Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xuân Giang Hoa Nguyệt

Phụ thân là thượng thư lệnh, Mẫu thân là trưởng công chúa. Huynh đệ trong tộc đều là tài tuấn Giang Tả, phong lưu hàm súc. Ranh giới giữa sĩ thứ tựa như lạch trời. Cho nên khi bị gả đi, Lạc Thần vẫn không thể hiểu được, tại sao vị võ tướng quê mùa hoang dã Giang Bắc xuất thân thứ tộc hàn môn ngay cả tên nàng cũng chưa từng nghe bao giờ dựa vào cái gì mà dám cả gan đề nghị với cha để cầu hôn mình? Một câu tóm tắt: Quý nữ cao môn vs quyền thần hàn môn. *** #REVIEW: XUÂN GIANG HOA NGUYỆT Tác giả: Bồng Lai Khách Thể loại: Cổ đại, nam trọng sinh Review bởi: Hà Trần ----- Kiếp trước, nữ chính Cao Lạc Thần xuất thân phú quý, cha là tướng quân, mẹ là trưởng công chúa, chị là thái hậu (hoàng đế nhỏ tuổi). Từ nhỏ đến lớn, chị này vốn được cưng chiều hết mực, cha mẹ yêu thương, cả chị gái bao bọc, 14 tuổi gả chồng cho thanh mai trúc mã, cuộc đời tưởng đẹp như hoa. Tiếc là năm 15 tuổi chồng chị chết trên chiến trận, bị kịch đời chị bắt đầu từ đây. Thế gian loạn lạc, giặc ngoại xâm lăm le, mẹ chị này mất, cha chị ý cũng đau khổ đi theo. Người thân của chị cứ thế, cứ thế dần dần bỏ chị ý mà đi. Chẳng được ai chở che nữa, chị phải tự mình trưởng thành, cuối cùng chị lại là người đứng ra hi sinh cho gia tộc hai nhà Cao - Lục, phải kết hôn với đại tư mã đương triều, người quyền khuynh thiên hạ, xuất thân hàn tộc, Lý Mục, à mà nhân tiện, đây là nam chính của chúng ta luôn. =)) Nói về nam chính thì cũng nhiều chuyện để nói, anh này vốn xuất thân nghèo khó, phải khổ cực mãi thì mới lên được đến chức vị Đại Tư Mã này. Song, anh ý vốn chẳng có ý muốn soán ngôi, chỉ là mấy người kia thấy anh quyền lực quá nên lúc nào cũng nghi kị, sợ hãi, chỉ đợi cơ hội để lật đổ, để hại anh, nào ngờ mục đích duy nhất của anh chỉ là muốn chống giặc ngoại xâm, trả thù cho cha? Mấy người đấy giết anh vì muốn bảo vệ lợi ích gia tộc mặc kệ khi anh chết, không biết ai sẽ là người bảo vệ đất nước khỏi giặc ngoại xâm. Đây cũng chính là biểu hiện của nhà nước phong kiến thời kì mục nát, không biết lấy dân làm gốc, không biết đặt lợi ích của đất nước lên đầu. Lúc đầu khi nữ chính gả cho anh này, chị nữ chính nói vì muốn hi vọng có nữ chính thì sau này anh có lên ngôi thì vẫn chừa cho chị và con một con đường sống. Nào có đơn giản như thế? Nữ chính bị lừa, Lý Mục chết ngay trong đêm tân hôn của hai người. Trước khi chết, anh vẫn vùng lên một cách đáng sợ, vẫn giết hết những cả đám thích khách, song cuối cùng anh lại tha cho nữ chính một đường sống. Chẳng phải anh thương hại, tâm hồn bồ tát, thấy chị bị lừa nên không giết, mà là vì anh yêu chị ý, tất nhiên cũng chẳng phải kiểu tình yêu sét đánh, yêu từ cái nhìn đầu tiên, mà có nguyên nhân cả, cái này moi người đọc rồi sẽ rõ. Sau khi anh chết thì chẳng còn ai đủ khả năng đánh giặc nữa, đất nước nhanh chóng sụp đổ, nữ chính vùi mình xuống sông mà chết, thế là hết một kiếp. Kiếp sau nam chính trùng sinh, dần dần ngăn cản tất cả những bi kịch xảy ra trong cuộc đời nữ chính, cố gắng lấy chị về làm vợ, để đầu quân cho gia đình nữ chính, hi vọng hai người sẽ không phải chịu điều không may như kiếp trước nữa. Nhưng anh xuất thân hàn tộc, muốn chị gả thấp nào có dễ thế? Quá trình ý khá vất vả gian nan, xen lẫn cả những âm mưu chính trị đấu đá quan trường giữa vua - quan, họ Hứa cùng hai nhà Cao, Lục. Anh ở giữa bọn họ, lợi dụng những đấu đá đó để đứa được chị về nhà. Rồi sau đó, sau đó là gì thì mình cũng không rõ nữa, bản convert mới 16 chương. Giờ thậm chí anh còn chưa lấy được chị về nhà. Nếu ai đã đọc Khom Lưng thì chắc chắn phải biết tác giả này, văn phong tốt, tình tiết truyện cũng tốt, sủng ngọt mà không ngấy, ngược có nhưng cũng không phải cố tình ngược mà là mọi thứ vốn phải diễn ra như vậy. Mình cũng là từ đọc Khom lưng mà tìm được bộ này. Cũng mới chỉ đọc được 16 chương vẫn chưa biết hết như thế nào, nhưng 16 chương vừa qua đủ để mình cảm thấy hài lòng. Đăng lên đây cũng để cầu hi vọng nhà nào đó sẽ nhận bộ này về edit, nếu không thì bạn nào đang convert cũng tăng tốc độ convert lên, mỗi ngày một chương