Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đại Quản Gia Tiểu Nương Tử

Nội dung : bố y cuộc sống, xuyên qua thời không (ko phải là nhân vật chính xuyên chỉ là 1 nhân vật phụ thôi), ngọt ngào, ấm áp, quản lý việc nhà Nhân vật chính: A Phúc, Thường Hiên Editor : Hoàng Hiểu Phong A Phúc không muốn làm thiếp Nhi tử Tiểu quản sự đưa chủ ý: tìm người thân mật , gạo nấu thành cơm… A Phúc chớp chớp mắt, tiến lên ôm cổ: chàng tới a ~~ Một người là con của hạ nhân, một người là nha hoàn phòng thêu Tuy có vì hắn là nô bộc nho nhỏ mà chịu nhiều chua xót, nhưng lại càng có nhiều lúc ấm áp khi tương trợ lẫn nhau. Thử xem thiếu niên hàm hậu làm thế nào trở thành đại nhân vật tay cầm quyền cao, nha hoàn ngây thơ lột xác như thế nào, để người người nể trọng tiểu nương tử nhà đại quản gia *** Một bộ điền văn không dài lắm, 95 chương chính văn, nhưng cũng đủ dài để người đọc có đủ thỏa mãn với những tình tiết trong truyện. Đây là bộ đầu tiên mình đọc của Nữ vương không ở nhà (một bộ nữa của tác giả là Tiểu nương tử nhà săn bắn) và thật sự ấn tượng với cách tác giả xây dựng nhân vật cũng như tình huống truyện. Nhân vật chính trong truyện là A Phúc, cái tên không mấy ấn tượng hay hoa mỹ, vì đơn giản A Phúc chỉ là một nha hoàn phòng thêu trong hầu phủ. Nhưng A Phúc, người cũng như tên, là một tiểu nha hoàn có “phúc”. A Phúc dung mạo bất quá chỉ được coi là thanh tú, nhưng dáng người lại phổng phao, chỉ mới 15 mà dáng người đã hơn hẳn các thiếu nữ cùng tuổi, bởi vậy nàng nghiễm nhiên ở trong tầm ngắm của Nhị lão gia háo sắc. Nhưng A Phúc không muốn làm thiếp, lão già kia tuổi đáng làm cha nàng, làm sao nàng có thể gả cho hắn. Trở thành thiếp, trở thành một nửa chủ tử thì sao chứ, A Phúc nhất quyết không chịu! Mở đầu truyện là hình ảnh A Phúc khóc lóc thảm thiết chạy ra khỏi phòng Nhị Phu nhân, bà vừa đề nghị nàng làm thiếp cho phu quân mình, dĩ nhiên A Phúc không chịu, luôn miệng kêu gào thảm thiết, đúng lúc này thì nghe tiếng Thường Hiên – con trai Thường quản sự ở trên cây vọng xuống. Hai người trò chuyện một hồi, Thường Hiên tốt bụng khuyên nàng tìm người yêu liều mạng gạo nấu thành cơm để thoát kiếp làm thiếp, không ngờ … gậy ông đập lưng ông =))). A Phúc vừa nghe Thường Hiên nói thì còn lờ mờ, nhưng đúng lúc có mama đi tới, nàng nhanh trí liều mạng cởi áo khoác ngoài ôm cổ Thường Hiên kêu gào: “Huynh không thể bỏ đi như vậy được!!!!” =))))))))) Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến, nô tài và nha hoàn tư thông, suýt chút nữa là xảy ra chuyện lớn. Nhưng nhờ Tam thiếu gia – người Thường Hiên theo hầu từ nhỏ, cùng Thường quản sự cầu xin, cuối cùng Nhị lão gia cúng nén giận, mọi chuyện lắng xuống, A Phúc cũng gả cho Thường Hiên ^^! Mọi chuyện coi như từ đây mới bắt đầu! Cuộc sống hai vợ chồng rất bình yên, tận hưởng cảm giác tân hôn hạnh phúc cũng như tình thú của tuổi trẻ. Thường Hiên là một người rất tốt bụng, bị vu oan như thế nhưng trong lòng vẫn nghĩ cho A Phúc, hắn quyết định lấy nàng, vì nàng không còn con đường nào để đi nữa. Có lẽ bạn sẽ cảm thấy Thường Hiên hơi ngờ nghệch, ngốc nghếch, nhưng đối với một nô tài như hắn, lấy một nha hoàn như A Phúc làm vợ cũng không có gì ngược đãi bản thân, huống hồ gì cứu một mạng người còn hơn xây tháp bảy tầng, hắn chỉ là một nô tài, hắn từ nhỏ đã được dạy dỗ để biết rõ thân phận như vậy. Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở cuộc sống hạnh phúc đó, Nhị lão gia vẫn ngày ngày lăm le tiểu nương tử nhà con trai quản sự, đến đại thiếu gia cũng không thể kìm lòng yêu thích tiểu nương tử đáng yêu này. Phận nô tài, A Phúc chỉ có thể cam chịu mà tìm cách tránh né. Lúc này, tuyến nhân vật phụ nổi lên đóng vai trò quan trọng, A Phúc bị vu oan giá họa câu dẫn đại thiếu gia. A Phúc phủ nhận, nhưng kiếp nha hoàn thấp cổ bé họng như nàng, ai có thể tin nàng đây? Đến Thường Hiên – người chồng đầu gối tay ấp cũng không tin nàng, nàng có thể làm gì? A Phúc tuyệt vọng. Đọc đoạn này, bạn có thể trách Thường Hiên, tại sao hắn lại không thể tin tưởng vợ mình, tại sao hắn lại đối xử với vợ mình như vậy? Nhưng rõ ràng ở đây, tác giả đã xây dựng tình huống và tâm lí nhân vật rất đúng. Thường Hiên rất đau khổ, hắn rất yêu vợ, nhưng làm sao hắn có thể tin? Hắn chỉ là một tên nô tài thấp bé, hắn có cái gì để vợ hắn một lòng đi theo hắn? Đại thiếu gia có tất cả mọi thứ, thiếu gia có thể cho A Phúc vinh hoa phú quý, có thể cho nàng lên làm chủ tử, thoát kiếp nô tài, còn hắn thì không! Hắn sinh ra đã là nô tài, và sẽ vẫn mãi là nô tài cho đến cuối đời! Có lẽ đây chính là cao trào cho đoạn tình cảm của A Phúc và Thường Hiên, giúp hai người nhận rõ tình yêu dành cho nhau, chứ không còn chỉ là nghĩa vợ chồng nữa. Sau khi hiểu lầm được giải tỏa, A Phúc và Thường Hiên chuyển ra ngoài sống, Thường Hiên bắt đầu làm quản sự cho cửa hàng, hắn là một người thông minh, học hỏi rất nhanh, chỉ vì trước giờ sống trong kiếp nô tài mà phải thu mình lại, giờ đây tài năng vốn có của hắn có dịp thể hiện, hắn vươn mình rất nhanh, tuy có lúc cũng vấp phải những thất bại lớn, nhưng với vợ con bên mình, hắn vượt qua và dần trưởng thành, trở thành một đại quản sự. A Phúc ở bên phu quân, làm điểm tựa cho hắn, cũng tựa vào hắn, hai người cùng vượt qua nhiều sóng gió, cuối cùng cũng thoát kiếp nô tài, tìm được hạnh phúc cho mình. “Kỳ thật người đàn ông này ban đầu chỉ là chiếc thuyền con, nàng chỉ là lục bình xuôi dòng nước chảy vội vàng leo lên nó. Có ai ngờ chiếc thuyền nhỏ này lại theo sóng gió dần dần trưởng thành, chớp mắt đã thoát thai hoán cốt trở thành một chiếc thuyền lớn. Thuyền lớn không sợ sóng gió, thuyền lớn cũng sẽ trước sau đung đưa, nhưng cho dù có trải qua biển khơi thế nào, nàng đều biết nó sẽ dẫn dắt nàng đi qua mưa gió.” oOo Trong tuyến nhân vật phụ, tuy không được xuất hiện nhiều nhưng người mình muốn nói đến nhất là Thường Quản sự – cha của Thường Hiên. Thường quản sự là một người đã trải qua bao nhiêu sóng gió cuộc đời nên lúc nào cũng trầm ổn, có thể thấy ông là một bản sao trưởng thành của Thường hiên, Thường Hiên tốt bụng, giỏi giang như thế nào, tất cả là do cha hắn dạy. Lúc nhỏ Thường Hiên vốn đã thông minh vượt trội, nhưng ông dạy con trai hãy biết thu mình, cho dù tự trách đã kìm hãm con trai, nhưng ông cho rằng đó là cách tốt để con có thể tồn tại trong xã hội này. Thường quản sự cũng là một người cha chồng nhân từ, ông không trách con dâu vu oan cho con trai, mà chỉ gật đầu ủng hộ con trai tự quyết định cuộc đời. Đó âu cũng là một cách dạy con đúng đắn, ông không can thiệp vào cuộc sống của con, mà chỉ hướng con vào những điều đúng đắn, ông cũng thương xót tiểu nha hoàn nhỏ bé, cũng thân phận nô tài, cũng kiếp sống