Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thuần Phục

"Hai người đến bước nào rồi?" "Cái gì?" "Ôm, hôn, hay là...?" "Ôm...mà thật ra cũng không tính là ôm." "Là sao?" Tô Chỉ cười gượng gạo, nhấc hai cánh tay lên. "Như này nè." Cô vòng tay ra sau người cô bạn, nhưng không hề chạm vào bất cứ chỗ nào của cô ấy. "Trong gara tối om không bật đèn, chỉ có tớ ôm chặt lấy anh ấy. Còn anh ấy thì ôm lại tớ như thế này, thậm chí còn chẳng chạm vào tớ." "Tại sao?" "Bởi vì anh ấy là chú của tớ." -  Rất lâu sau đó, hai người gặp lại nhau trong một bữa tiệc. Tô Chỉ gọi anh đầy xa cách: "Chú Trình." "Ừm." Trình Hoài Cẩn gật đầu, cứ thế nhìn cô xoay gót rời đi. "Chẳng phải trước kia cô ấy không chịu gọi cậu là chú sao?" Một người bạn hỏi anh. "Trước đây cô ấy thích gọi tôi là Trình Hoài Cẩn." "Hối hận không?" Trình Hoài Cẩn đứng trong gió lạnh thấu xương, cười không thành tiếng. Hướng dẫn sử dụng: 1. Đôi bên cùng sạch, mối tình đầu của nhau, HE. 2. Chênh lệch tuổi tác, nam hơn nữ mười tuổi. *** Review: Nguyệt Quý Cover: Song Thiện ___ Lúc nghĩ ở phía trước. Lúc lại quả quyết ở sau lưng. Hạnh phúc cứ xa xôi như một ảo ảnh, mãi mãi không chạm vào được. Cuối cùng hạnh phúc ở đâu? (*) “Nhà là gì? Hạnh phúc hình dáng ra sao?” “Đó là gia đình mình à? Ông bà ấy có thật sự chung dòng máu với mình không nhỉ?” Những câu hỏi quẩn quanh, lượn vòng và lẩn khuất trong tâm trí Tô Chỉ, có lẽ đã có từ lúc cô biết nhận thức cho tới năm mười bảy tuổi. Lứa tuổi mà nếu như bao thiếu niên thiếu nữ khác, Tô Chỉ đáng ra phải được tận hưởng niềm vui bên gia đình, nhưng không, thứ đón chờ cô ngày qua ngày lại là ngàn vạn câu hỏi: Khi nào ba sẽ đến đón mình? Mẹ có nhớ mình không nhỉ? Xót xa làm sao cho cô bé Tô Chỉ, đáng thương làm sao cho một trái tim thiếu nữ sinh ra đã phải chạm mặt với vô số những bất công cô chưa từng, thậm chí chưa bao giờ được trao quyền để đối chất. Họ cách ly cô như thể cô là thứ dịch bệnh đáng ghê tởm, họ đưa cô đi thật xa chỉ vì một lời tiên đoán của một kẻ xa lạ, có lẽ họ vốn chưa bao giờ sinh ra cô, chỉ là vô tình tạo nên hình hài của cô, vô tình trao cho cô sự sống và hơi thở, vô tình gieo cho cô sự khao khát tình thương, vô tình, tất cả chỉ có thể dùng chữ “vô tình” để ngụy biện… Tô Chỉ thích ngắm pháo hoa, vì pháo hoa đẹp rực rỡ, cháy bỏng, lóe sáng khiến người người phải ngắm nhìn và tán thưởng, cô ngưỡng mộ pháo hoa chỉ đơn giải vì nó còn được người khác mong muốn và để mắt tới, nào có như cô. “Tô Chỉ không hiểu, tại sao những thứ đẹp đẽ là thế, rồi cũng lại lụi tàn nhanh chóng đến vậy. Liệu có phải trên thế giới này vốn không có cái gọi là hạnh phúc dài lâu hay không, chẳng lẽ đời này của cô đã định sẵn là chẳng thể có được hạnh phúc dài lâu hay sao. Phải chăng đó là số mệnh của cô ư? Có phải đó là vận mệnh của cô hay không? Chẳng lẽ cô sẽ mãi đơn côi một mình sao. Cô không hiểu.” Năm mười bảy tuổi, trái tim Tô Chỉ lại lần nữa bị bồi thêm một nhát cứa, rát chảy cả máu, đau đớn ấy khiến Tô Chỉ vật lộn giữa sự nổi loạn và khổ đau, cô là hòn đá trơ trọi bị ba mẹ vứt vào tay người lạ. Người lạ ấy nhìn cô bằng ánh mắt không thể lạnh lùng hơn, trong ánh mắt ấy như xa xôi, như vô định, hững hờ và khó đoán, nhưng dù có lạnh lùng hơn nữa, người ấy cũng cho cô một “ngôi nhà”. Trình Hoài Cẩn nhận chăm sóc Tô Chỉ như một sự đáp trả ân huệ mà người lớn giao phó. Anh cung cấp cho Tô Chỉ những điều kiện cơ bản nhất, dạy cô những đạo lý đơn giản nhất, nhìn thấy cô, anh như thể nhìn thấy cái bóng phản chiếu của chính mình. Hai con người xa lạ được xếp cạnh nhau bởi lý do trên trời rơi xuống, nếu một người tự xem mình như ngọn cỏ gốc rạ, ai cũng có thể mặc sức vùi dập, cô tự xem thường bản thân mình, thì người kia lại không chịu được khi nhìn thấy một bản sao của mình tự rẻ rúng bản thân như vậy. “Không phải vết thương gì nghiêm trọng, vừa rồi cháu đã ở trên xe khóc năm phút, ở bệnh viện khâu ba mũi, rồi lại tiêm phòng uốn ván, bây giờ còn phải truyền nước.” Giọng Trình Hoài Cẩn hơi lạnh đi, “Tô Chỉ, nếu đến chính cháu cũng không cảm thấy bản thân quan trọng, vậy thì cũng sẽ chẳng có ai coi cháu là người quan trọng đâu.” “Là cháu cảm thấy không cần thiết, hay là cháu sợ?” Trình Hoài Cẩn mở miệng nói: “Tô Chỉ, cháu quá hạ thấp bản thân mình rồi.” Cỏ dại vì sao lại có tên “cỏ dại”? Vì nó vốn là thứ tầm thường không đáng có tên, thế nhưng chỉ cần có người quý trọng nó, dạy cho nó biết, thì ra “cỏ dại” cũng có giá trị của chính nó, anh dạy cô biến yếu đuối thành sức mạnh, chuyển đau thương thành động lực tiến về trước. Với Trình Hoài Cẩn, đơn giản chỉ là một câu nhắc nhở, nhưng với Tô Chỉ, đó còn là một sự khẳng định, à thì ra trước mặt anh, Tô Chỉ là người có thể cùng anh nếm trải sự yên tĩnh của màn đêm, dù trong im lặng, nhưng chỉ duy nhất một mình cô mới có thể hiểu được cảm giác cô đơn khi được san sẻ hơi ấm là như nào. Theo yêu cầu của Trình Hoài Cẩn, chỉ yên lặng ngồi bên anh một lúc. Lần đầu tiên có cảm giác rằng người khác cần đến mình. Nó vi diệu đến mức thậm chí khó mà nắm bắt, nhưng lại giống như một hạt giống phiêu diêu theo làn gió đến trái tim Tô Chỉ. Máu thịt bị dùng sức kéo căng ra, rồi cứ thế mà lan tràn, sinh trưởng. Cả hai con người, xuất phát điểm hoàn toàn khác nhau, thậm chí có thể nói là xa tận nghìn dặm. Thế nhưng khi cùng đối diện với nhau, chính bản thân Trình Hoài Cẩn đã cảm thấy hốt hoảng. Vì cô quá giống anh. Tô Chỉ cô đơn bơ vơ giữa dòng