Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mr Thuốc Ngủ Của Tôi

Văn án: Diệp Nùng dùng 3 tiếng đồng hồ để đóng gói mối tình 8 năm của cô. Có thể khắc phục bệnh thất tình, không thể khắc phục bệnh mất ngủ. Cho đến buổi tối ngày nào đó, cô tìm được thuốc ngủ tiên sinh của mình rồi. Trước khi gặp được Diệp Nùng, Lục Dương chẳng làm việc gì nghiêm túc. Sau khi gặp Diệp Nùng, anh chưa bao giờ nghiêm túc đến vậy. Chuyện xưa đơn giản là đá tra nam, ngủ tiểu chó săn. Bạn trai của Diệp Nùng ngoại tình, mới "chỉ" ngoại tình bằng tin nhắn, chưa từng có 1 nụ hôn với tiểu tam, chưa lên giường, anh ta "chỉ là" hưởng thụ sự sùng bái, ngưỡng mộ của cô ta, nhưng nữ Diệp Nùng kiên quyết chia tay. Điểm này mình rất thích. Nửa năm nữa 2 người sẽ bước vào lễ đường, nhưng nữ chính thà rằng huỷ bỏ hôn lễ cũng không tha thứ cho anh ta. Đám bạn chung của nữ chính đều thấy cô ấy khờ, thà nhân lúc anh ta thấy ăn năn mà tha thứ, chứ tuổi tác của cô ấy thì kiếm đâu ra người tốt hơn anh ta nữa, thậm chí có người còn cảm thấy cô ấy có người rồi mới dứt khoát đến vậy. Diệp Nùng bỏ những lời này ngoài tai, kéo đám thuyết khách vào danh sách đen hết. Cô ấy không cho tra nam đường lui, cũng chặn đường lui của chính mình. Với suy nghĩ của cô ấy, hôm nay nhắn tin thì việc ngoại tình chỉ là vấn đề thời gian.   Mẹ Diệp Nùng là một người tuyệt vời, khi biết con gái chia tay, bà không trách móc, không truy vấn, không khuyên nhủ, bà lặng lẽ gọi điện đến từng nhà người thân để báo huỷ hôn. Như trên văn án đã nói, nữ chính sau khi thất tình thì kèm theo căn bệnh mất ngủ, không đêm nào ngủ được. Cô ấy tìm đến người "kể chuyện đêm khuya", giọng nói của người ấy khiến cô đi vào giấc ngủ dễ dàng, bao đêm cô nương nhờ giọng nói này mà lại không ngờ chủ nhân của giọng nói ở ngay cách vách nhà mình. Nam chính kém nữ chính 6 tuổi, vấn đề tuổi tác là nguyên nhân chủ yếu khiến cô lo ngại, không dám tiến đến gần. Ngay từ những chương đầu nam chính đã bắt đầu theo đuổi nữ chính, thích cô ấy, phải theo đuổi cô ấy. Anh chẳng cảm thấy vấn đề tuổi tác có gì lớn lao, mẹ mất sớm, bố tái vợ, ông bà cũng mất rồi, anh đã tự lập từ rất sớm, trưởng thành từ lâu rồi. Nam chính tràn đầy hơi thở thanh xuân, theo đuổi phải nói cho cô ấy biết, làm việc tốt không ngại khoe ra, chẳng có gì phải giấu diếm cả, phải cho cô ấy biết mình tốt chứ. Nam chính là tác giả cũng khá có tiếng bên nam tần, khá tội độc giả của anh ta, lúc anh ta vui thì anh ta viết một đống từ cảm xúc thăng hoa, lúc anh ta không vui thì một nhân vật tốt bỗng chốc ngoẻo rồi, không thì cũng hắc hoá. Hành trình theo đuổi vợ của nam chính tuy gian nan nhưng cũng có rất nhiều đường để phát???? lâu rồi mình mới đọc kiểu nam chính thoải mái tràn đầy hơi thở thanh trực thế này nên khá phấn khích???? lâu giờ toàn kiểu nam trầm tĩnh nên hơi nhàm. Mình chưa đọc xong nhưng vẫn mạnh dạn ngoi lên đề cử, bởi vì tin tưởng giọng văn của tác giả Hoài Tố. P.s: truyện nói về sự nghiệp của nữ chính khá kĩ. P.s2: Nữ chính không sạch. *** "Em lo lắng gì vậy? Dù có chuyện gì anh vẫn sẽ cùng em kết hôn." Ngoài cửa sổ mây đen vẫn chưa tam, xa xa vẫn còn tiếng sấm, Cố Thành ngồi dựa lên bệ cửa sổ, sau lưng là một màu đen mơ hồ nhìn không rõ vạn vật. Diệp Nùng nghe thấy câu nói này, liền biết tình yêu tám năm của cô đã đến lúc kết thúc. Cô ngồi một chỗ trầm mặc một hồi, sau đó đứng lên đi về phía tủ quần áo lấy ra vali du lịch, đem tất cả đồ dùng rửa mặt thiết yếu cùng quần áo để thay trong một tuần đặt vào, sau đó kéo khoá. Cố Thành cứ đứng một chỗ nhìn, trên người anh ta có chút mệt mỏi rã rời, gương mặt có chút bực bội cùng hối hận, cái gì cũng muốn, liền vươn tay muốn ngăn cô lại. Diệp Nùng thấy hành động của anh ta, mở miệng: "Chia tay đi." Cố Thành bất động, tay cứng đờ giữa không trung, tay kia vẫn còn cầm "Đầu sỏ", nếu như không phải Diệp Nùng cầm nhầm điện thoại, trông thấy tin nhắn kia, thì sẽ không có chuyện gì xảy ra cả. Đương nhiên anh ta phạm sai lầm rất nghiêm trọng, nhưng trong lòng anh ta nghĩ còn chưa nghiêm trọng đến mức muốn chia tay. Chẳng qua là cùng người khác phái tâm sự, anh ta còn chưa giẫm qua vạch rào kia, có thể Diệp Nùng bị việc này làm cho lo lắng, trước giờ không để ý lại bắt đầu nháo lớn như vậy. Cố Thành bước lên phía trước mấy bước, muốn biện hộ cho hành động của mình, làm mềm lòng Diệp Nùng: "Trong khoảng thời gian này áp lực công việc của chúng ta, anh chỉ là... Muốn giải toả một chút, em không cần thiết phải khoa trương như vậy." Anh ta thấy phản ứng của Diệp Nùng, trong lòng có chút mừng thầm, hoá ra cô vẫn quan tâm hắn. Trong hai năm này, tình cảm của hai người quá lâu, đã có khoảng thời gian, anh ta không cảm nhận được Diệp Nùng quan tâm anh ta. Diệp Nùng không nói gì, cô tiếp tục thu thập hành lý, lấy thêm một chiếc túi du lịch từ trên ban công, đem chăn màn và gối đầu của cô đặt vào. "Anh với cô ta chưa xảy ra bất cứ chuyện gì." Bọn hắn còn không có làm qua. Đối với Diệp Nùng mà nói, phát sinh chuyện gì chỉ là vấn đề thời gian, nên phát sinh đã phát sinh, cô không muốn tranh chấp, kỳ thật so Cố Thành cô càng mệt mỏi hơn, cả người bầm dập, trái tim chết lặng, ngoại trừ tín niệm ủng hộ, cái gì muốn bạo phát. Cô không muốn nghe Cố Thành nói đến chuyện trước đó, kéo vali mở cửa. Cố Thành kéo tay cô: "em đi đâu?" Diệp Nùng giương mắt, ánh mắt lạnh như băng, một lần nữa lặp lại quyết định của mình, giọng nói tựa như ánh mắt của cô, vô cùng lạnh nhạt: "Chúng ta chia tay." Anh ta kéo cô lại, tựa hồ chỉ muốn vớt vát một chút, anh ta còn không chịu tin tưởng Diệp Nùng muốn cùng anh ta chia tay, Diệp Nùng còn chưa có đi, anh ta đã buông tay xuống: "Em đi chỗ khác yên tĩnh một chút cũng tốt, ngày mai chúng ta lại nói." Diệp Nùng từ chối cho ý kiến, đã muốn chia tay, xác thực có thật rất nhiều chuyện cần bàn bạc, ví dụ như chia nhà như thế nào, quản lý công ty ra sao, còn có tiền tiết kiệm cùng tài sản chung.   Mời các bạn đón đọc Mr Thuốc Ngủ Của Tôi của tác giả Hoài Tố.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hào Môn Thiên Giới Tiền Thê: Anh Đừng Yêu Em - Nguyệt Hạ Hồn Tiêu
