Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nguyện Giả Thượng Câu

Thể loại: hiện đại, bách hợp, nhẹ nhõm Trans: QT Editor: nusoco, meomeo177 Raw: đa tạ lalan tiểu thư Tả Khinh Hoan thấy rằng mình không nên tò mò về vợ của ông chủ, nếu không sẽ không yêu cô ấy, cùng ông chủ tranh cô ấy, Tả Khinh Hoan cảm thấy thật điên rồ. Tần Vãn Thư từ nhỏ được cưng chiều yêu thương, cô cực kì ưu tú, không thiếu cái gì, chỉ có chút hối tiếc đó là... Lúc Tả Khinh Hoan dùng vẻ mặt bình thản nói với cô rằng có thể trị khỏi tính lãnh cảm của cô, Tần Vãn Thư cảm thấy tình cảnh này có chút kì lạ không nói nên lời. Tần Vãn Thư đến nay vẫn không nghĩ rằng, bản thân cô có một ngày cũng sẽ..., hơn nữa đối tượng còn là... còn là tình nhân bên ngoài của chồng, Tần Vãn Thư cảm thấy cô điên mất rồi. *** Nguyện giả thượng câu, người nguyện mắc câu – “Tình yêu có đôi khi là ngươi tình ta nguyện, thế nên mới gọi là người nguyện mắc câu.” Đây là câu chuyện về một tình nhân trong lúc đi mua sắm vô tình xảo ngộ đến vợ cả của kim chủ, duyên phận của cả hai bắt đầu từ đây, nhưng chẳng biết đây là lương duyên hay là nghiệt duyên? Tả Khinh Hoan là một người vốn không phúc hậu, không phẩm hạnh, cô ta hiểu rằng việc đến gần Tần Vãn Thư là không nên, là đùa với lửa, là đi tìm chỗ chết nhưng chính cô ta cũng không hiểu sao hết lần này đến lần khác bản thân cô ta cứ không kiềm được mà muốn đi đến gần Tần Vãn Thư, muốn trêu ghẹo vẻ ngoài đạm nhiên bình tĩnh của nàng. Về phần nữ nhân bề ngoài ôn hòa nhưng thật ra lại có phần bất cận nhân tình như Tần Vãn Thư, nàng luôn lấy lý do là “tướng tùy tâm sinh”, viện cớ rằng khuôn mặt xinh đẹp như tiên nữ của Tả Khinh Hoan không làm nàng bài xích nên để cho Tả Khinh Hoan tìm tới. Đến khi Tần Vãn Thư phát hiện ra thân phận xấu hổ của Tả Khinh Hoan thì một lần nữa lại không hiểu bản thân vì sao không giáo huấn người phụ nữ kia một bài học ra trò để cô ta nhớ đời, thay vào đó Tần Vãn Thư lại chủ động hôn lên Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư cảm thấy không hiểu nổi mình, tự tu dưỡng chưa đủ. Tả Khinh Hoan thì lại cho rằng Tần Vãn Thư thích cô ta, ít ra là có hảo cảm. – Mình lại đang đọc lại Nguyện Giả Thượng Câu, nói cho cùng đây cũng là một trong những bộ truyện yêu thích của mình cho nên luôn có chút ưu ái. Mình là người rất nặng vấn đề chuyên nhất cho nên khá bài xích chuyện ngoại tình vậy nên lúc đầu có thể đọc Nguyện giả thượng câu vốn là vì Minh Dã là tác giả mình ưu ái, và mạch truyện cũng khá lôi cuốn, không có tình tiết thừa thải. Mình nghĩ Nguyện Giả Thượng Câu nếu chỉ đọc qua một hay hai lần thì không thể thẳm thấu được hết, thú thật, lúc đầu mình cảm thấy câu chuyện có phần hời hợt, mờ nhạt, mâu thuẫn qua loa, trắc trở không đủ sâu, không đáng, nhưng rồi qua vài (triệu) lần đọc lại, thì cảm nhận được nhiều hơn, như có thể nhìn bốn nhân vật chính ở nhiều góc nhìn. Đầu tiên, có một yếu tố tuy phụ nhưng cá nhân mình khá thích ở Nguyện Giả Thượng Câu là mối quan hệ giữa ba anh em Tần Vũ, Tần Vãn Thư và Tần Đằng, không quá gần để phải thân tình bộc bạch tâm tư hay can thiệp vào nhau nhưng đủ gần để quan tâm chăm sóc nhau. Mình vốn nghĩ gia đình chính là như vậy. Mấy lần trước đọc mình không quá ấn tượng với Lý Hâm, chẳng những thế mình còn ưu ái Nghiêm Nhược Vấn hơn Lý Hâm một chút. Nhưng lần này đọc, mình tự nhiên thấy may cho Nghiêm Nhược Vấn là Lý Hâm không phải là Yandere, mọi khi mình đọc thường là chăm chú vào diễn biến tâm lý của Nghiêm Nhược Vấn hơn bây giờ mới cảm nhận được sự yêu của Lý Hâm, tạm không nói tới cái giá Lý Hâm đã trả – nàng buông bỏ mọi thứ để đi đến cạnh một thứ bản thân không chắc sẽ đạt được – mà sự cam chịu, chỉ vì yêu mà có thể ngây ngốc bên một người suốt năm năm, những năm năm cố gắng vì muốn được sự đáp trả của người đó, mình tự hỏi trong năm năm đó những lúc mệt mỏi tuyệt vọng Lý Hâm trải qua như thế nào. Cái sự dằn vặt ấy chắc ai từng thầm mến cũng sẽ hiểu. Quay trở lại với Tần Vãn Thư, đối với nhân vật này, mình ẩn chứa loại tình cảm thưởng thức, cái mình thích nhất ở Tần Vãn Thư không là bản lĩnh, gia thế hay sắc đẹp, mà là sự tế nhị và tinh tế trong cách nàng xử lý mối quan hệ, các vấn đề. Tần Vãn Thư có hình tượng được tác giả miêu tả và được nhiều người đọc ca tụng là nữ thần, nhưng mình lại không cảm thấy vậy, nữ nhân này tuy không phải là lạnh lùng, lãnh huyết nhưng nàng ta bất cận nhân tình, tế nhị ôn hòa nhưng sẽ không can thiệp vào chuyện của người khác, dùng sự khách sáo để cự người, nàng cũng rất quyết tuyệt, lại cũng có lúc có tư tâm, yêu ghét rõ ràng. Bản tính của con người, một nữ nhân, nàng đều có, và có cả tốt và xấu. Đối với Tả Khinh Hoan thì mình có loại tình cảm thấu hiểu, nên đâm ra càng thích. Mình thấu hiểu tâm trạng ngạo mạn sẽ không thừa nhận bản thân tự ti, tâm lý không có cảm giác an toàn, sợ không gian rộng, sợ thương tổn. Cũng như mình lý giải hành vi chạy sang Nhật ba năm, yêu một người mà cùng lúc lại cảm thấy tự ti là chua xót cỡ nào. Mình còn đặc biệt thích tính “biết người biết ta, biết trước biết sau, biết nặng biết nhẹ và, biết điều” của Tả Khinh Hoan. Cũng như, với Tần Vãn Thư, nàng phải xác định chắc chắn tình cảm của mình, và tình cảm của người ta trước khi thật sự dấn thân vào, cũng như vào rồi sẽ không có ý định trở ra. Là một người dám yêu dám hận, có dũng khí đối diện với tình cảm của bản thân. Với Tả Khinh Hoan, thật sự là có rất nhiều sự tương đồng đến nỗi mình bắt đầu có cái ý nghĩ rằng Tả Khinh Hoan là một Song Tử, sự hờ hững, nói dối trong đổi sắc, thực dụng, trẻ con, nhanh nhạy, ngoài nóng trong lạnh, tự ti, không muốn người khác thấy mình yếu đuối hay khóc,… thật sự là sâu sắc đồng cảm. Mình thích Nguyện Giả Thượng Câu là vì nó có điểm ngọt ngào, nó kích tình, nó kịch tính, nó hài hước và nó nhẹ nhàng, cũng như tìm được sự tương đồng, thấu hiểu, lý giải được tâm lý nhân vật. Nó làm mình có thể cảm nhận được các cảm xúc qua từng câu chữ. Mình rất là đặc biệt để ý từ ngữ, và trong Nguyện Giả Thượng Câu lại đáp ứng đc thú vui ấy, “ý tại ngôn ngoại”, “ngôn trung hữu thoại”, có cả ẩn dụ lẫn hoán dụ, và rất cao thâm trong