Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thần Khiết

Vu Thần Khiết nghiêng đầu liếc nhìn bài làm của Lý Hồng trên màn hình máy tính, theo quán tính trả lời: "Nói nhảm" Vừa nói xong đã được nghe âm thanh trả lời: "Hử?" Gi ọng điệu không âm vang, ngữ điệu thì cảng thản nhiên không nghe thấy bất kỳ cảm xúc gì. Vu Thuần Khiết nhìn về nơi tiếng nói phát ra liền phát hiện Nghiêm Mặc đang đứng trước màn hình lớn của phòng tin học dùng biểu hiện kỳ quái nhìn chính mình. *** “Vu Thần Khiết!” Vu Thần Khiết vừa mang túi sách từ thư viện đi ra thì nghe được âm thanh quen thuộc kêu mình, cô quay đầu lại thấy một cô gái tóc ngắn mang túi sách, tay phải đặt ở phía sau túi sách chạy đến. Vu Thần Khiết bước về phía bên phải chờ Phương Úy Hân. Phương Úy Hân dừng lại, hỏi: “Cậu đi thư viện hả?” Cô đi sớm, không biết Vu Thân Khiết cũng đến thư viện. Vu Thần Khiết gật đầu: “Tớ đến mượn mấy quyển sách.” Đêm lạnh như nước, gió nhẹ phơ phất. Lúc này đã quá 10 giờ tối, nhiệt độ không khí tháng bốn vừa phải, hai người đều là sinh viên khoa tài chính đại học E, lại ở chung một ký túc xá, nên vừa cùng nhau đi về hướng ký túc xá vừa nói chuyện phiếm. Phương Úy Hân hỏi: “Cậu đã làm bài tập môn thống kê chưa?” Vu Thần Khiết dừng bước một chút, xuýt chút nữa thì quên. Cô đưa tay lên xoa trán: “Về ký túc xá tớ sẽ làm.” ”Tớ cũng chưa làm.” ” Chắc không cần nhiều thời gian lắm đâu, tớ nhớ rõ giáo sư chỉ ra 3 câu thôi.” Trong ấn tượng ủa Vu Thần Khiết, giáo sư môn dạy môn thống kê không bao giờ ra bài tập nhiều. ”Đúng vậy, hơn nữa tuần sau mới phải nộp.” Phương Úy Hân thường xuyên trước buổi nộp bài tập một ngày mới bắt đầu làm. Vu Thần Khiết lấy tay sờ quai túi sách. “ Giáo sư giảng bài rất dễ hiểu, lúc làm bài tập cũng không quá khó khăn.” Phương Úy Hân nói: “Lần trước bài tập của tớ sắp nộp mới làm, nên sai nhiều, kết quả chỉ được điểm B.” ”Do giáo sư sửa bài hả?” Vu Thần Khiết hỏi. ”Không phải, do Nghiêm Mặc sửa.” ”Nghiêm Mặc?” Vu Thần Khiết nhắc lại, cảm thấy cái tên này rất kỳ quái, vừa nghe qua cô còn tưởng là “Nghiên Mặc(*)”? (*)Nghiên Mặc dùng để mài mực, còn gọi là nghiên mực. Phương Úy Hân nghiêng đầu nhìn cô: “Chính là sinh viên được giáo sư nhắc tới, sẽ cùng học với chúng ta, nghe nói là sinh viên đắc ý nhất của cô.” Vu Thần Khiết nghe cô bạn nhắc tới rốt cuộc cũng nhớ ra. Giáo sư dạy bọn họ môn thống kê là một cô giáo trung niên họ La, ở giới thống kê học rất nổi tiếng. Tiết đầu tiên khi đi học, giáo sư La chỉ vào một sinh viên ngồi ở dãy cuối phòng học nói: “ Đây là học sinh của cô Nghiêm Mặc, môn thống kê của em ấy rất tốt, học kỳ này em ấy sẽ học cùng các em môn của cô, các em có gì không hiểu có thể hỏi Nghiêm Mặc.” Mỗi lần học môn của giáo sư La, Vu Thần Khiết đều chăm chú nghe giảng. Đôi lúc trong quá trình học giáo sư La thỉnh thoảng nhắc đến hạng mục nghiên cứu của mình đều nhắc đến một cái tên —— Nghiêm Mặc, nghe nhiều lần, mọi người đều quen thuộc với cái tên này. Thì ra bài tập do anh ta sửa. Môn sinh đắc ý(**), Vu Thần Khiết đương nhiên hiểu hàm ý của bốn chữ này, đây đúng là một danh