Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đừng Chơi Cùng Yêu Quái

Văn án:   Năm 1998, yêu quái chính thức được xóa khỏi danh sách khắc tinh của loài người, săn bắt yêu quái không còn hợp pháp nữa.   Năm 2010, luật pháp chấp nhận thân phận nhân loại của yêu quái, trong điều kiện không biến về nguyên hình thì sẽ hưởng mọi quyền lợi của nhân loại.   Ba mẹ Triệu Hề Hề là nòng cốt của tổ chức chống yêu quái, cho nên ngay từ nhỏ, Triệu Hề Hề đã được dạy là không được chơi cùng yêu quái ——   “Bọn chúng sẽ ăn thịt trẻ con, trẻ con không nghe lời cũng bị chúng nuốt vào bụng!”   “Yêu quái càng đẹp thì càng chuyên môn đi khắp nơi lừa lọc!”   “Chúng ta không giống bọn nó!”   “Nếu thấy yêu quái, ta phải tránh xa ra!”   Song lại chẳng ai ngờ rằng,   Lúc ba đưa bé đến nhà trẻ, vì bận đến mờ mắt, mà ba đã đưa Tiểu Hề Hề vào thẳng nhà trẻ yêu quái bên cạnh… *** Ở một giai đoạn mà yêu quái cùng con người sống hòa hợp với nhau, chúng không còn bị truy bắt hay săn đuổi như quá khứ, nhưng vẫn còn những bộ phận người không chấp nhận sống cùng yêu quái.   Ba mẹ của Triệu Hề Hề chính là một trong số những người chống đối đó, họ răn dạy đứa con gái lên ba của mình không được giao du cùng yêu quái, tiêm nhiễm vào đầu cô bé yêu quái là thứ vô cùng xấu xa. Nhưng mà ai ngờ được...   Bởi một chút nhầm lẫn “nho nhỏ”, do hai trường ở cạnh nhau, ba Triệu vô tình dắt cô con gái bé nhỏ nhập học vào trường mẫu giáo của yêu quái, khiến cô bé vinh dự trở thành bé con loài người đầu tiên học chung với yêu quái.   Thầy cô trong trường còn hoan nghênh cô bé - họ nghĩ đây là đứa bé loài người giúp gắn kết mối quan hệ giữa người và yêu đây mà.   Hề Hề bé nhỏ tỏ ra vô cùng vô tội, bé cũng đâu muốn học ở đây đâu, lúc mới bước vào lớp bé phải dùng hết sức bú bình của mình để khiến bản thân không khóc - khóc yêu quái sẽ ăn thịt bé mất. Nhưng bé cảm thấy học ở đây cũng tốt, sẽ không còn lũ bạn xấu chê bé béo, nói bé là con lợn.   Ẩn sâu trong truyện là tình cảnh Triệu Hề Hề chịu bạo lực học đường từ bạn bè, mới chỉ là cô bé lớp mầm đã sợ phải đến trường vì bị bạn bè trêu chọc ghét bỏ vì béo.   Khi bạn mới không chê bé béo, dù đó là yêu quái bé vẫn vui vẻ làm bạn cùng bọn họ. Ba mẹ Hề Hề lại càng vô tâm trước lời nói của con, bé mách ba mẹ rằng bạn bè đã bắt nạt bé, thì ba mẹ chỉ phớ lờ chh rằng là bé trai thích trêu chọc bé gái mà thôi.   Ở lớp học toàn yêu quái ấy, Hề Hề quen biết một bạn Hổ con, Hổ con không ngoan suốt ngày lên lớp chỉ nằm ngủ, nhưng thấy Hổ con cũng bị bạn bè bắt nạt vì không có ba mẹ, Hề Hề quyết định sẽ kết bạn cùng cậu ấy, sợ cậu ấy cô đơn đáng thương.   Ban đầu Hổ con không quan tâm trẻ con loài người này, với kinh nghiệm lang thang đó giờ, cứ gặp phải trẻ con là cậu sẽ bị con người đuổi đánh vì con họ bị dọa sợ, nhưng đó giờ cậu có làm gì đâu? Nên không dây vào đứa trẻ loài người này vẫn hơn. Nhưng mà đứa trẻ loài người này vậy mà cắt lông rối dùm nó, mua quần áo cho nó, lại còn mang thức ăn chia cho nó nữa, quấn lấy nó đòi làm bạn bè.   Đôi lúc Hổ con nghĩ nếu tất cả con người đều giống đứa trẻ này, nó đã sớm thống trị địa cầu. Độ ngốc manh của Hề Hề bé nhỏ còn làm cho giáo viên trong trường hoài nghi sâu sắc: liệu có phải con người đưa đứa bé này đến đây là âm mưu, muốn làm bọn họ chai sạn, làm cho bọn họ thấy con người đã không còn đủ sức uy hiếp.   Hề Hề thì vẫn cứ tự chơi tự vui, kết bạn được cùng Hổ con thì ngày ngày vui vẻ đi học, thi thoảng lại rủ Hổ con đi WC cùng mình, ngày ngày mơ ước biến thành công chúa áo quần xinh đẹp, cùng với bạn Hổ con ở trong một căn phòng nửa là kẹo nửa là thịt.   Khi biết con gái mình đã học ở trường mẫu giáo yêu quái, lại kết bạn cùng tiểu yêu quái, thấy con mình vui vẻ hơn xưa, ba mẹ của Hề Hề cũng dần gỡ bỏ định kiến kiêng kị yêu quái.   Hổ con biến được thành dạng người, được mời đến nhà Hề Hề chơi. Về sau Hổ con có ba có mẹ, lại được đặt cho cái tên Kim Trạch Trường. Hai đứa bé cùng nhau học từ bé còn hơi sữa đến tận cao trung, duy trì tình hữu nghị bền vững.   Hai người thân thiết làm cho giáo viên cao trung nghĩ hai thiếu nam thiếu nữ này yêu sớm, nhưng trời đất bạn bè chứng giám hai đứa đã dây dưa sến súa từ tận nhà trẻ rồi cơ, chỉ là thói quen vô cùng thuần khiết.   Hai đứa nhóc quen nhau từ nhà trẻ cứ cao hứng là lại muốn ôm ôm, bỗng một ngày đến nhìn còn không nhìn thẳng làm quần chúng xung quanh sốt ruột. Thì ra là thật sự yêu sớm sợ bị phát hiện nha!   "Đừng chơi cùng yêu quái" chính là một câu chuyện nhà trẻ, đơn thuần và hết sức đáng yêu. Gần như toàn bộ câu chuyện là cuộc sống của mấy đứa bé ba bốn tuổi, cần nhiều hơn là tình bạn bè, sự yêu thương quan tâm của ba mẹ hơn là tình cảm gái trai.   Truyện thích hợp cho những tâm hồn không muốn lớn, cần bổ sung chút vitamin đáng yêu, còn nếu các bạn muốn đọc truyện yêu đương thì đây không phải là lựa chọn tốt, hoặc đọc một chương cuối thôi chính là phần yêu đương đó hihi.   ----   Review by #Hạ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Không được xâm phạm nhân quyền!” “Yêu quái cút khỏi xã hội đi!” “Yêu quái không phải là nhân loại! Phản đối yêu quái gia nhập hiệp hội nhân quyền thế giới!” Đám đông tay cầm bảng lớn giọng đi đến, thu hút vô số ánh mắt của những người xung quanh. Mà người nổi bật nhất chính là cô bé đi sau cùng, bé có hơi mũm mĩm, buộc tóc hai bím, mặc áo khoác lông dày cộm, trông như con chim cánh cụt con đang đi phía sau bầy, đôi chân ngắn cũn cố gắng đuổi theo ba mẹ. Trên tay