Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thập Niên 70 - Đoán Mệnh Sư

Thể loại: Trọng sinh, Xuyên không, Huyền học, Linh dị, Hài hước, Truyện sủng, Thị giác nam chủ, Bình dân sinh hoạt…  Văn án: Văn Trạch Tài là một thầy đoán mệnh, tức vừa là thầy tướng vừa là thầy tử vi. Thầy tướng là xem tướng mạo đoán vận mệnh. Thầy tử vi là dựa vào các thuật bói toán để tiên đoán tương lai và hoá giải kiếp nạn.Văn Trạch Tài vừa tỉnh dậy đã phát hiện mình xuyên về thập niên 70 trở thành một nam thanh niên trí thức. Điều đáng nói nam thanh niên trí thức này vốn là một gã chó chui gầm chạn, lại còn hay đánh vợ đánh con, có thể nói không có khốn nạn hơn chỉ có khốn nạn nhất! Thở dài ngao ngán, đã tới nước này Văn Trạch Tài chỉ còn cách tự lực cánh sinh, dùng chính nhân phẩm của bản thân làm thay đổi cách nhìn của mọi người, đồng thời dựa vào bản lĩnh đoán mệnh giúp người nhà thoát nghèo làm giàu. “Văn thanh niên trí thức trong thôn mấy người còn đánh vợ con không?” “Cái gì mà Văn thanh niên trí thức, giờ người ta đã là Văn đại sư rồi!” “Hả?!” Chú ý: 1. Thị giác nam chủ. 2. Nam chủ là đại sư đoán mệnh, từ trong thôn cho đến trong thành. 3. Niên đại văn tư giả thiết hư cấu nhiều, dân thích săm soi không nên vào, hy vọng mọi người vui vẻ đọc truyện. Tag: Trọng sinh,Ngọt văn,Sảng văn,Niên đại văn Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Văn Trạch Tài ┃Cái khác: Sinh hoạt bình dân, ngọt văn,.... *** Tóm tắt: Văn Trạch Tài, một thầy đoán mệnh ở thế kỉ 21, trọng sinh về thập niên 70 và xuyên vào thân xác của một nam thanh niên trí thức. Nam thanh niên này vốn là một kẻ tệ bạc, đánh vợ đánh con, khiến cả thôn đều ghét bỏ. Văn Trạch Tài quyết tâm thay đổi bản thân, dùng năng lực đoán mệnh của mình để giúp người nhà thoát nghèo làm giàu, đồng thời lấy lại thiện cảm của mọi người. Đánh giá: Truyện có cốt truyện khá ổn, với sự kết hợp hài hòa giữa yếu tố trọng sinh, xuyên không, huyền học, linh dị và hài hước. Văn Trạch Tài là một nhân vật đáng yêu, có tính cách lương thiện và luôn cố gắng hết sức để thay đổi bản thân. Anh cũng là một thầy đoán mệnh tài giỏi, có thể giúp mọi người giải quyết những vấn đề trong cuộc sống. Các nhân vật phụ trong truyện cũng được xây dựng khá tốt, mỗi người đều có những nét tính cách riêng và góp phần tạo nên sự thú vị cho câu chuyện. Ưu điểm: Cốt truyện ổn, có sự kết hợp hài hòa giữa các yếu tố. Nhân vật chính đáng yêu, có tính cách lương thiện. Các nhân vật phụ được xây dựng tốt. Truyện có nhiều tình tiết hài hước, mang lại tiếng cười cho người đọc. Nhược điểm: Một số tình tiết hơi phi lý, không hợp với thực tế. Kết luận: Thập Niên 70 - Đoán Mệnh Sư là một truyện khá hay, phù hợp với những bạn yêu thích thể loại trọng sinh, xuyên không, huyền học, linh dị và hài hước. Đánh giá điểm: Nội dung: 8/10 Nhân vật: 7/10 Tình tiết: 7/10 Nghệ thuật: 6/10 Tổng điểm: 7/10 *** Vừa có chút ý thức, âm thanh đầu tiên dội vào tai Văn Trạch Tài là tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ. Anh bất trí bất giác cau chặt mày, thử cử động ngón tay xem thế nào, ui cha…đau quá! Đau toàn thân…đặc biệt là phần đầu! Văn Trạch Tài dùng sức hít sâu một hơi rồi mở bừng hai mắt. Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào tiếng quát tháo ầm ĩ của một người đàn bà lớn tuổi: “Năm đó cha mẹ đã không đồng ý chúng mày lấy nhau, nhưng mày nhất định không nghe, khăng khăng đòi gả cho bằng được. Bây giờ nhìn đi, nhìn xem hai mẹ con mày đang sống như thế nào, hả? Con ơi là con, cháu ơi là cháu, con cháu khổ sở như này thử hỏi một mai cha mẹ chết đi làm sao nhắm mắt được đây?” Rõ ràng người đàn bà đang vô cùng kích động, không chỉ đau lòng vì thương con thương cháu mà còn giận điên bởi cái đứa con gái qua vô tri ngu muội này. Cơn đau trên đầu khiến Văn Trạch Tài hít thở khó khăn, cả người như cạn kiệt sức lực, muốn nhấc tay lên cũng không nổi, chỉ có thể nằm im nhìn chòng chọc lên nóc nhà. Nhưng! Không nhìn thì thôi, nhìn kỹ mới phát hiện ra vấn đề, một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng đó là… anh đang nằm trong một gian nhà lá xiêu xiêu vẹo vẹo tưởng chừng sắp sập đến nơi! âm thanh ồn ào ở bên ngoài vẫn chưa dứt, lần này tới lượt một người đàn ông lên tiếng: “Con nhìn đi, Hiểu Hiểu gầy trơ cả xương, rồi