Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng - Hạ Lan Âm

Đây là bộ truyện có bối cảnh rộng lớn, liên quan đến chống khủng bố, hắc đạo, hải tặc, đấu tranh thương nghiệp, mưa bom bão đạn, chém giết đánh nhau, ấm áp cưng chiều, khẩu vị nặng. *** "Tiểu Nhu, anh yêu em." Trong buổi tiệc sinh nhật của bạn trai, hắn công khai dẫn theo em gái sinh đôi của cô xuất hiện, coi như cô không hề tồn tại, nói với nhau lời yêu. Cô tan nát cõi lòng, nhưng trên mặt lại là nụ cười diễm lệ trước nay chưa từng có " Nếu đã như vậy, tôi chúc hai người sẽ trở thành một đôi vợ chồng không hạnh phúc." Chỉ để lại cho bọn họ một bóng lưng kiêu ngạo, không ai có thể nhìn thấy, sau khi xoay người, hai hàng lệ im lặng chảy xuống từ khóe mắt cô, cùng với nỗi tuyệt vọng áp chế nơi đáy lòng.(tyvy.diendanlequydon) Hai năm tình cảm, quay đầu lại, cũng chỉ là một câu chuyện cười… Cho đến khi gặp anh, Bạch Thắng - con cháu của nữ hoàng trong Hoàng thất Anh quốc, con trai của Bạch Trì - cục trưởng Cục Quốc An, đội trưởng đội đặc vụ chống khủng bố của Cục Quốc An, gia đình ba đời đều là quân nhân hoa hoa lệ lệ, là người đàn ông độc thân trị giá hoàng kim sáng chói nhất Hongkong. Anh dùng thâm tình của mình, hứa cho cô cả vũ trụ. *** 【Lời nói phúc hắc】 "Chị, ba đã đồng ý hôn sự của em và Thiếu Tuyền rồi, sẽ cử hành ở khách sạn vương thất quốc tế, Thiếu Tuyền nói làm càng long trọng càng tốt, nhưng mà em mong muốn nhất, vẫn là lời chúc phúc của chị, chị có thể đến dự chứ?" Quý Nhu thành khẩn nói, nhưng trong lời nói đó lại cố ý để lộ ra sự khoe khoang vô hạn. Cô âm thầm trào phúng, kỹ năng diễn suất của em ấy càng ngày càng đạt, cũng có thể đi thi lấy giải Oscar rồi. Đang muốn mở miệng, thì người đàn ông bên cạnh lại nhẹ nhàng nói: "Thật tiếc quá, anh đã đồng ý với nữ hoàng Anh hôm đó sẽ dẫn Nghiên Nghiên đi tham dự thịnh yến hoàng tộc ở Điện Buckingham rồi, nếu Quý tiểu thư không chê, vào ngày hôn lễ đó anh có thể cho mở một cuộc tổng giảm giá, coi như là quà mừng anh và Nghiên Nghiên tặng cho em."(tyvy.diendanlequydon) Thấy vẻ mặt Quý Nhu y hệt như bị táo bón, cô không phúc hậu nghĩ muốn vỗ bàn cười to. Sau đó, cô đùa giỡn hỏi anh: "Anh đó, đã sớm là một quý ông rồi, còn dùng cái chiêu này, không cảm thấy ấu trĩ à?" Người nọ nhếch môi, trên mặt là nụ cười tao nhã hời hợt: "Không có chiêu nào là ấu trĩ hay không ấu trĩ, chỉ cần có tác dụng là được, em không cảm thấy, lấy gậy ông đập lưng ông, đối với bọn họ mà nói không phải là đả kích nhất sao?" *** 【 Dịu dàng cưng chiều 】 Trong hội đấu giá, anh thẳng tay ném một trăm triệu, chỉ vì muốn đổi được một tiếng cười của người đẹp. Cô yếu ớt hỏi: "Em có phải là quá phá của không?" Người nọ thản nhiên đáp: "Không, theo anh kiếm tiền chính là để cho vợ phá, nếu không anh kiếm nhiều tiền như vậy, ngay cả người giúp anh xài bớt cũng không có, thật sự rất không có cảm giác thành tựu. (các độc giả của cê quy hắc, truyện các bạn đang đọc đc ed bởi lequydon) Anh hiện tại là đang thiếu người làm cho anh phá sản." Người nào đó đứng đối diện cảm động vô hạn T^T "Anh không cần đối với em quá tốt, sẽ chiều hư em." "Hư thì cứ việc hư, cho dù có một ngày em gác dao ở trên cổ anh, anh cũng chỉ biết mỉm cười nhắm mắt lại." *** 【 Như lang như hổ  】 "Anh Thắng, hôm nay lại có một cô gái tìm tới cửa, cô ta nói là bạn thanh mai trúc mã với anh, tình cảm thâm hậu." Giọng điệu của người nào đó thật không tốt. Người đàn ông đang gặm cắn ở bên cổ cô không chút để ý "À" một tiếng: "Vậy em nói sao?" "Em nói em là vợ của anh, cưới hỏi đàng hoàng, tình đầu ý hợp." Người đàn ông gật đầu một cái "Không tệ, lần sau nếu có người tới nữa, em hãy nói em là mẹ của con anh, cùng giường chung gối, keo sơn gắn bó." Cô gái nghi ngờ "Con cũng không có, mẹ ở đâu ra?" "Ngoan, không phải bây giờ chúng ta đang tạo ra sao. Anh cố gắng một chút, em rất nhanh sẽ được làm mẹ." Nói xong, quả quyết đè cô xuống… ăn cô. *** Ở biệt thự Mạnh gia, lần đầu tiên trong đời, Quý Nghiên trực tiếp đứng nghe lén ngoài cửa phòng bạn trai. Âm thanh cao thấp thỉnh thoảng từ trong phòng truyền ra, phụ nữ rên rỉ yêu kiều, đàn ông động tình gầm nhẹ, nếu như đây không phải là phòng của Mạnh Thiếu Tuyền, cô nhất định sẽ mặt đỏ tới mang tai, lúng túng không biết làm thế nào cho phải. Dù sao âm thanh bên trong thật sự rất lớn, cho dù bị ngăn cách bởi một cánh cửa cô cũng có thể cảm nhận được hai người kia đang kịch liệt như thế nào. "Bảo bối. . . . . . Em chặt quá. . . . . . Thả lỏng một chút. . . . . ." "Ư. . . . . . Thật sâu. . . . . . A. . . . . . Không cần. . . . . ." "Thiếu Tuyền. . . . . . Không cần. . . . . ." ". . . . . ." Quý Nghiên rất muốn thuyết phục mình là cô đã đi nhầm phòng. Thế nhưng âm thanh quen thuộc kia, hai năm qua đã sớm khắc thật sâu vào trong trí nhớ, muốn cô tự lừa mình dối người cũng khó. Nhưng tại sao