Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Dài Lâu

Tên gốc: Kinh cửu Chuyển ngữ: diuisca Thể loại: Thanh mai trúc mã, thể thao, chữa lành trái tim, dịu dàng phú nhị đại võ sĩ quyền Anh công & hiền lành lạc quan vũ công múa ba-lê thụNhiệt huyết và dịu dàng, khát vọng và trưởng thành, cuộc sống và mến thương. Một câu chuyện tình nơi thôn dã bình yên tuyến mười tám. *tuyến mười tám: ít ai biết *** Nếu hủ nào có sở thích đối với các truyện có tính chất thanh xuân, thanh mai trúc mã và ngọt ê răng thì đây chính là bộ truyện mình cực lực đề cử các bạn nên đọc. Bộ truyện này không chỉ là câu chuyện về một tình yêu hạnh phúc, đáng yêu đầy màu hồng mà còn là câu chuyện phấn đấu đi lên của những thanh xuân và nghị lực phi thường! Cùng xem Dài lâu là thế nào nhé!  Nhân vật Nhân vật chính Bạch Cẩn Nhất ( Công) thiếu gia, võ sĩ quyền anh, cực sủng thụ Giang Thâm: hiền lành, ngoan ngoãn, vũ công múa bale, sủng công :)) Nhân vật phụ  Ba mẹ Giang Thâm Cẩu Mao, Thanh Linh Tử, Thụ Bảo, Lại Tùng, Tống Hân, Lưu Tinh Chi, Kinh Lạc Vân, …: bạn bè của Bạch Cẩn Nhất và Giang Thâm Cha mẹ của Cẩu Mao, cha mẹ Thụ Bảo Bác chủ hiệu sách  Thẩm Quân Nghi, Ngải Lai: Sư phụ Giang Thâm Và nhiều nhân vật nữa. Đây là một câu chuyện có nhiều tình tiết và trải dài trong một khoảng thời gian khá rộng nên hệ thống nhân vật có khá nhiều. Vì vậy nên mình chỉ liệt kê một số tên nhân vật có tần số xuất hiện nhiều và có ảnh hưởng đến tình tiết phát triển của truyện. Nhưng các bạn cứ yên tâm là mạch truyện rất ổn, nhân vật được phân chia rất rõ ràng không hề bị rối.  Tóm tắt truyện: Tổng thể câu chuyện là quá trình phát triển tình yêu và theo đuổi ước mơ của đôi trẻ. Câu truyện mở đầu khi Giang Thâm còn nhỏ và bối cảnh là nơi miền quê của cậu với cánh đồng, áo cá,… Rất yên bình. Trong một lần cùng mẹ đưa thức ăn đến thành phố Giang Thâm vô tình trông thấy một lớp học dạy múa bale, cậu lập tức cảm thấy hứng thú. Dù gia đình có hoàn cảnh chẳng mấy dư dả nhưng vì thương con mà cha mẹ cậu đã cố gắng để cậu được đi học múa. Cạnh bên lớp học múa của Giang Thâm là một lớp dạy quyền anh, tại đây cậu đã gặp được người cùng mình gắn bó cả cuộc đời- Bạch Cẩn Nhất. Cuộc sống yên bình cứ tiếp diễn với sự ngọt ngào và dễ thương của hai đứa bé. Tình yêu của thuở dại khờ được xây đắp nên bằng những quả trứng, những trái dâu tây. Ngày tháng trôi dần đến khi tất cả cùng lớn lên. Những khó khăn trong cuộc sống, những trăn trở băn khoăn, những đớn đau đánh đổi cho ước mơ cứ thế nhiều dần lên và trôi qua lặng lẽ, dựng xây nên những thành công rực rỡ và tình yêu nồng nàn của một vũ công tài hoa cùng một võ sĩ mạnh mẽ! Cảm nhận cá nhân  Về Giang Thâm Mình thật sự rất thích nhân vật này, không phải chỉ vì tài hoa mà mình thích tính cách của Giang Thâm. Một  con người hiền lành và ngoan ngoãn đến lạ. Nếu đọc truyện, chỉ trong những đoạn đối thoại của các nhân vật các bạn sẽ cảm nhận được hình ảnh của một cậu bé vô cùng hiểu chuyện, luôn nghe lời và rất biết quan tâm đến mọi người. Đặc biệt có những khi ngây thơ đáng yêu đến buồn cười. Đó là một cậu bé giản dị, đáng yêu. Chẳng nghĩ một điều gì xấu cho bất kỳ ai. Chẳng muốn lợi dụng ai điều gì trong cuộc sống. Nếu có lỡ nhận được lòng tốt của người khác dành cho mình thì nhất định bằng mọi giá sẽ phải trả cho bằng được, dù là những việc nhỏ nhất.  Tuy ngoan ngoãn, hiền lành nhưng cậu không hề yếu đuối, nhu nhược mà ngược lại cậu có một nghị lực và đam mê phi thường lớn. Những cú ép chân, xoay eo, tập luyện vũ đạo nghe có vẻ dễ nhưng thật sự là rất rất đau và nếu chỉ thiếu đi một ít kiên trì thì sẽ không thể nào vươn lên được. Và đặc biệt với hoàn cảnh của mình, ngoài tình yêu thương của mọi người, cậu thiếu thốn rất nhiều những điều kiện thuận lợi để luyện tập.  Dù thế cậu vẫn thành công. Không chỉ  đam mê, khát vọng với bale, với tình yêu cậu cũng thẳng thắng, khát khao và đam mê như vậy. Mình thích một Giang Thâm ngây ngô trong tình cảm dần cảm nhận được tình yêu đang lớn dần trong tim mình; mình thích một Giang Thâm thẳng thắng đối diện với tình yêu dù biết nó khó khăn và không giống với đại đa số những tình yêu của người khác; mình thích một Giang Thâm dũng cảm bày tỏ nhưng lại ngại ngùng rồi hạnh phúc đón nhận tình yêu;…mình thích một Giang Thâm yêu ngay thẳng và nồng nàn như thế. Và chắc các bạn cũng sẽ thích một cậu bé như vậy!  