Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này! - Nhân Gian Tiểu Khả

.. Gặp gỡ không bằng hoài niệm Lâm Tiểu Niên vò chiếc khăn mềm mại ở trong tay, ngón tay không còn chút sức lực nào. Lúc chia tay vội vàng đến mức món quà độc nhất vô nhị mà cô chuẩn bị từ rất lâu cũng không kịp đưa ra để tặng. Thế nhưng, nếu quả thật đem tặng rồi... thì liệu anh ấy có thích hay không? Nếu không thích thì chẳng phải là đã lãng phí tâm ý của cô hay sao? Sự uốn lượn của từng mũi len, của từng đường kim mũi chỉ đều phảng phất tình ý của cô dành cho anh. Tuy nhỏ và quấn vào nhau nhưng là một lòng một dạ. Cô thường nghĩ, nếu như cô cố gắng thêm một chút, đỗ vào đại học Bắc Kinh, kết quả liệu có khác không? Cô cũng nghĩ nếu như cô cố gắng hơn một chút, nói với anh ấy tình cảm của mình, anh ấy có chút cảm động nào không? Nhưng mọi thứ đều không có kết quả. Kiều Hoài Ninh yêu Âu Dương Phi. Đó là sự thật. Không dễ gì có thể thay đổi. Còn cô không thể vô vọng chờ đợi một người không thể dời tâm chuyển ý như vậy. Cô khẽ than một tiếng, thò đầu ra ngoài cửa sổ. Những ngọn đèn trong vườn tỏa sáng trong màn đêm. Cảnh sắc ban đêm ở trường đại học Triết Giang không đẹp, nhưng mang một sự phồn hoa lạnh lùng. Có lẽ, con người cũng như ngọn đèn leo lắt trong đêm, càng tỏa sáng, càng khiến cho mình thêm ảm đạm. Lâm Tiểu Niên, em không thể đối xử với anh như vậy. Người Lâm Tiểu Niên run run, cô cảm thấy mình không có cách nào, và thấy mình bất lực. Vu công tử giữ vẻ mặt lạnh lùng, nét mặt lạnh hơn những mảnh băng vụn trên tuyết. Anh nắm chặt vai cô, giống như một con chim ưng đang giữ chặt con mồi của mình, trầm giọng nói: "Lâm Tiểu Niên, em không thể đối xử với anh như vậy!". Lâm Tiểu Niên không có cách nào để nói thêm điều gì nữa, chỉ có thể mím chặt môi, lắc đầu: "Hữu Dư, là anh không thể đối xử với em như thế này!". Cho đến lúc không ai biết nên đối xử với ai thế nào thì đã là lúc không tìm được lối thoát, giống như ai yêu ai đó, cũng lại giống như không yêu ai, không đúng không sai. Trước vận mệnh to lớn trước mắt, mỗi người đều thấy mình nhỏ bé. Đối diện với bệnh tật, ai cũng đều thấy bất lực. Số mệnh đều cho mỗi người sự lựa chọn trước một tình thế khó xử, như thể đang trêu ngươi họ, khiến cho mỗi người không có cách nào chạy thoát được. Có những lúc, tình yêu không thể thay thế những tháng năm ấu thơ sống bên nhau, cũng không thể thay thế tình thân đã từng có. Lần đầu tiên Lâm Tiểu Niên thừa nhận rõ rằng: "Đúng, em đã yêu Kiều Hoài Ninh." Mặc dù những điều đó đều đã là quá khứ, nhưng trong cuộc đời cô vẫn lưu lại dấu tích của những năm tháng đó, không thể xóa nhòa, cũng không thể hủy hoại được. "Anh ấy yêu em, vẫn đang yêu em." Giọng cô mặn chát, không gian bao la của mùa đông đơn điệu: "Em không muốn anh ấy mang theo sự hối tiếc rời khỏi thế gian này!". Đúng rồi, cô quá tham lam, không muốn Vu Hữu Dư rời khỏi cô, nhưng có một số thứ không thể gò bó, miễn cưỡng, cô muốn anh phải chọn lựa. Vu Hữu Dư rốt cuộc cũng không phải thánh nhân: "Cho nên?". "Cho nên, em không thể để mặc anh ấy." Đã từng là thanh mai trúc mã, tuy mối quan hệ giờ đã trở thành tình anh em sâu nặng nhưng cuối cùng cô cũng không thể từ bỏ, cho dù phải lừa dối, cô vẫn hy vọng Kiều Hoài Ninh vẫn ôm mộng đẹp tới cùng, kiên trì tới cùng. Vu Hữu Dư không nói lời nào, lục trong túi áo khoác tìm điếu thuốc, châm một điếu, hít vài hơi, nhả khói, sau đó lại châm thêm một điếu nữa, một lúc sau đã đầy một gạt tàn thuốc. Vu Hữu Dư nói: "Lâm Tiểu Niên, anh mệt rồi." Mỗi năm đều dư thừa Vu Hữu Dư lấy một đồng xu trong túi, đút vào bốt điện thoại công cộng, gọi điện cho Lâm Tiểu Niên. Giọng anh khàn khàn, những câu nói của anh dường như đã lặp đi lặp lại mấy lần, anh nói: "Lâm Tiểu Niên, những lời nói khó nghe này, anh chỉ nói một lần, em nghe rõ nhé: Nếu em đồng ý chịu đựng khổ đau, dùng năm trăm năm tu luyện của mình để đổi lấy một lần Kiều Hoài Ninh khẽ cười với mình, vậy thì... anh nguyện đổi một nghìn năm tu luyện của mình ấy một lần chuyển ý của em." Trái tim Lâm Tiểu Niên bỗng trở nên mềm yếu, biến thành một vũng nước, còn cô nhìn thấy quá khứ qua vũng nước đó, chỉ nhìn thấy một con cá đang đợi chờ. Cô nắm chặt điện thoại di động, nhẹ nhàng nói: "Vu Hữu Dư, anh còn nhớ, câu đối mùa xuân năm đó chúng ta cùng viết không? Niên niên hữu dư (hàng năm đều dư thừa)... Em nghĩ hoành phi sẽ là... Cảm ơn!". Chuyện tình của bọn họ, ba từ "anh yêu em" không thể khắc họa được tất cả, nụ cười cũng có, nước mắt cũng có, mùa đông này Bắc Kinh không có tuyết, cô chầm chậm đi về phía anh, đi về hướng chưa biết, hướng đã biết, nhưng cô đã xác định cho mình điểm dừng chân. Cảm ơn anh, vì nhờ có anh mà mùa đông này em thấy yêu Bắc Kinh... *** Lâm Tiểu Niên buồn bã nghĩ, thì ra anh Hoài Ninh, người đã từng đưa cô đi khắp