giọng nữ đó lại nghe quen tai như vậy? Cực kỳ giống với. . . Sẽ không, em ấy bây giờ nên ở nước ngoài, không thể nào là em ấy! Cả người cô cứng ngắc, ngây ngốc nhìn cánh cửa kia, mắt khô khốc, giờ phút này ngay cả dũng khí đi mở cửa chất vấn một phen cô cũng không có, thì ra cô là người hèn nhát như thế. Không nhìn thấy, ít nhất còn có thể cất giữ một phần chờ mong, nhưng cũng có thể, là cô nghĩ sai rồi? Quý Nghiên vẫn đứng đó nhìn chằm chằm cửa phòng đang đóng chặt, dường như muốn đâm thủng hai cái lỗ trên đó, cho đến khi không thể chịu đựng nổi loại tra tấn này nữa mới xoay người, chết lặng nghiêng nghiêng ngã ngã đi về phía đại sảnh. Cô nghĩ, cô cần yên tĩnh một chút, sau đó sẽ hỏi hắn tất cả mọi chuyện, mặc kệ sự thật có tàn nhẫn đến mức nào đi nữa, cô cũng muốn một câu trả lời hợp lý. Từ cầu thang bước xuống, đại sảnh to như vậy, trang hoàng hoa lệ. Rất nhiều nam nam nữ nữ đi qua đó, quần áo sang trọng phù hợp, nói chuyện huyên náo, phong thái ưu nhã. Đúng là đặc điểm của con nhà giàu. Bản nhạc thanh thoát nhẹ nhàng vang vọng trong kháng phòng, không khí náo nhiệt càng làm cho lòng Quý Nghiên trùng xuống. Hôm nay là đêm cuối cùng Mạnh Thiếu Tuyền là sinh viên đại học năm thứ tư, vừa vặn cũng là sinh nhật hắn, Mạnh Thiếu Tuyền mời mọi người đến nhà hắn tham dự party, cùng nhau ăn mừng một phen. Mọi người hớn hở đồng ý. Quý Nghiên từ trước đến giờ không có hứng thú với mấy loại hoạt động như vậy, nhưng dù sao cô cũng là bạn gái của Mạnh Thiếu Tuyền, tất nhiên không từ chối được. Hôm nay Quý Nghiên mặc một bộ lễ phục màu trắng ngắn đến đầu gối, tóc dài đen mượt hơi xoăn xõa bên vai, giữa ngực là một viên thủy tinh màu trắng tinh sảo, ở dưới ánh đèn lấp lánh lóe sáng. Cô gợi cho người ta một cảm giác vừa trong sáng vừa đáng yêu, khuôn mặt trái xoan đầy đặn, đôi mắt to xinh đẹp, chỉ là giờ phút này, trong cặp mắt luôn chứa ý cười kia lại không nhìn thấy một chút thần thái nào. Mấy cô bạn học thấy cô đi xuống, trên mặt liền lộ ra vẻ giễu cợt. "Ơ, đây không phải là bạn gái của Mạnh thiếu gia sao? Tại sao lại mặc một bộ quần áo nghèo nàn như vậy, không phải là bị người ta vứt bỏ chứ?" "Đúng vậy, bộ lễ phục này vừa nhìn liền biết là hàng thứ cấp, chất liệu kém không nói, nhưng ngay cả đường chỉ cũng đều lộ ra, chậc chậc…mình còn tưởng là hàng phế thải trong xưởng nào, đoán chừng cũng chưa tới một vạn." "Nếu là mình... mình thà núp ở nhà, chứ chết cũng không ra ngoài. Cũng may là thân phận cô ta đê tiện nên mới có thể mặc một bộ quần áo mất mặt như vậy, thật không biết Mạnh thiếu gia coi trọng cô ta ở điểm nào nữa, Đình Đình ha?!" Giọng điệu lộ ra sự xem thường không chút nào che giấu, cô gái gọi là Đình Đình kia khinh thường liếc cô một cái, hừ nói: "Anh Thiếu Tuyền cũng chỉ là vui đùa với cô ta một chút mà thôi, làm như mình có nhiều quyến rũ lắm vậy, cả ngày bày cái bộ mặt đáng ghét cho người ta nhìn, mặc bộ quần áo bỏ đi, còn vọng tưởng đàn ông có thể để mắt đến sao?" Quý Nghiên không phải là người nóng bỏng, lần đầu tiên gặp mặt, có thể sẽ cảm thấy cô rất lạnh lùng, không dễ ở chung. Nhưng thật ra, khi quen thuộc sẽ liền phát hiện, cô chỉ là không giỏi chủ động kết bạn với người khác, tính tình có chút bị động, còn lại thì đối với người thân thiết cực kì tốt. Cô rất bao dung, lúc ở trước mặt bạn bè cũng sẽ không chút kiêng kỵ đùa giỡn, vô cùng trọng tình trọng nghĩa. Có lẽ chính vì cái tính không nóng không lạnh này, mà làm cho người ta cảm thấy cô rất dễ ăn hiếp, cho nên luôn có người thích gây sự với cô. Những lời như thế cũng không phải lần đầu tiên cô nghe được, Quý Nghiên lười gây phiền toái, có thể không nhìn liền không nhìn. Dù sao cũng là người khác nhiều chuyện, cô còn có thể cầm băng dính dán lên miệng người ta hay sao? Bị người ta nói vài lời, cũng sẽ không đau. Đây là ý nghĩ trước kia, nhưng hiện tại, khi người khác dùng cái giọng khinh miệt nhẫn tâm này đâm trúng chỗ đau của cô thì cô mới biết, thì ra lời nói cũng có thể làm cho người ta đau lòng vô cùng. Trước kia cô không thèm để ý là bởi vì biết họ chỉ nói hưu nói vượn, họ không hề quen biết cô, chỉ là muốn hãm hại cô mà thôi. Không tin cho nên không có chuyện gì, nhưng bây giờ thì sao? Cô còn có thể tự tin nói Mạnh Thiếu Tuyền là yêu cô sao? Còn có thể xem tất cả những lời này là gió thoảng bên tai sao? Từng câu từng chữ rõ ràng rành mạch như thanh kiếm sắc nhọn nhất, đâm vào tim cô làm máu chảy đầm đìa. Quý Nghiên chỉ cảm thấy vô lực, muốn phản bác, há miệng, lại không nói ra được một câu. Dương Đình Đình thấy Quý Nghiên xem lời nói của bọn họ như không nghe thấy, thái độ chuyển thành tức giận và không cam lòng, cô ghét nhất chính là cái bộ dạng này của Quý Nghiên, giống như đang đánh vào không khí, một chút cảm giác thành tựu cũng không có. Những người khác cũng có chút thất vọng. Đang lúc ấy thì điện