Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Niên Hoa

Editor: Mr.Downer  Thể loại: Hiện đại, ấm áp, tình hữu độc chung, HE. Độ dài: 21 chương và 2 phiên ngoại. Diễn viên chính: Thẩm Lạc x Hạ Nhất Dương Không còn gì có thể biến thái hơn lại còn ẫn nhẫn cố chấp công cùng với tiểu thụ ngoan ngoãn đáng yêu. Hỗ sủng, tình yêu cuồng theo dõi. Tránh lôi: Thiên về hiện thực văn, bối cảnh vẫn là Tô Châu, công thụ đều sắp 40, không thể một chút kinh nghiệm tình dục cũng không có, như vậy không thực tế, nhưng thói quen của tôi chính là sau khi hai người cùng một chỗ chỉ có lẫn nhau. Chậm nhiệt văn, độ ngọt về sau tuyệt đối tăng mạnh, mong các bạn nhẫn nại. *** [Review] Niên hoa – Tĩnh Thủy Biên Posted by KAN NO AME on 06.09.2018 Nói thế nào nhỉ, mình thích giọng văn Tĩnh Thủy Biên, rất đỗi dịu dàng, phảng phất nét u buồn. Rõ ràng nội dung câu chuyện rất tươi sáng, cũng tràn đầy hy vọng về tương lai, nhưng mỗi khi đọc mình vẫn thấy man mác buồn… Giống Tháng năm qua, bối cảnh Niên hoa vẫn là vùng sông nước Giang Nam êm đềm, nơi tình yêu giữa Thẩm Lạc và Hạ Nhất Dương đơm hoa kết quả. Dung lượng câu chuyện chỉ có 21 chương, rất ngắn, không dài, thế nên tình yêu giữa họ cũng giống như nét bút thoảng qua, nhưng đẹp. Thẩm Lạc và Hạ Nhất Dương gặp nhau vào tháng năm đại học, hai thiếu niên năm ấy thích nhau, nhưng không có duyên, một người ra nước ngoài, một người ở lại tiếp tục lập nghiệp. Hạ Nhất Dương chờ Thẩm Lạc 15 năm, dù cho hắn có nói có thể sẽ không quay lại, ngày ngày xem trộm instagram của hắn, của bạn gái cũ hắn. Thẩm Lạc xa Hạ Nhất Dương từng ấy thời gian, hắn đếm cả từng ngày. Vì sao lại xa nhau? Vì sao lại ra nước ngoài? Vì gia đình hắn phát hiện ra tính hướng của hắn, đưa hắn vào trại chữa bệnh. Trong khoảng thời gian ấy, hắn vẫn luôn bảo không chữa được đâu, ừ đúng rồi, không phải là bệnh, chữa cả đời cũng không khỏi. Thẩm Lạc không chụp người, trên instagram chỉ toàn ảnh phong cảnh, cả đời này hắn chỉ chụp duy nhất người hắn thương. Ok, vậy thôi, cũng chẳng có gì để spoil cả, cả câu chuyện rất nhẹ nhàng, nói gọn lại chính là chuyện tình lãng mạn giữa đời thường của hai ông chú sắp 40, chi tiết hơn nữa thì, các bạn tự mình đọc và cảm nhận nhé! ^^ *** - NIÊN HOA - Tác giả: Tĩnh Thủy Biên Thể loại: Hiện đại, ấm áp, tình hữu độc chung, gương vỡ lại lành, HE. Độ dài: 21 chương và 2 phiên ngoại. Diễn viên chính: Thẩm Lạc x Hạ Nhất Dương Giới thiệu tóm tắt: Thật biến thái ẩn nhẫn chấp niệm công x túng túng ngoan ngoãn trung khuyển thụ. Hỗ sủng, tình yêu cuồng theo dõi. _______ "Niên hoa tố cẩm, tương phùng vị vãn, hoa khai tịnh hảo, tuế nguyệt an nhiên." (Dịch nghĩa: Cuộc đời tươi đẹp, gặp nhau chưa muộn. Hoa nở bình yên, ngày tháng an nhiên.) Truyện kể về chuyện tình giữa hai lão trung niên Thẩm Lạc và Hạ Nhất Dương. Thuở thiếu thời, trong mắt mọi người xung quanh, họ là kì phùng địch thủ thường xuyên cạnh tranh với nhau. Hơn hết, giữa họ còn là một bóng hồng để họ càng ra sức giành lấy. Nhưng ai biết, ngay cả họ cũng không biết, đối phương lại ôm ấp tình cảm sâu kín với mình. Rồi biến cố xảy ra, hai người xa nhau cho đến mãi khi họ đã U40 mới gặp lại. Trong thời gian đó, thực ra Hạ Nhất Dương luôn âm thầm theo dõi insta của Thẩm Lạc, âm thầm đếm từng người bạn gái khác nhau của anh. Khi họ gặp lại, một cuộc thả thính, người đòi ăn người tình nguyện bao ăn diễn ra cả tháng trời. Bạn đọc sẽ hồi hộp chờ đợi đến khi nào ván bài mới được lật ngửa, và cũng sẽ cảm thấy hứng thú với màn tung hứng của hai anh già. Xuyên suốt truyện, có lẽ bạn sẽ luôn nghĩ Hạ Nhất Dương là người thiệt thòi hơn,nhưng mãi