nhìn những vết thương trên người con đi. Như thế này mà vẫn còn muốn sống cùng với cái tên táng tận lương tâm kia nữa hả?” Bởi vì giọng ông ta quá to quá hùng hổ khiến Văn Trạch Tài nằm trong này cũng phải giật mình đánh thót! Má ơi, tình huống máu chó gì đây? Ngay sau đó anh lại nghe thấy một giọng nữ khàn khàn cất lên: “Cha, mẹ, con sẽ nghiêm túc suy nghĩ lại. Nếu Văn Trạch Tài còn đánh con một lần nữa, con sẽ lập tức ly hôn.” Ly hôn? Văn Trạch Tài vừa nghe thấy hai chữ này là cả người tê rần, trời đất quay cuồng, đầu óc choáng váng suýt chút nôn hết cả ra. Nhưng chưa kịp định thần lại thì trong đầu bỗng ập tới một loạt ký ức không thuộc về chính mình. Văn Trạch Tài, nam thanh niên trí thức tới từ Liêu Thành (1), tướng mạo đẹp trai, dẻo mồm dẻo miệng, có ăn có học. Vì vậy khi bị điều xuống nông thôn tham gia sản xuất, rất nhiều thôn nữ chưa lập gia đình tranh nhau để ý tới hắn. Là trai thành phố tất nhiên hắn cực kỳ dị ứng và coi thường những cô gái nông thôn quê mùa, ít học. Tuy nhiên ngờ đâu công việc đồng áng quá nặng nhọc, làm quần quật từ sáng tới tối mà hết ngày vẫn chưa hết việc, thế là hắn liền ngấp nghé con gái đội trưởng đội sản xuất, nếu có thể thành công chui vào làm rể nhà ông ta quả đúng là thượng sách. Kiên trì theo đuổi ròng rã suốt một năm trời, cuối cùng hắn cũng cưới được Điền Tú Phương về làm vợ. Nào ngờ thay sự tình không theo kế hoạch, sau khi kết hôn chẳng có bất cứ một đãi ngộ nào, hắn vẫn phải tiếp tục làm việc như thường. Văn Trạch Tài cảm thấy bực bội vô cùng, đã thế cái đám thanh niên trí thức cứ suốt ngày chế nhạo hắn trộm gà không thành lại còn mất luôn nắm thóc. Bực mình vì bị hố cộng thêm việc thấy cô vợ có thể làm được bảy phần công điểm mỗi ngày thế nên hắn bèn lươn lẹo giờ thủ đoạn hòng trốn việc. Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi qua, tới tận khi Điền Tú Phương hạ sinh cho Văn Trạch Tài một cô con gái xinh xắn, hắn vẫn không sửa đổi tính tình, thậm chí mỗi khi bực dọc trong người sẽ sẵn sàng thượng cẳng chân hạ cẳng tay với hai mẹ con. Sở dĩ hắn ra tay đánh vợ đánh con còn một nguyên nhân khác đó là lúc này bên trên ban hành chính sách mới, cho phép khôi phục thi đại học. Chỉ cần nghĩ tới chuyện thi đỗ đại học, quay trở về thành phố sống những ngày tháng ung dung tự tại là Văn Trạch Tài sướng rần người. Mỗi lần cao hứng hắn lại ra ngoài tìm đám bạn lưu manh uống rượu. Và lần này cũng vậy, khi hắn lết về được đến nhà thì người ngợm đã say mèm, nhìn thấy Điền Tú Phương đang lúi húi làm việc, Văn Trạch Tài càng thêm điên tiết, hắn lập tức lao vào đánh cô tới tấp. Thấy mẹ bị đánh, Hiểu Hiểu năm tuổi quýnh quáng chạy lại ôm lấy chân cha định ngăn cản. Ai dè Văn Trạch Tài giơ chân đá nó ngã lăn ra đất. Nhìn thấy con gái bị ngã, Điền Tú Phương dường như mất hết lý trí, cô lập tức lao vào phòng chứa củi rút lấy một thanh gỗ giáng thẳng xuống đầu Văn Trạch Tài. À, hoá ra là bị ăn đập! Rồi, giờ thì Văn Trạch Tài đã hiểu tại sao mình nằm ở đây rồi! Lúc này, ngoài sân bỗng nhiên im phăng phắc, không còn bất cứ tiếng mắng chửi hay khóc lóc gì nữa, chắc có lẽ vợ chồng Điền đội trưởng đã rời đi. Văn Trạch Tài một bên thầm mắng nguyên chủ quá khốn nạn, một bên nhắm mắt lại nhẹ nhàng nâng tay phải lên bấm đốt ngón tay, miệng lẩm nhẩm tự xem cho mình một quẻ. Tổ tiên của Văn Trạch Tài chính là đệ tử chân truyền của Chu Dịch, một môn phái đoán mệnh đã ở ẩn từ lâu đời. Và đây cũng chính là nghề kiếm cơm của Văn Trạch Tài ở thời hiện đại. Bấm một quẻ, Văn Trạch Tài phát hiện ra nguyên chủ chính là mình của kiếp trước- của kiếp trước- của kiếp trước- trước …trước… trước… nữa…. Chết tiệt! Hay cho một nam thanh niên trí thức tự nhận ba tốt, lừa quỷ à, Văn Trạch Tài giận tím tái mặt mày. Vậy nên khi Điền Tú Phương nín thở rón rén bước tới kiểm tra liền phát hiện Văn Trạch Tài đổ đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt bi ai thống khổ. Điền Tú Phương hoảng hốt vô cùng, lắp ba lắp bắp mãi mới thành chữ: “Văn…Văn Trạch Tài…” Sợ hãi là đúng rồi vì một gậy này chính tay cô đánh xuống, nếu hôm nay Văn Trạch Tài chết có nghĩa cô đã phạm tội giết người, phải ngồi tù. Cô không sợ tội cũng chả sợ đi tù, cuộc đời này đã đủ thống khổ và tuyệt vọng rồi, có ngồi tù cũng chẳng vấn đề gì, nhưng