đời, rõ ràng có người cùng chung dòng máu ở bên cạnh nhưng lại xa tận chân trời. Nhìn cô, anh hiểu cảm giác khát khao được tận hưởng tình yêu và được bày tỏ tình yêu. Càng dõi mắt theo cô, Trình Hoài Cẩn lại càng thêm khiếp sợ, anh sợ bản thân mình không giữ nổi kiềm chế, sẽ quên mất tội nghiệt mình đang gánh, sẽ lơ là đánh mất tình cảm mong manh giữa gia đình với mình, sẽ tham lam muốn vứt bỏ tất cả trách nhiệm mà đến bên cô… Câu chuyện mở đầu bằng những hình ảnh đối chọi gay gắt, có cảm giác dường như bao quanh từng nhân vật là một màn sương mỏng nhưng khả năng che mờ rất tốt. Nếu ban đầu Tô Chỉ được thiết lập như một cô nàng tuổi teen ngổ ngáo, chỉ đi thêm nửa chương thôi, người đọc nhanh chóng chạnh lòng cho một số phận hẩm hiu đến cùng cực của cô. Trong mắt gia đình mình, Tô Chỉ luôn là một người phụ trợ, chưa từng một lần được bọn họ xem như con ruột mà thương yêu. Sự xuất hiện của Trình Hoài Cẩn cực kỳ đúng lúc, ở ngay giai đoạn Tô Chỉ chông chênh không biết nên đi đâu về đâu, anh hướng cô đi về phía ánh sáng tươi mới, đường đi gập ghềnh, không thiếu những đêm cô phải dùng nước mắt để đưa mình vào giấc ngủ, nhưng cũng chính anh dạy cô biết, hạnh phúc trước tiên là ở bản thân mình, phải yêu bản thân, chính mình có trân quý nó thì mới học được cách yêu thương người khác. Ở vị thế một người tiền bối đi trước, anh truyền dạy cho Tô Chỉ những kinh nghiệm sống quý giá, nói cô nghe những đạo lý và bài học xưa nay chưa từng ai kể Tô Chỉ nghe, nhưng khi đơn giản ở vị trí một người đàn ông, Trình Hoài Cẩn lại đáng trách. Anh tự đưa mình vào gông xiềng vô hình, tự huyễn hoặc bản thân vẫn ổn với từng người trong gia đình mình, thật ra, chỉ một mình anh biết, tất cả những đó từ lâu đã là sự giả dối. Cũng như bao câu chuyện tình cảm khác, quá trình hai người họ tìm hiểu và ngộ ra được tình yêu là gì không hề dễ dàng, sự day dứt trong từng con chữ sẽ kéo tâm trí người đọc khó có thể dừng lại để lấy sức hít thở, chỉ một ánh mắt Trình Hoài Cẩn liếc nhìn Tô Chỉ, một hành động anh dẫn cô lên núi Nam Nham ngắm bình minh, chở cô đi thật xa để mua vài hộp dâu, cũng sẽ khiến con tim người đọc trở nên thổn thức. Mình đọc “Thuần Phục” hai lần, nếu bản convert mang tới cho mình cảm giác mới mẻ thu hút, thì bản chuyển ngữ lại càng gia tăng cảm xúc hơn, không cần một nụ hôn ướt át, không cần những phân cảnh nồng nàn, đơn giản là sự quan tâm đầy hèn mọn của người đàn ông “cực phẩm” Trình Hoài Cẩn, đảm bảo bất kỳ trái tim cô gái cũng sẽ rung rinh. “Tiểu Chỉ, thật ra ngay từ thuở ban đầu, em vẫn luôn kiên cường mạnh mẽ hơn chính tôi. Ngày khi hai ta vừa quen biết nhau, sự phản kháng vùng vẫy, sự miệt mài đấu tranh của em thật ra đều là thứ mà tôi chưa từng có được. Những gì tôi ỷ quyền cậy thế chẳng qua cũng chỉ là cảm giác trịch thượng có được do tuổi đời hơn em đôi chút mà thôi. Đả kích sự phản kháng của em, lợi dụng sự yếu đuối và bơ vơ vô định của em khi ấy hòng đạt được mục đích công nhận chính mình, cho rằng bản thân tôi chẳng qua chỉ là đang thuần phục một con mèo hoang giỏi võ vẽ cào cắn không hơn không kém.” “Tiểu Chỉ.” Anh bất chợt hạ giọng xuống thật trầm, trong ánh mắt chất chứa thứ cảm xúc man mác dao động, “Thật ra từ đầu đến cuối, tôi mới là kẻ bị em thuần phục. Nếu như không phải vì em, có lẽ cả đời này tôi sẽ mãi là một Trình Hoài Cẩn của nhà họ Trình.” [...] "Tiểu Chỉ, anh yêu em." "Bắt đầu từ năm ấy, khi anh hai mươi bảy tuổi." ___ (*) (Vô Thường, Cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền, Tập một, NXB Hội Nhà văn, 2019, tr.312) “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Kỷ Tử Mời các bạn mượn đọc sách Thuần Phục của tác giả Xuân Dữ Diên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Này, Chớ Làm Loạn
Đây là một câu chuyện vui vẻ nhẹ nhàng đáng yêu hấp dẫn phù hợp cho các bạn trong lứa tuổi mộng mơ yêu màu tím thích màu hường sống thuỷ chung và ghét sự giả dối. Nhưng đừng lo nếu bạn đã đi qua lứa tuổi mộng mơ cắp sách đi học ấy, cuốn sách này có thể giúp bạn xả stress sau những giờ làm việc căng thẳng 8 tiếng đồng hồ cắm mặt vào máy tính hay nghe sếp soi mói chân tơ kẽ tóc. Mình là loại rất ghét các thể loại nữ chính bánh bèo, yếu đuối, bị nam chính xỏ mũi dắt đi như chủ dắt chó. Tuy nhiên đối với nữ chính Cao Ngữ Lam của truyện, thật sự mình không biết xếp cô này vào loại gì… cho hợp. Đây có thể coi là một nữ chính đổ vỏ chính hiệu. Đường đường chị đang có tình yêu êm đẹp hạnh phúc thì bị bạn bè vu cho tội bắt cá hai tay, bị anti đến mức phải bỏ nhà lên thành phố khác sống. Lên thành phố, đi làm kiếm được công ti ngon ngon chút thì bị đồng nghiệp hãm hại, vu cho tội có quan hệ yêu đương đồng tính, thế là thôi chị lại một lần nữa xách túi ra đi tay trắng. Buồn đời, nữ chính đi uống say, mà hễ cứ say là 99,9999999% sẽ có chuyện xảy ra. Chị này xỉn quắc cần câu rồi chạy đi tìm đàn ông, sáng hôm sau tỉnh dậy thấy mình trần truồng nằm trong chăn, nhưng bên cạnh không phải một anh chàng soái ca nhà giàu như thường thấy mà lại là một con chó con. Hoá ra người không cướp, chị nổi điên bắt trộm chó của người ta về, để người ta tìm đến tận cửa đòi chó. Mối lương duyên khó đỡ của anh chị nam nữ chính cũng từ đó bắt đầu. Hết lần này đến lần khác, Cao Ngữ Lam “tình cờ” gặp lại anh chàng Doãn Tắc chủ con chó: Đi ăn thì “nhặt” được cháu gái anh ta, đi café với bạn thì vào quán của chị gái anh ta. Đúng y như câu, ghét của nào trời trao của ấy. Mà