Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trái Tim Thiếu Nữ

[Thể loại: Ngôn Tình, Tiểu thuyết, Truyện Sủng, Hiện Đại ] Thể loại: nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, vườn trường, ngọt sủng, HE, đô thị tình duyên, 1v1 Văn án:  Thời niên thiếu Mạnh Tư Duy từng thích Bùi Thầm, thích đến oanh oanh liệt liệt, trong trường không có là không biết Mạnh Tư Duy thích Bùi Thầm, thích đến mức dẫn dắt đội thi đấu của trường đến vị trí thứ nhất chỉ vì muốn nghe Bùi Thầm đọc đến tên của cô, thích đến nỗi từ bỏ thể dục bắt đầu ngày đêm bù lại bài học của tiết văn hóa, nhất định phải thi vào chung một trường đại học với Bùi Thầm. Chỉ tiếc có một số việc nhất định phải dựa thiên phú, ví dụ như học hành. Ngày Bùi Thầm nhận được thư thông báo của một ngôi trường danh giá, liếc nhìn điểm số ảm đạm của Mạnh Tư Duy, lạnh lùng bước qua cô, không nói một câu nào. Mạnh Tư Duy về đến nhà, mẹ cô cầm kính tìm một ngôi trường đại học gà rừng nào đấy mà cô có thể học, cô mở quyển lưu bút ra, cuối cùng cũng nhìn thấy dòng lưu bút Bùi Thầm để lại cho cô, anh viết một câu: Không biết tự lượng sức mình. Cuối cùng lần này Mạnh Tư Duy cũng thất tình, vứt quyển lưu bút đi, dọn dẹp đến trường học lại. Nhiều năm sau trong buổi họp lớp, có người nói với cô Bùi Thầm cũng đến. Mạnh Tư Duy đáp “Ồ”, tìm được người đàn ông vẫn kiêu ngạo bắt mắt nhất trong đám người như khi trước, cảm thán ánh mắt của mình năm đó không tệ, sau đó nói nói cười cười, cuối cùng ánh mắt cô cũng không còn dừng lại trên người anh. Tất cả các bạn ở đây đều cảm thán thời thế đổi thay, Mạnh Tư Duy lại có thể liếc mắt nhìn Bùi Thầm thêm một cái cũng lười, e là Bùi Thầm đã quên mất người tên Mạnh Tư Duy rồi. Mãi cho đến khi sau này có người gửi một đoạn video vào nhóm bạn học, trong màn đêm, Bùi Thầm ôm lấy Mạnh Tư Duy từ phía sau, hạ giọng khẩn cầu: “Đừng đi.” —— Thời đại lưu lượng các đoạn video ngắn là vua, khi các cơ quan đều đang sứt đầu mẻ trán hết sức vì nhiệm vụ khảo hạch KPI tuyên truyền, Cục Công an thành phố bất ngờ nắm giữ được “nhân tố nổi tiếng”, nữ cảnh sát cấp dưới Mạnh Tư Duy lần đầu tiên lên sóng được những người nghiện sắc đẹp điên cuồng nhấn ba triệu lượt thích, lần thứ hai lên sóng tay không quật ngã hai người đàn ông to cao. Vì thế Cục Công an thành phố nhân lúc còn đang nóng đẩy ra một loạt các đoạn video tuyên truyền ngắn như “Cảnh sát Tiểu Mạnh hướng dẫn mọi người cảnh giác với ma túy kiểu mới” “Cùng Mạnh Tư Duy đề phòng lừa đảo qua mạng”, số liệu KPI một bước lên trời, các tập thể đại quan phương hào cực kỳ hâm mộ. Chẳng mấy chốc đã có người đào ra được một tài khoản mạng xã hội nhỏ đã rất nhiều năm không dùng của mật mã lưu lượng Mạnh Tư Duy, một đoạn lịch sử vui buồn lẫn lộn đảo theo đuổi cuồng nhiệt thời thiếu nữ trên tài khoản này bị công khai cho toàn thiên hạ. Ngay lúc toàn thể mạng xã hội đang đau lòng khóc lóc vì chuyện này, cuối cùng nhân tố nổi tiếng cũng online lần nữa —— Mạnh Tư Duy: “Chuyện cũ năm xưa, đã quên, chớ cue” “Hoạt động xem mắt quy mô lớn dành cho thanh niên trong độ tuổi thích hợp ở thành phố XX, tôi là thí sinh thứ một trăm năm mươi hai báo danh tham gia xem mắt. Nhanh bấm vào đường link liên kết bên dưới để cùng tôi đi tìm mối tình duyên thế kỷ! Link đăng ký www. tôi muốn thoát ế pcsjb+.com” Tag: Đô thị tình duyên Yêu sâu sắc Dốc lòng nhân sinh Ngọt văn Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Mạnh Tư Duy *** Reviewer: AI_Mộc Miên Designer: AI_Nha Thanh Có nhiều lúc Mạnh Tư Duy nhớ về hình ảnh cô gái trẻ tuổi, sôi động nhiệt tình theo đuổi Bùi Thầm ngày còn ở lứa tuổi 17, 18 của mình mà cũng không hiểu tại sao mình có thể làm được. Rất nhiều người thời đi học đều từng thầm thương một cô bạn anh chàng nào đó, nhưng có thể theo đuổi hết mình, không đụng tường nam chẳng quay đầu thì không phải ai cũng làm được. Mạnh Tư Duy là một trong những người đã làm được điều ấy, chẳng qua, không thu được kết quả khả quan. … Trước khi trở thành một nữ cảnh sát nhân dân xinh đẹp đáng tin như bây giờ, Mạnh Tư Duy từng là một cô gái thể thao năng động, rạng rỡ và cực kỳ vô tư, là cầu thủ khúc côn cầu trên sàn nổi bật nhất thành phố C năm ấy. Cô không phải kiểu người vừa giỏi văn hóa vừa tốt thể thao như hình mẫu lý tưởng của nhiều người, ngược lại, Mạnh Tư Duy giỏi thể thao vì cô yêu thể thao, vì cô dành rất nhiều thời gian tâm sức cho nó, và theo đó thì tất nhiên, việc học của cô cực kì nát. Mạnh Tư Duy thật sự không phải kiểu người của học hành. Vậy nên, sau này, cô có thể vì một người mà từ bỏ thời gian chơi khúc côn cầu của mình để đâm đầu vào học tập, bù lại những lỗ hổng kiến thức đã để đó hàng bao nhiêu năm nay, thật sự là khó mà tin được. Ở trường trung học Trường Nghi, chuyện Mạnh Tư Duy đơn phương Bùi Thầm đã là chuyện công khai không ai không biết. Các bạn học đa phần chỉ cười nhạo Mạnh Tư Duy, người ta thì mây tầng nào gặp mây tầng ấy, còn Mạnh Tư Duy đường đường là một kẻ học hành dốt nát lại nhất quyết mơ tưởng chàng trai đứng đầu toàn trường. Học sinh ấy mà, việc học