lầm lũi, vậy thì tại sao ông lại phản đối chúng gần gũi nhau, chăm sóc nhau? Nhưng có lẽ đem đến ấn tượng cho mình về Thường quản sự có lẽ là sự chung tình của ông. Từ khi vợ mất, ông ở vậy nuôi con, cho dù có một người phụ nữ trẻ như Nhạc phu nhân luôn kề cận, giúp đỡ, ông cũng chỉ cảm kích chứ không hề động lòng. A Phúc và Thường Hiên muốn cha tái giá, nhưng trong lòng ông chỉ có người vợ đã mất, ông cố chấp như vậy, duy chỉ vì một chữ tình. Cuối truyện khi ông xuôi về Giang Nam để tìm mộ vợ thì gặp nạn, sau đó thì được cứu và sau đó thì ân nhân gởi gắm cuộc đời con gái cho ông. Ở đoạn này, tác giả đã có ý định để ông đi bước nữa nhưng vấp phải quá nhiều sự phản đối nên đoạn sau lại chỉnh sửa lại, giữ nguyên hình tượng một Thường quản sự chung tình như thế. Dù sao đó cũng là kết thúc mà tác giả lựa chọn cho nhân vật này, nhưng dù Thường quản sự có tái giá đi chăng nữa, tin rằng tình yêu của ông với vợ vẫn mãi không thay đổi, cho dù có lấy vợ khác, đối với người kia ông chỉ là sự cảm kích, báo ân mà thôi, vậy thì tại sao không cho ông được có cơ hội có người bầu bạn mà phải cô đơn với nỗi nhớ thương người vợ đã mất tới cuối đời? oOo Các tuyến nhân vật phụ như Nhị thiếu phu nhân, nhân vật xuyên không duy nhất của truyện với cuộc đời đau khổ và mối tình với Nhị thiếu gia cũng rất cảm động, hy vọng tác giả sẽ viết một bộ về hai nhân vật này, có ngược cũng được, mình sẽ quyết ý theo. Các nhân vật khác như Tĩnh nha đầu, Bình Nhi, Liễu Nhi cũng đóng một vài trò không nhỏ, cả câu chuyện về Hoa Nghênh Xuân – nha hoàn phòng thêu như A Phúc cũng được tác giả khéo léo thêm vào giữa những cao trào của đoạn truyện. Cuộc đời Hoa Nghênh Xuân như một bản đối lập với A Phúc, góp phần làm nổi bật và có tác dụng so sánh cùng suy ngẫm rất nhiều. Một bộ truyện khá hay, cảm động và gieo trong lòng người đọc nhiều suy nghĩ. Cách xây dựng nhân vật (từ tuyến nhân vât chính đến nhân vật phụ) đều khá hoàn hảo, tuy có một vài đoạn giải quyết không triệt để nhưng cũng đã thỏa mãn người đọc. Một bộ điền văn đáng đọc! *** A Phúc từ trong phòng nhị phu nhân chạy ra, nước mắt ào ào rơi xuống. Nha hoàn xung quanh nhìn nàng như vậy, trong lòng có biết cũng làm bộ như không thấy, người không biết thì dùng ánh mắt tò mò đánh giá. A Phúc biết dáng vẻ hiện giờ của mình không nên để cho người ngoài nhìn thấy, nhưng dưới chân như tự có ý thức muốn chạy tới vườn sau ở phía đông. Vườn sau của Hầu phủ ở gần tường phía đông cùng nơi với một mảnh rừng đào nhỏ, nơi đó rất ít người đến. Cố gắng che miệng đè nén ủy khuất lảo đảo chạy ra ngoài, rốt cục cũng đến chỗ không người, A Phúc không ngại bẩn, đặt mông ngồi dưới một gốc đào ôm mặt lên tiếng khóc. A Phúc từ nhỏ cha mẹ đã mất, đại tẩu nuôi nàng đến năm bảy tuổi rồi đưa đến Hầu phủ làm nô tỳ. Vạn hạnh, Hầu phủ tôn nghiêm xưa nay đều đối đãi với người hầu rất thoải mái, A Phúc tuy rằng trời sinh tính cách đơn thuần không biết a dua nịnh hót, nhưng từ nhỏ đã có một đôi tay khéo léo, nên được an bài đi theo Lâm ma ma học làm thêm một ít đồ may vá. Lâm ma ma lớn tuổi nhưng lại không có con gái, thấy A Phúc hiền hậu thành thật đối với mình rất kính trọng, dần dần cũng coi nàng như con gái ruột thịt mà đối đãi. Cứ như vậy, A Phúc ở trong phủ này đã tám năm đều suông xẻ. Năm nay A Phúc đã mười lăm tuổi, tính ra cũng đã đến tuổi nên lập gia đình, nhưng A Phúc mỗi ngày một lòng một dạ ở phòng thêu làm việc may vá, ở trong phủ cũng ít qua lại với các vị phu nhân của quản gia, đến bây giờ cũng không ai vì A Phúc mà an bài việc hôn nhân. Lâm ma ma vẫn luôn nhắc tới chuyện này, muốn đến nói chuyện với phu nhân của quản gia, xem có thể cho A Phúc một cuộc hôn nhân tốt hay không. A Phúc lại không nghĩ nhiều như vậy, nàng biết trong phủ cũng có người mười bảy mười tám tuổi rồi vẫn không có hôn phối, bản thân so với họ còn nhỏ hơn, hơn nữa chuyện hôn phối này không biết sẽ chỉ về ai, không bằng cứ như bây giờ mỗi ngày làm chút việc nữ công an nhàn thôi. Nhớ tới chuyện này, A Phúc che mặt ‘Hu hu’ khóc, sớm biết như thế ban đầu nàng cũng sẽ không nghĩ như vậy, nếu lúc ấy sớm xin phu nhân quản gia tùy tiện gả mình cho người hầu nào đó, thì cũng sẽ không đến mức phải làm thiếp cho Nhị lão gia như bây giờ. Nhị lão gia trong phủ tuy rằng cũng đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng thường ngày hoang dâm vô độ, nhìn như người đã sáu bảy mươi tuổi, A Phúc tất nhiên là không thích. Tuy nói mình chỉ là một nha hoàn nhỏ bé, nếu thực sự đi làm thiếp của Nhị lão gia cũng coi như một nửa chủ nhân, nhưng A Phúc có suy nghĩ của riêng mình, nàng không muốn làm thiếp. Nàng tuy rằng tâm tư đơn thuần, nhưng những lời nói ngày thường của các tỷ muội xung quanh đều hiểu, vị Nhị lão gia này ngoại trừ có hơn mười tiểu thiếp ra, còn trêu chọc tới tất cả nha hoàn thân cận của Nhị phu nhân. Mà Nhị lão gia lại không biết cách quản lý gia đình, Nhị phu nhân tuy là chủ nhân nhưng tính tình yếu đuối, thế cho nên hiện nay trong viện của Nhị lão gia là một màn hỗn loạn, các thiếp thất nha hoàn lớn nhỏ tranh đấu gay gắt náo nhiệt. Một nơi nước đục như vậy, A Phúc cũng không muốn chuyển tới. Nhưng việc đã rồi bây giờ còn có thể làm gì được, trong phủ tuy rằng người rất nhiều, nhưng A Phúc cũng chỉ biết vài tỷ muội cộng thêm Lâm ma ma thôi, từng đó làm sao có thể nói lại người ta? A Phúc khóc nửa ngày rốt cục cũng dừng lại, ngây ngốc nhìn lá đào màu vàng rơi xuống, lại không khỏi nhớ tới tròng mắt mê đắm của Nhị lão gia khi nhìn mình, nó cũng là màu vàng, vì thế cả người nàng lại run rẩy. A Phúc ngẫm lại tương lai của bản thân, quả thực là không hề có hy vọng, lập tức bi ai lại nổi lên, nức nở khóc. Ai ngờ nàng đang khóc, thì nghe trên đầu xuất hiện một giọng nói không kiên nhẫn: "Ngươi đã khóc lâu như vậy, sao còn chưa ngừng chứ." A Phúc sửng sốt, mở to hai mắt đẫm lệ mông lung ngẩng đầu hướng lên trên xem xét. Thân cây lắc lư vài cái, lá cây xanh vàng lẫn lộn ào ào rơi xuống, một thiếu niên trẻ tuổi mặc áo vải thô nhảy xuống. Thiếu niên nhìn qua cũng đã mười bảy mười tám tuổi, lúc này đang bất mãn nhìn A Phúc: "Nếu ngươi muốn khóc, thì đi nơi khác mà khóc, ta ở trên cây ngây người nửa ngày, nghe ngươi khóc cũng phiền lòng." A Phúc cao thấp đánh giá thiếu niên này, cảm thấy hết sức quen mắt, sau rốt cục nghĩ ra: "Huynh là con trai của Thường quản sự?" Trong phủ Hầu gia có một vị Tôn đại quản gia, phía dưới có sáu vị quản sự phân biệt phụ trách các hạng mục công việc, mà Thường quản sự là người chuyên phụ trách việc mua bán. Nghe nói Thường quản sự từ khi vợ mất vẫn chưa từng cưới vợ mới, nay tuổi đã lớn nhưng chỉ có một con trai. Người con trai này tên là Thường Hiên, từ nhỏ đi theo Tam thiếu gia làm thư đồng, nay đã mười bảy mười tám tuổi, còn chưa cưới vợ, vẫn ở bên Tam thiếu gia làm người hầu kiêm thị vệ. Đối phương đúng là Thường Hiên, Thường Hiên nhướng mày nhìn A Phúc: "Ngươi biết ta? Ngươi là nha hoàn phòng nào?" A Phúc dẩu môi dưới, lau lau nước mắt nhỏ giọng nói: "Ta đi theo Lâm ma ma." Vì Thường Hiên mất mẹ từ nhỏ, những việc may vá ngày thường của hai cha con đều nhờ bên Lâm ma ma, cho nên hắn vừa nghe đã biết: "À, thì ra ngươi là tiểu nha hoàn ở phòng thêu." Phòng thêu, gọi là phòng thêu, nhưng ngoại trừ thêu thùa, vẫn ôm đồm tất cả việc vặt vãnh trong phủ Hầu gia. A Phúc nhu thuận gật đầu: "Đúng vậy." Thường Hiên khó hiểu hỏi: "Vậy ngươi chạy tới nơi này khóc lóc cái gì, Lâm ma ma đánh chửi ngươi sao?" Hắn vuốt cằm nghi hoặc: "Nhưng Lâm ma ma nhìn qua rất tốt, không giống loại người đó." Mời các bạn đón đọc Đại Quản Gia Tiểu Nương Tử của tác giả Nữ Vương Không Ở Nhà.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hầu Môn Kiêu Nữ
