Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tôi Đến Từ Thế Giới Song Song

Văn án: Cao Nhiên chết đuối, tỉnh lại trong dòng nước ở thế giới song song. Nhận được cơ hội sống lại, Cao Nhiên cảm thấy vui mừng, quyết định học thật giỏi, mỗi ngày hướng về phía trước, lại bỗng một ngày phát hiện mình có một năng lực, có thể nhìn được một cái bớt đen trên một số người. Cao Nhiên chăm chú nhìn cái bớt đen, thấy được cảnh giết chóc, máu me, cái chết, xấu xa, tham lam, tội ác… Tất cả những thứ bốc mùi không muốn để cho người khác biết, lặng yên thối rữa. —— Ta biết bí mật của mi. Hello cả nhà, Chang quay lại rồi nè. Hôm nay muốn giới thiệu tới các bạn một bộ truyện cực kỳ chất lượng mà chang mất ăn mất ngủ cày suốt ba ngày qua: Tôi Đến Từ Thế Giới Song Song của Tây Tây Đặc! Nhìn cái tag là thấy ưng rồi đúng không, nhưng yên tâm, nội dung truyện còn hấp dẫn hơn cả cái tag đó nữa cơ. Cao Nhiên vốn là một thiếu niên 17 tuổi bình thường. Một ngày, cậu ra sông bắt tép thì bỗng gặp phải một cơn đau đầu dữ dội, khiến cậu rơi xuống nước, không may chết đuối. Nhưng ít lâu sau, Cao Nhiên bỗng mở choàng mắt dậy, từ đây, cậu bạn nhỏ bỗng có thêm một kỹ năng thần bí, ấy là cậu có thể nhìn thấy một ‘vết bớt tội ác’ nào đó trên người của hung thủ. Tương truyền, phàm rằng người nào đã từng gây ra tội ác không thể tha thứ, trên người đều sẽ lưu lại một vết bớt, tùy vào bàn tay dính máu nhiều tới cỡ nào mà vết bớt có thể nhạt hoặc đậm màu hơn. Và khi Cao Nhiên nhìn vào vết bớt đó, cậu thậm chí còn có thể nghe thấy một ít âm thanh ở hiện trường cuối cùng, chẳng hạn như tiếng khóc lóc cầu cứu của nạn nhân, giọng điệu lạnh lùng mà tàn nhẫn của kẻ giết người… Dĩ nhiên, không phải vết bớt lúc nào cũng lồ lộ ra ngoài cho Cao Nhiên dễ thấy, vết bớt có thể ở bất kỳ nơi nào mà quần áo dễ dàng che khuất, chính vì vậy, công cuộc phá án điều tra hoàn toàn không dễ như hack game gì, các bạn cứ yên tâm ở mảng này ha. Có thể nói, nếu bạn nào đã từng yêu thích những màn phá án gay cấn, đặc biệt là những vụ án lồng vụ án đầy hồi hộp trong Đọc Thầm hay Hoại Đạo, vậy thì chắc chắn bạn cũng sẽ vô cùng hứng thú khi đọc tác phẩm này, một bộ truyện tương đối chỉn chu với rất nhiều vụ án đan xen đầy kích thích. Nếu có điểm trừ, hẳn là bộ này hơi đầu voi đuôi chuột một tẹo trong quá trình bắt hung thủ và kết án. Nghĩa là mở màn vụ án hoàn hảo. ---- “Nhìn thấy tao không?” Đột ngột vang lên một giọng nói trầm thấp, truyền đến từ khúc quanh đằng trước. Giọng nói kia lại vang lên trong con đường vắng lần nữa, cảm giác vừa gần vừa xa. Hứa Vệ Quốc bị chủ nhân của âm thanh đó hỏi mà không hiểu gì, cũng không biết người kia ở đâu, sao mình có thể nhìn thấy người ta được, vừa định hỏi, lại nghe thấy giọng nói đó. “Vẫn chưa.” Tiếng nói