Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Một truyện mới được thực hiện bởi Hám Thiên Tà Thần. Giới thiệu truyện: Một thư sinh nghèo bỗng trở nên không tầm thường, linh hồn của hắn dã thay đổi. Trong cơ thể này là Lý Dịch, một thanh niên thế kỉ 21. Trở về cổ đại, Lý Dịch còn có một thư viện trong đầu, từ nay không gì không biết. Vì vậy chí hướng của hắn cũng trở nên to lớn hơn. Cho dù không thể phong hầu bái tướng, ít ra cũng phải thử làm đại quan xem sao nha!? *** Review Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh: Siêu Phẩm Lịch Sử Quân Sự Đáng Đọc Của Vinh Tiểu Vinh Lý Dịch - một nhất phẩm đại quan lắm mưu nhiều kế, tinh thông đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, cuối cùng lại chỉ có tiền đồ muốn trở thành người đàn ông của tặc vương đại mỹ nữ. Chang Read more posts by this author. CHANG 19 TH02 2020 • 3 MIN READ Review Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh: Siêu Phẩm Lịch Sử Quân Sự Đáng Đọc Của Vinh Tiểu Vinh Bạn có yêu thích thể loại lịch sử, quân sự không? Bạn có yêu thích những câu chuyện hài hước, thậm chí là hài-người-lớn một chút nhưng lại không quá mức phản cảm không? Bạn có thích một nhân vật chính thông minh, láu lỉnh, hành xử linh hoạt mà không cứng nhắc, đặc biệt không đụng chút là chém chém giết giết? Nếu câu trả lời đều là "có", vậy thì Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh của Vinh Tiểu Vinh chính là tác phẩm dành cho bạn! TIÊU DAO TIỂU THƯ SINH Tác giả: Vinh Tiểu Vinh Thể loại: Lịch sử, xuyên không, trọng sinh Văn án: Một thanh niên ngành kỹ thuật thế kỷ 21 xuyên không về cổ đại trở thành một thư sinh nghèo. Trong đại não thế mà chứa một cái thư viện, các loại tri thức cái gì cần có đều có! Đời này không nói Phong Hầu Bái Tướng, làm sao cũng phải thử cảm giác làm đại quan a? Đón ánh mặt trời mới mọc, Lý Dịch phát ra ý nguyện. ..... "Đứng lại!" Phía trên một con ngựa cao to, một tuyệt sắc nữ tử tinh tế dò xét một phen, nhẹ vẫy tay: "Trói!" Đám sơn tặc hung ác sau lưng xông lên. . . ..... Đêm động phòng hoa chúc, nhìn thấy tuyệt sắc nữ tử đẩy cửa phòng tiến vào. . . ý nguyện của Lý Dịch phát sinh cải biến. Nhất phẩm quan nhân tính là gì? Phong Hầu Bái Tướng, không có ý nghĩa! Ta muốn trở thành nam nhân của sơn tặc Vương a! Nếu bạn từng ấn tượng với lối viết hài hước, dí dỏm nhưng vẫn sâu sắc và có phần hiểu rõ sở thích của cánh đàn ông trong hai tác phẩm nổi bật của Vinh Tiểu Vinh là Như Ý Tiểu Lang Quân và Học Tỷ Của Ta Biết Ma Pháp, vậy thì yên tâm là phong cách đặc trưng đó đã được lưu truyền từ tác phẩm đầu tay Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh này của cô. Và nếu bạn yêu thích hình tượng "Mr Biết Tuốt" nhưng lại thích 'dựa hơi' nữ tử của anh chàng Lâm Vãn Vinh trong siêu phẩm Cực Phẩm Gia Đinh, vậy thì chắc chắn bạn cũng sẽ phát cuồng với anh chàng Lý Dịch - một nhất phẩm đại quan lắm mưu nhiều kế, tinh thông đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, cuối cùng lại chỉ có tiền đồ muốn trở thành người đàn ông của tặc vương đại mỹ nữ. *** Lông mi run run mấy lần, hai mắt bỗng nhiên mở ra, Lý Dịch bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng.  Điều đầu tiên hắn làm sau khi thức dậy là cúi đầu nhìn xem thân thể của mình... Cánh tay vẫn còn, chân vẫn còn, những bộ phận cần có đều còn tốt, không có thiếu khuyết cái gì.  