân đột nhiên xâm nhập lãnh địa của mình, con hổ hoa ban đứng dậy. "Ta, ta không có ý gì......Cầu xin ngươi, đem....đem hổ con cho ta mượn.....mượn một chút.....một chút liền trả lại cho ngươi....." Nhìn thấy con hổ đi tới, dũng khí nhảy xuống vừa rồi của Hạng Quân Vãn đều mất hết, trong miệng nàng cắn một cái, muốn chạy nhưng hai chân lại cố định một chỗ, chỉ có thể toàn thân run lên: "Cầu...van cầu ngươi...." "Thật là ngu ngốc, cùng con hổ nói chuyện, nàng tưởng rằng hổ có thể nghe hiểu sao??" Biểu hiện của Hạng Quân Vãn rơi vào trong mắt mọi người đưa đến một hồi cười nhạo, ngồi nghe những tiếng kêu của nàng. "Vương phi, chạy mau a!" Lạc Tuyết lo lắng nhìn Hạng Quân Vãn, tiếc là nàng lên tiếng quá chậm, con hổ đã bổ nhào đến, móng vuốt sắc bén hướng về phía cổ họng mảnh khảnh của Hạng Quân Vãn. Mời các bạn đón đọc Độc Y Xấu Phi của tác giả Chá Mễ Thố.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chị Dâu Của Nữ Chính
Nội dung sơ qua: Một sớm xuyên qua, Ninh Hồi phát hiện chính mình xuyên thành trong tiểu thuyết...chị dâu của nữ chủ. Bùi Đô là anh trai ruột của nữ chủ Bùi Hân. Nhân vật này là công tử ngọc thụ lâm phong, nho nhã ôn hòa nổi tiếng khắp kinh thành, là ánh trăng sáng trong lòng các thiếu nữ kinh kỳ. Nhưng thực đáng tiếc, chồng của Ninh Hồi không tên Bùi Đô, mà kêu Bùi Chất. Trong mắt chúng nữ mang danh Diêm Vương sống, trong miệng tôn thất là kẻ tàn nhẫn máu lạnh; là anh trai cùng cha khác mẹ, nhân vật khiến nữ chủ Bùi Hân vừa sợ vừa hận, kết thúc chương mới bị nam chủ răng rắc giết chết đại vai ác. Mà thân thể Ninh Hồi lại là nhân vật thương nhớ chú em, lăn lộn cô em chồng, làm trời làm đất khiến người chê chó ghét, kết cục bị nữ chủ cầm ba thước lụa trắng siết đến chết! Trời đất ạ! Nàng chỉ là một đứa bé mồ côi đến từ hành tinh cằn cỗi thiếu thốn cây xanh á ! Ước nguyện ghi tên sử sách thu thập cây xanh của nàng chẳng lẽ vỡ nát rồi ư? Hệ thống xanh hóa Thanh Thanh Thảo Nguyên: Nhãi con! Còn có ta đâu! Cùng nhau đào đào cây, ôm ôm hoa cỏ tiếp tục sự nghiệp vĩ đại nào! *** ---phân cách tuyến đào cây ca hát review--- Hé lu chị em !!! Thế giới này có quá nhiều chuyện vớ vẩn như là đột ngột ngộ độc cần đồng nghiệp ôm cho hết sốt rét rồi, nhảy hố ngọt ngọt cho đời bớt hãm nào !!! Về nội dung: Vẫn là xuyên thư như bao truyện, nội dung nghìn bài một điệu nhưng vẫn khá thú vị về bối cảnh của nữ chính Ninh Hồi. Cô nàng xuất thân từ một hành tinh bị tàn phá bởi thế lực ngoại lai khiến không còn cây cối, đất đá cằn cỗi, không khí ô nhiễm không thể tinh lọc. Ninh Hồi sinh ra trong hoàn cảnh hành tinh đã cằn cỗi không chịu nổi như vậy, lại còn là bé gái mồ côi. Được dạy dỗ bởi một đám nhà khoa học, bị nhồi nhét từ bé tư tưởng thuần khiết và mục tiêu xanh hóa lại hành tinh nên cô nàng có thể nói là trong sáng cực kì  Một điểm hơi tiếc là trong truyện xây dựng được khá nhiều nội dung hay mà tác giả lại không đào sâu, chỉ nhắc sơ. Như chuyện cũ của Trưởng công chúa và tướng quân Nam La, về Ngụy Vân Noãn, cả cô em họ Hàn Ý Lan và hiệp khách cầm kiếm. Một điểm hơi khó chịu tí nữa là kết có vẻ hơi cụt  Về nhân vật: Nữ chính trong sáng theo kiểu đáng iu thật sự í các chị em ạ, nên mị khá thích nữ chính. Vì môi trường sống từ bé khá thuần nên nữ chính tính cách thẳng, có phần hơi ngố , nghĩ gì nói nấy, hiểu mọi thứ theo nghĩa đen nên có những pha làm Bùi lão phu nhân tức không nhẹ. Nam chính nếu mà nói theo cái nhìn từ nguyên tác thì buyến thái nhẹ  Mà thực ra thì cả lò nhà nam chính đều có máu buyến thái. Ông bố lạnh nhạt cảm tình, sống một cuộc đời không lo không tính toán, thậm chí điểm thân tình gần như bằng 0, máu lạnh vô cùng. Anh trai ruột của Bùi Hân là Bùi Đô kế thừa điểm này ở lão cha, chỉ khác là anh ta có lớp vỏ bọc quá hoàn hảo. Nhìn cách anh ta đối xử với vợ là biết. Rõ ràng không hề có cảm tình, lạnh nhạt thờ ơ, nhưng mọi hành động thể hiện lại đều rất ôn nhu, tha thứ. Nếu so với nam chính Bùi Chất thì mình còn sợ nhân vật này hơn nhiều )) Về Bùi Chất, vỏ bọc lạnh lẽo tàn ác bên ngoài cũng chính là …bản chất của ảnh  điểm này không thể bàn cãi hay tẩy trắng. Bù lại, nếu so với ông bố và em trai thì anh là người đàn ông có chất “người” nhất trong phủ nhà họ Bùi. Các nhân vật phụ đều khá ổn. Bùi Hân cố chấp, Liễu Phương Tứ ngu ngốc sĩ diện, Hoa Dương Trưởng công chúa đầy bất đắc dĩ với con gái nhưng vẫn một lòng chở che, Lâu Phiến là người cực thanh tỉnh trong chuyện tình yêu, có lẽ vì cô không yêu Định Vương đủ nhiều, hoặc vì cô biết đằng sau mình là cả gia tộc, không thể làm bừa. Nhân vật thú vị không kém trong truyện là Bùi lão phu nhân. Khi còn trẻ mệt nhọc quá nhiều, lúc về già muốn yên thân cũng không xong vì đám tiểu bối một cái so với một cái còn lợi hại  Đến độ, mặc dù lão phu nhân không thích nữ chính, có chuyện gì vui muốn chia sẻ lại phải..bất đắc dĩ tìm đến. Lí do vì trong phủ chỉ còn nữ chính là “nhìn thuận mắt nhất” (rồi lại tức giận đuổi cô nàng đi, ha ha). Nam nữ chính yêu nhau rất tự nhiên, kiểu sủng cũng tự nhiên như nó phải thế. Hai anh chị đúng chuẩn là mảnh ghép bù đắp cho nhau. Ngọt không sâu răng, ngọt chưa đến độ hâm mộ nhưng lại khiến người đọc vỗ đùi à đấy, phải thế chứ  À còn về hệ thống xanh hóa của nữ chủ...nó không phải bàn tay vàng gì đâu, chỉ là con gấu trúc cute luôn nghĩ mình là ba ba của nữ chủ thui  Kết: Nhìn chung, cách xử lý lấp hố truyện của tác giả ổn. Truyện đọc khá mượt mà, không cần cao trào vẫn đủ để người đọc không thấy nhàm. Đọc nhẹ đầu, thích hợp giải trí mùa nóng nực. Điểm sáng của truyện có lẽ là cách tả về tình cảm. Không chỉ là tình cảm nam nữ mà là cả tình yêu với thiên nhiên hoa cỏ. Tác giả lột tả cái này rất tốt, tình cảm của nữ chính với thiên nhiên bộc phát everywhere  Truyện ngọt sủng nên cứ yên tâm nữ chính trong sáng giữ được bản tâm từ đầu đến cuối nha Chấm 7/10. *** Từ nửa mở ra mộc cửa sổ thấu tiến vào dương quang sái lạc ở người tới góc váy thượng, Ninh Hồi nằm ở trên giường mặt vô biểu tình mà thiên đầu, chỉ cảm thấy kia Thục hương lụa thượng thêu kim khổng tước lóa mắt thực. Bùi Hân vuốt phẳng tay áo to rộng gọi người bưng cái hoa mai ghế tới, thong thả ung dung mà ngồi xuống, trên mặt hàm mang theo vài phần cười nhạt, đoan trang hào phóng, tốt lắm triển lãm nàng thân là Định Vương Phi uy nghi, “Tẩu tử đừng trách ta, muốn trách thì trách trưởng huynh đi.” Nàng tiếp nhận hạ nhân đệ đi lên chung trà, nhìn ly trung nước trà, khóe môi hơi kiều, “Thật là trước khác nay khác, ai có thể nghĩ đến ngươi ta chị dâu em chồng lại là sẽ đi đến tình trạng này đâu.” Ninh Hồi tròng mắt giật giật, ngày xưa cặp kia trong trẻo động lòng người con ngươi buồn bực nặng nề, nàng cười lạnh nói: “Ngươi Bùi Hân nhìn xa trông rộng, sợ là đã sớm biết được hôm nay, chuyện tới trước mắt cần gì phải lại làm bộ làm tịch, nơi này cũng không có người ngoài, làm bộ làm tịch cho ai xem?” Bùi