Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sơ Huân Tâm Ý

Vào giây phút Kiều Sơ Huân nhận ra người đang ngồi trước mặt mình chính là vị tiểu Hầu gia nổi danh khắp kinh thành, nàng đã chấp nhận đầu hàng số phận. Nào ngờ đây lại là khởi đầu cho mối duyên phận đẹp nhất mà ông trời ban tặng cho nàng. Kiều Sơ Huân vốn là đại tiểu thư của dược đường lớn nhất kinh thành. Mẫu thân mất sớm, phụ thân lại bận rộn với công việc buôn bán. Gần hai mươi năm đầu đời của Sơ Huân là một chuỗi những tháng ngày tủi nhục do sự ghẻ lạnh và chèn ép của kế mẫu và kế muội gây ra. Nhưng Sơ Huân cũng không vì thế mà đánh mất niềm tin và hy vọng vào cuộc sống. Nàng vẫn sống vui vẻ qua ngày với sự bầu bạn của vú nuôi và người tỳ nữ - những người thực lòng yêu thương nàng. Nàng chăm chỉ nghiên cứu y dược, tìm hiểu cách nấu ăn, học cách pha trà. Trong những ngày tháng đó, Kiều Sơ Huân tựa như một bông sen nhỏ, mặc cho bùn lầy vùi dập vẫn cố gắng vươn mình, hy vọng sẽ có một ngày được trổ hoa khoe hương sắc về phía bầu trời. Ngày đó cuối cùng cũng đến. Khi kế mẫu tự ý gả nàng làm thiếp cho một nam nhân hơn bốn mươi tuổi chưa có thê. Sơ Huân quyết tâm bỏ trốn, mở một con đường tự do của riêng nàng. Nhưng chẳng ngờ, trong lúc vội vàng chạy trốn khỏi sự truy đuổi của gia nhân, Kiều Sơ Huân lại vô tình trốn lên kiệu của tiểu Hầu gia Cảnh Dật. Người trong kinh thành không ai không biết đến danh tiếng của tiểu Hầu gia Cảnh Dật. Một vị tướng oai phong trên chiến trường, đánh đông dẹp bắc lập nhiều chiến công thế nhưng lại mang khuôn mặt đẹp tới mức làm điên đảo chúng sinh. Nghe nói tiểu Hầu gia thích nhất mặc đồ màu tía để tôn lên vẻ đẹp tà mị của bản thân. Nghe nói tiểu Hầu gia dã tâm cực lớn, vì tiền đồ công danh mà bán đứng cả phụ huynh và đại ca mình. Lại nghe nói tiểu Hầu gia vì thân mang bệnh tật, không thể tiếp tục chinh chiến nên liền thất thế, bị Hoàng đế trục xuất ra khỏi kinh thành, vĩnh viễn không thể quay lại. Và ngay lúc này đây, Kiều Sơ Huân lại trú chân trên kiệu của tiểu Hầu gia đang lên đường rời kinh. Thế nhưng thực tế lại chứng minh rằng Kiều Sơ Huân nàng đã lo xa rồi. Tiểu Hầu gia Cảnh Dật bằng xương bằng thịt trước mặt nàng hoá ra lại chẳng đáng sợ như lời đồn. Đúng là vị thiếu gia này tính cách có chút lạnh lùng, tâm tình của chàng cũng thay đổi nhanh tới khó lường, lúc trước còn dịu dàng vui vẻ mà nháy mắt đã bực bội cộc cằn rồi, nhưng dù sao Kiều Sơ Huân cũng không thấy ở Cảnh Dật sự gian ác hay hung bạo. Là một tiểu Hầu gia thất thế, bên cạnh Cảnh Dật ngoại trừ tỳ nữ thân cận là nàng cũng chỉ có mười tám cận vệ trung thành. Dù là đối với nàng hay cận vệ của mình, Cảnh Dật cũng đều đối xử rất tốt, chẳng hề ngược đãi, tệ bạc. Cũng nhờ vậy mà Sơ Huân có cơ hội trổ hết tài năng nấu nướng của mình. Từ sườn lợn cho tới cua, từ hoa quế cho tới hoa mai, dường như không có nguyên liệu nào qua tay nàng mà không trở thành tác phẩm ẩm thực tuyệt mỹ. Những cận vệ được huấn luyện kỹ càng, dù đứng trước kẻ thù cũng không run rẩy, ấy thế mà lại chẳng thể đứng vững trước mùi thơm hấp dẫn từ đồ ăn do nàng làm. Nói tới đây lại không thể chia sẻ chút cảm thương cho vị gia chủ Cảnh Dật. Cận vệ được thoải mái ngày ăn ba bữa ngon lành, còn chàng lại chỉ có thể ngậm ngùi húp cháo nhai rau từ ngày này qua ngày khác, ngay đến cả món cua khoái khẩu cũng chỉ có thể được nếm chút ít mà chẳng được ăn cho đã thèm. Nhưng biết sao được, Sơ Huân nói cơ thể chàng có bệnh, chỉ có thể ăn chút đồ thanh đạm rau cháo canh gà mà thôi. Thế nên đừng hỏi vì sao tâm tình tiểu Hầu gia trở nên bất định, khó lường, cứ cách vài ngày lại muốn xử tội nàng đầu bếp kỹ tính, nhưng phạt nàng thì chàng đâu có nỡ, thế nên cũng chỉ làm mặt lạnh với nàng chút thôi, còn lại để mấy tên cận vệ ăn đòn đủ (=__=|||||) Cùng lúc này, những vụ án bí hiểm lại liên tiếp xảy ra khiến nhiều cô nương nhà lành bị bắt cóc và giết hại dã man. Nhìn bề ngoài có vẻ như Cảnh Dật vẫn bình tĩnh, điềm nhiên quan sát tình hình nhưng chỉ có chàng mới hiểu được cơn bão tố trong lòng chàng tưởng như đã tan đi lại một lần nữa càn quét trở lại. Trong con mắt của những người ngưỡng mộ chàng, Cảnh Dật là bậc anh hùng “vì đại nghĩa diệt thân”, ngay cả phụ thân và đại ca của mình cũng không nương từ. Qua miệng lưỡi của những kẻ khinh ghét chàng, Cảnh Dật là kẻ vì quyền cao chức trọng mà nhẫn tâm xuống tay với cả người thân ruột thịt. Nhưng họ đâu có hiểu được sự day dứt, giằng xé của chàng khi ngày ngày phải chứng kiến những tội ác ghê tởm của hai người sống chung dưới mái nhà mà lại không thể phơi bày ra ánh sáng. Họ đâu có biết rằng gương mặt khôi ngô mà bao người luôn mê đắm lại là thứ khiến chàng kinh tởm bản thân mình. Bởi nó là minh chứng rõ rệt nhất nhắc nhở chàng rằng chàng và hai kẻ kia cùng chung một dòng máu. Ngay đến chính Cảnh Dật cũng có lúc tự hoài nghi bản thân mình, liệu chàng và hai kẻ kia có thực sự khác nhau như chàng nghĩ? Thế nhưng, lại có một cô nương chỉ qua một bài thơ chàng yêu thích mà có thể khẳng định, một tâm hồn tiêu diêu tự tại như vậy sao có thể là một kẻ mang dã tâm ham quyền hám lợi. Chỉ một câu nói đơn giản này thôi cũng có thể khiến Cảnh Dật lâng lâng như dạo bước trên mây. Một cô nương thông minh như thế, đáng yêu như thế, chàng sao đành lòng để nàng phải vất vả đây. Trâm cài tóc tặng rồi, váy áo đã lo xong, hết lòng yêu chiều, thỉnh thoảng trêu ghẹo, bao nhiêu chiêu trò Cảnh Dật chàng đều giở ra hết. Thế mà sao Kiều Sơ Huân chẳng những không rung động mà còn tỏ vẻ ghét bỏ chàng ra mặt vậy? Sự uất ức của nàng còn thể hiện rõ tới mức những tên cận vệ ngốc nghếch ngoài kia còn hoài nghi phải chăng thiếu gia của bọn họ thiếu kinh nghiệm ái tình quá làm con nữ nhi nhà người ta tủi thân rồi. Đến nước này thì Cảnh Dật nổi giận thật rồi, chàng muốn rước thê về nhà còn phải nhờ tới mấy quyển xuân cung đồ hạ cấp kia sao?! Khỏi đi, dùng sự dịu dàng bá đạo của tiểu Hầu gia là đủ rồi. Và cuối cùng, là đủ thật! * * * * * Mình ưng ý “Sơ Huân tâm ý” ngay từ lúc đọc giới thiệu nội dung, cộng với uy tín của nhà editor thì đối với mình đây là một bộ truyện không thể bỏ qua. Nhìn chung, “Sơ Huân tâm ý” rất thành công ở hai mảng tình cảm và mỹ thực. Chuyện tình giữa Cảnh Dật và Sơ Huân được phác hoạ nhẹ nhàng, không vội vã và kết thúc cũng rất hoàn mỹ. Về mảng mỹ thực, tác giả Tuyết Lạc Thính Phong làm rất tốt công việc miêu tả từ giai đoạn ý tưởng, chế biến cho tới cảm giác khi được nếm thử. Bạn editor cũng rất có tâm khi dùng rất nhiều hình ảnh minh hoạ cho các món ăn. Vậy nên mình khuyến cáo các bạn không nên đọc bộ truyện này lúc đêm khuya. Rất tiếc là bên cạnh những thế mạnh kể trên thì truyện vẫn còn những lỗ hổng khá lớn. Thứ nhất là mảng phá án được khai thác rất nửa vời, lúc bạn cảm giác đây sẽ là một vụ án ly kỳ hấp dẫn thì hoá ra nó lại kết thúc lãng xẹt. Tiếp theo đó, mình không rõ “Sơ Huân tâm ý” có phải một bộ truyện nằm trong hệ liệt hay không nhưng mạch kể truyện của tác giả lại bị hổng vô cùng nhiều. Tội ác của phụ thân và đại ca Cảnh Dật, nguyên nhân chàng gặp nạn, cách chàng trả thù,… tất cả những chi tiết này được điểm qua một cách không thể sơ sài hơn. Chưa kể đến việc thi thoảng lại có một đống tên nhân vật lạ hoắc đột nhiên xuất hiện mà đố bạn biết là ai. Tuy vậy, nhìn chung “Sơ Huân tâm ý” vẫn là một bộ truyện ấm áp, ngọt ngào, thích hợp cho những bạn nào đang tìm một cảm giác dễ chịu, đặc biệt là những bạn yêu thích thể loại mỹ thực. Một bộ truyện thích hợp để trùm chăn và nhâm nhi cùng ít snack! ___________ Review by #Linh_Hy Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Cỗ kiệu chóp cao chậm rãi đi về phía trước, người bên trong nghiêng người, một tay đỡ trán, đôi mắt khép hờ nghỉ ngơi, thỉnh thoảng cất tiếng ho khẽ. Đột nhiên, cỗ kiệu lắc lư dữ dội, ngay sau đó tấm rèm gấm vừa dày vừa nặng bị xốc lên một cái, một người nhào vào, mang theo làn gió nhẹ nhiễm mùi thuốc nhàn nhạt. Cảnh Dật từ từ mở mắt ra, chỉ thấy một nữ tử mặc hỉ phục đỏ thẫm đang nửa quỳ nửa ngồi ở trước mặt mình, hàm răng cắn chặt cánh môi dưới, cả người run cầm cập, ngước đôi mắt to tròn lên nhìn hắn. Bên ngoài kiệu truyền đến giọng nói trầm thấp của Cao Linh: "Chủ tử!" Ngay sau đó, trên đoạn đường bên ngoài vọng đến tiếng bước chân dồn dập của một đám người xen lẫn với tiếng gào thét và tiếng mắng chửi đầy phẫn nộ. Cảnh Dật lẳng lặng nhìn nữ tử trước mắt, nữ tử kia cũng ngước đầu nhìn thẳng vào mắt hắn. Khóe mắt nàng rưng rưng, thế nhưng nàng vẫn cắn chặt cánh môi, quật cường không chịu khóc ra thành tiếng. Một hồi lâu sau, nữ tử kia mấp máy cánh môi đã rỉ máu, lặng lẽ nhả ra hai chữ: Cầu ngươi. Cảnh Dật chậm rãi nhướng một bên mày lên, như thể cảm thấy vô cùng thú vị. Bên ngoài kiệu vọng vào một giọng nói xa lạ: "Bọn ta đang truy đuổi một người, không biết chủ nhân nhà ngươi có thể giúp..." Tất cả đám người bên ngoài kiệu đều ngậm chặt miệng không đáp lại. Người kia có vẻ vô cùng giận dữ, vén lên một góc rèm, Cảnh Dật thấp giọng cất tiếng gọi về phía cửa sổ: "Cao Linh." Hình như người tên Cao Linh kia đưa ra thứ gì đó, bên ngoài kiệu nhanh chóng trở nên yên ắng. Cỗ kiệu được nâng lên lần nữa, tiếp tục tiến về phía trước. Nữ tử kia vẫn duy trì tư thế quỳ lúc trước, bàn tay đặt trên váy nắm chặt, dỏng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc lẫn hoài nghi. Cảnh Dật lại chậm rãi nhắm mắt, thấp giọng nói một câu: "Bây giờ hối hận vẫn còn kịp." Nữ tử kia kiên định lắc đầu một cái, ngước mắt lên, lúc này mới nhìn thấy sắc mặt trắng bệch, đôi mắt hẹp dài nhắm chặt cùng đôi môi tím tái của nam tử. Lại nhìn tiếp đến chiếc khăn lông cừu trắng như tuyết quấn quanh cổ, bộ đồ gấm lộng lẫy trên người, cùng miếng ngọc bội với hoa văn rồng phun mây màu đỏ tươi bên hông hắn, nàng không khỏi mở trừng mắt, hắn là... Dường như Cảnh Dật cảm nhận được ánh mắt kinh sợ của nữ tử kia, nhưng lại vẫn không mở mắt ra, chỉ khẽ cong khóe môi: "Sợ rồi sao?" Nữ tử kia ngây ra một lúc, sau đó bờ môi chậm rãi vẽ ra một nụ cười khổ, giọng nói hơi run nhưng lại lộ ra vẻ kiên định: "Dân nữ Kiều Sơ Huân đa tạ ơn cứu mạng của Tiểu Hầu gia." Tâm ý của tác giả: Hy vọng đây là một câu chuyện có thể khiến mọi người cảm thấy ấm áp giữa mùa đông giá rét. Tâm ý của Dương: Truyện đáng lẽ đã được bên Ưu Quân Các làm, nhưng vì lý do gì đó mà lại chỉ làm mỗi văn án rồi bỏ dở, và dưới sự đề nghị của một bạn, mình đã đọc thử và quyết định làm bộ này, dù rất dài, và là cổ đại. Nhìn thấy giới thiệu "đây là một câu chuyện có thể khiến mọi người cảm thấy ấm áp giữa mùa đông giá rét" thì có lẽ sẽ có nhiều người nghĩ đến truyện "Cái muôi". Tính ra thì tình huống hai truyện cũng khá là tương đồng, nam chính có tiền, có tài, có vẻ ngoài khiến mọi giới tính đều ganh tị, và có bệnh, còn nữ chính với tình thế bơ vơ lẻ loi thì trở thành đầu bếp cho nam chính. Cũng như "Cái muôi", truyện khá nhẹ nhàng, dễ đọc, và rất ấm áp. Vì không quen với cổ đại lắm nên nhiều từ ngữ mình sẽ để theo cảm tính, nếu các bạn cảm thấy không phù hợp với không khí cổ đại thì đừng ngại góp ý cho mình. Đây là một việc rất quan trọng để bộ truyện được hay hơn, mượt mà hơn, cho nên mình thật lòng mong muốn nhận được sự góp ý của các bạn. Một việc cũng quan trọng không kém, đây là truyện MỸ THỰC. Mỹ thực này không chỉ là cái nhãn cho thể loại, không chỉ thể hiện ở tên chương như trong "Áo blouse" hay tên các món ăn như trong "Cái muôi" và qua các bức ảnh mình đính kèm mỗi chương, mỹ thực này được thể hiện một cách rõ nét trong từng chương, vì vậy mình nhấn mạnh lại một lần nữa, các bạn ăn no rồi mới đọc nhé, mình sẽ chỉ xát thêm muối vào cái dạ dày trống rỗng của bạn và khiến lời kêu đói của bạn thêm bi thương mà thôi. Hầu hết tên các chương đều là tên món ăn, và đương nhiên, mình sẽ có ảnh đi kèm. Tuy nhiên, không phải món nào mình cũng có thể tìm được ảnh mang phong cách cổ xưa, cho nên mong các bạn thông cảm, thay vào đó, mình sẽ chọn những bức ảnh đẹp mắt của các món có trong chương truyện. Hy vọng các bạn sẽ hài lòng khi thưởng thức bộ truyện này. Mời các bạn đón đọc Sơ Huân Tâm Ý của tác giả Tuyết Lạc Thính Phong.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cá Mực Hầm Mật - Mặc Bảo Phi Bảo
"Hàn Thương Ngôn!" Cô khẽ ngẩng đầu lên: "Em thích anh." Là một tiểu thiên hậu xinh đẹp đáng yêu trong giới cover nhạc, Đồng Niên chưa bao giờ nghĩ mình lại trúng tiếng xét ái tình với một người đàn ông. Hơn thế nữa, người này hơn cô những 10 tuổi lận. Địa điểm lại vô cùng đặc biệt trong một lần đến quán chơi game, để rồi từ đó cô gái bé nhỏ theo đuổi bằng được ông chu về nhà mình. Cô cho rằng mình sẽ theo đuổi soái ca trong thế giới thực, không ngờ người này lại là một đại thân cao cao đỉnh đỉnh trong thế giới game chuyên nghiệp. Cô thích anh đến mức hận không thể có hai mươi lăm tiếng để ở bên cạnh anh, kề bên anh, nhìn anh tức