Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hạnh Phúc & Tình Yêu Cõi Bờ Bên Ấy

Bùi Gia Tu từng nói “Các em chỉ giới thiệu nội dung sách, thêm một đoạn rồi thôi… Sách viết gì chẳng nhẽ tự tôi không biết đường đọc”. Nhưng hôm nay tôi vẫn muốn viết vài dòng về câu chuyện của anh. HẠNH PHÚC Bùi Gia Tu, 33 tuổi, tiến sĩ ngành kinh tế tài chính, độc thân, tính tình có chút nhạt nhẽo và… quái gở. Chuyện tình cảm của anh, theo như cách Bùi Địch Văn trong Hoa hồng sớm mai từng nói “Đàn ông đã đến tuổi này thì cuộc sống trước đó tuyệt đối không phải một tờ giấy trắng phẳng phiu”**. Quá khứ của Bùi Gia Tu không phải một tờ giấy trắng nhưng những nét bút còn lưu lại trên đó cũng quá nhạt nhoà. Tình yêu đầu của anh đã dành trọn cho cô gái hàng xóm, đó là một thứ tình cảm thuần khiết, vô tư mà cũng rất thơ dại. Trớ trêu thay cô gái ấy sau này lại trở thành chị dâu của anh. Những mối tình sau đó thoáng đến lại thoáng đi chẳng để lại cho Bùi Gia Tu chút ấn tượng hay vấn vương nào. Cứ như thế, tuổi càng ngày càng lớn nhưng vẫn chưa thể yên bề gia thất. Một ngày đẹp trời, anh ngẫu nhiên bị lôi đi xem mắt. Mà đối tượng lại là một cô bé con. Tào Thư Lộ kém Bùi Gia Tu mười tuổi, so với anh cô đúng chỉ là một cô bé con. Lần gặp đầu tiên, ấn tượng duy nhất của Thư Lộ với Bùi Gia Tu chỉ là một người đàn ông với vẻ mặt “xị như cái bị”. Lần thứ hai gặp lại, anh đã trở thành đối tượng xem mắt của cô. Kỳ thực với độ tuổi của Thư Lộ, hôn nhân chưa phải vấn đề quá gấp gáp. Mục đích thực sự của việc xem mắt là để vượt qua nỗi đau thất tình. Mối tình đầu ngọt ngào thời sinh viên tan vỡ, Thư Lộ đau đớn, suy sụp khiến cả thể chất lẫn tinh thần đều rệu rã. Không đành lòng nhìn cha mẹ phải lo lắng, Thư Lộ đồng ý đi xem mắt. Cô chỉ không ngờ đối tượng của mình lại là ông chú nhạt nhẽo Bùi Gia Tu. Từ đó Thư Lộ và Bùi Gia Tu “hẹn hò” theo một phong cách khá độc đáo. Một giờ chiều ngày thứ bảy mỗi tuần gặp nhau ở thư viện, ai cắm đầu vào làm việc của người đó. Thư Lộ luôn định hình Bùi Gia Tu là một con mọt sách khô khan, tẻ nhạt, chẳng ngờ rằng “con mọt sách” lớn tuổi này lại có rất nhiều ý tưởng độc đáo. Anh cho cô lời khuyên về công việc bình luận sách trên radio, anh phân tích cho cô những sự việc xảy ra nơi công sở. Thư Lộ dần dần cảm thấy thoải mái, tự nhiên khi ở bên cạnh Bùi Gia Tu. Cô tự lý giải rằng anh hơn cô nhiều tuổi, dù cô có trẻ con một chút anh vẫn sẽ nuông chiều cô, dù cô có phạm sai lầm gì anh cũng sẽ bao dung cho cô. Vậy là cô thoải mái đòi anh cho ăn lẩu, thoải mái trêu chọc anh, thoải mái ở bên anh. Giây phút ở bên nhau không chìm đắm trong tình yêu nồng nhiệt nhưng lại ngập tràn một loại hạnh phúc giản đơn. Hai người bọn họ vẫn duy trì mối quan hệ không thể định nghĩa đó cho tới đêm Giáng sinh, Thư Lộ trao bản thân mình cho anh còn Bùi Gia Tu cũng cho phép mình thuộc về cô. * * * * * TÌNH YÊU Đêm đầu tiên của họ không hẳn xuất phát từ tình yêu nhưng tuyệt đối không phải là hành động thoả mãn dục vọng đơn thuần. Giữa hai người họ, người này có xúc cảm đặc biệt cho người kia. Chỉ có điều, thứ tình cảm đó còn quá mơ hồ không rõ, còn thiếu một chút chất xúc tác để có thể định hình. Đêm Giáng sinh năm đó vô tình lại khiến Bùi Gia Tu hiểu được lòng mình. Nhưng một đêm này lại khiến Thư Lộ nôn nao nhiều tháng sau đó. Một cảm giác nôn nao theo đúng nghĩa đen. Trong lúc hoảng loạn, Thư Lộ chỉ tìm ra một cách lý giải là cô đã mang thai. Và giải pháp duy nhất chính là kết hôn. Một giải pháp mà Bùi Gia Tu không thể hài lòng hơn. Nhưng Thư Lộ, ngược lại, lại đón nhận chuyện hôn nhân với tâm trạng bất đắc dĩ. Cảm giác cự tuyệt càng mạnh mẽ hơn khi cô biết được mình không thực sự mang thai và điều đó vô tình đã làm tổn thương Bùi Gia Tu. Kỳ thực, Thư Lộ không đáng trách. Đối với một cô gái tuổi ngoài đôi mươi mới “chân ướt chân ráo” bước vào đời, chuyện kết hôn rồi sinh con quả thật có chút đáng sợ. Đặc biệt là khi tình cảm của cô dành cho Bùi Gia Tu mới chỉ vừa bắt đầu, làm sao cô có đủ can đảm để gắn cuộc đời mình với người đàn ông này? Nhưng đến cuối cùng Thư Lộ vẫn phải đầu hàng trước sức ép vô hình từ phía Bùi Gia Tu. Cô đồng ý kết hôn, có chút miễn cưỡng, có chút do dự nhưng vẫn có niềm tin vào người chồng sắp cưới, niềm tin vào “anh già nhà cô”. Và Thư Lộ cùng Bùi Gia Tu đã bước vào cuộc sống hôn nhân như thế. Họ nhanh chóng thích ứng được với nhịp sống của nhau, tìm ra cách thức chung sống một cách thoải mái, nhẹ nhàng. Bùi Gia Tu chiều chuộng Thư Lộ theo cách của riêng anh còn Thư Lộ từ từ hoà nhập vào gia đình và cuộc sống của Bùi Gia Tu. Nhưng thực tế chứng minh rằng một cuộc hôn nhân với nền móng tình cảm không vững chắc sớm muộn cũng sẽ lộ vết rạn nứt, dù có cố trốn