Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút - Nhân Gian Tiểu Khả

Đây là một câu truyện về sự trân trọng! Đó là thời sôi nổi của anh, anh đã tùy tiện chà đạp lên tình cảm của một cô gái, anh quen với sự sùng bái và dịu dàng của cô, đối với cô anh là tất cảm cô tốt với anh và yêu anh, đó là chuyện đương nhiên. Cuối cùng cô rời xa anh, rời xa con người không thể hứa hẹn với cô là anh. Nhiều năm sau, anh quay về miền đất cũ, lúc này anh đã công thành doanh toại, chỉ muốn tìm lại người con gái mà anh đã đánh mất vì anh nhận ra, trên thế giới này chỉ có một người như cô. Cô là dòng nước mắt chảy vào lòng anh, không có cô trái tim anh sẽ cạn khô. Nếu biết trân trọng hơn một chút, liệu có phải sẽ không có một kết cục như vậy? Đây là một câu chuyện về sự tin tưởng! Anh trúng tiếng sét áí tình của cô, thầm yêu trộm nhớ cô suốt một thờì gian dài. Anh may mắn vì không phải người đàn ông nào cũng có thể lấy được người phụ nữ mà mình yêu nhất. *** Suy nghĩ sau khi đọc truyện: Tôn Dương, người viết lời giới thiệu cho truyện này quá xuất sắc, viết rất hay nên khi đọc truyện thấy không thỏa mãn được kỳ vọng. Tôn Dương đã viết những câu thế này: “Chúng ta yêu sâu đậm 1 người, thầm yêu, thầm nhớ, lúc buồn bã, lúc đau thương, chúng ta biết phải đối xử tốt với người ấy, thậm chí muốn hái trăng sáng trên cao tặng cho người ấy. Thời gian trôi qua, dần dần chúng ta nhận ra, khát vọng đối với tình yêu của mình ngày càng nhiều, mãi mãi luôn thiếu thốn 1 chút, chỉ 1 chút mà thôi. Vì vậy chúng ta cố gắng đi tìm hạnh phúc mà mình mong đợi, đến khi làm cho tình yêu cạn khô mới nhận ra, chúng ta luôn không hiểu tình yêu là gì. đọc câu chuyện của người khác, rơi nước mắt của chính mình.” “Bắt đầu từ lúc nào chúng ta không tin vào tình yêu, bắt đầu từ lúc nào chúng ta không dám nói đến chuyện ở bên nhau mãi mãi, bắt đầu từ lúc nào chúng to sùng bái vật chất mà xa rời tín ngưỡng với tình yêu? Chúng ta đã quen với việc bước vào 1 mối tình mới rồi rời bỏ nó, sau đó coi đấy như những bài học rèn luyện trong tình yêu. Thế giới của chúng ta quá nông nổi, nông nổi đến mức không đủ tâm để chân thành cống hiến cho 1 tình yêu trọn đời, trọn kiếp. Sau đó chúng ta mở miệng nói về hiện thực, nhưng không che giấu khát vọng có 1 tình yêu vững bền mãi mãi theo thời gian ở trong tim, thứ tình cảm ấm áp sống chết bên nhau đến đầu bạc răng long đó lắng đọng từng giọt từng giọt theo ngày tháng.” “Khi tụ tập bạn bè cũ, nhắc đến tình yêu, họ nói, mỗi con người đều phải yêu 3 lần trong cuộc đời, mối tình đầu là để tận hưởng hương vị của tình yêu, mối tình thứ 2 là người bạn không thể không yêu, mối tình thứ 3 là người thích hợp để chung sống với bạn nhưng có thể bạn sẽ không yêu nhiều như thế.” “Trên thế giới này, vốn dĩ mỗi người không thể tự quyết định con đường của mình, cảnh núi non tươi đẹp và hoa nở rực rỡ cũng chỉ có thể nhìn ngắm và ngưỡng mộ mà thôi.” Mỗi câu, mỗi chữ là trải nghiệm, là suy nghĩ của Tôn Dương, “là 8x đang ở cái đuôi của tuổi 20, bắt đầu tuổi 30” gào thét ngưỡng vọng về tuổi trẻ với những điều tiếc nuối không chỉ về tình yêu mà là “tình yêu vĩnh viễn”. Với những người đã bắt đầu ngưỡng tuổi 30, khái niệm tình yêu không còn là nồng nàn, không là máu lửa, không là nông nổi mà là hiện thực, là trầm lắng – không là “sống chết bên nhau” mà chính là “nắm tay đi trọn 1 đời”. Tiếc là khi mình chính thức đọc vào truyện thì lại không thấy truyện hay như những điều Tôn Dương đã viết nữa. ^^ Về Viên Nhược Hồng trước vậy, soái ca trong truyện là mối tình đầu cũng là tình cuối của Duyệt Tâm. Thời trai trẻ anh ta có quá nhiều điều kiện để đùa bỡn với tình cảm của không biết bao nhiêu cô gái, mối tình nào đi qua cũng là “cuộc chơi phút chốc”, trái tim anh ta chưa dừng lại ở 1 ai, kể cả Duyệt Tâm, dù rõ biết Duyệt Tâm yêu mình thì anh ta đối với cô chỉ là tốt hơn 1 chút so với những người con gái khác, chỉ có vậy mà thôi. Viên Nhược Hồng là 1 nhân vật hiếm trong giới ngôn tình khi sự thay đổi của anh ta không phải do tác động của nữ chính hoặc biến cố nào khác mà do chính những trải nghiệm trong cuộc sống của anh ta. Điều này làm mình tương đối thích thú. Trải qua thời trai trẻ ăn chơi đủ đường, đến độ chín chắn Viên Nhược Hồng chán ngán với những cuộc tình sớm nở tối tàn, anh ta khao khát 1 nơi bình yên đi về mỗi lúc mệt mỏi thì nhớ đến 1 năm nào đó trong ký ức có 1 người con gái hiền lành đã yêu anh ta bằng tình yêu thuần khiết chẳng hề toan tính. Trong hoàn cảnh đó Viên Nhược Hồng gặp lại Duyệt Tâm vẫn là người con gái hiền lành đó nhưng đã là vợ người khác. Mình cho rằng Viên Nhược Hồng ban đầu để ý Duyệt Tâm vì 1 chút không cam tâm, trong quá khứ anh là cả thế giới của cô ngoành đi vài năm giờ cô đã là vợ người khác. Con người Viên Nhược Hồng cao ngạo tự tin là vậy nên khi nhận ra thứ bản thân mong muốn sớm đã chẳng thể lấy, người con gái mà anh ta nghĩ cả đời sẽ ở đó ngây ngốc chờ anh ta sớm đã là vợ người khác, quả thật không cam tâm. Chỉ là hiện tại dù sao anh ta cũng chẳng còn là chàng công tử nông nổi bồng bột và tình yêu với Duyệt Tâm trở nên sâu sắc anh ta cam tâm rút lui hi vọng người con gái đó được hạnh phúc. Buông tay cũng là 1 cách người người khác chân thành. Về Cố Nam, người đến sau trở thành chồng của Duyệt Tâm. Cố Nam đến với Duyệt Tâm khi biết rằng trong lòng cô có hình bóng 1 người con trai khác mà xét về ngoại hình, trí tuệ, gia thế anh chẳng bao giờ sánh được. Thời son trẻ đó thứ Cố Nam tâm tâm niệm niệm hơn Viên Nhược Hồng chính là trái tim anh dành cho Duyệt Tâm tuyệt đối là chân thành. Cũng chính vì tình cảm chân thành đó đã làm Duyệt Tâm cảm động. Tiếc thay vì là cảm động chứ không rung động mà sau này cho dù họ đã trở thành vợ chồng thì 3 chữ “Viên Nhược Hồng” vẫn luôn là tử huyệt của Cố Nam. Anh trao cho cô tình yêu nhưng không hoàn toàn tin tưởng Duyệt Tâm khiến cho cô từ 1 cô gái hiền lành trong sáng thành người phụ nữ nhẫn nhịn đôi khi là ngu ngốc. Cố Nam yêu thương Duyệt Tâm nhưng lòng anh không yêu tất cả những gì thuộc về cô; anh không yêu thương gia đình cô, tất cả chỉ là nghĩa vụ. Trong bao năm lấy nhau Duyệt Tâm luôn khổ sở, luôn tủi hổ vì hoàn cảnh gia đình mình, luôn nhẫn nhịn đến cùng cực sự đay nghiến từ mẹ anh khi bà cho rằng Duyệt Tâm là vật cản trên con đường thành công của Cố Nam, gia đình cô là kẻ ăn bám, gánh nặng của Cố Nam. Dần dần giữa họ không còn thấu hiểu, chỉ là 1 bên chịu đựng đến ngu muội còn 1 bên cho rằng mình có quyền lấn lướt người kia. Dần dần giữa họ là 1 bước tường vô hình Cố Nam không chịu nổi sự tẻ nhạt của Duyệt Tâm, anh không còn thấy người con gái mình yêu trước kia. Duyệt Tâm không chịu nổi sự nghi kỵ của Cố Nam, có lý giải đến mấy cũng chẳng thể hiểu người con trai từng bao dung, yêu thương cô hết mực sao lại thay đổi đến vậy. Chính lúc này sự xuất hiện của Viên Nhược Hồng chẳng khác nào là 1 đòn giáng mạnh vào hôn nhân của Cố Nam – Duyệt Tâm. 1 Viên Nhược Hồng thành công mọi mặt, đủ tài đủ lực xem gánh nặng của gia đình Duyệt Tâm chỉ là 1 viên đá nhỏ. 1 Viên Nhược Hồng tự tin đĩnh đạc so với trước kia chỉ hơn không kém lại còn mở lòng yêu thương Duyệt Tâm khiến Cố Nam chẳng thể bình tĩnh nổi. Họ sống trong cùng 1 ngôi nhà, mỗi đêm cùng trên 1 giường mà những gì họ cùng với nhau trần trụi chỉ là chuyện ấy để giải tỏa thì việc ly hôn là tất yếu. Đặc biệt sau khi Duyệt Tâm sảy thai thì mọi hi vọng về hôn nhân giữa cô và Cố Nam trở nên tuyệt vọng. Mình khá là không thích khi NGTK cho Cố Nam 1 kết cục vô cùng đau thương, anh ta mất đi tất cả và mất luôn tương lai của bản thân, thực ra anh ta không đánh phải nhận kết cục đến mức đó. Xét cho cùng người may mắn đến cuối cùng vẫn là Viên Nhược Hồng và Duyệt Tâm, họ về bên nhau hưởng 1 tương lai hạnh phúc để lại sau lưng nỗi đau khổ của nhiều người. Nếu là mình có lẽ mình sẽ không đưa ra cốt truyện để Duyệt Tâm về với Viên Nhược Hồng. 1 người phụ nữ vượt qua nhiều nỗi đau, đặc biệt nỗi đau mất con không nhất thiết phải tiếp tục cần 1 người đàn ông khác bên cạnh. Nếu mình là Duyệt Tâm sẽ nhất định không nắm tay làm lại với Nhược Hồng bởi anh ta gợi lên nỗi đau về đứa con đã mất, anh ta gợi lên nỗi đau từ 1 gia đình tan vỡ. Mối tình thứ 3 trong cuộc đời có thể đến hoặc có thể không, người phụ nữ mạnh mẽ chắc chắn vẫn sẽ bước lên để sống tốt hơn. *** Sáng hôm sau, Duyệt Tâm gọi điện cho Viên Nhược Hồng xin nghỉ phép rồi đến bệnh viện. Mẹ Cố Nam nhìn thấy