thực ra, anh chàng chủ chó Doãn Tắc cũng không phải người quá tệ: Mặt mũi đẹp trai sáng sủa, tính cách hài hước, có tiền lại nấu ăn cực kì ngon, làm ông chủ một nhà hàng nổi tiếng. Duy có điểm trừ là nói nhiều mà lại còn độc mồm độc miệng, khiến người đối diện nổi khùng lên mới thoả mãn. Kể từ ngày gặp được cô gái “đổ vỏ” là Cao Ngữ Lam, Doãn Tắc càng ngày càng cảm thấy hứng thú với người phụ nữ ngốc hết thuốc chữa này. Mưa dầm thấm lâu, hai người cứ thường xuyên “tình cờ” gặp lại nhau, gặp mãi cũng thành yêu. Truyện có dàn nhân vật hết sức phong phú, ngoài nam nữ chính còn có chị gái nam chính, một đứa cháu gái, một cô em họ, một cô bạn bán bảo hiểm, một anh chàng bác sĩ “đồ tể”… Đôi khi theo dõi chuyện bên lề của mấy nhân vật phụ còn vui hơn cặp chính. Tôi đã đọc truyện này khá lâu về trước, và hẳn rất nhiều bạn cũng thế. Tác giả Minh Nguyệt Thính Phong luôn có kiểu viết truyện hài nhẹ nhàng và đáng yêu. Tuy nhiên có lẽ tôi không hợp gu với cuốn sách này nên chỉ thấy nó phù hợp đọc giải trí, kiểu đọc xong cái là não tự động reload lại, không để lại bất kì ấn tượng gì. Đoạn đầu truyện thì khá ức chế với tình huống của nữ chính khi rõ ràng bị đổ vỏ ba lần bốn lượt mà bạn bè xung quanh không một ai đứng ra bênh vực (có lẽ đoạn này tạo tình huống gay cấn hơi quá đà nên chỉ thấy hơi phản cảm). Nam chính theo như miêu tả là người nói nhiều, thẳng tính cùng hài hước, nhưng thật sự tôi thấy cái gì anh này cũng đạt mức nửa vời, nếu độc mồm thì mấy anh nam trong truyện của Dung Quang ăn đứt, về độ hài hước thì còn vô vàn câu chuyện khác khiến người đọc sặc nước bọt phì cười, thâm tình thì anh này càng thua F kun ngầu lòi hay Hà Dĩ Thâm 7 năm. Điểm cộng duy nhất của ảnh là nấu ăn ngon, nhưng mà tôi vẫn hi vọng được đọc nhiều hơn miêu tả các món ăn chứ không phải kiểu: “Anh bày cá ra đĩa, mùi thơm toả ra, tôi ăn ngấu nghiến.” Tóm lại đây là một câu chuyện tình yêu “kinh điển” thuần tuý, giá trị nhất là tình cảm giữa bố mẹ với con cái, chị em trong gia đình, còn lại tình yêu nam nữ thì cứ nhàn nhạt. Đầu truyện ấn tượng với màn bắt trộm chó của nữ chính thì cuối truyện lại quá dài dòng đoạn nữ chính về họp lớp, đáp trả người bạn năm xưa chơi đểu mình. Tuy nhiên review chỉ là ý kiến cá nhân của tui, các bạn fan của Minh Nguyệt Thính Phong đừng quá để bụng. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. Trích đoạn: “Đầu tiên em cướp chó nhà tôi, sau đó nhặt được cháu gái tôi, bây giờ em lại thu phục chị gái tôi, bước tiếp theo chắc sẽ đến lượt tôi đúng không?” Doãn Tắc chớp chớp mắt, ra vẻ vừa xấu hổ vừa chờ đợi vừa e ngại: “Em định ra tay với tôi thế nào?” “Hay là em muốn đợi tôi ra tay với em?” Doãn Tắc ánh mắt sáng lấp lánh… _____________ Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tựa truyện làm Hoa Ban tưởng rằng đây là truyện hài nhí nha nhí nhố, nam siêu thông minh, nữ cực ngốc nghếch, kiểu đối đáp “gây shock” hay những tình tiết khó đỡ giống Ăn xong chùi mép, Chờ một ngày nắng hay Sam Sam, tới đây ăn nè! Kì thực đọc rồi (thật ra là nghe rồi) mới phát hiện truyện này có phần nghiêm túc nhiều hơn bông đùa, một tiểu thuyết tình yêu nhưng lại chứa đựng những triết lý về cách sống, cách làm người. Này, chớ làm loạn! không có điểm nào để phê bình (hay chí ít là cái hay nhiều quá nên cái dỡ không đáng đồng xu), điều khiến Hoa Ban bực mình nhất chính là cái speed của audio. Người đọc khá từ tốn, nhẹ nhàng, chậm rãi, trong khi mình quen đọc ebook với cường độ 8 giây 1 trang. Thế là bộ audio ngốn toi 2 ngày vừa nghe vừa ngủ, vừa nghe vừa ăn cơm, vừa nghe vừa nấu cơm quét nhà, vừa nghe vừa … đi toilet >_< Haizz… khi cột kiên nhẫn của mình cạn máu trơ đáy bộ truyện cũng vừa lúc kết thúc. Đây là truyện dịch nên nghĩa rất chính xác, tình tiết liền mạch trôi chảy, chú thích về thành ngữ, chơi chữ gì cũng cụ thể cả. Từ bộ này, Hoa Ban quyết trở thành fan cuồng của bạn dịch giả greenrosetq nhà Kites. Trong truyện có nhiều nhân vật, mỗi người mang một cá tính riêng biệt, với một bản chất đại diện cho lối sống của các bạn trẻ. So với mặt bằng chung thì truyện này quá thực tế, không chút hoang đường, nói quá, phóng đại như các ngôn tình khác. Nếu NXB nào cảm thấy thiếu dự án in ấn thì Hoa Ban nhiệt liệt đề cử bộ này ^^ Mở đầu truyện là kiểu tình huống rất đỗi ngôn tình, dạng như nữ chính tình cờ vớt được một “người đàn ông đặc biệt”, được người ta chú ý và yêu vô điều kiện. Nhưng dần về sau, ta mới hiểu ra, cái mở đâu này là lừa tình để thu hút tính tò mò của người đọc. Khi nam chính kể lại quá khứ trước kia mà nữ chính không nhớ, Hoa Ban mới cảm thấy họ yêu nhau là hiển nhiên vì tình cảm này có gốc rễ căn cơ, có nguyên nhân nguồn gốc. Ở đời không có lửa thì sao có khói? Khó trách nó lại phát triển và tự nhiên như thế. Nhiều khi các bạn xem ngôn tình, coi phim Hàn quen rồi mới dễ dãi chấp nhận kiểu quan hệ “bỗng nhiên”. Bỗng nhiên va phải chàng trai “siêu phẩm” trên đường, bỗng nhiên chàng ta để ý tới nàng, bỗng nhiên người ta che chở cho nàng, rồi bỗng nhiên yêu nàng bất chấp tất cả. Phổ biến nhất là người đàn ông giàu có, lịch lãm, cá tính, mạnh mẽ, hoàn mỹ đi đem lòng yêu thương mãnh liệt một cô bé lọ lem tốt bụng, lương thiện, đáng yêu mà nhà nghèo. Và múa minh họa là các nhân vật phụ đóng vai trò chất xúc tác, họ sẽ trầm trố khi thấy chàng tặng hoa, tặng nhẫn, cầu hôn hay đơn giản là công khai quan hệ của 2 người. Những tình tiết mà “mọi người xung quanh” trợn