Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cùng Nàng Nói Chuyện Trăm Năm

Mỗi cái nhấc tay đều mang theo ý vị, cô là Khuất Tĩnh Văn. Đôi mắt tựa ánh sao, nụ cười như nắng sớm, nàng là Kỳ Mặc Vũ. Cách biệt tuổi tác, xin mời dự đoán. *** Là con người làm chủ vận mệnh hay vận mệnh mới là thứ nắm giữ con người, Kỳ Mặc Vũ cũng không biết nữa. Nàng chỉ biết từ khi sinh ra đã gánh trên vai trọng trách của cái được gọi là con một. Mấy năm trở lại đây lại thêm một danh xưng phú nhị đại gì đó.   Người ngoài nhìn vào liền ngưỡng mộ không thôi. Nhưng đối với nàng, Kỳ Mặc Túc và Thái Vịnh Nghi chẳng qua chỉ là nhà giàu mới nổi không hơn không kém. Nếu như Thái Vịnh Nghi nhẹ nhàng với nàng hơn một chút thì nàng đã có thể thoải mái hưởng thụ cuộc sống rồi, không cần phải suốt ngày tỏ ra là con ngoan trò giỏi gì đó.   Mà thật ra cũng không ngoan lắm...   1   Năm nhất cao trung, lần đầu tiên Kỳ Mặc Vũ bị mời phụ huynh.   Người ta nói kẻ mạnh thì phải bảo vệ kẻ yếu không phải sao? Tất cả giáo viên đều bảo như vậy cho đến khi nàng thay trời hành đạo thì lại trở thành kẻ tội đồ bị các vị người lớn có học thức vây quanh chất vấn.   Thái Vịnh Nghi cũng tới rồi, lần này nàng xong đời.   Kỳ Mặc Vũ đang theo học tại trường cao trung tư thục tại Vĩnh Thành, nơi này nếu không phải kẻ có tiền thì chính là có quyền. Nhưng thỉnh thoảng vẫn có một vài học sinh là do thành tích vượt bậc, giành được học bổng mà chen chân vào. Tô Giai Nghê là một trong số đó.   Nhưng vào là một chuyện, làm sao để sống yên ổn lại là chuyện khác.   Hôm nay trong giờ nghỉ giải lao, Kỳ Mặc Vũ bắt gặp một đám người hùng hổ vây quanh một cô gái. Xuất phát từ lòng hiếu kỳ, nàng liền chạy đến xem một hồi. Nào ngờ liền gây chuyện.   Đám người kia cho rằng Tô Giai Nghê quyến rũ đàn anh khóa trên, khiến cho anh ta không thèm đoái hoài đến Chúc Viên. Chúc Viên vô cùng bất mãn mới kéo họ đến chỗ Tô Giai Nghê tính sổ. Cô ta ỷ vào việc cha mình là Hội phó Hội Phụ huynh học sinh mà xem trời bằng vun, tác oai tác quái.   Kỳ Mặc Vũ nhìn thấy Tô Giai Nghê đứng đó thân cô thế cô, không ai dám đứng ra bênh vực. Vành mắt cô gái ấy đỏ hoe nhưng vẫn gắng gượng kiên cường, không để người khác hắt vào nước bẩn.   "Đàn anh thích ai thì có liên quan gì đến tôi?"   Chúc Viên tiến lên túm lấy áo Tô Giai Nghê, giọng điệu giơ nanh múa vuốt: "Mày chính là con hồ ly tinh, đừng giả bộ tốt lành nữa."   Tô Giai Nghê vẫn cương quyết: "Cậu... đừng quá đáng. Tôi sẽ báo với giáo viên chủ nhiệm."   Chúc Viên nghe thế liền nhếch môi ra hiệu cho đám người mình dẫn theo: "Đánh nó trước, có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm."   Đám người kia nghe xong liền xắn tay áo lên chuẩn bị ra tay, Tô Giai Nghê run rẩy đưa hai tay che trên đỉnh đầu, giọng nói cầu cứu yếu ớt.   "Dừng tay."   Kỳ Mặc Vũ cảm thấy không thể đứng im được nữa liền chen vào mặc cho người bạn thân Hồ Nhã Hinh đã cố gắng kéo lại vạt áo của nàng.   Đám người kia nghe được âm thanh thì dừng động tác, Chúc Viên cũng xoay người đối diện với Kỳ Mặc Vũ.   "Không phải là lớp trưởng của chúng ta đây sao? Hôm nay còn muốn lo chuyện bao đồng?"   