giận, nhìn anh cười, nhìn anh nổi đóa,… hay đơn giản chỉ là nhìn anh chăm chú làm việc. Còn anh thì sao? “Ngoài biết anh tên là Hàn Thương Ngôn, em còn biết gì nữa?” Cô ngẩn ra, còn biết cái gì nữa à? Thực ra đều rất vụn vặt. Tư liệu về anh thật sự quá ít... “Hết rồi...” Cô thành thật giải thích, “Chỉ xem video phỏng vấn và thi đấu công khai của anh.” Anh yên lặng ba giây. Sau đó tiếp tục cất tiếng, “Hàn Thương Ngôn, sinh ngày 14 tháng 2 năm 1986 tại Nauy, năm 2004 đổi thành quốc tịch Trung Quốc, từng là tuyển thủ thể thao điện tử chuyên nghiệp, xếp hạng và thành tích đã có trên mạng, năm 2005 giải nghệ. Học mấy năm đại học, chuyên ngành thiết kế công nghiệp, sau khi tốt nghiệp thành lập câu lạc bộ K&K tại Mỹ, anh là người đầu tư số một, cũng là một trong những ông chủ của câu lạc bộ này. Từ năm 2013, sau khi thành lập K&K China, anh thường xuyên ở Trung Quốc.” Nội dung giới thiệu tỉ mỉ, những tư liệu ngay cả bách khoa toàn thư Baidu cũng không thể có... Mà được nói ra từ miệng anh, từng câu một, nói với cô. Dường như đang nói: Đồng Niên, hoan nghênh em đến với thế giới của anh. Hàn Thương Ngôn chưa bao giờ là một người hay biểu lộ cảm xúc tình cảm trong lòng, lãng mạn gì đó đối với anh đều không cần. Chỉ có một điều rằng, Đồng Niên em có muốn anh bao nhiêu, anh cũng muốn có em bấy nhiêu. Trừ em ra không cần ai khác cả. Cả cuộc đời dài như thế, anh sẽ dành hết cho em. Cá mực hầm mật – Cuốn tiểu thuyết muốn ngọt ngào, nhẹ nhàng như một gia vị thêm vào cuộc sống của chúng mình rằng “Tình yêu, đơn giản chỉ là như thế.”  *** Tớ đã từng nghe đâu đó, rằng yêu một người, không cần lý do, càng không cần thời gian. Thích một người, chỉ cần một giây hay một khoảnh khắc cũng đủ để cho ta khắc cốt ghi tâm, cả đời không quên.  Tình yêu mà Đồng Niên dành cho Hàn Thương Ngôn chính là như thế.  Đồng Niên vốn là một sing girl anime sở hữu hơn trăm ngàn người hâm mộ khi chỉ mới mười chín tuổi. Trong một lần giúp người bạn thân canh quán net, cô đã gặp Hàn Thương Ngôn. Anh sở hữu ngoại hình nổi bật cùng khí chất bất phàm. Cho nên, cô gái nhỏ Đồng Niên từ lần đầu tiên gặp anh đã trúng phải tiếng sét ái tình.  Đây cũng là lần đầu tiên cô biết yêu, hơn nữa là yêu một người mà mình chẳng hề hay biết. Thế nên, Đồng Niên vì muốn biết tên anh mà giả vờ nói với Hàn Thương Ngôn rằng anh đã trúng thưởng chương trình của quán net để có thể mượn chứng minh thư của anh. Vì muốn được add WeChat của anh mà tự đổi tài khoản của cô thành tên quán net khiến bao fan hâm mộ tưởng rằng cô bị hack mất tài khoản.  Lần gặp gỡ đầu tiên ấy diễn ra thật sự ngắn ngủi, nhưng đủ để Đồng Niên làm ra bao chuyện ngốc nghếch chỉ để gây được sự chú ý với Hàn Thương Ngôn. Sau lần ấy, Đồng Niên được biết Hàn Thương Ngôn có chơi một trò chơi mang tên GOD, cô liền mượn bạn thân tài khoản game để tham gia, mong được chạm mặt với người mà cô thích dù chỉ là trong game.  Đồng Niên vì thích Hàn Thương Ngôn, nên dù cô đối với game hoàn toàn không hiểu biết gì, nhưng lại quyết tâm luyện tập để có thể chơi cùng với anh.  Đồng Niên thích Hàn Thương Ngôn, nên dù cô có chơi tệ thế nào, vẫn mặt dày dùng mọi cách để gửi lời mời, hi vọng anh có thể chơi cùng mình.  Cô thích anh đến thế, nhưng mà cơ hội để gặp lại Hàn Thương Ngôn lại vô cùng, vô cùng ít ỏi. Cô chỉ có thể dùng game để có thể tiếp cận anh, đến gần anh một chút mà thôi.  Trong một lần Đồng Niên đến một thành phố khác để dự sự kiện, cô lại vô tình biết được Hàn Thương Ngôn tham gia một đội thi đấu thể thao điện tử ở gần đó. Cô liền đến nơi thi đấu để xem và vô tình gặp lại anh. Hàn Thương Ngôn nhìn thấy Đồng Niên, anh liền nhận ra cô là cô gái trực quán net ngày nào. Hơn nữa, Hàn Thương Ngôn ở lần gặp gỡ này đã biết được rằng, Đồng Niên thích anh.  Hàn Thương Ngôn hiển nhiên không thể thích một cô gái chỉ mới gặp lần thứ hai. Nhưng những thành viên khác trong đội của anh lại hiểu lầm Đồng Niên và anh đang hẹn hò, luôn miệng gọi cô là "Chị dâu". Cho dù cô luôn muốn giải thích với mọi người, nhưng hầu như chẳng thay đổi được gì.  Qua những lần tiếp xúc với đội thi đấu thể thao điện tử của Hàn Thương Ngôn, Đồng Niên mới biết hóa ra anh không phải là thành viên thi đấu bình thường, mà anh là thần Gun trong truyền thuyết.  