Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Công Tử Liên Thành

Hứa Nhược Thần là một cô gái kì lạ. Cô cứng rắn hơn những người khác, lại có nghị lực phi thường. Cô một thân một mình sống trong thành phố rộng lớn, làm công việc đặc biệt: trồng những cây xanh nơi hoang sơ, khảo sát địa hình, trồng rừng phủ xanh. Trong một chuyến công tác, chiếc xe của công ti gặp tai nạn, tất cả mọi người đều bỏ mạng, chỉ có Hứa Nhược Thần bị thương ở chân, may mắn nhặt lại được mạng sống.   Trong những ngày chán chường dưỡng thương ở nhà, cô cùng người bạn cũ Khinh Ca Thuỷ Việt cùng chơi trò chơi online “Truyền thuyết anh hùng”. Dựa vào sự nhanh nhạy và khéo léo của mình, Nhược Thần cùng Khinh Ca Thuỷ Việt trở thành một trong những người “kinh doanh” phát tài nhất trong game.    Trong trò chơi này, nổi danh nhất là bốn vị công tử, mà đứng đầu là Công Tử Liên Thành, một người chơi Tiêu Dao Cung, là đại thần số một của server. Hứa Nhược Thần cùng Công Tử Liên Thành quen nhau chẳng qua vì anh thường xuyên mua dược liệu chỗ cô.  Truyện sẽ chẳng có gì bất ngờ cho tới một ngày, vận số trêu đùa, Nhược Thần gặp bug hệ thống, đánh thắng Tiên phong Thiên Giới, nhặt được một chiếc chìa khoá Thiên Cơ và một cuốn bí kíp chế tác trang phục. Cả server bùng nổ, người người nhà nhà đổ xô đi tìm chiếc chìa khoá, bằng giá nào cũng phải lấy được. Nhược Thần bí mật liên hệ với Công Tử Liên Thành, giao chìa khoá cho anh. Cũng từ đó cô kết giao với bốn vị công tử nổi danh của server. Nhưng thế sự khó lường, trong game lại càng lắm kẻ mưu mẹo lừa gạt. Công Tử Liên Thành bị đồ đệ giả danh của Nhược Thần dẫn người tới luân bạch, từ một đại thần trở thành nick nhỏ cấp 30 vô danh tiểu tốt. Còn Nhược Thần trở thành kẻ tráo trở cơ hội, bị người người mắng chửi. Nhưng chính hai người trong cuộc không ngờ được, chuyện đó lại khiến hai người xích lại gần hơn: cùng nhau luyện cấp, đánh yêu, phi thăng, tâm ý tương thông. Nhược Thần bất chợt nhận ra mình đã thích vị Công Tử trầm lặng mà tốt bụng này, còn Liên Thành cũng thấy mình đã thay đổi, sau khi gặp được cô nàng Nhược Thần. Đoạn tiếp theo là những trang truyện hào hùng kể về sự trở lại của Công Tử Liên Thành, những trận chiến liên server liên tiếp, những con người hào phóng nhiệt huyết trong trò chơi. Hứa Nhược Thần chính thức gặp mặt Công Tử Liên Thành, trong một tình huống đặc biệt không thể đặc biệt hơn. Nhưng đón chờ họ trước mặt là sự cách trở địa lí, sự quấy phá của một cô nàng tiểu thư. Thế giới game và truyện cứ dồn dập thay thế nhau, khiến người đọc không ngớt tò mò. Liệu sau bao nhiêu khó khan, Công Tử Liên Thành có tìm lại được hào quang đại thần khi xưa, và chuyện tình của hai người sẽ đi đến đâu, trong cuộc sống vất vả đầy sóng gió này? Hứa Nhược Thần là một người con gái mạnh mẽ, nhưng cô vẫn có những nét nữ tính yếu đuối rất khác biệt, làm người ta cảm thông và bội phục. Khi bị người người mắng chửi, cô không lo sợ. Cái cô hối hận là tin lầm người, hại người khác. Thậm chí Nhược Thần còn định bỏ game. Nhưng Công Tử Liên Thành là người khiến cô ở lại, vì cô phải trả hết nợ cho anh. Đối với Nhược Thần, trong