Kỳ Mặc Vũ đi qua đám đông, nhìn thẳng vào Chúc Viên rồi nhướng mày: "Đúng vậy thì sao?"   Chúc Viên bật cười vỗ tay, mặt mày sắc bén nào giống dáng vẻ của một học sinh cao trung.   "Được, vậy liền cho lớp trưởng chúng ta nếm mùi vị xen vào chuyện người khác là như thế nào."   Chúc Viên lại quay sang nói với đám người: "Tiếp tục."   Nhưng bọn họ không dám...   Đám người đưa mắt nhìn nhau giống như đang chờ đợi một kẻ dũng cảm nào đó xung phong tiến lên trước. Nhưng đợi mãi cũng chỉ thấy tất cả nửa bước cũng không dám nhúc nhích.   Chúc Viên tuy lợi hại nhưng Kỳ Mặc Vũ cũng không thể xem thường. Ai mà không biết nàng là con gái duy nhất của Kỳ gia. Ba mẹ nàng sở hữu công ty linh kiện hàng đầu tại Vĩnh Thành. So với những nơi khác thì không bằng nhưng tại thành phố nhỏ bé này không đứng nhất thì cũng đứng nhì. Vả lại mẹ nàng chính là Hội trưởng Hội Phụ huynh học sinh, còn lớn hơn cả Chúc gia, ai mà dám đắc tội.   "Sợ cái gì? Nhất định không để các người bị liên lụy."   Chúc Viên không kiên nhẫn thúc giục nhưng đổi lại vẫn là ánh mắt sợ sệt của đám người kia. Cuối cùng không thể kiên nhẫn được nữa, Chúc Viên tự mình ra tay.   Cô dùng chân đạp mạnh vào người Tô Giai Nghê khiến người kia ngã nhào trước sự chứng kiến của mọi người. Lúc Kỳ Mặc Vũ phản ứng lại đã thấy Chúc Viên đứng đó cười đắc ý, định tiếp tục động tác. Nàng liền tiến lên đẩy mạnh vào bả vai Chúc Viên khiến người kia ngã xuống.   "Con chó điên này..."   Chúc Viên kêu lên.   Vừa lúc này, giáo viên chủ nhiệm chạy đến, vô cùng tức giận. Đám người ỷ đông hiếp yếu cùng mấy học sinh hóng chuyện lặp tức tản ra. Cuối cùng chỉ còn lại Kỳ Mặc Vũ, Tô Giai Nghê, Chúc Viên và Hồ Nhã Hinh.   Hồ Nhã Hinh thầm hít một ngụm khí lạnh, lo lắng thay cho người bạn thân của mình.   Giờ giải lao kết thúc, hành lang cũng trở nên yên tĩnh. Chỉ có trong nội tâm Kỳ Mặc Vũ là không ngừng nổi trống.   Thái Vịnh Nghi và Chúc mẹ vào trong văn phòng đã lâu cũng chưa thấy động tĩnh, bỏ mặc nàng cùng Chúc Viên đứng khoanh tay bên ngoài cùng nhau giương cung bạt kiếm. Tô Giai Nghê thì đã được Hồ Nhã Hinh đưa đến phòng y tế, có vài vết thương nhỏ cần được xử lý.   Đấu võ mắt một hồi, Kỳ Mặc Vũ cũng thấy phiền không muốn quan tâm đến Chúc Viên phía đối diện nữa. Nàng lơ đễnh đưa ánh mắt nhìn bốn phía, cuối cùng như bị đóng băng.   Một nữ nhân đang cùng cô Hiệu trưởng nói gì đó, càng lúc càng tiến lại gần. Kỳ Mặc Vũ liền vô thức đưa ra đánh giá.   Thanh cao nho nhã, tóc dài tung bay trong gió. Thân hình hoàn mỹ ẩn hiện dưới lớp sơ mi trắng cùng quần âu. Môi mỏng đều đặn hé mở, nụ cười tiêu chuẩn nhưng cho người ta cảm giác muốn đắm chìm.   Kỳ Mặc Vũ thề rằng trong đời nàng chưa từng gặp nữ nhân nào vừa xinh đẹp vừa khí chất như vậy. Vừa xa cách vừa gần gũi, khiến nàng sinh ra chút tò mò.   Nữ nhân lướt qua hành lang cùng cô Hiệu trưởng tiến vào văn phòng. Kỳ Mặc Vũ có cảm giác như nàng thiếu chút nữa là có thể chạm vào. Chỉ là cuối cùng vẫn thành thực đứng đó cùng mùi trầm hương vương vấn nơi đầu mũi.   "Mặc Vũ, Chúc Viên, vào đây."   Cô chủ nhiệm gọi kéo Kỳ Mặc Vũ trở về hiện thực.   