Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thú Nhân Chi Đặc Chủng Binh Xuyên Việt

Văn án: Thú nhân trung khuyển công, bộ đội đặc chủng thụ. Một bộ đội đặc chủng nhảy dù xuyên tới dị thế gặp được thú nhân dực hổ tộc, từ đó về sau bắt đầu hành trình làm ruộng. Tình tiết chầm chậm không gấp gáp, không có cái gọi là vừa thấy đã yêu. Bộ đội đặc chủng là một thẳng nam. Tựa như một tác giả đã nói, đem thẳng nam bẻ cong là một quá trình tuyệt vời. Xin hãy đi theo tôi, chậm rãi cảm nhận tình yêu đặc biệt ở dị thế này. Đương nhiên, cuối cùng cũng không thể tránh khỏi có bánh bao nhỏ ra đời. *** Địch Nãi - xuất thân bộ đội đặc chủng thiết huyết mạnh mẽ. Trong một lần huấn luyện sinh tồn không ngờ lại nhảy dù rơi xuống một khu rừng rậm thần bí. Nơi này có cây cối dây leo quái dị biết ăn thịt người, có những con quái vật to lớn và vô số sinh vật thần kì cậu chưa từng thấy qua. Trong rừng rậm, Địch Nãi gặp một sinh vật đáng yêu hay kêu càu nhàu, đặt tên là Tiểu Nhị. Một người một thú ăn gió nằm sương, cố gắng sinh tồn trong khu rừng đầy nguy hiểm. Một ngày nọ, họ gặp phải một đám quái vật đầu người thân thú. Lúc Địch Nãi không thể chống chọi nổi, lúc lâm vào thời khắc nguy hiểm thì một con dực hổ hoàng kim từ trên trời giáng xuống giải cứu đồng thời mang cậu về bộ lạc. Lúc này cậu mới biết mình thế nhưng lại xuyên qua, lại còn là một xã hội nguyên thủy. Càng làm Địch Nãi hoảng hơn chính là nơi này thế mà không có nữ giới!!! Chỉ có thú nhân biết biến thân aka giống đực cùng phi thú nhân không biến thân aka giống cái. Mà Địch Nãi thân là con người, đương nhiên cậu không biết biến thân, liền bị quy vào hàng ngũ phi thú nhân - giống cái yếu hơn cành liễu. Hơn nữa vì đã uống nước thánh của bộ lạc mà còn có thể sinh con...Ôi cái thế giới hoang đường này!!! Cậu muốn về nhà!!!!!!!! Đây là câu chuyện xưa của một bộ đội đặc chủng dẫn dắt bộ lạc thú nhân nguyên thủy thay đổi cuộc sống. Bộ này chuẩn cường công cường thụ. Anh công là thú nhân, dực hổ to lớn, biết là cường sẵn rồi. Sau này ảnh còn lên làm tộc trưởng. Thụ thân là bộ đội đặc chủng, đương nhiên rất mạnh mẽ, không cần thú nhân bảo hộ, bởi vì cậu tự có năng lực bảo hộ bản thân. Nhưng cũng vì một mặt mạnh mẽ bất đồng với giống cái bình thường nên càng được nhiều người đặc biệt chú ý ở bộ lạc thú nhân, trong đó có anh công. Vì thế với phương châm "Thích cái gì là phải nhào lên đoạt cho bằng được", anh công bắt đầu vô sỉ mặt dày theo đuổi thụ, quan tâm bon chen làm nũng bán manh giả đáng thương...chiêu gì cũng xài tất. Cuối cùng cũng rước được vợ về nhà (〜 ̄▽ ̄)〜 Cho nên ta nói, đẹp trai không bằng chai mặt nha! o(>﹏<)o
Cốt truyện được viết rất tốt, hoàn cảnh và tâm trạng của thụ lúc mới xuyên qua được xử lí rất hợp lí và logic. Một điểm cộng nữa của bộ này là xây dựng bối cảnh truyện rất thực, đại lục mới, vị trí địa lí, các loài sinh vật mới lạ phong phú,..bla..bla...Có thể thấy chỉ tác giả đã rất dụng tâm và tìm hiểu kĩ càng. Sử dụng các công nghệ sinh hoạt hiện đại, như chế tạo xà bông, nung đồ gốm…miêu tả tỉ mỉ vừa phải, vừa tạo sự mới lạ hấp dẫn lại không hề đột ngột. *** Tia nắng đầu tiên vào sáng sớm xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp lá cây chiếu xuyên vào khu rừng. Tuy là tháng tám nhưng nhiệt độ không khí vào buổi sáng cũng khá thấp. Sương mù bao phủ khắp khu rừng làm cây cối càng mờ ảo hơn. Lúc này, trên một nhánh cây cao cỡ hai mét có chút dao động, một đôi mắt đen láy lộ ra khỏi đám cành lá, cảnh giác quan sát xung quanh. Một lát sau, lá cây xào xạc xao động, lộ ra một gương mặt bôi đầy màu sắc. Hóa ra có một người đang nằm ngủ trên cây. Sau khi xác định không có nguy hiểm, người nọ chậm rãi ngồi dậy, phủi phủi lá cây trên người, sau đó thu hồi chiếc dù lót dưới người bỏ vào trong ba lô vắt trên nhánh cây bên cạnh. Sửa sang lại một chút, người nọ xoay người treo dưới nhánh cây. Hai tay rung động, chân đạp nhẹ lên thân cây một chút, rất nhanh liền nhảy xuống đất. Động tác lưu loát nhanh hẹn, hệt như một con khỉ. Sau khi rơi xuống đất thì có thể nhìn rõ, người này mặc quần áo ngụy trang, chân mang giày cổ cao quân dụng, đội mũ sắt. Dáng người thon dài cao ngất hệt như một ngọn giáo. Có thể khẳng định người này là bộ đội đặc chủng. Đúng vậy, đêm qua bộ đội đặc chủng Địch Nãi trải qua đêm đầu tiên trong rừng rậm nhiệt đới. Bọn họ là bộ đội đặc chủng được lựa chọn sau những khảo nghiệm nặng nề, đã được huấn luyện đặc biệt trong căn cứ ở cao nguyên Vân Nam hai tháng. Lần này hạng mục huấn luyện là:nhảy dù từ 800 mét trên không, bọn họ phải tiến hành huấn luyện sinh tồn trong rừng rậm năm ngày. Mỗi được được phát một tấm bản đồ, một cái ba lô, xuyên qua khu rừng núi rậm rạp to lớn, đi tới địa chỉ tập hợp được chỉ định. Phạm vi khu vực huấn luyện lần này rất lớn, cho dù ấn theo tốc độ đi đường bình thường không hề trì hoãn thì cũng phải mất đến ba ngày mới có thể tới được địa điểm chỉ định. Ngày đó sau khi Địch Nãi nhảy xuống khỏi máy bay, bung dù lắc lư lắc lư đáp xuống một sườn núi. Trên sườn núi này chỉ có vài lùm cây bụi thấp bé. Cậu có thể xem là may mắn, không bị dính trên cây. Sau khi đáp xuống đất, Địch Nãi cẩn thận gấp dù để vào ba lô. Nếu muốn sinh tồn trong rừng nhiệt đới, dù chính là thứ rất tốt, có rất nhiều tác dụng. Sau khi mở ba lô, Địch Nãi thuận tiện sửa sang lại mấy thứ bên trong. Trong ba lô chỉ có một ít đồ vật. Dù sao cũng là huấn luyện sinh tồn dã ngoại, gian nan khổ cực chính là điều kiện huấn luyện. Nhưng khảo nghiệm lớn nhất mà bọn họ phải đối mặt chính là sự cô độc, bởi vì lần huấn luyện này bọn họ hoàn toàn bị cô lập, không có bất cứ viện trợ nào. Cũng chính vì thế, vật phẩm mang theo cũng khá đầy đủ, để tránh gặp chuyện ngoài ý, cứu viện tới không kịp mà tạo thành thương vong không cần thiết. Trong ba lô có hai cái hộp. Một là hộp cấp cứu, cái còn lại là hộp đựng cơm. Trong hộp cấp cứu có i ốt, bông, băng, vài miếng dán vết thương cùng một ít thuốc thường dùng. Trong hộp đựng cơm có 500g muối ăn, một khối chocolate dùng khi khẩn cấp, một gói kim chỉ, một cái kính lúp, một con dao đa năng nhỏ gọn cùng với một bình rượu nhỏ có nồng độ cao. Trừ những thứ đó, trong ba lô còn có một cuộn dây thừng, một con dao găm, một khẩu súng báo hiệu, một cây đèn pin khẩn cấp cùng một khẩu súng lục quân dụng kiểu 54. Bởi vì vừa không phải thực chiến cũng không phải diễn luyện đối kháng nên bọn họ không được trang bị súng ngắm. Súng lục chỉ dùng để phòng thân, lúc gặp phải dã thú thể hình lớn công kích có thể dùng để bảo toàn sinh mạng. Địch Nãi lấy dao găm cẩn thận cột vào bắp chân, súng lục quân dụng thì cột vào dây lưng, sau đó đứng thẳng dậy, bắt đầu đánh giá hoàn cảnh nơi này. Xung quanh là những thân cây cao lớn, dễ dàng che chắn tầm mắt cậu. Cậu leo lên chỗ cao, nhìn bản đồ, xác định nơi này không phải địa điểm dự định tiếp đất ban đầu. Chẳng lẽ gió hôm nay quá lớn, thổi cậu vượt khỏi địa điểm dự định? Bất quá Địch Nãi nghĩ, cho dù lệch một chút thì cậu cũng có thể phán đoán được phương hướng chính xác, trong khoảng thời gian quy định trở về địa điểm chỉ định. Địch Nãi chặt bỏ một nhánh cây, tước hết cành lá chỉ còn lại thân cây, sau đó cắm nó xuống đất, theo bóng gậy chiếu xuống mặt đất mà phán đoán hướng bắc, sau đó bắt đầu nhắm về phía đông nam mà đi. Trong rừng có vô số muỗi, Địch Nãi trên đường đi tìm được cây ngải tây, liền bôi đầy người, rốt cục không còn bị muỗi chích nữa. Cây gậy tước khi nãy, Địch Nãi cột dao găm vào một đầu, làm thành một cây lao. Nó không thể săn động vật nhưng có thể giúp cậu hái trái cây. Trên đường, cậu thấy một cây đu đủ. Trái đu đủ ở tít trên ngọn cây, cậu phóng một phát liền rụng xuống. Đu đủ tuy hơi chát nhưng vẫn có thể xem là một loại hoa quả tốt. Khát, Địch Nãi liền nhai cây cỏ giải khát. Lá cọ ăn có chút giống bắp cải, non non mềm mềm có nhiều nước, ăn giải khát rất tốt. Đi tới một hồi, Địch Nãi nhìn thấy trong đám cây cối phía trước có một con bướm thật lớn đang nhảy múa. Hoa văn trên đôi cánh thật lớn của nó lộng lẫy dị thường, màu sắc phối hợp biến ảo, xinh đẹp tới mức làm người ta mê muội. Địch Nãi đi tới gần cũng không thấy nó trốn tránh, ngược lại bắt đầu bay xung quanh người cậu. Địch Nãi ngửi thấy một làn hương thơm mát ập tới, không khí tựa hồ tỏa ra một hương vị làm người ta say mê. Cậu nghĩ, bộ dáng con bướm này cũng thực kì quái a. Đầu nó xù xù, cư nhiên có cái mỏ nhọn nhọn như hồ ly. Địch Nãi mê mẩn, chẳng lẽ con bướm này bị biến dạng? Cậu