Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào

江湖遍地是土豪 Editor: Spum-chan Thể loại: Cổ trang, giang hồ, hài hước, 1×1, H.E. 土 豪: Thổ có nghĩa là đất, địa phương, hào là kẻ có tiền (phú hào) => thổ hào có nghĩa là cường hào, ác bá. Thời xưa dùng để chỉ những gia tộc hoặc những kẻ có tiền có thế ở địa phương, sau này chuyên dùng để chỉ những cường hào ác bá ở nông thôn. Truyện Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào của tác giả Ngữ Tiếu Lan San là câu chuyện hài hước khi hắn bị vô tình xuyên đến cổ đại vào một chàng trai tên Thẩm Thiên Lăng. Chưa dừng lại ở đó, cuộc sống ở đây hắn hoàn toàn khiến hắn đâu đầu khi ngày nào cũng bị dân chúng làm phiền, đồn đãi về hắn biết cầu mưa rồi nói hắn nôn khan do mang thai dặn hắn giữ gìn sức khỏe khiến hắn dở khóc dở cười, liệu hắn có thích ứng được với cuộc sống này hay không mời các bạn đón xem. *** Review truyện Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào của tác giả Ngữ Tiếu Lan San – Hôn nhân sắp đặt Truyện Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào của tác giả Ngữ Tiếu Lan San, bộ truyện như một cơn gió mới thổi vào lòng độc giả của tác giả Ngữ Tiếu Lan San. Bộ truyện thuộc thể loại Xuyên Không, Đam Mỹ, Hài Hước, Cổ Đại. Nhân vật chính là Thẩm Thiên Lăng, sau khi xuyên không liền bị ép gả cho một nam nhân không giống ai.   Nếu ai ưa thích thể loại truyện xuyên không sủng sắc, cũng như thuộc về thế giới đam mỹ, thì xin nói đây là bộ truyện hoàn hảo để bạn tìm đọc đấy! Tại sao tôi lại nói như vậy? Vì cả hai chàng của chúng ta đã tạo thành một gia đình vô cùng hạnh phúc, ngọt ngào bên cạnh tiểu phượng hoàng đáng yêu. Từ đầu đến cuối bộ truyện được nói đến vấn đề triều chính, với những kẻ loạn thần tặc đảng, dù không muốn liên quan cho mệt lòng, nhưng lỡ làm bạn với vua thì cũng nên nể mặt giúp đỡ một chút.   Thẩm Thiên Lăng và Tần Thiếu Vũ không có gì đáng nói nhiều, bởi bọn họ cứ sủng nịnh nhau, Thiên Lăng từ nơi khác xuyên tới, gặp nhau một cuộc hôn nhân không thể nào ngờ tới, với một tên nam nhân? Hắn cứ nghĩ mình sắp bị điên rồi, khi tự dưng sau mông mọc cái đuôi rất dài, ngày đêm đều thấy sự hiện diện. Thà cho hắn một quý bà cũng được, không cần nữ tử son sắt gì đâu, cũng không thể? Thật khiến tâm thần người ta hỗn độn mà.   Nếu nói đến thì nên kể về cặp phụ nhiều hơn, đó là Thất tuyệt vương và Hoàng Đại Tiên, anh thụ vốn là tay chân của bọn phản tặc, cũng chỉ muốn cuộc sống mình yên bình cho nên đã giả làm hồ tiên sang nước Tần Thiếu Vũ giả điên giả khùng vậy mà cũng leo lên được chức quốc sư, không những vậy còn trộm cả ngọc bảo nước người ta mang đi. Vậy mà lão công thương yêu chiều chuộng hết mực, mặc dù cái gì lão cũng biết hết đó. Với tạo hình ban đầu của lão công cứ nghĩ là y lạnh lùng, kiêu ngạo, lãnh khốc lắm, ai ngờ đâu yêu người ta chỉ vì hắn làm cho y cười thật nhiều, đúng là loại lưu manh giả danh quân tử. Suốt ngày như mèo với chó, cắn nhau rồi lại yêu thương ôm ấp khiến người khác đỏ mặt tía tai. Chỉ là lúc ban đầu trong người bé thụ có độc nên bài xích lão công, về sau thì không còn nữa, nhưng vẫn không thể tiếp xúc thân mật dù bản thân đã rơi vào lưới tình. Đến gần cuối cùng thì họ mới tìm được thuốc giải.   