game hay ngoài đời cũng có gì khác nhau, đều phải sống cho không thẹn với lương tâm. Còn Công Tử Liên Thành, hay Cố Duệ, tính cách anh có sự đối lập rõ ràng giữa trò chơi và ngoài đời, nhưng bản chất thì chưa hề thay đổi. Trong trò chơi anh nói ít làm nhiều, có thù tất báo, trượng nghĩa nhưng cũng đủ độc ác, ngoài đời anh phải nói rất nhiều, tính cách cũng ôn hoà, đối nhân xử thế đều hợp tình hợp lí. Thế giới game online rộng lớn, anh không dễ kết giao bằng hữu, nhưng Hứa Nhược Thần lại là ngoại lệ. Tình yêu của hai người nhẹ nhàng như một mầm cây, từ từ bén rễ, vươn lên xanh tốt, rồi sau này sẽ kết trái. Điều tôi tiếc nuối nhất là không có ngoại truyện kể về cuộc sống thú vị sau này của hai người. Đây có lẽ là một trong những bộ võng du đầu đời, chỉ sau “Yêu em từ cái nhìn đầu tiên”. Đây cũng là một trong những bộ võng du đầu tiên tôi đọc, nên cảm xúc không thể gói gọn trong vài từ. Nếu bạn là một người mới bắt đầu làm quen với thể loại này, “Công Tử Liên Thành” là cuốn sách bạn không thể bỏ qua. Thế giới trong game rất rộng lớn, đầy những vị anh hùng và những truyền thuyết do chính con người xây dựng nên. Ngoài đời thực, mối tình của nam nữ chính tuy có sóng gió nhưng rất hoàn mĩ, là hình mẫu ai cúng muốn có được. Tuy còn vài chi tiết hơi “buff”, nhưng vị thế của “Công Tử Liên Thành” trong lòng tôi vẫn sẽ mãi mãi không thay thế được.  ------ Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 Góc Review: Đây là bộ võng du thứ 5 mình đã đọc, trong số đó có bộ Yêu em từ cái nhìn đầu tiên. Mình xem qua cmt của mọi người thì thấy đa số khen, có nhiều người còn khen là bộ võng du hay nhất nữa, do vậy mình quyết định xem. Nữ chính Hứa Nhược Thần chơi game Truyền thuyết anh hùng lấy tên là Nhất Tiếu Hồng Trần từ khi bị tai nạn lao động phải nằm nghỉ dưỡng ở bệnh viện. Cũng vì sự cố đó, khi chơi game Hứa Nhược Thần không chú trọng lên cấp, vào top, mà chỉ chú tâm làm ăn, buôn bán. Bang phái Phong Sinh Thuỷ Khởi cô lập ra cũng là bang trung lập, không ủng hộ bang nào cả. Khác với Lô Vỹ Vi Vi – oai phong lẫm liệt suốt ngày có mặt trên các bảng xếp hạng pk khiến người người nghĩ rằng cô là “nhân yêu”, Nhất Tiếu Hồng Trần lại thiên về chế tạo những món đồ hiếm rồi bán cho người chơi khác. Áy náy với Công Tử Liên Thành vì người mà cô giới thiệu lại là phản đồ (Kiếm Tẩu Thiên Phong) khiến cho bang hội Khải Hoàn Hào Môn của anh thua thảm và bản thân Công Tử Liên Thành cũng bị luân bạch, cô quyết định dốc hết túi ra làm món trang bị gửi cho Công Tử Liên Thành. Sau đó, qua nhiều lần hai người giúp đỡ lẫn nhau, hợp tác rất ăn ý… dần dần nảy sinh tình cảm. Sau đó 2 người mới gặp nhau ở ngoài đời. Nam chính tên là Cố Duệ, tên trong game là Công Tử Liên Thành, làm trong ngành du lịch. Hai người tình cờ gặp nhau khi Nhược Thần phải đi công tác ở Mỹ Đào. Hai người nói chuyện rất hiểu ý nhau. Cố Duệ cũng khá quan tâm, chăm sóc cho cô nàng “chưa yêu ai bao giờ” Hứa Nhược Thần. Cả hai có “chướng ngại vật” cả trong game lẫn ngoài đời là Công Chúa Tháng Bảy. Mình không thích tính cách nữ chính lắm. Tuy mình không cần nữ chính quá cường hãn, hiếu chiến (vì truyện này là võng du thôi), nhưng cũng không cần quá “buông bỏ, bình thản, thờ ơ” như vậy. Trước khiêu khích của Công Chúa Tháng Bảy, cô lại chẳng làm gì. Kể cả khi cô ta giở trò làm Nhược Thần bị mất việc ở đời thực, cô cũng không màng gì. Mình biết là cô không làm gì được, nhưng lúc gặp cô ta cũng không cần thân thiện, nể tình chứ! Vì đọc bộ này sau bộ Yêu em từ cái nhìn đầu tiên, nên mình luôn trông đợi vào một câu chuyện tình yêu lồng ghép vào bối cảnh game. Thế nhưng, truyện này lại không chú trọng tình cảm, truyện viết rất tốt về những kỹ năng, pk, tranh đấu bang… trong game. Khi mình đọc Yêu em từ cái nhìn đầu tiên, mình đã cảm thấy tác giả có đầu tư vào hình ảnh game rồi, truyện này còn đầu tư kỹ hơn nữa. Có lẽ do tập trung vào “game” nên tình cảm của nhân vật chính bị lu mờ, Cố Duệ vẫn đối tốt với Nhược Thần, nhưng mình vẫn cứ có cảm giác Cố Duệ vẫn không tốt bằng Nhất Tiêu Nại Hà. Nữ phụ Công Chúa Tháng Bảy có thân phận là con gái của Tổng giám đốc công ty hợp tác với công ty của Nhược Thần, nhưng tên thật của nhân vật này không được nhắc tới. Cả những nhân vật phụ khác như Công Tử Tiểu Bạch, Công Tử Vô Kỵ, Công Tử Phù Tô… cũng không thấy nhắc tới (chỉ nhắc đến nghề nghiệp của họ thôi). Tác giả đề cập nhiều về game, ở đời thực chỉ có nam nữ chính được nhắc tới, còn có sự “xuất hiện một lần và biến mất mãi mãi” của nữ phụ. Ý kiến về bộ này cũng khá trái chiều. Nhiều người tôn vinh là bộ võng du số một, nhiều người lại bảo chỉ là số hai thôi, vài người lại bảo chẳng hay tí nào. Riêng mình, mình thuộc tuýp số hai – truyện này sẽ được mình đặt vị trí số hai sau Yêu em từ cái nhìn đầu tiên, vì mình không hảo game lắm mà muốn yếu tố game chỉ là phụ thôi. Cho truyện này 4.5/5 điểm. Mời các bạn đón đọc Công Tử Liên Thành của tác giả Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Để Anh Gặp Em Lúc Tốt Nhất - Mã Hiểu Dạng
Nếu không thiếu nợ nhau, vì sao phải gặp gỡ? Bạch Phú Mỹ Tần Vũ Tinh gặp phải xui xẻo, bệnh nhân kiện tụng, hơn nữa còn bị người nhà bệnh nhân rượt đuổi, rồi được đại soái ca cứu giúp. Cùng một lúc, cô phát hiện vị hôn phu thay lòng đổi dạ, đối phương còn là một nữ diễn viên. Nhưng người làm cô sốt ruột chính là soái ca đã cứu giúp cô, lại cũng là bạn trai của nữ diễn viên xì căng đan,  nam thần Hạ Thiên. Một bên là vị hôn phu môn đăng hộ đối, cha mẹ coi trọng, hơn nữa còn nguyện ý hối cải, một bên là soái ca nguyện ý làm người thế thân, nam thần Hạ Thiên. Cô cho rằng đây là một đề tài chọn lựa, sau đó mới phát hiện, phải chăng tất cả đều là duyên phận?? Hạ Thiên xuất hiện, quấn quít không rời, hẳn là mười năm dài tính toán… Sau lưng nụ cười nhát gan là một gương mặt đã từng phóng túng… Trong cuộc sống của bạn, có phải đã từng trải qua một chuyện như vậy. Bạn đang đi trên đường, bị một người xa lạ gọi lại, thì ra anh ta là bạn học cũ của bạn. Bạn nhớ không ra tên của anh, bởi vì bạn chưa từng quan tâm tới anh. Anh nhớ được bộ dáng của bạn, bởi vì anh chưa từng quên đi hình bóng của bạn. Có đôi khi trùng phùng, chỉ là một trò chơi được tính toán chính xác. Anh biến mình trở thành hoàn hảo nhất, cướp đoạt