thế này, đọc không bõ  *** Bên bờ Bạch Lộ Châu, mùa xuân ở Đài Thành đầy sức sống. Giang Nam lại là một năm hoa hạnh như mưa hoa lê như mây, ong bướm lưu luyến hương thơm. Cao Lạc Thần ngồi lặng lẽ trong căn phòng yên tĩnh trong tĩnh thất tại đạo quan mà mình đã sống một mình trong mười năm. – Các ngươi đi đi. Trốn được xa thì cố mà trốn đi. Nàng nói với một vài đạo cô còn chưa chịu đi. Nàng còn chưa nói xong thì bên ngoài đã có những tiếng bước chân dồn dập, một thị vệ từ bên ngoài xông vào trong. – Phu nhân! Người Yết đã công phá cửa thành! Nghe nói Thái hậu bệ hạ trên đường xuôi nam đã bị bắt! Vinh Khang lĩnh Yết binh đang tiến về bên này, sợ là có bất lợi đối với phu nhân! Phu nhân còn không đi sợ là sẽ không kịp mất. Người nào cũng đều biết quân đội người Yết cực kỳ bạo ngược tàn bạo, mỗi một lần công phá một thành của Nam Triều đều đốt giết gian cướp, không chuyện tàn ác nào không làm. Hoàng đế người Yết hiện giờ càng không hề có nhân tính, nghe nói từng cho nữ tù nhân Nam Triều vào chung với nồi thịt nai rồi sau đó mang ra bắt ép thực khách phân biệt mùi vị để tìm niềm vui. Nhóm đạo cô vốn đã kinh hoàng nay nghe vậy mặt cắt càng không còn giọt máu đồng loạt khóc lóc lên. Mấy người nhát gan cả người run lên bần bật sắp không đứng vững nổi nữa. Cao Lạc Thần nhắm mắt lại. Ánh nến leo lét in cái bóng gầy gò lẻ loi trong bộ đạo phục của nàng ở trên tường, càng làm tăng thêm vẻ cô độc lạnh lẽo của nàng. *** Thần Châu chìm trong khói lửa chiến tranh, gót sắt của dị tộc lần lượt giẫm nát mảnh đất cũ tươi đẹp phì nhiêu của Lưỡng Kinh. Người phương Nam dưới sự háo hức mong chờ của phụ lão ở phương Bắc mà đã lần lượt Bắc phạt, nhưng mà kết cục hoặc là bất lực quay về hoặc là nửa đường bị gãy cánh, sắp thành thì lại bại. Khi mà mộng tưởng thu phục non sông cố quốc hoàn toàn tan biến, tất cả những gì người phương Nam có thể làm là dựa vào lạch trời Trường Giang mà sống an phận ở Giang Tả, trong một tia cản giác ưu việt cuối cùng của bản thân về Hoa Hạ chính thống mà mộng ngắm Lưỡng Kinh, mượn mũ áo lễ chế kia để hồi tưởng về những tàn dư của vinh quang còn sót lại trong quá khứ. Nhưng mà hôm nay điều này đã không thể thực hiện được nữa. Lạch trời đã từng cho rằng phòng thủ kiên cố cũng không thể nào ngăn cản được bước chân xâm nhập phương Nam của người Yết. Mà Vinh Khang kia đã từng là Phiên trấn địa phương của Ba Đông, mấy năm trước sau khi vợ mất, vì ngưỡng mộ danh tiếng Lạc Thần Cao thị, ỷ vào binh hùng tướng mạnh, có triều đình chống lưng mà đã cầu hôn với nàng. Với dòng dõi và địa vị cao quý như Cao thị tại làm sao lại liên hôn với võ tướng như Vinh Khang? Huống chi Cao Lạc Thần từ mười năm trước đã bắt đầu tiến vào đạo môn, lập lời thề cả đời này sẽ không bao giờ tái hôn nữa. Vị đường tỷ của nàng là Cao Thái hậu bởi sự kiện mười năm trước biết mình thiếu nợ nàng nên cũng không dám ép buộc nàng. Vinh Khang cầu hôn không thành tự thấy mất hết mặt mũi, từ đó nuôi mối hận ở trong lòng, năm sau khởi binh làm loạn, từ sau khi bị bình định mà trốn đến phương Bắc nương nhờ người Yết và đã được trọng dụng. Lần này người Yết xâm nhập phía nam với quy mô lớn, Vinh Khang đi tiên phong, dẫn dắt binh Yết xuôi nam phá thành, diễu võ dương oai, không chuyện ác nào không làm. *** – Ta không đi. Các ngươi đi đi. Cao Lạc Thần từ từ mở mắt ra, nhắc lại câu nói. Biểu cảm của nàng rất bình tĩnh. – Phu nhân, xin hãy bảo trọng… Nhóm đạo cô đồng loạt quỳ xuống dập đầu với nàng sau đó đứng dậy dìu đỡ nhau vừa khóc thút thít vừa rời đi. Tử Vân Quan to lớn như vậy chẳng mấy chốc chỉ còn lại có một mình Cao Lạc Thần. Cao Lạc Thần đi ra khỏi đạo quan bằng cửa sau, một mình đi đến bờ sông, đứng trên một mỏm đá cao nhìn mặt sông cuồn cuộn phân chia Cửu Châu thành hai vùng nam bắc ở trước mặt. Vầng trăng màu bạc treo trên không trung, gió nơi sông thổi phần phật làm vạt áo nàng tung bay loạn xạ, như cuốn theo gió mà đi. Đêm xuân muộn, trên mặt sông, thủy triều chập chờn nơi xa, giống như một sợi tơ bạc kéo vầng trăng kia đến. Ánh trăng bàng bạc cùng với thủy triều sông xuân bên ngoài Đài Thành này nàng cực kỳ quen thuộc. Vô số những đêm khuya tỉnh giấc sau những cơn ác mộng, khi nàng không tài nào chợp mắt được nữa, thứ duy nhất đồng hành cùng nàng là tiếng sóng vỗ mỗi đêm, đêm này qua đêm khác, năm này qua năm khác, tháng này qua tháng khác. Nhưng mà trong đêm nay, âm thanh của thủy triều sông lại giống như là âm thanh của cơn địa chấn nhỏ đều đặn như tiếng trống do Yết kỵ xuôi nam phát ra. Cao Lạc Thần thảng như nghe được tiếng khóc tiếng la hát hoảng sợ của nhóm đạo cô không kịp trốn thoát cùng với tiếng cười điên cuồng và tiếng gầm rú hoang dã của Yết binh ở nơi xa. Mọi thứ đều kết thúc rồi. Vinh quang của Nam Triều, vinh quang của gia tộc, cùng với tất cả những gì có quan hệ với nàng đều sẽ kết thúc ở trong đêm nay. Yết binh phía sau càng ngày càng gần, thanh âm theo gió truyền đến cực kỳ rõ ràng. Cao Lạc Thần không hề quay đầu lại. Nước sông cuốn theo làn váy dần dần nổi lên của nàng, giống như một đóa hoa xòe ra, thân hình mảnh khảnh như ngọn trúc của nàng bị sóng xô đẩy, đung đưa trong gió ở bên bờ sông. Nàng ngước mắt lên, nhìn chằm chằm thủy triều đang ập về phía mình, từng bước một đi về phía trước, lê bước về phía lòng sông. *** Từ lúc Cao Lạc Thần bắt đầu có ký ức, phụ thân thường xuyên mang nàng đi đến thành Thạch Đầu bên sông. Giữa những ngọn đồi xanh hùng vĩ là một bức tường thành cao chót vót, thành Thạch Đầu nằm ở phía tây hoàng thành, bên bờ Trường Giang, nơi này hằng năm được trọng binh đóng giữ để bảo vệ xung quanh đô thành. Phụ thân luôn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng nhìn phương bắc xa xôi chỉ cách một con sông, nhìn rất lâu rất chăm chú. Bắc phạt thu phục đất đai đã mất, khôi phục cố quốc nhà Hán là tâm nguyện lớn nhất cả đời này của phụ thân. Nghe nói vào trước đêm mà mẫu thân sinh nàng, phụ thân từng mơ một giấc mơ được quay về Đông Đô Lạc Dương. Trong mộng lấy mộng làm thực, dạo chơi hai bên bờ Lạc Hà, vui vẻ cất cao giọng hát, tỉnh dậy trong trạng thái ngây ngất mừng như điên để rồi sau đó lại phiền muộn gấp đôi. Lạc Thần từng phỏng đoán, có lẽ nào vì thế mà phụ thân đã đặt cái tên này cho nàng, trong đó, hẳn là có hoài niệm về quá khứ, hoài niệm về hiện tại và những mong ước sâu xa về tương lai. Chỉ là phụ thân chắc có lẽ chưa bao giờ nghĩ đến giây phút cuối cùng của cuộc đời này của nàng lại trôi theo dòng nước như thế này. Giống như cái tên của nó, vận mệnh định sẵn, điều này chưa chắc đã không phải là một loại sấm mệnh. Thủy triều lúc nửa đêm giống như một con rồng lớn ở dưới ánh trăng phát ra những tiếng gầm giận giữ kinh hồn táng đảm. Tiếng rít gào của nó càng lúc càng ép đến gần nàng, càng ép càng gần, như là sắp nuốt chửng lấy nàng. Nàng lại không hề sợ hãi chút nào. Trong cuộc đời này, có quá nhiều người nàng yêu thương đã ra đi sớm hơn nàng. Năm Hưng Thịnh thứ mười lăm, mười sáu tuổi, lần đầu tiên nàng đã nếm được tư vị của tử biệt. Một năm đó, người em họ Cao Hoàn cũng mười lăm tuổi giống như người chị họ là nàng đã bất hạnh gặp nạn ở trong cuộc chiến bình định phản loạn tông thất Lâm Xuyên Vương. Tiếp theo, năm Thái Khang thứ hai, năm ấy nàng mười tám tuổi, nàng đã mất đi vị trượng phu mới cưới Lục Giản Chi. Năm Thái Khang thứ ba, vị tân quả phụ là nàng đang đắm chìm trong đau khổ vì mất đi người thân yêu thì trời cao lại vô tình cướp đoạt đi phụ thân cùng mẫu thân nàng. Một năm đó, loạn Tam Ngô khắp nơi, loạn binh vây thành, mẫu thân bị nhốt, phụ thân vì cứu mẫu thân mà cả hai cùng đồng thời lâm nạn. Và hôm nay, hơn mười năm sau, cách đây không lâu, từ huynh, thúc phụ của nàng – người cuối cùng chống đỡ giang sơn Đại Ngu cùng môn hộ Cao thị cũng đã lần lượt chết trong trận chiến ở thành Tương Dương Giang Bắc, nơi đang đối mặt trực diện với quân Yết nam hạ. Trước mắt Cao Lạc Thần có rất nhiều hình ảnh vụt lướt qua. Và cuối cùng, trong đầu nàng đột nhiên lại chiếu ra một gương mặt khác. Đó là một gương mặt của một người đàn ông trẻ tuổi, khuôn mặt oai hùng của đối phương nhuộm đầy máu tươi. Máu rất tươi mới, hơn nữa còn không ngừng chảy ra từ hốc mắt. Từng giọt từng giọt, bắt tung tóe lên trên trán nàng, bắn tung tóe lên