Duyệt Tâm giống như nhìn thấy quỷ, ngạc nhiên hồi lâu rồi mới lấy lại được bình tĩnh. Duyệt Tâm không chào bà vì cảm thấy không cần thiết. Người cô không để tâm, cho dù thế nào cũng không thể làm tổn thương đến cô. Duyệt Tâm hỏi Cố Nám: “Cố Nam vẫn ổn chứ?” Cố Nám sợ mình sẽ bật khóc. Lúc đêm, bác sĩ đã nghĩ Cố Nam thật sự không sống được nữa. Cố Nám không dám tin vào sự thật em trai mình từ bỏ cuộc sống khi còn rất trẻ, cô cùng mẹ khóc suốt đêm. Duyệt Tâm cầu xin bác sĩ cho cô gặp Cố Nam, cô chỉ muốn nhìn thấy anh một lát. Mẹ Cố Nam không đồng ý: “Cô là người ngoài, căn cứ vào đâu mà đòi gặp con trai tôi? Muốn gặp cho vui sao? Nói cho cô biết, không có chuyện đó.” Cố Nám ngăn mẹ: “Mẹ, mẹ không thể nói Duyệt Tâm như vậy. Lẽ ra cô ấy là người ở bên Cố Nam suốt đời, cô ấy là người gần gũi nhất…Chúng ta mới là người ngoài.” Tinh thần của bà không tốt, bị con gái nói thế nên bà giống như một quả bóng da xịt hơi, suy sụp: “Rốt cuộc là tôi nợ ai? Nợ ai? Trời ơi…” Bác sĩ hỏi Duyệt Tâm: “Cô là gì của bệnh nhân?” Duyệt Tâm từ tốn nói: “Vợ, không lâu trước đây là thế.” Bác sĩ gật đầu rồi để cô thay trang phục vào phòng ICU. “Những người bị bỏng nặng sợ nhất là bị nhiễm trùng, vì thế, cô không được ở trong đó quá lâu.” Bác sĩ dặn dò Duyệt Tâm. Duyệt Tâm gật đầu ra hiệu với bác sĩ, chắc chắn mình sẽ tuân thủ quy định. Nhìn thấy Cố Nam nằm trên giường bệnh, Duyệt Tâm chỉ nói một câu: “Xin lỗi!” Toàn thân Cố Nam bó băng trắng toát, anh nằm yên lặng và bất động. Lúc cô nói xin lỗi anh, anh cũng không có phản ứng gì. Nếu trước đây, Duyệt Tâm làm điều gì đó sai và xin lỗi anh, cho dù đang ngủ Cố Nam cũng tỉnh dậy trách cô. Nhưng bây giờ, anh chỉ nằm yên lặng trên giường bệnh, đợi chờ số phận quyết định. Duyệt Tâm giống như một người bạn cũ nhẹ nhàng nói chuyện với anh: “Vì sao anh lại uống nhiều rượu thế, làm mình bị thương! Anh biết không? Em luôn lo lắng cho anh ngày nào đó uống nhiều rượu quá sẽ hại dạ dày. Trước đây em không dám khuyên anh vì sợ anh nổi nóng mà cáu giận em. Bây giờ anh nằm đây không nói gì, em mới dám nói như thế…Thật ra rèm cửa trong nhà đều có móc treo, chỉ cần tháo ra là được, thật không ngờ anh cũng nghĩ đến việc giặt rèm cửa…” Cô nói chuyện, nước mắt chảy khắp mặt. Lúc cô bước ra khỏi bệnh viện, Viên Nhược Hồng gọi điện cho cô, giọng anh lo lắng, chan chứa tình cảm chân thành và quan tâm: “Duyệt Tâm, Cố Nam…Cậu ấy khỏe hơn chưa?” Duyệt Tâm thở một hơi thật sâu rồi dịu dàng nói: “Vâng, khá hơn rồi.” Viên Nhược Hồng thở phào nhẹ nhõm rồi tiếp tục hỏi: “Có cần anh đến đón em về công ty không?” Duyệt Tâm thông cảm cho anh mấy ngày nay bận rộn nên từ chối để anh yên tâm làm việc. Viên Nhược Hồng khuyên cô vài câu rồi nói: “Nếu Cố Nam có việc gì cần giúp đỡ, hãy nói với anh.” Duyệt Tâm không thể lý giải hành động của anh, dù sao anh và Cố Nam trước đây cũng đã từng xảy ra nhiều khúc mắc. Cô hỏi Viên Nhược Hồng: “Anh không để ý đến chuyện em đến bệnh viện thăm Cố Nam sao?” Nếu Duyệt Tâm không thể hiện tình cảm của cô đối với anh, Viên Nhược Hồng nghĩ anh sẽ để ý. Với lòng tốt của Duyệt Tâm, anh sợ hai người sẽ nhân cơ hội này duyên cũ lại lành. Nhưng bây giờ anh đã hiểu tình cảm của Duyệt Tâm nên thấy yên tâm, anh tin lúc này Duyệt Tâm đi thăm Cố Nam chẳng qua vì muốn lòng mình được yên tĩnh. Vì thế, anh không do dự lắc đầu: “Nói không để ý là giả dối, nhưng anh tin em và cũng ủng hộ em.” Có điều gì quan trọng hơn tin tưởng một người một cách vô điều kiện? Chỉ một câu nói nhưng khiến Duyệt Tâm hài lòng, cô cảm thấy sau nhiều năm, tâm hồn của Viên Nhược Hồng trở nên cao thượng hơn, đây là phẩm chất tốt một người đàn ông trưởng thành cần có. Trước khi tắt điện thoại, Duyệt Tâm ngại ngùng nói một câu: “Cảm ơn anh, Nhược Hồng!” Không phải là tổng giám đốc Viên hay ông Viên mà là gọi tên một cách thân mật và gần gũi: Nhược Hồng. Viên Nhược Hồng đắm chìm trong cảm giác vui mừng và ấm áp. Anh trai Lưu Bảo hàng ngày đến gây sự ở bệnh viện, sau đó còn đến nhà Cố Nam khiến hàng xóm xì xào bàn tán. Bạn thân từ nhỏ của Cố Nam là Vệ Đông khuyên nhủ ông Cố lúc đó đã về nhà dưỡng bệnh: “Bác, chúng ta đưa cho họ ít tiền để họ khỏi làm phiền suốt ngày đêm như thế.” Ông Cố không quản lý