Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thanh Long Đồ Đằng

Thể loại:  Đam mỹ, sư đồ niên hạ, cung đình hầu tước quyền mưu, giang hồ ân oán. Độ dài: 110 chương Editor: Sentancuoithu Truyện này không có văn án, mọi người muốn biết diễn biến câu chuyện thì mời nhảy hố. Tuy nhiên, mỗ đảm bảo không thua kém Đoạ Tiên chút nào, còn có chút lôi cuốn hơn! Nguyên tắc của mỗ: Đam mỹ cổ trang, mỹ nam tử, chung tình 1×1, không phụ tử/huynh đệ, không nhược thụ, không cao H (nếu H cũng phải thanh thủy văn), không luyến đồng, quan trọng nhất là HE, người có tình thân sẽ thành quyến thuộc. Con tym mỗ vốn mong manh dễ vỡ a! *** [Review] Thanh Long đồ đằng ON 13 THÁNG TƯ, 2021 BỞI BERYLTRONG REVIEW ĐAM MỸ Tác giả: Hoài Thượng Editor: Sentancuoithu Bản quyền: Đã có sách, kịch truyền thanh, ký kết game, phim truyền hình, phim hoạt hình Thể loại: cổ đại, cung đấu, giang hồ, hơi huyền huyễn, cường cường, niên hạ Couple: Đan Siêu x Tạ Vân (song khiết) Trung khuyển tướng quân công x Nữ vương tà mị mỹ nhân thống lĩnh cấm quân thụ Truyện không có lôi gì cả, công yêu từ bé, thụ đoạn đầu cứ tưởng có gì đó ám muội với mấy nhân vật khác nhưng sau được giải thích rõ, chả có gì cả, mối tình đầu là công, khiết, có một nhân vật phụ tự bổ não, tức ghê, không phải lôi, editor cũng có giải thích, hãy đọc kỹ Niên hạ: thụ là sư phụ của công, hơn nhau khoảng 7-8 tuổi (truyện không nói rõ, tui chỉ đoán xấp xỉ thôi) Vậy là vào một ngày chủ nhật đẹp trời tui đã hoàn thành tác phẩm đồ sộ này. Truyện khá là hay, có điểm tui thích và có những điểm tui không thích. Vì tác giả miêu tả nội tâm nhân vật không nhiều (nhất là Tạ Vân) nên tui sẽ có một đoạn tâm lý nhân vật bên dưới (quan điểm cá nhân, đúng hay không chỉ có thể hỏi mẹ đẻ) Điểm mà tui thích: Hoài Thượng viết rất là chắc tay, rất thích nội dung truyện, cách dẫn dắt của tác giả. Có khá nhiều cách để gây hấp dẫn, trong truyện này là đảo lộn timeline, quá khứ hiện tại đan xen trong sự mơ hồ về ký ức của công. Hoài Thượng thích viết chủ công mà, gu của chị có vẻ như là thụ đứng trên cao, một người rất khó với tới, công thì từng bước cố gắng để sánh vai với thụ nên tâm lý Đan Siêu sẽ được miêu tả rõ nét hơn. Tuy nhiên cổ đại có vẻ như không phải sở trường của chị (chỉ có 2 bộ tính đến hiện tại) nên phong cách viết khá là khác với mấy bộ hiện đại. Truyện mang hơi hướng cổ phong, có một cái gì đó rất buồn, như một thư tịch phủ bụi, lối văn chủ yếu là tự sự thôi cho nên nội tâm nhân vật hơi ít, độc giả chỉ có thể hình dung qua những hành động của nhân vật (hack não độc giả ghê, lại là phong cách đào hố để đấy của các đại thần). Vì vậy, cảm nhận của tui về nhân vật cũng không quá gần gũi, đọc truyện cứ như một bộ cung đình bí sử chi tiết vậy, cảm giác giống xem phim hơn.  CÓ SPOIL: Nói về thụ trước đi, Tạ Vân, sinh ra là Ẩn Thiên Thanh (Thanh Long ấn không thuần chủng). Tương truyền có 4 dòng tộc Bạch Hổ, Huyền Vũ, Thanh Long, Phượng Hoàng mang trong mình sức mạnh cường đại, dấu ấn phân biệt chính là hình xăm hiện trên cơ thể khi khai ấn. Cũng tương truyền rằng, người muốn đi lên ngôi cửu ngũ chí tôn cần có Thanh Long phò trợ (Tạ Vân phò trợ chính là Đan Siêu). Nhưng 4 tộc này từ xa xưa đã luôn mâu thuẫn nên gần như biến mất, số lượng tộc nhân còn lại rất ít. Tạ Vân Tuy nhiên, trong cuộc đời Thanh Long (3 tộc khác cũng thế), số lần khai ấn có hạn, cố vượt hạn mức thì sẽ chết. Tương truyền, có loại cây Phược long thảo có thể ép buộc Thanh Long khai ấn, vậy muốn kháng cự khai ấn thì làm thế nào? Có rất nhiều biện pháp nhưng hữu hiệu nhất chính là chịch, và từ đó chúng ta đã có màn H lần 2 của cặp đôi chính. Ok, thôi giải thích thân thế vậy thôi. Tạ Vân từ nhỏ mất mẹ (mẹ cũng là Thanh Long tộc nhân), được Doãn Khai Dương – chưởng môn Ám môn thu dưỡng, rèn luyện khổ cực phục vụ cho Ám môn. Ám môn có thể hiểu là một tổ chức mật thám chuyên phò trợ hoàng đế hoặc người được chọn làm hoàng đế.  Trong lần suýt chết khi đang làm nhiệm vụ của Ám môn (khỏng 8 tuổi), Tạ Vân gặp Võ Tắc Thiên (chưa lên làm hoàng hậu) ở Cảm Nghiệp tự (chùa), Võ thị cho y nước, thức ăn, cứu y 1 mạng, Tạ Vân ghi nhớ suốt đời, nguyện trung thành tận tâm với Võ thị. (Võ thị cũng coi y như con vậy) Trong một lần cung đấu, Tạ Vân (17-18 tuổi) phải chịu tội đi đày ở Mạc Bắc, tại đây y gặp Đan Siêu – một thiếu niên nô lệ rất khổ cực. Tạ Vân cứu cậu một mạng, thu dưỡng cậu làm đồ đệ, dạy viết chữ, võ công. 2 người cùng sống những năm yên bình nơi Mạc Bắc. Đan Siêu thật ra chính là con của Võ hậu và Tiến đế Thái tông, vì lý do khắc thân nhân mà bị vứt đến Mạc Bắc, sống cuộc đời nô lệ khổ cực, cho đến lúc gặp Tạ Vân mới biết cái gì là hạnh phúc, yên bình và tình yêu. (Tạ Vân lúc này cũng biết Đan Siêu yêu mình nha) Nhưng tất nhiên yên bình cũng không lâu. Trong một lần cung biến, Võ hậu phát hiện ra điềm báo Đan Siêu có thể là người ngăn chặn mình bước lên ngôi Hoàng đế, bèn hạ lệnh cho Tạ Vân giết. Và chúng ta đã có một câu chuyện quá khứ ngược luyến tình thâm. Tạ Vân do dự giữa giết và lợi dụng Đan Siêu sau này làm đường lui cho mình, và y chọn cái sau. Y phong ấn ký ức của Đan Siêu (lúc đó khoảng 17-18), một đường trốn thoát về thành Trường An, gửi hắn trong một ngôi chùa (quên tên òi) mong hắn sống cuộc đời tu tâm dưỡng tính yên bình. Và đây, cuối cùng cũng đến timeline đầu truyện, trong một lần cung đấu, Đan Siêu rất có khả năng thành đối tượng bị vu oan giá họa mất mạng, Tạ Vân bèn giúp Đan Siêu thoát chết, từ đây 2 người dây dưa không dứt. Thế thôi nhé, muốn biết timeline hiện tại thì nhảy hố thôi, tui chỉ nói về thân thế 2 người thôi. Quyển 1 sẽ đưa độc giả đến giang hồ võ lâm, quyển 2 và 3 chính là cung đấu. Phong cách của Hoài Thượng vẫn không thay đổi, vẫn là 2 nhân vật chính tự ngược nhau, vẫn là những tình tiết gây ức chế đầu truyện và càng đọc về sau càng hay. Có một câu trong truyện mà tui rất tâm đắc về tình cảm của 2 nhân vật chính (về cuối mới thể hiện rõ): “Hắn một đời này tu qua Phật pháp, cũng cầm binh đánh giặc, từng làm nô lệ, cũng làm Đại tướng quân. Vạn dặm hoang mạc tái ngoại cùng Trường An cửu ngũ chí tôn đều đã trải qua. Bất luận hắn ở nơi nào, là thân phận gì, Tạ Vân đều vẫn luôn ở bên hắn, sau khi chết cũng thế.” Đánh giá về tổng thể truyện rất hay, tui rất thích nội dung và cách xây dựng truyện, nhân vật của tác giả. Nếu như không có mấy điểm mà tui không thích sau thì chắc chắn đây sẽ là một bộ truyện tui tâm đắc mà đọc lại lần nữa. Điểm tui không thích: Tại sao tác giả cứ phải cho mấy thằng nam phụ vào vậy, khó hiểu vcl. Mặc dù phế vật nam phụ (Cảnh Linh) chưa chấm mút được cái éo gì nhưng nó cứ tự bổ não cảnh chịch của nó với thụ (kiểu nó chịch thằng khác xong nó cố nghĩ thằng khác đấy