Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Duyên Làm Phu Quân

Văn Một người xuyên không, trở thành nữ nhân vô dụng bậc nhất bị nam phụ giết chết ở kiếp trước. Một người bi phẫn trọng sinh, kiếp trước là nam phụ đấu với nam nữ chính đến khi hết truyện thì không cam lòng mà tắt thở. Tiểu muội vô dụng quanh quẩn đi tìm lương duyên lại rơi vào tay độc nam phụ, độc nam phụ luôn đi tìm cách báo thù lại ngã vào hũ mật của tiểu muội vô dụng. Cùng nắm tay nhau đi tới phía trước, tiểu muội vô dụng phát hiện, truyện trạch đấu kịch liệt đã biến thành truyện điền văn sủng ngọt từ khi nào thế? Truyện hư cấu, không cần chứng thực, nam chính trọng sinh, không thích chớ nhảy hố. Nội dung nhãn: Xuyên qua thời không, kiếp trước kiếp này *** Diêu Tiên Y hay được gọi là Tiên Y, ban đầu là một nha đầu tam đẳng trong phủ Kim gia. Mẹ nàng là Trần ma ma nhất đẳng bên người Đại phu nhân, có thể coi như là hô mưa gọi gió trong phủ.  Cây cao thì bóng cả, dù làm nô tỳ nhưng sinh hoạt của Tiên Y cũng trôi qua nhẹ nhàng, nàng hiếm khi phải làm những việc nặng nhọc khổ sở. Mẹ nàng và bản thân Tiên Y đều là người thiện lương, tuy có vận dụng chút thủ đoạn nhưng cũng để cuộc sống của mình dễ thở hơn, không làm hại người khác. Kiếp này, Tiên Y tự nhận mình may mắn có được dung mạo khá đẹp, nhưng từ khi nàng diện kiến Kim Phong Hoa, chữ “đẹp” này chẳng khác gì “hàng fake”. Kim Phong Hoa thân là nam tử nhưng lại có gương mặt hại nước hại dân, tuấn nam mỹ nữ ở gần hắn cũng phải xấu hổ. Tuy sở hữu dung nhan dụ hoặc như nữ nhân nhưng không ai thấy gương mặt đó đặt trên Kim Phong Hoa có gì không phù hợp, dù ở cổ đại lạc hậu nhưng vẻ đẹp phi giới tính của hắn cũng được công nhận. ... Tên Kim gia đều có chữ Mộc, Tam thiếu gia lại được đặt Phong Hoa, vừa nghe là thấy ý trào phúng.  Ban đầu, mẫu thân hắn là vợ cả của Kim lão gia, nhưng vì chút tiền đồ mà ông ta không hề do dự vứt bỏ người cũ, thành gia lập thất với thê tử mới giúp ích cho mình trên đường làm quan. Mẫu thân từ vợ cả bị biếm xuống vợ lẽ, thân phận Kim Phong Hoa từ con dòng chính cũng trở thành con dòng thứ. Mà ở Phái quốc bọn họ, con vợ lẽ vốn chỉ là một món đồ chơi, bị hành hạ, mang đi trao đổi như những món hàng hóa vô tri cũng không có gì là lạ. Tiên Y thấy Kim Phong Hoa bị Đại thiếu gia lưu manh đùa giỡn, kìm lòng không đặng mới giải vây cho hắn. Nàng không ngờ chỉ một câu nói này đã rẽ lái tương lai của hai người vào hướng đi hoàn toàn mới. … Kim Phong Hoa từng chết một lần, đời này trọng sinh hắn vô cùng cẩn thận. Rất nhiều chuyện trong khoảng thời gian khi hắn sống lại đều không thay đổi nhiều, ví dụ như mẹ hắn chết, ví dụ như hắn vẫn là đại ma đầu giết người,...  Nhưng Tiên Y lại là một sự kiện ngoài ý muốn, cực kỳ ngoài ý muốn. Theo ký ức kiếp trước, lẽ ra nàng là người bị hắn giết đầu tiên, hẳn là chôn thây dưới lòng đất lạnh lẽo từ lâu rồi. Thế nhưng đời này hắn quen biết nàng sớm một chút, đối với Kim Phong Hoa, Tiên Y chính là định mệnh không biết trước. Ban đầu tìm tới nha đầu kia đơn thuần chỉ là tò mò, đúng là một phần vì lời mẹ trăng trối nên hắn mới giữ nàng lại. Vậy mà Kim Phong Hoa lại phát hiện, chỉ cần Tiên Y ở bên hắn, vận mệnh của hắn có thể chậm rãi khác với kiếp trước. … Cả nhà Tiên Y hy sinh vì chủ tử mà bạc mệnh đi sớm, kết quả thì sao? Nếu không có Kim Phong Hoa nhúng tay vào, chỉ sợ nàng đã sớm bị Đại phu nhân đẩy vào hố lửa tự sinh tự diệt. Kim Phong Hoa không có nhiều lòng lương thiện nhưng hắn đã dốc lên người Tiên Y đến ba lần, lần đầu là cứu nàng, lần hai là cưới nàng, lần ba là dạy nàng.  Từ những ngày đầu tiên sống lại hắn đã luôn kiên định trên chính con đường của mình, không ai cản được bước chân hắn. Nếu có thể tiến bước thêm hắn không ngại vứt bỏ bất kỳ kẻ nào, trừ Tiên Y, hắn giờ đây lại hy vọng nàng có thể đuổi kịp bước chân hắn. So với một người kiếp trước chẳng biết họ tên, hình bóng nàng như được gột rửa ngày càng rõ ràng. Hắn đã rõ dung mạo nàng, hiểu tấm lòng nàng, cảm nhận được sự ấm áp đến từ nàng.  