nơi, người hết lần này đến lần khác giúp cô giải những đề Số học phức tạp, người mà cô có thể thoải mái làm nũng, người cho cô kẹo để dỗ cô nín khóc, người đã từng nói sẽ cùng cô đi qua mùa đông ở Bắc Kinh bây giờ đã trưởng thành rồi. Kiều Hoài Ninh bây giờ đã không còn là anh Hoài Ninh của riêng mình cô nữa rồi… Lâm Tiểu Niên ngồi trong phòng tự học, lấy bút chì viết đầy một trang giấy cái tên “Kiều Hoài Ninh”. Cô khẽ chau mày, chống cằm, ngây người ra trước trang giấy đã viết đầy cái tên ấy. Cô nghĩ mãi không thông, tại sao Kiều Hoài Ninh không giống anh trai Hoài Ninh ngày xưa của cô? Lẽ nào giống như một số người đã nói, khi thanh mai trúc mã dần lớn lên thì thế giới giữa hai người cũng ngày càng xa cách, không có cách nào quay lại như xưa được nữa? Mỗi khi nghĩ tới Kiều Hoài Ninh, Lâm Tiểu Niên đều thích thú nở một nụ cười, nhớ giọng nói ấm áp của anh. “Niên Niên… Niên Niên…” Cô bắt chước dáng điệu của Kiều Hoài Ninh, thì thầm với chính mình. Dường như anh đang đứng trước mặt cô, mỉm cười với cô, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nghĩ thế, cô cũng khẽ mỉm cười. Khi Lâm Tiểu Niên cười, hai hàng lông mi dày và dài phủ lên đôi mắt trong sáng, đen láy, đôi môi hồng hơi cong lên, trên má thấp thoáng hai lúm đồng tiền. “Kiều Hoài Ninh, em đến rồi!” Cuối cùng, cô cũng rất thoải mái nói ra một tràng: “Kiều Hoài Ninh, em đến Bắc Kinh rồi!”. Lâm Tiểu Niên một thân một mình lặn lội từ quê đến thành phố xa lạ này theo học vì cô muốn được gặp Kiều Hoài Ninh. Lần đầu tiên đặt chân lên thành phố, mang theo bao nhiêu hành lý, túi lớn túi bé, nhưng Kiều Hoài Ninh không đến đón cô. Nhớ lại khi đăng ký nguyện vọng học, trái tim Lâm Tiểu Niên vẫn đập rộn ràng. Anh Hoài Ninh học ở trường đại học Bắc Kinh, nếu xét về thành tích học tập, cô còn lâu mới có thể thi đỗ. Nếu vào trường đại học Chiết Giang, một trường gần đại học Bắc Kinh nhất thì có thể cô còn có cơ hội. Nhưng liệu cổng trường đại học có quá cao so với tầm tay cô không? Cô có thể bước chân vào đó không? Xét cho cùng, đại học Chiết Giang chỉ tuyển bốn sinh viên có hộ khẩu quê cô mà thôi. Với thành tích đứng trong top 10 của tỉnh, Lâm Tiểu Niên đành liều một phen. Dĩ nhiên, khi điền nguyện vọng 2, nguyện vọng 3, cô cũng để cho mình một con đường lùi. Nếu không đỗ đại học Chiết Giang, vẫn còn có đại học Liêu Ninh và đại học Công nghiệp Cáp Nhĩ Tân. Dù thế nào chăng nữa, Lâm Tiểu Niên nhất định phải đến Bắc Kinh. Vì ở đó có Kiều Hoài Ninh! ... Mời các bạn đón đọc Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này! của tác giả Nhân Gian Tiểu Khả.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khi Ánh Nắng Nhạt Màu
Từ Qua là nữ cảnh sát của đội cảnh sát hình sự thành phố C, nhưng mà mọi người đều gọi cô là Từ ca. Bởi vì tuy cô rất xinh, nhưng ngoài giới tính ra thì Từ Qua không có nét nào là của con gái cả. Mạnh mẽ, gan dạ, liều lĩnh và cực kỳ nhạy bén trong điều tra. Thế cho nên, khi Lục Thịnh trở thành đội trưởng mới điều đến của bọn họ, anh đã rất ấn tượng. Thực ra thì duyên phận của Lục Thịnh và Từ Qua đến từ trước đó rất lâu, bắt đầu từ vụ án của chính gia đình cô. Nhưng mà khi đó cô chỉ mới là cô gái chưa thành niên, còn anh chỉ vừa mới nhận nhiệm vụ. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy không đủ để hình thành nên bất cứ một mối quan hệ nào, có chăng chỉ là một tín ngưỡng mới của Từ Qua đã xuất hiện. Chính là Lục Thịnh. Dõi theo anh, đi trên con đường của anh, hy vọng một ngày nào đó có thể cùng anh tác nghiệp. Cuối cùng, mong muốn của cô đã thành hiện thực. Nhưng vốn dĩ ngay từ đầu, mục đích vào ngành của Từ Qua đã khác với mọi người, cô thừa nhận mình không cao đẹp đến mức vì nhân dân hy sinh, cô chỉ là một người lạc lối nhìn theo bóng anh mà đi. Cho nên, khi Lục Thịnh nhìn thấy Từ Qua, anh chỉ thấy một cô gái không tiếc tính mạng, cần chết thì sẽ chết. Trước khi gặp lại Lục Thịnh, có lẽ con người cô chính là như vậy, nhưng bây giờ đã khác. Cô nhìn thấy anh, thỉnh thoảng còn được “sờ" vào anh, điều đó khiến cho Từ Qua cảm giác được cuộc sống ý nghĩa hơn rất nhiều. Cô biết mình thích anh. Nhưng khổ nỗi, Từ Qua vốn rất “boy", EQ cũng thấp. Rõ ràng muốn theo đuổi anh, nhưng lại sợ anh từ chối. Rõ ràng cảm nhận được anh “gì đó và này nọ" với mình, nhưng vẫn cương quyết phủ nhận. Đến cuối cùng, phải mượn rượu tỏ tình, xong rồi… bỏ chạy. Nhưng mà, chạy không thoát. Lục Thịnh chỉ chờ có bấy nhiêu thôi, lúc đầu nhìn Từ Qua anh còn không xác định được là cô thích con trai hay con gái, nhưng mà chắc chắn là anh thích cô. Đừng nói là lần gặp đầu tiên cô khóc nức nở trong lòng anh và để lại cho anh một dấu răng thật sâu đã khiến anh không quên, đến bây giờ làm việc cùng cô, nhìn thấy nỗ lực và tinh thần trượng nghĩa của cô, anh nghĩ mình xong rồi. “Từ Qua, anh hối