là chính, nên họ sẽ thường để ý tới những con người vừa xinh đẹp vừa học giỏi hoặc có thể chu toàn mọi mặt về học tập và thể thao, còn kiểu người xinh xắn giỏi vận động như Mạnh Tư Duy thì không. Cô có thể khiến toàn trường không cách nào rời mắt khỏi cầu thủ mang áo số 7 trên sân đấu nhưng khi kết thúc trận đấu rồi, tất cả dư âm đều theo gió mà bay, còn lại chỉ là ấn tượng về một bạn nữ học hành kém cỏi. Nhưng với Mạnh Tư Duy thời ấy thì việc này không ảnh hưởng gì tới cô, thích ai ghét ai là quyền riêng của mỗi người, giống như cô thích Bùi Thầm và giống như mọi người không thích cô. Tuy Mạnh Tư Duy lớn lên trong một gia đình đơn thân nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy bản thân không phải một người hạnh phúc. Cô có người mẹ yêu thương ủng hộ cô hết mực, được theo đuổi đam mê của mình, gặp được chàng trai mình thích, có bạn bè có huấn luyện viên đồng hành. Vậy thì còn việc gì mà cô phải phàn nàn nữa. Mạnh Tư Duy rất lạc quan, rất tươi sáng, rất biết tránh nặng tìm nhẹ, cô rực rỡ như ánh mặt trời, nhưng ánh mặt trời này lại không thể làm tan chảy khối băng cứng đầu là Bùi Thầm. Có lẽ chúng ta nên nói một chút về anh chàng Bùi Thầm này. Người có thể làm Mạnh Tư Duy yêu thích tất nhiên không phải người bình thường, anh đẹp trai, cao ráo, còn học cực kì giỏi, có thể đứng đầu cả thành phố C cũng không vấn đề gì. Nhưng anh lại rất lạnh nhạt, về cơ bản, Bùi Thầm sẽ chỉ duy trì sự lịch sự cơ bản với tất cả mọi người, không chủ động trò chuyện hay kết thân với bất kỳ ai. Điều kì lạ duy nhất là, cái lịch sự cơ bản này lại không được áp dụng với Mạnh Tư Duy. Bùi Thầm luôn bày tỏ sự từ chối và ghét bỏ Mạnh Tư Duy rất thẳng thắn, chưa bao giờ nể mặt cô, từ ngày đầu tiên quen biết cho tới tận khi tốt nghiệp vẫn vậy. Ngầu  và đẹp trai nhưng lại phũ phàng. Vậy mà Mạnh Tư Duy vẫn thích anh, thích vô cùng thích, không phải cô không thấy sự từ chối rõ ràng của Bùi Thầm, mà là cô luôn có cách tư duy lạ lùng, có thể chỉ ra tất cả những hành động của Bùi Thầm không phải vì ghét cô. Cô có thể buồn một buổi tối, rồi sáng hôm sau lại rạng rỡ chào hỏi Bùi Thầm. Cô chưa bao giờ từ bỏ chàng trai mình thích, cô không học giỏi nhưng cô có thể nỗ lực dưới tư cách đội trưởng, dẫn đội khúc côn cầu của trường vào vòng chung kết giải đấu thành phố, chỉ vì muốn Bùi Thầm tới xem cô thi đấu, đọc tên cô trong buổi tuyên dương trước trường. Đó chính là cách theo đuổi tình yêu của cô gái tên Mạnh Tư Duy, một cô gái không đụng tường nam không quay đầu. Có những lúc, bạn thân của Mạnh Tư Duy là Chung Ý còn tưởng bức tường nam kia sẽ không tồn tại với Mạnh Tư Duy, nghĩ rằng cô sẽ tiếp tục yêu thích Bùi Thầm như thế. Cho đến buổi tối hôm đó, khi idol của Chung Ý sập nhà, khi cô gọi điện tới khóc lóc với Mạnh Tư Duy, đó cũng là ngày mà Mạnh Tư Duy đã đụng phải tường nam. Suốt hai năm quen biết, cho tới gần ngày tốt nghiệp, điều duy nhất Bùi Thầm không từ chối cô đó là viết cho cô một dòng lưu bút, đó là thứ mà cô đã nâng niu bao nhiêu ngày tháng, là động lực để cô học tập, dùng tất cả khả năng của mình để bù đắp kiến thức, dù học đến mức buồn nôn cũng không bỏ cuộc, chỉ vì muốn vào cùng một trường với Bùi Thầm. Nhưng sau tất cả nỗ lực, khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ "không biết tự lượng sức mình" trong quyển lưu bút, dường như tình cảm của Mạnh Tư Duy cũng rơi vỡ tan tành. Những người hết mình theo đuổi tình yêu thường cũng rất dứt khoát, Mạnh Tư Duy là thế. Lần cuối cùng gặp nhau thời học sinh, cô gửi Bùi Thầm một lời chúc, chúc anh sau này sẽ sống thật tốt, rồi từ đó trở đi, cô đã không còn quan tâm tới người tên Bùi Thầm nữa. … Rất nhiều năm trôi qua, lâu đến mức khi nhắc lại cái tên Bùi Thầm, Mạnh Tư Duy còn phải tốn công suy nghĩ một chút xem đây là ai mới nhớ ra, à, là người mà cô đã từng rất thích ở năm tháng cấp ba đó. Sau khi thi trượt đại học lần đầu năm ấy, Mạnh Tư Duy đã học lại, đỗ vào trường cảnh sát, tốt nghiệp thì trở thành một nữ cảnh sát nhân dân nuôi ước mơ vào đội hình sự của phân cục Trung Ninh thành phố C. Cô vẫn là một cô gái lạc quan cầu tiến như ngày nào, tuy đã trưởng thành hơn, có nhiều thứ phải gánh vác hơn nhưng tâm hồn của cô thì vẫn tươi sáng như thế. Cô sống rất tốt, rất vui vẻ, ở đại học còn từng yêu đương một lần, ra trường thì tiếp tục theo đuổi lý tưởng sống, dường như Bùi Thầm đã hoàn toàn biến mất trong tâm trí cô, chỉ đôi khi nhắc lại thì thoảng qua một chút rồi lại thôi. Cho đến khi cô gặp gỡ người bạn cùng phòng mới của mình, gặp lại gương mặt đã vắng bóng bao nhiêu năm nay trong trí nhớ cô, cô còn có thể tự nhiên cất lời chào hỏi: “Xin chào, Bùi Thầm.” “Em là Mạnh Tư Duy.” “Chúng ta từng là bạn học.” “Trước kia em từng theo đuổi anh.” … Mọi chuyện xảy đến như thể chẳng ai lường trước được, rất nhiều thứ nối đuôi nhau đi tới trong cuộc sống này, mãi lâu về sau, khi Bùi Thầm đã từ Bùi Thầm trở thành anh Bùi, người nhà của cảnh sát Mạnh thì vẫn khiến nhiều người không thể ngờ tới. Trong quá trình đó, có nhiều thứ về ngày xưa cũ đôi khi lướt qua