Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sừng Sơn Dương Dưới Đuôi Hồ Ly

Reviewer: AI_Diệp Trà Trong sách hay viết, hồ ly tinh thích dụ dỗ thư sinh.   Chàng trai thật thà thực sự khiến người ta yêu thích.   Nghê Yến Quy cảm thấy mình đã đủ xấu xa lắm rồi, nếu như nửa kia cũng xấu xa nốt vậy không phải là tạo nghiệt cho đời sau hay sao. Vì vậy cô quyết tâm phải tìm được một người bạn trai hiền lành ngoan ngoãn.   Và đối tượng Nghê Yến Quy nhắm đến là Trần Nhung, học bá và cũng là giáo thảo đứng đầu khoa Kiến trúc.   Nghê Yến Quy thật sự rất xinh đẹp. Tướng mạo của cô thiên về kiểu sắc nét, quyến rũ, yêu mị như hồ ly. Cô giống như bức tranh sơn dầu rực rỡ, chói mắt.   Còn Trần Nhung, cảm giác anh mang lại cho người khác rất sạch sẽ, dịu dàng giống như chú sơn dương hiền lành nơi núi rừng tươi mát, lại cũng giống như bầu trời trong xanh vừa ngẩng đầu lên đã có thể nhìn thấy kia.   Nghê Yến Quy tin chắc rằng thư sinh thật thà trong truyện liêu trai cuối cùng sẽ bị yêu tinh hớp hồn.   Lúc trước chưa gặp Trần Nhung, Nghê Yến Quy đã từng mường tượng về một người đàn ông lý tưởng, nhưng trong đầu chỉ là một hình bóng mơ hồ. Có lẽ người ấy sẽ đeo một cặp kính, là một người rất ấm áp, khiêm tốn và lịch thiệp trong mọi hoàn cảnh.   Đến khi Trần Nhung xuất hiện, như yêu tinh biến hóa, bỗng nhiên hình bóng này có gương mặt, từ từ được khắc họa lên theo đường nét của anh.   Nghê Yến Quy hãnh diện, chẳng phải đây là bạch mã hoàng tử trong mộng của cô sao?   Vì vậy cô bất chấp tất cả theo đuổi chàng thiếu niên trong sáng dịu dàng đó.   Thế nhưng bàn về những thủ đoạn không mấy đứng đắn thì cô đúng là cao thủ số một. Nhưng nếu theo đuổi một cách đường hoàng thì đúng là chuyện nằm trong điểm mù nhận thức của cô rồi.   Cuối cùng Nghê Yến Quy quyết định ngụy tạo bản thân thật dịu dàng thục nữ để theo đuổi Trần Nhung.   * * *   Cho đến khi nghe được bạn cùng phòng của anh nói anh thích kiểu con gái thiện lương đáng yêu. Nghê Yến Quy lập tức chạy đi tìm Trần Nhung.   ““Cô ngước mắt, khiến vẻ quyến rũ hiện ra: “Vậy có phải mình rất lương thiện không?”   Trần Nhung nghe ra ẩn ý trong lời cô, bèn im lặng hồi lâu.   Cô thúc giục: “Sao cậu không trả lời? Mình rất hạnh phúc khi giúp đỡ người khác đó.”   “Ừ.” Anh kề sát vào tai cô, thả lỏng bàn tay: “Rất lương thiện và đáng yêu.”   . . .   Anh nói: “Mình rất thích.””   Nghe được lời tỏ tình của Trần Nhung, Nghê Yến Quy cảm thấy vô cùng vui vẻ, nhưng vui vẻ chưa được bao lâu cô lại nghĩ, mình theo đuổi anh lâu như vậy, cuối cùng người mở lời trước lại là Trần Nhung?   Quả thật là có chút không dám tin.   Trần Nhung lại nói với cô: “Cậu là Nghê Yến Quy, cậu rất đáng yêu, không liên quan gì đến ngoại hình của cậu cả.”   Nghe ý anh thì hình tượng của cô trong lòng anh đã được cố định hóa.   Nghê Yến Quy ngẫm nghĩ, anh là một nam sinh ngoan ngoãn, dễ lừa và dễ bắt nạt. Nếu như mai này tình cảm giữa hai người ngày càng sâu đậm, tới lúc đó, dù cô lộ bản chất thật của mình ra, anh cũng sẽ không bỏ cô được. Cô gật đầu: “Tạm thời mình sẽ thử tin cậu một lần nhé.”   Nghê Yến Quy cảm thấy vô cùng vui vẻ, cuối cùng thì hồ ly tinh cũng quyến rũ được chàng thư sinh kia rồi.   