trừng mắt, há hốc mồm, “cầm rơi xuống đất”, ngạc nhiên vô đối, vân vân và ve ve… sẽ khiến câu truyện lãng mạn hơn chăng? Khiến người thưởng thức khoái trá hơn chăng? Hoa Ban đánh giá thấp kiểu thị hiếu đơn giản, nhạt nhẽo như trên. Và chính vì thế mà mình thích Này, chớ làm loạn! Nam chính – Doãn Tắc không phải “đại thần” trời sinh IQ hơn người, dung mạo khuynh thành, khí chất bất phàm, oai phong lẫm liệt. Anh cũng không làm Chủ tịch tập đoàn, Tổng giám đốc, Lão đại xã hội đen gì cả. Anh không mang vẻ nam nhân “lạnh lùng” – tỏ ra ta đây rất pro, rất khác biệt, không ai có thể chạm vào, là một đẳng cấp khác so với phàm nhân xung quanh. Doãn Tắc bình thường như bất cứ người con trai nào bạn đụng mặt trên đường, thân thiện như cậu bạn học ngồi kế bên, trách nhiệm như người anh cả trong nhà và “con người’ như tất cả chúng ta. Dù như thế, trong trí tưởng tượng của bạn, anh ta vẫn là mẫu đàn ông lý tưởng, đẹp đẽ đáng mơ ước. Cái đẹp đó thoát ra từ nhân phẩm đạo đức, tính tình và quá khứ anh ấy trãi qua. Doãn Tắc chẳng học ở trường đại học danh tiếng, đi du học, hay thiên tài bẩm sinh trong lĩnh vực y khoa, kinh doanh hay nghệ thuật nào cả. Anh sớm bước vào đời bởi vì hoàn cảnh buộc phải thế. “Trường đời” mới là trường học tốt nhất, nơi cho ra những bài học khắc sâu trong trí nhớ, nơi tôi rèn bản chất để ta trưởng thành, nơi trãi nghiệm để tích lũy kinh nghiệm sống. Dõan Tắc được bộ mặt xã hội dạy dỗ, nuôi lớn. Anh không thể đĩnh đạt, trí tuệ, toát mùi vị “học thức” như người tốt nghiệp trường đại học danh tiếng, anh không thể một tay che trời, dẫn dắt sự việc theo mong muốn, vững vàng không gì đẩy ngã như mẫu hình nam nhân của nhiều cuốn ngôn tình. Ở Doãn Tắc là sự giỏi giang đã qua rèn luyện, qua nhiều lần thất bại, qua vất vả khổ nhọc. Một người đàn ông thành đạt như thế là có thật chứ không phải kiểu trời sinh đã ngồi mát ăn bát vàng. Tính cách của anh ta rất đáng yêu, khiến người đọc phải cười, nhiều lúc lanh chanh lóc chóc như chuột Jerry, có khi lưu manh mặt dày như du côn đầu đường xó chợ nhưng cũng có lúc anh chân thành và dịu dàng như bạch mã hoàng tử, kiên cường bất khuất như dũng sĩ đứng dạy từ vũng bùn lầy,…khiến nữ chính si như điếu đỗ (Hoa Ban ngơ như đỗ điếu!?) Nữ chính cũng có cái tôi riêng, không phải người mềm yếu dễ ức hiếp, không phải kiểu chỉ có thể núp sau vạc áo của đàn ông. Ban đầu tuy cô nhát gan và thiếu bản lĩnh như về sau, qua sự ảnh hưởng của Doãn Tắc mà cô trưởng thành hơn, đổi cách cư xử, cách sống, biết đối diện với nghịch cảnh, biết kiên trì như ngọn cỏ dại mà vươn lên. Tình yêu đẹp ở chỗ ngoài cái ngọt ngào ái ái ân ân còn có sự dựa dẫm trong tâm hồn, sự khuyến khích động viên cho nhau, sức mạnh phi thường thúc đẩy nhau tiến bộ trong cuộc sống. Nếu ai chỉ mãi mê theo đuổi cảm giác gần gũi xác thịt, cảm giác được ấm áp yêu chiều, cảm giác dựa dẫm ỷ lại… thì đích thị là bạn chỉ ở cấp độ thấp nhất của Tình Yêu mà thôi! Tình Yêu trong này thanh sạch như vậy, đẹp đẽ như thế. Câu truyện tái hiện đầy đủ những cung bậc tình cảm của con người. Ví như tình bạn xúc động giữa Cao Ngữ Lam và Trần Nhược Vũ. Tình bạn qua một lần tổn thương nhưng vì biết hối cãi và quý trọng nhau mà lần nữa sống dạy, mãnh liệt hơn. Ví như tình thân gắn bó yêu thương giữa Doãn Tắc và chị ruột Doãn Ninh cùng với cô bé Nựu Nựu vô cùng đáng yêu. Người chị Doãn Ninh là động lực, là sức mạnh để Doãn Tắc không gục ngã, không khuất phục số mệnh. Anh đương đầu trong ngọn gió để che cản mưa bão cho chị gái yếu ớt sau lưng, để thay thế tình cảm người cha cho cô cháu gái còn quá bé bỏng. Chỉ cần như thế thôi, anh đã xứng đáng với hai từ “vĩ đại”, vì anh đang sống cho người khác, đang gượng sức làm tấm phao cho sinh mệnh khác. Thử hỏi trên đời, tất cả đàn ông đều làm được như thế chăng? “Hãy thẳng lưng và ngẩng cao đầu…” “Hãy dùng nụ cười để xem thường mọi khó khăn…” Cao Ngữ Lam đã học theo anh mà thay đổi bản thân. Đôi khi ngoài cha mẹ, người ta sẽ tìm thấy một “thầy giáo” như vậy trong đời mình. Người đó làm ta có thêm hy vọng, làm cuộc đời tươi sáng, làm con người lạc quan. Tình yêu đem lại những thực tiễn như thế mới có ý nghĩa và vững bền. Nhân vật nào trong truyện cũng đáng yêu hết (dĩ nhiên trừ phản diện ra). Mình thích nhất là bé Nựu Nựu cùng con chó Man đầu. Một người một con hành động giống như nhau, ngây thơ giống nhau và đáng yêu như nhau. Chỉ cần tình tiết nào dính tới cô bé và con chó là mắc cười và dễ thương hết. Ví như lúc Doãn Tắc phạt Man đầu úp mặt vào tường, lúc nó ngoeo ngoảy đuôi cầu lợi lộc từ người khác. Còn có lúc Nựu Nựu mè nheo, giở thói khôn ranh, lợi dụng bộ mặt baby lừa đảo tình yêu từ người lớn. Nhân vật bác sĩ Mạnh Cổ cũng đặc sắc không kém. Anh này với nam chính là một đôi địch thủ chuyên đấu võ mồm, hay vô cùng! Bộ truyện còn đặc biệt ở chỗ gây dựng những couple khó ai ngờ. Các nhân vật vì định mệnh mà va vào nhau, rồi một cách ngẫu hứng như sự tổ hợp nhiễm sắc thể mà có cặp có đôi. Bộ truyện kết thúc mỹ mãn với Doãn Tắc – Cao Ngữ Lam trọn đời có nhau, với Doãn Ninh – Quách Thu Thần tuy trắc trở nhưng vẫn còn hy vọng, với Mạnh Cổ – Trần Nhược Vũ hứa hẹn chuyện tình vui nhộn thú vị phía sau, với Doãn Thù – Ôn Sa mong ước tìm cuộc sống 2 người nơi miền đất hứa. Tất cả là hạnh phúc và hy vọng. Câu chuyện khép lại với cái HY VỌNG mãnh liệt như thế về tương lai. Mời các bạn đón đọc Này, Chớ Làm Loạn của tác giả Minh Nguyệt Thính Phong.