một thoáng, về trò đùa dai của một bạn học, về một người luôn lặng lẽ nhưng hóa ra mới là người nặng tình hơn cả. Mạnh Tư Duy có đôi khi sẽ cảm thán, nếu ngày ấy mình nhìn kĩ dòng lưu bút đó hơn một chút thì liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng chẳng ai trả lời được câu hỏi ấy, hiệu ứng cánh bướm là thế, một lần vỗ cánh của chú bướm nhỏ lại gây ra giông lốc ở nơi xa xôi nào đó. Tuy chỉ là những điều rất nhỏ nhặt nhưng nó đã thay đổi hành trình của cả chặng đường trong tương lai, tối hôm đó, Mạnh Tư Duy chỉ nhìn dòng lưu bút của Bùi Thầm trong một khoảnh khắc ngắn ngủi là thật, thời gian bảy năm không chút liên hệ giữa hai người cũng là thật. Chẳng ai có thể thay đổi quá khứ, bây giờ có thể ở bên nhau một lần nữa không phải do duyên phận, mà bởi vì chàng trai lặng thầm lạnh lùng khi xưa cuối cùng đã dám theo đuổi tình cảm trong lòng mình. Rất nhiều chuyện đã xảy ra cho đến khi Bùi Thầm và Mạnh Tư Duy về bên nhau, nhưng tựu chung, đó vẫn là nỗ lực đến từ hai phía, vì tình yêu mà họ mới nên một mái nhà. Hơn bảy năm trước, Mạnh Tư Duy chưa từng hối hận khi đã theo đuổi Bùi Thầm mãnh liệt như thế. Bảy năm sau này, Mạnh Tư Duy cũng rất thoải mái thừa nhận, cô vẫn còn thích anh. Còn Bùi Thầm, anh là một người lặng lẽ, tâm tư của anh chẳng cho ai biết, nhưng không có nghĩa là anh vô tình, có người có thể xác định tâm ý rồi hết mình vì tình yêu như Mạnh tư Duy, nhưng cũng có người phải tốn rất nhiều năm mới dám đuổi theo tâm ý trong lòng mình, đó chính là Bùi Thầm. Anh dùng bảy năm nhớ nhung một người rồi mới dám tiến tới gần người ấy, đó là cách nuôi nấng tình yêu của anh, chẳng có gì là sai, có chăng thì chỉ là hơi muộn một chút mà thôi. … “Trái Tim Thiếu Nữ” của tác giả Ma An là một bộ truyện mình khá đề cử cho các bạn tìm đọc. Với mình thì mình rất thích cách xây dựng nhân vật trong bộ truyện này, dứt khoát thẳng thắn, lạc quan tươi sáng. Câu chuyện xoay quanh Mạnh Tư Duy và Bùi Thầm cùng những người xung quanh họ, chủ đề liên quan nhiều tới đời thường và ngành nghề của cảnh sát nhân dân. Tình tiết bộ truyện rất mạch lạc dễ hiểu, giải quyết rõ ràng những nút thắt được đưa ra, có lúc rất hài hước, có lúc thì rất cảm động. Nhìn chung, đây là một bộ truyện tương đối cuốn hút đó các bạn. Các bạn có thể tin tưởng và tìm đọc ha! ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Cá ăn muối cá vẫn ươn *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết   Mời các bạn mượn đọc sách Trái Tim Thiếu Nữ của tác giả Ma An.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cuộc Liên Hôn Sai Lầm
Thể loại: Tiểu thuyết, truyện dài, hiện đại, lãng mạn ​ Giới thiệu Khi hôn nhân dựa trên ích lợi, một cuộc liên hôn không hề thành lập trên tình cảm, và dĩ nhiên, mối quan hệ này khó mà êm thấm như mọi người mong mỏi. Là một người đàn ông mạnh mẽ, kiên quyết nhưng cũng không tránh thoát phận bị ép hôn, anh chỉ muốn chống đối, muốn tự do, nhưng dù đã dùng hết mọi cách, thì vẫn không thể làm trái lời ông cụ, vẫn phải bị người nhà lôi đến nhà vị hôn thê để gặp mặt. Anh muốn hợp tác với người vợ hứa hôn để hủy bỏ hôn ước. Tiếc rằng cô vợ này lại xem trọng anh và muốn duy trì cuộc liên hôn. Làm thế nào vừa gặp, cô nàng đã muốn dính chặt anh không chịu nhả, khiến anh điên tiết? Xét thấy không thể trông mong vào cô vợ hứa hôn này, một mình anh lại không đủ thực lực, anh đành vô sỉ kéo chị vợ song sinh vô tội vào giúp anh phá nát hôn ước. Chuyện tốt mà anh làm khiến gà bay chó sủa, sóng gió ầm ầm kéo đến, mây mù che phủ bầu trời. Anh còn sợ không thành công, thế là âm thầm thề độc rằng miễn làm sao phá được cuộc hôn nhân, sau này có bị trời hành, bắt anh làm tôi mọi cho vợ tương lai nào đó anh cũng chịu. Tưởng là thề chơi ai ngờ nó lại ứng nghiệm. Chẳng những đau khổ vì bị vợ hành mà còn vui sướиɠ, cầu mong vợ hãy hành hạ anh nữa đi. *** Minh Hoàng vừa ký xong một văn kiện. Trợ lý nhận hồ sơ từ anh nhưng nấn ná chưa chịu ra khỏi phòng. "Cậu còn có chuyện gì?" "Dạ.." Cậu ta ngập ngừng một lúc như hạ quyết tâm rồi căng da đầu phun ra: "Ông cụ vừa gọi điện thúc giục, gần đến giờ buổi tiệc sắp diễn ra, anh nên chuẩn bị đến đó. Ông cụ sẽ đi từ nhà thẳng đến bên kia." Minh Hoàng ngã người dựa ra sau ghế nhắm mắt dưỡng thần, chẳng tỏ vẻ nao núng trong khi trợ lý vội muốn chết. Người bên ông cụ đã gọi đến bao nhiêu cuộc, giao cho cậu ta mỗi nhiệm vụ tối nay bằng mọi cách phải đưa Tổng giám đốc đến nhà ông bà Đại Hưng. Chẳng cần biết dùng thủ đoạn gì, bằng mọi giá phải mang được người đi, chết thì mang XÁC. Trợ lý không hiểu bữa tiệc tối nay quan trọng đến mức nào mà lúc nãy ông cụ còn đích thân gọi nhắc nhở. Trong lòng trợ lý lo đến bất an, sợ không hoàn thành nhiệm vụ được giao. Trong khi cậu ta như đang ngồi trên bàn chông thì sếp trước mặt lại cố tình rơi vào trạng thái bế quan, mông lung khó đoán. Tình huống này cậu ta chẳng biết phải làm sao đành phải nhẹ chân quay đầu ra cửa, để lại không gian riêng cho sếp. Làm cùng sếp bao lâu nay, cậu ta hiểu sếp nhà là kiểu không thích bị người ta điều