Thần Gun là ai chứ? Là người từ mười năm trước sở hữu thành tích thể thao điện tử vô cùng xuất sắc. Anh từng giành hơn mười chức vô địch quốc tế, có mặt trong nhiều bảng xếp hạng thế giới và có hơn triệu fan. Dù mười năm trước điều kiện thể thao điện tử trong nước cực kì hạn chế, nhưng anh năm đó đã thắng vô số giải đấu, khoác quốc kỳ vinh danh tổ quốc trước đấu trường thế giới.  Nhưng khi anh và đội của mình đang trên đà chiến thắng, nổi bật như mặt trời ban trưa thì đột nhiên, anh tuyên bố giải nghệ rồi lặn tăm suốt mấy năm trời. Những năm gần đây, Gun đã xuất hiện với tư cách là nhà sáng lập một câu lạc bộ thể thao điện tử. Đối với những người trong câu lạc bộ, Gun là một người không gần nữ sắc. Câu lạc bộ của anh không hề có một thành viên nữ, ngay cả người quản lý cũng là một người phụ nữ đã kết hôn. Những tưởng rằng, sẽ chẳng hề có người con gái nào có thể bước vào thế giới của anh được, Hàn Thương Ngôn cũng nghĩ như vậy. Vì thế mà đối với tình cảm chân thành của Đồng Niên, anh không bày tỏ thái độ gì, không nhiệt tình cũng chẳng xa lánh. Anh nói với cô rằng, anh không có ý định có bạn gái.  Đồng Niên cứ như vậy mà trở thành thiếu nữ thất tình. Cô tưởng rằng duyên phận giữa cô và anh đã chấm hết rồi, cả hai cả đời này cũng chẳng gặp nhau nữa. Nhưng Hàn Thương Ngôn lại trở thành đối tượng xem mắt của chị họ Đồng Niên. Mà Đồng Niên lại được người nhà mai mối cho em trai Hàn Thương Ngôn. Người em trai này cũng là thành viên của đội thể thao điện tử, hiển nhiên nhận ra cô và nói với hai gia đình rằng Đồng Niên là bạn gái của Hàn Thương Ngôn, khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên.  Nhưng kỳ lạ là, Hàn Thương Ngôn không hề phủ định điều đó, mặc nhận với người nhà rằng cô là bạn gái của mình. Mối quan hệ của cả hai cũng từ đó mà gần gũi hơn phần nào, cô và anh dần đến gần nhau hơn. Nếu dựa theo lời của Hàn Thương Ngôn thì Đồng Niên là một người con gái hiếm hoi bước qua cuộc đời và đồng hành cùng anh trong thời gian lâu đến vậy.  Đồng Niên từ đó trở thành bạn gái trên danh nghĩa của Hàn Thương Ngôn, cô cũng rất vui vẻ sử dụng danh phận này để ở bên cạnh anh, làm cho anh rất nhiều việc. Ví như lặn lội đường xa mặc thời tiết xấu để đi sân bay đón anh, hay thay anh giải thích với ông nội anh về nghề nghiệp mang tên thể thao điện tử. Khi ấy, cô tỉ mỉ nói về sự nghiệp của anh, mong ông có thể chấp nhận nghề nghiệp này của anh, nhưng cô không biết rằng Hàn Thương Ngôn cũng đã lắng nghe tất cả những gì cô nói về mình.  Quá khứ của anh, tưởng chừng chính anh đã lãng quên nhưng nay lại được những lời nói của Đồng Niên mà khơi lên bao xúc cảm. Từng lời từng lời của cô, không chỉ khiến anh nghiêm túc hồi tưởng về quá khứ của mình, còn khiến anh nhận ra rung động trong lòng. Hóa ra, không phải anh hoàn toàn không có tình cảm với cô. Vì vậy, Hàn Thương Ngôn liền biến mối quan hệ của cả hai từ giả thành thật, bắt đầu một quá trình sủng sủng sủng không lối thoát :3 "Cá mực hầm mật" là một câu chuyện tình yêu hết sức ấm áp và ngọt ngào, kể lại quá trình từ khi Đồng Niên gặp gỡ Hàn Thương Ngôn lần đầu cho đến lúc cả hai chuẩn bị kết hôn. Truyện có độ dài vừa phải cùng văn phong nhẹ nhàng pha chút dí dỏm của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo nên truyện thật sự rất thích hợp để giải nhiệt trong những ngày hè nóng bức thế này. Tớ rất thích nhân vật nam chính Hàn Thương Ngôn. Anh đã tự nhận mình là một người tính tình rất tệ, không lãng mạn, không có kỳ nghỉ, không có trò tiêu khiển, không thích hợp làm bạn trai, cuộc sống của anh chỉ gắn liền với sự nghiệp và câu lạc bộ thể thao điện tử. Hàn Thương Ngôn đã bao lần tự hỏi, rốt cục vì sao Đồng Niên lại thích anh? Nhưng khi đã hẹn hò chính thức cùng Đồng Niên, anh đã học cách thay đổi những thói quen vốn có của mình. Anh vốn khô khan không lãng mạn, nhưng lại đồng ý dành thời gian nhàn rỗi để đến trường cùng Đồng Niên, để cô có thể trải qua tình yêu vườn trường. Vì cô, mà anh có thể thay đổi bản thân để trở nên phù hợp với cô nhất có thể, rồi từ đó cùng nhau nắm tay đi đến cuối đời.  Vậy nên, nếu các bạn cần một câu chuyện ngọt ngào để giải nhiệt trong thời gian này thì nhanh nhảy hố nhé ^^ Mời các bạn đón đọc Cá Mực Hầm Mật của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo.
