Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lụa Đỏ - Trầm Nhược Thư

Ngày ấy, trong bóng chiều tà, Trình Lộc đã nói với nàng… “Chờ khi chúng ta thành thân, ta sẽ treo đèn lồng bằng lụa đỏ trải dài từ nhà muội đến nhà của ta, không, là nhà của chúng ta, được không?!” Màu đỏ vốn là màu sắc mà nàng yêu thích… Còn hôm nay, trên con đường lớn nhất thị trấn, một chuỗi đèn lồng bằng lụa đỏ lay động trong gió, nhuộm cả một vùng trời… Hắn đã thực hiện lời nói của mình, chỉ có điều… tân nương của hắn lại là một người khác. Giữa sắc đỏ từ những chiếc đèn lồng bằng lụa ấy, trời cao lại như trêu đùa nàng, để nàng gặp được một người, đại thiếu gia của Vân phủ. Hắn là đại thiếu gia của Vân phủ, một thiếu gia cao cao tại thượng, lại là anh của tân nương Trình Lộc, vốn dĩ giữa nàng và hắn sẽ chẳng liên quan gì với nhau, lại vì một chiếc vòng ngọc và một câu nói của nàng mà dây dưa cả cuộc đời… Nàng cười, cũng không nhìn hắn: “Đúng là ta nhặt được một chuỗi ngọc, nhưng tại sao ta phải tin rằng đó là của huynh?” “Cô nương muốn đưa ra điều kiện? Cần bao nhiêu bạc?” “Bạc? Vân phủ các người dù sao cũng có rất nhiều bạc, có cái gì mà không thể dùng bạc để giải quyết.” Hắn có chút không kiên nhẫn: “Vậy cô nương muốn điều gì?” “Ta muốn cái gì? Ta muốn gả vào Vân phủ, ta muốn huynh treo đèn lồng lụa đỏ kéo dài từ nhà ta đến Vân phủ, có thể sao?” ***  Ấn tượng của tớ khi đọc xong tác phẩm Lụa đỏ của Trầm Nhược Thư, đó là nữ chính thật may mắn. Nàng không phải trải qua bao nhiêu đau khổ hay bất hạnh để tìm được người yêu thương mình, nàng cũng không phải tranh đấu vì thứ mình yêu thương. Chỉ đơn giản nhẹ nhàng cảm nhận thấy, nhẹ nhàng có được.  Trình Lộc là thanh mai trúc mã của nàng, trong thời thanh xuân đã ở bên nàng, giúp nàng vượt qua những tháng năm khó khăn không có cha ở cạnh, cho nàng một lời hẹn ước: “Chờ khi chúng ta thành thân, ta sẽ treo đèn lồng bằng lụa đỏ trải dài từ nhà nàng đến nhà của ta, không, là nhà của chúng ta, được không?” Nhưng chỉ tiếc, lời hứa càng đẹp, càng khó được viên mãn. Trình Lộc thực hiện lời hứa, cùng với một tân nương khác, bỏ lại nàng với những câu hỏi.  Trong lúc nàng đau khổ vì người xưa, nàng gặp chàng – đại thiếu gia của Vân phủ, nàng vì muốn tìm cơ hội để hỏi Trình Lộc tại sao lại đối xử với nàng như thế, đã dùng chuỗi ngọc của chàng đổi lấy một danh phận trong Vân phủ.  Phu quân của nàng là chàng – nói rằng chỉ có thể cho nàng một danh phận.  Nhưng chàng – nhẹ nhàng như ngọc, dịu dàng, ấm áp ở bên cạnh mỗi khi nàng bối rối vì người xưa, chẳng biết từ bao giờ khiến nàng dần dần quên đi ngọt ngào ở quá khứ, đưa chàng vào trái tim mình. Chàng đã nói: “Nếu đã biết, vậy thì dần dần quên đi! Khi đã quên, sẽ tốt hơn!”  