Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thái Tử Không Thích Biến Thái

Tóm tắt, review và đánh giá sách Thái Tử Không Thích Biến Thái của tác giả Sercet:  Thể loại: đam mỹ, xuyên không, cổ đại, huyền huyễn.  Hắn là một trai thẳng chính hiệu, vì cớ gì lại xuyên vào một vị thế tử gan to bằng trời, đoạn tụ, biến thái.  Y là thái tử cao cao tại thượng, là thuật sĩ được người người kính nể, căm ghét đoạn tụ, ghê tởm biến thái.  Nguyên chủ của hắn theo đuổi y suốt ba năm nhưng y chưa từng nhìn tới. Đến khi hắn xuyên đến bỗng nhiên lại bị y căm ghét, bị y đuổi giết. Nếu y đã ghét hắn như thế tại sao vẫn cứ tìm đến hắn. Sao không tha cho hắn? Hắn muốn trở về thế giới của mình.  "Ta sẽ để ngươi về nhưng ngươi đừng nghĩ sẽ thoát khỏi tay ta." *** Tóm tắt: Sử Hồng, một thanh niên hiện đại, xuyên không đến một thế giới cổ đại và trở thành thế tử của Khang vương phủ. Tuy nhiên, nguyên chủ của hắn là một người đoạn tụ, theo đuổi thái tử nhưng không được đáp lại. Trong một lần tức giận, nguyên chủ đã gây ra một vụ bê bối lớn và bị giam vào ngục. Sử Hồng không muốn sống cuộc đời của một người đoạn tụ, hắn muốn trở về thế giới của mình. Tuy nhiên, hắn lại bị thái tử, người mà nguyên chủ yêu, ép phải ở lại. Thái tử tên là Cố Thừa Vân, là một người lạnh lùng, tàn nhẫn và ghét những người đoạn tụ. Sử Hồng và Cố Thừa Vân dần dần nảy sinh tình cảm với nhau, nhưng họ đều không dám thừa nhận. Sử Hồng sợ bị Cố Thừa Vân ghét bỏ, còn Cố Thừa Vân sợ bị người khác biết mình yêu một người đoạn tụ. Cuối cùng, Sử Hồng và Cố Thừa Vân đã vượt qua tất cả trở ngại và đến được với nhau. Họ cùng nhau xây dựng một cuộc sống hạnh phúc và viên mãn. Review: "Thái tử không thích biến thái" là một bộ truyện đam mỹ cổ đại, hài hước và ngọt ngào. Truyện kể về chuyện tình của Sử Hồng, một người đoạn tụ, và Cố Thừa Vân, một thái tử lạnh lùng. Truyện có nhiều tình huống hài hước, khiến người đọc không thể nhịn cười. Ví dụ, Sử Hồng luôn bị Cố Thừa Vân bắt nạt, nhưng hắn vẫn không bao giờ bỏ cuộc. Hắn luôn tìm cách theo đuổi Cố Thừa Vân, khiến cho thái tử phải đau đầu. Bên cạnh những tình huống hài hước, truyện cũng có những khoảnh khắc ngọt ngào, khiến người đọc cảm thấy ấm áp. Cố Thừa Vân dần dần nhận ra tình cảm của mình dành cho Sử Hồng, và hắn đã thay đổi cách đối xử với hắn. Cuối cùng, họ đã đến được với nhau, và họ cùng nhau xây dựng một cuộc sống hạnh phúc. Nhìn chung, "Thái tử không thích biến thái" là một bộ truyện đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật thú vị và nhiều tình huống hài hước. Đánh giá: Nội dung: 8/10 Nhân vật: 8/10 Tình tiết: 7/10 Hình ảnh: 7/10 Đánh giá chung: 7.5/10 *** Sử Hồng vừa mở mắt, cảnh tượng trước mặt khiến hắn kinh hoàng ngồi bật dậy. Hắn đang nằm trong một không gian rất bẩn thỉu và xa lạ. Hắn nằm trên một đống rơm, phía sau là tường đá, ba mặt còn lại đều là song sắt. Mùi ẩm mốc trên tường xộc vào mũi khiến hắn thở hắt ra. Sử Hồng xoa xoa hai thái dương cố gắng nhớ xem rốt cuộc đây là chuyện gì. Hắn nhớ rằng mình vừa mới ra trường đi nộp hồ sơ xin việc. Hồ sơ của hắn được chấp nhận, vốn còn đang hí hửng muốn đi khoe với bạn bè thì đột nhiên bị một chậu hoa từ trên trời rơi xuống trúng đầu. Sau đó hắn không biết gì nữa. Bị một cú va chạm như thế khẳng định là hắn đã chết rồi đi, nhưng cái khung cảnh trước mặt này là địa ngục trong truyền thuyết à? Cái địa ngục này có chút giống với nhà giam thời cổ đại. Hơn nữa, bộ đồ mà hắn đang mặc cũng rất kì quái. Một chiếc áo nhiều lớp làm bằng lụa dài quá đầu gối, chân còn đi ủng, thắt lưng nạm vàng, hoa văn trên y phục là cây liễu được thêu cực kỳ tinh xảo. Sử Hồng nghi hoặc sờ lên đầu phát hiện ra tóc mình rất dài được vấn cao và cài chặt bằng kim quan. Sử Hồng ngồi ngẩn người rất lâu. Hắn xuống địa ngục sao lại có cảm giác giống như một công tử giàu có bị giam vào ngục thất vậy? “Thế tử, có người tới đón ngài.” Có một người ăn mặc giống như lính canh đứng bên ngoài nhà giam kính cẩn nói với hắn như thế rồi mở cửa vốn được khoá chặt bằng xích sắt. Ngay sau đó một người khác ăn mặc như một nô tài thời phong kiến chạy vào hớt hải quỳ xuống trước mặt hắn, kêu lên: “Chủ nhân, người không sao chứ? Xin lỗi ngài, thuộc hạ đến trễ quá!” Sử Hồng đực mặt. Chủ nhân? Người kia ngạc nhiên nhìn chủ nhân mà mình hầu hạ. Không phải bình thường chủ nhân sẽ nháo lên ầm ĩ, la khóc om sòm ư? Sao lúc này lại im lặng thế? Hơn nữa nhìn cái bộ mặt ngây ra thế kia không phải là bị doạ đến ngốc luôn rồi chứ? Nói gì thì đây là lần đầu tiên chủ nhân của hắn bị nhốt vào ngục mà. “Chủ nhân, thuộc hạ đến để đưa chủ nhân rời khỏi đây.” “À, ờ…” Sử Hồng cứ như vậy ngoan ngoãn đi theo người kia cho đến khi cả hai cùng leo lên xe ngựa và rời đi. Hắn đã quan sát mọi thứ trên đường đi. Hắn vừa rời khỏi một nơi gọi là Đại lý tự, rõ ràng là một nhà ngục nổi tiếng thời phong kiến. Không những vậy toàn bộ những người mà hắn đã gặp qua trên đường đi đều mặc trang phục thời phong kiến. Không những vậy sự kính cẩn của những người xung quanh dành cho mình chứng tỏ thân