đuổi theo vài bước, muốn nhìn kĩ hơn. Con bướm kia lại tiếp tục bay tới phía trước. Địch Nãi vô thức đuổi sát phía sau, chính là nó bay lúc cao lúc thấp, rất khó thấy rõ. Mà càng không nhìn rõ, Địch Nãi lại càng muốn nhìn. Bất tri bất giác cậu đã đi theo con bướm kia một quảng đường thật dài. Đột nhiên một nhánh cây móc vào quần áo Địch Nãi, làm cậu bị ngăn lại. Địch Nãi đang định dùng sức thoát ra thì giật mình tỉnh táo lại. Nhìn nhìn xung quanh, đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Trước mặt cư nhiên là vách núi, suýt chút nữa đã té xuống. Xem ra con bướm mặt hồ ly này có năng lực mê hoặc lòng người. Địch Nãi thầm nghĩ, trong khu rừng nguyên thủy chết tiệt này, quả thực không thể sơ ý chút nào a! Hôm sau, Địch Nãi băng qua một ngọn núi cao, trên đỉnh núi gặp một rừng trúc, cậu chặt trúc cùng dây thừng làm thành một cây cung trúc đơn giản. Quả nhiên, rất nhanh cậu dùng cây cung này bắn được một con chim trĩ ở trên đường đi. Chim trĩ này có màu lông rất kì dị, móng vuốt thực sắc bén. Cậu nhổ lông chim trĩ, sau khi mổ bụng nó thì dùng nhánh cây khô cùng lông chim đánh lửa, đốt thành một đống lửa trại. Chim trĩ nướng, cho dù chỉ có muối nhưng cũng thực ngon miệng. Buổi tối, Địch Nãi dùng gậy trúc và dây thừng làm một cái bẫy rập đơn giản ở gần nơi ẩn núp tạm thời. Trước kia lúc còn ở ngoài quê, cậu từng theo hàng xóm lên núi săn bắn, đối với chuyện này cũng không có gì xa lạ. Sáng sớm ngày thứ ba, Địch Nãi tỉnh lại trong tiếng chim hót véo von, duỗi thắt lưng một cái rồi đi xem thử bẫy rập. Địch Nãi kinh hỉ, cách mặt đất khoảng một mét có một con thỏ đang treo lơ lửng. Ha ha, thực không ngờ lại quơ được con mồi. Con thỏ thực béo a, có thể ăn no nê. Địch Nãi vươn tay chuẩn bị xách con thỏ lên. Con thỏ kia cư nhiên há mồm táp về phía cậu. Răng nanh thực sắc bén, may mắn cậu phản ứng lẹ tránh được, bằng không bị cắn thành mấy lỗ hổng. Bất quá, con thỏ đang thương đã bị cột một chân sau, cố gắng quẫy quẫy không ngừng. Nhưng cho dù nó hung dữ cỡ nào cũng không thể trốn thoát năm ngón tay Địch Nãi. Một lần nữa túm lấy cổ con thỏ, dao găm xẹt qua, máu tươi ấm áp phun ra, Địch Nãi ngửa đầu trực tiếp uống. Trong rừng rậm, máu động vật chính là thứ tốt, vừa giải khát lại chống đói. Con thỏ kia đủ để Địch Nãi no nê một bữa, số thịt còn lại cậu cất vào ba lô, để dành cho bữa sau. Lúc chuẩn bị tiếp tục lên đường, Địch Nãi đột nhiên nghe thấy trong rừng truyền tới tiếng vang ba lạp ba lạp. Mời các bạn đón đọc Thú Nhân Chi Đặc Chủng Binh Xuyên Việt của tác giả Trinh Nam Diệp Tử.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vương Phi Xà Y - Long Ngạo Tuyết
Nàng là tiến sĩ khoa rắn trẻ tuổi nhất Trung Quốc ngày nay, cũng là người thừa kế của gia tộc sát thủ hắc ám đứng đầu cả nước, tinh thông tám ngoại ngữ, y thuật, võ cổ xưa, truy tung, mưu kế, tâm lý học, nghiên cứu khoa học, với nàng không có chuyện gì là không làm được. Trong một lần vào rừng rậm khảo sát, tiếp xúc với ổ rắn, vào lúc đàn rắn lớn xông ra, khắp nơi đều là sương mù mờ mịt, màu máu tràn ngập.... Tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt nàng là thi thể trải rộng khắp bãi tha ma, một chút trí nhớ xa lạ không ngừng tràn vào trong đầu, khóe miệng khô nứt khẽ động, nàng xuyên không rồi, thành Thất tiểu thư của thừa tướng Bạch phủ, chết mà sống lại. Quay trở về phủ thừa tướng, người yếu đuối trước kia đã không còn tồn tại, ngược lại vô cùng mạnh mẽ, hủy đi dung nhan năm vị tiểu thư, chặt tay chân đại phu nhân, hủy đi hôn ước với Lục vương gia.... Hắn, Chiến thần Xích Nguyệt quốc Lục vương gia, vô tình lạnh lùng như băng, uy chấn thiên hạ, cùng một dạng người với nàng. "Hôn ước này không có ý nghĩa gì hết!" Tay nàng cầm trường kiếm, chỉ thẳng vào cổ họng hắn, ánh lạnh hiện ra. Khóe miệng hắn cười khẽ, mang theo thanh âm quyến rũ mê người: "Hôn ước này đã hủy bỏ, vậy...... Chúng ta lại thành thân một lần nữa....." Thời buổi loạn lạc, một đàn rắn với số lượng lớn ở dị giới đại lục ma huyễn, nhưng lại không ai có thể chữa trị người bị rắn độc cắn qua, vậy mà nàng lại có thể chữa trị, lấy rắn giết người, lấy rắn cứu người. Dựa vào danh tiếng xà y nổi khắp thiên hạ, mây gió nổi, Phượng hoàng bay khắp chín tầng mây, xem