khuôn mặt xinh đẹp như hoa của nàng. Ngay lúc đó, nàng bị đối phương đè dưới đất. Hai người mặt đối mặt, khoảng cách gần gũi tới mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Đôi mắt của đối phương như đang nhỏ máu, nhìn chằm chằm nàng, trong mắt tràn ngập phẫn nộ cùng thù hận sâu đậm. Anh giống như một con mãnh thú bị trọng thương bùng phát cơn hận cơn phẫn nộ trước khi chết, ngay sau đó muốn xé nát nàng, nuốt sống nàng. Nhưng mà cuối cùng, nàng vẫn còn sống, sống đến hôm nay. Mà anh, đến cuối cùng lại chết ở trên người nàng như thế. Trong một thời gian dài, Cao Lạc Thần đã muốn xóa khuôn mặt của người đàn ông với đôi mắt chảy máu khỏi ký ức của mình. Tốt nhất là quên nó đi, dọn dẹp nó đi. Thế nhưng mà trong mười năm qua, trong vô số đêm khuya bị ác mộng đánh thức, khi trằn trọc theo tiếng thủy triều yếu ớt phía xa xa mà không thể ngủ được, Cao Lạc Thần đều không khống chế được bản thân mà nghĩ đến cảnh tượng của năm đó. Đêm động phòng tràn ngập âm mưu và máu. Rất nhiều năm sau, cho đến tận ngày hôm nay nàng vẫn không thể hiểu được. Vào thời khắc cuối cùng trước khi chết, sở dĩ hắn không bẻ gãy cổ nàng, rốt cuộc là xuất phát từ bất lực hay là buông tha nàng? Nàng cũng đã nhiều lần tự hỏi mình, nếu thời gian có quay trở lại, mọi thứ có thể quay ngược trở lại, liệu nàng có chấp nhận sự sắp đặt như vậy không? Nàng thậm chí còn nghĩ, nếu mười năm trước, người đàn ông tên Lý Mục kia chưa chết và còn sống đến ngày hôm nay, vậy thì Giang Tả lúc này sẽ có cục diện như nào? Đám người Yết phương Bắc kia liệu có còn cơ hội công phá Kiến Khang, bắt đi Thái hậu cùng với Hoàng đế Đại Ngu hay không? – Bắt được cô ta sẽ có thưởng lớn… Âm thanh chói tai cùng với tiếng bước chân dầm dập từ phía sau truyền đến. Yết binh đã đuổi tới bờ sông, tiếng người hò hét, có người lội nước đuổi theo nàng. Thủy triều chồm lên ập vào đầu nàng, nàng nhắm mắt lại, buông người đón lấy nó. Toàn bộ cơ thể nàng, từ đầu đến chân, ngay lập tức bị thủy triều nuốt chửng không thấy bóng dáng. Thủy triều không còn cơn bạo nộ như lúc trước nữa, nó cuốn ra tầng tầng lớp bọt màu trắng xóa, hoàn toàn bao vây lấy nàng. Nàng trôi nổi bồng bềnh bên trong đó, thong thả trôi giạt, như thể được sự chăm sóc dịu dàng nhất từ trong lòng mẹ. Trong mũi nàng, thứ cuối cùng ngửi được là mùi tanh nhạt đặc trưng của thủy triều sông xuân. Mùi này khiến cho nàng lại nhớ đến hơi thở cuối cùng của người đàn ông trẻ tuổi đã chết trên người nàng năm đó. Đó là hơi thở của máu. Ký ức, và cũng là một lần cuối cùng đưa nàng trở về cuối mùa xuân ở Giang Nam vào mười năm trước. Năm đó, nàng 25 tuổi, đang ở độ tuổi tươi đẹp trổ mã nhất, nhưng nàng đã góa chồng được bảy năm rồi. Cao thị là môn phiệt hàng đầu, sĩ tộc hàng đầu ở Giang Tả. Phụ thân Cao Kiệu của Cao Lạc Thần cả đời được xưng tụng là thanh tiết nho nhã, nhiều đời triều đình đảm nhiệm Tướng quân lĩnh quân, Trấn Quốc tướng quân, Thượng thư lệnh, Luy quan ti công, Phong Huyền công, danh khắp thiên hạ. Mẫu thân Tiêu Vĩnh Gia, trưởng tỷ của Hưng Bình Đế, tên hiệu Thanh Hà trưởng công chúa. Ngoài gia thế, Cao Lạc Thần người cũng như tên tài mạo danh chấn Kiến Khang, trong bảy năm nay, người tới cầu hôn nối liền không dứt, gần như toàn bộ đều là con cháu tuấn kiệt sĩ tộc tương xứng với Cao thị. Nhưng Cao Lạc Thần lòng yên tĩnh như nước, thường xuyên ở trong nhà. Mãi cho đến có một ngày, nàng bị triệu gọi vào hoàng cung. Cuộc sống bình yên đó đã bị phá vỡ như vậy.   Mời các bạn mượn đọc sách Xuân Giang Hoa Nguyệt của tác giả Bồng Lai Khách.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Danh Môn Nhất Phẩm Quý Nữ
