Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bất Báo

Trong năm đó thì Triệu Trạch có những tài năng gì ưu tú thì hắn đã bộc lộ ra hết để trong rất nhiều nhân tài cậu có thể hoàn thành tốt cuộc khảo sát của cấp trên mình một cách xuất sắc nhất. Mục đích cuối cùng của cậu là để được trở lại tổ chức với phong thái ung dung và được sự kính ngưỡng của vô số người. Rốt cuộc cậu ta làm sao mà hoàn thành được nhiệm vụ của mình đã trở thành đề tài nóng sốt để mọi người thảo luận, nhưng cuối cùng đó vẫn là một bí ẩn. Nhưng hai năm sau, khi công việc chính được chuyển dời qua khu chín, Thiệu Trạch lại cảm thấy báo ứng tới rồi. Cảnh Hạo mỉm cười, chữ từ kẽ răng thoát ra “Lâu rồi không gặp, hai năm qua không có lúc nào là tôi không nhớ đến em hết.” Thiệu Trạch chậm rãi uống một ngụm trà “Xin lỗi, gió lớn quá, tôi nghe không rõ.” *** Mình chưa thấy bộ nào thụ thông minh tài giỏi như bộ này, anh công cũng thuộc loại bá đạo ngầu lòi ra mà vẫn bị em nó xoay như chong chóng. Nội dung hắc bang đấu trí oánh nhau cực ổn, có nhiều tình tiết gây hài, nhưng cái làm mình ấn tượng nhất trong truyện là cảnh xôi thịt bảy ngày bảy đêm =))) ôi giời thể loại ABO mà lại, xôi thịt chất thôi rồi. Đặc biệt là với em thụ cường như này, đọc cảnh anh công đè được ẻm mà thấy thành tựu lắm, mừng thay cho anh công luôn =)) *** Thụ là một omega giả làm beta, tham gia thi tuyển vào tầng trung tâm của tổ chức. Vòng thi cuối: kiếm 8tr888 trong một tuần với 1000đ có sẵn. Thụ dùng tiền đi thăm dò tin tức rồi quyết định giả gái tham gia vào lễ kết hôn của gia chủ Lý gia. Tại đó, thụ gặp công, hai người tham gia vào một vụ cá cược: trong vòng nửa tháng, thụ làm công yêu thụ thì sẽ lấy đc 10tr đồng. Trong vòng nửa tháng đó, thụ làm đủ mọi cách để kiếm tiền nhưng bị công lấy hết =))))))))))) công yêu thụ mà ko nói, sợ nói rồi thụ lấy đc tiền thì bỏ đi mất. Cuối cùng, thụ lừa tiền cha hôn thê của công, ôm tiền trốn =))))))))))) Hai năm sau, thụ đã làm trên tầng trung tâm tổ chức, thân phận thật là con ông chủ tổ chức. Ba thụ biết đc chuyện của hai người nên cho thụ qua khu của công quản lý công việc mới (mang tiếng quản lý nhưng thực ra là bán con trá hình =)))))))))))) Hai người gặp lại nhau, công từ thái độ lãnh đam chuyển sang nhiệt tình theo đuổi thụ nên thụ không tin =)))))))))))) nhưng cuối cùng cũng dụ đc thụ về nhà mình (sau khi dùng đủ trò mèo =))))))))) Thụ phải giải quyết công việc cá nhân, bị thương chảy nhiều máu làm lộ ra chất dẫn dụ omega và thân phận thật của mình (bí mật!!!). Do chất dẫn dụ bị che dấu quá lâu nên khi bị lộ ra trực tiếp dẫn tới kì phát tình, nhưng ko thể đánh dấu liền vì có thể nguy hiểm đến tính mạng. Sau một khoảng tgian ngắn, thụ tiến vào kì phát tình và được (tất nhiên) công đánh dấu, 7 ngày lận nha~~~ Công và thụ tìm cách giết Thiệu Tu Dung – cậu của thụ. Là người luôn muốn bắt thụ lấy tuyến omega. Ông này thương ba của thụ nên tìm mọi cách thu hút sự chú ý và muốn bắt cha thụ về ở với mình. Nhờ sự ra mặt của ông ngoại thụ, ba thụ và Thiệu Tu Dung ở với nhau nửa tháng, ba thụ chỉ yêu mẹ thụ nên ko chấp nhận TTD còn TTD quá cố chấp nên tìm cách tự sát chung với ba thụ + công + thụ. Mọi người đều được cứu sống, TTD bị thôi miên cho quên đi tình cảm với ba thụ. Sau khi vết thương lành, công thụ tổ chức đám cưới _________________________ Nhận xét cá nhân: Thể loại truyện là ABO, thụ O công A nhưng thụ rất mạnh mẽ, thông minh. Bản thân mình rất thụ như vậy, công thì đủ ôn nhu với thụ, đủ quyết đoán với những quyết định, đủ lãnh đam với những người cần phải lãnh đạm. Mặc dù công yêu thụ từ bé nhưng khi gặp lại, công hoàn toàn yêu chính con người thụ chứ ko phải hình bóng giả tạo trong quá khứ. Chuyện tình cảm hai người ko phải quá chậm, cũng ko quá nhanh mà nó đến một cách rất tự nhiên, ko gò bó, ép buộc nhưng lại gắn bó một cách sâu sắc. Trái với chuyện tình của công và thụ thì tình yêu