Về Bạch Cẩn Nhất Anh công được nhắc đến với hình anh của một cậu bé kiêu ngạo, khá lạnh lùng và tiêu tiền như nước. Từ lần đầu gặp cậu thì anh đã gắn cho cậu cái danh xưng “thiên nga nhỏ” gắn với cả cuộc đời sự nghiệp của em. Có lẽ vì lúc nhỏ khá cô đơn và kiêu ngạo nên khi gặp cậu với sự hiền lành đáng yêu và ngoan ngoãn nên anh dễ bị thu hút. Ngoài Lại Tùng ra có lẽ trong những năm tháng tuổi thơ đó cậu chính là một người bạn hiếm hoi của anh. Có thể khi đọc thử có nhiều bạn sẽ nhận xét anh công là người khá bốc đồng và hơi lưu manh. Mình cũng cảm nhận như vậy nhưng thật sự là không nhiều, vì phần nhiều hơn mình cảm nhận ở nhân vật này đó là đam mê, sự kiên định, mạnh mẽ và dịu dàng đến phi thường. Trong sự nghiệp thì không cần bàn nhiều, vì quyền anh là đam mê từ nhỏ nên anh dù đổ máu, tập luyện đến mệt nhừ vẫn kiên định với lựa chọn của bản thân. Còn trong tình yêu, anh dịu dàng và ấm áp, đáng yêu lắm lắm lắm! Nếu đọc truyện bạn sẽ thấy một cậu bé nhẹ nhàng tẩy trang cho người bạn nhỏ đáng yêu; bạn sẽ thấy một cậu bé trân trọng từng món quà được tặng. Trong đó mình thích nhất là khi anh được cậu tặng một con gà con, mình cười mệt nghỉ khi đọc đoạn này khi anh lấy thướt đo mực nước của gà uống, đo chiều cao và cân nặng, chăm sóc từng li từng tí cẩn thận như chăm con. Ngoài ra bạn còn có thể thấy một võ sĩ quyền anh trân trọng nâng niu một vũ công mong manh như thế nào; bạn sẽ thấy anh quyến luyến ở bên cậu đến mức cải tạo cả một sàn tập cho cậu bên cạnh phòng tập của mình chỉ vì lo cho đôi chân cậu; bạn còn sẽ thấy một người ngốc nghếch tặng hoa trong buổi biển diễn quy mô đầu tiên của người mình yêu buồn cười và ấm áp đến nhường nào; trông thấy một người hùng che chở và mang lại hạnh phúc cho người mình yêu mạnh mẽ đến bao nhiêu . Vậy đó! Đáng yêu đến vậy luôn đó!  Về các nhân vật phụ  Như đã nói trong tác phẩm này có rất nhiều nhân vật. Điều mình rất thích ở truyện là tất cả các nhân vật đều có tính cách riêng biệt, rất thật và rất đời.  Cha mẹ của Giang Thâm là đôi cha mẹ vô cùng đáng ngưỡng mộ. Trong một hoàn cảnh mà kinh tế gia đình còn rất nhiều khó khăn và tận sâu trong trái tim không thích cho con trai mình học múa nhưng vì con mình thích, họ sẵn sàng ủng hộ hết lòng. Chẳng than van, không cần đền đáp. Chỉ có tự hào…  Về những người bạn và những người hàng xóm tốt bụng. Thật sự đó là một tình nghĩa láng giếng đẹp và đáng quý. Cẩu Mao, Thụ Bảo là những người anh, người bạn vô cùng đáng quý. Giúp đỡ Giang Thâm mọi điều, không cần một lần trả ơn, vui thay niềm vui của cậu, lo thay cái lo của cậu. Đối xử cùng cậu như người em út trong gia đình. Những người hành xóm  xung quanh cũng thật thà và tốt bụng như thế!  Nếu không có họ thì có lẽ Giang Thâm đã phải dừng lại giữa chừng trên con đường vươn đến ước mơ chứ đừng nói đến cả thành công.  Ở trường học Lai Nghi, Giang Thâm có thêm những người bạn mới. Có hai người thầy tâm huyết và đầy kỳ vọng vào cậu, có một sư tỷ dịu dàng nhân hậu, một sư huynh độc miệng nhưng tốt bụng đáng yêu. Những người đó cũng là một phần động lực nâng bước  cậu đi đến thành công.  Với cảm nhận của mình, các nhân vật trong tác phẩm giống như đang sống vậy. Thật thà, đáng quý và vô cùng gần gũi.  Những điều tâm đắc Đây là câu truyện mình rất thích vì nó tổng hợp rất nhiều những cái mình rất rất thích. Chúng ta sẽ cùng liệt kê nha: Được phổ cập thêm kiến thức: với mình việc đọc tác phẩm này mang đến cho mình kha khá kiến thức mới về bộ môn bale và quyền anh. Dù không quá chuyên sâu nhưng mình rất thích tìm hiểu thêm một vài điều mới một cách vô tình như vậy. Ngoài ra, việc đưa những kiến thức chuyên môn vào câu truyện đòi hỏi tác giả phải đầu tư nghiên cứu khá nhiều mới có thể làm được. Vì thế ta có thể cảm nhận tác phẩm được đầu tư khá kỹ và chất lượng rất ổn. Khiến mình đọc truyện rất thõa mãn.  Có cảm giác bình yên hạnh phúc: khi đọc tác phẩm này mình cảm thấy nhẹ nhàng và bình yên vô cùng. Không hẳn là vì truyện không có những tính huống kịch tích mà vì bối cảnh câu truyện và cách tác giả xây dựng tình tiết. Mình là một đứa con ở quê, và sở thích khi đọc của mình là điền văn nên các truyện có hơi hướng điền viên nhẹ nhàng này chính là điều mình thích nhất! Và mình có một lời khuyên, nếu hủ nào trót lỡ quá đắm say các truyện cung đấu, trạch đấu, trinh thám,… Rối não và cần reset lại hệ điều hành thì đừng chần chờ. Hãy dùng Dài lâu để thanh lọc tâm hồn thôi!  