phận của hắn không nhỏ. Sử Hồng cảm thấy giống như mình đã xuyên không đến thế giới nào đó giống như trong các tiểu thuyết xuyên không mình từng đọc. “Ta… ta hình như bị mất trí nhớ rồi.” “Dạ? Mất trí nhớ?!” Người kia hoảng hốt đứng bật dậy. Vì y đứng quá đột ngột khi đang ngồi trên xe ngựa nên thân hình bị nghiêng ngã, xém chút bị té sấp mặt. “Ừ. Đầu ta hình như va vào đâu đó cảm thấy hơi nhói. Lúc ta tỉnh dậy ta còn không nhận ra mình là ai nữa.” “Trời ơi! Sao ngài lại bị thương ở đầu? Có phải bọn chúng làm không? Sao chúng dám đối xử với thế tử của Khang vương như vậy chứ? Chúng không sợ chết à?” “Ấy không! Không phải bọn chúng làm gì ta. Bọn chúng sợ ta như thế dám làm gì chứ? Chắc là mất trí nhớ tạm thời thôi. Ngươi nói ta là thế tử?” “Vâng. Ngài là con trai duy nhất của Khang vương gia. Khang vương gia là vương gia quyền lực nhất của Vĩnh Hy quốc, là đại quốc công thần do chính tiên đế ban tước vị. Gần một nửa quan lại trong triều theo vương gia. Không một ai ở đất nước này không sợ vương gia, đến cả hoàng đế còn phải nể đôi phần.” Sử Hồng không khỏi cười thầm. Hắn xuyên vào người có thân phận hoàng tráng đó chứ.  Thảo nào mà hắn bị giam vào ngục nhưng ai cũng đối hắn kính cẩn như vậy. “Vậy tại sao ta lại bị giam trong ngục vậy?” Gương mặt vốn đang hào hứng kể về Khang vương đột nhiên bỗng chốc sa sầm. “Chủ nhân, người thực sự không nhớ gì sao?” “Nếu ta nhớ được ta còn hỏi ngươi làm gì.” “Cũng không nhớ thái tử điện hạ?” Sử Hồng không nói gì, chỉ mặt lạnh nhìn tên kia. Y cúi đầu không dám hỏi thêm nữa. “Vậy để thuộc hạ kể lại từ đầu cho ngài. Chủ nhân, ngài từ cách đây ba năm lần đầu nhìn thấy thái tử điện hạ đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Kể từ ngày đó, ngài lúc nào cũng bám lấy thái tử, tặng cho ngài ấy đủ thứ quà mặc dù luôn bị từ chối thẳng thừng. Ngài còn đe đọa bất kỳ một vị tiểu thư nào nhắm đến vị trí thái tử phi nên cho đến giờ thái tử đã hai mươi tuổi rồi còn chưa thành thân cũng là vì ngài.” “Đợi đã!” Sử Hồng ôm đầu, cảm thấy lượng thông tin vừa thu vào quá sốc, hắn không tiếp nhận kịp. “Ý ngươi là ta là đoạn tụ sao?” “Vâng. Ngài đúng là đoạn tụ, còn vô cùng nổi tiếng đến mức cả kinh thành này ai cũng biết. Ngài yêu thái tử đến nỗi còn cho người viết một loạt thoại bản về tình yêu của ngài và thái tử rồi bán công khai ra bên ngoài để ai ai cũng biết ngài yêu thái tử nhiều đến thế nào.” “Được rồi. Đừng nói nữa! Ta muốn ói quá!” Sử Hồng ôm đầu mà chửi thề. Má nó, nguyên chủ không chỉ đoạn tụ mà còn là tên đại biế.n thái, mặt dày, không biết xấu hổ. Người mà tên đó nhắm tới còn là thái tử đương triều. Nếu không phải hắn là con của Khang vương chắc hẳn đã bị vị thái tử kia giết cả chục lần rồi. Sống lại trong cái thân phận điên khùng này hắn sống tiếp làm sao được đây? “Vậy tại sao ta lại bị bắt giam?” Hắn vuốt ngực cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Hôm qua là tiệc sinh thần của quận chúa Hâm Đình. Ngài nghe nói người này được nhắm tới là thái tử phi liền phăm phăm đến dự tiệc mặc dù không được mời. Lúc đến tiệc ngài thấy thái tử và quận chúa đứng nói chuyện với nhau rất thân mật liền tức giận lao đến, túm lấy tóc quận chúa ném nàng ấy xuống nước. Hoàng thượng không thể nào bênh vực ngài được nữa nên đã ra lệnh nhốt chủ nhân vào ngục. Mãi sáng nay Khang vương vào cung cầu xin ngài mới được tha về, nhưng đổi lại hoàng thượng muốn ngài phải rời khỏi kinh thành ít nhất nửa năm để suy nghĩ về những gì mình đã làm." “Được rồi. Ta biết rồi. Giờ để ta yên tĩnh một chút.” Sử Hồng nhắm mắt định thần nhưng trong tâm thì nổi loạn không thôi. Hắn đem cả mười tám đời tổ tông nhà nguyên chủ ra chửi rủa không ngừng. Cùng tên cùng họ mà sao nguyên chủ lại khốn nạn đến như thế, bây giờ để lại cái của nợ to đùng này cho hắn bảo hắn giải quyết kiểu gì. Hắn không dám nghĩ sắp tới mình sẽ sống tiếp thế nào với cái danh “đoạn tụ, biế.n thái” gắn với thân phận này. Sử Hồng chết ở thế giới cũ mới xuyên đến thế giới này, vậy nghĩa là ở thế giới này Sử Hồng đã chết rồi. Là ai đã giết y và giết như thế nào, đó cũng là điều khiến hắn lo sợ. Biết Sử Hồng vẫn còn sống chắc chắn kẻ thù sẽ còn ra tay lần nữa. Đến lúc ấy hắn còn giữ được mạng nữa không đây? Nghĩ đến cuộc sống sắp tới mình phải đối mặt Sử Hồng không khỏi run lên vì sợ hãi. Nếu phải sống như vậy thà hắn chết luôn cho rồi. Mà nhắc đến hắn còn chưa biết cái tên thái tử gì đó tên gì. ...