hận.” “Hả?” “Hối hận vì lúc đó đã không khoá chặt em bên người. Nếu không, chúng ta đã có thêm 7 năm bên nhau.” Là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, các vụ án diễn ra không có quá nhiều nút thắt, nhưng được giải quyết hợp lý. Đối với thể loại trinh thám phá án, điều cơ bản nhất phải đạt được chính là logic, lôi cuốn và bất ngờ. Câu chuyện này thoả mãn được cả ba yếu tố đó. Xuất phát từ vụ án đầu tiên, tưởng như chỉ là một vụ án cướp của giết người đơn thuần, ai mà ngờ được mọi chuyện chỉ là một mắt xích trong một chuỗi những vụ án liên hoàn. Mạch truyện được dẫn dắt từ từ, án lồng trong án. Mỗi khi phá giải được một mắt xích, họ lại đến gần hơn với sự thật. Chúng giống như những bong bóng trên mặt nước, càng lan càng rộng, càng vỡ càng to. Không nêu cao ý tưởng cao đẹp vì đại nghĩa, họ chỉ là những con người bình thường, lựa chọn nghề nghiệp và có trách nhiệm với lựa chọn đó. Họ cũng có nỗi đau, cũng có sai lầm, cũng biết mệt mỏi. Nhưng mỗi khi tìm thấy một manh mối, họ lại quên đi bản thân, tiếp tục theo đuổi để giành lại sự sống cho nạn nhân. Toàn bộ câu chuyện là một chuỗi công việc và tình yêu đan xen lẫn nhau, có những đêm thức trắng đấu trí cùng kẻ tình nghi, cũng có những đêm mệt mỏi thiếp đi trong vòng tay đối phương. Có những góc khuất trong thân phận người cảnh sát từng khiến Lục Thịnh muốn rời xa Từ Qua để cô được an toàn, nhưng cũng có sự kiên định của cô giúp anh hiểu được, yêu là phải ở cạnh nhau, bảo vệ nhau cho dù hoàn cảnh có nguy hiểm đến thế nào. Không quá kịch tính nhưng đủ hồi hộp, không quá hóc búa nhưng đủ thách thức, không quá khó để tưởng tượng nhưng lại đầy bất ngờ. Trải qua sinh tử, chúng ta mới hiểu được, trên đời có hai thứ không thể nhìn thẳng, chính là mặt trời và lòng người. Khi ánh nắng nhạt màu, anh sẽ đến tìm em. " ": Trích từ truyện Review by #Lâm Thái Y - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Hạ Hầu Ngọc đã chết, đương trường đánh gục.   Từ Qua là ở một ngày sau biết chuyện này, nàng mới vừa khôi phục, sắc mặt trắng bệch không có huyết sắc. Nhìn cột lấy băng vải Lục Thịnh, xả hạ khóe miệng, “Một đôi tàn tật.” Lục Thịnh nắm tay nàng, “Ân, một đôi.” Phòng chăm sóc đặc biệt, Lục Thịnh dừng lại thời gian không thể lâu lắm, “Vì cái gì đột nhiên cảm xúc dao động như vậy đại? Ngươi thiếu chút nữa chết biết sao?” “Ta cho rằng ngươi tự sát.” Từ Qua nói thực ra. Lục Thịnh quả thực tưởng véo nàng mặt, “Mất máu quá nhiều phát sinh ảo giác? Ta như thế nào sẽ tự sát?” Từ Qua cũng không biết vì cái gì lúc ấy vì cái gì sẽ cảm thấy Lục Thịnh sẽ tự sát, nhưng Lục Thịnh cái kia tư thế, Từ Qua nhấp nhấp môi, “Ngươi đều lưu di ngôn.” Lục Thịnh ánh mắt trầm đi xuống, sờ sờ Từ Qua đầu tóc, “Lừa hắn.” Từ Qua suy nghĩ trong chốc lát, “Hạ Hầu Ngọc vì cái gì sẽ làm như vậy? Quả thực là tự sát thức bắt cóc.” “Hắn nhiễm bệnh, ác tính não u, cuối cùng một kích.” Từ Qua nhíu mày, “Hắn không phối hợp trị liệu lại muốn giết người, rốt cuộc nghĩ như thế nào?” “Ai biết được.” Từ Qua nhìn Lục Thịnh trong chốc lát, “Ta ba sao lại thế này?” “Hạ Hầu Ngọc tưởng đem Tô Nhiên đưa vào ngục giam, hắn giúp Tô Nhiên kế hoạch một cái trăm ngàn chỗ hở mưu sát, đáng tiếc chết non.” Lục Thịnh từ cái kia trợ lý nơi nào bắt được dược đưa kiểm kết quả ra tới, bên trong có kích thích trái tim thành phần tồn tại. “Làm Tô Nhiên giết ta ba?” “Đúng vậy.” Từ Qua cắn hạ môi, “Có chứng cứ sao?” “Tô Nhiên vì ngươi ba chuẩn bị dược có vấn đề, nhưng là hiện tại không có trực tiếp chứng cứ, yêu cầu chờ ngươi ba tỉnh lại. Ta phái người qua đi nhìn ngươi ba, chờ hắn thanh tỉnh.” Từ Qua trầm mặc trong chốc lát, mở miệng, “Bọn họ hai cái ai cũng không sạch sẽ,.” Một cái tham tài, một cái ham mê nữ sắc. “Hạ Hầu Ngọc sẽ hối hận sao?” “Ta không phải hắn.” Lục Thịnh ngón tay lướt qua Từ Qua mặt, ánh mắt lướt qua nàng nhìn về phía nơi xa, “Người đã chết, sở hữu hết thảy đều là suy đoán.” Hạ Hầu Ngọc ở cuối cùng một khắc, làm ra lựa chọn. Chu trạch thực mau liền công đạo, hắn cùng Hạ Hầu Ngọc là cho nhau uy hiếp. Hạ Hầu Ngọc cho hắn làm thôi miên, ám chỉ làm hắn giết người. Chu trạch quay video làm chứng cứ, sau uy hiếp Hạ Hầu Ngọc cùng hắn cùng nhau gây án. Hạ Hầu Ngọc lúc trước xác thật là đi tìm chứng cứ, nguyên bản hắn kế hoạch chính là ở chu trạch chạy trốn trên đường giết hắn, nhưng không nghĩ tới nửa đường thượng sát ra cái Từ Qua. Chu trạch chạy trốn kế hoạch bị đánh gãy, bị cảnh sát bắt giữ. Tô Nhiên là ở một vòng sau bị bắt giữ, chứng cứ tới đặc biệt xảo, thành phố B cảnh sát phá án cùng nhau cướp bóc án, bị trảo trong đó một người công đạo ra bảy năm trước liên lụy án kiện. Chính là Từ Qua mẫu thân bị bắt cóc án kiện, lúc ấy hắn là dắt thủ lĩnh, kế hoạch bắt cóc án đầu mục chi nhất. Mời các bạn đón đọc Khi Ánh Nắng Nhạt Màu của tác giả Hạo Hãn.