Nắng Gắt
Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu một chút gọi là gì? - Nhiều hơn yêu một chút? – Anh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười – Với anh thì, đó chính là em! Bài tựa: Nửa học kỳ cuối đại học năm tư là những tháng ngày chật vật nhất của tôi. Những buổi hội thảo tuyển dụng liên miên, những cuộc phỏng vấn nối tiếp nhau, đau đầu nhức óc về chuyện bảo vệ luận văn tốt nghiệp, đã thế lại còn những bữa tiệc chia tay không say không về... Tất cả chỉ có thể dùng một từ "rối loạn" để mà hình dung! Mỗi người ai nấy cũng đều giống như một con quay không bao giờ dừng lại, không thể làm chủ được bản thân mà cứ bị xoay tròn, xoay tròn mãi... Cho tới thời khắc phải dừng lại... Buổi tối ngày hai mươi ba tháng sáu, A Phân – cô bạn nằm giường đối diện với tôi trở thành người đầu tiên ở phòng ký túc rời khỏi Nam Kinh. Cô ấy sẽ đến Hạ Môn, một nơi xa xôi, một nơi mà tôi chỉ biết tới tên. Từ trước tới giờ tôi đều không ngờ được sẽ có một ngày mình phải rơi lệ như thế, tôi đuổi theo xe lửa, mãi đến khi xe lửa tăng tốc lao đi vun vút... Tôi vẫn luôn là một cô gái khỏe mạnh, vui tươi... Tôi vẫn chưa bao giờ hiểu thế nào là biệt ly... Mãi cho đến giờ phút ấy... Sau này, chúng tôi có thể chẳng bao giờ gặp lại nhau... Sau này, chúng tôi cho dù có gặp lại cũng chỉ có thể vội vã chào nhau một câu, rồi lại vội vã chia tay... Khi ấy, chúng tôi sẽ không còn cảm thấy bi thương như hiện tại, có thể là vì chúng tôi đều không còn quan trọng đối với người kia, cũng có thể là vì, khi ấy chúng tôi đã học được cách kiên cường. Nhưng mà giờ này khắc này, khi bạn đi rồi, tôi chỉ có thể ở sân ga, vừa đi vừa khóc... Tạm biệt nhé, tuổi thanh xuân cuối cùng của chúng ta... Chúng ta sẽ không còn được sống như những đứa trẻ nữa... Chúng ta tốt nghiệp rồi... *** Review bởi: Hà Hằng Cố Mạn là cái tên quá đủ để đảm bảo cho 1 bộ truyện chất lượng nhưng khi đọc mình vẫn có cảm giác nữ chính Hi Quang có nét giống với Mặc Sênh. Đây là 1 bộ truyện nhẹ nhàng, đã hoàn quyển 1 và ở quyển 1 thì nữ chính đang về với nam phụ mà mình thì theo phe nam phụ nên chắc không dám đọc quyển 2 mất. Vì vậy mình xin review theo cảm nhận của mình đặt nam phụ Lâm Tự Sâm lên làm nam chính ???? và mình tin ai đọc xong quyển 1 cũng sẽ mong câu truyện dừng lại tại đó. Lâm Tự Sâm yêu Hi Quang ngay cả khi cô không biết anh là ai, khi nghĩ rằng cô đã gián tiếp gây ra tại nạn khiến anh phải từ bỏ công việc mà anh luôn tâm huyết. Vậy mà khi gặp lại cô dù anh vẫn không thể kìm lòng tiếp tục yêu cô. Nam chính thật trong truyện là Trang Tự cũng yêu Hi Quang nhưng khoảng cách giàu nghèo và lòng tự trọng cao khiến anh không bao giờ thể hiện tình yêu của mình với cô. Huhu. Lần đầu review không biết viết gì nữa nhưng mong có nhiều bạn nhảy hố theo rồi nhầm thuyền nam phụ như mình để cùng mình đau khổ. Xin trích 1 đoạn cuối quyển 1 khi mà Hi Quang và Lâm Tự Sâm yêu nhau để thấy hận tác giả biết bao khi anh chỉ là nam phụ ???? "Lâm Tự Sâm, em phát hiện tên của anh có rất nhiều chữ “mộc”, chẳng lẽ ngũ hành của anh thiếu “mộc”? Một lát sau tôi nhận được tin nhắn hồi âm. “Mộc nhiều, chỉ vì thiếu ánh mặt trời.” Tôi mỉm cười, nghĩ một chút rồi hỏi: “Nhiều mộc (cây) như thế, ánh mặt trời vừa xuất hiện thì không thể chiếu sáng đủ được..” Hi Quang, vốn dĩ là ánh ban mai mà, nhất định là ánh sáng rất yếu. Lần này không nhận được hồi đáp ngay, tôi đợi một lúc, tìm chuyện này chuyện nọ kiếm cớ để chạy tới phòng làm việc của họ. Qua lớp cửa kính, thấy anh đang bàn bạc công việc với khách hàng, tôi yên tâm quay lại bàn làm việc, vùi đầu vào làm việc. Chẳng hiểu sao lại vô thức cầm vào di động, mở hộp thư đến. Quả nhiên thấy tin nhắn của anh đã tới tự bao giờ. Tôi mở ra, anh nói: “Anh chờ em mang đến bên anh một tia nắng rực rỡ.” *** “Sau này tôi sẽ không thích anh nữa, trời cao biển rộng…” – Đây là câu nói ám ảnh tôi nhất trong tác phẩm này. Nhiếp Hi Quang yêu Trang Tự – một chàng trai giỏi giang nhưng gia cảnh không tốt. Cô thầm yêu anh rất lâu, rồi phát hiện ra thanh mai trúc mã của anh chính là Dung Dung – người bạn cùng phòng ký túc xá của mình. Cứ như thế, cho đến tận khi tốt nghiệp ra trường, Hi Quang cố gắng dồn nén tình cảm của mình vào một góc khuất sâu thẳm trong tâm hồn, thầm tự nhủ: “Sau này tôi sẽ không thích anh nữa, trời cao biển rộng…” Nhưng, Trang Tự và Dung Dung có thật sự là một đôi, Trang Tự có thật sự không yêu cô như cô vẫn tưởng? Hi Quang – tên cô là Hi Quang – nhưng cuộc đời cô không phải chỉ có mỗi ánh nắng như mọi người vẫn nghĩ. Bố cô “cưu mang” tình cũ, nhận con gái người đàn bà đó làm con nuôi dẫn đến sự chia ly trong gia đình. Suốt ngần ấy năm, trong lòng cô luôn canh cánh nỗi đau của mẹ, để rồi cô chấp nhận vào công ty của bố nhưng lại tự nguyện bắt đầu từ một nhân viên cấp thấp nhất. Ở nơi ấy, Hi Quang gặp Lâm Tự Sâm – vị phó tổng anh tuấn tài giỏi. Lâm phó tổng luôn như có như không nhằm vào cô, khiến “bà chủ tương lai” nằm vùng là cô chịu không biết bao nhiêu cực khổ; nhưng điều đó cũng vô tình kéo gần quan hệ của hai người. Hi Quang không hề biết rằng, Lâm Tự Sâm đã yêu cô, từ rất lâu rất lâu trước kia. Một lần nữa gặp lại Trang Tự, một lần nữa nước mắt cô rơi, Lâm Tự Sâm ôm cô vào lòng: “Tỏ tình ở đây có thể khiến tôi bị hạ thấp đẳng cấp, nhưng em lại khóc lóc thế này, tôi mà còn không thừa dịp nước đục thả câu, thì thật xin lỗi trí thông minh của mình. Nhiếp Hi Quang, em nói đi, tôi phải làm thế nào?”. Hi Quang như một con đà điểu luôn sợ hãi, luôn vùi đầu xuống cát không muốn đối mặt. Nhưng sự quan tâm chân thành của Tự Sâm dần lấp đầy khoảng trống trong cô. Đến khi cô quyết định đón nhận anh lại gặp phải sự phản đối từ người bố đã lâu không gặp: anh từng theo đuổi Niệm Viên – “người con gái nuôi kia” của ông. Hi Quang để lại ba chữ: “Con không tin” rồi đi tìm anh. Hóa ra, một ngày nào đó của nhiều năm về trước, Tự Sâm đã yêu cô từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng Hi Quang của ngày đó không hề để ý đến anh, mà người để ý đến anh lại là Niệm Viên. Niệm Viên nhờ người hẹn anh, nhưng người đó lại nói cô là con gái của cha cô – Nhiếp Trình Viễn khiến anh hiểu nhầm. Chỉ một hiểu nhầm nhỏ như thế nhưng khiến cuộc đời anh hoàn toàn thay đổi: một tai nạn đã cướp đi tương lai của anh, ước mơ của anh, anh không thể trở thành bác sĩ ngoại khoa được nữa. Nằm trên giường bệnh, Tự Sâm luôn chờ đợi Hi Quang, chỉ là Hi Quang lẫn Niệm Viên đều không xuất hiện. Mang theo hiểu nhầm, anh tìm Hi Quang, lại phát hiện cô vốn không biết anh là ai. Đến khi quyết định buông bỏ quá khứ, sự thật lại bày ra trước mắt, hóa ra ngần ấy năm anh đã trách nhầm người… hóa ra, cô chưa bao giờ vất bỏ anh. Còn anh, “…từ trước tới giờ, anh vẫn luôn là vì em mà đến.” Cố Mạn kết thúc quyển thượng của tác phẩm khi đưa Hi Quang về trong vòng tay của Tự Sâm, câu truyện về Trang Tự vẫn là một câu hỏi để ngỏ với lời hứa hẹn sẽ giải đáp trong quyển hạ – một tác phẩm cho đến giờ vẫn bặt vô âm tín. Nhưng tôi nghĩ, Nắng gắt dừng ở đây cũng đủ để làm độc giả hài lòng. Tự Sâm yêu Hi Quang, tuy hiểu nhầm cô nhưng không phủ nhận anh dành cho cô trọn vẹn trái tim mình. Trang Tự lại vì thân phận mà rời xa cô, thậm chí từng vì Dung Dung mà làm trái tim Hi Quang tan nát. Có những thứ, có những người, đánh mất một lần rồi, không thể níu kéo lại. Trang Tự nhìn thấy Hi Quang bên người khác, liệu anh có hối hận với quyết định khi xưa? Văn phong Cố Mạn luôn làm hài lòng những độc giả yêu thương cô, tình yêu nhẹ nhàng thấm đượm từng câu chữ, dù sóng gió hay không vẫn khiến tình yêu trong truyện để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc. Chào mừng các bạn đến với Nắng gắt – Cố Mạn. Mời các bạn đón đọc Nắng Gắt của tác giả Cố Mạn.
