Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ta Chỉ Muốn Bán Bánh Bao - Phong Mật Ô Long Trà

 Bốn năm chinh chiến xa nhà cứ ngỡ đã mất tích, một ngày nọ, Lục Tề Lâm - Thế tử phủ Định Nam Hầu mã đáo thành công trở về Đại Lương. Bốn năm ròng rã ấy, Khương Cẩm - người vợ được mua với giá 200 lượng bạc của Lục Tề Lâm, ngày ngày trống chiều chuông sớm, ăn chay, tụng kinh, niệm Phật, chép sách để siêu độ cho phu quân. Ai ngờ rằng sự trở về của "phu quân hờ" không phải là "khổ tận cam lai" mà lại là "hoạ vô đơn chí" đối với nàng. Người vợ tào khang dù chưa một ngày chung đụng bỗng chốc thành hòn đá ngáng chân Lục Tề Lâm, đặc biệt là khi, cô vợ ấy đã bị 4 năm ăn chay thiếu thốn làm cho vóc người trơ xương, da vàng ệch, tóc như cánh đồng cỏ cháy sang thu, chỉ có đôi mắt là vẫn to tròn như động sâu hút hồn. Dù vậy, so với đường quan lộ thênh thang và cô quận chúa Trường Ninh xinh đẹp đang say hắn như điếu đổ, cô vợ Khương Cẩm đúng là "đò rách ngáng chỗ", nhìn sao cũng thấy phiền, chỉ là, nếu không xử lý khéo thì thanh danh đang lên của hắn cũng bị vấy bẩn. Không ngờ cô vợ xấu rất biết điều, không chịu làm thiếp mà đề nghị hoà ly. Cuộc thoả thuận song phương diễn ra êm đẹp cho đến khi có sự nhúng tay của Vương thị - mẹ chồng cực phẩm trong truyền thuyết, kết quả là màn "cẩu huyết" tập một: Con dâu dí dao vô cổ mẹ chồng và ra điều kiện: hoặc hoà ly kèm 1.000 lượng bạc "thanh xuân phí", trả khế ước của nha hoàn Liễu Diệp cho nàng, hoặc cá chết lưới rách. Tất nhiên, vua cũng thua thằng liều, Định Nam Hầu - bố chồng Khương Cẩm gật đầu đồng ý.  Chuyện đời ấy mà, mấy khi châu chấu đá xe mà thành công, Khương Cẩm tất nhiên toại nguyện rời khỏi phủ, mang theo nha hoàn Liễu Diệp lúc này đã bị hành hạ đến sắp ngất xỉu, nhưng còn tiền ấy hả, một xu cũng không có. (Dù chị đã xuyên không, nhưng mà đấu với mẹ chồng cực phẩm ấy à, chị hãy còn non và xanh lắm). Ra khỏi nhà chồng với hai bàn tay trắng (lưng lận được đâu tầm hơn chục lượng bạc tiền riêng), một thân ốm yếu mang theo một nha hoàn bệnh tật, Khương Cẩm bắt đầu cuộc sống mới trong hiệu thuốc của lão Tôn, những lượng bạc dần dần theo tiền thuốc men đi hết, còn nàng vẫn chưa biết làm gì để tiếp tục sống ở một nơi xa lạ như Đại Lương. Ở một chốn như Đại Lương nói riêng hay là thời cổ đại nói chung, sự thành công của nữ tử được đo bằng: xuất thân, gia tộc, nhan sắc, tài năng, thì Khương Cẩm lại chẳng hề có gì. Nàng là một cô nhi, học xong đại học thì mở một chuỗi cửa hàng bánh bao, bị lừa tình rồi xuyên không về thế giới này. Nhẩm tính lại, Khương Cẩm đúng là cô nàng "3 không" trong truyền thuyết: không có xuất thân làm bệ đỡ, không có nhan sắc làm chỗ dựa, không có tài năng để nổi tiếng, con đường đi sau này của nàng, đã định trước sẽ gian nan, trừ khi đã được định sẵn là có "bàn tay vàng" của mẹ tác giả bao bọc. Khương Cẩm tất nhiên có "bàn tay vàng" - đó là ngón nghề làm bánh bao đã theo nàng suốt thời hiện đại và những người tốt nàng gặp ở Đại Lương.  