Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiếng Ngọt

Văn án: Căn hộ đối diện cửa nhà Tô Mạch có một người đàn ông chuyển tới, khiêm khiêm quân tử*, ôn nhuận như ngọc, chuẩn kiểu cô thích. Anh ta mỉm cười, mắt mi dịu dàng: “Anh tên là Trâu Tinh Thần, em có thể gọi anh là A Thần.” Cô đỏ mặt, giọng mềm mại: “Em là Tiểu Mạt Lị**.” Từ đấy, hai sinh viên tốt nghiệp loại ưu của Học viện diễn xuất trung ương*** bắt đầu cuộc sống đua tranh so kè diễn xuất của họ. Cho tới một ngày, nhà thiết kế chính Tô Mạch đại diện cho công ty đi gặp bên B, nhìn thấy nam thần hoàn mỹ trong cảm nhận của mình đập bàn mắng chửi người ta trong phòng họp: “Chút bug vặt như thế cũng không nhìn ra, hả, không muốn làm việc thì cút hết đi cho ông!” Tô Mạch: “…” *người quân tử lấy cung kính, nhường nhịn làm lễ. **Mạt và Mạch đều đọc là /mò/, mạt lị là tên gọi chung của họ hoa nhài (gồm nhiều loài) có cánh trắng, mùi thơm. ***nói đểu, không có trường này. *** Ngày đầu tiên chuyển nhà đến chung cư cao cấp mới, tổng giám đốc công ty IT Trâu Tinh Thần, người đàn ông tài giỏi kiêu căng mắt luôn đặt trên đỉnh đầu, thế mà lại nhìn trúng một cô gái, chính là mỹ nữ dịu dàng yêu kiều nhà hàng xóm Tô Mạch. Anh đặt mục tiêu sẽ theo đuổi nàng trong 7 ngày. Vừa vặn kịp thời gian trước khi anh bận rộn chuẩn bị ra mắt game mới. Tô Mạch, nhà thiết kế bề ngoài dịu dàng tao nhã bên trong sắc sảo, nghiện hư vinh hơn nghiện thuốc phiện, đặc biệt yêu thích kiểu đàn ông lịch lãm, ôn nhuận như ngọc, quan trọng là nhà giàu nhiều tiền. Đúng là những điểm mà nàng nhìn thấy trên người Trâu Tinh Thần. Nàng muốn chinh phục anh ta! Phương pháp cổ điển chưa bao giờ lỗi thời và luôn hiệu quả trong việc tán tỉnh đã được cả Trâu Tinh Thần, người không có chút kinh nghiệm thực chiến nhưng là tình thánh về lý thuyết sau khi bỏ ra cả đêm nghiên cứu đủ mọi bí kíp tán gái từ Đông sang Tây từ cổ chí kim, lẫn Tô Mạch lựa chọn áp dụng đó là: ngụy trang bản thân thành hình mẫu hoàn hảo lý tưởng. Vậy nên, Trâu Tinh Thần ngoài vốn sẵn có là ngoại hình và địa vị xã hội bậc nhất, bonus thêm em xe Bentley bản giới hạn thì đã khoác lên mình vỏ bọc của bậc quân tử nho nhã, khí độ có thừa để che giấu tính tình cục cằn, ngạo mạn, soi mói bên trong; Tô Mạch bên cạnh nhan sắc và vóc dáng mê ly trời ban cũng không quên điểm trang thêm cho mình bằng hình ảnh tiểu thư thục nữ con nhà gia giáo. Với lớp vỏ ngoài hoàn hảo đó, họ bắt đầu quá trình anh thả thính em em thả thính anh chúng mình cùng thả thính nhau. Người đi săn và con mồi. Chỉ là, không ai có thể phân biệt rõ ràng được trong cuộc chiến này, ai mới là người đi săn, ai mới là con mồi thật sự đây. Hơn nửa tháng sau, khi cuộc chiến ngầm đó kết thúc, Trâu Tinh Thần như ý nguyện ôm được người đẹp về, Tô Mạch cũng có được người đàn ông hàng đầu đáp ứng mọi yêu cầu mà nàng và gia đình mong muốn, à, trừ việc anh ta không hề lịch lãm ôn nhu như nàng hằng tưởng, cơ mà cũng chẳng sao, vì hàng thượng phẩm vẫn luôn là hàng thượng phẩm. Nhưng, vào đúng ngày đính hôn của họ, cả cô dâu và chú rể, vậy mà đều không có mặt. Bởi vì đêm hôm trước ngày cưới, khi Trâu Tinh Thần hỏi Tô Mạch "Em có yêu anh không?" thì đáp lại anh chỉ là một sự im lặng đáng sợ. Nàng không biết. Vậy nên họ từ bỏ. Nhưng cũng ngay sau đó, khi phát hiện ra mình đã mất anh rồi, thì Tô Mạch mới lại chân chính nhận ra, nàng không thể chấp nhận một cuộc sống không có Trâu Tinh Thần. Nàng, đã yêu anh, vô phương cứu chữa yêu anh. Mặc kệ anh là người đàn ông độc miệng, mặc kệ anh không phải hình mẫu lý tưởng theo tiêu chuẩn của nàng, nhưng vào giây phút nàng bị gã béo phó tổng giám đốc dùng dây lưng trói vào ghế rồi chuẩn bị chà đạp đêm ấy, vào giây phút nàng đã buông bỏ hết mọi niềm hi vọng, thì anh xuất hiện như một vị thần, phá màn đêm mang theo ánh sáng rực rỡ mà ấm áp tới cứu nàng, kéo nàng ra từ trong địa ngục. Chính vào giây phút đó, nàng đã yêu anh. Hoặc cũng có thể, nàng đã dần yêu anh vào lúc nàng chẳng hề hay biết. Dù sao thì, Tô Mạch muốn có lại người đàn ông này. Nàng đã làm mất thứ quan trọng nhất với mình, nàng phải lấy lại nó. Bằng mọi giá. Thế nhưng, Trâu Tinh Thần lại là ai chứ? Anh luôn biết mình muốn gì, hành sự nhất quán, mạnh mẽ, dứt khoát, gọn gàng. Muốn thu phục lại lão tử ư? Không có cửa đâu! Vậy nên chúng ta hãy cũng nhau chờ xem quá trình mà nhà thiết kế quyến rũ giảo hoạt Tô Mạch đã làm như thế nào, dùng bảy bảy bốn chín phương pháp trừ yêu diệt quái để thuần phục tổng giám đốc yêu nghiệt của công ty IT hàng đầu khoa kỹ Tinh Thần; xem một Trâu Tinh Thần kiêu căng ngạo mạn biến thái dùng đủ hình thức bắt nạt Tô Mạch rồi dần dần cũng đành cam tâm tình nguyện chịu trói và nghiệp quật lại anh không chừa phát nào ra sao. Xin hứa hẹn với mọi người đó là một quá trình siêu cấp, siêu siêu cấp sảng khoái ạ~ Phải nói rằng đã lâu lắm rồi mình mới lại đọc được một cuốn truyện với những tình huống hài hước và những màn "đấu đá" nhau của nam nữ chính khiến mình hưng phấn đến như vậy, mỗi khi hai bạn đứng cạnh nhau là mình cảm thấy như mọi huyết mạch trong cơ thể cứ sôi lên sùng sục, mỗi tế bào giác quan đều rúng động theo từng lời bọn họ đối đáp, phấn khích cực độ. Chất hài trong "Tiếng ngọt" là cái chất hài mà không phô, không thô, hài duyên dáng hài thanh lịch hài huê hậu, bảo đảm sẽ khiến bạn được cười sung sướng cười khoái trá cười lăn từ trên ghế xuống cười bò từ dưới giường lên... Nhưng câu chuyện này cũng không hoàn toàn chỉ có tiếng cười. Xen lẫn niềm vui là những nỗi buồn rất thật. Giống như dưới lớp vỏ bọc của mỗi nhân vật chính, họ đều có cho mình một câu chuyện xưa, câu chuyện đã biến họ trở thành con người như ngày hôm nay, dẫn họ tới những hành động và lựa chọn đôi khi ấu trĩ như vậy. Phải, mình muốn nói về nam nữ chính, mình muốn bao biện và giải thích cho họ. Vì cả Trâu Tinh Thần, cả Tô Mạch, đều xứng đáng được yêu thương. Trâu Tinh Thần của thời niên thiếu từng là một chàng thanh niên vô cùng hoạt bát sáng sủa, vô cùng đáng yêu. Bố mất, anh theo mẹ tái giá về ở nhà họ Chu. Tại