***... Khang vương phủ được xây dựng rất bề thế và khang trang, nằm ngay trung tâm của kinh thành rộng lớn. Đi từ Đại lý tự về Khang vương phủ chỉ mất một tiếng đồng hồ. Sử Hồng còn chưa hết sốc với thân phận mới của mình thì xe ngựa đã dừng trước cửa phủ. Hắn theo chỉ dẫn của thuộc hạ đến một căn phòng mà theo y nói là thư phòng của Khang vương, cũng là người cha hiện giờ của hắn. Nguyên chủ vừa gây chuyện lớn như thế đến mức bị giam vào ngục, ông ta đã phải vào cung muối mặt cầu xin thánh thượng khẳng định hiện giờ đang rất giận dữ. Không biết hắn sẽ bị trừng phạt thế nào. Sử Hồng hít một hơi thật sâu rồi mở cửa bước vào phòng. Một người đàn ông cao lớn mặc một áo choàng dài sạm màu đang đứng sau bàn xem bản đồ. Ông ta hơi cúi mặt nên Sử Hồng không nhìn rõ được khuôn mặt nhưng dù chỉ nhìn một góc hắn cũng có thể nhìn ra người này trẻ hơn so với tuổi thật. Trông ngoài mặt nhìn có vẻ chỉ tầm hơn ba mươi tuổi. Trước khi vào phòng Sử Hồng đã hỏi tìm hiểu trước vị Khang vương này tên là Sử Tân Vinh, chỉ mới hơn bốn mươi tuổi. Ông ta chỉ có duy nhất một người vợ cũng chính là mẹ của nguyên chủ. Người vợ này đã mất ngay sau khi sinh nguyên chủ nên có lẽ vì vậy mà nguyên chủ đã được chiều chuộng từ nhỏ đến mức hư như bây giờ. Nhưng nhìn sắc mặt lạnh lùng kia của ông ta thì có vẻ là một người rất nghiêm khắc. Sử Tân Vinh đột ngột ngẩng đầu khiến Sử Hồng giật mình cúi mặt. Vẻ mặt lạnh lùng của ông bỗng chốc thay đổi. Ông ta nắm lấy hai cánh tay con trai, nắ.n bóp cho nó, nhìn nó bằng ánh mắt vô cùng lo lắng, yêu thương. “Con trai, nằm trong ngục một đêm thế nào? Có lạnh lắm không? Cha đã cho người nấu canh tổ yến cho con rồi. Tí nữa con phải uống cho hết nhé!” Sử Hồng ngớ người. “Cha xin lỗi vì bây giờ mới có thể đưa con ra khỏi ngục nhưng hôm qua con thực sự đã gây chuyện lớn rồi. Hoàng thượng không thể nhân nhượng thêm được nữa, nhất định bắt phải giam lại con một đêm. Sao con lại hành động bồng bột như thế. Con nhỏ Hâm Đình đó không thể làm thái tử phi được đâu. Cha đã hứa với con rồi, ngoài con ra cha sẽ không để ai ngồi vào vị trí đó.” Má nó. Cái nhà này điên rồi. Thằng con điên chưa đủ, đến thằng cha cũng điên luôn. Sử Hồng thực sự muốn đập đầu vào cột kết thúc luôn kiếp này. Hi vọng sang kiếp sau hắn được sống một cuộc đời tốt hơn chút, chứ hắn không thể sống trong cái gia đình điên khùng thế này được. Sử Tân Vinh tiếp tục tận tình hỏi thăm hắn, còn chu đáo cởi áo khoác của mình khoác lên người hắn vì sợ hắn lạnh. Tuy hơi ngán ngẩm vì gặp một ông bố quá nuông chiều con trai nhưng tình cảm của ông dành cho mình khiến hắn rất  Mời các bạn mượn đọc sách Thái Tử Không Thích Biến Thái của tác giả Sercet.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chiết Tẫn Xuân Phong
Thể loại: Cổ đại, HE “Người khắp thiên hạ đều nói nàng không tốt, ta cũng sẽ nói nàng tốt!” *** Đây là câu chuyện về một tiểu cô nương vì có người cha quá khốn nạn nên đâm ra có cái nhìn lệch lạc về tình yêu, chỉ tin vào tiền bạc mà không tin đàn ông, cuối cùng bị một gã nào đó uốn nắn lại quan điểm tình yêu lệch lạc kia. *** Dịch giả: Giới thiệu thế thôi, chứ truyện này loạn lạc, gia đấu cung đấu sơ sơ, ai thích nữ chính thông minh cơ trí thì mời nhập hố ^^ *** [Review] CHIẾT TẪN XUÂN PHONG – THỊ KIM By: Quỳnh Văn - rimiejung.wordpress.com Đây là truyện cùng tác giả với “Mỹ nhân nan giá” và “Ba con uyên ương một đôi lẻ”, mình thì hơi bị thích bộ Mỹ nhân nan giá nên nghe thấy Thị Kim là lao vào đọc ngày. Quả nhiên bộ này không làm mình thất vọng, 77 chương, 2 ngoại truyện, không quá dài để nhâm nhi trong ngày nghỉ cuối tuần.  Đây là câu chuyện về một tiểu cô nương vì có người cha quá khốn nạn nên đâm ra có cái nhìn lệch lạc về tình yêu, chỉ tin vào tiền bạc mà không tin vào đàn ông, cuối cùng bị một gã nào đó uốn nắn lại quan điểm lệch lạc kia. Vừa vào đọc giới thiệu đã muốn té ghế, tò mò đọc hết bộ truyện thì thấy… đúng thế thật :))). Truyện có một chút gia đấu, một chút cung đấu, lại có một chút nhuốm màu chính trị tranh quyền đoạt vị, nhưng nói chung vẫn là một bộ truyện tình cảm hài, và nói thật ra là chẳng có chút “ngược” nào hết. Bối cảnh truyện được đặt vào thời loạn lạc (không rõ triều đại), tiên đế băng hà, tiểu hoàng đế mới 6, 7 tuổi đã lên ngôi dưới sự chấp chính của ông ngoại thừa tướng Úy Trác, ngoài ra còn có Tần Vương, Ngô Vương và nhiều thế lực tranh đoạt ngôi vương, trong đó có Vân Định Quyền – châu mục Kinh Châu, cha của nữ chính Vân Phỉ. Vân Phỉ là một tiểu cô nương thông minh cơ trí, tính tình khá tinh quái và có chút quật cường, có lẽ vì có một người cha khốn nạn, vâng, thật sự khốn nạn, nên mới hình thành tính cách quật cường và yêu tiền như mạng như vậy. Từ nhỏ Vân Phỉ đã nhận thấy cha mình chẳng hề yêu thương mẹ cùng em trai, sau này được ông ngoại hé lộ bí mật về người cha lợi dụng tiền tài của mẹ, càng lớn nàng càng nhận ra bản chất thật sự của người cha bề ngoài được ca tụng là yêu thương gia đình hết lời kia.  Cha nàng – Vân Định Quyền từ nghèo khó mà đi lên, dã tâm cùng tham vọng rất lớn, ông ta cưới Tô Thanh Mai mẹ Vân Phỉ, sau đó lợi dụng tiền tài nhà họ Tô mà từng bước đi lên, đến nay đã là Châu Mục của Kinh Châu. Để từng bước bước lên cái hoàng vị mà mình mong muốn, ông ta không tiếc coi vợ con gia đình là bàn đạp, đến khi hết lợi dụng được, ông ta trở mặt, tiếp tục tìm những cái bàn đạp khác. Đã có lúc Vân Phỉ vẫn còn hy vọng, nàng vẫn muốn cha mình có thể đoạt được ngôi vương, rồi mẹ nàng cùng em trai có thể sống trong sung sướng, nhưng hết lần này đến lần khác, cha nàng không tiếc thậm chí cả tính mạng con của mình để leo từng bước từng bước cái ngai vàng kia.  