Nhật Ký Tháp Bụi (Diary in Grey Tower)
Truyện về tình báo, giải mã, chứa đựng nhiều kiến thức lịch sử, toán học nhưng mà không gây ngộp, thậm chí còn li kì thú vị, truyện ngắn xíu à, mình đọc mất có mấy tiếng, ngắn thế mà đủ thắt đủ mở, trọn vẹn một câu chuyện không thiếu không thừa, ngược tâm tái tê luôn =)) không tâm đắc nhân vật nào cả, chỉ thấy nội dung rất cuốn hút, không thể cực lực, chỉ dám ‘hơi dùng lực’ đề cử thôi ạ, nhưng mà kiếm truyện giải trí cho vui đời thì tránh nó ra, truyện nói thẳng cẳng là nhân vật không sạch từ đầu chí cuối không dành cho những ai khiết phích yêu màu hường, tâm hồn mỏng manh dễ vỡ hay mới chui ra từ bể ngược muốn đổi gió. Chị editor edit rất mượt, giọng văn hơi lạ, nhưng mà đọc dần mình cũng quen, lạ ở đâu đọc đi sẽ rõ. Đó xong nha, đi đọc đi khỏi coi tiếp ~ Lảm nhảm siêu cấp dài dòng vớ vẩn trá hình review: Thực ra truyện hoàn từ lâu lắm rồi, cũng có nhiều review, nhưng mà vẫn muốn viết một cái gì cho nó, mà thực ra chắc là viết cho bản thân, vì giờ đọc xong lại bị mất ngủ, tự nhủ với đời là sẽ không bao giờ đọc liều buổi đêm nữa  Không biết tác giả lấy cảm hứng từ đâu, bản thân tác giả làm tình báo hay là đọc A beautiful mind, Alan Turing: The Enigma mà cho ra Diary in Grey Tower nữa, nếu đứng dưới góc độ khoa học thì truyện chỉ là một thoáng điểm qua không có gì quá đặc sắc, nhưng mà đứng dưới góc độ tình cảm mà nói thì đống truyện tình cảm văn học nước ngoài giải nọ giải kia thôi đem đốt hết đi, dịch đam mỹ Trung Quốc như này sang bán khéo còn chạy hơn, Hollywood dựng thành phim cũng đảm bảo cháy vé, ẵm tỉ cái giải. Càng đọc Diary in Grey Tower mình càng thấy choáng, học sử kiểu thoi thóp, cũng chẳng biết ở nước Anh xa xôi đường xá cầu cống tên tuổi như nào, nhưng mà đã được tác giả viết thành truyện đăng thì chắc thông tin phải đúng, câu chuyện ngắn xíu mà như một bản tóm gọn cuộc Chiến tranh thế giới thứ II rất hoàn mỹ, dưới góc độ tình báo, toán học giải mã, nhưng khối lượng thông tin rất vừa phải, gần như chỉ thoáng qua, chị gọi là điểm xuyết dẫn lối cho mối tình trong truyện thôi. Vốn mình không thích mấy thứ văn vẻ hoa mỹ, càng tả đẹp nọ đẹp kia mình càng ngốt nhưng tưởng tượng ra cảnh giữa những năm tháng thanh xuân đẹp đẽ nhất cuộc đời, dưới cái nắng vàng như đổ mật của thời đại học, cậu thanh niên bước qua cánh cửa thư viện gặp được tình yêu của đời mình đứng dưới tán cây táo trổ hoa li ti hồng nhạt, vụn cánh hoa rơi còn vương lại trên vai người ấy, hay là cậu nghệ sĩ với lời thề cả đời chỉ yêu tranh, bâng quơ nói lời tỏ tình mà người cậu ấy yêu ngốc đến độ không hiểu được rằng mình luôn là hình mẫu trong tranh của cậu ấy, tự dưng cảm thấy ngọt ngào như vị kẹo vậy >_< Chắc cái này phải cảm ơn cả editor nữa, cách hành văn của chị ấy, vốn từ của chị ấy, từng con đường, từng nhánh cây, ngọn cỏ dưới dưới bầu trời Anh xanh trong vắt mà tác giả vẽ nên đều được truyền tải vô cùng khéo léo. Mình không thích truyện lấy bối cảnh phương Tây lắm, thậm chí là truyện này là Tây 100% từ nhân vật đến bối cảnh, vì đã gọi là đam mỹ của Trung Quốc, thì sẽ luôn xen lẫn chất gì đó của phương Đông mình, đọc nửa tây nửa ta rất chi là kì cục, nhưng mà chắc do giọng văn, rõ là đam mỹ đấy, mà đọc không hề gượng ép tí nào, cảm giác như đang đọc một câu chuyện dịch từ tiếng Anh sang ấy, nhưng mà ngôn từ vẫn rất mềm mại, phong phú, đủ để biết nó được viết dưới ngòi bút của một người phương Đông, mới đọc nghe là lạ, nhưng mà đọc dần thấy hợp và quen hơn, chưa đọc truyện khác của nhà Minh Du nên không biết có phải vốn giọng văn chị ấy đã vậy không hay là thay đổi cho hợp với câu chuyện. Truyện được kể ở ngôi thứ nhất lất phất ngôi thứ ba, rõ là trần thuật của nhân vật ‘tôi’ nhưng mình chỉ biết cậu ấy đang nghĩ gì chứ không nắm được mạch cảm xúc của cậu ấy, phải khi cậu ấy mở miệng nói chuyện mới ngẫm ra được cậu ấy đang cảm thấy như thế nào, thành ra mạch kể nó cứ lặng lờ lững thững làm sao ấy. Hầu như các nam quan trọng trong truyện đều yêu Alan cả, nhưng bảo ‘vạn nhân mê’ thì cũng không phải, vì tổng cộng cả nam chính cũng chỉ có 3 người. Bảo là 1×1 cũng không đúng vì lý do khó nói không tiện spoil nhưng đảm bảo không phải NP, bảo là cường cường mà thấy có Andemund cường không à, bé Alan lúc thì bị bắt lúc thì bị … như nhược ấy. Tâm lí nhân vật cũng chẳng hiểu là cái thể thống gì luôn, cảm giác truyện viết rất thực nhưng mà mình cũng khó mà định hình ra nhân vật chúng nó đang nghĩ cái gì nữa. Kết luận lại là cái truyện này rất chi là ‘nửa nọ nửa kia’ chẳng phải lướt quá mà cũng chẳng đi sâu tiểu tiết quá, cứ chơi vơi lưng chừng từ đầu đến cuối làm mình chẳng đến mức lên cơn động kinh quắn quéo nhưng cũng không thể ngừng đọc một giây nào. Mình rất ghét truyện cẩu huyết ngược tâm ngược thân vô lý vô tội vạ, đọc chỉ thấy tức chứ đau đớn gì đâu, tất nhiên là Diary in grey tower đúng là một bể máo ngập ngụa luôn nhưng mà tình tiết rất thực, rất hợp lý, đến cái nỗi mà đọc lưng chừng một đứa tôn thờ chủ nghĩa HE là mình chỉ biết ôm mặt thầm nghĩ thôi thế này BE cho nhẹ lòng, nhưng mà nghĩ thế thôi chứ BE thật chắc đau tim mà chết, vẫn HE ạ, chỉ mỗi tội không được trọn vẹn lắm. Dù mang danh nhật kí, nhưng mà có mấy chương cuối mới hao hao nhật kí, cái chất ngôi thứ nhất nó chỉ phát huy được ở mặt này, đó là khiến từng câu từng chữ đều như một lời tự bạch, đơn giản, nhẹ nhàng xiên mình một nhát, tình yêu chỉ khi đơn thuần là sự rung động của hai trái tim trong sáng như nắng trời thì mới đẹp được, chứ khi nó bị cuốn theo lợi ích chính trị, tàn vong chiến tranh thì nó chẳng thể giữ được cái màu sáng tươi vốn có nữa, câu chuyện này không mô tả một tình yêu vượt lên mọi cách trở mà kể về cái cách nó bị khổ đau vật ngã như nào. Mình thích một Alan dạt dào sức sống khát khao theo đuổi đam mê, theo đuổi tình yêu của mình, mà những lúc