Truyện Hào Môn Thiên Giới Tiền Thê: Anh Đừng Yêu Em của tác giả Nguyệt Hạ Hồn Tiêu là một thể loại truyện ngôn tình, hôn nhân đô thị, ngược sủng đan xen, nam thâm tình, nữ mạnh mẽ. Cô bị anh trai hãm hại, bị đưa lên giường của một nam nhân xa lạ, cũng chính đêm hôm đó, cô thất thân, cha cô ở công trường đột nhiên rơi lầu rồi qua đời, mẹ cô bởi vì chịu cú sốc quá lớn mà bệnh tim tái phát, cô đã mất đi tất cả. Khi gần như tuyệt vọng, hắn xuất hiện giống như một vị thần và đưa ra thỏa thuần.  Hắn nói: "Tôi cần một người vợ biết vâng lời!" Cô nói: "Tôi đồng ý, miễn là có tiền!" Vì vậy, ở Lạc Thành, Giản Mạt trở thành người vợ bí mật của Cố Bắc Thần. *** Giản Mạt chỉ nằm trong lòng Cố Bắc Thần vùi mặt sâu vào ngực hắn, không nói lời nào. Cố Bắc Thần âm thầm khẽ thở dài, cảm thấy trong lòng phảng phất có thứ gì đó thay đổi... Nhưng rốt cuộc là cái gì thay đổi, hắn cũng không nghiêm túc suy nghĩ đến. "Đinh" một tiếng truyền đến, thang máy đã đến tầng cao nhất. Ấn mật mã, mở cửa bước vào trong, Cố Bắc Thần nhìn xung quanh một vòng, sau đó cầm điều khiển từ xa mở máy điều hòa, đem Giản Mạt ôm thẳng vào phòng tắm: "Tắm nước nóng một chút trước đã..." Thanh âm của hắn trầm thấp, nói xong, liếc nhìn đôi mắt đỏ hồng của Giản Mạt một cái, xoay người ra khỏi phòng tắm. Giản Mạt đảo đảo con người, cười tự giễu, cảm thấy mình càng lúc càng khác người... Bời vì dạ dày còn đang co rút từng đợt đau đớn, cộng them việc mắc mưa khi say rượu, đầu càng đau lợi hại, Giản Mạt cũng chỉ tùy tiện rửa mình một chút liền khoác áo choàng tắm ra ngoài. Cố Bắc Thần không có ở phòng ngủ, Giản Mạt lúc này đang khó chịu trong người nên cũng không có tâm tình đế ý đến việc hắn đã đi hay chưa, chỉ nằm bò trên giường ngủ, cầm lấy một cái gối đặt ở dạ dày, nhẩn nhịn cơn đau. Cũng không biết đã qua bao lâu, ngay lúc đầu óc Giản Mạt có chút mơ mơ hồ hồ, cửa phòng ngủ bị mở ra, Cố Bắc Thần trong tay bưng một cái bát đi đến... Mời các bạn đón đọc Hào Môn Thiên Giới Tiền Thê: Anh Đừng Yêu Em của tác giả Nguyệt Hạ Hồn Tiêu.
Độc Dược Phòng Bán Vé - Ức Cẩm
Cô là diễn viên xuất sắc có tài năng, tỏa sáng lộng lẫy, xinh đẹp lại tao nhã Không thiếu kẻ rỗi hơi, ganh tị với cô, ai chẳng biết sau lớp hóa trang rực rỡ muôn màu đó, nụ cười của họ lại có bao nhiêu phần chân thật chứ Hừ Cô cũng không thèm so đo Ở giới showbiz này, ai chẳng phải đóng kịch cho tốt, cô cũng không ngoại lệ, các người ton hót, cô sẽ cố vờ e lệ, dịu dàng chấp nhận, các người dọa nạt, cô sẽ run rẩy đáng thương tranh thủ sự đồng tình, kẻ muốn sờ mó đụng chạm, cô còn có thể trả đũa cho hắn tím tái mặt mày, mất mặt ê chề Muốn đấu với diễn viên như cô sao, về mà luyện lại trước gương 1000 lần đi nhé Còn dám đồn thổi rằng cô đi đường tắt Nói ra thật nực cười Quá thừa đi! Trong phạm vi nào đó, có nữ minh tinh nào có thể dũng cảm