Có những cặp đôi, nhân vật phụ cũng nổi bật không kém. Ngâm Vô Sương tình địch của Thẩm Thiên Lăng, và Liên Thành Cô Tuyết, chuyện đời vô cùng phức tạp khi lão công mang thụ đi trị bệnh chẳng may gặp phải một tên biến thái cướp đi. Cũng may mà thụ nhà ta khá thông minh tài trí, ứng phó vô cùng hay để chờ lão công đến cứu.   Qua truyện khắp chốn giang hồ đều là thổ hào của tác giả Ngữ Tiếu Lan San, ta thấy được một tình yêu nhỏ xinh, sủng đến tận mây xanh, Thẩm Thiên Lăng luôn ỷ lại Tần Thiếu Vũ, ra vẻ yếu đuối để được yêu thương cùng chăm sóc, cũng tốt, như vậy mới biết y đối xử với hắn tốt đến mức nào. Review Kim Tuyến *** KHẮP CHỐN GIANG HỒ ĐỀU LÀ THỔ HÀO REVIEW Truyện Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào của tác giả Ngữ Tiếu Lan San, bộ truyện như một cơn gió mới thổi vào lòng độc giả của tác giả Ngữ Tiếu Lan San. Bộ truyện thuộc thể loại Xuyên Không, Đam Mỹ, Hài Hước, Cổ Đại. Nhân vật chính là Thẩm Thiên Lăng, sau khi xuyên không liền bị ép gả cho một nam nhân không giống ai. Nam nhân kia chính là tướng công hắn sao ? Nếu ai ưa thích thể loại truyện xuyên không sủng sắc, cũng như thuộc về thế giới đam mỹ, thì xin nói đây là bộ truyện hoàn hảo để bạn tìm đọc đấy! Tại sao tôi lại nói như vậy? Vì cả hai chàng của chúng ta đã tạo thành một gia đình vô cùng hạnh phúc, ngọt ngào bên cạnh tiểu phượng hoàng đáng yêu. Từ đầu đến cuối bộ truyện được nói đến vấn đề triều chính, với những kẻ loạn thần tặc đảng, dù không muốn liên quan cho mệt lòng, nhưng lỡ làm bạn với vua thì cũng nên nể mặt giúp đỡ một chút. Thẩm Thiên Lăng và Tần Thiếu Vũ không có gì đáng nói nhiều, bởi bọn họ cứ sủng nịnh nhau, Thiên Lăng từ nơi khác xuyên tới, gặp nhau một cuộc hôn nhân không thể nào ngờ tới, với một tên nam nhân? Hắn cứ nghĩ mình sắp bị điên rồi, khi tự dưng sau mông mọc cái đuôi rất dài, ngày đêm đều thấy sự hiện diện. Thà cho hắn một quý bà cũng được, không cần nữ tử son sắt gì đâu, cũng không thể? Thật khiến tâm thần người ta hỗn độn mà. Nếu nói đến thì nên kể về cặp phụ nhiều hơn, đó là Thất tuyệt vương và Hoàng Đại Tiên, anh thụ vốn là tay chân của bọn phản tặc, cũng chỉ muốn cuộc sống mình yên bình cho nên đã giả làm hồ tiên sang nước Tần Thiếu Vũ giả điên giả khùng vậy mà cũng leo lên được chức quốc sư, không những vậy còn trộm cả ngọc bảo nước người ta mang đi. Vậy mà lão công thương yêu chiều chuộng hết mực, mặc dù cái gì lão cũng biết hết đó. Với tạo hình ban đầu của lão công cứ nghĩ là y lạnh lùng, kiêu ngạo, lãnh khốc lắm, ai ngờ đâu yêu người ta chỉ vì hắn làm cho y cười thật nhiều, đúng là loại lưu manh