khiển. Nếu sếp không muốn đi, chẳng ai có thể ép uổng. Ông cụ lần này làm khó cậu ta rồi. Cậu ta nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, cố không gây một tiếng động nào. Minh Hoàng đang nhắm mắt dưỡng thần nhưng vẫn cảm nhận được sự bất an của trợ lý. Bữa tiệc hôm nay anh vẫn nhớ, nhưng lòng không hề muốn tham dự. Chỉ cần nghĩ tới là anh muốn bật cười, thời đại nào rồi mà ông nội còn học người ta hứa hôn linh tinh, rồi ép anh rơi vào thế bí. Bây giờ là thế kỷ hai mốt, thế mà ông bảo anh phải gặp mặt vợ hứa hôn. Chuyện tào lao này ông nội đã nói vào thời điểm anh vừa trưởng thành. Có điều đụng phải đứa cháu trai ương bướng như anh, ông nội đành thất thủ. Bởi vì không đợi ông nội ép uổng, anh đã chạy sang tị nạn ở nước ngoài. Anh viện cớ muốn đi du học, mục đích chính là chối bỏ cuộc hôn nhân theo kiểu cũ này. Nhưng cũng chỉ trốn được mấy năm rồi cũng đến ngày tốt nghiệp, anh chẳng còn lý do gì để ở lại, đành về nước theo lệnh ông nội. Vừa về nước đã bị ông nội mang chuyện hứa hôn ra dằn vặt mỗi ngày, nhưng dù ông nội có ép uổng, anh vẫn không hề nao núng. Rồi sau đó, xét thấy dùng bao nhiêu chiêu thức cũng không tác động được đến cháu trai, ông nội phải dùng hạ sách cuối là mang sức khỏe ra uy hiếp, bởi vì ông nội biết anh dù cứng đầu cứng cổ nhưng chẳng dám xem thường sức khỏe của ông nội. Ai bảo ông nội là người thân duy nhất của anh. Thời điểm mẹ nhắm mắt xuôi tay, cha đi bước nữa, ông nội là người duy nhất quan tâm, nuôi dạy anh nên người. Cho nên ông nội là người quan trọng nhất đời anh. Anh dù có ngang ngược vẫn không bao giờ dám đùa với sức khỏe của ông. Nhưng mà anh không cam tâm, đường đường một đống to đùng, vai năm tấc rộng, thân mười thước cao, ấy thế mà phải theo ông nội đi xem mắt, nghĩ đến đã thấy nóng máu. Chẳng hiểu ông nội nghĩ gì mà bày ra chuyện hôn ước. Lẽ ra đời con không thành vì hai bên gia đình đều sinh nhằm đực rựa, thì phải nhận ra số trời đã định, hai bên chẳng có duyên phận với nhau, dẹp quách cái hôn ước tào lao này cho con cháu đỡ khổ. Ấy thế mà hai ông già gân này vẫn chấp nhất, đời con không được thì đợi đến đời cháu. Thế nên mới có cảnh anh, người đàn ông điều hành cả một tập đoàn, vậy mà phải ngoan ngoãn đợi ông nội dẫn đến nhà vợ tương lai tối nay. Anh đã cố gắng mọi cách để ngăn chặn cuộc hôn nhân này từ năm mười tám tuổi, đến nay đã mười hai năm đấu tranh bất thành, nhưng anh chưa bao giờ có ý định từ bỏ. Anh đã vận dụng đủ các kiểu để trì hoãn cuộc hôn nhân, kiên trì quấy rối cho đến khi ông nội nhà bên kia đi theo diện đoàn tụ ông bà. Và tưởng rằng cuộc hôn nhân sẽ đi vào bế tắc, thế nhưng điều anh không ngờ là ông nội cực kỳ bá đạo. Người ta đã xuống mộ mà ông nội vẫn cố tình giữ chữ tín, ép uổng anh phải thành hôn cho bằng được. Mấy ngày nay ông nội lại học người ta lên máu, hành hạ anh sầu khổ theo. Cho nên tối nay mới có chuyện anh bị ép buộc đi đến nhà vợ tương lai dự tiệc. Nhà ông bà Đại Hưng bên đó cũng chẳng xa lạ gì với anh. Hai bên gia đình đã hợp tác làm ăn bao nhiêu năm nay. Nghe bảo nhà đó có đến hai cô con gái song sinh. Một cô anh đã đủ sầu, giờ thì đến hai cô, thật là cao xanh có thấu? Theo thám tử của anh báo về, hai cô nàng này vẫn đang còn đi học, vậy mà đã vội muốn kết hôn. Càng nghĩ anh càng uất ức và có chút tức tối hai cô song sinh này. Sao không đợi đến lúc ra trường để anh có thêm thời gian nghĩ cách thức từ hôn. Sao mới trưởng thành đã vội vàng ràng buộc người ta. Mấy cô gái thời nay thật là muốn chồng đến phát điên rồi sao. Vì sợ ông nội không thấy anh trong buổi tiệc, huyết áp sẽ tăng cao, Minh Hoàng đành thẳng lưng ngồi dậy, giơ tay lên nhìn đồng hồ. Ngó thấy thời gian cũng vừa vặn, nếu bây giờ không đi sẽ trễ mất. Thôi thì đến đấy, nhìn thử vợ tương lai của anh như thế nào. Đến những hai cô, ông nội nói anh có quyền chọn một. Có ai hoành tráng như anh không? Còn được chọn lựa nữa đấy, anh còn gì mà không hài lòng? Minh Hoàng uể oải đứng lên, với tay lấy áo vest trên lưng ghế. Đang khoác vào đã nghe tiếng gõ cửa bên ngoài, rồi trợ lý với bộ mặt lo lắng xuất hiện: "Anh Hoàng, trễ giờ rồi. Nên khởi hành rồi anh." Không nhìn ra cậu ta còn vội hơn cả anh. Cái kiểu này chắc mới bị người của ông cụ gọi thúc giục. Xem ra tối nay anh có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi tay ông nội. Thôi thì cứ thử làm đứa cháu trai ngoan ngoãn tối nay xem sao. Mời các bạn mượn đọc sách Cuộc Liên Hôn Sai Lầm của tác giả Annie Dinh.