thoại di động của Dương Đình Đình vang lên, cô ta cầm lên nhìn một chút, trong mắt sáng lên, nháy mắt lại khôi phục nụ cười hả hê."Chờ đó, sắp có trò hay để xem rồi." Mấy người còn lại mặc dù nghi ngờ, nhưng vẫn làm theo. Ánh mắt Dương Đình Đình không có ý tốt nhìn chằm chằm Quý Nghiên -chị nuôi của cô, bạn gái của Mạnh Thiếu Tuyền. Hừ, cô cố ý để cho Quý Nghiên đi xem Mạnh Thiếu Tuyền thân là nhân vật chính của yến hội tại sao lại trễ như thế còn chưa có xuống? Nhưng không ngờ Quý Nghiên lại vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì. Cô không tin, đến cuối cùng Quý Nghiên vẫn còn có thể giữ được bình tĩnh như vậy. Quý Nghiên không có ý định đấu đá với cô ta, Dương Đình Đình từ nhỏ đã nhìn cô không vừa mắt, ở khắp nơi luôn nhằm vào cô, cô bởi vì cha nuôi mẹ nuôi nên vẫn nhẫn nhịn. Nhưng rốt cuộc, cô đã làm gì có lỗi với Dương Đình Đình hay sao mà cô ta vẫn luôn chán ghét cô như vậy. Họ từ nhỏ lớn lên cùng nhau nhưng Dương Đình Đình từ đầu đến cuối đều không muốn cô được sống tốt, cứ như hạnh phúc của cô ở trong mắt cô ta chính là một điều sai trái. ... Mời các bạn đón đọc Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng của tác giả Hạ Lan Âm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đại Hồ Tiểu Muội
Tác giả: Tô Du Bính Nội dung: Hoán đổi linh hồn, đô thị tình duyên, cận thủy lâu đài (ở vào địa thế thuận lợi, có thể hưởng được địa vị, lợi ích nào đó), hào môn thế gia (nhà giàu). Tình trạng: Hoàn. Độ dài: 165 + 1 Phiên ngoại. Dịch: Phong Bụi Văn án: Phóng viên hỏi: Anh cảm thấy loại vai diễn nào khó diễn nhất? Đại Hồ đáp: Bé gái. Cho dù tôi muốn nhập vai cũng không được. ╮(╯_╰)╭ …… Thần: Tất cả đều có khả năng. Vai chính: Thẩm Thận Nguyên, La Thiếu Thần; Phối hợp: Cao Cần, Kiều Dĩ Hàng, La Định Âu; Những vai khác: Giới giải trí. *** [ kim bài biên tập đánh giá ] Đương hồng nghệ nhân biến thành sáu tuổi nhà giàu tiểu muội, Thẩm Thận Nguyên một bên dựa vào hành động giả ngây giả dại, một bên tích cực tìm kiếm về nhà đường nhỏ. Về nhà chi lộ chướng ngại vật tầng tầng, hảo hữu xuất ngoại không thể liên lạc, nguyên thân thể hạ lạc không rõ, Hơn nữa lấy trở thành “Tiểu tiểu thúc thúc” âm nhạc giáo phụ La Thiếu Thần ở bên như hổ rình mồi nói bóng nói gió, Thẩm Thận Nguyên đỡ trái hở phải sơ hở chồng chất, nháo ra không thiếu chê cười. Văn này Văn Phong khôi hài, trì hoãn không ngừng, đến tột cùng Thẩm Thận Nguyên có thể hay không thuận lợi trở lại thân thể của chính mình lý, Đến tột cùng đêm hôm đó tửu ba phát sinh chuyện gì, đến tột cùng La gia vận mệnh như thế nào, còn muốn đẳng tác giả êm tai nói tới. Giới giải trí hệ liệt: – Tổng nghệ Tiểu Bạch hòa tam tê cự oản – Võng du chi hành động nhất lưu – Đại hồ tiểu muội *** Kỳ quái, kỳ quái, quá kỳ quái! “Tôi tên là gì?” “La Lâm Lâm.” “Tôi tên là gì?” “La Lâm Lâm.” “Tôi tên là gì?” “Coi như cô hỏi đến lần thứ một nghìn, cô vẫn tên là La Lâm Lâm thôi.” “… Nếu như tôi hỏi đến lần thứ một nghìn linh một thì sao?” Thẩm Thận Nguyên gặm chăn, đầy vẻ đáng thương nhìn vị y tá có vẻ ngoài rất nghiêm khắc, vẻ mặt rất nghiêm túc này. “Cô sẽ được gửi đến khoa thần kinh để kiểm tra.” Thẩm Thận Nguyên hỏi: “Nếu như tôi cảm thấy thần kinh của mình rất bình thường, thân thể không có vấn đề gì thì sao?” “Bệnh viện đã giúp cô làm kiểm tra toàn diện, xác định thân thể cô không hề có vấn đề gì. Đúng vậy, bệnh viện đúng là đã kiểm tra toàn diện cơ thể này, cậu còn tham dự toàn bộ quá trình, nhưng kiểm tra có kỹ càng đến đâu, thân thể này cũng không phải là của cậu a! Giới tính, tuổi tác, tướng mạo đều kém xa! Cậu tên Thẩm Thận Nguyên, Thẩm Thận Nguyên, khẳng định đến không thể khẳng định hơn rồi! Cậu trảm đinh chặt thiết nói: “Tôi cảm thấy thân thể này không phải là của tôi.” “Tốt hơn là cô nên đến khoa thần kinh.” “……” Thẩm Thận Nguyên khuất phục rồi, “Tôi chỉ đùa thôi.” Y tá trầm mặc một lát, mới nói: “Cô mới sáu tuổi, tính hài hước có thể từ từ rèn luyện.” “Cám ơn cô đã khích lệ, tôi có thể gọi điện không?” Y tá nói: “Bố mẹ của cô đang đến đây rồi.” Thẩm Thận Nguyên ngây người: “Bố mẹ ư?” Y tá nói: “Phụ thân của cô là ông La Khải Trạch, mẫu thân của cô là bà Sử Mạn Kỳ, ông nội của cô là…” “La Định Âu.” Thẩm Thận Nguyên chấn kinh nói tiếp, “Người giàu có nhất thành phố này.” “Đúng vậy.” “Vậy sao tôi lại vào bệnh viện?” Y tá đáp: “Nửa tháng trước cô bị ngất ở nhà trẻ, sau khi được đưa đến bệnh viện vẫn hôn mê bất tỉnh.” Thẩm Thận Nguyên hỏi: “Chỉ thế thôi?” “Chỉ thế thôi.” “Nguyên nhân là?” “Vẫn chưa biết.” Thẩm Thận Nguyên nói: “Cô thực sự là y tá ở bệnh viện này hả?” Nhìn vẻ mặt lạnh lùng và thái độ thản nhiên của cô ta, thật sự giống như một kẻ bắt cóc tống tiền đang canh giữ con tin. Ngay ở điểm hỏi gì đáp nấy này, có lẽ giống kẻ bắt cóc là phong cách cá nhân. “Không phải.” Thẩm Thận Nguyên: “……” Không phải nói trúng rồi