Đọc đến đây các bạn cảm thấy hết truyện rồi ư?   No… no…, đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi.   Rốt cuộc ai mới là người bị lừa? Là hồ ly mê hoặc được sơn dương hay hồ ly bị sói lừa mất?   Các bạn hãy đọc truyện để tìm đáp án nhé. ^_^   “Đuôi hồ ly dưới sừng sơn dương” là một câu chuyện vô cùng dễ thương và hấp dẫn. Cốt truyện không quá mới lạ nhưng tác giả đã rất thành công trong việc làm mới nó. Nội dung truyện phong phú, nhiều cao trào. Những bất ngờ đan xen lồng ghép nhau giúp tổng thể câu chuyện trở nên ly kỳ nhiều màu sắc, khiến cho người đọc mỗi khi phát hiện manh mối gì đó lại sục sôi đi tìm lời giải, không muốn dứt ra luôn.   Nếu bạn đang muốn tìm một bộ truyện thanh xuân vườn trường trong sáng tươi mát, hay ngọt ngào hệ chữa lành thì đừng ngại ngùng mà không nhảy hố nhé. Truyện bao hay, bao ngọt, đảm bảo không ngán còn thêm nam chính đẹp trai chung tình, nữ chính xinh đẹp mạnh mẽ nữa ạ.   ““Nghê Yến Quy nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng nổ lần lượt vang lên. Cô không biết con đường phía trước thế nào, nhưng có Trần Nhung, cho dù phía trước là ngõ cụt cô cũng yên tâm.   Tốc độ xe càng lúc càng nhanh, nhiệt độ của gió chuyển từ bỏng rát sang mát dịu.   “Là anh.” Lời nói của cô nhẹ nhàng trôi theo làn gió.   Cô từng nói với Lâm Tu, cũng từng nói với Liễu Mộc Hi, cô yêu Trần Nhung ngay từ cái nhìn đầu tiên.   Hóa ra, tình yêu sét đánh đó không phải vừa gặp đã thích.   Trần Nhung của cô, chàng thiếu niên của cô.   Anh là số mệnh đã định trước của cô.””   ____   “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Ba đồng một mớ trái cây   *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** “Nghê Yến Quy, sinh viên năm nhất, khoa Sơn dầu.” Tiếng người đang nói rất vang, ông đã làm viện trưởng được mấy năm nay, nên khi dạy dỗ học sinh, khó mà hạ được giọng mình xuống. Ông nói hết câu này rồi đến câu khác, nghiêm mặt nặng lời. Ông nâng gọng kính kim loại, ngẩng đầu nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình. Người con gái đang độ tuổi rực rỡ, dù có đang làm ra vẻ tội lỗi cũng không che nổi gương mặt xinh đẹp rạng ngời. Mặc trên mình váy áo vàng trắng, sáng như làn nước thu, đua sắc cùng ánh ban mai. Cô nàng gật đầu. “Là em ạ.” “Dạ đây ạ.” Nghê Yến Quy lễ phép đưa cho ông bằng hai tay. Viện trưởng cầm tờ giấy A4 có đôi phần nhăn nhúm. Ông nhìn vài lần, rồi nói. “Hiệu trưởng đã thông báo rồi, em không những phải viết bản kiểm điểm, mà còn phải đọc bản kiểm điểm này trước mặt toàn thể giảng viên và sinh viên trong trường.” “Dạ?” Cô gái ngẩng đầu, bấy giờ mới hạ giọng. “Thầy ơi…” “Em có ý kiến?” Viện trưởng nghiêm mặt lại, vuốt ria mép. “Dạ không ạ.” Nghê Yến Quy lùi về sau một bước, khi nào nên sợ thì phải sợ. “Vì em mà khoa chúng ta, thậm chí cả viện này vuột mất vị trí thứ nhất đấy.” Viện trưởng vỗ mạnh bàn vài lần. Ông ấy tức giận cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Đại học Gia Bắc là Trường Đại học Mỹ thuật. Tháng này là thời gian đánh giá và kiểm tra của khoa và viện. Giảng viên các viện tăng cường quản lý học sinh, phấn đấu giành được điểm cao. Nhà trường luôn giữ thái độ trung lập, không tán thành cũng không phản đối các bạn học yêu đương. Nhưng, vừa hay là thời gian đặc biệt, các giảng viên đặc biệt dặn dò các học sinh, yêu đương nên khiêm tốn, còn các thói quen xấu như hút thuốc, uống rượu v.v.. lại càng phải giấu tiệt. Không biết thói quen do ủy viên nào mang đến, mỗi đợi kiểm tra đánh giá hàng năm, các thầy các cô nhất định phải dạo quanh dưới gốc cây hòe trồng từ lúc mới xây trường mới được.   