vẫn trầm thấp như trước, vẫn giọng đó, không nhanh không chậm, tự hỏi tự trả lời, vừa như hỏi Hứa Vệ Quốc, vừa như hỏi hắn. “Nhìn thấy tao chưa… Chưa à… Nhìn thấy tao chưa… Vẫn chưa…” Khiến Hứa Vệ Quốc bất ngờ là, tiếng hỏi ấy không hề dừng lại, mà bắt đầu lặp đi lặp lại không ngừng, vẫn là tự hỏi tự trả lời. ... Hứa Vệ Quốc nhìn bóng người trước mắt, không hiểu sao mà tê hết cả da đầu, ông nuốt nước bọt đánh ực, do dự một lát mới mở miệng, “Xin hỏi anh đang nói…” Người kia bỗng xoay người lại, hai mắt bình tĩnh nhìn, miệng thốt ra giọng nói vui vẻ. “Ồ, mày thấy tao rồi.” Sáng hôm sau, công nhân bảo vệ môi trường phát hiện một thi thể ở ven đường. Hứa Vệ Quốc chết. --------- Như đã nói phía trên, mở đầu của vụ án này luôn luôn hoàn hảo, nửa đêm đọc đều thấy kích thích tới không ngờ. Quá trình diễn biến cũng cực kỳ gay cấn, thường thì trong một vụ án sẽ có ít nhất 2 3 người chết, nghĩa là ngay khi bạn đang đoán mò anh A là thủ phạm thì quay qua quay lại đã thấy anh A ‘lên đường’, lại chuyển sang hẳn lần này đích thị là anh B, sau đó cũng thấy anh B nối gót anh A. Chỉ có đáng tiếc một tẹo là quá trình thẩm vấn tội phạm sau khi đã bắt đúng hung thủ rồi hơi nhạt, không hoành tráng như mình trông mong lắm. Nhưng tổng thể các vụ án trong truyện đều khá logic, xứng đáng với tag “tham án” cực kỳ. Ngoài ra thì cũng phải nhắc tới tag “hiện thực hướng”, bộ này thật sự đã truyền tải đúng tinh thần của hiện thực. Tuy cực kỳ ủng hộ LGBT, nhưng đó giờ mình lại tương đối dị ứng những bộ xây dựng bối cảnh đồng tính trở nên cực kỳ bình thường, thậm chí là tự nhiên giữa xã hội này (trừ các thể loại đặc thù như ABO…), khiến cho tình cảm giữa hai người đàn ông trở nên dễ tụ dễ tán, hơn là những mối tình phải trải qua trăm ngàn đắng cay, từ sự đấu tranh với chính bản thân mình, cho tới vì nhau mà đối mặt với áp lực từ người nhà, bạn bè, người thân, hay cao hơn là dư luận… Mình thích nhìn thấy sự khó khăn trong việc nhận ra tình cảm của bản thân, cả sự khó khăn trong việc “quyết tâm mưu cầu hạnh phúc” của hai nhân vật chính khi xung quanh có quá nhiều trắc trở. Thật may mà Tôi Đến Từ Thế Giới Song Song ít nhiều đã làm được vấn đề này. Từ năm 17 tuổi đến năm 23 tuổi, hơn 5 năm, Cao Nhiên và Phong Bắc đã làm rất nhiều thứ, hy sinh cũng không ít để có thể quang minh chính đại thổ lộ tình cảm cùng nhau, cũng như thuyết phục được gia đình chấp nhận mối tình của họ. Ngoài ra, mình còn đặc biệt ấn tượng đối với câu chuyện về một đôi đồng tính trong tác phẩm này. Đây cũng là bước ngoặt lớn giúp Cao Nhiên nhận ra tình cảm với Phong Bắc. Vụ án ấy nói đơn giản chỉ có mấy chữ: tình yêu đồng tính, phá hủy cả 5 mạng người! Lý do mình ấn tượng ư? Ấy là vì Tây Tây Đặc đã làm rõ được cái hiện thực, đồng tính dẫu sao vẫn là một