đấy chứ? Y tá nói: “Tôi là y tá riêng của cô.” Cô ta rút một bộ bài Poker từ trong túi áo ra, lấy tấm J Q K và thằng hề ra, chia phần còn lại thành hai phần. “Chúng ta chơi tính hai mươi bốn nhé.” Thẩm Thận Nguyên thật thà hỏi: “Đó là cái gì?” “Mỗi người rút ra hai lá bài, sau khi cộng trừ nhân chia bốn lá thì được hai mươi bốn.” Y tá ngừng một lát, nói, “Trò chơi toán học cô thích nhất.” Thẩm Thận Nguyên bị động cầm lấy bài, do dự một lát, hỏi: “Chúng ta có thể chơi biến chất một chút được không?” “Đánh tú lợn?” “Tiến lên.” “… Được.” Lúc La Khải Trạch và Sử Mạn Kỳ vào cửa liền thấy đứa con gái nhỏ vốn lạnh lùng, ít giao thiệp vừa dùng sức thổi bay tờ giấy dán trên trán, vừa mạnh tay đập bài, “Bảy bảy, tám tám, chín chín! Ha ha ha, không ngờ phải không!” Y tá bình thản thả xuống đòn cuối cùng trong tay, quay người cắt giấy. “Thật kỳ quái!” Thẩm Thận Nguyên ôm mặt, “Sao tôi có thể thua suốt như thế được?” Y tá nói: “Cô mới sáu tuổi, kỹ thuật đánh bài có thể từ từ rèn luyện.” Thẩm Thận Nguyên gục mặt xuống, hỏi: “Năm nay cô bao nhiêu tuổi?” “Gấp bốn lần tuổi cô.” “…” Còn nhỏ hơn mình một tuổi! Thẩm Thận Nguyên chịu phải đả kích nghiêm trọng. “Khụ khụ.” La Khải Trạch bị bỏ qua một bên quá lâu, không chịu nổi nữa ho ra tiếng. Thẩm Thận Nguyên thổi thổi tờ giấy đang chắn tầm nhìn, hiếu kỳ hỏi: “Các người tìm ai?” La Khải Trạch, Sử Mạn Kỳ: “…” Y tá trấn định thu bài lại, “La tiên sinh, La thái thái.” Sử Mạn Kỳ sắc mặt phức tạp nhìn cô một cái, “Thân thể Lâm Lâm thế nào rồi?” Câu hỏi này La Khải Trạch đã hỏi một lần trên điện thoại, có điều, để thể hiện sự quan tâm của mình đối với con gái, cô cố ý hỏi lại một lần trước mặt con gái. Y tá đáp: “Bác sĩ đã kiểm tra toàn diện, đều rất bình thường.” Sử Mạn Kỳ bỏ túi xách xuống, đi đến bên giường, xoa xoa trán Thẩm Thận Nguyên, lo lắng hỏi: “Sao lại bất ngờ ngất đi thế?” Nửa tháng trước, tinh thần của cậu là Thẩm Thận Nguyên, thân thể cũng là Thẩm Thận Nguyên, vấn đề của La Lâm Lâm không thuộc sự quản lý của cậu, cậu làm sao mà biết được. Thẩm Thận Nguyên nặn ra một biểu cảm gượng gạo cười không ra cười, khóc không ra khóc, “Xin lỗi, lần sau nhất định sẽ tiến bộ hơn.” Sử Mạn Kỳ: “…” La Khải Trạch đi đến bên kia giường ngồi xuống, “Bố và mẹ ngày hôm kia đi họp ở thành phố khác, xin lỗi con đã về muộn.” Thẩm Thận Nguyên nói: “Không sao, kiếm tiền là hàng đầu mà.” “…” Vẻ mặt La Khải Trạch chợt ủ rũ, vươn tay xoa xoa đầu cậu. Biểu hiện của mình chắc chắn rất tệ hại! Thẩm Thận Nguyên nhìn mái tóc dài đến eo của mình, khóc không ra nước mắt. La Khải Trạch hỏi y tá, “Bao giờ thì có thể xuất viện được?” Y tá đáp: “Bệnh viện kiến nghị là nên để quan sát thêm hai ngày, nhưng nếu như La tiên sinh, La thái thái gấp, ngay lập tức có thể làm thủ tục xuất viện. La Khải Trạch nhìn Thẩm Thận Nguyên, dịu dàng hỏi: “Lâm Lâm thấy thế nào?” “Để quan sát thêm hai ngày đi, cho bảo đảm.” Thẩm Thận Nguyên vẫn chưa chuẩn bị tốt tâm lý hòa nhập vào cuộc sống của La Lâm Lâm. Hiện giờ điều hắn cần nhất là không gian độc lập và thời gian đủ để làm rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! La Khải Trạch không phản đối, “Vậy ở lại viện thêm hai ngày nữa nhé, ngày kia bố đến đón con.” Sử Mạn Kỳ nắm lấy tay của Thẩm Thận Nguyên nói: “Mẹ và bố sẽ cùng đến.” Thẩm Thận Nguyên mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp của ngôi sao. Sử Mạn Kỳ đầy vẻ ngạc nhiên nhìn về phía La Khải Trạch, muốn nói lại thôi. La Khải Trạch hồn nhiên không cảm thấy, dặn dò y tá một lúc lâu. Thẩm Thận Nguyên thấy Sử Mạn Kỳ thỉnh thoảng lại nhìn mình, cuối cùng chịu không nổi, mở miệng nói: “Tôi có thể đưa ra một yêu cầu không?” Trong mắt Sử Mạn Kỳ lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó vui vẻ cười nói: “Tất nhiên là có thể, tiểu Lâm Lâm là cục cưng tâm can của mẹ, điều kiện gì mẹ cũng có thế đáp ứng.” “Tôi muốn có một chiếc laptop và một máy điện thoại.” La Khải Trạch nhạy bén quay đầu lại, “Lâm Lâm muốn gọi điện cho ai?” Thẩm Thận Nguyên trả lời ấp úng: “Bạn bè.” La Khải Trạch nói: “Ồ, là Kiều Anh Lãng phải không?” … Không, là Kiều Dĩ Hàng. Trước ánh mắt sáng tỏ của La Khải Trạch, Thẩm Thận Nguyên cực kỳ không có cốt khí, gật đầu. La Khải Trạch lấy điện thoại ra, bấm gọi một số điện thoại, nói với đối phương vài câu, rồi đưa cho cậu. Thẩm Thận Nguyên rầu rĩ nhận lấy điện thoại, liền nghe thấy đầu dây bên kia vang lên tiếng một đứa bé trai, “La Lâm Lâm phải không?” “… Đúng rồi.” “Cậu không sao chứ?” “Không sao.” “Bao giờ cậu đi học lại?” “Không biết.” “Ồ…” “…” Rõ ràng chủ đề nối chuyện chung giữa hai bạn nhỏ không có gì đáng kể, một khi những từ ngữ hay dùng đã hết, cuộc đối thoại liền rơi vào im lặng. Thẩm Thận Nguyên dù sao cũng là người lớn, đành phải gợi chuyện, “Dạo này cậu thế nào?” Mời các bạn đón đọc Đại Hồ Tiểu Muội của tác giả Tô Du Bính.