Editor: Yui Yuuki Nữ chính có tính cách cực kỳ thông minh, có thể nói là cực phẩm. Nam chính ở kiếp trước là người tàn nhẫn lạnh lùng, nhưng kiếp này.... Nữ phụ chỉ tóm gọn trong ba chữ "không biết sống" *** Văn án: Phụ thân ham chơi, mẫu thân keo kiệt, tham bạc, ca ca là hoàn khố công tử, mê sắc. Khương Lộ Dao hối hận vạn lần, sao nàng lại xuyên nhầm chỗ, có một nhà cực phẩm như vậy, làm sao có thể vượt khó, hưởng phú quý? Chính kịch, đồng đội quá nát. Phú quý kịch, nàng không có duyên. Tranh đấu kịch, nàng không đủ IQ. Giúp phụ kịch, phụ thân nàng rất nhị hóa ham chơi. Đỡ huynh kịch, ca ca của nàng quá hoàn khố. Nàng chỉ có thể ở trong hầu phủ ngày ngày đốc thúc phụ thân, kiềm chế nương tham bạc, hoàn khố ca bớt gây họa, làm tròn bổn phận nhân vật quần chúng. Còn bến đổ cuối cùng của nữ nhân… thành thân, Khương Lộ Dao trợn mắt, gả cho ai mà chẳng phải gả? Một ngày nào đó, bánh nướng có nhân từ trên trời rơi xuống, phú quý ngập trời đập trúng nàng. Một tờ hôn ước, nàng làm thế tử phi, sắp được hưởng thụ vinh hoa phú quý, ai ngờ kịch bản lại chuyển biến điên đảo. Nàng đấu tranh với số phận, nghịch thiên cải mệnh, lật đổ kịch bản, giành được cả đời gấm vóc vinh hoa.Hắn nói: – Dao Dao cho bổn vương một cơ hội làm người lương thiện. Khương Lộ Dao: – Ta dùng cả đời chỉ để chứng minh một câu, người nhất định thắng thiên! Nữ phụ nói: – Sao lúc trước ta không nhìn thấy hào quang của hắn? Nhân chi sơ, tính bổn thiện, người tốt người xấu chỉ cách nhau trong gang tấc! _______________________________________________ REVIEW: Truyện hay, mà hơi nặng đầu á vì có quyền đấu. Nhưng kể ra quyền đấu đọc còn đỡ hơn cung đấu =)) Lời editor ( Có spoil – MẠNH ) P/s: Truyện không có phiên ngoại. Hi vọng các nàng nhận ra cái hay của bộ truyện. Bàn tay vàng không quá buff cao nữ chính, không quá nâng nữ chính toàn năng, cũng k áp dụng quá nhiều kỹ thuật hiện đại vào cổ đại( mấy vụ chế boom chế súng chế thuốc chế vũ khí tùm lung tùm la ý) Điểm sáng của chuyện là về nam phụ, khai thác xây dựng nhân vật nam phụ ở góc độ lý trí lý tưởng. Nam phụ không nhây dưa lằng nhằng, không si tình làm mọi chuyện hi sinh tất cả vì nữ chính, không có kiểu nhất kiến chung tình, nam phụ rất lý trí( điểm cộng cho nv nam phụ) đừng hỏi vì sao nam phụ có những hành động gây tổn hại đến người khác để mưu cầu tiền đồ gấm vóc ( người k vì mình trời tru đất diệt) nam phụ tính kế thân nhân của nữ chính, sủng hạnh nữ nhân ở Giang Nam… Đơn giản là hắn là nam nhân cổ đại tục lệ tam thê tứ thiếp đã ăn mòn trong tư tưởng. K ai đáng giá để hắn suy xét hay thay đổi. Nữ chính không đáng, Lộ Kỳ càng không đáng. Nữ phụ Khương Lộ Kỳ là kiểu người chấp nhất quá khứ, không biết buông bỏ cái đã qua để tiến tới hiện tại, trầm luân trong quá khứ, tự coi bản thân là người bị thua thiệt, vì vậy nàng cảm thấy bản thân đáng giá nhận được sự hào quang của vận mệnh. Vì bị quá khứ và sự sợ hãi che mờ đôi mắt, nên nàng chỉ có thể thiển cận so sánh được mất, tầm mắt không trống trải hành sự sẽ bị hạn chế chi phối. Nhân sinh cho thêm 1 lần cơ hội, không biết nắm bắt hao phí cơ hội trọng sinh, nàng có kết cục như vậy là do bản thân Không Biết Sống. Còn Triệu Đạc Dật….quá thiện lương, quá thánh phụ, loại người này mà sống ở hiện đại cái xương cũng không còn sẽ bị lợi dụng triệt để… Bản tính đã ăn sâu vào xương cốt, muốn a thay đổi tư tưởng cao cả hi sinh vì quốc gia, không phải ngày một ngày hai là làm được, có người thân như a cũng đáng lo, ở cổ đại thì sợ chết lây, ở hiện đại thì sợ bị lừa lây may là kiếp này a thú được Hoàn Nương. Chứ kiếp trước a bị đứt gân chân gân tay, mù đôi mắt dù không chết nhưng không có tước vị thế tử, bị Tần vương phi lợi dụng triệt để đến lúc chết, a làm quân sư đưa ra chiến thuật giúp tam tử của Tần vương phi lập công. Chết trong cô độc, không được ghi nhận công lao đóng góp. Yến Thân vương, hoàng đế, Tần vương phi qua câu truyện chúng ta có thể lý giải những hành động và suy nghĩ của những nhân vật này. Ai cũng đáng thương đáng trách… Sao có thể không tranh? Tranh đấu đã là thiên tính. Mất một chặn đường khá dài để đến hồi kết. Dù có lúc ta tắt đèn bỏ đi, các nàng vẫn theo dõi và ủng hộ ta. Dù ta biết truyện này hoàn ta sẽ mất 1 số lượng người theo dõi và ủng hộ ( mếu máo), ai cũng thích đọc truyện đã hoàn hoặc gần hoàn, ít ai theo một bộ truyện mới bắt đầu được mấy chương… Ta rất buồn đây. Các nàng đọc truyện ở wattpad ủng hộ ta với, tàn thấy đọc ở mấy web kia thôi. ***   Vì là truyện đang edit nên review này chỉ là first impression. Editor đã bảo đảm là truyện cực phẩm nên mọi người chạy đến nhà chính chủ lót dép cùng hóng với mình nha ☺ Thể loại: Xuyên không, trọng sinh, trả thù, trạch đấu, cung đấu, hài Tác giả: Đào Lý Mặc Ngôn Nhà edit: www.wattpad.com/users/Yul_Yuuki Số chương: 130 Tóm tắt: Khương Lộ Dao là nữ nhân 30 tuổi rất thành đạt ở thời hiện đại bị xuyên vào gia đình mắc bệnh trẻ trâu (nhị hóa): cha ham chơi, mẹ tham bạc, anh hoàn khố, nhưng mọi người trong gia đình đều rất thương yêu nhau và đều coi lời nói của cô là thánh chỉ. Cô tìm mọi cách để chữa bệnh trẻ trâu cho gia đình nhưng thất bại, cuối cùng chỉ còn biết yên lặng làm nhân vật quần chúng, chỉ mong cùng gia đình sống yên phận trong Vĩnh ninh hầu phủ. Ai ngờ một vị đường muội trọng sinh muốn cải biên số mệnh nên lôi cô và gia đình cô ra để làm người thế thân. Thế là Khương Lộ Dao bị ép buộc ra khỏi vị trí khán giả, làm người đứng mũi chịu sào lèo lái gia đình nhị hóa của cô cùng chính bản thân cô vượt qua những cơn phong ba do số mệnh bị sửa đổi, quyết tâm tạo một số mệnh tốt đẹp cho gia đình lớn và gia đình nhỏ của cô. Nhận xét ban đầu: Đây là một bộ truyện vô cùng hài hước