Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khoảnh Khắc Tinh Quang

"Đã từng có một tấm chân tình ở trước mặt tôi, chỉ là tôi không biết quý trọng..." Thầm mến chính là một loại bệnh, cần phải chữa. *** #REVIEW: KHOẢNH KHẮC TINH QUANG Tác giả: Minh Nguyệt Đang. Thể loại: Hiện đại, thầm mến. Tình trạng: Edit hoàn, có ebook. Reviewer: Le Giang - fb/hoinhieuchu ---- Xuyên suốt truyện là mối tình bí mật của Bùi Giai và Đường Nhã Bửu. Mỹ Bảo - chị gái Nhã Bửu đã yêu và điên cuồng theo đuổi anh chàng lạnh lùng Bùi Giai nhưng chưa từng được đáp lại. Tình cờ Bùi Giai phát hiện Nhã Bửu cũng thầm có tình cảm với mình nên bắt đầu để ý đến cô hơn. (thực ra là sợ gặp phải Mỹ Bảo ver 2 ) Và rồi anh nhanh chóng bị cô thu hút, hai người sa vào tình yêu cuồng nhiệt. Trước đây họ đều loanh quanh trong cùng vòng tròn giao tiếp nhưng quan hệ chỉ dừng ở mức "có quen biết", thậm chí 2 bà mẹ còn có mối thù truyền kiếp từ trước (kiểu trẻ con buồn cười chứ không nặng nề đâu, không biết 2 cặp bố - mẹ đôi chính có truyện riêng không chứ thấy tiềm năng quá à) và bị đẩy lên đỉnh điểm vì chuyện theo đuổi bất thành của cô con gái lớn nhà họ Đường. Đây cũng chính là rào cản lớn nhất trong mối quan hệ của nam nữ chính sau này, là lý do Nhã Bửu luôn muốn giấu nhẹm, giấu tiệt Bùi Giai, là nguồn cơn bao lần uất ức đến bất lực của nam chính. Nữ chính là tiểu thư đúng nghĩa, gia đình giàu có, được nuông chiều hết mực. Cô là diễn viên múa, không chỉ xinh đẹp mà còn có phong thái dịu dàng nhã nhặn. Tuy nhiên thâm tâm Nhã Bửu lại tồn tại những sự phản nghịch ngấm ngầm. Ví như biết tình yêu thầm lặng dành cho Bùi Giai khó mà có kết quả nhưng vẫn yêu. Ví như luôn là đứa con gái ngoan ngoãn nghe lời nhưng lại giấu giếm yêu cái đứa mà mẹ mình ghét nhất trên đời. Ví như luôn được giáo dục là con gái phải giữ giá nhưng lại yêu bất chấp, không toan tính chút gì. Nhã Bửu yếu đuối, chút xíu tổn thương cũng chịu không nổi, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là nghĩ đến chuyện phải chia tay rồi, xong lại đau lòng buồn bã. Nam chính ngược lại, là người kiên định, giỏi giang, bề ngoài hơi hơi lạnh lùng (và đẹp trai ) Nhưng gặp nữ chính rồi là anh hóa sói ngay Bùi Giai khi yêu Nhã Bửu như trở về làm chàng trai trẻ mới biết vị yêu đương, lãng mạn, ngọt ngào, cuồng nhiệt. Dù đọc đoạn đầu có thể cảm thấy nữ chính yêu nhiều hơn, lúc nào cũng lo được lo mất. Nhưng càng đọc sẽ càng thấy nam chính mới thật sự là người yêu nghiêm túc, yêu đến mức có thể làm trái với nguyên tắc của bản thân. Và độc giả chắc sẽ nhiều phen điên tiết với Nhã Bửu và cám cảnh thay cho số phận hẩm hiu chỉ có thể làm người tình trong bóng tối của Bùi Giai Điều mà nam chính cần đến cuối cùng chỉ là một lời khẳng định tình cảm, một gia đình mà thôi. Nhưng chị toàn làm anh giận tái cả mặt. Mà giận cái là nữ chính lại dùng mỹ nhân kế. Nam chính không bao giờ mắc mưu nhưng dạy dỗ xong là kiểu: rồi, giờ dùng mỹ nhân kế được rồi đó honey à =)) Truyện H nhiều nhưng toàn theo style: phủ màn, tắt đèn =)) đọc không bị phản cảm. À có điều nam nữ chính xxoo hơi sớm, thích cái là anh mần thịt chị rồi. Bạn nào không nhai được thì bỏ qua nhaa. Nói tóm lại là truyện đọc được, mình đọc một lèo hết luôn. Có điều cảnh báo là bản dịch và convert đều đến hết chính văn thôi, ngoại truyện chỉ có ở sách xuất bản bên Trung :(( ngày trước đọc xong mà mình chưng hửng í, hụt hẫng dã mann vì hóng nhất là phản ứng của các nhân vật xung quanh :(( Từ đầu đến cuối chỉ có 3 người biết mối quan hệ này: nam nữ chính và chị gái nữ chính " Mình search mọi ngóc ngách mà không thấy, nghe bảo ngoại truyện có phần Bùi Giai lấy lòng mẹ vợ rất hấp dẫn. Ahuhu *** Đường Nhã Bửu lái xe chạy vào nhà, cô út của cô vừa khéo đứng trước mặt, Nhã Bửu phiền chán bứt tóc, xuống xe cô đã khôi phục lại bộ dáng dịu dàng: “Cô út.” Đường Diệu nhìn về phía chiếc xe của Nhã Bửu nhíu mày: “Sao cháu còn chạy chiếc xe cổ sĩ này chứ, không an toàn.” Đường Nhã Bửu nhìn thấy gương mặt biểu hiện như kính chống đạn của cô út thì không nói nữa. Đường Diệu đem chìa khóa trong tay ném cho Nhã Bửu: “Cháu lấy chiếc xe này mà dùng, đừng nói là cô không thương cháu.” Đầu Nhã Bửu như muốn nổ tung, đánh giá chiếc xe trước mắt, màu tím sang trọng, nội thất bên trong khá xa hoa, cũng may là chưa viết thêm bốn chữ “Ông trùm than đá”. Nhã Bửu nhõng nhẽo cầu xin: “Cô út, chiếc xe này hẳn là dượng tặng cho cô, toàn là màu sắc tình yêu, cháu nào dám nhậń.” “Cháu là đứa cháu gái yêu quý nhất của cô, cháu hoàn toàn xứng đáng, nhận đi, trưởng bối ban thưởng cấm con cháu từ chối.” Đường Nhã Bửu còn chưa vào tới cửa thì đã nghe thấy tiếng cô út nũng nịu: “Chồng à, vừa rồi Nhã Bửu nhìn thấy chiếc xe yêu quý của em đẹp quá, con bé cứ nằng nặc đòi xin, ý anh thế nào?” Đường Nhã Bửu bị Đường Diệu đổ oan, cô đứng hình tại chỗ, ba người trên ghế nhìn cô trưng trối, tay cô còn đang cầm chiếc chìa khóa xe, khuôn mặt ngây thơ vô tội nhìn bà Diệp Tranh. Bà Diệp Tranh đưa tay lên trán, người không hiểu nội tình còn tưởng rằng bà mệt mỏi, kì thực bà lấy tay che mắt đồng tình thông cảm nhìn con gái, Đường Diệu là một bà cô lanh lợi, cư nhiên muốn Nhã Bửu chịu tiếng xấu. Nhã Bửu thấy dượng vỗ lưng an ủi Đường Diệu: “Ngoan, Nhã Bửu muốn thì em cứ đưa cho nó, anh tặng em chiếc xe khác vậy.” “Được, lần này phải do em tự chọn màu sắc nhé chồng.” Đường Diệu nũng nịu. Nhã Bửu nghĩ trong lòng, hai người này cộng lại cũng hơn chín mươi tuổi, ngàn vạn lần đừng ở trước mặt cô hôn hít, có khi còn hại cô ăn cơm không ngon. Đuôi mắt Đường Diệu nhìn qua khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhã Bửu, bất mãn nói: “Chị à, Nhã Bửu khi nào thì mới kết hôn, lớn như vậy rồi, chị nói xem có chướng mắt không?” Diệp Tranh là tuýp người đàn bà cò lòng tự trọng rất cao, lập tức trả lời: “Ngại chướng mắt thì đừng nhìn, Nhã Bửu nhà chúng tôi gả cho ai cũng đều tốt cả, nếu cả đời này nó tình nguyện ở đây, tôi và cha nó cũng không ép. Con gái có nhất thiết phải lập gia đình không?” Bà Diệp Tranh cực