xem thiên hạ, ai dám tranh phong.... *** Rạng sáng khi mười hai tiếng chuông vang lên, đêm khuya yên tĩnh, yên tĩnh giống như địa ngục không có linh hồn, gió thổi không ngừng nghỉ, những mảnh vụn ở ven đường đều bị gió thổi tung lên. Một chiếc xe màu đen chạy băng băng ở trên đường quốc lộ với tốc độ bão táp. Trong đêm tối, một cảm giác không bình thường đang dần dần tràn ra khắp nơi.... Chiếc Limousine rốt cuộc dừng lại ở một tòa biệt thự xa hoa. Một gã cao gầy theo cô gái từ bên trong xe đi ra, mặc quần áo màu đen , mang theo kính mắt, mái tóc dài được chải chuốt mượt mà, làm cho người ta có một cảm giác thần bí lại quyến rũ mê người. "Thiếu chủ, lão gia đang chờ người ở thư phòng ạ." Một người đàn ông trung niên đã qua tuổi bốn mươi cung kính nói với cô gái. Cô gái gật đầu đi về phía thư phòng. Nột thất bên trong thư phòng được trang trí xa hoa, một người đàn ông ngồi ở đó, tay trái ông ta cầm một cây xì gà hút nhẹ nhàng một hơi, sau đó phun ra một vòng khói trắng dày đặc. "Cha" Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của cô gái vang lên. "Chịu quay trở lại " người đàn ông nhíu chân mày, hai tròng mắt nhìn cô gái, ánh mắt chợt lóe lên chút tức giận. "Lại thất bại?" cô gái liếc mắt một cái liền nhìn ra được tâm sự của người đang ông này, mày nhăn lại, rốt cuộc là người nào lại lợi hại như thế, vài lần ám sát đều có thể tránh thoát được. "Lần này ta muốn con tự ra tay !" người đàn ông nhìn cô gái trẻ, đó là con gái của ông là niềm tự hào của ông, cho tới bây giờ ông cũng chưa từng hoài nghi thực lực của cô. "Con đã biết" Cô gái bình tĩnh đáp. Cô , Bạch Băng là người thừa kế của Ẩn tộc, từ nhỏ cô đã thừa nhận những huấn luyện máu tanh vô cùng hắc ám, không một ai đến đồng tình thông cảm, cho dù là cha của cô cũng vậy, cũng chỉ lạnh lùng theo dõi tất cả mọi chuyện. Mười sáu năm huấn luyện cô đã cố nén chịu mọi thống khổ, dựa vào kiên trì vượt qua mọi thử thách để tồn tại. Đồng thời cũng tạo nên một Bạch Băng với tính cách lạnh lùng vô tình, giết người vô số. ... Mời các bạn đón đọc Vương Phi Xà Y của tác giả Long Ngạo Tuyết.
Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm
Cô là đại tiểu thư thiên tài của thế gia cổ võ, hào quang tỏa sáng, cũng là một trong "Hác ám song tuyệt" khiến người ta vừa nghe đã sợ mất mật. Bởi vì em gái phản bội, đã cùng đồng đội nhảy xuống vực sâu. Nàng là phế vật A Cửu bị tất cả mọi người trong Kỳ Phong thành chế nhạo. Thân là tiểu thư của gia tộc tu luyện, lại không có nguồn huyễn lực, không thể tu luyện, bị gia tộc đuổi đến thành nhỏ xa xôi, cuối cùng bị biểu tỷ đánh chết trong tiểu viện hoang tàn. Ngày đó, cô mang theo bảo vật tu luyện ở không gian vô tận xuyên qua nhập vào người tiểu thư phế vật, bánh xe vận mệnh chuyển động, phế vật từ nay lại bước trên con đường tu luyện. Khế ước với thần thú, luyện đan dược, luyện vũ khí, mang theo thần khí thượng cổ, tìm kiếm người thân, trảm trừ yêu ma quỷ quái, hãy nhìn xem nàng làm thế nào khiến cho thế gian nổi mây nổi gió! Hắn là nam tử tôn quý nhất trong thiên địa, địa vị tối cao, khuôn mặt yêu nghiệt, bổi vì nhàm chán nên xuống trần dạo chơi. Hắn gặp nàng, từ đó trong thiên hạ, không xa không rời. *** Mặt trời vừa lặn xuống, màn đêm bao phủ không gian, một tòa thành thị choáng ngợp trong vàng son bắt đầu cuộc sống về đêm. Mà trên ngọn núi cao lại trình diễn một màn rượt đuổi đến kinh tâm động phách. Dưới ánh trăng mờ ảo, hai cô gái liều mạng chạy trên ngọn núi cao. Phía trước là vách núi đen sâu thẳm, hai người không thể nào chạy tiếp được. Cả hai xoay người, đám người rượt đuổi phía sau đang tiến tới ngày càng gần. Thân ảnh nổi bật dưới ánh trăng hết sức xinh đẹp. “Vì sao?” Độc Cô Thiên Diệp hỏi người dẫn đầu, là em gái của cô, Độc Cô Thiên Lam. “Vì sao? Cô còn hỏi vì sao?” Độc Cô Thiên Lam bật cười một tiếng, “Chị hai tốt của tôi, cô được xưng là đệ nhất kỳ nữ cổ võ, thông minh tài trí, sao lại không biết lí do vì sao? Thiên phú của cô, mỹ mạo của cô khiến cho ánh mắt của tất cả mọi người vĩnh viễn đều nhìn về phía cô. Một ngày còn có cô, tôi vĩnh viễn đều phải sống dưới ánh hào quang của cô!” “Chính vì vậy, em liên hợp với đại trưởng lão phát động phản loạn? Em sao lại khiến cha mẹ thất vọng như