Hắn từng được giáo dục phải loại bỏ hết những người có sức ảnh hưởng với mình, không được có bất cứ nhược điểm nào. Nhưng giờ hắn sao hạ thủ được nữa? Nàng là của hắn, cả đời này hắn muốn phóng túng tất cả dục vọng của bản thân, giữ chặt nàng trong tay, không dám phá huỷ. Thẳng nam sắt thép Kim Phong Hoa lần đầu động tâm, tim đập nhanh, miệng đắng lưỡi khô, tự bắt mạch tưởng mình bị hạ độc, đứng trước Tiên Y mà mặt đỏ phừng phừng. Còn Tiên Y chỉ hận không thể cắn hắn một cái, rõ ràng là ma đầu giết người như ngóe thản nhiên hủy thi diệt tích lại còn giả vờ thẹn thùng ngây thơ cái rắm! Tuy Tiên Y còn e sợ đại biến thái Kim Phong Hoa, hắn cũng chưa hoàn toàn tin tưởng nàng nhưng từ những tháng ngày chung sống hòa thuận, hai người đã dần có chuyển biến mới. Lúc này cả hai người đều chưa rõ, có đôi khi thử dung túng nhau sẽ trở thành tiền đề để bọn họ có thể chậm rãi thấu hiểu đối phương, càng ngày càng tiến gần về phía tương lai màu hồng phấn. *** Nữ chính Tiên Y là một vai khá phổ thông, phổ thông ở đây không có nghĩa là xấu. Nàng xinh đẹp, lương thiện, khá thông minh, lại còn hết mực yêu thương, trân trọng gia đình, sẵn sàng liều mạng để bảo vệ niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ấy. Tuy tác giả có buff cho nam chính nhưng vẫn biết giới hạn, trọng sinh nhớ được đề thi khoa cử cũng không phải lúc nào cũng on top, thiên tài IQ 3000. Văn phong của tác giả vừa kể vừa tả nó cứ dài lê tha lê thê, ít cũng phải sau 20 chương đầu nam chính mới được lên sân, âm mưu gia đấu trước đó cũng không có sóng gió lớn gì mấy. Phần tác giả tô đen nhất trong truyện có lẽ là khi Kim Phong Hoa vào cung và bị hãm hại, mang danh xấu muôn đời.  Nhưng mà mình không muốn đề cập quá nhiều vì không đầu không đuôi thì khó hiểu, còn trình bày rành mạch sẽ hơi dài dòng một chút. Chẳng bằng các bạn tự tìm hiểu thì hơn ^^ Kể ra Kim Phong Hoa cũng khá bất hạnh, thoát được một Kim gia Kinh thành lại phải dấn thân vào một Kim gia Hoành thành. Mà gia tộc lớn thì nào có chuyện không đấu đá, không chỉ chống giặc ngoài còn phải phòng địch trong.  Hắn từng bước đi trên con đường làm quan, thâm nhập vào Hoàng cung lấy lại những gì đáng lẽ ra thuộc về hắn.  Báo thù là do oán hận của kiếp trước, còn Tiên Y lại là phúc phần kiếp này của hắn, hắn sẽ luôn che chở nàng, Tiên Y chỉ có thể thuộc về mình hắn. Bởi nói nhân sinh kỳ lạ, chỉ với một sợi tơ hồng mỏng manh đã kết duyên phu thê cho Tiên Y - Phong Hoa, hắn và nàng không còn là hai người, mà là một chỉnh thể. Thật ra đọc truyện cổ đại, nhất là trạch đấu đều cần có đức tính kiên nhẫn cao mà mình thì hơi thiếu nên đọc có chút buồn ngủ :(( Căn bản vì những phần tương tác giữa nam nữ chính rất là đáng yêu, có thể cảm nhận được rõ ràng từng chút rung động của những người vốn không có lòng tin vào ái tình. Cơ mà những âm mưu kế sách tranh đấu của truyện mới thật sự nặng nề và khó ngấm với những ai không quen. Vì thế mình khuyên những bạn nào thật sự yêu thích thể loại trạch đấu gia đấu hãy nhảy hố nhé, biết đâu bạn lại bị “bánh cuốn” bởi nàng Tiên Y xuyên không và chàng Kim Hoa trọng sinh thì sao ạ ^^ *** Diêu Tiên Y hay được gọi là Tiên Y, ban đầu là một nha đầu tam đẳng trong phủ Kim gia. Mẹ nàng là Trần ma ma nhất đẳng bên người Đại phu nhân, có thể coi như là hô mưa gọi gió trong phủ.  Cây cao thì bóng cả, dù làm nô tỳ nhưng sinh hoạt của Tiên Y cũng trôi qua nhẹ nhàng, nàng hiếm khi phải làm những việc nặng nhọc khổ sở. Mẹ nàng và bản thân Tiên Y đều là người thiện lương, tuy có vận dụng chút thủ đoạn nhưng cũng để cuộc sống của mình dễ thở hơn, không làm hại người khác. Kiếp này, Tiên Y tự nhận mình may mắn có được dung mạo khá đẹp, nhưng từ khi nàng diện kiến Kim Phong Hoa, chữ “đẹp” này chẳng khác gì “hàng fake”. Kim Phong Hoa thân là nam tử nhưng lại có gương mặt hại nước hại dân, tuấn nam mỹ nữ ở gần hắn cũng phải xấu hổ. Tuy sở hữu dung nhan dụ hoặc như nữ nhân nhưng không ai thấy gương mặt đó đặt trên Kim Phong Hoa có gì không phù hợp, dù ở cổ đại lạc hậu nhưng vẻ đẹp phi giới tính của hắn cũng được công nhận. ... Tên Kim gia đều có chữ Mộc, Tam thiếu gia lại được đặt Phong Hoa, vừa nghe là thấy ý trào phúng.  