Nhân vật có tính cách rõ ràng: tác giả đã xây dựng tính cách của các nhân vâtj rất tốt và thể hiện tính cách ấy rất rõ ràng. Các nhân vật bé sung, hỗ trợ, làm nổi bật lẫn nhau để làm nên giá trị nhân văn đáng quý của câu truyện về tình bạn, tình yêu và gia đình.  Nhận xét Dài lâu là một tác phẩm khá chất lượng nhưng thật sự thì không tránh khỏi một vài hạt sạn. Có lẽ tác giả còn khá bỡ ngỡ nên một vài tình huống được xử lý chưa ổn thỏa. Như sự phát triển của nhân vật theo thời gian còn khá mơ hồ, theo mình đã đọc và cố gắng hiểu thì có một vài lúc sự thay đổi về tuổi tác của nhân vật có phần mơ hồ và thiếu chính xác. Ở một vài phân cảnh nhân vật vừa mới xuất hiện hoặc được báo trước sẽ xuất hiện nhưng biến mất không nêu rõ lý do.  Đó chỉ là một vài hạt sạn nhỏ trong một tác phẩm hay. Nhìn về tổng thể thì đây là một câu truyện rất đáng để đọc đó nha! Tận hưởng nào!!!  *** Thể loại: Hiện đại, ôn nhu phú nhị đại quyền anh công x nỗ lực ngay thẳng thiện lương múa ba lê thụ, hỗ sủng, trúc mã, ấm áp văn, HE. Giữa mùa thi làm mấy cái review nhẹ cho bớt căng thẳng :)) Đam mỹ của Tĩnh Thủy Biên, chắc chắn là ngọt ngào rồi. Ấm áp văn, trúc mã, thụ là vũ công ballet nhẹ nhàng, công là võ sĩ mạnh mẽ, không cần nghĩ cũng biết là ngọt như mía lùi. Truyện lấy bối cảnh ban đầu là nông thôn yên ả, giọng văn của Tĩnh Thủy Biên luôn luôn nhẹ nhàng nhưng đi sâu vào lòng người. Thụ sống trong một gia đình tuy không mấy khá giả ở nông thôn, nhưng rất đầm ấp hạnh phúc, có những người bạn luôn bao bọc chở che mình, rồi một ngày tiếp xúc được với bộ môn múa ba lê, từ đó gặp được tình yêu của mình, mở ra cánh cửa tương lai tươi sáng. Truyện không ngược, nhưng lại nhẹ nhàng tới mức phải rơi nước mắt vì sự đượm buồn trong đó. Mình đọc trên wattpad, có một bạn đã bình luận rằng: “Mọi sự tốt đẹp của con người đều nằm trong đây”, quả thực rất đúng. Truyện không có ai gọi là nhân vật phản diện, tính xấu nho nhỏ thì vẫn có, nhưng ai cũng sống với nhau thật lòng. Đọc mà cảm giác như lấy bối cảnh ở thập niên 70, 80 ý, không ý thức được đây là văn hiện đại tí nào :)) Tình yêu giữa công thụ ngọt ngào, con đường tương lai của họ rạng rỡ vô ngần, cái này review chỉ có thể gói gọn mấy chữ thôi, các bạn phải tự đọc để cảm nhận hết sự tuyệt vời của nó. Mình review là đẩy mạnh tiêu thụ :)) , với nêu một chút ý kiến với tuyến nhân vật phụ thôi. Các nhân vật trong này ai cũng thành công, tương lai xán lạn, trừ một người cũng coi là trúc mã của bạn thụ, là anh Cẩu Mao – Trần Mao Tú. Khi đứa em gái ruột và đứa em trai hàng xóm anh từng hết lòng chở che ngày nào giờ đều thành công vang dội ra sao, thì chỉ có mình anh ở lại, mãi làm hậu phương vững chắc cho cả hai. Không phải là anh chịu quá nhiều cái khổ, nhưng so với những đứa trẻ ở vùng nông thôn từng nghèo nàn nhưng vui vẻ ngày đó, cảm giác như chỉ có mình anh là dậm chân tại chỗ, còn mọi người đều đã tiến đi quá xa rồi. Kiểu như anh đã từng là người tuy luôn bảo vệ cho hai đứa em nhưng lại ngây thơ hơn cả hai đứa, giờ anh cũng trưởng thành rồi, cảm giác khá là thương anh. Ở phiên ngoại có xuất hiện một nhân vật nữ có hint với anh, mong rằng anh có thể cùng cô ấy tạo dựng hạnh phúc cho riêng mình, vì anh cũng cần nghĩ cho cả mình nữa, đừng mãi nghĩ cho hai đứa nhóc ấy. Khi mà những đứa trẻ kia đang sải cánh bay xa ở vùng trời nào đó, thì anh ở lại vô cùng “bận bịu”: treo hết tranh của cô em gái họa sĩ lên khắp nơi, xây nguyên một phòng tập ba lê cho em trai hàng xóm, theo dõi giải đấu quyền anh của chồng của em trai hàng xóm nữa, nghe thì vui mà chẳng hiểu sao lúc đọc cứ thấy buồn buồn. Chắc vì anh là anh trai nên phải hi sinh nhiều hơn chăng? Review lần này dài với spoil nhiều hơn mấy lần trước, nhưng chả đi vào mạch truyện chính với nhân vật chính tí nào, tại mình ngu văn lắm :)) Vẫn là câu cũ, các bạn mà không đọc phí lắm, mình đánh giá bộ này vô cùng cao, nên các bạn hãy đọc nha :3 *** Dạo này mình cứ đọc mấy bộ nói đến ước mơ ấy, xong một đứa thích hưởng thụ và lười làm việc như mình kiểu… à mà thooiiiiiiiiiii. Mình đã hơn một lần nói mình rất thích văn phong của Tĩnh Thủy Biên, nói thế nào nhỉ? Các câu chuyện của Tĩnh Thủy Biên luôn mang lại cho mình cảm giác dễ chịu, thoải mái, dịu dàng, giống như hoa trên nước ấy. Cá nhân mình, nhấn mạnh là cá nhân mình thôi nha, lúc nào đọc truyện của Tĩnh Thủy Biên mình cũng thấy