tránh, dù có cố lờ đi cuối cùng cũng vẫn phải đối mặt. * * * * * CÕI BỜ BÊN ẤY Trong cuộc hôn nhân có phần vội vã này, Thư Lộ là người thiếu niềm tin hơn. Bản thân là một cô gái trẻ, Thư Lộ chưa hề có ý định muốn kết hôn. Cô vẫn muốn có tự do, muốn được vươn đôi cánh về phía phương trời rộng lớn, muốn được khám phá một thế giới mà cô chưa từng được biết đến. Hôn nhân sẽ trở thành sợi xích trói chân cô. Thư Lộ không bài xích hôn nhân, cô chỉ chưa sẵn sàng. Và cuộc hôn nhân với Bùi Gia Tu tới đột ngột tới mức cô chưa kịp chuẩn bị tâm lý. Từng ngày trôi qua, cảm giác ngột ngạt tù túng càng rõ ràng. Mâu thuẫn bắt đầu lộ ra khi Thư Lộ thể hiện mình chưa có ý định sinh con trong khi Bùi Gia Tu lại khao khát được làm cha. Đồng thời Thư Lộ phát hiện ra càng ngày cô càng ỷ lại vào Bùi Gia Tu, hay nói đúng hơn là sự ảnh hưởng của anh lên cô quá lớn. Cảm giác này vô tình trở thành áp lực đè nặng lên Thư Lộ. Từ lúc nào mà mọi việc trong cuộc sống của cô đều do anh quyết định? Từ khi nào mà mọi suy nghĩ của cô đều phụ thuộc vào anh? Thư Lộ bắt đầu nghi ngờ về tình cảm của Bùi Gia Tu dành cho chị dâu, nghi ngờ về sự hoà hợp giữa cô và Bùi Gia Tu, và nghi ngờ về chính bản thân mình. Mâu thuẫn tưởng chừng chỉ như cơn sóng ngầm bất ngờ lên đến đỉnh điểm khi Thư Lộ phát hiện ra Bùi Gia Tu đã vứt đi lá thư của bạn trai cũ mà không hỏi ý kiến cô. Không phải Thư Lộ còn lưu luyến mối tình đã qua mà đây chỉ là “giọt nước làm tràn ly” khiến cô càng thêm bất mãn về sự áp đặt của Bùi Gia Tu đối với cô. Và hai người bước vào thời kỳ “chiến tranh lạnh”. Trong một phút tức giận mất đi tỉnh táo, họ đã vô tình làm tổn thương nhau. Trong những ngày bình tâm lại sau đó, lòng tự tôn quá cao lại khiến họ chẳng thể nguyện nhún nhường trước người kia. Tiếp ngay sau đó là những ngày chia xa khi Bùi Gia Tu đi công tác tại nước Mỹ. Sự vắng mặt của Bùi Gia Tu khiến Thư Lộ có không gian và thời gian để nhìn lại bản thân. Có lẽ, cô đã quá nhạy cảm. Có lẽ, cô chưa đủ rộng lượng. Có lẽ, cô cũng không hẳn là không có tình cảm với anh. Ngẫm lại, có thể ở bên Bùi Gia Tu, cùng anh xây dựng một gia đình nhỏ cũng là ý tưởng không tồi. Nghĩ kỹ hơn, Thư Lộ thật muốn sinh con cho Bùi Gia Tu. Khoảng cách gần nửa vòng trái đất khiến cơn giận dỗi của Bùi Gia Tu dần dịu lại. Có lẽ, anh thực sự quá khắt khe với cô. Có lẽ, anh chưa đủ bao dung. Có lẽ, anh yêu cô nhiều hơn anh nghĩ. Ngẫm lại, sao anh lại không thể nhường nhịn làm lành với cô trước chứ. Nghĩ kỹ hơn, Bùi Gia Tu thật muốn được nghe giọng nói của Thư Lộ. Ngày hôm đó, trong căn nhà của cô và anh, cô nhớ anh. Ngày hôm đó, giữa thành phố New York hoa lệ, anh muốn trở về bên cô. Ngày hôm đó, ngày 11 tháng 09 năm 2001… * * * * * Con người thường hay nhìn về quá khứ bởi ở đó luôn có những thứ khiến chúng ta tiếc nuối. Nhưng kỳ thực, sự tiếc nuối cho một quá khứ đã qua không đáng sợ. Thứ đáng sợ nhất là sự hối tiếc cho một hiện tại chưa từng được trân trọng, là sự hối tiếc cho một tương lai không còn có thể đạt được. Khi đọc xong cuốn truyện, tôi đau lòng cho Bùi Gia Tu nhưng khi viết những dòng này, tôi lại cảm thấy Tào Thư Lộ mới là người đáng thương. Dù rằng Gia Tu ra đi quá sớm nhưng ít ra khi còn sống anh đã hiểu được tình cảm của mình dành cho Tào Thư Lộ, anh đã từng có những tháng ngày hạnh phúc bên cô mà anh thực sự biết trân trọng, thậm chí ngay cả lời yêu anh cũng đã có thể bày tỏ với cô rồi. Còn Tào Thư Lộ, cô có gì? Cô chưa từng đủ tỉnh táo để nhận ra mình yêu Gia Tu nhiều đến nhường nào. Cô chưa có đủ sự vững vàng để đón nhận hạnh phúc bất ngờ có được. Cô cũng chưa kịp nói với anh rằng cô muốn sinh con cho anh, muốn cùng anh đi đến hết cuộc đời. Tào Thư Lộ giống như một người đang nằm mộng. Trong giấc mộng đó, cô có sự độc lập, có sự tự do, có cơ hội bước ra thế giới như cô vẫn luôn khao khát. Tào Thư Lộ có thể mãi trốn tránh trong giấc mơ đó nhưng cô cũng biết rằng chỉ cần cô mở mắt ra sẽ có một người đàn ông rất mực yêu cô đang chờ đón cô bước vào cuộc sống của anh. Tào Thư Lộ có phân vân, có đắn đo, có day dứt. Đến cuối cùng, cô cũng có đủ can đảm để bước ra khỏi giấc mơ của mình và nắm lấy tay Bùi Gia Tu. Chỉ là khi đó, hạnh phúc và tình yêu của cô đã mãi ở cõi bờ bên ấy. Có lẽ ngay chính tác giả Xuân Thập Tam Thiếu cũng cảm thấy cái kết này quá tàn nhẫn. Quá tàn nhẫn với Gia Tu và Thư Lộ cũng quá tàn nhẫn với độc giả. Vậy nên, tác giả đã viết một cái kết khác có hậu hơn cho hai nhân vật chính. Nếu là trong đời thực, tôi chắc chắn sẽ thích cái kết có hậu. Nhưng đối với một tác phẩm văn học, tôi chọn cái kết khiến người đọc biết quý trọng cuộc sống và những người xung quanh hơn. Tôi đã định sẽ nói rất nhiều, về tình yêu, về sự sống và cái chết nhưng