Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cả Người Đều Là Bảo

Nguyên tác: Vị lai chi toàn thân thị bảo Thể loại: đam mỹ, hài hước, tương lai, chủ thụ, sinh tử, 1×1, HE Nhân vật chính : Nhậm Sinh, Triệu Lăng Vũ.. Vốn là một củ nhân sâm tu luyện thành hình người nhưng trong lúc Nhậm Sinh lại phải nhảy vào khe hở thời không vì không muốn rơi vào miệng của cừu nhân  do bị kẻ thù đuổi giết. Nhưng lại không ngờ được lại bị xuyên tới tương lai, trong lúc đang trong tình trạng hôn mê lại bị ép trở thành thế thân của cô dâu đào hôn. Bừng tỉnh dậy,bản thân tự nhiên lại mọc ra thêm một trượng phu....  Tuy vậy nhưng Nhâm Sinh lại tỏ về vô cùng yêu thích... Sống lâu như vậy, đây là lần đầu tiên gặp được khối "tức nhưỡng" ngon miệng như vậy! Thực chỉ muốn đem rễ chọt lên a a a a a a a a!Thế là, Nguyên soái đại nhân, bản thân đang bị trọng thương tê liệt trên giường đã có một cái "tiểu thê tử" cả ngày đối với y động thủ động cước kiêm chảy nước miếng. *** Review theo ý kiến cá nhân Đây là truyện tình giữa cậu Cây nhân sâm và anh Phân bón =]]] Thể loại (tự thêm): hài hước, ngốc bạch ngọt, bàn tay vàng, đánh mặt, sủng, ngây ngơ hồn nhiên nhây nhây thụ, cuồng bá suất cao quý mê vợ trung khuyển công   Tóm tắt: Nvc – thụ – là một cây nhân sâm tu luyện đến hóa hình được vạn năm, cho nên cậu đồng thời cũng là một cây thuốc đại bổ mà mọi người tu tiên đều muốn căn một cái. Sau khi sư phụ cậu, cũng là một người tu tiên, phi thăng, cậu không còn ai bảo vệ nên bị những người tu tiên khác truy sát. Khi chạy trốn rơi vào điểm rách của không gian nên rơi vào thế giới của bạn công. Trùng hợp thay, nơi cậu rơi xuống là một rừng cây nơi vị hôn thê (bị ép buộc) của anh công đang trốn. Gã phát hiện ra cậu, đồng thời trùng hợp nhận ra cậu có dáng người và dị năng thực vật tương tự gã. Thế là gã liền cải trang cậu thành gã. Anh công là một vị tướng quân của Đế quốc Người thú, người đã giết được Nữ hoàng tộc Trùng và xui xẻo hấp thụ năng lượng của Nữ hoàng tộc Trùng đang tích tụ trong người để cho kì sinh nở gần đến. Cũng may mắn là trong những năng lượng đó có Tức nhưỡng (là một loại đất rất quý rất bổ cho cây cối) vì thế anh không chết mà bị năng lượng đó xé nát cơ thể mỗi ngày rồi phục hồi rồi xé nát. Thế là em thụ đến đây, dạy anh tu chân, hấp thụ năng lương trong người anh công. Cuối cùng cứu vớt anh công. Trở thành người yêu của anh Công, cùng trải qua sinh hoạt hài hước đến ngã ngửa. Nhờ đó đạt được sự thừa nhận của cha mẹ anh công. Có con một cách thần kỳ bằng cách đổ tinh dịch của anh công vào nhụy hoa của mình. (Thiệt ra cũng bình thường nếu xét trong thế giới tu chân, vì anh công cũng tu chân rồi – bình thường mới lạ là ấy!!!) (Tái) phát minh thuốc dưỡng nhan/thai, đậu thai… Trải qua một hồi tranh đấu, âm mưu quỷ kế trong Đế quốc, ngoài đế quốc rồi HE. Nếu cảm thấy bài nhà mình hay và muốn ủng hộ nhà, mời nhấn vào 123link =]]] Ưu điểm: Cách đậu thai, sinh con thú vị Thụ rõ ràng với cảm tình và là người chủ động trong tình cảm. Bản cũng rất nhây nhây rất đáng yêu. ❤ 1/3 bộ truyện đầu rất hài hước Đan xen nhiều tình tiết khó đỡ trong cuộc sống của hai người như xxoo, như sinh con hoặc bạn thụ học tập kiến thức của Văn minh công nghệ cao. (Bạn thụ thì suốt ngày cứ quấy rối anh Công, anh Công lúc thì không thể ** vì còn đang bị thương, lúc lại bận luyện công, lúc thì lại vì mặt bạn thụ quá trẻ con mà không ** nổi. Vì bạn thụ là Cây, có rễ, hay dùng rễ để hút dinh dưỡng hoặc năng lượng từ người Công, nên lâu dần ảnh hơi bị ám ảnh Xúc tu =]]]) Còn có rất nhiều tình tiết hài hước té ghé liên quan đến những người trong gia đình Công và thế giới Thú nhân. Nhược điểm: Thụ ngây, thấy mà mệt Tình tiết chả mới mẻ. Tranh đấu đọc không đã, không hại não. Bàn tay vàng đập đập vào mặt mãi thấy mệt. Đặt biệt 1/3 truyện khúc cuối. Logic trước tình yêu đều là mây bay. Văn phong cũng bình bình thường thường.   Được rồi, bạn thụ kỳ thực là thực vật tinh nên không thể yêu cầu bản mưu mô hiểm độc như con người được. Nhưng cũng vì bản là thực vật tinh nên tâm tính phải trong suốt (cả 2 nghĩa: trong sạch và rõ ràng, thông tuệ). Chưa kể bạn có một sư phụ. (tuy dạy ban ấy đạo lý lẽ đời không nhiều nhưng sư phụ bản luôn dạy bản tâm phòng người) Cho nên cái tâm tính ngây ngây ngơ ngơ trong truyện làm người khác nhìn mà ớn.   Truyện có chút tương tự với Hướng dẫn chăn nuôi thiên địch (cùng tác giả) ở chỗ bạn thụ vì lý do nào đó gặp được anh công đang bị thương, chăm sóc anh công. Rồi hai người từ đó sinh tình. Bạn thụ ở hai truyện đều có tình cách ngốc bạch ngọt, ngây thơ, ngây ngô hồn nhiên con cá cảnh, khả năng tu chân và đẻ mắn. Bàn tay vàng chính là: khả năng trị liệu (bằng linh lực hoặc thuốc trong tu tiên) và khả năng học tập nhanh (cũng nhờ tu chân) nên được mọi người truy đuổi như thần tượng… So sánh lại thì truyện Hướng dẫn chăn nuôi thiên địch đọc dễ vào hơn. (Vì hài hước nhiều hơn)   Tổng quan: 5/10 + Đề cử đọc đoạn hai người bắt đầu quen nhau và yêu đương vì cái hài khó đỡ của hai người. *** Hạnh Phúc tinh cầu là một tinh cầu nông nghiệp, hầu hết diện tích đất trên tinh cầu đều được bao phủ bởi thảm thực vật, chỉ 5% được dùng để xây dựng cảng hàng không cực lớn, để tiện cho các chiến hạm vận tải neo đậu và phục vụ các phi thuyền lui tới bổ sung vật tư. Dino đang công tác tại cảng hàng không, trước giờ vẫn luôn tận tâm tẫn trách, nhưng mấy ngày nay anh luôn có chút bồn chồn bất an, cơ hồ cứ vài phút lại phải xem tin tức mới nhất một lần. “Dino, lại xem tin mới về Nguyên soái à?” Đồng nghiệp của Dino bước đến gần, tay cầm cơm phần đưa cho anh, miệng hỏi. Dino gật đầu, tư tác khí trên tay đang biểu hiện hình ảnh của biên tập viên với diện mạo xinh đẹp ngọt ngào thông báo tin tức mới nhất về tình trạng của Nguyên soái Triệu Lăng Vũ. “Nguyên soái đại nhân bị thương đến nay đã gần 3 tháng, viện nghiên cứu liên bang và tổng bộ y cục liên bang vẫn không tìm ra giải pháp cho tình trạng thương thế của Nguyên soái, số lượng thư cầu nguyện của dân chúng quan tâm đến vết thương của Nguyên soái đại nhân trên mạng đã lên đến 760.500.000.000 lượt…” Nhìn vẻ mặt bi thương của Dino, đồng nghiệp vỗ vai anh an ủi “Dino, Nguyên soái là người tốt, ngài ấy sẽ không sao.” “Đúng vậy, Nguyên soái nhất định sẽ không sao! Nếu không có Nguyên soái, lúc trước tôi đã mất mạng rồi, nếu không có Nguyên soái, Mộng Tưởng tinh cầu cũng đã bị trùng tộc hủy diệt…” Thanh âm của Dino