đây, anh gặp Chu Thẩm Nhã, con gái riêng của dượng. Anh gần gũi và quý mến cô bé như em ruột, nhưng cô gái đó lại đem lòng yêu anh. Cô tỏ tình, anh từ chối. Ngày hôm sau, cô gái ấy chết đuối, nghi vấn tự tử vì tình. Mọi tội lỗi đổ lên đầu Trâu Tinh Thần. Ngoài mặt không thừa nhận, nhưng tự sâu trong thâm tâm Trâu Tinh Thần anh đã gán cho mình tội danh giết người. Anh cõng trên mình ám ảnh tội trạng đó nhiều năm trời, dần tách rời gia đình, cũng biến mình thành người đàn ông lạnh lùng, tĩnh lặng, cách xa tình yêu. Ngày đó theo đuổi Tô Mạch, cũng bởi vì sức ép từ việc bà nội suốt ngày yêu cầu đi xem mắt. Nhưng trừ việc từng ngụy trang bản thân mình thành một người đàn ông lịch thiệp, ôn hoà, thì tình cảm anh dành cho Tô Mạch từ đầu đến cuối là chân thành. Anh thực sự thích nàng, yêu nàng; vì thích nên muốn nàng biết con người thật của mình, lại sợ nàng sẽ không đón nhận nó; vì yêu nên mới bắt đầu lo lắng nàng có thật lòng với mình hay không. Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông cao cao tại thượng đó biết hai chữ ghen tị viết như thế nào. Anh ghen với Cố Bắc Đồ, kẻ anh vốn không bao giờ đặt vào mắt nhưng lại là rung động thuở thiếu thời của Tô Mạch. Cố Bắc Đồ, một phần thanh xuân của Tô Mạch, nhưng đáng tiếc không phải thanh xuân đẹp đẽ, mà chính là một thanh xuân u ám mà nàng đã luôn chỉ muốn quên đi. Năm đó, Tô Mạch, con một gia đình bình thường nhưng lại có một người mẹ rất tham vọng, mong muốn con gái tiền đồ vô lượng nên đã dốc hết toàn lực để nuôi dạy, bồi dưỡng nàng như dòng dõi thế gia; thậm chí bán nhà để xin cho nàng vào học tại ngôi trường quý tộc cấp 3 chỉ toàn nhà giàu. Nhưng bà đâu biết, tại đây, cô gái nhỏ bị mấy tiểu thư nhà hào môn ỷ giàu hiếp nghèo bắt nạt, lăng nhục, bạo lực học đường, mà đỉnh điểm nhất, chính là sự lừa gạt tình cảm của Cố Bắc Đồ, một trong những đại công tử danh giá nhất nhì trường. Anh ta chủ động tán tỉnh Tô Mạch vì một trò cá cược hèn hạ của lũ con trai, khiến nàng trao cho anh ta tất cả những rung động trong sáng, thuần khiết nhất của tuổi học trò, viết thư tình cho anh ta để rồi cuối cũng nhận được chỉ là sự thật trần trụi tàn nhẫn, anh ta đã chà đạp không chỉ lên tình cảm mà cả lòng tự tôn của Tô Mạch, biến nàng trở thành trò cười cho cả trường... Thanh xuân của Tô Mạch đã trôi qua trong tự ti và cô độc vô tận như thế, đau đớn đã trui rèn nàng thành một người phụ nữ giỏi giang, độc lập, mạnh mẽ, dùng kiên cường để che đậy sự mềm yếu của bản thân, ngăn cách mình với thế giới nóng lạnh bên ngoài. Nhưng nỗi đau ngày đó để lại một vết sẹo quá lớn trong nàng, khiến nàng cũng đồng thời trở thành người ham hư vinh và lạc trôi trong sự ham hư vinh đó. Ngày ấy khi gặp gỡ phiên bản lịch lãm Trâu Tinh Thần, kiểu của Cố Bắc Đại ngày xưa, nàng lập tức sôi trào ham muốn mãnh liệt muốn chinh phục anh, như thể nếu chinh phục được anh, nàng sẽ có thể dẫm đạp được quá khứ dưới gót chân mình. Ấu trĩ mà bệnh hoạn. Tô Mạch biết. Nhưng vẫn không thể ngừng được. Vậy nên, sau này, ngay cả khi nàng đã yêu Trâu Tinh Thần, nàng cũng không nhận ra, hoặc là không dám tin mình lại có thể thật sự yêu một người bằng tình cảm đơn thuần đến như thế. Trâu Tinh Thần đã chữa lành cho nàng, mang lại sự tự tin chân chính cho nàng, sự tự tin từ sâu thẳm tâm hồn mà không cần phải có sự trợ giúp từ quần áo, túi xách hay trang sức đắt tiền hàng hiệu. Anh khiến nàng rũ bỏ những ám ảnh và nỗi đau quá khứ, nàng không cần dùng chúng để thời thời khắc khắc nhắc nhở mình phải mạnh mẽ nữa, bởi vì nàng đã có anh. Nói thêm về nam chính Trâu Tinh Thần, với chiều cao 1m86, thân hình cân đối, khuôn mặt đẹp trai mê hoặc chúng sinh, thiên tài IT, thông minh, nhạy bén, gia đình giàu có lại thêm bản lĩnh tự mình lập nghiệp, cũng may ông trời còn có mắt nên ngoài những ưu điểm vượt trội trên thì "ưu ái" ban thêm cho anh tính tình tự cao tự đại tự luyến, đặc biệt là cái miệng chuyên nói phũ, thấy sai thấy ghét là phang luôn không ngần ngại chi. Cơ mà, để Mị nói cho mà nghe nhé, mặc dù Trâu Tinh Thần hơi ác khẩu một chút, nhưng đó là bởi vì anh quá lười giả tạo, cách sống và xử sự của anh là vĩnh viễn trung thực với lòng mình. Và bằng những hành động của Trâu Tinh Thần, bạn cũng sẽ thấy rằng một người đàn ông "làm" được (xin hãy suy nghĩ chữ "làm" này trên nhiều phương diện, không phải chỉ nói một phương diện kia, còn ý reviewer phương diện kia là gì thì team mê thịt chúng ta đều tự hiểu với nhau cả rồi phải hôn ????) còn đáng giá hơn gấp trăm lần một người đàn ông ôn nhu chỉ biết nói lời ngon tiếng ngọt: anh ấy có đầy đủ sức mạnh để bảo vệ bạn, che chở bạn, dùng chính sự ngạo nghễ của mình đè bẹp những kẻ bắt nạt, coi thường, tổn thương bạn. Và khi một người đàn ông vốn cục cằn trở nên dịu dàng, riêng cho mình bạn, thì sự dịu dàng ấy có thể nghiền nát mọi trái tim cứng rắn nhất. "Về sau không được khóc nữa" Cô cười cười: "Em không khóc, em cũng không khóc nữa" "Muốn khóc cũng được, trừ khi..." Anh cúi đầu cọ cọ tóc cô, môi chầm chậm dịch sát về phía tai, hôn cô rồi thủ thỉ nốt nửa câu còn lại, "trừ khi là bị ông đây làm tới khóc".* .... "Anh muốn em được sống một cách đơn thuần. Ở bên anh, em chỉ cần phụ trách tự do và vui vẻ là được" Anh cúi đầu hôn những hạt nước mắt đang rơi của cô "Về sau, không ai được phép khi dễ em" Cô ngẩng đầu, nghe anh bổ sung thêm, "trừ bỏ anh".