Miệng Độc Thành Đôi
Văn án: Kết quả trắc nghiệm độ đẹp đôi cho thấy: khả năng Trình tiên sinh và Tần tiểu thư yêu nhau bằng 0,01%. Trình tiên sinh độc miệng, mặt dày, ấu trĩ, ngang ngược, quả thực là biến dị của nam chính giới ngôn tình. Nhưng mà Tần tiểu thư rất rộng lượng, để giữ gìn hòa bình hàng xóm, dù sao cũng phải có người hi sinh bản thân. Vì vậy cô quyết định thu phục Trình tiên sinh, nhưng thật chất phải như vậy không? ***Trích đoạn*** “Tần Chân, anh muốn hỏi một vấn đề.” “Anh không thể nhìn thấy màu sắc, anh là một kẻ mù màu, cả đời này anh không thể lái xe, cũng không có cách giúp em phối hợp màu sắc quần áo phù hợp, khi anh mua hoa có thể sẽ mua sai màu, sẽ không thể có cách trả lời khi em mới nhuộm tóc xem màu này có đẹp không, có thể sẽ ở trước chốn đông người vì không thể phân biệt nhan sắc mà làm em xấu hổ, thậm chí anh còn phải ỷ lại vào việc em giúp anh chọn màu quần áo…những chuyện như vậy…. Một Trình Lục Dương như vậy, em có chê không?” *** Truyện Miệng Độc Thành Đôi là một cuộc tình đầy lạ lẫm bởi nam chính là người đầy ấu trĩ lại thu hút cô bởi sự khác thường đó. Với cách xây dựng hình tượng nhân vật nam chính phá cách hi vong sẽ mang đến cho quý độc giả những trải nghiệm mới hơn về thể loại ngôn tình. *** Kết quả kiểm tra độ xứng đôi trả về: Khả năng để Trình tiên sinh và Tần tiểu thư là...0,01%. Tính cách của Trình tiên sinh chính là điển hình của kiểu nam chính quái dị trong ngôn tình. Độc mồm, mặt dày, ngây thơ và kiêu căng. Nhưng vì để bảo vệ hòa bình thế giới, Tần tiểu thư quyết định sẽ hy sinh. Vậy là, cô quyết định thu phục Trình tiên sinh. Vậy là cặp đôi xấu tính ra đời trước mắt mọi người. Lời của Editor: Về tác phẩm này không thể không nói những chuyện dưới đây: 1. Truyện này còn có tên: “Đậu xanh rau má tao muốn giết chết thằng main lắm rồi” or “mày chưa bao giờ gặp thằng main nào đê tiện như này đâu” 2. Tính cách nam chính rất thần kỳ, tốt bụng nhắc nhở: Lúc đọc phải tránh xa bình nước. 3. Nếu nhìn thấy có xuất hiện một vài chi tiết cẩu huyết, thì các bạn đọc chăm chỉ có thể phanh lại, chớ tông vào đuôi xe. Nội dung: Cục cưng của nhà, trời sinh một đôi, tình có chủ ý, hào môn thế gia, hài. Nhân vật chính: Tần Chân, Trình Lục Dương | Bạn diễn: Tác giả quên mất rồi… *** Trình tiên sinh độc miệng, mặt dày, ấu trĩ, ngang ngược, quả thực là biến dị của nam chính giới ngôn tình. Nhưng mà Tần tiểu thư rất rộng lượng, để giữ gìn hòa bình thế giới, dù sao cũng phải có người hi sinh bản thân. Vì vậy cô quyết định thu phục Trình tiên sinh, một đôi miệng độc cứ thế mà thành. —- Câu chuyện kể về một vị tổng giám đốc của một công ty thiết kế nào đó vừa độc mồm vừa mặt dày lại ti bỉ vô sỉ Trình Lục Dương (thực chất chính là một vị tổng giám đốc có tình yêu lai láng đối với cấp dưới, tính cách tỉ mỉ biết quan tâm, biết nấu ăn, đep trai, kiếm tiền giỏi và rất cuồng ngược)  và một cô quản lí nghiệp vụ bộ phận bán hàng của một công ty bất động sản chỉ có bảy thành viên cũng mồm năm miệng mười, dữ dằn chẳng kém, cô Tần Chân (thực chất chính là một gái vừa tự ti vừa đáng yêu nhưng cũng đáng giận, bề ngoài hung dữ nhưng tầm hồn mềm mại, rất cuồng ngược, bị tên kia bới móc như vậy vẫn có thể thích được là hiểu ) Nữ chính đi học lái xe (mặc dù từ đầu tới cuối cô nàng chỉ toàn đi tàu điện ngầm) nhưng vì sự lải nhải của ông thầy bụng phệ đầu hói quấy nhiễu làm tông vào đuôi xe của vị tổng giám đốc nào đó. Bởi vì đụng phải chiếc xe đắt tiền mà cô nàng phải thấp thỏm lo âu trong thời gian đợi phí sửa chửa chiếc xe đem đến nhà. Tần Chân nhìn số tiền mình phải trả mà há hốc mồm, cô đi làm tiền lương ba cộc ba đồng, còn phải nuôi một nhà ba miệng ăn cùng thẳng em trai học ở trường điểm, học phí đắt dọa người, bây giờ còn phải chi số tiền lớn để trả món nợ này, thiệt sự muốn triệt đường sống của cô nàng. — “Có thể trả góp không?” Trình Lục Dương dừng một chút: “Bao lâu?” “Nửa năm được không…” Thấy đối phương sắc mặt khó coi, Tần Chân vội vàng sửa lại: “Năm tháng, năm tháng là được rồi… hoặc là bốn tháng cũng được.” Trình Lục Dương lặng thinh một lát, yên lặng nhìn chằm chằm cô: “Thật ngại quá, cô cho rằng tôi là đồng nghiệp với cô? Trả góp? Cô mua nhà hả?”— Tần Chân từ tận sâu trong tâm hồn khinh bỉ tên phú nhị đại lại keo kiệt như anh ta, sau đó cô nhận được điện thoại từ anh chàng thư kí của vị kia, bảo là số tiền này đáng lí phải do bên nhà trường chi trả mới đúng, thiệt là vị cứu tinh của cuộc đời cô. Thế là Tần Chân hào phóng mời vị thư kí kia một bữa, hai người ăn uống đến hăng say, nói xấu cấp trên đến nước miếng văng đầy, đâu ngờ lại một trận bị bắt quả tang, xem ra vị thư kí nào đó khó sống yên với tên cấp trên hẹp hòi rồi. —“Tiểu nhân thỉnh an tổng giám đốc đại nhân khoan hồng đại lượng nhất thế giới”. Kế đó, Trình Lục Dương sẽ hừ lạnh một tiếng: “Ai độc miệng?” “Tôi độc miệng ạ.” “Ai lòng dạ hiểm độc?” “Tôi lòng dạ hiểm độc ạ.” “Ha ha, không phải tôi là người con của cầu vồng sao?” “Vậy tôi chính là cháu của cầu vồng!”