Nhân Vật Phản Diện Thật Tuyệt Sắc
Editor: Snowflake HD + Du Thể loại: Cổ đại, sủng, giang hồ. Nguồn cv + raw: tangthuvien.vn và Vũ Linh Tình trạng: 48 chương. Trong giang hồ gần đây, những nhân vật phản diện mọc lên như cỏ dại nhiều không đếm xuể. Lê Tử xuất thân trong danh môn chính phái cảm thấy rất áp lực. Tuân lệnh sư môn nàng xuất sơn xuống núi diệt kẻ xấu nhưng lại bị ma đầu ma giáo nhìn trúng. Biết được chân tướng mồ hôi của Lê Tử không ngừng rơi xuống... Nhân vật chính: Lê Tử, Thủy Đông Lưu *** #REVIEW: NHÂN VẬT PHẢN DIỆN THẬT TUYỆT SẮC Tác giả: Nhất Mai Đồng Tiền Thể loại: Cổ đại, giang hồ, siêu hài, sủng, HE Tình trạng: Hoàn edit, 48 chương. Reviewer: Jas - fb/hoinhieuchu --- Đầu tiên phải nói, cái tựa đề này chính xác 100% thuộc dạng thấy là tự động cho qua, ai bảo nghe nó sặc mùi teenfic quá cơ, nhưng cũng may là thắng lại kịp vì lại tia thấy tên tác giả Nhất Mai Đồng Tiền này. Từ hồi đọc Nhà trọ hoa yêu và Gấu trúc đại nhân nhà ta thì như bị ưng cái kiểu ngoáy bút tưng tửng của bà í, thành ra cũng hứng thú với bộ này lắm. Rồi thì hầm bộ này trong hai ngày xong thấy thoả mãn thật, vì dạo gần đây đọc truyện nào cũng toàn drop dở thôi. Truyện được xây dựng trong bối cảnh giang hồ mà cá nhân mình thấy nó tựa tựa bối cảnh trong tiểu thuyết Kim Dung ấy. Truyện kể thời này có các đại môn phái Hoa Sơn, Hành Sơn, Nga Mi, Thiếu Lâm vân vân mây mây xưng là chính phái, mà đã là chính phái thì phải có tà phái thôi, và Ma giáo chính là cái ổ tội ác to bự của thiên hạ. Đại khái thì nó là như thế đấy, còn cụ thể thực hư ra sao đọc truyện sẽ rõ. Tuy là đề tài giang hồ nhưng dưới sự miêu tả của Nhất Mai Đồng Tiền thì nó không hề khô, giang hồ không phải gout của mình đâu, nhưng cách viết của tác giả vốn rất thoải mái nên những chuyện nhức đầu hay khô khan hoàn toàn không có nhé, chỉ toàn là mấy tình huống dở người thôi. Mà trong đó phải kể đến duyên nợ của cặp đôi Lê Tử và Thuỷ Đông Lưu, cùng với căn bệnh 'lạ' di truyền cùa bạn nam chính. Giang hồ không ai biết ma đầu Thuỷ Đông Lưu bị trúng ma độc từ nhỏ rồi thêm vào tẩu hoả nhập ma, với cái thân thể thuần dương của hắn, nên dẫn đến huyết án là mỗi lần vô tình 'tiếp xúc da thịt' với nam nhân là sẽ bị biến nhỏ lại thành một thằng nhóc (ha ha). Chuyện này thì có hay ho gì đâu nên tất nhiên là phải giấu. Xui rủi làm sao Tiểu Đông Lưu bị Nguyệt lão điểm mặt gọi tên, ban cho hắn kỳ ngộ với nàng Lê Tử vừa ngốc vừa lười, vừa ham tiền bản lĩnh lại không cao. Nhưng quan trọng là Lê Tử mang thân thể thuần âm, và rồi thì là âm dương điều hoà, chỉ cần bạn Tiểu Lưu hôn được bạn Lê sẽ trở lại được hình dáng cũ, hôn môi nhé, chỗ khác không tính (tác giả đúng là mẹ ruột haha). Thế là nhờ mối liên kết kỳ khôi này mà Thuỷ Đông Lưu và Lê Tử bắt cặp đồng hành xông pha giang hồ, từ chửi rủa mắng nhiếc đến yêu thương sến sụa trải qua không ít chuyện dở khóc dở cười. Một điểm mình thích ở truyện là nữ chính Lê Tử tuy không dưới ba lần gặp được kỳ ngộ, được truyền võ công cái thế, ôm được bí kíp, lên làm môn chủ cả một phái hùng mạnh, đến chức Võ lâm minh chủ cũng mém bị ép ngồi, nhưng từ đầu đến cuối truyện tính cách nàng vẫn rất phóng khoáng và lạc quan. Cuộc đời của cô nàng này phong phú sự kiện lắm các bạn ạ, nhân sinh quan cũng mới mẻ và độc đáo vô cùng. Còn về nam chính Thuỷ Đông Lưu, anh này thuộc dạng độc mồm kiểu mấy đứa nhóc tiểu học lòng thì thích người ta nhưng miệng thì vẫn cứ đả kích bôm bốp ấy. Vì căn quái bệnh kia mà bạn Lưu lúc nào cũng quấn cả người mình dưới n lớp vải để tránh tiếp xúc tối đa với các thể loại giống đực, cuối cùng đổi lấy tên gọi thương yêu được Lê Tử kêu từ đầu đến cuối truyện là "Thuỷ bánh chưng". Buồn cười nhất là lúc bị biến nhỏ, phải bỏ qua tự ái tiểu nam tử đi đến trước mặt người kia nhả ra mấy chữ "Ta muốn hôn ngươi một cái" moe chết mất mấy đoạn này ấy. ======== Đây là Thuỷ Đông Lưu version trai mặt lạnh mồm như có dao: Thủy Đông Lưu cười giễu cợt, “Bộ dáng bằng phẳng như ngươi, trước ngực với sau lưng cũng chả khác gì nhau, cùng lắm thì có nhiều hơn hai hạt nho khô, che chặt như vậy làm cái gì.” Thuỷ Đông Lưu version tiểu chính thái cầu được hôn “Ta muốn hôn ngươi một cái.” “Ta muốn hôn mặt.” “Cặn bã, ta muốn hôn thêm một cái.” “Ta muốn hôn môi… ở chỗ khác không có hiệu quả.” ======== 1001 chuyện lông gà vỏ tỏi của cặp đôi này, cùng với một tá nhân vật quần chúng nhưng tính cách cũng dở dở ương ương không kém đã làm nên một câu chuyện giang hồ vô cùng sống động. Tất nhiên đây không hẳn là thể loại yêu thích của tất cả mọi người, nhưng với mình thì bộ này là một trong những bộ đúng tinh thần cổ đại sủng hài và mình là mình ưng nó lắm. À còn về chất lượng edit, chừng 20 chương đầu edit không tệ nhưng