sẽ làm bạn vừa đọc vừa bật cười (còn cười đau bụng cười lăn lộn hay cười té ghế thì tùy vào mỗi người ????). Cái hay ở chỗ tuy là truyện hài nhưng cái hài được viết rất khéo léo, dùng hài để diễn tả nội tâm tâm tư tình cảm cùng hành động của từng nhân vật, dùng hài để miêu tả những đấu đá chốn hậu trạch của hầu môn thế gia, dùng hài để hé mở những âm mưu thù hận cùng bí mật của hoàng tộc cũng như gia tộc. Ngòi bút uyển chuyển của tác giả đã làm nổi bật sự lựa chọn rất thú vị của con người khi đối diện với thử thách trong cuộc sống: bản thân hay gia đình, tình yêu hay danh vọng, báo thù hay tha thứ, tranh đấu hay buông tay,... và những sự lựa chọn này sẽ làm thay đổi số mệnh của mỗi người. Bộ truyện sẽ hấp dẫn bạn với những màn đấu lý thú giữa xuyên không và trọng sinh, với những mưu lược của con cáo già chốn hậu trạch như Vĩnh ninh hầu lão phu nhân hay Tần vương kế phi, với những bí mật về cái chết của Tần vương phi hay sự diệt tộc của Dương gia, với những sự thay đổi của kiếp trước và kiếp này khi có người muốn nghịch thiên cải mệnh đối mặt với người dùng tâm thắng mệnh. Một điểm chính khiến bộ truyện trở nên lôi cuốn là tác giả đã khéo léo tạo nên những nhân vật vô cùng có cá tính: nữ chính xuyên không tuy rất cường nhưng lại không cho cảm giác phản cảm vì những cái cường theo xu hướng của truyện XK mà lại thấy rất có lý, nam chính ở kiếp trước kiếp này là một ví dụ điển hình cho sự thiện ác của con người có thể thay đổi khi dùng trái tim chân thật để đối đãi và tình yêu của anh dành cho nữ chính rất đặc biệt vừa bá đạo lại vừa thê nô, nam phụ thông minh không dây dưa lằng nhằng khi lựa chọn dứt khoát hướng đi cho cuộc sống của mình và có trách nhiệm với lựa chọn đó cho dù hối hận, nữ phụ trùng sinh là một bài học thích đáng cho những ai lợi dụng cơ hội để đẩy vận số của mình cho người khác thay vì hoàn thiện chính mình, Khương Nhị gia là một người chồng người cha tuyệt vời tuy nhị hóa ham chơi nhưng coi vợ con dâu rể như mạng của mình sẵn sàng bảo vệ bằng mọi giá, Khương Nhị phu nhân là nhân vật tham tiền mà lại dễ thương một cách kỳ lạ sở hữu một miệng lưỡi có thể làm chết người khi chồng con bị uy hiếp, Vĩnh ninh hầu lão phu nhân là một con cáo già hậu trạch sáng suốt thông thái cường đại nhưng lại lương thiện, Tần vương kế phi là một diễn viên đại tài ngoài mặt hiền lương dịu dàng thục đức nhưng có tâm của một ác quỷ. Đây chỉ là một số nhân vật điển hình trong vườn hoa trăm sắc mà tác giả đã gieo trồng  góp phần làm cho bộ truyện trở nên lôi cuốn và thú vị. Đặc biệt là sự hồ nháo trẻ trâu của gia đình Khương Nhị gia sẽ đem lại những màn đối đáp cực kỳ hài hước và những tình tiết tạo nên vô số trận cười nôn ruột. Cảm tưởng: Đọc truyện này giống như ăn một bữa lẩu thật hoàng tráng với một bàn vô số các vật liệu khiến nước lẩu thêm ngọt ngào đậm đà đáp ứng tâm hồn ăn uống của tất cả mọi người. Những con tôm cua mực nhìn tuy nhợt nhạt nhưng khi cho vào nồi lẩu sẽ trở nên đỏ au hoặc trắng nõn rất là bắt mắt, trái lại những lát thịt bò đỏ tươi nhìn thật đẹp khi cho vào nồi lẩu lại trở nên tái xám nhưng vẫn góp phần làm nước lẩu thêm ngọt ngào, cộng thêm bò viên cá viên đậu hủ rau xanh các loại làm nồi lẩu thêm phong phú. Bữa lẩu ngon miệng hoàng tráng này chắc chắn sẽ đem lại cảm giác ấm áp thỏa mãn cho mọi người khiến ai cũng miệng cười không khép được. Mời các bạn đón đọc Hầu Môn Kiêu Nữ của tác giả Đào Lý Mặc Ngôn.
Vầng Dương Ôm Lấy Em
Bùi Tinh thích Sơ Húc, cả thế giới đều biết. Sơ Húc thích Bùi Tinh, chỉ mình anh biết. Năm 2010, đầu tháng Tám, kì nghỉ hè sau đợt thi Đại học, Sơ Húc không từ mà biệt, vác hành trang đi đến phương xa. Cùng năm, Bùi Tinh lặng thầm kết thúc mối tình đơn phương. Năm 2018, hai người gặp lại. Sơ Húc phát hiện ra, dù là trong mắt hay trong lòng người kia, đều không còn anh nữa... *** #REVIEW: VẦNG DƯƠNG ÔM LẤY EM Tác giả: Tiểu Trang Chu Thể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, duyên trời tác hợp, HE CP: Lính hải quân xuất ngũ × bác sĩ khoa tim mạch Tình trạng: Edit hoàn Review bởi: BaoYin Chỉnh ảnh: Mmoc Văn án: Bùi Tinh thích Sơ Húc, cả thế giới đều biết. Sơ Húc thích Bùi Tinh, chỉ mình anh biết. Năm 2010, đầu tháng Tám, kì nghỉ hè sau đợt thi Đại học, Sơ Húc không từ mà biệt, vác hành trang đi đến phương xa. Cùng năm, Bùi Tinh lặng thầm kết thúc mối tình đơn phương. Năm 2018, hai người gặp lại. Sơ Húc phát hiện ra, dù là trong mắt hay trong lòng người kia, đều không còn anh nữa. ------ Bệnh viện tổ chức khám sức khỏe, Bùi Tinh ngồi trên ghế, nhìn đám người phía sau Sơ Húc. Sau khi khám xong, họ đều lễ phép nói lời cảm ơn, chỉ có điều, cách xưng hô thì… “Cảm ơn chị dâu.” Bùi Tinh nguýt một cái: “Tôi không phải là chị dâu của các cậu, cũng không quen biết anh của các cậu.” Mọi người: “Không phải chứ, lão đại vừa bảo hai người sắp kết hôn mà.” Bùi Tinh: “…” Sơ Húc đi từ phía sau lên, gõ gõ mặt bàn rồi hờ hững hỏi: “Không quen biết anh ư?” Bùi Tinh: “Không quen biết.” Sơ Húc bật cười vì bị chọc tức, anh lấy ví, móc ra một tấm ảnh chụp hai người lúc còn nhỏ trần truồng ngồi chung chậu tắm cho cô, “Vậy em giải thích xem, em sơ múi anh thế này thì tính thế nào?” Bùi Tinh tức đến ngứa răng: “…” • Xuân ấm hoa sẽ nở, mà em thì vẫn sẽ ở đây. Từng bỏ lỡ, cũng từng nhớ nhung mong chờ. Chờ đợi rõ ràng là điều khó chịu nhất, nhưng chỉ cần nghĩ về nhau, mọi đau khổ đều không đáng để nhắc tới. Tám năm, mấy ngàn ngày đêm. Từng tưởng tượng ra tiếng khóc thút thít của em, từng lang thang trong vô định tìm tin tức của anh, từng bỏ mặc bản thân, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện từ bỏ nhau. Chỉ cần anh và em biết, có người đang đợi mình, bất kể bao lâu, bất cứ lúc nào, bất luận ở đâu. Chỉ cần gặp lại, chúng ta đều có thể đền bù lại những năm tháng hoài phí khi ấy. ------ Nữ chính Bùi Tinh và nam chính Sơ Húc là thanh mai trúc mã. Họ sống cùng nhau trong đại viện từ nhỏ. Hai người đều có tình cảm với nhau, chỉ là Bùi Tinh thích Sơ Húc là công khai, còn Sơ Húc thích Bùi Tinh là một việc bí mật, số người biết e là chỉ đếm trên đầu ngón tay. Việc Sơ Húc bỏ đi mà không nói lý do thực ra cũng có nguyên nhân của nó. Nhưng khi biết chân tướng thì thực sự cảm thấy tiếc cho hai người vì đã lỡ mất 8 năm. Trong khoảng thời gian ấy, cả Sơ Húc và Bùi Tinh lúc nào cũng nhớ tới đối phương. Sơ Húc là một lính hải quân xuất ngũ, anh là chàng trai kiệm lời ít nói, có tâm sự cũng ôm vào lòng, ít khi chia sẻ ra. Sau 8 năm gặp lại, anh vì dây thanh quản ở cổ họng bị hư nên giọng nói cũng khàn hơn trước rất nhiều nhưng vẫn tỏ ra là không có chuyện gì, muốn giấu Bùi Tinh. Nhưng đằng sau vết thương ấy là một khoảng thời gian khổ sở