tiền bạc trong nhà, bàn với bà Cố, bà không đồng ý, liên miệng nói không có tiền. Ông Cố nói: “Số tiền di dời nhà dùng để làm gì?” Bà nói cứng phải cho Cố Nám mua nhà, ông Cố trách: “Con gái đã gả đi rồi, đâu cần bà phải mua nhà. Hơn nữa, nhà chồng nó cũng không cần chút tiền mọn của chúng ta.” Bà Cố ngụy biện: “Vậy để tiền cho Cố Nam lấy vợ.” Lời nói này càng khiến ông Cố bực bội: “Hai vợ chồng Cố Nam vốn sống với nhau rất tốt, bà làm ầm ĩ khiến hai đứa bỏ nhau, bây giờ ảnh hưởng đến cả tính mạng. Bà còn nói là lấy vợ cho con trai được sao?” Vệ Đông không khuyên gì nữa, yên lặng thở dài. Cuối cùng vẫn là vợ chồng Cố Nám ra mặt, lấy tiền bồi thường di dời nhà đến nhà Lưu Bảo, tranh luận hồi lâu mới giải quyết ổn thỏa. Buổi chiều hôm Duyệt Tâm đến thăm Cố Nam, Cố Nám gọi điện thoại cho cô thông báo Cố Nam đã tỉnh, tạm thời không còn nguy hiểm đến tính mạng, Duyệt Tâm thở phào nhẹ nhõm. Vài ngày sau Duyệt Thanh về quê. Mời các bạn đón đọc Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút của tác giả Nhân Gian Tiểu Khả.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kính Trung Yêu
Giới thiệu: Quan tài vốn chôn cất thiếu nữ, lại là cái quan tài rỗng. Đình lâu chốn hoang thôn, có một bù nhìn tóc bạc. Bát có thể thành yêu, chim sẻ ngậm hoa, yêu quái cưỡi cá chép lượn khắp nơi… Yêu ma quỷ quái, thế gian quỷ dị. Câu chuyện về nàng tróc yêu sư Tây Phong đầy nhiệt huyết và Long Thần cường đại nắm tay đi khắp nhân gian quỷ bí.   Truyện là một tuyển tập những câu chuyện lớn nhỏ nối tiếp nhau, xuyên suốt hành trình tìm yêu diệt quái để kiếm tiền kiếm vàng của nàng sư bắt yêu Tây Phong. Đồng hành cùng cô là chú chuột lửa Tiểu Hoả siêng ăn nhác làm, lão rồng già Thanh Long ngu ngơ, thật thà, chất phát, và về sau còn có thêm “chú rắn” nhỏ đen nhẻm đem nhèm như nắm than (Tiểu Hắc). Trước hết nói về nam chính, anh vốn là loài rồng thuộc Long tộc sống từ thời thượng cổ, tuổi tác tương đương trời đất. Mười vạn năm trước, khi đó đất trời chỉ có hai giới là Thần và Ma, Ma Tôn - kẻ đứng đầu Ma giới với dã tâm thâu tóm Thần giới đã phát động chiến tranh. Lúc bấy giờ, Long tộc là giống loài siêu thoát giữa hai giới, nghĩa là hộ khẩu của họ không thuộc Thần cũng không thuộc Ma. Giữa khói lửa chiến tranh, Bạc Trường đế quân – vị lãnh tụ của Thần giới đã vời Thanh Long gia nhập vào giới mình để cùng chống lại Ma giới. Thanh Long đồng ý, và rồi trận chiến kết thúc với thắng lợi thuộc về phe chính diện, nhưng cái giá phải trả không gì sánh được, vị Bạc Trường đế quân đáng kính cùng hàng vạn binh sĩ Thần giới đã hi sinh – xương trắng chôn đầy Hạnh Hoa Lâm, Trường Nguyên đế quân với danh tiếng xây dựng được trong cuộc chiến đã giành được sự tin tưởng của chư thần mà bước lên đài kế vị. Giữa hoàn cảnh đó, Thanh Long với lý do quá nhàm chán cuộc đời đã tự phong ấn mình. Mãi đến mười vạn năm sau mới ‘bị’ Tiểu Hắc - một con yêu quái chuyên đi tìm đại yêu quái của đời mình - giải phong ấn cho. Cũng chính vào lúc này, rồng già gặp cô nàng sư bắt yêu Tiểu Phong và bắt đầu hành trình khám phá thế giới mới đầy lạ lẫm – bởi bây giờ đất trời từ hai giới đã phân thành sáu giới vượt ra khỏi hiểu biết của Thanh Long. Tây Phong - một phàm nhân với năng lực không tầm thường, xuất thân từ Linh Điện, đây là chốn chuyên đào tạo sư bắt yêu cho mười nước trên Nhân giới. Nhìn từ bên ngoài, cô là một con người thô tục, tham tiền, keo kiệt, đến mức nếu thấy yêu quái quấy nhiễu nhân gian mà chưa có ai đem tiền đến thuê mình bắt cô cũng chả thèm quan tâm. Qua từng hành trình, những bí mật quanh cô và cả những người bạn đồng hành sẽ dần được hé mở (mỗi một sự thật được bóc tách đều khiến người đọc không khỏi xúc động). Cũng trên hành trình đó, tình cảm của cô và rồng già Thanh Long thuận theo tự nhiên mà phát triển. Cả hai tuy EQ không cao nhưng được cái thẳng thắn (sau khi xác định được tình cảm của mình thì chị luôn miệng muốn sinh trứng cho anh), song cũng vì điều đó mà bao lần dở khóc dở cười, vế trước vừa thấy tí ti cảm động, vế sau đã tuột mood không phanh. [Chẳng hạn khi thấy cô buồn, rồng ta bèn ôm cô vào lòng an ủi. Kết quả vàng cô vừa kiếm được bị ép thành bột vụn, đồi núi nhấp nhô tí tẹo của cô cũng bị