lúc này đây tôi cảm giác ngôn từ của mình đã trở nên bất lực. Chỉ đành mượn lời nhắn cuối cùng mà Bùi Gia Tu để lại trước chuyến hành trình dài của anh: “Thư Lộ, là anh… Anh có rất nhiều điều muốn nói cùng em, nhưng sợ thời gian không cho phép. Anh từng thề, bất luận xảy ra chuyện gì, anh vẫn luôn ở bên em, bảo vệ em, ủng hộ em, nhưng anh lại quên mất lời thề của mình, chỉ muốn em sống theo cách mà anh cho là đúng. Anh là một gã bảo thủ, nếu anh đã khiến em đau khổ, xin hãy tha thứ cho anh… Còn nhớ anh từng hứa với sẽ ra đi muộn hơn em chứ?... E rằng, anh phải nuốt lời mất rồi, xin lỗi em. Nhưng quan trọng là, dù không có anh, em vẫn phải sống thật tốt, nếu quên đi anh có thể khiến em hạnh phúc hơn, vậy hãy cứ làm vậy, bởi đây là tâm nguyện của anh… Sau cùng, anh muốn nói với em rằng… anh yêu em, yêu em vô cùng, em là tất cả của đời anh… Tạm biệt em.” _____________ ** :Trích từ bộ truyện Hoa hồng sớm mai của Lâm Địch Nhi " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Linh_Hy Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Gần như mỗi con người chúng ta đều có một thời điểm muốn gục ngã thực sự, không muốn đứng dậy, không muốn đối diện tiếp với thực tại tàn khốc. Mỗi con người  chúng ta đều luôn cố gắng đeo lên mình một cái mặt nạ bằng bạc thật dày đề che đi những biểu cảm, cảm xúc  chân thật của bản thân. Decorate (133) Gần như mỗi con người chúng ta đều có một thời điểm muốn gục ngã thực sự, không muốn đứng dậy, không muốn đối diện tiếp với thực tại tàn khốc. Mỗi con người  chúng ta đều luôn cố gắng đeo lên mình một cái mặt nạ bằng bạc thật dày đề che đi những biểu cảm, cảm xúc  chân thật của bản thân. Cái bộ dạng không chút biến sắc, không chút thay đổi, vạn năm bất biến dường như trở thành thứ biểu cảm mà bất kì ai cũng muốn trưng lên mặt. Cái thứ mọi người gọi là vô cảm thực sự chỉ đơn thuần là bởi vì đã bị đau quá nhiều, lừa dối quá nhiều và tổn thương quá nhiều mà tạo thành. Nhiều lúc muốn khóc, muốn khóc đến mệt lả đi nhưng đứng trước cuộc sống xô bồ, người người lừa gạt, người người chạy đua ta lại không giám, không thể tìm lấy một lý do chính đáng cho việc nước mắt rơi không ngừng. Hôm nay tôi muốn giới thiệu đến những người muốn tìm một lý do chính đáng để khóc, để đau lòng một câu chuyện, có lẽ không hẳn là mới hoặc có lẽ cũng đã có rất nhiều người đọc nó. Nhưng lý do tôi muốn giới thiệu đến các bạn là bởi  thực sự nếu muốn tìm một lý do để khóc thì nó chính là một lý do hoàn hảo nhất.  “Hạnh phúc tình yêu cõi bờ bên ấy” của Xuân Thập Tam Thiếu là một câu chuyện tình yêu đơn giản, bình thường giữa hai còn người tưởng chừng như người của hai thế giới, Thư Lộ và Bùi Gia Tu lại tìm đến được bên nhau. Đây là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, bình lặng nhưng đầy nước mắt. Cả Thư Lộ và Bùi Gia Tu đều từng bị tổn thưởng trong tình yêu. Thư Lộ bị bạn bè phản bội, bạn cùng phòng thời đại học cướp mất bạn trại của cô. Thời đại học, Thư Lộ tưởng chừng cô và Dịch Phi là cặp đôi đẹp nhất trong trường và họ sẽ năm tay nhau đến cuối đời nhưng rồi trời đâu có chiều ý người, cô bạn “giường số 3” cùng phòng bởi thất tình mà xảy ra sai lầm với bạn trai Dịch Phi của cô. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi với cô nàng Thư Lộ trong sáng. Nỗi đau trong tình yêu khiến cô nàng có phần tự ti, nhút nhát nhưng đây nhiệt huyết Thư Lộ chui vào cái vỏ do chính mình tạo ra để ngăn cách với thế giới. Cô trở nên chín chắn hơn, trầm mặc hơn, cô cũng nhìn đời bằng con mắt khác hơn, không còn lấy màu hồng ra để trưng trước mắt nữa. Cô không còn tin vào yêu, không tin vào người khác, ngay kể cả ba mẹ cũng bị ngăn cách ra ngoài thế giới của cô. Cô bó buộc chính mình, ép buộc chính mình khép kín bản thân để tự gặm nhấm nỗi tuyệt vọng của riêng mình. Bùi Gia Tu, một anh chàng gia trưởng, bảo thủ, chín chắn, luôn có kế hoạch chu đáo cho mọi sắp xếp, cho mọi hành động và việc làm của bản thân. Anh cũng từng bị tổn thương sâu sắc về mặt tình cảm, người anh yêu lại trở thành chị dâu của anh. Tuy vậy, hoàn hảo, anh chín chắn và hiểu chuyện đến mức khiến người khác thương cảm, anh thành toàn cho anh trai và chị dâu mình. Căn bệnh khuyết sắc giác khiến anh mất đi rất nhiều cơ hội để thành công, cũng khiến anh bị tổn thương rất nhiều nhưng anh vẫn luôn tự tin như vậy, anh khiến cho người ta không thể nào thương hại nổi, mà phải luôn trầm trồ. Hai con người tưởng chừng như là của hai thế giới thế nhưng lại gắn kết với nhau đơn giản chỉ bởi vì một cuộc xem mắt tình cờ do chị gái của Thư Lộ sắp xếp. Sau lần xem mắt đầu tiên ở “Thư viện”, những lần sau không phải hẹn nhưng hai người đều “vô tình” gặp nhau ở thư viện vào cuối tuần. Tôi không rõ hai người