là thụ để dục vọng nó high á), điên tiết vãi, cứu, nếu bỏ mấy tình tiết đấy đi thì truyện đọc sảng khoái hơn nhiều. Mà sao phế vật họ Cảnh đấy sống dai thế không biết, mấy lần đánh nhau với thụ, miêu tả kiểu kinh mạch đứt đoạn, máu chảy ròng ròng, cứ như éo là người nữa mà một thời gian sau vẫn sống nhăn răng vậy ??? Còn hạ xuân dược thụ nữa chứ. ĐM thứ hạ đẳng. Mà đoạn này rất là OOC nhân vật phụ nhá, tâm lý của nó thiên về ngưỡng mộ cùng ganh tỵ muốn vượt qua nhiều hơn là tình cảm mà, cho nên đoạn nó hạ xuân dược thụ cảm thấy thật ba chấm, chắc tác giả cố tình đẩy vào để chúng ta được thấy màn H đầu tiên của 2 nhân vật chính một cách không quá miễn cưỡng đây mà. Dành cho những bạn đã đọc, cảm nhận tâm lý Tạ Vân: Trước tiên là màn giết đi giết lại Đan Siêu nơi Mạc Bắc đi, như tui đã nói, đó là sự do dự của y giữa giết và lợi dụng (chắc có cả tình cảm xen lẫn nữa) và cuối cùng y chọn cái sau. Tiếp theo là màn giả gái của Tạ Vân, chắc là che giấu thân phận tiện thể bẻ thẳng công, nhưng không, công nó éo thẳng lại được nữa rồi, nó chả có cảm xúc gì với một cô nương xinh đẹp tuyệt trần như vậy cả. Tiếp theo là màn cho thuộc hạ quyến rũ công và dẫn công đi thanh lâu. Có thể đây cũng là Tạ Vân thử thách tình cảm của công và cũng thử thách chính mình. Vì để bước lên ngôi Hoàng đế thì không thể có dù chỉ là thứ tình cảm nam nữ chứ đừng nói là đoạn tụ. Tất nhiên là cũng chả có đoạn chấm mút nào rồi, Đan Siêu thì vẫn rung động bởi Tạ Vân. Tạ Vân cũng chỉ đành mặc kệ thứ tính cảm trái luân thường đạo lý này. Ok thế là hết mấy đoạn tui ức chế rồi. Bài review khá là dài tại truyền nhiều hố quá mà. Artist: 张壮壮士 Eary果果 icearuze1997 霜白黧黑 VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC 25.10.2020 Beryl - berylss.wordpress.com *** Tác giả: Hoài Thượng. Editor: sentancuoithu Thể loại: Đam mỹ cổ đại, lịch sử, hư cấu, cung đấu, cường cường, chung tình, HE Đánh giá: Hay ngang bằng Ma Đạo Tổ Sư! (Điểm: 13/10) Nguồn: lilian357.wordpress.com Gần đây Biển học được 1 từ mới: lọt hố, nghĩa là sa vào việc đọc mê mẩn 1 bộ truyện nào đó. Nghĩ cũng đúng, đọc thử vài trang / vài chương rồi bị lọt hố 1 cách tự nguyện vui vẻ luôn. Hôm trước vừa viết review lần 2 cho Ma Đạo Tổ Sư, cứ nghĩ rằng đó sẽ là bộ đam mỹ / bộ truyện hay nhất 2018 Biển từng đọc, nhưng chưa đầy 2 ngày sau thì phát hiện ra bộ Thanh Long Đồ Đằng, còn muốn hay hơn MĐTS, và hay hơn nhiều so với Đế Vương Công Lược. Tổng quan nội dung: Thanh Long Đồ Đằng là câu chuyện về mối duyên giữa Thống lĩnh cấm quân Tạ Vân và nam tử Đan Siêu, đặt trong bối cảnh ba đời Hoàng đế Đại Đường. Mối duyên (không biết là lương duyên hay nghiệt duyên) kéo dài từ lúc Đan Siêu còn là tiểu tử yếu ớt bị bán làm nô lệ nơi hoang mạc ngàn dặm cát vàng phía Bắc, được thanh niên Tạ Vân chuộc về nuôi nấng dạy dỗ. Công ơn như núi, Đan Siêu đối với Tạ Vân sớm nảy sinh lòng kính ngưỡng xen lẫn chân tình trong trẻo của tuổi trẻ. Nhưng đến một ngày, Tạ Vân cầm Thất tinh Long Uyên kiếm một mực muốn giết Đan Siêu đang vết thương đầy người quỳ trên cát vàng… Hai năm sau, Đan Siêu ký ức bị phong bế, thanh tịnh làm một đại sư trong Từ Ân tự, một buổi tối tình cờ gặp kiệu của Thống lĩnh cấm quân đi ngang, màn kiệu vén lên, để lộ một gương mặt vốn đã khắc sâu trong tâm tư của hắn suốt cả thời thơ ấu. Tạ Vân: y __ Đan Siêu: hắn (thống nhất xưng hô cho dễ nhớ) TẠ VÂN: Nhân vật thụ này cường đến mức ban đầu Biển cứ nghĩ y là công. Tác giả miêu tả vẻ đẹp của Tạ Vân tà mị cứ như hồ ly tinh, phong cách làm việc quyết đoán, ra tay tàn độc, thành thạo mưu ma chước quỷ trong triều đình. Cả bộ chính văn 110 chương + 2 phiên ngoại, Tạ Vân không lần nào nói yêu Đan Siêu, trong khi người kia từ lúc rất nhỏ đã đem lòng mê luyến y, nhưng ngẫm kỹ lại thì suốt cả đời Đan Siêu luôn có Tạ Vân đồng hành, nhiều lần cứu tính mệnh của nhau. Tạ Vân từ nhỏ đã chịu ơn Võ Hậu, thân bất do kỷ, trước mặt Đan Siêu suốt ngày cứ lấy lý do “tại ta ích kỷ, tham quyền lực vinh hoa phú quý” để giải thích cho những hành động của mình, nhưng theo cảm nhận của Biển thì y là một người trung thành tận tâm và không thiếu lòng nhân ái, chỉ vì thời cuộc đưa đẩy, y lại hiểu rõ chỉ kẻ mạnh mới có thể tồn tại, nên đành cắn răng bỏ mặc những sinh mệnh yếu đuối lâm vào tuyệt diệt. Rất nhiều lần, những hành động của Tạ Vân khiến Biển tức tối hoặc đau lòng thay cho Đan Siêu, nhưng đã sống trong loạn thế, chỉ cần mềm lòng hoặc sơ sẩy một ly thì sẽ lập tức rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, nên Biển cũng cố gắng thông cảm cho Tạ Vân! ĐAN SIÊU: Truyện này có vẻ hơi ngược công, từ đầu đến cuối toàn thấy Đan Siêu bị Tạ Vân ăn hiếp (tuy thật sự thì Tạ Vân mới là người bị “ăn + hiếp”). Cũng giống như với bộ Ma Đạo Tổ Sư, trong bộ Thanh Long Đồ Đằng thì Biển thích thụ hơn công, dù Tạ Vân khá ác liệt chứ không ngoan hiền dễ thương như Ngụy Vô Tiện (cái tên ma đạo tổ sư đó mà ngoan hiền dễ thương???). Tuy thích thụ hơn công nhưng Biển vẫn công nhận hình tượng Đan Siêu trong truyện này phải nói là được xây dựng hoàn hảo. Hắn từ lúc còn bọc trong tã lót bị song thân sai người ngàn dặm vứt ra chốn hoang mạc, trở thành nô lệ bị trói bị đánh, lúc tưởng sắp mất mạng thì được sư phụ cứu, đem về nuôi dưỡng dạy dỗ, ở nơi đại mạc cây cỏ không mọc nổi mà sư phụ còn dạy được hắn đọc sách viết chữ. Đan Siêu ôm mối chân tình suốt 20 năm, trải qua núi đao biển lửa cùng địa ngục nhân gian, từ từ bồi dưỡng chính mình trở thành nam nhân trưởng thành mang sức mạnh cường đại, anh tuấn khí phách. Điều Biển thích nhất ở nam nhân này là hắn không hề ngốc, từ một hài tử nô lệ nơi hoang mạc trở thành đại sư trong chùa, rồi thành đại tướng quân chinh chiến sa trường, lúc nào hắn cũng dùng những kiến thức sư phụ dạy kết hợp với tư chất thiên phú của bản thân để đối nhân xử thế, biết người biết ta. Điều thứ hai Biển thích ở Đan Siêu là hắn chung tình, tình cảm cả đời đều dành cho duy nhất một người. Biết rằng chỉ là nhân vật trong sách, nhưng nữ nhân mơ mộng như Biển đương nhiên là đọc cũng không tránh khỏi mộng mơ một chút. “Hồi bẩm Thánh thượng, là thần trước kia khi lưu lạc nơi Đại Mạc định ra hôn ước, hiện giờ đã có hơn mười năm. Tuy rằng bởi vì đủ loại nguyên nhân vẫn chưa cưới qua cửa, nhưng bất luận thương hải tang điền, thế sự biến thiên, thần trong lòng thủy chung chỉ ái niệm một người đó. Hy vọng một ngày có thể quang minh chánh đại mà tiến đến nghênh thú. Nguyện vọng này đến chết cũng không thay đổi”. Cả hai nhân vật chính đều được xây dựng hình tượng đặc sắc, ghi dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc. Võ Tắc Thiên trong truyện này tuy chỉ là nhân vật phụ nhưng được tác giả khắc họa sinh động, lột tả được bản chất gian hùng của