pha lẫn nghẹn ngào. Dino từng là binh lính phục vụ dưới trướng của Nguyên soái, mấy năm trước vì vết thương nặng mà buộc lòng phải xuất ngũ, vốn định để dành tiền mua dược liệu chữa trị cho thân thể khỏe mạnh trở lại rồi mới tiếp tục vì Nguyên soái cống hiến sức lực, vậy mà Nguyên soái lại gặp chuyện không may! Dạo trước bởi vì đại quân của trùng tộc tập kích tinh cầu Mộng Tưởng, Nguyên soái đại nhân dựa vào thực lực bản thân giết chết nữ vương trùng tộc đang trong giai đoạn chuẩn bị đẻ trứng, nhưng cũng vì vậy mà suýt bỏ mình, hiện tại vẫn nằm liệt giường, không còn khả năng khôi phục. Hiện tại điều duy nhất mọi người cảm thấy may mắn, có lẽ là vì nữ vương trùng tộc đã chết, trong thời gian ngắn sắp tới trùng tộc sẽ không đủ khả năng uy hiếp được liên bang. “Đâu chỉ Mộng Tưởng tinh, nghe nói trước lúc nữ vương trùng tộc đẻ trứng đã từng thôn tính rất nhiều tinh cầu, lại chuyên chọn tinh cầu năng lượng cao thôn tính, nếu không có Nguyên soái, không biết sẽ có bao nhiêu người phải chết, bao nhiêu tài nguyên mất đi đâu.” Đồng nghiệp thở dài, nếu để nữ vương trùng tộc đẻ trứng trên lãnh địa của liên bang, nhân loại sẽ bị hủy diệt mất! Chỉ là, nữ vương trùng tộc tuy đã bị tiêu diệt, nhưng liên bang cũng mất đi vị Nguyên soái cường giả trẻ tuổi Triệu Lăng Vũ, về sau liên bang cùng nhân loại biết phải trông cậy vào ai đây? “Dino, đừng nghĩ đến mấy chuyện này nữa, nói anh nghe tin này, phi thuyền của Liên minh tự do dự định sẽ đỗ lại Mộng Tưởng tinh để tiếp viện vật tư, nghe nói trên phi thuyền lần này chính là phu nhân Nguyên soái tương lai.” “Thuyền của phu nhân Nguyên soái sẽ đến Mộng Tưởng tinh tiếp viện vật tư?” Dino kinh hỉ mở lớn hai mắt, Triệu Lăng Vũ Nguyên soái thân là dị năng giả cấp song S, cho nên trước giờ vẫn chưa tìm được phối ngẫu có gen thích hợp, hiện tại Nguyên soái thân lâm trọng thương, muốn tìm được phối ngẫu phù hợp càng khó hơn. Nhưng mà vào lúc này, Liên minh tự do vốn là láng giềng của Liên bang, vì nữ vương trùng tộc bừa bãi tàn sát mà đại thương nguyên khí lại chủ động tiếp xúc Triệu gia, tỏ vẻ nguyện ý kết thông gia. Liên minh tự do ngoại trừ nhân loại còn có rất nhiều sinh vật ngoại tinh, mà “cô dâu” sắp được đưa đến Liên bang nhân loại lần này chính là con lai giữa nhân loại và tộc người Kayi, nghe nói không chỉ kế thừa dị năng hệ thực vật của phụ thân mình, còn kế thừa đặc chế không phân biệt giới tính của người Kayi. Người Kayi ngoại hình tương tự như nhân loại, nhưng lại không phân biệt giới tính, tất cả đều có thể mang thai sinh sản, nhưng chỉ số thông minh của họ không cao lắm, cơ thể lại nhỏ xinh, em bé được sinh ra khả năng là người Kayi rất cao, cho nên đại bộ phận nhân loại không thích tìm phối ngẫu là người Kayi, đứa trẻ hỗn huyết giữa nhân loại cùng người Kayi cũng luôn bị phân vào hàng ngũ người Kayi, không được đối xử bình đẳng công bằng. Có điều “cô dâu” mà lần này Liên minh tự do đưa tới lại là một ngoại lệ, vị này vốn là kết quả một đêm tình giữa một người Kayi hỗn huyết cùng hội trưởng Thương hội Kinh Chỉ của Liên minh tự do, hội trưởng Thương hội Kinh Chỉ thân mình là một dị năng giả hệ thực vật hiếm thấy, gia sản đồ sộ, lúc đầu y vốn dĩ không muốn thừa nhận đứa bé vô dụng với mình này, nhưng kết quả lại xảy ra ngoài ý muốn. Vị người Kayi này, thế mà lại sinh ra một đứa trẻ kế thừa dị năng hệ thực vật của y! Dị năng giả dù là cấp thấp, nhưng đối với nhân loại cũng đã là vô cùng trân quý. Bởi vậy đứa bé này mặc dù hỗn huyết, nhưng hội trưởng vẫn thừa nhận nó, y vốn dĩ định lợi dụng “đứa con này” làm đối tượng kết thân đám hỏi trong tương lai. Thông thường, một đối tượng hỗn huyết như vậy cùng lắm chỉ có thể kết thân với một dị năng giả nhân loại không có cường đại gia tộc làm hậu thuẫn, nhưng cố tình vào lúc này, Triệu Lăng Vũ Nguyên soái bản thân lại trọng thương hấp hối. Từng là đối tượng muốn được gả nhất của nữ nhân toàn nhân loại Triệu Lăng Vũ, Triệu Nguyên soái, hiện giờ lại thành một phế nhân, thậm chí còn không khống chế được năng lượng bạo động trên thân thể mà công kích người xung quanh. Người bình thường nếu bị năng lượng công kích sẽ bị giết chết ngay lập tức, ngay cả những dị năng giả hệ công kích cũng không cách nào ngăn được năng lượng bạo động sinh ra từ thân thể Nguyên soái, cuối cùng chỉ có những người dị năng phi thường nhu hòa mới có thể tiếp xúc ở cự ly gần. Mà vị “cô dâu” hỗn huyết này, vừa khéo lại là người sở hữu dị năng phi thường nhu hòa. Hội trưởng Thương hội Kinh Chỉ vô cùng mẫn tuệ nắm lấy điểm này, đưa ra yêu cầu đám hỏi, dùng đứa con hỗn huyết của mình để đổi lấy rất nhiều vật tư từ Triệu gia — lần tàn phá này của nữ vương trùng tộc quả thật đã khiến thương hội bị tổn thất vô cùng thảm trọng. “Qua nửa giờ nữa, phi thuyền của phu nhân Nguyên soái sẽ đáp xuống Mộng Tưởng tinh, chúng ta mau đi xem thử đi, nghe nói người Kayi chỉ số thông minh thấp, tính cách có hơi ngốc nghếch, nhưng mà vẻ ngoài lại vô cùng xinh đẹp, bởi vậy không ít nhân loại đều nuôi dưỡng người Kayi trong nhà đấy thôi.” Đồng nghiệp cười nói. “Đó là phu nhân Nguyên soái! Hơn nữa, tự ý nuôi dưỡng người Kayi là trái pháp luật!” Dino cau mày nhìn đồng nghiệp, đang muốn nói gì, đột nhiên kinh ngạc nhìn về phía không trung “Đó là cái gì vậy?” Trên bầu trời, một điểm đen đang lao nhanh xuống tinh cầu! Dino nhanh chóng đeo kính viễn không, mới phát hiện điểm đen kia chính là một chiếc phi thuyền, một chiếc phi thuyền mang theo dấu hiệu của Liên minh tự do! Chiếc phi thuyền này dùng tốc độ cực nhanh tiếp cận tinh cầu Hạnh Phúc, lúc sắp sửa va chạm nó lại đột nhiên nổ mạnh, nhiệt lượng khủng khiếp khiến hình ảnh bị vặn vẹo, hết thảy mọi thứ tựa hồ như muốn hóa thành tro bụi. “Mau đi cứu người!” Dino hoảng sợ hô to, tuy rằng trong thâm tâm anh cảm thấy vị phu nhân kia không xứng với Nguyên soái của mình, nhưng người này dù gì cũng là phu nhân tương lai của Nguyên soái! Tất cả các nhân viên trên cảng hàng không ngay giờ khắc này đều lập tức hành động. Nhưng khi ấy, tại chỗ phi thuyền nổ tung, một chiếc phi thuyền cứu sinh ngụy trang đang từ từ tiến nhập một phiến rừng rậm của tinh cầu Hạnh Phúc, ngay sau đó, có hai người từ bên trong phi thuyền bước ra. Hai người này, một vị thân cao hai thước, cơ thể to lớn rắn chắc, thoạt nhìn vô cùng khôi ngô, vị còn lại vóc dáng chỉ độ khoảng mét rưỡi, dáng người nhỏ xinh, gương mặt khó phân biệt được giới tính. Bất quá, nhìn cách hai người này xử sự, thoạt nhìn vị kia nhỏ xinh mới là chủ đạo. “Thiếu gia, chúng ta cứ rời đi như vậy sẽ không sao chứ?” Cừu Tráng theo thói quen giãn gân cốt, sau đó lập tức khom lưng nhìn về phía thiếu niên nhỏ nhắn bên cạnh mình. “Tất nhiên là không có vấn đề rồi, ai ai cũng sẽ nghĩ là chúng ta đã chết trong tràng bạo liệt kia.” La Y vừa nói chuyện, động tác trên tay lại không ngừng, dùng bomb mini phá hủy khoang thuyền cứu sinh cạnh đó, động tác vô cùng dứt khoát, nhưng vẻ mặt lại mang theo chút bất an. “Nhưng mà…” Cừu Tráng vẻ mặt còn có chút rối rắm. “Nhưng cái gì mà nhưng, không lẽ ngươi muốn ta gả cho một tên phế nhân như vậy, còn tùy thời có thể bị năng lượng bạo động của hắn giết chết?” La Y cười nhạo một tiếng, thúc giục “Đi mau!” “Đó là Nguyên soái Triệu Lăng Vũ, hội trưởng còn lấy nhiều tài nguyên của Triệu gia như vậy…” “Triệu gia không lẽ lại thiếu chút vật tư ít ỏi đó? Còn nữa, ngươi đừng gọi tên kia là hội trưởng nữa! Số vật tư này coi như ta hoàn trả công ơn nuôi dưỡng của ông ta, sau này ta với thương hội kia không còn nửa điểm quan hệ nào nữa!” La Y lạnh lùng nhìn thanh niên cao lớn một cái, nói. Cừu Tráng bị nhìn cả người run lên, không dám tiếp tục nói nữa, La Y lại gõ gõ bả vai của thanh niên “Ngươi ôm ta đi, chúng ta phải mau chóng đến điểm tiếp ứng.” Cừu Tráng gật đầu, đang định ôm thiếu gia, đột nhiên cả người trở nên cứng ngắc. “Lại sao nữa?” La Y cau mày, theo tầm mắt của Cừu Tráng nhìn qua, bất ngờ khi thấy một màn làm y vô cùng ngạc nhiên. Ngay trước mắt cách bọn họ không xa, có mấy gốc đại thụ to cao hơn những cây xung quanh rất nhiều, ở giữa chúng, có một người đang nằm. Đó là một thiếu niên với gương mặt tinh xảo, ước chừng mười bốn mười lăm tuổi, thiếu niên nằm trên một mảnh hoa cỏ tươi tốt hơn hẳn xung quanh say ngủ, bên cạnh là một gốc thực nhân hoa đong đưa theo gió, càng khiến gương mặt tinh xảo của cậu thêm nổi bật, tựa như một thiên sứ hạ phàm. La Y tự nhận dung mạo của mình đã rất xuất sắc, nhưng so với thiếu niên lại thua xa… Áp chế khó chịu đang trỗi lên trong lòng, y nhíu mày nhìn về phía đóa thực nhân hoa. Tuy rằng thực nhân hoa lực công kích không cao, chỉ có thể tự bắt một ít động vật làm chất dinh dưỡng, nhưng ngoại trừ dị năng giả hệ thực vật ra, nó sẽ không hòa bình ở cạnh bất cứ nhân loại nào như vậy… Nơi đây làm sao có thể xuất hiện một thiếu niên dị năng giả hệ thực vật được? “Thiếu gia, nơi này sao lại có người?” Cừu Tráng lo lắng hỏi. “Ai biết… bất quá lần này với ta coi như chuyện tốt.” La Y cười nói. Hạnh Phúc tinh cầu tuy rằng bị cải tạo thành tinh cầu nông nghiệp, đa số diện tích đều là phục vụ gieo trồng cây cối, nhưng vẫn có nơi được đặc biệt ngăn ra cho thực vật bản thổ sinh trưởng, vị trí của bọn họ bây giờ chính là một trong số những khu rừng rậm nguyên sinh lớn nhất trên tinh cầu này. Nhân viên công tác trên tinh cầu này không nhiều lắm, phiến rừng rậm này lại nằm ngoài tầm quản lý của bọn họ, nên La Y muốn chạy trốn là chuyện vô cùng thuận lợi, nhưng Liên bang nhân tài lớp lớp, không chừng sẽ có người lần theo phế tích nổ tung của phi thuyền mà nhận ra được “phu nhân” chính là kẻ động tay động chân, sau đó bắt đầu truy bắt y. Mặc dù y có chuẩn bị trước, nhưng nếu trường hợp xấu nhất thật sự xảy ra, căn bản trốn không thoát, trừ phi… “cô dâu” của Triệu Lăng Vũ Nguyên soái vốn dĩ không hề mất tích. Lấy từ trong hành lý ra một bộ quần áo, La Y đến gần thiếu niên đang nằm bên kia, phát hiện đối phương vẫn không nhúc nhích, liền nhanh chóng mặc quần áo vào thiếu niên – vốn dĩ trên người chỉ có một vòng bện từ lá treo xung quanh hông. “Thiếu gia?” Cừu Tráng khó hiểu nhìn thiếu gia của mình. “Dù sao tất cả tư liệu hình ảnh về ta trên phi thuyền đều bị nổ tung, về sau tên này chính là La Y của Liên minh tự do.” La Y vừa nói, tay kéo vòng bện lá trên hông thiếu niên, phát hiện nó vô cùng rắn chắc, liền mặc kệ, trực tiếp đắp quần áo phủ lên. “Nhưng nếu bị bọn họ phát hiện…” “Nếu như bị phát hiện, vậy tức là có kẻ động tay động chân lên phi thuyền, sau đó giả mạo ta muốn trà trộn vào Triệu gia, đến lúc đó ta vẫn là kẻ bị hại.” La Y giúp thiếu niên đang hôn mê mặc quần áo vào, sau đó cầm dây leo quật mấy cái vào đóa thực nhân hoa bên cạnh đang chăm chăm vào chính mình, mới nhìn Cừu Tráng “Có người tới, chúng ta đi thôi!” Cừu Tráng ôm lấy y, nhanh chóng phi thân len lỏi vào rừng rậm, La Y dùng dị năng điều khiển thực vật, xóa đi hết thảy dấu vết lưu lại trên đường. Trong khu rừng rậm kia, cuối cùng chỉ còn lại một chiếc phi thuyền cứu sinh bị nổ tung, cùng với một thiếu niên thần bí hôn mê…   Mời các bạn đón đọc Cả Người Đều Là Bảo của tác giả Quyết Tuyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đại Bạo Ngọt
Nhân vật chính: Kỷ Diệc Hoành - Thi Điềm  Tất cả học sinh trong trường đều nghe qua danh tiếng của  Kỷ Diệc Hoành vốn là một người có tài năng đặc biệt bởi anh có một tông giọng hay đến kinh ngạc, có thể lồng tiếng cho vai thiếu niên tinh khiết, cũng có thể đảm nhiệm vai thiếu niên có chút tà lại cuồng ngạo, danh tiếng cứ như vậy vững vàng đi lên. Cũng chính vì thế mà hiện tại anh là thiếu niên tuấn lãng vườn trường, tương lai không nghi ngờ gì sẽ là một chiến thần uy phong trong ngành lồng tiếng kịch truyền thanh. ...... Một ngày, Thi Điềm cầm tập câu hỏi mới được phát phỏng vấn hỏi nhanh đáp nhanh với Kỷ Diệc Hoành: "Lão công lão công, tụi em sẽ mãi ủng hộ anh......" Kỷ Diệc Hoành ngồi trên ghế dựa, cổ tay áo xắn lên vài nấc, trên tay anh cầm tập kịch bản lát nữa sẽ dùng đến, ánh mắt sáng nhưng lạnh lùng, "Ai là chồng của bọn họ? Tôi không phải!" Bàn tay cầm tập câu hỏi của Thi Điềm hơi run lên, "Trả lời cho đàng hoàng, sau lần này lượng fans lên hay xuống đều trông cậy hết vào cái miệng này của anh đấy." Tiếp theo. "Đại thần, đại thần, tụi em muốn sinh con cho anh!" Kỷ Diệc Hoành khẽ nâng mi mắt, kịch bản trong tay bị anh cuộn lại, nhẹ nhàng vỗ lên lòng bàn tay, cười như không cười nhìn Thi Điềm không chớp mắt, "Tốt, đến đây đi, xem xem em có thể sinh được mấy đứa." Chính thức khai hố mới, phu thê bạo ngọt - dùng thanh âm đẹp nhất trêu chọc người. Thuộc series truyện 《 Thanh Mai ghẹo trúc mã 》, ngọt sủng ấm áp, coi chừng lọt hố không thể thoát ra kkk *** Phần lải nhải của Bát nương:  Ta thật sự rất lười dịch tên truyện, mà má Yêu thì tên trên bìa tạm dịch ghi là "Ngươi ngọt như vậy", tiêu đề truyện để trên Tiêu Tương lại là "Ngươi ngọt như vậy a", vào trong