đôi chỗ vẫn hơi gượng, sai chính tả và chưa mượt cho lắm, nhưng sau đó thì quá ổn luôn. Một vote nữa cho Nhất Mai Đồng Tiền nhá *** #Review NHÂN VẬT PHẢN DIỆN TUYỆT SẮC Tác giả: Nhất Mai Đồng Tiền Thể loại: Cổ đại, giang hồ, sủng, nam chính độc mồm - nữ chính bựa nhây, HE Độ dài: 48 chương Tình trạng: Hoàn edit *** Cảm giác của tớ lúc đọc truyện này khá là ngỡ ngàng, kiểu như ăn mặn quen rồi đột nhiên ăn chay, mà cái vị thanh đạm này rất là hợp ý, vừa lòng. Truyện bắt đầu vào một đêm không trăng, gió lớn, khi Lê Tử - một tiểu nhân vật không đáng nhắc tới của phái Hoa Sơn bị ép đi “đánh hội đồng” giáo chủ ma giáo - Thủy Đông Lưu. Trong cuộc hỗn chiến này, Lê Tử vốn chỉ ôm ấp cái tư tưởng xông lên cho đủ số, kết quả không cần quan tâm. Nào ngờ, nàng còn chưa kịp giúp kiếm, đã bị đám đồng môn xô đẩy, ngã dúi dụi về phía sau, vừa hay gặp được một “thằng nhóc mặt đồ trắng, vẻ mặt ngu ngốc, ngông cuồng, tự đại, hư hỏng đáng đánh đòn, khoảng chừng bảy tám tuổi”. Lấy tư tưởng của một nhân sĩ chính phái, Lê Tử vốn muốn mang “thằng nhóc” kia ra khỏi chỗ nguy hiển này. Chẳng ngờ, kế hoạch còn chưa kịp thực hiện đã bị tập kích, khiến nàng và thằng nhóc kia rơi vào tay Tà Nguyệt Cung. Lê Tử vốn cho rằng lần này xong đời rồi, may mắn thay lại có một vị soái ca “sư thúc” xuất hiện kịp lúc cứu nguy cho nàng, còn dạy nàng thủ pháp điểm huyệt độc nhất vô nhị. Lê Tử vui vẻ trở về Hoa Sơn, còn chưa kịp ăn mừng đã bị Hành Sơn phái chụp mũ phản đồ. Tất cả chỉ vì cái công phu điểm huyệt chết tiệt kia. Hóa ra, người dạy nàng cái tuyệt chiêu này chỉ là "HÀNG FAKE" . Để chứng minh trong sạch của bản thân, Lê Tử quyết định xuống núi, tìm cho bằng được cái tên nam nhân kỳ quái kia. Cứ ngỡ việc tìm kiếm sẽ rất khó khăn, nào ngờ mới xuống núi ba ngày, Lê Tử đã được tái ngộ người nàng muốn tìm kia. Hơn nữa, nàng còn bi thương phát hiện “soái ca sư thúc” fake này lại là giáo chủ ma giáo hàng AUTH giá thật . Vốn muốn tìm người đối chứng, lại phát hiện ra Hành Sơn phái có điểm mập mờ, vì thế, Lê Tử dưới sự dụ dỗ cùng áp bức của Thủy Đông Lưu quyết định tới Hành Sơn điều tra sự thật. Sự xuất hiện bí ẩn của “thằng nhóc ngu ngốc mặc áo trắng” cùng bí mật của Thủy Đông Lưu khiến hành trình của bọn họ trở nên càng hấp dẫn. Còn về phần hấp dẫn thế nào thì tớ cũng chưa rõ hết vì đọc tới đoạn này hay quá nhảy đi viết review luôn rồi *** Lê Tử vốn chỉ là một tiểu đồ đệ không đáng nhắc đến của phái Hoa Sơn. Nhân sinh của nàng chỉ duy nhất truy cầu được ăn ngon, ngủ kỹ. Nào ngờ chỉ vì một lần xô phải tên “tiểu tử ngốc mặc áo trắng” mà thay đổi. Lê Tử là một tiểu cô nương đáng yêu, tính tình đơn thuần lại rất biết quan tâm người khác. Mặc dù ngoài miệng có vẻ đanh đá, có thể nhây sẽ nhây, có thể lầy sẽ lầy, có chút ngốc, có chút sợ chết nhưng kỳ thực nội tâm ấm áp, gánh nặng “chính nghĩa” cũng thực sự lớn nha. Tớ không hiểu vì sao Lê Tử khiến tớ nhớ đến Ân Lê Đình trong "Dịch lộ lê hoa". Chẳng phải bởi hai nhân vật này đều liên quan đến Hoa Sơn, nhiều hơn là vì tính cách của bọn họ khiến tớ nhớ tới những đóa hoa lê: đơn giản, không phô trương lại có chút đơn thuần đến ngốc nghếch nhưng lại khiến người ta không thể không yêu. Thủy Đông Lưu vốn là Ma giáo con nhà nòi, tính tình tùy tiện, lại độc mồm. Giống như tựa truyện đã xì-poi, Thủy Đông Lưu là một nhân vật phản diện tuyệt sắc, đáng tiếc lúc nào hắn cũng thích quấn mình thật chặt để tùy thời đối phó với việc bị teo nhỏ lại. Bởi vì có kẻ muốn hãm hại, biết rõ Thủy Đông Lưu mù đường còn cố tình chỉ sai, khiến hắn ở lối ngoặt cuộc đời va phải cô nàng Lê Tử. Cô nàng kia tuy rằng miệng mồm đanh đá, lại ngốc đến không chịu được nhưng thường làm ra những cử chỉ quan tâm khiến hắn bất ngờ. Hơn nữa, Thủy Đông Lưu phát hiện ra, hình như hôn cô nàng kia có thể khiến hắn trở lại thành người nhớn, thế nên hắn quyết định, cùng Lê Tử tới Hành Sơn đòi lại công bằng. Tuy rằng Thủy Đông Lưu là giáo chủ ma giáo, nhưng lại khiến tớ có cảm giác (mặc dù so sánh có chút khập khiễng) như cậu học sinh bàn cuối, có chút tùy hứng, lại độc mồm độc miệng ra chiều “bad boy” nhưng không làm trái tim tớ cảm thấy lạnh giá, ngược lại còn có chút dễ thương Cách viết dí dỏm, hài hước trong từng câu chữ, hành văn mạch lạc, các tình tiết liên kết logic, các tình tiết chuyển biến nhanh chóng khiến tớ chết mê chết mệt, bỏ lại deadline xếp một hàng dài sau lưng để chạy đến bên “Nhân vật phản diện thật tuyệt sắc” thì bạn đã đủ thấy độ fangirl của tớ rồi. “Nhân vật phản diện thật tuyệt sắc” đang vẫy chào bạn, vậy tại sao không nhào zô Review by #Gian_Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Lam Tần Mời các bạn đón đọc Nhân Vật Phản Diện Thật Tuyệt Sắc của tác giả Nhất Mai Đồng Tiễn.