Thể loại: xuyên không, gia đấu Edit + Design: Ndmot99 ???????????? Beta: Yuri318 Bỗng chốc môt ngày nàng lại được xuyên không về cổ đại vào thân xác của Diệp Dung Hoa là môt thiên kim tiểu thư của Diệp gia tộc. Đáng tiếc là phụ thân mất sớm, không chỉ vậy mà mẫu thân tái giá, bản thân trở thành đứa trẻ mồ côi. Trên không có huynh đệ giúp đỡ, dưới chỉ có thứ muội ác độc. Nãi nãi ngoài mặt yêu thương, nhưng thực chất là kẻ máu lạnh vô tình, vì lợi ích gia tộc mà sẵn sàng vứt bỏ người thân. Bá phụ tàn nhẫn, vì nhi tử của mình mà lợi dụng đứa cháu gái này. Đường tỷ ngang ngược kiêu ngạo, chỉ mong nàng nhanh nhanh đi chầu Diêm Vương. Thứ muội liên tục hãm hại vì muốn cướp đoạt phu quân, thay nàng hưởng thụ vinh hoa phú quý. Đáng hận nhất là mẫu thân ruột thịt, nhiều năm bỏ mặc nay lại vì kế nữ bảo bối mà đá nàng một cước. Lúm đồng tiền trên mặt như đoá hoa xinh đẹp, nhưng trong lòng lại thầm cười lạnh... Ta không hại người, nhưng nếu các ngươi đã tự mình tới cửa, vậy đừng trách ta vô tình... Những kẻ nợ ta, từng người từng người đều phải trả giá. Lấy chồng sao? Bổn cô nương phải có tiền tài, trái có ruộng đất, cần gì cùng ngươi tranh tới sứt đầu mẻ trán? Ông trời cho nàng cơ hội, hiện tại nàng có thể ủy khuất bất cứ ai, nhưng tuyệt đối không phải chính mình... *** Mây đen dày đặc cuối chân trời, mưa rơi liên tục làm xoa dịu không khí nóng bức của ngày hè, mang tới cảm giác thoải mái dễ chịu cho con người. Mấy ngày trước, hoa cỏ trong chủ viện Diệp gia còn bị phơi nắng tới mệt mỏi, hiện tại mọi thứ như được bơm thêm sức sống, xuân ý dạt dào. Mấy tiểu nha đầu ngồi ở góc hành lang vui vẻ trò chuyện. Cánh cửa mở ra, Trần ma ma mặc áo màu xanh đội ô đi vào. Vạt áo ướt một mảng bà ấy cũng không quan tâm, chỉ vội vội vàng vàng. Đám nha đầu thấy vậy liền đứng lên, cung kính hành lễ: "Trần ma ma." Trần ma ma làm như không nghe thấy, chỉ mím môi đi vào. Mấy nha đầu thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm. Tới cửa, nha đầu canh giữ bên ngoài liền vén rèm. Một đại nha đầu xinh đẹp từ bên trong đi ra, thấp giọng nói: "Trần ma ma đã về." Nàng vừa nói vừa đưa bà khăn tay. Trần ma ma đưa ô cho nha đầu bên cạnh, sau đó nhận lấy khăn tay lau nước mưa trên người, hỏi: "Hương Vân, phu nhân đâu?" Hương Vân thành thật đáp: "Phu nhân đang ở trong chờ ma ma." Trần ma ma gật đầu, lau người thêm mấy cái rồi đưa khăn cho Hương Vân, nhanh chóng đi vào. Gian phòng bên trong, Diệp phu nhân Kỷ thị mặc áo gấm màu hồng thêu hoa, váy màu xanh cẩm, búi tóc đeo cây trâm vàng phượng ngậm trân châu chống cằm ngồi tựa vào bàn, hai mắt nhắm chặt. Một tiểu nha đầu quỳ bên cạnh, cầm chùy mỹ nhân nhẹ nhàng đấm bóp cho bà. Lư hương kỳ lân dịu dàng toả hương, mưa bên ngoài vẫn rơi tí tách, không khí trong phòng yên tĩnh một cách lạ thường. "Phu nhân." Trần ma ma đi tới, quỳ gối hành lễ. Hương Lăng mang theo tiểu nha đầu kia lặng lẽ lui ra. Trần ma ma đứng lên, đi tới rót trà đưa cho Kỷ thị. Kỷ thị uống một ngụm, ngón tay mơn trớn theo miệng ly, qua một hồi lâu mới lên tiếng hỏi: "Chuyện như thế nào rồi?" Không đợi Trần ma ma trả lời, nét mặt của bà liền trở nên nghiêm túc, "Nhất định không được xảy ra sai sót." Trần ma ma cúi đầu trả lời: "Phu nhân yên tâm, mọi thứ đã chuẩn bị xong, nô tỳ sợ phu nhân lo lắng nên mới trở về bẩm báo một tiếng." "Chuyện ngươi làm, ta rất an tâm." Sắc mặt Kỷ thị vô cùng lạnh lùng, ánh mắt mang theo sát ý. Bà đặt ly trà xuống bàn, quay đầu ngắm mưa bên ngoài: "Ngay cả ông trời cũng muốn giúp ta, chờ mọi việc xong xuôi, xử lý luôn mấy người kia đi." "Việc này phu nhân cứ yên tâm." Trần ma ma gật đầu, "Người bên Hải Đường uyển có phải..." Kỷ thị trầm ngâm một lát mới trả lời: "Trước mắt cứ nhốt lại, sau đó xem ý của lão phu nhân thế nào, dù sao cũng không thể vì đám nô tài đó mà hủy thanh danh của ta ở Diệp gia này." "Vâng, nô tỳ biết rồi." Trần ma ma nhẹ giọng đáp. Kỷ thị đưa mắt nhìn đồng hồ cát trong phòng: "Cơn mưa này tới thật đúng lúc, ngươi lui xuống trước đi." "Dạ, nô tỳ xin cáo lui." Trần ma ma đáp lời một tiếng, sau đó xoay người ra ngoài. Hương Vân và Hương Lăng cùng đi vào hầu hạ. Kỷ thị cụp mắt xuống, trên người tỏ ra cổ khí lạnh lẽo. Hương Vân Hương Lăng cúi đầu, ngay cả hít thở cũng cố gắng nhẹ nhàng. Ra khỏi phòng, Trần ma ma căng ô đi về hướng Tây. Qua hành lang gấp khúc tới hoa viên, bà một đường đi thẳng tới Hải Đường uyển. Còn chưa bước vào, bên trong đã truyền tới tiếng khóc lóc: "Tiểu thư, tiểu thư..." Trần ma ma gác ô dưới mái hiên, đẩy cửa đi vào, nhíu mày nhìn Thạch ma ma đang rưng rưng nước mắt: "Sao vậy? Ngũ tiểu thư chẳng qua chỉ mới