thứ tình yêu cấm kỵ. Nếu bạn không đủ dũng cảm, nếu bạn không đủ quyết tâm, và quan trọng nhất, nếu bạn không đủ tin tưởng vào tình cảm của người bạn đồng hành với mình. Thứ tình cảm ấy sẽ trở thành nỗi bi kịch. May mắn mà Cao Nhiên và Phong Bắc đã tận mắt chứng kiến nỗi bi kịch đó, nhưng lại có thể nắm tay nhau vượt qua được… ------ Anh cùng em trưởng thành để đợi em nhìn thấy anh, em lựa chọn không thấy, anh lùi vào trong góc làm lão già cô độc, em lại phi tới, nói với anh em đã lớn rồi, cũng đã biết thế nào là yêu, có thể theo anh cùng đi dưới bão táp mưa sa. Tất thảy đều thoát ly quỹ tích, hướng về một con đường chết, Phong Bắc ngỡ là Cao Nhiên sẽ không bao giờ có ngày nhận ra, nhưng cậu lại cố tình nhận ra được, hơn nữa còn không trốn tránh, mà dũng cảm đối mặt, kiên trì đi đến trước mắt mình. Năm năm rồi. Năm năm nay Cao Nhiên liều mạng phấn đấu, nhẫn tâm thiêu rụi mình, năm năm này Phong Bắc cũng chịu đựng nỗi đau đớn cắt thịt róc xương. Chung quy chỉ là yêu một người, muốn ở bên người nọ mà thôi, sao lại cứ khó khăn đến nhường này đây? --- Phong Bắc ôm người vào lòng ngực, ôm như ôm báu vật, “Phong Bắc yêu Cao Nhiên, sống bao lâu, yêu bấy lâu.” ---- Ngoài yếu tố hấp dẫn là phá án và hiện thực hướng đã nói tới trên, thì thứ ghi điểm tuyệt đối cho tác phẩm này chính là tình tiết “chuyển đổi linh hồn”. Thế nhưng đây lại là át chủ bài của Tây Tây Đặc, vì vậy mình mạn phép không review tới, chỉ sợ lỡ spoil mất đoạn nào sẽ làm mất đi cái hay của truyện. Chỉ muốn nói với các bạn điều này: Nếu 90 chương đầu, bạn chỉ thấy tiếc cho anh nam thứ Tào Thế Nguyên, vậy thì 10 chương cuối, có thể bạn sẽ dời hộ khẩu sang nhà anh ấy mất, hoặc là… rơi nước mắt vì anh chàng nam thứ quá đỗi đặc biệt này đó. Thật đấy, yếu tố “chuyển đổi linh hồn” trong tác phẩm này rất đặc biệt, thật mong rằng sẽ có hệ liệt hay một vài ngoại truyện nào đó dài hơn để nói về những nhân vật phụ mà mình rất yêu thích, chẳng hạn như Tống Mẫn, chẳng hạn như Tào Thế Nguyên. Điểm cộng cuối cùng khi nhắc về Tôi Đến Từ Thế Giới Song Song phải kể đến nhà edit, thật sự mượt và chỉn chu vô cùng. Mình cũng lười dò lại raw nên không rõ đây là văn phong của tác giả hay của bạn ấy, nhưng phải công nhận một điều là, chính bạn ấy đã khiến mình thêm yêu tác phẩm này rất nhiều. Mình từng biết tới nhà bản khi đọc bộ Hoại Đạo của Priest, và thật tuyệt là bạn ấy vẫn giữ phong độ như ngày nào, nếu không muốn nói là ngày một tiến bộ trong việc edit truyện. Thật mong chờ các tác phẩm sau của cả tác giả Tây Tây Đặc và nhà bạn í  #TN - fb/reviewdammyngontinh *** Cuối tháng 7, huyện Pha. Bờ sông không có một bóng người, ánh mặt trời chói chang xõa tung trên mặt nước, ánh sáng chiết xạ làm người ta lóa mắt Dưới gốc cây có một đôi dép lê cũ, một