Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Showbiz Là Của Tôi

Giới thiệu: Idol Sầm Phong của Hứa Trích Tinh là một minh tinh mới từ từ đi lên. Cô những tưởng sẽ có ngày thế giới nhận ra ánh sáng của anh. Nhưng cuối cùng cô đợi không được ngày ấy. Sầm Phong mắc bệnh trầm cảm, tự sát trong nhà. Anh chết đi rồi, những chuyện bất công khi còn sống mới lộ ra. Hoá ra anh là trẻ mồ côi bị thu dưỡng, hoá ra cha anh là tội phạm giết người. Hoá ra anh không chạm vào đàn dương cầm được nữa là do đồng đội cố giẫm ý nát ngón tay. Hoá ra anh bị người trong công ty đàn áp, lại đắc tội cấp trên, khiến tài nguyên chia cắt. …. Hoá ra bảo bối cô nâng trên tay còn sợ nát lại bị người ta giẫm đạp, thương tích đầy mình. Nửa năm sau Hứa Trích Tinh bị tai nạn giao thông, sống lại năm lớp 10. Từ lúc đó tới khi Sầm Phong tự tử chết còn 10 năm. Em sẽ dùng 10 năm này để mở cho anh một con đường thênh thang. Tất cả những đau đớn trước kia của anh, sau này anh vĩnh viễn không phải đối mặt nữa. Anh ơi, mình cùng đi trên con đường đầy hoa nào. ___________________ Sầm Phong tự sát vì bệnh trầm cảm, sống trở về 10 năm trước. Anh rốt cuộc cũng nhận ra những hi vọng trước kia nực cười thế nào. Tương lai chờ đợi anh trước nay đều không phải hoa tươi trái ngọt gì. Anh xé đi lớp ngụy trang, lột bỏ hình tượng ngày trước, chỉ hi vọng đến khi hết hạn hợp đồng sẽ rời khỏi cái giới giả dối danh lợi này. Người đại diện: Sầm Phong! Công ty cho chú debut làm Center! Sầm Phong! Có một cái gameshow siêu hot mời chú làm thành viên cố định nè! Sầm Phong! Phim mới của đạo diễn Trương mời chú diễn nam chính đó! Sầm Phong: ??? Đống tài nguyên này từ chỗ đíu nào ra vậy? Anh là cơn gió thổi, nề hà nhân gian bùn lầy, em là ốc đảo nhỏ duy nhất. [Cả hai cùng trọng sinh, người cứu rỗi và người được cứu rỗi] [Idol lạnh nhạt không thèm bán nghệ cũng chẳng màng nhân gian x Fan lâu năm “anh nhà xứng đáng những thứ tốt nhất, em phải mang tài nguyên tốt nhất quăng cho anh”] ___________________ Editor có lời: Mọi chú thích trong truyện đều của người edit. Em chỉ chú thích điển tích, điển cố, slangs, reference. Cụm không thuần Việt nếu đổi được em sẽ đổi, không chú thích gì thêm. Em không thêm thắt ý nghĩ bản thân, xin yên tâm đọc. Mọi từ tiếng Anh trong bản gốc đều được giữ lại. Các thuật ngữ tiếng Anh khác thì có thể do em vì em quen xài. Đây là lần đầu edit dài hơi, có sai sót về chính tả, ngữ pháp, dịch sai xin mọi người góp ý để em hoàn thiện bản edit. Đã beta sơ lược lần 1. Câu chuyện này có ý nghĩa rất lớn với em. Dành tặng cho Jong Hyun, Sulli, Hara và nhiều ngôi sao đã bỏ mình do tự sát khác. Không comment khiếm nhã, nếu quá đáng em sẽ khóa comt của chị đó. Hi vọng thế giới này dịu dàng hơn với bạn. *** Reviewer:  [L. A] _Tà Thần - lustaveland.com Designer:  [L. A] _Hy Tần Thể loại:  1Vs1,  Duyên trời tác hợp,  HE,  Hiện đại,  Ngọt,  Sạch,  Showbiz,  Song trọng sinh,  Song xử,  Sủng,  Tâm lý,  Thâm tình, Độ dài: 172 chương Tình trạng: Đã hoàn thành Review: 01/06/2020 Showbiz luôn là một thế giới có nhiều mặt tối, trong mảng tối ấy, không chỉ là những mánh khóe dơ bẩn mà còn có những tài năng chết mòn không được lộ diện trước công chúng. Đời trước, Sầm Phong ra mắt trong một boygroup với hình tượng dịu dàng, thích đồ ngọt,... Hoặc ít ra đó là hình ảnh mà công ty chủ quản đã xây dựng nên cho anh. Sầm Phong, hay nói đúng