một vị nữ nhân chính khách lưu danh kim cổ. Một điều nữa Biển thích trong Thanh Long Đồ Đằng là các nữ phụ không quá đáng thương. Không có nữ phụ nào ôm mối tình vô vọng với hai nam chính, cũng không có cảnh khóc lóc nhõng nhẽo rợn người =)). Khoảnh khắc rơi lệ duy nhất và thấm thía nhất trong truyện là khi Đan Siêu khóc vì Tạ Vân. Đừng vội thất vọng hoặc chán nản khi nghe nói công rơi lệ, hãy đọc để biết công rơi lệ trong tình huống nào, sau đó sẽ càng rung động mãnh liệt trước độ hay của câu truyện này. Vì truyện có yếu tố huyền huyễn nên dĩ nhiên cũng có những cảnh miêu tả nội lực thâm hậu, đánh nhau toàn dùng khinh công, tốc độ mắt người không nhìn kịp, Thanh Long Huyền Vũ hiện nguyên hình đại chiến… nhưng đọc vẫn có cảm giác rất chân thực, không ảo ảo như các bộ của Nhĩ Nhã. Trước giờ Biển ghét đọc truyện / xem phim có yếu tố cung đấu, nhưng khi lọt hố bộ Thanh Long Đồ Đằng thì Biển thản nhiên bình tĩnh “đi” hết 112 chương truyện cung đấu mà không bỏ lỡ đoạn nào. Đọc mới thấy chỗ nào có nhân tâm thì chỗ đó có thị phi, phàm là người địa vị càng cao mà càng thiếu nhân đức + tư cách thì chỉ khổ cho con dân hèn mọn. Kẻ làm vua có thể vì quyền lực của mình mà chiếm đoạt bao nhiêu nữ nhân cũng được, sau đó lại vì quyền lực mà coi rẻ sinh mệnh của cả con ruột, đuổi tận giết tuyệt cả nhi tuổi nhỏ tuổi. Càng đọc thì Biển càng nghĩ đến một vấn đề: Giang sơn càng rộng lớn thì cần đến cả bộ máy lãnh đạo chứ không thể dựa vào sức một người mà cai trị, nhưng từ xưa đến nay chưa thấy bộ máy lãnh đạo nào đồng lòng vì giang sơn, mỗi kẻ đều vì bản năng mà vun vén cho chính mình, tranh đoạt danh lợi cho bản thân, phải chăng vì vậy mà thế gian này từ quá khứ đến hiện tại đến tương lai chẳng bao giờ trở thành thiên đường nơi người người tương thân tương ái với nhau được? Tuy biết sẽ có nhiều ý kiến phản đối khi Biển đem các bộ kiếm hiệp đam mỹ của các tác giả hậu bối ra so sánh với tác phẩm kiếm hiệp kinh điển của các vị tiền bối, nhưng những bộ đam mỹ mà Biển đã kiên nhẫn đọc hết quả thật rất xuất sắc. Truyện kiếm hiệp của các tiền bối thường hay phong kiến quá mức, trọng nam khinh nữ, hoặc xây dựng hình tượng các nhân vật nữ nếu không chảnh cún, xin lỗi, chảnh mèo thì cũng ngu ngốc mít ướt hoặc lụy tình quá mức, ngoài khóc lóc đi tu hoặc mặt lạnh đi giết người vì tình thì chả nghĩ ra cách nào khác để tiếp tục sống. ____ Trong khi, những bộ kiếm hiệp đam mỹ của các tác giả hậu bối mà Biển từng đọc đều có cốt truyện và lối kể truyện mới mẻ, không đi vào lối mòn chỉ toàn H văn (cảnh hot) như một số truyện đam mỹ tầm thường khác. Có lẽ vì các tác giả cũng còn trẻ hoặc chỉ chớm trung niên nên hiểu rõ xu hướng và sở thích đọc của người trẻ. Đọc các bộ truyện Ma Đạo Tổ Sư, Thanh Long Đồ Đằng và Đế Vương Công Lược, Biển thường xuyên tự hỏi tác giả là bậc cao nhân như thế nào mà viết được những áng văn khiến nhân gian phải kinh ngạc ngưỡng mộ như vậy. Ban đầu Biển đọc thử Thanh Long Đồ Đằng là vì tựa truyện, có những tựa sách và bìa sách chỉ cần nhìn vào thì có cảm giác truyện sẽ hay (ừ thì thỉnh thoảng cũng gặp tình huống ngược lại), thêm một lý do kiên nhẫn đọc tiếp là vì Nguyên Tắc Edit của dịch giả sentancuoithu “Đam mỹ cổ trang, mỹ nam tử, chung tình 1x1, không phụ tử / huynh đệ, không nhược thụ, không cao H (tức là không có cảnh nóng khẩu vị nặng), không luyến đồng, quan trọng nhất là HE, người có tình thân sẽ thành quyến thuộc”. Chỉ cần đọc phần Nguyên Tắc Edit này thì Biển đã yên tâm mà nhảy hố. Quả thật không thất vọng, Thanh Long Đồ Đằng là một bộ tiểu thuyết đam mỹ cổ đại lịch sử vừa hùng hậu vừa thâm tình, lại không thiếu phần hài hước, rõ ràng đọc cảm thấy rất ngược, máu chảy đầu rơi, người vô tội chết oan vô số, lời lẽ của thụ dành cho công rất tàn nhẫn nhưng không hiểu sao Biển cứ liên tục bật cười, chả lẽ đầu óc có vấn đề =)) Phần lịch sử trong Thanh Long Đồ Đằng được lồng ghép, bẻ cong, hư cấu đến mức thượng thừa. Biển đọc xong đã chăm chỉ tra cứu wikipedia và biết được hai nhân vật chính không hề có thật trong lịch sử, lại được tác giả sáng tạo ra và đặt vào bối cảnh vô cùng thân thiết với Võ Tắc Thiên. Một số yếu tố lịch sử về các trận đánh, các sự kiện binh biến cũng được hư cấu nhưng bút pháp lưu loát thành thục, đọc không có chút gượng ép nào. Cuối truyện có nói đến Địch Nhân Kiệt, hình tượng Địch Công bị hạ thấp đáng thương, thay vì anh minh thần võ như trong truyện của Robert Van Gulik thì lại là một lão quan suốt ngày lo lắng đến chuyện lập hậu của đế vương *haha* Tác giả cũng rất am hiểu nhân tâm, từng phản ứng – lời nói – hành động của các nhân vật trong truyện đều hợp lý đồng thời cũng đủ bứt phá để thích hợp với bối cảnh tiểu thuyết, không nhạt nhẽo tầm thường. Có nhiều đoạn về mưu mô cung đình hoặc triết lý cuộc sống được viết rất hay, rất đáng lưu ý.. “Mẫu thân thì lại làm sao? Trên đời này ngay cả thân sinh phụ mẫu cũng có nhiều kẻ hại chết hài tử, người biết không?! Có kẻ lòng dạ tàn nhẫn dùng đánh chửi hại chết thân tử, có lẻ ngu muội dùng cưng chìu hại chết thân tử, lại còn có kẻ ngoan độc không thông lại quyết giữ ý mình, dùng độc dược mang tên mỹ miều là tình thương của mẫu thân đem mọi người xung quanh hài tử - ngoại trừ chính nàng – mà hại chết, khiến cho hài tử hít thở không thông, sống trong cô độc cùng tuyệt vọng, so với cái chết còn đáng sợ hơn, ngươi không biết sao?!” >> đọc đoạn này mà giật mình.. Hoặc ““Thế nhân phần lớn hô hào rùm beng trung nghĩa, nhưng trên thực tế mỗi người đều sẽ lựa chọn con đường có lợi nhất cho mình, cùng đúng sai không có quan hệ gì”. H văn trong Thanh Long Đồ Đằng không quá kịch liệt (chỉ mãnh liệt thôi) nhưng khiến Biển thật sự động tâm, cảm thấy rất hay và cảm động. Đọc nhiều truyện đam mỹ mới biết viết (và dịch) H văn là cả một nghệ thuật, phải làm sao để giảm tối thiểu phần thô thiển mà vẫn đủ đầy phần ân ái đam mê. H văn trong Thanh Long Đồ Đằng và Đế Vương Công Lược là dạng thanh thủy văn, còn H văn trong Ma Đạo Tổ Sư thực kinh khủng nha, cần chuẩn bị tinh thần trước khi đọc ;) Trích đoạn một chút H văn trong Thanh Long nè “Linh hồn Đan Siêu giống như bị xé rách thành hai nửa, một nửa hận không thể quỳ gối xuống đất, đem toàn bộ thân tâm phụng hiến, cầu xin được một khắc rủ lòng thương; một nửa khác lại điên cuồng kêu gào dục vọng tội ác, giống như từ sâu trong lòng vươn ra ma trảo, giờ phút này muốn đem người dưới thân nuốt vào trong bụng, từ nay về sau triệt để của riêng mình mình”. Tuy Thanh Long Đồ Đằng là truyện HE nhưng cái kết sau cùng vẫn làm Biển bùi ngùi chớm rơi lệ. Trong lúc đọc Ma Đạo Tổ Sư thì khóc một lần, đọc Thanh Long Đồ Đằng thì khóc hai lần. Đọc hết một bộ truyện tuyệt vời cũng giống như phải tạm biệt một người rất thú