Mẫu Đơn Của Hắc Báo
Truyện Mẫu Đơn Của Hắc Báo của tác giả Điển Tâm xoay quanh một cô nàng có tên là Mẫu Đơn, một cô nàng xinh đẹp, cá tính mạnh mẽ và có thân hình biết nói luôn kích thích đàn ông... Còn hắn tên là Hắc Báo, một trong những tên có thế lực ngầm rất nguy hiểm và tàn khốc. Cô xuất hiện chẳng qua cũng để hắn chơi qua đường mà thôi. Nhưng với tính cách cá tính, mạnh mẽ cô dần chiếm lĩnh trái tim của hắn lúc nào không hay... Và cũng chính lúc đó hắn phát hiện ra thân phận thực sự của cô!!! Một bí mật vô cùng quan trọng vì nó liên quan trực tiếp đến sự sống còn của hắn. *** Truyện “Mẫu Đơn của Hắc Báo” Tác giả: Điển Tâm Thể loại: hắc bang, nam bá đạo, tí ngược, có H, HE. Độ dài: 19 chương (hoàn) Nhân vật chính: Mẫu Đơn ( Thanh Phong) - Hắc Trọng Minh Rating: 7/10 Ưu điểm: Đây là mô típ quen thuộc của truyện hắc bang. Nam bá đạo và nữ chính xinh đẹp. Quả thật sau khi đọc xong không để lại ấn tượng gì cho mình. Truyện khá ngắn nên dành cho những ai lười đọc truyện dài. Khuyết Điểm: Cốt truyện dễ đoán, những chương gần cuối hơi dài dòng. Cách nữ chính thừa nhận tình cảm của mình khá lâu lắc làm mình hơi bực nhẹ. Không có ngoại truyện, nên kết thúc cũng hơi chóng vánh. Tổng kết: Nếu bạn thích thế loại hắc bang, có thể đọc thử. Nhưng sẽ không xuất sắc, chỉ tạm đủ. Truyện ngắn nên có thể giết thời gian được. Câu nói ấn tượng: “Giang sơn của anh không thể cho em, nhưng mạng của anh có thể cho em.” (Hắc Trọng Minh) *** Ở phía trước mộ bia, Mẫu Đơn lẳng lặng đứng thẳng. Nàng tận mắt nhìn thấy những người công nhân xúc từng xẻng cát đất đổ vào bên trong huyệt, dần dần bao trùm quan tài. Nắp quan tài trơn nhẵn dần dần bị đất cát vùi lấp, khi những người công nhân lấp những phần đất cát cuối cùng, nàng biết, cả đời này nàng sẽ không bao giờ nhìn thấy cỗ quan tài này nữa. Bên trong cỗ quan tài kia, có rất nhiều thống khổ, muốn chôn vùi những cảm xúc này, quả thật không hề dễ dàng. Nàng nhìn tấm bia mộ kia, hốc mắt có chút ướt át, nàng vẫn không thể ngăn chặn được cơn sầu não tăng mạnh trong lòng khi ngồi trước bia mộ mới này. Thân hình cao lớn, vượt qua sân, đi đến bên nàng. Nàng cũng không có xoay người, vẫn nhìn vào bia mộ mới xây. Hắn đi đến bên cạnh thân thể nàng, nhìn chăm chú vào mộ bia, bàn tay to cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, một lúc lâu sau mới mở miệng. “Cám ơn em.” Hắc Trọng Minh nói. “Từ trước tới này anh đều không thể làm được chuyện này.” Hắn lẳng lặng nhìn đất cát đang bao phủ lấy cỗ quan tài. Nằm ở bên trong quan tài là người bạn tốt nhất của hắn khi hắn còn nhỏ – Harry. Sau khi nó bị chế thành tiêu bản, hắn đã không bao giờ liếc mắt nhìn nó một cái. Harry đại diện cho quá khứ đã từng vui vẻ của hắn, nhưng cũng đại diện cho việc hắn bị cha hắn cướp đi tất cả. Sau khi vết thương của hắn khỏi hắn, Mẫu Đơn kiên trì muốn tổ chức lễ tang cho Harry, để cho nó xuống mồ yên nghỉ. Nàng kiên trì muốn thay hắn chôn vùi đi cơn ác mộng thống khổ trong quá khứ. Hắc Trọng Minh quay đầu lại, nhìn người vợ bên cạnh, đưa bức thư trên tay cho nàng. “Là thư của ai?” Nàng có chút kinh ngạc, hỏi. “Sở Lãng và Liễu Vũ.” Hắn chủ động trả lời nàng. “Bọn họ đã bình an đến nước Mỹ.” “Thật sao?” Nàng nhìn bức thư chỉ viết ngắn ngủn mấy câu, nhưng theo giọng điệu trên thư, nàng biết là do Liễu Vũ viết. Sau khi Kim Ngọc Tú và Giang Thành qua đời, thế lực của Kim gia hoàn toàn tan rã, Kim gia như rắn mất đầu, những người còn sống trong nhà tàn sát lẫn nhau, muốn nuốt chửng số lợi nhuận còn lại, nhưng cuối cùng cũng không được gì. Mà ân oán của nàng, Liễu Vũ và Sở Lãng đối với Kim gia cũng đến đây chấm dứt. Sở Lãng và Liễu Vũ chọn lựa đến Mỹ, rời xa Thượng Hãi, cũng là rời xa nơi đầy rẫy ân ân oán oán này, đến thế giới mới, bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng nàng lại lựa chọn tiếp tục ở lại Thượng Hải. Bởi vì người đàn ông mà nàng yêu vẫn còn ở nơi này tranh đấu, vì Hắc Trọng Minh, nàng không hề do dự liền quyết định ở lại. Cho dù là thắng hay bại, cho dù là hắn làm vua một cõi hay là nghèo túng nhất thế gian, nàng cũng quyết định, suốt đời suốt kiếp này không rời hắn nửa bước. Hậu luyện của Hắc gia truyền đến từng trận cười. Con trai của bọn họ đã lấp đầy tiếng cười vào tòa biệt thự vốn chìm lâu trong thống khổ, tiếng cười này cực kỳ quý giá. Đứa bé trắng trẻo mập mạp đang chơi đùa cùng người hầu, khi thấy bọn họ đi tới thì nhanh chóng vươn tay ra, chờ mong cha mẹ ôm mình, hôn mình. “Đi thôi!” Hắc Trọng Minh nhẹ giọng nói. “Vâng.” Nàng trả lời. Cho dù là chân trời góc biển, nàng đều cam tâm tình nguyện đi theo hắn. Bọn họ nắm tay nhau cùng đi về hướng phát ra tiếng cười của con trai. Khi hắn ôm lấy con, trên mặt bọn họ đều là nụ cười tươi. Nhìn chồng và con, lòng của nàng cảm thấy thật ấm áp, thật thỏa mãn. Nàng từng là Thanh Phong. Nhưng sau khi trải qua tất cả những chuyện này, nàng không còn là Thanh Phong nữa, mà nàng lựa chọn trở thành Mẫu Đơn. Mẫu Đơn của Hắc Báo. Nàng biết, đời này kiếp này, nàng không còn mong muốn gì hơn nữa. “Đến đây.” Một tay Hắc Trọng Minh ôm con, tay còn lại vươn về phía nàng. “Chúng ta về nhà đi.” “Được, chúng ta về nhà.” Nàng cầm tay hắn. Bọn họ đi về hướng tòa biệt thự. Nhà, nơi mà bọn họ đã gặp nhau. TOÀN VĂN HOÀN Mời các bạn đón đọc Mẫu Đơn Của Hắc Báo của tác giả Điển Tâm.