cái áo phông xanh in hoa văn đơn giản, cộng thêm một chiếc khăn mặt đỏ sẫm, trên đó thêu một đôi uyên ương. Tiếng nước ào ào vang lên, Cao Nhiên ló đầu khỏi mặt nước, ném hai cái bao tép sông lên trên bờ, lại lặn xuống nước. Cậu lặn xuống xong, thấy một con bọ đen chẳng biết tên đang trôi từ bên cạnh sang, đằng sau là một con rắn nước, xem chừng đang muốn xơi tý thịt cho đỡ thèm. Ngay khoảnh khắc Cao Nhiên đang chuẩn bị bơi đi, đầu bỗng bị cái gì đó đánh vào, hơi thở cậu hỗn loạn, sặc mấy ngụm nước. Cao Nhiên không hề hoảng hốt, cậu bình tĩnh điều chỉnh hô hấp, cố gắng nổi lên mặt nước nghỉ ngơi một chốc, ngờ đâu đầu càng lúc càng đau. Trước mắt cậu bỗng biến thành màu đen, tay chân nhũn ra, cảm giác không thể hô hấp đem đến sự thống khổ và sợ hãi bao trùm. Thân thể không ngừng chìm xuống. Con bọ đen không biết tên kia may mắn thoát được màn truy đuổi của rắn nước đang nằm nhoài ở một chỗ tắm nắng, nó đang hưởng thụ cảm giác sống sót qua tai nạn, cảm thán rằng còn sống thật là tốt, không biết rằng thiếu niên mình vừa gặp thoáng qua đang chìm trong nước. Cao Nhiên lẳng lặng nằm ở đáy nước nhìn lên trên, ánh sáng chiếu vào nước ngày càng yếu đi. Vào thời khắc tử vong, Cao Nhiên cảm thấy mình trở nên càng lúc càng nhẹ. Các cảm xúc tiếc nuối, không cam lòng, sợ hãi đều bị nước cuốn đi, không còn sót lại một chút gì hết. Không biết qua bao lâu sau, Cao Nhiên đột nhiên mở choàng mắt. Cậu làm động tác bản năng, hai chân đạp mạnh một cái, thân thể thuận lợi nổi lên mặt nước. Nằm trên bờ, Cao Nhiên thở gấp, lồng ngực nhỏ gầy nhô lên hạ xuống liên tục, cậu dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn trời xanh mây trắng, nhìn mặt trời rực rỡ. Không chết, ông đây không chết… May mà không chết… Cao Nhiên lau mặt, hất một tay đầy nước xuống đất, cậu hít sâu mấy lần mới bình tĩnh lại, tiếp tục nằm bất động ở chỗ cũ. Vừa nãy ở dưới nước bị sao vậy nhỉ? Đầu tự nhiên đau như búa bổ, giờ lại chẳng cảm thấy gì nữa. Nghĩ một lúc lâu cũng chẳng ra, Cao Nhiên bèn không nghĩ nữa. Cậu nhắm mắt lại, tràn đầy sợ hãi, kĩ năng bơi của mình từ trước đến nay đều rất tốt, chưa từng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, lần này thật là kì quái. Cao Nhiên chống tay ngồi dậy, lười phủi đất cát trên người, vừa đi vừa nhỏ nước đến chỗ gốc cây, cậu ngồi xuống, với lấy khăn mặt lau trên mặt trên cổ, dựa lưng vào cây thở dốc, nghĩ tối nay nên đọc thêm một quyển truyện tranh để an ủi bản thân. Không đúng! Cao Nhiên ngồi thẳng dậy, như bị dội một thùng nước đá, tay chân lạnh ngắt. Cậu nhớ đối diện con sông chỉ có ba cái cây to, còn lại đều lại những mầm cây khẳng khiu không đủ dinh dưỡng. Nhưng bây giờ lại có đến bốn cây, sao lại nhiều hơn một cái? Ở đâu ra vậy? Con sông này ở đằng sau ngõ, Cao Nhiên