san phẳng thành đồng bằng, xương sườn cũng suýt gãy mấy cái. Khi thấy cô tóc tai ướt nhẹp, rồng sợ cô ốm bèn nổi gió thổi khô tóc cho cô, nào ngờ thổi luôn cho nó dựng đứng như cái chổi xể…] Bên cạnh hai nhân vật chính là dàn phụ không thể đáng yêu hơn. Ngoài Tiểu Hoả và Tiểu Hắc đã nhắc đến thì còn có Bách Lý Thanh Phong - bạn tốt của Thanh Long. Anh này đào hoa thôi rồi, tiên nữ mà anh ta thầm mến xếp thành hàng nghìn, nhưng tội có tiếng mà không có miếng, tay gái còn chưa được cầm nữa cơ. Rồi Hắc Long - cậu em trai bé nhỏ mập mạp của Thanh Long, anh này là sếp của tộc Yêu, năm lần bảy lượt dụ dỗ anh mình từ bỏ Thần giới để vào Yêu giới, thậm chí dùng cả thủ đoạn khiến anh trai đau lòng không thôi. Rồi Ma Tôn với tham vọng cháy bỏng thâu tóm toàn thiên địa mà không tiếc bỏ bao công sức, thậm chí huỷ diệt tất cả… Tác giả viết rất chắc tay, xây dựng hình tượng nhân vật rất đẹp, rõ nét, nhất quán, mạch truyện tự nhiên, logic, lành mạch, mỗi một chi tiết đều được chăm chút cẩn thận. Về tổng thể, có thể nói đây là một truyện hài, nhiều đoạn đọc rất yêu, rất cười, nhưng hài không hề nhảm, mỗi câu chuyện đều gây xúc động cực kỳ, thậm chí khi mọi chuyện ngã ngũ, đôi lần mình còn đỏ mắt nữa. Mọi tuyến tình cảm được viết rất tinh tế, từ tình yêu đến tình thân, tình bạn, tình đồng đội, lòng trung thành… Túm lại là nhiệt liệt, nhiệt liệt đề cử. *** Đêm xuân, giờ Tý, tiếng sấm rung trời, mưa lớn ngập đất. Ánh lửa đèn lồng le lói lóe lên muôn vàn điểm sáng trong màn mưa, một đoàn người mải miết đi về phía trước, hoặc là khiêng thuổng sắt trên vai, hoặc là cầm xẻng, tiếng bước chân sùng sục lầy lội trong rừng. Đi được nửa canh giờ, giày dính đầy bùn đất ước chừng phải nặng đến nửa cân làm cho bước chân của mọi người trở nên chậm chạp, nhìn giống như cô hồn dạ hành. “Đến rồi.” Trưởng thôn đi phía trước đột nhiên mở miệng, phá vỡ sự yên lặng đã kéo dài nửa canh giờ. Ông ta chìa tay đưa đèn lồng ra thăm dò, khi ánh đèn chiếu đến vị trí muốn tìm, tay ông ta không khỏi run lên. Trước mắt là một ngôi mộ lẻ loi, đống đất đắp trên mộ phần đã bị nước làm xói mòn đi hơn phân nửa, trên tấm bia đá không có văn bia, nên không rõ tính danh và thân phận của người trong mộ. Đột nhiên có hai người một nam một nữ nhào tới, không thèm để ý bùn đất trên mặt đất, gào khóc kêu: “Nhân Nhân, Nhân Nhân… Con gái của ta…” Mọi người đều thở dài. Trưởng thôn cũng thở dài: “Đào đi, ít nhất phải đào được xương cốt trở về.” Thôn dân đang cầm thuổng nghi ngờ hỏi: “Mới chôn có ba ngày, thật sự đã biến thành một bộ xương trắng rồi sao? Lỡ may…” Lỡ may người bên trong chưa thành xương trắng, mà bây giờ lại mở quan tài, chỉ sợ tử trạng thê thảm sẽ lập tức khiến cha mẹ Nhân Tử khóc điên lên. “Yêu quái kia nói sau hôm nó đến ăn ba ngày, sẽ để chúng ta tới mở quan tài lấy xương, cho dù chúng ta không muốn mở cũng phải mở, nếu không yêu quái lại tìm tới chúng ta thì sao…” Trưởng thôn nói nhỏ, nhưng vẫn đủ để cha mẹ Nhân Tử nghe thấy, hai người ngẩng đầu lên từ đống đất, đau lòng nói: “Trưởng thôn, Nhân Nhân vì cứu người trong thôn mới chết, nếu như không phải Nhân Nhân tình nguyện dâng bản thân làm tế phẩm cho yêu quái, yêu quái đó đã ăn sạch người trong thôn. Sao ôngcó thể… nói ra loại lời như vậy!” Trưởng thôn cũng cảm thấy lương tâm mình bị lên án, khoát tay nói: “Không nói mấy cái  này nữa, trước tiên mang Nhân Tử về nhà trước đã.” Cha mẹ Nhân Tử nghe xong cũng không còn cách nào khác, con gái từ nhỏ đã thiện lương, nhiệt tình giúp đỡ mọi người. Thôn bọn họ nhiều đời dùng săn bắn để sống, muôn thú thấy họ đều như thấy kẻ thù, chỉ có đối với Nhân Tử là chưa từng có ác ý, thậm chí còn chơi đùa cùng nàng. Người trong thôn đều nói nàng là tiên nhân chuyển thế. Nhưng đột nhiên có một ngày có yêu quái tới thôn, nói muốn Nhân Tử dâng lên làm đồ ăn, nếu nàng không nghe lời sẽ lập tức giết hết người trong thôn. Nhân Tử vì người trong thôn mà đồng ý làm tế phẩm, vì vậy mà nàng đang sống sờ sờ nhưng lại bị người trong thôn nhốt vào trong quan tài gỗ, rồi chôn ở nơi yêu quái chỉ định. Thoáng cái đã qua ba ngày, đến thời gian yêu quái bảo bọn họ đến đào xương cốt.   Mời các bạn đón đọc Kính Trung Yêu của tác giả Nhất Mai Đồng Tiền.