giả danh quân tử. Suốt ngày như mèo với chó, cắn nhau rồi lại yêu thương ôm ấp khiến người khác đỏ mặt tía tai. Chỉ là lúc ban đầu trong người bé thụ có độc nên bài xích lão công, về sau thì không còn nữa, nhưng vẫn không thể tiếp xúc thân mật dù bản thân đã rơi vào lưới tình. Đến gần cuối cùng thì họ mới tìm được thuốc giải. Có những cặp đôi, nhân vật phụ cũng nổi bật không kém. Ngâm Vô Sương tình địch của Thẩm Thiên Lăng, và Liên Thành Cô Tuyết, chuyện đời vô cùng phức tạp khi lão công mang thụ đi trị bệnh chẳng may gặp phải một tên biến thái cướp đi. Cũng may mà thụ nhà ta khá thông minh tài trí, ứng phó vô cùng hay để chờ lão công đến cứu. Qua truyện khắp chốn giang hồ đều là thổ hàocủa tác giả Ngữ Tiếu Lan San, ta thấy được một tình yêu nhỏ xinh, sủng đến tận mây xanh, Thẩm Thiên Lăng luôn ỷ lại Tần Thiếu Vũ, ra vẻ yếu đuối để được yêu thương cùng chăm sóc, cũng tốt, như vậy mới biết y đối xử với hắn tốt đến mức nào. *** Kiếp trước, Thẩm Thiên Lăng là ảnh đế nổi tiếng. Vốn dĩ tương lai sáng lạn, fan nhiều vô số, đáng tiếc số kiếp hẩm hiu, trong một buổi lễ trao giải lại xui xẻo bị trần nhà sập đè lên, trọng sinh thành tiểu công tử của nhất đại môn phái tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ —— Nhật Nguyệt Sơn Trang. Chuyện này thật vô cùng đau khổ a. Còn khổ ải hơn nữa chính là, y còn được an bài một vị hôn phu không bình thường. Chuyện được sắp đặt một ông chồng quả thật rất kỳ lạ a!!! Vừa nghe thấy tin này, Thẩm Thiên Lăng giống như bị sét đánh trúng đầu! Vì sao không phải là vị hôn thê chứ, cho dù không là em gái đáng yêu e thẹn dáng người mảnh mai, thì bà chị già tóc quăn bưởi to đều được a! “Lăng nhi.” Truy Ảnh cung chủ Tần Thiếu Vũ rất thâm tình chân thành, “Lúc nào chúng ta sẽ thành thân?” “Thành cái đầu ngươi!” Thẩm Thiên Lăng hung hăng siết tay thành nắm đấm, hạ quyết tâm phải tìm cơ hội xuyên trở về. Nhưng cái gọi là chuyện đời khó lường, hai người giằng co qua lại suốt một đường từ Giang Nam đến Nam Hải, không những không tìm được phương pháp xuyên trở về, ngược lại còn thật sự… thành thân. Cho nên mới nói sớm chiều gần gũi bên nhau gì đó, dễ dàng sinh ra tình yêu đích thực biết không! “Phu nhân còn muốn trở về không?” Đêm động phòng, Tần Thiếu Vũ cười nhẹ bên tai y. “Ngươi câm miệng cho ta!” Thẩm tiểu thụ giận, ngươi không cần ở ngay thời điểm này đi hỏi mấy cái vấn đề kia a! Cái tay ngươi đang sờ chỗ nào hả?! Quả thực là kẻ siêu phiền toái. Đặc biệt còn không biết xấu hổ! Mà trong mắt các môn phái giang hồ, Truy Ảnh cung chính là sự tồn tại vừa chính nghĩa lại vừa vô sỉ. Tiêu diệt Ma Giáo, trừng phạt cái ác bảo vệ cái yếu, việc đó xác thực được coi là hành vi chính nghĩa, nhưng sau khi diệt trừ Ma Giáo xong lại lập tức phái thủ hạ đến các môn phái thu tiền thì là cái thể loại gì đây hả?! “Phí an ủi.” Ám vệ Truy Ảnh cung khóc lóc kể lể, “Là do các vị không biết, cung chủ nhà ta hắn