đơn phương của TTD rất day dứt đau khổ. dẫu biết yêu đơn phương lúc nào cũng khổ mà cái người ấy lại chính là em rể của mình. Tôi nhớ ông từng nói đại loại rằng: Nếu Tiểu Nhu (mẹ của tiểu thụ) còn sống ông đã ko làm tới mức như vậy, nhưng tại sao Tiểu Nhu lại chết. Đúng vậy, nếu bà ấy ko chết thì có lẽ ông và Cố Tiêu vẫn là bạn tốt, có lẽ quan hệ của ông với cháu mình ko phải là ngươi sống ta chết,… Tới khi bị thôi miên quên mất tình cảm ấy rồi, ông lai “cảm thấy… dường như mình đã chết đi.” Truyện khá là hài hước, rất thích hợp cho những bạn muốn đọc truyện sâu sắc, chú ý vào nội dung tình tiết. Truyện khá dài (78 chương) nhưng khi đã bắt đầu đọc rồi là không thể nào dứt ra giữa chừng được cộng thêm một bản edit quá mượt của editor. Bảo đảm rằng bạn sẽ không hối hận đâu. TRUYỆN NÊN ĐỌC *** Văn án: Năm đó, Thiệu Trạch bộc lộ hết tài năng trong rất nhiều nhân tài, hoàn thành khảo hạch của cấp trên một cách hoàn hảo, rồi trở lại tổ chức với phong thái tao nhã mà không bị thương chút nào, nhận được sự sùng bái kính trọng của vô số người. Rốt cuộc cậu ta làm sao mà hoàn thành được nhiệm vụ của mình đã trở thành đề tài nóng sốt để mọi người thảo luận, nhưng cuối cùng đó vẫn là một bí ẩn. Nhưng hai năm sau, khi công việc chính được chuyển dời qua khu chín, Thiệu Trạch lại cảm thấy báo ứng tới rồi. Cảnh Hạo mỉm cười, chữ từ kẽ răng thoát ra “Lâu rồi không gặp, hai năm qua không có lúc nào là tôi không nhớ đến em hết.” Cái tên Nhất Thế Hoa Thường quả thực luôn gây cho mình thiện cảm và niềm tin tưởng, chỉ cần đọc văn án và phần giới thiệu ưng ý thì chắc chắn đó sẽ là một câu chuyện thú vị. Và … niềm tin của mình không hề sai. Gặp gỡ tác giả qua bộ truyện “Thế giới này điên rồi”, đến bây giờ khi đến với bộ truyện thứ hai là “Bất báo” vẫn đưa mình đến nhiều cảm xúc để lập tức viết review ngay. Lấy bối cảnh của thế giới ABO, khi khái niệm quốc gia dần trở nên mờ nhạt. Chiến tranh giành quyền lực nổi lên liên miên, các nước nhỏ buộc lòng phải liên kết để chống lại sự chi phối của nước lớn, việc kinh doanh vũ khí dần ăn nên làm ra, và thế giới ngầm nổi lên, những tập đoàn kinh doanh đứng sau hình dáng của chính trị mới là người chi phối thực sự. Thế giới được chia thành các khu từ khu 1 đến khu 12. Truyện bắt đầu bằng cuộc khảo sát thành viên mới của tập đoàn tình báo DR. Ở đó, khi các thí sinh dốc sức để đi đến đích cuối cùng, trong một cuộc thi tàn khốc đến nỗi mà tỉ lệ loại mỗi vòng là 90%, đồng nghĩa với việc chỉ có 1 người được chọn, thì Thiệu Trạch lại hoàn toàn nhởn nhơ, phong thái ung dung không màng. Xem thử xem nhiệm vụ cuối cùng biến thái cỡ nào nhé, ấy vậy mà Thiệu Trạch vẫn “bình chân như vại”. *** (Trích đoạn) “Không có vũ khí, không có thân phận, trong vòng một tuần, với một ngàn đồng phí sinh hoạt để kiếm tám triệu tám trăm tám mươi ngàn đồng.” “Chúng tôi sẽ không cung cấp vũ khí, nếu cần thì phải tự tìm cách chuẩn bị, không có thân phận nghĩa là toàn bộ thân phận hiện nay ở tổ chức của các cậu đều bị xóa bỏ, hơn nữa chúng tôi sẽ không cung cấp các giấy tờ khác.” Mọi người trầm mặc, ý tứ chính là biến họ thành người không có hộ tịch, ngay cả khách sạn cũng không ở được, vậy họ phải đi đâu? Ngủ dưới gầm cầu sao? “Còn ba việc phải chú ý.” Vị giám khảo nói “Thứ nhất, tám triệu tám trăm tám mươi ngàn đồng tiền mặt, thứ hai nhất định phải do người ta tự nguyện cho, thứ ba, không được tới sòng bạc kiếm.” Một nhiệm vụ biến thái với độ khó cao đến bất ngờ như vậy, ấy thế mà Thiệu Trạch đã có thể ung dung thực hiện thành công, trên mình không mảy may mang theo một vết thương nào, đã vậy cũng không chịu một chút khổ cục. Bộ dáng lúc nào cũng giữ vẻ ung dung, bình tĩnh, thực khiến người khác tức chết! Vậy anh ta đã làm cách nào? Nếu bạn tò mò thì hãy mau mau mở truyện ra đọc đi nè, bạn sẽ thấy được đủ đầy những chiêu trò mánh khóe cao tay, kĩ năng hạng nhất và đầu óc thông minh có thể tính