vậy?” Độc Cô Thiên Diệp tức giận hỏi. Cô không thể tưởng tượng được em gái của mình vì lòng ghen tị mà có thể làm ra những chuyện đại nghịch bất đạo như vậy. “Bọn họ không phải cha mẹ của tôi! Tuy bọn họ từ nhỏ yêu thương tôi, nhưng bất kể là công pháp, vũ khí gì tốt cũng đều cho cô, hay nhiệm vụ trọng yếu gì cũng chỉ giao cho cô thi hành, tạo dựng uy tín cho cô. Tôi thì sao? Bọn họ cho tôi được cái gì? Trước kia, tôi còn nghĩ mình cũng có quan hệ huyết thống với họ, sao họ lại đối xử với tôi như vậy? Ngày hôm qua, bọn họ đang nói chuyện, không cẩn thận bị tôi nghe thấy, tôi mới biết, họ không phải cha mẹ tôi. Cha mẹ tôi từ lúc mới sanh tôi chưa đầy năm đã bị cha mẹ cô đánh chết. Bọn họ mới đem tôi về nuôi dưỡng, yêu thương tôi , đó chỉ là bồi thường cho tôi mà thôi.” Độc Cô Thiên Lam gần như điên cuồng kêu lên. Độc Cô Thiên Diệp nhìn Độc Cô Thiên Lam đang điên cuồng, đau đớn vô cùng. Cô đã sớm biết Thiên Lam không phải con ruột của cha mẹ. Nhưng dù sao cũng là người một nhà, phải đi đến bước đường này, Cô cũng rất đau lòng. Luyện công pháp là phải dựa vào thể chất mà quyết định. Vũ khí là vì phải làm nhiệm vụ nên mới cho. Bọn họ muốn cho Thiên Lam một cuộc sống bình thản, ấm áp, nên nhiệm vụ nào cũng giao cho cô. Nhiêm vụ nào mà không có nguy hiểm, thậm chí lá cửu tử nhất sinh? Cô cố gắng tu luyện, cố gắng hoàn thành từng nhiệm vụ, chính là muốn tiếp nhận vị trí trưởng tộc, để cho Thiên Lam tiếp tục cuộc sống bình thường. Cô lại không nghĩ tới, em gái bình thường nhu thuận lại có những suy nghĩ đó. Bách Lý Như Yên đứng bên cạnh nhìn bộ dáng đau lòng của Độc Cô Thiên Diệp, cầm chặt tay cô ấy. Làm đồng đội với Độc Cô Thiên Diệp bấy lâu, cô hiểu được hai người phải đổ bao nhiêu cố gắng để có được danh hiêu “Hắc ám song sát” này, cũng hiểu được tình cảm mà cô ấy dành cho Độc Cô Thiên Lam. “Cha mẹ đang ở đâu?” Độc Cô Thiên Diệp có cảm giác không ổn. “Ha ha!!! Chị hai, tôi biết cô rất yêu cha mẹ, cho nên đã đưa bọn họ xuống địa phủ trước chờ cô rồi. Chờ cô xuống đó, các người có thể đoàn tụ rồi.” Độc Cô Thiên Lam cười đến sáng lạn. Đó là nụ cười thường xuyên xuất hiện trên môi cô ta. “Sao ngươi có thể làm như vậy?” Độc Cô Thiên Diệp hung hăng chất vấn Độc Cô Thiên Ngàn. Cô cảm giác được công lực đang tiêu hao rất nhanh, thân thể đau đến vô lực. Bên cạnh, gương mặt Bách Lý Như Yên cũng tái nhợt không kém: “Cô muốn làm gì?” “Ha ha!!! Chị, rất thống khổ phải không? Việc này cũng không phải chỉ có một mình tôi làm. Đại trưởng lão nói, sau khi giải quyết cả nhà cô, sẽ cho tôi lên làm trưởng tộc. Chuyện tốt như vậy, sao tôi có thể từ chối? A, đúng rồi.” Độc Cô Thiên Lam vỗ vỗ trán, “Chị thân ái của tôi, tôi nghĩ cô nhất định muốn biết cha mẹ chết như thế nào. Anh rể tương lai của tôi đã đến thăm bọn họ, thuận tiện mua một ít hoa quả, bên trong có chứa Thiên phí tán. Cô biết không, anh rể mua đến, tôi gọt vỏ, cha mẹ không phòng bị chút nào. Nước mà cô và chị Như Yên uống cũng có Thiên phí tán nha!” Thiên phí tán giống như Hóa công tán, nhưng so với Hóa công tán thì ngoan độc hơn. Chẳng những bị phế võ công, còn bị ăn mòn nội tạng, không có thuốc giải. Độc Cô Thiên Diệp oán hạn nhìn người đàn ông đang đến gần, đi đến bên cạnh Độc Cô Thiên Lam, tay cô nắm chặt, nghe hắn nói: “Cô quá mạnh mẽ. Không có người đàn ông nào thích người phụ nữ của mình mạnh mẽ hơn mình cả.” “Ha ha… Ha ha…!!! Tốt cho một đôi cẩu nam nữ. Các người nghĩ loại bỏ cha mẹ và tôi thì có thể khống chế Độc Cô gia hay sao? Cha mẹ đã sớm biết ý đồ của đại trưởng lão, nên đã sớm an bài. Nếu có chuyện không may xảy ra, quyền lợi của gia tộc sẽ giao cho bát đại trưởng lão khác, cho đến khi chon ra được trưởng tộc khác. Thực ngại quá, giấc mộng của các người thất bại rồi!” Độc Cô Thiên Diệp oán hạn nói xong liền bỏ mạc bọn họ, xoay người nhìn Bách Lý Như Yên, tràn ngập áy náy, “Thực xin lỗi, gây phiền cho cậu rồi!” Bách Lý Như Yên cười cười, nói: “Chúng ta là đồng đội. Mặc kệ là đi đến nơi nào, chúng ta cũng là “Hắc ám song sát”. Dù đến địa phủ, chúng ta cũng cùng nhau viết nên huyền thoại!” “Được! Dù đi đến đâu, tớ nhất định sẽ đi tìm cậu!” .. Mời các bạn đón đọc Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt của tác giả Bồ Đề Khổ Tâm.
Nhi Tử Dị Năng Của Mẫu Thân Hỏa Thần - Khương Lê
Vân Liệt Diễm, tổ trưởng tổ đặc công dị năng quốc tế, danh hiệu “Hỏa thần”, một khi xuyên qua, trở thành thất tiểu thư ngu ngốc của thừa tướng Đông Thịnh quốc, biệt danh “kinh thành đệ nhất ngốc tử”. Tứ hôn?  Mất hứng, nghênh ngang rời đi, thuận tiện đốt nửa tòa thành!  Mang thai? Ngươi là cha của con ta? Hừ! Xem ta giáo huấn ngươi như thế nào! *** Phía đông kinh thành Thịnh Quốc, phủ Thừa Tướng. “Tiểu thư, tiểu thư, người đừng chết a!” Hai tay Mộc Miên dùng sức ấn xuống ngực tiểu thư nhà mình, hi vọng tiểu thư có thể nôn hết nước trong phổi ra. Thế nhưng, cho dù nàng có dùng bao nhiêu sức thì tiểu thư vẫn cứ nằm ngay đơ trên mặt đất, không nhúc nhích. “Hừ! Một ả đàn bà dâm đãng mà thôi, ném hết mặt mũi của cả phủ Thừa Tướng mà còn dám nhảy hồ tự tử, ngại không đủ xấu mặt người khác sao?” Tam tiểu thư Tướng phủ Vân Mộng Dao ghét bỏ nhìn nữ tử trên mặt đất, trong mắt hiện lên một tia tàn nhẫn, tốt nhất là đừng có tỉnh lại! “Tam tiểu thư, người cũng đừng quên thân phận của mình!” Mộc Miên tức giận liếc mắt nhìn Vân Mộng Dao một cái, rồi lại tiếp tục ấn xuống ngực Vân Liệt Diễm. “Ngươi cũng dám nói chuyện như vậy với bổn tiểu thư à? Ai cho ngươi lá gan đó? Người đâu, vả miệng cho ta!” Tức khí của Vân Mộng Dao trỗi dậy. Đại phu nhân chết cũng nhiều năm rồi, nha hoàn của bà ta cũng dám lớn tiếng với nàng sao? “Cút hết cho ta!” Theo tiếng gầm giận dữ, chỉ nghe thấy vài tiếng “bành bạch”, mấy nha đầu đi theo Vân Mộng Dao vốn muốn tiến lên đánh Mộc Miên đều thống khổ che mặt. “Đồ vô dụng!” Vân Mộng Dao phất tay đẩy ra bọn họ ra, rút đoản kiếm từ tay một nha hoàn bên cạnh, ánh sáng đỏ thẫm trên thân kiếm lưu chuyển, không lưu tình đâm về phía Mộc Miên. Đột nhiên, một ánh hỏa quang hiện lên, đường kiếm Vân Mộng Dao đang đâm tới nhất thời bị hóa thành tro tàn, cả người nàng ta cũng bị đạo hỏa quang đó đánh cho rơi vào trong hồ. “Kẻ nào dám phá giấc ngủ của lão nương? Không muốn sống nữa rồi hả?” Vân Liệt Diễm vốn nằm trên mặt đất tự dưng đứng lên, đôi mi thanh tú bất mãn cau chặt. “Tiểu thư, người rốt cuộc cũng tỉnh, thật tốt quá! Cám ơn trời đất! Tiểu thư, người còn sống!” Mộc Miên kích động giắt trên ngưởi Vân Liệt Diễm, một phen nước mũi một phen nước mắt chảy dài. Vừa rồi, nàng thật nghĩ tiểu thư nhà mình sẽ chết. Phu nhân trước khi đi đã dặn nàng phải bảo vệ tiểu thư thật tốt, nếu tiểu thư có mệnh hệ nào, nàng cũng không còn mặt mũi xuống Cửu Tuyền gặp lại phu nhân. “Tiểu thư? Con mẹ nó ngươi mới là… Tiểu thư?” Lời mắng của Vân Liệt Diễm chỉ ra được một nửa mới giật mình nhìn những người xung quanh. Trang phục cổ? Nàng không phải là đang nằm mơ chứ? Nàng nhớ rõ mình vừa sắp xếp cho những lính đặc công mới nhập ngũ xong, định nấu cho chính mình một bữa cơm, mặc dù có chút khó ăn nhưng tốt xấu gì cũng là do mình làm, nàng cũng không có ghét bỏ. Sau đó nàng ngủ một chút, sau đó… “Chết tiệt, lão nương thế nhưng lại quên tắt bình gas” Vân Liệt Diễm nắm chặt hai nắm đấm, giận dữ gầm lên một tiếng, ngũ quan rối rắm treo chung một chỗ. Nàng đường đường là tổ trưởng tổ đặc công có dị năng đặc biệt của thế giới, một đời “Hỏa Thần”, thế nhưng lại chết một cách lãng nhách như vậy sao? “Tiểu… tiểu thư, người… người không sao chứ?” Mộc Miên run rẩy theo từng biểu cảm của tiểu thư nhà mình. Nàng làm sao lại cảm thấy tiểu thư càng ngày càng không bình thường… “Ngươi cà lăm à?” Vân Liệt Diễm khẽ nhíu mày, đôi mắt hoa đào nhíu lại có chút không vui nhìn Mộc Miên. Nàng ta kêu nàng là tiểu thư thì hẳn là người một nhà, thế nhưng, sao lại là một kẻ cà lăm vậy? Nàng không thích nhất là người nói không ra hơi! “Không có, tiểu thư, ta không có cà lăm!” Mộc Miên vừa nghe đến hai chữ ‘cà lăm’ liền giống như bị giội máu gà lên đầu, bật người phấn chấn đứng trước mặt tiểu thư nhà mình, cam đoan lời thề son sắt: “Tiểu thư, người nhảy hồ tự sát, ta cứ nghĩ người sẽ chết, ai ngờ rằng người còn sống cho nên, ta nhất thời kích động, liền… ... Mời các bạn đón đọc Nhi Tử Dị Năng Của Mẫu Thân Hỏa Thần của tác giả Khương Lê.
Ngạo Thế Tuyệt Trần - Tuyệt Trần Tử Thương
Không thể tụ khí? Nàng trở thành người tài kinh thế! Không thể tu luyện? Nàng một thân tam tu! Không thể thuần thú? Nhìn xem, người ta dầu gì cũng là thần thú sáu sao, thế nhưng cũng phải ngoan ngoãn nằm úp sấp bên người nàng, trở thành ‘ sủng vật ’ danh phủ kì thực. Ai nói không thể cùng lúc tu luyện nội tu và ngoại tu? Vậy vì sao nàng vừa có thể tu luyện huyền khí, vừa có thể tu luyện kiếm khí! Hơn nữa ngay lần đầu tiên đã thăng làm Kiếm Thần bảy sao! Nàng có thể tu luyện hệ Hỏa, nàng có thể chế thuốc, xem nàng làm sao chỉ trong một đêm đã thành danh, trở thành dược thần thiên hạ ······ Khi người mà cả thiên hạ đều xem là phế vật trời sinh mở mắt ra lần nữa, xem nàng làm sao xuyên cả đại lục, oai phong một cõi, trở thành truyền kỳ dị giới ······ Xem nàng làm cách nào để giành được sự huyền diệu trong mắt thế nhân, làm cách nào tung hoành dị giới. Muốn sống là phải sống cho thật kiêu ngạo! Bản dũng mãnh: U Lam Thủy? Tử Minh Hỏa? Sử dụng thật dễ dàng! Cô gái âm thầm cảm thán, hai tay lấy nước trong chậu, khẽ áp lên mặt. Khóe miệng của Tiểu Bạch đứng ở bên cạnh mãnh liệt co rút, thế nhân cầu còn không được phải tranh đoạt, nàng lại dùng để rửa mặt? Không hổ là chủ nhân của hắn, quả thực đủ bưu hãn*! *Bưu hãn: Dũng cảm, khó chơi. Miệng không ngừng ăn đồ ăn vặt, còn bất mãn nói thầm: Chậc, khó ăn như vậy cũng có người tranh đoạt? Cau mày nắm lấy quăng vào miệng Tiểu Bạch nằm trong lòng, Tiểu Bạch trong ngực nàng lại im lặng lần nữa, bất quá vẫn vui mừng nhận, ăn cực kì vui vẻ, chủ nhân đây là ‘ thần dũ hoàn ’ có thể đề cao tu vi, thế nhân vì nó tranh đến đầu rơi máu chảy, không ăn sẽ uổng! Cô gái ngồi bên đống lửa, ngọn lửa rọi đỏ dung nhan nàng, hai mắt ửng sáng nhìn chằm chằm trước mặt, thẳng đến khi một mùi hương ngát truyền đến, lúc này mặt mày hớn hở rút trường kiếm treo bên người ra, cẩn thận cắt thịt nướng trong tay. Khóe miệng của mọi người ngồi ở bên cạnh mãnh liệt co rút. Đây chính là thanh kiếm Minh Tôn - người người tha thiết mơ ước đều không được, thế mà nàng lại dùng để cắt thịt nướng! ! ! Bản phúc hắc: 1. "Ngươi trăm ngàn đừng động đậy!" Nhìn cô gái đang dựa vào thân cây thở hổn hển ở trước mặt, nàng trào phúng nở nụ cười. Nàng là dược sư, nói thế là có ý gì, nghi hoặc nhìn nàng: "Vì sao?" Nàng lắc đầu ôm lấy Tiểu Bạch mới rời đi lúc nãy: "Đầu óc của ngươi chính là do nước và bột mì kết hợp lại, chỉ cần vừa động đậy, sẽ kết thành keo dính trong đầu. 2. Hai mắt nàng sáng lên nhìn thẻ vàng trong tay, nam tử phía sau vén tóc dài hỏi: "Ngươi thực thiếu tiền sao?" Nàng không hề ngẩng đầu: "Ngươi thiếu nữ nhân à?" Thiếu hay là không thiếu? Khuôn mặt tuấn tú của nam tử nhất thời đỏ lên. 3. Buông ngọc tiêu trong tay, khẽ thở dài . Một nam tử da mặt dày tiến lên hỏi: "Khúc nhạc nàng mới thổi là gì, tại sao ta lại chưa từng nghe thấy!" Nàng khinh bỉ nhìn nam tử kia: "Đầu óc huynh như vậy... không biết đâu!" 4. Nhìn cô gái đang ngồi chồm hỗm trên mặt đất, biểu tình dữ tợn, nàng lại cảm thán: "Ai, ta thật không muốn nói lòng dạ ngươi rất hẹp hòi, nếu ngươi bức ta, ta đây chỉ có thể nói là do nhân cách ta quá vĩ đại, lòng nhân từ quá nhiều. Mọi người nghe vậy khóe miệng mãnh liệt co rút, nhìn nữ tử áo rách quần manh, toàn thân chật vật ngồi chồm hỗm trên mặt đất. Nàng nhân cách vĩ đại? Nàng nhân từ? ? Thật sự là trợn mắt nói dối không đỏ mặt. *** Bên bàn tròn nhỏ, ba người nam nữ trẻ tuổi diện mạo nổi trội xuất sắc đang ngồi. Chỉ thấy nữ tử ngồi giữa mặc trang phục màu lam, làn da trắng nõn vô cùng mịn màng, tóc đen nhánh như thác nước đổ thẳng xuống vai. Nữ tử cười khanh khách nâng ly cao cổ lên, hai mắt giống như mặt hồ trong vắt, vòng vo vài vòng trên mặt hai vị nam tử xuất sắc còn lại. Tuổi chừng hai mươi lăm hai mươi sáu, mặt mày như vẽ, đúng là một mỹ nhân tuyệt sắc. "Được, vì tính bạn chúng ta, quen biết nhau ba mươi năm, cạn một ly!" thanh âm Lăng Tuyệt Trần trong trẻo nhưng lạnh lùng, ừ, nàng không nói, ai có thể biết nàng đã "lớn" đến ba mươi hai tuổi. Ngồi phía bên phải nữ tử là một nam tử có một đôi mắt màu lam trong suốt sáng ngời, nhu hoà ấm áp, mũi thẳng, cùng với độ cong đẹp mắt, mái tóc màu nâu vừa mềm vừa bóng, lóe ra ánh sáng chói lọi. Môi mỏng, sắc nhạt như nước, đôi mắt lấp lanh, đang nâng chén nhìn nữ tử, trong đôi mắt chợt lóe nhu tình rồi biến mất: "Hảo, vì tình bạn hai mươi bảy năm chúng ta, cụng ly!" Đúng vậy, bọn họ sớm quen biết hai mươi bảy năm, bọn họ đều là cô nhi lúc chỉ có năm sáu tuổi, cùng nhau phấn đấu hai mươi bảy năm, hôm nay đã ngồi ở nơi cao nhất thế giới. Nữ tử chậm rãi cong khóe miệng, nhìn về nam tử phía bên trái vẫn im lặng —— Vô Dạ: "Dạ, ngươi sao!" Nàng biết, tính cách hắn từ trước tới nay đều như vậy, đương nhiên cũng sẽ không để ý động tác ‘ trì độn ’ của hắn. Vô Dạ lúc này mới ngẩng đầu, ánh mắt hàm chứa ý cười, khóe miệng giơ lên, thật là một nam tử xinh đẹp dịu dàng, chỉ là, dịu dàng của hắn chỉ đối với nữ tử trước mắt. Gió nhẹ thổi qua, sợi tóc màu nâu sẫm của hắn trong gió tùy ý phất phới, làn da trắng nõn tựa như trứng gà mới bóc da, đôi mắt thâm thuý như thủy tinh đen lóe sáng, lông mi cong cong như nữ nhân khẽ chớp. Nâng tay cầm ly cao cổ, động tác của hắn rất nhẹ, toả ra một mùi thơm ngát thản nhiên. "Được, vì tương lai của chúng ta, cụng ly!" Thanh âm đặc biệt nam tính gợi cảm mị hoặc, mang theo một chút khàn khàn, Vô Dạ giơ cao ly rượu trong tay. Ba người nhìn nhau cười, một ngụm cạn sạch, cầm lấy cái ly rỗng tuếch của mình giơ lên. Có thể là uống hơi nhiều, trên khuôn mặt trắng nõn của Lăng Tuyệt Trần, lộ ra ít đỏ ửng, lại càng thêm vẻ quyến rũ mê người, nằm úp sấp ở trên bàn, khóe miệng cũng cong lên hạnh phúc. Vô Dạ ngồi ở bên trái, có chút đau đầu xoa trán, đôi mắt hàm chứa chân tình khó thấu, liếc mắt nhìn nam tử —— Như Phong, cuối cùng cũng gục xuống bàn, say mê bất tỉnh! Ước chừng qua một giờ sau, Tuyệt Trần chậm rãi mở hai mắt, đau đầu xoa trán, muốn từ trên sô pha ngồi dậy, lại phát hiện mình căn bản là khong có một tia khí lực. Nhất thời, đôi mắt sương mù trở nên trong trẻo nhưng lạnh lùng. Một con mèo trắng nhảy vào trong lòng nàng, lười biếng nằm. Lúc này, Vô Dạ bên cạnh cũng từ từ tỉnh lại, mở to mắt cũng đã dùng hết sức, lại dùng hết khí lực xoay người, cùng nàng dựa vào nhau: " Trần, ngươi sao rồi!" Thanh âm nam tử tuy rằng vô lực, giọng nói mị hoặc, nhưng cũng hấp dẫn vô cùng. Tuyệt Trần khẽ lắc đầu: "Chỉ là toàn thân mệt mỏi!" Chết tiệt, vì sao người nàng tín nhiệm đến thế, cùng nhau chung sống gần ba mươi năm, thật không ngờ đối đãi nàng cùng Dạ như vậy, chỉ là ··· đảo mắt nhìn Dạ: "Ha ha, đã liên lụy ngươi !" Giơ tay lên, vuốt ve bộ lông của con mèo trắng. Lúc này, bốn phía biệt thự lửa lớn bắt đầu lan tràn: hỏa hoạn, đôi mắt màu lam của Như Phong từ ngoài cừa nhìn vào, nhìn hai người trên sô pha, khóe mắt lại cong lên, lúc xoay người rời đi thì lại bị nữ tử kêu lại. "Như Phong, đây là vì sao!" Tuyệt Trần khoanh tay lại, mắt đẹp lại gắt gao nhìn chằm chằm nam tử đứng ở cửa. "Một ngọn núi không thể có hai hổ, huống chi, chúng ta có ba người!" Chỉ đơn giản vài chữ, đã nói lên, vì quyền lợi, cũng là vì tiền! Lúc này, trong mắt Như Phong đã không còn ái ôn hoà của ngày xưa. Không đợi Lăng Tuyệt Trần mở miệng lần nữa, ngoài biệt thự tấm thép che lại, trong biệt thự nhất thời vang lên tiếng nổ mạnh kinh người. Như Phong kinh ngạc nhìn nàng, muốn tiến lên, hai chân lại bị vướng chặt ở một chỗ, vẻ mặt căm tức nhìn Lăng Tuyệt Trần: "Ngươi!" Hắn vì sao còn có thể khiếp sợ, cá tính của Tuyệt Trần, hắn vẫn là hiểu biết nhất! ... Mời các bạn đón đọc Ngạo Thế Tuyệt Trần của tác giả Tuyệt Trần Tử Thương.