vị để ai về nhà nấy, tuy vẫn có thể gặp lại nhưng vẫn thấy luyến tiếc, chỉ muốn được giữ luôn bên cạnh để bất cứ khi nào cũng có thể nhìn ngắm nói cười, đây phải chăng là tâm lý chiếm hữu quen thuộc của con người đối với những gì mình yêu thích? Biển vừa đọc vừa lưu lại thành file Word hơn 1000 trang size chữ 13, đọc trong vòng 4 ngày, chắc không thể tính là đọc nhanh. Nay đã gặp được hai bộ truyện hay và hoành tráng ngang nhau nên không dám nói bộ nào là hay nhất từng đọc trong năm 2018 nữa, lòng chỉ có thể ẩn tàng vui sướng vì trong quãng đời đọc sách vô tình bắt gặp những áng văn tuyệt bút như thế. Biển cũng xin gửi lời cảm ơn và tán thưởng đến editor sentancuoithu vì đã cất công dịch một bộ truyện hay và dài như vậy, chuyển ngữ rất lưu loát mượt mà, tuy chỉ đăng trên mạng nhưng hoàn toàn không có lỗi chính tả, những từ ngữ Hán Việt đọc khá dễ hiểu, thơ phú trong truyện được dịch nghĩa chính xác, các sự kiện lịch sử được chú thích rõ ràng, Biển hy vọng nếu sau này Thanh Long Đồ Đằng được xuất bản sách giấy thì editor sẽ được trả công xứng đáng. Ngoài ra cũng hy vọng bộ truyện này cũng sẽ được chuyển thể truyện tranh, hoạt hình, phim người thật đóng để con dân có thể mãn nhãn thưởng thức. Cảm ơn những ai đã đọc hết review này ^^ (Sea, 10-11-2018) - godylevol.blogspot.com Mời các bạn đón đọc Thanh Long Đồ Đằng của tác giả Hoài Thượng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em - Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Em tìm trong biển người mênh mông một trái tim có cùng nhịp đập, một tâm hồn duy nhất bầu bạn cùng em. Tìm được, là hạnh phúc; không tìm được, là số mệnh... Anh xuất thân là lính bắn tỉa của Đại đội Trinh sát. Một người lính Trinh sát, đối với con người hay sự việc đều có khả năng nhận biết và thẩm định một cách chuẩn xác. Còn một tay súng bắn tỉa, khi đã xác định được mục tiêu thì việc duy nhất phải làm là lập tức xuất kích. Thật không may, anh có đầy đủ phẩm chất của cả hai dạng trên. Đối với cô lại càng không may, bởi vì cô là mục tiêu của anh. Đây không phải là câu chuyện về một tình yêu mù quáng, cũng không phải là câu chuyện rung động đất trời. Đây là câu chuyện về hai tâm hồn đã hết hy vọng với tình yêu, nhưng lại vô tình gặp gỡ nhau giữa dòng năm tháng. Ban đầu, chính cô cũng không ngờ rằng, lời hứa của một quân nhân, khi đã nói ra, thì đó chính là lời hứa trọn đời trọn kiếp… *** Bánh bảo nhỏ - kết tinh tình yêu của Nghiêm Chân và Cố Hoài Việt ra đời vào một ngày tuyết rơi nhiều. Trải qua thiên tân vạn khổ, rút cuộc mẹ con cũng bình an, cả nhà họ Cố kích động không thôi. Bánh bao nhỏ đem mẹ của mình lăn qua lăn lại quả thật rất lợi hại khiến cho Nghiêm Chân ngủ thật lâu mới tỉnh lại, sau đó phải tĩnh dưỡng vài ngày mới khôi phục lại như bình thường. Mấy ngày nay Cố lão phu nhân rất vui vẻ, ôm lấy cháu gái bảo bối không buông tay, ngay cả ba của bánh bao nhỏ muốn ôm con cũng phải được sự đồng ý của mẹ mình. Mẹ bánh bao vừa mới ôm tiểu bảo bảo của mình vào trong lòng, thời điểm bánh bao cảm nhận được tình mẹ thì lại không khóc nữa khiến cho Cố lão phu nhân đi theo vào cũng phải gạt nước mắt. Mà bánh bao có một đôi mắt đen nhuận sáng người, đôi mắt nhỏ nhìn lấy ba ở một bên đang ôm lấy mẹ mình, cái miệng nhỏ nhắn mở ra một chút... khóc. Và ngay sau đó là một loạt cảnh luống cuống tay chân... Ở trong bệnh viện hai tuần, Nghiêm Chân mới được trở về nhà. Cố lão phu nhân cũng không vội vã trở về, ở lại giúp hai vợ chồng bế cháu rồi còn chiếu cố Nghiêm Chân trong thời gian cô ở cữ. Bạn nhỏ Cố Gia Minh đối với em gái nhỏ mới sinh này cảm thấy rất mới mẻ, muốn sờ nhưng lại không dám sờ. Thật vất vả do dự vươn cánh tay ra thì lại bị bà nội quát cho, "Cháu phải đi rửa tay trước đi." Bạn nhỏ nào đó dẫu môi, chạy đến nhà vệ sinh giặt sạch khăn, rửa sạch tay lai chạy trở lại. cậu bé muốn ôm bánh bao nhỏ, nhưng Cố lão phu nhân sợ cháu trai mình tay còn nhỏ mà ôm lấy em gái sợ sẽ để ngã nên không để cho cậu bé ôm. Cái này làm cho bạn nhỏ Cố Gia Minh thương tâm, chạy trở về phòng của mình, vừa vặn gặp Nghiêm Chân mới lên sân thượng thu dọn tã đi xuống. Bạn nhỏ mếu méo, hướng góc tường nhích lại dần, không nói chuyện. Nghiêm Chân sờ đầu của cậu bé, "Gia Minh, Con thế nào mà lại không nhìn được vậy?" Nếu như ở trong nhà lúc bình thường thì Nghiêm Chân hỏi như vậy tuyệt đối không thành ván đề gì, tiểu gia hỏa này làm nũng rồi cứ thế qua đi. Nhưng hiện tại, đúng vào lúc bạn nhỏ Cố Gia Minh đang có cảm giác ủy khuất mà Nghiêm Chân lại hỏi như vậy, ủy khuất càng tăng lên. Tiểu tử này mếu miêng, bắt đầu xoắn ngón tay mà chỉ chỉ, oa oa khóc lên. Một bên ôm Nghiêm Chân, một bên gạt nước mắt, "Ô ... Ô..ô....ô.." Nghiêm Chân rút cuộc nhận thấy được có cái gì đó không thích hợp, đem mọi thứ để sáng một bên rồi ngồi xổm xuống hỏi, "Con làm sao vậy? Như thế nào lại khóc?" Tiểu tử kia vừa gạt nước mắt vừa khóc, "Mọi người không thích con....ô...ô..ô) "Ai nói?" "Mọi người đều thích em gái. Ô...ô..." Tiểu tử kia khóc thút thít đem chuyện vừa rồi nói ra, Nghiêm Chân nghe xong nhịn không được mà nở nụ cười. Cô nhẹ nhàng vỗ lên khuôn mặt của cậu bé rồi nói, "Đó là Manh Manh còn nhỏ, cần có người chiếu cô. Lúc con còn nhỏ cũng như vậy, bà nội cũng che chở con như vậy mà." "Con sao lại không biết?" Tiểu tử kia hỏi. "Con mà nhớ mới là kỳ quái đó." Cô véo véo cái mũi của cậu bé, "Gia Minh không thích em gái sao?" Tiểu tử kia có chút rối rắm, "Con không biết." Ngón tay lại xoắn lại, "Bà nội không cho con ôm." Nghiêm Chân cười cười, "Vậy tối hôm nay chờ bà nội ngủ rồi, con vụng trộm dậy ôm em gái được không?" "Thật sao?" Tiểu tử kia nhất thời nóng lòng muốn thử. "Đương nhiên." Đêm đó Cố Hoài Việt không có về nhà. Gia Minh cùng bà nội ngủ trong một phòng, rút cuộc phải đợi cho bà nội ngủ thì tiểu tử kia mới rón ra rón rén xuống giường, đẩy cửa phòng ngủ của Nghiêm Chân ra, lén la lén lút đi vào. Kỳ thật không cần nói cũng biết, Nghiêm Chân để lại cho cậu bé một chiếc đèn ngủ. Ngọn đèn mở nhạt chiếu lên ánh mắt đang sáng lên của bạn nhỏ Cố Gia Minh. Cậu bé đến gần cái nôi của bánh bao nhỏ, nhìn bộ dạng ngủ say của em gái sau đó thật cẩn thận vươn cánh tay chạm vào. Cậu bé chạm vào khuôn mặt của em gái một chút, rồi lại một chút, rồi lại một chút nữa. Bánh bao nhỏ hình như là không vui trở mình, thế là bạn nhỏ Cố Gia Minh nhanh chóng thu tay. "Làm sao vậy?" Nghiêm Chân xoa xoa đầu cậu bé, cười hỏi. "Rất mềm mại." Tiểu tử kia nuốt nước miếng rồi nói, "Con nghĩ muốn ăn thạch hoa quả." Nghiêm Chân đứng sững sờ ở đó, vẫn là bị tiểu tử này chọc cho cười. Tiểu gia hỏa này... thật là... Mời các bạn đón đọc Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em của tác giả Scotland Chiết Nhĩ Miêu.