hiệu không hề đơn giản. (**) Sinh viên giỏi nhất, được coi trọng nhất, chú ý đến nhất. Phương Úy Hân thấy cô không nói gì, còn nói thêm: “Lúc lên lớp giáo sư La nói tiết thí nghiệm tuần sau của chúng ta hình như do anh ấy đến giúp chúng ta giảng bài.” Lúc này hai người đã đi đến ký túc xá. Vu Thần Khiết gật đầu nói: “Giáo sư La bận rất nhiều việc.” Trở lại ký túc xá, Vu Thần Khiết ngồi lên giường chuẩn làm bài tập môn thống kê, bài tập bình thường sẽ cộng với điểm học kỳ chia ra. Cô mở bài tập của mình ra, nhìn phía trên có một chữ A màu đen. Cô lắc đầu suy nghĩ, tại sao sửa bài lại dùng bút màu đen chứ? trong lòng Vu Thần Khiết cảm thấy sửa bài tập nên dùng bút đỏ chứ. Sau đó cô lại nhìn đến dòng chữ, chữ viết không lớn, chỉ chiếm một diện tích nhỏ. Thu hồi tâm tư, bài tập môn thống kê trên laptop ra, bắt đầu làm bài tập. Buổi tối thứ ba có một tiết thí nghiệm thống kê. Mục đích của tiết thí nghiệm này chính là để cho sinh viên hiểu thêm về tần số trong SPSS(***) của môn thống kê. (***) SPSS (viết tắt của Statistical Package for the Social Sciences) là một phục vụ công tác phân tích. Môn thí nghiệm ở trường học được tiến hành trong phòng tin học, giáo sư La đã sớm dặn Nghiêm Mặc lắp đặt các trang bị thí nghiệm sẵn trong này. Tuy là tiết học thí nghiệm nhưng vì học trong phòng tin học nên có một số sinh viên mở máy tính bắt đầu dùng: Nói chuyện trên QQ, xem tần số,....   Mời các bạn đón đọc Thần Khiết của tác giả Như Thị Phi Nghênh​​​​​​​.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Nhớ, Không Quên - Trừu Phong Mạc Hề
Ai đã quên, ai vẫn còn nhớ. *** Gần đêm ba mươi, Hạ Bồng Bồng bị các bạn học kéo đi hát karaoke, cũng may hôm qua trường học đã cho nghỉ, cô không cần lo lắng tối về ký túc xá không được. Nhưng cô cũng không thích hát lắm, cho nên cả đêm đều ngồi đó nghe người ta hát. Không biết tại sao, Hạ Bồng Bồng lại nhớ đến Hạ Đông Ngôn. Ngược lại anh rất thích hát, có nhiều lần anh tắm rửa bảo cô trông chừng ở bên ngoài, cô nghe anh vừa tắm vừa hát, tuy điệu hát bị tiếng nước róc rách làm rời rạc, nhưng Hạ Bồng Bồng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ ca hát uốn éo của Hạ Đông Ngôn. Khoan đã...cô đang tưởng tượng tới Hạ Đông Ngôn trần truồng tắm rửa sao? Hạ Bồng Bồng vội vàng lắc đầu, chắc chắn là trong KTV ồn ào quá, làm đầu óc cô rối loạn. Rạng sáng mọi người mới đi ra khỏi KTV, mùa đông ở thành phố J rất lạnh, gió đêm càng lạnh hơn, Hạ Bồng Bồng tạm biệt sự ấm áp đi ra khỏi cửa lớn thì hắc xì một cái. Cái nhảy mũi này rất mạnh, đến nước mắt cô cũng rơi xuống, tầm mắt hơi mơ hồ, lúc cô mở mắt ra, lại thấy Hạ Đông Ngôn. Vẫn là khuôn mặt với nụ cười bất cần đời ngày xưa, vẫn là trời tối, vẫn dưới ánh đèn màu ấm. Thiếu chút nữa Hạ Bồng Bồng đã nghĩ rằng mình xuyên về ba năm trước. Người bạn bên cạnh vỗ cô một cái, "Hạ Bồng Bồng, tìm cậu à?" Cô quay đầy thì thấy người bên cạnh cô là bạn cùng học đại học chứ không phải bạn trung học, cô tỉnh táo lại, thì ra Hạ Đông Ngôn thực sự đã quay về. ... Mời các bạn đón đọc Không Nhớ, Không Quên của tác giả Trừu Phong Mạc Hề.