Hân đem trong tay chén trà ném trên mặt đất, thanh thúy vỡ vụn thanh đột nhiên vang lên, “Ninh Hồi a Ninh Hồi, ngươi thật là khó được thông minh một hồi.” Nàng thù lệ khuôn mặt thượng đều là thanh thản thản nhiên, không nhanh không chậm tiếp tục nói: “Đáng tiếc a, hiện tại ngươi nên lên đường.” Ninh Hồi bắt lấy đệm chăn đôi tay bỗng nhiên nắm chặt, vốn là nhân bệnh tái nhợt mặt càng là thiển nhan sắc, nàng giọng the thé nói: “Bùi Hân ngươi dám! Bùi Chất sẽ không bỏ qua ngươi! Đãi hắn trở về, đãi hắn……” Bùi Hân không kiên nhẫn mà đánh gãy nàng lời nói, “Trưởng huynh? Mới vừa khen ngươi thông minh, kết quả lại ngớ ngẩn.” Nàng đứng dậy nhẹ vỗ về khay lụa trắng, “Hắn xa ở Giang Đô, có trở về hay không đến tới còn không nhất định đâu, liền tính hồi đến tới cũng là tử lộ một cái, tội trạng đã định, hắn Bùi Chất xong rồi.” “Hắn là ca ca ngươi!” Ninh Hồi hô hấp cứng lại. Hạ nhân đem lụa trắng kéo ra, hai người phân chấp hai đầu, Bùi Hân nhìn ở trên giường hoảng sợ giãy giụa Ninh Hồi sáng lạn cười, “Ta huynh trưởng từ đầu đến cuối chỉ có Bùi Đô một người, Bùi Chất? A, Ninh Hồi, nhiều năm như vậy nhiều chuyện như vậy, ngươi như thế nào vẫn là như vậy thiên chân đâu?” Bùi Hân đôi tay giao điệp nhẹ đặt ở bụng trước, cằm khẽ nâng, bộ mặt lạnh nhạt, “Động thủ.” Ninh Hồi khóc tiếng la vang vọng toàn bộ Bùi gia chính viện, trước khi chết thê kêu càng là kêu canh giữ ở bên ngoài bọn hạ nhân kinh hồn táng đảm, Thái Tử bị giam cầm, Hoàng Thượng bệnh nặng, Định Vương Phi vợ chồng công khai mà đối Bùi phu nhân xuống tay, thực hiển nhiên này Đại Diễn triều thiên muốn thay đổi. …………………… …………………… Ninh Hồi mở to mắt, ánh mặt trời chói mắt, nàng nhịn không được giơ tay che đậy, xuyên thấu qua khe hở ngón tay nhìn trên đỉnh thanh lăng rèm trướng, trong đầu quanh quẩn nguyên chủ bị lụa trắng lặc chết kết cục, nhất thời có chút hoảng hốt. Sau một lúc lâu, nàng chậm rì rì mà nâng lên tay ở chính mình trên mặt hung hăng kháp một phen, ân, là đau. Thực hảo, hiện tại cũng là thời điểm nhận mệnh. Nhận mệnh Ninh Hồi thở phào nhẹ nhõm, căng chặt thân thể hơi có chút tùng hoãn, tay phóng dừng ở chăn gấm thượng kêu một tiếng Thanh Đan. Tỳ nữ Thanh Đan không gặp bóng người, nhưng thật ra gian ngoài đang ở cùng đại phu nói chuyện phụ nhân xuyên qua rèm châu môn bước nhanh tới rồi trước giường, thấy nàng tỉnh lại vội vàng khúc thân một tay nhẹ nắm tay nàng cổ tay, một tay yêu thương mà sờ sờ nàng mặt, trong mắt nửa hàm ưu sắc, ôn nhu nói: “Tiểu Hồi.” Mời các bạn đón đọc Chị Dâu Của Nữ Chính của tác giả Hoắc Hương Cô. FULL: AZW3 EPUB MOBI PDF
Năm Xuân Thứ 28
Có những mối tình, vẫn không thể quên sau rất nhiều năm.  Không phải nhớ người ấy, mà là nhớ những khoảnh khắc đã từng có bên người ấy. Không quên, đôi khi không phải là hy vọng, mà chỉ đơn giản là chờ đợi một câu trả lời. Lục Hoài Chinh tự nói với bản thân, đợi thêm một năm nữa thôi, chỉ thêm một năm nữa thôi. Nhưng mà, anh đã nghĩ như vậy, 12 năm rồi. Vào ngày ấy gặp lại Vu Hảo, Lục Hoài Chinh cảm thấy mình thật không có tiền đồ. Đã rất nhiều năm không hề có tin tức, năm ấy cô chuyển trường cũng không hề nói với anh một tiếng nào. Cứ như vậy, để anh lại với những kỷ niệm và một mối tình chưa kịp gọi tên. Thế mà sau chừng ấy năm gặp lại, mặc dù ngoài mặt anh vẫn tỏ ra lạnh lùng nhưng trong lòng thật sự đã nổi lửa. *** Mà ở phía bên kia, Vu Hảo cũng không khá gì hơn. Cứ tưởng rằng đã lâu như vậy rồi, khi gặp lại nhau, cô vẫn có thể bình tĩnh đối mặt, nhưng hoàn toàn không làm được. Có rất nhiều thứ, cho dù có bước qua bao nhiêu năm tháng thì cũng chỉ là một lớp bụi mà thôi, chỉ một làn gió nhẹ nhàng lướt qua, tất cả sẽ lại phô bày ra không sót một thứ gì. Vào những năm tháng thanh xuân ấy, Lục Hoài Chinh vẫn là một cậu chàng xốc nổi. Tụ tập với bạn bè, học hành bết bát, chỉ có nghiêm túc trong hai việc, chơi bóng rổ và theo đuổi Vu Hảo.  