bọn họ yêu nhau từ khi nào hoặc có thể nói chính bọn họ cũng không hiểu, bọn họ yêu nhau từ lúc nào đi. Bọn họ cứ phẳng lặng như vậy, nhẹ nhàng đi sâu vào lòng đối phương mà cả hai cũng chẳng thể nào hiểu nổi cho dù đến ngay cả sau khi bon họ kết hôn. Không có một tình yêu oanh oanh liệt liệt, không có giành dật tình cảm đến ngươi chết, ta sống, bọn họ như những con người đời thường khác lặng lẽ yêu nhau, lặng lẽ kết hôn, lặng lẽ bên nhau. Bọn họ bỏ qua khoảng cách về tuổi tác, bỏ qua khoảng cách về thế hệ, Thư Lộ gần như là cô sinh viên mới ra trường, Gia Tu lại là “anh già” lõi đời và sõi việc, bọn họ mặc kệ những tính cách đối lập của đối phương, bọn họ bỏ qua những tật xấu mà mình tưởng chừng như sẽ không bao giờ chấp nhận để đến với nhau. Trong cuộc sống hôn nhân, tính gia trưởng và thích sắp đặt của Gia Tu khiến Thư Lộ khó có thể chấp nhận, Mối tình đầu của cả hai khiến hai người đôi khi rời vào tình trạng ngượng ngập nhưng mà cả hai hiểu, thông cảm cho nhau, lấy việc nắm tay nhau đến già để che đậy mọi khó chịu của bản thân trước đối phương, hay như chúng ta hay nói vậy “chịu khó còn hơn để người khác khó chịu”. Tưởng chừng như bọn họ sẽ thấu hiểu cho nhau mà nắm tay nhau đến già nhưng cuối cùng cái gì đến rồi cũng sẽ đến, giọt nước tràn khỏi ly, mọi khó chịu bùng nổ, Thư Lộ bắt đầu suy xét đến tính gia trưởng và mối tình đầu của Gia Tu. Hiểu lầm chồng chất hiểu lầm khi mà mối tình đầu của Thư Lộ trở về. Tại sao tôi nói đây là một câu chuyên để khóc, bởi vì cái kết thúc khiến người ta day dứt và bồi hồi. Đến phút cuối cùng của sự sống, Gia Tu vẫn nhớ đến người vợ của mình mặc dù hai người mới cãi nhau cách đó mấy ngày, chiến tranh lạnh đến mấy ngày, trước khi chết anh vẫn không muốn vợ mình hiều lầm về tình cảm của mình giành cho cô, anh giải thích về chuyện mối tình đầu, anh nói anh tin cô và anh yêu cô. Ở nơi đất khách quê người anh cũng hoàn toàn không để cô trải qua cùng anh giây phút cuối đời bởi anh sợ cô dẳn vặt, cô đau khổ. Thư Lộ đến cuối cùng mới hiểu được tình yêu của hai người. Cô dường như đã chết đi sau cái mất của Gia Tu nhưng chỉ bởi câu “em phải sống hạnh phúc” của anh mà cô gắng gượng, gắng gượng để đến tận 5 năm sau mới dám đi tìm anh, đi đến nơi anh trải qua giây phút cuối đời. Cô đem những bức tranh anh vẽ đến khắp nơi, khiến cho mọi người thấy thế giới trong mắt một người khuyết sắc giác như anh nó cũng tuyệt vời và hoàn hảo thế nào. Sau 12 chương truyện tôi dường như đã không kìm được nước mắt, có cái gì đó nó nghẹn ngào khiến người ta day dứt và đau thương. Tình yêu có thể không phải oanh oanh liệt liệt nhưng nhất thiết phải đem đối phương khảm vào tâm. Nếu sau này có bạn trai, tôi nhất định để cho anh ấy đọc câu chuyện nay, chỉ để cho anh ấy hiểu, yêu đôi khi nhẹ nhàng và đơn giản như vậy. Anh có thể không phải là một con người hoàn hảo nhưng hãy là người yêu thương tôi nhất, dung túng cho tôi nhất, bởi như thế anh ấy mới có thể hiểu được tôi và bước vào thế giới của tôi. Và tôi muốn chúng tôi sẽ thẳng thắn với nhau để không phải nuối tiếc như Bùi Gia Tu và Thư Lộ. Tôi cũng muốn cho anh biết tôi yêu anh chỉ bởi chính con người anh chứ không phải là vì bất kì thứ gì khác. Mời các bạn đón đọc Hạnh Phúc & Tình Yêu Cõi Bờ Bên Ấy của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sổ Tay Tiến Hóa Thành Yêu Hậu
Văn án: Mục Song Hàm chia cuộc sống của mình thành ba giai đoạn, con gái rượu đến hiền lương thái tử phi và cuối cùng là một đời yêu hậu. Nàng chỉ là tiến vào trong lòng một người, vì vậy một đường mây xanh dưới chân nàng trải rộng, đưa nàng lên như diều gặp gió. Đây là một nữ hán tử lập chí trở thành một hiền thê gương mẫu lại không hiểu sao được lòng đế vương kiêu ngạo cuối cùng trở thành một đời yêu hậu hoa lệ nhất trong lịch sử! Một câu nói giới thiệu vắn tắt: Trái tim người chỉ cần nhìn về một hướng, ta nhất định càn quét hết thảy, cuộc đời này, chỉ nguyện cùng người nắm tay quân lâm thiên hạ! ... Mục Song Hàm cùng phụ mẫu và đệ đệ trở về kinh vào một năm sau khi Hoàng đế lập Thất hoàng tử làm Thái tử đương triều. Vốn năm xưa phụ thân Mục Song Hàm là một trạng nguyên tuấn mỹ phi phàm, có ơn tri ngộ cùng mẫu thân nàng, cả hai cùng kết nghĩa phu thê, tạo nên một đoạn giai thoại. Thế nhưng Công chúa đương triều lại coi trọng chàng trạng nguyên tài hoa này, sau khi bị từ chối lại đến chỗ Hoàng đế làm loạn. Hoàng đế yêu quý tài năng của phụ thân Song Hàm, nhân cơ hội này rèn luyện ông một phen, liền đem ông điều đến Thanh Lâm làm một Huyện lệnh nhỏ. Lúc ấy Mục Song Hàm năm tuổi, cùng cha mẹ rời xa đế đô hoa lệ. Lần này trở về, nàng đã là thiếu nữ mười sáu xinh đẹp như hoa. Lần đầu Song Hàm gặp Thái tử Lạc Chiêu Dực là khi nàng bị sủng vật hổ trắng của chàng dọa sợ. Chàng đã xuất hiện, thiếu niên chưa đến hai mươi, tư thế oai hùng, mi mục như họa, quý khí vô song. Tuy khí chất ngạo mạn hơn người, nhưng lại mang nét yêu dị khó tả. Nhưng đối với Lạc Chiêu Dực, đây không phải là lần đầu tiên chàng và Song Hàm gặp nhau. Lần hội ngộ đầu tiên của cả hai, là khi chàng chỉ là một tiểu hài tử, còn nàng là nữ hài trắng trẻo mập mạp. Nhưng Mục Song Hàm lại chẳng nhớ về lần gặp gỡ ấy. Không sao cả, Lạc Chiêu Dực tình nguyện đợi nàng nhớ ra tất thảy. Mục Song Hàm trở về kinh thành, đồng nghĩa với việc bị cuốn vào bao c.u.