buồn buồn, chẳng hiểu sao. Dài lâu là một câu chuyện về ước mơ, tình bạn, tình yêu, tình thầy trò, tình anh em, nhiệt huyết tuổi trẻ. Mạch truyện xuyên suốt từ khi các nhân vật còn bé đến khi trưởng thành. Nếu bạn đã thích Tĩnh Thủy Biên hay Tháng năm qua của tác giả thì không nên bỏ qua truyện này. Truyện yên bình lắm luôn. Nhân vật chính, Giang Thâm, cậu lớn lên ở vùng nông thôn – nơi có những người bạn tuyệt vời. Cẩu Mao, Thụ Bảo, Thanh Linh Tử, Giang Thâm, họ cùng nhau lớn lên, cùng nhau trộm trứng vịt trời, cùng nhau hái dâu tây. Mình thật sự ngưỡng mộ tình bạn của họ, 3 người bạn sẵn sàng nhường phần ăn của mình cho Giang Thâm, vì muốn mua đôi giày mới cho cậu mà nói dối là mua nhầm đồ. Một Cẩu Mao lớn xác lại sợ gà rừng Tony, cũng Cẩu Mao ấy lại đi làm thêm tối ngày, cốt để mua họa cụ cho em gái, lúc nào cũng ủng hộ ước mơ hội họa của Thanh Linh Tử. Tình bạn của họ rất đẹp, tháng năm phai mờ, dòng thời gian chảy trôi, mỗi người một ngả, tình bạn của họ vẫn sáng như bầu trời đầy sao ở nông thôn, họ vẫn khóc, vẫn kích động mỗi khi Giang Thâm đạt được giải thưởng. Vùng quê ấy còn có bố mẹ của Giang Thâm – hai người luôn ủng hộ giấc mơ học múa của cậu, dù cho gia đình không quá khá giả, lưng cha của Giang Thâm đau cũng nhất quyết không cho cậu làm việc nặng ngoài đồng áng. Vùng quê ấy có dì Hoa Miêu Nhi độc mồm nhưng tốt bụng, cha của Cẩm Mao địa vị trong nhà còn kém cả con trai, bố mẹ của Thụ bảo là phần tử trí thức hiền lành tốt bụng, gà Tony oai vệ đuôi sắc sỡ sắc màu… Và cả ông lão cho thuê truyện – fan siêu bự của “Căn cứ bảo vệ sinh thái thiên nga nhỏ”. Giang Thâm thích múa, cậu có thiên phú múa ba lê, cậu lúc nào cũng nỗ lực, dù đau cũng chẳng hề kêu ca. Thiên nga nhỏ trưởng thành, cứ thế cứ thế bay cao. Công của chúng ta, Bạch Cẩn Nhất chính là phú nhị đại chính hiệu, vừa có tiền lại vừa đẹp trai. Bạch Cẩn Nhất thích quyền anh, hắn nuôi gà ngày nào cũng đo chiều cao cân nặng, ngay cả lượng nước cũng tính toán cẩn thận. Trên sàn đấu, Bạch Cẩn Nhất không thích bị đánh vào mặt, vì bị thương ở mặt thiên nga nhỏ nhìn thấy sẽ đau lòng. Hắn hết mình trên sàn đầu, tôn trọng đối thủ, tôn trọng tinh thần thể thao. Hắn siêu ngầu, siêu đẹp trai nhưng lại dùng kem đánh răng vị dâu, không nỡ cho Lại Tùng socola thiên nga nhỏ tặng, lúc nào cũng ở bên thiên nga nhỏ, bảo vệ cậu ấy, cưng chiều cậu ấy, ủng hộ cậu ấy. Trong truyện còn có rất nhiều nhân vật phụ khác như Lại Tùng, Tống Hân, Lưu Tinh Chi, Thẩm Quân Nghi… Mỗi người đều sống rất đẹp, mình sẽ không spoil thêm đâu, nói ra hết thì mất cái hay của truyện. Tóm lại, đây là một áng văn thoải mái yên bình êm ả nhẹ nhàng. Nhưng mình cảm giác có vài chỗ tác giả xử lý không logic lắm, nhưng thôi, mình còn đang tích D logic và đang học cải thiện sml nên sẽ không bình luận thêm. Phần sau truyện hơi đuối so với phần đầu, kiểu mình đọc nửa đầu truyện thâu đêm không để ý thời gian luôn nhưng phần sau mình lại đọc rất chậm, kiểu vậy đó. >< Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. ❤ Mời các bạn đón đọc Dài Lâu của tác giả Tĩnh Thủy Biên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Câu Chuyện Mà Anh Không Biết - Lục Xu
Sách Nói Câu Chuyện Mà Anh Không Biết   Một cô gái si tình một chàng trai, luôn tự trách mình tại sao không thể gặp anh sớm hơn được anh yêu thương được anh che chở lo lắng. Hiện tại anh đang quen và yêu một cô gái, tình cảm anh dành cho cô ấy rất thiêng liêng nhưng đột nhiên một biến cố lớn xảy ra anh bị tai nạn mất trí nhờ, tuy anh không còn nhớ gì nhưng phần ký ức về người con gái anh yêu sẽ vẫn còn tồn tại trong đầu anh không bao giờ quên. Lúc này cô mới nhận ra, xuất hiện một ý nghĩ, nếu cô và anh gặp nhau sớm hơn, liệu hai người có thể sống hạnh phúc bên nhau? Nhưng chuyện kì tích đó sẽ mãi mãi không bao giờ xảy ra với cô. *** "Anh nói, mắt nhìn của anh vẫn tốt. Trước khi mất trí nhớ, anh yêu cô ấy, liệu sau khi đã quên hết tất thảy, anh có còn tình cảm với cô ấy hay không? Tình yêu chính là người trong trái tim mình trước sau luôn là một, dù cho anh mất đi kí ức thì người mà anh yêu vẫn chỉ là cô ấy. … Lộ Chi Phán có phần thấp thỏm. Trong đầu cô chợt xuất hiện một ý nghĩ, nếu cô và anh gặp nhau sớm hơn, liệu hai người có thể sống hạnh phúc bên nhau? Cô rõ ràng hơn ai hết, chuyện đó không thể nào xảy ra." Mời các bạn đón đọc Câu Chuyện Mà Anh Không Biết của tác giả Lục Xu.