của anh, tuy kiên cường nhưng sự cố ấy thực sự quá đáng sợ, nó làm Sơ Húc trở nên nhút nhát hơn mà không dám về tìm Bùi Tinh. Bùi Tinh là bác sĩ khoa tim mạch, cô còn trẻ nhưng đã có tên tuổi. Trong một lần về Thang Khê giao lưu, cô đã gặp lại mối tình đầu của mình, người bỏ đi một mạch 8 năm - Sơ Húc. Ban đầu, cô cho rằng anh không quan tâm tới mình, nên tỏ ra xa cách với Sơ Húc, dù cô vẫn còn tình cảm với anh. Ở quá khứ Bùi Tinh là người theo đuổi Sơ Húc nhưng bây giờ thì ngược lại, Sơ Húc còn tích cực dính người hơn cô khi trước. Vì với anh, một lần bỏ lỡ ấy đã quá lâu rồi, anh nghĩ mình không thể để mất cô bé anh yêu nhất trên đời này nữa. Tuy khó khăn nhưng cuối cùng anh cũng thành công rước được người đẹp về nhà. "Vầng Dương Ôm Lấy Em" có một cốt truyện đơn giản, nam nữ chính có cảm tình với nhau, tuy chưa xác định quan hệ nhưng vì hiểu lầm nên đã chia xa 8 năm. Sau này gặp lại thì họ dần hóa giải hiểu lầm rồi yêu nhau. Nhưng điều khiến mình thích truyện chính là cách hai người thấu hiểu cho nhau. Quá khứ của Sơ Húc thực sự rất buồn, anh không muốn Bùi Tinh biết nên đã giấu. Nhưng Bùi Tinh vẫn từ từ nhận ra, cô không quấy mà tự mình tìm ra chân tướng. Có buồn, có khóc nhưng lại càng thương anh hơn, muốn cùng anh đồng hành trên quãng đường còn lại. Bùi Tinh cũng giận Sơ Húc vì không chịu nói bí mật này với cô, nhưng cô cũng chỉ về thành phố Giang, nói với Sơ Húc khi nào suy nghĩ kỹ rồi về. Kết quả của việc này là Sơ Húc sợ vợ chạy nên phi về luôn trong ngày... Quá trình giải quyết mâu thuẫn cũng hợp lý, không máu chó, với mình đây là một điểm cộng lớn. Hơn nữa, Bùi Tinh cũng là một cô gái muốn san sẻ gánh nặng, nỗi đau với chàng trai mà mình yêu, dám đối với mặt với chân tướng đau khổ mà Sơ Húc giấu mình, mặc dù chân tướng ấy có liên quan tới cô. Truyện ngắn, nội dung vừa gọn, không lê thê. Edit mượt. Đề cử!!! ***   Mời các bạn đón đọc .
Tiểu Hà Sơn
Trong nhà, Nhị Nha đứng thứ tư, trên có ba anh trai. Bỏ họ đi thì tên chỉ một chữ Oản. Cô thích mặc áo xanh, có hàng mi cong cong xinh xắn, mũi cao nhỏ nhắn. Ngày Tiểu Hồ đi, cô không khóc cũng không ầm ĩ. Một mình vào phòng anh, dùng tay vẽ theo bức tranh chim yến mùa xuân trên mặt kính. Tay bị đông lạnh đến đỏ bừng. Lời editor: Văn án ngắn gọn quá nhưng có thể tóm được 1 phần ý nghĩa của truyện. Bởi vì ngoài tình yêu, trong truyện còn có tình thân gia đình giữa anh em, ông cháu. Và với mình thì nó là ưu điểm rất lớn trong những câu chuyện. Tình thân trong gia đình ở đây thể hiện từ sự bao dung vô tận của người anh khô khan, buồn tẻ của Nhị Nha, gần như cả đời anh sống vì người khác, vì ước mơ của ông nội, vì sự tự do thoải mái của em gái, gánh nặng trên vai anh, anh cam lòng nhận một mình, miễn người anh yêu thương được hạnh phúc. Tình thân trong gia đình từ cái sự ham tiền của Nhị Nha, bất chấp sự chê cười của mọi người suốt bao nhiêu năm bởi vì mục đích mà chỉ mình cô biết. Tình thân gia đình còn có ở ông nội, bất kể là đứa cháu ruột côi cút của mình hay với đứa cháu không hề có chút máu mủ nhà họ Đỗ. Ông yêu thương từng đứa con, từng đứa cháu mình, chỉ mong cuối cùng chúng nó có được hạnh phúc. Tình thân giữa mấy anh em trai nhà họ Đỗ, ai cũng cả đống tuổi rồi, bình thường không thấy gì, có khi còn châm chích chê bai, chỉ khi một người có chuyện mới thấy hóa ra mình lại nặng lòng như vậy. Ngoài tình thân thì chắc chắn phải có tình yêu, không thì nó đâu còn là truyện ngôn tình nữa. Tình yêu của Nhị Nha và Hồ Duy gần thì ít mà xa thì nhiều, cho dù cô đã từng cất công chạy xa ngàn dặm để đuổi theo anh, để đuổi theo tình yêu của mình. Hai người đều là những người cô độc, bất kể bên trong ngôi nhà đầy ắp tiếng nói cười, cho dẫu bề ngoài vẫn hớn hở, vui vẻ hay bình thản thì bên trong vẫn là khoảng trống mênh mông. Thấu hiểu nên yêu, yêu từ rất lâu mà không ai bày tỏ, bởi khi vượt qua cái ranh giới mong manh đó sẽ là nghiêng trời lật đất. Nhưng mà cho dù có mưa gió bão bùng, có xa xôi cách trở, người có tình thì vẫn được ở bên nhau. *** Nhạn thành, năm 2010 Hôm nay là Tết âm lịch, 28 tháng Chạp là ngày tuyết lớn, trên đường tuyết rơi lầy lội, khắp nơi đều là những cành cây trơ trụi lá. Ra cửa gặp gió lớn, trên đường thì kẹt xe, cả đám người đều chậm chạm nhích từng bước như ốc sên, khiến lòng người thêm bực bội. Nhị Nha ngồi trong xe, chán nản lấy ngón tay vẽ trên mặt kính mờ tuyết, thấy mọi nhà, mọi cửa hàng đều dán những chữ Phúc đỏ hồng, rụt cổ thở dài: Haizzz… Lại sắp tới Tết. Buổi sáng ở khách sạn Hòa Bình có cuộc họp, đàm phán kinh doanh, người phiên dịch không đủ nên Nhị Nha được gọi đến bổ sung, làm một buổi được 2.000 đồng, tiền này không cần tranh giành mà vẫn có được. Cô vốn là một phiên dịch gà mờ, năm đó thi đại học thành tích bình thường, trường đứng đầu thì không đủ khả năng để vào, trường phổ thông bình thường thì còn có thể chọn lựa, hỏi cô muốn học gì, cô nói gì cũng được. Người nhà tư vấn, hay kế thừa theo ông nội học ngành kỹ thuật đi? Cô nghiêng người, nói không thích học số. Bác cả nói, hay học kế toán tài vụ đi, con gái làm kế toán tài vụ ổn định. Cô lại nghiêng người, cắm đầu xuống đất: không thích kiếm tiền. Nói mấy cái, bà cô nhỏ này đều bĩu môi không chịu, cuối cùng người trong nhà ném quyển sách tư vấn ngành học xuống, cái này không được cái kia không chịu, thật sự không ai chịu nổi. Nói rồi bỏ mặc không thèm để ý nữa, Nhị Nha mặc quần hoa xoay người trên giường, chỉ lung tung lên cuốn sổ cẩm nang, chỉ đúng vào học viện ngoại ngữ nói: con học cái này. Mơ hồ lẫn lộn vào đám sinh viên, mỗi sáng mắt chưa mở đã ôm theo ổ chăn dậy luyện nghe, mùa đông ngồi xổm ở thư viện học từ đơn, ngữ pháp, Nhị Nha chưa bao giờ nghĩ tới sự lựa chọn tùy tiện lúc trước lại hành tội mình tới vậy, cô bắt đầu hối hận nha, khổ sở quá nha, hai mắt chứa nước mắt mà muốn chuyển qua học mỹ thuật, nhưng mà người nhà không đồng ý. Nguyên văn là “Cho con ăn cho con uống, trường học là con tự chọn, chuyên ngành cũng do con tự lựa, cả nhà không ai can thiệp, bây giờ con cũng là người lớn, người lớn rồi! Phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình!” Ngày mùa đông, Nhị Nha hít nước mũi, ôm một chậu quần áo mới giặt vừa đi vừa khóc. Chịu trách nhiệm cái gì mà chịu trách nhiệm, cô đến trường sớm hơn người khác một năm, còn chưa tới sinh nhật cô nữa. Khóc thì khóc, ngày hôm sau vẫn vác cặp mắt sưng đỏ như hai trái đào thành thành thật thật đi tới lớp. Buổi tối ngồi đọc truyện tranh dưới ngọn đèn bàn, cô tự an ủi mình: Thôi quên đi, đã vậy rồi thì cứ yên ổn mà chịu. Cứ lăn lộn vậy mà tốt nghiệp xong đại học, bạn học đều xuất ngoại để học chuyên sâu hơn hoặc là thi vào làm viên chức, cạnh tranh có vẻ khá quyết