Không ngọt ngào như lời hẹn ước của Trình Lộc dành cho nàng, chàng lại chỉ nói: “Ta ở đây, nàng đừng sợ!” Không hoa mỹ, nhưng chàng đã luôn làm được.  Lời văn của Trầm Nhược Thư thiên về tả, có chút nhẹ nhàng, từ từ ngấm sâu vào lòng người đọc. Một chút day dứt, một chút nuối tiếc, và muôn vàn ngọt ngào … đảm bảo sẽ không khiến bạn mệt tim hay thất vọng. *** Sau khi tạ từ đội tiêu vận, bọn họ ở lại khách điếm của thị trấn nghỉ ngơi vài ngày, sau đó lại lên đường. Xe ngựa chạy rất chậm trên con đường lớn, bởi vì vừa trải qua chuyện kinh động như vậy, hắn và nàng đều mệt mỏi, người mệt, tâm cũng mệt. Hắn tựa người vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần, nàng tựa đầu lên vai hắn, giữa đôi mày là nét mệt nhọc lờ mờ. Bỗng nhiên nàng cử động, mở mắt nhìn hắn>ưng lại không nói gì. "Làm sao vậy?" Đôi mắt hắn vẫn còn nhắm, nhưng dường như nhận ra cử động của nàng, "Có việc gì vậy?" "Ơ . . ." Nàng nói, "Ta đang nghĩ . . .nghĩ chúng ta khi nào thì đến nhà." "Nhanh thôi." Hắn khẽ nói, "Hai ngày nữa là đến." "Ơ . . ." "Còn có việc gì sao?" "Ah . . . Không phải huynh có một chiếc vòng ngọc sao? Tại sao huynh không đeo?" "Cái vòng . . . không phải để ta đeo." "Ơ. . ." "Còn có chuyện khác sao?" "À . . . Không còn . . ." Nàng ngẫm nghĩ, hay là không hỏi. Thế nhưng cuối cùng hắn lại mở mắt, khẽ động, sau đó đeo một món đồ lạnh lẽo lên cổ tay của nàng. "Chiếc vòng?" nàng kinh ngạc nhìn xuống, "Cho ta?" "Ừ." Hắn khẽ nói, "Vốn định về nhà sẽ cho nàng, nhưng nếu nàng hỏi, vậy thì đưa trước cho nàng ." Bỗng nhiên, nàng không biết phải làm sao: "Ta . . . Ta không có ý này . . ." "Ta biết." Hắn khẽ cười, nhẹ nhàng phủ tay lên bàn tay nàng, "Ta biết nàng có điều nghi hoặc, nhưng đó đều quá khứ, hơn nữa, thật sự cũng không có gì." "Mục Ngạn là con nuôi của thúc phục, khi hắn và Tiểu Cảnh còn chưa thành thân thì đã ở tại Mộ Cảnh Viên, bởi vì Tiểu Cảnh thích cho nên mới lấy tên này. Sở dĩ ở Vân phủ có một đình viện cùng tên, cũng vì bọn họ đã từng nói qua muốn tất cả ở cùng với nhau, nhưng sau đó lại thích không khí cảnh vật ở trên núi, thế là cuối cùng cũng dời lên núi, đình viện ở Vân phủ liền tạm thời bị bỏ hoang, sau này nàng đến nên để lại nơi đó cho nàng." Lời nói của hắn rất chậm rất nhẹ, giống như một khúc ca xa xăm mờ ảo, trầm thấp cất lên ở bên tai nàng. "Về phần chiếc vòng ngọc này . . ." Hắn cầm tay nàng, mỉm cười, "Là do một trưởng bối rất tôn kính trong gia tộc tặng, từ nhỏ ta đã mang theo, Tiểu Cảnh từng muốn ta cho nàng ấy, nhưng ta đã nói, chỉ có thê tử của ta mới có thể đeo, nàng hình như . . .hình như có chút canh cánh trong lòng . . ." "Thì ra là vậy . . ." Nàng ngượng ngùng mỉm cười, "Ta còn tưởng rằng . . ." "Nếu đã là quá khứ, cũng đừng tiếp tục suy nghĩ." Hắn khẽ nói, "Hiện tại, nàng