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Cô vốn là một nữ diễn viên xinh đẹp, tài năng, là siêu sao người người hâm mộ Nhưng chính vì quá nổi bật, nên khiến nhiều người ghen ghét, chính bạn diễn của cô đã hãm hại cô, khiến cô mất đi sinh mệnh Được trọng sinh, cô cho rằng mình có thể sống một cuộc đời mới theo ý thích, có điều cô lại trở thành một người khác, sống dưới một thân phận khác, mà người này còn có gia đình, một ông chồng tổng tài lạnh lùng. Cô chỉ muốn hét thật lớn "Tôi Muốn Ly Hôn!!!" *** Cơn mưa lớn cứ đổ xuống ào ạt tạo nên cho con người ta cái cảm giác lạnh lẽo buốt giá. Cô gái với gương mặt ngũ quan tinh xảo cũng bị mưa làm cho ướt hết cả người trông vô cùng nhếch nhác. Cô đứng run rẩy trên sân thượng với nét mặt sợ hãi, run vì lạnh nhưng sợ là vì người trước mặt. " Đường Y Na, cô không thể tiếp tục sống nữa. " Cô gái đối diện Y Na trên tay cầm con dao sắt nhọn cứ từ từ tiến đến dồn cô vào con đường cùng không thể lùi thêm được nữa. " Cát Cát, sao cô phải làm như vậy? " Trần Cát Cát như một người điên, cầm con dao chỉa vào cô rồi mắng xối xả. " Tại sao lúc nào cô cũng được đóng chính còn tôi thì mãi là vai phụ đi theo phía sau? Cô bước vào phim trường được người người quan tâm còn tôi thì chẳng ai để ý. Người hâm mộ thích cô, tặng quà cho cô còn tôi thì lại chẳng có gì. Tại sao lúc nào tôi cũng phải thua thiệt cô? Tại sao? " Bao nhiêu chất chứa đè nén trong lòng Trần Cát Cát hôm nay mới được thẳng thắng nói ra. Bởi cô ta đã quyết từ hôm nay sẽ không để người tên Đường Y Na tồn tại nữa. Y Na lắc đầu, cô không ngờ bạn diễn của mình lại đối xử với mình như vậy. " Không Cát Cát, sao cô lại có suy nghĩ lệch lạc như vậy? " " Y Na, hãy chết đi. Chỉ khi cô chết tôi mới có thể thực sự tỏa sáng "1 Đường Y Na sợ hãi, cô cứ lùi bước tránh né mũi dao sắt nhọn của Cát Cát. Miệng liên tục nói " Không, không Cát Cát, đừng mà...đừng...aaaa"   Viết gì đó  Chương trước  Chương sau Y Na trượt gót giày rồi từ sân thượng rơi xuống sau đó chết ngay tức khắc. Những người đi đường túa nhau xem nhưng không ai dám lại gần. Trần Cát Cát từ trên sân thượng nhìn xuống vô cùng hả dạ, cô ta bật cười lớn tiếng rồi quay gót rời đi miệng không ngừng lẩm bẩm.     12  " Không, không Cát Cát, đừng mà...đừng...aaaa" Y Na trượt gót giày rồi từ sân thượng rơi xuống sau đó chết ngay tức khắc. Những người đi đường túa nhau xem nhưng không ai dám lại gần. Trần Cát Cát từ trên sân thượng nhìn xuống vô cùng hả dạ, cô ta bật cười lớn tiếng rồi quay gót rời đi miệng không ngừng lẩm bẩm. " Chết rồi, cuối cùng cũng chết rồi. " ...! Tại phòng cấp cứu, bác sĩ y tá vào ra liên tục, người truyền máu, người thì cho bệnh nhân thở oxi rồi kích tim. Mặc dù đã cố gắng nhưng sau đó ở máy đo nhịp tim phát một tràng tiếng tít tít tít rồi một đường thẳng chạy dài, bệnh nhân đã chết, bác sĩ không thể cứu sống được cô ấy. Trời dù đã khuya nhưng tại phòng chủ tịch của TA Entertainment vẫn còn sáng đèn. Hình ảnh người đàn ông ngoài 30 với gương mặt lạnh lùng góc cạnh, ánh mắt sắt lẹm đang tập trung với màn hình máy tính bàn tay không ngừng gõ phím lạch cạch. Trong tiếng mưa lách tách vô cùng yên tĩnh bỗng tiếng chuông điện thoại làm phá vỡ ngang bầu không khí. Người đàn ông khẽ nhấc điện thoại lên, anh giọng nói trầm lắng. " Chuyện gì? " Đầu dây bên kia giọng nói có chút gấp gáp " Tề tổng, Y Na chết rồi. " Anh chỉ khẽ nhíu mày một cái " Chết rồi? " " Dạ phải, cảnh sát phát hiện cô ấy chết do chấn thương vùng đầu bởi rơi từ sân thượng của phim trường xuống. " Bên ngoài phòng bỗng có tiếng gõ cửa, ở đây anh vẫn chưa nghe điện thoại xong, anh lớn tiếng nói vọng ra " Vào đi " Một thanh niên vội vàng bước vào, sắc mặt khó coi, anh thở hì hục. " Tề Tổng, phu nhân chết rồi. Cô ấy lên cơn đau tim, sau khi được người làm đưa đến bệnh viện vào phòng cấp cứu không bao lâu thì chết rồi " " Cao Hi Văn chết rồi? " Anh nghĩ ngợi điều gì đó rồi nhếch một bên môi. " Mấy người phụ nữ này là muốn thay phiên nhau chết hay sao? " Người thanh niên kia nuốt nước bọt " Vậy...vậy chúng ta có đến bệnh viện xem phu nhân hay không? Ông Tề cũng đã đến đó rồi. " Anh đứng dậy bước ra khỏi ghế khẽ lắc đầu vươn vai cho đỡ mỏi. Gương mặt anh không chút cảm xúc cầm lấy chiếc áo treo sau ghế rồi mặc vào. " Đi thôi, đi đến bệnh viện xem cô ngốc đó chết thế nào. Kẻo ông tôi lại than phiền trách mắng. " ...! Về phần Y Na, sau khi bị Cát Cát hại chết cô cảm thấy linh hồn của bản thân cứ đi vất vưởng khắp nơi, đột nhiên một vầng sáng trắng lớn xuất hiện hút cô vào đó. Y Na nhìn khắp nơi xung quanh rồi thấy bản thân đang ở một nơi vô cùng lạnh lẽo. Trước mặt cô là chiếc băng ca trên đó bị trùm một tấm vải trắng. " Đây là nhà xác sao? Mình...sao mình lại ở đây? Còn người nằm đó là ai? " " Là tôi " Một cô gái dáng vẻ tiều tụy đột nhiên xuất hiện bên cạnh cô. Nhưng trông cô ấy cứ lập lòe hư ảo, Y Na vô cùng khó hiểu. " Cô...cô là " " Tôi tên Cao Hi Văn, thân xác nằm đó chính là của tôi " Cô nhìn cô ấy rồi nhìn lại thân xác trên băng ca, đây rốt cuộc là loại chuyện gì vậy? " Tại sao tôi lại ở đây? " " Y Na, thật trùng hợp chúng ta chết cùng ngày cùng giờ. Cô...sau này cô làm ơn hãy tiếp tục sống cuộc sống của tôi. Hy vọng cô thay tôi đối tốt với Tề Ân, tôi chưa bao giờ dám bộc lộ tình cảm của mình cho anh ấy biết. Y Na, trăm sự nhờ cô, thân xác này tôi giao lại cho cô. Nói rồi cô gái kia cũng dần tan biết đi, Y Na chưa hiểu cơ sự gì rồi vầng sáng lớn kia lại tiếp tục một lần nữa xuất hiện. Cô bị hút vào trong đó rồi...rồi không còn biết gì cả.. Mời các bạn mượn đọc sách Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài của tác giả Jade M.
Những Năm 70 Ôm Đùi Người Qua Đường
Bạn đang đọc truyện Những Năm 70 Ôm Đùi Người Qua Đường của tác giả Tam Thiên Thượng.  Một người qua đường Đinh thuộc hàng ngũ "ba không", không bàn tay vàng, không có không gian, không có hệ thống. Một người qua đường không được tính là người qua đường Giáp, vô vị, bình thường vô cùng. Mạnh Kiều xuyên vào trong một tác phẩm văn học những năm bảy mươi, hóa thân thành một nữ thanh niên trí thức đi về nông thôn. Tại thời đại thiếu thốn vật chất, cô ấy gọi trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay. Vai không thể chịu, tay không thể nâng; rất nhanh đã bị nhận danh hiệu là hạng ăn ngon lười làm. Lười làm thì cô ấy nhận. Thế nhưng còn ăn ngon? Vậy thì cũng phải có ăn đã! Ở đây ngày ngày dùng quả nước, cô ấy vô cùng nhớ nhung cơm trắng, thịt nướng, gà nướng… Mỗi đêm cô ấy đều chảy nước miếng trong mơ... *** Đã ba ngày rồi Mạnh Kiều chưa ăn được cơm no. Cô ấy không còn sức lực nào nên chỉ nằm trên giường, kinh ngạc nhìn lên nóc nhà cũ nát rồi ngẩn người. Ván giường cứng quá, cấn đến độ cô ấy thấy đau cả eo. Ba ngày trước cô ấy không cẩn thận ngã một cái, không hiểu sao lại đến tận đây, xuyên vào người một nữ thanh niên trí thức trùng tên trùng họ với cô ấy. Ngày đầu tiên, lúc cô ấy mở mắt ra thì đầu có hơi choáng váng, không ăn không uống nằm yên một ngày. Ngày thứ hai, đội ngũ y tế của thôn đến thăm cô ấy, nói trán cô ấy không có việc gì, sẽ không ảnh hưởng đến việc tham dự vào lao động nông nghiệp. Lao động gì? Cô ấy nhắm chặt mí mắt không biết gì hết. Có thanh niên trí thức bê tới một bát cháo có thể nuôi cả cá trong đó, cô ấy liếc mắt một cái rồi sau đó vô cùng có chí khí tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần. Ngày thứ ba, cuối cùng cô ấy cũng tiếp nhận được hiện thực. Cô ấy đói bụng đến phát hoảng, sau khi đứng dậy từ trên giường thì lục cả nửa ngày cũng không tìm được đồ ăn, đành phải tiếp tục nằm như xác chết. Chạng vạng tối, nhóm thanh niên trí thức đều đã tham gia lao động về. Cô ấy trông mong ngồi canh trước bàn ăn, cuối cùng cũng đợi được đến giờ ăn cơm. Một nồi cháo lớn, một bàn nước nấu củ cải trắng, một bàn màn thầu bị dính màu đen. Trong chớp mắt, cô ấy giật mình ngơ ngẩn cả người. “Thanh niên trí thức Mạnh, cơ thể của cô đã khá hơn chưa?” Người mở miệng chính là Đội trưởng Dương Hiểu Đông. Ngày đầu tiên cô ấy bước vào Bách Trượng Ao này đã ngã sấp xuống ruộng, hình như còn bị rơi không hề nhẹ, trên trái nổi cục u lớn, sau khi tỉnh lại thì cả người đều mơ hồ. “Ừm, đã tốt hơn nhiều rồi.” Mạnh Kiều nghiêng đầu hỏi: “Đội trưởng Dương, còn có gì ăn không?” “Đều ở chỗ này rồi, nhanh đến ăn đi.” Vừa nói anh ấy vừa cầm lấy màn thầu, những thanh niên trí thức khác cũng bắt đầu hành động. Mọi người đã làm việc cả một ngày, sắp đói chết rồi. Nhìn thấy màn thầu trong mâm sắp hết đến nơi, Mạnh Kiều nhanh tay lẹ mắt cầm lấy một cái nhét vào trong miệng. Sau khi nhai được hai cái thì không nhịn được nhíu mày. Cái màn thầu này vỏ ngoài rất thô ráp, cảm giác nhai mỏi nhừ. Nhưng cô ấy đã đói đến mức không để ý được gì khác, cắn màn thầu vào miệng rồi cầm chén đi lấy một bát cháo, bắt đầu ăn như hổ đói. Sau khi ăn xong thì bị người ta sai đi rửa chén. Cô ấy bất đắc dĩ cầm theo thùng nước đi đến bên giếng, nhìn thấy có một chiếc thùng gỗ buộc dây thừng đặt bên cạnh giếng. Mặc dù chưa từng múc nước giếng nhưng tốt xấu gì cô ấy cũng đã nhìn qua trên ti vi, nên cô ấy học theo cầm thùng gỗ ném xuống giếng rồi kéo dây thừng lên. Sau đó thì xách lên nhìn, trống không. Lại thử mấy lần vẫn là như thế, không múc được nước. Một thanh niên trí thức đang chuẩn bị cọ nồi nhìn thấy Mạnh Kiều vác thùng không quay về thì sầm mặt nói: “Mạnh Kiều, nước đâu?” “Tôi không múc được.” Vẻ mặt Mạnh Kiều vô tội, cười hỏi: “Nếu không thì cậu đi múc nước để tôi đến cọ nồi nhé?” Thanh niên trí thức họ Từ thật sự là tức không có chỗ xả. Tất cả mọi người đều cùng đi từ thành phố S chen xuống nông thôn, mỗi ngày mình đều mệt gần chết, ngược lại là cô ấy thì hay rồi, bình yên thanh thản nằm ba ngày, ngay cả múc một chút nước đơn giản cũng không làm được. Sắc mặt của cô ta hơi khó nhìn, trừng mắt nhìn cô ấy một cái, cổ quái nói: “Thanh niên trí thức Mạnh, vậy thì cô cứ về trên giường nằm đi…” “Á.” Mạnh Kiều nghe xong thì vui vẻ ra mặt, bỏ thùng nước xuống rồi quay người chạy vào trong bếp như một làn khói. Thanh niên trí thức Từ đúng là bị chọc giận cho phát nổ. Nói kháy nói khịa cô ấy vậy mà cô ấy lại nghe không ra, là nghe không hiểu thật hay là giả vờ? Cô ta tức giận xách thùng nước đi múc nước. Mạnh Kiều không đi vào ký túc xá tập thể, bởi vì cô ấy biết mỗi khi trời tối thì nhóm thanh niên trí thức sẽ say sưa trao đổi kinh nghiệm lao động, nghiêm trang đọc lại danh ngôn, cao giọng cất tiếng hát trữ tình. Cô ấy đi về phía phơi nắng bên ngoài phòng, tìm một tảng đá rồi ngồi xuống. Nông thôn về đêm tĩnh mịch yên bình, gió mát hiu hiu, trong bụi cỏ còn có tiếng dế kêu két két không ngừng. Cô ấy cuộn mình ôm chân, ngước đầu nhìn lên bầu trời sao, cảm giác rất mơ hồ. Hoàn toàn không có không gian, thứ hai là không có bàn tay vàng, thứ ba là không có hệ thống, cô ấy đây quả thật là người hiện đại “ba không” xuyên không. Vai cô ấy không thể vác, tay thì không thể nâng, thời gian này phải sống như thế nào đây? Cô ấy cố gắng nhớ lại nội dung của cuốn sách này. Đây là một tác phẩm trùng sinh về năm một ngàn chín trăm bảy mươi, nữ chính kiên cường và nam chính trầm mặc. Kể về câu chuyện sau khi nữ chính sống lại đền bù tiếc nuối trong kiếp trước, vả mặt ngược cặn