Ban đầu, mẫu thân hắn là vợ cả của Kim lão gia, nhưng vì chút tiền đồ mà ông ta không hề do dự vứt bỏ người cũ, thành gia lập thất với thê tử mới giúp ích cho mình trên đường làm quan. Mẫu thân từ vợ cả bị biếm xuống vợ lẽ, thân phận Kim Phong Hoa từ con dòng chính cũng trở thành con dòng thứ. Mà ở Phái quốc bọn họ, con vợ lẽ vốn chỉ là một món đồ chơi, bị hành hạ, mang đi trao đổi như những món hàng hóa vô tri cũng không có gì là lạ. Tiên Y thấy Kim Phong Hoa bị Đại thiếu gia lưu manh đùa giỡn, kìm lòng không đặng mới giải vây cho hắn. Nàng không ngờ chỉ một câu nói này đã rẽ lái tương lai của hai người vào hướng đi hoàn toàn mới. … Kim Phong Hoa từng chết một lần, đời này trọng sinh hắn vô cùng cẩn thận. Rất nhiều chuyện trong khoảng thời gian khi hắn sống lại đều không thay đổi nhiều, ví dụ như mẹ hắn chết, ví dụ như hắn vẫn là đại ma đầu giết người,...  Nhưng Tiên Y lại là một sự kiện ngoài ý muốn, cực kỳ ngoài ý muốn. Theo ký ức kiếp trước, lẽ ra nàng là người bị hắn giết đầu tiên, hẳn là chôn thây dưới lòng đất lạnh lẽo từ lâu rồi. Thế nhưng đời này hắn quen biết nàng sớm một chút, đối với Kim Phong Hoa, Tiên Y chính là định mệnh không biết trước. Ban đầu tìm tới nha đầu kia đơn thuần chỉ là tò mò, đúng là một phần vì lời mẹ trăng trối nên hắn mới giữ nàng lại. Vậy mà Kim Phong Hoa lại phát hiện, chỉ cần Tiên Y ở bên hắn, vận mệnh của hắn có thể chậm rãi khác với kiếp trước. … Cả nhà Tiên Y hy sinh vì chủ tử mà bạc mệnh đi sớm, kết quả thì sao? Nếu không có Kim Phong Hoa nhúng tay vào, chỉ sợ nàng đã sớm bị Đại phu nhân đẩy vào hố lửa tự sinh tự diệt. Kim Phong Hoa không có nhiều lòng lương thiện nhưng hắn đã dốc lên người Tiên Y đến ba lần, lần đầu là cứu nàng, lần hai là cưới nàng, lần ba là dạy nàng.  Từ những ngày đầu tiên sống lại hắn đã luôn kiên định trên chính con đường của mình, không ai cản được bước chân hắn. Nếu có thể tiến bước thêm hắn không ngại vứt bỏ bất kỳ kẻ nào, trừ Tiên Y, hắn giờ đây lại hy vọng nàng có thể đuổi kịp bước chân hắn. So với một người kiếp trước chẳng biết họ tên, hình bóng nàng như được gột rửa ngày càng rõ ràng. Hắn đã rõ dung mạo nàng, hiểu tấm lòng nàng, cảm nhận được sự ấm áp đến từ nàng.  Hắn từng được giáo dục phải loại bỏ hết những người có sức ảnh hưởng với mình, không được có bất cứ nhược điểm nào. Nhưng giờ hắn sao hạ thủ được nữa? Nàng là của hắn, cả đời này hắn muốn phóng túng tất cả dục vọng của bản thân, giữ chặt nàng trong tay, không dám phá huỷ. Thẳng nam sắt thép Kim Phong Hoa lần đầu động tâm, tim đập nhanh, miệng đắng lưỡi khô, tự bắt mạch tưởng mình bị hạ độc, đứng trước Tiên Y mà mặt đỏ phừng phừng. Còn Tiên Y chỉ hận không thể cắn hắn một cái, rõ ràng là ma đầu giết người như ngóe thản nhiên hủy thi diệt tích lại còn giả vờ thẹn thùng ngây thơ Advertisement cái rắm! Tuy Tiên Y còn e sợ đại biến thái Kim Phong Hoa, hắn cũng chưa hoàn toàn tin tưởng nàng nhưng từ những tháng ngày chung sống hòa thuận, hai người đã dần có chuyển biến mới. Lúc này cả hai người đều chưa rõ, có đôi khi thử dung túng nhau sẽ trở thành tiền đề để bọn họ có thể chậm rãi thấu hiểu đối phương, càng ngày càng tiến gần về phía tương lai màu hồng phấn. *** Nữ chính Tiên Y là một vai khá phổ thông, phổ thông ở đây không có nghĩa là xấu. Nàng xinh đẹp, lương thiện, khá thông minh, lại còn hết mực yêu thương, trân trọng gia đình, sẵn sàng liều mạng để bảo vệ niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ấy. Tuy tác giả có buff cho nam chính nhưng vẫn biết giới hạn, trọng sinh nhớ được đề thi khoa cử cũng không phải lúc nào cũng on top, thiên tài IQ 3000. Văn phong của tác giả vừa kể vừa tả nó cứ dài lê tha lê thê, ít cũng phải sau 20 chương đầu nam chính mới được lên sân, âm mưu gia đấu trước đó cũng không có sóng gió lớn gì mấy. Phần tác giả tô đen nhất trong truyện có lẽ là khi Kim Phong Hoa vào cung và bị hãm hại, mang danh xấu muôn đời.  Nhưng mà mình không muốn đề cập quá nhiều vì không đầu không đuôi thì khó hiểu, còn trình bày rành mạch sẽ hơi dài dòng một chút. Chẳng bằng các bạn tự tìm hiểu thì hơn ^^ Kể ra Kim Phong Hoa cũng khá bất hạnh, thoát được một Kim gia Kinh thành lại phải dấn thân vào một Kim gia Hoành thành. Mà gia tộc lớn thì nào có chuyện không đấu đá, không chỉ chống giặc ngoài còn phải phòng địch trong.  Hắn từng bước đi trên con đường làm quan, thâm nhập vào Hoàng cung lấy lại những gì đáng lẽ ra thuộc về hắn.  