rất đáng thương a~ Vì để gìn giữ an ổn võ lâm, hắn đã cùng Ma Giáo giáo chủ kịch chiến ba ngày ba đêm, bị không ít kinh hách, đến nay vẫn còn nằm trên giường chưa dậy nổi, chúng ta đến gom chút tiền mua cho hắn mua một con gà mái nấu canh uống bồi bổ.” Chưởng môn các phái đành phải bên móc bạc bên rơi lệ, nhân tiện oán thầm trong bụng rằng khắp giang hồ này Tần cung chủ nhà ngươi chính là tên cường hào ác bá đê tiện nhất a, đừng tưởng rằng một bên khóc một bên nói chúng ta sẽ tin nha. Chuyện như thế còn có rất nhiều, cho nên cứ tiếp tục được vài lần, mọi người đều đã có kinh nghiệm. Một khi trên giang hồ xảy ra chuyện, lập tức hội tụ cùng nhau để thương lượng: “Giờ cần giải quyết như thế nào, phải lừa Tần cung chủ không để hắn biết, đỡ phải lại phái người đến thu tiền.”, chứ không còn giống trước kia cứ luôn đùn đẩy cho nhau. Trong khoảng thời gian ngắn, các bang nhóm phe phái đều đồng tâm hiệp lực, giang hồ thật sự xuất hiện hòa bình phồn vinh chưa từng có. Tần Thiếu Vũ sau khi nghe ám vệ báo lại, sờ sờ cằm nói, “Cho nên sau này rốt cục có thể yên tĩnh rồi?” “Vâng.” Ám vệ cũng thở phào nhẹ nhõm, “Nếu không cứ giống như trước đây, có chuyện liền đá đến Truy Ảnh cung, ai mà chịu được.” Tần Thiếu Vũ lắc đầu cười cười, xoay người đến phía sau viện tìm Thẩm Thiên Lăng. Từ khi xuyên việt đến thế giới này, Thẩm Thiên Lăng phát hiện bản thân một không có võ công, hai không có văn chương, vì thế liền chủ động yêu cầu học quản lí sổ sách, mặc kệ việc lớn nhỏ nhưng có thể làm chút chuyện, so với làm sâu gạo vẫn tốt hơn a. “Quản lí sổ sách?” Tần Thiếu Vũ sờ sờ cằm, “Cũng được, ta kiếm tiền tất nhiên phải đưa phu nhân quản, cái này gọi là nước phù sa không chảy ruộng người ngoài.” Mời các bạn đón đọc Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào của tác giả Ngữ Tiếu Lan San.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thứ Nữ - Bất Du Vịnh Tiểu Ngư
Người ta xuyên qua không làm công chúa cũng làm Vương Phi, tại sao nàng chỉ là thứ nữ không được sủng ái? Là thứ nữ còn chưa tính, vì sao mẹ cả luôn nghĩ mọi biện pháp tới ngược đãi nàng thế? Được rồi! Hiếm khi được sống lại, nàng quyết tâm phải thay đổi tình cảnh để sống tốt hơn! Mẹ cả muốn hại nàng sao? Không sao! Binh tới tướng đỡ, nước tới lấy đất ngăn. Ngươi dùng âm mưu, ta liền dùng dương mưu để ngươi không còn mặt mũi! Đại tỷ khi dễ? Không sao! Nàng cũng không phải là quả hồng mềm, mà mặc cho ngươi tới bóp tròn bóp méo? Chẳng qua, dù nàng thông minh lanh lợi hơn nữa, cũng đánh không lại chết độ gia trưởng phong kiến chuyên chế. Bất đắc dĩ, nàng bị buộc phải gả đứa con thứ của Vương Phủ với hai chân tàn tật. Nhưng mà, khi gả đi mới phát hiện —— Thì ra hết thảy cũng không phải như nàng tưởng tượng . . . . . . *** Đêm tân hôn, khăn voan vén lên, nàng mở mắt thấy chú rể của mình cũng không tệ—— Trên đời này còn có nam nhân xinh đẹp tới vậy sao? Mà chú rể, hắn lại