Vì vậy đàn ông vốn không đáng tin, nhất là loại đàn ông giống như cha nàng. Ông ta ngày xưa thề non hẹn biển với mẹ nàng ngọt ngào như thế nào thì sau khi hết lợi dụng được ông làm tan nát cõi lòng bà như thế ấy. Mẹ hai, mẹ ba, mẹ tư lần lượt vào cửa, đến con trai trưởng còn lớn tuổi hơn cả nàng. Sự thật luôn là trần trụi như vậy, đàn ông không đáng tin, chỉ có tiền tài là chân thật nhất. Vân Phỉ luôn nghĩ như vậy, ngay cả khi gặp được Úy Đông Đình, người luôn dành cho nàng tình yêu ngọt ngào không chút giấu giếm.  Bởi vậy toàn bộ bộ truyện là hành trình gian nan nhưng cũng ngọt ngào để sửa đổi quan niệm sai lệch của Vân Phỉ của Úy Đông Đình. Thật ra nam chính trong bộ này khá ít đất diễn, được cái là xuất hiện đúng lúc, biết kéo biết đẩy, đủ mặt dày để đeo bám, cuối cùng cũng khổ tận cam lai mà lừa được nữ chính tới tay.  “Lòng ta cứng như đá, yêu tiền như mạng, ngoại trừ khuôn mặt có hơi dễ nhìn một chút thì không có chỗ nào tốt cả, tại sao chàng lại thích ta?  “Ở trong lòng ta, nàng như thế nào cũng đều tốt.Cho dù người khắp thiên hạ có nói nàng không tốt thì ta cũng sẽ vẫn nói nàng tốt.” Vân Phỉ yêu tiền như mạng, vừa vặn, Úy Đông Đình vàng bạc không thiếu. Vân Phỉ không tin vào tình yêu, Úy Đông Đình cho nàng một thứ tình cảm ngọt ngào nhất, ấm áp nhất. Vân Phỉ không tin vào đàn ông, Úy Đông Đình luôn luôn xuất hiện để làm “anh hùng cứu mỹ nhân”, làm chỗ dựa vững chãi nhất của nàng.  Úy Đông Đình từ từ đi vào lòng nàng như thế.  Cuối cùng, nàng không phải là công chúa tôn quý mà trở thành hoàng hậu duy nhất của Úy Đông Đình. Nàng vẫn yêu tiền như vậy, cũng ghét thề non hẹn biển. Không sao, Úy Đông Đình dùng cả đời mình để tỏ rõ với nàng. ~oOo~  Về tuyến nhân vật phụ cũng có nhiều điều đáng nói, đặc biệt là từ nam chính đến các anh nam phụ đều đáng yêu cả. Nếu như Úy Đông Đình thật đáng yêu – cộp mác “thê nô” chính hiệu thì Lục Nguyên, Tống Kinh Vũ hay Triệu Sách đều đáng yêu không kém. Lục Nguyên là công tử nhà giàu chính hiệu, gia tài bạc vạn còn nhiều hơn cả quốc khố, có được lợi thế vượt trội như vậy nhưng rất tiếc chỉ là người đến sau. Tống Kinh Vũ gặp nữ chính sớm nhất, cũng ở bên nàng nhiều năm nhưng lại không đủ mặt dày để đeo đuổi như ai kia. Triệu Sách – thế tử Tần Vương từ kẻ thù trở thành bằng hữu với Vân Phỉ, nhưng rất tiếc lúc này nàng đã gạo nấu thành cơm, trở thành Úy Phu nhân của ai kia rồi. Bộ truyện cũng cũng khắc họa thật trần trụi về cuộc đời của những người phụ nữ bị dùng làm bàn đạp để tranh quyền đoạt lợi. Ví như Tô Thanh Mai, bà đã dâng cả tuổi thanh xuân, tình yêu và gia sản của cha cho người đàn ông bà yêu nhất, nhưng cuối cùng những gì bà nhận lại là sự thật tan nát cõi lòng. Anh Hồng Tụ, người vợ đầu tiên của Vân Định Quyền cũng thế, bà ta chấp nhận làm một người vợ trong bóng tối để đưa chồng lên bục tối cao nhưng cũng không thể bằng cô quận chúa trẻ tuổi xinh đẹp Triệu Hiểu Phù. Lâm Thanh Hà thì bị anh trai gả, cuối cùng kết quả của cuộc hôn nhân chính trị đó bị giết hại khi chưa thành hình. Vòng xoáy danh lợi xoay vần cuộc đời Vân Định Quyền, cũng đạp đổ hạnh phúc của những người phụ nữ ấy. Một bộ truyện hay, không quá dài, rất thực tế, cũng nhuốm màu sắc tươi vui và một chút hài hước. Nhảy hố sẽ không phải thất vọng! *** #Review CHIẾT TẪN XUÂN PHONG  Tên Xb: Thâu trọn gió xuân Tác giả: Thị Kim Thể loại: Cổ đại, trạch đấu, nữ tham tiền, nam nhiều tiền, sủng, hài, HE Độ dài : 77 chính truyện + 2 ngoại truyện  Tình trạng: Hoàn - đã xb --------------- Úy Đông Đình lần đầu tiên gặp Vân Phỉ, hắn trêu chọc nàng vì thấy tiểu cô nương này rất thú vị. Lần tiếp theo gặp mặt, hắn cảm thấy, có lẽ hắn đã thích tiểu cô nương đó mất rồi… Thế nhưng để theo đuổi nàng thật là khó… Nàng là một thiếu nữ mạnh mẽ cơ trí, chưa bao giờ phụ thuộc vào ai: “Nàng nói nàng không phải là kẻ mềm yếu, mà là cái nĩa bằng sắt. Ta sợ cái nĩa sắt nàng chọc ta thủng mấy lỗ.” Nàng là một người yêu tiền hơn mạng: “Đợi nàng gả cho ta rồi, mỗi năm sinh nhật nàng ta đều tặng nàng những đĩnh vàng, được không?” Nàng không tin vào nam nhân hay tình yêu: “Năm ấy ông từng thề thốt với mẹ ta rằng vĩnh viễn cũng không nạp thiếp.” “Ta sẽ không thề thốt, ta sẽ hành động cho nàng thấy.” Khi cha nàng nắm quyền đã phong Vân Phỉ làm Công chúa, không sao cả, khi hắn lên ngôi, hắn sẽ phong nàng làm Hoàng hậu: “Vậy thì nàng hãy bước vào lòng ta đi.” Cuối cùng, sau bao nhiêu khó khăn, Úy Đông Đình và… tiền của hắn cũng được nàng tiếp nhận. “Ta thích nhất là tiền. Nếu chàng luôn cho ta rất nhiều tiền thì có lẽ ta sẽ luôn thích chàng. Nếu ta không thích thì giàu ngang quốc khố cũng vô dụng. Nếu thích thì… cửu ngũ chí tôn cũng không sao.” (P/S cửu ngũ chí tôn là hoàng đế đó… :v)  -------------- Vân Phỉ là một cô nương xinh đẹp và thông minh. Nàng có một người mẹ hiền hậu và một người cha rất mực yêu thương gia đình. Cuộc sống của Vân Phỉ cứ diễn ra êm đềm như thế cho tới một ngày, nàng phát hiện ra, dùng từ “êm đẹp” để miêu tả gia đình nàng, quả là một “sự châm biếm”. Vân Định Quyền - hình ảnh người cha thương con, người chồng yêu vợ bấy lâu nay