hôn mê mấy ngày, người không phải còn tốt lắm sao? Các ngươi khóc cái gì, nếu truyền ra ngoài, lão phu nhân sẽ lột da các ngươi!" Nhìn chén thuốc đặt trên bàn ngay mép giường, bà ta tiếp tục: "Mau đút thuốc cho Ngũ tiểu thư, uống hết chén thuốc này, Ngũ tiểu thư sẽ nhanh chóng khỏe lại." Thạch ma ma vội lau nước mắt, duỗi tay kiểm tra: "May mà còn ấm." Thạch ma ma đứng dậy ngồi xuống đầu giường, ôm thiếu nữ đang hôn mê vào lồng ngực, sau đó kêu Lê Hoa đưa thuốc cho mình. Bà cẩn thận cầm thìa, vừa đút thuốc cho thiếu nữ vừa nhẹ nhàng nói: "Tiểu thư, uống thuốc thôi." Sắc mặt thiếu nữ tái nhợt, một chút phản ứng cũng không có. Thạch ma ma đưa thuốc tới miệng nàng, nước thuốc cứ thế chảy xuống, Lê Hoa ở cạnh vội vàng lau khô. Thạch ma ma gấp tới độ không biết phải làm thế nào. "Thuốc này phải uống hết mới được." Trần ma ma lên tiếng, "Lê Hoa, ngươi đi lấy cây đũa tới đây." Lê Hoa gật đầu, nhanh chóng đi tìm cây đũa mang về. Ba người toát hết mồ hôi mới đút xong chén thuốc cho nữ tử trên giường. Thạch ma ma và Lê Hoa cơ hồ vui mừng tới muốn khóc, bà cẩn thận đặt nàng nằm xuống giường, chỉnh lại góc chăn. Sau đó Thạch ma ma đứng dậy, đưa tay lau mồ hôi trên trán. Diệp Dung Hoa hôn mê nằm trên giường tựa hồ bất an, đầu đột nhiên lắc lư, hai tay thống khổ nắm lấy vạt áo trước ngực. Thạch ma ma hoảng sợ, vội giữ nàng lại: "Tiểu thư, tiểu thư, người sao vậy?" "Tiểu thư." Lê Hoa cũng vội nhào tới. Diệp Dung Hoa nằm trên giường tựa như càng thêm thống khổ, giãy giụa mỗi lúc một mạnh, cả người theo đó run lên, qua một lúc lâu mới dừng lại. "Tiểu thư, tiểu thư..." Thạch ma ma hoảng sợ gọi, một tay cẩn thận kiểm tra hơi thở của nàng, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, không... Không còn thở nữa. Lê Hoa cũng duỗi tay kiểm tra, sợ hãi mà khóc rống lên. Thạch ma ma vội lau nước mắt, xoay người cầu xin Trần ma ma: "Trần ma ma, người tốt nhất định sẽ gặp may mắn, ngươi đi tìm phu nhân, cầu xin phu nhân mời thái y tới xem bệnh cho tiểu thư được không?" Trần ma ma liếc nhìn sắc mặt trắng bệch của Ngũ tiểu thư Diệp Dung Hoa, nhíu mày hỏi: "Ngũ tiểu thư sao vậy?" Lê Hoa vừa khóc vừa ôm chặt chân của Trần ma ma: "Ma ma, cầu xin người hãy cứu lấy tiểu thư." Trần ma ma chán ghét nhìn hai người, bà vươn tay kiểm tra hơi thở của thiếu nữ đang nằm trên giường, lập tức cả kinh mà lui một bước: "Tắt thở rồi!" "Không, tiểu thư còn thở." Thạch ma ma lắc đầu, vừa rống vừa khóc. "Trần ma ma, cầu xin ma ma hãy cứu lấy tiểu thư." Lê Hoa cũng ai oán khóc. "Đám nô tài vô dụng các ngươi, dám chăm sóc chủ tử tới mất mạng." Trần ma ma quay đầu, quát, "Người đâu, đem đám người này nhốt vào phòng củi cho ta." Mấy bà tử dáng người thô kệch xông vào, chỉ trong chốc lát đã kéo toàn bộ người của Hải Đường uyển đi xuống. Tiếng mưa tí tách bầu bạn cùng tiếng khóc bi ai, xót xa vô cùng. Tiếng khóc xa dần, nơi này chỉ còn lại tiếng mưa rơi. Mời các bạn đón đọc Danh Môn Nhất Phẩm Quý Nữ của tác giả Tây Trì Mi.
Cả Đời Chỉ Yêu Em
Thể Loại: Ngôn Tình, đô Thị, Sủng, ngọt,ngược. ###  Tác giả không giới thiệu văn án của câu chuyện, nhưng nữ chính yêu người con gái khác nhưng lại hy sinh hạnh phúc của cuộc đời mình để lấy nam chính chỉ mong người phụ nữ mà cô yêu có thể hạnh phúc là cô vui. Trích đoạn: Anh hỏi cô: "Nếu trong lòng yêu Hứa Khai như vậy, tại sao còn trèo lên giường của tôi!" Cô nói: "Bởi vì không thể trơ mắt nhìn người phụ nữ của anh ấy đính hôn với anh." Phó Kiến Văn thâm trầm hút thuốc lá, cách làn khói bạc, híp con mắt lại.. *** Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể ép buộc tôi làm như thế... Nhưng mà tôi yêu Hứa Khai, nếu như có một ngày anh ấy trở về, biết sự thật, tôi nhất định sẽ trở thành tảng đá ngáng chân hai người, Hạ Hàm Yên... cô dám đánh cược với tôi không!" Hạ Hàm Yên lúng túng không dám trả lời, đáy mắt cô ta bắt đầu đỏ lên, long lanh như muốn trào nước mắt ra nhất là ở dưới mưa như thế này càng làm cho người ta cảm thấy muốn được bảo vệ che chở cho cô ta. Tố Tâm đứng đó, nhìn chằm chằm Hạ Hàm Yên,Chờ cô ta trả lời. Mãi một lúc lâu sau không thấy Hạ Hàm Yên nói gì, Tố Tâm mới