Hương Mật Tựa Khói Sương - Điện Tuyến
Yêu, hận đan xen, rút cục ai mới là người yêu nàng thật lòng, ai mới là người nàng thật lòng trao chọn trái tim? Hương Mật Tựa Khói Sương là câu chuyện tình yêu lãng mạn có ngọt ngào, có đau thương và thật sự sâu sắc. Với lối viết logic, hài hước và vô cùng hấp dẫn tác giả Điện Tuyến đã mở ra một cánh cửa cho độc giả đi vào thế giới của thần tiên. Mặc dù được thổi vào những yếu tố thần tiên nhưng câu chuyện tình yêu trong truyện vẫn hết sức gần gũi bởi ở đó chúng ta sẽ tìm thấy những rung cảm, những xúc động, những yêu hận đan xen. Cẩm Mịch là con gái của Hoa Thần Tử Phân, nhưng lại bị phong điểm dưới dạng một quả bồ đào và giam giữ trong Thủy Kính vạn năm để hoàn toàn đoạn tuyệt với vết thương lòng khiến người ta đau xé ruột gan. Mặc dù Hoa Thần đã cho Cẩm Mịch uống Vẫn đan để diệt tình tuyệt ái nhưng cũng không thể tránh được mối lương duyên của nàng với Húc Phượng và Dạ Thần - hai người con của Thiên Đế. Một chữ duyên đã vô tình làm cho nàng rơi vào mối tình với một Húc Phượng mạnh mẽ, quyết liệt như lửa, một Dạ Thần sâu sắc ôn nhu như nước. Giữa một Húc Phượng rực rỡ lóa mắt như ánh mặt trời, một Dạ Thần tĩnh lặng dịu dàng như ánh trăng, Cẩm Mịch phải lựa chọn ra sao khi ngay cả yêu là gì nàng cũng không hề biết. Thượng cổ, Thiên Nguyên hai mươi vạn năm, tiết sương giáng. Hoa Thần Tử Phân sau khi sinh hạ sinh con gái thì từ trần, trước khi lâm chung đã cho kỳ nữ uống một viên tuyệt tình đan, giao cho thuộc hạ bảo vệ bí mật về kỳ nữ, rồi đem nàng giấu vào trong “thuỷ kính” bốn vạn năm. Kỳ nữ này mang danh Cẩm Mịch. Bốn ngàn năm sau, người con thứ của Thiên đế Hoả Thần Phượng Hoàng bị hại rơi vào “Thuỷ kính”, đã được Cẩm Mịch ngây thơ cứu giúp, hơn một trăm năm ở chung, Hoả Thần dần nảy sinh tình cảm với Cẩm Mịch. Người con cả của Thiên đế là Dạ Thần và Hoả Thần Phượng Hoàng bất hoà với nhau, hắn vốn muốn lợi dụng Cẩm Mịch để bức hiếp Hoả Thần, nào ngờ lại bị Cẩm Mịch cuốn hút… Nơi giao nhau giữa Thiên giới và Ma giới sâu thẳm không lường, cuộc chiến giữa Hoả Thần và Dạ Thần cuối cùng cũng xảy ra. Nhưng nào ngờ, cú đánh cuối cùng không trúng đối phương mà cả hai lại đánh vào Cẩm Mịch mà họ vô cùng yêu… Cẩm Mịch đã hồn siêu phách tán hay linh hồn vẫn còn vương vấn? Giữa Hoả Thần và Dạ Thần cuối cùng người nàng yêu là ai? Thần tiên, yêu quái, người phàm, đâu mới là thân phận cuối cùng của nàng? ~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Vạn vật đều có cách thức tự nhiên của nó, cơ duyên là trời định, nghịch lại tất tạo nghiệt Một niệm lòng tham trỗi dậy, trăm ngàn chướng ngại tới. *** Năm năm trên ruộng sinh thu thảo, buổi buổi trong lầu đón tịch dương. Mây nước mênh mang, trong chớp mắt, bốn nghìn năm đã trôi qua. Tiết Sương giáng(1), trăng lạnh, đêm khuya sương rơi càng nặng. Trong Bách Hoa cung, hai mươi tư vị phương chủ theo thứ tự quỳ phục trên tòa đại điện được lát bằng ngọc lưu ly óng ánh, trầm ngâm chăm chú. Một cơn gió đêm thổi qua, ngoài đại điện bóng cây lay động, rải ánh trăng thành những viên ngọc vỡ rải rác trên mặt đất. Giữa tòa điện, tấm rèm bằng lụa mỏng màu nước nhẹ nhàng đu đưa, giống như hơi thở phập phù yếu ớt của người trong rèm. Người ấy nằm nghiêng trên giường gấm chăn mây, mái tóc đen cài chiếc trâm màu hồng, đôi mắt đẹp khép hờ, dung mạo vô cùng xinh đẹp, tuy sắc mặt trắng bệch yếu ớt nhưng vẫn khó giấu được tư thái phong lưu, đẹp đến mức khiến người ta khó có thể nhìn thẳng. Ánh trăng nồng đậm như sương đọng trên đầu mày khẽ nhíu của nàng. Đột nhiên, hơi thở của nàng trở nên dồn dập, giữa những đợt thở dốc, hương thơm trước vốn phảng phất trong đại điện dần dần trở nên ngào ngạt, giống như muôn hoa cùng nở, trăm hương hội tụ. Chính làn hương thơm nồng đượm ấy khiến hai mươi tư vị phương chủ vốn lạy phục trong đại điện không quản lễ nghi, xôn xao ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ ưu sầu khó giấu trên gương mặt người trong màn, nhưng vẫn không dám cất tiếng. Hoa ngọc lan, hoa hạnh, hoa nhài, hoa quế, hoa phù dung, hoa sơn trà, hoa sen, hoa tường vi… bên trong tấm rèm lụa, giữa không trung, các đóa hoa đủ màu tranh nhau khoe sắc, rồi lại nhanh chóng úa tàn, cánh hoa rơi rụng như mưa, hoa rơi rực rỡ, trong chốc lát đã phủ đầy tòa đại điện lát ngọc lưu li, trông như một biển hoa, rực rỡ mênh mông khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng không nơi nương tựa. Sau khi hoa thủy tiên rơi xuống, bông mai vàng cuối cùng tượng trưng cho mùa đông kiêu hãnh khoe sắc, trong khoảnh khắc, từng cánh từng cánh rơi xuống. Khi cánh mai hồng cuối cùng lưu luyến không nỡ rời rơi vào biển hoa, người trong rèm chấn động mãnh liệt, ho ra một ngụm máu tươi, trên trán bay vút ra một đóa hoa sương, cuối cùng đọng lại thành một giọt nước lóng lánh. Ngón tay trong suốt của người ấy khẽ giơ lên, đón lấy giọt nước rơi xuống, ôm vào trong lòng, trong chốc lát giọt nước hóa thành một bé gái hồng hào. “Chủ thượng!” Mẫu Đơn phương chủ vén bức rèm lụa, quỳ trước giường, đưa tay đón lấy đứa bé đang nhắm mắt ngủ say, cuối cùng không thể kìm nổi khi nhìn thấy khuôn mặt không còn huyết sắc của người nằm trên giường, nước mắt lăn trên gò má. “Truyền lệnh của ta, từ nay về sau, thân thế của con ta sẽ theo ta mà đi, phàm kẻ nào tiết lộ sẽ bị nguyên thần tiêu tán!” Người trên giường hơi thở yếu ớt, ngữ điệu tuy không cao nhưng lại có cảm giác uy nghiêm, trang trọng. “Tuân lệnh! Thuộc hạ kính cẩn tuân theo ý chỉ của chủ thượng! Nếu có nửa phần vi phạm, sẽ tự hủy diệt nguyên thần!” Hai mươi tư vị phương chủ bao gồm cả Mẫu Đơn phương chủ đang bế đứa bé đều trịnh trọng cúi người bái lạy. Người nằm trên giường nhìn thấy đám thuộc hạ lập lời thề, nước mắt rưng rưng, dường như có chút an lòng: “Như vậy thì ta yên tâm rồi, đều đứng lên đi. Mẫu Đơn, ngươi lại đây”. Nàng giơ tay vẫy vẫy một cách yếu ớt, cánh hoa bay múa theo từng cử động của nàng. “Chủ thượng!” Mẫu Đơn phương chủ bế đứa bé tiến lại gần giường. “Cho nó ăn cái này.” Người trên giường cầm một viên thuốc tròn tròn trông như một hạt đàn châu để vào trong tay Mẫu Đơn phương chủ. Mẫu Đơn phương chủ nghe lời đặt viên thuốc vào miệng đứa bé, dùng nước sương đọng trên hoa giúp nó nuốt viên thuốc vào bụng. Trên khuôn mặt gầy gò của người trên giường hiện lên một nét cười an tâm, mong manh đến mức khó có thể nhìn ra. “Đó là Vẫn đan, người uống loại thuốc này đều diệt tình tuyệt ái.” “Chủ thượng, người đây là…?”, Mẫu Đơn phương chủ nghe xong hơi thở như tắc nghẹn. “Vô tình thì mạnh mẽ, không yêu thì thoải mái. Đây là lời chúc phúc tốt đẹp nhất mà ta có thể dành cho con mình. Con ta không thể lại giống như ta đây…” Giống như chất chứa nỗi đau khổ khôn cùng, người nằm trên giường vừa bình phục đôi mày lại nhanh chóng nhíu lại, đưa bàn tay trắng bệch vô lực xoa xoa ngực. “Chủ thượng!” Người nằm trên giường chậm rãi thở ra một hơi: “Không có việc gì đáng ngại”, lại mở đôi mắt đẹp, “Hôm nay là tiết Sương giáng?”