thường xuyên lượn lờ quanh đây, không thể nhớ nhầm được, cậu dụi mắt, cái cây mới mọc ra vẫn ở đó, gió thổi qua, lá cây đung đưa, ba, năm chiếc lá rơi xuống đất, lại bị cuốn vào trong nước. Cao Nhiên không nghĩ nhiều, để chân trần chạy nhanh đến dưới cái cây kia, cậu vươn tay sờ cái cây to, cảm xúc thô ráp, thật sự tồn tại. Trong thời gian đi một vòng quỷ môn quan về, thế giới còn có thể lặng lẽ phát sinh thay đổi ư? Cao Nhiên vuốt ngược mái tóc về phía sau, cậu ngẩng đầu nhìn lại, bóng cây loang lổ, chiếu cậu lóa mắt, theo bản năng nheo mắt lại, lại ngước lên, bầu trời vẫn là bầu trời ấy. Mặt trời vẫn cứ soi sáng, bờ sông tĩnh mịch. Cao Nhiên tựa như một thằng ngốc hết lần này đến lần khác xác nhận xung quanh ngoại trừ mọc thêm một cái cây, cũng không có gì khác nữa, cậu thất thần cầm lại áo và khăn, tha đôi dép lê về, rẽ ngang rẽ dọc vào lại ngõ hẻm nhà mình. Sau khi thấy cái gì đó, Cao Nhiên khựng lại, đồng tử co rụt, vẻ như gặp phải quỷ, “Bà nội?” Bà Cao còng lưng đứng ở cửa, cái miệng khô khốc đang lẩm bẩm gì đó. Hai mắt Cao Nhiên trợn to, sợ đến không thốt ra lời. Mời các bạn đón đọc Tôi Đến Từ Thế Giới Song Song của tác giả Tây Tây Đặc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Nhẹ Chút Có Được Không? - Mộc Điềm
Ba năm sau khi tốt nghiệp, Mạnh Vân bất ngờ trùng phùng với người yêu cũ Lục Dã tại bệnh viện. Mạnh Vân: "Anh nhẹ chút đi." Lục Dã cầm kính soi vòm họng, cười như không cười: "Nhẹ ở đâu cơ?" Học sinh của Mạnh Vân bị thương trong trường, cô đưa bạn nhỏ đó tới bệnh viện khám, tình cờ gặp ngay Lục Dã mặc áo blu trắng trong thang máy. Biểu cảm của Lục Dã vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nhìn trên dưới trái phải hết lượt bạn nhỏ: "Con anh?" Mạnh Vân vừa tức vừa gấp, đỏ bừng cả mặt lên: "Lục Dã anh bị điên à?" Lục Dã: Ôi, lời nói của phụ nữ, lừa đảo đến từng chữ. - Bác sĩ nha khoa siêu bựa x cô giáo mềm mại đáng yêu - Đô thị tình duyên, chung tình *** Hắn an an tĩnh tĩnh mà ngồi ở trên ghế, gắt gao mà nhấp môi, cấp Mạnh Vân gọi điện thoại. Chỉ vang lên một chút, Mạnh Vân liền bay nhanh mà tiếp lên. Nàng thanh âm nghe tới có chút hoảng loạn, “Lục Dã?” Lục Dã “Ân” một tiếng, hoãn thanh, “Vân vân, như thế nào lạp? Là lục mông lại nghịch ngợm gây sự sao?” Mạnh Vân thanh âm mang lên khóc nức nở, “Ngươi ở nơi nào nha? Khi nào có thể trở về a?” Lục Dã thật sâu mà thở dài, đứng lên, trong phòng hành lý cũng không cần, cầm di động liền đi ra ngoài, “Vân vân ngươi đừng khóc, ta lập tức liền đã trở lại.” Trên thực tế trở về nào có dễ dàng như vậy đâu. Tận thế tin tức vừa ra, toàn thế giới trong phạm vi đều đã xảy ra bãi công, bãi học, sở hữu sản nghiệp toàn tuyến kêu đình tình huống. ... Mời các bạn đón đọc Anh Nhẹ Chút Có Được Không? của tác giả Mộc Điềm.