nghệ thuật biến đổi câu chữ. Điểm tiếc nhất của thiên văn này có lẽ là vì câu chuyện giữa Thi Vân Dạng và Hứa Chiêu Đệ, tác giả viết thêm ngoại truyện hay phiên ngoại là tuyệt…. *** "Chiếc váy này rất đẹp, hợp với bồ lắm." Tả Khinh Hoan cầm chiếc váy trên giá ướn thử lên người Lý Hâm. "Đẹp thật, mình cũng thấy hợp,mình đi vào thử một chút." Lý Hâm cầm lấy quần áo đi về phía phòng thử đồ. Nàng cùng Tả Khinh Hoan đại khái chính là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, các nàng có cùng chung sở thích, cùng chung nghề nghiệp, chính là câu dẫn "đại gia", làm tình nhân của "đại gia", khác nhau ở chỗ mình câu dẫn chính là nữ nhân, một phụ nữ đã có chồng, mà Tả Khinh Hoan thì lại dụ dỗ nam nhân, một người đàn ông đã có vợ. Tả Khinh Hoan tiếp tục chọn quần áo, đến lúc nàng ngẩng đầu, phát hiện Lý Hâm đã thử xong quần áo đi ra, quả nhiên rất hợp với nàng, dáng vẻ hoàn mỹ, đôi chân thon dài không chê vào đâu được, tấm lưng khêu gợi thật là mê người, Tả Khinh Hoan đột nhiên muốn trêu chọc Lý Hâm, nàng len lén đi tới sau lưng nữ nhân kia, bất thình lình ôm lấy, tay sờ đùi nữ nhân kia, nói giỡn: "Thật đẹp a, ngày nào đó mình đổi tính hướng, thích nữ nhân cũng tốt lắm..." Nữ nhân kia rõ ràng là bị giật mình, thân thể cứng đờ, bản năng muốn đem người đang ôm mình đẩy ra, nhưng là lập tức liền phát hiện người ôm lấy mình là một nữ nhân, cho nên Tần Vãn Thư cố nén giận, không vui xoay người đối diện Tả Khinh Hoan. Tả Khinh Hoan nhìn nữ nhân kia, phát hiện không phải là Lý Hâm, có chút lúng túng,thấy khuôn mặt nữ nhân kia, Tả Khinh Hoan mới cảm thấy quen mắt, thật giống như đã gặp nhau ở nơi nào, Tả Khinh Hoan suy nghĩ một lúc, sau đó hơi ngẩn người. Lúc này Lý Hâm từ phòng thử đồ đi ra ngoài, thấy Tả Khinh Hoan ôm một người mặc đồ giống mình, tay đặt trên đùi nàng, lại còn đang ngẩn người, tình huống thật là quỷ dị, hơn nữa nữ nhân bị ôm lấy cũng quá cực phẩm luôn, Lý Hâm tự nhận mình và Tả Khinh Hoan lớn lên cũng là thượng phẩm ngàn dặm mới tìm được một, nhưng là nữ nhân kia thật đem mình cùng Tả Khinh Hoan để xuống một bậc, mỹ nữ trên đường vơ một phát được cả xấp dầy, nhưng là xinh đẹp cùng khí chất cũng vô cùng tốt nữ nhân, liền không dễ tìm. Nếu không phải mình thích nữ nhân, lấy thưởng thức ánh mắt đối đãi nữ nhân, bằng không thật phải ghen tỵ một phen. Tần Vãn Thư thấy Lý Hâm, trong lòng đại khái hiểu là chuyện gì xảy ra, nhưng nữ nhân lỗ mãng này, chẳng phải nên buông ra sao, mà không phải ngẩn người vào lúc này, tay của nữ nhân kia để trên đùi mình, nóng rực thực làm cho Tần Vãn Thư không hài lòng. "Tiểu thư, cô có thể hay không..." Tần Vãn Thư nhìn về phía Tả Khinh Hoan hỏi, nhắc nhở ý tứ rất rõ ràng. "Thật xin lỗi, tôi nhận lầm người..." Tả Khinh Hoan lúng túng cười một chút, vội vàng buông ra Tần Vãn Thư. "Không sao." Tần Vãn Thư thản nhiên mỉm cười, sau đó xoay người tiến vào phòng thử đồ đem quần áo đổi lại. "Bồ vừa rồi thấy nàng thì sửng sốt, chẳng lẽ bồ nhìn trúng nàng đây?" Lý Hâm trêu chọc hỏi. "Hình rất đẹp, không nghĩ tới, bản thân nàng so với trong hình xinh đẹp hơn rất nhiều." Tả Khinh Hoan thật lòng nói, ý rằng nữ nhân này mình cho tới bây giờ chưa có tiếp xúc qua. "Bồ biết nàng?" Lý Hâm kinh ngạc hỏi. Lúc này Tần Vãn Thư từ phòng thay đồ đi ra ngoài, Tả Khinh Hoan đối diện Tần Vãn Thư, trái với vừa rồi lúng túng, mỉm cười nhìn Tần Vãn Thư, cũng không trả lời Lý Hâm. Tần Vãn Thư cảm thấy nữ nhân lỗ mãng này trong mắt có thâm ý, chẳng lẽ nàng biết mình, rõ ràng mình không nhận ra nàng, Tần Vãn Thư đáp lại, lễ phép mỉm cười, sau đó từ trong ví lấy ra thẻ tín dụng cho người bán hàng, trong lúc ấy nàng cảm giác rất rõ hai nữ nhân kia còn đang nhìn mình, nhưng là Tần Vãn Thư bình tĩnh như thường chà xong thẻ xoay người rời đi. "Bồ tại sao biết nàng?" Lý Hâm cực hiếu kỳ, Tần Vãn Thư toàn thân thoạt nhìn cùng Tả Khinh Hoan không là một giai tầng, Lý Hâm rất rõ ràng, mình và Tả Khinh Hoan bất kể mặc bao nhiêu đồ hiệu trên người, nhưng bản chất không thay đổi được, Tần Vãn Thư không giống với, vừa nhìn đã biết không giống các nàng, cảm giác tương tự cấp bậc thì khác biệt. "Mình không quen nàng, nhưng là mình biết chồng nàng, nàng là lão bà của kim chủ mình." Tả Khinh Hoan nhìn dần dần đi xa bóng lưng, mỉm cười biến mất nhẹ nhàng nói. Lý Hâm há hốc mồm kinh ngạc, "Bồ không ghen tỵ?" Nhưng Lý Hâm biết khi mình thấy lão công của nữ nhân kia, hận không được giết hắn ngay. Nàng thích Hàn Sĩ Bân, nhưng là nàng thích tiền của Hàn Sĩ Bân hơn, con người Hàn Sĩ Bân cùng tiền của anh ta, các nàng thích, nàng tin tưởng phần lớn nữ nhân cũng sẽ thích Hàn Sĩ Bân, nhưng nàng thích nhất là bản thân mình. Tả Khinh Hoan xem thường cười, "Nếu như mình ghen tỵ, nữ nhân bên cạnh Hàn Sĩ Bân cũng không phải là mình." "Đồ vô tình !" Lý Hâm khinh bỉ nói, nhưng là trong lòng ngăn không được hâm mộ, người vô tình là người thắng, mình đã thua thảm hại rồi, nữ nhân kia có thể nuôi mình như chim hoàng yến, nhưng tuyệt đối sẽ không vì mình vứt bỏ bất cứ thứ gì. Tả Khinh Hoan không trả lời, ở mức độ nào đó, mình quả thật vô tình. "Nữ nhân kia như thế nào cũng là cực phẩm trong cực phẩm, vì sao Hàn Sĩ Bân còn muốn đi ra ngoài ăn dã thực đây?" Lý Hâm khó hiểu hỏi. "Ai mà hiểu được? Theo mình biết, Hàn Sĩ Bân thật sự yêu Tần Vãn Thư nữ nhân kia." Tả Khinh Hoan nhún vai buông tay, mình và Hàn Sĩ Bân ở chung một chỗ ba năm rồi, không biết Tần Vãn Thư có phát giác chút nào không? "Thật yêu nữ nhân kia, còn ra ngoài ăn dã thực, nếu không phải nam nhân đê tiện, chính là nữ nhân..." Lý Hâm nói đến một nửa liền cười bỉ ổi nhìn Tả Khinh Hoan. "Ừ?" Tả Khinh Hoan nhìn Lý Hâm, nói thật nàng cũng khó mà hiểu nổi Hàn Sĩ Bân, Hàn Sĩ Bân yêu Tần Vãn Thư bao nhiêu , mình có lẽ so với Tần Vãn Thư cũng rõ ràng, nhưng là yêu một người lại nuôi tình nhân bên ngoài, tình yêu như vậy Tả Khinh Hoan không dám đoán bừa. "Bồ nói nữ nhân kia có phải tính lãnh cảm hay không?" Lý Hâm cười xấu xa. "Tính lãnh cảm..." Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng lặp lại một lần, nghĩ như vậy cũng có khả năng, nhưng là Tần Vãn Thư -thánh nữ trong lòng Hàn Sĩ Bân, Tả Khinh Hoan thật vô cùng không muốn đem Tần Vãn Thư cùng tính lãnh cảm liên hệ. Bất quá nữ nhân kia vóc người hoàn mỹ, gương mặt đẹp , hương vị cũng tốt, tính lãnh cảm thật đáng tiếc, Tả Khinh Hoan đột nhiên phát hiện mình cùng Lý Hâm tư tưởng giống nhau, rất bỉ ổi. Lý Hâm diện mạo là điển hình tình nhân vẻ mặt, gương mặt chính là chiêu cáo thiên hạ, ta là tình nhân, vừa nhìn liền biết không phải là phụ nữ đàng hoàng, khóe mắt yêu mị (lẳng lơ) , dáng người nóng bỏng, quần áo bại lộ, đi ra ngoài có mười người đàn ông có chín người đàn ông muốn nhận nàng làm tình nhân, Lý Hâm ghét nhất một đám dê cụ ánh mắt đói khát nhìn mình. Lý Hâm từ nhỏ đã thích nữ nhân, nhà trẻ thích cô bé ngồi cùng bàn, tiểu học thích nữ trưởng lớp, trung học thích học tỷ, đại học thích nữ lão sư(giáo viên), tốt nghiệp đại học coi như làm người khác tình nhân. Lý Hâm một đường tình sử lận đận, yêu được mau, đi cũng nhanh, không bao giờ vượt qua nửa năm, nhưng là duy chỉ có lần này bất đồng, suốt năm năm rồi, còn an phận làm tình nhân của một nữ nhân, Lý Hâm cảm thấy lần này mới coi là chân chính thua trong tay nữ nhân rồi, sau đó trọn đời thoát thân không được nữa. Tả Khinh Hoan bất đồng, bộ dạng không gần khói lửa nhân gian, tựa hồ là Thần Tiên tỷ tỷ của Đoàn Dự, người không biết cho là nàng là cái gì thánh nữ, tràn đầy ái tâm, nhưng là ai đoán được nhìn như thanh tâm quả dục Tả Khinh Hoan thật ra làm tình nhân, hơn nữa còn là lòng lang dạ sói, vĩnh viễn không quyên tiền, một đồng tiền cũng không quyên..., xem phim, thích nhất xem mẹ chồng ác độc đem tiểu thiếp ức hiếp hành hạ, hoặc là Dung ma ma dùng kim châm Tử Vi, nàng thế nào cũng cảm thấy thoải mái. Hai người cùng ra rạp xem phim giết thời gian, bình thường Lý Hâm thấy vậy khóc bù lu bù loa, sau đó Tả Khinh Hoan cười rất hoan khoái. Ai bảo các nàng làm tình nhân, chẳng qua là thỉnh thoảng bị lâm hạnh, còn lại phần lớn thời gian thì đi dạo phố, chăm sóc sắc đẹp, sửa móng tay, không có hứng thì cùng nhau ra rạp hoặc là xem phim truyền hình. Quá khứ của Tả Khinh Hoan, nàng chưa bao giờ nói, Lý Hâm cũng chưa bao giờ hỏi, nếu như một người không nói về quá khứ của mình, nhất định là bởi có điều khó nói, Lý Hâm hiểu đạo lý này.   Mời các bạn đón đọc Nguyện Giả Thượng Câu của tác giả Minh Dã.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nối Lại Mối Tình Đầu
Bạn đang đọc truyện Nối Lại Mối Tình Đầu của tác giả Miêu Nguyễn. Tuổi mười bảy Vẫn chưa trưởng thành Cũng không còn là trẻ con Mười bảy tuổi Một mùa hè, tối hôm ấy, từng làn gió mát nhè nhẹ thổi qua. Thiếu niên Hứa Miểu chỉ mặc chiếc áo ba lỗ cùng quần đùi, ngồi trên vỉa hè, còn thêm cả điếu thuốc trên môi, nói với Giang Nhất Phàm: "Cậu chắc chưa, nếu cậu thích tôi thì hôn một cái đi." Gặp nhau lần nữa Trong quán Net, Hứa Miểu ngước mắt liếc nhìn qua cái áo khoác màu đen, sắc mặt nghiêm nghị: "Khởi động máy? Lên mạng thì mười đồng một giờ...". Cậu tận lực thả nhẹ âm thanh, khẽ mỉm cười, "Tôi, không cần tiền." Em thích được cùng anh như vậy Cùng anh đi tới mọi nơi Dáng vẻ của anh, mọi thứ về anh Chậm rãi khắc ghi Ngày mai cũng chậm rãi mà chậm rãi rõ ràng. *** Nối lại mối tình đầu- Miêu Nguyên Hiện đại, gương vỡ lại lành, hầu như không ngược, phúc hắc công x nhân thê thụ, hỗ sủng Ông chủ quán net Hứa Miểu gặp lại người yêu cũ Giang Nhất Phàm liền củi khô lửa bốc nhào tới giường. Thế mà, mặc cho người cũ đòi quay lại, Hứa lão bản vẫn cứ nhất nhất muốn giữ danh phận “bạn giường” mà thôi. Truyện nhẹ nhàng, không ngược gì đâu. Công cưng thụ còn thụ cũng thương công lắm lắm. Làm màu vụ “bạn giường” do mặc cảm thôi. Bài học rút ra sau khi đọc truyện này dành cho các bé còn ngồi ghế nhà trường chính là khi còn nhỏ phải ráng lo học hành, để lớn lên khỏi thua sút người yêu rồi tự ti sinh hoang tưởng ==. *** Buổi tối ngày đông thường chăm chỉ hơn bình thường, đã hơn sáu giờ.  Lối đi bộ không có bao nhiêu người đi đường, chỉ có gió lạnh cùng tiếng ồn ào của xe cộ qua lại Hứa Miểu đem khăn quàng cổ kéo cao lên, ngăn trở nửa khuôn mặt.  Cậu mặc một chiếc áo khoác dày màu đen, đầu hơi cúi, bước đi một mình hiu quạnh trêи đường phố.  Cậu đi thẳng đến quán net "Lam Diễm", từ trong túi áo khoác móc ra một cái tay, đẩy cửa đi vào.  Trần Tuấn Soái cùng Đàm Diệu ngồi trước quầy thu tiền, đang cùng Diệp Na nói chuyện phiếm.  Thấy Hứa Miểu lại đây, Đàm Diệu hắng cổ họng hô: "Tam Thuỷ nhanh chóng đóng cửa lại, mau lên, đông chết lão nương rồi!"  Làm ở đây chỉ có Trần Tuấn Soái là thẳng nam duy nhất, hắn không chịu được bộ dáng cà rỡn kia, liền nói: "Đàm Diệu, cậu có thể hay không ra vẻ nam nhân một chút? Đừng có suốt ngày lão nương, lão nương, được không?"  Đàm Diệu liếc nhìn hắn, cả giận nói: "Nói, gọi tôi là Diệu mỹ nhân! Nói cậu mấy lần cậu đều không nhớ rõ, đầu óc cậu không lẽ chỉ chứa mỗi việc bắn pháo thôi sao?" Đàm Diệu, thuần 0, bởi vì cảm thấy tên của chính mình quá thẳng nam, không có một chút đáng yêu hay chút gì thụ, cho nên nên nhất định bắt người khác phải gọi tên mình là "Diệu Diệu", "tiểu Diệu", như vậy có thể thể hiện ra được nội hàm trong nó. Trần Tuấn Soái hướng mặt Đàm Diệu phả ra một vòng khói, khiêu khích cười, gằn từng chữ: "Lão, tử, không, muốn."  Hứa Miểu cởi áo khoác cùng khăn quàng cổ, ngồi bên cạnh Đàm Diệu, cũng đốt điếu thuốc, yên lặng nghe bọn họ tán gẫu.  Diệp Na ngồi trước máy vi tính chơi game, một đầu tóc ngắn gọn gàng, nghe vậy mạn bất kinh tâm nói: "Soái soái, anh liền thành thật tiếp thu Diệu Diệu đi cái này số mệnh an bài là một cp rồi, Trần Soái Soái, Diệu mỹ nhân, hai tên này thật xứng a."  *Mạn bất kinh tâm: Tuỳ tiện, không chịu ràng buộc. cũng là, "Thờ ơ; không để ý; không đếm xỉa tới"  "Cái nào xứng đôi?" Đàm Diệu cười nhạo một tiếng, nói: "Tam Thuỷ cùng ---"  Trần Tuấn Soái mi tâm nhảy một cái, vội vã quát lớn: "Ngậm miệng!" Đàm Diệu ý thức được mình lỡ lời, hai tay che miệng, vội vàng đem lời nói nuốt trở vào, cẩn trọng nhìn về phía Hứa Miểu Hứa Miểu nhìn thấy ánh mắt của bọn họ, nở nụ cười: "Nhìn tôi làm gì a? Mọi người muốn nói Giang Nhất Phàm cứ nói đi chứ, không có chuyện gì."  