cúi đầu xấu hổ mang theo e sợ , khẽ mở đôi môi đỏ mọng nói: háo sắc! Hắn giống như nhu nhược, thường mở to đôi mắt trong suốt như nai con Bambi để nhìn nàng, cũng trong lúc nàng không có…phòng bị nhất, đem nàng ăn xong lau sạch, còn làm cho nàng không nỡ trách cứ nửa phần. *** Chuyện kể rằng bốn năm trước, sau khi Lãnh Hoa Đình mang Hách Liên Dung Thành xử tử, nhìn thân thể từ từ đông lại của Lãnh Hoa Đường,trong lòng cảm thấy nặng nề đau thương, nên hạ lệnh cho người đem thi thể của Lãnh Hoa Đường nâng trở về Giản Thân Vương Phủ, còn mình xoay mình lên ngựa, đi vào cung gặp Hoàng Thưọng. Thượng Quan Mai đang ở trong nhà khóc, ngày hôm qua nàng đem theo người trong phủ đi đến Hoàng cung một chuyến, van cầu Hoàng Hậu để cho nàng gặp mặt Lãnh Hoa Đường một lần, dù cho Hoàng hậu khuyên thì cũng đã khuyên, mắng thì cũng đã mắng,nhưng nàng vẫn không chịu từ bỏ, vẫn nhiều lần nhất định phải đi đến nhà lao một chuyến, cuối cùng hoàng hậu cũng nhìn thấy nàng rất thương tâm,nghĩ tới việc nàng cùng Lãnh Hoa Đường cũng là vợ chồng một lúc, lòng cảm thấy mền nhũn, liền đồng ý, ra lệnh cho người bí mật đưa nàng vào đại lao. Nhìn thấy Lãnh Hoa Đường, nàng cảm thấy một trận thương tâm không thôi, hối hận thống khổ dĩ nhiên là không cần phải nói, cuối cùng, nàng giữ lại thuốc độc cho Lãnh Hoa Đường, nếu cứu không được hắn, chỉ hi vọng hắn có được cái chết thống khoái, vốn nghĩ rằng, nàng vừa rời đi, hắn sẽ tự tử , không nghĩ tới, ngày thứ hai vẫn nghe được tin tức của Lãnh Hoa Đường bị áp giải ra pháp trường, lúc ấy, nàng đã khóc đến hôn mê bất tỉnh. Thị Thư chen vào giữa dòng người, vỗ ngực, thật vất vả mới có thể đem nàng cứu tỉnh dậy, đột nhiên tỉnh lại, một ngụm máu phun ra ngoài, khiến cho Thị Thư vội vàng để cho Thị Họa đi mời thái y, nhưng Thượng Quan Mai lại ngăn cản: “Ngươi. . . . . . hạ lệnh cho người đến pháp trường, giúp ta xem một chút. . . . . . Nhìn xem hắn, nếu là. . . . . . rất tàn khốc, hãy mua chuộc đao phủ, hãy cho hắn thống khoái một chút .” ... Mời các bạn đón đọc Thứ Nữ của tác giả Bất Du Vịnh Tiểu Ngư.
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn! - Ảm Hương
Nàng ra đời liền mang theo tiên đoán trời định, long tình phượng cảnh thiên hạ chi mẫu, chỉ tiếc nàng mang danh phận đê tiện nhất – nữ nhi của thương nhân. Nàng đọc thuộc tất cả điển tịch, là một tài nữ không hơn không kém, chỉ là có chút “giả tạo”! Như thế nào “giả tạo”? Tài nữ chân chính tất nhiên phải có một tấm lòng bao la, hải nạp bách xuyên*, khoan dung độ lượng! Nhưng vị tài nữ này, lòng dạ rất hẹp hòi, rất phúc hắc, trừng mắt tất báo*, vì vậy ngày nào cũng gây thù kết oán với không biết bao nhiêu người! “Nguyên lai là cô!” Tiêu Vân Trác nhìn nữ tử trước mắt, dung nhan khiến núi sông phải e lệ mà cắn răng nghiến lợi. “Tại sao lại là ngươi?” Ngu Thường Hy nhìn cái người trước mắt từng khiến nàng hận không thể róc xương lóc thịt của hắn, nhất