Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khuynh Thế Hoàng Phi

Truyện Khuynh Thế Hoàng Phi là một truyện mới được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện online, truyện được nhào nặn dưới bàn tay của tác giả Mộ Dung Yên Nhi, một cô gái chưa đầy 20 tuổi ( vào thời điểm viết truyện). Có những thắc mắc kiểu như làm thế nào cô gái này có được sức tưởng tượng khiến mọi người phải khâm phục? Cô làm thế nào để viết ra được những câu chuyện đấu đá trong thâm cung bí sử? Một truyện khiến bạn phải cảm thán hay có chút ồ lên nhưng vẫn luôn muốn theo dõi không rời, một truyện ngôn tình đặc sắc. Ngay khi vừa chào đời truyện đã nhận được sự ủng hộ của đông đảo bạn đọc, truyện tạo nên một làm sóng mới, thổi sức sống và tiếp thêm động lực cho những tác giả trẻ. Đây là bộ tiểu thuyết lấy bối cảnh cung đình , mỹ nữ vân tập , vương tử tranh ngôi Là một quyền mưu bảo điển, các nhân vật tâm kế sâu xa khó đoán biết. Là một thánh kinh tình yêu, khiến ta thấy được cả đau đớn của và khoái hoạt trong tình yêu, tất cả đều là cam tâm tình nguyện... Là một giải thích tuyệt vời cho sự toàn mỹ và cao quý trong các tác phẩm kinh điển. Đây là một bộ truyện tràn ngập sức mạnh ái tình . Khiến tất cả cô gái khi đọc nó đều phải che mặt mà khóc, các chàng trai khi đọc nó đều mong muốn có thể gặp được một nữ nhân như Mã Phức Nhã, có thể hy sinh tất cả để bảo hộ người con gái đó Phương Bắc có giai nhân, đẹp vô song vẫn ở một mình. Lần thứ nhất liếc mắt đưa tình, kinh thành xiêu đổ. Nếu sóng mắt lại đưa tình lần nữa, nước non đành nghiêng ngửa… Thà chẳng biết đến thành nghiêng nước đổ, bởi giai nhân thật khó trùng phùng. Liệu là thực hay là ảo mộng, tất cả rồi sẽ đi về đâu, liệu mọi thứ có còn tồn tại được tiếp nối tiếp không, liệu nàng còn thực như vậy chăng, yêu thương có quay về. Mời bạn đón đọc truyện và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Duyên Tới Là Anh, Đêm Nay Ngủ Cùng Ai,... *** Tháng 4 năm 2008, "Khuynh thế hoàng phi" đổ bộ Sina, trong vòng ba tháng đã lấy được hơn một triệu lượt đọc, trong đó có hơn trăm ngàn lượt đọc từ thành viên trong diễn đàn, đi lên ngai vàng quán quân tiêu thụ VIP, khó có tác phẩm cùng thể loại nào có thể sánh kịp. Mà tác giả mới 18 tuổi đã viết được một kiệt tác như thế, quả thật đáng kinh ngạc! Đây là một bộ tiểu thuyết cung đình, mỹ nữ tập hợp, vương tử tranh ngôi. Đây là một bộ quyền mưu bảo điển, các nhân vật sâu xa khó đoán. Đây là một bộ thánh kinh tình yêu, khiến người ta cùng lúc cảm nhận được đau đớn và vui vẻ. Đây là một bộ kinh điển về văn phong mĩ miều và cao quý. Đây là một bộ tiểu thuyết có sức mạnh tình yêu. Tất cả nữ sinh đọc nó đều che mặt mà khóc, tất cả nam sinh đọc nó đều hy vọng gặp được một nữ tử tên là Phức Nhã, nguyện hy sinh tất cả để bảo vệ nàng. Nội dung giới thiệu vắn tắt: Truyện cung đấu thật thà, không phải kiểu âm mưu nửa vời giải quyết trong vài ba chữ. Nữ chính thông minh nhưng không thông minh nhất, đi lừa nhưng mà cũng bị lừa tè le. Nam chính thông minh nhưng không thông minh nhất, bày đặt mưu kế nhưng cũng bị tính kế tùm lum. Các nam chính, phụ yêu nữ chính nhưng không bỏ giang sơn, không có kiểu 'Vì nàng vui mà đối cả tòa thành'. Các nữ phụ không phải là công cụ để làm tôn nữ chính, cũng xinh đẹp và đa mưu quỷ kế chẳng kém gì ai. Nói chung truyện xây dựng đúng theo kiểu, núi này cao thì còn có núi khác cao hơn, yêu mỹ nhân nhưng giang sơn phải đặt lên trên hết, người đen toàn tập có nhiều nhưng kiểu người nửa đen nửa trắng thì cũng không thiếu lắm. À mà nói vậy thôi chứ tình cảm vẫn bay tùm lum đó mà, mọi người yên tâm đọc. Cuốn thứ nhất: Dạ lan phiên vũ tuyết hải tâm Chương 1: Dạ lan kinh huyền tâm Kim Lăng thành - Kỳ Quốc. Mưa xuân đã ngừng, khí trời hơi se lạnh. Đế uyển nguy nga, thần võ lâu cao chót vót, ngọc lan vây kín tường quanh vườn thượng uyển, đường đến bảo nhan điện quanh co. Trước cửa cung đỏ đậm có cấm vệ quân cầm kim đao canh gác hai sườn, cung tường kim bích huy hoàng sau mỗi nửa canh giờ đều có vài cấm vệ quân qua lại tuần tra. Nội cung đình đài lầu các, hàng rào sâm nghiêm, đường đi sạch sẽ, đá hoa lát thềm, lan can trạm ngọc, đây là Đông cung Kỳ Quốc mà ta đang chứng kiến, so với tưởng tượng của ta còn huy hoàng và trang nghiêm gấp vạn lần. Đang lúc hoàng hôn, mặt trời chiều ngả về tây, ánh nắng chiều đỏ đậm phía chân trời, rặng mây đỏ bao phủ toàn bộ hoàng cung, làm cung điện vốn thê lương vắng lặng nay được nhuộm thêm một tầng màu sắc ấm. Trải qua nửa tháng lang bạc kỳ hồ, tàu xe mệt nhọc, buổi trưa hôm nay ta từ thành Tô Châu đến hoàng cung Kỳ Quốc, nơi được gọi là "Thiên đường nhân gian". Ba tháng trước, Thế Tông hoàng đế Nạp Lan Hiến Vân ban bố sắc lệnh "Tuyển Vương phi cho hoàng thái tử và các vị Vương gia" xuống