Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bất Ngộ

Giới thiệu: Cố Hồng Kiến gần như là vì Lâm Tư Trạch mà sống. Tiếp đó có một ngày nàng chết đi. Rốt cuộc nàng phát hiện, bản thân có làm quỷ cũng không tính buông tha Lâm Tư Trạch. (!!!) Khẳng định nam chính Lâm Tư Trạch không phải tra nam, xin đừng ghét bỏ, nếu tra mình đã ngưng đọc từ lâu. Khẳng định nữ chính Cố Hồng Kiến không phải ngu muội, chỉ là khả năng tự chữa vết thương lòng quá mạnh, lại quá lạc quan xem nhẹ nỗi đau của bản thân => nên đọc xót xa lắm T.T --- Lần cuối cùng hai người cãi nhau Lâm Tư Trạch đã nói với Cố Hồng Kiến “Cuộc đời này không gặp lại nữa". Và thật sự đó là lần cuối cùng Lâm Tư Trạch gặp được Cố Hồng Kiến, ba tháng sau nàng hóa thành 1 mảnh hồn hoang quay trở lại kinh thành… Đọc “Bất ngộ” mình thấy được rất nhiều cái nếu như… Nếu như Cố Hồng Kiến không gặp Lâm Tư Trạch nàng sẽ chỉ mãi là một cung nữ nhỏ bé lầm lũi không thấy ngài mai, không ai trông nom dạy dỗ tử tế, không có cơ hội trở thành một người văn võ song toàn. Nếu như Cố Hồng Kiến không gặp Lâm Tư Trạch nàng sẽ không có ngày huy hoàng là nữ trạng nguyên đầu tiên của vương triều, chễm chệ trên chức vị Thị lang tham gia triều chính. Nàng sẽ không có ngày trở thành người phụ nữ duy nhất bên cạnh đế vương, được vua che chở bao dung, vô tư càn quấy. Nếu như Cố Hồng Kiến không gặp Lâm Tư Trạch, nàng sẽ không biết một người có thể hi sinh vì một người nhiều như vậy, hi sinh không cần đền đáp bất kì điều gì, có bị tổn thương cũng tự mình cười gượng giấu đi. Nếu như Cố Hồng Kiến không gặp Lâm Tư Trạch nàng có lẽ sẽ trôi qua một cuộc đời bình lặng không sóng gió, đến tuổi sẽ được xuất cung tìm một mối lương duyên giúp chồng dạy con sống nốt quãng đời còn lại, không phải trải qua một cuộc sống đầy sống gió, gió tanh mưa máu ngập trời. Nếu như Cố Hồng Kiến không gặp Lâm Tư Trạch, nàng sẽ không phải chết lạnh lẽo ở sa trường. Nhưng trên đời này không có cái gì gọi là “nếu như”. Cố Hồng Kiến đã gặp Lâm Tư Trạch, đã trở thành tri kỉ đắc lực phò tá đế vương, Cố Hồng Kiến đã là nữ trạng nguyên đầu tiên của vương triều, là thị lang một tay che trời, là người phụ nữ duy nhất của hậu cung Lâm Tư Trạch. Và cuối cùng nàng cũng đã chết. Mở đầu truyện là sự trở về của Cố Hồng Kiến, nàng tử trận ở biên ải xa xôi, thứ trở về kinh thành chỉ là một mảnh linh hồn bất lực. Cố Hồng Kiến quay về bên Lâm Tư Trạch ngay sau khi mất mạng ở sa trường, nàng không biết vì sao mình quay về, không hiểu tại sao đến lúc chết vẫn cứ phải về cạnh Lâm Tư Trạch, vẫn chấp mê bất ngộ như nửa đời trước của nàng. Trải dài khắp truyện là những hồi ức của Cố Hồng Kiến về 26 năm dài dằng dẵng của đời mình, trong đó nàng bỏ ra 20 năm để ở bên Lâm Tư Trạch - quãng thời gian đó có yêu, có đau thương nhưng nàng chưa bao giờ hối hận. Và “Bất ngộ” là câu chuyện kể về sự