Cặp Đôi Hoàn Cảnh - Lập Thệ Thành Yêu
Nhân vật chính Tiêu Dao là một nàng yêu quái bình thường, cuộc đời bình thường, pháp thuật bình thường, kết bạn với một cậu yêu quái khác cùng sống những tháng ngày tiêu dao không cần lo nghĩ. Dạ Mặc là một chàng trai loài người, lại vì một câu nói bông đùa của nàng yêu quái Tiêu Dao mà nỗ lực tu luyện thành yêu, nỗ lực thực hiện lời hứa của chính mình, cùng nàng sáng chơi biển cả chiều về nương dâu, tận hưởng mọi vui vẻ khoái lạc của thế gian. Một con yêu quái lười nhác vô công rồi nghề ăn no chờ chết như nàng, lại được nuôi dưỡng bởi một vị thần tiên thân phận bí ẩn, pháp lực vô biên. Nàng không biết người đã nuôi nàng cả vạn năm nay rốt cuộc là thần tiên gì, cũng giống như chính nàng cũng không biết bản thân mình rốt cuộc là loại yêu quái gì. Cuối cùng tình yêu sẽ xuất hiện với nàng? *** “Ta không biết như thế nào mới gọi là thích một người, chỉ biết rằng phải đem lại cho nàng ấy một ngôi nhà che gió che mưa, giữ chặt lấy nàng ấy, bám lấy nàng ấy, khiến cho mỗi giờ, mỗi khắc nàng ấy ở bên cạnh ta đều cảm thấy thật vui vẻ. Hạ Hạ, có thể ta vẫn chưa thể hoàn toàn biết được sở thích của muội, nhưng ta nhất định sẽ dùng cả quãng đời còn lại của ta để tìm hiểu.” Mời các bạn đón đọc Cặp Đôi Hoàn Cảnh của tác giả Lập Thệ Thành Yêu.
Như Hoa Như Sương Lại Như Gió - Vương Thinh
Với những ai đã đổ vỡ trong chuyện tình, khi tới với cuốn Như hoa như sương lại như gió của tác giả Vương Thinh sẽ hiểu và đồng cảm với những hành động của nhân vật. Như hoa như sương lại như gió khắc họa lạ số phận của những con người trẻ tuổi sống trong chiến tranh. Ở họ luôn có một điểm chung, sống hết mình với trái tim và tình yêu luôn rực cháy, sẵn sàng dấn thân vào cuộc chiến sinh tử. Thậm chí,  những người trẻ ấy chấp nhận hy sinh cả mạng sống của mình vì một ngày mai tươi sáng đẹp hơn. Cuốn sách xoay quanh nhân vật Đoàn Tư Kỳ, một cô gái tuổi 18 với vẻ ngoài yếu đuối cùng trái tim dịu dàng nhưng trải qua biến cố lớn trong cuộc đời, cô gái ấy từng bước, từng bước trở thành một nữ đặc công đầy gan góc. *** Mùa thu năm 1928.   Dải Vũ Xương, Lỗ Hạng đất rộng người thưa, ấy là vùng ngoại ô hẻo lánh nhất.   Từ đây phải mất một ngày đường mới đến được thành phố Vũ Xương náo nhiệt, bởi vậy các điền chủ lũ lượt bán đất bán ruộng để chuyển về thành phố. Một số công xưởng lớn hay tin liền nhân cơ hội ép giá đất rồi san bằng hơn mấy chục mẫu ruộng, nhanh tay xây dựng nhà xưởng. Dõi mắt ra xa, giờ chỉ thấy từng dãy nhà ngói nối tiếp nhau tạo thành vòng tròn, trông chẳng khác gì phố nằm trong phố.   Gần đó còn có một khu nghĩa địa. Đối với dân làm ăn buôn bán thì sự tồn tại của nó là điều vô cùng không may mắn. Vậy mà người ta vẫn giữ nó lại, bởi người chết là kẻ giữ bí mật đáng tin cậy nhất, hơn nữa người chết còn là công cụ đắc lực nhất để dọa người sống. Vì bí mật này nên nó nghiễm nhiên tránh được mọi sự dòm ngó của đủ loại khách lạ, giống như tấm biển trinh tiết sừng sững treo trước cửa nhà vậy. Nó nhắc nhở những kẻ đứng sau tấm biển không được phép vượt qua Lôi Trì(*) nửa bước, nếu không chắc chắn sẽ phải bỏ mạng. Có lẽ vì vậy nên chẳng ai ngờ doanh trại huấn luyện sĩ quan tình báo của một tổ chức bí mật lại nằm ở miền sơn cước cằn cỗi, hoang vu này.   (*) Lôi Trì nay là địa phận phía nam huyện Vọng Giang, tỉnh An Huy, Trung Quốc. Thời Đông Tấn, đó là phòng tuyến cuối cùng của nhà Tấn, nếu vượt qua Lôi Trì thì thành Lịch Dương sẽ thất thủ. Bởi vậy, Lôi Trì còn dùng để ám chỉ phạm vi hoặc giới hạn cuối cùng.   Để khắc phục những chế độ chưa hoàn thiện trong tổ chức gián điệp từ trước tới nay và tránh hậu quả phải gánh chịu do năng lực tổng thể của các học viên tình báo được tuyển sinh theo hình thức chuyển nguyện vọng quá yếu kém, lãnh đạo cấp cao của Học viện Tình báo quyết định lấy lý do nhà trường chiêu sinh miễn phí để âm thầm tuyển chọn năm mươi học sinh nam nữ khắp các tỉnh thành trên cả nước, hòng huấn luyện họ trở thành những học viện ưu tú của khóa đầu tiên. Tổng chỉ huy phụ trách việc huấn luyện là một sĩ quan tuy tuổi đời còn trẻ nhưng tuổi nghề lại cứng nhất và xuất thân từ lớp huấn luyện chính quy trong nhiều năm. Từ trước đến nay, hắn nổi tiếng là kẻ nham hiểm và quyết đoán nên nội quy và phương thức huấn luyện do hắn đích thân đề ra vô cùng hà khắc. Giờ đây, năm mươi thiếu nữ đang đứng trước mặt hắn chính là những nữ học viên “may mắn” được tuyển chọn. Họ đều là những con cừu bị dỗ ngon dỗ ngọt vào tròng. Ban đầu, các cô đều chọn cách kháng cự lại vị chỉ huy, nhưng chẳng mấy chốc tất cả đều ngoan ngoãn khuất phục dưới sự uy hiếp của súng lục và roi mây.   