cậu ấy yếu như sên thì cũng hơi ghét nhưng lại thương nhiều hơn, thực sự từ đầu đến cuối mọi đau khổ cậu ấy phải chịu một phần cũng do sự lựa chọn của cậu ấy, nhưng mà làm điều muốn, yêu người mình yêu, sao mà khổ sở đến trần trụi như thế, nhìn Alan mà tự dưng mất niềm tin với cuộc đời quá, nhiều khi mình chẳng làm gì mà đời cũng chẳng chịu tha cho mình. Mình team sủng công mà nuối tiếc nhất cái truyện này phải kể đến ngược công chưa đủ, phải ngược nhiều vào, ngược thêm tí nữa, cái tính ‘nửa nọ nửa kia’ của truyện ảnh hưởng lên Andemund sâu sắc nhất, sao lắm lúc thông minh mà lắm lúc ngu si chà bá ấy, lắm lúc hi sinh hết mình bảo vệ Alan, mà lắm lúc cứ mặc cho nghịch cảnh tác động không thèm đấu tranh gì cả, mà khổ cái không thể ghét được vì thực ra cũng còn cách gì đâu. Mình lại bị thích Edgar (xong bị bảo là biến thái ;A;) chẳng hiểu sao lại đi thích một nam phụ thậm chí là khi cậu ấy đã làm ra hành động ấy ấy ấy rất là đáng lên án (mặc dù lúc ấy mình đã thầm nghĩ là chỗ này phải ấy mới hợp nhưng chắc tác giả không cho ấy đâu, ấy thì ác quá mà cuối cùng vẫn ấy) -_- nói chung là trừ chuyện ấy, tình yêu của Edgar cao cả hơn Andemund ở chỗ cậu ấy dám quay lưng lại với cả thế giới chỉ để chạy theo tiếng gọi con tim mình, nhưng mà bất hạnh thay cho cậu ấy là phẩm chất đầu tiên của nam chính là phải vừa có giang sơn vừa ôm được mỹ nhân, cậu ấy lại bỏ giang sơn chạy theo mỹ nhân mất rồi, nhưng mà tựu chung thì tại sao đứa chịu khổ nhất vẫn là Alan, whyyyy (ノಥДಥ)ノ︵┻━┻・/ Đến giờ vẫn bị cái kết nó ám, Hàn Quốc Hàn Xẻng quá thể mà T_T Ơ mà đừng hiểu nhầm, mình đang khen mình không hề chê đâu nhé, Diary in Grey Tower thực sự rất hay và đáng đọc, đề cử đề cử ^_^ LAZE *** Trích sơ lược: “Có người nói, chính những chuyên gia mật mã đã làm nên chiến thắng của Thế chiến thứ hai. Họ là một bọn quái đản giữa những thiên tài, họ giải mã điện tín của địch qua sóng vô tuyến, bàn tay họ vươn tới đe dọa yết hầu yếu đuối của Quốc xã, không ai biết về họ, họ chịu sự quản lý của Cơ quan tình báo Anh MI-6, cái nôi mật mã học của chính phủ.” Không phải ai cũng có thể giải được mật mã. Có những mật mã được viết theo cấu trúc mà ngay cả Cơ quan tình báo dành hàng năm trời cũng không thể giải được. Vì thế việc chiêu mộ nhân tài là rất cần thiết. Alan Castor chính là một thiên tài như vậy. Thậm chí cậu có thể giải được mật mã cấp cao. Thế nhưng Alan không thể vào cục tình báo, bởi vì người đàn ông kia chú ý đến cậu. Đó là Andemund Garcia - một người cực kì có vị trí trong cục tình báo. Andemund tìm mọi cách ngăn cản Alan vào cục tình báo. Bởi vì một khi bước vào đó, sinh mạng của Alan sẽ thuộc về tổ quốc, không còn thuộc về cậu nữa. Trong đó ẩn chứa rất nhiều nguy hiểm. Bố mẹ Alan cũng dành cả đời ở cơ quan tình báo phục vụ chính phủ, nhưng khi bị nghi ngờ là nội gián, liền bị tổ chức ra tay giết hại. Vì thế Andemund không ngần ngại gạt Alan ra khỏi cuộc sống của mình. Anh sợ rằng nếu như tổ chức biết được sự có mặt của cậu, anh cũng vô pháp kéo cậu khỏi vòng xoáy chiến tranh này. Nhưng Alan rất bướng bỉnh. Đó là lí do cậu và Andemund chia tay. Alan tìm mọi cách để có mật mã trong cục tình báo, giải ra để chứng minh cho Andemund thấy, cậu cũng có thể làm được. Mặc dù cậu hoàn toàn không được biết đến như người giải mật mã, mà phải đứng sau cái bóng của người khác. Đây là đoạn truyện khiến mình ức chế nhất. Bạn của Alan ( tạm gọi là đồ - ảo - tưởng - xấu - xí ) - chính là người trong cục tình báo nhưng không giải được mật mã mà đem về cho Alan giải ấy, vô cùng vô liêm sỉ và thậm chí còn lập mưu hại Alan. :v Đơn giản bạn này cũng thích Andemund và khi được Andemund khen thì lại bắt đầu bật mode ảo tưởng ( mật mã đều là do Alan giải ). Đây chính là người đã khiến Alan phải vào viện tâm thần để “chữa bệnh đồng tính”. Đọc truyện này mình mới biết, ngày xưa ở Anh người ta lại có suy nghĩ cực đoan như vậy về LGBT. Những người bị đưa vào đó đều bị tiêm hormones của nữ giới, khiến cơ thể nguyên bản của họ biến đổi gần như là thành nữ luôn. May mà Alan được Andemund cứu ra kịp thời, nên thoát khỏi kiếp nạn này. Andemund dùng thế lực của mình trừng trị đồ - ảo - tưởng - xấu - xí xong, cục tình báo cũng rất nhanh đã biết đến Alan. Vì thế tất cả mọi cố gắng của Andemund đều xuống sông xuống bể hết, cuối cùng Alan cũng đi theo con đường mà cha mẹ cậu đã chọn trước kia. Để cống hiến hết mình cho tổ quốc. Nhưng hết tiểu tam này thì sẽ có tiểu tam khác. Andemund có vị hôn thê. Và anh cũng không có ý giấu giếm Alan. Alan có ghen không? Tất nhiên là có, nhưng mà Alan rất cường chứ không có nhu nhược đâu nha ( đây cũng là điểm mình thích ở Alan ). Cậu yêu thì yêu thật, nhưng không có nghĩa là sẽ dung túng mà tha thứ tất thảy cho Andemund. Cuộc tình hai trẻ một lần nữa tưởng như lại rơi vào bế tắc và chấm hết rồi thì Andemund ép Alan “ấy ấy” với mình. Truyện kết cấu khá chặt chẽ, tác giả viết lôi cuốn, cốt truyện mới mẻ. Nhưng mà mình vẫn không thể thương yêu Andemund nổi. Vì cuối cùng, anh vẫn chọn cách khóa Alan trong tòa tháp. Lợi dụng Alan để uy hiếp mẹ cậu khi ấy đang ở nước ngoài để bà tiếp tục cung cấp thông tin. Nhiều lúc mình nghĩ rằng liệu Andemund có thực sự yêu Alan không? So với Alan và sự nghiệp của anh, cái nào quan trọng hơn đây? Sự nghiệp của anh ngày càng thăng tiến, mà tâm hồn của Alan lại đang dần dần mục ruỗng trong tòa tháp ấy rồi. Andemund là một kẻ ích kỉ. Anh muốn có tất cả, bao gồm cả Alan. Vì thế anh nói với Alan. Hãy quên tất cả đi, mọi hận thù và khúc mắc trước đây. Bắt đầu lại từ đầu. Andemund muốn tẩy não Alan. ___________________________ “Tôi nói với Andemund, cứ thế này sớm muộn tình cảm của tôi với anh ấy rồi cũng sẽ tiêu tan. Đây không phải lỗi của anh ấy, cũng không phải lỗi của tôi. Chúng tôi sai lầm ở chỗ yêu nhau trong cái thời chiến chinh này. Andemund