Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Dưới Mái Ngói Đơn Sơ (Hoành Môn Chi Hạ)

Về tên truyện: “Hoành môn chi hạ” là câu đầu tiên trong Kinh Thi phần Quốc phong, Trần phong, dịch nghĩa đen là bắc gỗ ngang làm cổng nhà. Nghĩa bóng ám chỉ ngôi nhà đơn sơ. Văn án Sau khi bị từ hôn, nữ hoàng tộc Tê Trì gả cho Phục Đình tuy xuất thân bần hàn nhưng lại nắm giữ binh quyền trong tay. Hai người một Nam một Bắc, yên ổn làm đôi phu thê trên danh nghĩa một thời gian dài. Cho đến một hôm nào đó, Tê Trì vạn dặm tìm chồng, bắt đầu điên cuồng dốc hết vốn liếng tiền bạc lên người phu quân mình… Đôi ta vốn chẳng có duyên, duyên này vì thiếp vung tiền mà nên. Một trong những tác giả mị thích là Thiên Như Ngọc. Thường thì truyện cổ đại bạn này hay về thời Nam Bắc triều, Ngụy Tấn,… và nữ thường rất cường, nam tính, lấn lướt nam chính, các bạn nam thì yêu nghiệt, lụy tình bị ngược tơi tả, phong cách triều đấu cũng tương đối mệt óc. Bỗng đâu tác giả đổi gió, không viết kiểu triều đình đấu đá, không viết nữ cường cân cả thiên hạ và đặc biệt không viết nam chính công tử lộng lẫy chói loà, giảo hoạt yêu nghiệt cao quý. Bạn ý đổi sang viết nữ dịu dàng yểu điệu, nam tướng quân xuất thân nhà nghèo cục súc không hiểu phong tình, còn kêu chị em đừng ném đá nam chính thô lỗ nữa, nghèo không phải cái tội :))) Phong cách truyện cũng thiên về điền văn, diễn biến tình cảm từ tốn, tuyến nhân vật giản lược, chủ yếu là quá trình va chạm và tìm hiểu yêu thương nhau của cặp chính, tình tiết cũng chầm chậm tinh tế như nước chảy, thực sự là đào sâu về tình cảm nên diễn biến chậm từ ánh mắt đến cái chạm tay luôn. Thành thử ra đây lại là bộ hợp ý mị nhất của Thiên Như Ngọc, hành văn lưu loát, tinh tế và giàu sức gợi, nội dung đơn giản mà khai thác tình cảm sâu sắc. *** Review: “Cửa sài mấy mảnh gỗ ngang, Khó nghèo ta vẫn thư nhàn thảnh thơi.” (Hoành Môn - Kinh Thi , Trần phong) Hắn là Phục Đình, An Bắc Đại Đô Hộ quân phiệt lừng lẫy một phương, lập nghiệp tay trắng, một đường lẫm liệt đánh đuổi ngoại xâm, bảo hộ con dân 4 phủ 18 châu nơi biên cảnh khắc nghiệt. Là anh hùng một thân áo vải, như chiếc cổng nhà bắc ngang sơ sài một thanh gỗ nhưng lại che chắn bảo vệ căn nhà thôn dân. Nàng là Tê Trì, huyện chúa huyện Thanh Lưu, em gái Quang vương, cái tên đặt ra mong nàng một đời thư nhàn thảnh thơi. Ấy vậy mà từ niên thiếu cho đến thành niên, nàng lại bôn ba vất vả, trước vì anh trai, sau vì cháu trai rồi lại trượng phu. Nhưng cho đến cuối cùng, hắn đã hoàn thành được ước vọng trong tên nàng, tặng cho nàng được cuộc sống vô ưu thanh thản. Truyện mở đầu khi nữ chính Tê Trì quyết định đưa cháu trai là thế tử Quang vương bôn ba ngàn dặm xa xôi đến đoàn tụ với chồng là An Bắc Đô Hộ Phục Đình. Nàng và hắn kết hôn cũng đã lâu do thánh thượng tứ hôn, thế nhưng ngày tân