Đàm Diệu tâm tư cũng đơn thuần, nghe Hứa Miểu nói như vậy liền tin là thật, vui vẻ nói: "Cậu triệt để quên hắn rồi nha?" Hứa Miểu hít một hơi thuốc lá, híp mắt rơi vào trầm tư, một lúc sau đó mới chậm rãi mà mở miệng: "Cũng không hẳn..."  Hai ngón tay cậu kẹp điếu thuốc còn vương khói, ngước mắt nhìn về tia sáng trêи bức tường màu xanh lam, cảm thấy chói liền nhắm lại đôi mắt, thấp giọng nói: "Đêm qua bọn tôi lên giường với nhau."  Hứa Miểu vừa dứt lời, ba người kia quay mặt nhìn nhau, không thể tin vào tai của mình.  Hứa Miểu cùng Giang Nhất Phàm chia tay tám năm, tám năm qua bọn họ chưa từng gặp mặt.  Kết quả, ngày hôm qua, sinh nhật Hứa Miểu, bọn họ gặp nhau... còn lăn giường?  Hứa Miểu giơ tay đến cằm Đàm Diệu, nhẹ nhàng hợp lại, thấy miệng Đàm Diệu khép lại, mới nói: "Anh ta học xong bác sĩ, trở về đại học A làm việc, nếu không hai người bọn tôi làm gì gặp mặt nhau được."  Diệp Na suy tư một chốc, hỏi: "Cho nên, hai người quay lại?"  Hứa Miểu lắc đầu: "Không đề cập đến chuyện này, ngay cả phương thức liên lạc đều không có, làm xong liền đi, chỉ giống như tình một đêm." Trần Tuấn Soái nhìn thần sắc trêи mặt cậu, nhìn không thấu được tâm tư, chần chừ hỏi: "Vậy cậu có nghĩ đến quay lại không?"  Hứa Miểu quay đầu nhìn hắn, tròng mắt đen nhánh có điểm trống rỗng vô thần, cậu chậm rãi nhíu mày lại, chống đỡ mặt nói: "Không rõ ràng, nói sau đi."  Đàm Diệu cũng chống cằm, lẩm bẩm nói: "A đại sao, vậy hai người sau đó chẳng phải sẽ thường xuyên gặp phải hay sao." Hứa Miểu không lên tiếng  Giang Nhất Phàm trở về, liền mang theo ý nghĩa muốn đem cuộc sống bình thản vô vị của cậu quấy nhiễu lung ta lung tung, xáo trộn mọi thứ.  Lần thứ hai gặp phải Giang Nhất Phàm, cậu có chút hoảng hốt, mà càng nhiều hơn chính là, cao hứng.  Tối hôm qua, một buổi tối cậu không ngủ, cứ suy nghĩ mãi về tâm tình khi bản thân gặp lại Giang Nhất Phàm.  Mãi đến tận sáng, ánh nắng mặt trời xuất hiện ngoài cửa sổ, cậu mở ra cái cửa sổ cũ nát rỉ sắt, xoa xoa mặt bị không khí lạnh làm đông cứng, cậu cảm thấy từ trong ngủ mê bỗng dưng thức tỉnh, mới ý thức được, nội tâm cậu rất vui sướиɠ.    Mời các bạn đón đọc Nối Lại Mối Tình Đầu của tác giả Miêu Nguyễn.
Nhất Thế Khuynh Tình
Truyện Nhất Thế Khuynh Tình của tác giả Yên Thị là câu chuyện hòa thân thường được diễn ra ở chốn triều đại cổ xưa. Hoàng đế Tuyên triều là người hùng tài đại lược, văn võ song toàn, rồi lại bá đạo mãnh liệt. Y là tiểu vương tử Nguyệt tộc không thể chịu sủng, vì mượn binh cam nguyện nhập Tuyên triều làm chất tử. Một lần ngoài ý muốn, Tuyên triều hoàng đế cường thượng chất tử Nguyệt tộc. Ai ngờ chất tử nhìn như nhát gan  phản ứng lại ngoài dự kiến của hắn. Làm hắn không hiểu lý do chưa hết, muốn ngừng mà không được. Sớm chiều ở chung  hắn cũng  dần phát hiện ── y,người yếu đuối không lạnh không nóng , kỳ thật ôn nhuận như ngọc lại nội hàm cốt khí... *** Thể loại: + H văn, cổ trang, cung đình, cường thủ hào đoạt, có ngược có ngọt. + Đế vương bá đạo sủng thụ cường công. + Chất tử ôn nhu ngạo kiều thông minh cường thụ. Nội dung: Hoàn Ân là tiểu vương tử Nguyệt tộc, thường xuyên bị phụ hoàng đối xử lạnh lùng, thờ ơ. Vì thế mà khi đất nước của y cần mượn binh của nước Tuyên Hướng, y đã cam chịu đứng ra tự nhận là chất tử (con tin) sang Tuyên triều, mong muốn được vua cha để ý mà đối xử tốt hơn với y. Nào ngờ, vừa mới đặt chân sang nơi đất khách, vì một sự hiểu lầm, Hoàn Ân bị Dung Thành - đương nhiệm hoàng đế Tuyên triều - cường thượng y. Từ đó, Hoàn Ân sinh hận thù với hắn... Sau khi vào cung, Dung Thành thấy Hoàn Ân có ngoại hình cũng bình thường thôi, nhưng khí chất và tính cách của y lại nhẹ nhàng, ôn nhuận, hòa khí, làm hắn không thể không động lòng với người này. Hắn ngày đêm sủng Hoàn Ân lên tận trời, mà Hoàn Ân lại luôn nghĩ hắn chỉ đang chơi đùa với mình mà thôi, chơi chán rồi cũng sẽ vứt. Y cố để cho bản thân không rơi vào lưới tình với Dung Thành. Chiến tranh kết thúc, Hoàn Ân bỏ trốn về nước, mới phát hiện mình đã yêu người kia mất rồi. Sau đó, y không ngờ, Dung Thành thế nhưng dắt cả đoàn binh sang nước y, chỉ để đem y trở về. Y lại càng động lòng với hắn. Cho đến lúc hắn nhảy ra đỡ tên độc cho y, Hoàn Ân đã thực sự chắc chắn mình rất yêu người này. Hai người sống hạnh phúc bên nhao từ đó về sau. Chốt: Tui đọc bộ Ái Hậu Dư Sinh thấy (cảnh H) hay quá trời quá đất nên đã đi tìm một bộ khác cùng tác giả, và tèn ten! Một bộ cực phẩm lại được tìm ra rồi nà >< Truyện hay, nhẹ nhàng, mặc dù có ngược, vì cường cường mà, phải mất một thời gian hai anh mới đến với nhau, chưa kể trắc trở đủ đường vì công là hoàng đế một nước nữa. Cũng may em thụ cường nên không ầm ĩ nháo loạn gì cả, trừ vụ ẻm bỏ trốn về nước hoy, sau đó thì bị anh đè luôn trên ngựa ¬‿¬ Tóm lại là truyện rất hay đấy, mọi người nhớ đọc nhe. *** Trên quan đạo, xa xa giương lên bụi đất, tiếng vó ngựa đát đát liên tiếp truyền đến. Hai người thanh niên bộ dáng tướng lĩnh , thân mặc áo giáp khinh lượng, bên hông đeo trường kiếm, kỵ mã đằng trước, phía sau theo một chiếc mã xa ,mã xa do mộc chế , nhìn qua thực rắn chắc, nhưng bởi vì do không có đồ trang trí gì, có vẻ hơi chút đơn sơ. Trong mã xa ở bên cửa sổ cũng chỉ treo liêm tử (mành), trên xe phô chút nhuyễn điếm, chính giữa đặt một bộ ải kỷ (bàn con thấp), bày biện cực kỳ đơn giản. Một người công tử mặc áo xám đang tựa vào bên cửa sổ, mượn chính ngọ(giữa trưa) dương quang đọc sách, một bên khách sườn cửa sổ là một tiểu đồng nằm úp sấp ước chừng mười một hai tuổi, đang hất liêm tử ra bên ngoài xem. “Ai, đều đi mấy ngày rồi, sao còn chưa tới.” Tiểu đồng giận dỗi buông liêm tử xuống, nằm ở trên nhuyễn điếm sinh hờn dỗi. Hôi y(áo xám) công tử mỉm cười, nói:“Ngươi lại bắt đầu phiền chán . Vài ngày trước chúng ta đã vượt qua biên giới, hẳn là rất nhanh có thể đến Ung Kinh.” Tiểu đồng vẫn là khó chịu, ở trên nhuyễn điếm trằn trọc:“Điện hạ, ta thật không rõ ngươi tại sao phải đáp ứng chuyến đi này. Bệ hạ hắn thì không thể tùy tiện chiêu người, nhận thức làm nghĩa tử, đưa đi Tuyên Hướng sao?” Hôi y công tử thùy hạ mắt tiệp, thở dài:“Ở bên ngoài nhớ rõ bảo ta công tử, không cần kêu điện hạ. Còn như ngươi nói nhận thức nghĩa tử, Tuyên Hướng hoàng