** .... Còn về Tô Mạch, là một trong kiểu nữ chính nữ cường nhân mà mình vô cùng thưởng thức. Nàng xinh đẹp, duyên dáng, thông minh, giống như một con mèo, mặt ngoài dịu dàng vô hại nhưng khi cần có thể xoè móng vuốt ra túm chặt con mồi. Dù dòng đời xô đẩy nhưng Tô Mạch vẫn giữ được cho mình tấm lòng thiện lương, thương mến và giúp đỡ mọi người, có lẽ chính điểm này đã khiến Trâu Tinh Thần yêu nàng. Như ngày hôm đó, người phụ nữ chanh chua hung dữ do hiểu lầm nên lén xông vào nhà hàng riêng để đánh ghen với nàng, nhưng nàng không tức giận mà nhẹ nhàng dùng lí trí phân tích cho người đàn bà đó hiểu, khi xong việc còn ân cần nhặt hộ đôi giày đeo vào giúp bà ta và nhắc phục vụ để bà đi ra ở cửa trước. Đúng vậy, không phải vẻ thục nữ gia giáo mà nàng cố phơi bày ra đã hạ gục Trâu Tinh Thần, mà chính những hành động nhỏ đầy tính người của nàng đã dần khiến anh rung động... Nhưng so với sự lương thiện ấy của Tô Mạch thì chính cách nàng đối xử với những kẻ đã từng hãm hại, cư xử ác ý đối với nàng mới càng khiến mình vỗ tay tán thưởng. Cực kì dứt khoát. Người đã tổn thương ta thì ta tuyệt đối không tha thứ cho người, không bao giờ. Và mình vô cùng hâm mộ cái cách mà Tô Mạch dùng để theo đuổi lại Trâu Tinh Thần. Anh đã tác oai tác quái thế nào chứ, ví như nàng tặng anh hoa hồng đỏ, anh đòi phải là hoa bách hợp, đặt 7 bông anh lại yêu sách phải 8 bông, để lấy may; mà còn là loại nửa hồng nửa trắng, hồng quá hay trắng quá cũng không được, màu hồng chiếm 40%, màu trắng chiếm 60%, biến thái đến không nhìn nổi nhưng nàng đều chiều anh hết theo đúng nguyên tắc "Kẻ làm đại sự, phải biết nhẫn!". Team nhà gái cứ yên tâm chẳng cần lo Tô Mạch phải chịu thiệt, dù lúc này đúng là nàng đang chịu thiệt thật, nhưng phương châm dẫn đường soi lối nàng chân chính là "Để những gì anh ta gây ra hôm nay, hoá thành lệ hối hận mai sau". Trả giá và mệt nhọc bây giờ, sau này sẽ đòi lại gấp đôi. Vậy nên, Trâu tổng à, xin ngài hãy tự bảo trọng~ Ngoài cặp đôi Ảnh đế Ảnh hậu, thì mình còn muốn dành rất nhiều lời khen ngợi cho dàn harem aka nhân viên của Trâu tổng. các anh xứng đáng nhận giải Oscar cho diễn viên hỗ trợ xuất sắc nhất. Mèng ơi, cái công ty gì mà nhân viên người nào người nấy muối mặn bằng cả mấy đại dương gộp lại. Thật sự quá thích môi trường làm việc aka văn hoá doanh nghiệp của công ty khoa kỹ Tinh Thần luôn, nếu không phiền cho em xin một chân trà nước điếu đóm với nhé! Có thể khẳng định, Tiếng ngọt là một trong những cuốn truyện xuất sắc nhất mà mình đọc trong thời gian gần đây, và sẽ nó đưa vào danh sách đọc lại. Có hài hước, có chủ đề, có kích tình, có nhân vật, có chemistry, có thịt (vụn). Riêng nói về phản ứng hoá học của nam nữ chính thì đúng là quá mức đỉnh cao các bạn ạ. Theo lời editor thì Tô Mạch và Trâu Tinh Thần có hai dao động sóng cùng tần số, hai kẻ kiêu ngạo gặp nhau, bắt được sóng là cùng cộng hưởng, biên độ dao động tăng gấp đôi, kiêu ngạo tăng gấp đôi. Vì thế khi mà Hoàng đế ngạo mạn đối đầu với Nữ vương kiêu hãnh thì tất yếu sẽ dẫn đến khắc khẩu vô số lần, yêu nhau rồi mà vẫn suốt ngày so chiêu phân cao thấp suốt, nhưng mà yên tâm, chính là kiểu yêu nhau lắm cắn nhau đau, càng so chiêu thì chỉ càng thấy kích tình bay đầy trời, cẩu lương rải tung toé thôi à~ Truyện hiện đã được edit hoàn tại nhà của bạn taopho5k, editor có thâm niên lâu năm trong ngành chuyển ngữ, thật sự sau khi đọc mấy chương convert thì mình càng sâu sắc cảm nhận trình độ edit của bạn ấy, nhất là cái cách khơi gợi sự hài hước một cách vừa lầy lội lại vừa duyên dáng nó đỉnh cao như thế nào. Quá giỏi rồi. Vậy nên, lâu lắm rồi, mình mới lại mang trong mình tâm thế tự tin đến vậy mà hô to dõng dạc nhấn mạnh với các bạn rằng: Hố này, nhất định phải nhảy. Nhiệt liệt, nhiệt liệt đề cử ạ! *** Cuối tháng Tư, hoa qiong (quỳnh) đã nở, từng đám từng đám trắng muốt trĩu đầu cành biếc. Gió thổi qua, nhành hoa lay, điểm tô cho đời thêm mấy phần thanh tân, trong trẻo. Tô Mạch cầm tách cà phê đứng tựa ở cửa phòng nước nghe tiếng người thảo luận ở trong. Tựa như nghe được điều gì làm người vui vẻ, mắt nàng nheo nheo, khóe môi thoáng một nụ cười nhẹ nhàng giảo hoạt như thể hồ ly. Niềm vui chỉ thoáng qua trong giây lát ở một góc không ai khác nhìn thấy, không cách nào bắt giữ được. Tới khi nàng đã gõ đôi cao gót bỏ đi rồi, những người ở trong vẫn còn đang tiếp tục cuộc chuyện trò. “Trong số mấy nhà thiết kế chính, Mạch tỷ có năng lực nghiệp vụ mạnh nhất, tính cách cũng tốt. Giám đốc nghệ thuật đi rồi, lại không thấy công ty chuẩn bị mời người mới, chắc chắn là chị ấy lên thay.” “Thứ Sáu tuần trước, tôi tăng ca về muộn, thấy Phó tổng giám đốc Lý gọi mình chị ấy vào phòng nói chuyện, chắc chắn là để nói chuyện này rồi.” … Giữa trưa, tại tầng một của một trung tâm thương mại gần công ty. “Cái này màu thế nào?” Tô Mạch đứng trước quầy của Givenchy, nhấp môi nhìn gương, quay đầu lại nhìn mới nhận ra Lâm Tiểu Linh cùng mình đi ăn trưa không có ở bên. Lúc này Lâm Tiểu Linh đang đứng nghe điện thoại ở cách đó không xa. Tô Mạch lau son môi đi, đổi sang thử màu khác. Nữ nhân viên bán hàng cười tươi: “Quý khách rất có khí chất, nước da lại trắng, dùng màu nào cũng đều đẹp.” Nhờ kinh nghiệm bán hàng nhiều năm, chỉ cần liếc nhìn là nữ nhân viên có thể biết được ngay khách hàng nào là người có khả năng mua, dám chi tiền. Hôm nay Tô Mạch mặc một bộ váy liền thân màu đỏ, choàng khăn lụa tơ tằm đen bên ngoài, chất liệu nhẹ nhàng, trơn mượt, đường may đẹp, đều là của những nhãn hiệu tiếng tăm. Tô Mạch mỉm cười với nữ nhân viên bán hàng: “Cảm ơn.” Giọng nàng mềm mại, nụ cười rất mực dịu dàng, không giống một người phụ nữ dãi dầu sương gió với công việc, mà giống với một tiểu thư xuất thân danh gia vọng tộc được giáo dục hết sức cẩn thận. Lúc Lâm Tiểu Linh cầm điện thoại quay lại, đôi mắt đã đỏ hoe. Tô Mạch quay lại nhìn: “Sao vậy? Lại bị tay khách hàng kia mắng à?” Lâm Tiểu Linh gật đầu, không lên tiếng, mắt ầng ậc nước, xem ra là bị mắng rất nặng. Mời các bạn đón đọc Tiếng Ngọt của tác giả Trương Tiểu Tố.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cuộc Sống Nhàn Rỗi Của Dược Y