toán xa hàng trăm cây số của Thiệu Trạch. Nhưng Đó chỉ mới là phần mở màn của câu chuyện. Có một câu nói rất hay rằng “Người ta thường nghĩ rằng không có quả báo bởi vì quả báo thường đến muộn”. Chiến thắng cuộc khảo sát quá vẻ vang, Thiệu Trạch không biết rằng tương lai với đầy những biến cố, những khúc ngoặt không ngờ sẽ quyết định cuộc đời cậu vẫn đang chờ ở phía trước! Câu chuyện này ấn tượng ở chỗ Thứ 1, bạn có biết trò chơi mở một chiếc hộp to ra có một chiếc hộp nhỏ bên trong, rồi lại một chiếc hộp nhỏ bên trong, rồi lại một chiếc hộp nhỏ bên trong … cứ thế khiến người ta phải tò mò mà đi đến cuối không. Tác giả cũng đặt ra một bí mật lớn, được che đậy bằng rất nhiều chiếc hộp to khác, mà đến khi bạn nghĩ đã mở được nó rồi, tác giả sẽ ha ha mà trêu bạn “chưa đúng đâu cưng” Thứ 2, giọng văn hài hước đúng chất Nhất Thế Hoa Thường. Thật ra có rất nhiều tác giả có phong cách hài hước và mình cũng từng review nhiều rồi, nhưng mỗi tác giả lại có một nét riêng. Sự hài hước của Nhất Thế Hoa Thường là những điều trái tự nhiên nhưng không đơn giản chỉ có thế. Đằng sau sự hài hước sẽ luôn có một hàm nghĩa nào đó, một lợi thế nào đó mà phải đọc ta mới biết được. Tác giả tạo ra những con người vừa điên, vừa tỉnh, khó lòng đoán được Thứ 3, cách miêu tả tình cảm ngọt như mía lùi. Dù điên đấy, gây cấn đấy, hài hước đấy, nhưng chất tình trong truyện vẫn rất đậm đà. Sự thân mật, sự ý lại của họ dành cho nhau luôn khiến trái tim đọc giả thổn thức. Vì nhân vật Thiệu Trạch được xây dựng quá mạnh mẽ, quá tài năng, nên mỗi khi thấy anh như chim nhỏ nép bên người mình yêu liền gây ra hiệu ứng cảm động. Thậm chí, mình đã nghĩ mình bị lây mất sự biến thái của tác giả rồi, khi mà nghĩ đến cảnh một Thiệu Trạch cường như thế bị chinh phục bỗng cảm thấy thất hưng phấn và chờ đợi. Thứ 4, nhân vật chính thụ siêu cường, công cũng không kém cạnh đáng để bảo vệ thụ, rất nhiều nhân vật phụ nhưng ai cũng có màu sắc riêng của mình, ai cũng sẽ để lại cho người đọc ấn tượng riêng biệt. Thứ 5, xôi thịt chất lượng đã được kiểm duyệt an toàn thực phẩm Cuối cùng, đây là một câu chuyện ngọt ngào, và kết thúc của nó cũng sẽ rất ngọt ngào, ít nhất là kết cục tốt đẹp cho tất cả mọi người. Chúc bạn đọc truyện vui nhé!   Mời các bạn đón đọc Bất Báo của tác giả Nhất Thế Hoa Thường.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đừng Buông Tay Em (Mười Năm) - Tuyết Tiểu Thiền
Đừng buông tay em là một câu chuyện tình yêu đầy đắm say và cũng đầy mơ mộng của Vu Bắc Bắc, một cô gái Hàng Châu bình dị yêu văn chương và chàng trai tài hoa Sở Giang Nam. Câu chuyện bắt đầu từ một hiểu lầm nho nhỏ khi Vu Bắc Bắc thay bạn thân của mình là Khả Liên đưa thư tình cho Sở Giang Nam. Sở Giang Nam vốn đã để ý Vu Bắc Bắc từ lâu qua những bài thơ của cô trên báo trường, giờ nhận được thư của cô cậu vô cùng vui sướng. Khi được cậu bày tỏ tình cảm, cô rất khó xử bởi bản thân cô nhận ra mình cũng dành cho Sở Giang Nam những tình cảm đặc biệt. Giữa tình yêu với Sở Giang Nam và tình bạn thân thiết với Khả Liên, Vu Bắc Bắc sẽ làm thế nào đây. *** Tôi đeo nhẫn cưới lên tay, mở cuốn album ra, một lớp bụi rất dày phủ bên ngoài, nhìn thấy bản thân mình lúc hai mươi mốt tuổi, nét mặt tươi tắn đang tựa vào người Sở Giang Nam, hai đứa đang cười rất tình tứ, tình tứ đến mức như đang diễn một cảnh trong phim vậy. Bắc Kinh, mùa xuân. Tôi đi tìm Mùa xuân Paris, ảnh viện mà năm năm trước chúng tôi chụp ảnh cưới. Năm năm, rất dài phải không? Tại sao trong mắt tôi, như mới hôm qua, đêm hôm đó, ký ức tôi như mới, dường như vừa mới bước ra từ cổng ảnh viện vậy, chúng tôi chụp ảnh thẻ để dùng khi đăng ký kết hôn, chúng tôi còn đến nhà hàng “Mì yêu mì” để ăn mì và uống rượu, đêm hôm đó, tôi đã trở thành cô dâu của Sở Giang Nam. Tại sao tôi không tìm được ảnh viện Mùa xuân Paris?   Mời các bạn đón đọc Đừng Buông Tay Em (Mười Năm) của tác giả Tuyết Tiểu Thiền.