hơn là poster đánh đàn của anh xuất hiện đã kịp thời ngăn cản Hứa Trích Tinh tự kết liễu mạng sống của mình trong hoàn cảnh thảm hại nhất. Mẹ mất, bố bị trúng gió liệt giường, công ty gia đình phá sản, người thân không còn lui tới, từng chuyện tồi tệ liên tục ập xuống đôi vai gầy nhỏ của cô. Khi ấy, có một hoàng tử piano như đang nhìn thẳng vào cô mà mỉm cười, động viên cô cố gắng lên, những ngày đen tối đã sắp qua rồi. Thế nhưng Sầm Phong, chàng trai với dáng vẻ ấm áp ấy lại tự sát vì mắc bệnh trầm cảm. Sau khi anh mất, những chuyện trong quá khứ đen tối của anh mới được phơi bày trước ánh sáng. Hóa ra, cuộc đời anh chẳng hề rạng rỡ như nụ cười của anh trên màn ảnh. Nửa năm sau, Hứa Trích Tinh gặp tai nạn giao thông, thứ hiện ra trước mắt cô không phải là ánh sáng trắng, mà là khung cảnh đã lâu không thấy của 10 năm về trước. … Cô trở về năm lớp 10, khi mọi biến cố chưa hề xảy ra, cha mẹ Hứa vẫn khỏe mạnh, cuộc sống gia đình êm ấm, hơn nữa Sầm Phong vẫn còn ở đây. Hứa Trích Tinh âm thầm thề, tuyệt đối không cho phép tất cả những chuyện không may kiếp trước có cơ hội xảy ra lần nữa. Hứa Trích Tinh “cứng rắn” buộc mẹ Hứa thay đổi thói quen ăn uống tránh hình thành bệnh, thuyết phục cha Hứa đầu quân vào những lối đi sáng tạo chưa từng có trước đây, nhưng tương lai lại trở thành mũi nhọn kinh tế quan trọng của giới giải trí. Người thân nhà họ Hứa không phải ai cũng xấu, nhưng nhất quyết phải “đầu tư” vào đúng người, chính là anh họ Hứa Duyên, con trai của bác cả, một quản lý nghệ sĩ tài ba đời trước. Trong phần này, Hứa Trích Tinh thừa nhận mình có lòng riêng. Chuyện của cha mẹ Hứa có khó đến mấy thì họ cũng là người cùng một nhà, còn với Sầm Phong, cô mới chỉ được tiếp xúc với anh qua màn hình máy tính lạnh lẽo, vô tri vô giác. Thứ cô cần bây giờ là một cầu nối, giúp Hứa Trích Tinh tiếp cận anh, để cô có thể cảm nhận anh chân thật bằng da thịt. Giúp Hứa Trích Tinh tới gần Sầm Phong để cô nói với anh, cô sẽ dốc toàn lực bảo vệ anh thật tốt, bao bọc anh trong một vương quốc nơi không còn mây đen, vì mặt trời sẽ không bao giờ tắt nắng. … Kiếp trước, Sầm Phong vô cùng yêu sân khấu, dù có bị chèn ép bao nhiêu, dù độ nhận diện công chúng của anh thấp nhất trong nhóm nhưng anh vẫn cam lòng, vì chỉ khi được biểu diễn anh mới cảm thấy mình đang được “sống”. Những việc người khác giỏi, anh giỏi gấp mười, nỗ lực người khác bỏ ra, anh còn có nhiều hơn trăm lần, thế nhưng cuộc đời chẳng có gì đền đáp anh ngoài những bi kịch. Để rồi khi anh buông tay, quả thực “Khi bạn chết đi, cả thế giới bỗng yêu thương bạn”. (*) Sống lại lần này, Sầm Phong vẫn là thực tập sinh, anh cất giấu tài năng, thu lại nhiệt huyết. Thế nhưng một cô gái hoàn toàn xa lạ lại từng bước xâm nhập vào cuộc đời anh. Cô tên Hứa Trích Tinh, trên thực tế, cô cũng là ngôi sao duy nhất và sáng nhất trên bầu trời đêm u ám rét lạnh của Sầm Phong. Cô rụt rè bước đến gần anh, mỗi lần gặp mặt đều làm như ngẫu nhiên. Ban đầu Sầm Phong chẳng để ý, vì thế giới này chẳng có gì đáng để anh đặt trong mắt nữa rồi. Sự thật chứng minh anh đã lầm, không chỉ là mắt, anh còn đặt cô vào trong tim. Cô gái nhỏ nói với Sầm Phong, fans toàn tâm toàn ý yêu anh, anh là ánh sáng và đức tin của bọn họ. Tuy nhiên fans không biết, bọn họ cũng là bến đỗ và chỗ dựa của anh. Fans không mong muốn anh báo đáp gì, sự tồn tại của anh chính là món quà lớn nhất