Kỳ Mặc Vũ và Chúc Viên lại liếc nhau thêm một cái mới trước sau tiến vào trong. Trên chiếc bàn tròn là gương mặt không nhìn ra cảm xúc của hai vị phu nhân Kỳ gia cùng Chúc gia.   "Mặc Vũ, em là lớp trưởng, sao lại không can ngăn mà còn ra tay đánh người?"   Tính tình Kỳ Mặc Vũ không phải quá tốt nhưng mấy năm nay ít ra cũng tương đối thu liễm. Điều kiện gia đình của nàng tốt, thành tích cũng không có gì phải bàn cãi nên giáo viên chủ nhiệm cũng xem như mắt nhắm mắt mở cho một vài hành vi bá đạo của nàng, còn cho nàng làm lớp trưởng. Nhưng mà hôm nay cứ phải đụng trúng Chúc gia làm cho vị giáo viên này vô cùng đau đầu.   Kỳ gia hay Chúc gia đều không thể đắc tội.   Thái Vịnh Nghi cho Kỳ Mặc Vũ một ánh mắt, cũng không biết là cảnh báo hay là trấn an. Nhưng nàng cũng không để ý.   "Thưa cô, cô nên hỏi tại sao Chúc Viên lại ra tay đánh người trước."   Giáo viên chủ nhiệm lại quay sang nhìn Chúc Viên tìm câu trả lời. Chỉ là Chúc mẹ đã cướp trước.   "Con gái tôi đánh người còn cần lý do sao?"   2   Chúc Viên nghe thế liền làm ra điệu bộ chính là như vậy, vô cùng đắc ý.   Kỳ Mặc Vũ không thể nén được lửa giận định tiến lên. Chỉ là Thái Vịnh Nghi đã ngăn nàng lại.   "Chị Chúc nói phải. Chó điên cắn người thì đâu cần lý do."   7   Nói xong bĩnh tĩnh nhấp ngụm trà, cũng không thèm quan tâm Chúc mẹ đang thẹn quá hóa giận.   "Cô...."   Chúc mẹ giơ tay chỉ về phía Thái Vịnh Nghi, sau đó lại quay sang trách cứ giáo viên chủ nhiệm.   "Cô Lâm, cô để phụ huynh mắng người như vậy sao?"   Cô Lâm tỏ ra vô cùng bất đắc dĩ, cũng không biết xử lý sao cho phải.   "Hôm nay Kỳ Mặc Vũ không xin lỗi các người đừng hòng lấy một đồng nào từ Chúc gia."   Chúc mẹ vỗ bàn, một mực muốn đòi công đạo.   Thái Vịnh Nghi cũng không thua kém: "Vậy phần Chúc gia cứ để tôi phụ trách. Chỉ cần để Chúc Viên nhận lỗi."   Trong trường hợp này, Kỳ Mặc Vũ âm thầm cho mẹ mình một like dù nàng biết bản thân trở về nhà sẽ không thể yên ổn.   Mùi thuốc súng nồng nặc khắp nơi, không ai chịu nhún nhường.   Khi núi lửa chuẩn bị phun trào thì một giọng nói dịu êm như suối mát vang lên.   "Trường học có camera, ai đúng ai sai chẳng phải cứ xem là rõ sao?"   Mấy người trên bàn đồng loạt quay đầu, chỉ thấy một nữ nhân khoảng chừng hai mươi mấy tuổi nhưng lại mang đến một cảm giác vô cùng áp bức.   Cô chỉ để lại một câu nói cùng mùi trầm hương quẩn quanh rồi đi mất.   Kỳ Mặc Vũ lần thứ hai ngơ ngác.   Chúc Viên sau khi nghe xong thì liền chột dạ. Cô kéo tay Chúc mẹ: "Mẹ, để con xin lỗi là được."   Chúc mẹ không cho rằng như vậy là đúng: "Có gì phải sợ, cùng lắm thì nghỉ học."   Cô Lâm nghe thế cũng phải lắc đầu. Có phụ huynh như thế này chả trách Chúc Viên thành ra như vậy.   Chúc Viên không cho Chúc mẹ nói tiếp. Nghỉ học ở đây không phải vấn đề, vấn đề là cô sẽ không thể tiếp tục theo đuổi đàn anh. Khác nào đem người hai tay dâng cho Tô Giai Nghê.   "Xin lỗi lớp trưởng."   Thái độ cũng tương đối thành khẩn.   Kỳ Mặc Vũ hoàn hồn, không nghe rõ mà hỏi lại: "Cái gì?"   Chúc Viên nghiến răng nghiến lợi. Cô cho rẳng Kỳ Mặc Vũ cố tình làm khó mình nhưng vẫn nén xuống cơn giận: "Tôi nói xin lỗi."   Kỳ Mặc Vũ hiểu rõ, nàng nói: "Đi mà xin lỗi Tô Giai Nghê."   Chúc Viên nghe thế cảm thấy vô cùng không cam tâm tình nguyện nhưng cũng không thể trở mặt. Cuối cùng liền gật đầu.   Kỳ Mặc Vũ không thèm ngó tới Chúc Viên, nàng quay sang nói với Thái Vịnh Nghi: "Con ra ngoài một lát."   Sau đó cũng không đợi sự cho phép mà nhanh chóng chạy đi.   "Mặc Vũ, con đứng lại..."   Kỳ Mặc Vũ không quan tâm việc phải trở về lớp ngay lập tức. Nàng chỉ muốn đuổi theo bóng dáng nữ nhân vừa rồi. Ít nhất phải biết được tên người kia.   Chỉ là khi Kỳ Mặc Vũ chạy tới nơi đã thấy người kia ưu nhã ngồi vào chiếc Audi A8 đạp ga đi mất.   Kỳ Mặc Vũ thở ra một hơi.   Bỏ đi vậy.   Mời các bạn mượn đọc sách Cùng Nàng Nói Chuyện Trăm Năm của tác giả Hạ Quân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đáng tiếc không phải Anh - Diệp Tử
Tên ebook: Đáng Tiếc Không Phải Anh (full prc, pdf, epub) Tác giả : Diệp Tử   Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, HE, Văn học phương Đông   Convert : mhd   Edit : devil1703, puha1182   Beta : Sa & Pethikmua   Làm ebook : JR94   Nguồn : windgoddess.wordpress.com   Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Đáng Tiếc Không Phải Anh Giới thiệu:   Nhắm mắt lại anh nhớ đến ai nhất, mở mắt ra người cạnh bên là ai, tình yêu ta nuối tiếc đã qua rồi, không phải là tội lỗi, mà để tặng cho màn kịch tình yêu của thời thanh xuân đã qua đi.     Nếu tình yêu là một giấc mơ, thì khi bình minh lên, anh đã thức dậy còn em thì chưa. Trên con đường tình yêu, đáng tiếc không phải là anh, chỉ có những vết sẹo chưa bao giờ lành hẳn nhưng vẫn còn đó những hạnh phúc muộn màng… Câu chuyện tình lãng mạn của Diệp Tử và Hướng Huy bắt đầu từ đại học, đã từng hứa hẹn sẽ nắm tay nhau đi suốt cuộc đời. Nhưng những lời thề thốt đẹp đẽ đến mấy cũng không thắng nổi nỗi đau của số mệnh. Hướng Huy phải sang Anh Quốc thay gia đình trả một khoản nợ, buộc phải rời xa Diệp Tử. Thời gian và khoảng cách, liệu tình yêu của họ có đủ để chiến thắng số mệnh? Hai người yêu nhau có trở về bên nhau ?! Sau bốn năm dài, với bao hiểu lầm xảy ra, quá khứ và hiện tại, liệu Diệp Tử còn tin tưởng và tha thứ cho Hướng Huy? Tác giả  Diệp Tử sinh ra ở Giang Nam, thuộc sao Thiên Bình Tính cách nhẹ nhàng, ân cần, hiểu biết, bình sinh việc thích nhất là “nhân duyên thậm hảo, bạn bè mãn thiên hạ”. Học chuyên ngành tiếng Anh nhưng lại không quan tâm nhiều đến chuyên ngành mình học lại rất tò mò với nhiều thứ, cái gì cũng muốn học, mà học cái gì cũng không giống. Bình sinh không có tham vọng lớn, nhưng sau khi gia nhập vào thế giới văn học mạng lại mơ ước có một ngày nhìn thấy tác phẩm của chính mình và bạn bè ở hiệu sách được xếp vào danh sách bán chạy nhất, mơ ước này vẫn chưa thành nên vẫn phải tiếp tục nỗ lực. Các tác phẩm của  Diệp Tử: - Đáng tiếc không phải anh - Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất - Nếu Em là truyền thuyết của Anh - Thù đồ - Dùng cả đời để quên (tháng 6/2013) - Mùa hạ chung tình Mời các bạn đón đọc tác phẩm của  Diệp Tử, Đáng Tiếc Không Phải Anh.