Kiểm tra từ trên xuống dưới một lần, thậm chí thằng em trong đũng quần cũng được ngắm vài lần, Lý Dịch mới dài thở phào một hơi.  Ai biết thư viện to như vậy mà hệ thống phòng cháy si đa quá, trời 38 độ quá oi bức, Lý Dịch chỉ muốn đi vào thư viện tận hưởng điều hoà không khí một chút, thuận tiện tìm một quyển sách nào đó hay hay mà đọc, không ngờ ngủ quên, chờ đến hắn cảm thấy xung quanh nóng bức mới tỉnh dậy, bên người đã không còn ai.  Nhưng nơi ánh mắt hắn có thể nhìn thấy đều là lửa, lửa lớn thậm chí đã lan tràn đến giá sách bên cạnh, nếu hắn không phải bị sức nóng đề tỉnh lại trong thời khắc nguy cấp, tin tức đầu đề sáng mai chắn chắn là "Thư viện XX ngoài ý muốn bị cháy, một nam thanh niên táng thân trong biển lửa...”  Lý Dịch kịp phản ứng, đương nhiên lập tức chạy trốn, bất quá ngay tại thời điểm hắn đứng lên chạy về hướng lối ra thì giá sách to bên cạnh ngã xuống, mắt tối sầm lại, sau đó Lý Dịch không có bất kỳ ý thức gì...  Dưới tình huống như vậy thế mà mình không chết, thân thể cũng không có bất kỳ vết thương nào, Lý Dịch thầm đánh giá nhân viên chữa cháy 10 điểm cho chất lượng.  Nói như vậy, nơi này hẳn là bệnh viện?  Không biết là bệnh viện nào, ván giường thế mà rất cứng, nằm phía trên cấn nhức cả lưng, trong không khí thế mà còn lan tràn mùi nấm mốc nhàn nhạt, không biết chăn niệm bao lâu rồi không được giặt... Lý Dịch quyết định sau khi xuất viện, sẽ đánh giá cho bệnh viện 1 sao, thật sự quá kém.  Nhìn xung quanh, hai tấm ván gỗ tạo thành một cái giường thô sơ, một cái bàn thấp cũ nát không ra dáng, trên bàn để mấy quyển sách rách rưới... ngay cả TV cũng không có, bệnh viện này xác thực cũ nát, a... chờ một chút? Góc bàn là vật gì, đèn dầu sao?  Bệnh viện này làm sao mà bần thế... Má ơi, nơi này là bệnh viện sao?!  Lý Dịch vừa mới tỉnh lại, phản ứng còn hơi chậm chạp, cho tới bây giờ mới ý thức tới, nơi này không giống như bệnh viện!  Mình dù sao cũng là bệnh nhân, thế mà bị đối xử như vậy, Lý Dịch giận dữ, nhảy xuống từ trên giường, ngay cả giày cũng không kịp mang đã đi chân trần ra ngoài.  Lý Dịch đứng bên dòng suối nhỏ thanh tịnh, biểu lộ trên mặt rất khó tin.  Nước suối rất trong, bóng dáng một người trẻ tuổi phản chiếu trong nước, như đang chơi đùa cùng với cá.  Người trẻ tuổi trong nước mày kiếm mắt sáng, phong thần ngọc lãng, da thịt trắng nõn, mặc một bộ nho bào màu xanh nhạt, búi tóc vén lên thật cao, quả thực là một thiếu niên cute, người đẹp trai như thế không biết sẽ để bao nhiêu cô gái hoài xuân đây.  Ngay cả Lý Dịch cũng không thể không thừa nhận gia hỏa này rất đẹp trai, Lý Dịch đứng ở chỗ này nhìn nửa giờ, cảm thấy mình có xu thế bị uốn cong.  Nhưng vấn đề là hắn không biết trai đẹp phía trước là ai!  Điều này còn không phải nghiêm trọng nhất.  Nghiêm trọng hơn là, gia hỏa này rõ ràng là bóng dáng của chính mình!  Lý Dịch vỗ vỗ mặt, người trẻ tuổi trong nước cũng vỗ vỗ mặt mình, Lý Dịch nhíu mày, người trẻ tuổi trong nước nhăn mày, Lý Dịch hiện vẻ khó tin, người trẻ tuổi trong nước cũng hiện ra vẻ khó tin giống như hắn...  - Ha ha, ta biết, đây là mộng, ta nhất định đang nằm mơ!  Lý Dịch cười ha ha, hung hăng quất một bàn tay vào trên mặt mình, cảm giác đau đớn nóng rất để hắn muốn khóc.  