Báo thù là do oán hận của kiếp trước, còn Tiên Y lại là phúc phần kiếp này của hắn, hắn sẽ luôn che chở nàng, Tiên Y chỉ có thể thuộc về mình hắn. Bởi nói nhân sinh kỳ lạ, chỉ với một sợi tơ hồng mỏng manh đã kết duyên phu thê cho Tiên Y - Phong Hoa, hắn và nàng không còn là hai người, mà là một chỉnh thể. Thật ra đọc truyện cổ đại, nhất là trạch đấu đều cần có đức tính kiên nhẫn cao mà mình thì hơi thiếu nên đọc có chút buồn ngủ :(( Căn bản vì những phần tương tác giữa nam nữ chính rất là đáng yêu, có thể cảm nhận được rõ ràng từng chút rung động của những người vốn không có lòng tin vào ái tình. Cơ mà những âm mưu kế sách tranh đấu của truyện mới thật sự nặng nề và khó ngấm với những ai không quen. Vì thế mình khuyên những bạn nào thật sự yêu thích thể loại trạch đấu gia đấu hãy nhảy hố nhé, biết đâu bạn lại bị “bánh cuốn” bởi nàng Tiên Y xuyên không và chàng Kim Hoa trọng sinh thì sao ạ ^^ Mời các bạn mượn đọc sách Duyên Làm Phu Quân của tác giả Tâm Nhụy.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao - Điền Phản
Sách Nói Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao   Triệu Thủy Quang mười tám tuổi gặp Đàm Thư Mặc hai mươi tám tuổi. Anh nói, “Anh lớn hơn em chín tuổi thì sao chứ, có gì mà không tốt? Mọi niềm vui anh sẽ sẻ chia cùng em, mọi khổ đau khó khăn anh sẽ gánh vác thay em.” Vì thế người đàn ông hoàn mỹ này từng bước theo đuổi từ cấp 3 cho đến tận đại học. Cô nói, “Gặp Đàm Thư Mặc chính là hạnh phúc lớn nhất đời này của Triệu Thủy Quang cô!” Cô nữ sinh ngây thơ ngày nào giờ đây đã trưởng thành xinh đẹp như đóa hoa trong nắng mới khiến bao người phải động lòng. Chính bởi vì năm mười tám tuổi Triệu Thủy Quang không sớm không muộn gặp hai mươi tám tuổi Đàm Thư Mặc, đúng thời gian gặp một nửa của mình, đây không phải là hạnh phúc lớn lao thì còn gì nữa? Khi bạn mười tám tuổi thì bạn đang làm gì? Có đang buồn phiền vì mối tình đầu của mình không? Hay là đang do dự suy tính cho tương lai mình? Nếu lúc ấy có một bàn tay ấm áp vững chãi cổ vũ, che chở bảo vệ cho bạn, bằng mọi giá mang đến niềm vui cho bạn, thì có phải tương lai của bạn sẽ thay đổi từ đây? Đây là tình yêu thầy trò, nhưng cũng chẳng liên quan gì đến tình thấy trò, cũng không ai nói về vấn đề tuổi tác cả, đây chỉ đơn giản là một câu chuyện về khao khát tình yêu đôi lứa, về khát vọng một cuộc sống hạnh phúc, tuổi tác không là vấn đề, một câu chuyện nhẹ nhàng ngọt ngào. *** Mùa hè cấp hai quả thật dài đằng đẵng, Triệu Thủy Quang nằm lăn lê ở trên bàn, cả người nóng hừng hực, Nam Kinh không hổ danh là một trong bốn lò bát quái của Trung Quốc, cho dù đã sinh sống ở đây 16 năm nhưng cô cũng chẳng chịu được mỗi khi hè đến, quạt trần thì quay chậm như rùa bò, cũng may nó còn có máy điều hòa, nếu như mà cả máy điều hòa cũng bị hư thì ông trời không phải đang hại “người nối nghiệp” như cô sao? Muốn rèn giũa nhân tài tương lai thì cũng không cần phải làm thế chứ!Hèn chi tuần trước cô giáo Anh văn đang mang thai giảng bài chưa hết tiết thì đã té xỉu rồi, mọi người phải lập tức dìu ra ngoài. Triệu Thủy Quang cũng muốn xỉu lắm chứ, đáng tiếc cô không có mang thai như người ta, càng đáng tiếc hơn là từ đó đến giờ cô không có lá gan lớn làm chuyện động trời vậy đâu! “Này này, lúc nãy mình gặp một anh chàng đẹp trai ở văn phòng đó, chẳng biết là người thân của ai nhỉ!” Cao Tầm quay đầu nói, “Thiệt không đó? Không thể nào, hay là bạn của giáo viên nào trong trường?” “Đẹp trai không?” “Mấy đứa con gái các cậu đúng thật là nhàm chán mà, chỉ biết mấy cái đó thôi!”, Đám con trai trong lớp nhao nhao nói. “Thì sao? Đám con trai mấy người biết gì mà nói chứ.” Vì vậy, lớp tiếng Anh vì giáo viên bộ môn nghỉ chờ sanh lần nữa biến thành một cái chợ! “Im im, hoa lily đến kìa!” Cả lớp đột nhiên im lặng, Vương Lị Lị chính là chủ nhiệm kiêm giáo viên môn Văn của lớp Triệu Thủy Quang, người cũng như tên vậy, có khí chất thanh cao như hoa lily, tính tình cũng hiền lành nữa, là một trong số ít giáo viên được học trò yêu mến. Mà hôm nay hoa lily có gì đó khác khác, ngày thường thì mặt mày trắng nõn, sao hôm nay lại đỏ bừng lên, là do thời tiết quá nóng chăng? “Từ hôm nay trở đi, giờ tự học Anh văn của các em đã