sau bí mật mới hé lộ. Trong cuộc tình này, Thẩm Lạc đã vì anh mà nặng tình mà trả giá quá nhiều. Tưởng chừng đây chỉ là một cuộc tình nhẹ nhàng nhưng thật ra trong đó chứa rất nhiều hỉ nộ ái ố, thầm lặng chịu đựng và hi sinh làm người ta cảm động. Cuộc tình thú sau đó của hai người cũng rất hưng phấn. Mọi người nên đọc nha~~ *** Trước đây mình đọc khá ít truyện của Tĩnh Thủy Biên và sau khi đọc xong "Niên Hoa" thì điều khiến mình bực bội và hối tiếc đó chính là tại sao mình không đọc cuốn này sớm hơn, tại sao Tĩnh Thủy Biên lại viết cuốn này ngắn như vậy? : <<<
Truyện tương đối ngắn nên chắc chắn các bạn sẽ ngốn nó khá nhanh và nhất là những bạn điên cuồng thích kiểu "cả đời chỉ yêu một người" như mình. Thẩm Lạc, trong những năm tháng đẹp đẽ nhất, vì một chàng trai với nụ cười tươi sáng lọt vào tiêu cự mà đem lòng nhớ thương. Anh lặng lẽ tiếp cận, lặng lẽ chôn một chiếc hố "vừa sâu vừa mềm" chờ đối phương nhảy xuống. Hạ Nhất Dương thích thầm Thần Lạc mà chẳng hay đối phương cũng thầm mến mình. Chỉ lặng lẽ quan tâm, đem những phần tốt nhất cho đi, đối xử với người ấy bằng cả tấm lòng. Ở những năm đầu của thời tuổi trẻ họ bên nhau. Biến cố ập đến, họ rời xa nhau khi chưa kịp ngỏ lời. Bao lâu nhỉ? Mười lăm năm chăng? Không. "Mười lăm năm ba tháng lẻ hai ngày thêm mười hai giờ. Thật sự rất dài". Mình rất thích cách tác giả nói về quãng thời gian mà hai người Thẩm Lạc và Hạ Nhất Dương tách ra. Chỉ là qua một vài dòng hồi tưởng ngắn qua ở một vài chương nhưng cũng đã giúp ta hiểu rõ tâm tư tình cảm của hai nhân vật chính. Đều là con người, đau thương cứ phải để đó mà tiến bước lên phía trước. Con người cũng đừng nên chỉ chìm đắm trong muộn sầu khổ đau. Thế nhưng không phải vì thế mà tình yêu trong họ phai nhạt. Hạ Nhất Dương để có được thành công như ngày hôm nay thì cậu cũng đã phải cố gắng rất nhiều. Thẩm Lạc không quay về thì cậu sẽ là người đi tìm anh. Gần 40 tuổi, những suy nghĩ đó có thể sốc nổi nhưng biết làm sao được, trái tim khi có hình bóng ai đó là như thế đấy. "Tình yêu của cậu, sợ sệt của cậu, dũng khí của cậu, tất cả từ đầu đến cuối chỉ vì một người". Còn Thẩm Lạc, không phải anh không muốn quay về. Anh muốn lắm chứ, anh nhớ Hạ Nhất Dương tha thiết. Cậu là người mẫu, là chàng thơ duy nhất của anh. Thứ hại hai người phải chia xa chính là thứ suy nghĩ thiển cận, hẹp hòi ích kỉ của con người. Họ gán lên tình yêu giữa anh và cậu là một thứ bệnh. Chính vì thế nếu chưa thể xóa đi những định kiến, chưa thể khiến mọi người nhận ra họ mới là người sai thì anh sẽ không trở về. Anh muốn chính mình có thể sánh bước bên Hạ Nhất Dương mà không phải dè chừng bất kì ai cả. Cả hai sinh ra là dành cho nhau. Họ chẳng thể nào quên được bóng hình đối phương mà đối phương, ngày đêm nhung nhớ da diết. Đó chẳng phải là tình yêu sao? Không chỉ có những dòng chữ thấm đẫm tình cảm về một câu chuyện tình yêu giữa hai người đã sắp đến 2/3 cuộc đời mà mình còn thích việc Tĩnh Thủy Biên đề cập đến những bệnh viện chữa "bệnh đồng tình". Đây là một chi tiết quá đỗi quen thuộc mà có lẽ các bạn cũng từng một lần đọc qua. Nhưng lần nào khi đọc những câu chuyện có chi tiết này mình đều phải thổn thức. Tình yêu là bình đẳng, nó không phân biệt bất kì ai. Không ai có cái quyền sai khiến người khác phải yêu ai, phải làm gì. Thẩm Lạc khi bị đưa vào cái bệnh viện để chữa "bệnh". Anh không khuất phục, bởi anh luôn biết xúc cảm của bản thân là chính đáng, chẳng phải là điều gì sai trái, anh tự hào về nó. So với vũ trụ bao la rộng lớn hay hằng hà sa số những điều trên đời, Hạ Nhất Dương nặng hơn tất cả. "Độ tôi qua khổ ải, thành