liệt. Nhị Nha đứng trước dòng nước lũ nhìn trái nhìn phải, vỗ mông đưa ra quyết định — Về nhà ông nội!!! Thành phố lớn cạnh tranh quá, quay về xây dựng quê hương đúng là kế lớn. Cứ vậy, cô làm nghề phiên dịch. Nhạn thành là thành phố công nghiệp nặng, kinh tế phát triển tương đối lạc hậu, cạnh tranh cũng không nhiều, huống hồ cái vòng lẩn quẩn này lại lớn như vậy, phiên dịch thôi, năng lực nghiệp vụ không đòi hỏi nhiều, dùng ai cũng là dùng. Nhị Nha tốt nghiệp ở trường khá có tiếng, hình tượng tốt, lại có khả năng nhạy bén. Cái gọi là nhạy bén chính là biết nhìn ánh mắt, nhìn tổng quan tình hình. Giống như kiểu của cô là không có công ty phiên dịch cố định, thường là do người khác giới thiệu, người ta trong bữa ăn thường nói một câu “À, tôi quen một người, tốt nghiệp trường XX, triển lãm ở hội chợ của chúng tôi mấy năm nay đều do cô ấy phiên dịch, năng lực rất tốt”. Nói xong thì “rèn sắt khi còn nóng” đưa danh thiếp hoặc phương thức liên lạc cho bên kia, còn hạ giọng nói, anh/chị yên tâm, công ty chúng tôi đã hợp tác nhiều năm, anh/chị cứ nói là do tôi giới thiệu thì giá phiên dịch sẽ thấp hơn bên ngoài. —- Đều là “người trong giang hồ”, mượn tình mua bán, gặp Nhị Nha thì bên kia cũng nói là lúc trước được chị Lưu giới thiệu, nói cô làm rất tốt, giá cả lại rất tốt vân vân mây mây… Nhị Nha khiêm tốn cười, ngoài miệng đồng ý đồng ý liên hồi, sau khi nhận thù lao thì cũng tìm cơ hội mua món quà, tặng cho người giới thiệu. Có khi là chai nước hoa, có khi là khăn lụa. Lúc đưa quà, cô cũng không nói rõ là cảm ơn người ta đã giới thiệu mối làm ăn cho mình, chỉ nói chuyện làm đẹp, thời tiết, thường xuyên qua lại cho quan hệ gần gũi, hai người ngồi ở quán café, người ta thấy cô thân thiện sẽ nói thêm chút chuyện nhà. Nào là chồng không làm việc nhà, nào là con không nghe lời, nào là mẹ chồng hầu hạ chăm sóc tốt vẫn không có sắc mặt dễ nhìn, Nhị Nha là cô gái hết ăn lại nằm, một bạn trai chính thức còn không có, làm sao có thể thực sự hiểu được cái gì là “trên có già dưới có trẻ”, phiền muộn tuổi trung niên, nghe thì chỉ biết phối hợp gật đầu, người ta thở dài, cô cũng thở dài, người ta ứa nước mắt, cô kịp thời đưa hai tờ khăn giấy. Người ta xả hết tâm sự trong lòng ra rồi sẽ hỏi lại cô, cha mẹ làm gì? Cô tốt nghiệp trường ngoại ngữ, tại sao không ở lại thành phố lớn? Lúc này Nhị Nha mới trưng bộ mặt buồn bã, dáng vẻ đáng thương “Cha mẹ từ bé đã không còn…” Chỉ nói vài câu, đối phương tự vẽ ra viễn cảnh một cô bé nhỏ mất cả cha lẫn mẹ, tự mình phấn đấu vươn lên, rất có hình tượng một thanh niên tích cực, trong lòng tràn ngập tình thương, trước khi đi còn không quên xem lại lịch làm việc cho cô “Em yên tâm, trung tâm triển lãm của chúng ta hàng năm đều có hội chợ nước ngoài, có cơ hội chị sẽ giới thiệu cho em, nhưng mà em phải cố gắng nỗ lực, cố gắng trau dồi trình độ, người ta hỏi thì chị cũng dễ nói chuyện hơn” Làm nghề hai năm, mặc dù không nổi bật nhưng cuộc sống của Nhị Nha nói chung là dễ chịu. Có đồng nghiệp mới vào ghen tị, lén mắng cô nịnh nọt, nói khó nghe: cô gái còn trẻ thế lại thành thạo đạo lý đối nhân xử thế, cả người sặc mùi con buôn, xì! Những sinh viên mới ra trường, vừa vào đời đều ra vẻ thanh cao, trong quan niệm vẫn xem mình là trung tâm thế giới, chưa biết cách hòa nhập giữa người với người. Không biết trong văn phòng có người nói trong lòng: các người đều là trẻ con, người ta có thể thuận lợi là do tấm lòng, còn chuyện con buôn thì đó là bản tính. Nhắc tới Nhị Nha, người xảo quyệt nhất cũng thấy buồn bực trong lòng. Dĩ nhiên là cô tính cách hoạt bát, nhưng ở tuổi cô, cái miệng nhỏ nhắn biết ăn nói lanh lợi, ánh mắt lại trầm tĩnh linh động, dúng là vượt qua những người cùng lứa tuổi về khoản thành thục lõi đời. Cô gái nhỏ như vậy hoặc là do cha mẹ buôn bán nên từ nhỏ đã mưa dầm thấm đất. Hoặc là đứa bé đã qua đau khổ rất lớn, trong lòng hết sức tự ti! “Hắt xì!!!” Một cái hắt xì vang dội bị Nhị Nha vội vã che mũi ngăn lại. Cô lấy khăn giấy lau lau mũi, ai lại ở sau lưng nhắc tới cô? Buổi sáng hôm nay dự buổi đàm phán liên quan đến việc hợp tác kinh doanh hàng không, vì để cảm ơn những nhà đầu tư nước ngoài nên giữa trưa có bữa chiêu đãi, toàn là rau với điểm tâm ngọt, Nhị Nha không quen ăn những món Âu, bưng dĩa tặc tặc lưỡi, không có hứng ăn uống gì, chỉ nhăn nhó chờ tan cuộc để về nhà. Theo thông lệ thì hàng năm cô đều tới nhà ông nội đón giao thừa, một nhà già trẻ nam nữ tụ tập lại cũng hơn mười mấy người, rất ồn ào vui vẻ. Vất vả chịu đựng tới khi kết thúc, Nhị Nha huýt sáo ra khỏi cửa khách sạn, vui sướng mở cửa chiếc xe Tiểu Hồng về nhà. Nói tới cái xe này, lúc đó cũng gà bay chó sủa một trận. Nguyên nhân là vì cô đi xe bus bị trật chân, mắt cá chân sưng lên như cái bánh bao, mỗi ngày ở nhà đều đau tới nước mắt lưng tròng, ông nội cô thấy cháu gái đáng thương, nóng đầu lên nói ra “Hay là mua cho con chiếc xe?” Nhị Nha đang mặt nhăn mày nhó đau khổ, nghe vậy thì sáng mắt lên. Nhưng mà xe gì cũng càng xem càng vượt xa khả năng cô có, ban đầu chỉ nghĩ tầm ba bốn vạn có thể khỏi đi bộ, ai ngờ xem thử thì đơn giản cũng gần mười vạn. Trong sổ tiết kiệm của cô không có nhiều vậy, Nhị Nha tính keo kiệt lầm bầm hơn nửa tháng, cuối cùng ông nội chịu không nổi “Trời ơi, thôi đừng nhìn nữa, mua đi mua đi, không đủ ông cho thêm con” Nhị Nha vỗ đùi nói thầm, con chờ ông nói những lời này bấy lâu nay! Cho nên ông cháu hùn vốn mua một cái xe ô tô, Nhị Nha coi như đó là cục cưng của mình. Theo đường đi dưới cầu, quẹo vào con đường có hai bên bờ tường cũ kỹ, con đường thông ra phía ngoại thành, bởi vì đường này ít người đi nên khi chờ đèn đỏ, Nhị Nha cảnh giác nhìn vào kính chiếu hậu, phía sau có một chiếc xe đi theo. Chiếc xe này khác biệt so với chiếc xe bẩn của cô. Là một chiếc xe màu đen bình thường, thân xe bóng lưỡng, cực kì sạch sẽ. Có vẻ là biết người phía trước nhìn mình, chiếc xe màu đen chạy nhanh lên song song với cô thì hạ kính xe xuống. Ngồi ở ghế lái là một người mặc áo quần đơn giản, mỉm cười nhìn cô. Nhị Nha vội vàng mở kính xe, miệng thở ra hơi khói “Sao giờ anh mới về?” Người đó cười tươi, có vẻ rất quen thuộc với cô “Đơn vị bắt tập trung, cùng lãnh đạo đón tết. Em làm gì vậy? Màu sắc sặc sỡ thế?” Nhị Nha cười hắc hắc, biết ý anh chỉ chiếc xe mình “Năm nay năm tuổi, muốn có màu đỏ hồng cho may” Đúng rồi, năm nay cô hai mươi bốn tuổi, cầm tinh con hổ, năm tuổi của cô. Đèn xanh bật. Người ngồi trong xe vuốt cằm nhìn cô “Em đi trước đi, tôi theo em” Nhị Nha gật đầu, chạy trước, chiếc xe phía sau như hộ tống, hai người một trước một sau chạy về phía cuối đường, có một tòa nhà màu xám. Mời các bạn đón đọc Tiểu Hà Sơn của tác giả Trường Vũ Trụ.