của ông chỉ toàn là giả dối. Ông xuất thân nghèo khó nhưng lại có dã tâm và tham vọng lớn. Vì vậy đã lừa gạt tình cảm và toàn bộ tài sản không những của mẹ nàng mà còn cả những người phụ nữ đáng thương khác. Vân Định Quyền chưa bao giờ thực sự yêu thương ai, trong mắt ông chỉ có vinh quang quyền lực và ngôi vị mới là thứ đáng giá. Trước tấm gương của cha mình, Vân Phỉ quyết định, chỉ có tiền bạc là đáng tin, nam nhân chỉ là chó má.. Nhưng Úy Đông Đình lại xuất hiện trong cuộc đời nàng. Hắn là nam nhân, lại là nam nhân có quyền cao, hơn nữa hắn còn có rất nhiều tiền… Vân Phỉ nên làm sao bây giờ? … “Lòng ta cứng như đá, yêu tiền như mạng. Ngoại trừ khuôn mặt hơi dễ nhìn một chút thì không có chỗ nào tốt cả, tại sao chàng lại thích ta?” Úy Đông Đình siết chặt tay nàng, nói: “Ở trong lòng ta, nàng thế nào đều tốt. Cho dù người khắp thiên hạ đều nói nàng không tốt thì ta cũng sẽ nói nàng tốt.” ---------- Thật ra đây là truyện đầu tiên tôi đọc của tác giả Thị Kim và phải nói là ấn tượng đối với nó là “không phải dạng vừa đâu.” :v Tôi rất thích Vân Phỉ, nàng là một nữ cường nhân chính hiệu, thông minh, tài giỏi và đầy mưu kế, từ khi chưa trưởng thành đã biết chăm lo cho mẹ và em trai. Nhưng lí do lớn nhất tôi thích nàng là vì cái tính tham tiền của nàng - giống y như tôi vậy, chỉ là tôi còn chưa đạt đến cảnh giới như nàng, đến đặt tên con cũng phải thêm chữ gì đó liên quan đến tiền cho được :v  Nam chính thì không phải nói, mỗi lần anh xuất hiện lại để lại một ấn tượng “đủ sâu sắc”, chỉ tiếc đất diễn của anh chưa được nhiều cho lắm. Không kém cạnh nam chính, các nam phụ trong truyện cũng rất đáng yêu đấy nhé! TT-TT Nếu bạn đang tìm đọc một bộ truyện đặc sắc mà không kém phần hài hước, đừng bỏ qua sự lựa chọn này! ____________ " ": Trích từ truyện Review by Tuệ tần Bìa: #Hy Tần - lustaveland.com *** Reviewed by Dạ Vũ - davu308blog.wordpress.com Truyện lấy bối cảnh là một triều đại không rõ lịch sử, tiền đế băng hà, tân hoàng đế mới chỉ là đứa con nít ốm yếu 7 tuổi. Chính bởi vậy mà có rất nhiều thế lực nhăm nhe muốn tranh quyền đoạt vị, trong đó có Vân Định Quyền, một người đàn ông tâm cơ hung hiểm, cũng là cha của nàng. Nữ chính Vân Phỉ có tính cách rất đặc biệt, thông minh cơ trí, tinh ranh lắm trò nhưng đều bị nam chính lật tẩy và “gậy ông đập lưng ông”. Nàng có một người cha hết sức khốn nạn, bội tình bạc nghĩa. Mẹ nàng dốc cả trái tim lẫn gia tài để giúp cho con đường sự nghiệp của hắn, chỉ mong hắn mãi mãi thủy chung với mình. Nhưng ngờ đâu, từ đầu tới cuối hắn chỉ lợi dụng nàng, khi đã từng bước đạt được danh vọng thì hắn vứt bỏ nàng, nạp hết thiếp này đến thiếp khác. Từ nhỏ Vân Phỉ đã thấy được dã tâm và sự bội bạc của cha mình, nàng biết đàn ông không đáng tin, nhất là loại đàn ông đầy tham vọng giống như cha nàng. Nàng vô cùng quật cường, nàng luôn cố gắng nhẫn nhịn người cha và những người “mẹ” của mình, âm thầm tính kế để một ngày có thể đòi lại tất cả những gì vốn thuộc về ba mẹ con nàng. Nàng chỉ yêu vàng, bởi chỉ có nó mới thật, sờ được thấy được, cũng có tác dụng rõ ràng. Ngay cả khi đối mặt với Úy Đông Đình, một đại tướng quân trẻ tuổi anh tuấn, hàng ngày được hắn dành tặng những nụ hôn ngọt ngào, nàng cũng quyết khép trái tim mình lại, từ trong thâm tâm luôn bài xích với tình cảm của hắn, bởi nàng không muốn đi trên vết xe đổ của chính mẹ mình. Nàng năm lần bảy lượt chạy trốn khỏi hắn, cũng như chạy trốn khỏi mối hôn ước giữa hai người, nhưng rồi cuối cùng vẫn trở về tay hắn. Chính tình yêu ngọt ngào không chút giấu giếm của Úy Đông Đình đã khiến trái tim ngây ngô của nàng dần hướng về hắn, đáp lại hắn. Nàng yêu vàng, hắn lại vừa vặn có rất nhiều vàng. Nàng không tin vào đàn ông, hắn luôn xuất hiện vào thời điểm khó khăn để làm chỗ dựa cho nàng. Nàng không tin vào tình yêu vĩnh hằng, nên hắn không thề non hẹn biển, hắn dùng hành động cả đời để chứng minh cho nàng thấy. Nhưng ngay khi nàng từng bước đặt hắn vào trong tim, những hiểu lầm lại liên tiếp xảy đến. Hắn từng có một mối hôn ước xưa cũ, rồi có một đứa con không biết từ đâu ra. Nhưng hắn chỉ nói một câu rằng, từ trước đến nay, hắn chưa làm điều gì có lỗi với nàng. Cuối cùng mọi hiểu lầm được hóa giải, con đường chinh phục trái tim mỹ nhân của hắn cũng có một ngày khổ tận cam lai. Truyện có nhiều nhân vật phụ, mỗi nhân vật đều có một cuộc đời mang màu sắc riêng của họ. Nam phụ ai cũng dễ thương hết, tiếc là trong mắt nữ chính của chúng ta chỉ có vàng và Úy Đông Đình @@ Về nam chính Úy Đông Đình thì theo mình thấy, anh này có tính cách rất hay, yêu là nói yêu, không dây dưa lằng nhằng, nhưng mà anh “hiền” quá, biết bị chị gạt mà vẫn chấp nhận, toàn bị chị bắt nạt rồi phải ăn giấm chua liên tục. Tác giả ưu ái nữ chính Vân Phỉ nên đất diễn của anh hơi ít, nhưng anh toàn xuất hiện vào thời khắc mấu chốt cùng với tình yêu dịu dàng nên cũng đủ để nữ chính và độc giả si mê anh. Truyện có một ít cung đấu và gia đấu, hợp lí logic, không phức tạp quá nên đọc dễ chịu.   Mời các bạn đón đọc Chiết Tẫn Xuân Phong của tác giả Thị Kim.