Mời các bạn mượn đọc sách Sừng Sơn Dương Dưới Đuôi Hồ Ly của tác giả Giá Oản Chúc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Thể Kiềm Chế - Tây Phương Kinh Tế Học
Trước khi ly hôn, bạn bè thân thích đều khuyên Hứa Tinh Không nên nhẫn nhịn, còn nói cô sẽ không tìm được một người chồng tốt như vậy nữa. Sau này, Hứa Tinh Không gặp được Hoài Kinh, đám bạn bè thân thích kia liền im miệng. Hứa Tinh Không: Anh làm thế nào mà bọn họ đều ngậm miệng lại vậy? Hoài Kinh: Bốn chữ, đẹp trai nhiều tiền. Hứa Tinh Không: Còn em thì sao? Hoài Kinh: Ba chữ, kỹ thuật tốt. *** Thật sự bị mất cảm giác với ngôn tình vài tháng nay, không có hứng thú, không có động lực, cảm thấy rệu rã khi bắt đầu đọc 1 câu truyện mới,... Nhưng lý do chắc chắn nhất là không tìm nổi truyện hợp gout. Mình đã follow wordpess của nhà Hoa Tuyết Sơn Trang đã lâu rồi, có thông báo về truyện ấy nhảy ra hằng ngày, nhưng không có hứng thú đọc. Nhân một ngày chỉ muốn nằm ườn ra như một con mèo lười, nhấp vào 1 chương thế mà lại bị cuốn. Với 1 đứa thích thịt như mình, cái thịt của cuốn truyện này chỉ như hoa trôi nước chảy mây bay, chưa dám nhận là thịt vụn, ấy vậy mà nó lại làm mình thoả mãn kỳ lạ. Thật ra mình muốn đợi đọc hết cuốn đấy mới review cơ, nhưng đang trong quá trình nằm đợi để được duyệt lấy pass truyện, sợ cảm xúc bị nguội đi nên mình cứ viết vậy! Đọc văn án thì đây là 1 câu truyện ngọt, sủng, không tiểu tam tiểu tứ mình đã rất rất ưng rồi. Truyện này sủng nhẹ nhàng đến độ, dù là cẩu độc thân hay hoa đã có chủ đều bị ngược đến tàn thân.  Nam chính với người ngoài thì lạnh lùng, đĩnh đạc, lịch sự nhưng với chị Tinh Không, quả thật thở ra câu nào bắn cho trái tim nữ nhân phải rung rinh, mà không phải kiểu sến rện, rất đi vào lòng người, làm cho chị em rất hưởng thụ. Trái tim mình từ sáng đến giờ bị tra tấn, nhưng tràn đầy vị ngọt, chỉ muốn bị ngược nữa ngược mãi :((( Nói về nữ chính - Hứa Tinh Không, nữ nhân bảo thủ, đã qua 1 đời chồng. Ly dị vì chồng cặp bồ, mà lý do chồng cặp bồ cũng là do nữ chính quá bảo thủ thành ra không thú vị và, nữ chính bị vô sinh. Nhưng vị nữ nhân cổ hủ ấy lại kiên định ly hôn vì phát hiện chồng mình ngoại tình, không thương lượng, không cầu xin, rất dứt khoát. Điều này làm mình có ấn tượng rất tốt về nữ chính, 1 nữ nhân đủ dịu dàng nhưng cũng đủ quyết đoán. Lần đầu gặp nhau, Tinh Không lái xe đâm vào chiếc xe xịn của Hoài Kinh, tưởng bị anh bắt đền, nhưng anh lại nhếch mép trêu đùa: không cần tiền, cần người. Thế mà cô đắn đo không quá 5s rồi đồng ý làm anh sửng sốt. Lần đầu tiên gặp nhau, 2 người có một đêm triền miên không tưởng. Sau đó cô chạy trốn, anh không tìm, cả hai đều coi như đêm đó chỉ là một nốt nhạc ngân lên trên đường đời rồi thôi. ... Mời các bạn đón đọc Không Thể Kiềm Chế của tác giả Tây Phương Kinh Tế Học.