lòng của cô. Tần Vũ Tinh cũng không rõ ràng, năm đó cô đã làm ra chuyện gì ngu xuẩn không thể tưởng tượng được, mà thiếu chút nữa bạn trai nhỏ kia phải bỏ mạng vì cô. Mười năm sau, anh trở lại… *** Tần Vũ Tinh phát hiện vị hôn phu của mình có quan hệ nhập nhằng với bạn gái scandal của một nam diễn viên điện ảnh - Hạ Thiên. Tuy nhiên, kỳ lạ là khi Hạ Thiên tìm đến cô, chẳng mảy may bận tâm tới cô gái kia. Lần đầu gặp một minh tinh lớn, anh chẳng hề mang tới cho cô cảm giác “chảnh chó khó gần” hay là bệnh ngôi sao. Một Hạ Thiên đột nhiên xuất hiện, cô chưa bao giờ thực sự để ý tới anh, Tần Vũ Tinh nghĩ anh chỉ là một vị khách qua đường trong cuộc đời cô. Bạn trai cũ của cô, bạn gái scandal của anh ở bên nhau, nên “hai người đồng cảnh ngộ” như họ cũng thuận theo tự nhiên mà tiến đến với nhau. Đôi khi sự quan tâm, sự cưng chiều dịu dàng của Hạ Thiên khiến cô cứ nghĩ anh thực lòng thích cô, vì cô là Tần Vũ Tinh. … Đã có lần Hạ Thiên không thể kiềm chế bản thân mà hỏi Tần Vũ Tinh một câu “Em là heo sao?”, anh nghĩ nếu cô nhận mình ngốc thứ hai, chắc chắn không có ai dám đoạt vị trí thứ nhất. Chẳng lẽ tình cảm anh biểu hiện ra ngoài chưa đủ? Nếu Hạ Thiên biết Tần Vũ Tinh đứng trước gương tự đọc bài kinh “diễn viên vô tình”, cảnh tỉnh mình không được thích anh, thì chắc chắn sẽ ói ra máu vì tức :v.  Bây giờ Hạ Thiên là ảnh đế, có bao nhiêu người muốn lên giường với anh để được thơm lây, thế nhưng từ rất lâu về trước, chẳng có một cô gái nào buồn ngó ngàng tới anh cả. Khi ấy anh là một thiếu niên vô danh mười lăm, mười sáu tuổi, đi ra khỏi cô nhi viện, nghèo tới mức không một đồng xu dính túi. Hạ Thiên và cậu bạn chí cốt đi làm ăn xin bị người ta lừa, Tần Vũ Tinh đã giúp đỡ anh, nhưng anh lại gián tiếp làm liên luỵ đến cô, khiến cô từ một chú hùng ưng oai vệ lại thu cánh ẩn nấp vì lo sợ… Tần Vũ Tinh tự thú mình chưa từng tiếp xúc quá thân mật với đàn ông, cô cảm thấy mình quá thất bại, còn trong lòng Hạ Thiên thì vui như Tết. Cô không tin anh yêu cô từ cái nhìn đầu tiên, kể cũng đúng, vì thật ra anh đã yêu cô từ mười năm về trước cơ mà. Nhưng lúc đó anh chưa đủ xuất sắc, nên chỉ dám ở từ xa quan tâm cô. Đợi tới khi bản thân đủ mạnh mẽ, đủ tư cách, anh bước ra ngoài khoảng tối, đến gặp cô lúc tốt nhất, lớn tiếng bày tỏ anh yêu em. Có trời mới biết, Hạ Thiên khao khát được về chung một mái nhà cùng Tần Vũ Tinh đến mức nào. … Tình cảm đơn phương Hạ Thiên gìn giữ thật lâu từ trước khi thành danh, qua nhiều năm vẫn không hề thay đổi, anh cũng chẳng để cái vòng xoáy showbiz làm mình biến chất, không dừng tầm mắt trên bất cứ người con gái nào ngoài Tần Vũ Tinh. Có ai mà có thể không thích anh cho được? Tần Vũ Tinh vì “tai nạn” trong quá khứ nên trở nên tự ti, năm lần bảy lượt ngược Hạ Thiên tơi bời vì không dám đón nhận tình cảm của anh :v. Nhưng đã có câu sướng trước khổ sau mà, khi lừa được thỏ vào tròng thì Hạ Thiên mừng hơn vớ được vàng, nói là công chứng tài sản của anh để tốt cho Tần Vũ Tinh nhưng thực chất lại là âm mưu để trói cô chặt hơn :v. Tần Vũ Tinh: “(...) Ngày mai em đi lĩnh chứng với anh!” “Tốt!” Hạ Thiên nhìn cô, “Em không có cơ hội hối hận. Từ nay về sau chúng ta là người một nhà rồi.” (...) “Đến cục công chứng làm gì? Không phải đi cục dân sự à?”  “Còn có chút tài sản cần kiểm chứng. Chỉ là để em yên tâm, công chứng cho em, nếu anh có lỗi với em.” “Không cần đâu. Còn chưa kết hôn, em không muốn phân chia tài sản của anh làm gì.” “Đồ của anh, anh thích xử lý thế nào thì xử lý thế đó. Em đừng quan tâm. Người của anh và tiền của anh đều là của em, không cho phép em từ chối.” Hạ Thiên nói thẳng, hai tay vuốt ve lưng Tần Vũ Tinh. Mẹ nó, còn giở trò ép mua ép bán. ------------- Đấy, tuy hồi nhỏ Hạ Thiên không được học hành tử tế nhưng đúng là nói đến trò lưu manh thì lanh không ai bằng :v. Để đền bù cho Valentine lên sóng truyện SE “Bến xe”, đảm bảo bộ truyện này sẽ làm bạn “chết trong sự mềm dẻo” ngọt ngào. Có một câu văn cuối truyện của tác giả như thế này: “Các bạn gái à, các bạn có tin tưởng không? Trên thế giới này bạn không giỏi giang lắm cũng sẽ tìm thấy một người thiên mạng của mình.” FA hai mươi mùa khoai sọ chưa lọ mọ với ai như mình chỉ còn cách cắn răng ngậm ngùi. Tin, tin cái PP, bà không cần mi núp trong góc tối bảo vệ bà, đợi thời thành đạt mới nhảy ra, mau xuất hiện đi. Đến đôi dép còn có đôi có cặp, bà chịu sự khinh bỉ của chúng nó đủ rồi!!! P.S: Ăn tết vui vẻ nha cả nhà .
Có Lẽ Nào Lại Như Thế - Cư Ni Nhĩ Tư
"Một khối băng, đi tới đi lui đã không thấy tăm hơi đâu nữa, tại sao lại như vậy?" - Trác Lí "Mỗi ngày lạnh lẽo". "... ..." "Bởi vì có mặt trời chứ sao." - Trác Lí "Mỗi ngày lạnh lẽo xem thêm đáp án". "Một khối băng, đi tới đi lui đã không thấy tăm hơi đâu nữa, tại sao lại như vậy?" - Viên Khởi Lương "Bảo bối vợ yêu". "Vì có mặt trời chứ sao." - Trác Lí. Đúng, là bởi vì có em. -Viên Khởi Lương "Bảo bối vợ yêu" (Tôi biết cái tên này có mùi vị đặc biệt trẻ con). Câu chuyện kể về chuyện tình muôn thuở, một khối băng lạnh giá bị ánh mặt trời bé nhỏ làm tan chảy. *** Trác Lí nhỏ hơn tôi bảy tuổi, lúc tôi đã hiểu rõ rất nhiều chuyện thì Trác Lí mới lớn bằng lòng bàn tay. Rất nhiều năm sau đó tôi mới lĩnh ngộ ra được, nhìn thấy một đứa bé lớn lên, thật sự là một chuyện hết sức kỳ diệu. Tôi nghĩ, có rất nhiều thời điểm, tôi đối với Trác Lí có một loại cảm xúc, loại cảm xúc tôi có thể xác định được —— là tình thương của người mẹ. Bởi vì, cho dù đã trôi qua rất nhiều năm, có rất nhiều chuyện lớn nhỏ xảy ra, tôi vẫn như cũ, vẫn nhớ lần đầu tiên Trác Lí nói câu, “Chị Ý’, tôi khắc sâu khoảnh khắc đấy, thậm chí cô bé tám tuổi như tôi lần đầu tiên có cảm giác của một người mẹ hạnh phúc. Mẹ tôi không quản được nó. Lúc Trác Lí lên 7 tuổi, nó bắt đầu học trèo tường, chạy loạn trong các con hẻm nhỏ, học được lúc đánh nhau với bé trai thì giả bộ hôn mê, học được cắm pháo vào vũng nước, đợi đến lúc có người đi qua thì đốt pháo làm nước bắn tung toé lên người khác, rồi cùng bà Vương vãi hạt củ cải trong vườn, rồi nhổ củ cải. . . . Có lẽ, không phải là học được, mà giống như lời người bà tôi tôn kính nhất từng nói, "Trác Lí là đứa trẻ trời ban, cho nên, tất cả đều là tính cách trời cho." ... Mời các bạn đón đọc Có Lẽ Nào Lại Như Thế của tác giả Cư Ni Nhĩ Tư.