Anh Muốn Cùng Em Đi Tới Cuối Cuộc Đời
Edit: tramhuong3890 Nội dung chính của câu chuyện xoay quanh về chuyện tình yêu của nam chính sau khi chia tay bạn gái lại muốn quay lại nên đã nghĩ hết thảy biện pháp để bạn gái trước trở lại với mình. P/S: Truyện nhẹ nhàng, ngọt ngào, ngược là nhân vật phụ nhưng văn phong của tác giả nhẹ nhàng nên không có cảm giác nặng nề. Truyện không quá dài, vừa phải, không gây nhàm chán. *** Review truyện Anh muốn cùng em đi đến cuối cuộc đời HIỆN ĐẠI, REVIEW TRUYỆN, ĐIỀN VĂN Thể loại: hiện đại, hơi hướng điền văn Tác giả: Thị Kim Số chương: 48 hoàn chính văn + 1 phiên ngoại Nhiếp Tu x Đồng Tịch Truyện của tác giả này mình đã đọc được năm tác phẩm, đa số đều là truyện mình khá ưa thích. Trừ bộ Trầm hương tuyết không hợp gu với mình, còn lại bốn bộ Tình bất yếm trá, Chiết tẫn xuân phong, Mỹ nhân nan giá, Ba con uyên ương một đôi một lẻ thì mình rất thích. Vì thế, dù không hảo nội dung trong văn án lắm nhưng mình vẫn sẽ nhảy hố. Nội dung của truyện không có gì quá đặc sắc để kể cả, chỉ là quá trình theo đuổi lại bạn gái cũ của một người con trai thôi. Mấy năm trước Nhiếp Tu đã đòi chia tay lúc Đồng Tịch đang gặp khó khăn nên khiến cô cảm giác cực kỳ suy sụp. Chứng kiến nhiều cuộc tình chia ly của những người xung quanh, trái tim Đồng Tịch ngày càng lạnh giá, không còn hứng thú yêu đương gì nữa. Thế mà lúc này Nhiếp Tu lại quay về bắt đầu quá trình theo đuổi lại cô… Truyện của Thị Kim mình từng rất thích nhưng bộ này có vẻ không hợp với mình. Ngoài việc truyện quá nhẹ nhàng, không có gì đặc sắc thì còn một lý do nữa đó chính là truyện tệ hơn sự mong đợi của mình. Mình mong đợi một câu chuyện truy lại bạn gái cũ nhưng mình đọc đến chương 15 thì chỉ có vài chương đầu là có truy một chút, còn lại những chương sau đó đều kể về quá khứ. Đã vậy còn nói lan man khá nhiều về những nhân vật phụ khác. Mình không biết mấy chương sau có truy hay không nhưng mình chờ không nổi nên đành phải drop. Về phần tình cách của nam nữ chính, mình không biết nhận xét làm sao nữa. Trong số 15 chương mà mình đọc, nam chính Nhiếp Tu chỉ xuất hiện mờ ảo dưới những câu chuyện về nhân vật phụ trong quá khứ nên mình chỉ cảm thấy anh có chút lạnh lùng, cao ngạo, ngoài điểm đó ra thì chưa cảm nhận được gì cả. Còn nữ chính Đồng Tịch thì chỉ giống một nữ nhân bình thường, vì thấy nhiều cuộc tình tan vỡ nên mất niềm tin vào tình yêu. Mình không ghét nữ chính nhưng cũng không có điểm nào để thích cả. Nếu bạn nào thích một bộ truyện nhẹ nhàng, khá giống điền văn thì nên nhảy hố để giải trí. Mình drop là vì mình không hợp, lỡ các bạn khác hợp thì sao? Cho truyện này 3/5 điểm. *** Sáu giờ rưỡi sáng sớm, Mạc Phỉ bị đánh thức bởi tiếng điện thoại. Anh mê mang nhìn tên người hiện trên màn hình, nheo mắt lại, hơi ngẩn ra. Người này đã ở nước ngoài hai năm, bận tới mức như biến thành người ẩn hình luôn rồi, tết âm lịch gọi điện mười lần thì có tám lần không thèm nghe máy, thế mà hôm nay mới sáng tinh mơ đã chủ động gọi điện tới, nhất định là có chuyện gấp hoặc xảy ra chuyện gì đó rồi. Vội nhận điện thoại, nghe thấy giọng nói thanh lãnh quen thuộc: "Tôi nhớ là lần trước cậu bảo rằng, sau khi chia tay bạn gái rồi lại quay lại với nhau?" Giọng nói tuy hơi khàn, nhưng ngữ khí vẫn bình tĩnh trấn định như trước kia, không giống như đã xảy ra chuyện gì. Mạc Phỉ thở phào một hơi, nói: "Đúng vậy, sao thế?" Lạ thật, người này từ trước tới nay không hề tỏ ra tò mò về sinh hoạt cá nhân của người khác, đương nhiên cũng không thích người khác đưa chuyện về mình. Sao mới sáng tinh mơ đã hỏi chuyện này nhỉ? "Làm thế nào để quay lại với nhau?" Ồ, khó được vị đại thần này lại hạ mình hỏi người khác như thế, tinh thần Mạc Phỉ lập tức tỉnh táo lên, ôm gối hưng phấn nói: "Gọi điện thoại xin lỗi, lên mạng tặng lì xì, tặng quà tặng hoa, đưa đi đón về. Cậu yêu đương rồi à? Bị đá hả? Ai thế?" Nhiếp Tu không trả lời những câu hỏi của anh ta, chỉ đưa ra vấn đề tiếp theo: "Nếu như bị xóa hết phương thức liên lạc thì sao?" "Thế thì khó hơn. Cô ta cho cậu vào danh sách đen hả?" Người bên kia điện thoại im lặng hai giây mới nói: "Là tôi cho cô ấy vào danh sách đen." Mạc Phỉ sửng sốt một chút mới không quá chắc chắn hỏi: "Người cậu nói là Đồng Tịch hả?" "Ừ." Một chữ không nghe ra cảm xúc, nhưng trả lời rất nhanh, không chút chần chờ. Mạc Phỉ không lên tiếng, ngừng một lát, thở dài: "Nếu là Đồng Tịch, cậu tự cầu nhiều phúc, mặc cho số phận đi. Sau khi chị cô ta gặp chuyện không may, cô ta đã không có dự định kết hôn nữa, hiện tại chị của tôi lại ly hôn, cô ta cũng chẳng thiết yêu đương gì nữa rồi." Mời các bạn đón đọc Anh Muốn Cùng Em Đi Tới Cuối Cuộc Đời của tác giả Thị Kim.