Một lão giả tóc hoa râm chắp tay sau lưng đi qua bên cạnh Lý Dịch dừng lại, mặt lão lộ vẻ chấn kinh nhìn hắn tự đánh mình, Lý Dịch cười ha ha, biểu hiện trên mặt có chút hoảng sợ.  - Tiểu tử Lý gia này…  - Chẳng lẽ đọc sách đến ngốc, nên bị điên luôn rồi?  Lý Dịch hiện tại không đếm xỉa tới lão đầu tử này, trên thực tế thì hắn vẫn còn đang trong trạng thái chấn kinh cực độ nên cũng không thấy được lão đầu, thử đánh mình mấy bạt tay cũng không thể tỉnh mộng, hai chân Lý Dịch rốt cục mềm nhũn ngồi phịch bên bờ sông.  Không lâu sau đó, Lý Dịch ngồi bên bờ sông, một tay nâng cằm, hai mắt vô thần, ngơ ngác nhìn mặt nước.  Giờ phút này, hắn rất giống một nhà triết học.  - Ta là ai?  - Ta từ đâu tới đây?  - Ta muốn đi đâu?  Từng vấn đề thâm ảo phức tạp bắt đầu hiện ra trong đầu hắn, trong lúc đó chợt suy nghĩ đến một vấn đề "Sinh tồn hay hủy diệt", Lý Dịch rốt cục tỉnh táo lại.  Đến từ Thế Kỷ 21, xem qua không ít những bộ phim cổ trang, hắn tỉnh táo lại suy nghĩ một hồi, trong nội tâm đã có suy đoán ngay cả mình cũng không tin được.  Bất quá, hắn cần phải chứng thực một chút.  Cúi đầu, lần nữa nhìn bóng trong nước một cái, thấy không phải gương mặt mà mình đã thấy suốt hai mươi năm qua, Lý Dịch thật có một loại cảm giác quái dị nói không nên lời.  - Phi, mặt trắng nhỏ!  Xem thường nhìn người trẻ tuổi trong nước một cái, sau đó hung hăng phun ra một ngụm nước miếng.  Lão giả sau lưng Lý Dịch thấy cảnh này, biểu hiện trên mặt càng thêm hoảng sợ.  Đời này sống mấy chục năm, lão giả còn lần đầu tiên gặp qua một người lúc cười ha ha, lúc tự đánh mình, mà còn tự nhổ nước miếng với cái bóng của mình trong nước nữa...  - Tiểu tử Lý gia này sẽ không phải điên thật chứ?  Lý Dịch đang định tìm người hỏi tình huống một chút, vừa quay đầu đã thấy một lão đầu tử râu tóc đều bạc trắng đứng trên đường nhỏ lưng sau hắn, lão đang dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn hắn.  Lý Dịch thấy thế trong lòng vui vẻ, cuối cùng cũng nhìn thấy người sống!  Trên mặt lộ ra một nụ cười tự cho là rất hòa thuận, chậm rãi đi đến bên người lão giả, hỏi.  - Đại gia, xin hỏi hiện tại là năm nào, nơi này là địa phương nào?  Lý Dịch vừa mở miệng, sắc mặt lão giả lần nữa biến đổi.  Xong xong, xem ra tiểu từ Lý gia đây thật bị điên rồi, ngay cả mình cũng không nhận ra, nói chuyện càng hồ ngôn loạn ngữ, lão giả hoàn toàn không biết hắn đang nói cái gì.  Lý Dịch thấy biểu hiện trên mặt lão giả còn tưởng rằng hắn không nghe mình nói, dù sao, những người già rất thường bị lãng tai, vừa muốn mở miệng, giống như nghĩ đến cái gì, sau khi suy nghĩ một chút, mới mở miệng hỏi lần nữa.  - Xin hỏi... Lão nhân gia, bây giờ là năm nào tháng nào, nơi đây lại là chỗ nào?  Lần này, lão giả rốt cục nghe hiểu lời Lý Dịch nói.  Thở dài một hơi não nề, biểu hiện trên mặt lão giả vô cùng tiếc hận.  Thật nghĩ không ra, tiểu tử thông minh, bộ dáng cũng vô cùng anh tuấn này lại đọc sách đến ngu ngốc, ngay cả những điều này cũng quên...  Vốn cho rằng về sau hắn sẽ có tiền đồ, không chừng về sau còn có thể áo gấm về làng, Lý gia thôn cũng vinh quang theo, mình còn muốn gả cháu gái cho hắn, nhưng bây giờ aiii, ông trời ơi, đây là tạo nghiệt gì a!  Nhìn thấy hai tráng hán đang khiêng cuốc đi tới, lão giả vội vàng vẫy tay, la lớn.  - Đại Tráng, hai huynh đệ các ngươi mau chạy tới đây, tiểu tử Lý gia sợ rằng đã bị điên, đừng để hắn chạy loạn, mau đưa bắt hắn lại!     Mời các bạn đón đọc Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh của tác giả Vinh Tiểu Vinh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tử Đằng Không Nở Lần Hai - Không Còn Là Nữ Phụ - Ka La Ra