rồi. Nhưng vì bọn họ, anh sẽ thử, sẽ cố gắng yêu thích lại sân khấu này một lần nữa, đó chính là lời hồi đáp chân thành nhất của Sầm Phong. … Ây da, để ý thì giọng văn kể lể từ nãy đến giờ của mình có vẻ hơi âm u, thù đời nhưng đấy là do bối cảnh đáng buồn chứ văn phong trong truyện rất tí tửng và hài hước luôn ấy. Kết hợp với lối edit vui vẻ của editor nên càng nhộn hơn, tuy nhiên vì cách dùng từ quá ‘teen’ nên e là sẽ có một vài độc giả thuộc trường phái nghiêm túc không thích cho lắm. Truyện có những khía cạnh rất ấm lòng, như tình cảm của những thành viên cùng nhóm, tình yêu của fan dành cho idol, idol chân tình đáp lại fan và cũng có những mặt vô cùng chuẩn không cần chỉnh như fan u mê quỳ liếm nhan sắc idol hàng tiếng đồng hồ... Ai mà chẳng muốn để lại ấn tượng tốt đẹp trong lòng thần tượng đúng không, Hứa Trích Tinh cũng không ngoại lệ. Chỉ vì Sầm Phong theo dõi Weibo của mình mà cô không dám để lộ bản chất, thay vì những cái tin chia sẻ video hài hước cộng với caption “đậu má con cá” , “cười ẻ” , cô đều đặn đăng trạng thái đề cao sự nghiệp học hành, nhìn vào cứ như văn bản mẫu của ‘con nhà người ta’... Gộp tuổi hai đời, Hứa Trích Tinh cũng đã xấp xỉ 30, đương nhiên là luôn nhìn antifan và đám GATO không biết lượng sức bằng nửa con mắt, đụng tới cô, cô có thể nhịn, nhưng chỉ cần đánh chủ ý sang Sầm Phong một tí thôi thì sẽ được chứng kiến kungfu mắng chửi bén như cái chén của fan chân chính. Đó chỉ vì có người động vào vảy ngược mang tên Sầm Phong của Hứa Trích Tinh, còn đa phần cô vẫn là mỹ nữ đa tài an tĩnh. Trở thành nhà thiết kế thời trang nhỏ tuổi nhất đoạt giải thưởng quốc tế, chủ tịch công ty giải trí dẫn đầu trong giới, trên mạng còn là siêu masternim trong fandom. Cô lợi hại đến mức nhận được sự công nhận và ủng hộ của Phong Tranh (FC của Sầm Phong) , không phải là với sự tài giỏi của cô vì đó đã là chuyện rõ như ban ngày, mà là đối với chuyện tình cảm của hai người. Lúc ấy, Hứa Trích Tinh thật sự lơ ngơ, cô từ một fan mẹ đổi sang fan bạn gái, giờ lại còn có thời cơ chuyển mình làm bạn gái hàng thật giá thật? ? Éc… Bởi mới nói IQ cao bao nhiêu thì EQ tỷ lệ nghịch bấy nhiêu, Hứa Trích Tinh mặc nhận những cảm xúc trong lòng dành cho Sầm Phong là tình cảm của fan đối với thần tượng, tất nhiên Sầm Phong thì không. Anh khoan dung với cô hơn thế giới này rất nhiều, cô cho anh nhiều hơn cả tình yêu, vì vậy anh muốn mạnh mẽ lên để trở thành chỗ dựa, mở ô dù bảo vệ cho cô. Nhưng mà, anh đã biểu hiện thành ý rõ như vậy, cô gái nhỏ còn chần chờ vì sợ ‘nhúng chàm’ anh là sao đây… Thôi được rồi, cho cô thời gian bốn tháng suy nghĩ, đến lúc đó thì, cừu chạy đâu cho thoát khỏi miệng sói? - - Trích đoạn biện pháp ‘rút ngắn 4 tháng’ - - Trích Tinh nhân cơ hội Sầm Phong ngủ say, sờ soạng cơ bụng cô đã ao ước bấy lâu. Đù, sờ sướng thật cmn chứ! Làm sao mà anh luyện được body ngon thế này nhỉ! Đột nhiên idol lên tiếng: “Sờ một phút đồng hồ trừ đi một ngày, em chỉ còn thời gian một tháng.” Hứa Trích Tinh: ! !! Anh cười nhẹ: “Còn muốn sờ nữa không?” Hứa Trích Tinh nơm nớp lo sợ: “Một phút tính một ngày ạ?” Sầm Phong: “Một phút tính một tháng.” ... Kiếp trước tối tăm dường như đền bù lại tất cả may mắn kiếp này cho họ. Thế giới này không phải là mơ, tình yêu là có thật, ánh sáng cũng có thật. Cô là có thật và anh muốn giữ lấy cô cho riêng mình. Cô thích thế giới này, cho nên