bã, cuối cùng sẽ thi lên đại học cùng với nam chính, tương thân tương ái, nửa đường không thiếu những tình tiết nam phụ nữ phụ đến xin tí đất diễn. Còn Mạnh Kiều chỉ là một người qua đường không hơn không kém. Người qua đường tốt xấu gì cũng có một vài lời kịch, còn cô ấy thì ngay cả đến một câu kịch cũng chẳng có, là người qua đường sơ sài nhất trong tiểu thuyết. Sở dĩ Mạnh Kiều nhớ kỹ cô ấy trong quyển tiểu thuyết sáu trăm nghìn chữ này cũng chỉ vì nhân vật trùng tên trùng họ với cô ấy. Trước mắt, cô ấy chỉ mới gặp qua nữ phụ trong tiểu thuyết, chính là thanh niên tri thức vừa rồi. Trong tiến độ của tiểu thuyết thì nữ chính đã sống lại, chuẩn bị theo đuổi nam chính. Nam chính là một tên đàn ông biế.n thái, tình cảm của hai người như vở kịch vô cùng đặc sắc. Lúc trước cô ấy đọc say sưa ngon lành, thức đêm cũng phải đọc tiểu thuyết, kết quả đến ngày hôm sau đi đường không ổn, sau khi ngã sấp xuống thì lại đi đến nơi này. Cô ấy không biết làm sao để quay về, có điều cô ấy biết nếu còn ở lại như này thì sẽ chết. Không có điện thoại, không có gì giải trí, ở dưới nhà ngói, đi nhà xí thì ngồi xổm, đã cho heo ăn còn phải xuống đồng làm việc. Mấu chốt là ăn không đủ no, rất giống muốn mạng của cô ấy! Cô ấy một mực ngồi ngẩn người đến khi bị muỗi cắn mới không chịu được, quay về tắm rửa thì lại không có nước nóng, tắm nhanh đơn giản bằng nước lạnh đến run người rồi bò lên trên giường. Nhắm mắt lại, trong đầu đều là ăn. Ngày hôm sau, mới sáng sớm ra đã bị thanh niên trí thức họ Từ ở cùng gọi dậy. Cô ấy vốn định giả vờ đau đầu để ngủ tiếp. Nhưng nghe thanh niên trí thức Từ nói dậy muộn thì không được ăn sáng, trong nháy mắt cô ấy đã ngồi dậy ngay. Sau khi nhanh chóng rửa mặt thì cô ấy chạy vào phòng bếp, phát hiện ra trong nồi sắt lớn có khoai lang hấp thì đôi mắt cô ấy sáng lên. Khoai lang tốt lắm, thực phẩm xanh, trong thành phố hiếm có mấy loại đồ này. Cô ấy chọn hai củ có dáng vẻ đẹp đẽ, ai bảo cô ấy có chứng thích cái đẹp chứ. Đội trưởng Dương đứng ở bên cạnh nhìn thấy xong thì ho nhẹ một tiếng: “Thanh niên trí thức Mạnh à, khoai lang này là thôn dân vừa đưa đến, số lượng có hạn nên mỗi người chỉ có thể lấy một củ.” “Ồ.” Mạnh Kiều bất đắc dĩ bỏ lại một củ nhỏ hơn, rồi đi lấy thêm một bát cháo. Cô múc từ dưới đáy thùng lên trên, vốn còn định vớt nhiều thêm chút gạo nhưng nồi cháo này quá nhiều nước, có vớt thế nào cũng vô dụng. Sau bữa ăn thì đội sản xuất tập hợp trên đê nắng, hơn ba mươi thanh niên tri thức và các thôn dân đứng cùng nhau xác định phân công, rồi ghi chép lại những việc mà mỗi người đã làm xuống bảng tính công, thù lao được tính dựa trên số công ngày lao động. Còn thù lao thì phải chờ đến cuối năm đội sản xuất quyết toán thì mới nhận được tiền. Mạnh Kiều không hứng thú lắm. Ai mà biết có sống được đến cuối năm hay không. Có điều đến lúc điểm danh thì cô ấy đã nhìn thấy nam nữ chính bên trong nhóm thôn dân. Nữ chính không hổ là người đẹp của thôn, hai bím tóc thắt lại đưa ra trước ngực, tinh thần tươi sáng, màu da lúa mì cũng không làm mờ đi khí chất động lòng người của cô, còn nam chính là một anh chàng đẹp trai cao gầy, dịu dàng, lễ độ. Nhìn hai người rất xứng đôi, cũng rất đẹp mắt. Cô ấy đã thích họ từ khi đọc tiểu thuyết, bây giờ nhìn thấy người thật thì có hơi kích động chút chút. Mạnh Kiều nhận liềm và mũ rơm rồi sau đó đi theo nữ chính Tô Dao đi cắt cỏ. Đi theo nữ chính thì chắc chắn sẽ nhận được chỗ tốt nhỉ. Bên trong nguyên tác, nữ chính có thể được xem như là một chủ blog mỹ thực của thời đại này, lúc cô ấy đọc truyện vào nửa đêm đều thèm thuồng đến phát khóc. Đi dọc đường đất khoảng một cây số thì đến ruộng, lòng bàn chân cô ấy đã dính đầy bùn, cảm giác càng ngày càng nặng, nên cô ấy nhanh chóng tìm một tảng đá để cọ vào. Từ Đông Đông nhìn thấy dáng vẻ lằng nhà lằng nhằng của Mạnh Kiều thì la lớn lên với cô: “Mạnh Kiều, cô còn không nhanh qua đây làm việc đi!” Mạnh Kiều ngẩng đầu lên, trong tâm thầm mắng một câu: “Ai cần cô lo chứ, ai cần cô lo. Nữ phụ chính là nữ phụ, cô chứ chờ bị nữ chính dạy dỗ đi.” “Đến đây.” Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đi sang. Ai bảo cô ấy là người qua đường chứ, nếu không giả vờ ngoan thì đến mình chết như thế nào cũng chẳng biết. Kiếp trước Tô Dao bị chính Từ Đông Đông châm ngòi ly gián, đến mức nảy sinh ngăn cách với Lục Nguyên rồi bị Từ Đông Đông nhân cơ hội đó gả cho Lục Nguyên. Đời này tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện như vậy. Bỗng nhiên có người ngồi xổm xuống bên cạnh cô ấy. Nhìn qua mới khoảng trên dưới mười tám tuổi, kiểu tóc rất mới lạ, đã buộc lên cao rồi còn thắt bím để lộ ra cái trán trơn bóng. Khuôn mặt trắng nõn một cách hiếm thấy, trơn bóng hoàn mỹ giống như ngọc Hòa Điều. Một đôi mắt ngậm nước, đáng yêu lại linh động, cái mũi cao thẳng vừa vặn, bờ môi đầy dặn, hồng hồng căng mọng. Dáng vẻ của một người vô hại. Lúc này, Mạnh Kiều giống như chân chó cười cười với Tô Dao: “Chị Dao, chào chị. Em tên là Mạnh Kiều, chị có thể gọi em là Kiều Kiều. Em mới chen ngang xuống thôn vài ngày trước, sau này xin chị chăm sóc nhiều hơn.” Tô Dao không hề có chút ấn tượng nào với Mạnh Kiều, kiếp trước hai người cũng không gặp nhau, có điều cô bé này nhìn rất vui vẻ. Cô chỉ cười nhạt một tiếng: “Chào em, Kiều Kiều.” “Chị Tô, chị lớn lên vừa đẹp lại còn dịu dàng, em cảm thấy chị vô cùng thân thiết. Em không có chị gái, khi còn nhỏ đã rất mong có một người chị, nếu không thì em nhận chị làm chị của em nhé. Sau này chị đi đâu có việc gì cần thì cứ mở miệng, em đây gọi một cái là đến.” Mạnh Kiều dịu dàng