đế cũng không phải đứa ngốc, chẳng những sẽ không tán thành thế thân này, còn khả năng rất tức giận, chẳng những không mượn binh, còn thừa dịp cơ hội này lấy khi quân chi tội đối Nguyệt tộc phát động công kích.” Tiểu đồng bỗng chốc đứng lên, mở to mắt mắt:“Đáng sợ như thế?” “Sự vụ quốc gia cùng quốc gia trong đó chính là vậy, từng bước tính kế, phải cẩn thận chặt chẽ, bằng không bị người nắm được nhược điểm, sẽ gặp chuyện không may. Hơn nữa chúng ta lại đang ở thời khắc nguy cấp, càng thêm không thể thả lỏng cảnh giác.” Tiểu đồng ngu ngơ trong chốc lát, nói:“Ta cảm thấy bệ hạ chính là muốn tìm cái lý do đuổi ngươi ! người nào lại không biết tâm tư bệ hạ !” “Uyển Đồng, ngươi sao có thể nói bệ hạ như vậy……” Biết Uyển Đồng là thay mình căm giận bất bình, nhưng mình không được sủng ái là thật, hôi y công tử cũng cảm thấy có chút khổ sở. Sau khi y ba tuổi mới tiến cung, nghe nói là nhi tử phụ vương di lạc(lưu lại) ở ngoài. Nhưng không biết tại sao, phụ vương luôn xa cách y, từ khi y biết chuyện cũng rất ít ôm y, cũng rất ít ban thưởng, ngày thường cho y học đọc sách. Mấy người ca ca của y đều đã sớm bắt đầu học tập mang binh đánh giặc , nhưng phụ vương lại không có chút ý tứ nào muốn bồi dưỡng y, y thực sung túc mặc y tự sinh tự diệt. Lần này vì mượn binh đối kháng Bách Linh, đến Tuyên Hướng làm chất tử, chỉ sợ phụ vương cũng không để ý đến : Mắt không thấy tâm không phiền, có lẽ chết ở bên ngoài, cũng…… Uyển Đồng gặp hôi y công tử thần sắc trong đó có chút khổ sở, vội vàng đi qua cọ cọ y:“Công tử không cần khổ sở, lúc này ở Tuyên Hướng lập hạ công lớn, sau khi trở về bệ hạ nhất định nhìn công tử với cặp mắt khác xưa !” Hôi y công tử miễn cưỡng xả ra một cái tươi cười, nói:“Hy vọng vậy……” Ai biết có thể hay không lập hạ công lớn ? Nói không chừng y có một hành vi không hợp, Tuyên Hướng hoàng đế liền nhân cơ hội đối Nguyệt tộc phát động công kích, Nguyệt tộc vốn liền lọt vào xâm lược Bách Linh, ốc còn không mang nổi ốc mình , hơn nữa vừa lúc bên này lại bắt tội vương tử, phân thân thiếu phương pháp, ném chuột sợ vỡ đồ, Tuyên Hướng hoàng đế một ý niệm, chính là Nguyệt tộc nhất tộc tồn vong. Thôi thôi, có lẽ là y nghĩ nhiều . Phụ vương chỉ sợ trực tiếp sẽ bỏ qua y, chớ nói ném chuột sợ vỡ đồ. Còn nữa, y cũng nghe đến cung đình trong lúc đó truyền lưu bí văn, nói y cùng bệ hạ căn bản là không giống, hơn phân nửa “Di lạc tại ngoại nhi tử” Chính là ngụy trang, cho dù lập hạ công lao, trở về cũng là giống nhau . Càng nghĩ,y đi một lần này, thật là không hề giá trị, phá bình phá suất thôi. Bất quá, tài cán vì Nguyệt tộc tộc nhân làm một chuyện, coi như là hết bổn phận“Vương tử”. “Lần này đến Tuyên Hướng, cũng có thể nhân cơ hội hiểu biết rất nhiều phong thổ quốc gia khác, hẳn là hội rất thú vị ! ta nghe nói hoàng đế bên này trên đầu đều mang theo châu liêm(mành châu) ni !” Hôi y công tử xì một tiếng nở nụ cười:“Cái kia kêu miện lưu.” “Nga……” Uyển Đồng ngượng ngùng sờ sờ đầu. Bị hắn nháo như thế, hôi y công tử tinh thần cũng dần dần hảo lên, vỗ vỗ đầu hắn, lại đem ánh mắt rơi vào trên trang sách. Uyển Đồng nâng cằm cong lên miệng:“Lại đọc sách…… Lại đọc sách…… Trong sách có cái gì dễ nhìn , có mỹ nữ sao?” Hôi y công tử dở khóc dở cười, đang muốn khép lại thư đánh đầu hắn, chợt nghe được mã xa binh lính kéo rèm thấp giọng nói:“Vương tử điện hạ, nhanh đến , ta nhìn thấy đội ngũ nghênh đón.” Uyển Đồng hưng phấn đứng lên:“Đến Ung kinh rồi?” Quân đội tốc độ dần dần chậm lại, binh lính đánh xe “Hu” một tiếng mã xa dừng ở nửa đường. Một đội kỵ binh chỉnh tề ngăn ở trên quan đạo, quân mã đánh phát ra tiếng phì phì trong mũi rõ ràng có thể nghe thấy. Tướng quân dẫn đầu kỵ trứ con ngựa cao to, thắt lưng đeo bảo kiếm, mày rậm mắt to, hướng hai vị thanh niên tướng lĩnh Nguyệt tộc chắp tay ôm quyền:“Mạt tướng Trình Văn Viễn, phụng hoàng đế bệ hạ ý chỉ, xuất chúng thành mười dặm nghênh đón vương tử điện hạ.” Giọng to rõ ràng, thanh như hồng chung, một chữ không lậu truyền vào trong mã xa Hai vị thanh niên tướng lĩnh cũng chắp tay ôm quyền, đang muốn nói chuyện, trong mã xa bỗng nhiên truyền ra một tiếng thanh thúy non nớt “Đa tạ Trình tướng quân, đa tạ bệ hạ !” Thanh âm giống như oanh đề, làm người ta hoài nghi ngồi trong mã xa có phải hay không là tiểu đồng. Căn cứ thu được tin tức, Nguyệt tộc tiểu vương tử hẳn là hai mươi tuổi tả hữu thanh niên, sao thanh âm này lại giống tiểu hài tử? Trình Văn Viễn tuy là thiên tướng, nhưng cũng là gặp qua đại trường hợp , bất động thanh sắc quay đầu ngựa lại, hét lớn một tiếng, đội kỵ binh lập tức chia làm hai lộ, ở giữa làm ra một thông đạo cũng đủ mã xa thông qua. Trình Văn Viễn cao giọng nói:“Mạt tướng cấp vương tử điện hạ dẫn đường !” Dứt lời liền điều khiển ngựa tiến lên trong thông đạo. Nguyệt tộc sứ giả liền hiểu ý, theo quất roi, Tuyên Hướng một đội kỵ binh đợi bọn hắn đều thông qua sau, tự động hợp thành một cỗ, đi theo phía sau tiến lên. Hành động nhanh chóng, đâu vào đấy, làm cho hai vị thanh niên tướng lĩnh của Nguyệt tộc vô cùng thán phục. Đoàn người dần dần đi tới cửa thành Ung kinh , trên quan đạo người đi đường càng ngày càng nhiều, thanh âm cũng càng ngày càng ồn ào. Uyển Đồng nhịn không được ghé vào bên cạnh cửa sổ nhìn phía bên ngoài, như là phát hiện tân đại lục xoay người hướng hôi y công tử vẫy tay:“Công tử mau đến xem, cửa Ung kinh thành hảo cao lớn ! so với thủ phủ của chúng ta lớn hơn nhiều !” Hôi y công tử vén lên liêm tử nhìn thoáng qua bên ngoài, quả thật khí thế rộng lớn, nhìn ra tường thành ít nhất cao mười trượng, tất cả đều là thạch khối thật lớn hôi sắc đắp thành, trên cổng thành có binh lính tuần tra, cửa thành trên tường khảm thật lớn cẩm thạch khắc đá, thượng thư “Ung kinh” Hai chữ, không hổ là đại quốc Trung Nguyên khí phái đứng đầu . Vào kinh thành, trên đường ngựa xe như nước, đám người vai nối gót, kiến trúc san sát nối tiếp nhau, phồn hoa dị thường. Uyển Đồng kích động vô cùng, một đường đều ghé vào cửa sổ nhìn, hận mắt không thể dài hơn . Hôi y công tử bị hắn nháo đọc thư không được, cũng cùng nhau nhìn một lát.   Mời các bạn đón đọc Nhất Thế Khuynh Tình của tác giả Yên Thị.