ộ.c c.h.i.ế.n quyền lực nơi hoàng gia, bao âm mưu g.i.ế.t n.g.ư.ờ.i chẳng thấy m.á.u, thậm chí là những â.n o.á.n t.ì.n.h t.h.ù từ câu chuyện của người đi trước. Mục Song Hàm cũng chỉ là một nữ nhân chân yếu tay mềm nhưng mang trong mình sự mạnh mẽ ít ai có. Nàng từng bị t.ổ.n t.h.ư.ơ.n.g bởi những minh thương ám tiễn, nhưng hết lần này đến lần khác, Lạc Chiêu Dực đã xuất hiện trong những lúc Song Hàm chật vật nhất, mang nàng khỏi n.g.u.y h.i.ể.m cận kề. Mục Song Hàm thật sự không hiểu, nàng và Thái tử không quen không biết, sao chàng lại có thể hết lần này đến lượt khác bất chấp h.i.ể.m n.g.u.y mà cứu nàng, giải quyết triệt để hậu quả, không ngại bản thân bị ảnh hưởng. Chỉ có Lạc Chiêu Dực biết vì sao chàng lại hành xử như thế, chỉ có mình chàng là hiểu rõ bản thân mình. Bởi vì yêu nàng, nên mới muốn bảo vệ nàng chu toàn. Nhưng cho dù thế nào đi chăng nữa, do lòng người sắp đặt, cũng do định mệnh an bài, Mục Song Hàm đã trở thành Thái tử phi, trở thành thê tử kết tóc danh chính ngôn thuận của Lạc Chiêu Dực. Sau đó cả hai đã dần thấu hiểu nhau hơn, tình cảm dành cho đối phương cũng ngày một sâu đậm. Nàng và chàng từ nay sẽ mãi mãi ở bên nhau, cùng nắm tay tiến bước. Thật ra Thái tử Lạc Chiêu Dực là một người kiêu ngạo, nhưng lại rất hay ngại ngùng, khẩu thị tâm phi, nghĩ một đằng nói một nẻo. Chàng từng có một quá khứ không mấy vui vẻ, chàng phải ngày ngày đối mặt với vòng xoáy â.m m.ư.u chốn cung đình đầy mệt mỏi. Nhưng may mắn chàng đã có Mục Song Hàm. Nàng là hết thảy những điều tốt đẹp mà chàng có, là vầng ánh sáng rực rỡ nhất của Lạc Chiêu Dực. Nhất là khi phụ mẫu m.ấ.t đi, Song Hàm càng trở nên duy nhất. Bởi vì chàng chỉ còn lại mình nàng mà thôi. ... Trích đoạn nhỏ: “Điện hạ, cuối cùng đã nguyện ý tới gặp ta?” Lạc Chiêu Dực chống lại ánh mắt của nàng, giật mình, kỳ quái nói: “Ta cũng không trốn nàng!” “Không phải sao?” Mục Song Hàm rủ mắt xuống, thản nhiên nói: “Ta luôn mang đến phiền toái cho điện hạ người, ta còn tưởng rằng… Điện hạ không muốn phải nhìn thấy ta nữa.” Lạc Chiêu Dực nghe vậy bật thốt lên: “Ta không muốn nhìn thấy ai cũng sẽ không không muốn nhìn thấy nàng…” Nói xong hắn lập tức quay mặt, vành tai từ từ đỏ lên, để che dấu lại nói thêm một câu: “Mới là lạ!” (*) ... "Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu" là một câu chuyện dài kể về quá trình từ lúc Mục Song Hàm còn là một thiên kim khuê các trở thành Thái tử phi, sau đó "tiến hóa" thành Hoàng hậu. Tình cảm của cặp đôi nhân vật chính rất tự nhiên và nhẹ nhàng, các tình tiết cung đấu khá vừa phải, không quá gay cấn nhức não cũng không quá nhạt nhẽo vô lý. Vì truyện sủng sạch tuyệt đối nên mọi người cứ yên tâm nhảy hố nhé. Nếu bạn đang cần một bộ truyện ngọt ngào nhẹ nhàng thì đừng bỏ qua sự lựa chọn này nhé! ... Chú thích: (*): đoạn trích được chỉnh sửa để phù hợp với độ dài bài review Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Khiếp sợ xong, Mục Song Hàm không lên tiếng, nam nhân ngồi trên cao cúi đầu nở nụ cười, dịu dàng đến mức khiến người khác rợn cả tóc gáy, “Xem ra ngươi đoán được.” “Ngươi là con trai của Hoàng quý phi Tòng Thước.” Mục Song Hàm than thở một tiếng, “Ta cuối cùng đã hiểu tại sao Tây Di lại có nhiều hành vi cổ quái như vậy, nếu như người giật dây là ngươi, vậy thì không kỳ quái.” Nam nhân trên cao hé ra khuôn mặt giống Lạc Chiêu Dực, nhếch khóe miệng, cực kỳ mê người: “Con trai của Tòng Thước? Ta và hắn sinh ra cùng lúc, buổi tối kia mưa to bàng bạc, một mảnh hỗn loạn, bản thân cả hai tỷ muội kia cũng phân không rõ ai mới là con của các nàng, ngươi làm sao dám khẳng định ta là con trai của Tòng Thước như vậy?” Mục Song Hàm càng lúc càng cảm thấy lạnh, “Văn Đế trước khi chết sớm đã nói rõ tất cả, đây vốn là sự thật.” “Thật sự là ngây thơ, nếu Văn Đế đủ thông minh, cũng sẽ không cùng Tòng Dung rơi vào kết cục như vậy, luận tâm cơ, ông ta không phải là đối thủ của Tòng Thước, Mục hoàng hậu, ngươi cũng là người làm mẫu thân, nếu đổi lại là ngươi, cam lòng mang theo con của mình đi lên con đường chết sao?” Hắn bỗng dưng cười to, mười phần trào phúng, “Cho dù Tòng