Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nghiện

Là ngọt văn! Văn án: Khương Nại được ca ngợi là nữ thần trong giới giải trí, năm đó nhờ vào một điệu múa mà nổi danh trên mạng. Trong video, người con gái mặc váy dài màu khói, lạnh lùng xinh đẹp như búp bê sứ quý giá nhưng cũng thật mong manh dễ vỡ. Gặp Tạ Lan Thâm vào mùa đông năm ấy, Khương Nại đã là một người vô gia cư, vừa ra khỏi bệnh viện thì trời đổ tuyết lớn. Người đàn ông ngồi trong xe với bộ vest chỉnh tề, hạ cửa sổ xuống một nửa, đầu ngón tay thon dài của anh kẹp điếu thuốc, nheo mắt lại, xuyên qua làn khói thuốc nhìn cô giống hệt như nai con lạc đường giữa trời tuyết trắng xông thẳng vào tâm anh. Lưu ý: Hai bên chữa lành cho nhau. Nam chính có bệnh rối loạn nhân cách nhưng không nặng, trời sinh đã có khiếm khuyết trong tâm lý, luôn muốn chiếm nữ chính làm của riêng mình. Nữ chính rất giống tiên, tác giả siêu ngọt. Tên đầy đủ ban đầu của truyện: Hạn Khi Ái Muội Tag: Nghiệp giới tinh anh – Ngọt văn Vai chính: Khương Nại – Tạ Lan Thâm    Một câu tóm tắt: Dạy anh không dám quên.    Giới thiệu trong một câu: Tiểu tiên nữ tinh quái X Ông trùm giới kinh doanh cấm dục.    Ý chính: Một câu chuyện đôi lứa chữa lành lẫn nhau. *** Khương Nại là một minh tinh rất “sạch”. Xuất thân từ diễn viên múa cổ điển, được người đại diện phát hiện và dìu dắt từng bước vào giới giải trí vừa phức tạp vừa xô bồ, thế nhưng từ đầu đến cuối Khương Nại đều chọn con đường thực lực, đi lên từ những vai diễn khó khăn vất vả nhất, không đóng cảnh hôn, chưa bao giờ vướng tin đồn, dù là tốt hay xấu. Ngay cả người đại diện cũng không thể hiểu nổi, cô giữ mình trong sạch như vậy, để cho ai? Từ lúc Khương Nại được đưa đến thành phố này học tập, đã ba năm rồi, sau đêm hôm đó. Cái đêm định mệnh vẫn thường xuất hiện trong mỗi giấc mơ của cô. Anh đứng đó, như một vị thần. Rất dịu dàng, nhưng không chạm vào cô. Khương Nại tự nhủ với lòng, lấy thân báo đáp cũng được, mà xuất phát từ tình yêu thầm kín cô cất giấu hai năm qua cũng được, anh nghĩ gì thì là cái đó. Nhưng, Tạ Lan Thâm không muốn. Không nói một lời, chỉ lặng lẽ sắp xếp tương lai cho cô. Khương Nại mang theo nỗi buồn vô hạn, đến thành phố này chuyên tâm học tập và phát triển, như anh mong muốn. Kể từ đêm tuyết rơi năm cô 16 tuổi được anh cứu rỗi, Khương Nại đã biết, trong lòng mình chỉ có duy nhất một chấp niệm mang tên Tạ Lan Thâm. Một khi lòng người có chấp niệm, tự nhiên sẽ biết mình nên đi con đường nào. Hỏi cô giữ trong sạch cho ai? Không là anh, thì sẽ chẳng là ai cả. Ở một thành phố khác, Tạ Lan Thâm nhấp vào từng tấm ảnh của Khương Nại, rất lâu không nói gì. Anh giống như một câu đố bí ẩn với tất cả mọi người ở tầng lớp thượng lưu, là gia chủ thừa kế của gia tộc lớn mạnh nhất, nhưng lại ăn chay dưỡng tính, ẩn mình nhiều năm như một tu sĩ không quan tâm bụi bặm nhân gian. Mà Khương Nại, chính là bí ẩn duy nhất trong lòng anh. Nếu như trần thế này có điều gì khiến anh thay đổi tâm tình một cách không kiểm soát, thì đó chỉ có thể là cô. Thời gian trôi qua nhanh thật, Khương Nại của anh, trưởng thành rồi. Cũng đã đến lúc tìm lại cô. Tạ Lan Thâm ẩn thân không có nghĩa là anh cho phép cục diện rơi khỏi tay mình. Kể từ lúc quyết định đẩy cô đi, tất cả mọi hoạt động từ trong ra ngoài của Khương Nại đều nằm trong tay anh. Tìm cô, chỉ là chuyện sớm muộn, có điều phải xem ý của cô gái nhỏ thế nào đã. Khương Nại thì có thể có ý gì chứ. Ở trong giới có ai mà không biết cô là minh tinh nổi tiếng với vẻ đẹp thần tiên nhưng lạnh lùng thoát tục, không một ai hay một lợi ích nào có thể khiến cô dao động. Nhưng đó là cái mà