bé cầm tấm bảng nhỏ tự làm, bên trên dùng bút màu đỏ ghi rõ —— “Con sợ yêu quái.” Vừa đi bé vừa kéo ống tay áo của mẹ, trong âm thanh ồn ào la lớn khẩu hiệu, giọng non nớt của bé bị át hẳn đi: “Mẹ ơi, chúng ta đi ghi danh thôi.” Mẹ bé Triệu Hề Hề không nghe rõ, chỉ nói: “Con yêu, nhanh hô khẩu hiệu nào.” Cô bé bập bẹ hô khẩu hiệu: “Mời yêu quái ra khỏi xã hội loài người…” Những người còn lại đều hô là “cút khỏi”, nhưng bé nhớ cô giáo từng dạy rằng, lúc nói chuyện nhất định phải lễ phép, nên dù bé có ghét yêu quái cũng không thể mắng người ta được. Còn chưa hô khẩu hiệu xong, cô bé lại nhìn thấy có bạn nhỏ đeo cặp sách được người lớn dẫn vào nhà trẻ, vì vậy cô bé lại kéo tay áo mẹ mình —— “Mẹ ơi, chúng ta đi ghi danh đi! Không sẽ lỡ mất!” Những bạn nhỏ khác đều ghi danh xong rồi, nếu như cô bé không đi, sẽ bị bạn bè cười mất. Lần này Triệu Hề Hề nói lớn tiếng nên mẹ Triệu nghe rất rõ, cô ấy không vui, xụ mặt, khom người xuống nhỏ giọng quở mắng: “Đi học quan trọng, hay đuổi yêu quái đi mới quan trọng?” Tiểu Hề Hề rụt đầu lại, xòe bàn tay mũm mĩm của mình ra, nhỏ giọng nói: “Cô giáo nói, đi học rất quan trọng.” Mẹ Triệu sầm mặt, nhìn con gái mình: “Vậy nếu như ba mẹ bị yêu quái ăn thịt, con cũng cảm thấy đi học quan trọng hơn hả?” Ba mẹ bị yêu quái ăn thịt? Lập tức Triệu Hề Hề bị dọa sợ, rưng rưng nước mắt nhìn mẹ. Mẹ Triệu thấy dáng Triệu Hề Hề sắp khóc thì càng tức giận hơn: “Khóc khóc khóc, lúc nào cũng khóc, khóc thì được cái gì?” Ba Triệu đứng bên cạnh ngăn lại, “Em đừng mắng con nữa, con còn nhỏ, để anh đưa con đi ghi danh trước, dù sao để con bé ở đây cũng không tiện.” Mời các bạn đón đọc Đừng Chơi Cùng Yêu Quái của tác giả Thành Nam Hoa Khai.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên - Độc Mộc Châu
Mặt trăng là vệ tinh tự nhiên duy nhất của trái đất. Hàng trăm triệu năm nay, nó không ngừng quay quanh trái đất. Nếu có sự lựa chọn chưa chắc nó đã đồng ý chuyển động một cách cô đơn quanh trái đất hết năm này sang năm khác. Nhưng đó là số mệnh của mặt trăng. Tình yêu cũng vậy, nó cũng có số mệnh, bất chấp bạn có cam tâm hay không, có muốn hay không. Giống như tôi gặp Cố Từ Viễn, Quân Lương gặp Đỗ Tầm, Thẩm Ngôn gặp Lê Lãng. Hay nói cách khác giống như Lâm Mộ Sắc gặp Cố Từ Viễn, Trần Chỉ Tình gặp Đỗ Tầm, Viên Tổ Vực gặp tôi. Những cuộc gặp gỡ này đều không do chúng tôi quyết định. Quân Lương, những thứ mà chúng ta đã từng tin tưởng, đã từng tưởng rằng đáng dùng cả sinh mệnh để theo đuổi và bảo vệ. Thì ra đều chỉ là ảo ảnh. Chúng ta trái ngược nhau, kiên định với niềm tin khác nhau nhưng cuối cùng lại nhận được cùng một kết quả. Rất nhiều năm sau tôi vẫn không thể hiểu được rốt cuộc đó là do vận mệnh quá tàn nhẫn hay là sự nhân từ mà