Nguyệt Mãn Kinh Hoa - Tú Cẩm
Tên ebook: Nguyệt Mãn Kinh Hoa (full prc, pdf, epub) Bộ sách: Nguyệt Mãn Kinh Hoa Tác giả: Tú Cẩm Thể loại: Ngôn tình, Cổ trang, Tình cảm, Chiến tranh, Văn học phương Đông Dịch giả: Mạc Phong Kích thước: 13 x 20.5 cm Số trang: 420 Ngày xuất bản: 17 - 11 – 2013 Giá bìa: 100.000 ₫ Công ty phát hành: Cẩm Phong Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học Chụp pic: koppy1204 Type: silverysnow, b.alias39, Aizawa Yui, cavangboi Beta: dahoaquan1503 Làm ebook: Dâu Lê Nguồn: luv-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Ebook Nguyệt Mãn Kinh Hoa tập 1 Giới thiệu: Nàng là Chung Bảo Khâm, một nữ nhi giả nam trang, từ nhỏ nếm mật nằm gai trên chiến trường dưới lớp vỏ bọc của Chung tiểu tướng quân nhiệt thành và đầy khí thế. Không ngờ trong một lần can qua, gia đình ly tán. Dưới sự trợ giúp của sư huynh, nàng trở lại thân phận nữ nhi, giả danh công chúa sang nước lân bang cầu thân. Hắn là tam hoàng tử uy danh lẫy lừng, lạnh lùng cao ngạo, là chiến thần bách chiến bách thắng không ham nữ sắc, nhưng sau khi rước nàng công chúa dị quốc vào phủ lại trở nên vô cùng ân cần chu đáo. Nàng đạm mạc ung dung, hắn như xa như gần, như ân cần như chiều chuộng. Mà nàng, không ngờ rằng nơi chiến trường năm xưa, mình đã từng cứu hắn một mạng, cũng chẳng biết rằng, kể từ kiếp nạn gia môn kia, đến khi giả trang công chúa trở thành vương phi của Tam điện hạ, tất cả đều là một tay hắn dàn xếp… Mời các bạn đón đọc Nguyệt Mãn Kinh Hoa của tác giả Tú Cẩm.
Vương Phi 13 Tuổi - Nhất Thế Phong Lưu
Tên ebook: Vương Phi 13 tuổi Tác Giả: Nhất thế Phong Lưu   Thể Loại: Xuyên không, Ngôn tình, Độc sủng, Văn học phương Đông   Dịch Giả: thautamquyquan   Editor: cuachua, pracell, chikinni, sumire .v.v…   Nguồn: thautamquyquan.wordpress.com   Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Vương Phi 13 tuổi Giới Thiệu:   Nàng, là thủ lĩnh băng nhóm sát thủ, quyền sanh sát trong tay,luôn làm theo ý mình. Hắn, là đế quốc tuyệt sắc Vương gia, thiết huyết lãnh khốc, uy chấn thiên hạ. Nàng _ một sát thủ hiện đại, xuyên không, trở thành Vương phi nhỏ xinh mười ba tuổi Hắn_ tuyệt sắc Vương gia cổ đại , trong phòng tắm đang ra sức chống lại lợi kiếm khát máu Ai sẽ hàng phục ai? “Đừng làm phiền ta, nếu không đừng trách ta không khách khí.” Loạn thế chìm nổi, thiên hạ này cuối cùng liệu có là thiên hạ của nam nhi Phong vân hội tụ, kể xem kiếp này ai sẽ làm chủ Đôi lời của editor: Nhóm editor chúng ta gồm: cuachua, pracell, chikinni, sumire .v.v…..(bổ sung sau), đang làm bộ  Vương Phi 13 tuổi bên trang truongton, ta đang chuyển dần về đây, ai muốn xem trước thì cứ qua Bộ  Vương Phi 13 tuổi này còn rất dài, có lẽ sang năm cũng chưa xong, mà chúng ta toàn còn đi học, nên tốc độ sẽ chậm mà chắc, cố gắng hoàn luôn bộ này Chúng ta tạm thời không có biên tập viên, nên văn phong mỗi người sẽ khác, có người làm tốt, có người làm còn khó hiểu, hy vọng làm nhiều thì sẽ dần sửa đổi Mọi người tiếp tục ủng hộ chúng ta nhé !!! ^^ À, chúng ta cũng luôn hoan nghênh có người muốn gia nhập phụ chúng ta, liên hệ YH của nàng sumire: [email protected]   Dạo này đọc chùa nhiều rồi nên muốn thử edit xem sao, vừa hay thấy bộ này cũng thú vị vừa đọc vừa edit thui, với lại vốn từ mình có hạn nên có thể xem như là dịch thô thui nà. Vậy nên mọi người có góp ý gì thì cũng nói thẳng. Vậy nha :) Mời các bạn đón đọc  Vương Phi 13 tuổi của tác giả  Nhất thế Phong Lưu.