Bạch Bích Vi Hà
Tống Tích vẫn còn nhớ rõ ngày ấy, một bóng người đẹp tựa viên ngọc trai tinh khiết xuất hiện. Ngón tay hằn rõ những khớp xương của chàng chậm rãi tháo mũ xuống, lộ ra mái tóc đen nhánh. Đó là một ngày mưa, sương mù giăng kín thôn. Hàng mày của chàng xanh đen tựa núi, đôi mắt như sương vấn vương màu khói… *** Mùa mưa, mưa phùn mù mịt, sắc xuân đượm vườn. Tống Tích ngồi dưới mái hiên, hai tay ôm lấy đầu gối của mình. Nàng chán chường nhìn mưa rơi tí tách trên cành lựu mảnh mai, giọt mưa làm cong những khóm hoa son sắc, sau đó không quỹ đạo rơi xuống đất. Một bóng người ăn mặc thanh tú xuất hiện. Dáng vẻ của chàng tinh khiết như ngọc, chậm rãi bước ra khỏi màn mưa bụi. “Tiên… sinh…” Đáy mắt của Tống Tích lộ ra sự hoảng sợ. Nàng vội đứng dậy, núp đằng sau cây cột mà lén lút ló đầu nhìn ra. Ngón tay hằn rõ những khớp xương của chàng kẹp lấy vành nón tre, sau đó cởi chiếc nón đã ướt mưa xuống. Trên đầu của chàng là một búi tóc được cố định bằng trâm ngọc phỉ thuý, mái tóc đen dài bên má tuỳ ý phiêu đãng theo gió mưa. “Bùi tiên sinh, sao ngài lại tới đây?” Dưới mái hiên, Tống Kiêu vội buông dây cỏ đang bện rồi chà xát hai tay, đi ra đón chàng. Bùi Tu Vân đi tới, sau đó lấy từ trong áo choàng ra một tập giấy Tuyên Thành trắng bóc. Ngón tay của Tống Tích gãi gãi lên cây cột. Nàng vừa bất an, vừa thấp thỏm nhìn chằm chằm theo Bùi Tu Vân. Bàn tay của chàng sạch sẽ mà trắng nõn, móng tay màu hồng nhạt được cắt tỉa gọn gàng. Tập giấy Tuyên Thành trong tay chàng bị gió thổi lất phất, lộ ra một góc chữ viết đẹp đẽ. Tống Kiêu xấu hổ gãi đầu, “Là Tích Nhi nhà ta lại nghịch ngợm sao?” Chàng khẽ lắc đầu, “Vì mấy hôm trước, cơ thể của ta mắc bệnh nhẹ, đã tạm hoãn dạy học. Hôm nay chấm xong bài của nàng nên ta thuận đường đưa tới thôi.” “Nào có? Tiên sinh mắc bệnh thì cứ để Tích Nhi tới học đường [1] lấy là được, đỡ phiền tiên sinh phải đi một chuyến.” Tống Kiêu kính cẩn nhận lấy tập giấy Tuyên Thành. Sau đó, ông quay đầu, cao giọng hô một tiếng, “Tích Nhi, còn không ra chào hỏi tiên sinh!” Nghe vậy, cả người Tống Tích cứng đờ. Nàng đi ra từ sau cây cột, dáng vẻ cực kỳ không tình nguyện. “Tiên sinh…” Tống Tích ngập ngừng nói. “Gần đây cơ thể của con khoẻ không?” Đồng tử đen láy của Bùi Tu Vân gợn sóng rõ ràng. “Khoẻ… khoẻ ạ.” Tống Tích vội đáp, sắc mặt ngại ngùng. Mấy ngày trước, nàng nhất thời quá thích bài thơ cổ 《Ngồi xem Ngưu Lang Chức Nữ》 [2] nên đã chạy lên đỉnh núi để ngắm bầu trời cả một đêm. Không ngờ trời đêm mênh mông đen thui như mực, đã không trăng còn chẳng có sao, hại nàng hôm sau đã ngủ gật trong lớp. Mà Bùi tiên sinh, không những không thèm gọi nàng dậy mà chàng còn cố tình đè thấp giọng trong lúc giảng Tứ thư ngũ kinh [3] cho cả lớp. Mỗi khi nhớ lại chuyện này, Tống Tích chỉ hận không thể tát vào mặt mình. “Con bé này khoẻ như trâu ấy mà, có thể xảy ra chuyện gì chứ?” Tống Kiêu cao giọng nói. “Cha!” Tống Tích lập tức quay phắt đầu lại. Nàng cắn chặt môi, sắc mặt không vui nhìn Tống Kiêu. “Tiên sinh, ngài xem, nói nó trâu bò nó còn không thích nghe!” Tống Kiêu cười. “Khoẻ mạnh là chuyện tốt,” Bùi Tu Vân chợt cuộn chặt tay lại và che lên đôi môi tái nhợt, ho khan vài tiếng, “Khụ khụ!” “Tiên sinh, ngài không sao chứ?” Tống Kiêu lo lắng hỏi. “Không sao, bệnh cũ thôi.” Chàng xua tay, ống tay áo trống rỗng hoà vào màn mưa mờ ảo. “Sức khoẻ của ngài chưa bình phục hẳn còn phải mang bài tập cho Tích Nhi nhà ta một chuyến, hay là ngài ở lại dùng bữa với nhà ta được không?” Bàn tay thô ráp của Tống Kiêu túm chặt ống tay áo của chàng. Bùi Tu Vân nhíu mày, hơi rụt tay về một chút nhưng không cử động mạnh. “Tiên sinh, ngài đừng khách sáo như vậy. Đối với nhà ta càng không cần phải khách sáo.” Tống Kiêu lôi kéo Bùi Tu Vân vào nhà. Sắc mặt của chàng rất bất đắc dĩ, nhưng vì tay áo của mình vẫn còn trong tay người ta nên chàng cũng hết cách, đành phải nhận lời. “Tích Nhi, con chăm sóc tiên sinh đấy.” Tống Tiêu nói xong thì quay người đi vào bếp. Tống Tích đi tới bên cạnh Bùi Tu Vân. Dáng người của thiếu niên cao gầy, nàng chỉ đứng tới cằm chàng. Nàng giơ tay đặt lên dây cột áo choàng của Bùi Tu Vân, sau đó nghiêm túc cởi xuống. Hơi thở của chàng thực nhẹ, phảng phất mùi hương của hoa Phong Lan, ấm áp phủ lên mu bàn tay của nàng. “Tại sao lần trước lại ngủ gật trong lớp?” Giọng nói của chàng từ trên cao vọng xuống. Động tác trên tay Tống Tích khựng lại, “Thật ra… con đã lên núi ngắm sao một đêm. Người xưa toàn là lừa đảo, làm gì có sao Ngưu Lang Chức Nữ chứ?” Khoé miệng của Bùi Tu Vân hơi cong lên, “Người xưa không nói sai, là do đêm con lên núi gặp trời đầy mây thôi.” “Èo…” Lông mày của Tống Tích hơi cau lại, “Chẳng lẽ con phải lên núi ngắm thêm đêm nữa?” Khuôn mặt nhỏ xíu của nàng nhăn thành quả mơ khô, sắc mặt vô cùng rầu rĩ. “Lần sau vi sư dẫn con đi.” Thiếu niên cởi áo choàng dày nặng trên người xuống, lộ ra thân hình cao gầy. “Không cần, con không lên núi nữa, con nghe người giảng là đủ lắm rồi.” Sau khi nhỏ giọng lèm bèm xong, bấy giờ Tống Tích mới nhận ra nói như vậy là không tôn trọng chàng. Nàng vội che miệng, may là Bùi Tu Vân không để ý lắm. Chàng chỉ vén vạt áo qua rồi ngồi xuống chiếc ghế tre hơi ẩm. Bên ngoài, mưa phùn tầm tã. Trời đất phân giữa tầng sương mù dày đặc, những ngọn núi đằng