Bốn năm bên nhau, đổi lại là nước mắt. Bảy năm bạn bè, đổi lại là nỗi đau còn hằn trên khuôn mặt. Người bạn thân tưởng như mãi mãi, người thương yêu tưởng như trọn đời. Năm tháng đi qua cuộc đời để lại hai tiếng: "Tưởng như..." Cô- Chu Tử Đằng, phải chăng là quá ngu như "bạn thân" cô đã mắng, hay là đã quá khờ như "người yêu" cô đã nói?! Hai người mà cô tin yêu hết lòng, lại quay ra đâm cô một nhát thật đau. Người yêu cô- Ngũ Ngạo Quân lại sau lưng cô ngoại tình với người cô xem như chị em ruột- Đường Vi Yên. Ngày Chủ nhật ấy, là một ngày không nắng. Bắt gặp cảnh hai người tằng tịu với nhau ngay chính tại nơi tình yêu cô chớm nở, cô chỉ im lặng, chỉ có một giọt lệ lăn trên má cô. "Hai người đã muốn bên nhau, được, tôi thành toàn cho hai người."- Một phút quẫn trí, cô nắm chặt con dao đã giấu sau lưng lao tới hai người họ. Đường Vi Yên nhanh tay hơn tát cô một cái rõ mạnh trước khi cô rút dao. Sau đó, cô chỉ kịp nhìn thấy con dao mình cầm trong tay bị Đường Vi Yên tước lấy cắm phập vào trái tim mình. Ngày chủ nhật hôm ấy, thật ảm đạm. Cô đã chết. Tưởng như vậy. Cho đến khi mở mắt lần nữa, cô chỉ thấy mình nằm trong một căn phòng trống trải chỉ có đúng một chiếc gương thật to ở chính giữa. Soi vào trong gương. Đó là một người khác... ... Cô đã xuyên không, vào một cô gái có tên giống hệt mình và là nhân vật nữ phụ có kết cục bi thương nhất trong cuốn tiểu thuyết mà ả ta đưa cô đọc... Hoa Tử đằng... đã một lần héo úa *** Đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Những hận thù âm ỉ trong trái tim nay đang reo vang lên ầm ĩ trong tâm trí. Rốt cuộc ta của ngày hôm qua đã làm những gì tạo nên ta của ngày hôm nay? Ta đưa đôi mắt vô hồn nhìn thi thể của Mộc Diêu Tuyền nằm bất động trong vũng máu đỏ tươi. Cảm giác trống vắng đến lạ. Ôi, và giờ ta lại bắt đầu nhớ rồi sao? Nhớ về cái thuở niên thiếu khi ta thiếu nữ tóc xõa ngang vai, ra đường đùa vui với bè bạn tận hưởng tuổi trẻ, về nhà lại cười nói với gia đình tận hưởng tình thương. Đó là cái thời mà người ngoài vẫn còn hay thủ thỉ tấm tắc khen với nhau rằng: "Nhà họ Chung có con gái đầu đẹp như tiên, có con gái thứ xinh như hoa và có con trai út tuấn tú hơn người, ông bà Chung gia thật có phúc quá đi!" Đó là niềm hãnh diện của cha mẹ và cũng là sự tự hào của ta về gia cảnh êm ấm của mình. Vậy mà nhoáng một cái, tất cả mất sạch. Hai mươi ba năm yên vui của ta thì ra cũng chỉ như một đêm máu tanh sương gió. Ánh nhìn bi thương của mẹ, nét mặt thống khổ của cha và cả tiếng hét đau đớn đó của em trai, từng cái một như khảm sâu, như đục sâu, như khoét sâu vào tâm hồn ta cho đến khi nó đổ nát và vỡ tan. Tại sao trời lại tầm tã mưa hôm đó? Tại sao lại đổ nước xả trôi máu người nhà họ Chung thê thảm chết oan, lại xối nước rửa mờ dấu chân bọn nhà họ Lãnh tàn bạo càn quét? Tại sao trời lại mưa? Để thân ảnh người chị cõng người em vội vã chạy trốn đi trong màn mưa vũ bão càng thêm đơn độc đến đáng thương? Mưa rơi tẩy được tội ác của bọn chúng, nhưng mãi mãi không gột được nỗi hận trong lòng ta. ... Mời các bạn đón đọc Tử Đằng Không Nở Lần Hai - Không Còn Là Nữ Phụ của tác giả Ka La Ra.