vận mệnh đã ban phát. Chỉ trong một năm, sự trưởng thành trong lời văn của Độc Mộc Châu khiến tôi ngạc nhiên. Cô ấy đã lặng lẽ và tàn nhẫn lật đổ tất cả những điều tốt đẹp mà chúng ta đã tin tưởng trong hiện thực. *** Ánh nắng mặt trời rực rỡ lọt qua tán lá ngô đồng, để lại những vệt loang lổ trên mặt đất. Vẫn là tiếng ve ấy, nhạc nền của mùa hè nóng rực không bao giờ thay đổi. Tôi búi tóc thành hình búp sen, mặc chiếc áo phông dài màu trắng, đeo chiếc túi màu đỏ, lặng lẽ đi giữa dòng người ồn ã. Trong không khí có mùi hương quen thuộc, là ngọc lan hay hoa nhài đây? Tôi không thể phân biệt được. Nhưng mùi hương này rất quen thuộc, giống như hồi còn nhỏ đi qua hàng cháo của bà lão bán ở đầu đường. Không phải ngày nào cũng mua nhưng hằng ngày khi đi qua đó, trong lòng lại dấy lên một nỗi xúc động mơ hồ. Bởi đó là mùi khói trần gian. Màn hình ngoại cỡ đặt giữa quảng trường đang phát thông tin khai mạc World Cup Nam Phi. Tôi ngẩng đầu, ngây người nhìn. Cho dù là người ở trên màn hình hay người ngoài màn hình đều mang những khuôn mặt rạng ngời. Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, một cụm từ đơn giản nhưng lại khiến người ta thương cảm. Thời gian bốn năm giống như những hạt cát lọt qua kẽ tay, cho dù cố gắng để nắm chặt nó như thế nào cũng vô ích. Tôi nghe thấy giọng nói của chàng trai bên cạnh mình, cảm nhận được vẻ phấn khích không thể kìm nén: - Nếu lời tiên đoán năm 2012 thế giới sẽ bị hủy diệt, vậy thì đây là kỳ World Cup cuối cùng rồi. Cho dù không ăn không ngủ anh cũng không thể bỏ một trận nào được. Tôi ngoảnh đầu nhìn. Một anh chàng mặt mũi khôi ngô, tuấn tú đang nắm tay một cô gái trẻ. Cô gái kẻ lông mày đậm, đánh mắt lòe loẹt, tóc nhuộm vàng, đi tất da chân màu đen và giầy gót rất cao. Rõ ràng là cách trang điểm phản cảm nhưng nụ cười của cô gái ấy lại chứa vẻ chân thành, vì thế không đáng ghét chút nào. Cô ấy nói rất to: - Được, em sẽ xem cùng anh! World Cup tổ chức ở Đức bốn năm trước, Cố Từ Viễn đã từng nói tôi trước mặt rất nhiều người, những người nông cạn như các cậu chỉ biết coi đá bóng là trình diễn thời trang, coi cầu thủ là người mẫu. Tôi không nhớ lúc ấy mình đã phản ứng như thế nào nhưng tôi nhớ rất rõ sau khi nói xong câu ấy, cậu ta cười rất gian xảo. World Cup 2006, chức vô địch thuộc về đội Ý mà Cố Từ Viễn yêu thích điên cuồng. Mặc dù rất nhiều người cho rằng đội Pháp có cầu thủ Zidane mới là đội vô địch năm ấy. Tối hôm đó, Cố Từ Viễn điên cuồng đổ bia đầy người, mùi vị chan chát bao trùm đêm tối mùa hè năm 2006 ấy. Cũng bắt đầu từ hôm ấy, tôi đã thích uống bia Heineken, thích chai bia màu xanh đẹp đẽ của nó. ... Mời các bạn đón đọc Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên của tác giả Độc Mộc Châu.