Trong mắt các bạn học, đẹp trai lại giỏi giao tiếp như anh sao có thể quan tâm đến cô gái lầm lì ít nói như Vu Hảo được chứ. Cô xinh thì xinh thật đấy, học giỏi thật đấy, nhưng mà quá khó gần. Bình thường cũng chẳng có bạn bè, cũng chẳng chơi cùng ai. Chỉ có một mình Lục Hoài Chinh biết rõ, thái độ của cô dành cho anh, như vậy là đặc biệt lắm rồi. Vậy thì đã sao? Bên nhau cả một quãng thời gian, mặc dù chưa từng nói ra một câu xác định nào, nhưng anh luôn nghĩ những chuyện như vậy ai cũng đều đã rõ. Thế mà cô không nói một lời, đi một cái là đi luôn. Thế nên lần này gặp lại, Lục Hoài Chinh vốn nghĩ rằng sẽ cho cô một bài học. Rốt cuộc vẫn không làm được. Bởi vì trong tâm niệm của Lục Hoài Chinh chỉ có 3 điều: Một là Vu Hảo luôn đúng. Hai là nếu Vu Hảo sai, thì phải xem lại cô ấy có thật là Vu Hảo hay không. Ba là nếu cô ấy thật sự là Vu Hảo, thì xem lại điều một. Ai cũng nói anh yêu Vu Hảo thật không có tiền đồ. Lục Hoài Chinh không cần tiền đồ, anh chỉ cần Vu Hảo. Nội dung của câu chuyện chính là như vậy. Kể về mối tình từ thời trung học của Lục Hoài Chinh và Vu Hảo, một người nóng một người lạnh, và một quãng thời gian 12 năm ở chính giữa. Nhưng không chỉ có tình yêu nam nữ, mà còn có một thứ tình cảm thiêng liêng hơn được nhắc đến, đó là tình cảm đồng đội, tình yêu đối với lý tưởng và trách nhiệm đối với quốc gia. Bởi vì, lúc này Lục Hoài Chinh đã là một người lính, còn là lính biệt kích không quân. Nếu như trước kia, lý do đi lính của anh chỉ là vì nóng đầu, muốn đi là đi, thì 8 năm rèn giũa trong quân ngũ đã khiến anh thay đổi suy nghĩ. Con người sống ở trên đời cần phải có mục đích, và mục đích của anh chính là hoàn thành mỗi một nhiệm vụ được giao, giữ gìn sự bình yên của cuộc sống. Vu Hảo rất hiểu điều này, bởi vì cô là một bác sĩ tâm lý. Từ lúc gặp lại anh, biết được những điều anh đã trải qua, hiểu được tình cảm anh dành cho mình từ đầu đến cuối, Vu Hảo cũng không còn ngại ngần nữa. Sự tổn thương từ quá khứ đã từng khiến cho cô không thể tiếp xúc với xã hội, đã từng khiến cô không thể đối mặt với anh, một lời tạm biệt cũng không kịp nói, thì bây giờ cô nguyện ý ở bên cạnh anh. Sẽ khổ cực đấy, sẽ tủi thân đấy, nhưng cô bằng lòng. Vì người đàn ông ấy đã nói: “Không phải chỉ có đứa trẻ vì sao mới có thể cầu nguyện, bất kể em cầu nguyện điều gì, sẽ có một người liều mạng làm vì em.” Vì người đàn ông ấy đã nói, “Anh rất nhớ em. Không phải hôm nay, là mỗi một ngày của 12 năm qua.” Và vì, người đàn ông ấy là Lục Hoài Chinh. Vì là anh, nên Vu Hảo mới cố gắng vượt qua bóng tối của quá khứ để yêu anh. Vì là anh, nên cô mới có đủ dũng khí để làm một hậu phương. Vu Hảo không biết anh sẽ hoàn thành bao nhiêu nhiệm vụ, cô cũng không biết lời tạm biệt nào sẽ là lời cuối cùng. Nhưng cô biết, mỗi một phút giây được ở bên anh, chính là hạnh phúc. Sâu sắc là vậy, thâm tình là vậy, nhưng thực ra không khí của câu chuyện lại vô cùng nhẹ nhàng. Lục Hoài Chinh khi không huấn luyện thì rất thoải