viên mãn của tôi". Ngoài ra còn một chi tiết mình rất thích chính là khi Hạ Nhất Dương come out với gia đình, nhận được sự đồng ý, cả hai đều đã bật khóc vì hạnh phúc. Tình yêu của họ đã được nhìn nhận một cách đúng đắn. Những năm tháng đẹp nhất, rực rỡ như hoa chính là những năm tháng họ có nhau. "Niên Hoa" thật sự là một cuốn truyện thấm đẫm rất dễ chạm đến những xúc cảm của người đọc. Mình THẬT SỰ THẬT SỰ mong muốn những ai chưa đọc nó hãy tìm đọc. Mình hoàn toàn đảm bảo bạn sẽ không hối hận đâu. Và về phía mình, chắc chắn sắp tới sẽ tìm đọc thêm thật nhiều những tựa sách của Thủy Tĩnh Biên. Mong các bạn đọc sách vui vẻ nhé! Niên hoa: Những năm tháng tươi đẹp như hoa trong cuộc đời, chính là tuổi thanh xuân. Thẩm Lạc và Hạ Nhất Dương gặp nhau là từ thời đại học. Hạ Nhất Dương có cô bạn thanh mai là Bạch Phương, hai người thân thiết quá đỗi làm ai cũng tưởng hai người họ là một đôi. Nhưng bỗng nhiên bất ngờ một tin đem đến, Bạch Phương trở thành bạn gái của Thẩm Lạc, cứ tưởng hai người Thẩm Lạc và Nhất Dương sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung, nhưng không ngờ lại trở thành tụ ba người. Trong bốn năm đại học, tất cả mọi người đều biết lớp A có hai người, Hạ Nhất Dương thì như "thời gian kinh diễm", còn Thẩm Lạc thì như "năm tháng ôn nhu". Tất cả mọi người cứ tưởng hai người là tình địch, đối đầu nhau khắp nơi, nhưng chẳng ai lại tưởng rằng họ chính là có tình cảm với đối phương. Thẩm Lạc thích Hạ Nhất Dương, còn Hạ Nhất Dương cũng thích Thẩm Lạc, nhưng cả hai người đều dùng cách riêng của mình để thích đối phương. Một người thì ngoan ngoãn nghe lời, người kia thích gì thì sẽ làm cho họ, còn một người thì lại luôn muốn làm nổi bật mình trong mắt của đối phương, trêu ghẹo để người ấy chú ý đến mình. Năm tháng đại học hai người chỉ cần chọc vỡ cái màn ấy đi thì hai người sẽ ở bên nhau, viết nên những trang tình yêu tuổi thanh xuân tươi đẹp. Nhưng trên đời này chẳng có gì gọi là nếu như, cũng chẳng có gì gọi là mộng hồng giữa đời thực. Thẩm Lạc bị cha mẹ phát hiện ra anh thích đàn ông, ở đầu những năm 2000, đồng tính là bệnh, phải chữa, chữa đến khi nào hết bệnh thì thôi. Thẩm Lạc bị cha mẹ dùng mọi cách để chữa hết căn bệnh quái đản này, ngay cả ép anh ra nước ngoài, rời bỏ cả nơi sinh ra và lớn lên, rời bỏ cả cậu con trai mà anh yêu, mà anh chuẩn bị thổ lộ. Suốt mười lăm năm ở nơi đất khách quê người, Thẩm Lạc đếm từng ngày từng giờ, ai cũng nói anh có bệnh. Ừ thì anh có thật, nhưng bệnh của anh muốn chữa hết thì chỉ có thể dùng cả đời để chữa trị thì mới hết hẳn. Những năm tháng du học rồi đi làm bên nơi xứ khách, anh chụp ảnh, nhưng toàn bộ ảnh chụp toàn về cảnh vật, anh không chụp người, vì anh chỉ có thể chụp người anh yêu nhất mà thôi. "Mười lăm năm ba tháng lẻ hai ngày thêm mười hai giờ." "Thời gian chúng ta tách ra." "Thật sự rất dài." Có lẽ Thẩm Lạc cũng không biết rằng trong khoảng thời gian rất dài đó cũng có một người thích anh đến điên cuồng. Hạ Nhất Dương trong khoảng thời gian đó, âm thầm lặng lẽ mỗi ngày đi vào xem instagram của anh, chú ý đến mọi hoạt động của anh, dù cho công việc mỗi ngày có mệt mỏi đến đâu thì thì việc xem hoạt động của anh trên mạng xã hội được cậu xem như là "tấu chương cần phê duyệt mỗi ngày". Tuy rằng anh đã nói có thể sẽ quay lại nữa, nhưng cậu vẫn ngốc nghếch nghĩ rằng nếu như có ngày anh về thì mình có đủ năng lực, đủ địa vị để giúp anh có một công việc, cậu còn ngốc nghếch để dành tiền, hỏi tất cả vấn đề để được nhập tịch bên Mỹ, bởi vì nếu anh không quay lại thì cậu sẽ đi tìm anh. Nhưng thực may mắn, cậu đã chờ được anh trở lại. Mười