họ biết, còn cái mà họ không biết chính là, cô thờ ơ như vậy, chẳng qua là người khiến cô thất hồn lạc phách vẫn chưa chịu xuất hiện mà thôi. Đến lúc xuất hiện, lại có thể oanh oanh liệt liệt như vậy. Tạ Lan Thâm mặc kệ ánh mắt hiếu kỳ lẫn ganh tỵ của tất cả mọi người, mang cô đi. Chuyện của anh và Khương Nại, hai người biết là đủ rồi. Giống như những giấc mơ lặp lại hằng đêm, rốt cuộc cô gặp lại chấp niệm của mình. Nhưng đứng trước một người lòng sâu khó dò như Tạ Lan Thâm, Khương Nại mãi mãi là cô bé con không dám ngẩng đầu. Sợ nhìn vào mắt anh, lại không kiềm chế được nỗi lòng, sợ nhìn kỹ anh rồi, lại chẳng muốn rời xa. Nỗi sợ này giống như ba năm trước, nhưng cũng không giống. Vì bây giờ cô đã trưởng thành, đã tự mình đứng vững. Sau khi rời khỏi Tạ Lan Thâm, Khương Nại từ chối tất cả sự tài trợ của anh, tự kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền, để chờ đợi một ngày có thể đứng trước mặt anh ngẩng cao đầu: giữa chúng ta không có ràng buộc về tiền bạc, em chỉ muốn ràng buộc bằng tình cảm mà thôi. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland) Nhưng, phải thực hiện điều đó như thế nào? Khương Nại vẫn chưa kịp nghĩ kỹ thì anh đã đến rồi. Vẫn dịu dàng như vậy, quan tâm cô như vậy, như chưa từng xa cách. Khương Nại dồn hết dũng khí của nhiều năm, viết vội trên cổ tay áo anh một dãy số. Là cách duy nhất mà cô nghĩ ra để có thể bắt đầu mối liên hệ của hai người. Thật sự không cần thiết, nhưng Tạ Lan Thâm vẫn kiên nhẫn dành 2 phút cho cô. Em đừng vội. Anh ở đây. Chờ em. Vẫn luôn chờ em. Có cái gì về Khương Nại mà anh không biết đâu, nhưng khó khăn lắm mới nhìn thấy cô dũng cảm một lần, vậy tùy theo ý cô đi. Dãy số điện thoại trên tay áo, cũng đi vào lòng anh. Mối liên hệ giữa họ chính thức bắt đầu. Tình cảm cất giấu nhiều năm được khai thông như núi lửa phun trào, Tạ Lan Thâm cũng không phải là người thích che giấu. Tình cảm anh dành cho Khương Nại, ai cũng thấy được. Chỉ là trước giờ anh không thể hiện ra mà thôi. Cô trưởng thành rồi, anh không cần cố kỵ. Giống như một ngọn lửa ấm áp âm ỉ mãi suốt nhiều năm, đến bây giờ mới bùng cháy, thiêu đốt mọi thứ. Tạ Lan Thâm và Khương Nại vẫn hai người hai nơi, ai làm việc nấy, nhưng chỉ cần có thời gian, họ sẽ ở bên nhau, bình yên, thầm lặng. Nói không hoang mang là nói dối, Khương Nại hiểu rõ hoàn cảnh của bản thân. Cô là một cô gái được anh nhặt về từ trong đau đớn và bi thương, có một người mẹ ham vinh hoa không chịu thừa nhận và một người cha tự sát vì phá sản. Cô vốn không có tư cách gì sánh đôi cùng với một người cao cao tại thượng như anh. Nhưng cô vốn không cần bất kỳ thứ gì khác, ngoài chính bản thân anh. Rất nhiều lời khuyên, thiện ý có, ác ý có. Họ đều cho rằng cô không xứng với anh, chỉ là một món đồ chơi, đợi chán sẽ bỏ. Họ còn nói với cô, anh có bệnh. Làm sao mà Khương Nại không biết chứ? Những hành động lạ lùng của anh mỗi khi hai người thân mật, những ẩn nhẫn giấu trong đôi mắt sâu không thấy đáy. Nhưng vậy thì đã sao? Bệnh của anh, cô chịu được, cũng sẵn sàng để bản thân làm một liều thuốc an thần. Cực đoan cũng có cái tốt của cực đoan. Nhận định ai rồi, sẽ sống chết không từ bỏ. Khương Nại cảm thấy may mắn, bởi vì sự cực đoan trong dòng máu Tạ gia đều dùng trên người cô. Một cô em gái Tạ Lan Tịch luôn sùng bái và ủng hộ hết mình cho sự nghiệp của chị dâu, một đứa em trai Tạ Lâm tuy ngoài mặt ghét bỏ nhưng bảo vệ gia đình đến mức gần như là biến thái. Có được sự đối đãi thật tâm như vậy, Khương Nại cảm thấy tất cả những khó khăn mà mình trải qua đều đáng giá. Tuy rằng, để đả thông tư tưởng của Tạ Lan Thâm đối với hôn