Mr. Đà Điểu Của Tôi - Hàm Yên
“Mr Đà Điểu của tôi” là một câu chuyện cảm động và nhiều cảm xúc. Đối với tôi, đây là một chuyện tình đẹp, nó đẹp bởi khoảng thời gian học trò ngây thơ, trong sáng, là cái đẹp thực tế và tàn nhẫn của xã hội khắc nghiệt, là nét đẹp trọn vẹn khi câu chuyện được khép lại bởi một cái kết viên mãn.  Tôi cảm phục trước sự lạc quan và niềm tin hướng tới tương lai của Cố Minh Tịch, tôi khâm phục sự dũng cảm, kiên trì của Bàng Sảnh và xin dành niềm trân trọng cho những tình bạn chân thành và tuyệt đẹp trong câu chuyện này. Tác giả đã rất thành công trong việc miêu tả chuyển biến tâm lý của từng nhân vật, giọng văn nhẹ nhàng, trầm lắng, kết hợp với lối dẫn truyện đầy cảm xúc, “Mr Đà Điểu của tôi” gây dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc bởi một câu chuyện đầy ý nghĩa và viên mãn. Hãy đọc nếu bạn muốn tìm chút chậm lại trong cuộc sống hằng ngày nhé! PS: Đọc xong câu chuyện này, chỉ muốn nhắn nhủ với mọi người một điều, hãy mở lòng khi gặp phải những người không được lành lặn, đừng nhìn họ bằng ánh mắt kỳ thị, đừng đối xử khắc nghiệt với những người không được may mắn, cũng đừng nhìn họ bằng những ánh mắt thương hại, tiếc nuối bởi đôi khi điều đó sẽ làm họ bị tổn thương.  Hãy đối xử với họ một cách bình thản nhất, nếu họ cần sự giúp đỡ và bạn có thể, xin hãy đưa tay. Còn nếu không giúp được, chỉ cần bạn không có ác ý với họ, vậy là đủ… “Sống trong đời sống. Cần có một tấm lòng  Để làm gì em biết không?  Để gió cuốn đi  Để gió cuốn đi…” (*) *** Bàng Sảnh khóc rất lâu mới nín nhưng vẫn bĩu môi không thèm để ý đến Cố Minh Tịch. Cố Minh Tịch vẫn sán lại bên cạnh nói chuyện với cô nhưng cô chẳng buồn đáp lời. Bàng Sảnh đành phải lôi hết hành lý đã thu dọn ra xếp lại vào vị trí cũ rồi bỏ thùng giấy vào phòng chứa đồ. Cố Minh Tịch đâu thể để cô phải dọn dẹp, thấy cô khom lưng lấy quần áo trong va ly ra, anh vội vàng khuyên nhủ nhưng Bàng Sảnh không nghe, thế là Cố Minh Tịch không khỏi nghiêm giọng. "Bàng Bàng, em quên lời dặn của bác sĩ rồi hả? Chị ấy nói em phải tĩnh dưỡng, nằm nghỉ ngoi nhiều hơn, em có biết ngồi xổm rồi đứng dậy là rất nguy hiểm không? Chẳng may xảy ra chuyện bất trắc gì sẽ tổn hại đến sức khỏe của em đầu tiên. Sảy thai gây ảnh hưởng rất đáng sợ đến sức khỏe phụ nữ, hồi xưa mẹ anh sảy thai chảy biết bao nhiêu máu rồi cuối cùng còn bị bệnh phụ khoa nên không có con được nữa. Những việc này em đều được chứng kiến, bây giờ còn dỗi hờn với anh là thế nào?" Thấy Bàng Sảnh mếu máo chuẩn bị khóc, Cố Minh Tịch lại vội vàng dỗ dành: "Ngoan nào, anh biết không phải em không muốn có con mà chỉ là để lỡ mất tuần trăng mật nên không vui thôi. Nhưng vợ ơi, sau này chúng ta vẫn còn cơ hội đi chơi xa, còn có thể dẫn con mình đi cùng, đảo Fuji, Hy Lạp, Maldives, Ai Cập, Brasil,… Anh sẽ cùng em đi hết những nơi em muốn." ... Mời các bạn đón đọc Mr. Đà Điểu Của Tôi của tác giả Hàm Yên.
Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược - Đạm Anh
Việc tệ nhất mà A Chiêu đã làm trong cuộc đời mình chính là thầm thương trộm nhớ vị sư phụ nuôi mình lớn. Việc tốt nhất đã từng làm lại chính là vứt bỏ đi thứ tình cảm sai trái này. Nhưng.... Sư Phụ, A Chiêu làm chuyện xấu không cho, chuyện tốt cũng không cho, vậy thì sao có thể để người định đoạt hết mọi chuyện được. Vệ Cẩn xuống núi vì độ kiếp, không ngờ kết cục lại là chính mình bị độ kiếp.  Đọc tên truyện là biết ngược nam rồi đó ????Truyện dễ thương lắm luôn, cặp thầy trò đáng yêu hết mức, đọc mà cứ cười suốt thôi. Nữ chính thông minh cá tính, nam chính ôn nhu nho nhã, đúng gu của mình.  Môn phái Thiên Sơn có quy định cứ 5 năm lại có đệ tử xuất sắc xuống núi lịch lãm.  Ngày đầu tiên Vệ Cẩn tình cờ gặp cô bé ăn xin 6 tuổi và thu nhận cô làm đệ tử, đặt tên là A Chiêu. Vì có kinh nghiệm nuôi mèo mèo chết, nuôi chim chim ngủm nên Vệ Cẩn rất sợ sẽ nuôi chết đồ nhi của mình nên mới tìm vị quan nào đó đang nuôi bé gái để hỏi thăm cách chăm nuôi như nào.  Xui cho Vệ Cẩn, hỏi trúng ngay người đang nuôi bé gái để làm vợ. Vậy là sư phụ ngơ ngáo về nhà thực hiện cùng ăn cùng ngủ với đồ nhi suốt 8 năm trời ????.  A Chiêu thông minh nhưng cũng rất cố chấp bướng bỉnh, mỗi lần bị cô bé chọc giận là Vệ Cẩn lẩm bẩm: “A Chiêu không phải mèo, không phải chim. A Chiêu là bé gái, phải được nuông chiều”.  Thời gian dần qua, hai thầy trò yêu nhau nhưng không dám vượt qua lễ giáo thế là tự ngược nhau quắn quéo cả lên. Đỉnh điểm là cô bé say rượu suýt nữa thành công mần thịt Vệ Cẩn, lo sợ sư phụ sẽ không tha thứ cho mình nên cô trốn nhà đi bụi. *** Gần đây Vệ Cẩn vô cùng buồn phiền, kể từ khi A Chiêu sinh một đôi long phượng, trong mắt A Chiêu không hề có vị trí của hắn, hai đứa nhỏ bốn tuổi Vệ Diên và Vệ Miên cả ngày lẫn đêm đều dính lấy A Chiêu. Kể cả lúc Vệ Cẩn cho rằng có thể thoải mái rồi, hai đứa nhỏ lại bám lấy Vệ Cẩn mỗi ngày đòi Vệ Cẩn nấu cho ăn. Ngày nào Vệ Cẩn cũng bận rộn trong phòng bếp, đối mặt với ba đôi mắt long lanh, hắn không hề có năng lực chống đỡ, không, phải nói rằng Vệ Cẩn còn chưa phản kháng đã cam tâm tình nguyện đầu hàng. Vào một buổi sáng sớm, Vệ Diên và Vệ Miên nằm bò trước cửa phòng, hai đứa bé vểnh tai lên, không biết đang cố nghe cái gì. Lát sau, Vệ Miên quẹt miệng: “Huynh gạt muội, Miên Miên có ngửi thấy mùi côn bằng đâu!” Vệ Diên nghiêm túc nói: “Nhất định là cha với nương giấu ở đâu rồi! Hôm qua ta vừa nghe thấy cha hỏi nương tối có muốn ăn côn bằng không thì nương nói tối mệt, để sáng mai dậy sớm ăn.” ... Mời các bạn đón đọc Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược của tác giả Đạm Anh.