Trọn Đời Có Duyên
Với nội dung là một cuộc tình sớm nở cũng sớm tàn giữa một quân nhân và một cô gái bình thường, truyện Trọn Đời Có Duyên của tác giả Viên Nghệ sẽ đem đến cho bạn đọc những điều thú vị và đáng nhớ... Cô trước đây khá mù mờ khi nghĩ rằng anh là một người ga lăng và anh cũng nghĩ cô không có thể để ai yên tâm được, họ dường như đã xa nhau, không thể ở bên nhau được nữa, nhưng nhờ sợi dây ràng buộc là đứa con gắn kết hai người lại.. Chúng muốn được sống bên bố mẹ, không muốn bố mẹ xa nhau, như thế rất bất hạnh. Rồi mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào, các bạn cùng đón đọc nhé!!! *** Trọn đời có duyên, bởi vì là người Toàn văn độ ngọt thích hợp, sẽ không sâu răng. Diệp Dĩ Mạt: Tất Tử Thần anh xem giống như giáo sư, nhưng sao lại làm chuyện không văn minh như vậy! Tất Tử Thần: Anh hôn vợ của mình mà còn có văn minh hay không văn minh à? Với lại, anh tham gia quân ngũ chứ không phải nho nhã yếu ớt dạy học! …………. Diệp Dĩ Mạt: Em nói, lúc trước là dò mắt em mù mới thấy anh ga lăng đó ~ Tất Tử Thần: Nhưng lần đầu tiên anh thấy là biết cô bé này không để người ta yên tâm mà ………….. Diệp Dĩ Mạn: Em có thể trả lại hàng không? Tất Tử Thần: Chắc là không được,em trả anh lại, vậy hai đứa nhỏ sẽ làm sao bây giờ? Tả Tả, Hữu Hữu: Mẹ mẹ mẹ mẹ người không thể không quan tâm chúng con! *** “Ai, chị, chị chuẩn bị xong chưa nha?” Lý Thụy dựa vào cửa xe, cau mày hướng vào trong nhà hô. Nắng gắt tháng năm đã có cảm giác làm nóng cả người, đứng dưới ánh mặt trời lâu liền có cảm giác váng đầu hoa mắt. Đợi hơn mười phút đồng hồ, đã sớm mất hết kiên nhẫn mà chị ấy sao mãi còn chưa đi ra thế? Lý Thụy thở dài chấp nhận tiếp tục chờ đợi. Ba đã giao trọng trách nặng nề này giao cho anh, phải đem chị đến phòng cà phê Kỳ Cảnh , đây là sự tin tưởng dành cho anh , muốn đem người chị khó trị của anh đến nơi xem mắt , đây thật sự là cuộc khảo nghiệm đối với anh ! Nếu không thuận lợi đưa đến? Anh chờ về nhà bị ăn chửi đi nha. Phải nói chị cũng thật là, không phải là cùng gặp mặt thôi sao,cần gì phải đẩy trái đẩy phải, nếu mà không thích, về sau không cần liên lạc lại không tốt sao. Nghe mẹ nói, ba đã gặp con trai của chiến hữu cũ, hình như cũng là quân nhân, nghe nói tuổi không lớn lắm,32, quân hàm Trung tá, xứng với bà chị già 28 tuổi của anh, thật đúng là không sai biệt lắm. Ba lúc này rất cao hứng, nhất định bắt chị phải đi, nếu không đi ông liền lấy xe cảnh sát đưa chị của anh đi, bà chị lúc này mới bị khuất phục. Muốn trách thì trách anh và chị anh không tham gia quân ngũ, đây chính là tiếc nuối lớn nhất của ba, có một người lính làm con rể, coi như là đền bù tiếc nuối của ba. Chị cũng thật là, cũng sắp 30 rồi, còn không để ý chuyện lớn cả đời mình chút nào, làm ba mẹ cả ngày đều có tinh lực cằn nhằn, nhìn thấy đàn ông tuổi không chênh lệch lắm đi trên đường liền nhào tới, hỏi anh ta có đồng ý lấy con gái nhà mình không….. Thật không phải mất mặt bình thường………. Với lại, con gái không phải ai cũng đều ảo tưởng có một anh chồng anh tuấn nhiều tiền sao? Chị của anh sao lại ngoại lệ chứ, đối với những kẻ muốn trèo cao, bấu víu nhà giàu thì không thèm để ý không nói, còn cả ngày nghĩ cách làm sao tránh khỏi sắp đặt xem mắt của bố mẹ, thật là hiếm có, thật không hổ danh là chị của Lý Thụy anh ~   Mời các bạn đón đọc Trọn Đời Có Duyên của tác giả Viên Nghệ.
Nữ Phụ Công Tâm Kế
Thể loại: Nhanh xuyên Editors: Cốc, Tiểu Khanh Tử, Tiểu Mi Mi, Archie, Yang, Yulmi2704, Tử Tịch, Mộc Beta: Cốc Các nam chính, đừng ngoan cố nữa, hãy ngoan ngoãn ngã vòng trong lòng ta! Các nam chính bao gồm: Một, nam chính mẫn cảm bệnh kiều. Hai, nam chính mặt lạnh mắt cao hơn đầu. Ba, nam chính cao cao tại thượng, khó với tới. Bốn, nam chính ngạo kiều xù lông. Năm, nam chính tự kỉ ngốc nghếch. Sáu, dị giới – nam chính biến thành hắc ám. Bảy, nam chính đại thần là tiểu thuyết gia. Tám, nam chính tàn tật bi quan. *** Thể loại: cổ đại, hiện đại, dị giới, xuyên nhanh, huyền huyễn, nữ cường, dị năng, nữ phụ văn Diệp Tử x Thần Hi Truyện bao gồm tám câu chuyện về tám thế giới khác nhau, nữ chính Diệp Tử xuyên qua làm nữ phụ cùng tên trong tiểu thuyết, nhiệm vụ của Diệp Tử làcông tâm nam chính. Quyển 1 “Chỉ muốn giam cầm em” viết về nam chính Kiều Diễm mắc bệnh “kiều” (ghen tuông, độc chiếm). Nguyên chủ là mối tình đầu của Kiều Diễm. Vì hết hứng thú với anh nên cô hẹn hò với người khác. Ban đầu anh bình thản chia tay nhưng hôm sau lại giam cầm cô. Nguyên chủ nhiều lần bỏ trốn, bị anh đánh gãy chân nên tự sát, đúng kiểu vật hi sinh đáng thương chỉ để nổi bật tính cách cực đoan của Kiều Diễm thôi :3 Diệp Tử xuyên vào, diễn nhiều trò khiến anh yêu cô, khiến anh cởi bỏ khúc mắc, nghi ngờ, cuối cùng hoàn thành nhiệm vụ công tâm nam chính. Nói thật, trước giờ mình đều không thích nam chính biến thái, điên cuồng quá mức như vậy. Lúc sau anh không còn điên cuồng, nhưng mình cũng không thích tính cách lạnh lùng, y hệt khúc gỗ bảo thủ của anh :v Thế nên mình không thích thế giới này lắm. Có điều, mỗi quyển cũng ngắn nên không sao cả :3 Quyển 2 “Dù hai ta là mối nhân duyên đầy bi thương” viết về nam chính Lê Nguyệt Xuyên bị tàn phế nên luôn tàn tật bi quan. Cuối quyển này có sự xuất hiện của nam chính Thần Hy – người muốn theo đuổi Diệp Tử. Quyển 3, Diệp Tử xuyên vào một tiểu thuyết gia. Cô dùng những cuốn tiểu thuyết đã biết làm “vốn” gây ấn tượng cho nam chính Kỳ Tích (Tề Tử Kỷ) – đại thần