hôn, anh trai nàng hấp hối, biên cảnh cấp báo nên đôi vợ chồng chưa tụ mà đã tan. Họ chỉ kịp làm lễ bái đường rồi đường ai nấy đi. Sau khi anh trai mất, nữ chính một mình chống đỡ vương phủ lụi bại, chăm sóc cháu trai nên trì hoãn không gặp chồng. Nam chính cũng bận rộn công vụ, hoàn cảnh Bắc Địa gian nan chưa ổn định vì thiên tai đói kém và ngoại xâm hoành hành nên hắn cũng chưa có ý định đón vợ. Hai người cứ vậy nước sông không phạm nước giếng. Đến một ngày nữ chính cảm nhận sâu sắc rằng, thế tử tuổi nhỏ, phủ Quang vương không người chống đỡ sẽ phải chịu bắt nạt chèn ép thì nàng mới quyết định ngàn dặm tìm chồng, củng cố 1 chỗ dựa cho phủ Quang vương. Truyện là hành trình đôi vợ chồng trẻ (mà cũng không trẻ lắm, chị 24 anh 28:)) gặp gỡ va chạm, có kẻ lôi kéo có chủ đích, có kẻ đa nghi tâm đề phòng. Nữ chính tâm niệm tìm đến đoàn tụ với chồng, quyến rũ hắn, khiến hắn sủng ái nâng niu mình như trân bảo, đặt mình nơi đầu quả tim, tiện đà nâng đỡ phủ Quang vương. Thứ khiến nàng tự tin nhất, là tiền. Nàng có thể thiếu rất nhiều thứ, duy chỉ không thiếu tiền bởi mười năm nàng vào Nam ra Bắc kinh thương với trăm hiệu buôn trải dài khắp nước. Và đúng như tôn chỉ, nàng bắt đầu dùng tiền “sủng” chồng. Mị chưa gặp truyện nào mà anh tướng quân quyền cao chức trọng lại thảm như anh này, nhà nghèo rớt mùng tơi theo đúng nghĩa. Phủ đệ hoang phế thô sơ, bị trọng thương cũng không dám dùng thuốc quý để chữa trị… Hắn nghèo không phải vì bản thân kém cỏi mà bởi vì tấm lòng hắn quá bao la rộng lớn, bổng lộc riêng hắn sung hết vào quân, để lo ngựa chiến, binh cụ, lo ấm no cho binh sĩ, lo thu xếp cho lưu dân. Bắc địa nhiều năm liên tiên gặp thiên tai rồi lại gặp quấy phá, chiến tranh với Đột Quyết. Triều đình làm lơ không viện trợ, mảnh đất biên cảnh không chừa được một hơi để hồi phục. Tê Trì cảm khái khí phách và bản lĩnh của chồng mình, đồng thời cũng cảm khái thời thế bạc đãi anh hùng, nam nhân lẫm liệt chí khí ngút ngàn như vậy mà lại bị tiền bạc trói buộc nên nàng hạ quyết tâm phải tiêu, tiêu cho đến khi hắn mềm lòng. Nửa đầu truyện là màn vờn nhau lá mặt lá trái của cặp đôi. Nữ chính dùng tiền vừa âm thầm vừa công khai trợ giúp nam chính, lại nhẹ nhàng yểu điệu quyến rũ hắn bằng ánh mắt đụng chạm vu vơ, lại cũng có khi lớn mật nói ra bằng lời. Anh chồng thì vừa xuân tâm nhộn nhạo lại vừa dè chừng đề phòng, phòng chị vợ “tiêu tiền” như phòng cướp, hắn lấy vợ là phải lo cho nàng chu toàn chứ không phải để nàng lo cho mình. Không giống các truyện khác, anh tướng quân thần kinh thô như dây thừng, gặp mỹ nhân là hoocmon tăng vọt não không kịp hoạt động, anh chàng Phục Đình này tuy cũng không có kinh nghiệm đối đãi phụ nữ, thường bị vợ mắng là cục đá, nửa người câm hay là mãng phu nhưng khôn ngoan tinh tế vô cùng. Chị vợ khéo léo che giấu kiểu gì