Thân Biên (Nhân Quỷ) - Miêu Oa
Vào một ngày giữa tháng 10,  Thân Đồ Thành phát hiện ra huyết ngọc điệp. Trong một trò chơi hắn thấy tay của Điệp tiên, cũng từ ngày đó, Điệp tiên luôn xuất hiện bên cạnh hắn một cách quỷ dị.  Đầu tháng 12, nữ sinh Bạch Lộ của đại học Z ly kỳ tử vong, thi thể không thấy bóng dáng, có người chứng kiến trên xác chết có một cái huyết ngọc điệp. Ngay sau đó, phòng 308 trong ký túc xá xảy ra hiện tượng dây chuyền, mỗi khi có một người nhìn thấy người đã chết thì người đó cuối cùng cũng chết đi. Thân Đồ Thành cũng bị liên lụy, nhưng người xuất hiện trong giấc mơ kia rốt cuộc là ai? Là Điệp tiên? Hay là người hắn đã từng yêu? Bạn biết không? Internet kì thật rất nguy hiểm. Những nam sinh từng tham gia trò chơi chiêu quỷ lúc ấy, từng người một lần lượt chết đi, nguyên nhân đưa bọn họ tới họa sát thân rốt cuộc là Internet hay vẫn là Điệp tiên? Thân Đồ Thành nhìn bạn thân lần lượt tử vong, hắn quyết tâm tìm ra đáp án. Nhưng cuối cùng Điệp tiên xuất hiện ở trước mặt hắn, đến tột cùng là người lương thiện mà hắn yêu, hay là ác quỷ mà hắn hận? *** Khu Lão Thành nằm ở phía Bắc thành phố Z có rất nhiều con hẻm nhỏ cổ xưa tĩnh mịch, chúng nó đan xen khắp nơi, dấu vết thời gian khắc sâu trên phiến đá xanh, khi bước vào bên trong phảng phất như có thể nhìn thấy màu sắc của năm tháng. Sớm tinh mơ, Thân Đồ Thành mang theo hai phần điểm tâm trở về nhà, Cố Phán Hảo đã thức dậy, cậu đang tưới hoa trên ban công. “Đồ ăn đặc sản của thành phố Z đây, cơm nóng cộng thêm sữa đậu nành”. Thân Đồ Thành giơ cái túi trong tay vẫy vẫy về phía Cố Phán Hảo, “Còn nóng hổi”. Cố Phán Hảo đáp một tiếng, đặt bình tưới xuống rồi đi vào phòng khách. Cậu đang mặc T-shirt của Thân Đồ Thành, nó rộng hơn so với vóc người của cậu, vì vậy để lộ một khoảng lớn da thịt trên vai. Cậu đi đến gần, hương thơm hoa sen như có như không cũng theo đó bay đến, Thân Đồ Thành gãi đầu mũi, nói: “Chốc nữa theo anh ra ngoài mua quần áo”. Lúc này, hai người đã trở về từ núi Ngưu được một tháng, từ khi Cố Phán Hảo ăn vào liên nhục tự tay Thân Đồ Thành đưa đến thì hình dáng mờ ảo ngày càng rõ ràng, đến hiện tại, cơ thể của cậu đã không khác gì với người thường. Chỉ là phiền não cũng theo đó mà đến, đầu tiên chính là vấn đề thức ăn______từ nghìn năm trước, Cố Phán Hảo vẫn sống dưới dạng “hồn phách”, mọi người đều biết hồn phách không cần ăn uống, vì thế từ lâu Cố Phán Hảo đã quên sạch khái niệm “ăn”, nên từ lúc bắt đầu có thân thể, cần suy nghĩ đến việc dùng thức ăn để duy trì chức năng hoạt động của cơ thể. Có một lần, Thân Đồ Thành được cha gọi về gấp, hắn buộc phải trở về nhà một chuyến, ba ngày sau hắn trở lại, vừa mở cửa thì liền nhìn thấy Cố Phán Hảo sắc mặt tái mét nằm trên ghế sô pha, dọa đến hắn thiếu chút nữa mất đi lý trí. Hắn run rẩy ôm lấy Cố Phán Hảo rồi chạy như bay đến bệnh viện, mà kết quả kiểm tra lại khiến hắn dở khóc dở cười, hóa ra trong ba ngày hắn rời đi, cậu không ăn chút cơm nào. ... Mời các bạn đón đọc Thân Biên (Nhân Quỷ) của tác giả Miêu Oa.
