Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhất Kiếm Sương Hàn

Nhất Kiếm Sương Hàn là bộ truyện cổ đại mới hoàn thành gần đây nhất của Ngữ Tiếu Lan San. Bút lực của cô đã phát huy được cái thế mạnh trong việc viết đề tài phá án. Nhất Kiếm Sương Hàn, một nhát chém sương lạnh, là cái lạnh của Vân Ỷ Phong mỗi khi độc phát, hay cái lạnh lùng của nhân tâm con người? Giới thiệu nội dung: Tiêu vương Quý Yên Nhiên là một người tao nhã thanh thoát, lại còn có võ công cao cường. Bao nhiều người ngưỡng mộ đều tự suy đoán rằng, một vị hoàng tộc cao quý, phong lưu như Tiêu vương, ý trung nhân chắc chắn cũng sẽ là một người tài tình, có thể lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, tinh thông mọi thứ, như vậy mới có thể cầm sắt hoà minh cùng vương gia. *** [Review] Nhất Kiếm Sương Hàn: Chuyện xưa ai tỏ, tình – lý gian nan by Miriki Takato   Nhất Kiếm Sương Hàn hình như là bộ mới hoàn thành gần đây nhất của Ngữ Tiếu Lan San (?), trong lúc ngán anime nhưng đói truyện đam thì tình cờ tìm được trên Wikidich, thế là ngồi đọc miệt mài bản edited tới chương 131, xong nhảy qua luôn CV xong bộ truyện. Không hơn 200 chương như mỗi bộ trong hệ liệt Kỳ Ba, nhưng lại thấy gãy gọn và súc tích hơn hẳn. Bút lực của bà Tiếu trong bộ này lên tay hẳn, phát huy được cái thế mạnh trong việc viết mấy đề tài phá án, vốn là lý do mình thấy Đồng Quy hay. Công nhận, nếu ai đã đọc Đế Vương Công Lược, Đồng Quy hay Nhất Kiếm Sương Hàn thì chắc sẽ đọc không lọt nổi mấy bộ cổ trang đầu tay của bà San.   Công là vương gia Quý Yến Nhiên, tướng quân bách chiến bách thắng (nghe đồn), oai phong uy vũ nhưng thật ra cũng là người nói dối không ngượng mồm, lần đầu công thụ gặp mặt cũng đã lừa gạt người ta tới lương tâm cắt rứt sau đội vợ lên đầu, cả mẹ cũng dâng lên cho người ta. Thụ là Vân Ỷ Phong, môn chủ của tổ chức tình báo duy nhất trong giang hồ là Phong Vũ Môn, võ công cũng nằm ở hạng cao, lâu lâu còn vượt mặt anh công, chỉ là cái thân trúng độc nên tiều tụy suốt ngày ho ra máu, lạnh lạnh nóng nóng không ngày yên ổn. Hai người gặp nhau qua một phi vụ làm ăn, tìm lại ngọc Xá Lợi mất tích, lại vô tình đụng trúng âm mưu tạo phản, cũng lại vô tình moi ra được tầng tầng bí ẩn, một cọc chuyện xưa. Cách mà bà San thắt nút rồi gỡ ra vấn đề xuyên suốt truyện rất nhất quán, từng vụ án nhỏ đều liên quan đến kết quả và chủ mưu sau màn, không thừa một bí ẩn nào chưa giải quyết. Hồi đầu mình còn nghĩ bà San quên mất cái xác trong giếng hay tiên sinh dạy bài đồng dao, nhưng rốt cuộc về cuối được giải khai đầy đủ. Nói thẳng ra thì vụ thứ nhất và hai khá nhàm chán do mô típ này mình đọc khá nhiều trong mấy phim phá án rồi (bị nhốt trên núi/đảo và dùng bài đồng dao dự án cái chết), cũng chỉ ráng lết cho xong nhưng vì công thụ tương tác khá thú vị, hai người ở hai thế cân bằng chả ai bị áp đảo nên đọc rất thích. Truyện ghi là chủ thụ nhưng mình thấy khắc họa nội tâm công lại nhiều hơn. Trong hai vụ án đầu thì công có vẻ hơi xiu xiu lòng rồi. Ban đầu là lương tâm cắn rứt nên ráng chăm sóc người kia nhiều tí, sau hồi lại thành nghiện, cái gì cũng dâng cho người ta, hồi sau lại dâng cả chân tình và tính mạng. Ai bảo bà San hay sủng thụ, chứ mình thấy bộ này bả là sủng công mới đúng. Công tài giỏi, âm mưu tuy vẫn còn thua thiệt nhưng cũng suy nghĩ thấu đáo và nhanh chóng, lại rất cưng chiều Vân môn chủ. Ảnh cũng được hoàng huynh yêu quý, mẫu phi yêu quý, cả hoàng gia chẳng đấu đá gì nhau dù có thể vẫn kiêng kị nhau. Mình thích những truyện có huynh đệ hoàng thất tuy kiêng kị nhưng vẫn yêu quý, thực tâm đối đãi, chứ không phải những truyện bốn bề đều người xấu, chỉ công thụ là người tốt. Thân thế thụ thì tội khỏi nói, tự nhỏ bị bắt đi thử trùng độc 20 năm, tới lúc thoát ra thì ôm thân tàn sống sót. Nội tâm thụ ban đầu không được diễn tả quá rõ ràng, nhưng càng về sau, nói một câu tả nhẹ đã đủ xuyên tâm. Môn chủ một tổ chức tình báo nào có dễ tin vào một lời hứa nhỏ của Vương gia, nhưng chỉ vì một dòng trong sách cổ, một khát cầu cá nhân được trợ giúp tướng tài mà đồng ý, sau lại vì tham luyến chút ôn nhu từ người khác. Không cha không mẹ, bị người khác lấy thân nuôi cổ, vậy mà không trách không oán, vẫn có thể lớn thành một thân vô ưu vô lo lúc nào cũng chăm sóc cho đệ tử, để tâm tới người khác và thế sự giang hồ. Vân Ỷ Phong muốn sống, nhưng vô thức lại nghĩ sống thêm một hai ngày thì sống làm chi. Tâm niệm vô thức từ bỏ, lại từ khi gặp Quý Yến Nhiên mà vô thức hy vọng chỉ sống thêm một, hai ngày. Từng chút thay đổi nhỏ trong Vân Ỷ Phong được tinh tế lột tả qua chỉ hai, ba câu ngắn nhưng cũng đủ để xót xa, nghĩ đến ngày Vân Ỷ Phong thật sự bỏ mạng, mình còn chẳng kiềm lòng nổi, huống chi là Vương Gia. Tuy rằng trúng độc là cái mô típ ngược tâm gần như là nhàm chán của bà San, nhưng lần nào cũng làm mình thấp thỏm. Nếu bà San chỉ toàn tập trung vào những câu ngược tâm thì chắc chắn mình sẽ không cảm thấy đau lòng. Bởi vì Vân Ỷ Phong lúc nào cũng cười đùa, cũng tỏ vẻ như không sao, châm chọc rồi tính kế, nhìn thấu rồi lừa gạt, một bộ nhẹ tựa lông hồng mà mình mới cảm thấy xót cho y tới vậy. Những lúc Ỷ Phong chỉ dựa nhẹ vào lồng ngực Yến Nhiên, vô tâm gảy những khúc đàn sói nghe cũng chạy, người người khóc than, xuống bếp hầm