đứng ra vỗ ngực nói: "Tôi cho tới bây giờ chưa từng dựa vào mối quan hệ với cấp trên! E rằng vỗ ngực cũng chẳng có tiếng kêu, trái lại còn làm xẹp xuống đám si-li-con trong ngực ấy!" *** Ở lễ trao giải Kim Linh chuyên nghiệp này, truyền thông cũng không hỏi những vấn đề quá thấp hèn, nhưng dù vậy họ vẫn rất quan tâm đến hôn lễ của Mạch Nhiên và Thẩm Lâm Kỳ. "Xin hỏi hai người dự định bao giờ cử hành hôn lễ?" "Hôn lễ có mời giới truyền thông đến dự không?" "Hai vị đều có weibo, xin hỏi có truyền trực tiếp lên weibo không?" Họ hỏi nhiều đến mức khiến Mạch Nhiên choáng váng đầu óc. Đợi đến khi buổi lễ bắt đầu, cô mới lấy lại tinh thần, lôi tay Thẩm Lâm Kỳ hỏi, thấp giọng oán giận: "Kết hôn sao phiền phức như vậy?" "Như vậy mà cũng ngại phiền phức, sau này sinh con thì sao hả?" "Ai nói sẽ sinh con cho anh chứ!" Mạch Nhiên lầu bầu, không để ý tới Thẩm Lâm Kỳ nữa. Anh khẽ cười: "Chúng ta đánh cuộc nhé?" "Cược cái gì?" Mạch Nhiên hiếu kỳ ngẩng đầu nhìn anh. "Giải thưởng Kim Linh lần này, anh cá là em giành được." ... Mời các bạn đón đọc Độc Dược Phòng Bán Vé của tác giả Ức Cẩm.
Ngày Tháng Trắc Trở - Thiên Như Ngọc
Hằng đêm trước khi đi ngủ, Thừa tướng Tạ Thù đều phải nhắc nhở bản thân mình ba điều: Một, phải cẩn thận Vũ Lăng vương. Hai, vẫn là cẩn thận khi đụng phải Vũ Lăng Vương. Ba, trước khi lâm triều phải bó ngực. *** Tại quận Vũ Lăng, hai năm liền mùa đông đều có đại tuyết cuồng thổi, lạnh lẽo ẩm thấp đến độ người ta khớp hàm run lập cập. Vài loại hoa cỏ đại thụ trân quý trong phủ đều chờ chăm nom, quản gia có chút sốt ruột, cầm sổ theo sau Tạ Thù vòng vèo khắp phủ. “Vương phi, ngài xem liệu có cần mời người làm giúp?” “Vương phi, ngài xem cần chi bao nhiêu ngân lượng thì được?” “Vương phi………………” ... Mời các bạn đón đọc Ngày Tháng Trắc Trở của tác giả Thiên Như Ngọc.
Nữ Ân Sư - Thiên Như Ngọc
"Người làm thầy là người truyền đạo, dạy nghề, giải thích nghi hoặc cho học trò của mình". "Bản vương có một chuyện nghi hoặc, chỉ có ân sư đích thân truyền dạy mới có thể giải hoặc". *** Nghe Tư Mã Tấn nói vậy, Kỳ Phong và Cố Trình bên ngoài bình phong mới biết xảy ra chuyện gì, lập tức quỳ xuống đất, đồng thanh kêu lên: “Điện hạ ngọc thể quý giá, sao có thể để người khác khinh nhờn được...”   Hai mắt Bạch Đàn cong như trăng non: “Bọn chúng nói đúng, điện hạ là ngọc thể hoàng gia, tại hạ không dám khinh nhờn, càng không dám thật sự lột da điện hạ”.   Dường như đã đoán trước nàng có hậu chiêu, Tư Mã Tấn bình tĩnh nhặt áo sam lên khoác vào người: “Cần gì cứ nói thẳng đi”.   Bạch Đàn phe phẩy quạt lông, vẻ mặt nghiêm nghị: “Ta cần điện hạ bái ta làm thầy, sau này tiếp nhận sự dạy bảo của ta”.   Trong trướng cực kì Tư Mã Tấn. Tư Mã Tấn không lên tiếng, còn hai người bên ngoài chỉ sợ đã hóa đá rồi.   Bạch Đàn nói xong chính mình cũng cảm thấy kinh hãi. Nàng lại định thu nhận gã sát thần này làm học trò hay sao? Đúng là kích động quá mức rồi! ... Mời các bạn đón đọc ​Nữ Ân Sư của tác giả Thiên Như Ngọc.