truyện lại gọi "Cặp vợ chồng này quá ngọt". Ta chính thức bị cái đống tên ba chấm lại tùy tiện của má làm cho rối não, nên tính tùy tiện theo má đặt là Siêu siêu ngọt, Đại bạo ngọt hoặc Phu thê bạo ngọt. Mọi người thấy sao, thích cái nào thì mau mau nói:)))))))))))))))) *** Review bởi: Thuy Hien Tran - fb/hoinhieuchu Văn án: Người người đều biết Kỷ Diệc Hoành có một tông giọng hay đến kinh ngạc, có thể lồng tiếng cho vai thiếu niên tinh khiết, cũng có thể đảm nhiệm vai thiếu niên có chút tà lại cuồng ngạo, danh tiếng cứ như vậy vững vàng đi lên. Hiện tại anh là thiếu niên tuấn lãng vườn trường, tương lai không nghi ngờ gì sẽ là một chiến thần uy phong trong ngành lồng tiếng kịch truyền thanh. . . . . . . Một ngày, Thi Điềm cầm tập câu hỏi mới được phát phỏng vấn hỏi nhanh đáp nhanh với Kỷ Diệc Hoành: “Lão công lão công, tụi em sẽ mãi ủng hộ anh. . . . . .” Kỷ Diệc Hoành ngồi trên ghế dựa, cổ tay áo xắn lên vài nấc, trên tay anh cầm tập kịch bản lát nữa sẽ dùng đến, ánh mắt sáng nhưng lạnh lùng, “Ai là chồng của bọn họ? Tôi không phải!” Bàn tay cầm tập câu hỏi của Thi Điềm hơi run lên, “Trả lời cho đàng hoàng, sau lần này lượng fans lên hay xuống đều trông cậy hết vào cái miệng này của anh đấy.” Tiếp theo. “Đại thần, đại thần, tụi em muốn sinh con cho anh!” Kỷ Diệc Hoành khẽ nâng mi mắt, kịch bản trong tay bị anh cuộn lại, nhẹ nhàng vỗ lên lòng bàn tay, cười như không cười nhìn Thi Điềm không chớp mắt, “Tốt, đến đây đi, xem xem em có thể sinh được mấy đứa.” Chính thức khai hố mới, phu thê bạo ngọt – dùng thanh âm đẹp nhất trêu chọc người. Thuộc series truyện 《 Thanh Mai ghẹo trúc mã 》 , ngọt sủng ấm áp, coi chừng lọt hố không thể thoát ra kkk *** Mọi người có nhìn thấy tên tác giả không? Thánh Yêu đấy. Không nhìn nhầm đâu Thánh Yêu viết truyện sủng đó. Từ trước đến giờ tớ không đọc truyện của Thánh Yêu vì toàn ngược, con tim yếu đuối mong manh không chịu nổi. Lần này thấy Thánh Yêu đổi gió bèn nhảy hố đọc thử. Cảm giác đầu tiên là quả nhiên mẹ ruột, mẹ ghẻ là truyện đi hướng khác ngay. (Lưu ý dưới đây có tiết lộ nội dung truyện, cân nhắc trước khi xem) Thi Điềm, cô gái có gia đình không trọn vẹn, mẹ mất sớm, cha không thương, bỏ mặc cô tự trưởng thành, tự học cách chăm sóc bản thân, còn bản thân ông trở thành kẻ đào mỏ, chuyên đi đào mỏ các bà cô lắm tiền nhiều của nhưng thiếu thốn hơi đàn ông. Có một gia đình như thế nhưng cô vẫn như ánh nắng mặt trời, luôn nở nụ cười bất chấp những gánh nặng mà cô phải oằn mình gánh vác. Kỷ Diệc Hoành, chàng trai có chất giọng vô cùng quyến rũ, hay đến không ngờ. Vốn là hoàng tử vườn trường, đại thần trong mắt mọi người, ngôi sao tương lai của giới lồng tiếng. Chàng trai có khuôn mặt đẹp, chất giọng hay, gia cảnh giàu có, tính tình kiêu ngạo, ấy vậy mà lại đổ cô nàng Thi Điềm nhan sắc bình thường, chẳng có gì nổi bật. Chẳng qua vì hoàng tử có sở thích ăn cay, ăn vặt, trong khi thầy cô bạn bè quản anh rất chặt chỉ để giữ giọng cho anh. Không còn cách nào khác mình đành lách luật thôi, tìm người mua hộ, tìm người làm bia đỡ đạn hộ, đổ cho người ấy muốn ăn mà thôi, đại thần vô tội nhá. Và Thi Điềm vinh dự trở thành người đó, qua vài lần cọ xát thế là xẹt ra lửa chả biết để ý cô ấy từ khi nào. Tiếp theo là quá trình rải đường, tác giả tung đường độc giả ăn ngập mồm. Quả nhiên bao ngọt mà, bắt nạt bạn gái anh hả, ok để đó anh trừng phạt lại. Chèn ép bạn gái anh hả, tạo cho cô đối thủ để khỏi rảnh rỗi sinh nông nổi nhé. Vậy truyện cứ ngọt như đường phèn vậy à, phải có kịch tính chứ? Đương nhiên có, đó là khi đại thần bước vào làng giải trí, dần nổi tiếng, còn ba Thi Điềm phải vào tù, do mắc tội lừa đảo, haizz đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma mà. Thi Điềm tự mình gánh vác, không muốn ảnh hưởng đến anh mà đề nghị chia tay. Mọi người có thấy tình tiết này quen không, trong các truyện ngược khác là N năm sau đôi trẻ gặp lại, em trốn anh, anh xông tới, ngược tâm ngược thân nhau, abcxyz đủ kiểu rồi HE. Cơ mà Thánh Yêu giờ là mẹ đẻ nha, có bà mẹ đẻ vạn năng đây, nhà gái trốn tránh tự ti đúng không? Ok, cho nhà trai chủ động là được, mà cũng chẳng cần chờ N năm làm gì, có phải Dương Quá và Tiểu Long Nữ đâu. Nửa năm thôi, đôi chim câu đã ríu rít với nhau rồi. Đôi ta về chung một nhà trong sự chúc phúc của cha mẹ. HE. Điều tớ thích nhất ở đây là cách tác giả xử lý tình huống rất tốt, có thắt có mở, không rối rắm, không sa đà vào ngược tâm. Tất cả vừa đủ, đủ để không quá ngọt, không quá ngấy, đọc xong vẫn đọng lại dư vị như thưởng thức một món ngon vậy. Ở đây có lẽ tớ ấn tượng nhất là ba của Thi Điền, cùng Tưởng Tư Dịch, bạn cùng phòng ký túc với Thi Điềm. Họ là 2 nốt trầm buồn trong bản hoà tấu ngọt ngào của má Yêu. Với Thi Thịnh Niên, ba Thi Điềm, có lẽ mất đi mẹ Thi Điềm là cú sốc lớn với ông. Ông yêu bà, quá yêu, cho nên mới phải làm mình quên đi, lao vào vòng tay các bà cô sồn sồn làm một tên “đĩ đực”, ông cứ sống như thế, tưởng như không có ngày mai. Người đàn ông này không quan tâm con gái, nhưng mỗi tháng vẫn đều đặn chuyển tiền cho con, ngày Tết vẫn ở bên con gái, dù người tình thúc giục. Cái kết cuối cùng của ông là ở trong tù, có lẽ là một sự giải thoát, như lời ông nói cuối cùng ông đã có khoảng lặng có thể đọc sách, ngẩn ngơ. Với Tưởng Tư Dịch, cô gái lớn lên trong gia đinh trọng nam khinh nữ. Với cô chị gái là phải yêu thương em trai, em đòi gì phải cho, sau này lập gia đình phải gánh vác cả tương lai của em. Một gia đình đáng buồn, cô gái phải oằn mình bươn chải trong xã hội vốn lắm bất công này. Với tớ nhân vật này rất đời, cô có thể xấu tính, ghen tỵ, tự trọng cao, nhưng cô không đánh mất mình, không mất đi sự thiện lương, tốt bụng. Cô có thể vì ghen tỵ bạn mình mà lập topic nói xấu bạn, nhưng khi hiểu ra cô đã dùng cách riêng của mình để xin lỗi. Cô có thể chạy ngược chạy xuôi khắp nơi chỉ để tìm bạn mình, bên bạn, an ủi bạn. Và cô có mối tình thầm lặng. Chỉ dám đứng nhìn từ xa vì 2 người họ thuộc 2 thế giới khác nhau. Và giữa họ mãi chỉ là 2 đường thẳng song song. Bởi hiện thực là thế mà. Truyện được dịch rất tốt, giọng văn mượt mà, điểm trừ 1 chút về phần xưng hô, cũng có thể mọi người thấy khác, tuỳ các bạn cảm nhận. Nhưng dù sao cũng không ảnh hưởng, truyện vẫn rất ok. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ *** Tháng 9, căn cứ huấn luyện quân sự Đông Thành. Thời tiết cực kỳ hanh khô, trên đỉnh đầu như đội một quả cầu lửa lớn, từng lớp da trên mặt đều bị hun thành màu đen thui. Thi Điềm từ trên giường bật dậy, những hình ảnh vụn vặn cuối cùng trong giấc mơ vẫn còn vất vưởng trong đầu. Thi Điềm mơ thấy giáo quan phạt cô chạy mười vòng quanh sân tập, cô chính là bị dọa sợ mà tỉnh, "Mấy giờ rồi? Mấy giờ rồi?" "Ngủ thật khủng khiếp! Sắp 7 giờ rồi." Cô bạn cùng phòng mặc váy ngủ ngồi trên chiếc giường đối điện đáp. Thi Điềm cầm điện thoại lên nhìn, điên rồi, vậy mà đã sáu giờ bốn mươi. "Mấy cậu tắm xong hết rồi hả?" "Chứ còn gì nữa, cậu ngủ như một con heo, tụi này gọi thế nào cũng không dậy." Thi Điềm vội vàng đi dép lê, thuận tay rút quần áo sạch đã chuẩn bị sẵn, "Không còn kịp nữa, mình đi tắm trước!" Đây là căn cứ huấn luyện quân sự nên không có nhà vệ sinh hay phòng tắm riêng, ngay từ ngày đầu tiên tập hợp, quản giáo đã phổ biến thời gian tắm rửa được quy định sẵn. Nữ từ sáu giờ đến bảy giờ, nam từ bảy giờ mười phút đến tám giờ. Nếu ai bỏ lỡ thời gian thì cứ mang một thân hôi hám mà trải qua một đêm đi. Nơi này là địa điểm học quân sự, mọi sinh hoạt hàng ngày đều là chiểu theo tiêu chuẩn trong quân đội mà làm theo. Thi Điềm bê chậu rửa mặt đi ra ngoài, Tưởng Tư Nam thò đầu ra cửa nhìn theo, "Nè! Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?" "Có thể xảy ra chuyện gì được? Bây giờ cũng đã tám giờ hơn, đám con trai đều tắm xong cả rồi. Ai bảo ngủ say như chết vậy, gọi thế nào cũng không được. Nếu hai phút sau cậu ta quay lại thì cứ ném ra ngoài đi, hôi chết." "Được được." Tưởng Tư Nam cười rồi đóng cửa lại. Thi Điềm ôm chậu chạy một mạch, chỉ còn mười mấy phút nữa, cô dự tính sẽ bật tốc độ bàn thờ, tắm thật nhanh cho xong. Tòa nhà đối diện đứng đầy nam sinh, cả tầng hai và tầng ba đều có không ít người, có người đã nhanh mắt nhìn thấy Thi Điềm đang phóng đi như mũi tên liền hô lớn, "Này, bạn học gì đó ơi." Thi Điềm không rảnh chấp đến bọn họ, lúc cô đi đến cửa, trên đỉnh đầu truyền đến một chuỗi huýt sáo dài. Thi Điềm nhíu chặt hai hàng lông mày, hoàn toàn không nghĩ tới tiếng huýt sáo sau lưng còn có thâm ý gì, cô ngẩng đầu nhìn tới nam sinh đứng trên tầng, ai sợ ai chứ, cánh môi xinh đẹp hơi mím lại, thổi ra một chuỗi huýt sáo còn dài hơn, chói tai hơn. Nam sinh trên tầng hai thò nửa người ra, ý cười nhăn nhở trên mặt không chút nào che giấu, "Bạn học nữ này, cậu trâu bò, cậu trâu bò nhất rồi." Ngày thường trước cửa phòng tắm sẽ có giáo quan đứng, nhưng hôm nay đến cả một bóng người cũng không thấy. Đây là vì nhìn thấy bọn họ đều đàng hoàng nên mới thả lỏng cảnh giác hả? Thi Điềm không kịp nghĩ nhiều, cô đẩy cửa đi vào. Có tiếng nước truyền vào trong tai, xem ra cũng có người tận dụng chút thời gian cuối cùng đến tắm như cô. Cô đặt chậu xuống đất, nhanh tay cởi chiếc áo khoác sắp thối trên người xuống, "Bạn học, đồng chí à, cậu tắm chậm một chút, chờ mình với." Tiếng nước đột nhiên ngừng lại, Thi Điềm ném áo khoác vào trong chậu. Thời gian này ăn ngon ngủ kỹ, vòng eo lớn ra không ít nên cô buộc phải dùng thắt lưng. Thi Điềm vừa tháo thắt lưng vừa lớn tiếng nói vọng vào trong: "Bạn học, cậu tắm lại một lượt đi, không thì, gội đầu lại một lần nữa?" Có thể lôi kéo một người ở lại cùng vẫn hơn là một mình trong này. Chiếc thắt lưng ngày hôm nay đúng là cố tình muốn đối nghịch với cô, Thi Điềm làm thế nào cũng không cởi ra được, cô không cố nữa, vào trước rồi nói sau. Chân cô vừa mới tiến vào một bước, đã nghe thấy một giọng nói truyền ra, mang theo gió lạnh và lớp không khí ẩm ướt. Nhưng giọng nói này, rõ ràng là của con trai. "Đi ra ngoài!" Thi Điềm sợ đến mức bước chân mạnh mẽ dừng lại, cái quái gì vậy? Con con con...... con trai? Cô học chuyên ngành phát thanh, đối với âm thanh cũng nhạy cảm hơn người thường không ít. Tông giọng của nam sinh này trầm trầm mạnh mẽ, độ dày cũng được khống chế đến hoàn hảo, đây đúng là một giọng nói hay hiếm có. Thi Điềm siết chặt thắt lưng, mặt dày hỏi, "Cậu là ai vậy?" "Đi ra ngoài!" "Tôi còn chưa tắm thì sao phải đi? Bây giờ còn chưa tới bảy giờ, là cậu đến sớm thôi. Bạn học, cậu làm như vậy thật sự không tích phúc!" Thi Điềm nghe được tiếng bước chân rất nhẹ truyền vào trong tai, nam sinh đó hẳn là vừa mới vội mặc quần áo lên người. Nước trên người còn chưa kịp lau khô, chiếc áo sơ mi trắng bị thấm ướt một mảng lớn, dính sát vào người. "Cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?" "Chưa đến bảy giờ chứ sao!" Thi Điềm cũng cực kỳ mạnh miệng. Ngực nam sinh phập phồng lên xuống, đường nét trên cơ thể như ẩn như hiện, "Tôi thật sự rất hiếu kỳ, rốt cuộc cậu làm sao tìm được cơ hội trà trộn vào đây?" "Lời này của cậu là có ý gì?" Không lẽ muốn ám chỉ cô là cố tình đến nhìn lén người khác tắm rửa hay sao? Thi Điềm chăm chú nhìn khuôn mặt của đối phương, vậy mà lại là Kỷ Diệc Hoành. Chẳng trách tông giọng hay như vậy, từ sau khi bộ kịch truyền thanh có Kỷ Diệc Thành lồng tiếng vượt qua 1 tỉ lượt xem, anh nghiễm nhiên được xếp vào thành phần có tiếng tăm ở Đông Đại. Thành tích này đã vượt xa dự đoán của biên tập, đứng top trong danh sách tổng hợp cuối năm, lượt xem của bộ kịch truyền thanh này cũng vững hàng đứng ở vị trí thứ nhất. Ở Đông Đại, dù bạn không biết giảng viên dạy môn phụ của mình là ai, thì cũng không được không biết ba chữ Kỷ Diệc Hoành này. Thi Điềm bấu mạnh lên đùi, trong đầu lập tức hiện ra suy nghĩ quay đầu bỏ chạy. Cũng đừng trách cô kinh hãi như vậy, lúc này thật sự không kinh không được, đắc tội phải Kỷ Diệc Hoành, tháng ngày sau đó nhất định sẽ không có quả ngon mà ăn. Cô tay chân luống cuống chộp lấy chậu rửa mặt trên đất rồi lao ra ngoài, đến bậc cửa còn trượt chân một cái, Thi Điềm suýt chút nữa là ném cả chiếc chậu trong tay đi rồi.   Mời các bạn đón đọc Đại Bạo Ngọt của tác giả Thánh Yêu.
Trác Ngọc