. “Đúng vậy.” Đinh Hương phương chủ ở cuối giường trả lời. Người nằm trên giường đôi mắt mơ màng, như đang chìm đắm trong hồi ức mịt mờ, sau khoảnh khắc trầm lặng liền vuốt ve gò má hồng hào như cánh hoa của đứa bé, yếu ớt lên tiếng: “Vậy gọi nó là Cẩm Mịch đi”. “Vâng! Thuộc hạ cung kính chúc mừng Thiếu Thần Cẩm Mịch ra đời!” Hai mươi tư vị phương chủ lần lượt dịu dàng vái lạy. “Miễn đi. Không có Thiếu Thần gì cả, sau khi nguyên thần ta tiêu tán cũng đừng lập nó làm Hoa Thần.” Nàng xua xua tay, chuỗi ngọc trên cổ tay chạm vào nhau, như mưa hiên rơi vào đồ sứ, âm thanh kì ảo vang vọng, cúi đầu cười thê lương: “Làm một vị tán tiên tiêu dao thực là chuyện tốt”. “Xin chủ thượng suy nghĩ kĩ càng, Hoa Giới ta sao có thể một ngày không có chủ?” Dưới điện, Hạnh Hoa phương chủ ngẩng đầu lên lo lắng. “Tâm ý ta đã quyết, đợi sau khi ta qua đời, hai mươi tư người các ngươi hai mươi tư tiết luân phiên chăm sóc muôn hoa, lần lượt làm chủ bốn mùa.” Người nằm trên giường hơi thở yếu ớt, nhưng trong lời nói lại có vẻ quyết đoán không thể nghi ngờ. Nghe được lời này, các vị phương chủ trong điện không nỡ nhìn nàng, đồng thanh nói “Dạ!”, trong tiếng trả lời có vài phần nghẹn ngào. “Để Cẩm Mịch sống trong Thủy Kính, trong vạn năm không được bước ra ngoài Hoa Giới ta nửa bước.” Người nằm trên giường vừa mới tập trung tính toán, đoán rằng trong vạn năm Cẩm Mịch e là sẽ gặp phải kiếp nạn, tuy đã uống Vẫn đan nhưng nàng cuối cùng vẫn không thể yên tâm, mà Thủy Kính có bố trí kết giới, nếu giữ Cẩm Mịch ở nơi này trong vạn năm, có thể hoàn toàn đoạn tuyệt vết thương lòng khiến người ta đau xé ruột gan. Nghĩ tới đây, khóe miệng nàng khẽ nở nụ cười như một bông sen xanh, đôi mắt sáng dần dần khép lại trong nụ cười ấy… Tiết Sương giáng năm Thiên Nguyên hai mươi vạn tám nghìn sáu trăm mười hai, Hoa Thần Tử Phân qua đời, trăm hoa tàn úa. Đêm đó, trong thiên đình lại có một nơi vui vẻ an hòa, các tiên dự tiệc cùng chúc mừng Thủy Thần Lạc Lâm và Phong Thần Lâm Tú kết duyên ân ái. Hoa Giới vì để tang Hoa Thần, mười năm sau đó trăm hoa đều tiếc thương, giấu nhụy không nở. Trong mười năm trên đời không có đóa hoa nào nở, trong trời đất không có sắc màu. Cho đến mười năm sau, hết hạn để tang, trăm hoa lại đua nhau khoe sắc. Năm năm trên ruộng sinh thu thảo, buổi buổi trong lầu đón tịch dương. Mây nước mênh mang, trong chớp mắt, bốn nghìn năm đã trôi qua. Biển xanh biến thành nương dâu, nương dâu biến thành biển xanh, mọi vật đổi thay, cuối cùng cũng chẳng có gì mới mẻ. Một đám thần tiên ngày ngày lên thiên đình vào giờ Mão(2), xử lí mấy việc lặt vặt thường ngày, lúc nhàn hạ thì đấu thơ thưởng rượu gọi bè kêu bạn, ngày qua ngày tầm thường vô vị, biết bao nhàm chán. Người người đều trông ngóng xuất hiện một cơn sóng lớn kinh thiên động địa thần khốc quỷ sầu. Ngóng ngóng trông trông, quả thực không phụ sự kì vọng của mọi người, đứa con yêu của Thiên Đế đã gặp nạn. Năm Thiên Nguyên hai mươi mốt vạn hai nghìn sáu trăm mười hai, con trai Thiên Đế là Hỏa Thần Phượng Hoàng tắm lửa niết bàn(3), cành ngô đồng lửa thiêu bốn mươi chín ngày mới tắt, sau khi lửa tắt, Hỏa Thần Phượng Hoàng không rõ tung tích, Thiên Đế vô cùng tức giận. ... Mời các bạn đón đọc Hương Mật Tựa Khói Sương của tác giả Điện Tuyến.
Cây Sa Kê Lưu Lạc - Trương Tiểu Nhàn
Rốt cuộc thì biệt ly là một kết thúc hay là sự kéo dài hồi ức tốt đẹp? Tình yêu đẹp nhất rốt cuộc là thành toàn hay chờ đợi? Khi đọc tiểu thuyết của Trương Tiểu Nhàn chúng ta sẽ nhận thấy những quan điểm sâu sắc và đặc biệt về tình yêu của chính tác giả. Trình Vận trong bộ truyện “Cây sa kê” có sự trưởng thành rõ ràng, có thể mất đi tình yêu, nhưng cũng nhờ sự ra đi của tình yêu đã giúp cô trưởng thành hơn. Mà sự trưởng thành mới là kết quả cuối cùng của phụ nữ. Sau khi trải qua những nốt thăng trầm của tình yêu, cô đã tìm được một cuộc sống rộng mở hơn… *** Bộ sách gồm có:  Quyển 1: Cô gái trên cây sa kê Quyển 2: Cây sa kê ra đi Quyển 3: Cây sa kê lưu lạc *** Khi cuốn “Cây sa kê ra đi” xuất bản năm ngoái, tôi nhận được rất nhiều thư và điện tín của độc giả gửi đến. Họ rất muốn biết Lâm Phương Văn rốt cuộc còn sống hay đã chết. Tôi không nghĩ sự sống chết của Lâm Phương Văn lại nhận được nhiều hồi đáp tới như vậy. Kỳ thực, lúc đó tôi còn chưa quyết định có muốn để anh ta chết hay không. Một năm qua, trong đầu có vài suy nghĩ cứ luẩn quẩn: Lâm Phương Văn có thể chết, cũng có thể chưa chết. Cuối cùng, tôi quyết định không cho anh ta chết. Tôi muốn viết, là sự trưởng thành của Lâm Phương Văn và Trình Vận. Để Lâm Phương Văn chết, vậy có phần quá dễ dàng. Không cho anh ta chết, khó khăn càng cao, cũng càng hiện thực hơn đôi chút. Lâm Phương Văn không chết, anh ta lựa chọn một cuộc sống khác. Trình Vận tưởng rằng Lâm Phương Văn đã chết. “Cái chết” của Lâm Phương Văn thành toàn cho một cuộc sống mới của cô, một cuộc sống mà cô chưa từng mơ tưởng đến. Giống như Trình Vận đã nói, trong thời kỳ chuyển giao giữa hai cuộc sống gặp trăm điều khó khăn, đến một ngày quay đầu lại nhìn, hóa ra bản thân đã bay cao ngàn dặm. Khi Trình Vận phát hiện hóa ra Lâm Phương Văn còn sống, cô ấy trách anh ta ích kỷ. Nhưng Cát Mễ Nhi bỗng nói: “Thế nhưng, cuối cùng chị có tổn thất gì sao?” Trình Vận bỗng nhiên tỉnh ngộ. Nếu Lâm Phương Văn không có “chết”, cô ấy cũng đã không trưởng thành. “Cô gái trên cây sa kê” là giai đoạn mà Trình Vận cho rằng tình yêu là tất cả trong cuộc sống. Đến phần “Cây sa kê ra đi” thì Lâm Phương Văn là tất cả của Trình Vận. Cuối cùng “Cây sa kê lưu lạc”, Trình Vận đã có ước mơ và cuộc sống của riêng mình. Trưởng thành, mới là kết quả cuối cùng của phụ nữ. Tình yêu sau khi trưởng thành, mới là tình yêu thành thục hơn. Lâm Phương Văn cũng đã thay đổi. Trong cuốn một, anh ta là một người chỉ biết bản thân, không quá quan tâm đến người khác, thậm chí không hiểu người yêu. Tới cuốn hai, anh hình như đã trưởng thành hơn, nhưng thật ra lại không có cách nào giải quyết mâu thuẫn trong nội tâm, không thể nào chung thủy với một mối tình. Trong “Cây sa kê lưu lạc”, Lâm Phương Văn đã tìm được đường sống trong gang tấc, mới nhận ra tình yêu trong lòng mình. Nhưng anh ta cũng hiểu ra, anh ta và Trình Vận mãi mãi không thể nào sống hòa hợp với nhau. Anh cũng không biết, “cái chết” của anh đã thay đổi cô ấy. Các bạn đừng hỏi tôi, người Trình Vận yêu là Lâm Phương Văn hay là Đỗ Vệ Bình. Đây là chuyện giữa hai người khác nhau và hai cuộc đời khác nhau. Tình yêu chỉ là một thứ tương đối, không thể nào không có chút tiếc nuối được. Khó khăn nhất đối với tôi chính là cái chết của Cát Mễ Nhi. Khi viết đến đoạn cô ấy đến tiệm sách gặp Trình Vận, và nói với Trình Vận rằng: “Em sẽ đi gặp Lâm Phương Văn sớm thôi.” Sau cảnh này, tôi rất đau lòng. Đã từng có độc giả nói, các tiểu thuyết của tôi hình như đều có chết chóc. Đúng vậy, tôi luôn luôn có một suy nghĩ mãnh liệt đối với cái chết. Cái chết là sự từ biệt mãi mãi, mà điều tôi sợ nhất chính là từ biệt cô quạnh. Sợ, nhưng không có cách nào trốn tránh. Tôi vào lúc này tin tưởng sâu sắc rằng tình yêu đẹp nhất là thành toàn. Chỉ là, sau khi thành toàn, vượt mọi chông gai, không biết có một ngày có thể bay cao ngàn dặm hay không. Sau “Cây sa kê lưu lạc”, câu chuyện về cây sa kê cũng nên tạm thời cáo biệt với mọi người một thời gian. Có lẽ, đợi mấy năm sau, chúng ta lại quay lại xem hai người Lâm Phương Văn và Trình Vận, đã trải qua cuộc sống thế nào. Trong cuốn trước, mọi người đã oán giận tôi quá tàn nhẫn khi “giết chết” Lâm Phương Văn. Hôm nay anh ta đã “sống lại”, mặc dù không thể cùng Trình Vận bay cao, nhưng cuối cùng cũng là từ biệt hạnh phúc. Đừng nói tôi tàn nhẫn nữa. 7/7/2001 Trương Tiểu Nhàn Mời các bạn đón đọc Cây Sa Kê Lưu Lạc của tác giả Trương Tiểu Nhàn.