nồi canh gà khiến anh công ăn vào nằm giường hết ba ngày, hài hước một thoáng rồi khi nghĩ đến những tâm tư của y thì lại đau lòng. Càng đến cửa tử, người ta càng chỉ muốn tìm chút lạc thú cuộc đời để tiếp tục ý chí sinh tồn. Viết mười bảy mười tám trang di ngôn, độc phát tác tới giai đoạn cuối thì mất trí, nghĩ nghĩ mình đang sống những ngày yên ổn dưới mái nhà tranh, khóc nháo đòi được đưa về nơi của Yến Nhiên, nơi có lão Thái Phi để hưởng chút tư vị có mẹ cuối cùng. Càng nhìn càng chẳng thấy được Phong Vũ Môn chủ tiêu diêu tự tại, một bộ cười nói hiền hòa ngày nào, chỉ còn lại là một người đang sợ mình chẳng còn nhiêu ngày để sống. Độc giả đã xót xa tới vậy, nói sao Quý Yến Nhiên không xót xa? Một thân ôm người trong lòng, nhẹ nhàng lau nước mắt cho y xong hắn cũng tìm một chỗ khác, lặng lẽ ngồi khóc. Những lúc đó, Vân Ỷ Phong không còn tiêu diêu tự tại, Quý Yến Nhiên cũng không còn hào khí uy vũ của một tướng quân, chỉ còn bóng hình hai người đang đứt tâm đứt ruột thương nhau. Yến Nhiên nói: Xin lỗi, ngay cả lời thề cộng sinh cộng tử cũng chẳng thể làm với ngươi. Vì giang sơn này còn cần ta. Vân Ỷ Phong cũng tán thành, lại càng thích hắn làm vậy. Yến Nhiên tự nhủ, không thể cộng sinh cộng tử, nhưng nếu có thể cứu ngươi, dù có mất mạng, dù có bị tính kế, dù chỉ 1% hy vọng, ta vẫn sẽ đi. Mình thích Quý Yến Nhiên vô cùng không chỉ vì anh rất thê nô, đội vợ lên đầu, mà anh rất lý tính. Không như một cọc chuyện xưa vì nhi nữ thường tình mà gây họa tới đời sau, Yến Nhiên đem chuyện giang sơn lên đầu, từng bỏ đi Huyết Linh Chi cứu mạng người thương mà bảo vệ đất nước. Tình và lý, Yến Nhiên biết phân nặng nhẹ, biết người trong lòng sẽ mong mình làm gì, càng biết chịu đựng nỗi đau và sẳn sàng gánh vác tội lỗi. Mình chẳng thể nào thông cảm được cho Lư tường quân, cũng không thông cảm được cho Tạ Hàm Yên. Nếu tiên hoàng vì xét nặng nhẹ, thì hai người trên lại vì cá nhân mà không ngại gây họa. Vì tình thì đúng, mà lý thì sai. Vì một cọc chuyện xưa, oán thù không rõ mà hại bao nhiêu người hai mươi năm sau, mà chuyện mình xót nhất lại là hại mất đi mạng sống của một thiếu niên kỳ tài có thể làm bao nhiêu chuyện lớn: Giang Lăng Phi. Giang Lăng Phi, một nhân vật phụ có thể không ai để ý, chỉ là bằng hữu chí cốt của Quý Yến Nhiên, nhưng cũng lại là tam thiếu gia của nhà họ Giang, một kỳ tài có thể làm võ lâm minh chủ. Cả đời vì nghe theo Tạ Hàm Yên mà làm nhiều sai trái, nhưng cũng nhất quyết không xuống tay với Yến Nhiên, với hoàng đế để thẹn với lòng. Thiếu niên kỳ tài cuối cùng biết được mẹ không phải mẹ, cha không phải cha, để rồi lấy thân che tên, cứu bạn khỏi địa cung, cười một cái xin lỗi trong bụi đất mù mịt. Chưa khi nào mình đọc truyện bà San mà lại xót cho một người chết tới vậy. Nhất Kiếm Sương Hàn, một nhát chém sương lạnh, là cái lạnh của Vân Ỷ Phong mỗi khi độc phát, hay cái lạnh lùng của nhân tâm con người? *** Giờ Tý, hoàng cung. Tháp bạch ngọc nguy nga tráng lệ, ngọc Xá Lợi Phật mơ hồ phát sáng. Vạn vật tĩnh lặng, trong ngự hoa viên chợt loé lên một bóng đen. Thị vệ đi tuần tra khựng lại, tay phải cảnh giác chạm vào bên hông, chỉ tiếc còn chưa rút được trường đao ra khỏi vỏ, nửa người đã khẽ run lên, trong giây lát đại não tràn ngập lạnh lẽo, tựa như rơi vào một hầm băng vô tận, nỗi sợ hãi cũng đông kết trong đáy mắt. Nơi duy nhất còn sót lại độ ấm, là cái cổ đang ồng ộc tuôn trào máu tươi. Tận cho đến trước khi chết, hắn vẫn mờ mịt băn khoăn về một mảnh trắng xoá vừa rồi kia. Thật sự... là tuyết sao? - Đại Lương Quốc, hiệu Thiên Nhân năm thứ chín. Thời tiết cuối thu dần trở lạnh, cũng không biết rốt cục Phong Vũ môn này nghĩ gì, lại thiết kế đại sảnh đón khách ngay bên cạnh một khe suối âm u hẻo lánh, gió Tây Bắc thổi như rít gào, quanh núi tứ phía sương giăng, lá khô bay loạn thiếu điều bay thẳng vào mặt khách quý trong sảnh. Hạ nhân ở bên tươi cười nhắn nhủ: "Mời khách nhân lại đây uống chén rượu, môn chủ nhà ta đang trên đường tới rồi, rất nhanh sẽ đến, rất nhanh sẽ đến thôi." Quý Yến Nhiên hơi nhướn mắt, nhìn ra chiếc kiệu mềm màu trắng đang run rẩy loạng choạng với tốc độ rùa bò giữa lưng chừng núi. Phong Vũ môn thanh danh hiển hách, thường xuyên có người dâng bạc tới cửa cầu kiến, chính vì nơi này là nguồn tình báo lớn nhất trong giang hồ, từ chuyện bảng hiệu của chính phái này bị trộm, sư muội trong Ma giáo kia đi lạc, cho đến quản gia của phú hộ nọ trộm tiền bỏ trốn, chỉ cần đưa ra mức giá xứng đáng thì đều có thể mua được mọi hành tung tin tức từ đây, nhìn chung việc kinh doanh rất phát đạt. Bởi có chuyện cần nhờ cậy, Quý Yến Nhiên kiên nhẫn chờ đợi, hay chí ít thì dáng vẻ cũng rất có kiên nhẫn. Nửa canh giờ sau, chiếc kiệu mềm rốt cục cũng đến cuối sơn cốc, hạ nhân như trút bỏ được gánh nặng, vội vàng tiến lên vén màn kiệu, cung kính nói: "Môn chủ." Quý Yến Nhiên ngồi cạnh bàn, không nhanh không chậm tiếp tục uống rượu, trong khi mấy tên tuỳ tùng theo sau lại có phần sốt ruột, trộm bàn tán vị Phong Vũ môn môn chủ này nhất định là không tầm thường, ánh mắt không khỏi ngó theo ra, cũng muốn nhìn thấy bộ dạng người trong kiệu một chút. Vân Ỷ Phong nói: "Đã để chư vị đợi lâu." Hắn trời sinh ngoại hình đẹp mắt, ý cười luôn treo trên khoé miệng, một thân gấm hoa sa y khoan bào đại tụ đứng giữa núi rừng trong gió thu, y như một vị thần tiên phong lưu. Có điều, vị thần tiên này thoạt nhìn không cao lớn lắm, lại còn chưa nói được mấy câu đã rút khăn tay ra che miệng ho khan hết nửa ngày. (*khoan bào đại tụ: áo bào, thân dài tay rộng—y phục của giới quý tộc nhà giàu) Tuỳ tùng Quý phủ trộm nghĩ, ho là phải thôi, thời tiết quái thai lại đi ăn mặc như thế, đến tráng hán mổ heo bên đường còn chả chịu nổi, vậy mà cũng không biết quấn thêm cái chăn lông để giữ ấm. Quý Yến Nhiên ân cần hỏi: "Môn chủ bị cảm lạnh sao?" "Không việc gì." Vân Ỷ Phong khoát khoát tay, sau cùng chậm chạp thở ra một hơi, "Đâu thể trễ nải việc kiếm tiền." "Vậy thì tốt rồi." Quý Yến Nhiên cười cười, dùng ngón trỏ gõ gõ mặt bàn, lập tức liền có người đặt lên hai rương hoàng kim, "Đây là phần lễ đa tạ môn chủ đã chấp nhận bàn chuyện làm ăn này với ta, về khoản thù lao sau khi xong việc, chúng ta có thể từ từ thương lượng." Vân Ỷ Phong hỏi: "Ngươi muốn tìm thứ gì?" Quý Yến Nhiên đáp: "Mấy ngày trước, có người lẻn vào Hoàng cung lấy cắp một viên Xá Lợi tử trong Phật tháp, đây là chuyện liên quan đến quốc vận Đại Lương, hoàng đế rất tức giận, lệnh cho Đại Lý Tự Khanh Vệ Liệt phải truy bắt bằng được tên trộm, kỳ hạn tới tháng ba." (*Đại lý tự khanh: chức quan chịu trách nhiệm tối cao về hình ngục trong triều) "Chuyện của triều đình sao?" Vân Ỷ Phong lắc đầu, "Ta không muốn dính dáng đến quan phủ, cũng chưa từng nghe chuyện Xá Lợi gì đó trong Phật tháp bị đánh cắp, e là không thể giúp rồi." Quý Yến Nhiên lại hỏi: "Nếu trong tay ta có thứ môn chủ muốn thì sao?" Vân Ỷ Phong hoài nghi: "Thứ ta muốn?"   Mời các bạn đón đọc Nhất Kiếm Sương Hàn của tác giả Ngữ Tiếu Lan San.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trúc Mã Ve Vãn Thanh Mai
Úc Cẩn là thiên kim tiểu thư của Úc gia, là bảo bối trong lòng cha mẹ. Nói gia thế có gia thế, nói ngoại hình có ngoại hình, nói tính tình có tính tình, hẳn có thể nói Úc Cẩn gần như là một đối tượng tốt để hẹn hò thậm chí là kết hôn. Nhưng khó hiểu là 26 năm trên cuộc đời, Úc Cẩn chưa có nổi một mối tình vắt vai. Xung quanh cô có rất nhiều con trai, nhưng chân chính quen thân có lẽ chỉ có mỗi tên thanh mai trúc mã với cô là Hứa Vi Mộ. Hứa Vi Mộ là bạn từ nhỏ với Úc Cẩn, đẹp trai, nhà giàu và anh đặc biệt rất yêu cô bạn của mình. Nhưng thời trẻ dại, vì một lần Úc Cẩn không rõ là vô tình hay cố ý đã thốt ra câu làm “tổn thương” tâm hồn thiếu niên mới lớn, làm cho cả hai cũng trở thành đôi oan gia khắc khẩu từ đó.    “Tớ nói này Úc Cẩn, dù gì cũng sắp ba mươi rồi, nếu cậu không mau chóng tìm bạn trai thì thế nào cũng sẽ trở thành gái già mất ! -Hứa Vi Mộ! Ăn nói vớ vẩn! Tớ đây mới hai mươi sáu, cách hàng ba vẫn còn rất xa! -Suốt hai mươi mấy năm không hề có bạn trai thì cậu nghĩ trong bốn năm nữa cậu sẽ tìm được sao? -Xì, bản tiểu thư có thua kém ai đâu chứ? -Phải không đây, vậy chúng ta đánh cược đi, nếu trong vòng một năm cậu tìm được đối tượng, xem như tớ thua, lúc đó cậu muốn gì cũng được. Ngược lại nếu cậu thua, bất luận tớ yêu cầu gì thì cậu cũng phải đáp ứng. -Cược thì cược! Bà đây sợ à!” .......... Cũng từ vụ đánh cược định mệnh ấy mà con đường oan gia của cả hai đã phải lật sang một trang mới. Đừng nghĩ Hứa Vi Mộ bình thường đấu khẩu, chọc tức Úc Cẩn mà không quan tâm gì, hơi bị lầm rồi đấy. Có thể nói từ nhỏ đến lớn, bất kỳ tên con trai nào vừa có ý nghĩ đến gần Úc Cẩn thôi là đã bị anh dẹp bỏ ngay lập tức, lớn lên những lần xem mắt của Úc Cẩn có lần nào mà không có bàn tay của anh nhúng vào phá hoại. Nhưng đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, vào lần sắp xếp xem mắt cuối cùng lại nhảy ra một mối họa khiến cho Hứa trúc mã phải nhảy dựng lên.  Làm sao có chuyện để công sức và thời gian hơn hai mươi năm đổ sông đổ biển, thế là Hứa Vi Mộ phải thẳng tay, tốc chiến tốc thắng làm rõ tình cảm của cả hai cũng như xác định mối quan hệ của họ.  Khi chính thức trở thành người yêu của nhau, Úc Cẩn đặc biệt dính người, Hứa Vi Mộ thì lại vô cùng hưởng thụ sự đeo bám đó. Nhưng hạnh phúc chưa được bao lâu thì cái bóng ở quá khứ trong lòng Úc Cẩn một lần nữa lại xuất hiện – Lâm Khê, bạn gái cũ của Hứa Vi Mộ, cũng từng là bạn thân của cô.  “Từ nhỏ đến lớn, anh chỉ thích em” Đó là điều Hứa Vi Mộ đã khẳng định với Úc Cẩn. Vậy qúa khứ của ba người rốt cuộc là như thế nào? Lý do gì làm hai người bọn họ phải bỏ lỡ những 8 năm? Mọi chuyện đều sẽ được tháo gỡ từ từ trong xuyên suốt câu chuyện.   Hứa Vi Mộ hội tụ đầy đủ các tố chất của một nam chính vô sỉ, phúc hắc. Nữ chính thì mình không thích lắm, vì đôi khi hơi yếu đuối, không có lòng tin vào tình cảm của cả hai, nhưng được cái khi đã xác định rõ tình cảm của đối phương thì cũng khá mạnh mẽ. Cặp đôi phụ Lâm Chấp cũng rất dễ thương, ngọt ngào. Tiểu tam, hoa đào của nam nữ chính theo mình thì hơi nhạt nhòa, có lẽ vì vậy mà những tình tiết hiểu lầm cũng không mấy kích thích hay ức chế.  Nếu bạn cần một bộ thanh mai trúc mã vui vẻ, không quá kịch tính hay ức chế thì bộ truyện này rất thích hợp cho bạn đấy. ------------ Review by Pisà - fb/ReviewNgonTinh0105 Des by Họa Hậu *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban Mời các bạn đón đọc Trúc Mã Ve Vãn Thanh Mai của tác giả Diệp Hề Lương.
Vẫn Còn Vương Vấn
Dịch Mộ Tranh, rõ ràng 20 mùa khoai sọ vẫn chưa có dịp lọ mọ cùng ai, thế nhưng lại được mệnh danh là một cô nàng lẳng lơ thay bạn trai như quần áo... Boss giấu mặt đứng sau hàng loạt tin đồn tai hại này là ai? Dịch Mộ Tranh bất đắc dĩ phát hiện, kẻ đó là tên oan gia Lâm Cẩn Nam. Dịch Mộ Tranh và Lâm Cẩn Nam là hàng xóm của nhau từ nhỏ, thậm chí đến bây giờ vẫn còn giữ thói quen gọi nhau bằng biệt danh thuở bé, Quả Cam và Cola. Dịch Mộ Tranh là con gái của cặp đôi Dịch Bách Sanh - Dịch Tiểu Liêu trong một tác phẩm khác mang tên “Lấy tên ai lặng lẽ yêu em”. Mình chưa có dịp đọc bộ truyện kia nên không thể so sánh, nhưng dưới cảm quan riêng, “Vẫn còn vương vấn” không được gọi là một câu chuyện hay, nếu buộc phải đánh giá thì mình sẽ đặt nó ở mức tạm ổn, đọc dễ vào nhưng chóng quên vì thực sự không có điểm nhấn gì đặc biệt.    Nhân vật nam nữ chính có hình tượng hơi nửa mùa, rõ ràng là yêu nhau muốn chết nhưng chẳng chịu nói, thành ra lại ngược tâm nhau đến muốn phát điên. Dịch Mộ Tranh không giỏi che giấu cảm xúc, duy chỉ có trước mặt Lâm Cẩn Nam cô lại có thể che giấu một cách hoàn hảo nhất. (Điểm này làm mình nhớ đến một phân cảnh của thư ký Kim và Lee tổng, cứ sĩ diện không nói thành tiếng, chỉ muốn đối phương bắt sóng não mình :v)  Dịch Mộ Tranh được cha mẹ ruột, cha mẹ nam chính và cả nam chính nuông chiều nhiều quá nên tính khá tiểu thư và tự cao, cả IQ và EQ đều hơi chậm tiêu :v. Gần như xuyên suốt cả truyện nữ chính cho mình cảm giác bí bách, muốn biết mà không có gan hỏi, vì sợ kết quả sẽ không như trông đợi, chính vì tính cách này đã gây ra những hiểu lầm không hề đáng có. Duy nhất ở cuối truyện khi Dịch Mộ Tranh nhất quyết đòi ở bên chăm sóc Lâm Cẩn Nam, đến lúc này mình mới cảm thấy cô ấy cũng không đến nỗi quá tệ. Về nam chính, do từ đầu không chịu hiểu rõ tình cảm của mình, huyễn hoặc bản thân rằng Dịch Mộ Tranh không phải mẫu bạn gái lý tưởng mà đi kết giao cùng cô gái khác. Dù mối tình ấy tồn tại không được lâu, nhưng Lâm Cẩn Nam phần nào khiến Mộ Tranh luôn cảm thấy tội lỗi vì nghĩ mình là tiểu tam, đồng thời làm cho một cô gái được gọi là hiền lành như nữ phụ hiểu lầm và gây tổn thương cho Mộ Tranh.  Nhưng ở Lâm Cẩn Nam lại có những ưu điểm mà khiến vai nam chính giao cho anh là xuất sắc nhất, anh có thể gạt bỏ cảm xúc của mình vì bận tâm đến cảm nghĩ của Quả Cam. Thậm chí anh còn cực kỳ giữ mình, nhận những ai có ý đồ với anh, Lâm Cẩn Nam lập tức tránh xa, không muốn Dịch Mộ Tranh hiểu lầm. Đàn ông như anh còn tồn tại trong cuộc sống thật không? Làm ơn cho tôi order một anh T.T. Một khi Dịch Mộ Tranh gặp bế tắc tìm đến cái chết, Lâm Cẩn Nam cảm thấy mình bất lực hơn bao giờ hết, vì trong khoảng thời gian Quả Cam cần anh nhất, anh lại không thể đến bên cho cô một bờ vai vững chãi để tựa vào. Khi những cảm giác bất lực đạt đến đỉnh điểm, Lâm Cẩn Nam tìm cách quay về với Dịch Mộ Tranh, anh gặp phải tai nạn, tuy không bị thương nghiêm trọng nhưng để lại ảnh hưởng về sau. Cũng chính vì vậy, sau này khi Quả Cam và Cola chính thức yêu nhau, những hiểu lầm được sáng tỏ, những tưởng sẽ là một cái kết khép lại đầy mỹ mãn, nhưng tác giả tiếp tục không nể mặt độc giả hắt thêm xô máu chó nồng nặc khác. Bản thân Lâm Cẩn Nam vì nhận ra di chứng ngày càng trầm trọng nên đã dùng những lời lẽ gây tổn thương nhất, buộc Quả Cam buông tay và quên anh đi, tiếp tục sống thật tốt:: “Em chỉ cần vui vẻ, chuyện khổ sở cứ để một mình tôi gánh vác.” . Những tình tiết ở giai đoạn này khiến mình cảm thấy nữ chính thần kinh quá mức thô, những người xung quanh cô có biểu hiện kỳ lạ đến mức khó có thể che giấu nhưng Dịch Mộ Tranh vẫn không lờ mờ cảm nhận được độ nghiêm trọng của sự việc, đồng ý chia tay Lâm Cẩn Nam và trong lòng oán hận anh. Đến mức mà phải có một người nói thẳng toẹt bệnh trạng của Cola, Dịch Mộ Tranh biết anh vì muốn tốt cho cô mới làm như vậy. Tình yêu làm trí thông minh của đàn ông tụt giảm, làm sự thông minh của phụ nữ thành giá trị âm, có lẽ chính vì vậy mà họ không đủ tỉnh táo để nhìn nhận người mà con tim mình đã chọn, trải qua sóng gió mới khiến họ biết quý trọng người kia hơn. Hai người họ đã bỏ lỡ quá nhiều năm, nhưng Dịch Mộ Tranh lại cảm thấy mình thật may mắn, vì trong những năm tháng thanh xuân u mê, Lâm Cẩn Nam vẫn luôn ở chỗ cũ chưa hề rời đi. Thứ cô muốn chẳng nhiều, chỉ cần một hạnh phúc giản đơn. Chỉ cần Lâm Cẩn Nam còn ở bên Dịch Mộ Tranh, đó sẽ là những chuỗi ngày đáng giá nhất trong cuộc đời cô. ------ Review by Tà Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Lúc chuông điện thoại di động vang lên, tôi đang vùi ở trong chăn xem tiểu thuyết mà lệ rơi đầy mặt, cặp mắt mơ hồ nhìn ba chữ to ‘Dịch Tiểu Liêu’ đang nhấp nháy trên màn hình, tôi lấy tay áo ngủ lung tung lau nước mắt, "Alo?" Lời thăm hỏi đúng quy cách của Dịch Tiểu Liêu vang lên: "Bảo bối, nhớ mẹ không?" "Không nhớ." ". . . . . ." "Mẹ với Dịch Bách Sanh còn nhớ tới con sao?" Tôi hít hít lỗ mũi, trong lòng yên lặng thề về sau sẽ không bao giờ xem tiểu thuyết ngược luyến nữa. Quả thực là tự mình tìm ngược, xem đến mức nội tâm vốn tràn đầy ánh nắng mặt trời giờ trở nên hết sức âm u. Dịch Tiểu Liêu bên kia đột nhiên trầm mặc mấy giây, thế này tuyệt không giống mẹ già nói nhiều của mình nha! "Mẹ?" Tôi thử kêu lên thăm dò, cũng đừng vào lúc Dịch Bách Sanh không có ở trước mặt mẹ, mà mẹ già gặp phải chuyện gì chứ. Đến lúc đó tôi không thể chịu nổi hậu quả ba già Dịch Bách Sanh bạo phát. "Quả cam, con nhớ mẹ rồi! Còn khóc nữa, đừng ngượng ngùng." Tôi đầu hắc tuyến nói: "Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi chơi với ba con đi." Nhất thiết đừng trở về làm loạn thêm! "Con gái này, nhất định là di truyền từ ba con." Dịch Tiểu Liêu ở bên kia lẩm bẩm, "Thâm trầm - cái tật xấu này, không tốt tí nào." ". . . . . ." "Nhớ năm đó, ba con tính tình thâm trầm, ba mẹ đã bỏ lỡ sáu năm nha." "Mẹ, phí đường dài quốc tế rất đắt ——" mẹ rốt cuộc muốn nói gì! "Cái gì?" Dịch Tiểu Liêu lại dừng lại, tôi có thể tưởng tượng dáng vẻ mẹ ở bên kia đang vò đầu liều mạng suy nghĩ. Chắc chắn lại bị mình xoay chóng mặt không nhớ rõ chuyện chính, mẹ già cực phẩm của tôi nha. Tiếp đó trong điện thoại liền truyền đến thanh âm nghiêm túc của Dịch Bách Sanh, "Dịch Mộ Tranh, ba nghe nói con lại yêu đương rồi hả?" Bàn tay đang cầm điện thoại của tôi run lên vì hoảng sợ, the thé giọng nói, "Mẹ nó, ai tung tin đồn nhảm?" ". . . . . ." Trong điện thoại truyền đến tiếng hô hấp nặng nề. Hỏng bét, không cẩn thận để lộ ra ‘đức hạnh’ khi ở trường học. Tôi thận trọng m Mời các bạn đón đọc Vẫn Còn Vương Vấn của tác giả Phong Tử Tam Tam.
Áo Blouse Trắng Và Bã Đậu Ngọt
Review bởi: Rabbitlyn - fb/hoinhieuchu Giới thiệu : Đường Quỳ vừa mới bước qua sinh nhật tuổi 23, không thể lay chuyển được mẹ mình, bị ép phải bước lên con đường đi xem mắt. Đến lúc gặp mặt, cô và người đàn ông tuấn tú kia nhìn nhau không nói lời nào. Thật lâu sau đó, Đường Quỳ khó nhọc lên tiếng, cảm giác cả hàm răng đều đang run lên cầm cập: “Thầy… Chào thầy ạ!” * Đi xem mắt gặp phải thầy giáo của mình thì phải làm sao đây QAQ * Lưu ý trước khi đọc: 1. Nam lớn hơn nữ 10 tuổi. 2. Chuyện tình cảm thầy trò   Tranh thủ nghỉ lễ thấy truyện đã hoàn mình lập tức nhảy luôn. Nếu ai thích combo mĩ thực và bác sĩ chắc cũng khá thích bộ này. Nữ chính Đường Quỳ đã tốt nghiệp Đại học Y nhưng vì một tai nạn dẫn đến bệnh tâm lí không thể tiếp tục theo đuổi ngành Y, nam chính Giang Trúc từng là thầy giáo dạy nữ chính thời Đại học, vậy nên khi hai người gặp nhau trong buổi xem mắt khá là lúng túng, từ đó câu chuyện bắt đầu. Điều mình thích ở truyện này có lẽ là bầu không khí ngọt ngào xuyên suốt tác phẩm. Nữ chính có hoàn cảnh khá éo le hồi nhỏ, nhưng khi mẹ cô kết hôn với bố dượng thì không có những tình tiết cẩu huyết như các bộ truyện khác là bộ dượng ngược đãi, anh kế xa lánh, chiều chuộng cô như công chúa nhỏ. Nữ chính có mối tình khá sâu với nam phụ, nhưng chính anh ta đã khiến nữ chính bị mất đi cả tương lai rộng mở. Nam chính tưởng rằng cả đời sẽ gắn bó với ngành y, yêu một cô gái theo sắp đặt nhưng cuối cùng thật may khi đó lại là cô gái anh trúng tiếng sét từ cái nhìn đầu tiên. Nam chính cũng cực kì suy xét cho sự khó xử của nữ chính sợ cô không vượt qua được quan hệ thầy trò, vậy nên anh mạnh dạn tấn công từng chút một. Chả ai ngờ rằng bác sĩ Giang vì tán gái mà ngày ngày đi mua đồ ngọt ở cửa hàng nhà người ta còn nói dối mua cho cháu trai. Hay như khi anh giúp cô giải quyết sự khó xử và cứ thế thuận lí thành chương làm đối tượng hẹn hò. Nam chính không ngừng chiều chuộng nữ chính, anh kiên nhẫn chờ cô thổ lộ căn bệnh tâm lí, thật may là nữ chính khi biết bệnh của mình cũng rất phối hợp điều trị. Chuyện tình của nam nữ chính là “gặp đúng lúc đúng người” bởi nếu sớm hơn cả hai đã không vượt qua rảnh giới thầy trò, muộn hơn biết đâu nữ chính xem mắt đã vừa ts người khác. Điều mình tiếc nuối duy nhất trong tác phẩm đó là vẫn chưa thấy được nữ chính quay lại với ngành Y, hoặc cũng có thể tác giả để cho người đọc tự hình dung chăng? Thêm nữa đó là truyện tình của mấy đôi phụ khá là máu chó và cẩu huyết, cô bạn thân nữ chính và chị họ nam chính đều bắt đầu từ 419, một mối tình thì có kết quả khá nhanh hai bên chưa kịp thấu hiểu, còn mối tình kia ở thì tương lại, nhưng khiến cho một cô gái trở nên bị ảnh hưởng thần kinh, thêm nữa mắc bệnh cố chấp điên rồ, luôn cho rằng nữ chính không xứng với nam chính, đổ lỗi mọi chuyện đến với mình là do nam chính không chấp nhận tình cảm. Tóm lại nếu để giải trí thì cũng tương đối ổn, còn truyện thì cũng không quá sâu sắc. *** Review by #Lâm Tần - fb/ReviewNgonTinh0105: Nam chính Giang Trúc là một bác sĩ. Nếu dùng một cụm từ để diễn tả nhân vật này, thì chính là “người đàn ông độc thân hoàng kim". Anh có vẻ ngoài cao lớn tuấn tú, khí chất điềm tĩnh trưởng thành. Trong khi thành tích học tập và làm việc luôn đứng top thì hành trình yêu đương lại luôn ở vạch xuất phát. Nói như nam chính trong bộ phim “Thư ký Kim sao thế?” đang gây sốt gần đây thì là “Anh quá quý giá nên không thể rơi vào tay người khác được”(*). À vâng, thế nên mới diễn ra buổi xem mắt đầu tiên đầy nghệ thuật vào cái tuổi băm vài nhát của anh đấy bác sĩ Giang ạ. “Áo blouse trắng" đã thuộc về nam chính rồi, vậy thì “bã đậu ngọt" chắc chắn là nói về nữ chính. Tuy nghề nghiệp của cô là thợ làm bánh, nhưng mà “bã đậu ngọt" lại không phải là tên của một món ăn. Thông thường người ta dùng từ “bã đậu" để chỉ những người đầu óc không được thông minh nhanh nhạy lắm, nhưng mà ở đây lại là bã đậu “ngọt", do vậy có thể đoán nữ chính của chúng ta là một cô gái đơn thuần ngọt ngào và ngốc nghếch trong tình yêu. Mà Đường Quỳ chính xác là một cô gái như vậy. Tốt nghiệp đại học y danh giá, thế nhưng vì một tai nạn bất ngờ mà không thể tiếp tục hành nghề, cô mở một tiệm bánh ngọt tự mình làm chủ. Đường Quỳ rất xinh xắn, tính cách lại nhẹ nhàng dịu dàng khiến ai gặp cũng muốn yêu thương. Nhưng mà, cái này cũng không hẳn là tốt đâu nhé. Mẹ Đường Quỳ tái giá, thế nên cô lại có thêm một người ba dượng và một anh trai danh nghĩa. Cả ba người đều xem cô như bảo bối vậy, đặc biệt là người anh cuồng em gái thành bệnh như Đường Cách, tuyệt đối không để cô tuỳ tiện gặp gỡ giao lưu với người khác được. Vậy là, Đường Quỳ hơn hai mươi tuổi, như hoa như ngọc, cũng phải đi xem mắt. Nhân duyên chính là như vậy. Trong một số câu chuyện khác, việc đi xem mắt thường là một bước đệm cần khơi dậy tính ghen tuông của nhân vật chính hoặc là cần tạo ra tình huống anh hùng cứu mỹ nhân hay đại loại thế. Câu chuyện này lại khác, nam nữ chính thực sự gặp nhau trong một buổi xem mắt nghiêm túc. Chỉ có điều, đối phương không hẳn là hoàn toàn xa lạ, mà cũng không hẳn là quen biết. Giang Trúc từng là thầy giáo của Đường Quỳ trong một năm khi anh đến dạy thay cho 1 giảng viên khác. Thế nên, đây cũng không phải là mối tình thầy trò gì cả, chỉ là tạo ra chút khúc mắc trong lòng Đường Quỳ mà thôi. Đã từng gọi “thầy", bây giờ gọi “anh", đúng là có chút… áp lực. Vậy là cô từ chối, không phải không vừa ý, mà là không đủ dũng cảm. Không sao, Đường Quỳ cứ việc từ chối, việc tiến tới đã có Giang Trúc lo. Trong một mối quan hệ, luôn phải có một người chủ động phát triển, nếu không sẽ mãi dừng lại một chỗ cho đến khi một trong hai người tìm được một mối quan hệ mới. Giang Trúc hoàn toàn không muốn như vậy. Anh giữ thân như ngọc hơn 30 năm mới chờ đến ngày gặp được người thích hợp như cô. Đâu phải đơn giản mà anh đồng ý đi xem mắt dễ dàng như vậy chứ. Có lẽ Đường Quỳ không nhớ, nhưng anh lại nhớ cô rất rõ, ngay từ ngày cô còn bé cơ. Thế nên, kiểu duyên phận như thế này, gặp rồi là không được bỏ lỡ. Anh lớn hơn cô nhiều tuổi cũng không phải là uổng phí, nếu cô sợ thì để anh. Trong lòng đã xác định, Giang Trúc cũng không vội vã, anh từng bước từng bước tự thêm mình vào cuộc sống của cô. Ví dụ như, anh sẽ thường xuyên mua bánh ngọt ở tiệm của cô cho một thằng nhóc cháu trai tưởng tượng nào đó. Ví dụ như, anh sẽ ở lại trực đêm cho đến lúc cô đóng cửa để “tiện đường" đưa cô về. Ví dụ như, anh rất “vô tình" tiếp xúc với người nhà của cô để tăng thêm điểm cộng cho mình, và rất nhiều ví dụ khác nữa. Cuối cùng, mối quan hệ giữa anh và cô trở thành thế này: “Chúng ta bắt đầu lại nhé. Xin chào, anh là Giang Trúc, bạn trai của em.” “Chào anh, em là Đường Quỳ, bạn gái của anh.” Có màn đối đáp như trên là bởi vì sau khi hai bên cảm thấy đối tượng xem mắt khá là phù hợp, mới cùng đi đến thoả thuận sẽ thử ở bên nhau một tháng xem thế nào. Đường Quỳ đương nhiên không biết mình đã bị “anh thầy" Giang Trúc dẫn dụ kiểu gì, nhưng mà bác sĩ Giang gần như đã đạt được mục đích rồi. Ban đầu là một tháng, tiếp theo chính là một đời. Trong quá trình phát triển tình cảm, rất nhiều tình tiết xuất hiện nhưng tất cả đều chỉ là những bước đệm nhỏ mà thôi. Bạn của anh trai cô, một Diệp Thời Ngôn playboy chính hiệu, sống bỡn cợt đến nỗi thích Đường Quỳ mà cũng không biết. Đến khi nhận ra thì ấn tượng về anh trong lòng cô đã tệ đến mức không thể nào cứu chữa. Thêm một Trịnh Ngọc si tình, thích Giang Trúc từ thời cắp sách nhưng lại không thể bước vào trái tim anh. Thực ra thì những nhân vật này không có ai là xấu cả, mong rằng một ngày nào đó họ sẽ được làm nhân vật chính trong câu chuyện của riêng mình. Hành trình yêu đương của Giang Trúc và Đường Quỳ giống như hai người đang cùng đi trên 1 chiếc xe đạp vậy, đi qua mấy cái ổ gà nho nhỏ tự động sẽ xích lại gần hơn, tay cũng tự nhiên ôm chặt hơn. Sự cưng chiều của Giang Trúc là không có giới hạn, dường như tất cả những dịu dàng của cả cuộc đời anh đều dành cho cô gái nhỏ Đường Quỳ này mất rồi. Nhưng tất nhiên là anh cũng nhận được rất nhiều thứ, một Đường Quỳ thuần khiết tinh tươm nhất, tất cả những lần đầu tiên của cô đều dành cho anh, như thế là quá công bằng rồi còn gì. Một trong những lần đầu tiên đó, là như thế này: Giang Trúc: “Vừa rồi anh có xem dự báo thời tiết, đêm nay sẽ có mưa rào kèm theo sấm chớp.” Đường Quỳ: “Vậy thì sao?” “Em có sợ sấm chớp không?” “Không sợ, sao thế?” “Nhưng… anh sợ.” “Cho nên?” “Tối nay, em có thể nhường cho anh một nửa giường không?” “...” À, điều quan trọng là đêm đó có mưa, nhưng mà không có sấm chớp và hai người chỉ nằm có nửa cái giường thôi. Mọi người cũng đừng nghĩ trong sáng quá nhé, tưởng tượng nhiều vào, vì H chỉ là một cơn gió thoảng, đi rồi mà người đọc còn chưa kịp nhận ra nữa cơ. …. Câu chuyện tình yêu này vô cùng đơn thuần và bình dị, không có những tình tiết kịch tính đến khó tin. Là kể về cuộc sống của những con người bình thường nhất với những mối quan hệ và những tình huống ai cũng có thể gặp phải. Giống như sự bất đồng giữa người nhà bệnh nhân và bác sĩ muôn đời không lối thoát, thái độ của cư dân mạng đối với mỗi sự việc mà mình vốn không hề hiểu rõ, những toan tính cá nhân trong môi trường làm việc, … Nhưng trải qua những vấn đề như vậy, mới biết được rằng ai mới là người sẽ ở lại bên mình đến cuối cùng, ai mới là người đáng để chúng ta trao gửi chân tình. Giang Trúc thật sự may mắn, gặp được gia đình tốt như vậy, lại có được người con gái đáng yêu như Đường Quỳ. Đường Quỳ cũng may mắn, mẹ con cô được gia đình mới yêu thương, cô có một anh trai cuồng em gái đến không có thuốc chữa, lại có được một người đàn ông như Giang Trúc. Thế nên, ở hiền gặp lành là có thật nhé. Hãy cứ sống như một người tốt nhất có thể, bạn chắc chắn sẽ nhận được những điều xứng đáng. Đến đây rồi, xin tặng các bạn bài hát “Làm vợ anh nhé" của Phạm Bảo Nam, bởi vì giai điệu thật sự vô cùng phù hợp với câu chuyện tình cảm ngọt ngào đáng yêu của Giang Trúc và Đường Quỳ. “Làm vợ anh nhé, anh có một bờ vai đủ rộng. Một vòng tay ấm, một trái tim luôn thấu hiểu em. Làm vợ anh nhé, anh sẽ luôn là người che chở. Mang đến cho em sự bình yên. Dù mai mưa nắng, anh sẽ luôn là người dẫn lối.. Buồn vui gian khó đã có anh ở đây sẻ chia.. Chẳng cần em phải lo lắng hay bận tâm điều gì.. Và giờ hãy hứa: Trọn đời yêu anh nhé em. “ (**) _________ " ": Trích từ truyện (*): Trích từ phim Thư ký Kim sao thế? (**): Lyric bài hát Làm vợ anh nhé của Phạm Bảo Nam   Mời các bạn đón đọc Áo Blouse Trắng Và Bã Đậu Ngọt của tác giả Tử Tiện Lý.
Nam Thành Gió Nổi
Chỉ là một sinh viên bình thường nhưng trong một lần ngoài ý muốn trong trường xảy ra một vụ án giết người mà Lâm Hành bị cuốn vào. Thâm nhập vào theo vụ án, vì vậy càng ngày càng nhiều bằng chứng cùng những sự việc quỷ dị xuất hiện xung quanh cậu, . Rất nhiều tình huống thậm chí căn bản không thể dùng khoa học giải thích.Đến tột cùng nên tiếp tục kiên định làm một kẻ vô thần, hay tin tưởng bản thân chứng kiến sự kiện thần bí. Lâm Hành không biết.Điều duy nhất có thể xác định chính là, chỉ cần ở cùng Nam Úc Thành, thì nhất định có thể sống sót. Đây là bản giới thiệu tóm tắt của tác giả đối với câu chuyện này. Tác giả: Truyện này thuộc thể loại: Ấm áp, hoan thoát, khôi hài, thoải mái... Ha ha, đùa thôi những thứ đó đều không có! Độc giả: Vậy bên trong truyện có những gi? Tác giả: Thi thể, huyết tinh, máu me khủng bố, sát thủ điên cuồng, mổ não chặt thi thể... nội dung đại khái như vậy! Độc giả:... Hiện tại không muốn đọc nữa còn kịp không?Tác giả: Không thành vấn đề nha, tôi rất tùy ý. (quay đầu lại vẫy tay) *** .Jeanne - fb/ReviewQuốcDân: CẢNH BÁO: Đây là một bài review chê, có spoil một chút nội dung và DÀI, mọi người cân nhắc. ĐÁNH GIÁ: Điểm tình tiết: 6/10 Điểm nhân vật: 7/10 Điểm chung: 6/10 Không biết có phải tôi khó tính nhưng thụ trong này nhược đến phát bực, rõ ràng là người ta đang bảo vệ mình, vậy mà ráng suy luận ra lung tung, còn chưa kể bản thân đã không làm được gì (à, được mỗi cái sunsee suy nghĩ) thì anh công dặn đứng yên chờ anh thì cứ đứng, chạy loạn lên gặp nguy hiểm để anh công cứu sml. Em thụ lại khá trầm tính và để ý, chuyện gì cũng giữ kín trong lòng (tính cách này y như anh công) nên hai người có nhiều khúc mắc lớn. À còn có vụ em thụ vạn nhân mê, người gặp người thích :))) Không hiểu sao tôi có chút không thích vụ này. Anh công trong này khá ổn, đẹp trai có, năng lực thì càng thừa, lại còn rất chung tình nữa. Anh là cảnh sát phụ trách những vụ án không phải người gây ra nên chắn chắn anh đã có khả năng hàng yêu tróc quỷ nhưng tôi lại thấy nó cứ nửa vời sao sao ấy, hoặc có thể do tác giả không miêu tả chi tiết nên tôi cũng không ý kiến gì thêm. Nếu cặp chính làm tôi hụt hẫng thì cặp phụ lại chính là điểm sáng của truyện. Anh công bình thường dịu dàng với thụ chính bao nhiêu thì với thụ của mình anh lại cường hóa, hắc hóa, ức hiếp con người ta bấy nhiêu. Em thụ này thì đáng yêu cực kì, tựa như một đứa nhỏ vậy (dù tuổi đã cỡ một nghìn mấy =))))) ), tính cách ngang bướng, ấu trĩ, không có tiền đồ, lúc nào cũng lẽo đẽo theo thụ chính gọi một tiếng “Anh trai nhỏ” khiến tim tôi muỗn nhũn ra luôn. Tiếc rằng đất diễn của cặp này ít quá, không biết tác giả có định làm thêm hệ liệt về đôi này không. Đó là nhân vật, còn cốt truyện thì tôi thấy không hài lòng chút nào. Đúng thật có nhiều cảnh đọc rợn tóc gáy, nhưng mà nội dung rời rạc, mấy câu hỏi đặt ra trong suốt quá trình đọc tác giả chưa mở nút được, nếu có thì sơ xài (điển hình là tình cảm của cặp phụ, nhào vô một cái yêu nhau luôn và tôi kiểu WTF? Hoặc là chuyện xưa của anh công, không phải rắc rối nhưng đọc vào cảm thấy rất chán nản, lý do anh đưa ra về việc anh phải giấu thụ mọi chuyện không có rõ ràng) Yếu tố trinh thám của truyện thì vẫn có, tôi đoán tác giả định theo chiều hướng nhân vật biết trước hung thủ mà không có chứng cứ để bắt hay uy hiếp được nhưng viết chưa hay, hung thủ dễ đoán :))) Rồi sau đó là nguyên một âm mưu to lớn cùng hàng loạt bẫy rập được thiết kế tinh vi. Tôi đánh giá cao cái bẫy mà tác giả đặt ra, chỉ có điều cách tác giả dẫn dắt tôi vào cái bẫy đó khiến cho tôi càng thêm mông lung hơn, chẳng rõ đâu vào đâu hết. Vấn đề tiếp theo là dòng thời gian, tác giả khiến tôi mờ mịt về dòng thời gian của công, thụ và con oán linh thể, chưa kể tôi chán con oán linh thể kinh khủng, khác xa với tưởng tuọng ngầu lòi của tôi hic. Dòng thời gian tác giả khai thác rất được, đi từ quá khứ đến hiện tại hẳn hoi, nhưng ngay đoạn thời gian lúc Lâm Hành còn nhỏ cùng với Cố Kỳ Viễn tôi lại không hiểu lắm, nhất là vụ án moi tim của mấy bà giúp việc. Tôi nghĩ tác giả chỉnh sửa lại cách thể hiện là ổn ngay. Nói chung sau khi cày hết thì tôi chửi thụ nhiều nhất, yếu đến phát sợ, toàn anh công gánh team đến mệt :< Lúc tôi đọc còn nhiều ý không thích lắm mà nhớ không hết, nên đến đây thôi. Dù sao đây cũng là một bộ đam ổn. Thật ra nếu mấy thím chỉ chú tâm vào tình cảm của hai nhân vật chính thì đây là bộ đam hay hẳn hoi. Cảm tình của công thụ dành cho nhau rất sâu đậm, nhìn qua thì thấy công sủng thụ có hơi quá nhưng thật ra thụ cũng thương công lắm ấy chứ, tình cảm lâu dài đến mức ăn ý luôn mà. Còn mấy đoạn đầu lúc thụ mới bắt đầu yêu công cũng đáng yêu lắm, đúng kiểu tuổi trẻ nồng nhiệt thanh xuân phơi phới luôn. Thích hợp đọc giải trí. Về edit: Bạn editor còn mắc nhiều lỗi, tập trung hơi nhiều vào QT nên nhiều khi câu văn chưa được mượt lắm, nhưng nhìn chung cũng ổn. Tôi thích cách bạn ấy chú thích những từ lạ ngay dưới đoạn để tôi hiểu luôn, không gắn ở cuối trang để cuối cùng tôi đọc cả chương xong chẳng nhớ từ đó là từ qué nào ở khúc trên. Bạn ấy edit cp phụ của tôi đáng yêu xĩu luôn. *** Sắc trời dần dần tối sầm xuống. Trong lúc Lâm Hành ở bên trong xe bus xóc nảy chậm rãi tỉnh lại. Xe bus vận chuyển hành khách vụng về di chuyển thân thể to lớn rẽ vào một khúc ngoặt trên đường lớn, đi qua một biển báo giao thông ven đường, nhắc nhở khoảng cách đến trạm thu phí còn 5km Nhìn đồng hồ đeo tay một cái, hiện tại thời gian là sáu giờ hai mươi tám phút. Lâm Hành ước lượng thời gian, đến trường học khoảng chừng bảy giờ rưỡi, vừa vặn tám giờ kịp thời gian tập huấn của đội bóng rổ. Cậu chậm rãi xoay người, thả lỏng thân thể ngáp một cái, ánh mắt chuyển qua người đang ngủ bên cạnh mình. Hẳn là một người đàn ông trẻ tuổi. Sở dĩ nói hẳn là, bởi vì từ lúc Lâm Hành lên xe, người này vẫn duy trì trạng thái ngủ gật, trên mặt được che kín bởi một quyển tạp chí phụ nữ tổng hợp, toàn bộ gương mặt bị che kín, chỉ có thể từ thân hình phán đoán người này tuổi cũng không lớn lắm. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi màu xám phối hợp với quần tây màu đen. Xuyên thấu qua nút thắt cổ áo sơ mi mở rộng có thể nhìn thấy cổ anh ta có màu mật ong, nhìn qua tuổi trẻ mà ngập tràn sức sống. Vóc dáng anh ta rất cao, ở trong không gian chật hẹp của ghế ngồi tựa hồ có hơi vướng víu, chân trái thoáng co lại, đùi phải vẫn luôn dựa vào phía dưới ghê trước, anh ta đem hai tay khoanh lại gối ở sau gáy, cả người ngửa mặt dựa vào trên ghế ngồi, không nhúc nhích, tựa hồ ngủ rất say. Từ lúc lên xe đến bây giờ, đã sắp ba tiếng người này trước sau vẫn không hề nhúc nhích chút nào, thậm chí ngay cả hô hấp đều rất khó phát hiện. Trên thực tế, nếu như không phải lúc trước xe bus chuyển động phạm vi quá lớn, Lâm Hành không giữ được thăng bằng, không cẩn thận đụng phải cánh tay của người này, cảm giác được cảm xúc ấm áp, bằng không e sợ cậu thật sự sẽ suy đoán người này thật ra là một bộ thi thể cứng ngắc. Lúc này thời gian xe bus đến nơi khoảng chừng hơn bốn mươi phút nữa, Lâm Hành lúc trước ngủ hơn hai giờ, hiện tại đã có tinh thần, nhàm chán không có việc gì làm liền đưa mắt quan sát chung quanh. Đây là một chiếc xe bus phổ thông vận chuyển hành khách, mỗi một hàng có bốn chỗ ngồi, trái phải có hai vị trí, ở giữa là lối đi lại dành cho hành khách. Chỗ ngồi hiện tại của cậu, là hàng thứ ba gần với cửa sổ, trước sau tầm nhìn đều rất tốt, có thể thấy rõ ràng toàn bộ tình huống trong xe. Vì lý do thời gian chạy xe quá dài, trên xe phần lớn hành khách đều đang ngủ. Lâm Hành đơn giản nhìn một chút, chỉ có phía sau một thanh niên tuổi tác so với cậu không chênh lệch lắm đang nghịch điện thoại di động, trên đầu xe TV treo lơ lửng còn đang phát bộ phim điện ảnh hài của Châu Tinh Trì, âm thanh không ngừng truyền tới khiến buồng xe an tĩnh có vẻ hơi ồn ào. Xung quanh sắc trời đã tối tăm cơ hồ sắp không thấy rõ cảnh vật bên ngoài. Bây giờ mới vào tháng năm, thời gian vừa mới đến sáu giờ rưỡi, sắc trời không đến nỗi tối tăm nhanh chóng như thế, vừa nãy trời còn sáng, chẳng lẽ đột nhiên mưa xuống? Nếu là như thế vậy buổi tập huấn bóng rổ tối nay sẽ bị hủy! Vì vậy Lâm Hành liền đưa mắt nhìn về phía bên ngoài cửa sổ. Cái nhìn này, ngược lại là khiến Lâm Hành ngẩn ra. Cậu nhớ tới mấy phút trước cậu tỉnh lại, xe bus vừa mới di chuyển qua một khúc cua, trên đường đi qua một biển báo giao thông, trên đó có ghi cách trạm thu phí còn khoảng năm km. Nhưng tại sao vừa nãy cậu nhìn thấy ngoài cửa sổ chợt loé lên biển báo giao thông dĩ nhiên giống hệt với biển báo vừa nãy! Xe bus chạy trên đường cao tốc, không thể dễ dàng quay đầu trên đường, đồng thời ở trong mấy phút ngắn ngủi, tuy rằng cậu vẫn luôn quan sát tình huống bên trong xe, nhưng vẫn có thể cảm giác được xe bus vẫn luôn vững vàng tiến về phía trước, cũng chưa từng xuất hiện tình huống quay đầu. Rốt cuộc, xảy ra chuyện gì?   Mời các bạn đón đọc Nam Thành Gió Nổi của tác giả Thu Ký Bạch.