Thước thông minh thiện tâm, cũng đánh không lại thiên tính mẫu tử, năm đó bà làm một chuyện, tạo thành bi kịch cho vài người, cũng làm cho cuộc đời còn lại của mình đều vượt qua trong hổ thẹn, buồn cười chính là, trước khi chết bà còn nói với ta không hối hận… Ha ha ha, không hối hận, buồn cười!” Lòng bàn tay Mục Song Hàm ẩm ướt, trong lời nói của người trước mặt này lại lộ ra tin tức nào đó đủ để lật đổ sự thật trước đó, trong đầu nàng hỗn loạn một mảnh, ý tưởng duy nhất chính là tổ tiên họ quá nghiệp chướng! “Ngươi…” Hắn đột nhiên đưa tay “Xuỵt” một cái, “Yên tĩnh một chút, hoàng hậu xinh đẹp, ngươi phải nhìn… Ta làm sao đoạt lại tất cả thuộc về ta!” Bàn tay hắn đè xuống, sau lưng Mục Song Hàm vô lực, phản ứng không kịp bị trói trên tường lần nữa, mặt tường xoay một vòng, quay về yên lặng, mà trên mặt tường chỉ có một cái lỗ thật nhỏ. Cửa chính thần điện lần nữa mở ra, lần này, đi vào là Lạc Chiêu Dực và Lạc Đình. Ánh mặt trời chiếu vào, vừa nhìn có thể thấy được một bức tượng thần, cầm trong tay quyền trượng, một người Tây Di được thờ phụng, mang mạng che mặt, thấy không rõ khuôn mặt, chỉ có một đôi mắt, xanh thẳm như bầu trời xanh. “Đó chính là Lạc Già thần Tây Di thờ phụng.” “Người sống sờ sờ không tin, lại tin thần gì đó, ” Lạc Chiêu Dực hừ lạnh một tiếng, “Nhàm chán!” Mời các bạn đón đọc Sổ Tay Tiến Hóa Thành Yêu Hậu của tác giả Ninh Dung Huyên.
Người Thắp Sao Trời
“Hai con người khiếm khuyết giữa đời đã gặp gỡ và lấp đầy nhau bằng những cách rất riêng. Cậu bị cướp đi chốn dung thân bấp bênh và được bù lại bằng chở che trường cửu. Anh chỉ vẽ cho cậu một con cừu, mà được đáp trả bằng muôn chiều xán lạn…” Bối Bối là người tự kỉ, không phải thiểu năng về trí tuệ mà vì không được dạy dỗ tốt nên tâm tính không khác gì đứa trẻ. Thế giới đầy sắc màu bên ngoài không làm cậu hứng thú bằng việc hằng ngày thu mình trong thế giới riêng. Bối Bối không thích tiếp xúc với những người xung quanh, điều đó làm cậu khó chịu, không có cảm giác an toàn, kể cả là với người thân thiết nhất. Có lẽ, cuộc sống của Bối Bối sẽ không thay đổi nếu anh trai không xảy ra tai nạn, nếu cậu không gặp A Điển. Con người, khi đứng trước nhiều sự lựa chọn yêu hay không yêu; từ bỏ hay kiên trì; đấu tranh hay gục ngã; bỏ rơi hay quan tâm, chúng ta luôn bối rối và không dám quyết định. Anh từng yêu Hưng Hoàng. Nhưng giờ đây, tình cảm sâu sắc kéo dài suốt sáu năm ấy không còn chút liên hệ nào với anh nữa, bởi vì bên cạnh anh đã có Bối Bối. Cậu là người đã vì anh mà thắp lên ánh sao giữa bầu trời đêm. Trong cuốn "Vô thường", Nguyễn Bảo Trung từng viết: "Hễ là con người, ai cũng mong muốn yêu thương và được yêu thương. Có người yêu thương người đồng giới, có người yêu thương người khác giới. (...) Đa dạng và phong phú vốn dĩ là quy luật tự nhiên của cuộc sống. Chúng ta không thể áp đặt hay phán xét người khác khi họ không giống ta được." Khi A Điển giao cậu cho cục an sinh, trong lòng Bối Bối có bao nhiêu giận dữ, rồi từ giận dữ cậu cảm thấy bất an và lo sợ. Nhưng từ nhỏ không ai dạy cậu những cảm xúc ấy là gì, cho nên Bối Bối không thể nào hiểu được. Vì thế cậu im lặng, cúi đầu nhìn xuống, che giấu đi sự hoảng loạn trong lòng. Ở cục an sinh, cậu luôn ghi nhớ những thói quen ở nhà A Điển : 6 giờ ăn sáng, 3 giờ chiều gọi tên anh, 6 giờ đi bật đèn cả nhà, 11 giờ đi ngủ,... Bối Bối dựa dẫm vào A Điển. Những điều A Điển từng nói, cậu đều ghi nhớ. Ngày ngày bật đèn từ trên xuống dưới chỉ vì A Điển không thích bóng tối. Trốn trong tủ quần áo nhịn đói chờ A Điển đi tìm vì muốn A Điển quan tâm đến cậu. Chỉ là Bối Bối không hiểu rằng, lúc cậu biến mất A Điển đã hoảng sợ thế nào, lo lắng ra sao? “Người thắp sao trời” có cốt truyện nhẹ nhàng và lời văn ấm áp. Mở đầu từng chương, đều được Tự Từ trích dẫn từ tác phẩm kinh điển “Hoàng tử bé”. Mạch truyện khá nhanh, nhưng lại không làm người đọc có cảm giác vội vàng và cảm thấy vô lý. Tôi nghĩ, Từ Tự đã tìm hiểu rất sâu về những suy nghĩ, tình cảm, cũng như những diễn biến tâm lý của người tự kỉ. Nếu bạn nói, tình yêu sáu năm mà A Điển dành cho Hưng Hoàng dễ dàng buông tay như thế là phi thực tế? Tôi không không cho là như vậy! Vì sao? Vì ánh đèn lúc 6 giờ mỗi tối của Bối Bối. Thứ mà Bối Bối thắp sáng không chỉ là căn phòng tối tăm mà còn là trái tim u ám của A Điển. Về hình thức, IMP luôn xứng đáng 5 sao: Bìa đẹp, bookmark xinh, chất lượng giấy tốt và dịch giả dịch rất mượt (đôi chỗ vẫn còn lỗi chính tả). Nếu bạn là người vừa bước chân vào thế giới đam mĩ, "Người thắp sao trời" là lựa thích hợp nhất với bạn. Vì câu chuyện này, đã làm nhiều bạn có “thâm niên” đều phải rơi nước mắt đấy! Nếu bạn cảm thấy hay thì hãy Like và Share bài viết để ủng hộ team review nhé!