Câu chuyện "làm giàu không khó" của Khương Cẩm được tác giả mô tả khá thú vị. Độc giả sẽ thấy một Khương Cẩm thiện lương, thương người đến ngớ ngẩn khi "ốc không mang nổi mình ốc còn mang cọc cho rêu", cưu mang cậu bé A Dung vốn đã chết lâm sàng được nàng cứu sống. Độc giả sẽ thấy một Khương Cẩm "ném đá xuống giếng" khi "chặt đẹp" bà mẹ chồng cũ với một bữa cơm chay giá 1 lượng bạc (so sánh với cái bánh bao sau này nàng bán: cái 3 văn, cái 5 văn, cái đắt cũng chỉ 8 - 10 văn). Độc giả cũng sẽ thấy một Khương Cẩm công phu "sư tử ngoạm" không bao giờ có thù với tiền, tiền đến cửa là thu, kể cả là tiền từ "tình địch" Trường Ninh quận chúa. Thậm chí, nàng còn chê ỏng chê eo: "quận chúa sao mà nghèo, muốn tui "ngậm miệng" với 30 lượng bạc thôi sao?" khiến quận chúa đưa cho nàng nguyên cái vòng tay để làm "phí giữ miệng". Vậy là, từ chỗ không xoay được vốn và chạy ăn từng bữa, Khương Cẩm đã thành công huy động được số tiền để mở cửa hàng đầu tiên của mình, cửa hàng buôn bán không tệ, nổi danh khắp thành, tiền tích cóp của nàng cũng ngày một tăng thêm. *** Lưu quốc công đã chết, Lưu đảng cũng là cây đổ bầy khỉ tan, tự nhiên xốc không dậy nổi cái gì sóng to gió lớn. Tiêu Nhan giành trước vì đế, quốc hiệu thừa an, rồi sau đó gia phong Khương Cẩm vi hậu, tiếp theo một mặt xử lý phản nghịch dư đảng, một mặt lại đâu vào đấy an bài Lương Đế quan tài nhập lăng, ban bố ân chiếu, giảm miễn năm trước năm kia nhân thiên tai chiến loạn các nơi thiếu tránh cho thuế ruộng thuế má. Hắn tuy rằng là tân đăng cơ vi đế, nhưng là sớm đã vì thế chuẩn bị đã nhiều năm, lại vẫn luôn ở triều thượng làm việc, tuy rằng hấp tấp tiếp nhận, lại là vội mà không loạn, làm nào đó muốn chế giễu người rơi vào khoảng không. Chờ đến năm mạt, bởi vì Lương Đế băng hà cùng sở tạo thành hỗn loạn liền dần dần bình định xuống dưới, kinh thành một mảnh an cư lạc nghiệp cảnh tượng. Đối tân nhiệm thừa an đế, dẫn theo tâm triều thần cũng dần dần yên tâm lại, đó là mấy cái bắt bẻ lão thần, trừ bỏ nhắc mãi nhắc mãi tân đế đăng cơ liền phong hậu, lại không tràn đầy hậu cung, mặt khác cũng rất vừa lòng. Tháng chạp hai mươi ngày này ban đêm hạ tiểu tuyết, Tần Vương ra cửa thăm bạn chưa về. Trong vương phủ, Tần Vương phi Từ thị một mặt an bài gia hạ sự vụ, một mặt nhắc mãi nữ nhi Trường Ninh quận chúa. “Người sống trên đời, da mặt giá trị mấy cái tiền, Hoàng Hậu lại không phải kia chờ lợi hại, cũng sẽ không làm khó dễ ngươi, ngươi liền tiến cung tạ cái ân lại như thế nào.” Trường Ninh quận chúa rũ mắt nhìn tiểu giường ngủ nhi tử không nói chuyện, tiểu hài nhi mặt phấn đô đô hồng nhuận nhuận, thập phần đáng yêu. Từ thị thở dài một hơi, buông trong tay sổ sách, đi đến cháu ngoại tiểu mép giường, nhìn hài tử đáng yêu khuôn mặt, thở dài, “Ta biết ngươi trong lòng bất bình khí nhi, ta chẳng lẽ là có thể vui sướng? Chỉ là ngươi cũng đến ngẫm lại, chính ngươi có thể thoát thân, đã là ngươi phụ vương bất cứ giá nào mặt mũi mạo nguy hiểm, Lục gia những người đó ngươi chẳng lẽ còn có cái gì lưu luyến không thành?” Bởi vì Tần Vương ở thời điểm mấu