kết thúc, cô xin giới thiệu, đây là thầy dạy Anh văn mới của các em, thầy Đàm.” Bóng người đứng ngoài cửa từ từ bước vào lớp. “Hả? Anh chàng đẹp trai!” Dù cho Cao Tầm có nói nhỏ đến cỡ nào nhưng trong lớp học đang yên tĩnh thế này mọi người đều nghe rất rõ, vì thế ai nấy đều cười khúc khích, chăm chú nhìn xem “anh chàng đẹp trai” đó thế nào. Triệu Thủy Quang cười nghĩ thầm trong bụng, Cao Tầm nói sai rồi, không phải là đẹp trai mà là siêu đẹp trai mới đúng. Đúng thật là bảo bối ngàn năm có một: tướng tá cao ráo, lông mày cao rậm, môi không dày cũng không quá mỏng, tư thái tao nhã có chút cao ngạo. Triệu Thủy Quang có thói quen gặp ai lần đầu tiên, cô đều nhìn môi mà đoán tướng. Đàn ông môi mỏng như thế này thì luôn luôn bạc tình! Triệu Thủy Quang ngồi ngay ngắn chăm chú nghe mọi người nói, không phải như Hi Diệu đầu óc bay đến tận đâu đó. “Đây là lớp trưởng Trần Tư Dương.” Trần Tư Dương đứng lên, gật đầu lại ngồi xuống, từ chỗ Triệu Thủy Quang ngồi có thể nhìn thấy một phần gương mặt của Trần Tư Dương, mũi cao thẳng, mắt kiếng nhỏ gọn, đường nét khuôn mặt cũng rất đẹp, 100% học sinh ưu tú, đúng thật là không hổ danh là học sinh giỏi suốt ba năm liền. “Đây là lớp phó Lý Giai Nhiên, còn đây là lớp phó học tập Triệu Thủy Quang, cũng là gương mặt tiêu biểu của lớp tiếng Anh!” Triệu Thủy Quang nghe đến tên mình liền đứng lên, mỉm cười nhìn Đàm Thư Mặc. Triệu Thủy Quang là ai chứ, là một trong những học trò cưng của giáo viên, mấy thầy cô cứ hễ mở miệng ra là lại nói “Các em phải noi gương học tập của Triệu Thủy Quang và Trần Tư Dương!” Hoa lily nói, “Ban cán sự lớp hãy cố gắng giúp đỡ thầy Đàm!” “Thầy Đàm, lớp của tôi phải làm phiền thầy rồi!” Hoa lily vui vẻ quay sang nói với Đàm Thư Mặc, nghe thế, anh cũng gật đầu cười cười, “Đừng khách sáo!” Hoa lily e lệ cười, nói, “Thầy Đàm, tôi đi trước đây, có vấn đề gì thì cứ tìm tôi!” Đàm Thư Mặc bước lên bục giảng, để cặp sách lên bàn. Anh mặc chiếc áo sơmi dài tay rất tươm tất, khuy áo nho nhỏ tinh xảo màu vàng, chiếc khuy thứ nhất thì không có cài chỉ để hờ hững, hàng khuy áo phía dưới thì đều cài vào , mà tay cả khuy ống tay áo cũng cài lại đàng hoàng, đột nhiên trong đầu Triệu Thủy Quang lóe lên ý nghĩ, thầy Đàm không biết nóng là gì ư? “Tôi tên là Đàm Thư Mặc.” Đàm Thư Mặc mỉm cười, tự giới thiệu bản thân mình, “Tên tôi có từ một câu thơ, Thư là lá thư, Mặc là mực, có ai biết đó là câu thơ gì không?” ... Mời các bạn đón đọc Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao của tác giả Điền Phản.
Vương Phi Xà Y - Long Ngạo Tuyết
Nàng là tiến sĩ khoa rắn trẻ tuổi nhất Trung Quốc ngày nay, cũng là người thừa kế của gia tộc sát thủ hắc ám đứng đầu cả nước, tinh thông tám ngoại ngữ, y thuật, võ cổ xưa, truy tung, mưu kế, tâm lý học, nghiên cứu khoa học, với nàng không có chuyện gì là không làm được. Trong một lần vào rừng rậm khảo sát, tiếp xúc với ổ rắn, vào lúc đàn rắn lớn xông ra, khắp nơi đều là sương mù mờ mịt, màu máu tràn ngập.... Tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt nàng là thi thể trải rộng khắp bãi tha ma, một chút trí nhớ xa lạ không ngừng tràn vào trong đầu, khóe miệng khô nứt khẽ động, nàng xuyên không rồi, thành Thất tiểu thư của thừa tướng Bạch phủ, chết mà sống lại. Quay trở về phủ thừa tướng, người yếu đuối trước kia đã không còn tồn tại, ngược lại vô cùng mạnh mẽ, hủy đi dung nhan năm vị tiểu thư, chặt tay chân đại phu nhân, hủy đi hôn ước với Lục vương gia.... Hắn, Chiến thần Xích Nguyệt quốc Lục vương gia, vô tình lạnh lùng như băng, uy chấn thiên hạ, cùng một dạng người với nàng. "Hôn ước này không có ý nghĩa gì hết!" Tay nàng cầm trường kiếm, chỉ thẳng vào cổ họng hắn, ánh lạnh hiện ra. Khóe miệng hắn cười khẽ, mang theo thanh âm quyến rũ mê người: "Hôn ước này đã hủy bỏ, vậy...... Chúng ta lại thành thân một lần nữa....." Thời buổi loạn lạc, một đàn rắn với số lượng lớn ở dị giới đại lục ma huyễn, nhưng lại không ai có thể chữa trị người bị rắn độc cắn qua, vậy mà nàng lại có thể chữa trị, lấy rắn giết người, lấy rắn cứu người. Dựa vào danh tiếng xà y nổi khắp thiên hạ, mây gió nổi, Phượng hoàng bay khắp chín tầng mây, xem xem thiên hạ, ai dám tranh phong.... *** Rạng sáng khi