Hai Con Người, Một Cuộc Đời
Rượu say dễ loạn tinh, vào một ngày hắn say rượu đã lên giường với người đàn ông mà hắn thầm thương trộm nhớ mười năm. Nhưng đáng buồn là sau khi tỉnh dậy hắn bị người kia hiểu lầm là trai bao, cũng bắt đầu một hợp đồng bao dưỡng được ký kết giữa hai người về sống cùng nhau. Hắn cam tâm tình nguyện vì người đàn ông này mà trả giá hết thảy, lại bởi vì một chút hiểu lầm bị người đàn ông này không chút lưu tình đuổi ra khỏi nhà. Hiểu lầm cởi bỏ, loại tình cảm yêu thương lại dấy lên, tra công hối hận không thôi, dùng trăm phương nghìn kế để một lần nữa có thể ôm mỹ nhân về nhà… *** “Lâm, Lâm, chúng ta hãy cùng cha mẹ của em nói chuyện một lần nữa, họ nhất định sẽ hiểu và đồng ý để chúng ta sống chung. Còn đứa con, chúng ta có thể nhận nuôi một đứa, sau này cũng sẽ kêu họ là ông nội bà nội…” Thế Huân nắm chặt tay Quan Lâm, biểu tình vô cùng bối rối, đến nói năng cũng có chút lộn xộn. “Thế Huân, không giống nhau! Huyết nùng vu thủy (= một giọt máu đào hơn ao nước lã)! Nhà anh còn có anh trai anh, nhưng cha mẹ em chỉ có một đứa con trai là em. Mẹ em được chuẩn đoán bị bệnh ung thư, bà khóc lóc nói muốn khi còn sống thấy được em lấy vợ sinh con, có thể nghe cháu ruột của mình kêu một tiếng bà nội. Thế Huân, em yêu anh, nhưng bất hiếu hữu tâm, vô hậu vi đại, em không thể vứt bỏ mẹ em không để ý. Nếu em đồng ý, bà sẽ thỏa mãn được ý nguyện cuối cùng, nói không chừng còn có thể sống thêm năm ba năm nữa, vì vậy em chỉ có thể bỏ qua tình yêu của anh. Thế Huân, chúng ta chia tay đi…” Quan Lâm khe khẽ thở dài, kéo ra từng ngón từng ngón một bàn tay của Thế Huân đang nắm chặt lấy tay mình. “Không! Lâm, anh không đồng ý chia tay! Em nghe anh nói, hãy nghe anh nói…” Thế Huân lần thứ hai bắt lấy tay Quan Lâm, trong lòng lo lắng muốn chết nhưng lại lắp bắp không biết phải nói cái gì mới giữ chân Quan Lâm lại được. “Thế Huân, thực xin lỗi. Hôm nay mẹ em an bày em đi coi mắt, thời gian cũng đã sắp đến. Em đi trước, tạm biệt, quên mất, có lẽ sau này cũng sẽ không gặp lại nữa, vậy cứ nói vĩnh biệt đi. Hy vọng sau này anh tìm được một đối tượng tốt, chúc anh hạnh phúc!” Quan Lâm từ ghế dài đứng lên, tàn nhẫn đẩy tay Thế Huân ra, cũng không quay đầu lại liền rời đi. “Lâm, Lâm, Lâm…” Thế Huân thì thào nói nhỏ, bàn tay trống rỗng rốt cuộc không bắt được gì… Thế Huân cùng Quan Lâm, hai người đàn ông ở cùng một chỗ năm năm, cũng xem như là một khoảng thời gian khá dài đi, anh còn tưởng mình có thể cùng Quan Lâm thiên trường địa cửu, dù không thể kết hôn nhưng cũng có thể vĩnh viễn sống cùng nhau. Năm năm qua, mọi tình cảm của Thế Huân đều đặt trên người Quan Lâm. Thật cẩn thận giữ gìn đoạn tình cảm này, vậy mà đến cuối cùng cũng không thoát khỏi kết cục phải chia tay. Mà tựa như Quan Lâm đã nói, bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại. Mẹ Quan Lâm bị chuẩn đoán có bệnh ung thư liền dùng cớ này ép Quan Lâm kết hôn, Quan Lâm không thể trơ mắt nhìn mẫu thân mình chết đi, chỉ có thể nhẫn tâm cùng Thế Huân chia tay, anh có níu kéo cũng không có kết quả. Hơn nữa anh thật có lý do không phải lo lắng như Quan Lâm, anh trai anh sớm đã cưới vợ sinh con, cha mẹ anh từ sớm đã được ẳm cháu, nhưng Quan Lâm chỉ có một em gái, như vậy tính ra đối với mẹ Quan Lâm có điểm không công bằng. Thế Huân trong lòng càng nghĩ càng chua sót, bưng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch. Trong quán rượu tiếng nhạc điếc tai nhức óc, khiêu vũ có, nói chuyện phiếm cũng có, tiếng người ồn ào, không ai nhận ra ở một góc sáng sủa có một nam nhân thương tổn đang dùng rượu giải sầu. “Mân Thạc, tôi phải về nhà, nếu còn không về mẹ tôi sẽ không cho tôi vào cửa.” Âm thanh xung quan quá lớn, Lộc Hàm chỉ có thể xé cổ họng đối người ngồi đối diện hô to. “Lộc Hàm, cậu đã ba mươi tuổi, sau nhà cậu còn quy định giờ về, mẹ cậu chắc không xem cậu là đứa trẻ ba tuổi mà chăm đi, hèn gì nhiều năm như vậy còn chưa có bạn gái. Không nên về sớm như vậy, tôi hôm nay khó khăn lắm mới gạt được mẹ cậu mang cậu đến quán bar này trải nghiệm, uy uy, cậu mau nhìn, cô gái bên kia trông thế nào!?” Mân Thạc ngồi ở ghế dựa, ánh mắt bắn ra bốn phía, nói vài câu khó nghe với Lộc Hàm, rồi đột nhiên hưng phấn phát mạnh vào cánh tay cậu. “Cậu cũng biết nhà tôi chỉ có hai mẹ con, để bà ở nhà một mình tôi không yên tâm, nên về vẫn hơn.” Lộc Hàm căn bản không có hứng thú nhìn cô gái nào, lại nhắc đến việc đi về. “Biết rồi, biết rồi, cậu chờ tôi một chút.” Mân Thạc trả lời lấy lệ một câu với Lộc Hàm, liền bưng ly rượu hướng cô gái đằng kia đi đến.   Mời các bạn đón đọc Hai Con Người, Một Cuộc Đời của tác giả Vạn Sắc.