chốt duy trì Lục Tề Lâm, Trường Ninh quận chúa có thể từ Lục gia thoát thân, không bị liên lụy đi vào, liền Trường Ninh quận chúa chi tử cũng bị thêm vào khai ân đặc xá, đương nhiên Lục gia người liền không như vậy vận khí tốt. Đó là không vì phía trước khúc mắc mối hận cũ, Lục gia cũng là phản tặc chủ mưu, phạm chính là tội ác tày trời tội lớn, Trường Ninh quận chúa có thể mang theo hài tử thoát thân Tần Vương phu thê đã thập phần may mắn. Lúc này Từ thị trong lòng liền hoài nghi khởi Trường Ninh quận chúa trong lòng còn niệm Lục Tề Lâm, tức khắc bực bội lên, “Ngươi tổng sẽ không còn niệm cái kia hỗn trướng đi.” Mời các bạn đón đọc Ta Chỉ Muốn Bán Bánh Bao của tác giả Phong Mật Ô Long Trà. FULL: AZW3 EPUB MOBI PDF

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hậu Cung Mưu Sinh Kế - Tiểu Nhiên Hoa Khai
Đời trước có câu nói: Không nghĩ làm tướng quân binh lính không phải là binh lính tốt. Đời này cuộc sống nói cho nàng: Không nghĩ làm hoàng hậu phi tử không phải là phi tử tốt. Vì thế: Sinh mệnh không dứt, cung đấu không ngừng. *** Ta tên là Phong Hoằng Sâm, năm nay sáu tuổi. Tên của ta cùng các ca ca không đồng dạng, bởi vì phụ hoàng nói, ta là bảo bối của hắn cùng mẫu hậu, cho nên ta là Hoằng Sâm, sâm, ý nghĩa là trân bảo. Ta tự giới thiệu trước, ta muốn nhớ kỹ tin tức tốt trước. Phụ hoàng nói, sang năm ta nên đi Sùng Văn quá học, cho nên trực tiếp xách ta đưa về hoàng cung. Thật ra thì ta biết, phụ hoàng ghen tị mẫu hậu quan tâm ta hơn, cho nên mới muốn đuổi ta đi. Bất quá, trở về hoàng cung thì trở về hoàng cung đi, Tứ ca ta là hoàng đế, là đầu lĩnh lớn nhất trong hoàng cung, Tứ ca lại yêu thương ta nhất, nếu ta gây hoạ, Tứ ca chắc sẽ không giống như phụ hoàng đánh tiểu thí thí của ta. Hơn nữa, Đại điệt tử (cháu trai) của ta cũng đọc sách ở Sùng Văn quán, ta trở về hoàng cung, mới có thể cùng Đại điệt tử cùng nhau chơi đùa. ... Mời các bạn đón đọc Hậu Cung Mưu Sinh Kế của tác giả Tiểu Nhiên Hoa Khai.
Chiếm trọn tim Đế Vương - Điệp Phiêu Phiêu
Vì một vụ bạo lực mà nữ chính đã tình cờ xuyên qua một thời đại cách đây 2000 năm trước.  Xuyên qua trở thành một hoàng hậu với danh hiệu "sửu nữ " chịu nhiều tổn thương Đế Vương thất sủng, bị bỏ bê ...  Nhưng mọi chuyện đã được thay đổi khi nàng được tái sinh như một con người khác . Nàng dùng mọi cách để có được tìm cảm của Đế vương là trở thành một hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ .... *** Hành lễ với Lý Giang xong Hứa phi cũng không vội ngẩng mặt lên nhìn hắn, nàng ta lộ vẻ lo sợ một lúc rồi nhanh chóng liền lấy lại bình tĩnh. Nàng vội ngước mặt giải thích... mặc dù hắn đã hiểu rõ mọi chuyện nhưng vẫn nghe tiếp những lời nói dối đó của nàng. Không vội xử tội nàng ta tại nơi đó, hắn cho người giải nàng về cung và giam cầm... Lý Giang bắt nàng ta về cung xong liền quay lại với Mộng Như, lúc này nàng đang ôm con và cho nó ngủ... thấy hắn nàng vừa định hành lễ thì được hắn dìu dậy. " Thật vất vả cho nàng rồi... ta hứa là sẽ không để ai cướp mất con chúng ta đâu " - Lý