— Ai nói đến đây mới sực nhớ, tại sao lại gọi là  người con của cầu vồng a ? Bởi vì vị tổng giám đốc ‘cực kì’ có gu thẩm mỹ kia, mỗi ngày sẽ mặc một bộ đồ, mỗi bộ sẽ là một màu sắc khác nhau, màu vỏ quýt, màu xanh lục, màu xanh lam, màu đỏ chét , vân vân và mây mây… Tần Chân khi ấy mới phát hiện, người này không chỉ mồm thối, gu ăn mặc kì dị mà còn có cái tính tình ngang bướng đến lạ lùng nữa. Vì nhất thời cãi nhau với cha mình mà đòi tự bản thân phấn đấu không muốn nhờ vào danh tiếng của lão già nữa, tự bản thân xách kiếm ra trận đi tìm kiếm hợp đồng, hên xui may rủi  như thế nào lại hợp tác với công ty bé nhỏ của Tần Chân, người đàn ông thù dai này còn chỉ đích thân cô đảm nhiệm hợp đồng này. Ôi, lão mẹ ơi, cô nàng bị tên nham hiểm kia hành hạ tới mức thảm không thể tả. Nhưng rồi, hợp tác với nhau lâu dài cô mới phát hiện ra một số bí mật bản thân không thể biết, anh xấu tính độc mồm bởi vì tử nhỏ bị cha mẹ bỏ rơi, vứt bản thân cho ông ngoại nuôi ở vùng quê tận mười một năm, anh ăn mặc quái gở bởi vì anh bị mù màu, trong mắt anh chỉ còn lại màu trắng đen nhưng vì cái tính cao ngạo anh không muốn ai biết được, anh đối xử cực kì tốt bụng đối với vị thư kí của mình mặc dù bên ngoài không bao giờ thừa nhận, anh quan tâm đến từ chi tiết nhỏ nhặt, có một trái tim thiện thương, thực chất là trong cứng ngoài mềm. Sau câu chuyện Tần Chân ngộ ra được người bản thân yêu đương phương mười mấy năm trời chỉ là một tên ích kỉ, luôn giày vò tình cảm cô trong nhiều năm trời khi đó bạn nữ chính mới phát hiện, thì ra làm bạn với tên độc mồm này cũng tốt lắm. Khi cô bị ngất xỉu trên đường, anh ta ôm lấy cô đến bệnh viện, chăm sóc cả đêm, rồi biết cô tới tháng lại mua sẵn một đống băng vệ sinh cho cô. Khi đau buồn vì biết được tin đối tượng thầm mến sắp kết hôn, anh đưa cô về nhà mình khóc một trận ra hồn, dùng lời lẽ độc ác thức tỉnh cô, cùng cô uống rượu giải sầu, kết làm bạn bè. Khi cô bị người xấu có ý định cưỡng hiếp, anh vứt bỏ cuộc họp nhanh chóng báo cảnh sát, như người điên vọt tới chỗ cô, khi thấy cô bị tên kia đả thương thì không ngần ngại đánh tên đó một cú, còn dùng quan hệ để tên kia ở tù mọt xương. Khi cô chọc giận anh, nhưng vì sợ cô về khuya một mình anh vẫn chạy theo cô, để rồi đỡ dùm cô một nhát dao vì tên cướp. Khi đi cùng nhau dưới mua, cây dù lúc nào cũng nghiêng về cô, còn thì anh ướt một mảng. Khi anh uống say cãi nhau cùng người nhà, cô bảo anh ngồi yên không nhúc nhích, anh sẽ ngồi thật thẳng tắp, không dám rời đi nửa bước, y như một đứa trẻ cố chấp ngồi trong màn mưa đợi cô. Khi cô đi gặp đối tượng thầm mến từng bị anh khinh bỉ, anh sẽ phát điên lên chạy đến bên cạnh cô, mắng cô một trận ra trò, rồi bảo cô ngốc nghếch. Khi cô bị cha mẹ ép đi xem mắt, anh sẽ từ trong đám tinh anh trong ngành, ngàn chọn vạn tuyển để tìm được người phù hợp với cô nhất. Nhưng mà Tần Chân của bây giờ, đã thích anh mất rồi. Thích từ những quan tâm nhỏ nhặt nhất của Trình Lục Dương, từ những lời nói độc miệng nhưng thực chất đầy quan tâm lo lắng, từ cử chỉ đáng yêu như một đứa trẻ to xác khi anh uống say, thích cả sự mạnh mẽ vượt qua quá khứ bi  thương của anh, thích hết tất tần tật của anh, kể cả cái thói miệng thối đó. Trình Lục Dương thần kinh thiệt thô, anh không hiểu tại sao lại quan tâm cô như vậy ? Không hiểu dù là người hoàn hảo cỡ nào đi vào tay thì cũng không xứng với Tần quản lí của anh, anh không biết tại sao mỗi lần sắp xếp cho cô đi xem mắt thì kết quả cũng là anh không hài lòng kéo cô ra về, không biết vì sao đau lòng cái ngốc nghếch của cô, không biết vì sao khi nghĩ cô đã có người thích hợp bên cạnh thì trái tim như trống rỗng. —Anh sẽ đối xử tốt với cô ấy chứ? Coi cô ấy quan trọng hơn tất cả mọi thứ, nguyện hy sinh thời gian làm việc để ở bên cô ấy, khi cô ấy nổi giận cũng sẽ nhẫn nại dỗ dành cô ấy, có thể làm được việc này không? Nếu có thể làm được, anh xác định mình cả đời đều nguyện làm việc này vì cô ấy sao?” “Sức khỏe cô ấy không tốt lắm, mỗi lần đến thời gian hành kinh đều sẽ khó chịu, anh nhớ phải thông cảm, kể cả ngày lành, đừng để cô quá mệt nhọc.” “Cô ấy ý, có gì không vui đều nuốt vào bụng, bình thường luôn chào người bằng gương mặt tươi cười vui vẻ. Cho nên nếu cô ấy tươi cười rất vui vẻ với anh, chưa chắc trong lòng đã nghĩ thế, anh phải chu đáo vào, quan sát thêm biểu cảm của cô ấy, đừng để cho cô ấy giận hờn thành quen, như vậy không tốt cho sức khỏe.”— Một người thì cứ tự ti bản thân cùng đối phương là người của hai thế giới, không xứng với anh, một người thì sợ rằng khi bản thân mình thổ lộ thì cả hai ngay cả làm bạn cũng được, chuyện tình cứ dằng co mãi không thôi đến khi nữ chính quyết định cược một chuyến, cược Trình Lục Dương cũng thích Tần Chân cô. Thế rồi cứ thuận theo tự nhiên, hai người ở bên nhau, và hiển nhiên đoạn sau là ngọt tới sâu răng, tuy nhiên vị tổng giám đốc tiên sinh nào đó cũng không thoát khỏi cái thói quen độc mồm. Khi đi về gặp cha mẹ Trình Lục Dương, một màn con dâu tương lai đả kích bố chồng chứng tỏ vật hợp theo loài, nồi sao thì nắp như vậy, Trình Tần thị cũng không phải dạng vừa. Rồi cả hai đám cưới, có cuộc sống hạnh phúc mãi mãi về sau. Cả hai tên độc mồm chỉ có thể chịu được nhau đương nhiên là thành đôi để tránh để lại mầm họa cho nhân gian rồi. Phiên ngoại không liên quan đến nhân vật chính mà là về cặp đôi phụ, bạn thân nữ chính là một anh chàng ma men tình  cờ nhặt được về, câu chuyện của hai người này cũng đáng yêu không kém. Túm cái váy lại, bộ truyện này không quá dài, tình tiết vừa đủ không quá rắc rối, chết cười với nhiều màng xỉa xói, móc họng của anh nam chính, tính cách nhân vật độc đáo, đọc truyện nhiều khi cười đau cả mồm, cũng có vài tình tiết rơi nước mắt nhưng đáng đọc, truyện mang tính giải trí cao. *** Tần Chân đang tập lái xe, do bất cẩn nên tông trúng đuôi xe Bentley của Trình Lục Dương, cần phải bồi thường cho anh. Ấn tượng đầu tiên về Trình Lục Dương là sự độc mồm độc miệng của anh :3 Ấn tượng thứ hai là ở phong cách ăn mặc lạ của Trình Lục Dương, anh hay chọn những màu sắc sặc sỡ. Cả nhà anh