Lụa Đỏ - Trầm Nhược Thư
Ngày ấy, trong bóng chiều tà, Trình Lộc đã nói với nàng… “Chờ khi chúng ta thành thân, ta sẽ treo đèn lồng bằng lụa đỏ trải dài từ nhà muội đến nhà của ta, không, là nhà của chúng ta, được không?!” Màu đỏ vốn là màu sắc mà nàng yêu thích… Còn hôm nay, trên con đường lớn nhất thị trấn, một chuỗi đèn lồng bằng lụa đỏ lay động trong gió, nhuộm cả một vùng trời… Hắn đã thực hiện lời nói của mình, chỉ có điều… tân nương của hắn lại là một người khác. Giữa sắc đỏ từ những chiếc đèn lồng bằng lụa ấy, trời cao lại như trêu đùa nàng, để nàng gặp được một người, đại thiếu gia của Vân phủ. Hắn là đại thiếu gia của Vân phủ, một thiếu gia cao cao tại thượng, lại là anh của tân nương Trình Lộc, vốn dĩ giữa nàng và hắn sẽ chẳng liên quan gì với nhau, lại vì một chiếc vòng ngọc và một câu nói của nàng mà dây dưa cả cuộc đời… Nàng cười, cũng không nhìn hắn: “Đúng là ta nhặt được một chuỗi ngọc, nhưng tại sao ta phải tin rằng đó là của huynh?” “Cô nương muốn đưa ra điều kiện? Cần bao nhiêu bạc?” “Bạc? Vân phủ các người dù sao cũng có rất nhiều bạc, có cái gì mà không thể dùng bạc để giải quyết.” Hắn có chút không kiên nhẫn: “Vậy cô nương muốn điều gì?” “Ta muốn cái gì? Ta muốn gả vào Vân phủ, ta muốn huynh treo đèn lồng lụa đỏ kéo dài từ nhà ta đến Vân phủ, có thể sao?” ***  Ấn tượng của tớ khi đọc xong tác phẩm Lụa đỏ của Trầm Nhược Thư, đó là nữ chính thật may mắn. Nàng không phải trải qua bao nhiêu đau khổ hay bất hạnh để tìm được người yêu thương mình, nàng cũng không phải tranh đấu vì thứ mình yêu thương. Chỉ đơn giản nhẹ nhàng cảm nhận thấy, nhẹ nhàng có được.  Trình Lộc là thanh mai trúc mã của nàng, trong thời thanh xuân đã ở bên nàng, giúp nàng vượt qua những tháng năm khó khăn không có cha ở cạnh, cho nàng một lời hẹn ước: “Chờ khi chúng ta thành thân, ta sẽ treo đèn lồng bằng lụa đỏ trải dài từ nhà nàng đến nhà của ta, không, là nhà của chúng ta, được không?” Nhưng chỉ tiếc, lời hứa càng đẹp, càng khó được viên mãn. Trình Lộc thực hiện lời hứa, cùng với một tân nương khác, bỏ lại nàng với những câu hỏi.  Trong lúc nàng đau khổ vì người xưa, nàng gặp chàng – đại thiếu gia của Vân phủ, nàng vì muốn tìm cơ hội để hỏi Trình Lộc tại sao lại đối xử với nàng như thế, đã dùng chuỗi ngọc của chàng đổi lấy một danh phận trong Vân phủ.  Phu quân của nàng là chàng – nói rằng chỉ có thể cho nàng một danh phận.  Nhưng chàng – nhẹ nhàng như ngọc, dịu dàng, ấm áp ở bên cạnh mỗi khi nàng bối rối vì người xưa, chẳng biết từ bao giờ khiến nàng dần dần quên đi ngọt ngào ở quá khứ, đưa chàng vào trái tim mình. Chàng đã nói: “Nếu đã biết, vậy thì dần dần quên đi! Khi đã quên, sẽ tốt hơn!”  Không ngọt ngào như lời hẹn ước của Trình Lộc dành cho nàng, chàng lại chỉ nói: “Ta ở đây, nàng đừng sợ!” Không hoa mỹ, nhưng chàng đã luôn làm được.  Lời văn của Trầm Nhược Thư thiên về tả, có chút nhẹ nhàng, từ từ ngấm sâu vào lòng người đọc. Một chút day dứt, một chút nuối tiếc, và muôn vàn ngọt ngào … đảm bảo sẽ không khiến bạn mệt tim hay thất vọng. *** Sau khi tạ từ đội tiêu vận, bọn họ ở lại khách điếm của thị trấn nghỉ ngơi vài ngày, sau đó lại lên đường. Xe ngựa chạy rất chậm trên con đường lớn, bởi vì vừa trải qua chuyện kinh động như vậy, hắn và nàng đều mệt mỏi, người mệt, tâm cũng mệt. Hắn tựa người vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần, nàng tựa đầu lên vai hắn, giữa đôi mày là nét mệt nhọc lờ mờ. Bỗng nhiên nàng cử động, mở mắt nhìn hắn>ưng lại không nói gì. "Làm sao vậy?" Đôi mắt hắn vẫn còn nhắm, nhưng dường như nhận ra cử động của nàng, "Có việc gì vậy?" "Ơ . . ." Nàng nói, "Ta đang nghĩ . . .nghĩ chúng ta khi nào thì đến nhà." "Nhanh thôi." Hắn khẽ nói, "Hai ngày nữa là đến." "Ơ . . ." "Còn có việc gì sao?" "Ah . . . Không phải huynh có một chiếc vòng ngọc sao? Tại sao huynh không đeo?" "Cái vòng . . . không phải để ta đeo." "Ơ. . ." "Còn có chuyện