Sủng Lâu Sẽ Thành Hôn
Thể loại: Hiện đại, sủng, thanh mai trúc mã Editor: Khang Vy Nhân vật chính: Ngôn Mộc, Cố Duy Nhất Nhiều năm về sau, khi đã trở thành vợ chồng, Cố Duy Nhất nằm trên lưng Ngôn Mộc, cười đến xán lạn hỏi: "Ngôn tiên sinh yêu mến, có phải anh đã sớm động tâm với em không?" Người đàn ông bên dưới liền khinh thường hừ nhẹ: "Cố Duy Nhất em nhớ kỹ, anh chính là bị em cưỡng gian" Người phụ nữ trên lưng cười khoe khoang, ôm chặt lấy cổ anh nói: "Cho dù là thế thì anh cũng là của em và chỉ có thể là của em" Từ trước đến nay không biết đến tình yêu Từ tình yêu đến hôn nhân Sủng lâu sẽ thành hôn *** "Sủng Lâu Sẽ Thành Hôn" là một câu truyện tình yêu ngọt ngào giữa Cố Duy Nhất và Ngôn Mộc. Mạch truyện rất nhẹ nhàng, không có tiểu tam gây sóng gió, không có gia đình cấm cản, tất cả đều thuận lý thành chương. Cố Duy Nhất người đúng như tên, là bảo bối duy nhất của Cố gia. Từ nhỏ đã được yêu thương mà lớn lên. Dù vậy, Duy Nhất không phải là bông hoa trong nhà kính, cô từ khi còn bé đã tràn đầy sức sống, hoạt bát ai cũng yêu thích. Ngôn Mộc có một gia đình không hạnh phúc, sau khi ly dị anh đi theo mẹ, nhưng do ba kế không thích nên bị bán đi. Không biết sự việc phát triển thế nào nhưng cuối cùng Ngôn Mộc được nuôi dưỡng ở Cố gia. Do ba Cố và ba Ngôn từng là đồng đội chí cốt. Mấy năm nay, ba Ngôn chôn mình trong quân khu rất hiếm khi về nhà. Kể sơ qua có thể tưởng tượng được nam chính rất đáng thương, nhưng may mắn là khi đó anh còn rất bé, không tạo ra đau thương gì quá lớn, chỉ là một vết sẹo mà thôi, rồi sẽ mờ dần. Trong từng giai đoạn trưởng thành của Cố Duy Nhất đều có mặt của Ngôn Mộc. Tên Duy Nhất của cô cũng là do anh đặt, ai nào biết được, sau này cô cũng trở thành "Duy Nhất" của anh. Ngôn Mộc bảo vệ cô từ bé đến lớn, là người anh mà cô rất tự hào. Từ tình cảm anh em đơn thuần, theo thời gian dần phát triển thành tình yêu nam nữ, dần muốn giấu đối phương đi trước sự chú ý của người khác. Một lần giải cứu tên bạn thân Thai Tử Vũ mà Cố Duy Nhất đắc tội với con ông cháu cha trong công ty cô thực tập. Kết quả mục tiêu trở thành biên tập chính thức bị phá sản. Cuối cùng phải đảm nhiệm chức vụ quản lý gà mờ cho bạn thân Doãn Huyên Huyên. Lần va chạm với giới giải trí này mang tới cho cô nhiều chuyện rắc rối không đáng có, nhưng mà nam chính phía sau dàn xếp hết thảy cho Duy Nhất, nên mọi chuyện đều êm xuôi. Ngược lại, mình thấy chuyện tình của nhân vật phụ Thai Tử Vũ - Doãn Huyên Huyên - An Khả Thiến có nhiều gia vị hơn một tí. Thai Tử Vũ theo đuổi Doãn Huyên Huyên suốt những năm tháng thanh xuân tươi đẹp đơn thuần nhất. Thiếu gia theo đuổi cô gái xinh đẹp gia cảnh khó khăn, nghe là đã thấy sặc mùi ngôn tình rồi. Mối quan hệ của họ cứ mập mờ như vậy cho đến khi Huyên Huyên gia nhập giới giải trí. Cô khao khát thành công một cách nhanh chóng, số phận không cho phép cô chậm rãi, vì thế mà Huyên Huyên quen một đạo diễn có tiếng, có thể nâng đỡ cô trong sự nghiệp. Mãi về sau, cô mới biết Thai Tử Vũ là cậu ấm nhà họ Thai. Lúc đó đã không thể quay đầu rồi, họ chỉ có thể là bạn mà thôi. Qua một đoạn thời gian, Thai Tử Vũ buông bỏ quá khứ, rồi An Khả Thiến bước vào cuộc sống của cậu, sau thời gian theo đuổi lâu dài, lần này rốt cuộc cậu đã được đền đáp. Chuyện tình trường của cậu tuy ban đầu có nhiều tiếc nuối, nhưng kết thúc lại ngọt ngào. Quay trở lại với Ngôn Mộc và Cố Duy Nhất, hai người đã xác định đối phương chỉ có thể là của mình rồi, nhưng vẫn thích từ từ, cứ lâu lâu lại thân mật quá mức cho phép, nhử nhau chơi. Phải đến sự kiện Duy Nhất say rượu "cưỡng gian" Ngôn Mộc thì mới chính thức yêu đương. Mà nói là cưỡng gian vậy thôi, nam chính nhà chúng ta đóng góp công sức không nhỏ đâu. Khi đứng trước những chuyện đau buồn trong quá khứ, Duy Nhất bảo vệ Ngôn Mộc như gà mẹ bảo vệ gà con vậy. Quá trình hẹn hò của hai người không mấy khả quan, nam chính chẳng có nhiều mấy tế bào lãng mạn. Thế là mặc dù cha mẹ ông bà đã đồng ý, định luôn ngày kết hôn thì Cố Duy Nhất cũng ấm ức không theo, vậy thôi chứ chuyện cưới sinh cô không có tiếng nói. Mình thấy quá đúng luôn, hẹn hò không lãng mạn, cầu hôn chả có mà đòi lấy người ta, quá lời rồi. Phải đến khi đăng ký kết hôn, Ngôn Mộc dỗ ngọt, Cố Duy Nhất mới nguôi ngoai á. Kết hôn xong nữ chính còn làm một chuyện dở khóc dở cười nữa cơ. Chồng không muốn sinh con mà mình muốn có con quá thì làm sao? Vâng, nữ chính rất thông minh mà chọc thủng áo mưa, kết quả là đón được hai thiên thần bé bé xinh xinh. Nhưng mà đau đến sợ tới già, hứa không làm loại chuyện này nữa. Cuộc sống gia đình hạnh phúc chầm chậm trôi qua, may mắn được bên nhau kiếp này. Nói chung như đã đề cập, đây là câu truyện nhẹ nhàng, sủng ngọt. Các tình tiết đấu đá ta sống ngươi chết hay cẩu huyết đều không có. *** "Sủng lâu sẽ thành hôn" là một câu chuyện VÔ CÙNG NGƯỢC, ngược tơi tả, ngược quằn quại, ngược lên, ngược xuống, nhưng không phải thể loại nữ ngược nam hay nam ngược nữ thường thấy, mà là tác giả đang ngược các độc giả bằng đống cẩu lương thượng hạng qua từng chương truyện mà thôi !!!! Vậy nên đê nghĩ các bác hãy mang theo một trái tim khỏe, một tâm hồn đẹp để chống chọi, vượt qua đống mật ngọt ch.