NewYork Thập Tam Nhai
Thân phận thật sự của tiểu thụ là một thành viên trong  gia tộc Brando Mafia Ý, nhưng cũng chỉ là thành viên bình thường không gì đặc biệt lắm chỉ là một thành viên Mafia bình thường. Từ nhỏ đã lãnh khốc vô tình, trà trộn vào tầng lớp xã hội. Tiểu công là trưởng tử của một đại gia tộc phong kiến Trung Quốc, từ nhỏ đã ra sức học hành tại Mĩ, phụ thân là người Hoa duy nhất làm nghị viên chính phủ ở New York. Là một người tâm ngoan thủ lạt, bất động thanh sắc. *** New York thập tam nhai có motifs nhân vật khá quen thuộc. Brent là đứa trẻ lớn lên ở khu ổ chuột. Hoàn cảnh gia đình đã rèn giũa cậu trưởng thành từ rất sớm, do đó tham gia vào giới tội phạm cũng nhanh. Eward là con trai của một chính trị gia người Trung Quốc. Giữa New York loạn lạc này, hai người ở hai thế giới khác hẳn nhau, nhưng ngay từ lần đầu tiên khi bắt gặp Brent đang loay hoay bên xe của mình, Eward đã nhất kiến chung tình. Tình cảm của Eward những chương đầu được thể hiện rất mờ nhạt. Brent lại quá cứng cỏi, khăng khăng không thừa nhận mình thích Eward. Lúc đọc phần đầu, tôi đã cảm thấy hơi ngạc nhiên, vì Sát Na Phương Nhan lại cho xây dựng một tình yêu mờ nhạt đến như vậy. Nhưng đọc kĩ mới thấy, sự mờ nhạt đó thực ra rất sâu sắc. Hai người đều rất mạnh mẽ, không chịu cúi mình trước đối phương. Nếu khi bắt gặp Brent ở cùng Vivian, Eward chỉ cần nói một câu "ta yêu ngươi", chắc rằng Brent cũng sẽ thổ lộ. Nhưng là, Eward lại không làm như thế. Vì Eward không làm như thế, nên Brent đành dùng đủ mọi lẽ nhằm làm Eward rời đi. Cuối cùng Eward lại chỉ ôm ngực, lạnh lùng nói một câu :"Bé cưng, ngươi thật vô tình". Sau đó liền thẳng tay giết Vivian. Trích chương 45 : ““Ta về sau, đem mỗi người ngươi chạm qua đều hành hạ đến chết.” Thiện lương cái gì? Ta không biết. Ta đã sớm nhắm lại đôi mắt thiện lương, ta chỉ tồn tại trong bóng tối, bắt đầu từ ngày đầu tiên gặp gỡ ngươi. ... Nàng sớm nên biết kết cục này.” Nàng từ lần đầu tiên chạm đến ngươi, liền nhất định sẽ trở thành một đống xương trắng." New York thập tam nhai có cốt truyện phát triển chậm, nhưng càng đọc càng thấy lôi cuốn. Cách Eward yêu Brent đúng là không thể tưởng tượng được. Từ đầu đến cuối, mãi mới có một câu Eward nói yêu Brent, lại là lúc Brent đang chuẩn bị nhảy xuống sông, hai người lại lỡ mất hai năm. Hai năm này còn dài hơn những năm Brent ở trong tù để chạy trốn tình yêu của Eward. Eward thể chất không được tốt, nhưng bất luận Brent làm hắn bị thương, thậm chí một dao suýt cướp đi mạng của hắn, khi trở về, câu đầu tiên Eward nói với Brent vẫn là. là ta thân ái là ta. Vẫn là một cử chỉ dịu dàng như vậy. Khi Eward dịu dàng ôm lấy Brent, đưa tay chạm vào vết thương của cậu, hỏi Brent, có đau không ? Khi Brent khịt khịt mũi trả lời, đau lắm, hàng rào phòng bị trong lòng cậu được dỡ bỏ, họ đã thực sự ở bên nhau. Mâu thuẫn tâm lí nhân vật xây dựng rất đặc sắc. Brent rất yêu Eward, nhưng đồng thời cũng sợ hắn. Eward rất yêu Brent, lại dùng bạo lực để bắt cậu ở bên. Nhưng theo tôi, bạo lực đó của Eward là một cách thể hiện sự dịu dàng của riêng mình. New York thập tam nhai rất hay, nhưng phần đầu không lôi cuốn lắm, mạch truyện hơi chậm nên có sẽ không dễ gây hứng thú với những bạn thích nắm bắt tình tiết nhanh chóng. Nhưng hãy kiên nhẫn, đây là một bộ rất đáng đọc. ---------------- Review by Ám Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Des by Ngọc Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc NewYork Thập Tam Nhai của tác giả Sát Na Phương Nhan.