Tẫn Hoan - Xuân Phong Lựu Hỏa
Câu chuyện này kể về hành trình chinh phục cùng một người đàn ông của cùng một cô gái, sự khác nhau có chăng chính là thời gian và hoàn cảnh. Ngày đó là tuổi trẻ, yêu đương cuồng nhiệt nhưng môi trường còn quá trong sáng. Ra đời rồi, gặp con sóng to đầu tiên, không cẩn thận bị nó đánh vỡ. Khương Nghiên là một phóng viên, cô chính trực liêm chính, muốn đem nhiệt huyết của mình mang đến khán giả “chân tướng sự thật”. Chân tướng đó đã khiến cho cô và người đàn ông cô yêu thương xuất hiện rạn nứt. Không phải không tin tưởng, không phải yêu không đủ, mà chính là không dám đối mặt. Có quá nhiều khó khăn, có quá nhiều ngăn trở, khiến cho Khương Nghiên dù không đành lòng cũng phải cách xa. Ba năm là một khoảng thời gian đủ để một người xác định được cái gì đối với mình là quan trọng nhất. Thế nên, Khương Nghiên trở về, bằng lòng chấp nhận để anh trừng phạt, chỉ mong mối tình đầu có thêm một cơ hội. Lục Lẫm nào có thể xuống tay với cô, ba năm qua đã đủ hành hạ anh đến không còn hình dạng. Anh chỉ là muốn cho cô một bài học, tình yêu không chỉ có ngọt ngào, còn có khó khăn và cay đắng. Nhưng tình yêu là của hai người, phải là cả hai cùng nhau cảm nhận, cùng nhau xác định có thể tiếp tục vượt qua hay không. Nếu đã hiểu rõ mọi thứ, tốt đẹp và hạnh phúc sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian. Anh cho em thời gian, nếu đã xác định rồi thì hãy về đây, anh sẽ giữ mọi thứ y nguyên như lúc em rời đi, kể cả bản thân anh. “Sẽ cùng nhau đi khắp mọi nơi chứ?” Là lời tỏ tình Lục Lẫm dành cho Khương Nghiên. Không phải là “anh yêu em”, không phải là “hãy ở bên anh”, mà chính là “cùng nhau đi khắp thế gian”. Bên nhau, cả đời. … Mời các bạn đón đọc Tẫn Hoan của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.
Ta Là Đào Hoa Tinh - Thiên Lí Châu
Hoa đào rơi lẳng lặng trên mặt nước. Ta cùng chàng một bước thoảng qua nhau. Duyên phận của công chúa Nhiếp Trường Hoan và thừa tướng Ôn Nhược Cẩn có thể gói gọn trong hai câu nói trên. Bởi vì lúc gặp nhau, một người là công chúa bị lưu đày, còn một người đang bị đuổi cùng giết tận bởi chính đệ đệ cùng cha khác mẹ của mình. Là Trường Hoan đã cứu Ôn Nhược Cẩn, nhưng nàng tuyệt nhiên không nhớ. Bởi vì khi ấy, nàng đang phát bệnh. Trường Hoan vốn là một nàng công chúa được cưng chiều từ nhỏ, thế nhưng bởi vì cữu cữu của nàng phạm phải tội danh hối lộ, kết quả ngoại trừ đương sự bị phán trảm, gia tộc của nàng từ già đến trẻ phải chịu kiếp lưu đày. Mà trước đó, mẫu phi của nàng không vượt qua được sự thâm hiểm của hậu cung, chết không rõ nguyên do. Còn nhỏ như vậy đã phải chịu quá nhiều biến cố, Trường Hoan liền mắc một chứng bệnh lạ trong người, khi phát bệnh, nàng thường ngồi ôm chân bó gối, nghĩ mình là một cây hoa đào thành tinh. Và trong một lần như thế, nàng gặp Ôn Nhược Cẩn. Ôn Nhược Cẩn bị truy sát, thân thể mang theo độc tố chạy trốn, đã rơi vào bẫy thú. Trường Hoan không hề biết rằng mình đã từng cứu hắn, bởi vì sau lần gặp ấy, Ôn Nhược Cẩn vẫn không hề quay lại tìm nàng. Hắn phải trị thương. Giống như số trời đã định, Ôn Nhược Cẩn bị chất độc trong người hành hạ đến sống dở chết dở, nhưng mỗi lần hắn chuẩn bị đi đến bờ vực ấy, hắn lại nhìn thấy Trường Hoan, rồi chẳng biết vì sao, hắn lại dần dần khỏe lên. Cho đến ngày, hắn hoàn toàn vượt ra khỏi cái chết, cũng là lúc hắn quyết định sẽ đi tìm nàng. Ôn Nhược Cẩn sắp xếp một chút, tạo ra một vài tình huống vô tình mà hữu ý để gặp Trường Hoan. Trường Hoan được trở về hoàng cung sau 5 năm lưu đày, đều là nhờ đến công lao của biểu ca nàng trên chiến trường. Nhưng sống ở môi trường khắc nghiệt quá lâu, Trường Hoan