tiểu thuyết gia. So với hai nam chủ của hai thế giới trước, mình hợp với Tề Tử Kỷ vô sỉ, phúc hắc hơn :3 Mình cũng thích cha của Tử Kỷ – Tề Nhạc. Hai cha con đều rất dễ thương. Quyển 4, Diệp Tử xuyên vào chị gái nuôi của nam chính Diệp Thừa là người kiêu ngạo theo kiểu xù lông, phản nghịch. Diệp Thừa cũng khá dễ thương, đặc biệt là lúc đã rung động. Quyển 5, Diệp Tử xuyên vào thân thể của một công chúa, nữ nhi của “nữ chủ” trong tiểu thuyết – Diệp Thanh Lam – người sẽ trọng sinh sau 1 năm nữa. Diệp Tử phải công tâm nam chính Lưu Bạch – một người cao cao tại thượng, khó với tới và hơn Diệp Tử 13 tuổi. Quyển 6 là một quyển dị giới, huyền huyễn có nam chính Phong Lăng Nhận hắc hoá. Vì là nhiệm vụ cấp D nên mở đầu hơi khó khăn: nguyên chủ là người đã vì bảo vật mà đâm Lăng Nhận nên Diệp Tử phải cải trang thành người khác. Cuối cùng Diệp Tử hoàn thành nhiệm vụ với một cái chết oanh liệt :v Nam chính Thần Hi cũng xuất hiện với tên Triệu Hầu Ngôn. Quyển 7 “Đừng quên em” là một quyển nữ phụ độc ác và nữ chủ bạch liên hoa. Diệp Tử chết đi nhưng thành công chiếm được tâm của nam chủ Trầm Ngạn Hiên và nam phụ Diệp Hoa. Quyển 8 nói về nam chính Thần Hi; những kỷ niệm của anh và Diệp Tử. Hoá ra anh là người từng được Diệp Tử công tâm – Hạ Vũ Quang – một người mắc bệnh tự kỷ. Thần Hi có thân phận, nhưng lại mắc bệnh nên ba anh đem anh vào thế giới của Vũ Quang để được chữa trị. Ngoài ra mình còn biết việc anh từng dùng tư quyền để thay thế Tề Tử Kỷ thật sự để ở bên Diệp Tử. *Hết phần spoil, đến phần review* Mình cảm thấy có chút chưa thoả mãn ở một số điểm trong hoàn cảnh, bối cảnh nhân vật: – “Công ty” mà Diệp Tử đang làm việc là công ty như thế nào? Mình chỉ biết công ty có tổ Công tâm và tổ Võ lược. Có điều mình không biết vì sao phải công tâm nam chính? Để giúp đỡ nữ phụ sao? Vậy tại sao phải giúp đỡ nữ phụ trong các cuốn tiểu thuyết đó? Viết một cuốn tiểu thuyết không “dìm” nữ phụ không phải sẽ dễ hơn sao? – Còn tổ Võ lược có nhiệm vụ chiếm tài nguyên của các thế giới. Việc chiếm tài nguyên như vậy có hợp pháp không và chiếm để làm gì? Nhìn chung, ý tưởng của tác giả khá tốt nhưng mình nghĩ nên viết thêm về bối cảnh, về công ty, về thân thế của Diệp Tử thì sẽ tốt hơn. Về nội dung: – Ở quyển 7, ai bỏ thuốc Bạch Y Hàm? Tại sao không ai phát hiện và điều tra chuyện này? Người bỏ thuốc chắc chắn không phải là Diệp Tử. Mình hiểu là dù Diệp Tử xuyên vào, cốt truyện vẫn không thay đổi, ý của tác giả là vậy. Nếu là vậy, tác giả cũng phải nêu một người nào đó là chủ mưu thì mới logic. – Tác giả nên viết một chút về các nhân vật “chính” trong các thế giới sau khi Diệp Tử thành công chiếm cảm tình của “nam chủ”. Những người này chỉ là nhân vật phụ nhưng việc kể tóm tắt kết cục của họ thôi cũng sẽ khiến truyện đỡ bị hụt hơn. Mình hiểu ý của tác giả là Diệp Tử đã rời đi nên chuyện ở đó không liên quan đến cô nữa, cô cũng không thể thấy nữa. Có điều, mình thấy tác giả có thể viết kết cục của những người đó trong phần ngoại truyện để người đọc có thể thoả mãn sự tò mò. Việc này không gây mâu thuẫn với quan điểm trên của tác giả! – Phần cuối tình cảm của nam nữ chính tiến triển quá nhanh, có nhưng vẫn khá ít cảnh tình cảm. Thật ra khi xuyên qua các thế giới, Diệp Tử và các nhân vật nam cũng tiến triển nhanh, có điều họ đều là nam phụ nên mình không quan tâm lắm. Nhưng Thần Hi là nam chính mà cũng không được ưu ái chiếm sóng, thật là đáng thương :v – Truyện có hơi đầu voi đuôi chuột. Ngoài việc cắt xén những đoạn tình cảm của cặp chính, tác giả cũng chẳng nói rõ về nam chính, do đó người đọc chẳng có mấy ấn tượng về anh. Ngoài tính cách có chút dễ thương, trẻ con, si tình… thì chẳng còn gì cả. – Mình nhận thấy có chút mâu thuẫn trong tính cách của Diệp Tử. Cô trải qua nhiều thế giới, không bị trói buộc trong tình cảm, mình đã quen với việc cô lạnh lùng rồi, nên khi cô động lòng với Thẩm Hi, mình cảm thấy không thật, khá mâu thuẫn. Tác giả viết tốt đoạn kết một chút thì sẽ không tạo cho mình cảm giác như vậy! Về sở thích: – Mình không hào hứng với truyện này vì mình không thích nữ truy, nữ thể hiện tình cảm cho lắm. Ngoài quyển cuối ở thế giới thật Diệp Tử được Thần Hi theo đuổi, còn lại đều là quá trình cô theo đuổi nam chính. Đây là vấn đề về gu thôi, nên mình để phần này ở cuối cùng :v – Ngoài ra, mình cũng thích kiểu đè bẹp nữ chính hơn là bỏ qua cho họ. Ở truyện này, nhân viên tiến hành nhiệm vụ công tâm lỡ để nữ chính chết thì phải chịu phạt, nên mình không cam tâm lắm :v Tuy được gán tag “nữ cường” nhưng Diệp Tử không cường theo kiểu mình mong đợi do tác giả không xây dựng cốt truyện theo hướng đó. Do Diệp Tử bận rộn tấn công nam chính nên mình khó thấy được độ cường của cô. Có điều mình vẫn để tag đó vì cảm thấy Diệp Tử không phải bánh bèo, thế thôi :3 Nếu bạn nào hỏi mình truyện có hay không? Mình sẽ trả lời: tạm, xem cũng được. Nếu bạn nào muốn mình giới thiệu một truyện mau xuyên hay, mình sẽ không giới thiệu truyện này vì còn truyện khác hay hơn. Nếu bạn nào hỏi mình liệu mình có xem lại không? Mình sẽ trả lời: không, xem một lần thôi. Mình không so sánh truyện này với truyện khác vì truyện này có rất nhiều fan “kích động”, nhưng mình thấy truyện chưa hay đến mức mọi người phải tung hô như thế! Đối với một đứa chuyên bắt bẻ như mình thì truyện chưa đạt… Cho truyện này 3/5 điểm thôi. Mời các bạn đón đọc Nữ Phụ Công Tâm Kế của tác giả Thuần Bạch Xuẩn Bạch.