Cứu Vớt Anh Trai Nam Chính - Tiểu Thất Thích Ăn Đường
“Cứu vớt anh trai nam chính” không chỉ là quá trình Cố Nhược Ngu chinh phục Tưởng Trọng Lâm, mà còn là tháng ngày Tưởng đại thúc dỗ dành vợ. Thực sự thì ở kiếp trước, Tưởng đại thúc cũng không được tác giả miêu tả rõ ràng là gặp bi kịch gì, còn Cố tiểu thư thì chưa kịp hắc hóa đã nghẻo mất. Thế nên, nói là “cứu vớt” thì thực ra cũng không đúng lắm. Hơn nữa, mối quan hệ này là hai chiều, cả hai nhân vật chính đều phải tự mình bỏ vốn để xây đắp nên cuộc hôn nhân hạnh phúc của mình.  Nội dung mặc dù không mới, nhưng cách tác giả giả định tình huống khiến hai người ly hôn để lý giải việc hôn nhân không có cơ sở tình cảm làm chỗ dựa thì dễ lung lay khá tốt. Mạch truyện nhanh, tình tiết sắp xếp gọn gàng, đọc sảng khoái, nhất là mấy phân đoạn “quyến rũ” Tưởng đại thúc của Cố tiểu thư vô cùng hài hước. Truyện sủng là chính, rắc đường là chủ yếu, hiểu lầm với tiểu tam gì đó chỉ là mây bay, nên mấy bạn yếu tim cứ yên tâm nhảy hố, còn các “cẩu độc thân” thích tự ngược thì mại vô để tiếp tục ăn cẩu lương ngập mặt nhé. Nắng đã có nón, mưa đã có dù, còn rải đường rắc thính cứ để Cố tiểu thư lo. Nếu bạn muốn biết làm sao để khiến “cây cổ thụ” Tưởng đại thúc nở hoa thì mời nhảy hố nhé. *** Phía sau mỗi một anh nam chính là con riêng của nhà giàu, thông thường đều có một người anh do chính phòng sinh ra. Trước khi gặp được nữ chính thì anh ta sẽ có một vị hôn thê chẳng hiểu ra sao. Ai nha, nếu nam chính khăng khăng một mực muốn cùng cô bé lọ lem ở bên nhau, không bằng để đại ca tới tiếp nhận vị hôn thê của đệ đệ là được. Kỳ thật đây là một câu chuyện xưa về một vị hôn thê sớm có mưu mẹo, dạy dỗ anh trai EQ thấp. ... Đây là truyện về nữ chính trùng sinh, kiếp trước cô chính là nữ phụ trong câu chuyện Cinderella, trở thành vị hôn thê bị vứt bỏ của hoàng tử, lại phát hiện anh trai của hoàng tử cũng không tồi. Kiếp này cô mới không cần đồ khốn kia nữa, chuyển sang truy anh trai hoàng tử.   Mời các bạn đón đọc Cứu Vớt Anh Trai Nam Chính của tác giả Tiểu Thất Thích Ăn Đường.