kì tự hào: “Nhã Bửu, Nhã Bửu của mẹ tuyệt đối cũng nghĩ như vậy đúng không?” Nhã Bửu vội vàng gật đầu, sau đó nói: “Dì, dượng, mọi người ngồi chơi cùng mẹ cháu một lúc, giữa trưa cháu còn có hẹn với bạn dùng cơm.” “Nam hay nữ vậy con?” Bà Diệp Tranh đứng lên đuổi theo Nhã Bửu. “Nữ ạ.” Nhã Bửu cũng không thèm quay đầu lại, cô trả lời một câu. “Chị à, em nói này, Nhã Bửu nhà chúng ta năm nay đã 26 tuổi rồi, nó đi ra ngoài ăn một bữa cơm mà chị cũng phải quản?” Đường Diệu nói: “Lúc trước sao không thấy chị quản nó nhiều vậy?” Gương mặt bà Diệp Tranh trầm xuống, Đường Diệu cũng nhanh chóng im lặng, bản thân biết đã động đến nổi đau của chị dâu, nhanh chóng kéo chồng đứng dậy: “Chồng à, chúng ta lên lầu tìm anh hai thôi.” Mời các bạn đón đọc Khoảnh Khắc Tinh Quang của tác giả Minh Nguyệt Đang.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn - Sênh Ly
Lúc đó tôi đã không nhớ một số người một số việc, nhưng những người đó, những việc đó, luôn là những thứ dịu dàng mà vững chắc bên cạnh tôi, chưa bao giờ rời xa tôi. Tôi đã từng hỏi anh, một bông hoa có thể sống được bao lâu, trong năm tháng cô đơn của tôi, trong sâu thẳm trí nhớ trống rỗng kia, tôi nhớ anh đã đưa cho tôi một bức tranh của Van Gogh, bức “Hoa hướng dương”, màu vàng rực rỡ, cành lá dang rộng. Sau này tôi mới biết, thông điệp của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng. Giống như trong những năm tháng đó, anh luôn dành sự chăm sóc cho tôi. Tôi không nhớ anh, nhưng anh vẫn yêu tôi, thời gian cứ trôi đi tình yêu không ngừng tăng lên. Anh nói, năm tháng của một bông hoa có thể sẽ rất dài, sẽ nở rực rỡ và mãnh liệt trong sự cô đơn của em, vì có sự hiện diện của tình yêu nên nó sẽ chẳng bao giờ héo tàn. Tôi đã từng gặp rất nhiều người, thủy chung gắn bó với nhau như hình với bóng, cùng nhau đi hết cuộc đời, sau đó tôi đã gặp anh. Chỉ cần có anh ở đây, chỉ cần có tôi ở đây, chúng tôi sẽ không vội vàng, cũng không chậm rãi mà sẽ cùng nhau đi hết bốn mùa. *** Phải rất lâu sau anh mới tỉnh lại, khi đó trời đã rất tối. Vào giây phút ngã xuống, anh đã nói hình như mình nhìn thấy rất nhiều đom đóm, chúng đang bay khắp trời đêm, đó là cảnh trong phim hoạt hình anh được xem từ hồi còn rất nhỏ, ánh sáng của đom đóm dần tụ lại một chỗ, và bay đến nơi vô định. Lúc mở mắt ra, mạch máu tràn đầy thứ chất lỏng lành lạnh, toàn thân tê cứng như cây lúa ngày thu vừa bị xe cán qua, gãy nát. Giây phút anh tỉnh lại, thấy trước mắt là một chiếc bóng trắng, rồi dần mờ đi. Một giọng giòn tan vang lên: “Anh tỉnh rồi à? Tốt quá rồi”. Sau đó là những bước chân dồn dập tới, anh được đặt như một con rối để kiểm tra, mỗi loại dường như đều lấy hết sức lực của anh. Cuối cùng, khi được về nằm trên chiếc giường anh thấy cô y tá tủm tỉm cười nhìn anh, trên cổ còn đeo chiếc dây chuyền hình con mèo đại phúc COCO[1] [1] Nhãn hiệu trang sức. Sợi dây giống hệt với sợi dây của Dụ Tịch. ... Mời các bạn đón đọc Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn của tác giả Sênh Ly.