ế.t ruồi này nhó ~ __________ Tình yêu nảy sinh từ bao giờ, vì điều gì? Chẳng mấy ai có được một đáp án chắc chắn. Có những người, bắt đầu mối quan hệ hôn nhân trên tiền đề sắp đặt, có thể chẳng hề quen biết trước đó, có thể hiểu được chút ít về nhau nhưng cảm tình chỉ dừng lại ở hai chữ “nửa vời”. Ở cạnh nhau thời gian lâu dài, chăm sóc, chiếu cố, bao bọc lẫn nhau, kết hôn lâu sẽ thành yêu. Có những người, sớm đã cùng nhau đi qua một chặng đường dài. Từ thuở đối phương mới lọt lòng mẹ, đến khi trưởng thành thiếu nữ đôi mươi, cưng chiều, che chở, sớm chiều đã nhìn quen hỉ nộ ái ố trên nét mặt người ấy, lặng lẽ khắc ghi vào trong lòng. Sủng ái lâu sẽ thành yêu, từ yêu đến kết hôn... Hai vị phụ huynh đại nhân của Cố Duy Nhất, chính là kiểu đầu tiên. Còn chuyện của Cố Duy Nhất và Ngôn Mộc, chính là kiểu thứ hai. Cố Duy Nhất, người cũng như tên, là thiên kim duy nhất của Cố gia. Cô từ nhỏ đã lém lỉnh, nghịch ngợm, đáng yêu, đầu lúc nào cũng đội theo danh hiệu: “Cái đuôi nhỏ của anh trai Ngôn Mộc”. Lớn thêm một chút thì lười bám anh hơn, bởi vì Cố Duy Nhấtlúc này đã có thêm người bạn mới, là Thai Tử Vũ. Hai người này khi đã quậy thì không ai cản nổi, nhưng lại chỉ ngoan ngoãn nghe lời, cung kính tuân mệnh lão đại mặt than Ngôn Mộc. Khoan đã!!! Gì cơ??? Anh trai??? Hố này được cam đoan bao sủng bao ngọt mà? Có bị lọt nhầm sang ổ máu cún, loạn luân gì không vậy?! Chắc chắn là không! Vì Ngôn Mộc, suy đến cùng chỉ là “anh trai nuôi” không cùng huyết thống với Cố Duy Nhất. Ngôn Mộc xuất thân rất đau lòng. Bố anh là chiến hữu thân thiết của Cố Diệp Thần - bố của Duy Nhất. Trong một lần làm nhiệm vụ, ông đã hi sinh. Mẹ của Ngôn Mộc thì bỏ mặc anh chạy theo tình mới, thậm chí lương tâm nguội lạnh, đem bán đứa con mà mình đã dứt gan dứt ruột sinh ra là anh. Sau đó, Cố Diệp Thần nhận nuôi Ngôn Mộc, đưa anh trở thành một thành viên nhỏ của Cố gia. Ngôn Mộc hơn Cố Duy Nhất 10 tuổi. Năm ấy, anh được đón vào Cố gia, đúng lúc chứng kiến Cố Phu nhân Kiều Chỉ vất vả sinh ra tiểu thiên kim bé bỏng gian nan, nguy hiểm thế nào. Lần đầu tiên nhìn thấy cô, ánh mắt nhắm nghiền, bàn tay nắm thành nắm nhỏ, im lặng ngủ, anh đã cảm nhận được sinh mệnh này sẽ là một phần quan trọng trong cuộc đời mình. Đúng vậy, là em gái bảo bối. Nhưng đó là lúc ấy, còn sau này, thì là bà xã nhỏ, là tiểu tâm can bảo bối không cách nào tách rời. Trước đây, tôi từng xem một đoạn phim ngắn, kết thúc phim có một câu tiếng Anh, dịch nôm na là: Chỉ cần người ấy là người quan trọng trong sinh mệnh bạn, dù chỉ là bóng lưng, là ánh nhìn lướt qua, là lần đâu tiên chạm mặt, cũng có cảm giác quan trọng không nói thành lời. Cảm giác một lần, cũng là cảm giác một đời. Hóa ra, chính là như Ngôn Mộc lúc ấy. Cố Duy Nhất lớn lên trong sự yêu thương, bao bọc từ đại gia đình họ Cố, đặc biệt là từ Ngôn Mộc. Ngôn Mộc thực sự rất cưng chiều, bảo vệ cô. Cô phá phách, anh dọn dẹp tàn cuộc. Cô ham ăn ham uống, anh liền học nấu ăn thật ngon. Cô gây sự với bạn học, anh lại đứng ra làm bia chắn. Cô náo đến đồn cảnh sát, anh liền vội vã tìm qua. Cô muốn tính kế, chơi xấu người khác, anh bằng lòng ngồi làm quân sư quạt mo bày mưu... Ngôn Mộc tốt như vậy, thế nhưng trong mắt Cố Duy Nhất, khi cô còn nhỏ, Ngôn Mộc chính là anh trai ấm áp, tuy ngoài mặt lạnh nhạt nhưng trong lòng chắc chắn rất thương yêu cô, đừng hòng ai bắt nạt được cô. Còn lớn lên rồi, Ngôn Mộc chính là lão đại mặt than, biểu cảm trên mặt lúc nào cũng là hai chữ “khó ở”, cười một cái chẳng khác nào điềm báo dông tố sắp tới, cô sắp phải ăn đòn rồi... Hình ảnh hai người này trong mắt bàn dân thiên hạ chính là một cặp anh em hoàn hảo, một người dù lạnh lùng, nghiêm khắc nhưng lại dốc lòng chăm nom, chiều chuộng, một người dù nhiều lần bị phạt đứng, nhưng chung quy vẫn là được sủng lên trời. Chẳng ngờ phần tình cảm yêu thương tựa như tình thân này, đã lấn lướt sang thành tình yêu tự bao giờ... Ngôn Mộc lúc phát hiện ra tình cảm của mình thì có cảm giác ÔI THÔI RỒI!!! Môt người đàn ông quanh năm suốt tháng vùi đầu vào số liệu kinh tế, thị trường như anh thì đào đâu ra bí kíp “tán gái đại pháp”, và tất nhiên kinh nghiệm hẹn hò bằng 0, kinh nghiệm giường chiếu lại càng 00000. Cuối cùng, Ngôn Mộc đành phải qua học hỏi trợ lý xem lãng mạn thế nào, hẹn hò ra sao... Anh vốn định dần dần dụ dỗ Cố Duy Nhất lạc vào lưới tình, nhưng không ngờ Cố Duy Nhất lại sớm đã động tâm với anh, hơn nữa còn tìm được từ chỗ nghệ sĩ của mình cuốn 36 kế đốn ngã trái tim nam thần để áp dụng lên người anh. Thật là ông trời không phụ lòng người mà, Cố Duy Nhất cùng Ngôn Mộc rất nhanh đi vào hẹn hò, rồi tiến đến hôn nhân. Đúng vậy, nhanh đến mức không ngờ mà. “Không phải chúng ta mới hẹn hò không được bao lâu sao? Còn chưa tới bước kết hôn phải không?” “Chẳng lẽ em không cảm thấy được, chúng ta hẹn hò vô cùng thất bại sao? Cho nên, anh quyết định bỏ qua quá trình này, trực tiếp đi vào hôn nhân!” Quả nhiên, SỦNG LÂU SẼ THÀNH HÔN mà !!!! Truyện SỦNG LÂU SẼ THÀNH HÔN khép lại, chỉ đơn giản như vậy, nhẹ nhàng như vậy, không máu chó, không tiểu tam, hoàn toàn là một hũ đường từ đầu đến cuối, ngọt đến mức dù sâu răng vẫn kiên trì cày đến hết, sủng đến nỗi dù toàn là cẩu lương táp vào mặt nhưng nhất quyết đọc đến dòng cuối cùng. Túy Hậu Ngư Ca viết truyện, khiến người ta có cảm giác như mọi tế bào trên cơ thể đều kêu gào muốn yêu đương, muốn được sủng, muốn ăn đường, càng đọc càng không cách nào gượng dậy khỏi hố mật ngọt này. Mời các bạn đón đọc Sủng Lâu Sẽ Thành Hôn của tác giả Túy Hậu Ngư Ca.