Sư Gia Lại Có Điêu Dân Cầu Kiến - Vương Tịch Mộ
Bởi vì trong huyện nha Ngô Đồng thiếu thốn nhân thủ, nay tuyển thêm một gã sư gia và hai mươi tên nha dịch. Sư gia yêu cầu như sau: Một, năng lực xuất chúng, kiêm làm Huyện thừa, chủ bạc. Dỗ được Huyện lệnh, khuyên điêu dân, biết xướng dân ca, chơi đấm bóp, có thể chắn trứng gà, có thể cản rượu, nhất định phải biết ăn nói. Hai, tướng mạo sánh ngang Phan An, thân cao tám thước có cơ bụng, lúc nguy cấp thì lật mình làm lá chắn chịu đánh mắng. Nha dịch yêu cầu: Thân thể khoẻ mạnh, ưu tiên người có kungfu ; có thể thức đêm tăng ca, thỉnh thoảng đi làm việc vặt. Tiền lương, đãi ngộ cần gặp mặt thỏa thuận. Xin mời đến nha môn báo danh, tuyển chọn người ưu tú. *** Sau khi Quý huyện lệnh ngồi lên đường án, nhìn Sư gia tuấn mỹ xuất trần bên phải, trong lòng thầm nghĩ: Bản quan tuyển sư gia này muốn bề ngoài có bề ngoài, muốn nội hàm có nội hàm, thật sự là sáng suốt. Sư gia tuấn mỹ nhìn thoáng qua Quý huyện lệnh đang ngẩn ngơ, mỉm cười. Quý huyện lệnh vội vàng che trái tim nhỏ, thực sự là nhất tiếu bách mị sinh, mê chết người không đền mạng. Sư gia nhíu mày mở miệng nói: “Đại nhân, bổng lộc khất nợ tháng này khi nào phát?” *** Lại một đêm trung thu, ánh trăng trung thu sáng tỏ. Giờ dậu canh ba, Huyện Ngô Đồng thắn đèn đuốc sáng trưng, lung linh trong ánh sáng đỏ rực của ngàn vạn đèn lồng làm bằng tre trúc, trăng tròn vành vạnh, bình yên kèm theo một tia ấp áp, vô cùng xinh đẹp. Trên đường người người chen chúc nhau đi về phía Huyện thành, dù là cửa hàng ven đường hay là trên đỉnh đầu đều treo đầy đèn lồng màu đỏ. Trên đèn lồng có thể vẽ nữ tử trong trẻo vẩy ống tay áo dưới ánh trăng, hay hình ảnh một gia đình đoàn tụ vui mừng bên nhau, yên dị thêm vài phần vui mừng, đây cũng bước tiến mới làm nổi bật sự tài giỏi của Huyện lệnh đương nhiệm. Không bao lâu, phố xá sần ấp trong huyện đã người người tấp nập, rất nhiều dân chúng từ nông thôn, thị trấn nhỏ kéo tới đây xem hội đèn này, chỉ sợ cũng quên cả hô hấp. Những năm trước cũng tổ chức hội đèn lồng những lại thiếu đi vài phần náo nhiệt và dụng tâm. Quý Lương tựa vào song cửa nhã gian ở một quán rượu, ngón tay thon dài trắng nõn gõ một cách quy luật trên bệ cửa, đồng nhịp với tiết tấu khúc nhạc của sư phụ trên khán đài cánh đó không xa. Không thể không nói, Chúc Ti Nam ngược lại rất có năng lực. Lục thẩm nhìn bức thư trên tay Quý Lương, cẩn thận quan sát sắc mặt nàng hỏi: "Đại nhân, phu nhân nói gì trên thư vậy?" ... Mời các bạn đón đọc Sư Gia Lại Có Điêu Dân Cầu Kiến của tác giả Vương Tịch Mộ.