Thể loại: Chủng điền, không gian văn, nữ phúc hắc, nam thâm tình, sủng đầy, sắc ít. Converter: Phiêu Vũ Edit: Thiên Âm Độ dài: 396 chương + 2 chương phiên ngoại. Đời trước, thân bất do kỷ nên cuộc sống không được  theo ý muốn của mình. Nàng thề rằng, nếu như được sống lại thì nhất định sẽ để cuộc sống của mình tự do tự tại. Ông trời đã không phụ nàng, vậy thì nàng nhất định không uổng phí lòng hảo tâm của ông trời. Nàng muốn có cuộc sống đầy thú vị, nàng sẽ học làm nông dân, làm thầy lang cũng được. Thác nước cũng không kém nhiều lắm, muốn vài mẫu ruộng,ách, ruộng thuốc cũng không phải ruộng sao? Cuộc sống như mới thú vị, nàng tuyệt đối không đổi với những thứ khác. *** Nửa đêm, hai tiếng nổ thật lớn, bất kể là đang ngủ, đang xem TV hay là đang chơi máy tính, không hẹn đều rời khỏi chỗ của mình, kéo cửa ra xem nơi phát ra tiếng động đó. Người có đầu óc đều biết tiếng động này khẳng định không phải là pháo hoa, hơn nữa ở trong thành phố nếu không phải là dịp đặc biệt tuyệt đối không phép bắn pháo hoa, như vậy chỉ có một khả năng…Ở chỗ nào đó bị đánh bom, động tĩnh lớn như vậy, không biết đã có bao nhiêu người chết. Nhưng cũng đâu có liên quan đến mình, thôi đi về phòng ngủ. Ở trong bóng đêm lạnh lẽo đó, tiếng xe cảnh sát vang lên liên hồi, nhìn đoạn đường đầy đất đá, mái nhà bị phá hủy, mấy cảnh sát này không khỏi cảm thán, may mắn là vùng bị tàn phá này thuộc sở nghiên cứu đặc biệt, không biết có phải là dự đoán sẽ xảy ra chuyện này hay không mà cả vùng này đều là đất trống bao quanh, nếu xây mấy khu thương xá, khu dân cư thì không biết phải bao nhiêu người nữa bỏ mạng. “Nhanh bao vây khu này lại, phối hợp với đội phòng chống chữa cháy, tạm thời còn chưa biết chuyện gì xảy ra, chờ mệnh lệnh của cấp trên.” Giang đội trưởng mặt không biểu tình ra lệnh, vụ nổ lớn như vậy, ông đang ngủ say cũng bị tiếng động vực dậy, huống chi nơi này là vùng đặc thù. Mỗi quốc gia luôn che giấu không biết bao nhiêu chuyện hay vật đặc biệt, mà sở nghiên cứu này thuộc về vùng đặc thù của quốc gia, chuyên nghiên cứu những sự vật hiện tượng mà khoa học chưa giải thích được, là người, là chuyện, là vật đều là đề tài để nghiên cứu. Bên ngoài nhìn vào cũng chỉ nghĩ đây là sở nghiên cứu bình thường, tòa nhà trong này đã qua mấy thập niên, phòng ốc không có gì đặc biệt, nhưng chỉ có những người trong cuộc mới biết bên trong tòa nhà này có bao nhiêu thứ không thể tưởng được, đi sâu vào bên trong, đều có thể tùy tiện nhìn thấy những thứ vũ khí tiên tiến của quốc gia. Sở nghiên cứu xây đã nhiều năm như vậy, không phải al2 không có ai xông vào, nhưng từ trước đến nay mỗi khi bước vào đây đều ‘sống không thấy người, chết không thấy xác’. Vụ nổ lần này nghĩ như thế nào cũng thấy không được bình thường, quốc gia đối với sở nghiên cứu này luôn dốc tiền vào đây mà không một chút suy nghĩ, nhân viên làm việc bên trong đều là người trung thành với đất nước không ai sánh được, cho dù không trung thành cũng không được rời đi, bởi vì người nhà và kinh tế của gia đình đều bị quản thúc, nếu có hành động khác, lập tức bị bắt lại. Còn nữa sau khi bắt lại cũng không chỉ đơn giản là giam lỏng không đâu. Nhưng rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Giang đội trưởng bất động thanh sắc, trong lòng thầm cân nhắc, nói thật, cảnh cục có bị đánh bom ông cũng không có ngạc nhiên như vậy, chính là do nơi này không phải tầm thường mà thôi. Điện thoại vang lên, vừa lấy ra đã thấy số của cấp trên gọi tới, nhanh nhấn phím nghe, “Ta là Giang Tân Vũ.” “Tiểu Giang, mau thu đội lại, việc này không nằm trong phạm vi xử lý của chúng ta, sẽ có đội khác đến tiếp nhận.” Dứt khoát phân phó xong, đều bên kia lập tức tắt máy. Giang Tân Vũ nhíu mày, cấp trên vội vàng tắt máy như vậy, hơn nửa đêm, không biết có phải họp khẩn cấp không, xem ra chuyện này lớn rồi.   Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Nhàn Rỗi Của Dược Y của tác giả Quỷ Quỷ Mộng Du.
Boss Trở Thành Chồng
Thể loại: HĐ, Sủng, Ngọt, HE Hai người không hề quen biết nhau vậy mà lại được ông tơ bà nguyệt se duyên lại với nhau. Ai cũng có ấn tượng rất qua trong vậy mà cả hai lần đầu gặp, thì cô say rượu nên bị anh đưa vào phòng, một đêm kích tình. Lần thứ hai gặp, cô đến công ty kí hợp đồng, sau khi kí xong mới phát hiện anh lại là ông chủ của mình. Lần thứ ba gặp mặt, anh đẩy cô vào phòng trang điểm dạy cô như thế nào là hôn. Lần thứ tư gặp mặt, anh trực tiếp ném cô vào trong xe, mang cô về nhà mình! Lần thứ năm gặp mặt.. lần thứ sáu.. Tô Tố muốn điên lên! Sao người lại như keo dính sắt vậy, muốn thoát cũng thoát không được! Tô Tố : Tôi muốn hủy hợp đồng với anh! Tiêu Lăng : Được, tiền vi phạm hợp đồng, 1 tỷ!.. Tô tố : Có thể thương lượng không? Tiêu Lăng : Không thể! Tô Tố : Rốt cuộc anh muốn như thế nào! Tiêu Lăng : Làm người phụ nữ của tôi! *** Bạn là mê truyện ngôn tình? Bạn đang muốn tìm kiếm cho mình một cuốn sách tình cảm lãng mạn, đặc biệt là mối tình tổng tài, thêm chút hư cấu và huyền bí thì càng tốt? Đến với Boss trở thành chồng sẽ giúp các bạn giải tỏa mọi niềm đam mê củamọt mình về thể loại truyện ngôn tình. Mở đầu từ sự lợi dụng, sự nhẫn tâm và cái kết cục là cái kết viên mãn. Chúng ta hãy cùng Review Boss trở thành chồng để tìm các tình tiết sáng giá của truyện trước khi vào đọc chính thức nha. Đến với truyện thuộc thể loại hiện đại và trùng sinh như truyện Boss trở thành chồng, người đọc ắt hẳn sẽ làm quen với một nhà văn mới đó là Quân Tiểu Thất. Đây là người đã viết ra bộ truyện ngôn tình không những đầy kịch tích mà đan xen trong đó là sự hài hước của cặp đôi nhân vật. Truyện mang tính chất hiện đại, sủng, ngọt và đặc biệt nhất đó chính là cái kết tại Boss Trở Thành Chồng - Chương 939. Mới đầu đọc bạn sẽ cảm thấy nữ chính đáng thương vì bị người mình yêu lợi dụng tình cảm, lợi dụng đứa con của chính mình chỉ để cứu lấy người tình của hắn. Nhưng tác giả đã cho sự xoay chuyển tình thế khác, cứu lấy cuộc đời của nữ chính bằng cách cho trùng sinh lại. Đó cũng chính là điểm nhấn góp phần đưa nữ chính đến một thế giới mới và tạo cho người đọc cảm giác thích thú hơn về câu chuyện. Đối với nữ chính Tô Tố, tuy là mở đầu câu chuyện không phải là những thứ màu hồng, ngọt ngào trong tình yêu nhưng tác giả đã khắc họa lên trạng thái tâm lý của nhân vật trước và sau khi trùng sinh lại. Trước khi trùng sinh, cô là người con gái một lòng trung thành với tình yêu và luôn hết mình quý trọng nó. Nhưng một tình huống mới mở ra cho cô khi cô bị người chồng lợi dụng chỉ vì cô có tác dụng đối với việc chữa trị bệnh máu trắng của người tình. Tuy nhiên cô lại không có tác dụng trong việc chữa trị