[Phong lưu nói nhiều đạo tu công x Thanh lãnh cấm dục kiếm tu thụ] ̶ t̶̶h̶̶ự̶̶c̶ ̶c̶̶h̶̶ấ̶̶t̶ ̶l̶̶à̶ ̶[̶̶T̶̶h̶̶ê̶ ̶n̶̶ô̶ ̶n̶̶h̶̶à̶ ̶g̶̶i̶̶à̶̶u̶ ̶m̶̶ấ̶̶t̶ ̶l̶̶i̶̶ê̶̶m̶ ̶s̶̶ỉ̶ ̶n̶̶ó̶̶i̶ ̶n̶̶h̶̶i̶̶ề̶̶u̶ ̶t̶̶h̶̶í̶̶c̶̶h̶ ̶d̶̶i̶̶ễ̶̶n̶ ̶đ̶̶ạ̶̶o̶ ̶t̶̶u̶ ̶c̶̶ô̶̶n̶̶g̶ ̶x̶ ̶k̶̶i̶̶ê̶̶n̶ ̶c̶̶ư̶̶ờ̶̶n̶̶g̶ ̶h̶̶i̶ ̶s̶̶i̶̶n̶̶h̶ ̶h̶̶a̶̶y̶ ̶k̶̶h̶̶ị̶̶a̶ ̶h̶̶a̶̶y̶ ̶ú̶̶p̶ ̶n̶̶ồ̶̶i̶ ̶b̶̶ằ̶̶n̶̶g̶ ̶h̶̶ữ̶̶u̶ ̶k̶̶i̶̶ế̶̶m̶ ̶t̶̶u̶ ̶t̶̶h̶̶ụ̶ Văn án Hai người gặp nhau, là mệnh trung chú định. Nếu đã là duyên phận, tại sao lại phải là trong tình cảnh này??? Tần Diễn là ma tu, lại còn giết cả nhà Phó Trường Lăng. Tần Diễn còn đặt một khối ngọc bội vào tay y, nói rằng - Phó Trường Lăng, người cũng như ngọc, trải qua sinh tử đau thương mới rõ bên trong có gì. Từ đó bọn họ chĩa kiếm vào nhau, dây dưa nửa đời. Hắn tự tay bắt Tần Diễn, lôi lên Thẩm Mệnh Đài nhận thiên đao vạn quả, nhìn y tự móc ra tình căn. Phó Trường Lăng chết đi sống lại thời điểm lúc hắn mười bảy tuổi. Cũng là lúc hắn lần đầu gặp được Tần Diễn, động đến chân tướng mà hắn chưa biết ở kiếp trước. Vì thế, vác thân mình đầy máu, Phó Trường Lăng lết đi đến trước mặt Tần Diễn, thanh âm khàn khàn nói với y: "Ngươi từng vì ta vào Kim Quang tự chịu trường đinh thấu xương, tới Vạn Cốt nhai đánh mười vạn âm hồn, tại Luân Hồi kiều chờ một đêm mưa gió, ở Vô Cấu cung thắp thiện đăng mười năm...Tần Diễn, trong lòng ngươi có ta trước." "Nhưng ta đã quên." "Ngươi quên cũng không sao, ta không quên." Phó Trường Lăng run rẩy lấy ra ngọc bội y đưa mình năm đó. Ngọc bội dính máu lẫn nước mắt, hắn ngửa đầu nhìn y, lặp lại từng câu, từng chữ—— Người cũng như ngọc, mài giũa mà thành. Đao mài rìu đục, sinh tử trăm đau, ngọc vừa giũa xong, người cũng mài nên. "Hiện giờ Trường Lăng thành ngọc," thanh âm Phó Trường Lăng nghẹn ngào, "Sư huynh có nguyện lại chấp nhận ta không?" Đây là ông trời cho hắn một con đường chuộc lỗi, chẳng sợ bụi gai khắp nơi, hắn cũng cầu mà không được. Phong lưu nói nhiều đạo tu công x Thanh lãnh cấm dục kiếm tu thụ (Phó Trường Lăng x Tần Diễn) #Mũi đao dính đường, ngọt tới bi thương Cảnh báo của tác giả: + Song trọng sinh, ngọt ngược đan xen. + Chủ công thị giác. Công thụ đều bị cốt truyện ngược, kiếp trước ngược thụ, kiếp này ngược công, công khống thụ khống gì cũng cẩn thận hộc máu. Nhưng có độc giả bảo tôi đây là ngọt văn, tôi gạt người, nên thôi các vị đại gia tự xem nó có ngược hay không đi. + Chậm nhiệt, tình cảm và cốt truyện cùng phát triển, phân đoạn trên văn án xảy ra gần cuối.  + HE, cái loại HE sau khi chết thì phi thăng ấy. *** Lời Editor: Miễn giữ tên editor và trang wordpress của mình trên mỗi chương, bạn muốn mang đi đâu cũng được (*khụ* Chỉ yêu cầu nhỏ là ai đọc xong rảnh thì review vài dòng cho em nó trên các trang khác). Edit vì thú vui, vì muốn đọc truyện này cho hài, nên cũng không quá quan tâm cái gì khác. Vẫn câu nói cũ, một chữ bẻ đôi tiếng Trung cũng không biết, bản edit chỉ đúng 80%, lại còn là tu chân nên có thể không mượt mà.  Vài lời về truyện: song hướng yêu thầm, vì hổ thẹn và thù nhà nên đành đao kiếm tương hướng. Kiếp sau gặp lại, chăm sóc nhưng chưa thể nói câu yêu do dằn vặt kiếp trước, sau dần dần tỏ rõ lòng mình. Nội tâm hai bên phức tạp thể hiện tinh tế qua hành động, công thụ hỗ sủng. Bối cảnh tu chân thiết lập thú vị, thuật pháp kiếm pháp rõ ràng, nhân vật phụ và phản diện đều có mâu thuẫn nội tâm, không ai tốt không ai xấu. Truyện kết thúc bằng chiến tranh khói lửa, khép lại như một bản hùng ca.  ***  Tại sao cái review này tên "Review đọc để đỡ sợ hãi"? Bởi vì mình đọc văn án còn muốn cắp giỏ chạy nữa là....nghe cứ như tra công cố tình hành hạ xong hối hận trọng sinh, còn thụ thì chết tâm vậy ấy nhỉ... Không có đâu nhé. Tôi bảo bạn mình tôi toàn edit truyện ngọt truyện hài, truyện này cũng ngọt lắm, nhưng hổng ai tin. Thề luôn là không có hiểu lầm cẩu huyết máu chó, tiểu tam tiểu tư..̶L̶̶o̶ ̶c̶̶ứ̶̶u̶ ̶t̶̶h̶̶ế̶ ̶g̶̶i̶̶ớ̶̶i̶ ̶m̶̶u̶̶ố̶̶n̶ ̶h̶̶ộ̶̶c̶ ̶m̶̶á̶̶u̶ ̶g̶̶i̶̶ờ̶ ̶đ̶̶â̶̶u̶ ̶m̶̶à̶ ̶y̶̶ê̶̶u̶ ̶đ̶̶ư̶̶ơ̶̶n̶̶g̶ ̶c̶̶h̶̶o̶ ̶l̶̶ắ̶̶m̶ Anh công Phó Trường Lăng là Tiên minh minh chủ, sống 57 năm cuộc đời, bỗng dưng trùng sinh trở lại sau khi cống hiến tất cả cho nước nhà. Anh là con rơi của một trong tứ đại gia tộc, đào hoa phong nhã, khí phách phong lưu, miệng niệm ra ngôn linh có thể mượn sức thiên địa đạt thành mọi ước nguyện, kiếm lẫn pháp trận gì cũng tinh tường, chỉ có cái là bắn liên thanh nói nhiều vô kể, thể chất sida từng bị thụ chê.  Anh thụ Tần Diễn làm Ma Quân, sống 57 năm cuộc đời, trùng sinh trở về lúc anh vẫn là thiên kiêu, là kiếm tu tài giỏi nhất, đại sư huynh của môn phái tu chân cao nhất thế giới này. Anh tu Vô Tình Đạo, tính tình lãnh đạm cấm dục nhưng vốn làm gì cũng tùy tâm, tài khịa người cũng giỏi, tài bắt nạt cũng cao, nói dối mặt không hồng khí không suyển. Hai người trùng sinh gặp lại nhau trong hoàn cảnh cảm động khôn xiết, đó là vừa gặp đã đánh, đánh xong hợp tác phá án, phá án chưa xong lại rơi vào mật cảnh rồi đánh tiếp, đánh xong lại hợp- à thôi được rồi, nói chung bởi vì hai người thấu tình đạt lý, lại cũng không biết người nọ trọng sinh, quan niệm rằng người kia cũng không phải là người kiếp trước nên "khá" hòa thuận nhau. Kiếp trước tới chết, tu chân giới vẫn rơi vào định mệnh suy kiệt linh khí rồi biến mất, kiếp này hai người quyết tâm đi trước một bước, cứu thế giới này cùng thiên hạ thương sinh, tiện thể nói chuyện yêu đương, lừa gạt lẫn nhau không cho biết chuyện mình trùng sinh. Trường Lăng biết sự thật về từng chuyện y làm ở kiếp trước, quyết tâm bồi bạn bảo hộ, thế nhưng lại có lá chắn mang tên thù nhà ngăn cản không cho hắn tiến thêm một bước. Tần Diễn biết Trường Lăng trùng sinh và áy náy, cũng lặng lẽ bảo hộ hắn nhưng lại không thế yêu, vì Thiên Đạo trêu ngươi lấy đi tình căn của y, vì bản thân sợ hãi, cũng lại là vì Trường Lăng. Đối với mỗi người, đối phương là lẽ sống, là cột trụ chống đỡ ở kiếp trước. Trường Lăng chống đỡ nửa đời bằng hận ý, Tần Diễn chống đỡ đi tiếp nửa đời bằng kỳ vọng. Dù cho đối với mỗi người, tình yêu này là sỉ nhục, là sai lầm. Kiếp này bên nhau, bảo hộ nhau lẫn bảo hộ thế giới, thẳng thắn với nhau trong từng chuyện chính sự lẫn tình cảm.  