Ninh Phi - Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
Ninh Phi bỏ phu quân, rời phủ. Cùng Tô Hy Tuần tổ chức đám cưới linh đình trước mặt phu quân cũ. Nương tựa vào nam nhân thì còn yêu đương cái gì, chỉ có bình đẳng mới lâu dài được thôi. *** Diệp Vân Thanh nổi tiếng ở bẩn. Nghe nói Tô Hy Tuần từng thấy cả mộc nhĩ hay cây nấm gì đấy ở trong phòng hắn. Còn nghe đâu nếu lật cái gối hắn đang dùng lên thì mặt trái mọc đầy nấm mốc đủ màu, đủ loại. Đừng bị ánh mắt nhiều lúc rất sắc bén của hắn lừa, hành động của hắn đôi khi rất ra dáng hiệp khách, nhưng sự lười nhác trong xương cốt của hắn có thể che hết tất cả các ưu điểm kia. Ban đầu sơn trại cũng không biết vì sao hắn lại bẩn như vậy, sau khi thân phận hắn bị bại lộ thì mọi người mới chợt hiểu ra. Hóa ra là vậy, hóa ra là cành vàng lá ngọc lớn lên trong thâm cung, biết ngay rằng hắn có cung nữ chăm lo cái ăn cái mặc từ nhỏ, quần áo thì giơ tay ra mặc, cơm đến thì chỉ việc há mồm. Đến khi bản thân quyết định sống cuộc sống độc lập thì không còn ai lo tới những chuyện nhỏ nhặt đó nữa, thế là trở thành người như ngày hôm nay. Dù phòng của Diệp Vân Thanh có tiếng là vùng đất của nấm mốc nhưng người chủ phòng là Diệp Vân Thanh đây vẫn làm theo ý mình như trước, ngày ngày sống tiêu diêu tự tại. Nhưng gần đây rõ ràng hắn đã lâm vào tình cảnh khó khăn, trong cuộc đời Diệp Vân Thanh có thêm một người phụ nữ, chính là người phụ nữ của Tô Hy Tuần! ... Mời các bạn đón đọc ​Ninh Phi của tác giả Cuồng Ngôn Thiên Tiếu.
Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc - Miêu Mao Nho
Hạ Quang Phong vừa tỉnh dậy đã phát hiện ra trong đầu chứa một hệ thống mau xuyên, và buộc phải xuyên qua từng tiểu thuyết. Trong văn tổng tài, nữ chính là một tiểu bạch thỏ, khả ái sinh ra trong một gia đình bình thường. Nam chính là vua thương giới, tính cách tà mị ngông cuồng. Trong văn giang hồ, nữ chỉ chính là y độc mang tính cách hoạt bát đáng yêu, nam chính là ma đầu lớn nhất, giáo chủ ma giáo. Tại văn huyền huyễn, nữ chủ từ một phế nữ biến thành thiên tài tu luyện ngàn năm có một, nam chính là Ma quân cực kỳ tàn khốc nhưng lại nguyện ôn nhu đối với một người duy nhất. Mà cô thân làm vị hôn thê của nam chính, muốn có mỹ mạo có mỹ mạo, muốn có gia thế có gia thế, nhưng ở thế giới nào cũng không chiếm được tình yêu của nam chính. Hạ Quang Phong nở nụ cười, một tên tinh anh xã hội, cận thận tỉ mỉ, một tên hoàng thượng địch quốc độc miệng, một tên phong lưu thế tử, một tên thánh xuân trongg ngoài bất nhất, Đám nam phụ phản diện này không phải còn thú vị hơn nam chính sao? *** Lời editor: Toàn văn 1v1, ít thịt, không dị năng không gian, không hố cha hệ thống, không bàn tay vàng, nữ chính khôngthánh mẫu, nội dung không thể đoán trước. Tùy vào từng thế giới mà truyện sẽ ngược hoặc sủng, HE SE đều có, cũng tùy thế giới mà có bôi đen nam nữ chính hay không. Bạn hay đọc truyện mau xuyên, bạn nghĩ truyện ngắn ngắn dễ đoán tình tiết, tin mình đi, bạn không đoán được truyện này đâu. *** Ngày mười hai tháng tư, trời trong. Chứng ham muốn tình dục, đây là kết quả của bác sĩ. Lúc nghe được kết quả này, tôi cũngkhôngcảm thấy ngoài ý muốn, mà ngoài ý muốn là chứng bệnh tâm lý này, tôi chỉ phát tác khi nhìn thấycôấy. Bác sĩ nói tôi cần trị liệu tâm lý, vì nếu bệnh trở nên nghiêm trọng sẽ dẫn đến rất nhiều hành vikhônglý trí, tôi cự tuyệt, bởi vì đối với mộtcôgái mà mình ghét, tôi sẽkhôngtiêu phí nhiều lực chú ýtrênngườicôấy. Đúng vậy, Hạ Phong Quang làcôgái mà tôi ghét. … Ngày mười tám tháng tư, trời trong. Từ ngày xảy ra chuyện ởtrêncầu đã qua bảy ngày, từ lúc nhận được báo cáo bệnh tâm lý đã qua sáu ngày. Hôm nay tỉnh lại,trêngiường ẩm ướt như cũ, giấc mơ của tôi vẫnkhôngchút thay đồi, giấc mơ tốt đẹp đó… quỷ dị đến mức khiến tôi phải trầm mê. Tôi phá giải mật mã máy tính của Quách Minh, trong thư mục tư liệu học tập, tôi rõ ràng nhìn một lần qua hết video trong đó, động tác thô lỗ của đàn ông, phụ nữ thìcố ý rên la khiến tôi thấy cực kỳkhôngthú vị. Tôikhôngrõ, Hạ Phong Quang cũng là con gái, thân thể củacôấy cũng cùng một cấu tạo như những người đó,khôngcó gì khác nhau, tôikhônghiểu sao chỉ có ảo tưởng tình dục đối vớicôấy, cho dù chỉ là trong mơ, cũng có thể khiến tôi vô cùng hưng phấn. ... Mời các bạn đón đọc Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc của tác giả Miêu Mao Nho.