Hy Vọng Của Nhan Họa
Review bởi Vô Ưu: Một câu truyện tình yêu với motif khá mới mẻ, thích hợp để thay đổi khẩu vị cho những độc giả đã quá ngán ngẩm với những tác phẩm ngôn tình với những lối mòn cũ kĩ trong kho tàng truyện ngôn tình. Mời bạn đoc cùng Vô Ưu tìm hiểu về tác phẩm “Hy vọng của Nhan Hoạ” viết bởi “Vụ Phỉ Dực”: Nữ chính: Nhan Hoạ Nam chính: Kỳ Trạch Thể loại: thanh xuân vườn trường, hiện đại, nhẹ nhàng, HE Sẽ ra sao nếu một ngày khi bạn tỉnh dậy lại phát hiện ra mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ, bên cạnh là một người đàn ông hoàn toàn lạ mặt bạn mới gặp lần đầu. Điều khiến bạn shock và bất ngờ hơn khi phát hiện ra chính là người đàn ông đó chính là CHỒNG TƯƠNG LAI của bạn. Nữ chính Nhan Hoạ của chúng ta qua một đêm ngủ đã xuyên không từ căn phòng thiếu nữ của mình đến trên giường của đại nam nhân xa lạ. Bất ngờ này nối tiếp bất ngờ khác khi cô phát hiện ra người tự giới thiệu là chồng của cô chính là tên bạn học nam tính tình lạnh lùng, lại độc mồm mà cô nghĩ cả đời sẽ không bao giờ thân thiết với hắn – Kỳ Trạch. Nhan Hoạ bắt đầu tận lực hạn chế việc tiếp xúc với Kỳ Trạch để ngăn cản khả năng hắn sẽ trở thành chồng cô. Thế nhưng nữ chính đáng yêu của chúng ta lại ngây thơ không biết rằng bản thân đã rơi vào tầm ngắm của con sói Kỳ Trạch. Hóa ra hắn từ lâu đã để ý cô, dành cho cô một góc ấm áp trong trái tim tưởng chừng hóa sắt đá của mình. Thế nhưng, điều buồn cười là Kỳ Trạch – tên thẳng nam chính hiệu chưa một mối tình vắt vai lại không biết làm sao để bày tỏ tâm ý của mình, cuối cùng để mỗi lúc đối mặt với nữ chính lại trưng ra khuôn mặt lạnh băng, lời nói thì cay độc chọc nữ chính càng ngày càng cách xa hắn ta. Nhưng các bạn độc giả chúng ta đừng vội lo sợ con đường tình yêu của đôi trẻ bị gián đoạn, tác giả yêu quý của chúng ta đã tạo ra nhiều tình huống để cả hai tiếp xúc và hiểu nhau hơn. Từ những cuộc tụ tập vui chơi của các bạn trong lớp, từ những lời khuyên giải của Kỳ Trạch tương lai khuyên nhủ Nhan Hoạ, đã khiến cho cô hiểu hơn về một Kỳ Trạch độc mồm, lạnh nhạt là một chàng trai chịu nhiều tổn thương từ chính sự rạn vỡ của hôn nhân ba và mẹ. Cuối cùng khi nhờ vào một lần tai nạn đã kéo Kỳ Trạch và Nhan Hoạ lại gần nhau hơn. Dù sao thì Vô Ưu cực kỳ đề xuất các bạn thử đọc tác phẩm này. Truyện rất đỗi nhẹ nhàng nhưng vẫn có những nút thắt nho nhỏ để người đọc không bị nhàm chán. Có thể xem như một món ăn tinh thần bạn có thể cân nhắc khi rãnh rỗi. À, bên cạnh couple nam nữ chính vừa đẹp, vừa là học bá của chúng ta thì có những nhân vật phụ siêu cute hột me nha. Tiêu biểu có thể kể đến như bạn nhỏ Nhan Lãng lúc nào cũng sợ chị gái và Kỳ Trạch yêu sớm lỡ dỡ tương lai, học hành sa sút nên canh Kỳ Trạch như gà mẹ canh diều hâu vậy. Bên cạnh còn có những người bạn học của Kỳ Trạch và Nhan Hoạ cũng đều đáng yêu, mỗi người một cá tính, tác giả vẫn dành một phần nhỏ để nói về câu chuyện của từng người. Với độ dài là 111 chương có bao gồm ngoại truyện trong đó là 2 chương. Bạn đọc đừng e dè vì sợ tác phẩm nhiều chương sẽ loãng, thật ra dung lượng từng chương rất vừa, lại thêm tác giả viết rất chắc tay, tình tiết lôi cuốn, không dư thừa sẽ khiến cho bạn đọc say mê đến quên thời gian. Trích dẫn: Đang lúc cô còn đang suy nghĩ lung tung thì đột nhiên người phía sau lại thò mặt tới sát mặt cô, dọa cô sợ hết hồn, mắt mở to ra nhìn. “Cậu, cậu làm gì vậy?” Nhan Họa tim đập thình thịch, giọng nói vốn nhẹ nhàng bây giờ nghe càng yếu ớt hơn. Kỳ Trạch bị giọng nói của cô làm cho đỏ bừng cả tai, nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Mình muốn nhìn bạn gái của mình không được à?” Đọc đến đây rồi, các bạn đọc của Vô Ưu mau chóng vào xem Kỳ Trạch lần đầu yêu ngượng ngùng nhìn bạn gái đi nào. Khuyến nghị nên đọc truyện một mình bởi lẽ có rất nhiều tình tiết rất ư là đáng yêu, ngọt ngào khiến cho bạn quắn quéo lên, cho nên nếu không muốn hứng chịu những ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh thì nghe lời Ưu trốn vào phòng tha hồ đọc, tha hồ uống nước đường đi nhé. Tạm biệt mọi người. *** Review GreyPhan:   Tiếp nối 1 tác phẩm nữa của Vụ Thỉ Dực mà mình vừa đọc xong. Tên gốc của truyện là: “Nhan Họa khả kỳ”, “khả kỳ” là từ rút gọn của “khả dĩ kỳ đãi” nghĩa là “Có thể mong đợi”. Tên truyện convert thành “Nhan Họa có hi vọng”, nghĩa cũng na ná. Nhưng nói chung là đọc truyện mà ko đọc văn án thì cũng chẳng hiểu tên truyện có nghĩa gì luôn. Do trong văn án tác giả viết đại khái là Nhan Họa thấy được tương lai kết hôn với nam chính thì cảm thấy không có hi vọng gì nữa. Quyển này nội dung chính là thanh xuân vườn trường, tình yêu gà bông, xen lẫn vào đó là kỳ ngộ của nữ chính Nhan Họa. Năm 17 tuổi, mỗi lần Nhan Họa gặp / thấy được Kỳ Trạch – chàng soái ca học bá của trường là cô nàng sẽ xuyên đến chính mình của 10 năm sau. Trong tương lai này, Nhan Họa 27 tuổi đã có một babyboy với Kỳ Trạch, hai vợ chồng sống vô cùng hạnh phúc. Mỗi lần xuyên qua rồi ngủ đi thì Nhan Họa lại xuyên về hiện tại. Nếu như Nhan Họa không biết trước tương lai và bị Kỳ Trạch ở tương lai ảnh hưởng thì cuộc đời hiện tại của cô hẳn sẽ diễn biến giống như Nhan Họa của 27 tuổi đó, có 1 mối tình đầu với Liêu Vinh, rồi chia tay, sau lại đi xem mắt tiếp theo kết hôn với Kỳ Trạch. Kỳ Trạch yêu thầm Nhan Họa 2 năm, khi chưa kịp tỏ tình thì gia biến xảy ra nên chuyển trường và đi du học, dẫn tới việc anh lỡ mất Nhan Họa, mãi đến khi về nước mới dàn xếp chuyện xem mắt để cưới Nhan Họa. Bởi vì Nhan Họa 27 tuổi nhờ vả, mà Nhan Họa 17 tuổi đã thay đổi cuộc đời của Kỳ Trạch, nên ở kiếp này họ yêu nhau sớm hơn, đến với nhau sớm hơn và trọn vẹn hơn. Đối với Nhan Họa mà nói, nếu ko có chuyện xuyên đến tương lai thì Kỳ Trạch chỉ là 1 người bạn học chung trường rất chi là bình thường. Ở quyển này thì mình chỉ kết chỗ đặt ra khá mới lạ, chứ nội dung thì khá dài dòng, đọc thấy chán chán, không có cao trào, đôi khi thấy nhiều tình tiết thừa thải chút. Nhưng có nhiều đoạn miêu tả tình yêu gà bông trong sáng đọc thấy dễ thương, vì là đề tài thanh xuân vườn trường nên cũng không thể đòi hỏi mấy chi tiết ngược hay sủng quá được, mà đều đều vậy thôi. Đọc có cảm giác khá giống shoujo manga. Sau khi đọc vài quyển của Vụ Thỉ Dực thì Grey nghĩ ngoài đời tác giả chắc có 1 cô bạn thân tính tình hoạt bát sôi nổi lắm hoặc là tác giả thích có 1 người bạn như thế, bởi vì tác phẩm nào của Vụ Thỉ Dực cũng có nhân vật bạn thân có tính cách như thế hết trơn. Mời các bạn đón đọc Hy Vọng Của Nhan Họa của tác giả Vụ Thỉ Dực.
Hiền Thê Ngốc Nghếch
Ai cũng cảm thấy vận may của Như Thuý cô nương thật sự là cao tận trời. Thế mà người may mắn như vậy cũng có một chuyện xui xẻo, cực kì "xui xẻo". Chính là vô tình trật chân một cái, vô tình đỡ đao cho nhi tử của Trấn Quốc Công, cũng vô tình tạo nên một đoạn "nghiệt duyên". Vì thế, ở trong mắt mọi người, nàng trở thành ‘BAY LÊN ĐẦU CÀNH LÀM CẦM THÚ’ được con trai của Trấn Quốc Công dùng tam mối lục lễ lấy về nhà, bắt đầu cuộc sống như vậy, như vậy cùng mỹ nam Các hạ nói họ không xứng đôi? Bình tĩnh, bình tĩnh nào, nàng có tướng công tận tình ủng hộ, ai dám nói bọn họ không xứng? Các hạ nói, ít ra cũng nên nói đạo lý mới đúng? không cần đâu, lời nàng nói ra, đó chính là đạo lí! Mọi người: Trời ơi, ai làm ơn đem ả nha hoàn ngu ngốc nhưng may mắn đến tức chết người này ta đi chỗ khác đi! Nếu không sẽ nghẹn chết người đó Nhân vật chính: Ôn Lương, Nhị Thúy cô nương ┃ phối hợp diễn: Túc Vương, Túc vương phi, Trấn Quốc Công *** Mình khá thích văn phong của Vụ Thỉ Dực, nó thoải mái, ngọt ngào và hài hước. Bộ đầu tiên mình đọc là "Hiền thê cực khỏe", sau đó đến "Hiền thê ngốc nghếch", có vẻ đây là hệ liệt Hiền thê của Vụ Thỉ Dực. Lúc đọc 2 bộ đó mình khá thích cặp Túc vương gia và Túc vương phi nên hi vọng tác giả viết một bộ riêng về cặp nay, may mắn làm sao lại vô tình tìm được nó, chính là bộ "Hiền thê khó làm" đây. Truyện có văn phong tưng tửng, hài hài. Ngoài cặp nam nữ chính ra mình khá thích nha hoàn Như Thúy của A Nan, nha hoàn này tuy ngốc nhưng người ta nói người ngốc thì thường may mắn, quả đúng vậy, bạn nhỏ nha hoàn này tuy ngốc nhưng lại may mắn đến lạ thường, còn rất biết cách làm người ta nghẹn họng, nói câu nào người ta bực câu đấy, chỉ muốn bạn nha hoàn này đi càng xa càng tốt, đừng ở đây làm tức chết người ta  Tổng kết lại là truyện hay, đọc thoải mái dễ chịu, không phải suy nghĩ nhiều. HE, không ngược, có thịt hảo hạng, không phải vụn. Edit cũng ổn, tuy còn vài chỗ hơi lấn cấn nhưng không đến nỗi tệ. *** - Thể loại: xuyên không, lãng mạn - Nữ chủ: Lục Thiếu Thất, tên hay gọi A Nan - Nam chủ: Túc vương Sở Bá Ninh - Văn án: Túc vương Sở Bá Ninh nổi danh nhất không phải hắn quyền thế ngập trời, mà là truyền thuyết hắn khắc thê tuyệt tử. Lục Thiếu Thất từ khi bị Hoàng đế chỉ hôn cùng Túc vương Sở Bá Ninh, tất cả mọi người đều cho rằng nàng sẽ không còn sống được bao lâu nữa, ngay cả những sòng bạc lớn tại kinh thành đều mở những bàn cá cược về nàng sẽ chết như thế nào, thậm chí ngay cả tiểu thiếp nàng có lòng tốt muốn nạp cho Túc Vương gia cũng quỳ xuống ôm chân nàng khóc lóc thảm thiết xin nàng đừng ác độc buộc các nàng đi chịu chết như vậy.Lục Thiếu Thất bi phẫn: Trời! Làm hiền thê lương mẫu như ta bộ dễ có lắm sao? Có phúc không biết hưởng mà!Đây là câu chuyện kể về một cô nương hiện đại lập chí muốn làm hiền thê lương mẫu lại phát hiện Vương gia phu quân nhà mình lại là một nam nhân yêu sạch sẽ quá mức, lại mang mạng khắc thê tuyệt tử, để cho nàng phải mang danh là một đố phụ càng chạy càng không có đường về này. - Truyện có lời văn nhẹ nhàng, tình tiết hợp lí, nữ chủ thật vô cùng bình thường giống bao cô gái khác trừ vụ xuyên không ra. Nam chủ vì quá khắc thê chết hết nên thái hậu mới để ý đến nữ chủ là một thứ nữ, có thân hình không được mảnh mai cho lắm, nhưng chính vì vậy mà A Nan được thái hậu nghĩ sẽ sinh con tốt cộng giải mệnh khắc thê cho Túc vương, ừ thì nàng cũng đâu chết đâu, ngày đầu sau đêm tân hôn chỉ bị gãy chân nằm giường mấy tuần thôi. Sau đó Túc vương ra trận đánh giặc, thái hậu không cam tâm để con mình cô đơn hạ chỉ đẩy A Nan ra biên giới luôn, từ đây cuộc sống của đôi bạn trẻ bắt đầu. Nam chính mắc bệnh khiết phích, rất sạch sẽ, nhưng quan tâm nữ chính. Kể cả khi nữ chính bị một tên tra nam cắn để lại một vết sẹo trên vai, mới thấy được tình cảm chân thành của nam chính trong thời đại nam tôn nữ ti lúc bấy giờ, hoặc khi nữ chính sinh con gái đầu lòng suýt chết, vì nghe tin nam chính bị thương trên chiến trường mà sinh non, từ đó nam chính không muốn nữ chính lại sinh cho dù không có con trai, nữ chính cũng không có hành động gì gọi là điên rồ so với thời ấy, yên tâm làm một hiền thê lương mẫu, sinh được một gái một trai. Truyện kết thúc HE. - Không có nam phụ, nữ theo nam chính rất nhiều nhưng không tính là nữ phụ vì không lọt được nửa con mắt của nam chính, nhân vật gây chán ghét nhất là Thái hậu, thấy nam chính cưới nữ chính về không chết thì lại muốn nhồi thêm vài nàng nữa vào, không biết nam chính có khắc thật không mà một người mắc phong hàn chết thật, còn hai người còn lại sợ quá xin nữ chính thả đi. Rồi khi nghe tin nữ chính có thai, sợ nam chính tịch mịch lại gửi thêm hai nữ thái y, kết quả hại nam chính trúng xuân dược, nữ chính thân mang lục giáp phải thân chinh giải dược. được một tấc lại tiến một thước. - Đánh giá 8/10, nên đọc, warning: 16+   Mời các bạn đón đọc Hiền Thê Ngốc Nghếch của tác giả Vụ Thỉ Dực.