dằn vặt của Lâm Tư Trạch khi y gián tiếp đẩy Cố Hồng Kiến vào đường chết, khi y bất lực nhận ra mình đã đánh mất người quan trọng nhất nhưng không thể vãn hồi. Hai mươi năm, đời người có bao nhiêu lần hai mươi năm để ở cạnh và yêu thương một người? Để giúp người đó quân lâm thiên hạ, để nhìn người đó thích một người lại cưới một người khác mà cả hai đều không phải là mình? Cố Hồng Kiến được đưa đến làm cung nữ cho Lâm Tư Trạch năm nàng lên 6, được dạy dỗ để phò tá Lâm Tư Trạch làm nghiệp lớn, năm đó Lâm Tư Trạch lên 7 - chỉ là một hoàng tử thất sủng. Suốt 10 năm sau đó, cuộc sống của một hoàng tử không được yêu thương chẳng dễ dàng gì, nhất là những mùa đông cả hai co ro vì lạnh, đổ bệnh triền miên vì bị cắt xén đồ dùng. Mười năm ấy tác giả luôn chọn mốc thời gian là “đông chí”- thời điểm mùa đông lạnh tê tái nhất, thê lương nhất. Khi đó chỉ có hai người gắn bó với nhau, họ xem nhau là người mình tin tưởng nhất "y tin tưởng nàng, chính như nàng tin tưởng y, khi ấy, họ chỉ có lẫn nhau, bọn họ là chủ tử và hạ nhân, cũng là bằng hữu duy nhất tốt nhất, y là tiểu sư phụ của nàng, dạy nàng đọc sách biết chữ, nàng lại là thiếu nữ quái đản hung hăng càn quấy, dạy y cường thân kiện thể, cũng vừa là thầy vừa là bạn, khó mà dứt bỏ lẫn nhau." Trong những tháng ngày cùng chung hoạn nạn lời hứa thốt ra rất dễ dàng, Lâm Tư Trạch nói khi y lên được đỉnh cao y sẽ bảo vệ người y muốn bảo vệ, “Hồng Kiến, đến lúc đó, ta nhất định sẽ bảo vệ cô”. Mười năm đó đã ươm lên một mầm xanh trong lòng Cố Hồng Kiến, nàng không biết yêu sẽ như thế nào nhưng nàng biết mình có thể làm mọi thứ vì Lâm Tư Trạch. Năm 16 tuổi, tay Cố Hồng Kiến lần đầu nhuốm máu vì nghiệp lớn của Lâm Tư Trạch, để rồi khi xoay người lại nàng nghe y nói y đã thích một người con gái khác, xinh đẹp dịu dàng tinh khôi và cao quý , đã thích từ rất lâu rồi. Khi người con gái đó tự tử, mọi tội lỗi y quy lên người Cố Hồng Kiến, mọi lời hứa đều tan biến như tuyết gặp phải nắng xuân: “Người ta muốn bảo vệ chính là Tả Ninh Yên!” “Một câu nhẹ như tuyết, khi nàng nghe không thèm để ý, lại ghi nhớ đầy đủ lâu như thế, thế mà y lại nói, người y muốn bảo vệ, chính là Tả Ninh Yên” Cố Hồng Kiến thật sự rất vô tư, nàng vô tư trước nỗi đau của bản thân mình. Khi Lâm Tư Trạch đã vững ngôi trên đế vị, nàng bỏ đi và lại quay về với tư cách khác, không phải cung nữ, không phải bạn bè mà với tư cách trạng nguyên Cố Hoằng đường đường chính chính giúp đế vương phân ưu việc nước. Có lẽ cuộc đời Cố Hồng Kiến rời xa Lâm Tư Trạch là một việc khó khăn, nàng cứ loay hoay trong mê cung tình ái chấp mê cả một đời. “Nàng trốn chạy rời xa Lâm Tư Trạch, lại không chịu khống chế tự mình trở về bên người Lâm Tư Trạch, lý do duy nhất có thể thuyết phục chính nàng, chính là nàng nói với bản thân, về bên cạnh y đi, sau đó làm bề tôi.” Những năm đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời Cố Hồng Kiến và có lẽ cũng là của Lâm Tư Trạch, hai người ở bên nhau chung sống như đôi tình nhân thắm thiết. Đế vương không mở rộng hậu cung, Cố thị lang độc sủng. Lâm Tư Trạch nói: “Nhập hậu cung, làm Hoàng hậu.” ,“Ta đã nói rồi, muốn nàng mãi mãi đứng ở bên cạnh ta. Tuy rằng năm đó khi nói những lời này, cũng chưa từng nghĩ đến, sẽ là hàm nghĩa như vậy. Nhưng hiện tại, địa vị Hoàng hậu, trừ nàng ra, ta không muốn ai khác.” Nếu nói Lâm Tư Trạch không yêu Cố Hồng Kiến là không đúng, chỉ là y không biết rõ lòng mình nhưng y cũng không hề yêu người con gái tên Tả Ninh Yên kia. Trong “Bất ngộ”, Tả Ninh Yên thậm chí còn không thể xếp được vào vai nữ phụ, cô chỉ là một giấc mộng thời niên thiếu của Lâm Tư Trạch, một giấc mộng y chưa bao giờ chạm tới. Nhưng Tả Ninh Yên là ngọn nguồn của mọi hiểu lầm, của mọi nỗi đau. “Cuộc đời này không gặp lại nữa”, thật sự không còn cơ hội gặp lại nữa. Một phút nóng giận Lâm Tư Trạch đã phái Cố Hồng Kiến cầm quân ra biên ải, thật nực cười cho sự ngu muội ấy. Một giây sai lầm - hối hận cả đời. Cố Hồng Kiến dù có mạnh mẽ thì nàng vẫn chỉ là một cô gái, dù có võ phòng thân nhưng làm sao đủ để đối chọi với tướng địch dày dặn kinh nghiệm sa trường. Khi bị phái đi đánh giặc Cố Hồng Kiến đã biết mình chắc chắn sẽ chết nhưng nàng bỗng thấy chết không còn quá đáng sợ... Lần cuối cùng... nàng đem tính mạng mình để đổi lấy bình yên cho đất nước của y, để kết thúc chuỗi ngày nàng lấy mục đích sống là y. Cố Hồng Kiến đã sống cả một đời vì Lâm Tư Trạch, việc nàng làm đều vì đế nghiệp mà Lâm Tư Trạch hướng đến. Nhưng người đời không hiểu, Lâm Tư Trạch từng giận nàng tàn nhẫn, thiên hạ trách nàng thủ đoạn lòng dạ độc ác nhưng đâu ai nghĩ tất cả những việc nàng làm đều vì bảo vệ Lâm Tư Trạch, tất cả những người nàng tính kế đều là những kẻ cản trở Lâm Tư Trạch. Họ đâu biết nàng nhiều đêm thức trắng vì ác mộng, vì nỗi ám ảnh bởi đôi tay nhuốm đầy máu người. Khi chỉ còn là một sợi hồn hoang quay về đế đô, Cố Hồng Kiến cũng chưa một lần oán hận bất kì ai, nàng chỉ vu vơ muốn biết Lâm Tư Trạch sẽ thế nào khi biết tin nàng chết, liệu y có khóc không, có đau lòng cho nàng chút nào hay không. Lâm Tư Trạch không phụ kì vọng của Cố Hồng Kiến, Lâm Tư Trạch trước mặt bá quan ngất xỉu trên ghế rồng, được thị vệ bế xuống như công chúa. Lâm Tư Trạch đã nhận ra tình cảm của mình quá muộn màng, thật sự rất muộn màng. Khi muốn sửa sai thì biết được cái sai đó không thể nào sửa được, y đã chính tay giết Cố Hồng Kiến, chính y ban lệnh, chính y bảo nàng rời đi, để khi nàng chết y tự dằn vặt tinh thần và tự ngược đãi bản thân. Bởi ngoài chính bản thân ra thì y không trách ai khác được. Lê thân thể mang bệnh tật, Lâm Tư Trạch tự mình tìm ra biên cương, y thầm nhủ cũng như gieo cho bản thân niềm hy vọng cuối cùng: sống phải thấy