Từng sự thật về thân thế họ phơi bày, cả hai bỗng chốc nhận ra mình bị lừa gạt cả đời bởi người thân yêu, từng bước giẫm lên đều là xương cốt dưới chân. Khoảnh khắc họ trùng sinh, lưng đã mang tội nghiệt cùng kỳ vọng, mạng họ đã không còn là của họ. Một Tần Diễn ôn nhu hạnh phúc với sư môn, chôn giấu tuyệt vọng trong những vò rượu cất dưới gạch sàn; hay một Trường Lăng cười đùa vô tư, chăm lo chiếu cố người khác nhưng ẩn dưới nụ cười là cô độc khảm trong xương cốt. Bọn họ trùng sinh, nhưng nội tâm đã sớm trải qua một kiếp người, quá nhiều áy náy khiến họ trân trọng người xung quanh, cũng trân trọng lẫn nhau. Trường Lăng trao cho Tần Diễn một nhành hoa, một câu thơ, một đĩa màn thầu dưới pháo hoa, Tần Diễn trao lại cho hắn những cái vỗ về ôn nhu, nụ cười nhẹ bảo rằng hắn rất tốt, không cần áy náy. Ngọt như thế, mà cũng đau thương như thế mỗi khi Trường Lăng nhận ra hai người đã bỏ lỡ thứ gì, hắn đã bỏ lỡ thứ gì, dù là Tần Diễn hay mẫu thân hắn, Trường Lăng đều đã bỏ lỡ rất nhiều. Đây hoàn toàn không phải là một câu chuyện thần tiên khi hai bên chỉ cần yêu nhau là có thể vượt qua sóng gió, mà là câu chuyện về mưa máu, về tình thân, về đạo nghĩa. Chính tà bất phân, truyền thuyết rốt cuộc cũng chỉ là truyền miệng, sự thật dù có đắng cay thế nào cũng phải chấp nhận rồi suy xét chọn lựa. Không ai đúng, cũng không ai sai, mỗi người vì thứ bản thân mình bảo vệ mà hại người khác. Không có thứ thuật pháp nào nhảy ra để tẩy trắng một ai, mà chỉ có mâu thuẫn trong nhân tâm con người. Quyết định của họ, do chính họ chịu. Đây là câu chuyện về hai con người, yêu nhưng không thể yêu, hận cũng không thể hận, lừa mình dối người, rồi vẫn cố gắng cho nhau những gì tốt đẹp nhất, ôn nhu cùng quyến luyến. Dù bị thế gian phản bội, niềm tin bị chà đạp, đạo nghĩa trong lòng bị dơ bẩn, nhưng ánh mắt họ vẫn không mất đi sự thanh tỉnh, gắng gượng đứng dậy chiến đấu. Thứ họ bảo hộ không chỉ là đối phương, mà là thiên hạ thương sinh. Thứ họ đối mặt không phải là kẻ ác, mà là sự suy đồi. "Trác Ngọc", chỉ khi viên ngọc đã mài ra thì mới rõ bên trong có gì. Con người cũng như thế, chỉ khi sinh tử cận kề mới để lộ dã tâm hay nhân tâm của mình. Thế nhưng "Trác ngọc", cũng lại là ngọc bội tương tư Tần Diễn giữ lại, là cảm tình trong trẻo nhất của y. Lưỡng sinh lưỡng thế, viên ngọc ấy vẫn về lại tay Phó Trường Lăng. Ngọc mài giũa bằng tương tư, người mài giũa bằng sinh tử. Trải qua muôn vàn đau thương, hai người đều đã mài thành ngọc.  *** Bạn băn khoăn bài review của mình là thuyền lá, hay sợ hãi mình viết về series chẳng ai biết? Đừng lo, đây mới là series không ai biết nè *cúi đầu*. Phó Trường Lăng là đứa con rơi của gia chủ Phó gia, bị đối xử lạnh nhạt bởi cha ruột, bị ghen ghét bởi đệ đệ cùng cha khác mẹ danh chính ngôn thuận của gia tộc, nhưng hắn cũng không quan tâm cái thứ gọi là chức vị gia chủ. Hắn thấy mình tài hoa quá cũng chỉ thêm phiền toái, vậy nên hắn ngoan ngoãn luồn cúi, sống như một công tử ăn chơi trác táng, lấy miệng làm vui cho người khác. Hắn vốn mang mệnh thiên tử, tài năng ngút trời, nhưng vì không có ý chí cầu tiến mà dễ dàng buông bỏ. Cho đến khi hắn rơi vào bẫy của mẹ kế, vào Tuyền Ki mật cảnh, hai mắt đui mù, miệng không thể nói, la lết trên nền tuyết…và được cứu bởi Yến Minh. Thiếu niên Phó Trường Lăng 17 tuổi, lần đầu biết được động tâm là gì, lần đầu biết hy sinh vì một người là gì. Hắn từ bỏ Kim Đan, chỉ để cố gắng đưa cả hai thoát ra. Và rồi, Yến Minh biến mất. Mối tình trong trẻo nhanh chóng bị vùi lấp bởi biến cố. Nghiệp Ngục mở ra, ma tu hoành hành. Tần Diễn thiên kiêu của tu chân giới bỗng dưng đầu nhập ma tu, theo chân bọn chúng diệt sạch người nhà của Phó Trường Lăng. Tần Diễn nhét vào tay hắn một miếng ngọc bội: “Phó Trường Lăng, người cũng như ngọc, trải qua sinh tử đau thương mới rõ bên trong có gì.” Một kiếm xuyên tâm, thiếu niên 20 tuổi trong trẻo ngây thơ biến mất cùng nhát kiếm đó. 30 năm, hai người truy đuổi nhau, chém giết lẫn nhau. Tần Diễn thành Ma Quân, Phó Trường Lăng thành minh chủ tiên minh. Người thân của họ từng người rời bỏ thế gian, để lại một mình hai người chĩa kiếm vào nhau. Hận thù dần trở thành chấp niệm. Mối tương tư sai lầm được bồi đắp bởi những lần yên bình vụn vặt, những lần họ có thể tránh tai mắt thế gian cùng phân chia chính tà mà ngồi với nhau, uống một ngụm rượu dưới mưa thu. Tần Diễn lặng lẽ bảo hộ cùng ngắm nhìn Phó Trường Lăng từ xa, còn Trường Lăng cứ vô thức tha cho y chạy thoát trong những đợt nhiệm vụ giết y. Tần Diễn cho rằng mình hiểu Phó Trường Lăng, Phó Trường Lăng cũng cho rằng mình hiểu y. Trong mắt của hắn chỉ còn con người này gắn liền cuộc đời hắn suốt những năm qua. Nhưng hắn yếu đuối, hắn phủ nhận, hắn cho tình cảm này là tội nghiệt. Yêu kẻ thù, là sỉ nhục. Tha ma tu, là bất chính. Tiếng oán trách của mạng người chết dưới tay Tần Diễn vang vọng bên tai hắn, đạo nghĩa trong tâm dằn vặt hắn. Vậy nên hắn tự tay bắt Tần Diễn, đưa y lên Thẩm Mệnh đài nhận thiên đao vạn quả. Thế nhưng, một khắc trước khi hắn kịp ra tay, hắn nhìn thấy ký ức y có một trản thiện đăng khắc tên mình, hắn thấy Tần Diễn dịu dàng vuốt ve tên của hắn, cầu mong hắn sống sót bình an. Phó Trường Lăng bỡ ngỡ, không tin tưởng, hồng mắt nhìn y cùng nỗi sợ hãi dâng đầy. Tần Diễn không một chút hoảng loạn mà tự bạo thức hải, móc tình căn trước mặt hắn. Tần Diễn ngã xuống, để lại bóng ma cho Phó Trường Lăng cho tới ngày hắn lìa trần thế. Phó Trường Lăng trọng sinh trở về cái ngày hắn gặp Yến Minh. Thế nhưng lần này, người đi cùng hắn lại là Tần Diễn. Sự thật phơi bày, Yến Minh năm nào tưởng chừng đã phai nhòa hóa ra là kẻ thù hắn luôn tâm tâm niệm niệm. Kể từ lần đầu Tần Diễn nhận ngọc bội từ Phó Trường Lăng 8 tuổi, y đã luôn giữ gìn để có thể trả cho hắn. Ai ngờ biến cố đến quá nhanh, tình cảm trở thành gánh nặng cùng tra tấn. Thứ y trả lại Trường Lăng ngày diệt gia ấy, chính là đoạn tình cảm tương tư trong trẻo nhất không dính chút bụi trần của âm mưu cùng máu tanh. Tần Diễn y, tu Vô Tình Đạo, lại không thể vô tình. Y nhận tội mở Nghiệp Ngục thay Trường Lăng, chịu 64 trường đinh khắc cốt; y chịu mười vạn âm hồn cắn nuốt suốt 100 năm, đổi lấy một cây Vãng Sinh hoa cứu hắn; y chịu tiếng ác tu ma hủy đạo, diệt môn Phó gia, chỉ để cho Trường Lăng được sống một cuộc đời dài hơn. Tầng tầng lớp lớp âm mưu bị vùi lấp kiếp trước phơi bày, khiến cho Phó Trường Lăng gần như sụp đổ trong thống khổ và áy náy, đau đớn cùng hối hận khi hắn biết mình từ lâu đã hận sai người. Lần này, Trường Lăng trở thành người hy sinh. Hắn chấp nhận hủy đạo tu ma, nhưng Tần Diễn cố níu hắn về, y mặc kệ hắn giết người, mặc kệ hắn áy náy, y không cần những điều đó. Y sống lại một đời, không phải để Trường Lăng chịu khổ sở thay mình. Vậy nên, y gượng cười: “Trường Lăng, cùng sư huynh về nhà đi.” ……… Tôi cũng không biết nên tả tình cảm của họ thế nào. Là yêu hận cùng chấp niệm, là đồng cảm trong hoàn cảnh tang tóc nơi chiến trường, hay là mối tình trong trẻo của thiếu niên? Tình cảm của họ có đầy đủ những thứ đó. Một kiếp thất bại, kiếp sau cả hai đều sống lại, tự bồi đắp, tự ôm nhau vỗ về không tránh né. Dù cho chính tà bất phân, thứ họ khát khao chỉ là giữ vững đạo tâm cùng “kiếm” của mình, thủ cho thiên hạ, bảo hộ người thương. ---- Viết bởi [Nghỉ dịch chán quá nên tôi viết review] Mời các bạn đón đọc Trác Ngọc của tác giả Mặc Thư Bạch.