Giang vừa ôm nàng và con vào lòng mà nói Mộng Như không nói chỉ gật đầu đồng ý... Nàng tin hắn sẽ là người mang lại cảm giác an toàn cho mình. Nên hắn có nói gì thì nàng vẫn một lòng tin tưởng mà không ý kiến gì. Sáng hôm sau... Bãi triều xong hắn liền viết chiếu chỉ định tội Hứa phi cũng như răng đe các phi tần khác... nội dung chiếu chỉ nhắc đến là " Hứa thị, tội đáng muôn chết, cả gang bắt thái tử... nay bằng chứng có đủ, nể tình từng lập công cứu giá ban rượu độc được chết toàn thây." Xử lí xong Hứa phi nay Mộng Như cũng bớt đi một phần lo lắng... nàng từng nghĩ mình sẽ không bao giờ nhìn thấy hài nhi của nữa nhưng giờ những lo lắng khi ấy đều vụt mất.. Sau bao sóng gió qua đi thì nàng cùng Lý Giang có một khoảng đời luôn hạnh phúc bên nhau...và ngoài nàng ra thì hắn cũng không có thêm phi tần nào nữa... những cô gái trước kia nhập cung là phi tần đều được thả về quê. Trong cung không có một lời bàn tán nào về sự việc này... khuê tú nhà nào cũng đều lấy hoàng hậu làm gương và mong muốn có được tấm chồng như nàng. Sau ba năm sinh sống cùng hắn nàng luôn cảm nhận được hạnh phúc... Mời các bạn đón đọc Chiếm trọn tim Đế Vương của tác giả Điệp Phiêu Phiêu.
Tuyệt Sắc Quốc Sư - Mê Dương
Quốc sư si tình bế quan khổ tu mười năm, cuối cùng cũng được gặp lại vị hoàng tử năm xưa chuyển thế. Quốc sư dung mạo tuyệt sắc, lại có đạo hạnh cao thâm, địa vị trong hoàng cung chí cao vô thượng, nhưng không hiểu sao y thân là hoàng tử, vậy mà mỗi khi nhìn thấy vị quốc sư được người người kính ngưỡng này lại chỉ có ý nghĩ muốn hung hăng chà đạp, nhìn thân hình thánh khiết phải khuất phục dưới thân mình mà nức nở cầu xin? Đền miếu thiêng liêng, tẩm cung u ám, cả hoàng cung to lớn đều bị ngọn lửa tình yêu cùng dục hỏa hừng hực thiêu đốt… Hai người từng sinh tử tương hứa (thề sống chết có nhau), kiếp này liệu có thể được bên nhau lần nữa? ***  Chứng kiến Vân Không có vẻ rất hưởng thụ để cho đệ đệ nằm ở trong lòng, Y Tuyết bỗng cảm thấy khó chịu như có ai đó bóp nghẹn tim y. Cái loại cảm giác đau lòng này… là lần đầu tiên Tiểu Tuyết Ly biết đến. “Thối Y Sương, ngươi mau xuống cho ta!” Y Tuyết lao tới kéo lấy hắn. “Ai nha, đau quá đi.” Y Sương đáng thương kêu đau, càng thêm dùng sức ôm chặt nam nhân: “Ca ca khi dễ ta, ngươi mau cứu ta với.” Vân Không không muốn thấy huynh đệ bọn họ đánh nhau, vội vàng khuyên nhủ: “Đừng kéo nữa, đừng kéo nữa, Tiểu Tuyết, sao ngươi thô lỗ với đệ đệ thế?” “Cái gì? Ta thô lỗ?” Y Tuyết giận đến dậm chân bình bịch: “Tên thối đạo sĩ chết tiệt, bây giờ có “tân” Ly là quên ngay “cũ” Ly hả?” Vân Không cười khổ: “Ngươi đang nói bậy bạ gì thế?” “Ta mặc kệ! Ta không cho phép ngươi ôm người khác! Các ngươi tách ra cho ta.” Y Tuyết lửa giận phừng phừng, tử mệnh nghĩ muốn chen vào giữa hai người. Vân Không thấy vẻ mặt giận dữ của y, đột nhiên vui mừng khôn xiết! Ha ha, thì ra Tiểu Bạch Miêu cũng biết ghen nha. Bây giờ ta phải cho ngươi nếm thử tư vị lúc nãy của ta mới được.   ... Mời các bạn đón đọc Tuyệt Sắc Quốc Sư của tác giả Mê Dương.