cũng không qua được mắt cú của chồng, từ việc âm thầm dùng tiền cho đến đại sự như mục đích ban đầu khi tiếp cận hắn của nàng hay cả việc nàng giấu giếm hắn hệ thống hiệu buôn khổng lồ của mình. Mỗi pha anh chồng lột củ hành bí mật của chị vợ là lại hồi hộp đau tim, làm ơn đừng giận nhau lâu, làm hòa đi thôi, âu đó cũng là quá trình từng bước họ hiểu nhau và mở lòng với nhau hơn. Hai vợ chồng dường như chơi game “ai giao ra trái tim trước” cho nên chemisstry kích thích ngọt ngào lại đau tim lắm. Nữ chính được xây dựng rất đảm đang tháo vát nhưng lại không tỏ vẻ sắc sảo lấn át mà cực kì mềm mại nữ tính, đọc mà thấy thủ đoạn tán chồng rất ghê gớm nha, nũng nịu duyên dáng vừa đủ, lại táo bạo tươi mới vừa đủ, anh chồng cứ gọi là sóng lòng ầm ầm, tâm đề phòng lên xuống nhưng cũng không kìm nén nổi. Người hôn trước là hắn, giận nàng rồi hạ quyết tâm không lại hôn nàng cho đến khi có được trái tim nàng nhưng cuối cùng vẫn đầu hàng trước cũng là hắn, mà thất vọng vì nàng không tin mình, chưa coi bắc địa là “nhà” đến cuối cùng cũng vẫn là hắn chào thua, dùng ân ái giữ nàng. Game này anh chồng thua liểng xiểng :))) Truyện khắc họa hình tượng nam chính rất đẹp đẽ và sống động, giống như một vị lãnh tụ nơi biên cương ăn ngủ cùng dân, mơ cùng giấc mơ với dân, sống cùng cuộc sống với dân, lại hi sinh thân mình bảo vệ dân ấm no an bình. Với hắn, không khái niệm thế lực chính trị, sức mạnh gia tộc, phong phạm quý tộc, bè phái kết cánh, vinh hoa phú quý, thậm chí đến cả trinh tiết cũng là thứ vứt đi. Sinh mệnh, cuộc sống, quê hương, dân chúng mới là thứ đáng quý trọng. Tác giả khắc họa nên hình ảnh một vị tướng xông pha chiến trường, đau đáu đánh đuổi ngoại xâm lại tính kế an bang chỉ một lòng mong mảnh đất quê hương mình ngày một khá lên cực kì cảm động. Hòa bình trên đất này đánh đổi bởi máu và vết thương chồng chất của hắn và bộ hạ, cho nên hắn là anh hùng, là vị thần kính ngưỡng của con dân đất này. Cặp này xứng đôi vô cùng. Chàng có chí, có dũng, có mưu, nàng có tiền, có gan, dám làm dám chịu. Chàng uy phong lẫm liệt, nàng dịu dàng yêu kiều. Các nhân vật phụ trong truyện tuy ít nhưng rất có sức sống và đậm dấu ấn với câu chuyện riêng của mình. Như vị phó tướng La TIểu Nghĩa mau mồm mau miệng như quản gia, là cầu nối giúp hai vợ chồng gần nhau hay vị nữ tướng Tào Ngọc Lâm, thân nữ nhi chí nam nhi lại chịu đau đớn khuất nhục bởi kẻ thù mà suýt lỡ dở hạnh phúc. Là Thế tử Quang vương Lý Nghiên tuy niên thiếu yếu ớt nhưng lại vô cùng hiểu chuyện thông minh, dần dần học được cách gánh vác. Là nam thứ Thôi Minh Độ, vì áp lực gia tộc mà có lỗi từ hôn với nữ chính để rồi sau này đau đáu mất mát khôn nguôi, thứ không có được luôn là cái dằm trong tim… Truyện bất ngờ dồn dập về cuối khi biến cố chính trị dần dần được vén màn, khi nỗi bất hạnh của