Qua một đêm đấu tranh, các cô gái đã kiệt sức. Giữa thao trường lồng lộng gió thu, các cô như những con chim gãy cánh, không còn sức lực lái gió trốn thoát. Vườn trường trong mơ thoắt biến thành doanh trại âm u, những thanh niên với bầu nhiệt huyết chính nghĩa bỗng trở thành những binh sĩ lưng đeo súng trường với khuôn mặt vô cảm. Các cô co cụm lại với nhau, im lìm như ve sầu ngày đông, không còn cơ hội trả đòn. Mấy cô gái đứng hàng đầu tiên còn chưa kịp bước ra khỏi cơn ác mộng đáng sợ tối qua, giọng khản đặc khóc không thành lời, chỉ nghẹn ngào nấc lên những tiếng yếu ớt bằng chút sức lực cuối cùng. Một vài cô lúc mới đến báo danh vẫn ra vẻ đại tiểu thư, giờ cũng vứt bỏ thiệt hơn, đẳng cấp, run rẩy lén thò tay ra khỏi ống tay áo, nắm chặt tay những bạn học xung quanh. Không biết từ đâu có mấy con quạ đen liệng ngang qua, vội vã bay lướt trên đỉnh đầu. Từng tràng dài những tiếng “quạ… quạ…” giống như tiếng khóc than ai oán thường nghe thấy lúc tinh mơ khiến người ta rùng mình ớn lạnh.   Cuối cùng, tay sĩ quan huấn luyện đứng đối diện các cô gái cũng im lặng, ánh mắt lạnh lùng bao quát xung quanh. Đôi đồng tử phản chiếu tia nhìn lạnh băng không chút thương xót của loài dã thú vô tình khiến người ta không thể chịu đựng nổi. Trong nhóm nữ sinh có một cô gái chừng mười tám, mười chín tuổi, thần thái khác hẳn những người còn lại, nét mặt cô cứng đờ nhưng không phải vì sợ, mà ngược lại, cô là người bình tĩnh nhất, đầu ngẩng cao, điềm nhiên như không.   Nửa tiếng sau, viên chỉ huy vẫn chưa mở miệng. Không những vậy, hắn còn hạ lệnh mang đồ pha trà đến, đặt lên bàn để tiện thưởng trà. Dường như hắn không hề ý thức được rằng có người đang căng thẳng chờ đợi phán quyết cuối cùng của số mệnh. Hương trà Long Tĩnh nồng đượm vương khắp không gian, thực không hợp thời hợp cảnh chút nào. Các cô gái ngửi thấy mùi trà, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt. Một lúc lâu sau, viên chỉ huy vẫn không nói không rằng, uống thêm một chén trà nữa. Các cô gái trên thao trường run lập cập đếm từng giây trôi qua. Đột nhiên có một bóng người chạy vụt đến trước bàn của viên chỉ huy, cướp chén trà trong tay hắn và ném mạnh xuống đất. Tiếng chén sứ rơi vỡ đã phá tan một góc im lìm, đồng thời cũng xé vụn đoạn hồi ức nào đó thành từng mảnh nhỏ.   Các cô gái chứng kiến cảnh ấy, vô thức kêu thầm đầy kinh ngạc: “Cậu ấy chết mất thôi!” Vậy mà tiếng khởi động súng ống bốn phía vẫn chưa vang lên, vì ánh mắt các binh sĩ đều nhất tề hướng về phía viên chỉ huy, nhưng hắn vẫn không hạ lệnh.   Viên chỉ huy im lặng trong giây lát rồi thong thả rời khỏi chỗ ngồi, bước đến gần cô gái đang đứng chắn trước bàn, nhẹ nhàng vỗ vào vai cô. Mặt hắn bình thản như mặt hồ yên ả, không hề nổi giận, thậm chí còn không buồn liếc nhìn cô gái to gan ngông cuồng kia lấy một cái. Dáng vẻ lơ đễnh hàm chứa ẩn ý khó diễn tả thành lời.   “Hôm qua, huấn luyện viên Quảng đã nói rất cặn kẽ rồi, tôi không muốn nhắc lại nữa. Bắt đầu từ bây giờ, các cô sẽ trở thành những gián điệp được bồi dưỡng chuyên nghiệp khóa đầu tiên. Sau này, các cô phải hết mình vì Tổ quốc, đó chính là nhiệm vụ suốt đời. Nếu ai không tuân thủ nội quy và có ý định chạy trốn thì sự trừng phạt dành cho các cô ngày hôm qua chính là một ví dụ xương máu.” Ngừng lại một lát, hắn chỉ vào nữ học viên đang đứng sau lưng, nói tiếp: “Trừ cô này ra, thời gian huấn luyện ngày hôm nay của mọi người đều kéo dài hơn thường lệ. Nếu hôm nay đối diện với các cô là kẻ địch thì các cô sẽ phải trả giá thê thảm bởi chính sự yếu đuối của mình. Là một nhân viên tình báo, đầu tiên, các cô phải có lòng dũng cảm hơn người gấp trăm, thậm chí gấp ngàn lần. Nhưng giờ đây, biết rõ tôi đang cố tình kéo dài thời gian mà các cô không hề có ý thức đối phó, thậm chí không ai dám cất lời hỏi. Cho nên sự trừng phạt này là để các cô ghi nhớ rằng, bất luận phải đối diện với nhiệm