còn con gái, con gái phải làm sao bây giờ? Văn Trạch Tài cố gắng khống chế tinh thần, hơi hơi nghiêng đầu nhìn đối phương. Trước mắt anh là một cô gái gầy gò tới đáng thương, tuy mặt mũi đang xám ngắt vì vừa trải qua một cú sốc kinh hoàng thì vẫn không che lấp được đường nét thanh tú cùng ngũ quan hài hoà. Sực nhớ tới thân phận hiện giờ của mình, tuy nói là kiếp trước của kiếp trước trước trước, nhưng phải công nhận mình khốn nạn thật, Văn Trạch Tài giật giật khoé miệng: “Tú, Tú Phương, có nước không?” Điền Tú Phương sửng sốt, đã nhiều năm, rất nhiều năm rồi cô không nghe Văn Trạch Tài kêu tên mình. Phút ngỡ ngàng qua đi, cô lập cập nói “Tôi đi lấy ngay” rồi xoay lưng hấp tấp chạy ra khỏi phòng. Văn Trạch Tài nặng nề khép mi mắt lại. Sau khi kết hôn, hai vợ chồng lập tức được phân gia ra riêng. Bố mẹ hắn ở thành phố biết chuyện con trai mình cưới một cô vợ nông dân thì vô cùng tức giận, thẳng thừng tuyên bố từ con, từ đó về sau không gửi cho hắn bất cứ thứ gì nữa. Không có tiền trong tay, hai vợ chồng đành nhờ bà con làng xóm hỗ trợ dựng tạm một căn nhà lá ba gian. Điền Tú Phương xuống bếp lấy nước rồi bưng tới đặt trên tủ gỗ cạnh giường, cô không đỡ anh ngồi dậy. Tủ gỗ không cao, dựa sát mép giường, Văn Trạch Tài chỉ cần duỗi tay ra là có thể dễ dàng lấy được chén nước. Văn Trạch Tài chậm rãi ngồi dậy, nhìn hai bàn tay Điền Tú Phương đang siết chặt lấy nhau, anh hỏi: “Hiểu Hiểu thế nào rồi?” Vì quá căng thẳng, Điền Tú Phương càng siết tay chặt hơn, thậm chí cô không dám nhìn thẳng mà rũ mắt đáp: “Nó ngủ rồi.” Ban nãy, anh trai Điền Tú Phương nghe tiếng Hiểu Hiểu khóc lạc cả giọng nên vội vã chạy sang xem có chuyện gì. Ai ngờ vừa bước vào sân, đập vào mắt anh là cảnh tượng vô cùng kinh hoàng, cháu gái khóc ngất, trên đầu em rể toàn máu là máu, em gái thì hoảng loạn ngồi bệt xuống đất. Điền Kiến Quốc lập tức ôm đứa bé tới bác sĩ trong thôn, cũng may thôn y nói không có gì đáng ngại. Sau khi về nhà con bé liền ngủ thiếp đi. “Là anh sai, xin lỗi em…” Văn Trạch Tài ngượng ngùng đỏ mặt nói lời xin lỗi. Nghe thấy câu này, Điền Tú Phương càng khiếp sợ hơn nữa. Nhưng chỉ trong tích tắc đột nhiên sực nhớ ra điều gì đó, cô bất giác lắc đầu cười khổ: “Anh không cần phải nói vậy, yên tâm đi, tôi và con gái sẽ không làm ảnh hưởng tới việc thi đại học của anh.” Dứt lời cô xoay người, liêu xiêu bước ra khỏi phòng. Văn Trạch Tài lúc này mới nhớ tới khi “hắn” đánh vợ và con đã nói rất nhiều lời khó nghe, chủ yếu là yêu cầu hai mẹ phải biết an phận, nếu dám kéo chân sau gây trở ngại việc thi đại học thì đừng trách hắn không khách khí. Chứ bình thường mày khách khí à?! Thằng khốn! Thở dài một hơi, Văn Trạch Tài bưng chén nước trên tủ gỗ đầu giường uống một hơi cạn sạch. Việc quan trọng bây giờ là phải dưỡng thương thật nhanh, rồi sau đó đối xử thật tốt với hai mẹ con Điền Tú Phương. Nói đến cùng thì kiếp trước kiếp này chung quy cũng chính là mình, tự mình gây nghiệt, không thể trốn tránh. Tuy phụ nữ chân yếu tay mềm nhưng nếu lấy hết sức ra thì cũng không đùa được đâu, tỷ như vết thương lần này của Văn Trạch Tài không nhẹ tí nào, phải ba ngày sau anh mới có thể xuống giường, chầm chậm đi lại hoạt động nhẹ nhàng trong sân. Liên tiếp mấy ngày nay, Văn Trạch Tài để ý thấy lịch làm việc của Điền Tú Phương đều kín mít từ sáng sớm tới tối mịt. Mỗi sáng thức dậy cô sẽ mang Hiểu Hiểu đi gửi ở nhà Điền đội trưởng đến tối mới đón về. Còn trong ngày, ngoài những lúc nấu cơm cô đều luôn chân luôn tay làm hết việc này tới việc kia, gần như không có thời gian nghỉ ngơi thư giãn. Thú thực khi thấy người phụ nữ vất vả quần quật cả ngày trời, tối về lại cặm cụi cơm nước cho mình, Văn Trạch Tài cảm thấy khó chịu cực kỳ. Mời các bạn mượn đọc sách Thập Niên 70 - Đoán Mệnh Sư của tác giả Túy Cai Ngoạn Tử.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đái Cá Trừng Giới Khứ Liêu Trai
Hồng tụ thiêm hương, đàm tác quỷ hồ thính. Tùy thân trừng trị, đoạt cái đầu người trước. Trừng giới: Skill Trừng phạt (Smite) trong LOL. *** "Thế giới này làm sao? Trước đó mấy chục năm không đều là hảo hảo?" Trác Cảnh Ninh vươn người một cái, uể oải ngáp một cái: "Hẳn là linh dị khôi phục đi..."   Mời các bạn đón đọc Đái Cá Trừng Giới Khứ Liêu Trai của tác giả Mộng Lý Kỷ Độ Hàn Thu.