các quận huyện, mệnh bách quan phải tự tiến cử con gái, em gái, cháu gái từ mười tuổi trở lên. Đi cùng ta còn có mấy trăm vị thiên kim nhà quan lại. Tất cả đều được tổng quản thái giám Lí Thọ công công lĩnh vào Đông cung. Ta và bảy cô gái nữa được phân vào Lan Lâm uyển, nơi có tám phòng xếp đối diện nhau. Ở đây, chúng ta sẽ học tập lễ nghi cung đình trong mười ngày, sau đó tới yết kiến thái tử điện hạ để chọn ra một vị thái tử phi và hai vị trắc phi. Những người không được chọn sẽ tiếp tục đưa tới Sướng Tâm điện để ba vị Vương gia chọn lựa, nếu lần này vẫn không được chọn, tất cả đều trở thành cung nữ, đây là quy củ của Kỳ Quốc. Đó cũng là nguyên nhân khiến rất nhiều người cha không muốn đưa con vào cung tuyển phi. Cuối cùng, ta vẫn lựa chọn con đường tiến cung, bỏ qua lý tưởng tự do mà ta hằng hướng đến. Nhưng hôm nay bước vào cung điện tráng lệ này, ta lại không vui vẻ như trong tưởng tượng. Nhìn qua bảy cô gái ở cùng ta, ánh mắt các nàng lóe ra ánh sáng hy vọng. Ta biết trong lòng các nàng có mộng, giấc mộng được tuyển làm thái tử phi, một ngày kia sẽ khoác lên phượng bào trở thành hoàng hậu, làm mẫu nghi thiên hạ, cai quản lục cung. Tương phản với sự mong đợi tôn quý của các nàng, ta lại rất hờ hững. Mẫu thân của đương kim thái tử điện hạ là Đỗ hoàng hậu quyền thế ngập trời, cũng chính là người đề nghị tuyển phi với Hoàng Thượng. Đại thần trong triều đều tự hiểu, tuyển phi lần này chỉ là cái cớ buồn cười, căn bản Đỗ hoàng hậu muốn tuyển một cô gái có gia thế hiển hách để củng cố quyền lực cho mình và địa vị cho thái tử, quan trọng nhất, vẫn là để phân tranh cao thấp với Hàn chiêu nghi. Nói lên vị Hàn chiêu nghi đứng đầu cửu tần này thật đúng là khó lường, mười năm trước nàng vào cung đã được phong làm người đứng đầu cửu tần, mà nay khi các phi tần khác đều bị thất sủng vì nhan sắc tàn phai, Hàn chiêu nghi lại vẫn nhận sủng không suy. Có lẽ... Hoàng Thượng đã yêu nàng. Chỉ tiếc Hàn chiêu nghi mắc chứng vô sinh, đến nay chưa có con, thế nhưng ân sủng Hoàng Thượng dành cho nàng không hề suy giảm, ngược lại càng ngày càng tăng. Thế lực của nàng trong cung từ từ khuếch đại, đối đầu với quyền thế của Đỗ hoàng hậu, bởi thế mới có câu "Đỗ Hàn chi tranh" mà dân gian vẫn truyền lưu. Đỗ hoàng hậu, quyền thế ngập trời. Hàn chiêu nghi, quý sủng lục cung. Hoàng Thượng Nạp Lan Hiến Vân có mười bốn vị hoàng tử, trong đó tám vị đã trưởng thành, nhưng được phong Vương gia thì chỉ có ba. Trưởng tử Nạp Lan Kì Hạo từ khi sinh ra đã được phong làm hoàng thái tử. Tam hoàng tử Nạp Lan Kì Tinh được phong làm Tấn Nam vương. Ngũ hoàng tử Nạp Lan Kì Vẫn được phong làm Sở Thanh vương. Thất hoàng tử Nạp Lan Kì Hữu được phong làm Hán Thành vương. Lần này tuyển phi khiến các vương gia vốn dĩ sống trong phủ riêng phải về cung để tiện cho công việc. Nghe nói ngũ hoàng tử và thất hoàng tử đã được tuyên vào cung, chỉ còn tam hoàng tử vẫn ở biên cương giao phong với quân đội Biện Quốc, e rằng trong vòng mười ngày không kịp trở lại, chuyện hôn sự cũng chỉ có thể để Minh quý nhân bắt tay lo liệu. Cũng không biết bản thân trầm tư bên cửa sổ bao lâu, chỉ cảm thấy màn đêm buông xuống, Vân Châu - cung nữ được phái đến hầu hạ ta đã thắp nến, ánh sáng nhá nhem lấp đầy cả gian phòng. Ta quay đầu nhìn bóng dáng bé nhỏ ấy đi lại vội vàng, lưng hẹp eo nhỏ, gò má ửng hồng, hàm răng trắng noãn, một đôi mắt sạch sẽ thuần khiết lại cất giấu ưu thương thoáng qua, chắc hẳn nàng ít tuổi hơn ta, vì sao lại có ánh mắt như vậy? Nghĩ đến đây ta liền tự giễu cười, nô tài trong cung, có người nào mà chưa từng trải qua chuyện ưu thương, nếu không, có ai lại nguyện ý tiến cung làm nô tì? "Cô nương, tới giờ ăn tối rồi, Lí Thọ công công có dặn, tối nay các cô nương sẽ ngồi cùng bàn ăn cơm, làm quen để tăng thêm tình cảm." Nàng cung kính đứng cạnh ta, nhỏ nhẹ nói. Ta hơi gật đầu đáp ứng, tới ngồi trước bàn trang điểm để Vân Châu dùng đôi tay mảnh khảnh khéo léo chải tóc, trang điểm giúp ta. Trâm phượng lung linh, chuỗi ngọc hoàn bội, trang sức quý báu lần lượt gắn lên người. Nhìn chính mình trong gương thanh nhã cao quý, quyến rũ xinh đẹp, ta lại thất thần. Cùng ăn tối để tăng thêm tình cảm? Một câu nói buồn cười làm sao. Chúng ta tiến cung là để tuyển phi, theo một phương diện nào đó có thể coi là tình địch, bây giờ lại muốn chúng ta buông lỏng tâm tư ngồi cùng nhau để gia tăng tình cảm? Còn ta, ta phải biểu hiện thế nào để sinh tồn ở nơi hoàng cung cá lớn nuốt cá bé này? "Cô nương đẹp quá!" Đây là lời duy nhất Vân Châu nói khi trang điểm cho ta, dù ở nơi nào cũng luôn có người tán dương dung mạo của ta, ta không rõ lắm bọn họ giả ý nịnh nọt ta để kiếm lợi, hay ta đúng như lời bọn họ nói. Dần dà, ta không muốn hao tâm tốn sức phân biệt thật giả, nhưng hiện giờ nghe Vân Châu nói vậy, ta lại đoán rằng lời này có thâm ý khác, vốn định hỏi, cuối cùng lại không mở miệng. Nàng chỉ là một cung nữ hầu hạ ta, ta không muốn có nhiều dây dưa với nàng. Không quá nửa canh giờ, Vân Châu đã cài tóc cho ta, cẩn thận tô son dặm phấn, còn phủ thêm một bộ y phục may từ tơ lụa quý báu. Ta đánh giá chính mình trong gương đồng nhiều lần, cảm thấy không ổn, tháo khuyên tai phỉ thúy xuống, gỡ trâm ngọc trên tóc ra, cuối cùng cởi chiếc váy thêu phượng chói mắt. Vân Châu dùng ánh mắt phức tạp mà kỳ quái nhìn nhất cử nhất động của ta, hỏi: "Sao cô nương lại làm vậy?" Nàng cúi người, cẩn thận nhặt xiêm y dưới chân ta, sau đó nhặt trang sức rải rác trên bàn đặt vào hộp. "Quá gây chú ý." Ta đi tới tủ quần áo, lấy một bộ váy xanh nhạt bình thường mặc vào, không đeo trang sức, chỉ cài một cây trâm đính trân châu, đánh giá lại chính mình trong gương một lần mới an tâm rời đi. Ta chỉ là con gái của viên quan vận chuyển muối ở Tô Châu, đứng trước mặt những thiên kim nhà trọng thần ở đây, hẳn phải biết giữ mình thỏa đáng, không được quá nổi bật. Xoay người, ta đối diện ánh mắt tán thưởng của Vân Châu, thì ra Vân Châu cũng không phải kẻ tầm thường. Cười nhẹ với nàng, đầu tiên nàng ngẩn ra, sau đó cũng cười đáp lại. Ta phát hiện nàng cười rộ lên rất đẹp, đẹp đến lay động lòng người. Mặt hồ xanh biếc như nền trời, cánh hoa bay phất tỏa hương, trúc lan hơi lạnh, gió nhẹ lay động cây cối trong vườn. Ta và Vân Châu đến nội đường trong Lan Lâm uyển, vốn tưởng rằng mình đến sớm, hóa ra lại là người muộn nhất. Bảy cô gái ăn mặc kiều diễm, xinh đẹp tuyệt trần đang lẳng lặng ngồi quanh chiếc bàn tròn lớn làm bằng gỗ tử đàn, đứng trước các nàng, người không đeo vàng ngọc lung trâm là ta đây có vẻ rất khó coi. Sự chậm trễ của ta làm các nàng chú ý, nhưng chỉ sau giây khắc quan sát, các nàng liền thu tầm mắt về. Ta hiểu mình vừa sắm vai thành công trước mặt các nàng, gạt nhẹ dây mành chạm vào trán, ta thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống cuối cùng. Trong nội đường lúc này rất im lặng, tất cả mọi người đều trầm mặc ngồi yên, không ai động bát đũa, bầu không khí lạnh lùng làm người ta xấu hổ. Cũng không biết ai mở lời trước, đầu tiên tự giới thiệu bản thân, sau đó nói vài lời khách sáo. Thế này mới làm mọi người dần dần thả lỏng thần kinh, ngay sau đó cũng đều mỉm cười giới thiệu. "Ta là Trình Y Lâm, người Kim Lăng, mười bốn tuổi, phụ thân đang nhậm chức bộ binh thượng thư..." "Ta là Tiết Nhược, người Dương Châu, mười hai tuổi, phụ thân là tri phủ Dương Châu..." "Tô Diêu, Mạc Bắc đại tướng quân Tô Cảnh Hoành là phụ thân của ta!" Lời vừa nói ra, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người, ta cũng dùng khóe mắt ngầm đánh giá cô gái đang ngồi bên trái mình.   Mời các bạn đón đọc Khuynh Thế Hoàng Phi của tác giả Mộ Dung Yên Nhi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lụa Đỏ - Trầm Nhược Thư
Ngày ấy, trong bóng chiều tà, Trình Lộc đã nói với nàng… “Chờ khi chúng ta thành thân, ta sẽ treo đèn lồng bằng lụa đỏ trải dài từ nhà muội đến nhà của ta, không, là nhà của chúng ta, được không?!” Màu đỏ vốn là màu sắc mà nàng yêu thích… Còn hôm nay, trên con đường lớn nhất thị trấn, một chuỗi đèn lồng bằng lụa đỏ lay động trong gió, nhuộm cả một vùng trời… Hắn đã thực hiện lời nói của mình, chỉ có điều… tân nương của hắn lại là một người khác. Giữa sắc đỏ từ những chiếc đèn lồng bằng lụa ấy, trời cao lại như trêu đùa nàng, để nàng gặp được một người, đại thiếu gia của Vân phủ. Hắn là đại thiếu gia của Vân phủ, một thiếu gia cao cao tại thượng, lại là anh của tân nương Trình Lộc, vốn dĩ giữa nàng và hắn sẽ chẳng liên quan gì với nhau, lại vì một chiếc vòng ngọc và một câu nói của nàng mà dây dưa cả cuộc đời… Nàng cười, cũng không nhìn hắn: “Đúng là ta nhặt được một chuỗi ngọc, nhưng tại sao ta phải tin rằng đó là của huynh?” “Cô nương muốn đưa ra điều kiện? Cần bao nhiêu bạc?” “Bạc? Vân phủ các người dù sao cũng có rất nhiều bạc, có cái gì mà không thể dùng bạc để giải quyết.” Hắn có chút không kiên nhẫn: “Vậy cô nương muốn điều gì?” “Ta muốn cái gì? Ta muốn gả vào Vân phủ, ta muốn huynh treo đèn lồng lụa đỏ kéo dài từ nhà ta đến Vân phủ, có thể sao?” ***  Ấn tượng của tớ khi đọc xong tác phẩm Lụa đỏ của Trầm Nhược Thư, đó là nữ chính thật may mắn. Nàng không phải trải qua bao nhiêu đau khổ hay bất hạnh để tìm được người yêu thương mình, nàng cũng không phải tranh đấu vì thứ mình yêu thương. Chỉ đơn giản nhẹ nhàng cảm nhận thấy, nhẹ nhàng có được.  Trình Lộc là thanh mai trúc mã của nàng, trong thời thanh xuân đã ở bên nàng, giúp nàng vượt qua những tháng năm khó khăn không có cha ở cạnh, cho nàng một lời hẹn ước: “Chờ khi chúng ta thành thân, ta sẽ treo đèn lồng bằng lụa đỏ trải dài từ nhà nàng đến nhà của ta, không, là nhà của chúng ta, được không?” Nhưng chỉ tiếc, lời hứa càng đẹp, càng khó được viên mãn. Trình Lộc thực hiện lời hứa, cùng với một tân nương khác, bỏ lại nàng với những câu hỏi.  