vụ khó khăn đến mức nào, vào lúc nào, ở nơi nào, các cô đều phải dốc sức chiến đấu đến cùng. Trong bài học đầu tiên, huấn luyện viên Quảng đã dạy những kiến thức cơ bản nhất về đánh cắp tín hiệu. Tôi không muốn thấy học viên nào trượt môn này. Ngoài ra, phía bên kia lưới thép là trại tập trung của học viên nam, nghiêm cấm học viên nữ bước chân sang đó! Tốt nhất đừng để tôi biết có người phạm luật. Ngay cả cô…” Cuối cùng hắn cũng nhớ đến thiếu nữ vừa mạo phạm mình. “Tuy cô khá can đảm nhưng khi nãy đã vi phạm nội quy nghiêm trọng nhất của tổ chức. Đó là phục tùng! Các cô bắt buộc phải phục tùng tuyệt đối mệnh lệnh của cấp trên. Đây là nguyên tắc bất di bất dịch của tất cả các gián điệp.”   Hắn xua tay, mấy tên lính lập tức lùa các cô gái vào gian nhà ngói gần đó chẳng khác gì người ta lùa vịt. Chỉ duy nhất thiếu nữ vừa mạo phạm hắn khi nãy là ngoại lệ, vì hắn còn có lời muốn nói riêng với cô. “Đứng đây đến hai giờ chiều, cô mới được tiếp tục tham gia huấn luyện cùng mọi người. Nếu không thể vượt qua khảo nghiệm này thì cô sẽ không bao giờ còn cơ hội đứng ở đây.”   Ý hắn rất rõ ràng, nếu cô không vượt qua thì chỉ còn đường chết, nhưng thiếu nữ nghe xong lại đột nhiên muốn cười, lẽ ra cô nên òa khóc mới phải chứ. Huấn luyện viên đã bỏ đi từ lúc nào, cô hoàn toàn không hay biết.   Giờ phút này, cô chỉ biết một điều duy nhất: Chờ chết!   Giờ ăn trưa, có học viên nữ lén mang nước cho cô gái bị phạt nhưng lại bị cảnh vệ tuần tra gần đó bắt gặp và đuổi thẳng cổ, thế là họ đành đứng đằng xa dõi nhìn. Mọi người đều không hiểu vì sao một cô gái yếu đuối lại có thể can đảm đến vậy, càng không thể hiểu nổi vì sao viên chỉ huy hà khắc là thế mà lại dễ dàng bỏ qua cho sự xấc xược của cô. Chỉ có Tăng Cửu Nhã luôn nhạy cảm và tinh tế hơn người là lờ mờ nhận thấy, dường như viên chỉ huy quen biết cô gái này, bởi khoảnh khắc cô đập vỡ chiếc chén, ánh mắt của viên chỉ huy như thể đồng tình với hành động đó.   Nhưng trên đời này làm gì có sự thù hận và nỗi căm hờn nào vô duyên vô cớ, oan có đầu nợ có chủ, mọi chuyện đều có nhân có quả. Hoặc giả cùng với sự trôi chảy của thời gian, chẳng ai ngờ lại gặp phải biến cố ngày hôm nay. Thời khắc đầu tiên mãi mãi là thời khắc đáng nhớ và để lại nhiều dư vị nhất.  ... Mời các bạn đón đọc Như Hoa Như Sương Lại Như Gió của tác giả Vương Thinh.
Hoa Hồng Giấy - Lâm Địch Nhi
Hoa Hồng Giấy là một trong những tác phẩm thành công nhất của nhà văn trẻ Lâm Địch Nhi. Mặc dù bộ tiểu thuyết hai tập này chưa chính thức xuất bản nhưng đã được đông đảo độc giả Trung Quốc khen ngợi và chào đón. Tại Việt Nam, Hoa hồng giấy được mong đợi như một tác phẩm có giá trị viết về đề tài tình yêu, hôn nhân. Hoa Hồng Giấy là câu chuyện xoay quanh cuộc hôn nhân của nữ y tá Bạch Nhạn thông minh, cá tính, mạnh mẽ với Khang Kiếm – vị trợ lý thị trưởng thành phố Tân Giang với tương lai rộng mở. Tuổi thơ của Bạch Nhạn không êm đềm, mẹ là nghệ sĩ và rất đa tình, phong lưu, thuở nhỏ gần như Bạch Nhạn không có bạn bè, chỉ có Thương Minh Thiên là cậu bạn hàng xóm chịu chơi với cô. Với Bạch Nhạn, Thương Minh Thiên là người yêu, người anh, người cha, người bạn, là hơi ấm, là niềm hy vọng, là tất cả ngày mai. Tuy nhiên, do rất có ác cảm với mẹ Bạch Nhạn nên mẹ Thương Minh Thiên đã không đồng ý cho anh yêu thương Bạch Nhạn. Dù không đến được với nhau, họ vẫn hứa hẹn là cả hai đều phải hạnh phúc. Trước khi chia tay, Thương Minh Thiên đã tặng Bạch Nhạn một bông hoa hồng giấy, đây là chỗ dựa tình cảm cho cô trong những năm tháng không êm đềm sau này. Trở thành y tá của Bệnh viện số 1 Tân Giang, Bạch Nhạn những tưởng rằng cuộc đời mình sẽ bước sang trang mới sau khi kết hôn với Khang Kiếm – trợ lý thị trưởng thành phố Tân Giang. Tuy nhiên, cô không thể ngờ rằng mình không hề được hưởng những giây phút ngọt ngào của cuộc sống lứa đôi bởi đây là cuộc hôn nhân được sắp đặt với một âm mưu đầy toan tính: Khang Kiếm lấy cô với mục đích trả thù cho mẹ mình bởi 24 năm về trước, mẹ Bạch Nhạn chính là người đã phá hoại hạnh phúc gia đình anh, vì quá tủi nhục, mẹ anh đã nhảy lầu tự vẫn nhưng không thành, để lại di chứng liệt nửa người, đồng thời cũng khiến Khang Kiếm thực sự không còn niềm tin vào hôn nhân. Sau khi trở thành vợ chồng trên danh nghĩa, Khang