Cùng Múa Với Sói - Quả Đào Đáng Yêu
Người sống hậu thế, gây nên gì? Tại trên đường đế vương tranh đoạt, trở thành bên thua, sống tạm, còn có tôn nghiêm chết đi? Một lòng thành vương, thua sẽ làm giặc. Một ly rượu độc, rửa sạch, xoá hết duyên hoa. Cùng múa với sói, múa đến thiên hạ chiến tranh, xuân ảnh động. Mỹ nhân mưu, giang sơn dao động, chỉ có cừu hận không thay đổi diễn biến thành tình yêu nam nữ si mê. Tự hỏi, thù hận và âm mưu va chạm, hận và yêu đọ sức, máu và lệ giao nhau. Nam nhi ý chí kiên cường lòng dạ như sắt, nữ tử mềm mại đáng yêu quyến rũ chúng sinh. Một đôi sinh tử thù địch, ở dưới tàng cây nở vạn đoá hoa, muốn nói, hay là thôi? *** Vì văn án hoa lệ mà khó hiểu cho nên ta tự giới thiệu thêm một chút ^^ Truyện này yêu và hận đan xen nhưng rất rõ ràng. Hận trong truyện này là cả nam nữ chính đều hận nhau nhưng rất đúng. Nữ chính tự làm chuyện khiến người khác hận chứ không phải xuyên qua rồi gánh tội cho người khác. Nam chính vì bị bức từ hiền thành ác, sau đó ác quá nên cũng đáng hận. Nói chung, truyện này rất logic, nam nữ chính đều cường, đều ác, đều thông minh, sẽ không có những tình tiết vớ vẩn, ngược tâm nhiều, nhưng cũng sủng nhiều. Bây giờ thì... các bạn có muốn biết... Từ một nô tì làm sao để trở thành hoàng hậu? Từ một kẻ thù làm sao để trở thành ái thê? Từ hai người thù nhau như nước với lửa làm sao để trở thành một đôi uyên ương ân ái? *** Ở trong ý thức hỗn độn, lạnh nóng giao nhau. Đầu mơ hồ, một lát lại cảm thấy trời trong nắng ấm nhẹ nhàng khoan khoái, một lát lại thấy vô số máu vọt tới hướng nàng, là vô tận máu tươi, trong đầu tưởng tượng ra một cái xác con nít từ trong cơ thể mẹ chảy xuống, toàn thân hiện đầy trùng đáng sợ, thân thể đứa bé đã rửa nát vặn vẹo. . . Thét chói tai, đôi tay bay múa lung tung trên không trung. Một tay lạnh như băng nắm giữ tay của nàng, một thanh âm êm ái lo lắng vang lên bên tai: “Liên Nhi, không phải sợ, có ta ở đây, không phải sợ, không phải sợ. . . .” Cái thanh âm này có mị lực kỳ dị, như một mạt trong trẻo tỏa ra từ không trung, mang theo lực lượng thần kỳ, trấn an hoảng sợ và thống khổ trong lòng. Nàng an tĩnh lại, nắm thật chặt đôi tay có thể khiến cho nàng an tâm, nhắm mắt, cảm thụ nước mắt lạnh như băng chảy trên gương mặt, hài tử của nàng, vô cùng thống khổ rời đi như vậy sao? “Liên Nhi, Liên Nhi?” “Tại sao là như vậy, tại sao phải để ta biết rõ chân tướng. . . .” Nàng vô ý thức khẽ hô cung nữ kia đã đánh trúng sự thực nàng sợ hãi nhất ở đáy lòng. Dùng mang thai cởi ra độc chung, trùng chung liền chuyển dời đến trên người thai nhi. Nàng đã sớm đoán được, nhưng lại giả vờ không biết giống như con đà điểu, nhưng, hài tử đáng thương của nàng. . . . Điểm yếu nàng vẫn không muốn nói tới, lại bị sống sờ sờ nói tới, lại một lần nữa máu chảy đầm đìa xé rách tim của hắn. ... Mời các bạn đón đọc Cùng Múa Với Sói của tác giả Quả Đào Đáng Yêu.