mười hai tiếng chuông vang lên, đêm khuya yên tĩnh, yên tĩnh giống như địa ngục không có linh hồn, gió thổi không ngừng nghỉ, những mảnh vụn ở ven đường đều bị gió thổi tung lên. Một chiếc xe màu đen chạy băng băng ở trên đường quốc lộ với tốc độ bão táp. Trong đêm tối, một cảm giác không bình thường đang dần dần tràn ra khắp nơi.... Chiếc Limousine rốt cuộc dừng lại ở một tòa biệt thự xa hoa. Một gã cao gầy theo cô gái từ bên trong xe đi ra, mặc quần áo màu đen , mang theo kính mắt, mái tóc dài được chải chuốt mượt mà, làm cho người ta có một cảm giác thần bí lại quyến rũ mê người. "Thiếu chủ, lão gia đang chờ người ở thư phòng ạ." Một người đàn ông trung niên đã qua tuổi bốn mươi cung kính nói với cô gái. Cô gái gật đầu đi về phía thư phòng. Nột thất bên trong thư phòng được trang trí xa hoa, một người đàn ông ngồi ở đó, tay trái ông ta cầm một cây xì gà hút nhẹ nhàng một hơi, sau đó phun ra một vòng khói trắng dày đặc. "Cha" Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của cô gái vang lên. "Chịu quay trở lại " người đàn ông nhíu chân mày, hai tròng mắt nhìn cô gái, ánh mắt chợt lóe lên chút tức giận. "Lại thất bại?" cô gái liếc mắt một cái liền nhìn ra được tâm sự của người đang ông này, mày nhăn lại, rốt cuộc là người nào lại lợi hại như thế, vài lần ám sát đều có thể tránh thoát được. "Lần này ta muốn con tự ra tay !" người đàn ông nhìn cô gái trẻ, đó là con gái của ông là niềm tự hào của ông, cho tới bây giờ ông cũng chưa từng hoài nghi thực lực của cô. "Con đã biết" Cô gái bình tĩnh đáp. Cô , Bạch Băng là người thừa kế của Ẩn tộc, từ nhỏ cô đã thừa nhận những huấn luyện máu tanh vô cùng hắc ám, không một ai đến đồng tình thông cảm, cho dù là cha của cô cũng vậy, cũng chỉ lạnh lùng theo dõi tất cả mọi chuyện. Mười sáu năm huấn luyện cô đã cố nén chịu mọi thống khổ, dựa vào kiên trì vượt qua mọi thử thách để tồn tại. Đồng thời cũng tạo nên một Bạch Băng với tính cách lạnh lùng vô tình, giết người vô số. ... Mời các bạn đón đọc Vương Phi Xà Y của tác giả Long Ngạo Tuyết.
Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm
Cô là đại tiểu thư thiên tài của thế gia cổ võ, hào quang tỏa sáng, cũng là một trong "Hác ám song tuyệt" khiến người ta vừa nghe đã sợ mất mật. Bởi vì em gái phản bội, đã cùng đồng đội nhảy xuống vực sâu. Nàng là phế vật A Cửu bị tất cả mọi người trong Kỳ Phong thành chế nhạo. Thân là tiểu thư của gia tộc tu luyện, lại không có nguồn huyễn lực, không thể tu luyện, bị gia tộc đuổi đến thành nhỏ xa xôi, cuối cùng bị biểu tỷ đánh chết trong tiểu viện hoang tàn. Ngày đó, cô mang theo bảo vật tu luyện ở không gian vô tận xuyên qua nhập vào người tiểu thư phế vật, bánh xe vận mệnh chuyển động, phế vật từ nay lại bước trên con đường tu luyện. Khế ước với thần thú, luyện đan dược, luyện vũ khí, mang theo thần khí thượng cổ, tìm kiếm người thân, trảm trừ yêu ma quỷ quái, hãy nhìn xem nàng làm thế nào khiến cho thế gian nổi mây nổi gió! Hắn là nam tử tôn quý nhất trong thiên địa, địa vị tối cao, khuôn mặt yêu nghiệt, bổi vì nhàm chán nên xuống trần dạo chơi. Hắn gặp nàng, từ đó trong thiên hạ, không xa không rời. *** Mặt trời vừa lặn xuống, màn đêm bao phủ không gian, một tòa thành thị choáng ngợp trong vàng son bắt đầu cuộc sống về đêm. Mà trên ngọn núi cao lại trình diễn một màn rượt đuổi đến kinh tâm động phách. Dưới ánh trăng mờ ảo, hai cô gái liều mạng chạy trên ngọn núi cao. Phía trước là vách núi đen sâu thẳm, hai người không thể nào chạy tiếp được. Cả hai xoay người, đám người rượt đuổi phía sau đang tiến tới ngày càng gần. Thân ảnh nổi bật dưới ánh trăng hết sức xinh đẹp. “Vì sao?” Độc Cô Thiên Diệp hỏi người dẫn đầu, là em gái của cô, Độc Cô Thiên Lam. “Vì sao? Cô còn hỏi vì sao?” Độc Cô Thiên Lam bật cười một tiếng, “Chị hai tốt của tôi, cô được xưng là đệ nhất kỳ nữ cổ võ, thông minh tài trí, sao lại không biết lí do vì sao? Thiên phú của cô, mỹ mạo của cô khiến cho ánh mắt của tất cả mọi người vĩnh viễn đều nhìn về phía cô. Một ngày còn có cô, tôi vĩnh viễn đều phải sống dưới ánh hào quang của cô!” “Chính vì vậy, em liên hợp với đại trưởng lão phát động phản loạn? Em sao lại khiến cha mẹ thất vọng như vậy?” Độc Cô Thiên Diệp tức