mái, còn có chút lưu manh nữa. Vu Hảo rất ngoan hiền nhưng đứng trước Lục Hoài Chinh thì lại hoạt bát và đáng yêu. Tuy rằng những tình tiết về các chiến dịch quân sự và cả những học thuyết tâm lý chưa thực sự lôi cuốn và sâu sắc, nhưng tinh thần nghiêm túc của tác giả đối với những vấn đề này cũng rất đáng trân trọng. Luôn đồng hành cùng câu chuyện tình yêu của Lục Hoài Chinh và Vu Hảo còn có những người bạn với đầy đủ sắc thái của cuộc sống. Giống như anh chàng đồng đội Tôn Khải đào hoa kết hợp cùng cô nàng mạnh mẽ bức người Triệu Đại Lâm làm nên chuyện tình đầy sấm vang chớp giật. Còn có người dượng mà anh vẫn luôn kính trọng Hoắc Đình cùng với người cô Lục Hinh đã nuôi anh từ nhỏ, đều là những người giàu tình cảm trong những cảnh ngộ đáng thương. Còn có những người bạn từ thuở nhỏ, cùng lớn lên, cùng nhau trải qua vui buồn của cuộc sống đến nỗi thân hơn cả ruột thịt. Tất cả đều góp phần tạo nên nhân cách của một con người biết sống vì người khác, biết hy sinh vì lợi ích chung của xã hội như Lục Hoài Chinh và Vu Hảo. Chợt nhớ đến lời của một bài hát, rất thích hợp trong hoàn cảnh này: Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng, Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương, Nếu là mây, tôi sẽ là một làn mây ấm, Là người, tôi sẽ chết cho quê hương. …. (Trích lời bài hát “Tự nguyện” - Trương Quốc Khánh) Review by #Lâm tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Lục Hoài Chinh –” Phụ nữ hai mươi tám tuổi là khổ sở nhất. Lúc bà Phùng nói lời này, Vu Hảo vẫn rất bình thường đứng trước gương trong nhà tắm trang điểm. Bà Phùng đi ngang qua nhà tắm, trong tay ôm một đống quần áo vừa gấp xong, trong miệng không ngừng lẩm nhẩm, không biết là nói với cô hay tự nói vơi chính mình. “Lúc mẹ hai mười tám tuổi thì đã có vết chân chim rồi… Có điều không để tâm lắm, nhưng dần dần, mặt cũng bắt đầu xuống sắc. Lúc ở đơn vị nghe người khác gọi mẹ là chị Phùng là lại liếc xéo người ta, lúc uống cafe thì luôn cho vài quả cẩu kỷ tử vào. Khi đó còn chưa hiểu gì, cho đến khi xem xong bộ phim trên TV, mới biết hóa ra đó chính là bệnh lão hóa của chị em phụ nữ.” Trong nhà vệ sinh không ai đáp lời, rất yên tĩnh, chỉ có tiếng loảng xoảng của chai lọ thủy tinh va vào nhau. Phùng Ngạn Chi mở tủ quần áo của Vu Hảo ra, xếp đồ vào đấy cho cô. Tay mới vừa đưa vào thì đã chạm đến một vật cứng cứng, lấy ra nhìn, thì ra là dụng cụ thẩm mỹ mà mấy ngày trước nha đầu này lật tung khắp nhà mà vẫn không tìm ra. Không phải nói là dùng xong thì cất vào trong ngăn kéo sao, Phùng Ngạn Chi bất đắc dĩ lắc đầu, lấy ra đặt vào chỗ nổi bật hộ cô. “Dù có chăm sóc mặt tốt đến đâu mà không kết hôn thì có ích gì, chờ cho cơ thể suy yếu, để xem con sinh con thế nào.” Bà Phùng lại trách mắng cô như thường ngày. Nói đến đây, bảo gương mặt này đẹp tuyệt thì chưa đến mức, nhưng đúng thật là khá xinh xắn, tách biệt các ngũ quan ra thì nhìn không đẹp như thế, nhưng đến khi đặt chung một chỗ thì khá có ý vị. Cộng thêm khí chất trên người cô quá sạch sẽ, mi dài mắt sáng, giống như một đầm nước trong, rất có ý thơ. Phùng Ngạn Chi luôn ngầm phê bình việc mấy năm nay cô chưa từng có bạn trai, tốn không ít tâm tư giới thiệu đối tượng cho cô. Từ nhỏ Vu Hạo đã tâm cao khí ngạo, số nam sinh theo đuổi cô có bẻ đầu ngón tay cũng không đếm xuể, gì mà chưa từng thấy qua đàn ông con trai chứ, con bé mà muốn tìm còn sợ không tìm được sao? Nhưng quan trọng nhất