lăm năm, đủ để cho hai cậu thiếu niên mang đầy vẻ thanh xuân tươi trẻ trở thành hai người đàn ông trung niên trải đời thành thục. Gặp nhau sau mười lăm năm, nếu như trước đây đã bỏ lỡ thì bây giờ có cơ hội thì sẽ giữ thật chặt vĩnh viễn không bao giờ buông tay. Bởi khi trước đó đã là tiếc nuối thì hiện tại sẽ càng trân trọng và tương lai sẽ càng giữ chặt. Hai người đã quá cái ngưỡng nửa ba mươi, mọi sự thành thục ổn trọng của người đàn ông trưởng thành pha lẫn gì đó có chút hoài niệm tuổi thanh xuân đã bỏ lỡ vì thế khi hai người xác định tình cảm thì chính là sự ngọt ngào và ấm áp. Truyện tuy không dài, nhưng lại đủ để cảm nhận được sự dịu dàng ấm áp lan tỏa khắp cả bộ truyện. Mình cảm thấy nếu nói hai người xa cách mười lăm năm thì có thể nói rằng họ cho nhau mười lăm để trưởng thành, để chuẩn bị những gì tốt nhất dành cho đối phương, để khi gặp lại, họ có đủ năng lực lẫn trách nhiệm gánh vác cả cuộc đời đối phương. Nếu nói nắng buổi sớm mai là tình yêu ngây ngô trong sáng, nắng buổi ban trưa là mãnh liệt nhiệt huyết, thì nắng của buổi chiều lại mang chút gì đó ấm áp, ổn trọng. Có lẽ đã nếm trải khó khăn tạo nên sự thành thục nhất định thì đã đủ vững vàng để có thể đương đầu những khó khăn kế tiếp. Một đoạn tình yêu ấm áp, nhẹ nhàng của hai người đàn ông trưởng thành sẽ như một dòng nước ấm dịu nhẹ chảy vào trong lòng người đọc. Một trải nghiệm cho đoạn tình cảm trưởng thành, mấy bạn đọc rồi để lại cảm nhận nhé.   Mời các bạn đón đọc Niên Hoa của tác giả Tĩnh Thủy Biên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Kết Hôn Liệu Có Chết? - Chiêm Qua
"Không kết hôn liệu có chết?" - Cuộc chiến ái tình hài hước nhất Là một tác phẩm viết về tình bạn thân "cặp ba cùng tiến" và tình yêu giữa ba cô gái tên Văn Văn, Đường Đường và Tiểu Mỹ. Mỗi cô đều có những nét đẹp về tâm hồn và tính cách khác nhau. Văn Văn thuộc cung Sư Tử phóng khoáng tự nhiên; Tiểu Mỹ cung Ma Kết tính tình lạnh lùng hơn, thông minh và giỏi giang; còn cô nàng Đường Đường thuộc cung Cự Giải lười nhác nhưng thời trang, yểu điệu thướt tha. Phong cách của ba cô gái khác nhau, trong con đường tình cũng gặp nhiều trắc trở như nhau vậy. Đường tình trúc trắc như nhau, do vậy họ càng trân trọng những tình bạn quý báu dành cho nhau hơn, càng quan tâm và thấu hiểu đối phương hơn. Tác phẩm "Không kết hôn liệu có chết?" không chỉ viết về tình bạn, tình yêu của ba cô gái mà còn tái dựng cho bạn thấy cuộc sống và mối quan hệ của những đôi bạn trẻ chuẩn bị bước vào hôn nhân, đó là mối quan hệ mà hầu hết tất cả các bạn gái quan tâm: Quan hệ giữa mẹ chồng - nàng dâu. Nếu người chồng tương lai của bạn đứng ở sự lựa chọn ai là người quan trọng nhất đối với họ, mẹ là người quan trọng nhất hay vợ tương lai của mình? Theo bạn, chàng sẽ chọn ai? Chàng đủ tình yêu, đủ trách nhiệm, đủ lòng can đảm để chọn bạn? Hay chàng chọn chữ "hiếu" với gia đình bằng việc nghe theo những gì mẹ mình nói. Bạn đang yêu? Bạn sắp kết hôn? Bạn mong muốn có những cái nhìn mới mẻ về người mẹ chồng? - Tác phẩm "Không kết hôn liệu có chết?" sẽ cho bạn những giá trị tri thức đó, tác phẩm không đơn thuần là một tác phẩm có tính nhân văn sâu sắc, mà thông qua cuộc sống, tình bạn và tình yêu trải qua nhiều khó khăn, gian truân, tác giả còn gửi gắm tư tưởng, tình cảm và đặc biệt tính nhân bản về vai trò người phụ nữ trong thời đại hiện nay vô cùng thấm đượm, tinh tế: "... Cháu thường nghĩ, hi vọng của một quốc gia, một dân tộc có lẽ đặt lên vai của người phụ nữ. Vì những người này tương lai đều thành các bà mẹ. Những điều giáo dục thuở ban đầu của con đều do mẹ đảm nhiệm, bởi vậy, nếu