Bàn Ti Động 38 Hào - Vệ Phong
Tên Ebook: Bàn Ti Động 38 Hào (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Vệ Phong   Thể Loại: Trọng Sinh, Ngôn tình, Tình cảm, Tu chân, Pháp thuật, Huyền huyễn, Tiên hiệp, HE, Văn học phương Đông   Dịch Giả: Yappa   Nguồn: tieuxuyen.wordpress.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Ebook Bàn Ti Động 38 Hào - Vệ Phong Giới thiệu:   Truyện  Bàn Ti Động 38 Hào hay. Có hài có bi. Cái hài có thể khiến người ta cười té ghế. Cái bi có thể khiến người ta bật khóc.   Bàn Ti Động 38 Hào có 2 bản: trên mạng và xuất bản. Bản được xuất bản có thay đổi một số chi tiết so với bản trên mạng. Điển hình nhất là gộp một số chương lại và thay đổi tên chương. Nhưng vì không tìm được đầy đủ bản này nên mình buộc phải làm từ bản trên mạng. Mời mọi người đón xem ^^   Xuyên qua thành người không phải chuyện lạ, thế nhưng biến thành một con nhện, đích thực phải có năng lực chịu đựng nhiều thử thách. Một đời con nhện có thể dài bao lâu? Quay đi quay lại, có tìm được lối thoát, liệu có tìm được một đoạn chân tình? Nếu như hình dung quyển sách này bằng bốn chữ, có lẽ thích hợp nhất là “ý còn chưa tận”.   Đang cùng Tam Bát chìm đắm trong mối tình đầu, thoáng một cái đã qua ba trăm năm, bỏ lỡ như vậy, khiến cho người ta thổn thức. Tử Hằng thực ôn nhu, rất muốn có một người, có thể bồi bên cạnh hắn, không chỉ là một người bạn tốt.   Nhưng, vô luận như thế nào Tam Bát đúng là hạnh phúc, mặc dù đã phải trải qua phản bội, đau xót, nhưng có người yêu, bạn bè thân thiết, chẳng hề cô đơn.   Sau cùng chỉ còn vang vọng bên tai “Má phấn giờ đây đâu vắng tá, hoa đào còn bỡn gió xuân đây” (1).   Những nam tử ở đây đều khiến lòng người sinh quấn quýt, nhưng lại làm cho người ta rơi nước mắt, người và tiên, người và yêu, vô luận như thế nào đều là sự kết hợp không cân bằng, sự yên lặng canh giữ của tiểu đạo sĩ, cái bất đắc dĩ của Phù Phong, sự chờ đợi ấy, sự lưỡng lự ấy, nỗi ám ảnh ấy, theo gió rồi biến mất, nhưng lại vĩnh viễn không tiêu tan… — Độc giả Phải dùng bộ óc đặc biệt không biết yêu, nhìn lại về sau mới hiểu được tính cách của 38.   Nàng chính là thuộc những gì mà chúng ta ước ao nhất,   Giữa chuyện đời hỗn loạn, người bên cạnh dần dần lâm vào vũng bùn, thế tục, xấu xa.   Nàng lại vẫn bảo vệ thế giới nhỏ của mình, vẫn duy trì chủ tâm của mình thủy chung không bị phồn hoa bên ngoài mê hoặc.   Đối với người thường như chúng ta mà nói, nàng có lẽ không lợi hại, không tính toán.   Thế nhưng với những người như Phượng Nghi và Tử Hằng, đã trải qua năm tháng tang thương, mới càng hiểu được 38 đáng quý biết bao.   — Độc giả Mời các bạn đón đọc Bàn Ti Động 38 Hào của tác giả Vệ Phong.