tình cảm, suýt chút nữa cô ấy đã vỗ ngực thề thốt mình rất thành thật luôn rồi. Nếu như có thể ôm được đùi của nữ chính thì tốt quá. Chị gái ơi, mang em bay lên nha. Tô Dao nghi ngờ nhìn cô ấy một cái, khóe miệng vẫn duy trì mỉm cười, giọng điệu giữ lại vẻ xa cách, lạnh lùng nói: “Chúng ta ở cùng một đội sản xuất, đều là anh chị em của nhau, tất cả mọi người sẽ cùng giúp đỡ nhau.” Xem ra không ôm được cái đùi này rồi, tính cảnh giác của nữ chính rất cao. Thôi bỏ đi, không được vội vàng, sớm muộn gì cũng có thể ôm. Mạnh Kiều cười ngọt ngào: “Chị Dao, vậy thì sau này em rảnh có thể đến nhà tìm chị chơi không? Nụ cười trên mặt Tô Dao đã sắp không trụ nổi nữa, da mặt của cô gái này cũng quá dày rồi. Sống lại một lần, tuổi tác sắp có thể làm bà bội cô ấy đến nơi, sau đó cô giật giật khóe miệng: “Được rồi, nhóm thanh niên tri thức với thôn dân thân như người một nhà, hoan nghênh em đến chơi.” “Cứ quyết định như thế đi, chị Dao, chị thật là tốt.” Mạnh Kiều cười nói. “Ha ha…” Tô Dao cười cứng ngắc, không nói thêm gì nữa mà chỉ xoay người bận rộn dưới hồ. Mạnh Kiều đạt được mục đích thì đắc ý trong lòng rồi cũng nắm một nhúm cỏ dại để cắt. Mặt trời chói chang trên cao, chỉ chốc lát đã nóng đến mức chảy mồ hôi đầy người, eo cũng chưa chữa khỏi, lúc đi đứng thì tê dại, muốn trộm lười nhác cũng không được. Vất vả lắm mới đến lúc nghỉ trưa. Nghe thấy tiếng hô ăn cơm, nên cô ấy khẩn trương tranh thủ thời gian tiến lên nhìn một cái, giữa trưa nay ăn cơm gạo. Cuối cùng thì cô ấy cũng có thể ăn cơm, chỉ có điều là trong cơm gạo này có độn hạt kê, bọn họ gọi là “cơm hai”. Mạnh Kiều vươn hai tay cầm bát đưa đến, nhìn thím Ngô đội sản xuất đang bới cơm, cô ấy nuốt một ngụm nước rồi cười hì hì nói: “Thím Ngô, thím ép cơm xuống một chút, bới đầy cho cháu hơn xíu là được.” Thím Ngô ngẩng đầu lên nhìn cô ấy một cái, nhưng không làm theo. Cơm của mỗi người đều như thế, sao có thể cho cô ấy ăn nhiều hơn được, sau khi xới xong thì đưa cơm qua. Sau khi Mạnh Kiều nhận lấy thì lễ phép nói: “Cảm ơn thím Ngô.” Cô ấy bê bát, tìm một cái gốc cây rồi ngồi xuống. Nơi này có một gò núi nho nhỏ, khi ngồi lên cảm thấy rất mát mẻ. Đối diện với ánh mắt kỳ quái của mọi người trong phòng, cô ấy chỉ nhìn về phía bọn họ mở miệng cười cười rồi cầm đũa, vùi đầu vào ăn. Hiện tại đang đói bụng nên ăn cái gì cũng ngon. Bởi vì không ăn cơm chung với đồ ăn, nên cô ấy có thể cảm nhận được mùi thơm trong veo của gạo. Mời các bạn mượn đọc sách Những Năm 70 Ôm Đùi Người Qua Đường của tác giả Tam Thiên Thượng.
Nhà Tôi Thật Sự Có Mỏ Vàng
┃GIỚI THIỆU┃ Nhìn chung trong giới làm đẹp, hình tượng mà các nữ blogger yêu thích nhất chính là trắng-giàu-đẹp. Trước khi nổi tiếng thì yêu thích thương hiệu Mỹ ColourPop, thương hiệu Nhật Bản Canmake, thương hiệu Thái Lan Mistine nhất. Sau khi nổi tiếng thì vừa dùng kem mắt La Prairie trứng cá muối xanh lam, vừa dùng kem nền cao cấp CPB căng bóng, sáng óng ánh. Trong sự bùng nổ của các thương hiệu nội địa, mỗi ngày đều nhận tiền từ chủ thương hiệu, còn nói không phải là quảng cáo. Ở trong tòa nhà nhỏ ba tầng phong cách phương Tây, ngày nào hàng xóm cũng sửa chữa, hiệu quả cách âm thật chẳng bù với giá nhà cao ngất ngưởng. Một ngày nọ, một số chị đại của khu làm đẹp trên Bilibili livestream chuyến du lịch Nhật Bản. Tất cả mọi người đều mua mỹ phẩm dưỡng da Nhật Bản dòng cao cấp với giá không dưới 100 nghìn tệ, nói trước ống kính sẽ xổ số tặng fan. Đại Dung Dung luôn kín tiếng, chỉ nhờ vào khuôn mặt thần thánh cân hết filter, được mệnh danh là “Nhan sắc tuyệt đỉnh của Bilibili”. Chỉ vào con tàu du lịch lớn màu xám xa hoa trên mặt biển xanh thẳm, cười nói với fan trước ống kính: “Mình đã thuê con tàu này, hôm nay livestream ăn hải sản cho mọi người xem nha.” Tất cả chị đại khu làm đẹp: “…” Chị em à, lăng xê hình tượng quá lố rồi đó. Bài đăng mới trên diễn đàn: 【Đại Dung Dung trên Bilibili! Nhà có mỏ vàng không vậy!! Em tự tuyên bố em là con gái thất lạc nhiều năm của chế!】 *** Fans đã biết chuyện trong nhà Đại Dung Dung có mỏ. Hôm đó thể theo yêu cầu của fan, Đại Dung Dung đã phát livestream. Dẫn mọi người tham quan nhà mình. Sau khi nhìn thấy nhà vệ sinh mạ vàng, phòng thay đồ đính kim cương. “Giới thiệu đến đây thôi nha ~” Fan không chịu: 【Muốn xem phòng ngủ của em Dung!】 Đại Dung Dung trước giờ luôn cưng chiều fan lại phớt lờ spam bình luận, định tắt livestream. Đột nhiên cửa phòng ngủ bị mở ra. Đúng lúc mọi người kinh ngạc cho rằng có ma. Một người đàn ông đẹp trai, cao quý mặc đồ vest, đi giày da, vẻ mặt bình thản bước ra khỏi phòng ngủ. Thấy cô đang cầm điện thoại ngây người ở đó, ngón tay đang thắt cà vạt thoáng khựng lại, hơi cau mày, hờ hững nói: “Tối hôm qua cầu xin anh đừng làm nữa, đòi đi ngủ. Hôm nay lại dậy sớm để nghịch điện thoại à?” Fans: “Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.” Trong nhà Đại Dung Dung không chỉ có mỏ, trong mỏ còn cất giấu một Sếp! Quặng! Mỏ! 【Chú ý!!】 Tác giả gỡ mìn: Truyện Mary Sue, không não, tự thẩm (không khiêm tốn đâu). Tác giả là con ma nghèo, chỉ có thể viết về người giàu dựa trên sự tưởng tượng, nếu phiền xin vui lòng rời đi. Không có nguyên mẫu, xin mọi người đừng mang bất kỳ nhân vật thực tế nào vào. Có thể rời đi mà không cần thông báo. Hình tượng và cốt truyện cũng chỉ để phục vụ siêu sảng – siêu ngọt. Thẳng như ruột ngựa điềm đạm, dễ thương x Ông bố già* lạnh lùng nhưng đáng yêu *Ông bố già: Kiểu bạn trai chững chạc, đáng tin cậy, kiệm lời, nhưng rất quan tâm, chăm sóc bạn như một người bố. Bạn không cảm nhận được hạnh phúc của người giàu đâu