Trong lúc nàng đau khổ vì người xưa, nàng gặp chàng – đại thiếu gia của Vân phủ, nàng vì muốn tìm cơ hội để hỏi Trình Lộc tại sao lại đối xử với nàng như thế, đã dùng chuỗi ngọc của chàng đổi lấy một danh phận trong Vân phủ.  Phu quân của nàng là chàng – nói rằng chỉ có thể cho nàng một danh phận.  Nhưng chàng – nhẹ nhàng như ngọc, dịu dàng, ấm áp ở bên cạnh mỗi khi nàng bối rối vì người xưa, chẳng biết từ bao giờ khiến nàng dần dần quên đi ngọt ngào ở quá khứ, đưa chàng vào trái tim mình. Chàng đã nói: “Nếu đã biết, vậy thì dần dần quên đi! Khi đã quên, sẽ tốt hơn!”  Không ngọt ngào như lời hẹn ước của Trình Lộc dành cho nàng, chàng lại chỉ nói: “Ta ở đây, nàng đừng sợ!” Không hoa mỹ, nhưng chàng đã luôn làm được.  Lời văn của Trầm Nhược Thư thiên về tả, có chút nhẹ nhàng, từ từ ngấm sâu vào lòng người đọc. Một chút day dứt, một chút nuối tiếc, và muôn vàn ngọt ngào … đảm bảo sẽ không khiến bạn mệt tim hay thất vọng. *** Sau khi tạ từ đội tiêu vận, bọn họ ở lại khách điếm của thị trấn nghỉ ngơi vài ngày, sau đó lại lên đường. Xe ngựa chạy rất chậm trên con đường lớn, bởi vì vừa trải qua chuyện kinh động như vậy, hắn và nàng đều mệt mỏi, người mệt, tâm cũng mệt. Hắn tựa người vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần, nàng tựa đầu lên vai hắn, giữa đôi mày là nét mệt nhọc lờ mờ. Bỗng nhiên nàng cử động, mở mắt nhìn hắn>ưng lại không nói gì. "Làm sao vậy?" Đôi mắt hắn vẫn còn nhắm, nhưng dường như nhận ra cử động của nàng, "Có việc gì vậy?" "Ơ . . ." Nàng nói, "Ta đang nghĩ . . .nghĩ chúng ta khi nào thì đến nhà." "Nhanh thôi." Hắn khẽ nói, "Hai ngày nữa là đến." "Ơ . . ." "Còn có việc gì sao?" "Ah . . . Không phải huynh có một chiếc vòng ngọc sao? Tại sao huynh không đeo?" "Cái vòng . . . không phải để ta đeo." "Ơ. . ." "Còn có chuyện khác sao?" "À . . . Không còn . . ." Nàng ngẫm nghĩ, hay là không hỏi. Thế nhưng cuối cùng hắn lại mở mắt, khẽ động, sau đó đeo một món đồ lạnh lẽo lên cổ tay của nàng. "Chiếc vòng?" nàng kinh ngạc nhìn xuống, "Cho ta?" "Ừ." Hắn khẽ nói, "Vốn định về nhà sẽ cho nàng, nhưng nếu nàng hỏi, vậy thì đưa trước cho nàng ." Bỗng nhiên, nàng không biết phải làm sao: "Ta . . . Ta không có ý này . . ." "Ta biết." Hắn khẽ cười, nhẹ nhàng phủ tay lên bàn tay nàng, "Ta biết nàng có điều nghi hoặc, nhưng đó đều quá khứ, hơn nữa, thật sự cũng không có gì." "Mục Ngạn là con nuôi của thúc phục, khi hắn và Tiểu Cảnh còn chưa thành thân thì đã ở tại Mộ Cảnh Viên, bởi vì Tiểu Cảnh thích cho nên mới lấy tên này. Sở dĩ ở Vân phủ có một đình viện cùng tên, cũng vì bọn họ đã từng nói qua muốn tất cả ở cùng với nhau, nhưng sau đó lại thích không khí cảnh vật ở trên núi, thế là cuối cùng cũng dời lên núi, đình viện ở Vân phủ liền tạm thời bị bỏ hoang, sau này nàng đến nên để lại nơi đó cho nàng." Lời nói của hắn rất chậm rất nhẹ, giống như một khúc ca xa xăm mờ ảo, trầm thấp cất lên ở bên tai nàng. "Về phần chiếc vòng ngọc này . . ." Hắn cầm tay nàng, mỉm cười, "Là do một trưởng bối rất tôn kính trong gia tộc tặng, từ nhỏ ta đã mang theo, Tiểu Cảnh từng muốn ta cho nàng ấy, nhưng ta đã nói, chỉ có thê tử của ta mới có thể đeo, nàng hình như . . .hình như có chút canh cánh trong lòng . . ." "Thì ra là vậy . . ." Nàng ngượng ngùng mỉm cười, "Ta còn tưởng rằng . . ." "Nếu đã là quá khứ, cũng đừng tiếp tục suy nghĩ." Hắn khẽ nói, "Hiện tại, nàng cũng có thể tặng ta một vật gì đó để trao đổi đi." Trao đổi? Nàng ngẫm nghĩ, cẩn thận lấy ra túi hương luôn để ở bên người: "Ta chỉ có cái này . . ." "Ừ, rất thơm, là hương hoa Sơn chi ta thích; hoa văn cũng rất đẹp, là Lưu Vân." Hắn giữ túi hương ở trong lòng bàn tay, cúi đầu nhẹ ngửi. Dáng vẻ của hắn, giống như đang thưởng thức một loại trân bảo quý hiếm, vừa cẩn thận vừa yêu thích không buông. Trong lòng nàng ấm áp, nhỏ giọng nói: "Cái này của ta . . . không đáng tiền." "Đúng là không đáng tiền." Hắn gật đầu, "Mũi thêu không tệ, nhưng chất vải lại không được tốt, hình như còn có chút phai màu. Chủ yếu là, ở đâu cũng có thể mua được." "Vậy sao?" Nàng có phần không vui, vươn tay đoạt lấy, "Vậy trả lại cho ta!" Thế nhưng hắn đã nhanh tay thu hồi: "Trước giữ vật này, sau này đổi một vật đáng giá hơn." Nàng vừa buồn bực vừa buồn cười nhìn hắn: "Đáng ghét!" Hắn mỉm cười nhìn nàng, gương mặt nàng ửng hồng, lại nhỏ giọng lầm bầm: "Đáng ghét." "Không đáng ghét." Bỗng nhiên hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, "Một chút cũng không đáng ghét, rất thích, vô cùng thích." ... Mời các bạn đón đọc Lụa Đỏ của tác giả Trầm Nhược Thư.