không trả lời tôi, anh ấy chỉ im lặng cởi quần áo của tôi, tiến vào cơ thể tôi hết lần này tới lần khác, cưỡng bức tôi nói tôi yêu anh ấy. Anh ấy hỏi tôi, nếu có một ngày được rời khỏi đây, tôi sẽ đi đâu? Tôi trả lời sẽ về Bedford, ở nông trại của bác. Andemund suy nghĩ rồi nói: “Không, em không thể bỏ anh được.” … “Andemund bảo tôi rằng tôi chỉ có hai con đường để lựa chọn. Giữ lại ký ức của mình, vĩnh viễn ở lại trong tháp canh này. Hoặc chấp nhận vứt bỏ trí nhớ về mấy năm qua và trở lại với cuộc sống khi trước. Quên trang trại Plymton, quên chiến tranh, quên ‘Mê’ và tất cả.” … “Anh ấy muốn tôi quên mọi chuyện, rời khỏi đây, ở bên anh ấy. “Đây là mưu sát đấy, anh yêu.” tôi nói với anh ấy. Anh ấy chỉ đáp: “Anh yêu em, Alan.” … “Anh ấy nói: “Alan, em thực sự không còn yêu anh nữa rồi.” … “Đám lính gác dưới lầu sững sờ khi thấy tôi. Họ bao vây tôi, tôi lệnh cho họ chuẩn bị xe và tiền. Andemund ghì chặt vai tôi, tay kia phác một cử chỉ khó hiểu. Sau ám hiệu của anh ấy, gã lính gác đứng gần nhất nổ súng bắn tôi. Ký ức cuối cùng của tôi là bầu trời màu lam xám quay tít trên đầu và ống khói cao chót vót của nhà xưởng phía xa. Tôi ngã xuống cỏ. Andemund ôm tôi, dán mặt trên mặt tôi, máu trên người anh ấy nhuộm đẫm áo tôi. “Alan, anh xin lỗi.” Anh ấy nói: “Chúng ta sẽ ra ngoài, nhất định anh sẽ đưa em ra ngoài. Quên chuyện này đi, để chúng ta bắt đầu lại lần nữa.” ____________________________ Thế là Alan mất đi toàn bộ kí ức. Một lần nữa Andemund tìm cậu. Nói cho cậu biết. Anh biết cậu. Họ lại bắt đầu một lần nữa. Mọi yêu ghét xưa kia, chỉ còn Andemund nhớ. Còn Alan đã quên rồi. Thực ra người mình thương nhất truyện không phải là Alan hay Andemund, mà chính là anh họa sĩ bạn của Alan. Anh là gián điệp của quân Đức, nhưng rất yêu Alan. Khi tổ chức ra lệnh thủ tiêu Alan, anh đã lên tiếng ngăn lại. Cuối cùng khi biết không ngăn nổi nữa, anh quyết định về Anh, dùng phương thức cực đoan nhất để nói cho Alan biết, anh yêu cậu. “Alan, tôi thua vì vĩnh viễn không đủ nhẫn tâm với cậu.” “Alan, tôi thích đôi mắt màu lam xám của cậu, chúng khiến tôi nhớ đến bầu trời nước Anh yên ả… Tôi luôn hy vọng rằng khi chiến tranh kết thúc, chúng ta sẽ cùng đi ngao du. Dù cậu không nhớ mình là ai, không nhớ tôi là ai, thậm chí không làm được một phép tính đơn giản tôi cũng muốn đưa cậu đi… đến những nơi chúng ta từng mơ mà chưa có cơ hội đến… chân núi Alps, bình nguyên Nga đầy hướng dương rực rỡ, rồi vườn nho bên bờ sông Rhine… tôi sẽ lại vẽ cậu.” “Edgar bưng hai má tôi, hôn tôi. Nụ hôn dài mê mải, không mang chút nào hơi thở thô bạo cưỡng đoạt như trước. Rốt cuộc cậu ấy buông tôi ra, chỉ về phía cầu thang, nói: “Đi đi, Alan.” (*) ------------------------- Cuối cùng tất cả đều không có hạnh phúc. Mặc dù mình không thích ngược thụ quá nhiều (mình đảng thụ khống) nhưng thực sự “Nhật ký tháp bụi” là một bộ rất đáng đọc đấy. Vì không chỉ ngược thụ, nó ngược đều tất cả mọi người. Giọng văn edit cũng rất hay, thoải mái, phù hợp không khí truyện. Độ dài vừa phải, chỉ khoảng 40 chương. Mình nhiệt liệt đề cử nhé. (*): Trích dẫn từ truyện Review by #Ám Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Hàn Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Tháp Bụi (Diary in Grey Tower) của tác giả Không Đăng Lưu Viễn.
Dây Tơ Hồng
Mọi người đều nghĩ, Nguyệt lão là một ông già hom hem lẩm cẩm chuyên ngồi một chỗ sờ sờ rổ dây tơ hồng. Nhưng thực ra, Nguyệt lão không phải là ông lão, mà là một nam nhân ngoại hình trẻ tuổi, lại vô cùng anh tuấn. Nhân dịp Thất tịch, Nguyệt lão xuống nhân gian se duyên. Bất ngờ nhặt được một “tiểu công tiềm năng”.  “Tiểu công tiềm năng” tên là Tần Chi Khê. Lúc được Nguyệt lão nhặt, vẫn còn là một đứa trẻ ngoác to mồm oa oa khóc. Vì vậy Nguyệt lão cứ hai, ba ngày lại phải xuống trần một lần chăm sóc Tần Chi Khê. Tất nhiên trong quá trình dưỡng thành này, việc một trong hai bên hoặc là song phương nảy sinh tình cảm với nhau là rất dễ xảy ra. Tần Chi Khê là người rơi vào lưới tình đầu tiên mà không cần Nguyệt lão buộc chỉ tơ hồng.  Tần Chi Khê lớn lên thành một đại hiệp giang hồ đẹp trai tuấn lãng, được bao cô nương để ý. Nguyệt lão cũng muốn tìm cho Tần Chi Khê một người vợ tương xứng để sửa túi nâng khăn. Dù sao se duyên cũng là công việc của Nguyệt lão mà, không có gì khó khăn. Thế nhưng Tần Chi Khê có một bí mật mà Nguyệt lão không biết.  Tần Chi Khê không thích nữ nhân, mà chỉ thích nam tử ngốc nghếch cả ngày vì mình mà sốt ruột tìm một tá cô nương nhà lành, chỉ chờ Tần Chi Khê gật đầu một cái là buộc dây tơ hồng, chắp mối tơ thừa ngay.  Nguyệt lão EQ không được cao cho lắm, nên bị Tần Chi Khê đè ra XXOO mấy lần mới tường tận thì ra thằng nhóc mình nuôi từ nhỏ đến lớn lại có tâm tư như thế. Kết cục tất nhiên là HE, Nguyệt lão tự buộc tơ hồng cho mình và Tần Chi Khê, hai người sống hạnh phúc mãi mãi về sau.  Đoản này khá ngắn, diễn biến tạm ổn, không bị quá nhanh. Nhưng mức độ hay - theo mình chỉ xếp ở mức trung bình. Đói truyện quá thì đọc tạm cũng được, không ấn tượng và đặc sắc lắm. Vì thụ là Nguyệt lão nên mình nghĩ mấy chuyện yêu đương phải tường tận lắm nhưng hóa ra em là tiểu bạch thỏ ngốc nghếch.  Vì thế mình thấy không thỏa đáng và vô lí tẹo. Truyện không có sóng to gió lớn gì, bình bình đạm đạm trôi qua thôi. Mình chưa đọc qua convert nên không định hình được văn phong tác giả, nhưng không biết có phải tại edit hay không mà chỉ một đoản ngắn, mình đọc vẫn thấy hơi mệt. Cuối cùng khi đọc xong thì thở phào một hơi  Mình nghĩ nếu các bạn có nhiều thời gian thì đọc tác phẩm này cũng được, còn nếu ít thời gian và muốn có một bộ hay hơn thì chờ review đam sắp tới của mình để bù đắp chỗ trống nha.  ------------- Review by #Ám Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Họa gian phi Mời các bạn đón đọc Dây Tơ Hồng của tác giả Chung Ý.