Dữ Quỷ Vi Thê (Làm Vợ Của Quỷ) - Quỷ Sách
Mẹ gọi điện thoại kêu Ngụy Ninh về nhà,bất ngờ khi vừa về tới nhà thì hắn đã bị mẹ ép phải kết hôn, Nhưng càng không ngờ tới đối tượng mà mẹ hắn bắt kết hôn là  một bài vị — đó là một thiếu niên đã chết năm 13 tuổi *** Biên tập đánh giá: Gần đây Ngụy Ninh không gặp may, không chỉ bị cô bạn gái hẹn hò nhiều năm đá mà còn bị gặp chuyện đen như mực. Buồn bực vì xui xẻo, hắn bị một cuộc điện thoại của mẹ gọi về ngôi nhà đã rời đi nhiều năm Không nghĩ đến thứ đang đợi Ngụy Ninh chính là một cuộc âm hôn. Hoang đường hơn nữa chính là hắn là đàn ông mà lại kết hôn với một thiếu niên đã chết năm 13 tuổi! Nhiều năm qua vẫn thấy hổ thẹn với cậu thiếu niên đã chết Ngụy Ninh bất đắc dĩ đành đồng ý… Từ đây về sau bắt đầu những ngày sống chung với quỷ Lối suy nghĩ của tác giả độc đáo, xây dựng bầu không khí tốt, miêu tả cảnh quỷ thần sắc sảo, giật gân nhưng không dọa người. Cái gọi là bát vị tương hợp, thiên tác chi mỹ, đại khái chính là nhân duyên giữa ngụy an và A tích. Mặc kệ sinh tử, bỏ qua giới tính, trốn cũng không thoát được. Một loại hương vị của số mệnh tràn ngập. Hãm sâu trong đó không chỉ là Ngụy Ninh làm vợ của quỷ, còn kéo thêm người bạn tốt Ngụy Thời và người ngoài Trần Dương. Tình cảm nam nam chưa dứt của quỷ tình này nên phát triển như thế nào? *** Tác giả: Tác phẩm này chia ra thành ba cố sự độc lập, từng cố sự đều có liên quan một chút với nhau, do một đầu mối xuyên qua tạo thành tác phẩm hoàn chỉnh, cuối cùng kết thúc công việc. mùa hè quá nóng, trời nắng chang chang, viết thử một câu chuyện của quỷ hẳn là không kinh khủng, chủ yếu vấn là xu hướng ấm áp =.= *** Trong phòng im ắng, Ngụy Ninh không nói lời nào, “Ngụy Tích” cũng duy trì trầm mặc, dường như có một loại không khí giằng co giữa hai bên. Ngụy Ninh vươn tay đẩy “Ngụy Tích” vẫn cứ đè trên người mình: “Cậu nói cái này vô ích, giả vờ không hiểu cũng vô dụng, cậu không ngốc như vậy, ý của anh cậu rất rõ ràng.” Ngụy Ninh một lời nói thẳng “Ngụy Tích” không khờ dại, cũng không phải không hiểu sự đời như vẻ ngoài của cậu. “Ngụy Tích” vẫn cúi đầu không chút kháng cự, tùy anh đẩy cậu sang một bên, cậu ngồi trên giường nhìn xuống, Ngụy Ninh đứng trên vũng nước bẩn, trên gương mặt trắng bệch hiện lên một nụ cười: “Anh biết rõ vậy, nhưng thế thì sao?” “Ngụy Tích” lắc đầu, dường như không đồng tình với việc Ngụy Ninh vẫn ngoan cố như vậy: “A Ninh, anh biết rõ em là quỷ nên đừng nghĩ đến việc có thể thuyết phục em. Chẳng lẽ Ngụy Thời không nói với anh cái này, hay anh quên rồi?” Ngụy Thời có nói không cần nói lý với quỷ, nhất là với những đứa oán khí nặng, chấp niệm sâu, nói cũng vô ích. Bọn chúng cầu không được, quên không xong, yêu không được, hận cũng không đành, sau khi chết hóa thành chấp niệm. Do đó mấy người âm hồn bất tán là do khi sống họ kiên định ở một mặt nào đó, hoặc là người vô cùng chấp nhất, sau khi chết rồi liền đi ngăn cản việc mà người sống muốn làm, chặn những thứ mà họ muốn, cứ ở lại như vậy, tồn tại như vậy. Lúc Ngụy Thời nói đến đấy thì hỏi Ngụy Ninh: “Anh Ninh, anh nghĩ xem chuyện này đáng sợ thế nào?” ... Mời các bạn đón đọc Dữ Quỷ Vi Thê (Làm Vợ Của Quỷ) của tác giả Quỷ Sách.
Dưới Vòm Ký Ức - Bát Nguyệt Trường An
Tựa xuất bản của tác phẩm này là Đã nhiều năm như vậy. Chuyện xưa của trường Trung học Chấn Hoa Nhân vật chính: Lý Nhiên (xuất hiện ở "Điều tuyệt nhất của chúng ta"), Trần Kiến Hạ (Xin chào, ngày xưa ấy), và Sở Thiên Khoát Các nhân vật chính bắt đầu bước vào cuộc sống học sinh cấp ba. Sở Thiên Khoát, Dư Châu Châu, Lâm Dương đều xuất hiện. Trần Kiến Hạ và Dư Châu Châu ngay từ đầu đã là bạn cùng bàn. *** Khi Trần Kiến Hạ ngồi xổm ở góc tường khóc không ra nước mắt, vừa đúng lúc Vu Ti Ti cầm bình nước từ cửa sau bước ra, đằng sau là người bạn mới cùng bàn của cô nàng, hai người cười cười nói nói lại còn nắm tay. Vu Ti Ti và bạn cùng bàn nhìn thấy Lý Nhiên và Kiến Hạ ở góc tường thì kêu lên một tiếng "a" không lớn không nhỏ. Vu Ti Ti ngừng lại, ánh mắt nhìn quanh Kiến Hạ, Lý Nhiên, thấy Lý Nhiên cầm máy CD chuyển tới chuyển lui nhét vào trong lòng Kiến Hạ, biểu cảm trên mặt vô cùng kì lạ. Trong đầu Kiến Hạ nổ "ầm" một tiếng. Vừa mới vào trường đã dây dưa lằng nhằng với thiếu niên bất lương với cái đầu quấn đầy băng gạc, lại bị bí thư chi Đoàn bắt gặp ngay tại trận, Kiến Hạ không biết nên giải thích thế nào. Lý Nhiên nhìn Vu Ti Ti trong thoáng chốc, khóe miệng khinh miệt nhếch lên. "Lâu rồi không gặp." Vào thời khắc hoang mang rối bời như thế này, giọng điệu của Lý Nhiên vẫn khiến cho Kiến Hạ thất thần, kiểu giọng điệu muốn ăn đòn khiến cô bất giác nhớ lại trận cãi vã của hai người trong phòng y tế. Vu Ti Ti khôn khéo không để ý đến Lý Nhiên, ánh mắt lạnh băng nhìn trực tiếp lên người Kiến Hạ. "Trần Kiến Hạ, cậu làm gì vậy?" Kiến Hạ sợ hãi đứng lên, "Tớ..." ... Mời các bạn đón đọc Dưới Vòm Ký Ức của tác giả Bát Nguyệt Trường An.