Vạn Năng Nhị Duy Mã (Mã QR Vạn Năng) - Lại Đắc Khứ Quản
Vạn năng mã QR Nguyên vốn bình thường Lưu Kiệt thỉnh thoảng lấy được Vạn năng mã QR chức năng, có thể tự động phân biệt tất cả vật phẩm hết thảy tin tức, chất liệu, nơi sản xuất, giá trị. . . Hơn nữa, thân thể con người kết cấu nội bộ cũng có thể quét hình đi ra, dễ như trở bàn tay nhìn ra thân thể con người tật xấu và vấn đề. . . Từ đây, nguyên bản yên lặng không nghe thấy hắn ở giám bảo và y thuật trên đường càng đi càng xa, kim tiền dê làm có thể được, người đẹp theo nhau tới. . . *** "Không cần kinh ngạc, ngươi có thể trước thời hạn đi tới nơi này, cũng là ta không có nghĩ tới sự việc, xem ra ta quả thật không có nhìn lầm ngươi." Hắc ám bên trong đột nhiên phơi bày ra một tia quang minh đi ra, thần điểu Hỏa Phượng thân hình đem chung quanh hết thảy cho chiếu sáng, quang minh hạ xuống sau đó, chung quanh vẫn là một phiến trống rỗng, không có bất kỳ vật chất tồn tại. "Nơi này là linh khí không gian, cũng là gần gũi nhất linh khí sinh ra bổn nguyên địa phương, ngươi có thể đi tới nơi này, là bởi vì là ngươi đánh bậy đánh bạ vận dụng 2 loại quy luật lực nguyên nhân, ngẫu nhiên gặp được cái này lỗ hổng." Thần điểu Hỏa Phượng mở miệng, nghe được linh khí cái chữ này mắt, Lưu Kiệt bản năng vận dụng dậy trong cơ thể linh năng tới, cái này vừa bắt đầu không sao cả, lại là ở thời gian đầu tiên bên trong nhận ra được chỗ này địa phương không cùng, chung quanh linh năng năng lượng giống như thực chất vậy thời khắc ở chèn ép hắn thân thể, giống như là chật chội muốn vọt vào hắn thân thể như nhau, một cổ tử căng đau cảm giác được bây giờ hắn cảm giác bên trong. Mời các bạn đón đọc Vạn Năng Nhị Duy Mã (Mã QR Vạn Năng) của tác giả Lại Đắc Khứ Quản.
Tiền Phương Hữu Quỷ - Ngũ Chí
Ngươi gặp miễn cưỡng muốn lén lút đưa cho ngươi một bộ phá dỡ phòng, nói đáng đời ngươi phát tài quỷ sao? Ngươi gặp không phải buộc ngươi học tốt toán lý hóa, đi làm học bá quỷ sao? Ngươi gặp biết làm cơm, có thể làm tủ lạnh điều hòa dùng, dáng dấp còn rất đẹp, còn có thể. . . Khặc khặc khặc. . . ma nữ muội tử sao? Còn có nhìn như gợi cảm nóng bỏng, cởi da người sau, móc ra của quý so ngươi đều to quỷ. . . Phía trước có quỷ, ngàn vạn cẩn thận !!!!! Có thể mẹ nó ta cẩn thận hơn cũng tránh không thoát. . . *** Làm ra như vậy một cái quyết định về sau, chính phủ các nước bồi dưỡng người tu hành, phi phàm người, lập tức lặng yên mà cấp tốc tập kết đứng lên. Cửu Phong sơn dã nhận được quan phương thỉnh cầu, hi vọng bọn họ có thể điều động trong môn đệ tử, tham dự lần này 'Trừ ma' hành động. Tại mấy năm này gian, Cửu Phong sơn nội môn đệ tử đã gia tăng đến hơn 300 người, ngoại môn đệ tử càng là có hơn nghìn người nhiều. Mặc dù luận số lượng, Cửu Phong sơn người tu hành cũng không tính nhiều, dù sao hiện tại là toàn dân tu chân thời đại. Nhưng Cửu Phong sơn lại là cao thủ tụ tập, không đề cập tới La Vân, Hạ Nguyệt, Lăng Tê cùng Trâu Bằng đám người, chỉ nói đệ tử của bọn hắn, liền có không ít đã bước vào Thất Phách cảnh. Thậm chí tại nhóm đầu tiên trong đệ tử nội môn, còn có mấy cái dị bẩm thiên phú người, đã có Tam Hồn cảnh, Sinh Tử cảnh thực lực! So sánh môn phái khác, cùng quan phủ bồi dưỡng ra được người tu hành, Cửu Phong sơn đệ tử tuyệt đối là hàng đầu một nhóm! Lần này 'Trừ ma' hành động quan hệ trọng đại, phải tất yếu hàng ngoài ý muốn xuống đến thấp nhất, cho nên, đến tập trung sức mạnh lớn nhất tiến hành hành động mới được! Mời các bạn đón đọc Tiền Phương Hữu Quỷ của tác giả Ngũ Chí.