nhân là một điều rất không dễ dàng, nhưng cuối cùng Khương Nại đã làm được. Không phải cô thay đổi được suy nghĩ của anh, mà bởi vì là cô, cho nên anh mới bằng lòng thử. Người đàn ông này, là người đã tự tay chọn cho cô một quẻ xăm thượng thượng. Người đàn ông này, là người sẽ che chắn tất cả gió mưa, cho cô một đời bình an hạnh phúc. Người đàn ông này, là người duy nhất mà cô không thể buông tay. Đây không phải bệnh, mà là nghiện. *** P/S: Thật ra, câu chuyện ngọt ngào đáng yêu này còn có “tặng kèm” phần ngoại truyện của hai cặp nhân vật phụ, tình yêu của họ trắc trở hơn Khương Nại và Tạ Lan Thâm, cũng mang nhiều khúc mắc hơn. Nếu như tình yêu của Khương Nại và Tạ Lan Thâm là chấp niệm không cách nào buông bỏ, thì tình yêu của hai cặp phụ lại hoàn toàn đối lập. Một Trì Châu phóng khoáng cởi mở, từ bỏ tình yêu đau đến xé lòng nhưng vẫn mạnh mẽ bước về hướng hạnh phúc mới. Bởi vì, giống như cô nói, quay lại với người cũ thì rất dễ dàng, nhưng rời khỏi người mới, cô không nỡ. Và một Tạ Lan Tịch, cô em gái được nâng niu từ nhỏ, cùng với tình yêu đầy mâu thuẫn của người đàn ông thâm sâu Bùi Tứ. Vấp ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó, trải qua một vòng thật lớn dày vò lẫn nhau, cuối cùng nhận ra chẳng có cách nào thay đổi vận mệnh. Anh bằng lòng dùng cả quãng đời còn lại sửa chữa sai lầm, chỉ cần cô chấp nhận cho anh một cơ hội. Hỏi thế gian, tình là gì? Mà ai cũng muốn bỏ mình để yêu? ____ *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban *** Ánh đèn phòng tắm chói mắt, người đàn ông đứng trước cái gương lớn, hơi nước mù mịt, chậm rãi ngưng tụ thành những giọt nước trong suốt từ trên mặt kính chảy xuống, phản chiếu hình ảnh một gương mặt với ngũ quan lập thể, sắc nét và rất đẹp trai. Xương mày mảnh và rõ ràng, mũi cao thẳng, môi mỏng, những đường nét rất tinh xảo như được chạm khắc một cách tỉ mỉ. Những giọt nước từ trên những lọn tóc của anh rơi xuống, trượt thẳng xuống chiếc cổ dài, quét qua hầu kết sắc lạnh. Khương Nại đứng yên không động đậy, lẳng lặng ngắm nhìn người đàn ông. Mãi đến lúc hơi nước sắp tan hết, anh đột nhiên xoay người lại, từ trong phòng tắm bước ra, bước từng bước đi đến bên cạnh cô. Một giây sau, hình ảnh như bị tạm dừng. Khương Nại bị anh áp sát vào trước cửa sổ sát đất, phía sau là cả thành phố đèn đóm sáng trưng, lòng bàn tay cô chạm đến lồng ngực rắn chắc của anh, có thể cảm nhận được rõ rệt nhiệt độ của làn da truyền đến qua lớp quần áo mỏng manh. Với khoảng cách gần như vậy, mùi sữa tắm của nam giới hòa với mùi hương nam tính, trong không khí tràn ngập sự quyến rũ nhè nhẹ. "Nếu như cô không tự nguyện thì hãy nói ngay với tôi." Giọng nói của anh hơi trầm xuống, có vẻ hơi mơ hồ, lúc nói xong câu này, anh đã cúi đầu xuống hôn cô. Khương Nại từ trong mơ giật mình tỉnh lại, đập vào mắt là cả căn phòng sáng trưng. Trên người Khương Nại mặc một chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng manh, cô yên lặng nằm trên ghế salon, mái tóc đen nhánh như dòng suối, nhẹ nhàng che đi đôi mắt, cánh tay mảnh khảnh khoát lên góc áo, bắp chân trắng nõn nhỏ nhắn cong lên, làn da trắng sứ hiếm có càng tôn lên vẻ yếu đuối của cô hơn. Khương Nại cũng không biết mình đã ngủ được bao lâu, loại hơi thở tình triều mờ ám khó thở trong đầu cô vẫn còn mơ hồ chưa tan hết đi. Cô lại nằm mơ thấy anh. Cô nằm một lúc nữa đợi cho tâm trạng hồi phục lại một chút. Cô mới chậm rãi ngồi dậy, bàn chân trần dẫm lên tấm thảm màu xám trắng. Bên cạnh bàn uống nước là một tập kịch bản rất dày nằm tán loạn, Khương Nại lôi từ trong đó ra điện thoại của mình, đầu ngón tay vuốt nhẹ, màn