Cây Sa Kê Ra Đi - Trương Tiểu Nhàn
Trình Vận và Lâm Phương Văn lại quay về bên nhau. Nhưng Phương Văn vẫn không thể chung tình với một người. Anh ta đã có cảm tình với một cô ca sĩ tên Cát Mễ Nhi. Chuyện tình của hai người dần dần tan vỡ theo những lời nói dối. Vốn tưởng rằng họ sẽ nắm tay nhau đi hết con đường hóa ra tất cả chỉ là ảo tưởng. Cô cuối cùng cũng mang trái tim tan vỡ rời khỏi anh. Cô không biết trái tim con người có thể có hai nỗi nhớ, hai tình yêu hay hai sự khổ đau, hai niềm hạnh phúc hay không? Chẳng lẽ lòng trung thành là đi ngược lại tình yêu. *** Bộ sách gồm có:  Quyển 1: Cô gái trên cây sa kê Quyển 2: Cây sa kê ra đi Quyển 3: Cây sa kê lưu lạc *** Khi kiểu đầu mì ống Spaghetti của Cát Mễ Nhi được người hâm mộ chấp nhận, cô ấy lại nhẫn tâm cắt phăng nó đi, thành mái tóc ngắn xoăn, trông giống như một loại Pasta. Cô ấy là một người hết lần này đến lần khác thích đối nghịch với người khác. Cô ấy cũng tự tin hơn trước. Có đôi khi, tôi rất khâm phục cô ấy. Mỗi người trong chúng ta, gần như mỗi ngày đều phải động viên chính mình mới có thể rời khỏi nhà để đối mặt với cái thế giới tràn ngập thất bại ngoài kia. Cô ấy lại không cần phải như vậy. Cô ấy dường như trời sinh đã ngập tràn tự tin. Một hôm, cô ấy nói với nhà sản xuất âm nhạc Diệp Hòa Điền rằng ngoại trừ bài hát do Lâm Phương Văn viết ra, cô ấy sẽ không hát bài hát của ai khác. “Không phải chúng tôi không cần cậu ta, là cậu ta một chữ cũng không chịu sửa. Cậu ta viết lời cổ quái thế, sẽ không thịnh hành.” Diệp Hòa Điền giải thích. “Anh ấy là giỏi nhất.” Cát Mễ Nhi khăng khăng. “Nói không chừng cậu ta đã hết thời thật rồi, thời kỳ hay nhất đã qua rồi.” Diệp Hòa Điền lạnh lùng nói. “Không.” Cát Mễ Nhi kiên quyết nói, “Tôi sẽ khiến bài hát của anh ấy nổi tiếng hơn cả trước đây.” Ban đầu: không có Lâm Phương Văn, cũng không có cô. Hắn đã gọi cô về từ đảo quốc xa xôi kia. Anh là tri âm của cô. Bây giờ: có cô, thì có Lâm Phương Văn. Cô đã gọi anh về từ thế giới đầy thất bại. Cô là tri âm của anh. Điều này xuất phát từ lòng biết ơn, cũng vì yêu thích. Ai có thể nghi ngờ chuyện Lâm Phương Văn giỏi nhất chứ? Anh chỉ là đang thiếu sự khích lệ mới. Cuối cùng, Lâm Phương Văn đã bỏ cuốn kinh Phật của anh, truyện tranh của anh, phim hoạt hình của anh, còn có những hoa văn thủy tinh đầy màu sắc ở nhà thờ và những bức vẽ không lời thoại xuống. Anh trở về với thế giới anh yêu nhất, đã từng làm anh hạnh phúc, cũng làm anh đau khổ. Lại lần nữa được thấy anh lại cầm bút viết lời bài hát, lại một lần nữa thấy anh cầm chiếc kèn harmonica Hồ Điệp mà trước đây rất lâu tôi đã tặng anh, thổi ra những nốt nhạc trầm bổng, tâm tình tôi lại có chút kích động. Có một khoảnh khắc, tôi ước gì có thể giấu anh vào trong tử cung của tôi, đó là nơi ôm ấp cất giữ an toàn nhất, anh sẽ không bị bất cứ tổn thương nào nữa. Đáng tiếc, tử cung của tôi quá nhỏ, mà anh cũng đã trưởng thành. Lúc này, đầu anh gối lên đùi của tôi. Tôi cúi đầu hỏi anh: “Em đặt anh vào trong tử cung của em, được không?” Mặt anh dán sát vào bụng tôi, lên tiếng hỏi: “Môi trường tốt chứ?” “Không tệ, đến bây giờ còn chưa có ai ở.” “Muốn cho thuê à?” “Sẽ tính rẻ cho anh.” “Chỗ đó quá nhỏ thì phải?” “Vậy thì anh biến thành kangaroo đi!” Tôi đề nghị. “Không phải kangaroo còn to hơn sao?” “Anh có thể bỏ em vào trong túi của anh, anh đi đâu cũng phải mang em theo.” “Như thế quá khủng khiếp.” anh nhảy dựng lên phản đối. “Anh không muốn à?” “Mùa hè nóng lắm.” “Nhưng mà mùa đông sẽ ấm nha!” “Mùa hè ở Hồng Kông tương đối dài.” “Làm thế nào anh cũng không chịu để em vào trong túi hả?” “Anh tình nguyện ở trong tử cung của em.” “Thật sao?” “Bây giờ vào luôn đi.” Tôi nhảy lên người anh. “Anh sẽ yêu Cát Mễ Nhi hay không?” Tôi bỗng nhiên hỏi anh. “Sao anh sẽ yêu cô ta?” Anh bộc lộ vẻ mặt không có khả năng đó. “Cô ấy hiểu âm nhạc của anh.” Tôi nói. “Không phải cô ta có Uy Uy rồi sao? Anh không muốn ở trong tử cung của cô ta.” Anh nói. Lâm Phương Văn thật sự bằng lòng ở bên cạnh tôi lâu dài hay sao? Có đôi khi, tôi thà rằng chúng tôi già hơn bây giờ. Tuổi tác cao, thì sẽ không có nhiều lôi cuốn như thế, vậy mới có thể bên nhau trọn đời hơn. Suy nghĩ thế này có phải rất ngu ngốc không? Thậm chí sẵn lòng dùng tuổi trẻ để đổi lấy khả năng được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. 18. Vào sáng sớm một hôm nọ, tôi chạm mặt Uy Uy ở trong chợ Tây Cống. Cậu ta đang mua hoa quả. Cậu ta khôi ngô, lại đáng yêu nên rất được các cô, các chị bán hàng hoan nghênh. Lúc thấy tôi, cậu ta đến chào nhiệt tình. Cậu ta hỏi tôi sao lại xuất hiện ở đây. Tôi nói với cậu ta là tôi làm phỏng vấn ở gần đây. “Công việc phóng viên rất vui à?” Cậu ta hỏi. “Có thể quen biết rất nhiều người khác nhau.” Tôi trả lời. “Có công việc thật tốt.” Cậu ta cảm thán. Tôi suýt tí nữa đã quên, cậu ta không thể làm việc ở đây. “Cát Mễ Nhi đâu?” “Em ấy ra ngoài rồi, sáng sớm tinh mơ em ấy phải đến đài truyền hình quay hình.” “Vậy Mozart đâu?” “Nó mập rồi, bây giờ nặng tận bốn kg rưỡi! Có lẽ phải giảm cân.” Tôi đi dạo chợ cùng cậu ta. Cậu ta mua thêm bánh kem và bánh mì. Tất cả mọi người đều biết cậu ta là bạn trai của Cát Mễ Nhi, nên cũng thân thiện với cậu ta. “Em nhớ đảo Fiji không?” Tôi chợt hỏi. Cậu ta gật mạnh đầu: “Em nhớ tất cả mọi thứ ở đó. Món ăn mẹ nấu, mùi tẩu thuốc của ba, thậm chí là người bạn học trước đây vẫn hay bắt nạt em.” “Người bắt nạt em, em cũng nhớ?” “Cậu ta là bạn học tiểu học và trung học của em, cậu ta thường lừa lấy tiền của em.” Cậu ta vui vẻ nói: “Trước đây em rất ghét cậu ta, nhưng bây giờ lại muốn trở về để bị cậu ta lừa lấy tiền. Nơi đó dù sao cũng là quê hương của em.” “Sao em không về thăm nhà?” Tôi nói. “Mễ Nhi bận quá.” Vẻ mặt của cậu ta có chút cô đơn. “Cô ấy ở đây phát triển rất khá đó!” Cậu ta lại cười xán lạn, tự hào nói: “Đúng vậy, bây giờ cô ấy rất vui, cô ấy có thể làm chuyện cô ấy thích.” Giây phút đó, tôi bị Uy Uy làm cho cảm động sâu sắc. Vì hạnh phúc của người mình yêu, cậu ta chấp nhận cô đơn, một mình gặm nhấm nỗi nhớ quê nhà. Nhìn bóng lưng không thể hòa nhập vào dòng người tấp nập nơi đây của cậu ta, tôi bỗng nhiên hiểu ra một điều. Tình yêu không có hy sinh, không tính là tình yêu. Sau đó có một ngày, Uy Uy xuất hiện trong phòng làm việc của tôi, cậu ta đã trở nên hốc hác. “Em đến là muốn nói từ biệt với chị.” Cậu ta nói khẽ. “Em muốn đi đâu sao?” Tôi vội hỏi. “Trở về đảo Fiji.” “Còn Cát Mễ Nhi thì sao?” “Em về đó một mình.” Đôi mắt cậu ta đỏ ửng. “Uy