Nguy Tình Thử Ái
Mối quan hệ của bọn họ bắt đầu chỉ bởi chị gái cô là người yêu của bố anh. Vì không thể nào trút mọi tức giận lên người của bố anh hay chị gái cô mà anh đã nghĩ đến một cách thỏa mãn bản thân vô cùng hứng thú: “Chọc giận cô”. Dùng mọi thủ đoạn để cô gái quật cường luôn không bao giờ tỏ thái độ khiếp sợ trước mặt anh phải “quỳ” trước anh. Dù cô có nói : “Không phải là lần đầu tiên, anh còn muốn tôi không?” Anh vẫn nhất quyết phải chiếm đoạt cô. Có lần thứ nhất tất nhiên có lần thứ hai, đã có lần thứ hai thì sẽ có thêm nhiều lần nữa. Như anh đã từng nói. “Trong chuyện này, một hay nhiều lần thì đâu có khác nhau.” Nếu lần thứ nhất là đổi lấy tự do cho người con trai cô yêu từ những năm tháng đại học, thì lần tiếp theo lại là vì chị cô. Nhưng liệu những lần tiếp của tiếp theo nữa, có phải đều là đạt những thỏa thuận của riêng họ? Liệu trước tình cảm nửa giả nửa thật ngay chính anh cũng không thể phân biệt, cô có cảm động? Tất cả sẽ có trong nguy tình thử ái. Ngay tựa truyện cũng đã toát lên sự nguy hiểm trong mối quan hệ mập mờ của họ. Trích đoạn đặc sắc: “Thấy dáng vẻ cô bị áp bức mà chịu thua, trong nháy mắt Phong Sính không còn thấy hứng trí, anh buông lỏng bàn tay đang nắm chặt tay cô. “Đợi ở đây đi, sau khi đua xe xong mà không thấy cô ở đây, tôi sẽ nói chị cô xử cô.” Đường Ý nhìn theo bóng lưng nam nhân quay bước rời đi, cô nghiến răng hét lên: “Chị tôi, anh còn phải gọi là mẹ đấy.” …. Đem mình tự cao như vậy, có thể đi tới nơi này, còn không phải vì tiền. Anh thật muốn nhìn, bao nhiêu tiền có thể bẻ ngoạt cái eo thon nhỏ cao ngạo kia của cô. …. “Tôi muốn tự do.” Phong Sính cười lớn: “Tôi trói tay hay buộc chân em?” “Không, anh trói cả người tôi.” …..       Đôi lời người edit: Nếu như các bộ truyện của Thánh Yêu trước giờ vẫn nổi tiếng là ngược người đọc đến không thể thở nổi hay đơn giản là đọc trong trạng thái căng hết tất cả các dây thần kinh thì Nguy tình thử ái có thể coi là món hơi lạ. Vì sao mình nói vậy? Vì truyện này có ngược, nhưng có rất nhiều những chi tiết hài hước. Bởi tính cách nam chính của bộ này có phúc hắc, có bá đạo, có liên quan đến xã hội đen, nhưng cực kỳ biến thái. Lời nói biến thái, hành động biến thái. Quan trọng là cái biến thái của anh ấy làm cho người đọc cười không ngậm được miệng. Không dễ gì mà Thánh Yêu nói đây là chuyện của một người điên và Dì nhỏ.  Truyện này có dài hay không thì mình không dám nói trước bởi hiện tại thì Yêu Yêu vẫn đang viết và viết đến chương 86. Năm 2015 sắp đến nên mình đào cái hố mới này, các bạn theo dõi và ủng hộ mình nha. _Tiny_ *** Thấy truyện này đọc được nhất trong các truyện của Thánh Yêu, không quá dài, nam chính cũng không quá cường thủ đáng ghét, ban đầu có lẻ là do mối quan hệ của nam nữ chính là cháu trai và tiểu di, có chút xíu bình đẳng, cho nên cách nói chuyện của họ cũng khá thoải mái, vui vẻ, không căng thẳng khi nữ chính bị bắt ép như các truyện khác. Nữ chính sống khá đơn giản, tình cảm, dễ tha thứ. Nam chính vô sỉ, mặt dày số một, nói nhăn nói cuội giỏi không ai lại, rất thích trêu chọc nữ chính. Ban đầu, là vì cô là em gái của mẹ kế, muốn trả thù mẹ kế tất nhiên là gây hoạ cho vị tiểu di dễ bị bắt nạt này. Nam chính là người trừng mắt tất báo, không biết nhẫn nại là gì? Chính là nín thở, tức giận bị nén lâu ngày sẽ khiến ngực khó chịu, sẽ mất mạng. Anh sẽ không tự làm khó mình. Anh cần một đối tượng để trút giận, nữ chính là không may mắn bị chọn. Nam chính xài vài thủ đoạn chia rẽ nữ chính và người yêu, khiến nữ chính phải chấp nhận đến với anh không nói, còn khiến người yêu nữ chính thay đổi, vì báo thù mà lấy một cô tiểu thư giàu có, từ một người đàn ông tốt trở nên hắc hoá, cũng bắt đầu chơi bẩn, tính kế với cả bản thân nữ chính. Từng 2 người yêu nhau, mộng sống đến bạc đầu, quay mặt một cái, đã trở mặt thành thù. Cũng may là cuối cùng, anh này chịu quay đầu, coi trọng người bên gối. Ẩn giấu bên trong con người cà lơ, phất phơ kia, nam chính cũng là người thiếu thốn và thèm khát tình thân. Thuở nhỏ gia đình không hạnh phúc, cha lăng nhăng, mẹ tự sát; dù nhiều lần chống đối cha nhưng anh xác định ông là người thân duy nhất của mình, khi cần thiết vẫn ra sức bảo vệ ông, lúc ông ra đi, anh cũng bị shock vô cùng; sau này bản thân anh cũng rất yêu thương chăm sóc cho đứa em trai cùng cha khác mẹ mới sinh. Nữ chính rời khỏi anh, anh cảm thấy rất khó chịu, lại gặp cô tươi cười sáng lạng, trong khoảnh khắc đó, anh chợt thấy không cam lòng. Sau khi cha mất, anh dùng thủ đoạn ra giành quyền nuôi dưỡng đứa bé, còn lấy nó uy hiếp bắt nữ chính chuyển đến sống với mình, lại không chịu thừa nhận là mình hèn hạ. Nữ chính tâm vẫn là nhuyễn, vẫn là tha thứ và chấp nhận nam chủ, quyết định dựa vào anh. Nam chủ rất hưng phấn và kinh ngạc, trước đây anh không chịu thừa nhận mình không biết nữ chính suy nghĩ như thế nào về mình, anh chỉ biết dùng quyền thế giữ nàng ở bên. Nay biết được ta yêu nàng, nàng cũng yêu ta, cảm giác này thật quá sung sướng. *** Ngón trỏ thon dài của Phong Sính quấn lấy cái móc chìa khóa, âm thanh di chuyển đó truyền đến bên tai Đường Ý.  Cô nghiêng đầu, hơi chạm đến mặt của nam nhân phía trước.  Phong Sính hơi nhích chân.  “Muốn lấy lại?”  “Phong thiếu.”  Đường Ý không lấy được, ánh mắt tựa như muốn giết người.  “Xin anh thương xót, giơ cao đánh khẽ.”  Thấy dáng vẻ cô bị áp bức mà chịu thua, trong nháy mắt Phong Sính không còn thấy hứng trí, anh buông lỏng bàn tay đang nắm chặt tay cô.  “Đợi ở đây đi, sau khi đua xe xong mà không thấy cô ở đây, tôi sẽ nói chị cô xử cô.”  Đường Ý nhìn theo bóng lưng nam nhân quay bước rời đi, cô nghiến răng thét.  “Chị tôi, anh còn phải gọi là mẹ đấy.”  Mạc Mạch lôi tay cô.  “Chuyện gì xảy vậy, Đường Đường, Phong Sính là gì của cậu…”  “Cháu trai.”  Đường Ý tự động đem hai chữ “ tương lai” cắt bỏ.  ” Tớ khinh, cháu trai!”  Mạc Mạch kích động đến mức không kiềm chế nổi.  “Cậu biết anh ta là ai không hả? Có mối quan hệ như này, cậu còn đi làm thêm sao? Đầu óc cậu bị ngớ ngẩn rồi .”  Đường Ý xua xua tay.  “Tụi mình về đi.”  “Không về. ”  Mạc Mạch kiên định đứng tại chỗ.  “Ở đây có một quy định bất thành văn, nếu ai đó đua xe về nhất, người ở đây cũng sẽ có phần, cậu không muốn giúp Tiêu Đằng số tiền kia sao? ”  Trên mặt Đường Ý rõ ràng có do dự.  Tiếng nổ vang báo hiệu xe đua đồng thời xuất phát. Lúc lao ra có thể dùng từ “ như những mũi tên bắn ra khỏi cung” quả là không quá khoa trương, chiếc xe đua mùa vàng cường thế vượt lên dẫn đầu. Đường Ý dựa vào lan can, lôi điện thoại ra nhìn rồi lại cất trở lại.  Một vòng đua này là phải đi lên đỉnh núi, Đường Ý nhìn về phía bạn tốt.  “Cậu nói xem, có thể sẽ có người bị lật xe mà lăn xuống núi không?”  Mạc Mạch giơ một ngón cái về phía cô, ” Cậu đủ độc ác.”  Người đứng xem khá nhiều, phần lớn đều là bạn bè của những người đua xe, nam có, nữ có. Sau khi bắt đầu thi đấu, họ ở bãi cỏ bên cạnh chơi đùa.  Hai người đứng ở lan can bàn luận, đợi đến khi nhìn thấy chiếc xe đầu tiên về đích thì sắc trời cũng chuyển tối.  Mạc Mạch rướn cổ lên, sau khi nhìn thấy người dẫn đầu thì hơi thất vọng. Phong Sính quen thuộc giữ chặt tay lái, gầm xe đua rất thấp, bởi vì chạy nhanh mà mang lại khoái cảm làm hắn hưng phấn dị thường. Xe chạy qua điểm cuối, trong chớp mắt dải đỏ phủ lên thân xe, khói lửa quanh thân óng ánh trên những tầng không cao nhất.  Sau đó Phong Sính dừng hẳn xe, người đàn ông này, tài phú quyền thế đều kinh người, một động tác tùy ý là có thể đã khiến cho kẻ nịnh bợ anh đến trước mấy ngày.    Mời các bạn đón đọc Nguy Tình Thử Ái của tác giả Thánh Yêu.