thời hóa đá! Đây hắn phải là tên thối cầm thú, cư nhiên lại biến thành Đông cung thái tử! Một ngày nào đó. “Thái tử điện hạ, Phùng lương đễ hỏi tối nay vị nào thị tẩm?” “Đi hỏi Ngu cung nữ!” “Hải Hà vương đang muốn xông vào phủ, không ai dám ngăn cản, làm sao bây giờ?” “Đi hỏi Ngu cung nữ!” “…..” Mỗ thái giám im lặng triệt để, cái gì cũng hỏi Ngu cung nữ, vậy Thái tử gia ngài dùng làm cái rắm gì a? Đông cung này đến tột cùng là ai làm chủ? Vì vậy mỗ nữ hoàn toàn bị chọc giận, vò đầu bứt tai, lệ rơi đầy mặt, liên tục vỗ ngực ngẩng đầu hô to: “Ai tới diệt tên cầm thú này đi!” *hải nạp bách xuyên: biển lớn dung nạp trăm dòng sông nhỏ, ý chỉ khoan dung độ lượng. *trừng mắt tất báo: người ta thì có thù tất báo nhưng chị Hy thì chỉ cần trừng mắt cũng sẽ cố sống cố chết mà báo thù! *** Lúc Vạn thịnh đến nơi rốt cục vẫn chậm một bước, Dương Lạc Thanh đã đi đời nhà ma rồi. Thẩm Phi Hà bị nhốt vào thiên lao, Tiêu Vân Triệt tâm tình quá kích động. Liệt Phong giữ lấy hắn thật là tốn sức lực, nhân cơ hội mọi người không chú ý liền cho hắn một chưởng bất tỉnh nhân sự, bớt việc! ……………………………………………. Trên bầu trời xanh thẳm điểm xuyết vài cụm mây trắng lững lờ trôi. Thường Hy ở dưới mái hiên cong trong Đông cung yên lặng phơi nắng, không khí yên tĩnh thanh bình bao trùm bốn phía. Nàng hí mắt buồn ngủ nhưng một đạo thánh chỉ sáng nay vẫn khiến nàng hồi hông thôi. Cung đình bí sử đúng là không bao giờ công bố sự thật cho mọi người. Triều đình tuyên bố Lạc phi mắc bạo bệnh bỏ mình. Ngay đêm Thẩm Phi Hà vào thiên lao liền thắt cổ chết, tự sát so với bị chặt đầu thì vẫn tốt hơn. Hơn nữa Thẩm Phi Hà tin rằng Hoàng thượng sẽ không công bố chuyện này cho thiên hạ, chỉ sợ vẫn như cũ được chôn cất ở hoàng lăng. Nếu như vậy thì coi như nàng có chết vẫn là chính thê của Tiêu Vân Triệt, tương lai nếu hắn tái giá thì người sau cũng chỉ được phong thiếp, thủy chung không hơn được nàng. Sau này Tiêu Vân Triệt nếu qua đời sẽ hợp táng cùng nàng, bọn họ sẽ mãi mãi ở bên nhau. Hoàng thượng cũng sẽ vì nhớ đến nàng đã bảo vệ uy nghiêm hoàng thất cho hắn mà không dễ dàng làm khó Thẩm gia, chỉ khiến cho bọn họ lưu vong, giữ lại hơn trăm mạng người. Một người chết đổi lấy hơn trăm người sống, đáng giá! Tiêu Vân Triệt bị bệnh, cả ngày nhốt mình trong Đông Lăng vương phủ không ra ngoài nửa bước. Mọi người đều cho rằng hắn đau lòng ái thê qua đời cho nên mới triền miên giường bệnh mà không biết được nội tình ở bên trong. Kế tiếp trong cung tổ chức tang sự của Lạc phi. Lũ triều thần cho rằng lấy trình độ sủng ái của Hoàng thượng đối với Lạc phi nhất định sẽ hạ táng nàng ở nơi trang trọng trong hoàng lăng ai ngờ cuối cùng lại thấy phần mộ của Lạc phi nằm trong một góc nhỏ hẻo lánh. Mọi người bí mật nghị luận một thời gian rồi cũng không dám tiếp tục bàn tán. ... Mời các bạn đón đọc Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn! của tác giả Ảm Hương.