cũng có thể tặng ta một vật gì đó để trao đổi đi." Trao đổi? Nàng ngẫm nghĩ, cẩn thận lấy ra túi hương luôn để ở bên người: "Ta chỉ có cái này . . ." "Ừ, rất thơm, là hương hoa Sơn chi ta thích; hoa văn cũng rất đẹp, là Lưu Vân." Hắn giữ túi hương ở trong lòng bàn tay, cúi đầu nhẹ ngửi. Dáng vẻ của hắn, giống như đang thưởng thức một loại trân bảo quý hiếm, vừa cẩn thận vừa yêu thích không buông. Trong lòng nàng ấm áp, nhỏ giọng nói: "Cái này của ta . . . không đáng tiền." "Đúng là không đáng tiền." Hắn gật đầu, "Mũi thêu không tệ, nhưng chất vải lại không được tốt, hình như còn có chút phai màu. Chủ yếu là, ở đâu cũng có thể mua được." "Vậy sao?" Nàng có phần không vui, vươn tay đoạt lấy, "Vậy trả lại cho ta!" Thế nhưng hắn đã nhanh tay thu hồi: "Trước giữ vật này, sau này đổi một vật đáng giá hơn." Nàng vừa buồn bực vừa buồn cười nhìn hắn: "Đáng ghét!" Hắn mỉm cười nhìn nàng, gương mặt nàng ửng hồng, lại nhỏ giọng lầm bầm: "Đáng ghét." "Không đáng ghét." Bỗng nhiên hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, "Một chút cũng không đáng ghét, rất thích, vô cùng thích." ... Mời các bạn đón đọc Lụa Đỏ của tác giả Trầm Nhược Thư.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vợ Chồng Chớp Nhoáng - Tinh Dã Tuệ
“Xem lời những người đó nói như họ đang đánh rắm”.   Bởi vì cái bớt bên má trái, cô vẫn luôn cảm thấy tự ti, hồi nhỏ còn bị mọi người gọi là yêu quái.   Khi đó, lời nói của anh như có phép thuật làm cho cô quên hết đau buồn, đồng thời cũng không quên được anh.   Nhưng cho dù cô có đuổi theo anh, cùng anh đi du học ở nước ngoài thì họ vẫn không thể lúc nào cũng gặp được nhau do họ kém nhau bốn tuổi.   Cô đành phải dùng hôn nhân để đánh cuộc một phen, đưa ra đề nghị kết hôn để liên doanh hai nhà với nhau.   Sau đám cưới, cô đóng vai làm một người vợ hoàn hảo, hàng ngày chu đáo chuẩn bị bữa sáng, cam tâm tình nguyện chăm sóc lúc anh say rượu.   Kể cả khi chuyến đi du lịch tuần trăng mật biến thành đi công tác cũng không sao cả, cô có thể giúp anh sắp xếp tài liệu làm, bạn ở bên cạnh anh.   Có lẽ là cố gắng của cô có hiệu quả, dù có người tình trước đó hay về sau anh đều vô cùng thân mật với cô.   Anh chưa từng đích thân lựa chọn quà tặng cho ai nhưng lại đặc biệt chọn vì cô, hơn nữa còn ghen tuông vì cô.   Chìm đắm trong sự ngọt ngào đó đến nỗi cô cho rằng anh có chút thích mình.   Vậy mà anh lại đột nhiên trở nên ngày càng lạnh nhạt với cô, thậm chí còn ra vào khách sạn thân mật cùng những bạn gái trước đây.   Cô không muốn sự ghen tị của mình làm cho anh chán ghét, cô cố gắng thể hiện ra mình không thèm để ý nhưng ngược lại anh càng tức giận hơn.   Cô thật sự không hiểu được anh, rốt cuộc nên làm như thế nào mới có thể bắt được trái tim của anh.