đều nghĩ đó là gu của anh, mình cũng tưởng thế… cho đến khi biết được thật ra anh bị mắc bệnh mù màu (bị bệnh mà cả nhà không ai biết, thật tội). Chút biến cố xảy đến, nếu không phải vì nó, nam nữ chính chắc sẽ không đến được với nhau. Ba của Trình Lục Dương rút vốn khỏi công ty thiết kế của anh nên mấy công ty bất động sản dần lạnh nhạt với anh. Anh phải giữ chân kể cả công ty bất động sản nhỏ… và tình cờ một trong số đó là công ty của Tần Chân (công ty Âu Đình). Thế là Tần Chân được chỉ định lo việc hợp tác với công ty thiết kế La Lune của Trình Lục Dương. Từ đó 2 người tiếp xúc và hiểu hơn về nhau. Thật ra Trình Lục Dương độc miệng vậy thôi chứ anh cũng là người khá tốt. Mẹ của trợ lý Phương Khải bị bệnh, anh cho nghỉ phép có lương để Phương Khải về nhà chăm sóc mẹ. Lục Dương còn đỡ giùm Tần Chân một dao khi cô đang vật lộn với tên lấy điện thoại của cô. Trình Lục Dương là một nam chính có nhiều điểm tốt như: con nhà giàu, biết kinh doanh, đẹp trai, biết nấu ăn, biết quan tâm chăm sóc người khác… nhưng vẫn “ế” do không ai dám tới gần (độc miệng quá mà :v ). Cuối cùng cũng gặp phải oan gia Tần Chân :3 Tần Chân là nhân vật khá sát thực tế: là cô nhân viên bán hàng suốt ngày vật lộn với doanh số, phải chịu đứng đủ loại khách hàng: từ tên dê sòm, kẻ thích bắt bẻ, kẻ sĩ diện, người kiêu căng ngạo mạn… Bề ngoài cô có vẻ dữ dằn, cũng khá độc miệng, có điều sâu thẳm bên trong, Tần Chân lại là cô gái yếu đuối, tự ti… Nhờ gặp được Trình Lục Dương, cô mới biết người cô thầm yêu suốt mười mấy năm – Mạnh Đường hoá ra chỉ là tên ích kỷ, tiểu nhân. Mình thấy không có ai chê truyện cả nên liền nhảy hố. Ban đầu mình cũng cười lăn lộn trước những câu nói của nam nữ chính. Thế nhưng, sau 30 chương mình liền thấy hơi nhàm, không còn cười nữa. Cũng có thể do truyện hơi hướng điền văn, nhẹ nhàng quá nên mình không “cảm” được. Mình thấy truyện này khá hay, thực tế, mọi người cứ vào đọc không uổng. Có điều, mình phải dừng tại đây vì không thích kiểu truyện nhẹ nhàng như thế này, văn phong hài hước mình cũng bị chai sạn rồi =)) Mình cũng không thích sự tự ti, luỵ tình của nữ chính. Có lẽ do mình chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ đơn phương hoặc yêu ai đó suốt mười mấy năm (không được đáp lại hoặc đã chia tay) nên mình không cảm thông được cho Tần Chân. Truyện này mình cho 3.5/5 điểm. Mời các bạn đón đọc Miệng Độc Thành Đôi của tác giả Dung Quang.
Cực Đạo Truy Sát
Địa vị và quyền lực, mưu đồ cùng máu tươi, cùng vọng cùng ái tình là những thứ luôn đồng hành với nhau. Chủ nhân của một một thế lực buôn súng trong lúc đến làm khách đã gặp được thiếu gia hắc đạo đang chăm chú tập bắn súng, hắn thấy vô cùng bội phục. Sau này tương phùng hắn liền tỏ lòng ái mộ. Cho đến khi gặp lần thứ ba thì hắn khăng khăng một mực "làm" cho đến nơi đến chốn thì đã uổng phí hắn sống từng ấy năm. Trung khuyển tiểu tra công & mỹ nhân nữ vương thụ~! Truyện xoay quanh một cuồng công và nữ vương thụ, có chút ngược và chút luyến, lại thêm thắt yếu tố cẩu huyết cùng ngọt ngào, Nhưng cuối cùng thì mọi chuyện đều tốt đẹp. *** Review by ad Cỏ Non: Anh công là kiểu con nhà có tiền, ăn chơi két tiếng ở trong thôn. Để xây dựng sự nghiệp, thằng này nó quyết định đi buôn lậu súng ống, vì nghề này vừa phất lên nhanh chóng lại vừa oai hơn cóc, thằng nào lìu tìu cái rút súng pặc pặc vài phát nát ch*m. Thế là ảnh móc nối đường dây, được giới thiệu sang cho em thụ ( em này chính là trùm về kinh doanh súng đạn ở địa phương). Và đoè moè, anh đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Căn bản là em đẹp như con cá dẹp ấy, nét đẹp lạnh lùng băng giá như kiểu "đố đứa nào dám đến gần bốmày" . Tuy biết là không dễ dàng cưa đổ được "đại ca chốn giang hồ" là em, cơ mà anh công vẫn theo đuổi em nhiệt liệt. Thế nhưng tiếc thay, hoa hồng càng đẹp thì gai càng sắc. Em thụ chỉ thấy thằng công sao mà vừa phiền phức vừa mặt dày ( lại hơi ngu). Thế nên nó bày kế "làm thịt" anh công, vừa đỡ ngứa mông lại còn nuốt trọn được đám súng ống đạn dược (anh công đặt của nó một lô hàng về khởi nghiệp kinh doanh đó ) Cơ mà đời đâu phải lúc nào cũng như ta dự tính. Bất ngờ xảy đến. Anh công không những méo chết mà còn bắt cóc luôn được em thụ, tha ẻm về nhốt ở địa bàn ( trong nhà/ trên giường) của mình. Chắc anh đọc quá nhiều đam mẽo não tàn hay sao ấy, mà nghĩ rằng chỉ cần khoá em lại và chịch liên tiếp, cho em quen, thì sẽ có được trái t(r)ym người đẹp Ảnh còn rất tự hào đi khắp nơi khoe khoang tao đây lấy được vợ xinh đẹp nhất trên đời, noi gương ông bà ảnh ngày xưa, truyền thống gia đình được kế thừa và phát huy toàn diện Sau đó thì hai người bắt đầu sống chung. Mới đầu em thụ còn nghĩ cách trốn về. Nhưng ( sau khi chịch nhau nhiều lần), ẻm cũng dần quen và chấp nhận cuộc sống bên anh. Anh công cứ nghĩ như thế là em thụ yêu mình cmnr. Ai dè đâu trong tình yêu ấy còn chứa cả hận thù. Em ghét anh vì đã bắt ép mình ( làm thụ =)) ), ghét anh tự tiện xông vào làm rối loạn cuộc sống của em...thế là nó đâm cho thằng công một nhát rồi đẩy cmn thằng này xuống biển làm mồi cho cá mập sún răng. Ai dè đâu số trời đã định, đúng bữa đấy Cá mập sang bờ biển Việt Nam "ấy ấy" Cáp quang. Thế là anh công thoát chết. Ảnh trở về, tìm em thụ, và lại bắt cóc em lần nữa =)) Nhưng lần này hai đứa khôn hơn, ngoài chịch nhau ra thì còn tâm sự thẳng thắn. Quyết định tìm một hòn đảo méo có người để "sống thử" bên nhau, để cả hai có cơ hội được bắt đầu vun đắp tình yêu lần nữa. Mời các bạn đón đọc Cực Đạo Truy Sát của tác giả Hoài Thượng.