Làm Sủng Phi Như Thế Nào? - Nhu Mễ Hôi Hôi
Sủng phi có bộ dáng như thế nào? Xinh đẹp động lòng người lại ngang ngược.    Bề ngoài là nữ nhân hoàng thượng sủng ái nhất, nhưng thực tế lại chỉ là tấm gỗ cho chân ái mà thôi.    No no no, hãy để cho Ôn thị A Uyển ta tiến công trên con đường của sủng phi đến nói cho ngươi biết thế nào gọi là sủng phi.    Cấp bậc hậu cung: Hoàng hậu Quý phi Chính nhất phẩm: Thục phi, Hiền phi, Lương phi, Đức phi Tòng nhất phẩm: Phi Chính nhị phẩm: Chiêu nghi, chiêu viện, chiêu dung Tòng nhị phẩm: Thục nghi, thục viện, thục dung Chính tam phẩm: Quý tần Tòng tam phẩm: Tiệp dư Chính tứ phẩm: Vinh hoa, dung hoa Tòng tứ phẩm: Phương nghi, phân nghi, thuận nghi Chính ngũ phẩm: Tần Tòng ngũ phẩm: Tiểu nghi, tiểu viện Chính lục phẩm: Quý nhân Tòng lục phẩm: Mỹ nhân Chính thất phẩm: Thường tại Tòng thất phẩm: Tuyển thị Chính bát phẩm: Thải nữ Tòng bát phẩm: Canh y     Lời editor: Truyện này nam không sạch. Truyện sủng, ngọt ngào, không ngược. *** Đại Tề xây dựng được sáu mùa xuân. Là một thảo trường oanh phi, bách hoa tranh nhau khoe sắc ngày xuân, lúc này là buổi trưa, bên trong Ngự Hoa viên trăm hoa đua nở, oanh phi điệp vũ, cảnh xuân hòa thuận vui vẻ. Chỉ thấy bên trong lương đình, có một nữ tử áo hồng ngồi trong chòi nghỉ mát, ghế đá bên cạnh còn có một tiểu cô nương mặc quần áo hồng nhạt, trên đầu có hai búi tóc nhỏ, thắt nơ hồng nhạt rũ xuống ngực, theo cử động khi tiểu cô nương này nói chuyện cùng nữ nhân kia, hai dãy ti đái lấp lánh, càng làm cho cô bé khả ái hơn. Không bao lâu sau có một thân ảnh màu vàng bước vào trong đình, phía sau còn có một tiểu nam hài thập phần giống với tiểu cô nương kia, chỉ là đứa bé này luôn tỏ ra lão thành, rõ ràng là còn non nớt, người khác vừa nhìn thấy vẻ mặt này, thật sự là thú vị. Nữ tử trong đình nhịn không được bật cười, tiểu nam hài vội nói, “Mẫu phi cười ta!” Đây rõ ràng không phải là lần đầu tiên nghe lời này, mà thân ảnh màu vàng kia sau khi ngồi xuống ghế đá, đã bế tiểu cô nương ôm vào lòng, mới nói chuyện với bé trai, “Tiên sinh dạy ngươi như thế nào? Thấy mẫu phi cũng không biết hành lễ?” ... Mời các bạn đón đọc Làm Sủng Phi Như Thế Nào? của tác giả Nhu Mễ Hôi Hôi.