phủ Quang vương và khốn cảnh bất cam của Bắc Địa bỗng được xâu chuỗi trong vòng xoáy âm mưu đế vị và hoàng quyền bạc bẽo. Tình tiết cao trào bất ngờ, tất cả tuyến nhân vật chính bỗng bị đặt vào hiểm cảnh không báo trước, bỗng phải đứng trước lựa chọn trọng đại, quyết định vận mệnh quốc gia. Khi ấy đôi vợ chồng mới lặng lẽ nhìn nhau, thật may là chúng ta đã kết thành vợ chồng. Thiếu một trong hai thì kết cục của từng người giờ phút này e là bi đát khó tưởng tượng. Mị có gắn tag 3S, truyện này thời xưa thì không thể coi là 3S nhưng thời buổi bây giờ thì tuyệt đối đạt chuẩn. Sắc chỉ là không đi vào chi tiết thôi nhưng quá trình đầy đủ, tình tiết hoạt cảnh phong phú, tần suất nhiều, lại kết hợp với từng nút thắt tình cảm nên kích thích phấn khích lắm. Thực sự ngạc nhiên vì thời buổi ko cấm H, H ê chề tràn lan thì mấy truyện cũ của Thiên Như Ngọc ít H đáng thương, lại còn chạy qua hàng thịt mà đến dạo cấm H như giặc thì bạn ý lại viết H cởi mở. Mà kể cả những đoạn đụng chân tay hay chỉ là chạm mắt hay đối thoại lúc vờn nhau của cặp chính cũng xúc động đậy tình như cái bình, đọc rung rinh cực. Túm lại là, nếu muốn tìm truyện không hack não, nhẹ nhàng chậm rãi, thuần yêu đương lại có sắc, lại văn hay chữ tốt, lại đủ hài hước, đủ cảm động thì bộ này hẳn là đạt chuẩn. Convert cũng dễ đọc, độ dài vừa đủ, tác giả đảm bảo, ngại gì không nhảy hố! Mời các bạn đón đọc Dưới Mái Ngói Đơn Sơ (Hoành Môn Chi Hạ) của tác giả Thiên Như Ngọc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trầm Hương Tuyết - Thị Kim
Đây là tấm gương sáng của một cô nương từ thịt thừa[1] phấn đấu thành thịt trong tim. Mộ Dung Tuyết vừa gặp đã yêu Gia Luật Ngạn, trao hết tấm chân tình, trải qua trăm ngàn trắc trở cũng không hề dao động, mãi đến khi bị đả kích nản chí mủi lòng... Sau khi hòa ly[2], Gia Luật Ngạn phát hiện hắn đã đánh mất người mình yêu thương nhất, lúc này mới hạ mình níu giữ. [1. Nguyên văn là một loại thịt ăn không ngon, bỏ không đành, khó cắt, khó nấu, khó nhai, dùng để chỉ người ngang ngược không nói lý lẽ, điếc không sợ súng.] [2. Hòa ly: ly hôn trong hòa bình.] *** Vào trường săn, Mộ Dung Tuyết cưỡi ngựa đi trước, tiến về phía khu rừng. Minh quản gia đưa người theo sát phía sau, Đinh Hương, Bội Lan một trái một phải theo bên cạnh Mộ Dung Tuyết. Trường săn mùa đông mênh mông cô tịch, Mộ Dung Tuyết mặc một bộ y phục đi săn màu đen thêu hình hoa sen chít eo tay bó, tôn lên làn da trắng như ngọc và đôi mắt đen tuyền, áo khoác đỏ tươi thêu hình đan phụng triều dương phần phật trong gió, cưỡi ngựa trắng phi như bay. Rừng cây tiêu điều, tuyết trên cành bị kích động rơi xuống sột soạt bay tung tóe như một màn sương, thân hình màu đỏ xinh đẹp lướt qua tuyết trắng, tựa như hồng ảnh trong tuyết. ... Mời các bạn đón đọc Trầm Hương Tuyết của tác giả Thị Kim.