nên người chồng lợi dụng cô để có con rồi lấy cuống ruột con cô mang đi chữa trị, mặc dù con cô chưa đủ tháng nhưng cô phải làm theo lệnh của hắn. Sự đau khổ về đứa con của cô nhưng không làm ý chí của cô bị mất đi mà khiến cô càng trở nên cứng cáp hơn, nhiều phòng bị hơn lúc trước. Tác giả ngoài việc cho cô vào một cuộc sống mới còn tặng cho cô những nỗi niềm trước đây cô mất đi như là đứa con. Và đưa cô tới một tình yêu sâu đậm với Tiêu Lăng đến nỗi nguyện tin anh boss trở thành chồng - chương 600. Điều đó đã thay đổi trạng thái tâm lý của nữ chính sau khi trùng sinh lại, một cảm giác mãnh liệt và dồi dào sức sống có trong nhân vật Tô Tố. Nhân vật Tiêu Lăng tuy là người vô lại, mặt dày trong mắt nữ chính nhưng có lẽ đối với người đọc thì đây là người khiến cuộc sống của nữ chính thay đổi, trở nên muôn màu và lạc quan hơn như tại boss trở thành chồng - chương 41 biết nhận mọi việc theo hướng tích cực hơn. Đồng thời, bản tính của Tiêu Lăng đã giúp cho câu chuyện trở nên hài hước hơn. Sự uy quyền của anh đã ép buộc Tô Tố vào một khuôn khổ mà anh định sẵn trước đó, nhưng cũng vì muốn tốt cho cô. Thật ra, mối tình giữa boss và cấp dưới dường như đã quá quen thuộc nhưng về độ bản mặt cũng như độ chây lì của tổng tài đã khiến câu chuyện không quá bị bó hẹp lại khuôn khổ về một tổng tài lãnh khốc mà chúng ta thường thấy trong truyện ngôn tình. Bên cạnh yếu tố hài hước của cặp nhân vật Tố Tố và Tiêu Lăng nhưng vẫn không thể thiếu đi sự kịch tích đẩy câu chuyện lên đỉnh điểm cao trào. Có lẽ những câu chuyện về trùng sinh không còn gì xa lạ đối với những bạn có đam mê sở thích đọc sách ngôn tình nhưng đây là một bộ truyện đáng để đọc. Mở đầu dường như có vẻ sẽ không cuốn hút lắm nhưng nếu bạn kiên nhẫn đọc và tìm hiểu đằng sau nội dung câu chuyện thì bạn sẽ cảm thấy đây là một bộ truyện rất hay và lôi cuốn. Mỗi lần gặp mặt là một tình huống trớ trêu. Lần đầu gặp, cô say rượu nên bị anh đưa vào phòng, một đêm kích tình, lần thứ hai gặp, cô đến công ty ký hợp đồng mới phát hiện anh lại là ông chủ của mình ở Boss Trở Thành Chồng - Chương 12, lần thứ ba anh đẩy cô vào phòng trang điểm dạy cô như thế nào là hôn, lần thứ tư ném cô vào trong xe và mang cô về nhà mình… Khi phát hiện mình bị bám giống như keo dính sắt, cô đã đòi hủy hợp đồng nhưng lại bị đòi tiền vi phạm hợp đồng 1 tỷ với sự trao đổi là “làm người phụ nữ của tôi”. Từng tình tiết xuất hiện hai người ở cùng nhau thấy rõ anh gặp cô đều có ý đồ sẵn trước đó rồi. Các chương sau, nhất là khi về gần với hồi kết thì tác giả ít kể về chuyện tình của Tô Tố và Tiêu Lăng, hai nhân vật chính trong truyện. Nhất là Boss Trở Thành Chồng - Chương 937 hầu như không hề nhắc đến. Chủ yếu là hướng về thế hệ sau, Tiểu Thất, con của kết tinh tình yêu. Vẫn duy trì được tính cách yêu chung thủy, sẵn sàng chờ đợi người yêu như lời hứa dù biết nó quá mơ hồ. Sau cùng thì sự chờ đợi đó vẫn được hồi đáp. Có thể nói, so với các truyện ngôn tình khác thì hồi kết sẽ dừng lại khi nam nữ chính hạnh phúc bên nhau, hoặc là có thêm cậu nhỏ hay cô nhóc để làm vui nhà vui cửa, nhưng boss trở thành chồng lại có thêm phần ngoại truyện. Như vậy sẽ giúp độc giả ít thấy tiếc nuối hơn khi đọc và cảm nhận những rung động thuộc về lý lẽ của con tim. Hiện truyện Boss trở thành chồng đang ở trạng thái full với tổng cộng 937 chương. Một con số quá dài nhưng nó vẫn chưa bao giờ tạo cảm giác ngán ngẩm ở người đọc. Cùng với những lời bình luận, đánh giá về truyện càng làm tăng sự hứng thú về nội dung câu chuyện này. Vậy còn chần chờ gì mà không đón đọc ngôn tình này của tác giả Quân Tiểu Thất ngay bây giờ. *** Tô Tố nằm trên bàn phẫu thuật.  Ánh đèn phẫu thuật chói lóa làm cho mắt cô không mở lên được, chỉ mông lung nghe được tiếng máy móc lạnh tanh chạm vào nhau và giọng nói ngưng đọng của bác sĩ  “Dao phẫu thuật”  “Nhíp”  “Lấy đứa con ra”  Cô muốn động, muốn liều mạng chống lại, nhưng cô thất vọng phát hiện cơ thể cô ấy không còn theo sự điều khiển của mình. Cô tuyệt vọng nhìn lên ánh đèn chói mắt, ánh sáng lạnh lùng đó như đang giễu cợt sự ngu xuẩn của cô.  Cô là một cô nhi, 16 tuổi vào giới diễn viên, sau đó vẫn luôn hoạt động trong giới giải trí, dựa vào thực lực của mình mà trở thành một nữ minh tinh hạng B, 22 tuổi gặp được Mạc Tầm.  Anh ta là một chủ tịch đỉnh đỉnh đại danh của một chuỗi bệnh viện, vừa mới 28 tuổi, ưu nhã dịu dàng. Mạc Tầm lần đầu tiên gặp cô đã điên cuồng theo đuổi cô, mà cô vì chưa từng trải, từ trước tới nay cũng không dám tin tưởng là có người đối tốt với cô, cho nên nhiều lần từ chối.  Mà anh ta như là mặt trời vậy, lợi dụng mọi cơ hội.  Cô từ từ trầm luân, mất đi phòng vệ cuối cùng, bọn họ âm thầm sống chung với nhau, anh ta từ trước tới nay vẫn không bắt cô tránh thai, nói nếu có thai rồi thì sinh ra, sẽ có trách nhiệm với cô và con.  Cô thật sự tin rằng đời này cô gặp được người có thể mang đến cho cô sự ấm cúng  Nhưng mà……..  Người cô yêu, cô yêu bằng cả trái tim, ngược lại tổn thương cô một cách nghiêm trọng.  Thì ra anh ta tiếp cận cô, thậm chí sinh con với cô. không phải vì thích cô mà bởi vì cô và người yêu của anh ta là chị em ruột.  Mà người con gái đó bị bệnh máu trắng, nhưng lại không tìm được tủy thích hợp để cấy vào, cho nên khi anh biết được cô ấy có một người em sinh đôi, anh dùng mọi cách để tìm được cô. Nhưng thật đáng tiếc, tủy của cô không phù hợp. cho nên Tầm Mạc nghĩ ra một cách khác, tiếp cận cô, để cô sinh con cho anh, dùng máu dây rốn của con cô để cứu người yêu của anh ta.  Mạc Tầm vô cùng yêu thương cô, cũng chỉ là vì khoảnh khắc này.  “Tô Tố, Bạch Linh là em ruột của cô, cô nên cứu cô ấy”  Nhớ lại khuôn mặt ấm áp giả tạo của Mạc Tầm trước khi vào phòng phẫu thuật, giọng nói lạnh tanh không cho kháng cự, Tô Tố cười bi thương. Em ruột? Cô từ nhỏ bị bỏ ở viện phúc lợi, đâu ra em gái? Cho dù có là em ruột, nhưng các cô chả có tí tình cảm nào với nhau, cô ta có tư cách gì bắt đứa con của cô phải mạo hiểm để cứu mình chứ? Mời các bạn đón đọc Boss Trở Thành Chồng của tác giả Vô Danh.
Ngày Về
Nội dung: Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành Converter: Ami Editor: Legi Nếu quân ra đi, không hẹn gặp lại! Giới thiệu như thế là hết. Nhìn có vẻ SE như vậy thôi chứ thực ra là truyện HE nhé. (Tóm tắt chút nội dung cho bạn đọc nào có hứng thú: Truyện này là hành trình theo đuổi lại vợ của anh chàng Chu tổng đẹp trai, lạnh lùng và bá đạo. Nam chính thì về cơ bản là như vậy vả hơi mặt dày vô sỉ, nữ chính thì chuẩn kiểu giả vờ nhã nhặn nhưng nội tâm ghê gớm. Nói chung là cường cường) Nhân vật chính: Đỗ Nhược Hành, Chu Yến Cầm, Chu Đề và một số nhân vật phụ khác... Số chương: 60 chương (theo tác giả) còn theo editor thì bao nhiêu chưa biết. :3 *** #REVIEW: NGÀY VỀ Tác giả: Chiết Hoả Nhất Hạ Thể loại: Hiện đại, phản bội trong hôn nhân, ngược nam, nữ cường, HE Tình trạng: Hoàn Review bởi: Trang Mèo - fb/hoinhieuchu ----- #NÉM_Đá Lời tâm sự của người review: Thật ra mình drop rv này lâu rồi, vì mình nhảy bộ này do nó gắn tag ngược nam, cố lê lếch xong quyết định viết rv ném đá thì phát hiện nó chẳng còn gì đọng lại trong mình cả, quá nhạt nhẽo, không đủ thông tin để rv. Nhưng tâm trạng đang bị ức chế vì chủ đề này, nên lôi ra ném đá luôn, và viết ngắn gọn theo những gì mình còn “cảm” được, còn lại chẳng spoil hoặc trích dẫn gì thêm. Có rất nhiều người mặc định cho rằng hôn nhân là cuộc đời, hôn nhân hạnh phúc, cuộc đời sẽ hạnh phúc, hôn nhân tan vỡ, cuộc đời sẽ bi ai. Nhưng có lẽ mỗi chúng ta quên rằng hôn nhân chỉ là ngôi nhà, ở đó có những con người sống cạnh nhau không phải kết nối mỏng manh như những tấm bè, mà cần những bàn tay nắm chặt, những trái tim đồng điệu, những sự tồn tại tuyệt đối là duy-nhất, chứ không phải chỉ cần thứ-nhất là được. Nếu một ngày bạn nhận ra người chồng đầu ấp tay gối, người đi cùng bạn cả thanh xuân, nắm tay bạn vào lễ đường, hôn lên môi bạn trước thánh địa thề nguyền chung thuỷ một tay ôm vai người tình, một tay gọi điện thoại ngọt ngào với bạn, có đau đớn không? Nếu một ngày bạn nhận được bộ lễ phục không đúng số đo, kèm theo ánh mắt áy náy xin lỗi từ cô thư ký riêng của chồng, có thấy mỉa mai không? Nếu ở trước mặt mọi người, chồng bạn luôn thể hiện yêu thương bạn hết mực, quay lưng lại không từ chối bất kỳ cô gái nào đưa đến miệng, có thấy bẩn không??? Nếu một ngày bạn phát hiện ra ngôi nhà của bạn bị gió lùa, có thấy lạnh lẽo??? Đỗ Nhược Hành trả lời có, cô có đau, có mỉa mai, cô thấy bẩn, thấy lạnh lòng. “Nếu quân ra đi, không hẹn gặp lại” Đây là một câu chuyện về hai người yêu nhau từ thuở thiếu thời, bên nhau cả thanh xuân và cưới nhau dưới sự chúc phúc của tất cả mọi người. Nhưng hôn nhân không phải là cuốn phim lãng mạn, mà là cuộc đời. Kết hôn không phải kết thúc cuối cùng cho một cuộc tình, mà chỉ là chìa khoá mở ra thử thách, nhất là đối với lòng trung thành. Chu Yến Cầm và Đỗ Nhược Hành gặp nhau trong chuyến đi du học, hai con người cô độc ở hai đất nước xa lạ đã cuốn hút nhau, họ dắt tay nhau vào hôn nhân trước sự chứng kiến của tất cả những người thân thuộc, mọi thứ bắt đầu như một giấc mơ, và kết thúc bằng cơn ác mộng. Chu Yến Cầm sinh ra trong một gia đình khá phức tạp, cha anh ta xem việc ngoại tình là một điều hiển nhiên, và mẹ anh ta im lặng chấp nhận điều đó, không ly hôn, chỉ vì muốn gìn giữ mái ấm trọn vẹn, nên mọi thứ trở thành một con đường quy hoạch sẵn trong đầu nam chính. Chu Yến Cầm cảm thấy việc anh ta nuôi tình nhân bên ngoài, chấp nhận lên giường với bất kỳ người phụ nữ nào “dâng hiến” là hết sức bình thường, miễn là anh-ta-còn-yêu-vợ. Đỗ Nhược Hành phát hiện việc chồng mình ngoại tình, cô cảm thấy Đỗ Yến Cầm bẩn, cô ghê tởm đến tận xương tuỷ, ghê tởm kẻ nằm cùng giường, ghê tởm sự dịu dàng, sạch sẽ anh ta mang về nhà, mọi sự diễn ra trong im lặng và đè nén, tra tấn cô đến mức bị bệnh trầm cảm, cuối cùng cô quyết định ly hôn. Đến lúc Đỗ Nhược Hành chính thức bước ra khỏi cuộc sống của Chu Yến Cầm thì anh vẫn bàng hoàng chưa biết việc gì đang diễn ra, anh tìm mọi cách dây dưa, níu kéo, thậm chí dùng cả con gái làm lý do chỉ để được tiếp cận vợ cũ, nhưng đổi lấy chỉ là ánh mắt thù hận, sự lạnh lùng, vô tình từ Đỗ Nhược Hành. Tuy vậy trong suốt những năm này, Chu Yến Cầm vẫn ung dung bay nhảy khắp “hậu cung” của mình, bên cạnh anh ta chưa bao giờ thiếu vắng phụ nữ, dù sau này biết được nguyên nhân thật sự vì sao Đỗ Nhược Hành ly hôn nhưng nam chính vẫn có sự “đấu tranh” tâm lý và giằng co về qua niệm chung thuỷ trong hôn nhân. Với Chu Yến Cầm, chuyện chuyên nhất cả thể xác và tinh thần là việc rất mang tính phi thực tế, điều anh ta cần là yêu vợ, thế là đã thấy đủ, tại sao phụ nữ cứ phải phức tạp lên trong việc tình dục “trong luồng” hay “ngoài luồng”, miễn là anh ta dành trọn vẹn con tim cho gia đình và vợ con, nghe có vẻ đau đầu, nhỉ? Thật ra phản bội không đáng sợ, mà đáng sợ nhất là họ không biết đó gọi là phản bội. Thật ra chia tay không khó khăn, khó khăn nhất là không biết lý do vì sao lại chia tay. Chu Yến Cầm mang đến cho Đỗ Nhược Hành điều thứ nhất, thì Đỗ Nhược Hành thực hiện điều thứ hai. Để rồi khi lòng đã chết, niềm tin lụi tàn, mọi thứ chỉ còn lại là vết sẹo trong tim và Đỗ Nhược Hành quyết định tìm một người khác để đồng hành thì Chu Yến Cầm lại tỉnh ngộ. Đây là một câu chuyện về quá trình truy vợ của tra nam, và là một motif gương-vỡ-lại-lành, ngược nam chính trong truyền thuyết cẩu huyết. Đây là phần ném đá: Theo bệnh lý, thì nam chính Chu Yến Cầm là kẻ mắc bệnh đa nhân cách, trước mặt vợ là một người đàn ông chịu dàng, ôn nhu chung thuỷ, sau lưng vợ là kẻ đa tình ong bướm phong lưu. Theo quan niệm của Chu Yến Cầm, trái tim và thể xác là hai phạm trù hoàn toàn tách rời riêng biệt, với anh ta, lòng chung thuỷ được đo trên tinh thần, còn thể xác chỉ là thứ phàm tục, chỉ là nhu cầu cá nhân cần giải