Đinh Nam Ti Vũ - Địch Qua
Đây là câu chuyện tình yêu về một bậc thầy tranh sơn dầu trường phái ấn tượng và sinh viên ưu tú hệ y học. Lúc mới quen An Tầm nói, anh có thể giúp em làm mẫu cho bức tranh của em không? Nhưng mà em có yêu cầu đặc biệt... Sau khi cưới, bác sĩ Thẩm Tư Vũ mang theo bộ đồng phục y tá về nhà và nói với cô rằng, bản thân anh cũng có một yêu cầu đặc biệt... *** Ông nội An Tầm vẫn thường hay đến bờ sông câu cá, bất kể lúc xuân hạ thu đông, chỉ cần ông còn ở trong nước mà thôi, dù rằng ông chẳng thích ăn cá sông là mấy. Sau này, An Phi được ông dẫn theo cũng thấy khá hứng thú, theo phân tích của An Tầm, có thể là do An Phi thích đục băng. Đợt bão tuyết lần trước ở Xuân Giang quá lớn, thế cho nên đến bây giờ cả đường sông vẫn bị bao phủ bởi một màu trắng xóa mênh mang. Tư Vũ dắt An Tầm đi trước, nhàn nhã và dễ chịu, có khi thỉnh thoảng sẽ khe khẽ chuyện trò. ... Mời các bạn đón đọc Đinh Nam Ti Vũ của tác giả Địch Qua.
Địch Hậu - Kiều Ninh
Đúng là năm xui xẻo, không có việc gì tốt lành, gặp chuyện xui xẻo cực độ. Phu quân Hoàng đế của nàng có lẽ là vạn năm mới bước vào hậu cung một lần.  Không ngờ nàng lại xui xẻo gặp phải hắn. Ở trước mặt hắn, nàng vẫn giả trang thành ngu si, cử chỉ thô tục. Làm cho hắn ta đối với Hoàng hậu ngu ngốc này không có hứng thú. Nghe nói bởi vì địch quốc có “Linh Nguyệt quân sư” có kế sách thần kỳ mà hắn ta được nếm mùi thất bại. Nàng cười sung sướng trong lòng, toàn bộ oán khí đều biến mất. A, chỉ là một quân sư nho nhỏ cũng có thể làm cho hắn giận đến mức đen mặt. Nếu như hắn biết thật ra người này đang ở trong hậu cung của Kim Lương Quốc. Hơn nữa chính là nàng - Hoàng hậu ngốc không được sủng ái. Không biết con người hào hoa phong nhã tuấn mĩ vô song đó sẽ có vẻ mặt như thế nào? Nàng hào hứng đoán kế sách tiếp theo của hắn sẽ như thế nào? Nhưng mà hắn giống như là uống nhầm thuốc, lại có thể bắt đầu lấy lòng kẻ ngu như nàng. Mà nàng thân là hoàng hậu của hắn, vợ của hắn, tất nhiên không thể kháng cự. Không xong, khi hắn bắt đầu coi nàng như trân bảo, nàng hình như cũng động lòng ---- Không, hắn là người đã đoạt đi tự do của nàng, nàng tuyệt đối không thể thích hắn! Cả đời này, hắn chỉ có thể là kẻ địch của nàng, không hơn ...... *** Đôi mắt trong như nước, nàng nhìn sâu vào mắt hắn, giọng nói mềm mại ngọt như đường, quấn vào lòng hắn. Lồng ngực Nghiêm Tuyển căng lên, không nhịn được mà kéo tấm mặt nạ, cánh tay dài vươn ra ôm nàng vào ngực. Tựa vào lồng ngực mà mình nhung nhớ, chóp mũi nàng đau xót, nàng nhịn cảm xúc muốn rơi nước mắt, bàn tay thon đặt lên trái tim hắn. “Người phu quân xấu xa kìa vì nàng, bỏ kiêu ngạo xuống, bỏ cả nghiệp thống nhất giang sơn,... Nàng vẫn ngu ngốc nghĩ rằng người phu quân đó vẫn tức giận, hắn không thích nàng. Cho đến khi người bạn thân và mẫu phi của nàng nghĩ ra cách dùng nàng làm lợi thế, dùng nàng để uy hiếp người phu quân xấu xa đó, dò xét tình yêu sâu đậm của hắn dành cho nàng, nàng mới hiểu được, tình yêu của hắn dành cho nàng hơn tất cả mọi thứ”. Nghe người trong ngực nghẹn ngào nói, ngực của hắn bị nước mắt của nàng thấm ướt, những giọt nước mắt kia cũng chảy vào trong lòng hắn tạo thành một dấu vết không thể xóa. “Đời này kiếp này, trẫm chỉ cần mình nàng”. Nghiêm Tuyển cúi người, ngón tay thon dài nâng nhẹ cằm nàng, vội vàng hôn nàng. ... Mời các bạn đón đọc Địch Hậu của tác giả Kiều Ninh.