Danh Môn Độc Sủng - Hoa Đào Dẫn
Văn án “Kiếp trước, vì cái gọi là tình yêu, Phùng Vân Hi từ bỏ boss của mình, buông xuôi tiền đồ sáng lạn của bản thân. Kết quả là, ngay cả mạng nhỏ cũng không còn. Sau khi sống lại, cô chỉ muốn ngoan ngoãn ở bên cạnh kim chủ nhà cô mà thôi, không muốn yêu đương cuồng nhiệt gì nữa. Kết quả ư? Cô trở thành bảo bối của kim chủ nhà cô luôn rồi” *** Khi đọc văn án, chắc hẳn các bạn cũng đã tưởng tượng ra nội dung của câu chuyện này rồi phải không nào? Đây đơn giản là một câu chuyện rất quen thuộc, cô gái nhỏ trùng sinh, nhận ra sai lầm kiếp trước của mình, quyết tâm thay đổi và ở bên kim chủ thâm tình. Và sau đó là những tháng ngày sủng, sủng vô hạn. Phùng Vân Hi là một diễn viên đang nổi. Mặc dù chưa đạt được giải thưởng gì danh giá, nhưng nhờ có kim chủ Thẩm Tử Mặc đứng đằng sau nên hầu hết các bộ phim cô nhận đều thành công giành được vai nữ chính. Vậy mà, giữa lúc tiền đồ đang rực rỡ, cô lại phải lòng chàng diễn viên Tô Duệ, chấp nhận từ bỏ ánh hào quang để vun vén cho danh tiếng của hắn. Nhưng thật không may, Tô Duệ lại là một tên cặn bã, khi cô còn nổi tiếng thì ở bên cô, khi cô sa sút thì đi theo người mới. Phùng Vân Hi chết đi trong đau khổ. Kiếp này, sống lại khi chưa gặp phải Tô Duệ, Phùng Vân Hi cảm thấy mình may mắn biết chừng nào. Lần này, cô sẽ sống thật tốt, sẽ không ngu ngốc đi theo thứ gọi là “tình yêu đích thực” nữa, sẽ ngoan ngoãn ở bên kim chủ nhà cô, sống một cuộc đời thật hạnh phúc. Phùng Vân Hi và Thẩm Tử Mặc quen biết nhau do không cẩn thận phát sinh tình một đêm, từ đó mà dây dưa không dứt. Thẩm Tử Mặc làm ông chủ đầu tư đứng đằng sau Phùng Vân Hi, chỉ cần cô thích, anh sẵn sàng dùng mọi mối quan hệ để giành được vai chính cho cô, đưa cô lên đỉnh cao của ánh hào quang. Quan hệ của cả hai cứ mập mờ như vậy cho đến khi Phùng Vân Hi trùng sinh trở lại. Sau khi sống lại, Phùng Vân Hi mới nhận ra mình cần Thẩm Tử Mặc, chỉ có Thẩm Tử Mặc mới là bến đỗ an toàn trong cuộc đời cô. Cô cần anh và cô không thể rời xa anh. Từ ý nghĩ ban đầu có phần thực dụng ấy, cô gái nhỏ dần dần tiến đến bên Thẩm Tử Mặc, để rồi tình yêu bắt đầu lúc nào không hay. Khi phát hiện ra mình yêu anh, cô lại không muốn dựa dẫm vào anh, muốn tự mình giải quyết những vấn đề của bản thân. Và rồi, cô bắt đầu trưởng thành, mạnh mẽ và độc lập, để có thể cùng anh sánh bước mai sau. Còn Thẩm Tử Mặc thì sao, anh đã yêu Phùng Vân Hi ngay từ những ngày đầu gặp gỡ. Nhưng anh không hề muốn ép buộc cô, anh chỉ làm người đứng ở phía sau nâng đỡ cô, cho cô tất cả những gì cô muốn. Kiếp trước, khi cô muốn rời đi để đến bên Tô Duệ, anh đã chấp nhận buông tay, để rồi khi cô khốn khó nhất, chính anh lại đưa tay ra giúp đỡ cô. Kiếp này, chỉ cần cô nguyện ý, anh sẽ làm tất cả vì cô. Chỉ cần cô bước về phía anh một bước, anh sẽ không ngần ngại mà bước những bước còn lại đến cùng cô, che chở cho cô, nắm tay cô viết nên một câu chuyện tình yêu lãng mạn, hạnh phúc về sau. "Danh môn độc sủng" là một câu chuyện nhẹ nhàng vui vẻ, theo tôi thì khá khác lạ trong thể loại trùng sinh bây giờ. Bởi vì từ trước đến nay, tôi đã từng nghĩ rằng bất cứ truyện trùng sinh nào đều theo motif kiếp trước chết oan thì kiếp này sẽ phải là sống lại để trả thù, rồi sẽ có những màn đấu đá, tranh đua. Đó là lý do mà tôi rất ít khi đọc truyện trùng sinh và khá “dị ứng” với thể loại này. Nhưng “Danh môn độc sủng” đã cho tôi một cái nhìn rất khác. Không có những màn âm mưu trả thù lẫn nhau, không có những lần nhân danh công lý để trừng trị ai cả, xuyên suốt nội dung là những tình tiết vui vẻ, ngọt ngào yêu đương của hai nhân vật chính Phùng Vân Hi và Thẩm Tử Mặc Một điều đặc biệt hơn nữa là mặc dù đây là truyện nói về giới giải trí, nhưng