Kẻ Thù Của Xử Nữ
Edit: Nhóm dich VFIC Thể loại: hiện đại, ngôn tình, Happy ending Rating:18+ Số chương: 10 Khi nàng mười tuổi,thì nàng ngã vào trong lòng hắn. Cũng kể từ đó trong mắt nàng, hắn là thiên thần duy nhất – một thiếu niên đẹp đẽ, vẻ mặt cực kỳ hấp dẫn và lạnh lùng ngạo nghễ. Mười tám tuổi, nàng trổ mã thành một ngọc nữ thướt tha. Hắn vẫn là người duy nhất trong lòng nàng tưởng niệm đến. Hắn mạnh mẽ như báo đen, thành thục tự tin, lại có điểm tà ác, lãng tử. Hắn có ý định dụ dỗ nàng nếm thử mây mưa… Hắn lạnh lùng tàn nhẫn đem nàng từ Thiên đường nhốt xuống Địa ngục, lòng nàng vĩnh viễn đau đớn… *** Mạc Vũ Thường tim đập loạn nhịp, ngẩn ngơ nhìn bộ váy cưới đã hoàn thành của mình chuẩn bị tham gia cuộc thi mẫu thiết kế. Bộ váy cưới đặc sắc phô bày vẻ đẹp hoàn mỹ, được may bằng tơ lụa tự nhiên phối hợp với voan ren màu trắng, thuần khiết, mềm mại mà tinh tế như trong mơ, mỗi một đường nét đều hết sức quyến rũ lay động lòng người. Cho dù ai nhìn thấy đều không nhịn được mà yêu thích, chờ mong một ngày nào đó mình có thể mặc vào người. Mạc Vũ Thường chậm rãi đưa tay ra nhẹ nhàng vuốt từng chỗ một của chiếc váy, ánh mắt chan chứa vẻ say mê và thê lương, một tiếng than nhẹ tựa lông hồng không tự chủ được bật ra khỏi môi. Thật là trêu ngươi, nàng đã dùng hết tâm huyết của mình để thiết kế hoàn thành chiếc áo cưới này, nhưng chuyện của nàng và Cố Vân Dã cùng lúc cũng kết thúc. Sau trận cãi vã ngày đó, nàng vốn vẫn mang một tia hy vọng, hy vọng mọi việc có thể lộ chân tướng rõ ràng, và hắn sẽ quay lại tìm nàng. Suốt hơn nửa tháng, mỗi ngày nàng đều trở về nhà đúng giờ chờ đợi, hắn rốt cục không hề xuất hiện, khiến nàng chờ đến lòng đã nguội lạnh và… mệt mỏi. Càng khiến nàng đau lòng hơn là có vài lần, hai người ở công ty không hẹn mà gặp, hắn như không nhìn thấy nàng giống như nàng là một người trong suốt. Đợt này công ty sắp tổ chức buổi biểu diễn giới thiệu trang phục mùa đông, vốn nàng là người mẫu chính nhưng lại không ngờ bị thay thế bởi một người mẫu đàn em. Nàng không hề để ý đến chuyện danh lợi nhưng chỉ có điều nàng rõ ràng cảm nhận được Cố Vân Dã đã sắp xếp việc này, không chỉ hắn muốn đem nàng ra khỏi trái tim hắn, mà cũng muốn nàng đi khỏi tầm mắt của hắn. Nghĩ đến đây, Mạc Vũ Thường thấy trong lòng quặn đau, hai mắt phút chốc đã lưng tròng, bóng ma bi thương bám lấy nàng, nàng không biết nàng còn có thể chịu đựng được bao lâu nữa. Đối với tình yêu say đắm này, nàng rốt cục không thể giữ mình an toàn thoát ra. “Thế nào? Vô cùng hoàn mỹ phải không? Đây là bộ váy cưới khiến người ta yêu thích nhất, động lòng nhất mà cô từng thấy. Cô dám cam đoan cuộc thi lần này là cháu thắng chắc!” Thẩm Hồng không biết tự khi nào lặng lẽ đứng sau lưng nàng, hưng phấn nói. Khác với sự phấn chấn của Thẩm Hồng, Mạc Vũ Thường chỉ suy tư không nói, thân hình mảnh khảnh từ đầu đến cuối đều bất động. Ý nghĩa vốn có của bộ váy cưới này đã mất đi, đem đến cho nàng nỗi bi thương vô tận và sự đau đớn xé nát tâm can. Phát giác ra vẻ bất thường của nàng, Thẩm Hồng đi tới trước mặt, còn chăm chú nhìn nàng. “Cháu có tâm sự!” Đôi mắt thạo đời của Thẩm Hồng còn chứa đựng sự quan tâm thân thiết. Mạc Vũ Thường lãng tránh ánh mắt của bà, “Không…không có gì, cô đừng bận tâm.” Thẩm Hồng bỗng dưng ôm lấy Mạc Vũ Thường, “Đừng dối cô nữa! Mấy ngày này cháu gầy đi thật nhiều, sắc mặt cũng rất tiều tụy, cả người cứ đâu đâu, cô còn sợ cháu sắp thành tiên luôn đó.” Nghe Thẩm Hồng nói như vậy, đôi mắt Mạc Vũ Thường dường như mờ đi, nàng cố hết sức nuốt sự nghẹn ngào xuống cổ họng nhưng vẫn trầm mặc cúi đầu không lên tiếng. Thẩm Hồng nhìn nàng hồi lâu, như là nghĩ ra điều gì, gật gật đầu, “Cháu và Cố tiên sinh gần đây đều rất kỳ quái. Cô rất bực bội, buổi biểu diễn trang phục mùa đông lần này vì sao anh ấy vô duyên vô cớ bỏ cũ thay mới, đổi người khác làm người mẫu chính! Hai người rốt cục đã xảy ra chuyện gì?” Yên lặng hồi lâu, Mạc Vũ Thường cuối cùng mở miệng: “Hiện tại và sau này cháu cùng anh ấy ngoài quan hệ ông chủ và nhân viên thì không có gì khác. Anh ấy muốn người nào làm người mẫu chính là quyền tự do của anh ấy, không có quan hệ tới cháu.” Giọng nói bình thản có một chút thê lương không dễ phát hiện ra. Câu trả lời hiển nhiên không làm Thẩm Hồng thỏa mãn, bà không khỏi vội vàng hỏi: “Chuyện rốt cục nghiêm trọng thế nào, cháu đừng ngại nói ra, có lẽ cô có thể giúp cháu nghĩ cách.” Mạc Vũ Thường ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Hồng, đôi mắt trong suốt long lanh lệ như ẩn như hiện. Nàng chậm rãi lắc đầu, “Không ai có thể giúp được cháu! Nếu cô thật sự muốn giúp cháu thì đừng nhắc tới anh ấy trước mặt cháu.” Nhìn bộ dạng đau khổ của nàng, Thẩm Hồng thở dài, lấy cái gật đầu thay thế câu trả lời, “Chiếc áo cưới này vẫn tham gia cuộc thi nha! Thật vất vả mới làm xong, không thể cứ như vậy mà từ bỏ?” Bà hỏi. Câu hỏi của bà chạm đến nỗi đau của Mạc Vũ Thường. “Không… bộ áo cưới này đối với cháu mà nói đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi! Cháu không muốn cho nó tham gia cuộc thi.” Nàng ảm đạm đau thương trả lời. Lời của nàng làm cho Thẩm Hồng hoàn toàn sửng sốt, không kịp phản ứng gì thì Mạc Vũ Thường đã cầm lấy túi xách bước ra khỏi nơi ở của Thẩm Hồng, đi vào màn mưa tầm tã trong sắc thu hiu quạnh…. Cố Vân Nhu trong lòng bất an đi đến trước của phòng Cố Vân Dã. Mời các bạn đón đọc Kẻ Thù Của Xử Nữ của tác giả Tâm Lam.