hình sáng lên. Trên đó hiện thời gian đã sáu giờ năm mươi phút tối. Trong điện thoại còn có vài cuộc gọi nhỡ của người đại diện Tần Thư Nhiễm. Khương Nại gọi lại. Yên lặng vài giây, trong điện thoại truyền đến giọng nói của Tần Thư Nhiễm: "Alo? Nại Nại à, em còn ở nhà không?" Khương Nại dùng ngón tay cầm ly nước lên nhấp một ngụm, nhẹ nhàng trả lời: "Em không cần thận ngủ quên mất... Buổi hẹn thử vai với đạo diễn Đàm vào lúc 9 giờ phải không ạ? Vậy em..." Không đợi cô nói hết câu, Tần Thư Nhiễm đã cắt ngang lời cô: "Không cần nữa, 9 giờ tối nay đạo diễn Đàm đã hẹn Dư Nam Sương đến thử vai rồi." Trong đôi mắt đen láy của Khương Nại hiện lên vẻ khó hiểu: "Dư Nam Sương?" "Chính là cô ta! Hai năm nay Dư Nam Sương rất huênh hoang. Cô ta có người làm chỗ dựa nên mới ngồi được lên ghế nhất tỉ Thiên Ảnh, cô ta còn nổi tiếng là người thích chặn đường cướp đoạt tài nguyên của người cùng nghề." "Trong chương trình lần trước, em bị cho là bình hoa di động, cũng không biết cô ta đã "khen" những gì. Cháu gái của tổng giám đốc Nội Ngu đúng là không phải dạng vừa!" Khương Nại cúi đầu xoa giữa hai hàng lông mày, nói: "Đúng thật là không phải dạng vừa." Nhưng cái đó thì liên quan gì đến cô chứ. Thấy Khương Nại vẫn là kiểu tính cách không tranh giành, Tần Thư Nhiễm liền tức giận nói: "Bây giờ cô ta đã tranh giành tài nguyên trên đầu chúng ta rồi, cho nên chúng ta tuyệt đối không thể bỏ qua chuyện này được!" Khương Nại rất hiểu Tần Thư Nhiễm, cô biết người quản lý này của mình đã có cách: "Chị Thư Nhiễm, chị nói đi." (Truyện được edit bởi Diễm Sắc Cung.) Tần Thư Nhiễm chép miệng một cái, cũng không lòng vòng nữa, nhanh chóng nói rõ từng chữ một: "Được rồi, Nại Nại em nhanh trang điểm đi. Tối nay chị đã sắp xếp cho em một bữa tiệc quan trọng, nó liên quan đến chuyện thử vai! Hai mươi phút nữa... Chị đợi em ở dưới lầu." Ngắt điện thoại, trong căn phòng nhỏ trở nên yên tĩnh. Khương Nại để điện thoại xuống, nhẹ nhàng bước đến cạnh cửa sổ sát đất. Cô giơ tay ra vén rèm cửa sổ, bên ngoài vừa mới lên đèn, cảnh đêm cả thành phố rực rỡ vô hạn, nó giống như cảnh trong giấc mơ của cô vậy, đồng thời cũng làm nổi bật thêm sự tĩnh mịch của căn phòng. Một lúc sau. Khương Nại thu lại tâm trạng nhạt nhẽo của bản thân, xoay người đi vào phòng thay quần áo. ----- Sắp đến giờ hẹn, Khương Nại đúng giờ đi xuống lầu, đi đôi giày cao gót chạy đến chỗ xe bảo mẫu màu đen đang đậu bên đường. Cô vừa khom lưng lên xe thì chợt nghe thấy trợ lý Đào Phong nói: "Dự báo thời tiết tối nay hình như sẽ có tuyết rơi..." Tần Thư Nhiễm ngồi ghế phụ bên cạnh tài xế, cô đã không còn tâm trạng nào để lo tuyết rơi nữa rồi, đưa máy tính bảng đang cầm trong tay cho Khương Nại, ánh mắt cũng vội vàng nhìn theo. Dáng người Khương Nại vốn đã gầy hơn so với những cô gái khác, cô chỉ mặc một chiếc váy dài màu xanh sẫm, gắn một chuỗi ngọc trai trên bờ vai gầy nhỏ, bên ngoài khoác một chiếc áo vest đen. Lúc Khương Nại đưa tay ra nhận, ngay đến cả những đường gân xanh cũng nổi lên trên làn da trắng như tuyết của cô, trông càng yếu ớt hơn. "Người này không tệ..." Trong mắt Tần Thư Nhiễm đầy sự tán thưởng, không quên nhấn mạnh căn dặn cô: "Đây là danh sách những người có địa vị cao mà em phải mời rượu, người đầu tư cho bộ phim lần này của đạo diễn Đàm cũng sẽ có mặt, tốt nhất là có thể tiếp cận được." Khương Nại chui vào ghế của mình, cúi đầu liếc nhìn trên danh sách những người có địa vị, lông mi của cô rất cong và dài, ở dưới ánh đèn vàng ấm áp, lông mi hiện lên những ánh sáng tinh xảo. Sau khi đã nhớ kĩ tất cả những cái tên này, Khương Nại cũng không còn hứng thú nhìn