Tra Công Đến Chết Đều Cho Ta Là Bạch Liên Hoa - Đường Vỹ Soái
Văn án: “Nhiệm vụ của Tạ Mộc là làm cho tra công yêu mình. Cái cậu am hiểu nhất, chính là ngụy trang thành một đóa bạch liên hoa. Điềm đạm đáng yêu, thiện lương lại thiên chân. Cho dù cậu có trở thành chiếc giày rách bị tra công vứt bỏ, cũng không sao cả, Tạ Mộc rất nhanh sẽ khiến cho họ phải quỳ xuống xin lỗi, đem chính trái tim mình móc ra mà dâng lên cho cậu.”(*) … Tạ Mộc xuyên qua thế giới thứ nhất, xuyên qua thế giới thứ hai, xuyên qua thế giới thứ ba, thế giới nào cũng gặp toàn tra công.  Tra công thứ nhất đem cậu cho bạn hắn chịch chịch chịch; tra công thứ hai giết bố mẹ cậu; tra công thứ ba coi cậu là thế thân, lúc không cần nữa thì lại đưa cậu lên giường kẻ khác; tra công thứ tư còn giết con của cậu và hắn... Tạ Mộc đi qua bao thế giới có tra công cặn bã, dù trong lòng bực mình muốn chết, nhưng vẫn phải giả bộ bản thân luôn là một đóa bạch liên hoa ngây thơ yếu ớt. Khi bị khi dễ thì tuyệt đối cũng không thể chống trả, chỉ có thể khóc lóc khóc lóc, khi bị vứt bỏ vẫn một mực mù quáng đuổi theo tra công, rất có tinh thần của một tiểu bạch thỏ si tình khiến cho người ta tiếc thương. Tra công đều nghĩ Tạ Mộc ngây thơ dễ dụ, ai ngờ Tạ Mộc không phải bạch liên hoa, cũng không phải đèn cạn dầu mà tùy ý để bản thân bị chà đạp. Kẻ nào tệ bạc với cậu, cậu sẽ bắt kẻ đó phải trả giá gấp bội. Bọn tra công cặn bã, tất cả đều bị Tạ Mộc “chơi đến chết”. Tạ Mộc vô cùng thông minh. Bản thân cũng là đàn ông, nên cậu hiểu rõ đàn ông yêu thích cảm giác chinh phục thế nào, ưa thích loại hình tiểu thụ nào, dễ mủi lòng thương xót trước việc nào… Cậu có thể khiến cho tra công trước vứt bỏ mình, sau lại quỳ xuống chân cậu khóc lóc xin một cơ hội quay lại; cũng có thể khiến tra công yêu cậu mê mệt không lối thoát, đến tận lúc chết vẫn chỉ tâm tâm niệm niệm một mình cậu. “Tra công đến chết vẫn cho rằng tôi là bạch liên hoa” là một bộ khóa xuyên gồm nhiều thế giới mà ở những thế giới đó, Tạ Mộc, cùng với sự trợ giúp của hệ thống, phải làm nhiệm vụ công lược tra công. Khác với những bộ khoái xuyên mình đã đọc khi trước, Tạ Mộc chưa bao giờ bị rơi vào thế yếu. Mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của cậu. Vì thế, nói tác giả đã buff cho Tạ Mộc bàn tay vàng thì cũng chẳng sai. :v  Các thế giới của Đường Vỹ Soái trong truyện này đều có chung một motifs: Tra công chính vứt bỏ Tạ Mộc, sau đó Tạ Mộc lại được tra công thứ hai, thứ ba, để ý, tra công chính hối hận, tìm mọi cách níu kéo; vậy là một đám tra công quần nhau thành một đoàn. Còn Tạ Mộc chỉ việc ngồi diễn tròn vai một bạch liên hoa là ổn.  