Si Tâm Hồn - Bồng Vũ
Là 1 người trong gia đình Đông Phương, từ nhỏ hắn đã biết mình không thể sống quá 30 tuổi   Hắn được biết có 1 nữ nhân có thể giải trừ lời nguyền rủa, nhưng đại ca của hắn đã yêu thương nữ nhân đó, hy vọng giải trừ lời nguyền rủa đã mất.   Điều đáng mừng là sự tình vẫn còn có cơ hội cứu vãn.   Hắn chỉ cần mang về cái người bên cạnh bình “Hà Khẩu mĩ nhân” này thì lại có thể giúp cho lời nguyền rủa bị giải trừ!   Việc này có vẻ khó khăn nhưng với hắn là 1 điều dễ dàng vì  mỹ nhân này nằm trong tay của Đại tiểu thư Hắc nguyệt đường, mà chỉ cần phát huy mĩ lực của hắn chắc nàng sẽ ngoan ngoãn giúp đỡ.   Vạn nhất không thể nghĩ tới….Cô ta không thấy bóng dáng đâu cả mà thay vào đó là 1 “nam nhân”   Rồi 2 người tự dưng lại bị nhốt vào 1 chỗ cùng cảnh ngộ bỏ qua lời nguyền phấn đấu quên mình. *** Mỹ nhân từ bị hủy lời nguyền của Đông Phương gia sẽ chấm dứt như thế nào? Cô gái một mình đứng ở ban công của Đông Phương gia nhìn bên ngoài phong cảnh thật xinh đẹp nhắm hai mắt, bình thản lầm bầm, lầu bầu “Không có sai! Dùng sinh mạng đổi lấy 3 người sống……” “Tiểu thư cô đang nói gì vậy?” Cừu Nghĩa hỏi. Người nhà Đông Phương tất cả đều đến Hongkong chỉ có hắn lưu lại, tiếp đón vị khách quý này. “Cô ấy mới có thể sống, chỉ cần cô ấy còn sống chính là một thân hai mệnh……” Cô gái lẩm bẩm. Cừu Nghĩa không hiểu cũng không hỏi lại chỉ lẳng lặng nghe. “ 1 người chết để 3 người sống : 2 sinh mệnh đó cộng thêm Thiên Kiêu tiên sinh thì chính là 3 mạng sống… như vậy sẽ có hi vọng…..” Cô gái tiếp tục lẩm bẩm. “Tiểu thư……” Cừu Nghĩa thật sự cảm thấy cô gái này rất kỳ quái. “A…… Cừu tiên sinh chúc mừng!” Nàng quay đầu nhìn Cừu Nghĩa mỉm cười. “Chúc mừng? Chúc mừng cái gì?” Thập Nhị bỏ mình, nhị thiếu gia còn hôn mê bất tỉnh có gì tốt mà chúc mừng. “Ông có nghe thấy không? Đó là tiếng tim đập rất mạnh! Tiếng tim đầy sức sống!”( L: chị này hơi ko bt` 1 chút, ko sao, rất đáng yêu) ... Mời các bạn đón đọc Si Tâm Hồn của tác giả Bồng Vũ.