góc nhìn lại không hề khắc nghiệt chút nào. Chỉ đơn giản là những câu chuyện nhỏ hài hước khi đóng phim, khi tham gia những gameshow truyền hình. Phùng Vân Hi là diễn viên nhưng không quá coi trọng hình tượng, thích ăn thịt xiên nướng vỉa hè, thường làm cho người đại diện phải đau đầu và các đạo diễn không biết phải làm sao. Cô luôn thoải mái để sống, để yêu, yêu thương người hâm mộ cũng như yêu thương chính mình. Nếu bạn đang muốn tìm một câu chuyện với những tình tiết sâu sắc, những cái nhìn về thực tế, đây không phải là một câu chuyện dành cho bạn. Nếu bạn đang muốn tìm một tình yêu cảm động, vượt muôn trùng khó khăn để đến bên nhau, đây cũng không phải là câu chuyện dành cho bạn. Bởi vì đây đơn giản là bộ truyện dành cho những ai đang muốn có một niềm vui nhỏ, một hạnh phúc to, những ai đang cần tiếng cười sau giây phút mệt mỏi. Một câu chuyện không quá xuất sắc hay chiều sâu nhưng rất thích hợp để giải trí trong những ngày giao mùa như thế này đấy ạ. Chúc mn đọc truyện vui vẻ ạ ❤ _________ Review by #Phong Tú Nữ *** Phùng Vân Hi v: Tôi từng nghĩ rằng, con đường vào tim của Thẩm Tử Mặc sẽ rất ghập ghềnh nhưng anh ấy đã dùng chính hành động của mình chứng minh cho tôi rằng, chỉ cần tôi nguyện ý, Thẩm Tử Mặc sẽ luôn ở đây; bởi vì, tôi đã ở trong trái tim của anh từ lâu. Dù có chông gai nào, anh cũng sẽ thay tôi giải quyết. Hãy xem tui là một quả anh đào: Đây là cách thức biểu lộ tình yêu sao? Đừng nói hai người sẽ kết hôn nhé? Giá đỗ: Đúng rồi, họ đã công bố trên Weibo rằng hai nhà đã gặp mặt để chọn ngày tổ chức đám cưới rồi. Sữa nóng: Mọi người ra đây mà xem nè, tui nghe nói là sau khi Thẩm tiên sinh cầu hôn đã bắt đầu chuẩn bị hôn lễ, người ta còn nói, mỗi ngày Thẩm tiên sinh đều đang chờ cưới Vân Hi đấy. Hội viên fanclub của Phùng Vân Hi: Sắp kết hôn rồi ư? Chúc hai người trăm năm hạnh phúc. Tui là fan cuồng của Phùng Vân Hi: Mọi người nghĩ hôn lễ này có được phát trực tiếp không? Tôi muốn xem truyền hình trực tiếp cơ. Mà thôi, dù không được xem trực tiếp cũng không sao, tôi chỉ cần thấy ảnh cưới của họ là đã thỏa mãn lắm rồi. Phùng Vân Hi không biết Thẩm Tử Mặc đã làm bao nhiêu chuyện vì cô. Anh không những khiến cho người nhà của anh đồng ý cho hai người kết hôn, mà họ còn vô cùng ủng hộ cô phát triển sự nghiệp diễn xuất. Cô chưa bao giờ dám mơ tới điều này, ngay tại khoảnh khắc ấy, cô gần như muốn lao vào lòng Thẩm Tử Mặc. Sau khi hai người rời khỏi nhà họ Thẩm, Phùng Vân Hi ôm chặt lấy Thẩm Tử Mặc, nói gì cũng không chịu buông ra. Nhưng mà, Thẩm Tử Mặc chỉ khẽ nói: "Để anh đưa em đi ăn." "Đi ăn?" Phùng Vân Hi nhíu mày không hiểu. Thẩm Tử Mặc mở cửa xe cho cô, thanh âm trầm ổn: "Chẳng lẽ vừa rồi em đã ăn no sao?" Phùng Vân Hi: Sao mà no được chứ QAQ Vừa nãy, Phùng Vân Hi chỉ có thể tiếp chuyện mọi người, toàn bộ đồ cô ăn đều do Tử Mặc gắp. "Chưa..." "Vậy chúng ta ăn gì đây?" "Hay là, chúng ta về nhà ăn khuya đi?" Phùng Vân Hi liên tiếp đặt câu hỏi, nhưng Thẩm Tử Mặc đều không trả lời cô. Cuối cùng, cô chỉ phải ngoan ngoãn lên xe. Thẩm Tử Mặc đưa Phùng Vân Hi đến một nhà hàng gần nhà họ Thẩm. Dù tiệm này không lớn nhưng thức ăn rất ngon. Ăn cơm xong, cô còn chưa kịp biểu đạt sự cảm động thì Hứa Chu gọi tới. "Vân Hi, Thẩm Tử Mặc đã gặp Tô Duệ. Vả lại, anh ta còn gặp gã trước em nữa đó." Hứa Chu nghĩ anh ta đã hiểu được bảy tám phần của chuyện này rồi. Chuyện Tô Duệ muốn gặp Vân Hi chắc chắn có liên quan tới Thẩm Tử Mặc. Phùng Vân Hi sửng sốt, ngước lên nhìn Thẩm Tử Mặc, nói em đã biết rồi cúp máy. Sau một hồi phân vân, cô quyết định sẽ không hỏi Thẩm Tử Mặc. Nếu anh đã không mong cô biết chuyện này thì cô cứ giả vờ như không biết đi. ... Mời các bạn đón đọc Danh Môn Độc Sủng của tác giả Hoa Đào Dẫn.