người, chết phải để y tìm được xác. “Ta biết ta hiện tại không thích hợp đi Hỗ Châu, đi rồi rất có thể phải giao tính mạng ở đó. Nhưng nàng ở nơi ấy, nên ta nhất định phải đi.” Lâm Tư Trạch khẽ nói, “Nếu nàng còn sống, ta liền đưa nàng trở về, nàng muốn làm đại thần, thì tiếp tục làm quyền cao chức trọng của nàng Cố Thị lang, Cố Thái sư đều được. Nhưng nếu nàng mệt rồi, chỉ muốn làm một cô gái nhỏ, vậy thì nhập cung làm Hoàng hậu của ta, nếu nàng ngay cả thế đều cảm thấy phiền phức, vậy... Ta cũng không làm hoàng đế nữa, cùng nàng đi làm người bình thường, được không?” Trước khi Cố Hồng Kiến hoàn toàn tan biến vào hư vô, Lâm Tư Trạch cuối cùng cũng gặp được Cố Hồng Kiến, y nói muốn kiếp sau được gặp lại nàng. Cố Hồng Kiến cũng hứa hẹn, hứa hẹn kiếp sau sẽ cho Lâm Tư Trạch hiểu nàng đã sống kiếp này như thế nào, giọng điệu chỉ như kể một câu chuyện xưa, không chứa một tia mỉa mai thù oán: “Kiếp sau? Được. Nếu thực sự có kiếp sau, nếu chúng ta thật sự muốn bên nhau lần nữa, thì, kiếp sau ta làm nam, chàng làm nữ. Chàng từ nhỏ phải ái mộ ta, sùng kính ta, vì ta quét sạch hết thảy chướng ngại, lại phải trơ mắt nhìn ta, yêu một người, cưới một người khác, hai người lại đều không phải chàng. Chàng phải yêu ta, yêu đến si cuồng, yêu đến ai ai cũng biết, lại từ đầu đến cuối không chiếm được toàn tâm toàn ý của ta, chàng phải bị ta hiểu lầm vô số lần, thương tổn, cả đời vì ta mấy lần đổ lệ, cuối cùng còn phải vì ta mà chết, sau khi chết cũng không được an bình, hóa thành một sợi hồn hoang bay đến bên ta… Như thế, mới không phụ ta trọn đời này.” ... “Bất ngộ” đã kể nên một câu chuyện tình yêu, họ yêu nhau nhưng đã bỏ lỡ nhau từ rất lâu trước kia, từ mùa đông đầu tiên họ lướt qua nhau, từ một chén canh sinh ra mọi hiểu lầm ngang trái kiếp này. Giữa họ điều thiếu sót chính là thấu hiểu, nếu Lâm Tư Trạch hiểu Cố Hồng Kiến chắc bi kịch đã không xảy ra, nếu Cố Hồng Kiến chịu nói ra tất cả, cuộc tình đó sẽ không đau thương đến vậy. _________ " ": Trích từ truyện Review by #Hạ Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Thời điểm Cố Hồng Kiến mở mắt ra, nhìn thấy được cảnh tượng quen thuộc, lại có chút xa lạ. Thư phòng cũng không coi là quá lớn sáng sủa thanh tịnh, trên chiếc bàn gỗ lê chạm trổ hoa cúc còn một đống tấu chương thăm hỏi rải rác hỗn độn, mà phía trên đằng sau bộ bàn ghế là bức hoành phi “Văn Đạo đường”, ba chữ này mạnh mẽ có lực, mây bay nước chảy lưu loát sinh động, đúng là đương kim hoàng đế Thiên Mẫn quốc Lâm Tư Trạch tự tay viết, mà hoành phi ấy, chính là Cố Hồng Kiến tự tay cầm một bộ dao khắc, từng vạch từng nét khắc thành. (Văn Đạo : lắng nghe đạo lí) Nơi này là Văn Đạo đường, tuy rằng thoạt nhìn chẳng qua là một thư phòng bình thường mà lịch sự tao nhã, trên thực tế lại là ngự thư phòng của Lâm Tư Trạch. Nhưng, Cố Hồng Kiến nàng vì cái gì lại ở chỗ này? Cố Hồng Kiến vốn nên ở xa hoàng cung, thậm chí toàn bộ Hỗ Châu đều cách xa kinh thành vạn dặm, nàng vừa giao chiến cùng danh tướng Bách Lý Sầm của Kí Phong quốc, tuy rằng chúng tướng sĩ Thiên Mẫn quốc không nhục sứ mệnh, trăm cay ngàn đắng chiếm lĩnh được Hỗ Châu, nhưng Cố Hồng Kiến giao thủ với Bách Lý Sầm tưởng chừng như không có phần thắng nào đã bị hắn đánh bại — Bách Lý Sầm một thương hất nàng xuống ngựa, rồi sau đó thừa thắng xông lên, một thương nữa đâm xuống ngực nàng, nàng liền mất đi ý thức. Bách Lý Sầm không phải trẻ con vắt mũi chưa sạch, mà là tướng quân trẻ tuổi lại thân kinh bách chiến, là sư tử biết được một ngoạm cắn cổ con mồi, bởi vậy, ở một khắc Cố Hồng Kiến ngã ngựa ấy, nàng đã biết mình tất nhiên sẽ chết. Chuẩn xác mà nói, hơn ba tháng trước, thời điểm Cố Hồng Kiến rời khỏi kinh thành, mang theo năm vạn binh mã phụng mệnh đi đánh hạ Hỗ Châu, nàng cũng đã biết mình tất nhiên sẽ chết. Nhưng hiện tại là chuyện gì xảy ra? Nàng không những không chết, còn xuất hiện tại thư phòng của Lâm Tư Trạch ở nơi xa ngoài ngàn dặm……? Cố Hồng Kiến cau mày, cực kỳ khó hiểu đi hai bước, lại phát hiện toàn thân mình nhẹ bẫng như tơ liễu, chỉ là vừa nghĩ muốn di chuyển một chút, liền ngay lập tức đến phía trong bình phong nơi Lâm Tư Trạch nghỉ ngơi. Lâm Tư Trạch cư nhiên ở đây. Y thoạt nhìn có chút mệt mỏi, dựa vào trên nhuyễn tháp, hai mắt khép lại, phía dưới mắt có một quầng xanh đen mờ mờ, trong tay trái còn nắm một quyển tấu chương. Chỉ là tuy rằng y hiện tại thoạt nhìn rất mỏi mệt, lại vẫn như cũ trước sau như một cực kỳ tuấn lãng, vì hai mắt hơi khép, lông mi dài mà cong trên mí mắt càng có thể thấy được rõ ràng, theo hô hấp của y khẽ rung, tựa như cánh bướm lay động. Đuôi mắt y hơi hơi xéo lên, nếu như dịu dàng mà mang theo tình cảm nhìn người, dứt khoát có thể câu mất hồn phách người ta, nhưng nếu như tức giận mà lạnh lùng nhìn người khác, thì sẽ khiến cho người ta cảm thấy như rớt vào hầm băng, toàn thân phát lạnh. Hai loại ánh mắt này, Cố Hồng Kiến đều từng chân thực chịu đựng, bởi vậy rất có cảm ngộ. Nhưng hiện tại y yên lặng ngủ, che dấu đôi mắt sáng rỡ lưu chuyển, ngược lại xem ra vô cùng dịu dàng. Lại phối với sống mũi cao thẳng, không kể đôi môi mỏng nhợt nhạt, còn có làn da trắng nõn trong suốt còn hơn so với Cố Hồng Kiến hàng năm bôn ba…… Đẹp thay một bức mỹ nhân nghỉ ngơi. Nhưng Cố Hồng Kiến lại không có tâm tư gì thưởng thức, nàng bức thiết muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì thế nàng lại “Đi” đến bên người Lâm Tư Trạch, muốn vươn tay đẩy đẩy Lâm Tư Trạch, đánh thức y. Lâm Tư Trạch rất ghét lúc ngủ bị người đánh thức, nếu thật sự là khi hắn cực kỳ mỏi mệt bị mấy việc râu ria làm tỉnh, còn có thể giận dữ, nhưng Cố Hồng Kiến trước nay không sợ, dù sao chọc Lâm Tư Trạch chán ghét với chọc Lâm Tư Trạch nổi giận vốn chính