lại nữa. Bên phía Tần Thư Nhiễm vẫn còn chưa nguôi giận: "Dư Nam Sương là một tài nguyên cũ, đạo diễn Đàm chắc bị mù mắt mới bỏ qua em!" Khương Nại là do trước đây cô ký hợp đồng từ học viện múa Bắc Kinh, so với những nữ minh tinh khác trong giới giải trí, Khương Nại trời sinh có một khuôn mặt rất xinh đẹp nhưng lại không có tính công kích, trong xương lại ẩn chứa sự ngoan cường. Mấy năm qua, từ một người không có hậu thuẫn, Khương Nại đã dựa vào sự nỗ lực của bản thân trở thành nữ thần phim cổ trang với vô số người hâm mộ, hầu như một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày đều chăm chỉ ở trong đoàn phim khiêm tốn mà quay phim. Ngoài diễn phim ra thì Khương Nại cũng không có chuyện đời tư gì. Kiểu chăm chỉ chuyên nghiệp, kĩ thuật lại tốt như vậy thật xứng đáng là có số mệnh làm lưu lượng. Bây giờ Khương Nại chuẩn bị tiếp tục chiến đấu ở chiến trường màn ảnh rộng, đòi hỏi phải có một tác phẩm điện ảnh lớn tranh giải. Để được làm diễn viên chính trong phim của đạo diễn Đàm, cô đã từ chối vô số quảng cáo, để trống lịch trình nửa năm để điều chỉnh trạng thái, không dễ gì mới nắm được cơ hội này. Kết quả thì sao, Dư Nam Sương ỷ vào có núi dựa đã chặn ngang tài nguyên mà Khương Nại đã phải bàn bạc rất lâu. Chuyện này khiến cho Tần Thư Nhiễm từ trước đến nay vốn nóng nảy làm sao nhịn được chứ, cô ấy nghiến răng nói: "Đàm Cung cũng quá không đáng tin rồi" Khương Nại biết cô ấy giận không xuôi được, tốt bụng an ủi, giọng nói của Khương Nại rất truyền cảm, khiến cho người ta bất giác cảm thấy yên lòng: "Chị Thư nhiễm, trong giới giải trí nữ minh tinh có hậu thuẫn rất nhiều, nếu không có Dư Nam Sương thì cũng sẽ có Trương Nam Sương... Nếu như cứ phải để ý từng người đến tranh giành thì không phải người mệt mỏi sẽ là bản thân mình hay sao?" Sự tức giận của Tần Thư Nhiễm gặp phải Khương Nại cũng chỉ đành ngoan ngoãn đầu hàng. Rõ ràng tuổi tác Khương Nại còn trẻ nhưng suy nghĩ và tính tình lại sáng suốt bình tĩnh, sống giống như một tiên nữ không có thất tình lục dục. Nhìn khuôn mặt trắng nõn bằng bàn tay của Khương Nại, Tần Thư Nhiễm không nhịn được kéo trọng tâm câu chuyện quay lại: "Bữa tiệc tối nay có không ít người, em có thể kết thêm một vài người bạn. Một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp như em đừng sống quá khép kín như vậy!" Lại nhắc đến chuyện này. Từ khi ra mắt đến nay, Khương Nại trước giờ không mấy mặn mà với chỗ mưu cầu danh lợi nơi các ông lớn có địa vị tụ tập, hầu hết thời gian ngoài đóng phim ở bên ngoài ra thì cô lại càng thích trốn trong nhà hơn, vì thế nên vòng xã giao của cô sạch sẽ giống như một tờ giấy trắng vậy. Đối diện với những người theo đuổi nhiệt tình, cô sẽ ngay lập tức dùng những lời cự tuyệt uyển chuyển khách sáo không một kẽ hở. Cô cũng không nói chuyện yêu đương, đối với chuyện tình cảm thì vẫn trung thành với tình cảm truyền thống. Tần Thư Nhiễm nhìn ra được, trong giới giải trí sẽ chẳng tìm đâu ra được nữ minh tinh sạch sẽ thuần túy giống như Khương Nại nữa. Môi Khương Nại hết đóng lại mở, nhưng cuối cùng cũng không nói gì. May mắn Tần Thư Nhiễm cũng không tiếp tục nữa. Theo dự báo thời tiết, đột ngột có một trận tuyết lớn, làm cho xe cộ trên cầu cao tốc bị chặn lại, chỉ có thể nhích từng chút một về phía trước. Dưới bầu trời đêm, con đường nối thành một dòng đèn dài. Đào Phong rất sợ Tần Thư Nhiễm nổi giận, đúng lúc định tăng tốc băng qua giữa làn xe, đột nhiên cậu ta hưng phấn la lên: "Nhìn chiếc xe đằng trước kìa!" Khương Nại theo tiếng la của cậu nhìn theo. Là một chiếc xe xa hoa phiên bản giới hạn, biển số xe rõ ràng đập vào trong tầm