Kiếm ngày càng thấu hiểu và nể phục Bạch Nhạn vì sự thông minh, cá tính nhưng không kém phần dễ thương ở một người con gái từ nhỏ sống không có cha, luôn tự lập và rất biết giữ lửa cho gia đình. Tình yêu âm thầm nảy nở, nhưng đến khi Khang Kiếm biết được rằng anh đã không thể rời xa Bạch Nhạn thì cô đã chủ động đề nghị chia tay bởi không thể chấp nhận cuộc hôn nhân toan tính không xuất phát từ tình yêu đó. Tình yêu của Khang Kiếm và Bạch Nhạn sẽ đi đâu về đâu? Ai sẽ trả lại cho họ niềm tin về hôn nhân khi những bất hạnh của thời thơ ấu luôn đeo bám họ? Một chút ngược, một chút hài, một chút cay đắng, một chút ngọt ngào…. Tất cả đã tạo nên bộ truyện Hoa Hồng Giấy với các tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn đan xen. Tác phẩm thực sự lôi cuốn người đọc bởi lối miêu tả chân thực, đi sâu vào nội tâm nhân vật. Tình yêu, tình bạn chân thành, những âm mưu, toan tính… trên chốn quan trường Trung Quốc khiến độc giả như được thưởng thức một bộ phim đầy kịch tính. Đọc Hoa hồng giấy, độc giả phát hiện ra rằng, tác phẩm chứa đựng những tình cảm và thông điệp rất đáng để chúng ta phải suy ngẫm: Cuộc sống luôn tiềm ẩn những rủi ro khó lường, chỉ những người phụ nữ khéo giữ lửa mới có thể mãi giữ cho tình yêu, hôn nhân ngọn lửa nồng nàn, mãnh liệt. *** Bạch Nhạn tự cảm thấy mình có thể được coi là một “thục nữ”. Về chiều cao, hơn 1m66 một chút, ở miền Nam cũng được coi là cao ráo; về cân nặng, 50kg là khá cân đối, mảnh mai như mĩ nữ. Dáng dấp mềm mại, cộng thêm đôi mắt to sáng lấp lánh và làn da trắng mịn, lại thêm hai cái lúm đồng tiền xinh xinh, mỗi lần mỉm miệng cười lại lộ ra đầy ý vị, một hình ảnh thục nữ hiện đại đầy sức sống. Nhưng, cô nàng thục nữ này khi bị ném vào Bệnh viện Nhân dân số Một Tân Giang, lại trở thành nhân vật bình bình trong mắt các thiên thần áo trắng mà thôi. Chẳng hiểu sao, Bệnh viện Nhân dân tuyển y tá hình như không phải tuyển người tài, mà là tuyển người đẹp, người sau xinh đẹp hơn người trước. Nhưng hôm nay, cô nàng bình bình Bạch Nhạn này lại là người đẹp nhất. Ai dám qua mặt cô dâu mới đây? Bạch Nhạn đứng trước gương xoa mặt, lắc hông, nhún vai một cách khoa trương, hờ hững vuốt mái tóc đã được tết thật khéo, vén chiếc khăn voan gài trên đầu, bất chợt mỉm cười rạng rỡ. Hồi còn học trường y tá, Bạch Nhạn từng đi dạo với Liễu Tinh mấy vòng quanh sân vận động, không hiểu sao lại nói tới chuyện sau này muốn lấy người như thế nào? Liễu Tinh nói dù lấy ai đi chăng nữa, thà lấy người già hơn chứ không lấy người ít tuổi hơn. Đàn ông ít tuổi hơn mình, có thể trao thân nhưng không thể gửi phận. Đẹp trai quá không tin cậy được, cũng không được lấy người quá giàu, nếu không không biết sẽ phải chia sẻ với bao nhiêu người phụ nữ khác! Bạch Nhạn liền cười nói, vậy có thể lấy một người có quyền không? Liễu Tinh lườm cô, người có quyền thế đều chọn đám môn đăng hộ đối, dù cậu có đánh nhau sứt đầu mẻ trán, cùng lắm cũng chỉ được làm người hầu cho người ta sai bảo mà thôi. Khi đó chỉ là nói đùa, Bạch Nhạn cho rằng chuyện đó mãi mãi chẳng bao giờ liên quan đến mình. Gia cảnh giàu có và sự nghiệp mĩ mãn là tấm gấm vóc dày, cái gọi là tình yêu chẳng qua chỉ là bông hoa tô điểm. Đối với một nhân viên y tá bình thường trong bệnh viện, một cô gái không biết cha mình là ai, điều cô ấy coi trọng không phải là hoa trên gấm, lấy được một viên chức nhà nước là đã có thể cười thầm rồi, những chuyện khác đều quá xa vời, không thực tế. Bạch Nhạn là một người thực tế. Không ngờ, cô không đánh nhau sứt đầu mẻ trán, lại có thể lấy được một “thanh niên quyền quý”. Tân Giang là một thành phố cấp tỉnh, chồng cô là trợ lý thị trưởng của thành phố này, tháng trước vừa tròn ba mươi tuổi, từ trên tỉnh xuống để đánh bóng tên tuổi, hiện được giao phụ trách việc xây dựng thành phố, tuổi trẻ tài cao, tiền đồ rộng mở. - Được rồi, đừng có giày vò trái tim tổn thương của bọn này nữa, biết là cô lấy chồng xịn, chim sẻ biến thành phượng hoàng rồi thưa phu nhân tỉnh trưởng tương lai. Đám y tá đứng chật kín căn phòng trang điểm, giận dỗi lườm nguýt Bạch Nhạn. Bạch Nhạn sợ làm hỏng lớp trang điểm, không dám thể hiện nhiều cảm xúc, nhếch nhếch khóe miệng, ngồi xuống. ... Mời các bạn đón đọc Hoa Hồng Giấy của tác giả Lâm Địch Nhi.