người phụ nữ có trình độ cao hay thấp đều ảnh hưởng nhất định đến nền tảng giáo dục đứa con, cũng ảnh hưởng đến những tố chất phát triển tổng hợp của đứa trẻ sau này. Thử nghĩ mà xem, nếu trình độ văn hóa của người phụ nữ có hạn, không có tri thức thì thử hỏi thế hệ tiếp theo sẽ như thế nào? Cuối cùng cháu cũng hiểu ra lý do tại sao những nước lạc hậu không nâng cao được tố chất công dân? Vì phụ nữ nước họ ngày ngày ở nhà làm việc, không nhận được cả mặt chữ. Điều này giống thời cổ đại của chúng ta, phụ nữ chỉ cần đức không cần tài, hơn một nửa dân số không có văn hóa, nền kinh tế không tự chủ được thì đều trở thành gánh nặng xã hội, làm sao phát triển được...?" (Trích trong tiểu thuyết "Không kết hôn liệu có chết?") Các bạn trẻ sẽ yêu, đang yêu và chuẩn bị kết hôn hãy tìm đọc "Không kết hôn liệu có chết?" để sau những trận khóc trận cười, bạn hiểu ra được chân lý của hạnh phúc, hạnh phúc chính do bạn dành được chứ không phải tự nhiên mà có. Hãy để tình yêu luôn ở nơi cửa sổ của tâm hồn và cùng gạt bỏ ưu phiền, cùng đón chào làn gió của niềm vui và hạnh phúc! *** ‘Không kết hôn liệu có chết?’ - tiểu thuyết của nhà văn Trung Quốc Chiêm Qua - đi tìm lời giải đáp cho câu hỏi: Tình yêu khi gặp phải hôn nhân sẽ ra sao. "Không kết hôn liệu có chết?" kể câu chuyện tình yêu của ba cô bạn thân Văn Văn, Tiểu Mỹ và Đường Đường. Mỗi cô nàng có một tính cách khác nhau: Văn Văn thuộc cung Sư Tử phóng khoáng tự nhiên, Tiểu Mỹ cung Ma Kết tính tình lạnh lùng, thông minh và giỏi giang, còn Đường Đường thuộc cung Cự Giải lười nhác nhưng có khiếu thời trang. Điểm chung giữa họ là cùng hết lòng với tình yêu nhưng luôn gặp nhiều trắc trở. Mở đầu tác phẩm là câu chuyện bi hài của Văn Văn và Lý Cường, họ đến với nhau và đều tưởng rằng có thể nắm tay nhau đi suốt cuộc đời. Thực tế không phải vậy, Văn Văn và Lý Cường đều muốn giữ cái tôi của mình, đều muốn thay đổi đối phương theo ý mình và muốn có một cuộc hôn nhân hoàn hảo. Vì thế, họ đành chia tay dù trong sâu thẳm mỗi người vẫn dành tình cảm cho nhau. Bi kịch của Văn Văn và Lý Cường là không chấp nhận nhìn thẳng vào những mặt xấu xí của đối phương mà chỉ muốn sống trong ảo mộng màu hồng về tình yêu và hôn nhân. Cô nàng Tiểu Mỹ lại gặp vấn đề với gia đình anh chàng người yêu tên Du Tử. Bố mẹ Du Tử muốn con dâu tương lai phải biết được mọi điều tốt xấu của bản thân, vị trí cô đang đứng, họ muốn thu phục Tiểu Mỹ, muốn cô ngoan ngoãn quy thuận. Nhưng mọi chuyện đều nằm ngoài dự kiến, Tiểu Mỹ không hề sợ hãi mà còn dám mang bộ mặt kiêu căng trước họ. Cuộc tình của Tiểu Mỹ chấm dứt khi cô nhận ra bộ mặt thật của Du Tử và bố mẹ anh ta trong một cuộc đối thoại. Với Đường Đường, cô cũng từng trải qua cuộc tình không dám nghĩ lại. Mặc dù chuyện này cô vẫn giấu kín với cả hai người bạn, nhưng đôi khi sau những buổi tiệc rượu cô vẫn nhắc đến "nhà thơ phương Nam" khiến cô mang bầu, rồi phải bỏ giọt máu của mình đi. Hai người chia tay không từ biệt và bặt vô âm tín. Tác phẩm "Không kết hôn liệu có chết?" không chỉ viết về tình bạn, tình yêu của ba cô gái mà còn tái dựng cuộc sống và mối quan hệ của những đôi bạn trẻ chuẩn bị bước vào hôn nhân. Quan hệ giữa mẹ chồng - nàng dâu cũng được đề cập tới trong tác phẩm. Lời khuyên mà tác giả "Không kết hôn liệu có chết?" dành cho các bạn trẻ sẽ yêu, đang yêu và chuẩn bị kết hôn là sau những sóng gió, bạn sẽ hiểu ra được chân lý của hạnh phúc: hạnh phúc chính do bạn giành được chứ không phải tự nhiên mà có. *** Bàn tay của anh không đủ thô ráp cũng không đủ lớn nhưng em chỉ cười, nói rằng dịu dàng là đủ; bờ ngực của anh không đủ lớn cũng