May Mắn Gặp Lại Khi Chưa Gả - Thị Kim
Văn án 1: Có một loại chủ nợ, ngươi mượn tiền của hắn, hắn không cần ngươi trả tiền, chẳng phải ngươi còn cái khác để trả sao, mà còn phải trả cả vốn lẫn lãi kìa! Bởi vì nàng mượn hắn “ba lượng bạc”, nên bị hắn "ức hiếp", thủ đoạn của hắn quả thật "làm người ta tức lộn ruột”. Văn án 2: Ba lượng bạc dẫn đến "Mầm tai họa", làm đảo loạn nhân duyên của ba người  Thái tử tranh giành rất nhã nhặn, ám sát rất thong dong, quyến rũ rất nhẹ nhàng, giao dịch rất đau lòng  Tuy rằng quen biết nhau quá muộn, hiểu nhau quá trễ, nhưng may mắn là gặp nhau lúc chưa gả.  Lúc mới gặp gỡ, nàng còn chưa cập kê, đã kiểng chân nhưng vẫn chưa tới vai hắn, điều không ngờ là nàng còn nhỏ vậy mà hứa hôn rồi, song cũng bị từ hôn. Sớm chiều ở chung, nàng duyên dáng yêu kiều như nụ hoa chớm nở, chẳng qua, từ khi nào thì mối tình đầu trong lòng nàng lại là một nam tử khác? Mặc dù tình cảm bị tổn thương, nàng vẫn hồn nhiên không phát hiện ra tình yêu của hắn dành cho nàng, thậm chí thần không biết quỷ không hay lại đính hôn với nhau. Lúc này đây, hắn quyết định sẽ không buông tay nữa. Thân là Thương Lan Vương thì sao? Hắn muốn phá vỡ quy củ mấy trăm năm nay, cưới một nữ tử bình dân. Thân là Đại sư huynh thì thế nào? Hắn không thèm nghe theo cái môn quy vô lý đó, cái gì mà đồng môn không thể lấy nhau, hắn thề nhất định sẽ cưới tiểu sư muội của hắn. Mặc dù trải qua gian khổ, nhưng may mắn là nàng vẫn chưa gả đi, cho dù chân trời góc biển, ta cũng theo nàng. Nội dung nhãn hiệu: cường thủ hào đoạt. Nhân vật chính: Ti Điềm, vai phụ: Thương Vũ, Bùi Vân Khoáng, Thiệu Bồi, Tạ Thông, Lâm Tây Yến, Tô Phiên, Mông Lý Hải Đường. *** Ti Điềm cho là Tề Dương đã đi rồi, nhưng trong lòng vẫn thấy không yên, mí mắt cứ giật giật. Mấy ngày nay an ổn không có chuyện gì, nàng còn tưởng rằng Tề Dương sớm đã rời khỏi thị trấn, không ngờ Tề Dương vậy mà còn chưa đi. Chẳng lẽ Tề Dương đã báo tin cho Thương Vũ, sau đó chờ hắn đến? Nàng có chút bối rối, cảm giác giống như nàng nghĩ chuyện này quá mức đơn giản. Nàng vẫn cảm thấy nếu Thương Vũ tâm tâm niệm niệm muốn lấy Vân Ý, nàng rời khỏi cũng đã ba năm, mặc dù hắn từng có nhiều tình ý đối với nàng, nhưng đã mấy năm rồi, chỉ sợ cũng đã phai nhạt đi. Cho dù hắn biết tung tích của nàng, còn nghe nói nàng đã gả người khác sinh con, chỉ sợ chỉ biết cười trừ, mây trôi nước chảy mà thôi. Thế nhưng Tề Dương đến thám thính ngày sinh của Ti Thượng, làm cho nàng cảnh giác. Mặc dù hắn đã sớm quên mình, thế nhưng hắn cũng không có thể tùy ý để huyết mạch của mình lưu lạc ở bên ngoài? Nàng có chút hối hận, có lẽ vừa nhìn thấy Tề Dương nên lập tức rời đi mới đúng. Nàng nghĩ tới đây, lập tức nắm tay Ti Thượng đi ra khỏi cửa hàng, định thương lượng với mẫu thân chuyện rời khỏi. Mới đi ra đường cái, bỗng nhiên trước mặt xuất hiện môt ông lão lão, giơ tấm biển thầy tướng số đoán chữ, nhìn thấy nàng và Ti Thượng liền chào đón, "Ai nha, dung mạo của tiểu công tử thật sự như rồng như phượng mà, tướng mạo bất phàm. Lão phu xem tướng nhiều năm như vậy, lần đầu tiên trong đời mới nhìn thấy một cậu bé có khí chất tôn quý như thế, tiểu công tử, cho ta xin ngày sinh tháng đẻ của cậu đi?" Ti Điềm lập tức nổi giận, tiểu tử Tề Dương này cũng có tâm nhãn quá rồi, còn dùng biện pháp này đến hỏi thăm. Nàng cất cao giọng, nói với thầy tướng số: " Trở về nói với chủ nhân nhà ngươi, đây là con của ta, đừng có hao tâm tổn trí suy nghĩ biện pháp tìm hiểu ngày sinh của thằng bé." Nói xong, nàng dắt tay Ti Thượng bỏ đi. ... Mời các bạn đón đọc May Mắn Gặp Lại Khi Chưa Gả của tác giả Thị Kim.