Uy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” “Không có gì, chỉ là em không thích ứng với cuộc sống ở đây.” “Là thật chứ?” Cậu ta cúi đầu, một lúc lâu sau vẫn không trả lời. “Chúng ta đi uống cafe đi!” Tôi dẫn cậu ta đến một quán café gần tòa soạn. Ở đây có thể nhìn thấy biển. Tôi nghĩ, ở bên cạnh biển thì tâm trạng của cậu ta sẽ tốt hơn. “Có phải quá nhớ nhà hay không?” Tôi khẽ khàng hỏi cậu ta. Cậu ta lắc đầu: “Em thật sự không bỏ được em ấy. Nhưng mà, thế giới của chúng em đã không còn giống nhau nữa.” Cát Mễ Nhi từ một cô gái vô danh biến thành một ngôi sao nổi tiếng. Có khả năng cô ấy không thay đổi chút nào sao? “Không phải em đã đồng ý cùng cô ấy theo đuổi ước mơ hay sao?” Tôi nói. “Có lẽ em nghĩ chuyện đó quá đơn giản rồi.” Cậu ta run run xúc động. “Cô ấy có biết em muốn đi không?” “Chúng em đã nói chuyện rồi.” Cậu ta cười khổ: “Cuối cùng chúng em cũng tìm được thời gian để nói chuyện giữa chúng em. Em ở đây chỉ gây trở ngại với em ấy.” “Là cô ấy nói vậy à?” “Không. Em ấy không muốn em đi.” “Vậy không đi là được rồi.” “Nhưng mà, em ấy không cần em nữa rồi.” “Em còn yêu cô ấy không?” “Em đương nhiên yêu em ấy.” Uy Uy vừa nói vừa khóc: “Nhưng mà, em ấy đã thay đổi, không còn là em ấy của trước đây. Lúc chúng em còn ở đảo Fiji, cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc lắm.” “Phải chăng em hối hận vì đã đến đây?” “Sao em có thể ích kỷ như vậy chứ? Ở lại Fiji là mai một tài năng của em ấy.” “Uy Uy, em thật tốt.” Tôi nói. “Em không tốt chút nào. Em không có tài năng, cũng không thông minh, lại còn yếu đuối.” “Nhưng em hiểu người em yêu.” “Em cũng yêu tệ.” Nước mắt của cậu ra tuôn rơi lã chã. “Chừng nào em đi?” “Hôm nay sẽ đi.” “Sao gấp thế?” “Hôm nay Mễ Nhi phải làm việc, chúng em đã nói rồi, cô ấy đừng tới tiễn. Em sẽ khóc, chúng em chưa từng xa nhau.” “Muốn chị tiễn em lên máy bay không?” “Không, ngàn vạn lần không được. Em sợ chia ly.” Cậu ta còn nói: “Em nghe người ta nói, rời khỏi quê hương của mình sẽ có nỗi nhớ quê. Nhưng mà, khi trở về quê, lại sẽ nhớ đến chốn thành thị nơi mình đã sống kia. Nói như vậy, tổng cộng có hai lần nhớ quê.” Tôi khổ sở không thốt nên lời. “Em còn một chuyện muốn nói với chị.” Uy Uy ngập ngừng nói. “Chuyện gì thế?” “Em…” Đôi mắt cậu ta lại đỏ lên khi nói. “Rốt cuộc là có chuyện gì?” “Em đã ăn Mozart !” Cậu ta nói một hơi. “Em ăn Mozart!” Tôi không thể tin được. “Chị nhất định nghĩ em rất nhẫn tâm đúng không?” “Sao em đặng lòng ăn Mozart?” “Mễ Nhi không nỡ để nó đi, em cũng không nỡ để nó ở lại. Em đi rồi, Mễ Nhi sẽ không có thời gian chăm sóc nó. Ăn nó xuống bụng, như vậy, nó có thể ở mãi trong người em.” Uy Uy một mặt nước mắt ngắn nước mắt dài, mặt khác bày tỏ. Chẳng phải tôi đã từng muốn đem người mình yêu giấu trong tử cung, ở lại mãi mãi trong người tôi sao? Tình yêu hóa ra là cắn nuốt hết thảy. Chỉ mong cơ thể tôi chứa được người ấy, vĩnh viễn không chia lìa. Lúc chia tay, Uy Uy nắm tay tôi rất lâu. Cậu ta không nỡ ra đi. Tôi đã từng nghĩ rằng, những người yêu nhau dù thế nào cũng không xa nhau, có lẽ tôi đã sai rồi. Khi cuộc sống thay đổi, tình yêu cũng mất đi. Nếu như cậu ta còn có thể cảm nhận được tình yêu, thì cậu ta sẽ không ra đi ư? Quê hương gần bên, tình yêu đã mất đi lại quá xa xôi. 20. “Chị Trình Vận, em đang ở gần đây, chị có thời gian đi uống cafe không?” Khi tôi ở nhà đã nhận được điện thoại của Cát Mễ Nhi. Chúng tôi gặp nhau ở quán café. Cát Mễ Nhi đeo một chiếc kính mát, xem ra hơi mệt mỏi. “Uy Uy đi rồi.” Cô lên tiếng. “Chị biết. Cái hôm trước khi đi, cậu ấy có đến tìm chị.” “Thật ạ?” Cô nàng rất quan tâm. “Chỉ đến để nói lời từ biệt.” “Chị biết anh ấy đã ăn Mozart không?” “Cậu ta cũng nói rồi.” “Anh ấy là một kẻ độc ác.” Cát Mễ Nhi nói với giọng điệu đau đớn. “Đây là chỗ đáng yêu của cậu ta.” Tôi lại nói. “Em không biết tại sao lại thành ra thế này.” Cô bật khóc. “Cậu ấy cảm thấy không hạnh phúc.” Tôi vẫn trả lời rành mạch. “Em cho rằng anh ấy sẽ cùng em chia sẻ tất cả mọi chuyện.” “Cậu ấy chia sẻ không được. Không phải cứ muốn chia sẻ là chia sẻ được.” Có ai không muốn được cùng chia sẻ thành công và niềm vui với người mình yêu chứ? Tuy nhiên, thành công và niềm vui của đối phương có đôi khi lại hết lần này đến lần khác biến thành khoảng cách giữa hai người. Càng nỗ lực muốn chia sẻ càng cảm thấy cô đơn. “Anh ấy đi rồi, em rất cô đơn.” Cát Mễ Nhi nói. “Rồi em sẽ từ từ quen thôi, ai cũng đều như vậy.” Tôi bỗng nhiên nhớ tới những lời cô ấy đã nói qua trước đây, tôi hỏi cô: “Không phải em nói người Fiji có một loại phép thuật có thể giữ trái tim người đàn ông mình yêu ở bên cạnh mình mãi sao?” “Lừa gạt! Nếu có thì đã không có người thất tình rồi.” Thế giới không có người thất tình, có phải sẽ tốt đẹp hơn bây giờ một chút không? Có lẽ là không nhỉ? Nếu không có thất tình thì sao chúng ta hiểu được tình yêu, chúng ta sao có thể trưởng thành đây? “Em có nhớ nhà không?” Tôi lại hỏi Cát Mễ Nhi. Cô ấy gật đầu: “Nhưng mà em thích ở đây hơn. Ở thành phố này, em có thể làm rất nhiều chuyện. Uy Uy đã từng nói muốn cùng em theo đuổi ước mơ.” “Cậu ta sẽ mãi mãi nhớ em.” Tôi cảm thán. Cát Mễ Nhi cuối cùng cũng không kiềm chế được nữa, nằm trên bàn khóc nức nở. Một ước mơ đã đưa hai người từ đảo quốc xa xôi đến đây, nuôi dưỡng tình yêu của họ. Song, cũng vì ước mơ đó đã ngăn cách hai người. Uy Uy thật sự sẽ giống như tôi nói, sẽ mãi mãi nhớ Cát Mễ Nhi sao? Hay là sau khi trở về đảo Fiji, cậu ta sẽ lấy một người khác, sinh một đứa con, có lẽ sẽ nuôi thêm một con ngỗng, có một cuộc sống khác? Chúng ta luôn tình nguyện tin rằng, hai người đã từng yêu nhau, khi xa nhau thì vẫn luôn còn một sợi dây liên hệ. Lúc cô đơn hay nản lòng, chúng ta sẽ kéo chặt sợi dây kia, nhớ người ở bên kia đầu dây, tự hỏi cuộc sống hiện tại của anh ấy thế nào? Anh ấy đã yêu ai chưa? Sau khi chia tay, có phải vì muốn tôi nhìn với cặp mắt khác xưa mà anh ấy càng thêm cố gắng hay không? Anh ấy cũng nhớ đến tôi chứ? Hay là, tất cả mọi chuyện chỉ là mơ tưởng của phụ nữ? Chúng ta luôn hi vọng người yêu cũ không có cách nào quên được chúng ta, cả đời chịu sự dằn vặt của nhớ nhung. Người phụ nữ lương thiện bao nhiêu, nhưng cái nhìn đối với vấn đề này thì vẫn tàn nhẫn và tham lam. “Uy Uy thật sự sẽ mãi mãi nhớ em sao?” Cát Mễ Nhi nén nước mắt hỏi tôi. “Đúng vậy.” Tôi nói, “Mãi đến khi em không còn nhớ cậu ta, cậu ta vẫn sẽ không quên em.” Tôi cũng là đang nói cho mình nghe. ... Mời các bạn đón đọc Cây Sa Kê Ra Đi của tác giả Trương Tiểu Nhàn.