Đi Về Phía Không Anh - Trương Vũ Hàm
"Đi về phía không anh" là câu chuyện tình tay ba trắc trở với kết thúc buồn nhưng đậm tính chân thực. Thẩm Đông Tam là một cô gái mạnh mẽ đầy cá tính, vì tình yêu của mình, cô đã bất chấp mọi định kiến của xã hội về “kẻ thứ ba” để giành lấy người mình yêu thương. Nhưng sóng gió lại một lần nữa ập đến, khi cuộc tình giữa cô và Chu Nam đang sắp bước vào hồi kết với một đám cưới đầy mơ ước thì Lô Lợi Lợi - cô người yêu cũ của Chu Nam xuất hiện và không hề che đậy ý định chia rẽ hai người. Những đam mê, hận thù… lại một lần nữa cuốn họ vào vòng xoáy tình cảm vô cùng phức tạp… Với môtíp là chuyện tình tay ba nhưng "Đi về phía không anh" cho ta một cái nhìn mới về “kẻ thứ ba”, những người luôn bị quy kết là đã phá vỡ hạnh phúc của người khác. Liệu họ có nên được cảm thông không khi mà sau bao nỗ lực để giành lấy tình yêu, người con trai mình yêu thương vẫn rời xa như một trò đùa của số mệnh? Đi về phía không anh tuy không có một “happy ending” với nhẫn và váy cưới … nhưng lại tràn đầy những cảm xúc chân thực, những khoảnh khắc mà mỗi chúng ta sẽ có lúc phải trải qua. Người đọc có thể dễ dàng nhận thấy thấm đẫm trong từng trang sách là niềm hạnh phúc vui vẻ nhưng cũng đầy khổ đau và nước mắt. Có những kỉ niệm thật ngọt ngào nhưng cũng có những kí ức đầy cay đắng. Song điều cuối cùng đọng lại trong cuốn sách đó là, tình yêu đã đem lại một cuộc sống thi vị với đầy đủ cảm xúc của đời người. Cuốn tiểu thuyết "Đi về phía không anh" đã đem lại cho chúng ta một thông điệp: Không phải mọi câu chuyện tình yêu đều kết thúc tốt đẹp, vấn đề là chúng ta nhìn nhận kết thúc đó theo chiều hướng nào. Một câu chuyện buồn nhưng đầy cảm xúc hiện lên trên từng trang sách, rất hấp dẫn và lôi cuốn người đọc. *** Tác phẩm xoay quanh Thẩm Đông Tam - một cô gái mạnh mẽ đầy cá tính, vì tình yêu của mình, cô đã bất chấp mọi định kiến của xã hội về “kẻ thứ ba” để giành lấy người mình yêu thương. Nhưng sóng gió lại một lần nữa ập đến, khi cuộc tình giữa cô và Chu Nam đang sắp bước vào hồi kết với một đám cưới đầy mơ ước thì Lô Lợi Lợi - cô người yêu cũ của Chu Nam xuất hiện và không hề che đậy ý định chia rẽ hai người. Những đam mê, hận thù… lại một lần nữa cuốn họ vào vòng xoáy tình cảm vô cùng phức tạp… “Kẻ thứ ba”, những người luôn bị quy kết là đã phá vỡ hạnh phúc của người khác. Liệu họ có nên được cảm thông không khi mà sau bao nỗ lực để giành lấy tình yêu, người con trai mình yêu thương vẫn rời xa như một trò đùa của số mệnh? Cốt truyện của Trương Vũ Hàm đã không còn quá mới với những sự thật mà chúng ta vẫn chứng kiến nhan nhản ngoài đời, khi tình yêu giữa hai con người vốn đang êm đẹp thì một kẻ thứ ba xuất hiện, dần chiếm vị trí mà “lẽ ra họ không nên chiếm”. “Đi về phía không anh” giống như một sân khấu chính của nhân vật “kẻ thứ ba” ấy – nhưng được viết dưới một góc nhìn hoàn toàn đơn thuần của tình yêu, được phân tích nhiều chiều để hiểu hơn những nỗi niềm mà “kẻ thứ ba” thường vẫn phải chịu đựng. Vậy cuối cùng, là họ sai hay họ đúng, khi mà bản thân tình yêu sẽ chẳng bao giờ có chuyện sai đúng, vì tất cả chỉ là sự dẫn đường của cảm xúc mà thôi? Có lẽ, câu trả lời sẽ dành cho chính bạn khi bạn khám phá từng trang sách, vì với chuyện tình yêu này, mỗi người sẽ lại có những cách lựa chọn và phán xét khác nhau. Nhưng dù kết quả có là gì sau khi bạn đọc xong, thì chắc chắn, có một điều bạn sẽ không thể phủ nhận, đó là những cảm xúc tinh tế lắng đọng mà Vũ Hàm đã gửi vào từng tình tiết, từng cảm nhận của nhân vật. Câu chuyện là sự giao thoa vừa của tiếng reo ca hân hoan hạnh phúc, vừa của những nước mắt đớn đau tủi cực, là sự xen cài của những kỷ niệm ngọt ngào dịu êm và cả của những ký ức đắng cay như những vết sẹo dài ám ảnh. Là cây bút quen thuộc của thể loại tiểu thuyết hôn nhân gia đình, Trương Vũ Hàm đã đem lại cho độc giả một cuốn tiểu thuyết đáng đọc, đáng đọc không chỉ bởi cốt truyện hấp dẫn cùng những tình tiết gay cấn, bất ngờ, đáng đọc cũng không chỉ bởi nỗi u buồn phảng phất đượm trong từng câu chữ và dáng hình nhân vật, mà còn đáng đọc bởi những thông điệp ý nghĩa và cũng hết sức giản dị mà cô muốn gửi tới độc giả. “Đi về phía không anh” đã được phát hành tại Việt Nam với bản dịch của Cẩm Yến. Cuốn sách đã thu hút sự quan tâm, chia sẻ và bàn luận sôi nổi của nhiều độc giả trên các diễn đàn văn học. *** Trương Vũ Hàm là một tác giả trẻ chuyên viết về thể loại tiểu thuyết hôn nhân gia đình. Những tác phẩm của cô đã được giới thiệu rộng rãi trên các tạp chí văn học lớn của Trung Quốc như Mengya, Fangcao… và giành được một số giải thưởng văn học giá trị. Các tác phẩm tiêu biểu của cô là: - Đếm đến ba sẽ nói câu yêu em (2009) - Hôn nhân không thành công (2009) - Đằng sau bức màn hôn nhân (2012) Trương Vũ Hàm là cây bút trẻ của văn học Trung Quốc với những tác phẩm được giới thiệu rộng rãi trên các tạp chí văn học lớn như Mengya, Fangcao. Cô từng giành được nhiều giải thưởng văn học giá trị, được công chúng biết đến như một trong những cây bút có giá của thể loại tiểu thuyết hôn nhân gia đình như “Đếm đến ba sẽ nói câu yêu em” (2009), “Đằng sau bức màn hôn nhân” (2012)… “Đi về phía không anh” cũng nằm trong thể loại tiểu thuyết đó, và cũng là một trong những tác phẩm đưa tên tuổi của Vũ Hàm tới gần hơn với bạn đọc. Mời các bạn đón đọc Đi Về Phía Không Anh của tác giả Trương Vũ Hàm.
Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta - Mộc Tử Miêu Miêu
"Kỳ nghỉ hè ở tuổi lên năm, Khinh Vãn đã gặp Phạm Như Sênh – con nuôi của một người nhặt rác. Cậu luôn bị bọn trẻ cùng lứa cô lập và khinh thường, chỉ có Khinh Vãn là không thể dời mắt khỏi cậu. Liệu có phải vì sự kiên cường của chàng trai nhỏ hay là sự dịu dàng ấm áp mà cậu dành cho em? Không rõ là lý do nào, chỉ biết từ lúc ấy, cô đã bị cuốn hút và bắt đầu theo đuổi, dù cho cậu chưa từng nói với cô một lời nào. Kỳ nghỉ hè kết thúc, Khinh Vãn trở về thành phố, khi ra đi Phạm Như Sênh vẫn không biết tên cô. Thời gian qua đi, Khinh Vãn vào đại học. Lúc này, Phạm Như Sênh đã trở thành chàng sinh viên ưu tú nhất của Đại học Y trong vùng. Tình cờ gặp lại, Khinh Vãn vẫn là Khinh Vãn thưở trước, kiên trì theo đuổi. Còn Phạm Như Sênh vẫn giống năm xưa, lạnh lùng vô cảm, coi cô là không khí. Để tiếp cận anh, cô làm mọi thứ kể cả chạy bàn – việc mà trước nay cô chưa từng nghĩ đến. Tấm chân tình của Khinh Vãn cuối cùng cũng làm tan băng trong trái tim của Như Sênh. Năm học thứ 2, cô đi đăng ký kết hôn cùng anh. Nhưng hạnh phúc nhanh đến, nhanh đi, vì muốn cứu người mẹ nuôi đau yếu mà Như Sênh nhận sự giúp đỡ của Viện trưởng bệnh viện và sang Mỹ du học. Ra đi không một lời từ biệt, anh chỉ để lại cho cô tờ giấy ly hôn và lời nhắn “đừng đợi anh”. Tình yêu mất, đứa con vừa mới thành hình cũng bỏ Khinh Vãn mà đi. Quãng đời của cô sau đó chìm trong tuyệt vọng. Đến khi cô quyết định đến với Thanh Bồng – một chàng trai xuất thân danh giá, tuấn tú, đem lòng yêu cô từ lâu – một cơ hội, thì anh lại quay về…" *** Lần đầu viết ko phải là review mà là ném đá,do hôm qua facebook nhắc lại kỷ niệm nó hiện truyện này nên lôi ra đọc lại,và sau khi đọc muốn mua 1 rổ đá ném chết cả bầy trong truyện. Nam9: Phạm Như Sênh, Nữ 9: Tống Kinh Vãn. Câu chuyện mở đầu vẫn nữ 9 thuần khiết theo đuổi nam 9 soái ca đẹp troai, lạnh lùng gánh nặng gia đình, mình kết đoạn từ lúc 2 đứa quen nhau nhé, Kinh Vãn và Như Sênh đi quá giới hạn ,và kết hôn dưới sự minh chứng của bạn thân ngay khi cả 2 còn đang học đại học, nhưng vì bệnh tật của mẹ bỏ lại đơn ly hôn và lên đường du học với nữ phụ, vì cha nữ phụ hứa sẽ chữa bệnh cho mẹ nếu Như Sênh đi du học, Kinh Vãn bị shock xảy thai (nam9 ko biết)  5 năm sau Kinh Vãn muốn bắt đầu cuộc sống mới với Thang Tống nhưng Như Sênh trở về, thấy Kinh Vãn chửi dữ lắm, mình chờ 1 màn ngược nam quằn quại, nhưng không, trang 1 chửi trang 2 đã làm lành ???? Ném đá nam 9, lúc đăng ký kết hôn rõ ràng 2 tay trắng, vậy mà khi bỏ đi lại nghĩ vì lý tưởng, vì mẹ vì em, còn giờ thì ko có gì trong tay, làm vậy tốt cho Kinh Vãn ,sau này sẽ gặp người tốt v.v... Bộ phụ nữ từng ly hôn sẽ dễ tái hôn lắm à, xong bảo dằn vặt suốt 5 năm về làm viện trưởng lại không tìm nữ9 mà đứng xa nhìn, vì bận giữ chức muốn người ta công nhận nên về nước 1 năm vẫn ko tìm nữ9 được, mà cái thấy Kinh Vãn đi với đàn ông khác là rảnh liền, tặng hoa, rủ đi ăn, wth??????????  Ném đá nữ 9 Kinh Vãn, nói từa lưa quyết tâm, mà nam9 rủ đi ăn cái đi liền,n ghe bạn kể vì bả nên ổng cố thành tài đến nỗi chảy máu dạ dày cái nghĩ ổng hy sinh vì mình lặng thầm nhiều cái bay đi ôm ổng liền luôn, nam9 Như Sênh còn ngạc nhiên hỏi bả sao tha lẹ zậy? Ổng nghĩ phải dùng cả đời mới được bả tha thứ, tui cũng muốn hỏi vậy, còn đứa con đã mất ông nam9 cũng ko biết luôn ???? tội cho đứa nhỏ chỉ là người đi ngang quyển truyện. Xong ném đá bà tác giả tự nhiên cho Tô Nghệ, bạn thân nữ 9 người đã cùng Kinh Vãn vượt qua những nỗi đau, và mình ghét cái Tình bạn của Kinh Vãn khi Tô Nghệ kể mối tình đơn phương rõ như 1+1=2 mà vẫn ngây thơ không hiểu người đó là nam phụ Thang Bồng mà bả định quen ,xong bả lôi Thang Bồng kể lể như chuyện Tô Nghệ chết như lỗi của Thanh Bồng,xong nam phụ ở vậy cả đời Mời các bạn đón đọc Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta của tác giả Mộc Tử Miêu Miêu.