Lạc Vương Phi - Mạn Diệu Du Li
Lạc Mộng Khê: Trưởng nữ của tướng phủ, nhưng là do tiểu thiếp sinh ra.       Nhát gan nhu nhược, diện mạo xấu như quỷ, không tài không đức.       Tin đồn nàng có tướng sát, khắc tử khắc phu.       Muốn bay lên cành cao làm Vương phi, dẫn đến bị người trong thiên hạ chế giễu!       Trong lòng phiền muộn té xuống sông không may bị mất mạng. ♦ ♦ ♦       Lạc Mộng Khê: Đặc công ở hiện đại, thân thủ siêu phàm, phúc hắc lạnh lùng.       Trong lúc chấp hành nhiệm vụ cuối cùng bị bạn trai phản bội, xuyên qua dị thế. ***       Mở mắt, hàn quang thoáng hiện, đặc công hiện đạikinh diễm sống lại. Khóe miệng vẽ ra ý cười nghiền ngẫm. Đáy mắt lóng lánh không hề nhu nhược và sợ hãi, mà là nồng đậm khinh thường và trào phúng.       Đối mặt với âm mưu quỷ kế liên tiếp kéo đến, hục hặc với nhau, vu oan hãm hại, nàng thong dong ứng đối. Trong nháy mắt tìm ra sơ hở, dấy lên từng đợt sóng to gió lớn.       Bày mưu tính kế, mưu kế ký lạ vô cùng khiến cho đối thủ không kịp ứng phó mà chật vật chạy trốn.       Toàn thân phát ra hào quang chói mắt, giống như thoát thai hoán cốt, mê hoặc ánh mắt mọi người…… *** “Người nào lớn mật như vậy, dám xông vào Phủ Thừa tướng!” Cùng với tiếng gầm lên giận dữ, Lạc Hoài Văn mang theo Lôi Đình, Lôi Minh đi nhanh đến, sắc mặt âm trầm đáng sợ. “Lạc Thừa tướng!” Nhạc Địch hơi hơi cui người. “Nguyên lai là Nhạc quản gia cùng Tứ Hoàng tử, không biết hôm nay hai vị đến Tướng phủ là có chuyện gì?” Còn mang theo nhiều thị vệ như vậy, làm Tướng phủ nháo đến gà bay chó sủa, đến tột cùng là muốn thế nào. “Là như vầy, Vương phi bị người thiết kế hãm hại, rơi xuống vách núi đên, khi Vương gia cùng đám người ty chức tìm được Vương phi, Vương phi đã là một xác hai mạng, thân thể bị sơi hoang cắn nát, hoàn toàn biến dạng.” Nhạc Địch cầm vật trong tay đưa đến trước mặt Lạc Hoài Văn: “Đây là khuyên tai phát hiện trong tay Vương phi, là của Lạc thải Vân tiểu thư, vì vậy, Vương gia lệnh ty chức đến chứng thực.” “Mộng Khê đã chết, một xác hai mạng?” Mặt Lạc Hoài Văn đầy khiếp sợ. Ta không có nghe lầm chứ? “Đúng vậy, Lạc Thừa tướng, Vương gia đang rất thương tâm, đang trông chừng thi thể của Vương phi cho nên không thể đến phủ Thừa tướng tra hỏi Tứ tiểu thư.” Nhạc Địch vừa dứt lời, cảm thấy trước mặt có một trận cuồng phong nổi lên, Lạc Hoài Văn đã đến trước mặt Lạc thải Vân, đem Lạc thải Vân bên dưới bàn kéo ra: “Thải Vân, Mộng Khê có phải ngươi hại chết hay không?” “không phải, không phải...... Chuyện không liên quan đến ta...” Lạc thải Vân vội vàng phủ nhận, đáy mắt đầy hoảng sợ. “Ngươi biết là ai giết Mộng Khê hay không?” Lạc Hoài Văn bắt được sơ hở trong lời nói của Lạc thải Vân. “không biết, không biết.... ta không nhìn thấy Đại tỷ bị đem đi cho sói ăn...... cái gì ta cũng chưa nhìn thây, thật sự cái gì cũng chưa nhìn thấy.... Đại nương không cần a, không cần.....” Đại nương? Chẳng phải chính là Đại phu nhân Vân Bích Lạc sao? Bà ta còn trốn ở Kinh thành, là bà ta hại chết Lạc Mộng Khê, “Mộng Khê bị đem đi cho sói ăn?” “Đúng vậy, Lạc Thừa tướng, khi Vương gia cùng ty chức tìm được Vương phi ở dưới vách núi đen, thân thể của người đã bị sói ăn nhiều lắm......” “Cho dù nàng ta không giết Mộng Khê tỷ tỷ thì nàng ta cũng là kẻ đồng lõa, Mộng Khê tỷ tỷ chết, đều có liên quan đến nàng ta, nếu không làm sao trong tay Mộng Khê tỷ tỷ lại có khuyên tai của nàng ta!” Thanh Nguyệt không chịu buông tha, “Mau khai thật ra, bằng không ta giết ngươi!” ... Mời các bạn đón đọc Lạc Vương Phi của tác giả Mạn Diệu Du Li.