giận hỏi. Cô không thể tưởng tượng được em gái của mình vì lòng ghen tị mà có thể làm ra những chuyện đại nghịch bất đạo như vậy. “Bọn họ không phải cha mẹ của tôi! Tuy bọn họ từ nhỏ yêu thương tôi, nhưng bất kể là công pháp, vũ khí gì tốt cũng đều cho cô, hay nhiệm vụ trọng yếu gì cũng chỉ giao cho cô thi hành, tạo dựng uy tín cho cô. Tôi thì sao? Bọn họ cho tôi được cái gì? Trước kia, tôi còn nghĩ mình cũng có quan hệ huyết thống với họ, sao họ lại đối xử với tôi như vậy? Ngày hôm qua, bọn họ đang nói chuyện, không cẩn thận bị tôi nghe thấy, tôi mới biết, họ không phải cha mẹ tôi. Cha mẹ tôi từ lúc mới sanh tôi chưa đầy năm đã bị cha mẹ cô đánh chết. Bọn họ mới đem tôi về nuôi dưỡng, yêu thương tôi , đó chỉ là bồi thường cho tôi mà thôi.” Độc Cô Thiên Lam gần như điên cuồng kêu lên. Độc Cô Thiên Diệp nhìn Độc Cô Thiên Lam đang điên cuồng, đau đớn vô cùng. Cô đã sớm biết Thiên Lam không phải con ruột của cha mẹ. Nhưng dù sao cũng là người một nhà, phải đi đến bước đường này, Cô cũng rất đau lòng. Luyện công pháp là phải dựa vào thể chất mà quyết định. Vũ khí là vì phải làm nhiệm vụ nên mới cho. Bọn họ muốn cho Thiên Lam một cuộc sống bình thản, ấm áp, nên nhiệm vụ nào cũng giao cho cô. Nhiêm vụ nào mà không có nguy hiểm, thậm chí lá cửu tử nhất sinh? Cô cố gắng tu luyện, cố gắng hoàn thành từng nhiệm vụ, chính là muốn tiếp nhận vị trí trưởng tộc, để cho Thiên Lam tiếp tục cuộc sống bình thường. Cô lại không nghĩ tới, em gái bình thường nhu thuận lại có những suy nghĩ đó. Bách Lý Như Yên đứng bên cạnh nhìn bộ dáng đau lòng của Độc Cô Thiên Diệp, cầm chặt tay cô ấy. Làm đồng đội với Độc Cô Thiên Diệp bấy lâu, cô hiểu được hai người phải đổ bao nhiêu cố gắng để có được danh hiêu “Hắc ám song sát” này, cũng hiểu được tình cảm mà cô ấy dành cho Độc Cô Thiên Lam. “Cha mẹ đang ở đâu?” Độc Cô Thiên Diệp có cảm giác không ổn. “Ha ha!!! Chị hai, tôi biết cô rất yêu cha mẹ, cho nên đã đưa bọn họ xuống địa phủ trước chờ cô rồi. Chờ cô xuống đó, các người có thể đoàn tụ rồi.” Độc Cô Thiên Lam cười đến sáng lạn. Đó là nụ cười thường xuyên xuất hiện trên môi cô ta. “Sao ngươi có thể làm như vậy?” Độc Cô Thiên Diệp hung hăng chất vấn Độc Cô Thiên Ngàn. Cô cảm giác được công lực đang tiêu hao rất nhanh, thân thể đau đến vô lực. Bên cạnh, gương mặt Bách Lý Như Yên cũng tái nhợt không kém: “Cô muốn làm gì?” “Ha ha!!! Chị, rất thống khổ phải không? Việc này cũng không phải chỉ có một mình tôi làm. Đại trưởng lão nói, sau khi giải quyết cả nhà cô, sẽ cho tôi lên làm trưởng tộc. Chuyện tốt như vậy, sao tôi có thể từ chối? A, đúng rồi.” Độc Cô Thiên Lam vỗ vỗ trán, “Chị thân ái của tôi, tôi nghĩ cô nhất định muốn biết cha mẹ chết như thế nào. Anh rể tương lai của tôi đã đến thăm bọn họ, thuận tiện mua một ít hoa quả, bên trong có chứa Thiên phí tán. Cô biết không, anh rể mua đến, tôi gọt vỏ, cha mẹ không phòng bị chút nào. Nước mà cô và chị Như Yên uống cũng có Thiên phí tán nha!” Thiên phí tán giống như Hóa công tán, nhưng so với Hóa công tán thì ngoan độc hơn. Chẳng những bị phế võ công, còn bị ăn mòn nội tạng, không có thuốc giải. Độc Cô Thiên Diệp oán hạn nhìn người đàn ông đang đến gần, đi đến bên cạnh Độc Cô Thiên Lam, tay cô nắm chặt, nghe hắn nói: “Cô quá mạnh mẽ. Không có người đàn ông nào thích người phụ nữ của mình mạnh mẽ hơn mình cả.” “Ha ha… Ha ha…!!! Tốt cho một đôi cẩu nam nữ. Các người nghĩ loại bỏ cha mẹ và tôi thì có thể khống chế Độc Cô gia hay sao? Cha mẹ đã sớm biết ý đồ của đại trưởng lão, nên đã sớm an bài. Nếu có chuyện không may xảy ra, quyền lợi của gia tộc sẽ giao cho bát đại trưởng lão khác, cho đến khi chon ra được trưởng tộc khác. Thực ngại quá, giấc mộng của các người thất bại rồi!” Độc Cô Thiên Diệp oán hạn nói xong liền bỏ mạc bọn họ, xoay người nhìn Bách Lý Như Yên, tràn ngập áy náy, “Thực xin lỗi, gây phiền cho cậu rồi!” Bách Lý Như Yên cười cười, nói: “Chúng ta là đồng đội. Mặc kệ là đi đến nơi nào, chúng ta cũng là “Hắc ám song sát”. Dù đến địa phủ, chúng ta cũng cùng nhau viết nên huyền thoại!” “Được! Dù đi đến đâu, tớ nhất định sẽ đi tìm cậu!” .. Mời các bạn đón đọc Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt của tác giả Bồ Đề Khổ Tâm.