Đệ Nhất Nữ Phụ, Vương Gia Đứng Sang Một Bên - Thất Trọng Sa Y
Hỏi thế gian tình là gì, chỉ là vỏ quýt dày có móng tay nhọn! Nàng là cực phẩm nữ phụ khiến người ta hận thấu xương, người mắng hỗn thế ma nữ, không xinh đẹp, lòng dạ rắn rết. Hắn là nam phụ tinh phẩm khiến người ta muốn ngừng mà không được, người xưng ngọc diện (mặt ngọc) Chiến thần, không gì không đánh được, trăm trận trăm thắng. Một ngày kia, Hoàng đế có lòng mai mối. Mỹ nữ như mây, trông mong ngóng chờ. Hắn vân đạm phong khinh (gió thổi mây bay), tiện tay chỉ vào một người: ''Vậy chọn nàng.'' Cố Nha Nha nhổ một bãi nước miếng, đầu nàng đầy châu ngọc, tơ lụa khắp người, khuôn mặt nhỏ nhắn trang điểm thành một dạng với mông khỉ, muốn tục khí có tục khí, muốn thô bỉ có thô bỉ, nàng càn rỡ lại vẫn càn rỡ. Miệng hung hăng gặm đùi gà, mặt nàng bóng loáng, nhe răng cười: ''Được.'' Một cuộc nhân duyên ngay cả nàng cũng không coi trọng, ai ngờ trong lúc vô tình bị sa vàobên trong đó. Nàng trốn, nàng giấu, nàng đấu tranh, nàng phản nghịch, một lần lại một lần rơi sâu vào trong lưới tình của hắn. Sao lại thế này? Trong nguyên tác, không phải hắn yêu nữ chủ chết đi sống lại sao? Nhưng vì sao hết lần này đến lần khác lại đè nàng mà giày vò? ''Họ Quân, rốt cuộc ngươi coi trọng ta ở điểm nào?'' Nàng không có bản lĩnh, không hiểu mưu kế ứng biến, không đủ trí khôn, còn luôn gây họa kéo chân hắn, đối mặt với hắn dịu dàng cưng chìu, nàng rất chột dạ. Tên nam tử nào đó nhẹ nhíu mày: ''Ngốc cũng là một điểm, làm ấm giường là đủ rồi.'' Nàng nổi bão. Hắn tóm nàng trở lại, đè phía dưới: ''Tên ngốc có khả năng làm ấm giường cho Bổn vương, trên đời này cũng chỉ có một mình nàng.'' ''Ha ha ha! Xem ngươi lên mặt, ngươi cho rằng người nào hiếm lạ làm ấm giường cho ngươi?'' Tuy nói như thế, nhưng trong lòng nữ nhân nào đó lại vui đến nở hoa. * Vương gia mặt than kiêu ngạo độc miệng VS Lolita ngây thơ dễ thương phúc hắc. *** Úy Tuệ có bị đánh vỡ đầu cũng không ngờ, để cho nàng hầu hạ không phải là tiểu thư sao? Vì sao lại biến thành nam nhân? Mà còn là yêu nghiệt ca ca mà nàng muốn rời xa nhất? Chuyện xảy ra là như vầy, đến nhà cố chủ là đã tới giờ cơm tối, trong phòng bếp bận thành một đoàn, dường như bởi vì bữa cơm tối nay khiến cho chủ tử của bọn họ rất không hài lòng, bỏ toàn bộ bắt làm lại, để cho người trên dưới phòng bếp vô cùng lo lắng. Không phải không biết nấu ăn, mà là thật sự không hiểu khẩu vị của vị chủ tử này nữa, cùng một món ăn, cùng một đầu bếp, cùng một vật liệu, cùng một cách làm, cùng một khẩu vị, nhưng hôm qua còn nói mùi vị rất tốt, còn thưởng bạc cho bọn họ, hôm nay lại nói khó ăn, dẹp hết làm lại không tính, nếu như làm lại không tốt thì sẽ phải trừ tiền tiêu vặt hàng tháng của bọn họ, này cũng thôi đi, mấu chốt là những người này đều cảm thấy mặc dù vị chủ tử này hơi hà khắc nhưng lại rất hào phóng, tiền tiêu vặt hàng tháng cộng thêm tiền tưởng, làm đủ một tháng bằng làm một năm ở chỗ khác, hơn nữa trạch viện của vị gia này không phải ở đây, số lần trở về cũng ít, vì thế lúc hắn không trở về, tương đương với việc bọn họ lấy không tiền công, chuyện tốt như vậy thì đi đâu mà tìm chứ? Kết quả là, đêm nay chủ tử buồn bực, những người này từ trên xuống dưới đập vỡ đầu muốn nghĩ ra biện pháp làm ra thức ăn mỹ vị vừa miệng. Nhưng không ai ngờ tới là, bọn họ bận rộn đến một nửa, đột nhiên quản sự dẫn theo một tiểu tử choai choai vào, lại để cho hắn tự mình nấu nướng. ... Mời các bạn đón đọc Đệ Nhất Nữ Phụ, Vương Gia Đứng Sang Một Bên của tác giả Thất Trọng Sa Y.