Đặc Chủng Dong Binh
“Đặc chủng dong binh” kể về cuộc đời và cuộc tình của Tống Phong và Tiêu Minh Hiên, hai thiếu gia của hai đại gia tộc chính trị nhưng lại gạt bỏ hào quang lót đường để tự dấn thân vào nguy hiểm. Họ là hai con người chưa từng thật lòng yêu ai, chưa nghĩ sẽ dừng bước phong trần vì ai, cho đến khi họ gặp được nhau. Cuộc đời Tống Phong là những chuỗi ngày rong ruổi theo nhiệm vụ, bán mạng cho sự kích thích, là một con bướm phong lưu không có điểm dừng. Anh là nhị thiếu gia của gia tộc họ Tống lừng lẫy trong giới chính trị nhưng lại tự đặt bản thân vào tình thế nguy hiểm - Tống Phong là lính đánh thuê. Cuộc đời Tiêu Minh Hiên đáng lẽ sẽ là một đường thẳng - vào quân doanh, theo hào quang của gia tộc dần dần thăng chức đến khi nào không thăng lên được nữa. Nhưng như câu nói “Cuộc đời anh là một đường thẳng, chỉ vì gặp em mà rẽ ngang” (*) thì Tiêu Minh Hiên sau khi gặp Tống Phong không những cuộc đời bị rẽ ngang mà tính hướng cũng bị bẻ cong luôn   Trước giờ với số quân công mà mình lập được, Tiêu Minh Hiên nghĩ rằng mình đã đủ mạnh mẽ, cho đến khi được Tống Phong giải cứu hai lần, lần thứ hai Tống Phong suýt chết thật thì Tiêu Minh Hiên mới nhận ra trước đây mình yếu ớt dễ chết đến mức nào. Từ đó Tiêu Minh Hiên đã quyết thay đổi củng cố bản thân để trở nên mạnh mẽ hơn, để không phải thấy “người đó” vì mình mà bị thương và lập mưu tính kế đem “người đó” về bên cạnh. “Tự nhủ bây giờ người đã lọt vào tay mình rồi, sau này nhất định phải trông chừng thật cẩn thận.” Đặc tính của Tống Phong là lưu manh, lưu manh khi đối diện từ cấp trên đến cấp dưới, từ nam đến nữ - là dạng không liêm sỉ, không tiết tháo, không phân biệt già trẻ, nam không bỏ, nữ không tha. Tống Phong luôn luôn nở nụ cười lưu manh với mọi người, cười vô sỉ đến là vô hại, lại phúc hắc hay tính kế đám đàn em trong sáng đáng thương. Tiêu Minh Hiên là người trầm tĩnh ít nói, là một huấn luyện viên khó tính, là một công ôn nhu dễ nói chuyện dễ thỏa hiệp với thụ ngoại trừ hai việc: “Tống Phong, mạng của tôi là do cậu cứu về.” Tống Phong ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn hắn. Tiêu Minh Hiên sờ sờ đầu Tống Phong: “Vì thế ở trước mặt tôi, cậu muốn làm thế nào cũng được.” Tống Phong nháy mắt mấy cái, duỗi tay ra. Tiêu Minh Hiên lập tức nói ngay: “Ngoại trừ việc thượng tôi và tìm gái.” Truyện là quá trình Tiêu Minh Hiên đem Tống Phong về bên cạnh, huấn luyện một đội bộ đội đặc chủng nhưng hoạt động tự do như lính đánh thuê. Vì Tống Phong thích cuộc sống rong ruổi tự do của lính đánh thuê chứ không muốn bị ép buộc trong khuôn khổ của quân đội, nên nếu Tiêu Minh Hiên đã muốn mang Tống Phong về bên cạnh thì cũng sẽ để Tống Phong thực hiện sở thích, ít ra là còn dưới mi mắt của anh, có chết cũng biết đường hốt xác. ”Nếu nói về tư tâm, anh biết lúc trước khi anh điều em đến huấn luyện, em còn oán anh. Nhưng không có cách nào khác, anh không muốn em sống xa anh như thế, chịu không nổi cuộc sống không có em. Em muốn làm lính đánh thuê, anh lập một tiểu đội để em làm, em không thích quy định buồn tẻ của quân đội, anh miễn cho em. Tống Phong, anh không phải là vĩ nhân, không thể nào mà không xuất hiện tư tâm. Anh chỉ có thể tận lực lợi dụng quyền hạn của mình để cho em một cuộc sống mà em muốn.” Tình cảm của Tiêu Minh Hiên và Tống Phong không cuồn cuộn nhanh chóng như phong ba bão tố, tình cảm phát sinh từ những chi tiết nhỏ nhặt bình thường, chậm rãi từ từ vì truyện là loại bẻ cong, lúc đầu cả hai đều không phải đồng tính. Nhưng quá trình phát triển tình cảm không ngược đâu vì đồng chí Tống Phong rất thoáng “thoải mái là được” trên dưới nam nữ gì đó không quan trọng. Mình bảo đảm truyện rất hài hước, vì ngoài Tống Phong dở hơi ra truyện còn có đám đàn em của Tống Phong cũng dở hơi không thua kém, tiêu biểu là Vệ Tiểu Nghiễn và Bạch Húc Nghiêu. “Đặc Chủng Dong Binh” là một lựa chọn hoàn hảo cho những bạn đọc đam mỹ thích cường thụ, thích công thâm tình, thích hài hước và thích tình cảm không có người xen vào. ---- Một vài trích đoạn: Tiêu Minh Hiên liếc hắn một cái, nhẫn nhịn nói: “Kiềm chế nét mặt của em đi, người nào không biết còn tưởng em muốn giết người đấy.” Tống Phong cười híp mắt: “Khó coi lắm hả?” “Khó coi lắm.” “Chúng ta chia tay đi.” “. . . . . . Đẹp lắm.” ---- (Màn bựa tiêu biểu của Tống Phong và Vệ Tiểu Nghiễn) Hai người đi vào đội ngũ, nhìn huấn luyện viên đứng đầu hàng, đó là người phát số hôm qua. Người nọ nhìn thời gian, mỉa mai tốc độ của bọn họ, sau đó leo lên xe việt dã: “Đuổi kịp.” Vừa dứt lời, tài xế lập tức lái xe, phòng lính ngay trước cửa doanh trại, ra ngoài chính là đường lên núi. Tống Phong và Vệ Tiểu Nghiễn vội vàng chạy như điên, dùng loại tốc độ mọi người không tưởng tượng nổi đuổi theo xe việt dã, nắm lan can bên sườn xe, đạp chân lên lốp dự phòng phía sau, tung người nhảy xuống mui xe. Tài xế vội vàng phanh lại, huấn luyện viên nhìn bọn họ, Tống Phong và Vệ Tiểu Nghiễn nhìn ông