Chuyện Ma Ám Ở Dinh Thự Hill
Được mệnh danh là một trong những truyện ma xuất sắc nhất từng xuất bản, CHUYỆN MA ÁM Ở DINH THỰ HILL đã hai lần có phim điện ảnh chuyển thể vào các năm 1963 và 1999, dựng kịch sân khấu vào năm 1964 và 2015. Tiểu thuyết này cũng là nguồn cảm hứng cho bộ phim truyền hình cùng tên ra mắt năm 2018 của dịch vụ trực tuyến Netflix - được đánh giá là phim kinh dị hay nhất của năm. *** “Một trong hai tiểu thuyết siêu nhiên vĩ dại duy nhất trong suốt một trăm năm qua.” — STEPHEN KING   “Có rất ít cuốn sách có thể dọa tôi sự hãi vô cùng... Nhưng CHUYỆN MA ÁM Ở DINH THỰ HILL của Shirley Jackson đã đánh bại tất cả. Tiểu thuyết này từng làm tôi kinh hãi khi còn là thiếu niên và vẫn còn ám ảnh tôi tới tận bây giờ.” — NEIL GAIMAN   *** SHIRLEY JACKSON (1916 - 1965) là một nhà văn người Mỹ được biết đến chủ yếu nhờ các tác phẩm trong dòng truyện bí ẩn và kinh dị. Bà sinh ra tại San Francisco và theo học Đại học Syracuse ở New York, nơi bà gặp chồng mình. Bà đến sống ở North Bennington, Vermont, và đã viết hầu hết các tác phẩm của mình tại đó. Bà xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tiên vào năm 1948, nhưng thứ khiến danh tiếng bà trở nên nổi như cồn lại là một truyện ngắn được viết cùng năm. Xổ số (The Lottery), với cốt truyện xoay quanh những điều tồi tệ của cuộc sống tại một thị trấn nhỏ, được mệnh danh là một trong những truyện ngắn nổi tiếng nhất trong lịch sử văn học Mỹ. Năm 1959, bà sáng tác Chuyện ma ám ở Dinh thự Hill (The Haunting of Hill House), cuốn tiểu thuyết kinh dị siêu nhiên được nhiều người coi là một trong những truyện ma hay nhất từng xuất bản. Bà có bản tính ẩn dật, hiếm khi nói về các tác phẩm của mình, và từng được những nhà văn tài ba như Stephen King, Sarah Waters và Neil Gaiman nói rằng đã ảnh hưởng đến văn phong của mình. *** Không một sinh vật sống nào có thể liên tục chỉ tồn tại trong thế giới thực mà không hóa điên. Ngay cả chim sơn ca và châu chấu cũng được một số người cho là có biết mơ. Dinh thự Hill thì chẳng còn tỉnh táo nữa. Nó đứng một mình trên những ngọn đồi, lưu giữ bóng tối trong lòng. Nó đã đứng như vậy trong suốt tám mươi năm và có thể sẽ tiếp tục đứng vững thêm tám mươi năm nữa. Bên trong, các bức tường tiếp tục vươn thẳng, gạch xếp chỉn chu, sàn nhà chắc chắn, và cửa nẻo đóng kín rất hợp lí. Sự im lặng kiên định phủ lên các lớp gỗ và đá của Dinh thự Hill, và nếu ở nơi đó mà có bất cứ thứ gì qua lại thì nó cũng qua lại một mình. John Montague là một tiến sĩ; ông ta đã lấy bằng nhân chủng học, mơ hồ cảm thấy rằng nếu hoạt động trong lĩnh vực này, ông ta sẽ có thể làm được những việc sát với nghề nghiệp đích thực của mình nhất, ấy chính là phân tích các hiện tượng siêu nhiên. Bởi vì các công cuộc điều tra của mình là hoàn toàn phi khoa học, ông ta sử dụng học vị của bản thân rất cẩn trọng, hi vọng rằng học vấn của mình sẽ giúp công việc mang vẻ khả kính hơn, hay thâm chí mang tính học thuật. Vì không phải hạng người hay xin xỏ, ông ta đã phải chi ra cả một khoản tiền khổng lồ, đồng thời chấp nhận vứt bỏ sĩ diện để thuê Dinh thự Hill trong ba tháng, nhưng ông ta hết sức tin tưởng rằng mọi nhọc nhằn của mình đều sẽ được bù đắp hoàn toàn. Nguyên nhân là bởi dư luận kiểu gì cũng sẽ xôn xao hết cả lên ngay khi ông ta xuất bản công trình chuẩn mực của mình về các nguyên nhân và hậu quả của những nhiễu loạn ngoại cảm trong một ngôi nhà thường bị gọi là “có ma ám”. Ông ta đã dành cả đời tìm kiếm một ngôi nhà bị ma ám đích thức Khi nghe về Dinh thự Hill, mới đầu ông ta cảm thấy nghi ngờ, sau đó là hi vọng, và rồi kiên trì không biết mỏi mệt. Một khi đã tìm thấy Dinh thự Hill, sẽ không có chuyện ông ta buông bỏ nó. Điều Tiến sĩ Montague định làm đối với Dinh thự Hill bắt nguồn từ các phương thức hoạt động của những thợ săn ma dũng cảm thời thế kỉ mười chín; ông