9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc - Tiếu Giai Nhân
Nữ hái hoa tặc Đường Hoan xuất sư sau khi sư phụ đột ngột qua đời. Quá mạo hiểm với suy nghĩ táo bạo khi nàng quyết tìm một nam nhân để “trao tặng” cái quý giá nhất của đời con gái. Có trời mới biết, tên mà nàng chọn lại là một kẻ lãnh tình ngoan độc. Cái chết bất tử này khiến nàng không cam tâm, nếu có chết, hắn cũng không thể sống yên lòng. Mê man chín ngày, chín đêm, tinh tẫn nhân vong. Hoạn nạn mới thấy rõ uy lực mà sư phụ nàng tỏa phát. Nhờ sự dẫn dắt của sư phụ, nàng dễ dàng thoát khỏi cái chết tử thần. Với điều kiện vô cùng éo le, nàng sống hắn cũng sống. Tuy nhiên hắn sẽ không thể nhớ rõ nàng là ai, cũng chẳng hay biết gì về giấc mộng mê man đó. Mặt khác, bất kể là nàng hay hắn, chỉ một trong hai chết trong mơ coi như đi hết cả lũ. Điều này quả khiến nàng phẫn nộ và tức giận. Thêm nữa hoan ái trong mơ phải là “lần đầu” của cả hai, suy cho cùng nàng phải giữ thân vàng này, bao nhiêu hoa đẹp mà không thể bắt hái, liệu có cam tâm với cô nàng hái hoa tặc như nàng? Kể từ giây phút đó, hành trình của nàng mở ra đầy trắc trở. *** 9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc có văn phong thoải mái, 1vs1 Nữ chính không biết xấu hổ, vì ăn nam chính mà không từ thủ đoạn. Tính cách của nữ chính có chút vặn vẹo. Không gian của 9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc là những giấc mơ, và trong suy nghĩ của nữ chính thì những giấc mơ này không làm hại tới ai, mà hơn nữa nó còn cứu được tính mạng của cô nên trong một số tình huống nữ chính xử lí không được nhân hậu, tốt bụng gì đâu, cô sẽ làm tất cả để cứu mạng mình. Ngoài ra, truyện còn có khá nhiều cảnh 18+. Mời các bạn đón đọc 9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc của tác giả Tiếu Giai Nhân.
Xui Xẻo Chia Tay Đi - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Tên eBook: Xui xẻo, chia tay đi (full prc, pdf, epub) Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh Thể loại: Linh dị, Đô thị, Ấm áp, HE, Đam mỹ, Văn học phương Đông Tên gốc: Thối tán ba, bôi cụ Biên tập: Sâu xanh, Cẩm Tú, Trang Nguyễn, 7days Hiệu chỉnh: Hà Hi Tạo eBook: Hyuga Natsume Nguồn: rellanguyen2501.wordpress.com Giới thiệu: Một bé thụ lúc nào cũng đen đủi, luôn luôn gặp tai nạn nhưng lại bình bình an an sống từ nhỏ đến lớn. Thật ra là tại sao? Đây cũng chính là mối dây liên kết giữa 2 người. Họ thuộc về nhau nên sẽ vĩnh viễn, đời đời kiếp kiếp bên nhau. Vì sao mình lại nói ” vĩnh viễn, đời đời kiếp kiếp “ thì phải đọc truyện mới biết nha. Mình nói là nghĩa đen đó. Mời các bạn đón đọc ​Xui Xẻo Chia Tay Đi của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh.
Sách Đạn Tinh Anh - Tiêu Đường Đông Qua
Tên eBook: Sách Đạn Tinh Anh (full prc, pdf, epub) Tác giả: Tiêu Đường Đông Qua Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Quân ngũ, Trọng sinh, Thiên chi kiêu tử, Tình hữu độc chung, Cường cường, 1vs1, HE, Văn Học phương Đông Editor: Hoa Lạc Mãn Thiên Tạo ebook: thienlac Nguồn : hoalacmanthien.blogspot.com Văn án: Vincent là một kỹ thuật binh của thuộc một đơn vị phá bom ở Baghdad, IRac. Trong một lần thực thi nhiệm vụ anh đã hy sinh. Tuy nhiên Vincent lại không chết mà hắn trọng sinh thành Sean. Để tìm lại chính mình, Sean quay trở lại đơn vị phá bom, có điều mọi thứ cũng không còn như cũ – khi hắn gặp một kẻ băng lãnh, cường thế, tự cho mình là trung tâm, Hopkins. Vì thế, tình cảm như bom nổ chậm giữa nam nhân ở đơn vị phá bom cứ như vậy bùng nổ! Mời các bạn đón đọc Sách Đạn Tinh Anh của tác giả Tiêu Đường Đông Qua.