Nhi Tử Dị Năng Của Mẫu Thân Hỏa Thần - Khương Lê
Vân Liệt Diễm, tổ trưởng tổ đặc công dị năng quốc tế, danh hiệu “Hỏa thần”, một khi xuyên qua, trở thành thất tiểu thư ngu ngốc của thừa tướng Đông Thịnh quốc, biệt danh “kinh thành đệ nhất ngốc tử”. Tứ hôn?  Mất hứng, nghênh ngang rời đi, thuận tiện đốt nửa tòa thành!  Mang thai? Ngươi là cha của con ta? Hừ! Xem ta giáo huấn ngươi như thế nào! *** Phía đông kinh thành Thịnh Quốc, phủ Thừa Tướng. “Tiểu thư, tiểu thư, người đừng chết a!” Hai tay Mộc Miên dùng sức ấn xuống ngực tiểu thư nhà mình, hi vọng tiểu thư có thể nôn hết nước trong phổi ra. Thế nhưng, cho dù nàng có dùng bao nhiêu sức thì tiểu thư vẫn cứ nằm ngay đơ trên mặt đất, không nhúc nhích. “Hừ! Một ả đàn bà dâm đãng mà thôi, ném hết mặt mũi của cả phủ Thừa Tướng mà còn dám nhảy hồ tự tử, ngại không đủ xấu mặt người khác sao?” Tam tiểu thư Tướng phủ Vân Mộng Dao ghét bỏ nhìn nữ tử trên mặt đất, trong mắt hiện lên một tia tàn nhẫn, tốt nhất là đừng có tỉnh lại! “Tam tiểu thư, người cũng đừng quên thân phận của mình!” Mộc Miên tức giận liếc mắt nhìn Vân Mộng Dao một cái, rồi lại tiếp tục ấn xuống ngực Vân Liệt Diễm. “Ngươi cũng dám nói chuyện như vậy với bổn tiểu thư à? Ai cho ngươi lá gan đó? Người đâu, vả miệng cho ta!” Tức khí của Vân Mộng Dao trỗi dậy. Đại phu nhân chết cũng nhiều năm rồi, nha hoàn của bà ta cũng dám lớn tiếng với nàng sao? “Cút hết cho ta!” Theo tiếng gầm giận dữ, chỉ nghe thấy vài tiếng “bành bạch”, mấy nha đầu đi theo Vân Mộng Dao vốn muốn tiến lên đánh Mộc Miên đều thống khổ che mặt. “Đồ vô dụng!” Vân Mộng Dao phất tay đẩy ra bọn họ ra, rút đoản kiếm từ tay một nha hoàn bên cạnh, ánh sáng đỏ thẫm trên thân kiếm lưu chuyển, không lưu tình đâm về phía Mộc Miên. Đột nhiên, một ánh hỏa quang hiện lên, đường kiếm Vân Mộng Dao đang đâm tới nhất thời bị hóa thành tro tàn, cả người nàng ta cũng bị đạo hỏa quang đó đánh cho rơi vào trong hồ. “Kẻ nào dám phá giấc ngủ của lão nương? Không muốn sống nữa rồi hả?” Vân Liệt Diễm vốn nằm trên mặt đất tự dưng đứng lên, đôi mi thanh tú bất mãn cau chặt. “Tiểu thư, người rốt cuộc cũng tỉnh, thật tốt quá! Cám ơn trời đất! Tiểu thư, người còn sống!” Mộc Miên kích động giắt trên ngưởi Vân Liệt Diễm, một phen nước mũi một phen nước mắt chảy dài. Vừa rồi, nàng thật nghĩ tiểu thư nhà mình sẽ chết. Phu nhân trước khi đi đã dặn nàng phải bảo vệ tiểu thư thật tốt, nếu tiểu thư có mệnh hệ nào, nàng cũng không còn mặt mũi xuống Cửu Tuyền gặp lại phu nhân. “Tiểu thư? Con mẹ nó ngươi mới là… Tiểu thư?” Lời mắng của Vân Liệt Diễm chỉ ra được một nửa mới giật mình nhìn những người xung quanh. Trang phục cổ? Nàng không phải là đang nằm mơ chứ? Nàng nhớ rõ mình vừa sắp xếp cho những lính đặc công mới nhập ngũ xong, định nấu cho chính mình một bữa cơm, mặc dù có chút khó ăn nhưng tốt xấu gì cũng là do mình làm, nàng cũng không có ghét bỏ. Sau đó nàng ngủ một chút, sau đó… “Chết tiệt, lão nương thế nhưng lại quên tắt bình gas” Vân Liệt Diễm nắm chặt hai nắm đấm, giận dữ gầm lên một tiếng, ngũ quan rối rắm treo chung một chỗ. Nàng đường đường là tổ trưởng tổ đặc công có dị năng đặc biệt của thế giới, một đời “Hỏa Thần”, thế nhưng lại chết một cách lãng nhách như vậy sao? “Tiểu… tiểu thư, người… người không sao chứ?” Mộc Miên run rẩy theo từng biểu cảm của tiểu thư nhà mình. Nàng làm sao lại cảm thấy tiểu thư càng ngày càng không bình thường… “Ngươi cà lăm à?” Vân Liệt Diễm khẽ nhíu mày, đôi mắt hoa đào nhíu lại có chút không vui nhìn Mộc Miên. Nàng ta kêu nàng là tiểu thư thì hẳn là người một nhà, thế nhưng, sao lại là một kẻ cà lăm vậy? Nàng không thích nhất là người nói không ra hơi! “Không có, tiểu thư, ta không có cà lăm!” Mộc Miên vừa nghe đến hai chữ ‘cà lăm’ liền giống như bị giội máu gà lên đầu, bật người phấn chấn đứng trước mặt tiểu thư nhà mình, cam đoan lời thề son sắt: “Tiểu thư, người nhảy hồ tự sát, ta cứ nghĩ người sẽ chết, ai ngờ rằng người còn sống cho nên, ta nhất thời kích động, liền… ... Mời các bạn đón đọc Nhi Tử Dị Năng Của Mẫu Thân Hỏa Thần của tác giả Khương Lê.