quyết, giá trị của lòng chung thuỷ là việc anh ta hằng ngày vẫn nói yêu vợ, vẫn cố gắng làm việc, vẫn cung cấp mọi thứ vật chất người vợ ấy cần, vẫn về với con, vẫn hoàn thành trăm phần trăm chuẩn mực một người chồng tốt nên có, vậy còn đòi hỏi gì thêm??? Thật ra bản thân mình thấy cả quá trình hối lỗi của Chu Yến Cầm từ đầu đến cuối, mọi sự sủng nịnh, yêu thương chân thành, sự giác ngộ cách mạng về lòng chung thuỷ hay quyết tâm quay đầu là bờ đều là một sự tẩy trắng chau chuốt của tác giả. Tác giả xây dựng hình tượng nam chính như một đứa bé trai chưa lớn, anh ta rong ruổi từ chân váy người phụ nữ này sang ống quần người phụ nữ khác, và nguỵ biện mộ thứ bằng hai từ “ngộ nhận”. Hoặc có lẽ tác giả đang cố biện minh cho việc nam chính ngoại tình, nên xây dựng một hình ảnh tra nam bất đắc dĩ, lồng vào đó là những hình ảnh tươi đẹp hạnh phúc, những chuẩn mực ông chồng một trăm điểm chất lượng của Chu Yến Cầm trong quá khứ. Ừ thật ra chắc anh cũng không cần ngoại tình lắm đâu, mà chỉ là anh thấy bình thường như cân đường hộp sữa nên tiện tay thì cầm thôi mà... Đừng nguỵ biện cho bất kỳ sự phản bội nào bằng “bồng bột”, bằng nhất thời bị che mờ lý trí. Một người đàn ông có thể đứng cao trên sự nghiệp lại dễ dàng buông bỏ kiên định trong hôn nhân và tự nguỵ trang rằng đó chỉ là gặp dịp thì chơi thì thật nực cười. Vậy thử hỏi nếu Đỗ Nhược Hành cũng chơi cùng trò chơi đó thì sẽ thế nào???? Nếu Đỗ Nhược Hành cũng cặp kè, cũng ngủ từ giường thằng đàn ông này sang giường thằng trai tơ khác, và miễn là cuối ngày về nhà nấu cơm chăm con đầy đủ nghĩa vụ thì thế nào?????? Truyện ngược nam, gắn tag và cảnh báo ngược nam, cũng là quá trình nam chính theo đuổi nữ chính nhưng liên tiếp đụng phải “vách tường băng”, thậm chí thái độ ác liệt đến mức đôi lúc cay nghiệt của Đỗ Nhược Hành, nhưng theo như lời một bạn độc giả bình luận cực hợp gu mình là “Nói ngược nam chính? Hắn đau đầu, mất ngủ có tính là ngược không?” Mà nói đúng hơn cho đến tận cuối truyện mình cũng chẳng biết là nam chính thật sự hối cãi, hay chỉ là sự nhúng nhường thoả hiệp vì thái độ quá cứng rắn của nữ chính. Có lẽ với Chu Yến Cầm, đáng sợ nhất không phải là ly hôn, mà đáng sợ nhất là người trong cuộc đã không còn sợ mất nhau. Có thể những người phụ nữ ngoài kia chỉ là mới mẻ, nhưng thực phẩm ngoài hàng rồi sẽ nguội đi, khi quay trở về đã chẳng còn ai ngồi chờ đợi. Nữ chính ban đầu có tính cách mình khá thích, quyết tuyệt và kiên định. Đỗ Nhược Hành gần như tách bỏ phần tim từng yêu Chu Yến Cầm ra khỏi thể xác và linh hồn của mình vậy, dù bị dây dưa, níu kéo hay quá khứ có bị đem ra nhắc đi nhắc lại thì cô vẫn lặng lẽ đứng đó vô tình đến lạnh lẽo. Có lẽ phụ nữ đáng sợ nhất không phải là có thể hi sinh bao nhiêu cho đàn ông, mà là khi đã quyết định buông tay, thì sẽ buông ra triệt để, không lưu lại chút vết tích gì. Vì tổn thương quá nhiều, vì bất lực và kiệt sức, nên cô quyết định đi. Nhưng mọi thứ càng về sau càng đuối dần. Nếu nữ chính ở phần đầu cứng rắn, kiên cường bao nhiêu, thì càng về sau sự kiên định này lại vô tình huỷ hết cả tác phẩm. Tác giả muốn một cái kết HE, nhưng tính cách của Đỗ Nhược Hành không đủ mềm mại, quá trình diễn biến tâm lý của nữ chính để thúc đẩy tình tiết cho cả câu chuyện là một sự thất bại. Cô quá chấp nhất, quá tự huyễn hoặc bản thân về quá khứ khi tha thứ cho Chu Yến Cầm. Cô cứ nhập nhằng giữ việc “bỏ thì thương, vương thì tội”, đến cuối cùng mình cũng chẳng biết là cô có tha thứ được cho nam chính hay chưa, hay chỉ vì con, vì quá khứ, vì cô đơn, vì yếu lòng mà buông tay trở về. Hành văn ổn, edit mượt, tình tiết diễn biến hợp lý trừ cái kết. Nếu không kết HE thì chắc sẽ tròn đầy hơn nhiều, vì với mình nó khá gượng ép, như kiểu tác giả đang cố lùa nữ chính về nhà, nhưng do cô lỡ bỏ đi quá lâu nên nhà hơi đóng bụi, thôi kệ, bỏ chương cuối nhé mọi người. Đánh giá: XX *** Một đôi giày cao gót đúng nghĩa, gót giày chỉ bằng ngón út, cao hơn mười phân nhẹ nhàng bước trên mặt thảm thật dầy, không phát ra âm thanh nào. Đây là khách sạn cao cấp năm sao lớn nhất thành phố S, khách hàng lui tới toàn là những thành phần tai to mặt lớn nên tất cả trang thiết bị đều phải là những thứ tốt nhất, nên tấm thảm lót sàn màu đỏ sậm không hoa văn này cũng phải là loại hạng nhất. Một ngày ít nhất bốn lần hút bụi, mỗi tháng một lần giặt sạch theo kỳ, nghiêm khắc bảo dưỡng theo yêu cầu của chuyên gia để những tấm lót sàn này ba năm sau vẫn mềm mại như mới. Đỗ Nhược Hành đứng ở trước của phòng số 1605, dùng ngón tay day day thái dương hơi đau, gõ cửa tượng trưng hai tiếng, sau đó lưu loát cà thẻ tiến vào. Rạng sáng, hai giờ rưỡi, bị người ta gọi dậy từ trong giấc ngủ ngon, hơn nữa giấc ngủ này còn là giấc ngủ đầu tiên sau hai ngày tăng ca liên tục, khiến người kiên nhẫn dễ tính như Đỗ Nhược Hành, cũng khó mà cảm thấy vui vẻ, dễ chịu. Nhưng đây chính là yêu cầu công việc của ngành khách sạn. Một năm 365 ngày, khách sạn vẫn luôn hoạt động, phàm là còn có khách vào ở, thì phải chuẩn bị tất cả mọi thứ, phục vụ tận tình, không để xảy ra bất cứ tình huống không hay nào xảy ra. Không có điều lệ quy định đã là khách sạn phải yên tĩnh tuyệt đối. Trên thực tế, cũng rất khó giữ cho nới nào đó yên tĩnh tuyệt đối được, huống hồ là nơi con người tạp nham đủ thành phần như nơi này. Từ say rượu đến gây lộn, từ tạp âm ồn ào đến dữ dội, khách sạn có thể giữ vẻ bộ mặt yên tĩnh ấm áp cũng như rất trật tự an toàn, nhưng bên trong hơn năm trăm gian phòng, mấy chục hành lang kín như bưng đang có bao nhiêu hành động, bao nhiêu câu chuyện đang diễn ra? Từ lúc Đỗ Nhược Hành nhận chức quản lý ở khách sạn này cho đến nay, chuyện xảy ra thật sự rất đa dạng phong phú, chuyện khiến người ta kinh ngạc đúng là không xuể. Mời các bạn đón đọc Ngày Về của tác giả Chiết Hỏa Nhất Hạ.