Ảnh Hậu Tái Sinh - Mi Bảo
Chết đi sống lại, liệu tình yêu đã mất có thể quay trở lại? Tan rồi hợp, lòng tin đã đổ vỡ liệu có thể lấy lại được? Đời người vốn là một màn kịch đẹp, cô muốn thực hiện mơ ước của mình. Tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, Minh Vi mất đi thân phận đầy quyền lực và tiền bạc của mình, thậm chí cả cuộc hôn nhân cô vốn tưởng là hạnh phúc. Nhưng bù lại, cô có sức khỏe, sắc đẹp và tuổi trẻ, có đủ điều kiện để theo đuổi mơ ước khát khao. Một kế hoạch được lập ra để trả thù người đàn ông đã phụ bạc mình... Sự tái sinh ngoài ý muốn, may thay, chỉ đổi họ và ngoại hình của cô, còn sự thông minh sắc sảo, nhạy bén, tài năng không hề thay đổi. Chỉ có điều, sự thật không hẳn như cô nghĩ, người chồng cô từng tôn thờ như thần thánh lại theo đuổi với một tình cảm hết sức nhiệt thành, quyết giành lấy cô bằng được. Liệu cô có thể vượt qua tất cả sóng gió để vươn tới mục đích cuối cùng của đời mình? *** Mùa hạ trên núi, từng cơn gió trong lành mát dịu thổi tới. Sau một cơn mưa lớn, trên không vẫn còn đầy hơi nước, những giọt nước mưa tròn xoe lăn theo đường gân phiến lá rồi rơi xuống đầu khách bộ hành. Minh Vi ôm một bó hoa bách hợp trắng muốt, đi theo sau Đường Hựu Đình lên từng bậc đá, sau đó men theo con đường nhỏ dẫn đến nghĩa trang. Nghĩa trang vắng lặng, chỉ có tiếng chim hót. Hai người lặng yên hưởng thụ sự tĩnh mịch khác biệt hẳn với chốn đô thị ồn ào, không muốn lên tiếng làm những vong linh đang chìm trong giấc ngủ dài bị giật mình. - Đến rồi.- Đường Hựu Đình dừng lại trước một tấm bia. Trên bia mộ ghi dòng chữ “Mộ phần bà Diệp Bích Dao”. Phía trước mộ là một bó cúc trắng đã héo khô. - Chắc là ông Lâm đã qua đây. – Đường Hựu Đình nói. Minh Vi khẽ khàng đặt bó bách hợp trên tay xuống cạnh bó cúc, sau đó cung kính cúi mình trước mộ. - Mẹ, đây chính là Minh Vi con đã kể với mẹ, hôm nay con đưa cô ấy đến thăm mẹ. – Đường Hựu Đình vừa thắp nến vừa nói. – Thế nào hả mẹ? Cô con dâu này có xinh không? Sắp tới ông Lâm sẽ đưa mẹ sang Mỹ, sau này muốn gặp mẹ chắc khó hơn nhiều, vậy nên con đưa cô ấy đến cho mẹ xem mặt. Cô ấy rất tốt với con, con cũng sẽ đối đãi thật tốt với cô ấy. Chúng con sẽ sống bên nhau những ngày thật tươi đẹp, mẹ có thể yên tâm đi với người đó được rồi. ... Mời các bạn đón đọc Ảnh Hậu Tái Sinh của tác giả Mi Bảo.