không đủ dày nhưng em chỉ cười, nói rằng ấm áp là đủ; bờ vai của anh không đủ vững chắc cũng không đủ vững chãi nhưng em chỉ cười, nói rằng ấm êm là đủ. Những điều anh không đủ có nhiều lắm, nhưng em nói thế là được rồi. Nhưng anh hứa sẽ ngày một vững chãi hơn, mọi phiền muộn cũng bỏ qua. Những điều anh không đủ có nhiều lắm, nhưng em nói thế là được rồi. Nhưng chúng ta có thể ở bên nhau mãi, mọi thứ rồi cũng thuận lợi! — “Như thế là được” Đám thanh niên ngồi chơi bài. Đường Đường dựa vào Bình Tử để ngủ. Tiểu Mỹ ngáp đến sái quai hàm, “được chưa? Mình buồn ngủ lắm rồi!” Tống Đông Lâu nói: “Vậy chúng ta giải tán nhé? Nhưng từ tối qua đến giờ tôi rất vui.” Bình Tử nhẹ nhàng lay Đường Đường dậy. Đường Đường khẽ dụi mắt, “ôi, trời đã sáng rồi sao, không biết bọn họ thế nào rồi nhỉ!” “Chắc là mệt đến mức đều ngủ cả rồi!” Tiểu Mỹ nói. “Không biết Văn Văn sẽ cho Lý Cường thành thế nào nữa!” Bình Tử nói xong, lắc đầu đồng tình. “Anh xem thường Lý Cường quá rồi!” Đường Đường nói. Đông Lâu hướng về phía Tiểu Mỹ: “Không biết nữ sỹ Việt Như My có cho tôi được hân hạnh mời cô đi ăn sáng không?” Tiểu Mỹ cười ngọt ngào, “được thôi!” ... Mời các bạn đón đọc Không Kết Hôn Liệu Có Chết? của tác giả Chiêm Qua.
Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu - Lại Bảo
Lại Bảo là một anh chàng độc thân. Tốt nghiệp ra trường, anh xin làm chuyên mục giải trí cho một tờ báo. Cuộc sống vô tâm, vô tính, sáng ngày chỉ mải mê bon chen kiếm tiền của anh có lẽ vẫn trôi qua rất "an toàn" - nếu không tình cờ gặp lại Mạt Mạt. Đó là cô bạn gái của anh thời trung học, vì những hiểu nhầm không đáng mà họ xa nhau. Và giờ đây, khi gặp lại Mạt Mạt, hình như trái tim anh lại lạc nhịp lần nữa! Cùng lúc đó, là sự xuất hiện của của cô gái Tiểu Hy, một cô bé trong sáng, thuần khiết như nữ sinh, nhưng lại có đời sống nội tâm và chuyện gia đình khá phức tạp. Và rồi, anh thật sự "liêu xiêu" khi bỗng dưng phải đứng giữa hai cô gái trẻ với tư cách là chồng của Mạt Mạt và ông bố bất đắc dĩ của cái thai đã ba tháng trong bụng Tiểu Văn!.. Tình yêu chân thành là không phải chỉ có những mật ngọt, hương hoa, mà cần lắm cả sự bao dung và tấm lòng vị tha cao thượng; phải có thái độ muốn hiến tặng và chia sớt để nâng đỡ cuộc đời nhau. Số phận thích trêu ngươi, đẩy đưa những con người trẻ tuổi đến những mâu thuẫn, khó khăn, để rồi giúp họ nhận ra rằng mình sinh ra là để cho nhau, vì một lẽ nào thì luôn cần nhau!. Một câu chuyện đầy tính nhân văn khi những bí mật được mở ra qua từng trang sách cùng với một kết thúc có hậu. Đọc để cảm nhận cả một thế giới tình yêu đa sắc màu, đa cung bậc: có hạnh phúc, có buồn thương, có cả những khúc quanh và dấu lặng. *** Ba trang giấy kín đặc chữ. Trên ba trang giấy này có bao nhiêu chỗ rõ ràng có vệt nước mắt? Tất cả mọi việc đếu được viết rõ ràng. Lúc này nếu tôi còn không hiểu, còn không thông cảm thì tôi bị bại não rồi. Nhưng nếu Mạt Mạt không nói thì sao tôi hiểu được? Tôi cầm ba tờ giấu đứng run rẩy trước ti vi. Tôi không thể tưởng tượng được khi Mạt Mạt vì mẹ đeo chiếc nhẫn cưới đó tâm trạng cô ấy thế nào. Tôi không thể tưởng tượng khi Mạt Mạt bị người đàn ông đó sỉ nhục, tâm trạng cô ấy thế nào. Tôi cũng không thể tưởng tượng khi Mạt Mạt bị ép chấp nhận một bản thỏa thuận, mang trong lòng nỗi sỉ nhục chạy tới Trùng Khánh tìm tôi, che giấu mọi chuyện kết hôn với tôi, tâm trạng cô ấy thế nào. Tôi chỉ cảm thấy mọi thứ rất thú vị vì khi cầm ba tờ giấy này tôi bỗng có cảm giác như khi tiễn Tiểu Văn, hơn nữa nỗi buồn đó còn mãnh liệt hơn thế rất nhiều! Chuyện đến nước này, tôi có thể thừa nhận được chưa? Năm năm trước, Mạt Mạt để lại một giọt nước trong lòng tôi, tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được lúc đó cô ấy đau lòng thế nào. Tình yêu này phải nói ra thế nào đây? Có thể nào tôi cũng phải nói ra! Tôi yêu! Tôi thực sự yêu cô ấy! Đầu óc tôi căng như dây đàn, chợt nhận ra mình đã đứng đây quá lâu, còn Mạt Mạt thì sao, cô ấy ở đâu? Cầm ba tờ giấy đó, tôi đờ đẫn ngẩng đầu, miệng vô thức hét lên: “Mạt Mạt, Mạt Mạt!” ... Mời các bạn đón đọc Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu của tác giả Lại Bảo.