chính là chưa gặp người nào khiến mình rung động cả, Phùng Ngạn Chi mắng cô là đồ trái tim được làm bằng đá, không chút tan chảy. Nhưng chính bản thân cô lại thấy không đúng, cô cũng từng rung động rồi mà. Vu Hảo bịt tai không nghe, ung dung soi gương vẽ mi, Phùng Ngạn Chi lại bắt đầu quét sân ở bên ngoài. Mà miệng thì vẫn không ngừng nói: “Đàn ông hai mươi thích con gái hai mươi, đến khi ba mươi tuổi vẫn muốn tìm một cô hai mươi mấy, còn lũ đàn ông ngoài bốn mươi thì khỏi phải nói nữa, có tên nào nhìn thấy gái hai mươi mà mắt không sáng lên không, lấy giáo sư Hàn trong viện của con mà nói kìa, người cũng đã năm mươi rồi, thế mà hễ nhìn thấy cô nào hai mươi là lại y hệt tên dại gái.” Lúc này Vu Hảo nghe không nổi nữa, thò nửa người ra khỏi nhà tắm, “Mẹ đừng có bôi xấu giáo sư Hàn nữa, thầy ấy đối xử thân thiết với mọi người, người nào cũng đối xử như nhau, hơn nữa giáo sư Hàn còn có ơn với con, cẩn thận đừng để ông Vu nghe thấy, không thì lại nổi trận lôi đình với mẹ đấy!” Phùng Ngạn Chi biết vừa rồi mình nói không đúng, bèn đổi lời: “Dù sao thì cũng ý là như vậy, con tự suy ngẫm chút đi, hồi đó con lên đại học, giá thị trường cao như vậy, còn có nhiều nam sinh theo đuổi đến nhà, bây giờ thì sao, có phải không ai thèm hỏi han gì không hả, con có khác gì cọng rau già không?” Vu Hỏa phản bác lại: “Con là cọng rau già, vậy chứ mẹ là gì? Cọng rau nát?” Phùng Ngạn Chi không so đo với cô, chỉ cười bỏ qua. Từ lâu đã biết con gái mình là đứa cố chấp, ngoan cố không thay đổi, trong lòng tự có chính kiến, nếu con bé đã quyết tâm không kết hôn, thì cho dù ai bắt ép cũng không được. Giờ có mắng chửi gì nó thì cũng chỉ có tự mình sốt ruột, lại còn bê đá đập chân mình. Phùng Ngạn Chi dọn rác, chuẩn bị ra cửa mua thức ăn, “Đưa chìa khóa xe cho mẹ, đợi lát nữa nhờ bố con đưa con đi làm đi, chứ hôm nay mẹ phải đến thăm bà.” Mời các bạn đón đọc Năm Xuân Thứ 28 của tác giả Nhĩ Đông Thố Tử.
Lương Cầm Chọn Chồng
Cô đi xem mắt năm này qua năm khác, tới tận sáu năm trời mới chọn trúng một người, thế mà người đó lại là "khúc gỗ mục". Câu chuyện này hư cấu trên 3 phần, liêm sỉ đầy đất, vì thế cầu mong các bạn đọc đừng đem so sánh và săm xoi từng chi tiết. Vâng, giới thiệu rất ngắn gọn Lần đầu edit truyện í í. Mong mọi người ủng hộ. không thích xin đừng nói lời cay đắng. Nhưng dù sao thì cũng mong mọi người ủng hộ Bánh Bao và Lon Bia *** Hứa Lương Cầm - 28 tuổi, ngoại hình bình thường, suốt ngày ở phòng trọ viết tiểu thuyết, một trạch nữ chính hiệu, với bề dày 6 lần xem mắt và vô số những lần “bạn bè giới thiệu”... Cô nhìn qua không biết bao nhiêu dạng đàn ông để rồi cuối cùng lại bén duyên dính ngay một tên… nói sao nhỉ? Với mình chẳng khác nào “cái nhà vệ sinh công cộng” Tống Dật Hàng - hơn 30 tuổi, trải qua một lần ly hôn, vài lần xem mắt, bạn gái nhiều vô số, hoa đào bay tứ tung. Đẹp trai, giàu có, gia thế hiển hách, tác phong tao nhã… đây là điển hình của loại đàn ông bề ngoài đạo mạo, nhưng bên trong thì đen tối :v Hai người gặp nhau trong một lần xem mắt, dở khóc dở cười là cô gái Hứa Lương Cầm lại hoàn toàn không để ý đến dáng vẻ của Tống Dật Hàng - một trong những thứ vốn liếng mà anh tự tin ở bản thân nhất. Lần thứ nhất gặp, anh cũng chưa có ấn tượng lắm. Lần thứ hai, anh lại hiểu lầm cô là loại con gái không đàng hoàng. Lần thứ ba, lần thứ tư… Dần dần Tống Dật Hàng đã bị cô gái trẻ này thu hút. Anh hiểu rằng Hứa Lương Cầm mặc dù