đã không còn là một công chúa hoạt bát khỏe mạnh nữa rồi. Nàng sợ lạnh và sợ cả lòng người. Cho nên khi quay về, nàng sống lặng lẽ ở Sương Thanh Điện. Đối với ai cũng đều là một biểu tình hiểu chuyện, nghe lời. Dù sao cũng từng là nữ nhi của một phi tần được sủng ái, hoàng hậu đương triều Trịnh thị đương nhiên cũng tỏ rõ mình là mẫu nghi thiên hạ, liền muốn sắp xếp hôn sự cho Trường Hoan. Chính ngay lúc đó, nàng không tìm được lý do thoái thác liền vận dụng cách cũ, giả vờ phát bệnh. Quả nhiên, tránh được một lần chỉ hôn. Thế nhưng, điều này lại khiến Ôn Nhược Cẩn được lợi. Mọi người thấy Trường Hoan có bệnh trong người, ai cũng tránh xa. Chỉ có hắn, nhân cơ hội một lần lập công liền khẩn cầu Hoàng đế Nhiếp Dục ban hôn cho mình cùng công chúa Trường Hoan.  Đương nhiên lần này Trường Hoan không còn cách gì để từ chối. Nhưng quả thật, nàng vốn cũng không muốn từ chối. Bởi vì, qua một vài lần gặp gỡ tiếp xúc, nàng cảm giác được, con người này là thật sự có ý với nàng. Có ý, cho nên mới quan tâm đến cảm nhận của nàng, sợ nàng lạnh, sợ nàng không vui, sợ nàng xa lánh. Thế nên mới có chuyện, đã bái đường rồi mà hắn vẫn không hề động đến nàng. Cùng lắm không nhịn được thì cũng chỉ là nắm tay một cái, hôn hôn một chút. Trường Hoan thực sự cảm động. Thời gian ở cạnh hắn, nàng luôn cảm thấy vui vẻ, cũng hiểu được những khó khăn mà hắn đã từng trải qua. Thì ra, một Ôn thừa tướng tuổi trẻ tài cao của ngày hôm nay thật sự chẳng hề dễ dàng. Một người bị hoàn cảnh khó khăn mài giũa, còn một người bị nhân tình thế thái dạy dỗ. Cả hai nguyện ý ở bên cạnh, cùng nhau an ủi, cùng nhau trải qua chặng đường còn lại yên bình an ổn. Sau khi giúp Hoàng đế diệt trừ mầm mống phản nghịch, đồng thời trả được mối thù giết mẫu thân cho Trường Hoan, Ôn Nhược Cẩn từ quan, mang theo thê tử về quê sinh sống. Hai người lúc này mới chính thức bái đường, vui hưởng hạnh phúc của một cặp phu thê thật sự. Không màng thế sự, chỉ cầu yên vui. Mời các bạn đón đọc Ta Là Đào Hoa Tinh của tác giả Thiên Lí Châu.
Siêu Mẫu - Hồ Ly Xù Lông
“Khi mặc quần áo, cài sai nút áo có thể cài lại, nhưng trong tình cảm, nói sai làm sai, thì không có cơ hội sửa đổi, càng không có khả năng bắt đầu lại lần nữa.” Cũng như câu chuyện của Đan Ninh và Tiêu Mạc Phàm vậy. Đan Ninh là một cô gái lạc quan, giàu tình cảm và rất nhiệt huyết với công việc. Cô bước chân vào giới người mẫu khi mới 18 tuổi. Ở cái tuổi chập chững bước vào đời, cô vẫn chưa thể lột bỏ hết sự ngây thơ trong sáng của một cô gái trẻ. Tình yêu đầu đời rất đẹp, rất thơ mộng như một cây kẹo ngọt ngậy mùi hương nên chẳng ai có thể tránh được sự hấp dẫn của nó. Đan Ninh cũng không ngoại lệ, vì tình yêu cô đã đánh đổi quá nhiều thứ. Cô gặp Tiêu Mạc Phàm khi sự nghiệp đang lên đến đỉnh cao. Vì yêu anh, cô đã hy sinh tuổi trẻ, lựa chọn từ bỏ sự nghiệp người mẫu và phấn đấu trở thành diễn viên. Cô làm tất cả những điều đó chỉ vì muốn được sánh vai cùng anh. Nhưng hóa ra, tình yêu 5 năm của cô lại bắt đầu từ một lời nói dối, để rồi cuối cùng, cô qua đời trong một tai nạn xe cộ khi tuổi đời còn quá trẻ. Khi Đan Ninh những tưởng tất cả đã kết thúc với cô thì một phép màu lại xảy đến. Cô được sống lại trong thân xác của Tĩnh An, một cô gái 18 tuổi.  Đan Ninh nhận ra cô và Tĩnh An có rất nhiều nét tương đồng, hai người cùng có một đôi mắt biết nói thu hút người đối diện, cùng đam mê công việc người mẫu và cùng đem lòng mến mộ một người đàn ông. Một lần nữa sống lại ở tuổi 18, Đan Ninh tập trung phấn đấu vì sự nghiệp mà cô đã bỏ lỡ ở đời trước và cố gắng nắm bắt được nhiều cơ hội hơn. Chính nhờ đôi mắt và thần thái quá giống Đan Ninh, Tĩnh An đã vô tình khiến Đường Dự bị thu hút. Nhiếp ảnh gia quỷ tài Mr. Tang lừng danh được công chúng sùng bái vì tài hoa xuất chúng, giữ địa vị có một không hai trong giới nhiếp ảnh. Nhưng ít ai biết rằng Mr. Tang tên thật là Đường Dự.  