ta sẽ đến sống trong Dinh thự Hill và xem chuyện gì xảy ra ở đó. Ban đầu, ông ta định bụng sẽ bắt chước cái bà vô danh từng đến ở tại Ngôi nhà Ballechin* và tổ chức bữa tiệc tại gia kéo dài suốt mùa hè cho những người hoài nghi và các tín đồ, với bóng cửa* và theo dõi ma là những hoạt động thu hút nổi bật. Nhưng người hoài nghi, tín đồ, và tay chơi bóng cửa giỏi ngày nay khó kiếm lắm. Tiến sĩ Montague buộc phải thuê trợ lí. Có thể nguyên cớ là bởi bản chất nhàn nhã của cuộc sống thời Victoria phù hợp với công việc điều tra tâm linh hơn, hoặc có lẽ là chẳng còn mấy ai đo lường thực tại bằng cách tỉ mẩn ghi chép lại các hiện tượng sự việc nữa. Dù gì thì gì, Tiến sĩ Montague không chỉ cần phải thuê trợ lí, mà còn phải đi tìm kiếm họ. Ngôi nhà Ballechin: Một ngôi nhà bị đồn là có ma ở Scotland. Croquet: Một môn thể thao mà trong đó người chơi dùng gậy để đánh trái bóng gỗ qua khung sắt trên sân cỏ. Ra đời vào thế kỉ 13 tại Pháp, đây là môn thể thao dành cho giới thượng lưu. Vì tự coi bản thân là một con người cẩn thận và chu đáo, ông ta đã dành ra cả một khoảng thời gian đáng kể để tìm kiếm các trợ lí của mình. Ông ta tra cứu hồ sơ của các hội tâm linh, những ấn bản báo chí đăng tin giật gân được lưu trữ, báo cáo của những chuyên viên nghiên cứu về các hiện tượng siêu linh, và đã tập hợp được một danh sách tên của những người từng dính líu với các sự kiện phi thường, không bằng cách này thì cũng bằng cách khác, tại bất cứ mốc thời điểm nào, bất kể ngắn ngủi hay khó đáng tin cậy đến cỡ nào. Trước tiên ông ta loại bỏ khỏi danh sách tên của những người đã chết. Sau đó, ông ta gạch bỏ tên của những người xem chừng muốn đánh bóng tên tuổi, không đủ thông minh, hoặc không phù hợp, bởi rõ ràng là họ rất hay chiếm ánh hào quang. Và rồi ông ta đã có được danh sách với tầm một tá cái tên. Sau đó, mỗi người trong số họ đều nhận được thư từ Tiến sĩ Montague, mời đến nghỉ cả hè hay một phần của mùa hè tại một ngôi nhà thôn quê tiện nghi. Nhà đã cũ, nhưng được trang bị đầy đủ hệ thống dẫn nước, điện đóm, hệ thống sưởi tập trung, và chăn nệm sạch. Những lá thư nêu rõ rằng mục đích ở lại tại đây của họ sẽ là quan sát và tìm hiểu về những câu chuyện ghê rợn đã được đồn đại về ngôi nhà trong gần như toàn bộ quãng thời gian tám mươi năm tồn tại của nó. Những lá thư của Tiến sĩ Montague không nói thẳng thừng rằng Dinh thự Hill bị ma ám bởi vì Tiến sĩ Montague là dân làm khoa học, và cho đến khi đã thực sự trải nghiệm một hiện tượng tâm linh ở trong Dinh thự Hill, ông ta sẽ không làm gì quá liều. Do đó, những lá thư của ông ta mang vẻ nghiêm trang mơ hồ nào đó, được gài vào đầy chủ tâm nhằm khơi gợi óc tưởng tượng của một kiểu độc giả rất đặc biệt. Tiến sĩ Montague đã có bốn thư phúc đáp cho những lá thư của mình. Tám ứng viên còn lại có lẽ đã chuyển nhà và không để lại địa chỉ chuyển tiếp, hoặc có thể đã không còn hứng thú với các hiện tượng siêu thường, hay thậm chí còn có khả năng là chưa bao giờ tồn tại. Tiến sĩ Montague viết thư trả lời bốn người đã phúc đáp kia, nêu cụ thể ngày tháng ngôi nhà chính thức dùng để ở được, và gửi kèm theo hướng dẫn chỉ đường chi tiết. Như ông ta buộc phải giải thích, thông tin về đường đến ngôi nhà này khó kiếm vô cùng, đặc biệt là từ cộng đồng người dân quê sống quanh nó. Vào cái ngày trước khi lên đường đến Dinh thự Hill, Tiến sĩ Montague đã được thuyết phục để cho một đại diện của gia đình sở hữu ngôi nhà đến ở cùng mình. Bên cạnh đó, ông ta nhận được bức điện tín từ một trong những người tham gia, xin rút với cái lí do nghe rõ ràng là bịa đặt. Thêm một người khác không hề trình diện hay viết thư nhắn lại gì cả, có lẽ vì vướng phải vấn đề cá nhân cấp bách nào đấy. Hai người còn lại thì đến.   