yêu tiền nhưng lại không có ham muốn hay yêu tiền của người khác :v. Nếu không đã không cho anh ăn “bánh bơ” nhiều như thế. Thế là hai người bọn họ cứ thế nảy sinh "gian tình". Tống Dật Hàng hết tìm cớ này, lý do nọ để có thể “hẹn hò” với Hứa Lương Cầm. Mà bản thân cô, mặc dù thiện lương, đơn thuần nhưng không có nghĩa cái gì cũng không biết… Chính vì vậy trong lần say rượu đó mới chủ động vượt quá giới hạn kia với anh. Không hẳn Hứa Lương Cầm không có tình cảm với anh, nhưng cô khó mà chấp nhận việc mình buông bỏ mối tình đơn phương suốt bao năm với nam phụ (tra nam phụ cũng chẳng tốt lành gì đâu :v ). Nhưng cô càng không phải là loại phụ nữ nhút nhát hay trốn chạy cảm xúc. Cũng chính từ đây mới nảy sinh một loạt các tình huống máu chó, hiểu lầm, ức chế :v Bạn gái cũ, hồng gian tri kỷ, người phụ nữ đặc biệt, tra nam cứ gọi là ùn ùn kéo tới. Tốt tính như bạn học Hứa Lương Cầm cũng khó lòng bỏ qua được, đã thế người tới sau còn cao tay hay người tới trước quả thật làm tình yêu của hai người bọn họ ngày càng sóng gió hơn. Tuổi trẻ và quá khứ của Tống Dật Thần cuối cùng là như thế nào mà dẫn đến vị trí đặc biệt của người phụ nữ kia? Chọn lựa người đàn ông này của Hứa Lương Cầm là đúng hay sai? Cô liệu sẽ giữ được tâm của người đàn ông đào hoa này chứ? “Lương Cầm chọn chồng” một bộ truyện mà khi đọc xong mình cũng chưa xác định được mình có thích hay không nữa. Đây có thể nói là bộ truyện của Thần Vụ Quang làm mình ức chế và tức điên nhất. Mặc dù bức xúc nhưng vẫn tò mò muốn đọc mà không hiểu tại sao TT_TT. Các tình tiết máu chó, tình cách nam chính thì dở dở ương ương không dứt khoát. Đọc nhiều phân đoạn giữa nam chính và người đàn bà kia thì mình chỉ muốn nữ chính bỏ quách nam chính cho rồi. Đối với mình nam chính truyện này có thể coi là tệ nhất trong dàn nam chính của Thần Vụ Quang. Nhưng ngược lại, nữ chính thì rất được. Mặc dù cô vẫn có chút gì đó không dứt khoát, nhưng nhìn chung vẫn là một người phụ nữ yêu ghét rõ ràng trong mọi chuyện. Nói dứt với nam phụ là dứt ngay, thừa nhận tình yêu với nam chính một cách thẳng thắn. Bị khích bác, ức hiếp cô vẫn biết dùng lời nói đáp trả, không phải loại nhu nhược, bánh bèo. Quan trọng là cô vẫn biết suy nghĩ, đấu tranh cho tình yêu của mình. Đọc truyện này mình cảm thấy tội cho nữ chính rất nhiều, cảm thấy nam chính chỉ giỏi nói, hành động thì cứ dây dưa với mấy đứa nữ phụ… mặc dù cuối cùng cũng nhận ra… Nhưng những gì anh làm vẫn không thỏa mãn hay bù đắp được những ức chế anh gây ra lúc trước. Ngoài ra, có thể nói đây là bộ truyện hiếm hoi của Thần Vụ Quang mà khan hiếm thịt đến thế :v Mặc dù vẫn còn những lời nói thô bỉ, vô sỉ, nhưng mình nghĩ bộ này với sắc nữ thì chỉ đủ nhét kẽ răng thôi. Nếu bạn đã chán những câu chuyện hường huệ … thì thử một chút cảm xúc khó nói khi đọc truyện này đi… và hãy cho mình biết cảm giác đó của bạn là thế nào nhé. “Nhìn một chút hồng hồng trên môi Tống Dật Hàng, Hứa Lương Cầm rút một tờ khăn giấy đưa cho anh Tống Dật Hàng không nhận: - Em giúp anh lau đi. Hứa Lương Cầm trực tiếp ném khăn giấy lên người anh: - Anh tự lau đi - Em càng ngày càng lộng hành trước mặt anh rồi đấy! - Không phải anh nhìn em làm gì cũng rất thuận mắt sao? - Đúng vậy, em có tức giận thì anh cũng vui vẻ thoải mái…” ___________ " ": Trích từ truyện Review by #Hôn_Quân - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Lương Cầm Chọn Chồng của tác giả Thần Vụ Quang.