Hãy Để Anh Ở Bên Em - Vân Nghê
Bạn có tin trên đời này có chuyện thời gian quay ngược lại không? Thời gian là một thân dây leo mềm mại vươn mình về phía trước. Chúng ta là những bông hoa nhỏ bé nằm đối điện với nhau trên cái thân dây leo ấy. Anh muốn được lại gần em nhưng lại sợ em sẽ tàn úa và rơi rụng xuống mặt đất. Anh vẫn muốn được yêu cô như từ ngày đầu gặp gỡ nhưng lại sợ cô nhanh chóng biến mất khỏi tầm tay. Có thể chúng ta đã bỏ lỡ kiếp này, không biết bao giờ mới có thể gặp lại. Nhưng cũng rất có thể chúng ta sẽ gặp lại nhau giữa biển người mênh mông. Cô không biết nếu như ba năm sau cô chịu bỏ qua quá khứ, mở rộng tấm lòng, cái mà cô nhận được lại là một tình yêu càng nồng nàn hơn so với trong kí ức. Anh cũng không biết rằng, nếu như anh chịu ít yêu cô đi một chút, không cần phải cẩn thận che giấu bản thân, anh sẽ phát hiện ra rằng cô càng ở gần anh hơn. Tưởng chừng như nếu quá khứ trở lại thì cô và người ấy sẽ lại nắm tay nhau đi tới cuối con đường. Tưởng chừng như thời gian có thể quay ngược lại, thì người ấy vẫn đứng nguyên ở vị trí cũ, chờ đợi cô, để hai người lại được ở bên nhau, vượt qua bất cứ sóng gió nào của cuộc đời. Dù Giang Nhan có mất đi, dù kí ức về anh không bao giờ bị xóa mờ trong trái tim cô. Để cho cuộc sống của cô càng thêm hạnh phúc và viên mãn, anh có thể để cho thời gian quay ngược trở lại, mặc dù anh chẳng phải thần thánh, chỉ là một người đàn ông đời đời kiếp kiếp yêu cô. "Gửi một phần tâm tình cho tuổi xuân đã lâu không gặp lại Nhớ nhung một người dám yêu dám hận Tin tưởng cảm giác thủy chung sẽ vui vẻ hơn một chút Thà rằng bị tổn thương còn hơn là nói dối." *** Lúc bà Giang đến, Vân Vy đang chuẩn bị cơm nước. Cá chép đã ướp gia vị, còn chưa rán thì bà Giang đã đón lấy, nói: - Con đi vào nói chuyện với Giang Nguyên đi, để bác rán cá cho. Đám thanh niên nấu nướng làm sao ngon bằng người già được! Cô đã khía cá ra rồi, cho dù là không rán được giòn tan và vàng ươm nhưng cũng không đến mức nát bét. Nhưng giờ có mẹ Giang Nguyên tình nguyện giúp đỡ thì còn sợ gì không ngon? Cô định ở lại giúp bà Giang nhưng chẳng mấy chốc đã bị bà đuổi ra ngoài. Vân Vy rửa sạch tay rồi đi vào phòng với Giang Nguyên. Anh đang sắp xếp lại đồ đạc trong hai cái tủ bị khóa. Vân Vy vừa mở cửa ra, vừa hay trông thấy Giang Nguyên đang lấy ra một cái áo blu trắng tinh. Tim cô chợt run lên, vội vàng lùi lại, thế nhưng Giang Nguyên đã nhìn thấy và gọi cô lại. Là đồ đạc của Giang Nhan. Cô chỉ liếc qua cũng có thể nhận ra. Giang Nguyên sắp xếp lại đồ đạc rồi đặt từng chiếc một vào tay Vân Vy: - Đây là những thứ anh lấy về từ đồn cảnh sát và bệnh viện của Giang Nhan. Một phần anh đưa cho mẹ rồi, những thứ này anh vẫn giữ lại, thực ra anh biết nên sớm giao chúng cho em. Vân Vy sờ vào cái mác bệnh viện trên chiếc áo blu trắng, trong một cái túi khác có chứa những món đồ rất quen thuộc với cô: đồng hồ đôi, ví tiền, thắt lưng, còn cả một chiếc nhẫn kim cương... tất cả đều là những hồi ức chung của cô và Giang Nhan. ... Mời các bạn đón đọc Hãy Để Anh Ở Bên Em của tác giả Vân Nghê.