anh nguyện ý thử giảng hòa với thế giới, ngắm nhìn thế giới này hơn một chút, yêu mến thế giới này hơn. Cuộc đời mới của anh và cô mới chỉ bắt đầu, và tình yêu anh dành cho cô, vĩnh viễn không có ngày kết thúc. ____ “ “: Trích từ truyện. (*) : Đây là một câu nói xuất hiện và lan truyền khá nổi tiếng trên mạng trong thời gian nữ idol, diễn viên xinh đẹp Sulli qua đời. Vui lòng google nếu muốn tìm hiểu các thông tin chi tiết. *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ Cre: Google/Huaban   Mời các bạn đón đọc Showbiz Là Của Tôi của tác giả Xuân Đao Hàn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tô Mỹ Nhân Trong Tim
Tóm tắt 1 câu từ tác giả: Nửa đời trước Tô Giản là con chim hoàng yến, tuổi già tìm lại được sự tự tin. Gặp gỡ đại lão ngành khoa học kỹ thuật Chu Khải, tay cầm tay dạy cô cách tự lập. Nam chủ chưa lập gia đình. Không tra. Ngọt ngào. Sủng sủng. Đây là cuộc hành trình hoàn thiện bản thân của cả nam lẫn nữ chính. Nghe thì đao to búa lớn thế thôi, nói trắng ra là câu chuyện về một tiểu bạch thỏ tìm cách thay đổi bản thân, dung nhập xã hội, lột xác bản thân, trở nên mạnh mẽ. Một lãng tử phong lưu đa tình dần dần quay đầu, sửa đổi tính nết. Nữ chính từng có một cuộc hôn nhân, chồng cũ cô là thanh mai trúc mã, sủng cô, chiều chuộng khiến cô trở thành một cô gái vừa yếu đuối nhu nhược, không biết cách hòa nhập với xã hội, chỉ luôn sống trong thế giới tình yêu. Đùng một cái, anh ta ngoại tình, bỏ rơi cô, lúc đó nữ chính mới biết bản thân vô dụng thế nào. Rời khỏi anh ta, cô chẳng có gì trong tay, chỉ có một tương lai mờ mịt, không một xu dính túi, lại cộng thêm tuổi xuân đã qua, cô trở thành một người phụ nữ 29 tuổi "ngốc-bạch-ngọt". Nhưng cô vẫn khao khát được thay đổi bản thân, vậy nên, 29 tuổi - sau 8 năm trời không đi làm, lần đầu tiên cô "dám" đi xin việc làm, muốn làm một cái gì đó, tránh khỏi cái kiếp vô dụng.   Còn nam chính à, là kiểu lãng tử điển hình, gái gú nhiều không kể hết được, gái chạy theo ầm ầm, mỹ nhân vờn quanh như một vườn hoa rực rỡ. Anh là ông chủ của cô, người dẫn lối chỉ đường cho cô bước vào vòng xoáy xã hội, cách sinh tồn và vươn lên trong công việc, một ít mánh khóe cần dùng. Khá buồn cười ở chỗ, trong suy nghĩ của nam chính, phụ nữ phải độc lập, phải tự có chủ kiến riêng thì mới hấp dẫn, vậy nên anh nguyện ý vì mỹ nhân mà chỉ điểm một vài, vậy là quá tốt đúng không? Nhưng chưa xong nhá, người cho cô ấy tự tin bước chân ra vòng xã hội là anh, người muốn bẻ gãy cánh cô ấy rồi nhốt vào lồng son cũng là anh. Đúng đấy, không nhầm đâu, anh ta lại muốn nhốt cô vào lồng son  Vì thấy cô thay đổi quá nhanh, càng ngày càng không kiểm soát được, anh ta sợ  32 tuổi đầu, nam chính không sợ trời cũng chẳng sợ đất, chỉ sợ kết hôn. Anh chưa từng có ý định kết hôn một lần nào. Vô cùng sợ hôn nhân. Vậy nên mối quan hệ của nam nữ có 1 giai đoạn yêu nhau thôi, không xác định cưới xin, không giới thiệu với người nhà, lén lút yêu đương trong bóng tối. Nghe thế nhưng đọc ko ức chế đâu, khá kích thích  Chết cười mỗi lần thấy chàng ta ghen lồng ghen lộn mà chả làm được gì  Truyện này thỉnh thoảng có những chi tiết rất thực tế, suy nghĩ cũng rất thực. Như nam chính, khi biết mình đã yêu nữ chính rồi, anh ta vẫn không dám đảm bảo tương lai mình sẽ không thay lòng đổi dạ, chỉ biết phải trân trọng hiện tại. Còn nữ chính lúc nào cũng mang tâm thế bình