mắt, nhìn giống như là hư ảo. Quá trình không đến hai giây, trái tim của Khương Nại đột nhiên nảy lên một cái, ngay cả ngón tay cũng co lại. Tần Thư Nhiễm theo ánh mắt của cô nhìn sang, cũng kinh ngạc nói: "Chiếc xe sang trọng này là phiên bản giới hạn đấy, rất hiếm gặp trong nước. Chị nhớ đợt trước trong tay cậu chủ nhỏ của tập đoàn Minh Thịnh có một chiếc, chắc là đã bỏ ra rất nhiều tiền để có được. Tiểu Phong, lái tránh xa ra một chút, nếu chẳng may đụng trúng thì... Chậc, chúng ta có tặng miễn phí Nại Nại cũng không đủ đền đâu." (Truyện được edit bởi Diễm Sắc Cung.) Nói đến đó, thân làm một người quản lý nhiều chuyện được rèn dũa mỗi ngày, Tần Thư Nhiễm móc điện thoại ra, dựa vào ánh đèn chụp lại một tấm ảnh biển số xe hơi mờ ảo, nhanh chóng gửi vào trong nhóm những phóng viên quen biết hỏi: Đây là nhân vật lớn nào đến Thân Thành vậy? Khương Nại không nghe thấy gì, bên tai cô tất cả âm thanh dường như đều bị ngăn cách bởi một lớp màng. Mãi đến khi chiếc xe sang trọng đằng trước chủ động giảm tốc độ, tránh khỏi dòng xe, không bao lâu sau đã bị tụt lại phía sau, không còn trông thấy gì nữa. Khương Nại ngẩng đầu nhìn, cô chỉ nhìn thấy... Tuyết đang rơi. Mời các bạn mượn đọc sách Nghiện của tác giả Kim Họa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tường Thành Không Cô Độc - Tuyên Trúc
Câu chuyện không quá xa lạ với những tình tiết xung quanh công việc của bác sĩ và quân nhân, những tình huống và cách xử lý. Tuy nhiên, tuyến nhân vật khá rối với mối quan hệ gia phả phức tạp, cách kể chuyện hiện tại xem lẫn quá khứ có đôi lúc khiến người đọc không thể phân biệt được các mốc thời gian. Câu chuyện chỉ có 37 chương, nhưng song hành cùng Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ, còn có thêm vài cặp đôi nữa, điều này khiến cho mạch truyện không mang lại cảm giác tập trung, nhưng bù lại, các cặp đôi đều vô cùng thú vị và dễ thương. Cho nên, bầu không khí của câu chuyện khá nhẹ nhàng và hài hước, chuyện sống chết này đó, cũng xem như gió thoảng mây bay mà thôi. Muốn nói thêm một chút về quãng đời thanh xuân của Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ. Tôi vô tình nghe được một cô gái nói thế này: đối với người chủ động theo đuổi người khác, cần có dũng khí rất lớn. Dũng khí để bày tỏ, dũng khí để vượt qua sự từ chối, dũng khí để tiếp tục con đường không có lối thoát. Bạn ấy nói, chỉ cần một chút hy vọng thôi, người yêu thầm cũng sẽ không bỏ cuộc. Trong câu chuyện này, Cố Hiểu Thần đã dùng hết dũng khí để theo đuổi Liễu Duệ, cuối cùng đợi được sự hồi đáp của anh. Nhưng cuộc sống, không phải sự dũng cảm nào cũng được đền đáp xứng đáng. Mượn câu chuyện này, để nói với cô gái đó rằng, nếu không phải là dành cho mình, hãy dùng tất cả dũng khí còn lại, buông xuống thôi. Xây tường thành, nhất định phải chừa một cánh cửa. *** Lái xe từ huyện nhỏ lên trung tâm thành phố, toàn bộ quá trình đi trên đường cao tốc đều giữ mức vận tốc ổn định. Lấy bãi đỗ xe, chân trời đã ánh lên màu nhàn nhạt, cam cam, như thiếu nữ đang trang điểm. Lấy vé, gửi hành lí, sau đó đi tới cửa kiểm tra an ninh. Khi đứng xếp hàng, bỗng nhiên Cố Hiểu Thần chỉ về phía cửa kiểm tra an ninh khác cách đó không xa: " Có một lần em nhìn thấy anh đứng ở chỗ đó. " Liễu Duệ nhìn theo hướng cô. Bình thường quân nhân sẽ không đi máy bay phục vụ hành khách bình thường. Có điều tình huống đêm đó là tình huống đặc biệt, máy bay chuyên dụng không thể đến nơi kịp. Không ngờ, ở chỗ cửa kiểm tra an ninh anh lại gặp được cô, hơn nữa còn ngồi cùng một chuyến bay. .... Mời các bạn đón đọc Tường Thành Không Cô Độc của tác giả Tuyên Trúc.