Mị Sát
Thể loại: Hiện đại, hắc bang, dưỡng thành Converter: ngocquynh520 Chuyển ngữ:Di Phong Cô Ảnh Số chương:56 chương Diễn viên:Anh Túc (Tô Phác), Sở Hàng Hợp diễn:Lý Cảnh Chi [1], Cách Chi [2], Tưởng Miên Trong quãng thời gian này, anh dạy cô từng li từng tí, cử chỉ, lễ nghi, chữ viết, ăn mặc, dạy cô cách tỏ thái độ, dạy cô cách giết người, dạy cô quả quyết mà tàn nhẫn. Kết quả, cô càng ngày càng xinh đẹp và quyến rũ như một cây thuốc phiện, còn mạnh mẽ cự tuyệt anh. ________________________ Giải thích cho các bạn rõ một chút về hai chữ "Chi" để tránh nhầm lẫn. [1]Chi (之): hướng về, hướng tới [2]Chi (枝): cành (cây), nhánh, ngành *** Anh Túc mới vừa đốt hương xong, thì đã bị một người đàn ông gấp gáp ôm lấy từ phía sau. Hơi thở mang mùi thuốc lá lượn lờ, một bàn tay của người đàn ông đó thăm dò vào bên trong áo của cô, vuốt ve nơi bị nội y che giấu. Một cánh tay khác thì từ đùi cô chạy lên, vỗ về nơi sâu nhất của cô qua lớp vải mỏng. Mới bắt đầu, người Anh Túc khẽ run lên, sau thuận thế ngã ra. Giống như một chú mèo Ba Tư, ngoan ngoãn nằm trong lòng của người đàn ông đó. Người đàn ông cắn tai mẫn cảm của cô, rồi xuống chiếc cổ trắng mịn, sau đó là hai chiếc xương quai xanh tinh xảo. Ngửi mùi thơm trên cơ thể cô, môi như áp sát vào làn da trắng mịm của cô, ngón tay vội vàng, hơi thở cũng sắp không thể kiềm chế được. Qua chiếc gương trang điểm đặt đối diện giường, Anh Túc thấy rõ gương mặt đã trang điểm đậm của mình, nhưng mặt cô lại không có chút cảm giác gì, giống như đang mang một chiếc mặt nạ sắt. Hai xương sườn của cô bị đối phương đè xuống, có chút đau, lúc ngước cổ lên vì bị người đàn ông hôn, cô liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường. Còn năm phút. Biểu hiện của Anh Túc vẫn luôn là phục tùng, trên giường mặc cho người đàn ông làm gì cô, thân thể mập mạp của hắn đè xuống, mùi hương lan khắp phòng, tuy bị tình dục làm đỏ cả mắt, người đàn ông vẫn phát hiện, vừa vuốt ve đùi cô, vừa hỏi, “Em đốt hương gì vậy?” Mắt Anh Túc híp lại, cố làm cho giọng dịu dàng, mềm mại, nói, “Là hương Tạng.” (*Hương Tạng là một loại hương trầm của người Tây Tạng, được tạo ra bởi nhiều loại dược thảo quí ở Tây Tạng, Nepal..) Còn ba phút. “Không dễ ngửi.” Người đàn ông hàm hồ nói, sốt ruột mà lật cô lại, đem từng cúc áo cô mở ra, rất nhanh đã lộ ra sống lưng trắng nõn, bóng loáng của cô. Hiển nhiên, người đàn ông đó đối với đường cong của cô rất hài lòng, sau một khắc đã đem tay cô đặt vào tay hắn, đôi môi vội vàng hôn xuống, mút vào làn da trắng muốt, trẻ trung của cô, rồi nói, “Không bằng mùi thơm trên cơ thể của em.” Anh Túc bị đùa giỡn gập người lại, bộ lễ phục của cô đã bị lột xuống hết. Đầu của cô ngưỡng lên, người giống như một con rắn, hai chân bị kéo ra, gác lên vai của hắn. Đối phương bắt được hai tay của cô, thưởng thức bộ dáng khuất phục của cô, nhẹ nhàng đặt lên mông cô, nhào nặn, cảm thán, “Bảo bối à, thân thể của em thật mềm mại.” Môi Anh Túc khẽ mím, nheo mắt nhìn về chiếc đồng hồ trên tường. Còn một phút. Rốt cuộc, người đàn ông kia cũng buông cô ra, lật qua, mặt đối mặt. Hắn quỳ một gối xuống giường, ngón tay đụng vào cái khóa áo ngực, vừa mở ra. Anh Túc đã nghe tiếng hắn rên lên. Nàng ngã nằm trên giường, nhìn đầu người đàn ông bị một viên đạn xiên qua, cũng không kịp nhắm mắt lại, đã chậm rãi ngã xuống. Một giây trước, dục vọng đang sôi trào, một khắc sau, đã trở thàh một cái xác lạnh lẽo. Đối với người chết, Anh Túc thấy cũng không ít hơn khi thấy ngừoi sống. Từ nhỏ đến lớn, cô đã sớm quen với cảnh này, nỗi sợ hãi đã sớm bị cô bỏ xa vạn dặm. Anh Túc đẩy cái xác nằm trên nửa người cô ra, từ từ ngồi dậy. Áo ngực trên vai rớt xuống, thì hai ngón tay thon dài xuất hiện, đem nó kéo lên. Họng súng lục giảm thanh vẫn còn lưu lại chút khói, cằm Anh Túc bị một ngón trỏ nâng lên. Đầu Anh Túc ngẩng lên, chống lại một đôi mắt hẹp dài, con người thâm thúy. Màu sắc con người của đôi mắt này rất nhạt, lúc cười lên không hề mang chút hơi ấm nào. Giống như hai viên kim cương xinh đẹp mà hoa lệ, lạnh lẽo nhưng mười phần chói mắt. “Tám giờ mà không có giải quyết được. Em đã thua, Anh Túc à!” Sở Hành không chút để ý cười cười, khẽ cúi người, hai tay giúp cô cài lại áo ngực, trong lúc vô tình, ngón út anh lướt qua nụ hoa của cô. Mời các bạn đón đọc Mị Sát của tác giả Chiết Hỏa Nhất Hạ.