ta, biểu tình cực kì vô hại. Vài giây sau huấn luyện viên không chịu được nữa, mở miệng trước: “Ai cho các cậu leo lên?” Tống Phong vô tội nói: “Là ngài bảo chúng tôi đuổi kịp.” “…” Tống Phong tiếp tục vô tội nói: “Tôi hiểu sai ý rồi sao?” “…” Huấn luyện viên chậm rãi nói, “Xuống xe, ý tôi là bảo các cậu chạy theo sau.” “Vậy ngài phải nói rõ ràng chứ, lừa dối tình cảm của chúng tôi…” Tống Phong lên án. “Đúng thế, nếu đây là chiến trường, một mệnh lệnh có thể khiến toàn quân bị diệt đó huấn luyện viên.” Vệ Tiểu Nghiễn dùng cặp mắt thiện lương nhìn ông ta. Huấn luyện viên: “…” _______ " ": Trích từ truyện - trích đoạn đã được chỉnh sửa để phù hợp bài review (**) Trích từ Mãi Mãi Là Bao Xa- Diệp Lạc Vô Tâm Review by #Hạ Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Lương Tiệp Dư *** Không phải tự nhiên “Đặc chủng dong binh” trở thành truyện đam về lính đánh thuê khá nổi tiếng, từ cách viết, lời văn, xây dựng nhân vật khá dụng tâm của tác giả cũng đủ để hấp dẫn ánh nhìn của người đọc rồi. Tôi thích “Đặc chủng dong binh” cũng vì thế. Phải nói là tác giả rất thành công khi dựng hình tượng nhân vật bởi ít nhất, đối với tôi, họ đã gây được ấn tượng không nhỏ. Tiêu Minh Hiên là anh công chuẩn mực, đủ mạnh mẽ, đủ kiên cường, yêu đủ sâu đậm và sẵn sàng cưng chiều, bao bọc người mình yêu. Ngay từ lần gặp mặt đầu tiên, Tống Phong đã cứu Tiêu Minh Hiên một mạng và cũng chính Tống Phong lần gặp mặt thứ hai đã ngã quỵ trước mặt Tiêu Minh Hiên vì đỡ thay cho hắn một viên đạn. Tống Phong vì thế mà trở thành day dứt trong lòng Minh Hiên, cũng là nguyên nhân khiến hắn thề phải cố gắng hết sức mình, trở nên cường thế để không bao giờ phải thấy người đó phải ngã trước mặt hắn nữa. Tôi thích Tiêu Minh Hiên, thích loại người có ý chí và quyết tâm bảo vệ người khác như hắn. Tiêu Minh Hiên thâm tình với Tống Phong. Hai người cũng chẳng phải kiểu “nhất kiến chung tình” vừa gặp đã yêu, nhưng mà nói là để lại ấn tượng sâu sắc, khó chối bỏ thì đúng. Tác giả chẳng nói rõ ràng Tiêu Minh Hiên đã biến cái cảm giác có lỗi với Tống Phong trở thành tình yêu từ lúc nào nhưng hành động, suy nghĩ hắn lại thể hiện rõ điều ấy. Từ vương vấn, lúc nào cũng suy nghĩ đến người kia, rồi đến việc vượt mọi khó khăn, trở thành người đứng đầu của quân đặc chủng cũng vì người kia, tìm mọi cách để thu người mình thầm yêu về dưới tầm mắt của mình.. đã làm Tiêu Minh Hiên trở thành kiểu thâm tình, cường công mạnh mẽ mà hầu như ai cũng ưa thích. Tác giả xây dựng nhân vật công như thế cũng hợp lý thôi, vì Tiêu Minh Hiên như vậy mới có thể đứng cạnh Tống Phong, xứng đáng với Tống Phong. Nói về Tống Phong, ngay từ đầu truyện, tác giả đã nói Tống Phong “là loại tồn tại kì diệu”. Tống Phong thực sự rất mạnh mẽ, tài giỏi, và cực nổi trội trong binh đoàn lính đánh thuê của hắn. Cái kiểu cợt nhả, tùy tiện hằng ngày của Tống Phong không làm mọi người ghét bỏ, mà nó trở thành đặc điểm riêng khá thú vị. Tống Phong ăn tạp, trai gái, già trẻ không ngán, điều này là thật, chỉ cần làm hắn thoải mái thì như nào cũng được.  Có lẽ đó là lý do vì sao Tiêu Minh Hiên có thể thành công áp đảo Tống Phong =))) Nếu có thể dùng vài từ để nhắc về Tống Phong thì chính là không sợ chết. Chiến trường, nhiệm vụ, máu tanh, cái chết làm hắn chẳng còn biết yêu là gì. Hắn bán mạng vì nhiệm vụ, vì đất nước mà quên mất chính mình. Hắn thà mình bị thương đến thân tàn ma dại cũng quyết phải bảo vệ những người thân xung quanh hắn, hắn thà phí chút hơi sức cuối cùng quyết để trả thù kẻ đã hại chết người thân hắn. Tôi thích Tống Phong như vậy, chẳng mang cái dáng vẻ yếu đuối của một tiểu thụ, nhưng cái cường ngạnh, chấp nhất của hắn lại làm người khác đau xót, không nhịn nổi cảm giác muốn cưng chiều, bao bọc. Tống Phong không biết yêu, không hiểu yêu đương là gì, hắn đến với Tiêu Minh Hiên cũng bởi nghĩ ở bên người kia cũng chẳng có gì không ổn. Nhưng cuối cùng, Tống Phong lại dốc sức để bảo vệ Tiêu Minh Hiên. Giọt nước mắt của hắn rơi sau bao nhiêu năm tưởng như đã khô cạn cũng vì Tiêu Minh Hiên.. Người ta nói Tống Phong tùy tiện, vô tình chẳng sao. Hắn không thờ ơ, hắn để Tiêu Minh Hiên trong lòng. Thế là đủ. Lối viết truyện của tác giả kịch tính có, vui vẻ có, hài hước có, chút đau thương cũng có. Và như thế là đủ vị cho một tác phẩm mang tính chất giải trí. Nhất Thế Hoa Thường ưu ái Tống Phong, cũng giống như ưu ái những nhân vật thụ khác trong tác phẩm của mình. Tiếng cười của bạn đọc cũng chính là từ những câu nói tiện mồm, tùy hứng của Tống Phong và đồng đội của hắn. Mà tần suất của mấy câu nói ấy lại quá nhiều khiến cho một tác phẩm nói về máu, cái chết trở nên dịu đi thật nhiều, không còn quá khắc nghiệt làm nhức nhối tâm trí người đọc nữa. Nếu nói về “Đặc chủng dong binh”, có thể dùng đến hai chữ “vừa đủ”, không quá đau thương, không quá cợt nhả, rất cân bằng nhưng lại để cho người đọc lưu luyến khó quên. Mời các bạn đón đọc Đặc Chủng Dong Binh của tác giả Nhất Thế Hoa Thường.