Điểm chung của những thế giới này là ngoài có tra công chính ra, những tra công bên lề đều yêu Tạ Mộc mê mệt, vì yêu mà không từ thủ đoạn, sẵn sàng vì Tạ Mộc mà bày mưu tính kế, thậm chí nhịn nhục khiến bản thân cũng trở nên vô cùng thấp kém. Nói ra thì, tuy các thế giới đều toàn tra công đấy, nhưng đọc qua đọc lại không hiểu sao mình vẫn thấy thương thương =]] Tra công nào cũng nghĩ Tạ Mộc nặng tình, nhưng hóa ra Tạ Mộc mới chính là người vô tình nhất. Cậu chưa bao giờ thật sự yêu bọn hắn, mà chỉ diễn vai bạch liên hoa nhằm hoàn thành nhiệm vụ công lược mà thôi. So với tình cảm của Tạ Mộc với tra công thứ nhất, thì bộ này gây ấn tượng với mình hơn ở tình yêu của tra công thứ hai với Tạ Mộc. Đó là kiểu tình yêu cuồng si, biết rõ Tạ Mộc một lòng chỉ hướng đến người kia, nhưng lại không nhịn được muốn ôm cậu trong lòng. Mời các bạn đón đọc Tra Công Đến Chết Đều Cho Ta Là Bạch Liên Hoa của tác giả Đường Vỹ Soái.
Bao Giờ Em Muốn Gả Cho Anh - Cốc Hựu Tử
Câu chuyện Bao Giờ Em Muốn Gả Cho Anh hoàn chỉnh bao gồm rất nhiều yếu tố, nội dung, tình tiết, văn phong, tính cách nhân vật, v.v… Người ta nói, bẩm sinh phụ nữ đã có thiên hướng của một người mẹ, dễ cảm thông và luôn muốn che chở cho những người yếu ớt. Ở những năm tháng thanh xuân, Lương Thần đã làm mọi việc cho Ngôn Tế Thời với một trạng thái tâm lý tương tự như vậy. Bởi vì Lương Thần là một cô gái mạnh mẽ, lại còn theo thầy học võ rèn luyện thân thể, cho nên cô không những khỏe mạnh mà còn vô cùng nghĩa khí. Ngược lại với Lương Thần là trúc mã của cô, Ngôn Tế Thời với một thân thể yếu ớt do sinh non, trong người lúc nào cũng dễ dàng mang bệnh. Thế nên, những người quen biết bọn họ đều thường nhìn thấy những cảnh như thế này: Lương Thần luôn luôn chắn trước mặt Ngôn Tế Thời, thường hay thâm tím mặt mũi vì đánh lại những kẻ ức hiếp anh. Còn Ngôn Tế Thời đứng ở phía sau, khó chịu và bất lực. Đối với Lương Thần, đó là quan tâm chân thành. Nhưng đối với Ngôn Tế Thời, đó lại là một sự xấu hổ. Lòng tự trọng của một chàng trai mới lớn khiến cho anh cảm thấy Lương Thần làm như vậy sẽ khiến mọi người xem thường anh, cho rằng anh yếu ớt đến nỗi phải nhờ một đứa con gái bảo vệ! Vì thế đối với lời tỏ tình của Lương Thần từ những năm cấp hai cho đến tận lúc trưởng thành, thái độ của Ngôn Tế Thời chính là lạnh nhạt, không quan tâm. Nhưng mà cũng không từ chối. Cô gái nhỏ Lương Thần thẳng thắn, đơn giản. Cho nên cô luôn nghĩ, anh không từ chối nghĩa là mình vẫn còn cơ hội. Mà còn cơ hội thì cô vẫn sẽ nắm bắt. Cho đến khi, cô thực sự trưởng thành. *** Nếu phải dùng một câu để tổng kết cảm xúc hiện tại của Ngôn Tế Thời, thì đó chính là… “Áo sam Hồ Hãn” sắp to ra rồi! Hơn nữa, lần này anh không cần phải cố gắng tìm trăm phương ngàn kế để làm người thuê nhà nữa, mà bây giờ anh đã có danh phận là “Ngôn Tế Thời – bạn trai của Lương Thần” rồi, yahoo! Và điều quan trọng nhất chính là, không, phải, ngủ, phòng, dành, cho, khách, nữa, rồi, rồi rồi rồi rồi rồi… Ngôn Tế Thời cười đắc ý dựa vào sô-pha. Lương Thần thay quần áo xong rồi đi ra thì thấy ngay một tên dở hơi đang ngồi ở sô-pha cười như điên. Buồn cười lắc đầu, Lương Thần không quan tâm đi vào phòng bếp mặc tạp dề, chuẩn bị nấu cơm trưa ngày mai mang đi làm. Ngôn Tế Thời theo sau, tựa vào cửa phòng bếp, vẻ mặt như cô dâu nhỏ đáng thương: “Anh cũng muốn có cơm.” ... Mời các bạn đón đọc Bao Giờ Em Muốn Gả Cho Anh của tác giả Cốc Hựu Tử.