khác sao?" "À . . . Không còn . . ." Nàng ngẫm nghĩ, hay là không hỏi. Thế nhưng cuối cùng hắn lại mở mắt, khẽ động, sau đó đeo một món đồ lạnh lẽo lên cổ tay của nàng. "Chiếc vòng?" nàng kinh ngạc nhìn xuống, "Cho ta?" "Ừ." Hắn khẽ nói, "Vốn định về nhà sẽ cho nàng, nhưng nếu nàng hỏi, vậy thì đưa trước cho nàng ." Bỗng nhiên, nàng không biết phải làm sao: "Ta . . . Ta không có ý này . . ." "Ta biết." Hắn khẽ cười, nhẹ nhàng phủ tay lên bàn tay nàng, "Ta biết nàng có điều nghi hoặc, nhưng đó đều quá khứ, hơn nữa, thật sự cũng không có gì." "Mục Ngạn là con nuôi của thúc phục, khi hắn và Tiểu Cảnh còn chưa thành thân thì đã ở tại Mộ Cảnh Viên, bởi vì Tiểu Cảnh thích cho nên mới lấy tên này. Sở dĩ ở Vân phủ có một đình viện cùng tên, cũng vì bọn họ đã từng nói qua muốn tất cả ở cùng với nhau, nhưng sau đó lại thích không khí cảnh vật ở trên núi, thế là cuối cùng cũng dời lên núi, đình viện ở Vân phủ liền tạm thời bị bỏ hoang, sau này nàng đến nên để lại nơi đó cho nàng." Lời nói của hắn rất chậm rất nhẹ, giống như một khúc ca xa xăm mờ ảo, trầm thấp cất lên ở bên tai nàng. "Về phần chiếc vòng ngọc này . . ." Hắn cầm tay nàng, mỉm cười, "Là do một trưởng bối rất tôn kính trong gia tộc tặng, từ nhỏ ta đã mang theo, Tiểu Cảnh từng muốn ta cho nàng ấy, nhưng ta đã nói, chỉ có thê tử của ta mới có thể đeo, nàng hình như . . .hình như có chút canh cánh trong lòng . . ." "Thì ra là vậy . . ." Nàng ngượng ngùng mỉm cười, "Ta còn tưởng rằng . . ." "Nếu đã là quá khứ, cũng đừng tiếp tục suy nghĩ." Hắn khẽ nói, "Hiện tại, nàng cũng có thể tặng ta một vật gì đó để trao đổi đi." Trao đổi? Nàng ngẫm nghĩ, cẩn thận lấy ra túi hương luôn để ở bên người: "Ta chỉ có cái này . . ." "Ừ, rất thơm, là hương hoa Sơn chi ta thích; hoa văn cũng rất đẹp, là Lưu Vân." Hắn giữ túi hương ở trong lòng bàn tay, cúi đầu nhẹ ngửi. Dáng vẻ của hắn, giống như đang thưởng thức một loại trân bảo quý hiếm, vừa cẩn thận vừa yêu thích không buông. Trong lòng nàng ấm áp, nhỏ giọng nói: "Cái này của ta . . . không đáng tiền." "Đúng là không đáng tiền." Hắn gật đầu, "Mũi thêu không tệ, nhưng chất vải lại không được tốt, hình như còn có chút phai màu. Chủ yếu là, ở đâu cũng có thể mua được." "Vậy sao?" Nàng có phần không vui, vươn tay đoạt lấy, "Vậy trả lại cho ta!" Thế nhưng hắn đã nhanh tay thu hồi: "Trước giữ vật này, sau này đổi một vật đáng giá hơn." Nàng vừa buồn bực vừa buồn cười nhìn hắn: "Đáng ghét!" Hắn mỉm cười nhìn nàng, gương mặt nàng ửng hồng, lại nhỏ giọng lầm bầm: "Đáng ghét." "Không đáng ghét." Bỗng nhiên hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, "Một chút cũng không đáng ghét, rất thích, vô cùng thích." ... Mời các bạn đón đọc Lụa Đỏ của tác giả Trầm Nhược Thư.
Danh Môn Độc Sủng - Hoa Đào Dẫn
Văn án “Kiếp trước, vì cái gọi là tình yêu, Phùng Vân Hi từ bỏ boss của mình, buông xuôi tiền đồ sáng lạn của bản thân. Kết quả là, ngay cả mạng nhỏ cũng không còn. Sau khi sống lại, cô chỉ muốn ngoan ngoãn ở bên cạnh kim chủ nhà cô mà thôi, không muốn yêu đương cuồng nhiệt gì nữa. Kết quả ư? Cô trở thành bảo bối của kim chủ nhà cô luôn rồi” *** Khi đọc văn án, chắc hẳn các bạn cũng đã tưởng tượng ra nội dung của câu chuyện này rồi phải không nào? Đây đơn giản là một câu chuyện rất quen thuộc, cô gái nhỏ trùng sinh, nhận ra sai lầm kiếp trước của mình, quyết tâm thay đổi và ở bên kim chủ thâm tình. Và sau đó là những tháng ngày sủng, sủng vô hạn. Phùng Vân Hi là một diễn viên đang nổi. Mặc dù chưa đạt được giải thưởng gì danh giá, nhưng nhờ có kim chủ Thẩm Tử Mặc đứng đằng sau nên hầu hết các bộ phim cô nhận đều thành công giành được vai nữ chính. Vậy mà, giữa lúc tiền đồ đang rực rỡ, cô lại phải lòng chàng diễn viên Tô Duệ, chấp nhận từ bỏ ánh hào quang để vun vén cho danh tiếng của hắn. Nhưng thật không may, Tô Duệ lại là một tên cặn bã, khi cô còn nổi tiếng thì ở bên cô, khi cô sa sút thì đi theo người mới. Phùng Vân Hi chết đi trong đau khổ. Kiếp này, sống lại khi chưa gặp phải Tô Duệ, Phùng Vân Hi cảm thấy mình may mắn biết chừng nào. Lần này, cô sẽ sống thật tốt, sẽ không ngu ngốc đi theo thứ gọi là “tình yêu đích thực” nữa, sẽ ngoan ngoãn ở bên kim chủ nhà cô, sống một cuộc đời thật hạnh phúc. Phùng Vân Hi và Thẩm Tử Mặc quen biết nhau do không cẩn thận phát sinh tình một đêm, từ đó mà dây dưa không dứt. Thẩm Tử Mặc làm ông chủ đầu tư đứng đằng sau Phùng Vân Hi, chỉ cần cô thích, anh sẵn sàng dùng mọi mối quan hệ để giành được vai chính cho cô, đưa cô lên đỉnh cao của ánh hào quang. Quan hệ của cả hai cứ mập mờ như vậy cho đến khi Phùng Vân Hi trùng sinh trở lại. Sau khi sống lại, Phùng Vân Hi mới nhận ra mình cần Thẩm Tử Mặc, chỉ có Thẩm Tử Mặc mới là bến đỗ an toàn trong cuộc đời cô. Cô cần anh và cô không thể rời xa anh. Từ ý nghĩ ban đầu có phần thực dụng ấy, cô gái nhỏ dần dần tiến đến bên Thẩm Tử Mặc, để rồi tình yêu bắt đầu lúc nào không hay. Khi phát hiện ra mình yêu anh, cô lại không muốn dựa dẫm vào anh, muốn tự mình giải quyết những vấn đề của bản thân. Và rồi, cô bắt đầu trưởng thành, mạnh mẽ và độc lập, để có thể cùng anh sánh bước mai sau. Còn Thẩm Tử Mặc thì sao, anh đã yêu Phùng Vân Hi ngay từ những ngày đầu gặp gỡ. Nhưng anh không hề muốn ép buộc cô, anh chỉ làm người đứng ở phía sau nâng đỡ cô, cho cô tất cả những gì cô muốn. Kiếp trước, khi cô muốn rời đi để đến bên Tô Duệ, anh đã chấp nhận buông tay, để rồi khi cô khốn khó nhất, chính anh lại đưa tay ra giúp đỡ cô. Kiếp này, chỉ cần cô nguyện ý, anh sẽ làm tất cả vì cô. Chỉ cần cô bước về phía anh một bước, anh sẽ không ngần ngại mà bước những bước còn lại đến cùng cô, che chở cho cô, nắm tay cô viết nên một câu chuyện tình yêu lãng mạn, hạnh phúc về sau. "Danh môn độc sủng" là một câu chuyện nhẹ nhàng vui vẻ, theo tôi thì khá khác lạ trong thể loại trùng sinh bây giờ. Bởi vì từ trước đến nay, tôi đã từng nghĩ rằng bất cứ truyện trùng sinh nào đều theo motif kiếp trước chết oan thì kiếp này sẽ phải là sống lại để trả thù, rồi sẽ có những màn đấu đá, tranh đua. Đó là lý do mà tôi rất ít khi đọc truyện trùng sinh và khá “dị ứng” với thể loại này. Nhưng “Danh môn độc sủng” đã cho tôi một cái nhìn rất khác. Không có những màn âm mưu trả thù lẫn nhau, không có những lần nhân danh công lý để trừng trị ai cả, xuyên suốt nội dung là những tình tiết vui vẻ, ngọt ngào yêu đương của hai nhân vật chính Phùng Vân Hi và Thẩm Tử Mặc Một điều đặc biệt hơn nữa là mặc dù đây là truyện nói về giới giải trí, nhưng góc nhìn lại không hề khắc nghiệt chút nào. Chỉ đơn giản là những câu chuyện nhỏ hài hước khi đóng phim, khi tham gia những gameshow truyền hình. Phùng Vân Hi là diễn viên nhưng không quá coi trọng hình tượng, thích ăn thịt xiên nướng vỉa hè, thường làm cho người đại diện phải đau đầu và các đạo diễn không biết phải làm sao. Cô luôn thoải mái để sống, để yêu, yêu thương người hâm mộ cũng như yêu thương chính mình. Nếu bạn đang muốn tìm một câu chuyện với những tình tiết sâu sắc, những cái nhìn về thực tế, đây không phải là một câu chuyện dành cho bạn. Nếu bạn đang muốn tìm một tình yêu cảm động, vượt muôn trùng khó khăn để đến bên nhau, đây cũng không phải là câu chuyện dành cho bạn. Bởi vì đây đơn giản là bộ truyện dành cho những ai đang muốn có một niềm vui nhỏ, một hạnh phúc to, những ai đang cần tiếng cười sau giây phút mệt mỏi. Một câu chuyện không quá xuất sắc hay chiều sâu nhưng rất thích hợp để giải trí trong những ngày giao mùa như thế này đấy ạ. Chúc mn đọc truyện vui vẻ ạ ❤ _________ Review by #Phong Tú Nữ *** Phùng Vân Hi v: Tôi từng nghĩ rằng, con đường vào tim của Thẩm Tử Mặc sẽ rất ghập ghềnh nhưng anh ấy đã dùng chính hành động của mình chứng minh cho tôi rằng, chỉ cần tôi nguyện ý, Thẩm Tử Mặc sẽ luôn ở đây; bởi vì, tôi đã ở trong trái tim của anh từ lâu. Dù có chông gai nào, anh cũng sẽ thay tôi giải quyết. Hãy xem tui là một quả anh đào: Đây là cách thức biểu lộ tình yêu sao? Đừng nói hai người sẽ kết hôn nhé? Giá đỗ: Đúng rồi, họ đã công bố trên Weibo rằng hai nhà đã gặp mặt để chọn ngày tổ chức đám cưới rồi. Sữa nóng: Mọi người ra đây mà xem nè, tui nghe nói là sau khi Thẩm tiên sinh cầu hôn đã bắt đầu chuẩn bị hôn lễ, người ta còn nói, mỗi ngày Thẩm tiên sinh đều đang chờ cưới Vân Hi đấy. Hội viên fanclub của Phùng Vân Hi: Sắp kết hôn rồi ư? Chúc hai người trăm năm hạnh phúc. Tui là fan cuồng của Phùng Vân Hi: Mọi người nghĩ hôn lễ này có được phát trực tiếp không? Tôi muốn xem truyền hình trực tiếp cơ. Mà thôi, dù không được xem trực tiếp cũng không sao, tôi chỉ cần thấy ảnh cưới của họ là đã thỏa mãn lắm rồi. Phùng Vân Hi không biết Thẩm Tử Mặc đã làm bao nhiêu chuyện vì cô. Anh không những khiến cho người nhà của anh đồng ý cho hai người kết hôn, mà họ còn vô cùng ủng hộ cô phát triển sự nghiệp diễn xuất. Cô chưa bao giờ dám mơ tới điều này, ngay tại khoảnh khắc ấy, cô gần như muốn lao vào lòng Thẩm Tử Mặc. Sau khi hai người rời khỏi nhà họ Thẩm, Phùng Vân Hi ôm chặt lấy Thẩm Tử Mặc, nói gì cũng không chịu buông ra. Nhưng mà, Thẩm Tử Mặc chỉ khẽ nói: "Để anh đưa em đi ăn." "Đi ăn?" Phùng Vân Hi nhíu mày không hiểu. Thẩm Tử Mặc mở cửa xe cho cô, thanh âm trầm ổn: "Chẳng lẽ vừa rồi em đã ăn no sao?" Phùng Vân Hi: Sao mà no được chứ QAQ Vừa nãy, Phùng Vân Hi chỉ có thể tiếp chuyện mọi người, toàn bộ đồ cô ăn đều do Tử Mặc gắp. "Chưa..." "Vậy chúng ta ăn gì đây?" "Hay là, chúng ta về nhà ăn khuya đi?" Phùng Vân Hi liên tiếp đặt câu hỏi, nhưng Thẩm Tử Mặc đều không trả lời cô. Cuối cùng, cô chỉ phải ngoan ngoãn lên xe. Thẩm Tử Mặc đưa Phùng Vân Hi đến một nhà hàng gần nhà họ Thẩm. Dù tiệm này không lớn nhưng thức ăn rất ngon. Ăn cơm xong, cô còn chưa kịp biểu đạt sự cảm động thì Hứa Chu gọi tới. "Vân Hi, Thẩm Tử Mặc đã gặp Tô Duệ. Vả lại, anh ta còn gặp gã trước em nữa đó." Hứa Chu nghĩ anh ta đã hiểu được bảy tám phần của chuyện này rồi. Chuyện Tô Duệ muốn gặp Vân Hi chắc chắn có liên quan tới Thẩm Tử Mặc. Phùng Vân Hi sửng sốt, ngước lên nhìn Thẩm Tử Mặc, nói em đã biết rồi cúp máy. Sau một hồi phân vân, cô quyết định sẽ không hỏi Thẩm Tử Mặc. Nếu anh đã không mong cô biết chuyện này thì cô cứ giả vờ như không biết đi. ... Mời các bạn đón đọc Danh Môn Độc Sủng của tác giả Hoa Đào Dẫn.
Đi Về Phía Không Anh - Trương Vũ Hàm
"Đi về phía không anh" là câu chuyện tình tay ba trắc trở với kết thúc buồn nhưng đậm tính chân thực. Thẩm Đông Tam là một cô gái mạnh mẽ đầy cá tính, vì tình yêu của mình, cô đã bất chấp mọi định kiến của xã hội về “kẻ thứ ba” để giành lấy người mình yêu thương. Nhưng sóng gió lại một lần nữa ập đến, khi cuộc tình giữa cô và Chu Nam đang sắp bước vào hồi kết với một đám cưới đầy mơ ước thì Lô Lợi Lợi - cô người yêu cũ của Chu Nam xuất hiện và không hề che đậy ý định chia rẽ hai người. Những đam mê, hận thù… lại một lần nữa cuốn họ vào vòng xoáy tình cảm vô cùng phức tạp… Với môtíp là chuyện tình tay ba nhưng "Đi về phía không anh" cho ta một cái nhìn mới về “kẻ thứ ba”, những người luôn bị quy kết là đã phá vỡ hạnh phúc của người khác. Liệu họ có nên được cảm thông không khi mà sau bao nỗ lực để giành lấy tình yêu, người con trai mình yêu thương vẫn rời xa như một trò đùa của số mệnh? Đi về phía không anh tuy không có một “happy ending” với nhẫn và váy cưới … nhưng lại tràn đầy những cảm xúc chân thực, những khoảnh khắc mà mỗi chúng ta sẽ có lúc phải trải qua. Người đọc có thể dễ dàng nhận thấy thấm đẫm trong từng trang sách là niềm hạnh phúc vui vẻ nhưng cũng đầy khổ đau và nước mắt. Có những kỉ niệm thật ngọt ngào nhưng cũng có những kí ức đầy cay đắng. Song điều cuối cùng đọng lại trong cuốn sách đó là, tình yêu đã đem lại một cuộc sống thi vị với đầy đủ cảm xúc của đời người. Cuốn tiểu thuyết "Đi về phía không anh" đã đem lại cho chúng ta một thông điệp: Không phải mọi câu chuyện tình yêu đều kết thúc tốt đẹp, vấn đề là chúng ta nhìn nhận kết thúc đó theo chiều hướng nào. Một câu chuyện buồn nhưng đầy cảm xúc hiện lên trên từng trang sách, rất hấp dẫn và lôi cuốn người đọc. *** Tác phẩm xoay quanh Thẩm Đông Tam - một cô gái mạnh mẽ đầy cá tính, vì tình yêu của mình, cô đã bất chấp mọi định kiến của xã hội về “kẻ thứ ba” để giành lấy người mình yêu thương. Nhưng sóng gió lại một lần nữa ập đến, khi cuộc tình giữa cô và Chu Nam đang sắp bước vào hồi kết với một đám cưới đầy mơ ước thì Lô Lợi Lợi - cô người yêu cũ của Chu Nam xuất hiện và không hề che đậy ý định chia rẽ hai người. Những đam mê, hận thù… lại một lần nữa cuốn họ vào vòng xoáy tình cảm vô cùng phức tạp… “Kẻ thứ ba”, những người luôn bị quy kết là đã phá vỡ hạnh phúc của người khác. Liệu họ có nên được cảm thông không khi mà sau bao nỗ lực để giành lấy tình yêu, người con trai mình yêu thương vẫn rời xa như một trò đùa của số mệnh? Cốt truyện của Trương Vũ Hàm đã không còn quá mới với những sự thật mà chúng ta vẫn chứng kiến nhan nhản ngoài đời, khi tình yêu giữa hai con người vốn đang êm đẹp thì một kẻ thứ ba xuất hiện, dần chiếm vị trí mà “lẽ ra họ không nên chiếm”. “Đi về phía không anh” giống như một sân khấu chính của nhân vật “kẻ thứ ba” ấy – nhưng được viết dưới một góc nhìn hoàn toàn đơn thuần của tình yêu, được phân tích nhiều chiều để hiểu hơn những nỗi niềm mà “kẻ thứ ba” thường vẫn phải chịu đựng. Vậy cuối cùng, là họ sai hay họ đúng, khi mà bản thân tình yêu sẽ chẳng bao giờ có chuyện sai đúng, vì tất cả chỉ là sự dẫn đường của cảm xúc mà thôi? Có lẽ, câu trả lời sẽ dành cho chính bạn khi bạn khám phá từng trang sách, vì với chuyện tình yêu này, mỗi người sẽ lại có những cách lựa chọn và phán xét khác nhau. Nhưng dù kết quả có là gì sau khi bạn đọc xong, thì chắc chắn, có một điều bạn sẽ không thể phủ nhận, đó là những cảm xúc tinh tế lắng đọng mà Vũ Hàm đã gửi vào từng tình tiết, từng cảm nhận của nhân vật. Câu chuyện là sự giao thoa vừa của tiếng reo ca hân hoan hạnh phúc, vừa của những nước mắt đớn đau tủi cực, là sự xen cài của những kỷ niệm ngọt ngào dịu êm và cả của những ký ức đắng cay như những vết sẹo dài ám ảnh. Là cây bút quen thuộc của thể loại tiểu thuyết hôn nhân gia đình, Trương Vũ Hàm đã đem lại cho độc giả một cuốn tiểu thuyết đáng đọc, đáng đọc không chỉ bởi cốt truyện hấp dẫn cùng những tình tiết gay cấn, bất ngờ, đáng đọc cũng không chỉ bởi nỗi u buồn phảng phất đượm trong từng câu chữ và dáng hình nhân vật, mà còn đáng đọc bởi những thông điệp ý nghĩa và cũng hết sức giản dị mà cô muốn gửi tới độc giả. “Đi về phía không anh” đã được phát hành tại Việt Nam với bản dịch của Cẩm Yến. Cuốn sách đã thu hút sự quan tâm, chia sẻ và bàn luận sôi nổi của nhiều độc giả trên các diễn đàn văn học. *** Trương Vũ Hàm là một tác giả trẻ chuyên viết về thể loại tiểu thuyết hôn nhân gia đình. Những tác phẩm của cô đã được giới thiệu rộng rãi trên các tạp chí văn học lớn của Trung Quốc như Mengya, Fangcao… và giành được một số giải thưởng văn học giá trị. Các tác phẩm tiêu biểu của cô là: - Đếm đến ba sẽ nói câu yêu em (2009) - Hôn nhân không thành công (2009) - Đằng sau bức màn hôn nhân (2012) Trương Vũ Hàm là cây bút trẻ của văn học Trung Quốc với những tác phẩm được giới thiệu rộng rãi trên các tạp chí văn học lớn như Mengya, Fangcao. Cô từng giành được nhiều giải thưởng văn học giá trị, được công chúng biết đến như một trong những cây bút có giá của thể loại tiểu thuyết hôn nhân gia đình như “Đếm đến ba sẽ nói câu yêu em” (2009), “Đằng sau bức màn hôn nhân” (2012)… “Đi về phía không anh” cũng nằm trong thể loại tiểu thuyết đó, và cũng là một trong những tác phẩm đưa tên tuổi của Vũ Hàm tới gần hơn với bạn đọc. Mời các bạn đón đọc Đi Về Phía Không Anh của tác giả Trương Vũ Hàm.