Anh Chỉ Cần Em - Thẩm Dạ Diễm
Trong biển người đông đúc, nhưng vì duyên phận nên chúng ta gặp và yêu nhau. Nhưng cũng vì duyên vì số mà cuộc tình chúng ta phải chia xa nhau. Có người nào đó chỉ là hình bóng thoáng qua đời ta, nhưng đâu đó lại có một hình bóng mãi mãi tồn tại tận sâu trong tâm hồn. Cuối cùng duyên và phận, tình và yêu biết tìm câu trả lời thích đáng cho tất cả ở đâu đây? Liêu Duy Tín không ngờ rằng có một ngày anh lại bị đá một cách không thương tiếc. Trước đó anh và đối phương đã có một tháng sống bên nhau vô cùng ngọt ngào ấm áp, đến nỗi anh đã quên mất sự trôi chảy không ngừng của thời gian. Giao kèo của họ đã đến thời hạn cuối cùng. Mọi thứ đều phải chấm dứt, cả duyên số, cả tình cảm. Tất cả quay trở lại nhịp sống thường nhật. Đó là điều mà Bạch Kì Minh – người yêu trong một tháng của anh muốn, và cậu đã làm được. Liêu Duy Tín là một người đàn ông thành đạt chín chắn, anh có quyền có thế, có không ít những người ngưỡng mộ anh. Xung quanh anh chưa bao giờ thiếu “đối tác”. Tính cách dứt khoát kiên định, sau khi xong chuyện, anh và “đối tác” không còn dính líu gì cả. Lúc bên nhau, Liêu Duy Tín là một người tình dịu dàng tâm lý, nhưng khi chia tay, anh không ngại lạnh lùng tàn nhẫn với đối phương. Duy chỉ có lần này, đối phương còn lạnh lùng tàn nhẫn hơn anh. Trong lúc anh còn đang chìm đắm trong giấc mộng tình yêu đẹp đẽ, Bạch Kì Minh đã biến mất như chưa từng xuất hiện, để lại một nỗi day dứt khôn nguôi trong lòng Liêu Duy Tín. Lòng tự tôn ép buộc anh phải quên cậu, trải qua sự nỗ lực không ngừng nghỉ, vết thương trong tim anh dần lên da non. Nhưng số phận trêu ngươi, một lần nữa họ gặp lại nhau. Và anh bất lực khi phát hiện ra tình cảm anh dành cho cậu chưa từng giảm đi, mà tăng dần theo thời gian, hình ảnh cậu chiếm trọn tâm hồn anh, anh không còn sức mà kháng cự. Liêu Duy Tín ngụp lặn trong mối tình da diết mà anh dành cho Bạch Kì Minh, anh nhận ra anh đã hoàn toàn thất bại, anh không thể để mất cậu, Bạch Kì Minh chính là người duy nhất anh muốn được nắm tay đi hết đoạn đường đời còn lại. Liệu những hi sinh cố gắng và tấm chân tình của Liêu Duy Tín có lay chuyển được quyết định sắt đá của Bạch Kì Minh không? Kì thực, Bạch Kì Minh cũng có tình cảm với anh. Vậy tại sao cậu lại cương quyết cắt đứt mối duyên giữa hai người? Khi duyên số không còn, liệu tình yêu có thực sự bị giết chết không? Cho dù không gặp nhau, nhưng trái tim vẫn hướng về nhau. Vậy đâu mới là con đường giải thoát cho hai người? Họ sẽ làm gì để vượt qua số mệnh, giành lấy hạnh phúc đây? Câu trả lời sẽ có trong “Anh chỉ cần em”. *** Áng mây lơ lửng chẳng thể nào nắm giữ Vẻ biếng nhác lại khiến người yêu thương Sự quyến rũ ẩn trong nét ngây thơ Làm anh chẳng thể nào quên được Mãi mãi yêu em, yêu nụ cười mê người Đã bao lần khiến anh mất trí Chìm đắm trong tình yêu của em, anh không còn cô đơn nữa Đây chính là ước hẹn kiếp trước của đôi ta. Ước hẹn kiếp trước (Mạch