thản, không muốn phải thấp thỏm nhiều. Bởi vì nếu lúc nào cũng phải ghen tuông bóng gió, vậy cả đời này phải dè chừng đến cỡ nào? vậy nên, yêu thì cứ yêu thôi, muốn chia tay thì chia tay. Hay là tác giả nói câu này cũng khiến mình thấm: "Đàn ông có thể không muốn kết hôn, nhưng lại không chấp nhận được việc cô bạn gái không muốn cưới mình." Thật ra mình không thích đọc kiểu nam chính cà lơ phất phơ lắm đâu, nhiều bạn gái cũ là sợ nhất. Nhưng yên tâm nha, nhìn thế thôi chứ mấy bà bạn gái cũ hay mấy bà vờn quanh nam chính chả làm được mẹ gì, bởi vì anh ta đã không thích thì chẳng thèm cho người ta chút mặt mũi nào luôn, rất tỉnh. Ví dụ trích 1 đoạn, có kẻ ghét nữ chính gài 1 cô gái vào bên cạnh nữ chính, tạo không gian để "tình cờ" gặp nam chính, đặc biệt là người này rất thâm, tìm người có khí chất ngây thơ như nữ chính hồi xưa, để nam chính hoài niệm nét đơn thuần của cô gái năm ấy, và đây là thái độ của nam chính: Hắn gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, nhìn cô gái đang rưng rưng nước mắt trước mặt. Nửa ngày sau, Chu Khải cúi người hỏi: "Cô tới đây là muốn quyến rũ tôi đấy à?" Tần Hương sửng sốt, vội lùi về phía sau, Chu Khải lạnh giọng: "Đứng lại." Tần Hương đành phải đứng lại, đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn, một chi tiết nhỏ này cũng khiến Chu Khải biết cô ta chột dạ cái gì, hắn cười lạnh một tiếng, sau đó nói: "Cút." "Cút khỏi chỗ này." "Gọi ông chủ Vân Đỉnh qua đây." "Con chó con mèo nào cũng dám so với Tô Giản, giống chỗ nào? Cô có ý nhị* bằng cô ấy sao?" Tần Hương ngây người. Những người trong phòng cũng ngây cả ra. *Ý nhị: Vẻ đẹp kín đáo, tiềm tàng. Mình cũng chả thích truyện nhiều nam phụ đâu, nhưng truyện này ko ghét, nam phụ vây quanh nữ chính nhiều mình càng vui, cho anh nam chính ghen ghen cho vui  Khá buồn cười ở chỗ, mỗi lần giận dỗi, nam chính luôn có suy nghĩ: "Ông đây cũng chẳng phải thiếu cô là sống không được." Nhưng cuối cùng thì sao? Vẫn phải lon ton đi tìm người ta, gái gú gì dẹp sang một bên hết, chỉ muốn ngủ Tô Giản  luôn luôn không chắc chắn sẽ mãi chung tình, nhưng cuối cùng vẫn chỉ để ý mỗi cô. Nhân vật phụ truyện này nhiều ng khá đáng yêu, mỗi người 1 tính cách, bé người máy đáng yêu cực kì huhu muốn có 1 bé Tiểu Giản Giản ???? Một chỗ nữa, mình thích lúc nam chính cố gần gũi con trai, không phải kiểu bài xích con trai nhảm nhảm như mấy truyện khác, ở đây bạn nam thương con lắm nhé, thích gần gũi con lắm, lóng nga lóng ngóng nhưng muốn làm người bố tốt, muốn tranh sủng với cả nữ chính cơ  * Đọc đoạn đầu thấy nữ chính yếu đuối quá thì đừng mất kiên nhẫn, thấy nam chính đào hoa quá thì cũng khoan có ác cảm, người sẽ luôn thay đổi mà, cho người ta một thời gian thay đổi nhé. * Thịt thì không hẳn, nhưng canh xương thì nhiều lắm nha, chưa kể nam nuc toàn mờ ám, mồm mép nam chính toàn nói lời lưu manh nữa  * Bạn nào khoái sạch xin đừng nhảy hố. *** Tô Giản cầm lý lịch sơ lược, thượng lầu ba, ở cửa thay đổi giày, đi vào đi. Lọt vào trong tầm mắt đó là trước đài, trước đài lúc này không ai, Tô Giản sửa sang lại hạ quần áo, hướng trong xem. Hốc mắt hạ còn có một chút mí trên, đã nhiều ngày không như thế nào ngủ ngon, cực đại văn phòng, bảy tám cá nhân, đều ở vội, không ai nhìn qua, Tô Giản đứng cửa, có chút chần chờ. Nhìn này sinh cơ bừng bừng công tác hoàn cảnh, nàng có chút khiếp bước, nhưng nhớ tới này một