là thế mạnh của nàng. Nhưng lúc này đây nàng thất bại. Nàng nhìn thấy tay mình xuyên qua bả vai Lâm Tư Trạch, sau đó toàn bộ xuyên ra, mà Lâm Tư Trạch vẫn an lành nằm ở chỗ đó, căn bản không chịu quấy nhiễu gì, vẫn như cũ ngủ rất sâu. Cố Hồng Kiến chớp chớp mắt, thu tay, lại thử một lần nữa. Không hề ngoài dự liệu, tay nàng lại lần nữa xuyên qua thân thể Lâm Tư Trạch. Nàng không thể đánh thức Lâm Tư Trạch, có điều là đã không còn quan trọng, bởi vì hết thảy đều thực rõ ràng. Nàng quả nhiên đã chết, chỉ là, đại khái biến thành một linh hồn. Mời các bạn đón đọc Bất Ngộ của tác giả Tắc Mộ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Pháp Y Phu Nhân Lạnh Lùng - Nguyệt Sơ Giảo Giảo
Anh là tổng giám đốc nổi tiếng phóng đãng không kiềm chế được, mỹ nữ xung quanh. Cô là pháp y kinh tài tuyệt diễm, xinh đẹp, cô chạy đi chạy lại giữa hài cốt và nhà, tiến lui thoả đáng. Hiếm ai biết được họ và vợ chồng, là đám cưới gia tộc, cô không chỉ mất đi người mà còn có tâm, cô xinh đẹp vô song, nhưng lại lạnh lùng làm cho không người nào dám lại gần, hết lần này đến lần khác, anh bị cô hấp dẫn. Anh muốn đến gần cô nhưng không nghĩ ra được cách nào! "Đông Thu Luyện, em là vợ của anh, chúng ta đã có con với nhau, em cho anh chạm vào sẽ chết sao!" Mỗ nam nào đó không chịu được nữa nói! "Anh quên rồi sao, chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, đứa con không phải là dùng biện pháp thụ tinh nhân tạo hay sao? Anh ngoại trừ cống hiến tinh trùng, thì còn có làm gì nữa sao?" Mỗ nam nào đó rốt cuộc cũng biết cái gì gọi là gieo gió gặt bão. *** Bên này Đông Thu Luyện ngồi chưa được ấm chỗ, Triệu Minh điện thoại đến: "Đông pháp y, về chuyện cô bị tập kích, bên chúng tôi đã bàn giao cho bên tư pháp, nhưng vì chứng cứ không đủ lên bị lui lại, cho nên…" Trên mặt Đông Thu Luyện không chút gợn sóng, giống như chuyện này không có chút quan hệ nào với cô, đưa ta gõ cửa sổ thuỷ tinh, tựa như chuyện này nằm trong dự tính của cô, đột nhiên cười một tiếng, quả nhiên có Lệnh Hồ gia làm chỗ dựa, quả nhiên không sợ bất cứ chuyện gì, nhưng mà người nào của Lệnh Hồ gia làm chỗ dựa cho cô ta? Đông Thu Luyện cúp điện thoại, liền gọi một cú điện thoại, Lệnh Hồ Càn vốn là đang họp ở quân khu, vừa nhìn thấy người gọi đến không chút do dự ấn nút nghe máy, mà các quân nhân ngồi ở phía dưới hai mặt nhìn nhau không dám nói gì, "Sao vậy? Sao lại nhớ đến mà gọi điện thoại cho tôi?" "Chuyện của Đông Thanh Nhiên là ai làm?" Đông Thu Luyện không chút khách khí mở miệng hỏi, Lệnh Hồ Càn không tự giác sờ sờ mũi, chuyện này nên nói thế nào, nói thẳng ra là anh trai làm, Tiểu Luyện sẽ cầm con dao mổ sao đó chạy đến nhà của hắn đi, nghĩ lại Lệnh Hồ Càn nhớ lại bộ dáng băng sơn của Đông Thu Luyện, Lệnh Hồ Càn cảm thấy đau đầu… Mời các bạn đón đọc Pháp Y Phu Nhân Lạnh Lùng của tác giả Nguyệt Sơ Giảo Giảo.