Cậu Ấy Đi Tiết Thanh Minh Bên Cạnh Mộ Của Tôi - Larza
Cậu Ấy Đi Tiết Thanh Minh Bên Cạnh Mộ Của Tôi kể về tình cảm của Tun và Met (hai nhân vật khi lên phim có một chút thay đổi tên gọi thành Than và Mes), một câu chuyện tình yêu trái ngang nhưng có kết thúc đẹp của một người một ma, một cậu trai thanh xuân phơi phới và một hồn ma chết trẻ vất vưởng không người thân. Met, một hồn ma vất vưởng hàng chục năm, không người viếng thăm tảo mộ cúng viếng, cũng không có một hồn ma nào bầu bạn với anh, cuộc sống bơ vơ cô độc đến tột cùng. Một hồn ma vất vưởng như vậy có ba nguyên nhân: một là do tuổi thọ chưa tận mà phải chết, hai là do không biết nguyên nhân mình chết, ba là do không ai làm nghi thức đưa tiễn.  Met nghĩ lý do mình chưa đi đầu thai được nên loại bỏ nguyên nhân do không biết rõ mình chết đi, rõ ràng là do anh bị phát tác bệnh tim mà chết, ngay đúng ngày sinh nhật 25 tuổi của mình, ngày sinh cũng là ngày mất, đây là một câu chuyện buồn đó ạ. Để rồi một Tiết Thanh Minh năm nọ, Met gặp được một người có thể nhìn thấy mình và nói chuyện với mình. Đó là một cậu bé mười tuổi theo ba đi tảo mộ, là người duy nhất dừng lại trước ngôi mộ ngập trong cỏ hoang của Met, một ngôi mộ không có người thân, không được dọn dẹp quét tước nhiều năm dài. *** Sau ngày giấy triệu tập được gửi đến tận nhà, không lâu sau đó là đến cuộc điều tra thẩm vấn. Chưa đến vài tuần sau, giấy triệu tập liên tục được gửi đến. Suốt tháng 6 và tháng 7, Tun gần như không có thời gian rảnh để ở nhà, đến nỗi thời gian để dọn phòng cũng không có nên chẳng bao lâu sau căn phòng vốn đang sạch sẽ nay đã trở lại bừa bộn và chất đầy giấy tờ. Có vài lần tôi cũng phụ dọn dẹp giấy tờ hay lau chùi phòng cho nhưng không dám động vào hay di chuyển đồ đạc nhiều vì sợ lỡ Tun cần tìm gấp thì lại không thấy. Cuộc sống của tôi gần như chẳng có gì làm ngoài việc dọn dẹp lau chùi nhà cửa, đọc sách, nấu nướng hay ngồi bầu bạn cùng cậu ấy. Dù trông có vẻ hơi nhàm chán một chút nhưng tôi chẳng thấy có gì không tốt cả. Sau này có vẻ Tun sợ tôi chán nên dạy thêm cách mở máy game. Đến khi biết cách mở rồi, tôi gần như dán mắt vào màn hình TV mọi lúc. Mỗi khi thấy tôi mở game ra chơi, cậu ấy sẽ không làm phiền hay lên tiếng, một phần có lẽ là do sợ làm tôi mất hứng. Thời gian cứ trôi qua như vậy được mấy ngày cho đến khi hóa đơn tiền điện được gửi đến. Mặt Tun biến sắc ngay khi nhìn thấy số tiền in trên hóa đơn. ... Mời các bạn đón đọc Cậu Ấy Đi Tiết Thanh Minh Bên Cạnh Mộ Của Tôi của tác giả Larza.
Bạo Quân Độc Sủng - Diệp Vũ Sắc
Hắn tóm chặt vòng eo của nàng, nói lạnh lẽo, “Ngươi đã tự xưng là dâm phụ, trẫm sẽ để cho tất cả mọi người trong cung cùng thưởng thức, dìm hết tất mọi chuyện” *** Nàng là một giáo viên dạy múa giỏi, khi hôn mê, lại phát hiện ra chân tay mình không còn sức lực, toàn thân khô khát, một người đàn ông đang nằm trên người nàng bận rộn, càng bi ai hơn nữa là, trong ngoài cơ thể nàng đều như bốc lửa. Song thân bất do kỷ lại ôm lấy hắn, cũng không nhìn thấy dung mạo của người đàn ông này mà lại trầm luân trong bể hoan ái. Lúc tỉnh lại, cả người đều đau nhức, lại bị người ta quàng lên người tội dâm đãng, tư thông, rồi bị người ta đuổi ra khỏi nhà, lưu lạc thanh lâu. Vì bảo vệ mình và mẹ, nàng quyết định tự mình kiếm tiền sinh sống. Lại đem lầu Tiêu Tương trở thành nơi người ném tiền vào như nước, biểu diễn ca múa, giải trí tiêu khiển biến thành một câu lạc bộ đêm duy nhất nổi tiếng ở cổ đại. Nổi danh tên tuổi “Diệp Vũ Sắc”, danh tiếng nàng lan xa, trở thành một cô gái có phong thái thần bí nhất mà già trẻ ai ai cũng tranh đoạt. Nhưng theo nhau đến lại là một đám hoa đào, hữu tướng đương triều, Tấn vương