Sắc Yêu Ngọt Ngào
Warning: Ai dị ứng truyện có nhiều cảnh H, mời click back. Ai chưa đủ tuổi vị thành niên, có tính tò mò cao, nút quay lại ở bên trên phía trái. Nội dung truyện không đủ cẩu huyết, ai tìm máu chó cũng xin dừng bước. Truyện có đề cập đến 1 vài vấn đề nhạy cảm, nghề nghiệp của nữ chính cũng không được trong sạch lắm. Tóm lại là nếu đọc nên cân nhắc, chuẩn bị khăn giấy và dụng cụ hứng máu. :v Bây giờ, mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng rồi chứ, chúng ta bắt đầu thôi. Văn án: “Bạn có biết, trên thế giới này đâu chỉ toàn những cuộc sống màu hồng, mà bên cạnh đó còn có những công việc mập mờ không thể lôi ra ánh sáng. Kim Hạ, sinh viên tầm trung từ miền quê lên thành thị, học xong đại học, được 1 tấm bằng. Nhưng cuộc sống ngày nay, những nghành nghề hot nhất còn kiếm việc chật vật, huống chi với 1 cô bé chẳng chút ưu điểm gì. Cô bắt đầu làm đủ mọi nghề, trong đó có cả nghề… kể chuyện sex qua điện thoại. Lạ lắm đúng không, nhưng với những người nghèo như cô, để nuôi sống bản thân và gia đình, tự tôn gì đó nên để theo gió trôi. Cái gọi là định mệnh, đó chính là số phận được đấng tối cao nào đó sắp xếp sẵn. Cô bé lọ lem khốn khổ nhưng hiếu thuận, có 1 ngày sẽ được ban phước lành.   Đọc truyện này, bạn sẽ thấy, đâu đó thế gian này, vẫn còn phép màu đâu đó chờ đợi. Điều bạn cần làm là kiên nhẫn, đấu tranh, chờ nó đến.” Như đã cảnh báo ở trên, truyện là H văn, nội dung cũng có, nhưng chỉ là thứ yếu :v. Nói vui vậy thôi, cuốn sách này không đến nỗi H từ đầu tới cuối, nên tôi mới dám viết review, chứ không thì đã bị đại boss aka Hôn quân dìm chết từ trong trứng nước rồi.  Kim Hạ là một cô gái nhan sắc bình thường, thật thà chăm chỉ, nhưng cũng là người biết thời biết thế, không như một số nữ chính thánh mẫu mẹ thiên hạ má thiên nhiên. Trong một lần đi họp cùng sếp, Kim Hạ vô tình gặp Lục Xuyên – Lục cục trưởng. Lục Xuyên tỏ ra hứng thú bất ngờ với cô gái Kim Hạ. Sếp của Kim Hạ vì muốn lấy lòng anh ta, nhắm mắt đưa chân trao cô nhân viên của mình cho cấp trên làm người tình một đêm.  Kể từ ngày đó, Kim Hạ chính thức trở thành “tình nhân” của Lục Xuyên. Giữa hai người không có tình yêu, chỉ có anh lợi dụng thể xác của tôi, tôi dùng tiền của anh. Kim Hạ cần tiền để lo cho gia đình, còn Lục Xuyên chỉ hứng thú với cơ thể của cô. Lục Xuyên vốn là một người sợ những tình cảm gắn bó lâu dài. Anh ta đã từng yêu, từng bị lừa dối, nên mất hết niềm tin vào tình yêu. Nhưng Lục cục trưởng từ khi gặp cô gái Kim Hạ ngốc nghếch lại dần dần bị chinh phục.  Ngược lại với Lục Xuyên, Kim Hạ là một cô gái giàu tình cảm. Vì vậy, trong cuộc chơi ái tình, cô luôn giữ chặt trái tim mình, không mở lòng với bất kì ai. Cũng chính tính cách ấy đã kích thích lòng tự tôn của Lục Xuyên. Anh ta không tin Kim Hạ không rung động với mình, dùng mọi cách để làm cô ghen, nhưng vẫn không thành công. Cho đến khi nam phụ xuất hiện… Nam phụ chính là người Kim Hạ từng yêu thầm. Nhưng cô không đủ tư cách để đứng cùng với anh, vì anh dường như là người quá hoàn hảo. Chẳng ngờ rằng, người ấy từ phương xa trở lại, chỉ để nối lại đoạn tình duyên xưa với Kim Hạ. Nhưng mà giờ đây, bên cạnh cô đã có Lục Xuyên. Kim Hạ nghẹn ngào cất kín đoạn tình cảm cũ vào góc sâu trong tim. Anh nam phụ này cũng là một người rất đáng thương. Anh và Kim Hạ là hai người có duyên nhưng không phận, bỏ lỡ nhau một lần là suốt đời.  Sự xuất hiện của “tình cũ” khiến Lục Xuyên giật mình nhận ra tình cảm của mình với Kim Hạ. Nhưng vết thương cũ còn chưa nguôi ngoai, Kim Hạ cũng không mở lòng. Lục Xuyên phải làm thế nào mới giành được trái tim người đẹp? Muốn biết kết quả, mời các bạn tự khám phá thôi. Một điều tôi yêu thích ở câu chuyện này, đó là tưởng như ngược nữ nhưng thực ra lại ngược nam. Trong khi cô nàng Kim Hạ thờ ơ vì sợ bị tổn thương thì Lục Xuyên phải khốn đốn chiến đấu với “tình cũ” giành trái tim người thương. Sau khi chiếm được “nàng” trọn vẹn rồi, lại còn phải giúp “nàng” làm quen với thế giới quan chức, đối phó với cô nàng người yêu cũ bám dai hơn đỉa, giới thiệu “nàng” với gia đình bạn bè… Truyện lấy H làm chủ đạo nhưng bên cạnh đó tính cách nhân vật được xây dựng khá thực tế, mạnh mẽ. Điều tiếc nuối nhất truyện chính là anh nam phụ. :’(  Trích đoạn: Mười ngón tay Lục Xuyên đan vào tay cô, bỗng nhiên cô nói: “Sau này em muốn chết trước anh.” “Vì sao?” Kim Hạ đưa tay che nắng trước mắt: “Bởi vì đưa tiễn quá khó khăn, đưa anh càng khó, em làm không được.” Lục Xuyên im lặng một lát, khoé miệng hiện lên một tia cười yếu ớt: “Được, sau này anh đưa em.” -------------- Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: Gian Phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban Mời các bạn đón đọc Sắc Yêu Ngọt Ngào của tác giả Duy Kỳ.