Tiểu Bạch Thỏ Vương Phi, Ác Bá Vương Gia, Cút! - Hoa Đào Tiểu Trà
Vì cứu người bạn thân bị vây trong hậu cung, nàng cam tâm gả cho Minh Vương gia ác bá nhất vương triều Phượng Tường làm Vương phi. thích tiểu nữ nhân mảnh mai phải ? Được, nàng mảnh mai cho xem. thích Minh Vương phi im lặng phải ? Được, nàng im lặng cho xem. Ở mặt ngoài, nàng là tiểu bạch thỏ vô hại. bên trong lại đủ mọi thủ đoạn, giết người vô hình. Trị tiểu thiếp, đánh điêu nô, đấu biểu muội, dỗ Thái Hậu, tất cả những chuyện này đều là chuyện ! Ngoài ra, rảnh rỗi có chuyện gì làm, thỉnh thoảng nhổ móng rồng của Vương gia tướng công bá đạochút, đem mọi người đều thu thập dễ bảo. Dưới ngụy trang hiền dịu vô song đó, nhưng lại hề quên thông đồng với người bạn thân, thầm chuẩn bị kế hoạch trốn . vất vả, thắng lợi ngay tại trước mắt, nhưng mà —— Ngày hôm nay, tên vương gia chết tiệt đó, đột nhiên đổi tính, dây dưa quấn quýt lấy nàng Nam nhân chết tiệt kia, không ngươi phải chỉ thích nam nhân sao? chết , lão nương đối nam nhân có hứng thú!   *** Tại sao lại vừa ý nàng? Đây là một ẩn số khó hiểu. Cho tới bây giờ, hắn vẫn chưa tìm được đáp án. Thân là con trai của đương kim thái hậu, là em trai ruột của đương kim thánh thượng, hắn dĩ nhiên không cần phải gánh vác giang sơn xã tác, không cần phải phụ trách việc quản lý những việc vặt của quốc gia. Có mẫu thân cùng ca ca ở đây, cuộc sống của hắn đơn giản và tiêu sái. Vô số vàng bạc châu báu cho hắn tiêu dùng, khắp thiên hạ mấy ai được như hắn, cho dù hắn có cuồng ngạo như thế nào, cũng không có ai dám ý kiến hắn. Đơn giản là vì – hắn là vương gia, là em trai ruột của đương kim thánh thượng. Nhưng mà, hắn không thấy sung sướng. Đúng vậy, hắn không thấy sung sướng. Nữ nhiên là cái đồ phiền toái. Từ nhỏ hắn đã cho rằng như vậy.Thân là con trai của tiên đế, từ khi mười hai tuổi, hắn lớn lên tại hoàng cung, trơ mắt nhìn tất cả nữ nhân vì tranh thủ tình cảm mà sử sụng các loại thủ đoạn, ngươi lừa ta gạt, đấu đá lẫn nhau, cuối cùng tất cả đều chết thảm dưới tay mẫu hậu. Nhìn lần lượt tất cả các sắc mặt ghê tởm, đến cuối cùng, hắn chỉ cười lạnh. Nữ nhân a, đây là tội gì chứ? Cho nên, hắn chán ghét nữ nhân. Nếu như có thể, hắn không muốn thân cận cùng một nữ nhân. Nhưng mà, mẫu hậu cùng muội muội, hắn không sao thoát khỏi, cũng liền cắn răng chịu đựng. Từ năm mười hai tuổi hắn đã chuyển ra khỏi hoàng cung, phụ hoàng ban cho hắn mười tên nô tỳ, lại bị hắn tìm lý do tùy tiện đưa người đi. Mười lăm tuổi hoàng huynh đăng cơ, năm thứ hai liền tặng cho hắn hai thị thiếp xinh đẹp. Xinh đẹp nhưng xấu xa, hắn căn bản không thèm để ý, thậm chí, từ tận đáy lòng còn chán ghét nữ nhân xinh đẹp, bởi vì trong thâm cung, có nữ nhân nào không đẹp, có nữ nhân nào không có tâm địa hung tàn. Vốn định khôn khéo cự tuyệt, nhưng mẫu hậu cưỡng chế áp chế, hắn đành phải thu nhận hai người vào vương phủ, lại còn thêm phòng, tất cả đều coi như là bố thí. Chỉ chớp mắt, hắn đã hai mươi tuổi. ... Mời các bạn đón đọc Tiểu Bạch Thỏ Vương Phi, Ác Bá Vương Gia, Cút! của tác giả Hoa Đào Tiểu Trà.