xoay người rời đi, khi cô vừa xoay người, nhìn sang bên kia đường thấy...một người đàn ông đứng bên cạnh chiếc Bentley tao nhã làm cô nhất thời sửng sốt. Người đàn ông kia vô cùng cao lớn, ngũ quan tinh xảo, trên người anh ta toát ra khí chất cao lãnh cấm dục. Một người đàn ông có cả khí chất và gương mặt thu hút như thế, bất luận ở nơi nào cũng đều phát ra hào quang vô cùng chói mắt, nhưng lại làm người ta không thể không liếc nhìn anh ta lấy một cái... Người đó đúng là Phó Kiến Văn! Không biết vì sao, lúc này nhìn thấy Phó Kiến Văn, Tố Tâm lại có cảm giác hổ thẹn, một loại cảm giác rất bất an. Rõ ràng không xác định có nên giúp Hạ Hàm Yên không, rõ ràng còn chưa làm cái gì,chỉ nhìn thấy Phó Kiến Văn đã khiến cô vô cùng hoảng loạn, chột dạ. Một cơn gió xen lẫn nước mưa kéo tới, như thể thổi xuyên qua người Tố Tâm làm cô lạnh buốt cả người... Tố Tâm một tay nắm chặt lòng bàn tay của mình,một tay gắt gao nắm chặt cán ô, không muốn tiếp tục nhìn về phía người đàn ông kia nữa, muốn dời đi nhưng thân thể lại giống như tượng đá cứng ngắc không cách nào nhúc nhích. Đi theo Phó Kiến Văn ra ngoài còn có một người đàn ông trung niên... Thấy Phó Kiến Văn muốn hút thuốc, người đàn ông trung niên kia nịnh nọt châm thuốc cho Phó Kiến Văn. Mưa phùn dính ướt tây trang và tóc của Phó KIến Văn, một tay anh ta đút vào túi quần trông có chút bễ nghễ hờ hững tư thái, trên nét mặt tự mang theo một loại khí chất cao cao tại thượng kiêu căng tự phụ... Cùng đi với Phó Kiến Văn còn có bạn tốt của anh ta là Lục Tân Nam, từ phía trên Hương Cư vừa ra tới, liền nhìn thấy Tố Tâm đứng bên đường, hắn hơi kinh ngạc, mắt phượng híp lại, hướng về Phó Kiến Văn đi tới. "Uông tổng,ngài đi mua hộ tôi một bao thuốc lá được không?!" Lục Tân Nam giọng nói nhẹ nhàng,người đàn ông trung niên bên cạnh Phó Kiến Văn gật đầu liên tục, rất sảng khoái: "Không thành vấn đề, Lục tổng!" "Cảm ơn!" Lục Tân Nam nói cám ơn không có một thành ý. Nhìn người đàn ông mập mạp Uông tổng kia chạy ì ạch rời đi, Phó Kiến Văn dập điếu thuốc lá trong tay. Lục Tân Nam lấy ra một hộp thuốc lá,đưa một điếu cho Phó Kiến Văn, nhếch môi cười: "Lão Phó,người trong lòng của cậu đang ở bên kia đường kìa." Phó Kiến Văn dừng châm điếu thuốc, ngước mắt nhìn về phía Lục Tân Nam vô cùng thâm trầm. Lục Tân Nam ngậm vào điếu thuốc lá, hai tay bỏ túi, cằm hướng về Phía Hạ Hàm Yên đang đứng: "Không chọc cậu nữa, kia chẳng phải vị hôn thê Hạ Hàm Yên của cậu sao..." Điếu thuốc lá nhen nhóm, sương trắng từ giữa kẽ môi bốc lên, Phó Kiến Văn cất cái bật lửa, mắt nhìn về phía đối diện. Mịt mờ mưa bụi rõ ràng đã làm mờ đi khuôn mặt từ phía đường bên kia của Phó Kiến Văn, nhưng Tố Tâm vẫn cảm giác được một luồng khí tức mạnh mẽ áp bách cô, khiến cho cô càng thêm hoảng loạn.   Mời các bạn đón đọc Cả Đời Chỉ Yêu Em của tác giả Mạc Vân Trà Sữa.
Bí Mật Thanh Xuân
“Tôi thường nghĩ về tuổi thanh xuân của chúng tôi. Đó quả thật là một món đồ chơi có hình thù kỳ quái, thân mình ngắn ngủn kéo theo cái đuôi thật dài, trải rộng như đôi cánh, mãi chẳng chịu rời đi. Một chiếc đèn vẫn sáng, nhưng một ca khúc đã được hát xong. Một vở kịch còn chưa kết thúc, một tình yêu đã đi đến cuối con đường. Chúng tôi cúi chào cảm ơn. Và tấm màn mới chuẩn bị được kéo ra. Có lẽ đời người chính là như vậy, kết thúc, bắt đầu, lại bắt đầu, rồi lại kết thúc... Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng phải gánh lấy khổ đau và hạnh phúc của mình, tiến lên phía trước, không quay đầu lại.” Cô nữ sinh Tiểu Nhĩ Đóa từng gây cảm động lòng người một lần nữa “tái xuất giang hồ” trong tác phẩm văn học mang tên “Bí Mật Thanh Xuân”, thế nhưng nào ngờ đây lại là câu chuyện còn phức tạp hơn cả “Tai Trái”. Cuộc sống của một người chưa từng yêu thầm thì sẽ không thể nào trở nên hoàn chỉnh được, vì vậy mà chủ đề xuyên suốt trong “Bí Mật Thanh Xuân” là những câu chuyện về thầm yêu, có phải là sẽ rất hấp dẫn hay không? Đan xen giữa tình cảm, âm mưu, lợi dụng và những hiểu lầm không đáng có, Tiểu Nhĩ Đóa và Trương Dạng sẽ cùng nhau đối mặt như thế nào? Hãy cùng đợi chờ những bí mật dần dần hé lộ qua từng trang sách “Bí Mật Thanh Xuân” – nơi lưu giữ toàn vẹn những kí ức trưởng thành cùng những mối tình câm, những mối tình thầm của mỗi người chúng ta, bạn nhé.  *** “BÍ MẬT THANH XUÂN” – khúc ca hoàn hảo cho những tháng năm 17 tuổi yêu thầm… 1. Thích một ca khúc thì lặng lẽ nghe, thích một người thì đứng từ xa ngắm nhìn. 2. Vào những năm tháng thanh xuân ngây ngốc ấy, mình đã nhận ra một chuyện. Thích một người không thích mình, thực sự là một chuyện khá mệt mỏi. 3. Không ai mãi mãi 17 tuổi, nhưng mãi mãi có người 17 tuổi. Nguyện vọng lớn nhất vào năm 17 tuổi của mình chính là có đủ dũng cảm để lặng lẽ thích cậu. 4. Thứ gì là của cậu, người khác có làm thế nào cũng không lấy đi được. Thứ gì không là của cậu, cậu muốn cướp cũng không cướp được. 5. Trên đời này có hai việc khó làm nhất, một là tha thứ, hai là buông tay. 6. Tôi luôn có đủ tự tin, rằng cậu ấy nhất định sẽ là siêu nhân xuất hiện trong những giây cuối lúc tôi gặp nguy nhất. Chỉ là tôi không ngờ, cậu ấy cũng có thể trở thành siêu nhân của người khác bất kỳ lúc nào. 7. “Thật ra, cuộc đời của mỗi người, sẽ không phải chỉ yêu mỗi một người thôi, đúng không?” 8. “Nếu như có một người, không biết là vì sao mà luôn nhớ đến cô ấy, có thứ gì ngon là muốn dẫn cô ấy đi ăn đầu tiên, có phim gì hay là muốn xem cùng với cô ấy đầu tiên, đó là vì lý do gì?” “Em thích cô ấy rồi.” “Sao có thể thế được! Em với cô ấy lớn lên cùng nhau, xem nhau như người nhà vậy…” “Em chắc chắn đã thích cô ấy từ lâu rồi, chỉ là em không biết, không phát hiện ra thôi.” 9. “Đoàn Bách Văn, tôi thực sự thích cậu. Đây là bí mật duy nhất và cuối cùng của tôi.” “BÍ MẬT THANH XUÂN” – Nhiêu Tuyết Mạn Cho những tiếc nuối tuổi thanh xuân chưa kịp nói lên lời. *** Tác giả: Nhiêu Tuyết Mạn Cây bút 7x nổi tiếng trong dòng văn học thanh xuân với văn phong tinh tế, cốt truyện cảm động, bút pháp đa dạng linh hoạt. Các tác phẩm tiêu biểu: “Tai trái”, “Đồng hồ cát”, “Bí mật thanh xuân”. Trưởng thành và chín chắn giống như quả táo trên cây, chưa đến đúng thời điểm thì sẽ không rơi xuống. *** Mười bảy tuổi, tôi gặp cô ấy. Ngày khai giảng, khi cô ấy bước vào phòng học, tôi đã nghĩ cô ấy là bạn học cùng lớp, cầm giáo trình giúp giáo viên để nịnh bợ. Mãi đến khi cô ấy tự giới thiệu xong, cầm thước đứng trên bục giảng và đọc Thẩm viên xuân – Tuyết[1], tôi vẫn chưa tỉnh mộng. [1] Bài thơ của Mao Trạch Đông. (Mọi chú thích trong cuốn sách đều là của người dịch) Tại sao trên thế gian này lại có một giáo viên vừa trẻ trung xinh đẹp, vừa xuất sắc như thế được? Tôi như thấy “trúng số” khi được phân vào lớp của cô. Cô tên Lý Nhị. Ban đầu, mọi người đều gọi cô là cô Lý. Hơn một tháng sau, tôi mới biết biệt danh của cô là Tiểu Nhĩ Đóa. Tôi phải thừa nhận rằng, trái tim đáng thương của mình nhanh chóng bị cái biệt danh có một không hai kia làm cho sống dở chết dở. Một tối nọ, tôi viết vô số chữ “Tiểu Nhĩ Đóa” kín cả tờ giấy, sau đó viết thêm ba chữ nhỏ tí xíu ở góc: Đoàn Bách Văn. Trên mảnh giấy chứa chan tình cảm với chi chít những chữ “Tiểu Nhĩ Đóa”, ba chữ “Đoàn Bách Văn” nằm đó lén lút hệt như đôi mắt tí hon cất giấu ý đồ xấu xa. “Đoàn Bách Văn, em chưa nộp quỹ lớp phải không?” Nếu tôi nhớ không nhầm, đây là câu đầu tiên cô nói với tôi. “Em không có tiền.” Tôi trả lời. Cô đứng cạnh bàn học của tôi, thẳng tay lấy ra tờ năm mươi đồng mà tôi để trong hộp bút, hỏi: “Đây là gì?” Tôi giả ngây giả ngô: “Tiền to quá, em sợ cô không có tiền trả lại.” Cả lớp cười ồ lên. Cô trả lại tờ tiền cho tôi. Mùi hương đặc biệt tỏa ra từ những ngón tay của cô – mùi hoa nhài của ban mai tháng Sáu. Trong thoáng chốc tôi như bị điểm huyệt, toàn thân mềm nhũn. Mời các bạn đón đọc Bí Mật Thanh Xuân của tác giả Nhiêu Tuyết Mạn.
Làm Vợ Bác Sĩ
Trong tình yêu mỗi người có những cách biểu đạt khác nhau, có người dùng cách yêu chiều cũng có người dùng hành động trái người lại, cũng có người muốn chiếm được thân thể người yêu rồi từ từ kết hôn sau. Anh lại chọn cách chiếm hữu cô làm cô sợ cũng vì đứa bé mà cô chọn giả chết rời bỏ anh. Đỗ Hoàng Ngân:” Buông ra! Đừng...” Cao Dương Thành:” Buông em ra? Cho anh ăn no trước đã >.