Hào Môn Thiên Giới Tiền Thê: Anh Đừng Yêu Em - Nguyệt Hạ Hồn Tiêu
Truyện Hào Môn Thiên Giới Tiền Thê: Anh Đừng Yêu Em của tác giả Nguyệt Hạ Hồn Tiêu là một thể loại truyện ngôn tình, hôn nhân đô thị, ngược sủng đan xen, nam thâm tình, nữ mạnh mẽ. Cô bị anh trai hãm hại, bị đưa lên giường của một nam nhân xa lạ, cũng chính đêm hôm đó, cô thất thân, cha cô ở công trường đột nhiên rơi lầu rồi qua đời, mẹ cô bởi vì chịu cú sốc quá lớn mà bệnh tim tái phát, cô đã mất đi tất cả. Khi gần như tuyệt vọng, hắn xuất hiện giống như một vị thần và đưa ra thỏa thuần.  Hắn nói: "Tôi cần một người vợ biết vâng lời!" Cô nói: "Tôi đồng ý, miễn là có tiền!" Vì vậy, ở Lạc Thành, Giản Mạt trở thành người vợ bí mật của Cố Bắc Thần. *** Giản Mạt chỉ nằm trong lòng Cố Bắc Thần vùi mặt sâu vào ngực hắn, không nói lời nào. Cố Bắc Thần âm thầm khẽ thở dài, cảm thấy trong lòng phảng phất có thứ gì đó thay đổi... Nhưng rốt cuộc là cái gì thay đổi, hắn cũng không nghiêm túc suy nghĩ đến. "Đinh" một tiếng truyền đến, thang máy đã đến tầng cao nhất. Ấn mật mã, mở cửa bước vào trong, Cố Bắc Thần nhìn xung quanh một vòng, sau đó cầm điều khiển từ xa mở máy điều hòa, đem Giản Mạt ôm thẳng vào phòng tắm: "Tắm nước nóng một chút trước đã..." Thanh âm của hắn trầm thấp, nói xong, liếc nhìn đôi mắt đỏ hồng của Giản Mạt một cái, xoay người ra khỏi phòng tắm. Giản Mạt đảo đảo con người, cười tự giễu, cảm thấy mình càng lúc càng khác người... Bời vì dạ dày còn đang co rút từng đợt đau đớn, cộng them việc mắc mưa khi say rượu, đầu càng đau lợi hại, Giản Mạt cũng chỉ tùy tiện rửa mình một chút liền khoác áo choàng tắm ra ngoài. Cố Bắc Thần không có ở phòng ngủ, Giản Mạt lúc này đang khó chịu trong người nên cũng không có tâm tình đế ý đến việc hắn đã đi hay chưa, chỉ nằm bò trên giường ngủ, cầm lấy một cái gối đặt ở dạ dày, nhẩn nhịn cơn đau. Cũng không biết đã qua bao lâu, ngay lúc đầu óc Giản Mạt có chút mơ mơ hồ hồ, cửa phòng ngủ bị mở ra, Cố Bắc Thần trong tay bưng một cái bát đi đến... Mời các bạn đón đọc Hào Môn Thiên Giới Tiền Thê: Anh Đừng Yêu Em của tác giả Nguyệt Hạ Hồn Tiêu.