Hạo Văn) Sau này Liêu Duy Tín luôn tin rằng, mình đã yêu Bạch Ký Minh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Mặc dù từ trước tới nay Liêu Duy Tín chưa bao giờ tin vào cái gọi là tiếng sét ái tình, hơn nữa lúc đó, anh cũng không nhận thấy có chút rung động nào. Đối với anh chàng mà thằng bạn chí cốt Đỗ Tử Thành giới thiệu lần này, kỳ thực Liêu Duy Tín cũng chẳng có nhiều cảm xúc, ngoại trừ khuôn mặt có thể nói là khá tuấn tú trên tấm ảnh. Chỉ có điều anh đã gặp vô số cậu chàng điển trai như thế này. Hấp dẫn, ngang bướng, ngây thơ hay chững chạc… chỉ cần quơ một cái là có cả nắm. Anh có tiền, có địa vị, có thế lực, thực tế anh chẳng thiếu gì “đối tác”. Ồ, tôi không hề có ý nói Liêu Duy Tín lăng nhăng, mặc dù anh có điều kiện để làm như thế. Sự thật là anh rất thận trọng khi giải quyết vấn đề. Anh không bao giờ tự chuốc lấy những phiền phức không đâu vào mình. Đỗ Tử Thành là một người anh em rất đáng tin cậy, người anh ta giới thiệu chắc cũng không đến nỗi nào. Huống chi dạo này đúng là anh có chút cô đơn, từ sau lần chàng nghệ sĩ trẻ kia đột nhiên trở thành ngôi sao, anh chưa từng tìm thêm ai khác. ... Mời các bạn đón đọc Anh Chỉ Cần Em của tác giả Thẩm Dạ Diễm.
Thâu Trọn Gió Xuân - Thị Kim
Nàng xòe tay ra đếm, nói tới ngân lượng là thao thao bất tuyệt, hai mắt sáng rực, dáng vẻ tham tiền ấy khiến người ta vừa yêu vừa giận. Y không nhịn được, hỏi: "Giữa ta và ngân lượng, nàng chọn cái gì?" "Đương nhiên là chọn cả hai." Úy Đông Đình tức giận. "Chỉ được chọn một." Vân Phỉ chớp chớp mắt. "Đương nhiên là chọn chàng rồi." Thế còn nghe được. Y xụ mặt hỏi: "Tại sao?" Vân Phỉ cười lém lỉnh. "Bởi vì phu quân chàng có rất nhiều ngân lượng." *** Úy Đông Đình bế con trai, ngoài cười ra thì không có bất cứ biểu cảm nào khác. Y cười hớn hở suốt cả ngày, dường như quên mất cách nói chuyện. Vân Phỉ nhìn bộ dạng của y liền có cảm giác bị mắc lừa. Rõ ràng khi có thai, y nói mình thích con gái, tốt nhất là sinh được một đứa con gái thông minh lanh lợi như nàng. Thế mà khi sinh con trai, y cười đắc ý như thế là thế nào? Nghĩ một đằng nói một nẻo! Vân Phỉ hừ một tiếng, cố ý nói: “Nếu là con gái thì tốt biết bao, như vậy có thể gả cho con trai của Lục Nguyên. Huynh ấy cứu ta mấy lần, ta còn không biết phải báo đáp Lục gia như thế nào đây.” Làm thông gia với Lục Nguyên? Úy Đông Đình hừ một tiếng: “Nương tử của hắn còn không biết ở nơi nào kia kìa?” “Người ta là con trai người giàu nhất Sơn Tây, người lịch sự nhã nhặn, diện mạo lại anh tuấn, còn lo không cưới được nương tử sao?” Nhã nhặn lịch sự, diện mạo anh tuấn? Hoàng thượng hừ một cái thật chua. Vân Phỉ làm như không nhận ra hoàng đế bệ hạ đang ghen, nheo đôi mắt xinh đẹp lại, cười ngọt ngào: “Thật ra ta thường hay hối hận, lúc ấy khi ở Tấn Thành, Lục lão thái thái hỏi ta có gả cho ai chưa thì ta nên nói là không có, sau đó gả cho Lục Nguyên.” ... Mời các bạn đón đọc Thâu Trọn Gió Xuân của tác giả Thị Kim.