Hảo Mộc Vọng Thiên - Nhĩ Nhã
Mộc Lăng có một gốc Vọng Thiên Thụ, xem như bảo bối. Bắt được tiểu tặc trộm gỗ, một tên mười bảy mười tám tuổi như hắn lại khi dễ một đứa bé trai bảy tám tuổi, đùa một chút thả đi, lại đùa lại thả, lại thả lại đùa. Dã tiểu tử lúc đầu còn ngang ngạnh, sau đó trộm gỗ bị sét đánh, liền ngoan ngoãn, Mộc Lăng chữa bệnh cho nó, cứu mạng nó. Sau đó khỏi bệnh, tiểu tử trước khi đi còn hướng mặt lên đại thụ hô to: “Họ Mộc kia, từ hôm nay trở đi ta đổi tên thành Tần Vọng Thiên, ngươi chờ, sớm hay muộn có một ngày, gia sẽ đoạt lại gốc cây này.” Mười năm sau, Mộc Lăng là thần y, thiên hạ đệ nhất người tốt. Mười năm sau, Tần Vọng Thiên là mã tặc, thiên hạ đệ nhất đại phôi đản. Một ngày đầu thu, Mộc Lăng đi xa, đi tìm dược liệu có thể làm cho mình trường mệnh bách tuế, trước khi xuất hành hắn tự thỏa thuận ba điều: Một, không lo chuyện bao đồng! Hai, không lo chuyện bao đồng! Ba, không lo chuyện bao đồng! *** Rét đậm, cực lạnh, bầu trời Mạc Bắc cả ngày âm u, hoa tuyết từng luồng lớn lơ lơ lửng lửng… Hậu viện Tu La Bảo, cửa phòng Tần Vọng Thiên khép chặt. “Đại ca” Giáp bưng một nồi canh bồ câu chạy tới, nói với Tần Vọng Thiên đang mặc áo đơn luyện công trong sân: “Cái này nấu cho đại phu.” “Được.” Tần Vọng Thiên đưa tay nhận lấy, ra ý bảo mọi người tiếp tục làm việc, thu đao lại, xoay người mở cửa vào phòng. Tần Vọng Thiên vừa vào cửa, phản ứng đầu tiên là —— cháy rồi? Sao lại nóng như thế a! Vừa xoay mặt nhìn, liền thấy trên mặt đất có ba chậu than lớn, trong phòng ấm áp dễ chịu. Mộc Lăng mặc y phục mùa đông, cuộn trong chăn xem sổ sách. “Lăng.” Tần Vọng Thiên đi đến, đưa khay qua, cười nói: “Bồ câu ngươi muốn đây.” Mộc Lăng nhận khay để lên bàn nhỏ trên giường, vừa mở nắp vừa oán hận: “Lạnh chết!” ... Mời các bạn đón đọc Hảo Mộc Vọng Thiên của tác giả Nhĩ Nhã.