Độc Dược Phòng Bán Vé - Ức Cẩm
Cô là diễn viên xuất sắc có tài năng, tỏa sáng lộng lẫy, xinh đẹp lại tao nhã Không thiếu kẻ rỗi hơi, ganh tị với cô, ai chẳng biết sau lớp hóa trang rực rỡ muôn màu đó, nụ cười của họ lại có bao nhiêu phần chân thật chứ Hừ Cô cũng không thèm so đo Ở giới showbiz này, ai chẳng phải đóng kịch cho tốt, cô cũng không ngoại lệ, các người ton hót, cô sẽ cố vờ e lệ, dịu dàng chấp nhận, các người dọa nạt, cô sẽ run rẩy đáng thương tranh thủ sự đồng tình, kẻ muốn sờ mó đụng chạm, cô còn có thể trả đũa cho hắn tím tái mặt mày, mất mặt ê chề Muốn đấu với diễn viên như cô sao, về mà luyện lại trước gương 1000 lần đi nhé Còn dám đồn thổi rằng cô đi đường tắt Nói ra thật nực cười Quá thừa đi! Trong phạm vi nào đó, có nữ minh tinh nào có thể dũng cảm đứng ra vỗ ngực nói: "Tôi cho tới bây giờ chưa từng dựa vào mối quan hệ với cấp trên! E rằng vỗ ngực cũng chẳng có tiếng kêu, trái lại còn làm xẹp xuống đám si-li-con trong ngực ấy!" *** Ở lễ trao giải Kim Linh chuyên nghiệp này, truyền thông cũng không hỏi những vấn đề quá thấp hèn, nhưng dù vậy họ vẫn rất quan tâm đến hôn lễ của Mạch Nhiên và Thẩm Lâm Kỳ. "Xin hỏi hai người dự định bao giờ cử hành hôn lễ?" "Hôn lễ có mời giới truyền thông đến dự không?" "Hai vị đều có weibo, xin hỏi có truyền trực tiếp lên weibo không?" Họ hỏi nhiều đến mức khiến Mạch Nhiên choáng váng đầu óc. Đợi đến khi buổi lễ bắt đầu, cô mới lấy lại tinh thần, lôi tay Thẩm Lâm Kỳ hỏi, thấp giọng oán giận: "Kết hôn sao phiền phức như vậy?" "Như vậy mà cũng ngại phiền phức, sau này sinh con thì sao hả?" "Ai nói sẽ sinh con cho anh chứ!" Mạch Nhiên lầu bầu, không để ý tới Thẩm Lâm Kỳ nữa. Anh khẽ cười: "Chúng ta đánh cuộc nhé?" "Cược cái gì?" Mạch Nhiên hiếu kỳ ngẩng đầu nhìn anh. "Giải thưởng Kim Linh lần này, anh cá là em giành được." ... Mời các bạn đón đọc Độc Dược Phòng Bán Vé của tác giả Ức Cẩm.
Ngày Tháng Trắc Trở - Thiên Như Ngọc
Hằng đêm trước khi đi ngủ, Thừa tướng Tạ Thù đều phải nhắc nhở bản thân mình ba điều: Một, phải cẩn thận Vũ Lăng vương. Hai, vẫn là cẩn thận khi đụng phải Vũ Lăng Vương. Ba, trước khi lâm triều phải bó ngực. *** Tại quận Vũ Lăng, hai năm liền mùa đông đều có đại tuyết cuồng thổi, lạnh lẽo ẩm thấp đến độ người ta khớp hàm run lập cập. Vài loại hoa cỏ đại thụ trân quý trong phủ đều chờ chăm nom, quản gia có chút sốt ruột, cầm sổ theo sau Tạ Thù vòng vèo khắp phủ. “Vương phi, ngài xem liệu có cần mời người làm giúp?” “Vương phi, ngài xem cần chi bao nhiêu ngân lượng thì được?” “Vương phi………………” ... Mời các bạn đón đọc Ngày Tháng Trắc Trở của tác giả Thiên Như Ngọc.