năm tới suy sút, nàng căng da đầu, đi đến dán nhân sự cửa văn phòng khẩu. Lúc này mới có người chú ý tới nàng, ngoài cửa một bàn làm việc kia nữ hài phủng ly nước liếc nhìn nàng một cái: “Tới phỏng vấn a?” “Là.” Tô Giản gật đầu. Nữ hài ăn mặc quần soóc ngắn, tế bạch chân dài, một đầu màu sợi đay tóc quăn, thanh xuân xinh đẹp, nàng đẩy ra nhân sự bộ môn, đối Tô Giản nói:” Vào đi thôi.” “Cảm ơn.” Liền môn đều làm người hỗ trợ cấp mở ra, Tô Giản có chút cay chát, đối phương trên người hơi thở lại đem nàng đánh tan vài phần, từng bao lâu, nàng cũng có như vậy thanh xuân. Đi vào đi khi. Kia nữ hài lại kêu trụ nàng, “Ai.” Tô Giản lập bước, xem nàng, nữ hài cười hỏi: “Ngươi như thế nào bảo dưỡng? Làn da như vậy bạch?” “Ta.... Liền dùng một chút mỹ phẩm dưỡng da.” “Cái gì thẻ bài a?” “Liền...... Liền....” Nàng có chút cấp, nhất thời không nghĩ tới nàng sẽ hỏi cái này vấn đề. “Tính, không cần, ta xem ngươi là trời sinh bạch đi, cầu không được.” Thấy nàng nói cái đồ trang điểm đều như vậy nói lắp, nữ hài không có kiên nhẫn, xua tay, ngồi trở lại ghế trên, chuyển ghế luân. Tô Giản một hơi rơi xuống, đẩy môn chạy nhanh đi vào.   Mời các bạn đón đọc Tô Mỹ Nhân Trong Tim của tác giả Bán Tiệt Bạch Thái.
Đóng Gói Gả Chồng (Sống Lại Tại Cửa Cục Dân Chính)
“Vậy chi bằng anh lấy tôi đi.” Bỗng nhiên Vu Đông đề nghị.   “Cô…” Hạ Phong còn tưởng mình nghe nhầm.   “Anh nhìn đi, bây giờ anh cũng phải tìm một người kết hôn để mẹ anh yên lòng, tôi cũng muốn kết hôn ngay bây giờ, đúng lúc chúng ta đều có mặt ở trước cửa cục dân chính, lại còn đem theo cả sổ hộ khẩu nữa! Quan trọng nhất là chúng ta đều vừa chia tay với người yêu cũ.” Vu Đông nói, “Đây chính là duyên phận đó!”   Đến khi rời khỏi cục dân chính, cầm trên tay một cuốn sổ màu đỏ vừa mới được làm xong, Hạ Phong vẫn chưa thích nghi kịp, sao mình lại kết hôn rồi?   Đây có phải là nhặt được vợ trước cửa cục dân chính trong truyền thuyết không?   Với một phần mở đầu có nhiều sự “ba chấm” như thế này thì những chương mở đầu rất thách thức sức chịu đựng của người đọc, bởi vì nếu không kham nổi cái logic phi logic này thì mọi người đã bỏ truyện luôn rồi.   Nhưng dần dần qua vài chương đầu, truyện bắt đầu quay về đúng cái cách mà mọi người mong đợi - có nội dung và có chút sâu lắng.   Hạ Phong cầu hôn bạn gái yêu đương bốn năm, ba lần đều bị cô ta từ chối, anh muốn nhanh chóng kết hôn vì mẹ đang bệnh nặng, anh sợ có chuyện mình sẽ hối hận. Cô gái ấy từ chối và bỏ anh lại trước cửa cục dân chính, hai người chia tay.   Vu Đông trọng sinh quay về nhiều năm trước, khi cô vừa tốt nghiệp đại học đã cãi lời ba mẹ, xách hành lý bỏ đi muốn kết hôn với bạn trai, kết cục bị tra nam đá ngay trước của cục dân chính, khóc đến ngất đi.   Nhớ đến kiếp trước sống một kiếp gái ế người người ý kiến chê bai, mối quan hệ với gia đình nát bét, cô quyết định tự đóng gói mình, túm chàng trai trước mắt kết hôn.   Hai người duyên kiếp hẩm hiu gặp nhau, xuất hiện một đoạn đối thoại dở khóc dở cười như trên rồi cùng chắp vá lại với nhau tạo thành một câu chuyện tình cảm mới. Có lẽ đây thật sự chính là duyên phận.   Nghe đoạn đầu thế này rất cạn lời phải không ạ? Chính mình cũng cảm thấy nó không hề được bình thường cho lắm.   Sau khi đăng ký kết hôn, Vu Đông xách theo hành lý về nhà Hạ Phong, hai người bắt đầu cuộc sống của hai vợ chồng mới cưới - đầy xa cách và ngượng ngùng.   