Hạnh Phúc Ngay Bên Cạnh - Xuân Thập Tam Thiếu
"Hạnh phúc ngay bên cạnh" là một câu chuyện nhẹ nhàng, nam nữ chính trong truyện cũng không hẳn là soái ca, tuấn nam hay mỹ nữ, họ đều là những người rất bình thường. Lâm Bảo Thục cũng không phải là mẫu nữ chính mà mình thích. Nhưng mình ngưỡng mộ cô, có thể có được một người toàn tâm toàn ý yêu cô như Dư Chính, cùng người ấy trải qua hơn nửa phần đời mình đã sống, sau đó lại có thể nắm tay nhau đi tiếp những năm tháng còn lại. Nếu bạn đang tìm kiếm một cuốn truyện nhẹ nhàng, không ngược, không tiểu tam, không cẩu huyết thì "Hạnh phúc ngay bên cạnh" thật sự phù hợp đấy. ❤ *** Nếu bạn hỏi Lâm Bảo Thục, giả như đồ vật trên thế giới này mặc cho bạn lựa chọn, nhưng mà chỉ được chọn một thứ, bạn sẽ chọn cái gì? Cô nhất định trả lời, là “Bảo Ký” đã từng chấn động một thời trên tạp chí. Mười năm nay những người thích đồng hồ như cô đều đang tìm chiếc đồng hồ này, một mẫu đồng hồ đặc biệt chỉ xuất hiện trên tạp chí một lần, mặt số đồng hồ màu đen phối hợp với dây thép màu hồng. Rốt cuộc nó là vật thí nghiệm của hãng nào đó hoặc là người thích đồng hồ tự sửa lại, có lẽ không ai nói được rõ ràng. Nhưng Bảo Thục thích nó, không chỉ vì dây hồng nối liền mặt đen, càng vì chữ “Bảo” ở trên vị trí số 12. Từ “IN” đi tới, dùng thang cuốn tự động, đã là năm rưỡi chiều. Từ kính trong suốt hai bên thang cuốn, cô lặng lẽ đánh giá kiểu tóc mới của mình, trong nháy mắt cô nhụt chí giống như mái tóc rũ xuống này. Cô lại bị lừa cắt tóc ngắn rồi, giống như là cô bị Dư Chính lừa quay về Thượng Hải. Ngồi trong xe taxi, chiếc xe vẫn không nhúc nhích bị kẹt ở đường cao tốc, tài xế bắt đầu hết kiên nhẫn nhìn đông nhìn tây, cuối cùng mở radio trong xe. Lúc đầu khi biết Dư Chính trở mặt với ông tổng, Bảo Thục rất ngạc nhiên. Bởi vì Dư Chính có thể nói là nhân vật quan trọng của công ty, chuyên ngành thiết kế, lại có học vị management, nghe nói tổng công ty rất coi trọng anh. Huống chi, anh không hề đi nhầm nửa bước, sao lại đột nhiên trở mặt với ông tổng. Khi cô đến văn phòng tìm anh, thì anh đang thu dọn đồ đạc.   Mời các bạn đón đọc Hạnh Phúc Ngay Bên Cạnh của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu.