Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, hài hước, oan gia, thuần khiết, HE. Editor: Bách Linh Dạ Ngưng nhìn thấy Tiếu Vũ Hàm lần đầu tiên đã coi nàng là trộm mà đuổi bắt. Lần thứ hai gặp lại, Dạ Ngưng đang ở trạng thái uông say lại tóm vào bộ ngực của cô nàng để đứng vững. Lần gặp thứ ba, Dạ Ngưng đùa giỡn đã bị bắt ngay tại chỗ, mời vào phòng làm việc...bảo khố chứa các thể loại AV chỉ chút nữa thôi bị tiêu hủy hoàn toàn. Lần gặp thứ tư, Dạ Ngưng chăm chú xem AV ngon lành trong bảo khố, chẳng may thanh âm kích tình kia lại bị thoát ra, vang dội cả phòng học……Lần thứ năm………… *** Xin đừng để 2 chữ “thuần khiết”/ “trong sáng” đánh lừa, truyện này mà có thể gọi là “trong sáng” thì mình đi đầu xuống đất (。・ω・。) *** Nghe tiếng đồng hồ tích tắc kêu vang, nằm trên giường, Dạ Ngưng nhìn chằm chằm trần nhà cả nửa ngày, đá một cái đạp tung chăn, có chút buồn bực. Hôm nay nàng phát hiện một truyện khá hay, liền dùng di động xem hết cả nửa ngày cuối cùng cũng xong, quả nhiên mà, nữ nhân vật chính bị một ngự tỷ (1) khống chế, lại còn có rất nhiều ngự tỷ tiêu sái xinh đẹp khác yêu thích, chính là một tiểu bạch mặt mày trắng nõn, đầu óc trong sáng, thân thể cũng trắng. Thực ghen tị, thực hâm mộ, vì sao lại thế chứ? Đây là vì lí do gì chứ? Vì sao tiểu bạch đều được người ta yêu thích như thế? Nàng cũng là một "tiểu bạch kiểm" mà sao không có ai thích?! Vì để trở thành "tiểu bạch kiểm", Dạ Ngưng đã được chuẩn bị đầy đủ từ tinh thần đến vật chất, từ nhỏ mẹ đã bỏ công sức nuôi dưỡng dạy dỗ vất vả, yêu thương nàng chẳng khác gì chăm sóc một đứa con trai, giáo huấn tư tưởng cô gái nhỏ được nuông chiều, trong nhà tuy rằng không dư dả gì, chỉ đủ sống, nhưng mỗi tháng mẹ nàng đều nhất định phải lục tung nhà, đào ra mấy đồng đưa nàng để mua một lọ mật ong Dabao SOD. (2) "Nếu muốn da trắng đẹp, hãy sớm dùng Dabao." Lời này thật hoàn toàn chính xác, từ khi Dạ Ngưng dùng Dabao để rửa mặt, mỗi ngày trên người đều tỏa ra một làn hương thơm, mặt cũng trắng, làn da cũng mịn, cả người đều tươi trẻ xinh đẹp lộng lẫy, nhưng vì sao chứ? Vì cái gì một người vĩ đại như nàng lại không có ngự tỷ nào yêu? Thở dài, Dạ Ngưng hất chăn ra, vuốt vuốt mái tóc, đi rửa mặt. Hôm nay là ngày đầu tiên nghiên cứu sinh nhập học, nghe nói lãnh đạo trường còn rất coi trọng, tổ chức cái gì mà nghe rõ kêu - "Buổi gặp gỡ của các tân nhân tài". Lúc nhận được thông báo, nàng còn dối lòng, nghẹn họng nói cám ơn giáo sư, trong bụng thầm nghĩ, cảm ơn cái đầu ý! Giữa ngày hè nóng nực mà lại còn mở hội gặp mặt? Lại còn "tân nhân tài", giờ chỉ cần tùy tiện lấy cục gạch ném trúng một người, có lẽ chính là một nghiên cứu sinh! Đánh răng, rửa sạch bọt kem, Dạ Ngưng nhìn mình trong gương, quầng thâm dưới mắt trông rất giống gấu mèo, thở dài. Thật không biết nhiều năm đèn sách rốt cuộc là vì cái gì, văn bằng hiện tại cũng chẳng khác gì tờ giấy trắng, không dùng vào đâu, aish, mà cả cái trường đại học to như vậy, ngay cả bóng dáng một ngự tỷ cũng không có, thực đáng tiếc. Sáng sớm đúng giờ cao điểm, Dạ Ngưng miệng ngậm bánh bao, chen chúc lên xe bus công cộng, nhìn người đàn ông trung niên ở phía trước, hai bên lỗ tai đeo headphone màu vàng trông như rỉ tai, thầm cảm thán. Chậc chậc, nhìn tố chất người này mà xem, rõ ràng phụ nữ có thai đứng đó mà không chịu nhường chỗ ngồi! Nuốt gọn mẩu bánh bao cuối cùng, Dạ Ngưng đẩy đẩy đám người đi tới chỗ chị gái mang thai cùng tên đàn ông kia, đưa tay vỗ vỗ vai hắn, cười khẽ: "Anh trai, nhường chị này chỗ ngồi cái." "Cô gọi ai là 'anh'?!" Tên đàn ông ẻo lả kia quay qua đáp trả một câu, bánh bao trong bụng Dạ Ngưng vừa nuốt xuống lại bắt đầu trào lên phản kích, một tiếng ợ thật to vang dội quanh quẩn trong chiếc xe bus công đang tương đối tĩnh lặng, kèm theo mùi vị thịt heo và hành tây nồng nặc. Sau đó, Dạ Ngưng nở nụ cười, cái tên ngu ngốc ngồi bên cạnh kia mặt lại lúc đỏ lúc trắng, ngừng thở liếc nàng một cái, có thể là sợ Dạ Ngưng không cẩn thận mà ợ thêm một cái nữa, cuối cùng cũng chịu đứng dậy nhường chỗ ngồi. "Chị à, mời ngồi." Dạ Ngưng quay đầu cười với chị gái nọ, chị ta liền cảm kích gật đầu với nàng. Dạ Ngưng cười đắc ý, quay đầu nhìn dò xét, tất cả mọi người ở bên cạnh đều tỏ vẻ mặt kinh ngạc nhìn mình, lắc đầu, thở dài, quả nhiên mà, người hiền lành thì dễ bị bắt nạt, đối phó với cầm thú phải dùng phương pháp cầm thú hơn! Xe bus công cộng vững vàng lăn bánh, lắc qua lắc lại khiến Dạ Ngưng hết sức buồn ngủ, cuối cùng đến trường học, nàng đứng lên, nhảy xuống xe, trong nháy mắt không quên ném cho tên đàn ông kia một cái liếc mắt đưa tình, cũng chẳng để ý bộ dáng người đó rùng mình như thể bị ong đốt, vui vẻ chạy một đường vào trường. Đứng trước tòa giảng đường, Dạ Ngưng ngửa đầu, nhìn trường đại học mà mình đã học suốt bốn năm, vẫn còn thêm hai năm nữa, thở dài một hơi, sống, mình sẽ sống sót, sống sót như con cún vậy! Trên đường đi Dạ Ngưng gặp thầy hiệu trưởng, người ta nhìn thấy nàng, tức thì đặc biệt nhiệt tình bước tới chào hỏi. "Dạ Ngưng, em lại trắng ra!" Dạ Ngưng vội vàng cúi đầu đáp lời: "Hiệu trưởng, thầy lại đen!" "......" Quả nhiên, thịt heo cùng hành tây là có di chứng! Dạ Ngưng ngượng ngùng đỏ bừng mặt nhìn thầy hiệu trưởng, hiệu trưởng chẳng để ý, cười cười với nàng. "Sao, có hứng thú lấy bằng tiến sĩ không? Xem ra lấy được bằng tiến sĩ là có thể được giữ lại trường làm việc." Hiệu trưởng nói thực chân thành, Dạ Ngưng lại lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Không nghĩ tới." "Tại sao?" Hiệu trưởng ngơ ngác, có lẽ ở trong suy nghĩ của ông, đây chính là một cơ hội tốt ngàn năm có một, mà Dạ Ngưng lại như thể ăn tim gấu gan báo, không biết tốt xấu. Dạ Ngưng biết ông đang nghĩ gì, liền thở dài, vẻ mặt thê lương nhìn hiệu trưởng: "Hiệu trưởng à, thế giới này có ba loại người, thầy cũng biết đó, là đàn ông, đàn bà, và nữ tiến sĩ." Hiệu trưởng ngẩn ra, rồi lập tức cười to: "Cái này còn phải bàn thêm mà." "Đúng thế." Dạ Ngưng ra vẻ đồng tình gật đầu, hiệu trưởng nhìn nàng, sự nghi ngờ dâng ngập ánh mắt. "Kỳ thực, phân loại thế kia có chút sai lầm rồi, trên đời này có bốn loại người - đàn ông, đàn bà, nữ tiến sĩ và gay." Hiệu trưởng ngạc nhiên, đến lúc có phản ứng thì cười đến mức răng giả cũng suýt rơi ra, đưa tay vỗ vỗ đầu nàng, khen ngợi: "Có tài, có tài lắm." Hiệu trưởng đi xa rồi, Dạ Ngưng liền lấy khăn tay từ trong túi ra, dùng sức xoa xoa mái tóc bị ông sờ. Thật hết cách, từ nhỏ Dạ Ngưng đã mắc chứng "khiết khích"(3) cấp độ thấp, không có thói quen tiếp xúc chân tay với người khác, tuy biết hiệu trưởng chỉ có ý tốt, nhưng vẫn rờn rợn da gà. Dạ Ngưng thầm nghĩ, tật xấu thích động tay động chân này của hiệu trưởng thực nên sửa đi thôi, nếu không về sau gặp phải một nữ sinh ngốc nghếch yếu ớt, phỏng chừng sờ sờ một chút như vậy, rồi cô bé đó liền đi tố cáo ông tội quấy rối tình dục, cũng không phải là không có khả năng! Rẽ trái rẽ phải, cuối cùng Dạ Ngưng cũng đến được cầu thang phòng học, xoay người nhìn nhìn, haiz, nói thế nào cũng thực sự có chút cảm khái. Nghiên cứu sinh có thể coi như lực lượng nòng cốt của trường, trước mỗi cái bàn đều có một đóa hoa đỏ tươi, điều này làm cho nàng nhớ vào thời kháng chiến ở trước ngực mỗi chiến sĩ cũng cắm một đóa hồng to rực rỡ giống vậy, không khỏi có chút rưng rưng lệ nóng, còn không đợi Dạ Ngưng âm thầm cảm khái xong, đoàn "quân" đã bắt đầu tiến vào, sau một phen bồn chồn sốt ruột, cuối cùng đại hội tiến cử nòng cốt cũng bắt đầu. Khai mạc mới được mười phút, Dạ Ngưng đã ngáp hơn hai mươi cái, bánh bao ăn buổi sáng đang được phân rã chậm chạp, nhờ bài diễn văn hùng hồn của ngài Hiệu trưởng, càng nhanh chóng bị tiêu hóa hết, đợi lát nữa hội nghị chấm dứt phải lập tức đi giải quyết một bụng đầy bã này thôi! Đúng lúc Dạ Ngưng đang hết sức buồn ngủ, ở trên đài vang lên bản nhạc vui vẻ tương tự như bài "Trư Bát Giới cưới vợ", Dạ Ngưng dụi dụi mắt, ngẩng đầu nhìn thử thì thở dài. Nhìn mà xem, người ta quả nhiên là nhân tài mới mà, mỗi bước đi đều có vẻ rất học thức! Không phải là kiểu thông minh tuyệt đỉnh thì cũng là dạng mắt kính dày hơn đít chai, dù thế nào thì giữa đám lá xanh cũng còn một đóa hồng. Nói đến đây, nàng Dạ Ngưng này vừa thấy gái đẹp, trong nháy mắt đầu óc sẽ tỉnh táo, nàng đem điểm này quy công lao cho gen di truyền thuần khiết từ cha mình. Dạ Ngưng mở to hai mắt nhìn kỹ, chính xác, thật đúng là một cô gái xinh đẹp, người đó khoác Âu phục màu tối, vốn dĩ trông rất cổ hủ, nhưng bộ quần áo màu xanh bên trong lại tăng thêm hơi thở sinh động, mái tóc mềm mại buông xuống bờ vai, có vẻ chưa từng nhuộm, tuyền một màu đen tự nhiên của người Trung Quốc, làn da cũng thật trắng, về độ mềm mại, có lẽ phải hôn một cái mới cảm nhận được. Nghĩ như vậy, Dạ Ngưng khẽ mím môi, tự động tưởng tượng trong đầu hôn khuôn mặt mềm mại kia một cái, liếm liếm môi, gật đầu phán định, hẳn cũng không tệ lắm. Bài "Trư Bát Giới cưới vợ" nhanh chóng kết thúc, nhóm nhân tài trên đài đều đi xuống, tự tìm chỗ ngồi. Dạ Ngưng tiếp tục giấc ngủ, nhưng còn chưa kịp ngủ, một hương thơm dịu đã bay vào mũi, làm cho Dạ Ngưng không tự giác được mà mở mắt. Ha, là cô gái xinh đẹp kia! Thật sự khéo quá! Làm sao mà cô ấy lại ngồi ở đây? Ngồi phía trước Dạ Ngưng là lãnh đạo cao nhất trường, đương nhiên còn có thầy hiệu trưởng, không quên quay lại, giới thiệu với Dạ Ngưng: "Dạ Ngưng, về sau đây chính là giáo viên của em, Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm." Dạ Ngưng gật gật, ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm cười nhẹ với nàng, Dạ Ngưng thầm cảm thán, xong rồi, còn tưởng là ngự tỷ chứ. Nàng nhớ rõ những ngự tỷ trong tiểu thuyết đều rất nghiêm túc, tức thì trực tiếp phủ định cô gái này. Nhưng dáng người này - Dạ Ngưng tháo kính mắt ra, ngáp một cái, vụng trộm nằm dài ra bàn, mượn quần áo hiệu trưởng lau kính, lau sạch sẽ rồi lại cầm lấy đeo lên, cẩn thận đánh giá vị giáo sư Tiếu tương lai. Ừ, quả nhiên công lực dâm ý của mình không sai mà, làn da thực mềm, có cảm giác cắn một cái liền chảy nước. Ánh mắt rất được, cái mũi cũng đẹp, môi, độ dày vừa phải, thích hợp cho việc hôn môi, hôn lâu chắc sẽ sưng đỏ một chút, có lẽ còn phải nghiên cứu chút nữa, kế tiếp chính là chân... Dạ Ngưng cũng không phải không biết xấu hổ mà dám ngồi xổm xuống nhìn, nhưng gen di truyền thuần khiết từ cha lại hết lần này tới lần khác cố tình quấy phá, "không cẩn thận" hất tay làm rơi cây bút xuống đất, liền mượn cớ nhặt bút, ngồi chồm hỗm trên mặt đất nhìn kỹ một chút, không tệ, chân dài, đúng là chân dài! Không đi tất chân, càng dễ quan sát ở cự li gần, đôi chân như ngọc tỏa sáng lung linh, làm cho nàng nhớ tới một câu quảng cáo - sờ mềm mượt như tơ! Chỉ là không biết thật sự chạm vào sẽ là cảm giác gì... Chân xem xong rồi thì phải đến eo. Lần này thì Dạ Ngưng lại không cẩn thận làm rơi bút một lần nữa, hơn nữa là rơi ở phía bên kia người Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng cố ý ngượng ngùng nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhỏ giọng nói: "Cô Tiếu, có thể nhặt bút giúp em được không?" Tiếu Vũ Hàm nghiêng đầu nhìn Dạ Ngưng, không nói lời nào, cứ như vậy nhìn nàng. Thế này khiến Dạ Ngưng có chút luống cuống, đây sẽ không giống như tình tiết trong tiểu thuyết rơi xuống đầu mình chứ? Nhanh như vậy mà ngự tỷ đã coi trọng mình rồi? Xem ra Dabao đúng là không phải vô dụng! Đang lúc xuân tâm mênh mông của Dạ Ngưng càng thêm bay bổng, Tiếu Vũ Hàm gật đầu, nhưng ngoài dự tính, cô không cúi đầu xoay người lại tìm, mà vươn tay sang bên, trực tiếp nhặt bút lên. Đem bút đặt vào tay Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm cười nhìn nàng: "Dạ Ngưng phải không?" "Đúng vậy." Dạ Ngưng dùng sức gật đầu, quả nhiên, giáo viên coi trọng mình, dĩ nhiên ngay cả tên cũng nhớ kỹ! "Một lát nữa mời đến văn phòng tôi một chút." "Dạ?" Dạ Ngưng theo bản năng há to miệng, gì chứ? Còn muốn một mình ở chung sao? Tiếu Vũ Hàm nhướn mày, nhìn Dạ Ngưng: "Bạn Dạ Ngưng, mong em không nên hiểu lầm, tôi chỉ muốn giảng cho em một vài nội quy của sinh viên, thật lòng yêu thương bạn học, tôn trọng giáo viên." "....."   Mời các bạn đón đọc Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng của tác giả Diệp Sáp.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tiểu Khoái Lạc Của Ngài Chỉ Huy
Truyện Tiểu Khoái Lạc Của Ngài Chỉ Huycủa tác giả Giai Nhân kể về Vương Thanh - một chỉ huy trưởng của tinh cầu X, một người hung bạo ngang tàn khiến cho người ta nghe thấy tên cũng phải khiếp sợ. Phùng Kiến Vũ là một tội đồ bị phán xét tử hình, bởi vì không muốn sớm kết thúc sinh mệnh của mình cho nên nghe theo lời của tiến sĩ Most đóng giả là một người máy ở bên cạnh Vương Thanh... Đến cuối cùng bị Vương Thanh phát hiện được liền sống tiếp với thân phận Tiểu Khoái Lạc ở bên cạnh hắn, đương nhiên khoảng thời gian trải qua tiếp theo đó cũng không phải đều hoàn toàn khoái lạc như vậy. Tóm tắt truyện đam mỹ: Công nguyên năm 2085 thế giới bùng nổ chiến tranh hạt nhân, số người càng ngày càng ít đi. Vì trật tự xã hội phải đổi mới, loài người quyết định kích hoạt "Người máy trí tuệ", một thế hệ người máy mới được ra đời... Vương Thanh là sĩ quan chỉ hủy trẻ tuổi nhất tinh cầu X, là người được sắp xếp để thử nghiệm và đánh giá kết quả của một người máy trí tuệ mang số hiệu [PK-V]. Căn phòng trống rộng hai mươi mét vuông, chỉ có duy nhất một chiếc bàn cùng một chiếc ghế. Khi Vương Thanh mở cửa bước vào liền nhìn thấy người máy PK-V kia, cậu ta thấp hơn hắn, nhìn qua quả thật không có gì khác thường cả, rất giống với con người. Vương Thanh nâng chân bước từng bước đi quyết đoán, đế giày cao su cứng vang xuống nền gạch men sứ trắng muốt tạo ra tiếng kêu lách cách đơn điệu. Vương Thanh bước đến nhìn PK-V một lượt, ánh mắt mang theo tia đánh giá rà soát kỹ càng. *** TIỂU KHOÁI LẠC CỦA NGÀI CHỈ HUY Giai Nhân dtv-ebook.com Chương 1: Pk-V Công nguyên năm 2085 thế giới bùng nổ chiến tranh hạt nhân, số người càng ngày càng ít đi. Vì trật tự xã hội phải đổi mới, loài người quyết định kích hoạt "Người máy trí tuệ", một thế hệ người máy mới được ra đời... Vương Thanh là sĩ quan chỉ hủy trẻ tuổi nhất tinh cầu X, là người được sắp xếp để thử nghiệm và đánh giá kết quả của một người máy trí tuệ mang số hiệu [PK-V]. Căn phòng trống rộng hai mươi mét vuông, chỉ có duy nhất một chiếc bàn cùng một chiếc ghế. Khi Vương Thanh mở cửa bước vào liền nhìn thấy người máy PK-V kia, cậu ta thấp hơn hắn, nhìn qua quả thật không có gì khác thường cả, rất giống với con người. Vương Thanh nâng chân bước từng bước đi quyết đoán, đế giày cao su cứng vang xuống nền gạch men sứ trắng muốt tạo ra tiếng kêu lách cách đơn điệu. Vương Thanh bước đến nhìn PK-V một lượt, ánh mắt mang theo tia đánh giá rà soát kỹ càng. Rất nhanh sau đó không gian vốn dĩ đang im lặng liền phát ra một tiếng rè rè nho nhỏ của máy móc, PK-V mở mắt nhìn người phía trước lên tiếng: "Xin chào, em là người máy PK-V, lần đầu tiên gặp" Vương Thanh xoay người tiến về phía chiếc ghế duy nhất trong căn phòng này ngồi xuống, cầm lên một tập giấy đã được in sẵn những thứ cần lưu ý cùng hướng dẫn sử dụng về PK-V. Hắn im lặng nhìn PK-V ở phía trước, ngũ quan cân xứng, màu da đồng lúa mạch, ánh mắt mở lớn có linh tính, khóe miệng không có nét cười nhưng nhìn sao cũng cho hắn cảm giác được PK-V này có điểm rất hoạt bát. Đúng lúc này tiến sĩ Most liền tiến vào, trên tay mang một ly cà phê khẽ cúi đầu ý chào hỏi Vương Thanh. PK-V xoay người, bước đi vô cùng tự nhiên tiến về phía tiến sĩ Most cầm lấy ly cà phê từ tay ông rồi mang đến chỗ Vương Thanh: "Cái này là cà phê của ngài" Vương Thanh có điểm bất ngờ, hắn vừa rồi đột nhiên nghĩ đến muốn uống cà phê, không ngờ PK-V đã mang đến cho hắn: "Cám ơn" Vương Thanh định cầm lấy ly cà phê kia đưa lên miệng uống thì PK-V đã nhanh hơn hắn một bước cầm lấy đưa đến trước miệng hắn, ý muốn cậu giúp hắn uống. Vương Thanh quả thật chậm rãi uống ly cà phê kia từ trên tay PK-V rồi buột miệng nói một câu: "Ngon lắm, em có muốn uống thử không?" PK-V nhìn chằm chằm Vương Thanh, ánh mắt mở lớn bình thản đáp: "Ngài quên em là người máy sao?" Vương Thanh giật mình, tiến sĩ Most đứng ở một bên bắt đầu giải thích: "PK-V là sản phẩm có mức độ hoàn mỹ cao nhất từ trước đến nay, hầu như tất cả các phản ứng của cậu ta đều giống như con người. Cho nên tôi muốn nhắc nhở ngài một điều rằng, PK-V chỉ là một bộ máy cảm xúc". Tiến sĩ Most cùng Vương Thanh trao đổi một vài câu rồi rời đi, Vương Thanh cảm thấy có chút đau đầu vì mấy ngày hôm nay quả thật vô cùng căng thẳng, hắn phải làm việc gấp đôi người bình thường để tìm ra cách giải quyết sau vụ chiến tranh hạt nhân kia. PK-V lại lên tiếng: "Ngài muốn em là gì cho ngài?" Vương Thanh nhìn sang bên cạnh, PK-V vừa mới hoàn thiện đã được đưa đến đây cho nên cậu hiện tại không mặc đồ, Vương Thanh im lặng một chút liền trầm giọng: "Lại đây, để cho tôi dựa vào một chút!" PK-V bước tới đứng im lặng ở ngay sát bên Vương Thanh, Vương Thanh tựa đầu vào bụng PK-V cảm giác quả thật ngoài sức tưởng tượng, không có bất cứ một tiếng máy móc nào, cũng không thô cứng giống như sắt thép, mà ngược lại chính là vô cùng mềm mại có độ ấm, quả thật rất giống với con người. Vương Thanh khẽ mỉm cười cùng PK-V nói vài câu, hắn muốn thử xem PK-V có phải thật sự được tạo ra hoàn mỹ không có chỗ nào là giống người máy hay không: "Làm người máy cũng tốt nhỉ, có phải là không bao giờ đau buồn, không bao giờ biết mệt mỏi?" PK-V rất nhanh đáp: "Không phải, em có thể cảm nhận được tâm trạng của ngài, tất cả..." Vương Thanh ngồi thẳng dậy nhìn chằm chằm PK-V ở trước mặt im lặng không nói. Hắn hiện tại chính là bị một người máy làm cho cứng miệng, không biết nên phải nói câu gì tiếp theo. Vương Thanh đứng dậy thở nhẹ một hơi: "Tôi dẫn em đi lấy quần áo" PK-V bước theo ở phía sau Vương Thanh, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn về hắn ở phía trước, một đường đi ánh mắt kia quả thật không một giây phút nào lơ đãng nhìn sang hướng khác. PK-V có thể tự mặc quần áo, tuy rằng động tác hơi chậm chạp không thuận, lúc mặc quần áo vào còn chưa thể thích nghi ngay được, đứng cũng có điểm lắc lư. Vương Thanh bước đến trầm giọng nhắc nhở: "Đứng vững nào, để tôi xem" PK-V đang mặc một bộ quần áo ngủ có điểm rộng, Vương Thanh khẽ lắc đầu bước tới lấy một bộ vest đen giúp cậu mặc vào. Vương Thanh giúp PK-V cởi bộ quần áo trên người kia ra, rồi lại giúp cậu mặc vào bộ vest hắn mang tới, sau đó từ phía sau cậu vòng tay qua eo giúp đóng vào chiếc cúc áo trước bụng. PK-V cúi đầu nhìn xuống chỗ tay Vương Thanh đang ở dưới bụng mình, rồi lại nhanh chóng ngẩng đầu lên nghe Vương Thanh nói: "Tôi thích em mặc vest hơn". Mời các bạn đón đọc Tiểu Khoái Lạc Của Ngài Chỉ Huy của tác giả Giai Nhân.
Tiên Sinh Đến Từ 1930
1930来的先生 - 白云诗 Thể loại: đam mỹ, dân quốc xuyên việt, hiện đại, đô thị, showbiz, ngọt, sủng, 1x1, HE, có H. Số chương:  88 chương + x phiên ngoại Edit: Dờ thiếu hiệp Chuyển ngữ với sự cho phép của tác giả, cảm ơn chị rất nhiều ụwụ - --------------------------- Văn án: Mặc dù cậu là người mẫu không có tài năng gì, nhưng cậu có mặt nha. Không phải nói cứ có mặt là có cơm ăn sao??? Sao cậu vẫn chưa nổi??? Mong muốn được nỏi tiếng của người mẫu tuyến 38 đã dồn nén đến mức sắp hoá thành thực chất rồi. Sau đó cậu gặp được cơ duyên của mình: một đại kim chủ từ trên trời rơi xuống - Tiên sinh, anh nói anh đến từ năm 1930? Dân quốc xuyên hiện đại kỹ năng tình thoại max level ôn nhu phúc hắc tổng tài công x Hiện đại dương quang đơn thuần trước ngốc bạch ngọt sau thành đại thần thụ Phong cách của chương 1 không giống những chương sau. Không phải là trùng sinh chuyển kiếp. Hình thức nuôi thẻ R, nhân vật chính lúc đầu có vẻ vô dụng, chương 36 mới bắt đầu làm người một lần nữa. Xin hãy duy trì sự lý trí và kiên nhẫn. Không phải sảng văn, bàn tay vàng rất ít, là kiểu bùn nhão từ từ trát lên tường. Muốn vào phát sướng ngay thì xin hãy đi đường vòng, xin hãy đi đường vòng, xin hãy đi đường vòng. Chuyện quan trọng phải nói ba lần. *** [review] TIÊN SINH ĐẾN TỪ 1930 | Bạch Vân Thi Tác giả: Bạch Vân Thi  Thể loại: đam mỹ, dân quốc xuyên việt, hiện đại, đô thị, showbiz, ngọt, sủng, 1×1, HE, có H, Tình trạng bản gốc: Hoàn Tình trạng edit: Hoàn Edit: wattpad Văn án: Trừ khuôn mặt ra, cậu người mẫu tuyến 38 không hề có bất cứ tài năng gì, niềm mong muốn được nổi tiếng sắp tràn ra cả ngoài màn hình. Sau đó cậu gặp được phúc đức ba đời, một đại kim chủ bất ngờ từ trên trời rơi xuống — Tiên sinh, anh nói anh đến từ năm 1930? Dân quốc xuyên hiện đại kỹ năng tình thoại max level ôn nhu phúc hắc tổng tài công x Hiện đại dương quang đơn thuần trước ngốc bạch ngọt sau thành đại thần thụ Phong cách của chương 1 không giống những chương sau. Không phải là trùng sinh chuyển kiếp. Hình thức nuôi thẻ R, nhân vật chính lúc đầu có vẻ vô dụng, chương 36 mới bắt đầu làm người một lần nữa. Xin hãy duy trì sự lý trí và kiên nhẫn. Không phải sảng văn, bàn tay vàng rất ít, là kiểu bùn nhão từ từ trát lên tường. Muốn vào phát sướng ngay thì xin hãy đi đường vòng, xin hãy đi đường vòng, xin hãy đi đường vòng. Chuyện quan trọng phải nói ba lần. WARNING: Cách hành văn của tui không được tốt mọi người thông cảm nhé ^^ REVIEW LẦN NÀY CÓ SPOIL MỘT TÍ! CẨN THẬN!!! Review Trích lời editor: – Đây là đam mẽo quảng bá du lịch Nam Kinh. Đọc xong tự dưng muốn đi Nam Kinh. Phần lớn ảnh minh họa trong truyện đều đến từ những người đi phượt Nam Kinh sau khi đọc/nghe 1930 =)) – Không thế thân x3000. Ai nói tôi cắn á. – Quan trọng: Đừng vội kết luận bất kỳ nhân vật hay tình tiết nào khi chưa đọc hết toàn bộ truyện, bởi vì sẽ sai đấy. /=))))))/ Đây là một bộ truyện khiến cho toi vừa khóc vừa cười như 1 con điên :)) Cách tác giả hành văn rất hay, nhẹ nhàng nhưng không gây nhàm chán cho người đọc, cũng phải cảm ơn editor vì có thể chuyển ngữ mượt mà như thế, làm cho câu chuyện được truyền tải tới đọc giả một cách trọn vẹn nhất. Bắt đầu câu chuyện có lẽ các bạn sẽ cảm thấy Bạch Dương vừa ngu vừa dại vừa cao vừa ngạo, và có lẽ các bạn cũng sẽ có một cảm giác không được tốt với Bạch Dương. Cơ mà đừng vì thế mà drop nhé, vì đây là một bộ truyện thật sự hay luôn ấy. Có câu “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” và Bạch Dương chắc hẳn là 1 người như thế, phải nếm thử đắng thì mới có thể trưởng thành. Sẽ có nhiều tình tiết khiến các bạn cảm thấy rằng sao thụ trong này ngu thế lì thế, nhưng không riêng gì các bạn, ngay cả bản thân Bạch Dương ắt hẳn cũng cảm thấy như vậy, nhưng mọi chuyện rồi cũng sẽ khác, Bạch Dương ngày càng trưởng thành hơn, lớn hơn sau khi gặp nhiều biến cố trong sự nghiệp của mình. Còn về Kim baba, Kim gia gia, Kim tổng tài, Kim Thế An, thật sự là một công mà toi thích vô cùng. Kim baba xuyên từ dân quốc tới, đã từng nghĩ mình chỉ có thể yêu một mình Lộ Sinh, nhưng khi gặp Bạch Dương rồi mới biết được yêu thực chất là gì. Các bạn đừng nghĩ là Thế An yêu cả hai người Bạch Dương và Lộ Sinh nhé ^^ nâu nâu nâu (điều quan trong phải nói 3 lần), cái này thì toi không nói ra đây nhé, vì có lẽ Kim Thế An hiểu rõ hơn ai hết, các bạn cứ đọc truyện rồi sẽ hiểu thoii. Cơ mà khúc cuối nghe như kiểu Kim baba là một thằng tra công vậy =))) mọi người bình tĩnh nhé Có lẽ Kim baba và Bạch Dương chỉ có thể thuộc về nhau mà thôi, dù có trải qua bao nhiêu gian khổ đi chăng nữa thì đường nối sinh mệnh của hai người vẫn còn đấy, không thể đứt rời. Bên cạnh đó còn có cp Lý Niệm – Chung Việt nữa, khá hay, cơ mà sẽ phải trải qua một hành trình đầy gian nan để có thể có được tình yêu ^^ Lần review này mình thật sự muốn dành vài lời để nói về Kim Thế An xuyên từ hiện đại về quá khứ. Thật sự thì ngay đầu truyện mình không hề nghĩ rằng Kim Thế An này sẽ yêu một ai đó đích thực, sẽ không vì yêu nước mà cam tâm tình nguyện bỏ một cuộc sống giàu sang yên ổn để tham gia tòng binh kháng giặc. Đọc tới đoạn này thật sự là mình khóc rất nhiều luôn ấy, mình thật sự cảm thấy có lỗi với Kim Thế An lắm vì đã từng nghĩ hắn như thế. Nhưng hắn đã chứng minh rằng mình đã làm được, không hề vô dụng như những gì mọi người từng nghĩ. Rồi tới đoạn hắn sống tới hơn 80 năm sau, gặp được Thế An và Bạch Dương của hiện tại, yếu ớt mà nói rằng sau khi hắn chết đi thì hãy rải tro của hắn và Lộ Sinh trải theo dòng sông Trường Giang. Thật sự thì tình yêu của Kim Thế An dành cho Lộ Sinh làm mình rất cảm động, bây giờ ngồi viết review, trích lại những câu văn, mình vẫn còn phải khó. “Hắn đi cùng dòng thời gian, kháng chiến kết thúc, hắn rời khỏi Trung Quốc, bởi vì hắn không muốn nhìn một hồi loạn thế kia nữa. Sau Cải cách, hắn không nhịn được mà nhớ về tổ quốc, rốt cuộc cũng trở về cố hương.” “Thời gian vô tình như thế, có một số việc chính là định mệnh không thể thay đổi. Hắn gặp Lộ Sinh, đã là tam sinh hữu hạnh.” “Ngọc giai sinh bạch lộ, linh lung vọng thu nguyệt. Tên của cậu ấy vì Lộ Sinh mà đặt như vậy.” “Thời gian khúc chiết một đời một kiếp, phải chăng chỉ là một giấc mộng Tần Hoài?” Có lẽ hắn xuyên về quá khứ là một điều tốt trong nhân sinh của hắn, có thể gặp được Lộ Sinh, nhân duyên của mình, cũng có thể không nhìn thấy cảnh cha mẹ hắn đấu đá nhau vì công ty chứ không phải vì hắn. Có lẽ nhân sinh như thế là mãn nguyện rồi. Nghe nói cp này có một truyện riêng mà hình như chưa có ai edit, mình thấy tag là OE :(( tên truyện là Linh Lung Nguyệt cho bạn nào muốn tìm đọc nhé Phiên ngoại sẽ là một hồi cẩu lương của nam nam nữ nữ =))) mọi người vẫn hãy bình tĩnh nhé =)))) Lời cuối vẫn muốn nói là NHIỆT LIỆT ĐỀ CỬ !!!!! *** _ TIÊN SINH ĐẾN TỪ 1930 _ (Phần 2) Tác giả: Bạch Vân Thi Thể loại: Đam mỹ, dân quốc xuyên việt, hiện đại, đô thị, showbiz, ngọt, sủng, 1×1, HE, có H. ------ 4, Nếu hai phần review trước tôi đã giới thiệu với các bạn về hai nhân vật chính, thì đến đây không thể không bàn về tình yêu của họ - một câu chuyện tình yêu hết sức ngọt ngào và dễ thương, sẽ làm tim bạn quíu quíu! Chương 1, trong quá khứ, vì đam mê côn khúc mà Kim Thế An có nhận bao dưỡng một người tên Bạch Lộ Sinh. Tiếc rằng, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình. Bạch Lộ Sinh đem lòng yêu Thế An, trong khi anh chỉ xem cậu là tri kỉ, quý mến vì tài năng của cậu. Một tình yêu sai trái đã hủy hoại hai con người, cũng đẩy Kim Thế An vào cái chết thương tâm rồi trùng sinh đến hiện đại. Bạch Dương có gương mặt hoàn toàn giống với Bạch Lộ Sinh, cứ tưởng rằng là Bạch Lộ Sinh tái thế. Cũng vì lẽ đó, mà dường như rất nhiều người đã hoang mang rằng, liệu có chăng vì tình duyên dang dở ở kiếp trước mà Thế An đem lòng yêu Bạch Dương chăng? Câu hỏi này trở thành khúc mắt của rất nhiều người, và sau này cũng là cái gai gây trắc trở trong mối tính An Dương. Thế nhưng, càng đi sâu vào câu chuyện, ta mới thấy Bạch Dương là độc nhất vô nhị, cậu vốn không là thế thân của ai cả, cũng chẳng là bản sao của ai. Cậu tốt đẹp và thuần khiết nên hoàn toàn xứng đáng được Thế An yêu thương. Tình yêu của anh dành cho cậu trước sau một lòng, anh từng nghĩ “Tập tập minh châu, quang hà như chi, nhất triêu tại thủ, hạnh hạ như chi, lưỡng thế thù đồ, vô cảm trì chi” rằng “Anh cảm thấy mình đã phải lòng một người xa vời không thể với tới. Bởi vì quá tốt, cho nên đã định trước sẽ không thuộc về hắn”. “Thế An nghĩ, hắn đã hai kiếp làm người, những người hắn từng gặp, những con đường hắn đi qua thật sự kể không hết. Nhưng Bạch Dương quả thực là người đáng yêu nhất, hỏi cậu đáng yêu ra sao, hắn không thể trả lời rõ. Chính là chỉ cần cậu ở đó, cuộc sống của Kim Thế An sẽ trở nên đầy màu sắc, tâm hôn như bay lên chín tầng mây, nhẹ nhàng thoảng qua trong làn gió xuân” Lằn ranh giữa tình tri kỉ và tình yêu vốn dĩ rất mỏng manh. Giống như có những người chỉ có thể là bạn thân nhưng lại chẳng bao giờ có thể là người yêu. Tình yêu vốn là một thứ cảm xúc không thể nói lí lẽ, chỉ là trong một giây phút nào đó, khi gặp mặt được người đó, nhịp tim bạn bổng lạc nhịp mà thôi! Tôi thích câu chuyện không đi theo lề thói cũ, rằng tiền kiếp nhân sinh, chúng ta trùng sinh đâu nhất thiết để sửa chữa sai lầm trong quá khứ, mà đơn giản chỉ bởi vì tình yêu đích thực của chúng ta đang chờ đợi ở một nơi xa xôi nào đó, và ta cần phải tìm đến nó mà thôi! Trình tán tỉnh của Kim Thế An tiên sinh cũng độc nhất vô nhị. Bởi dù sao anh cũng là một “ông chú” đến từ năm 1930. Anh dùng lối nói trịnh trọng của người xưa, dùng lối nói cũ kỉ, tỏ tình bằng cách viết thư, đoạn thơ tôi trích phía trên cũng chỉ là một trong những thơ ca cổ mà Kim Thế An dùng để bày tỏ lòng mình. Ví như, “Đêm nay đêm nào, đưa thuyền theo dòng Hôm nay hôm nào, được cùng vương tử thuyền chung Xấu hổ làm sao, người không mắng mỏ Lòng muộn phiền mà không dứt, được quen vương tử Núi có cây, cây có cành, lòng mến chàng, chàng chẳng biết” Lời của người xưa vừa sâu kín nhưng cũng đầy tình cảm nồng nàn, cứ thế rót đầy mật vào tim gan người đọc. Tình yêu của Kim Thế An và Bạch Dương say đắm mà quấn quít lại mang một màu sắc rất riêng chỉ có ở họ mà thôi. Họ cùng nhau đi qua biết bao thử thách, cùng nhau học hỏi và trưởng thành. Tình yêu đó không đáng để ngưỡng mộ hay sao? 5, Trái ngược với nét bình hòa của hai nhân vật chính, câu chuyện của những nhân vật phụ như Chung Việt, Lý Niệm, Lý Kim, Tiểu Khương lại đầy phức tạp và rắc rối hơn nhiều. Chung Việt đam mê âm nhạc nhưng bị tât nói lắp nên không cách nào thành nghệ sĩ. Chỉ đến khi gặp Bạch Dương cậu mới có cơ hội để tỏa sáng. Nhân vật đặc biệt nhất phải kể đến là Lý Niệm. Con người anh ta lạnh nhạt và đầy lí trí, dường như bất khả xâm phạm. Trái tim anh ta thực sự là dành cho ai? Anh ta luôn toát ra vẻ tự hành hạ bản thân, vậy nguyên nhân xâu xa là gì? Lý niệm ẩn chứa quá nhiều bí ẩn, mà khi bạn đã tìm ra được lại là một hồi thống khổ bi thương mà mãi mãi anh không muốn đối mặt. Những con người này mỗi người một cách yêu, có kẻ thầm lặng, có kẻ kiên trì, có kẻ bất chấp, có kẻ hi sinh cũng có kẻ ích kỉ - nhưng mỗi người sẽ cho ta một trải nghiệm và suy ngẫm nào đó, đáng thương hay đáng trách, kết cục cũng là tổn thương lẫn nhau. Đến cuối cùng, đâu mới là cách để đi đến hạnh phúc. Bạn đọc sẽ hồi hộp đến tận những chương cuối cùng để tìm ra câu trả lời 6, Như tôi đã nói, “Tiên sinh đến từ 1930” là một cuộc hành trình dài đưa bạn khám phá rất nhiều điều mới mẻ, không chỉ có lịch sử, địa lý, thơ ca, tình yêu, tình bạn, tình tri kỉ, nỗi hận thù mà còn là thế giới giải trí lắm chiêu nhiều trò. Cùng một câu chuyện, chúng ta đến với cả hai lĩnh vực của nghệ thuật là điện ảnh và ca hát. Những chiêu trò nào để lăng xê một người ca sĩ, những yếu tố nào để khiến một diễn viên thành công. Làm cách nào để chống lại xì – căng – đan. Một bộ phim được quay và duyệt qua từng khâu như thế nào. Có thể nói, tác giả đã dựng nên một khung cảnh rất chân thực về giới giải trí, những thế lực, những câu chuyện nghề, chuyện đời trong đó. 88 chương truyện thôi, ấy vậy mà Bạch Vân Phi đã thực sự truyền tải được rất nhiều điều thú vị trong câu chuyện của mình, mà để viết hết, chắc hẳn tôi còn phải ra thêm phần 3,4 cho bài review này. Đây là một câu chuyện mà tôi hi vọng sẽ được thật nhiều người yêu thích và thưởng thức nó, một tác phẩm sẽ để lại trong lòng chúng ta thật nhiều dư vị. Bài review này, tôi có sử dụng bản dịch của editor Dờ Thiếu Hiệp. Cảm ơn bạn đã đem đến một bộ truyện thật hay và ý nghĩa, cảm ơn vì công sức và tình yêu mến mà bạn dành cho nó. Tất cả chúng ta đều vì yêu mà đến với bộ truyện này Mời các bạn đón đọc Tiên Sinh Đến Từ 1930 của tác giả Bạch Vân Thi.
Thiên Triều Quỷ Sư
Tình trạng bản gốc: 102 chương + 2 ngoại truyện hoàn Thể loại: huyền huyễn, hiện đại, điều tra vụ án, 1 x 1, nhiều couple phụ, HE. Nhân vật chính: Tư Đồ Bách x Ân Thịnh Editor: Vis Trên đời này liệu nếu cho người cơ hội quay trở lại lúc mới bắt đầu đi vào con đường tình yêu này thì liệu sự lựa chọn của người để yêu người đó say đắm có còn hay không? Phu Phu cùng nắm chặt tay nhau, một bên là phải tiếp tục điều tra phá án, thì phần còn lại là những mãnh vỡ của ký ức, nếu được lựa chọn một lần nữa thì liệu sự lựa chọn của người sẽ là cái gì??? Thần quái, quỷ dị... Những vụ án kỳ bí cứ lần lượt xoay quanh quỷ sư và đội trưởng đội cảnh sát hình sự khiến hai người bọn họ phải một truy một đuổi phối hợp cùng nhau tìm ra mấu chốt... *** THIÊN TRIỀU QUỶ SƯ Mạc Thanh Vũ dtv-ebook.com Chương 1 Mùa đông năm 2011, vào đêm giáng sinh... Chỉ còn một tuần nữa là bước sang năm mới. Trên con đường cái phồn hoa của thành phố A, tiếng mọi người cười nói vui vẻ khiến âm thanh huyên náo vang lên không dứt, ngã tư đường dần kẹt xe nghiêm trọng. Hàng chục chiếc xe cảnh sát phải canh giữ một bên để bảo toàn trật tự. Trong quảng trường chiếc loa phát thanh liên tục lặp đi lặp lại "Xin đừng chen lấn, xô đẩy để tránh không giẫm đạp lên người khác..." vân vân và mây mây. Cùng thời điểm đó, không khí ở một nơi khác cách quảng trường hai khu phố lại hoàn toàn trái ngược với nơi náo nhiệt này. Những dải băng cảnh giới tuyến màu vàng giăng khắp nơi khiến người qua đường không khỏi tò mò sợ hãi, nhưng chỉ lát sau đều được giải tán để tránh làm rối loạn hiện trường, các cảnh sát viên nhanh chóng lấy lời khai của người dân xung quanh. Bên ngoài cảnh giới tuyến còn có một lượng lớn xe cảnh sát làm không khí trở nên thật trầm trọng pha lẫn chút khẩn trương. Đây vốn dĩ là một căn hộ bình thường, có tất cả bảy tầng. Cùng một kiểu kiến trúc như vậy đối với những tiểu khu* khác cũng gặp không ít, từng nhà trong tiểu khu đều được xây san sát nhau. Chung quanh cây cối lại không nhiều, ra khỏi cửa tòa nhà nào là hiệu cắt tóc, siêu thị, lại còn có một trường tiểu học công lập phía đối diện. Đêm giáng sinh, ở mọi nơi đều náo nhiệt, không ai nghĩ tới sẽ có án mạng xảy ra. Xe cứu thương vừa mới rời khỏi thì người bảo an của tiểu khu liền theo cảnh sát lấy lời khai, đó là một ông chú khoảng bốn mươi tuổi, vì quá khẩn trương mà mồ hôi lạnh trên đầu không ngừng tuôn chảy. Đêm mùa đông thật khó tránh khỏi mọi nơi đều bị tầng tầng lớp lớp sương mù dày đặc phủ kín. "Cái gì? Không không không...Điều đó là không thể nào." Người nọ nuốt nước miếng đánh ực, đối vị cảnh sát trước mặt mà nói: "Chỗ này của chúng tôi vốn là một tiểu khu yên bình, không thể có việc như vậy xảy ra được." "Ai cơ? Cậu vừa nói người báo án là cô gái kia sao? Đó là con gái út của ông Mao...Đúng rồi, ông ta có ba người con, còn có hai đứa con trai lớn." "Anh em Mao Dương và Mao Hâm không sống ở đây, tôi nghe nói họ sống ở biệt thự tại vùng ngoại ô...Đúng đúng, gia đình họ rất giàu có, nhưng mà ông Mao không thích phô trương, chỉ muốn sống như những người bình thường..." "Vâng sao cơ? Ở bao lâu rồi hả?...Được khoảng một hai năm rồi, ông Mao thân thể vẫn còn tốt lắm, mỗi ngày đúng sáu giờ sáng liền thức dậy tập thể dục, vợ ông ta mất sớm...con gái của ông ấy sao? Cậu nói con bé ấy hả? Con bé cũng không tồi, chỉ có nó mới tự nguyện dọn đến chăm sóc cho cha mình..." Bầu trời bắt đầu nổi tuyết. Phía nam thành phố thường rất ít tuyết, nhưng năm nay so với năm ngoái lạnh hơn rất nhiều. Tuyết rơi giữa đêm như thế này so với mưa cũng chẳng khác gì nhau, rơi xuống thấm sâu vào lớp quần áo khiến người ta không khỏi có chút cảm giác ẩm ướt khó chịu. Ở phía này, Vương Tiểu Nhị một bên nghe bảo an khai báo, bên kia liền quay đầu hướng nam nhân cao lớn đang đi tới. "Sếp, có manh mối gì không?" "Ừ, có."Nam nhân thành thật đáp nhưng rồi lại tùy tiện nói: "Manh mối chính là lão tử đây đói bụng lắm rồi, các người muốn hỏi đáp gì thì nhanh giùm cái, xong rồi thì đi ăn một bữa ra trò nào!" Vương Tiểu Nhị đảo mắt chán nản không nói nên lời, may mắn thay mọi người đối với tính khí của Tư Đồ đã sớm được miễn dịch. Rồi cậu khoát tay với người bảo an ý bảo có thể đi, đồng thời cũng sắp xếp lại toàn bộ bản ghi chép cùng cây bút lông chuẩn bị rời khỏi. Nhưng cậu còn chưa kịp nhấc chân thì ông chú bảo an kia dường như nhớ ra điều gì, đột nhiên "Ôi chao" một tiếng. "Cậu cảnh sát." Hàng lông mày của ông ta hơi nhíu lại như thể không biết có nên nói ra hay không, chần chừ một lúc, mới nhỏ giọng kể: "Mặc dù xế chiều ngày hôm nay không có gì xảy ra...nhưng đêm qua, có một chuyện rất kỳ lạ." Tiểu Nhị vừa nghe thầy liền nhướng mày, nhìn cấp trên một cái rồi vội mở sổ ghi chép ra, dùng miệng giật nắp bút xong liền nhìn về phía bảo an, ý bảo ông ta tiếp tục. "Đêm qua...tầm khoảng hai giờ khuya, lúc đó tôi còn đang ngồi trong phòng trực, chờ cho tới ba giờ thì sẽ đổi ca với đồng nghiệp khác. Bởi vì tiểu khu này của chúng tôi có tới ba lối ra vào nên tôi phải trông chừng bằng cách coi camera ở phòng trực ban." Ông chú bảo an liếm liếm đôi môi khô khốc rồi nói tiếp: "Tôi ngồi coi TV trong phòng trực ban, vì trời khá lạnh nên tất cả cửa sổ đều được khép lại thật chặt. Vốn dĩ điều đó bình thường thôi, nhưng lạ chính là ở chỗ tất cả cửa sổ đều đã đóng kín...vậy mà đột nhiên tôi lại thấy rùng mình, giống như có gió thổi qua cổ áo..." Ngừng viết một chút, sắc mặt Vương Tiểu Nhị trở nên tái đi, trên đời này thứ cậu sợ nhất chính là những việc ma quái mà vừa vặn việc cậu đang nghe lại thập phần ma quái, càng nghe cậu nhóc lại càng xuống sắc. Người bảo an lại không biết chính mình đã dọa cậu cảnh sát trước mặt tới mức nào rồi, cứ thế mà nói tới: "Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, liền đứng lên xem thử cửa sổ có đóng lại kỹ hết hay chưa, khi đi đến cửa sổ phòng trực lại vô tình liếc qua phía tòa nhà..." Ông chú đó vừa nói vừa đưa tay chỉ vào khung cửa sổ nơi xảy ra án mạng: "Rồi tôi từ dưới này nhìn lên trên đó, không hiểu sao bên trong lại có ánh sáng phát ra." "Thử hỏi cậu thấy có lạ không a~, rõ ràng đã hơn nửa đêm, trên cửa sổ lại có ánh sáng rất dễ thấy. Lúc đầu cứ tưởng nhìn lầm, lát sau nhìn kỹ lại thì đúng là có ánh sáng, hơn nữa ánh sáng đó rất thất thường, không có chỗ nào trông giống như từ đèn điện phát ra cả." Vương Tiểu Nhị không còn sức để ghi chép nữa rồi, ho khan một tiếng, toàn thân run rẩy nổi hết cả da gà. Không giống với Tiểu Nhị, Tư Đồ trái lại còn cảm thấy hứng thú vô cùng, hỏi: " Ông không đi lên đó kiểm tra à?" "Không có." Ông chú bảo an thành thật lắc đầu: "Khi tôi cầm đèn pin chuẩn bị ra ngoài kiểm tra liền cẩn thận ngó lên xem lại lần nữa thì ánh sáng đó đã biến đâu mất rồi." "Cũng có thể là tôi hoa mắt....biết đâu là ánh đèn ne-on trên đường hay gì đó rọi vào..." Ông chú bảo an chà xát hai tay, không biết làm sao liền hỏi: "Chuyện đó với án mạng có liên quan gì đến nhau không?" "Có liên quan hay không còn chưa biết được, bất quá những lời ông vừa nói cũng là một đầu mối tốt." Tư Đồ nhún vai nhìn Vương Tiểu Nhị, ra hiệu ý bảo đi thôi. "Đội phó đâu rồi a?" Tiểu Nhị khép sổ ghi chép lại, nhón chân nhìn nhìn về phía sau Tư Đồ, ánh sáng đỏ hồng nhấp nháy phát ra từ đèn xe cảnh sát giữa màn đêm đen kịt hòa cùng sắc vàng của cảnh giới tuyến lại càng thêm phần nào quỷ dị. "Cậu ta còn đang sắp xếp người điều tra hiện trường xung quanh."Tư Đồ Bách thản nhiên nói rồi rút điếu thuốc lá từ túi áo ra đưa lên miệng, hàng lông mày đen đậm khẽ nhướng khiến khuôn mặt anh tuấn thập phần bá đạo: "Cậu bảo Tiểu Lý mau đem tin tức trong bệnh viện tổng hợp lại đầy đủ cho tôi, những người khác có thể ra về, ngày mai mới thảo luận tiếp ở cảnh cục." "Chỉ vậy là xong hết rồi sao?" Đồng nghiệp Tiểu Nhị của chúng ta tỏ ra vô cùng dị nghị: "Còn chưa tới nửa giờ đồng hồ mà." "Nửa giờ đồng hồ là đã quá chậm trễ rồi."Tư Đồ Bách nhìn cũng không thèm nhìn đối phương một cái liền quay mặt bỏ đi: "Tiểu tử nhà cậu tốt nhất hãy nên học hỏi, phải biết rằng đây là kinh nghiệm." "Kinh nghiệm quái gì chứ?"- Cậu cảnh sát nhỏ hầm hừ hai tiếng rồi nhanh chân theo nam nhân trước mặt ra khỏi tiểu khu, đi thẳng đến hai chiếc xe cảnh sát màu đen phía trên cửa xe có in logo của cảnh cục hình sự. "Trong nhà không có dấu vết gì cho thấy có ẩu đả, tài sản có giá trị vẫn còn nguyên vẹn, hơn nữa ổ khóa của cửa sổ cũng không bị cạy phá." Tư Đồ dựa lưng vào cửa xe, khoanh tay nhìn chăm chăm thủ hạ của mình. Vương Tiểu Nhị đắc ý nói tiếp: " Bảo an nói không thấy có người khả nghi, hàng xóm chung quanh cũng không nghe thấy có tranh cãi hay ẩu đả gì, nên có thể loại trừ phương án có trộm đột nhập vào nhà." "Thời điểm con gái Mao Đại Sinh phát hiện ra cha mình thì ông ấy đã tử vong, cô ta tan sở lúc năm giờ chiều, nhưng từ lúc phát hiện cha mình cho tới lúc báo cảnh sát cách nhau tới một tiếng rưỡi đồng hồ, có ẩn khúc gì chăng?" Tiểu Nhị theo thói quen hai tay duỗi thẳng bên người một cách nghiêm túc, tiếp tục nói: "Mao Mẫn là người đáng ngờ nhất, nhưng thời điểm ông Mao tử vong cô ta đúng là có chứng cứ vắng mặt tại hiện trường, các đồng nghiệp khác trong công ty đã xác nhận, buổi chiều cô ta luôn ở văn phòng làm việc." "Lúc nãy cậu lấy được tin gì từ người bảo an?" Tư Đồ thổi ra một làn khói thuốc mờ ảo, gảy nhẹ điều thuốc, tro tàn lần lượt rơi xuống đất. "Mao Đại Sinh còn có hai người con trai đang sống tại biệt thự ở vùng ngoại ô, nghe nói nhà họ Mao rất có tiền, mà những người trong nhà luôn rắp tâm giành cho bằng được khối tài sản khổng lồ kia, vậy nên ông Mao còn chưa quyết định được ai là người tiếp quản công ty." Tiểu Nhị nói tới đây, hình như nghĩ tới cái gì, lông mày hơi nhíu lại: "Sếp, ý của anh là...Mao Mẫn trước khi báo án chính là cố gắng tìm cách liên lạc cho hai người anh trai?" Nam nhân khóe miệng khẽ nhếch: "Công ty của gia tộc càng lớn bên trong lại càng khó tránh những tranh đấu phức tạp. Mao Mẫn là người như thế nào trước mắt khó mà biết được, nhưng hai người con trai của Mao Đại Sinh đến bây giờ còn chưa xuất hiện, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy được hai anh em đó chẳng phải hạng tốt lành gì." "Cái kia..."Vương Tiểu Nhị mở to mắt chớp chớp mấy cái nhìn nam nhân trước mặt dường như muốn hỏi bước tiếp theo nên làm thế nào. "Lúc nãy bảo an nói những lời không hay đó, cái kia,..." "Cũng không nhất định, có lẽ là ông ta nhìn lầm rồi." Tư Đồ trầm mặc một chút, hờ hững: "Vẫn chưa có chứng cứ xác thực lời ông ta nói..." "Sếp!" Đang nói, từ bên trong tiểu khu lại xuất hiện một nam nhân mặc cảnh phục tiến ra. Diện mạo của nam nhân vừa xuất hiện kia thoạt nhìn rất mạnh mẽ chính trực, nhưng lại thiếu mất một chút thận trọng cùng thành thục, mà vì vậy nên mị lực của anh ta cũng giảm đi phân nửa. Liếc mắt một cái anh ta liền nhìn thấy đại nam nhân đang thong thả tựa người lên cửa xe trước mắt, trên mặt anh không khỏi lộ ra vẻ bực tức, vài bước chân liền đi tới gần. "Tiểu Lý vừa rồi gọi điện thoại báo, thời gian tử vong của nạn nhân là vào khoảng 2 giờ chiều, không tìm thấy chấn thương nào bên ngoài lẫn bên trong cơ thể, đồng thời cũng không phải do ngộ độc mà chết." Tiểu Nhị đứng một bên nghe xong liền giật mình: "Tự nhiên tử vong?" "Vấn đề liền nằm ở chỗ này đây." Nam nhân nhíu mày, trên tay còn đang nắm chặt điện thoại: "Pháp y nói nguyên nhân Mao Đại Sinh tử vong là do bệnh tim đột ngột tái phát, nhưng điều tra hết tất cả những hồ sơ bệnh án của ông Mao phát hiện từ trước tới giờ ông ta căn bản không hề mắc chứng bệnh này, phải nói là toàn bộ người trong nhà ông ta căn bản không ai mắc chứng bệnh này mới phải." Vương Tiểu Nhị sửng sốt, trong lòng chợt bồn chồn. Gần nửa năm rồi chưa gặp phải một tình huống quỷ dị như vậy, thật khiến cho cả bọn phải thận trọng cảnh giác. Không khí huyên náo, nhộn nhịp của đêm Giáng sinh chợt lắng xuống đến mức đáng sợ, cả ba người bọn họ trước đây đã từng cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện kỳ lạ ma quái, mà bây giờ những chuyện đó cứ lần lượt hiện lên thật rõ rệt. "Đội phó Hồ...Trời tối thế này, đừng nói những lời quỷ dị như vậy a."- Tiểu Nhị run rẩy không ngừng. Hồ Diệp đương nhiên cũng có suy nghĩ tương tự Tiểu Nhị, hai người đồng loạt nhìn về phía Tư Đồ Bách mồm đang ngậm điếu thuốc lá, đầu ngửa ra sau, mắt thì híp lại không biết đang suy nghĩ gì. Hồ Diệp giơ tay cầm điện thoại lên nhận cuộc gọi đến, sau khi nghe xong liền bổ sung: " Vừa rồi Mao Mẫn từ bệnh viện gọi tới, yêu cầu hủy bỏ việc báo án, toàn bộ đều là...hiểu lầm..." "Ừ..." Tư Đồ gật gật đầu, đem điếu thuốc trên miệng quẳng xuống đất dẫm nát, rồi nhặt lên ném vào thùng rác bên cạnh. "Bọn họ muốn như thế nào thì làm như thế đấy đi, chúng ta đi ăn cơm, ăn cơm thôi nào!" Nói xong mở cửa xe ngồi vào ghế lái, ngón tay gõ nhẹ lên cửa kính, như muốn thúc giục hai người bên ngoài mau lên xe. Hai người kia khẽ nhìn nhau, đều thấy trên mặt đối phương có chút bất đắc dĩ nhưng lại không biết nói gì cho phải, đành nhún vai mở cửa ngồi vào trong xe. Mãi cho đến khi chiếc xe lăn bánh ra khỏi khu vực đó, Vương Tiểu Nhị ngồi ở hàng ghế sau rốt cục cũng không nhịn được nhỏ giọng hỏi nam nhân bên cạnh. "Đội phó...cái này là án tử hay là..." "Ừm..." Hồ Diệp gật đầu, bắt chước Tiểu Nhị thật nhỏ giọng nói: "Tôi cũng cảm thấy được gì đó, có lẽ...phải gặp lại người kia rồi." *tiểu khu: trong đây có ý chỉ một khu dân cư. Mời các bạn đón đọc Thiên Triều Quỷ Sư của tác giả Mạc Thanh Vũ.
Niên Hoa
Editor: Mr.Downer  Thể loại: Hiện đại, ấm áp, tình hữu độc chung, HE. Độ dài: 21 chương và 2 phiên ngoại. Diễn viên chính: Thẩm Lạc x Hạ Nhất Dương Không còn gì có thể biến thái hơn lại còn ẫn nhẫn cố chấp công cùng với tiểu thụ ngoan ngoãn đáng yêu. Hỗ sủng, tình yêu cuồng theo dõi. Tránh lôi: Thiên về hiện thực văn, bối cảnh vẫn là Tô Châu, công thụ đều sắp 40, không thể một chút kinh nghiệm tình dục cũng không có, như vậy không thực tế, nhưng thói quen của tôi chính là sau khi hai người cùng một chỗ chỉ có lẫn nhau. Chậm nhiệt văn, độ ngọt về sau tuyệt đối tăng mạnh, mong các bạn nhẫn nại. *** [Review] Niên hoa – Tĩnh Thủy Biên Posted by KAN NO AME on 06.09.2018 Nói thế nào nhỉ, mình thích giọng văn Tĩnh Thủy Biên, rất đỗi dịu dàng, phảng phất nét u buồn. Rõ ràng nội dung câu chuyện rất tươi sáng, cũng tràn đầy hy vọng về tương lai, nhưng mỗi khi đọc mình vẫn thấy man mác buồn… Giống Tháng năm qua, bối cảnh Niên hoa vẫn là vùng sông nước Giang Nam êm đềm, nơi tình yêu giữa Thẩm Lạc và Hạ Nhất Dương đơm hoa kết quả. Dung lượng câu chuyện chỉ có 21 chương, rất ngắn, không dài, thế nên tình yêu giữa họ cũng giống như nét bút thoảng qua, nhưng đẹp. Thẩm Lạc và Hạ Nhất Dương gặp nhau vào tháng năm đại học, hai thiếu niên năm ấy thích nhau, nhưng không có duyên, một người ra nước ngoài, một người ở lại tiếp tục lập nghiệp. Hạ Nhất Dương chờ Thẩm Lạc 15 năm, dù cho hắn có nói có thể sẽ không quay lại, ngày ngày xem trộm instagram của hắn, của bạn gái cũ hắn. Thẩm Lạc xa Hạ Nhất Dương từng ấy thời gian, hắn đếm cả từng ngày. Vì sao lại xa nhau? Vì sao lại ra nước ngoài? Vì gia đình hắn phát hiện ra tính hướng của hắn, đưa hắn vào trại chữa bệnh. Trong khoảng thời gian ấy, hắn vẫn luôn bảo không chữa được đâu, ừ đúng rồi, không phải là bệnh, chữa cả đời cũng không khỏi. Thẩm Lạc không chụp người, trên instagram chỉ toàn ảnh phong cảnh, cả đời này hắn chỉ chụp duy nhất người hắn thương. Ok, vậy thôi, cũng chẳng có gì để spoil cả, cả câu chuyện rất nhẹ nhàng, nói gọn lại chính là chuyện tình lãng mạn giữa đời thường của hai ông chú sắp 40, chi tiết hơn nữa thì, các bạn tự mình đọc và cảm nhận nhé! ^^ *** - NIÊN HOA - Tác giả: Tĩnh Thủy Biên Thể loại: Hiện đại, ấm áp, tình hữu độc chung, gương vỡ lại lành, HE. Độ dài: 21 chương và 2 phiên ngoại. Diễn viên chính: Thẩm Lạc x Hạ Nhất Dương Giới thiệu tóm tắt: Thật biến thái ẩn nhẫn chấp niệm công x túng túng ngoan ngoãn trung khuyển thụ. Hỗ sủng, tình yêu cuồng theo dõi. _______ "Niên hoa tố cẩm, tương phùng vị vãn, hoa khai tịnh hảo, tuế nguyệt an nhiên." (Dịch nghĩa: Cuộc đời tươi đẹp, gặp nhau chưa muộn. Hoa nở bình yên, ngày tháng an nhiên.) Truyện kể về chuyện tình giữa hai lão trung niên Thẩm Lạc và Hạ Nhất Dương. Thuở thiếu thời, trong mắt mọi người xung quanh, họ là kì phùng địch thủ thường xuyên cạnh tranh với nhau. Hơn hết, giữa họ còn là một bóng hồng để họ càng ra sức giành lấy. Nhưng ai biết, ngay cả họ cũng không biết, đối phương lại ôm ấp tình cảm sâu kín với mình. Rồi biến cố xảy ra, hai người xa nhau cho đến mãi khi họ đã U40 mới gặp lại. Trong thời gian đó, thực ra Hạ Nhất Dương luôn âm thầm theo dõi insta của Thẩm Lạc, âm thầm đếm từng người bạn gái khác nhau của anh. Khi họ gặp lại, một cuộc thả thính, người đòi ăn người tình nguyện bao ăn diễn ra cả tháng trời. Bạn đọc sẽ hồi hộp chờ đợi đến khi nào ván bài mới được lật ngửa, và cũng sẽ cảm thấy hứng thú với màn tung hứng của hai anh già. Xuyên suốt truyện, có lẽ bạn sẽ luôn nghĩ Hạ Nhất Dương là người thiệt thòi hơn,nhưng mãi sau bí mật mới hé lộ. Trong cuộc tình này, Thẩm Lạc đã vì anh mà nặng tình mà trả giá quá nhiều. Tưởng chừng đây chỉ là một cuộc tình nhẹ nhàng nhưng thật ra trong đó chứa rất nhiều hỉ nộ ái ố, thầm lặng chịu đựng và hi sinh làm người ta cảm động. Cuộc tình thú sau đó của hai người cũng rất hưng phấn. Mọi người nên đọc nha~~ *** Trước đây mình đọc khá ít truyện của Tĩnh Thủy Biên và sau khi đọc xong "Niên Hoa" thì điều khiến mình bực bội và hối tiếc đó chính là tại sao mình không đọc cuốn này sớm hơn, tại sao Tĩnh Thủy Biên lại viết cuốn này ngắn như vậy? :