Giày Thuỷ Tinh Nối Duyên - Ngữ Lục
Năm năm trước, tại một của tiệm thời trang, ngay khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ, cô đã biết mình không thể không yêu anh. Khi đó anh đang chọn quà sinh nhật cho người con gái mình yêu. Năm năm trôi qua, cô trở thành một người bạn tâm tình của anh, thân thiết và thấu hiểu. Anh tìm đến cô như một thói quen trong những khoảnh khắc cô đơn và trống rỗng. Cô vẫn âm thầm yêu anh, còn anh vẫn lặng lẽ yêu người con gái ấy. Người con gái ấy là Băng Lan, là cô em gái nuôi mà anh đã chăm sóc nâng niu từ bé. Băng Lan không yêu anh nhưng không dám từ chối anh vì cô ấy cảm thấy mình cần phải trả ơn nuôi dưỡng của gia đình anh. Ngay khi biết được tâm sự của Băng Lan, mặc dù đau khổ nhưng điều duy nhất anh nghĩ đến là giải thoát cho cô ấy khỏi gánh nặng trả ơn này. Giải pháp anh chọn chính là cưới một người con gái khác và người anh chọn chính là người con gái khiến anh cảm thấy gần gũi nhất, chính là cô. - "Chúng ta kết hôn được không?" Anh nói. Tôi cũng biết, anh sẽ nói như thế, không phải vì anh yêu tôi, mà vì anh yêu người đó. Chỉ vì không muốn người con gái kia phải cảm thấy dằn vặt và mặc cảm, anh chấp nhận rút lui. Anh làm tất cả những điều này là vì cô ấy. Vì một người anh yêu, lấy một người anh không yêu, có lẽ chỉ có anh mới làm được việc ngốc ngếch đó mà thôi. Đã biết rõ tất cả những điều đó, thế nhưng cũng không có cách nào để từ chối. Có phải tôi thực sự còn ngốc hơn anh không?.... *** Từ hai giờ tới năm giờ sáng ngày Mười ba tháng Tám năm 2002, mưa sao băng Anh Tiên [1] đạt tới mức cực đại, chỉ cần đứng ở một nơi rộng rãi là có thể quan sát được bằng mắt thường. [1] Tên tiếng Anh là Perseus Tôi đang tối mắt tối mũi vì bản thảo thì đọc được một bản tin, trong đầu liền xuất hiện biết bao nhiêu ảo tưởng đẹp đẽ, tôi lập tức gọi điện thoại cho A Vy: “Chúng ta có thể cùng thức đêm để viết truyện, đến lúc ba giờ sáng sẽ hẹn nhau đi ra ngoài để ngắm mưa sao băng. Thử nghĩ xem, chúng ta có thể cùng lúc nhìn thấy một ngôi sao lướt qua bầu trời. Điều này chẳng phải là rất lãng mạn sao?”, tôi rất vui vẻ, tấm tắc khen ngợi ý kiến mình vừa đưa ra. “Thức đêm viết truyện”, ở đầu dây bên kia A Vy nói, “Xin lỗi nhé, tớ nộp bản thảo rồi, không muốn tiếp tục thưởng thức mùi vị địa ngục đó nữa đâu. Tớ có thể gọi cậu dậy lúc ba giờ sáng, nhưng ở chỗ chúng tớ không ngắm được sao băng”. A Vy thấy đề nghị của tôi chẳng lãng mạn chút nào. Tôi không can tâm, lại tiếp tục gọi điện cho một người bạn khác là A Chi: “Thức đêm viết truyện? Thôi đi. Tớ đã viết đến chương chín rồi, việc gì phải thức đêm với cậu nữa.” Lại một gáo nước lạnh dội lên đầu tôi… Haizzz, mình quên mất! A Chi ngoan ngoãn chứ đâu giống mình. ... Mời các bạn đón đọc Giày Thuỷ Tinh Nối Duyên của tác giả Ngữ Lục.