Sự đối lập giữa phong cách thân sĩ của Hạ Phong và phong các tưng tưng phóng khoáng của Vu Đông làm cho cuộc sống hai người xảy ra biết bao nhiêu chuyện không biết nên khóc hay nên cười.   Hạ Phong là bác sĩ, thời gian làm việc và nghiên cứu bận rộn. Công việc của Vu Đông là người chủ trì một chương trình radio đêm khuya. Khi Vu Đông đi làm thì Hạ Phong chưa về, Vu Đông về thì Hạ Phong đã ngủ, Vu Đông dậy thì Hạ Phong lại đi làm, thời gian chênh lệch khiến họ thời gian gặp mặt cũng khó nói chi đến bồi dưỡng tình cảm.   Nhưng mà sự quan tâm nhỏ nhặt và ấm áp của chàng bác sĩ khiến cho Vu Đông giơ cờ đầu hàng, cô cảm thấy mình thích anh chồng “nhặt” được này rồi, nhất định sẽ theo đuổi được anh.   Việc tùy tiện kết hôn với một cô gái vừa gặp lần đầu đã phá vỡ nguyên tắc sống của Hạ Phong, anh sống gần ba mươi năm luôn gói mình trong nguyên tắc, trong cuộc sống cũng như trong công việc anh không cho phép có sự bất trắc, nhưng Vu Đông chính là người mạnh mẽ chen vào cuộc sống của anh.   Phá vỡ được một lần thì việc Vu Đông chui được vào tim Hạ Phong cũng không phải việc gì khó. Chuyện bác sĩ Hạ độc thân hoàng kim của khoa ngoại đã kết hôn, hai vợ chồng ân ân ái ái làm tan nát con tim bao nhiều người.   Nói một chút về công việc của Vu Đông, mình cảm thấy những buổi làm việc của Vu Đông rất cảm động - cô hay kể những câu chuyện tâm sự về đêm hay đúng hơn là truyền cảm hứng cho người khác, thật sự giúp được rất nhiều người.   Từ công việc thì mình thấy nội tâm Vu Đông rất sâu sắc, không còn cảm giác tưng tưng như ấn tượng ban đầu, vì dù sao cô cũng là người trọng sinh, trong thân xác hai mươi hai là trái tim gần ba mươi tuổi rồi.   Cuộc sống vợ chồng của Vu Đông và Hạ Phong không có những đoạn mãnh liệt, không có cao trào, hai người cứ an ổn bên nhau, cùng quan tâm chăm sóc nhau, ngọt ngào hạnh phúc.   Vì vậy, nếu bạn không quá khó tính cho một bộ truyện đọc giải trí thì hãy nhảy hố nhé. ____   " ": Trích từ truyện   Review by #Hạ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Vu Đông cảm thấy trong người không còn chút sức lực nào, mắt vừa khô vừa đau, giống như thiếu nước mà ngất đi vậy, rốt cuộc mình bị gì vậy? Dùng hết sức lực còn sót lại, dù đang rất đau nhưng Vu Đông cũng cố gắng mở mắt ra, thấy một thân hình người đàn ông cao lớn đang đứng ngược sáng trước mặt mình, bóng người bao trùm lên cơ thể nên cô không nhìn thấy rõ khuôn mặt. Người đàn ông giống như đang nói gì đó, Vu Đông mơ màng một hồi lâu mới nghe được đối phương đang nói cái gì. ”Cô không sao chứ?” Lát sau Vu Đông mới phản ứng lại, hình như có gì không đúng lắm, đáng ra mình phải đang mặc đồ ngủ mới mua và ngủ trong căn hộ sang trọng của mình, sao tự dưng lại ngồi ở một nơi xa lạ như thế này. Nhìn quanh một hồi, bỗng nhiên đập vào mắt Vu Đông năm chữ lớn khiến đầu óc đang mơ hồ trong nháy mắt đông cứng lại: “Cục dân chính Thượng Hải” Chuyện gì vậy? Vu Đông đứng dậy, nhưng người cô đang rất yếu, vì đứng dậy quá nhanh nên trước mắt lại tối sầm rồi lại ngã xuống. ”Cô không sao chứ?” Người đàn ông vội vàng giúp cô. Bây giờ Vu Đông mới nhìn rõ người đàn ông trước mặt, dáng dấp vừa đứng đắn lại vừa dịu dàng, một chiếc kính tròn gọng vàng cũng không ngăn được ân cần thoáng qua trong mắt. Cô không hề quen biết người này, nhưng sao lại cảm thấy quen mắt vậy nhỉ? ”Anh... Trông anh hơi quen.” Vu Đông đầu gỗ nói. ”Có thể là do nửa tiếng trước lúc cô bị bạn trai nói lời chia tay, thì đúng lúc đó đứng bên cạnh cô, tôi cũng bị bạn gái của mình đá. Chắc cũng có liên quan đến nhau.” Người đàn ông cười khổ. “...” Bị bạn trai đá? Trước cửa cục dân chính? Vu Đông nhìn phía bên cạnh, đúng là có một chiếc vali màu hồng, trời ơi, không lẽ đây là thời gian mười năm trước khi cô chạy trốn đến Thượng Hải để tìm tên bạn trai cặn bã kết hôn nhưng rồi lại bị vất bỏ một cách thê thảm sao? Ngày 7, tháng 7, năm 2007!!!! Vu Đông lấy điện thoại ra nhìn, ngày tháng trên màn hình chiếc điện thoại Nokia quen thuộc kia khẳng định rằng cô không hề đoán sai. Phải nói Vu Đông đúng là người đen nhất trong lịch sử, tốt nghiệp đại học vào năm hai mươi hai tuổi, năm đó cô không quan tâm bố mẹ phản đối thế nào, cô kéo vali trốn đến Thượng Hải trong đêm đến nương tựa người mà cô gọi đó là bạn trai, lại còn hẹn nhau ở cục dân chính để đăng ký kết hôn. Nhưng kết quả mà cô nhận được lại là bị bạn trai nói lời chia tay trước cửa cục dân chính. Lúc đó nói gì thì Vu Đông cũng không nhớ, chỉ nhớ đại khái là, bây giờ cô vừa mới tốt nghiệp đã muốn gả cho một người ở Thượng Hải là không nên, bố mẹ của hắn không cho phép hai người ở chung với nhau. Cuối cùng hắn đưa cho cô 10000 tệ, gọi là phí chia tay. Sau đó cô đứng một mình giữa trời nắng chói chang, khóc đến ngất đi, khi tỉnh lại thì đã nằm ở bệnh viện, y tá nói có một người đàn ông đã đưa cô đến, còn nộp giúp cô mấy trăm nghìn tiền thuốc than, nhưng không để lại tên. Nghĩ lại thì người đó chắc hẳn là người đang đứng trước mặt cô. Mời các bạn đón đọc Đóng Gói Gả Chồng (Sống Lại Tại Cửa Cục Dân Chính) của tác giả Bạo Táo Đích Bàng Giải.
Cưới Chui Với Trung Tá
CƯỚI CHUI VỚI TRUNG TÁ: là một tác phẩm hay của tác giả Ám Dạ Lưu Tinh. Nội dung câu chuyện nói về nữ chính Từ Nhan - một cô gái có tính cách mạnh mẽ, quật cường đã đến tuổi bị bố mẹ thúc giục kết hôn nhưng vẫn chưa tìm được đối tượng thích hợp. Từ Nhan gặp anh trong một cuộc xem mắt đó một chị bạn giới thiệu. Anh là một quân nhân nghiêm túc, là doanh trưởng trong đại đội. Từ trước tới giờ, cô chưa từng nghĩ sẽ lấy một quân nhân làm chồng nhưng ai cũng nói tính cách cô độc lập kiên cường cho nên là đối tượng cực kỳ thích hợp để làm vợ đồng chí. Và khi Từ Nhân gặp anh, cô thầm nghĩ: "Lấy một quân nhân cũng không tệ chút nào". *** Ở nhà họ Từ, người khiến người khác nhức đầu nhất chính là yêu nữ Từ Nhan. Từ Nhan vốn không phải sinh ra đã phản nghịch, nghe bà cụ Từ nói, đứa nhỏ này từ nhỏ đã khéo léo hiểu chuyện, tính tình dịu dàng. Nhưng đột nhiên có một ngày, cô rời xa đại viện nhà họ Từ, một mình ra ngoài thuê nhà ở. Anh cả Từ Lỗi đã từng đi gọi cô về nhà, cô lại lạnh lùng chặn anh bên ngoài, một câu nói bay tới qua khe cửa: "Tôi đã không còn quan hệ với nhà họ Từ." Đối với cô em gái này, Từ Lỗi vừa thương vừa yêu vừa hận lại vừa tức. Quan hệ này từ sau khi biết Đồng Diệp mới chậm rãi cải thiện. Anh ở bộ đội hàng năm, cũng không biết giữa em gái và cha mẹ xảy ra chuyện gì, sau đó mới nghe mẹ kể một vài tình huống. Tất cả chiến tranh bắt đầu từ người yêu đầu tiên của em gái. Anh không biết tại sao Từ Nhan hận cha mẹ, có một ngày lại nghe cô nói thế này: "Tôi chỉ hận mình sinh ra ở nhà họ Từ, gia thế khiến tôi không thể lựa chọn người mình yêu!"   Mời các bạn đón đọc Cưới Chui Với Trung Tá của tác giả Ám Dạ Lưu Tinh.