Ấn tượng của Tĩnh An về Đường Dự là vẻ ngoài anh tuấn, phong thái và lịch sự nhưng cũng rất lạnh lùng. Khi được nghe kể về một người mẫu trẻ có thần thái rất giống với Đan Ninh, anh lập tức sắp xếp một buổi chụp ảnh để có cơ hội được gặp cô.  Vừa mới nhìn thấy Tĩnh An, anh đã lập tức bị cô hấp dẫn. Khi bắt đầu chụp hình, Đường Dự nhận ra Tĩnh An mới là người khống chế ống kính trong tay anh, từ ánh mắt hút hồn, thần thái đến từng bước đi để tạo dáng của cô làm cho Đường Dự bị vây hãm trong đó. Nhìn Tĩnh An qua ống kính, hình ảnh của Đan Ninh lại ùa về trong tâm trí anh.  Tĩnh An quá giống Đan Ninh, hình bóng hai người con gái cứ mơ hồ đan xen khiến Đường Dự vừa hoang mang lại vừa bối rối. Nhưng dần dần anh nhận ra rằng, Tĩnh An không phải Đan Ninh.  Đan Ninh vừa là nút thắt khó buông bỏ trong anh vừa là tiếc nuối của anh, còn Tĩnh An là người một lần nữa mở cánh cửa trái tim tưởng như đã khép chặt của anh. Đường Dự muốn giúp cô tỏa sáng, muốn vì cô mà loại bỏ chướng ngại vật. Vì một lời nói của cô, anh sẵn sàng công bố thân phận giấu kín của mình – nhiếp ảnh gia Mr. Tang. “Có lẽ, đã động lòng rồi” Ngày cô tỏa sáng trên sàn catwalk của tuần lễ thời trang, anh lặng lẽ đến, mang theo chiếc máy ảnh yêu thích, đứng trong góc nhỏ bên sân khấu dùng ống kính trong tay lưu giữ từng khoảnh khắc rực rỡ nhất của cô. Hào quang của cô là ánh sáng chiếu rọi góc tối của anh. Từ động lòng cho đến động tình, tình yêu làm cho trái tim của người đàn ông lạnh lùng ấy tan chảy. Tình yêu khiến cho Đường Dự sẵn sàng giải nghệ, chấp nhận quay về tiếp quản công ty của gia đình chỉ vì muốn giúp người con gái anh yêu thực hiện khát vọng vươn ra thế giới. Đến lúc này, Tĩnh An mới nhận ra tình cảm của anh dành cho mình, nhưng những tổn thương trong quá khứ đã khiến trái tim cô đóng băng và chằng chịt những vết sẹo. Tĩnh An từ chối anh, từ chối yêu và được anh yêu. Cô nói với anh: “Trở về đi” Xin anh hãy trở về để cô có thể tiếp tục trốn tránh, tiếp tục bảo vệ trái tim mang nặng vết thương ấy. Nhưng đến cùng, nó lại chẳng nghe theo sự điều khiển của cô nữa rồi. Cô đã chạy đến nơi anh đã hẹn. Có ai đó từng nói: “Khi tình yêu mới bắt đầu, chúng ta không hề hay biết đó là tình yêu.”(**) Thực ra, Tĩnh An đã động lòng. Một người đàn ông luôn tôn trọng cô, săn sóc, bảo vệ và trân trọng cô, sao cô có thể không động lòng? Làm sao cô có thể lạnh nhạt với người đàn ông đã từng bước lặng lẽ xâm nhập vào cuộc sống của cô từ lúc nào không hay? Ngày đó cô vội vã rời khỏi kinh đô thời trang nước Pháp để trở về bên anh. Ngày đó, cô nhận ra rằng cô yêu anh. *** 18 tuổi, Đan Ninh vì một bữa trưa miễn phí mà tham gia cuộc thi người mẫu Tinh Quang, từ đó trở thành người mẫu mới. 21 tuổi, Đan Ninh vì nóng lòng trong sự nghiệp, cố gắng từ người mẫu hạng C thành công tiến lên vị trí người mẫu hạng A. 22 tuổi, Đan Ninh vì Tiêu Mạc Phàm, không tiếc nuối dứt khoát từ bỏ cuộc đời người mẫu, trở thành một diễn viên mới. 26 tuổi, Đan Ninh vì muốn làm cho trái tim năm năm cố chấp chết đi hoàn toàn, đi ô tô trên đường đến hôn lễ của Tiêu Mạc Phàm và người mẫu Lý Na bị tai nạn xe cộ lao xuống vực. ... 26 tuổi, cô mở mắt ra, lại...trở thành thiếu nữ 18 tuổi, Tĩnh An. Nửa đời làm người, tim Đan Ninh nguội lạnh, thầm nghĩ: Đời này, cô không muốn yêu, thế giới của cô chỉ có trên sân khấu, cô sống vì nghề người mẫu   Mời các bạn đón đọc Siêu Mẫu của tác giả Hồ Ly Xù Lông.