tiêu sái, Sở Hoàng tàn nhẫn, còn có vô số đàn ông, hoa đào không đếm xuể, đều nảy sinh hứng thú nồng đậm với nàng. Không phải bị trói thì cũng chính là ngược, không phải quay cuồng trên giường rồng thì cũng là đại chiến ba trăm hiệp trên giường cẩm, đến phút cuối cùng, hoàng đế nào có khí phách đánh bại nổi yêu nghiệt chỉ có ở thế kỷ 21 này đây? *** Có lúc nhớ tới, Diệp Vũ cũng không tin nổi, thế mà đã ở bên Sở Minh Phong tới mười năm rồi. Mười năm nay, hắn chỉ có mình nàng, nàng chỉ có mình hắn, không có người thứ ba chen chân, thủy chung ân ái như trước. Có lúc cũng cãi nhau, có lúc cũng khó chịu, không thoải mái, nhưng tới đêm không phải nàng thỏa hiệp trước thì là hắn dỗ nàng, rồi lại hòa hảo như lúc ban đầu, như keo như sơn. Bởi vì, họ đã làm được việc thành khẩn thẳng thắn đối đãi, tín nhiệm lẫn nhau. Ánh sáng như nước, chảy qua đầu ngón tay, ánh sáng như gió, theo đầu ngón tay bay qua; thời gian qua mau, theo đầu ngón tay đi qua. Bất giác mười năm cứ vậy trôi qua. Diệp Vũ nghĩ ngợi, mười năm nay, họ như bóng với hình, còn mười năm tiếp theo thì sao? Còn có được ân ái như bây giờ không? Rất muốn tin tưởng định lực của hắn, song không kìm được lại suy nghĩ miên man. Tất cả đều rất hoàn mỹ, chỉ có một tiếc nuối: không thể sinh con cái cho hắn. ... Mời các bạn đón đọc Bạo Quân Độc Sủng của tác giả Diệp Vũ Sắc.
Tai Họa Tu Tiên Giới - Thứ Nộn Nha
Chủ nhân tòa cao ốc Thế kỷ Giản Nhược Trần đã xuyên việt rồi, võng cảnh Lạc phàm cũng đã xuyên việt rồi, hai người vừa cảm giác như mộng khi đứng trên đất dị giới, liền gặp đoạt xá. Cái thế giới này quá không hữu hảo rồi, đã không hữu hảo như vậy, là hơn tai họa tai họa chứ. Đây là một kẻ tai họa cùng tai họa đồng thời đi qua, đồng thời tai họa đại chúng, giúp nhau gây tai họa, xác nhận lời cổ nhân nói: Người tốt sống không lâu, tai họa sống ngàn năm. Đến a, tổn thương chứ, dù sao có rất nhiều thời gian. Ps: truyện khá hài hước, mới ra được vài chương thui, nhưng được đánh giá khá cao *** Cái này văn, chung quy không phải ta nguyên bản muốn viết, càng viết, liền càng thoát ly tu tiên phạm trù. Thật giống như ở 《 Tố Nữ tìm tiên 》 đã khuynh tẫn ta sở hữu ý tưởng, Tố Nữ lúc sau, ta lại vô pháp tu tiên. Vốn dĩ, là muốn viết Giản Nhược Trần cùng Lạc Phàm như thế nào đem một cái tu tiên thế giới cải tạo thành thế giới hiện đại, nhưng sau lại, ta phát hiện, ta đã không hiểu đến như thế nào tu tiên. Mà này một bệnh lúc sau, tuy rằng chỉ có ngắn ngủn như vậy mấy ngày, lại phát hiện, trong óc rỗng tuếch, cái gì đều không có. Rất xin lỗi người đọc, đặc biệt là vẫn luôn truy ta văn người đọc. Mấy ngày nay cũng vẫn luôn suy nghĩ ta văn, nhớ tới người đọc đã từng nói, võng văn hấp dẫn người đọc, liền ở chỗ một cái sảng tự, hiện thực đã như thế vất vả, hy vọng ở võng văn quên hiện thực vất vả. Mà ta gần nhất cũng thích xem ngọt văn. Cho nên, chỉ có thể nói xin lỗi. Kế hoạch, Mạc Tiểu Ngôn là cùng Phạm An Quý kết làm vợ chồng, Giản Nhược Trần cùng Lạc Phàm cuối cùng, ước chừng là có thể đi đến cùng nhau đi, còn hảo, nơi này không có viết quá nhiều người. Sẽ lại khai một quyển tân văn, nhưng tu tiên, dừng ở đây. Nhìn lại viết văn lịch trình, 《 sinh hoạt ở hắc ám thời đại 》 là tận thế văn, 《 nhiều bảo giai nhân 》 nghiêm khắc nói là đô thị dị năng, 《 Tố Nữ tìm tiên 》 là tu tiên văn, kỳ thật, ta thích bất đồng loại hình nếm thử, cho nên, tiếp theo bổn, ta muốn viết cái ngọt văn, không như vậy khắc sâu văn. Lại lần nữa cảm tạ ta các độc giả, bồi ta đi qua mấy năm nay. Cũng lại lần nữa nói tiếng xin lỗi, không có cho đại gia mang đến tốt tác phẩm. Cuối cùng, nói tiếng tái kiến.   Mời các bạn đón đọc Tai Họa Tu Tiên Giới của tác giả Thứ Nộn Nha.