Khi đến Dinh Thự Hill, Eleanor Vance ba hai tuổi. Vì bây giờ mẹ đã mất, người duy nhất trên đời mà cô thực sự căm ghét chính là chị gái của cô. Cô không thích gã anh rể và đứa cháu gái năm tuổi của mình, và cô cũng chẳng có bạn bè gì cả. Nguyên nhân chủ yếu là do quãng thời gian mười một năm cô phải bỏ ra để chăm sóc người mẹ ốm yếu của mình. Giai đoạn ấy đã giúp cô phần nào trở thành một y tá thạo việc, đồng thời cũng khiến cô không thể không chớp mắt trong ánh nắng chói chang. Cô chẳng thể nhớ nổi liệu mình đã có lần nào cảm thấy thực sự hạnh phúc trong quãng đời trưởng thành hay chưa. Những năm tháng cô sống cùng mẹ chỉ toàn cảm giác tội lỗi, với các màn trách mắng vặt vãnh, mệt mỏi triền miên, và nỗi tuyệt vọng khôn nguôi. Cô chưa bao giờ muốn hình thành một bản tính dè dặt và nhút nhát, nhưng do đã phải ở một mình quá lâu, không có ai để yêu thương, thế nên cô luôn thấy ngại và chẳng biết lựa lời ra sao khi nói chuyện với người khác, kể cả khi chỉ là vài lời xã giao. Tên của cô xuất hiện trong danh sách của Tiến sĩ Montague bởi vì một ngày nọ, hồi cô mười hai tuổi và chị gái cô mười tám tuổi, bố của họ bấy giờ mới chết chưa được một tháng, một trận mưa đá đã trút xuống nhà họ, không chút dấu hiệu cảnh báo hay chút mục đích, lí do nào, đá cục rơi xuống từ trần nhà, ồn ã lăn xuống dưới tường, phá vỡ các cửa sổ và đập điên cuồng trên mái. Trận đá tiếp tục trút xuống cách quãng suốt ba ngày. Trong suốt thời gian đó, Eleanor và chị gái cô không sợ mớ đá bằng những người hàng xóm và người hiếu kì hằng ngày vẫn tụ tập ngoài cửa trước, và cả sự quả quyết đầy mù quáng, cuồng loạn của mẹ họ rằng đứng đằng sau toàn bộ vụ việc này là những cư dân độc ác, ném đá giấu tay sống trong khu, vốn đã thù ghét bà kể từ khi bà đến đây. Sau ba ngày, Eleanor và chị gái cô được chuyển đến nhà một người bạn và những viên đá ngừng rơi, đồng thời cũng không bao giờ còn tái xuất hiện nữa, mặc dù Eleanor cùng với chị và mẹ đã trở về sống trong căn nhà ấy, và mối thù hẳn với người dân trong khu mãi không đi đến hồi kết. Ngoài những người mà Tiến sĩ Montague đã tham vấn thì câu chuyện đã bị tất cả mọi người lãng quên. Eleanor và chị gái của cô thì chắc chắn đã quên chuyện ấy, dù lúc vụ việc diễn ra, mỗi người bọn họ đều cho rằng người kia là thủ phạm. Trong suốt quãng đời khốn khổ của mình, kể từ hồi có những kí ức đầu tiên, Eleanor đã chờ đợi một thứ như Dinh thự Hill. Trong suốt quãng thời gian chăm sóc mẹ, nhấc một bà già cáu bẳn từ ghế lên giường, bày ra một lượng bất tận những khay nhỏ gồm xúp và bột yến mạch, giặt giũ mớ đồ bẩn thỉu, Eleanor luôn vững tin rằng đến một ngày nọ, sẽ có chuyện gì đó xảy ra. Cô đã gửi thư chấp nhận lời mời đến Dinh thự Hill, mặc dù anh rể của cô nhất quyết đòi gọi cho một vài người để đảm bảo rằng cái tay tiến sĩ này không có ý định làm trò gì với Eleanor, mấy trò mọi rợ liên quan đến cái chuyện mà chị gái Eleanor tin rằng một phụ nữ trẻ chưa lập gia đình không nên biết. Trong phòng ngủ riêng của hai vợ chồng, chị của Eleanor đã thì thầm rằng, Chưa biết chừng Tiến sĩ Montague nêu đó rốt cuộc đúng là tên của ông ta - chưa biết chừng cái ông Tiến sĩ Montague này SỬ DỤNG phụ nữ để phục vụ cho một... ờm... THÍ NGHIỆM nào đó. THÍ NGHIỆM ấy... em BIẾT mà, cái kiểu ngữ ấy vẫn hay làm đó. Chị Eleanor cứ nói luôn miệng về các thí nghiệm mà mình từng nghe bảo giới tiến sĩ vẫn hay làm. Eleanor không biết gì về những chuyện như thế, hoặc nếu có thì cũng không sợ. Nói tóm lại, Eleanor sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu. Theodora - đó là cái tên dài nhất mà chị sử dụng. Các bản vẽ của chị được kí tên là “Theo”, và trên cửa căn hộ cũng như cửa sổ xưởng vẽ, danh bạ điện thoại, mớ giấy trắng và phía dưới bức ảnh đáng yêu đứng trên bệ lò sưởi của chị, cái tên luôn luôn chỉ là Theodora. Theodora hoàn toàn khống giống với Eleanor. Đối với Theodora, bổn phận và lương tâm là những đức tính của hội Nữ Hướng Đạo. Thế giới của Theodora