xa vẽ nên hình cung mờ nhạt nơi chân trời thuỷ mặc. Bùi Tu Vân ngồi rất thẳng lưng, tay chàng đặt trên đầu gối, mặt hướng ra khung cảnh bên ngoài. Tống Tích ngồi đối diện chàng, hai chân đung đưa trong không trung, tay thì nghịch vạt áo của mình. Nàng lén ngẩng đầu, trộm ngắm Bùi Tu Vân mấy lần. Mà chàng lại bất động hệt như một khối thạch điêu khắc. “Tiên sinh, người không chán ạ?” Tống Tích bĩu môi. Bùi Tu Vân thu lại ánh mắt, khẽ lắc đầu. “Nhưng con thì chán muốn chết.” Tống Tích nhảy xuống ghế dựa, chạy hai bước lớn tới cạnh Bùi Tu Vân. “Sao thế?” Chàng hơi ngửa mình ra sau nhưng vẫn không tránh được nanh vuốt nhỏ của Tống Tích. “Tiên sinh, con thấy sen trong hồ Đông đã nở rồi. Người cho con đi hái sen đi mà.” Nàng túm cổ tay của Bùi Tu Vân rồi kéo ra ngoài. Bùi Tu Vân lảo đảo một cái mới đứng vững được. “Đừng kéo.” Chàng nghiêm mặt nói. Tống Tích rầu rĩ rút tay về. Nàng bước ra cửa, cầm lấy một cây dù giấy treo dưới hiên rồi căng ra trong màn mưa. “Tiên sinh, người tới đây nhanh lên!” Nàng lại muốn túm cổ tay của Bùi Tu Vân, may là chàng nhanh tay lẹ mắt, vội giấu tay mình dưới lớp áo dày rộng, không để nàng túm được. Thế là Tống Tích dứt khoát đi bên cạnh chàng, hai tay giơ cao cây dù. Cây dù của Tống Tích đung đưa theo gió, thoạt nhìn cứ như nó có thể bị thổi bay bất cứ lúc nào. “Tiên sinh, người cao quá!” Mặc dù Tống Tích đã giơ cây dù cao hết mức, nhưng cây trâm ngọc phỉ thuý của chàng vẫn đụng phải cán dù, vang lên tiếng động thanh thuý. “Ừm.” Bùi Tu Vân nâng tay cầm dù, Tống Tích cũng buông tay ra. Giữa mưa và gió, cây dù trong tay chàng vững chãi cực kỳ. Bóng người cao gầy đi vào màn mưa, lại thấy người đằng sau vẫn chưa đuổi kịp, chàng liền dừng bước, quay người vẫy tay với nàng. “Tới đây ạ.” Tống Tích vén váy lên rồi nhảy qua vũng nước, khiến vài giọt nước hắt lên vạt áo khô ráo của chàng. Tống Tích ôm lấy cánh tay của Bùi Tu Vân, cười nói: “Con biết tiên sinh tốt với con nhất mà.” “Tốt chỗ nào?” Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói rất lạnh lùng, dường như còn mang theo một chút tức giận. “Ài, thì từ sau khi con ngủ gật ở lớp đó, con sợ bị người phạt muốn chết.   Mời các bạn đón đọc Bạch Bích Vi Hà của tác giả Nam Nguyệt Tích.
Dấu Yêu
Tên gốc: Tâm Tiêm Sủng Dịch tên: Thần Chuối Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, showbiz, sạch sủng. Độ dài: 87 chương Năm đầu tiên làm dâu nhà giàu, Trì Yên đóng vai quần chúng 13 lần, diễn 15 nhân vật “người qua đường” vừa xuất hiện đã chết. Năm thứ ba làm dâu nhà giàu, Trì Yên tham gia ba bộ phim mới của những đạo diễn tầm cỡ quốc tế, trở thành “ảnh hậu” trẻ tuổi nhất trong vòng 10 năm trở lại đây. Năm đầu tiên sau khi “được buff”, cô liên tiếp nhận được lời mời phỏng vấn của những chương trình giải trí nổi danh. Người dẫn chương trình hỏi về đời sống tình cảm của cô: “Nghe nói Yên Yên có bạn trai không trong giới giải trí. Những lúc bận rộn, một năm hai người có thể gặp nhau mấy lần?” Trì Yên mỉm cười: “Anh ấy ở nước ngoài, nên một năm chỉ có thể gặp một lần.” Không lâu sau, ảnh hậu Trì Yên vừa mới bước ra khỏi phòng thu được mấy bước liền gặp được người bạn trai “đang ở nước ngoài, một năm chỉ có thể gặp một lần” của mình ở đầu đường. Khóe môi người đàn ông hơi nhếch lên, cười mà như không cười: “Một năm một lần?” “Khương Dịch……” “Gọi ông xã.” *** Reviewer: Trịnh Giang - fb/hoinhieuchu ---- Giới thiệu: Năm đầu tiên làm dâu nhà giàu, Trì Yên đóng vai quần chúng 13 lần, diễn 15 nhân vật “người qua đường” vừa xuất hiện đã chết. Năm thứ ba làm dâu nhà giàu, Trì Yên tham gia ba bộ phim mới của những đạo diễn tầm cỡ quốc tế, trở thành “ảnh hậu” trẻ tuổi nhất trong vòng 10 năm trở lại đây. Năm đầu tiên sau khi “được buff”, cô liên tiếp nhận được lời mời phỏng vấn của những chương trình giải trí nổi danh. Người dẫn chương trình hỏi về đời sống tình cảm của cô: “Nghe nói Yên Yên có bạn trai không trong giới giải trí. Những lúc bận rộn, một năm hai người có thể gặp nhau mấy lần?” Trì Yên mỉm cười: “Anh ấy ở nước ngoài, nên một năm chỉ có thể gặp một lần.” Không lâu sau, ảnh hậu Trì Yên vừa mới bước ra khỏi phòng thu được mấy bước liền gặp được người bạn trai “đang ở nước ngoài, một năm chỉ có thể gặp một lần” của mình ở đầu đường. Khóe môi người đàn ông hơi nhếch lên, cười mà như không cười: “Một năm một lần?” “Khương Dịch......” “Gọi ông xã.” Nội dung: Trì Yên là con ngoài giá thú, từ nhỏ đã bị mẹ bỏ rơi, vứt cho người cậu làm nghề cảnh sát nuôi. Năm 16 tuổi, cậu của cô phải tham gia một nhiệm vụ nguy hiểm nên gửi cô ở nhà họ Khương, nhờ đó cô quen biết người nhà họ Khương và nam chính Khương Dịch. Không lâu sau, cậu cô mất, cô được trả về nhà họ Trì. Cha ruột và mẹ kế của cô đều là loại người mặt dày vô sỉ, sẵn sàng bán con gái đổi lấy vinh hoa phú quý. Trong buổi tiệc sinh nhật 24 tuổi của Trì Yên, cũng là bữa tiệc “tìm chồng” cho cô, cô tình cờ gặp lại Khương Dịch. Tám năm không gặp, anh còn đẹp trai phong độ hơn xưa. Vừa gặp mặt, anh đã ngỏ lời cầu hôn với cô. Tuy không biết vì sao Khương Dịch đột nhiên muốn lấy cô, nhưng vì muốn thoát khỏi nhà họ Trì càng nhanh càng tốt nên cô gật đầu đồng ý. Đêm tân hôn, Khương Dịch chỉ ôm Trì Yên ngủ. Ngày hôm sau, anh lập tức ra sân bay đi công tác, khi trở về đã là nửa năm sau. Khương Dịch không bao giờ thể hiện cảm xúc gì với Trì Yên, lúc nào cũng thong dong lạnh nhạt, thậm chí có thể ôm cô trong lòng mà không có phản ứng gì. Trì Yên tưởng rằng anh chỉ lấy cô để khiến cha mẹ yên tâm hoặc tránh bị phụ nữ đeo bám. Khoảng 20 chương đầu, Trì Yên tương đối trì độn không nhận ra Khương Dịch thích mình, và Khương Dịch cũng không thể hiện tình cảm một cách quá rõ ràng. Nhưng từ chương 20, sau khi Khương Dịch tuyên bố “Anh chỉ thích em”, truyện bắt đầu ngọt ê răng. Khương Dịch là mẫu đàn ông gần như hoàn hảo. Anh là người thừa kế tập đoàn nhà họ Khương khét tiếng thương giới, từ nhỏ đã bộc lộ trí thông minh hơn người. Không những thế, anh còn có một khuôn mặt đẹp trai “người gặp người thích, hoa gặp hoa nở”. Từ nhỏ anh đã cảm thấy con gái là một sinh vật phiền phức, cho đến khi anh gặp Trì Yên. Nếu trước đây, với những lời tỏ tình của đám nữ sinh, anh luôn trả lời là “Tôi không thích con gái”, thì từ khi quen Trì Yên, câu trả lời của anh lại trở thành “Tôi không thích cô”. Khương Dịch yêu và luôn tôn trọng Trì Yên. Tuy không thích cô làm nghề diễn viên nhưng anh không ngăn cản việc cô đi đóng phim. Ngay cả khi có một số cảnh hở hang, anh cũng chỉ tỏ ra khó chịu chứ không can thiệp. Trì Yên không muốn mọi người cho rằng cô dựa hơi Khương Dịch để nổi tiếng nên anh đồng ý không công khai quan hệ của hai người. Tất nhiên, anh cũng tận dụng mọi cơ hội để tuyên bố chủ quyền. Ví dụ như khi Trì Yên bị paparazi chụp ảnh cô lên một chiếc Bentley mà ông chủ công ty cô (bạn thân Khương Dịch) là người cầm lái, Khương Dịch lập tức đăng status trên Weibo: “Xe là của tôi, vợ cũng là của tôi.” So với Khương Dịch, tính cách của Trì Yên hơi khó định nghĩa. Trong công việc, cô rất nghiêm túc và cầu tiến. Tuy cô hơi trì độn trong chuyện tình cảm nhưng lại rất tỉnh táo trong những chuyện khác. Đối với những người ghen ghét hay tìm cách hãm hại mình, cô không hề sợ hãi hay nhượng bộ. Tác giả không thể hiện rõ Trì Yên có phải là kiểu người ăn miếng trả miếng không, bởi hầu như lần nào Khương Dịch hoặc quản lý của cô cũng giúp cô giải quyết rắc rối. Khi gặp lại mẹ ruột, đứng giữa mẹ và Khương Dịch, cô dứt khoát chọn Khương Dịch. Đối với người mẹ năm xưa bỏ rơi mình, cô hiểu hành động của bà nhưng không đồng ý tha thứ. Tóm lại, Trì Yên là một người phụ nữ độc lập và có chủ kiến, nhưng chưa đủ sắc bén để dán nhãn “nữ cường nhân”. Dưới đây là một đoạn trích mà mình cho là đặc sắc. ----------Trích--------- Trên đỉnh đầu, người đàn ông cười khẽ: “Sao không đi giày?” “Không muốn đi.” Vừa dứt lời, cô bị Khương Dịch ôm eo bế bổng lên. “Sau này phải ngoan ngoãn đi giày, không được để chân lạnh.” Trì Yên nhỏ giọng đáp lại: “Vậy anh ôm em về phòng đi, em muốn đi tắm.” Bàn tay Khương Dịch đặt trên chiếc eo mảnh mai của cô ôm chặt hơn. Anh cũng thì thầm: “Tắm chung.” Trì Yên không phải đứa trẻ ba tuổi, sao có thể không hiểu ẩn ý trong câu “Tắm chung” này. Cô níu chặt lấy tay áo sơ mi của Khương Dịch: “Không được, mai em còn phải họp báo...” “Em nghĩ đi đâu vậy?” Người đàn ông cười khẽ. “Chỉ là tắm thôi mà.” Trì Yên khẽ hừ một tiếng: “Em không tin.” Đều là loại động vật tư duy bằng nửa người dưới, lại còn giả vờ trong sáng với cô. “Thật, lừa em anh là con chó.” Trì Yên ngẩn người mất một lúc. Đến tận lúc bị anh ôm vào trong bồn tắm, cô vẫn đang nghĩ anh nói vậy là có ý gì. Khương Dịch đứng cạnh cô, mặt đối diện với gương, đang cởi quần áo. Việc đã đến nước này, Trì Yên đành phải nhượng bộ: “Anh không được giở trò.” Khương Dịch gật đầu: “Giở trò là con chó.” Vẻ mặt của anh rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức khiến Trì Yên chần chừ vài giây. Cuối cùng, cô vẫn quyết định tin anh. Thế nhưng, thực tế lúc nào cũng vô cùng tàn khốc. Kết quả của việc tin nhầm Khương Dịch là, Trì Yên bị giở trò. Nước trong bồn ấm vừa phải. Lúc đầu, Khương Dịch quả thực không sờ mó lung tung, tỉ mỉ mà dịu dàng giúp cô tắm rửa. Trì Yên cảm thấy hiếm lắm mới được một lần như vậy, chưa kịp nhoẻn miệng cười, eo đã bị anh nâng lên, sau đó nhẹ nhàng nhấn xuống. Mặc dù động tác của anh rất nhẹ nhưng Trì Yên vẫn cảm thấy hơi đau. Cô nhíu mày, cào một phát lên đùi Khương Dịch: “Anh nói giở trò là con chó...” Đôi môi mỏng của người đàn ông nhẹ nhàng kề đến bên tai cô. Sau khi xác nhận cô không có việc gì, anh mới động một cái, thì thầm một chữ vào tai cô. Trì Yên nghe thấy rất rõ. Gâu. Đậu má... Lần sau cô còn tin Khương Dịch, cô chính là con chó. ------------------------ Truyện có một nữ phụ phản diện luôn muốn chen chân vào giữa hai người nhưng không thành công. Ngoài người nhà và Trì Yên ra, Khương Dịch không thích bất cứ sinh vật giống cái nào, nên nữ phụ không thể ảnh hưởng chút nào đến tình cảm của hai người. Ngoài ra còn có một số nam phụ có tình cảm với Trì Yên nhưng đất diễn quá ít, chỉ có thể coi là người qua đường. Đây chính là điều mình thích nhất ở truyện này – tuyến tình cảm đơn giản, không máu chó lằng nhằng. Có thể nói nam nữ chính rải đường từ đầu đến cuối truyện. Tóm lại, đây là một truyện hiện đại sủng tương đối kinh điển. Cốt truyện không quá đặc sắc nhưng diễn biến hợp lý, tính cách nhân vật nhất quán, bao ngọt bao sủng, thích hợp đọc giải trí. Chấm điểm: 9/10 Mời các bạn đón đọc Dấu Yêu của tác giả Thời Câm.