tràn đầy niềm vui và sặc sỡ những sắc màu mềm mại. Chị lọt vào danh sách của Tiến sĩ Montague bởi vì sau một lần vừa cười đùa vừa mang trên mình hương nước hoa thảo dược vào trong phòng thí nghiệm, bằng cách nào đó chị đã xác định được chuẩn xác mười tám trong số hai mươi thẻ do một người trợ lí giơ khuất tầm mắt và tầm tai, rồi đến mười lăm trong hai mươi thẻ, và đến mười chín trong hai mươi thẻ, chí lấy làm thích thú và hào hứng trước tài năng đáng kinh ngạc của mình. Tên của Theodora nổi bật hẳn trong hồ sơ của phòng thí nghiệm, thế nên lẽ đương nhiên, nó lọt vào tầm ngắm của Tiến sĩ Montague. Theodora lấy làm khoái chí trước lá thư đầu tiên của Tiến sĩ Montague và đã phúc đáp vì tò mò (chưa biết chừng chính khả năng được khơi dậy trong Theodora, thứ từng giúp chị đoán biết biểu tượng ghi trên những tấm thẻ được giơ khuất tẩm nhìn là gì, đã thúc đẩy chị tìm đến với Dinh thự Hill), ấy nhưng chị lại hoàn toàn có ý định từ chối lời mời. Dẫu vậy, khi thư xác nhận của Tiến sĩ Montague được gửi đến, Theodora chẳng hiểu sao lại tự nhiên nổi hứng đi cãi nhau nảy lửa với người bạn ở chung căn hộ. Có thể thủ phạm lại là cái cảm giác thôi thúc đầy cấp bách kia. Cả hai bên đều đã thốt ra những lời mà chỉ thời gian mới có thể xóa nhoà. Theodora đã cố tình và đầy lạnh lung đập vỡ bức tượng nhỏ đáng yêu khắc họa hình ảnh của chị mà người bạn kia đã làm ra, và bạn chị đã tàn nhẫn xé nát tập thơ của Alfred de Musset*, món quà sinh nhật từ Theodora, đặc biệt chú tâm hành hạ cái trang có dòng chữ đề tặng đầy thương mến, cợt nhả của Theodora. Đây tất nhiên là những hành động không thể lãng quên được, và sẽ phải mất thời gian lâu sau họ mới có thể cười đùa được với nhau về chuyện này. Ngay tối hôm đó, Theodora đã viết thư chấp nhận lời mời của Tiến sĩ Montague và ra đi trong sự im lặng đầy lạnh nhạt vào ngày hôm sau. Alfred de Musset (1810 - 1857): Nhà viết kịch, nhà thơ, và tiểu thuyết gia nổi tiếng người Pháp giai đoạn thế kỉ 19. Luke Sanderson là một kẻ dối trá. Hắn cũng là một tên trộm. Dì hắn, chủ nhân của Dinh thự Hill, rất thích khoe rằng cháu mình là người được cho ăn học ở những nơi tốt nhất, quần là áo lượt nhất, ăn sơn hào hải vị ngon nhất, và giao du với những thành phần bất hảo nhất mà bà từng biết. Bà sẵn sàng tận dụng mọi cơ hội có thể để tống hắn đi xa cho an toàn trong vòng vài tuần. Luật sư của gia đình đã thuyết phục được Tiến sĩ Montague rằng ông ta sẽ không thể thuê ngôi nhà để thực hiện mục đích của mình nếu không có sự hiện diện tại gia của một thành viên gia đình trong quãng thời gian ông ta lưu lại ở đó. Và có thể là ngay trong cuộc gặp gỡ đầu tiên của họ, ông tiến sĩ đã nhận thấy Luke sở hữu một sức mạnh hay bản năng sinh tồn nào đó chẳng khác gì loài mèo, và chính thế mà ông ta cũng muốn đưa Luke đến sống trong ngôi nhà chẳng kém gì bà Sanderson. Dù sao đi nữa, Luke cũng thấy thích thú, bà dì của hắn thì lấy làm biết ơn, và Tiến sĩ Montague thì hết sức hài lòng. Bà Sanderson nói với luật sư gia đình rằng đằng nào thì trong nhà cũng không có gi Luke ăn cắp được cả. Bà bảo rằng chỗ đồ bạc cũ cũng có chút giá trị, nhưng nó tượng trưng cho một khó khăn mà Luke gần như không đời nào vượt qua nổi: sẽ phải bỏ công bỏ sức ra để đánh cắp và biến được chúng thành tiền. Bà Sanderson nói thế là oan cho Luke. Khó có chuyện Luke cuỗm đồ bạc của gia đình, hoặc đồng hồ của Tiến sĩ Montague, hoặc vòng đeo tay của Theodora. Mấy trò bất lương của hắn chủ yếu chỉ giới hạn trong việc lấy mấy xu lẻ từ túi của dì mình và cờ gian bạc lận. Hắn cũng hay bán đồng hồ và hộp thuốc lá do bạn bè của dì hắn quý mến và đỏ mặt tặng. Một ngày nào đó Luke sẽ thừa kế Dinh thự Hill, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống trong đó. Mời các bạn đón đọc Chuyện Ma Ám Ở Dinh Thự Hill của tác giả Shirley Jackson & Nguyễn Thành Long (dịch).