Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xuyên Thành Quả Tim Nhỏ Của Nam Xứng

Văn án:   Nhan Nghiên xuyên vào một quyển tiểu thuyết, xuyên thành vai phản diện số một chính hiệu trong sách.   Phản diện vốn dĩ cho rằng mình là thiên kim rơi rớt bên ngoài của nhà họ Minh, một lòng quay về muốn giải quyết tiểu thúc để kế thừa tài sản nào ngờ chưa đợi giải quyết tiểu thúc thì thiên kim thật quay về, thế là vai phải diện bị tống ra ngoài, hơn nữa còn bị tiểu thúc vô tình xử lý.   Ngày xuyên thành vai phản diện, Nhan Nghiên xin thề, quyết định sẽ không nhớ thương đến tài sản của tiểu thúc, quyết không có ý xâm phạm đến tiểu thúc, quyết không cản trở tiểu thúc theo đuổi nữ chính!   Cô phải bảo vệ mạng nhỏ, phải tìm cơ hội nói với tiểu thúc, “Thực ra cháu không phải là Minh tiểu thư.”   Tiểu thúc nghe xong kéo cà vạt, ý vị thâm sâu cười khẽ: “Thế sao, thế thì quá tốt rồi.”   Nhan Nghiên: ???   Ai nói cho cô biết, đây là ý gì đi?   Một nữ chính ở bên ngoài siêu sợ tiểu thúc chính hiệu X nam chính trông có vẻ tổng tài bá đạo nhưng không hề bá đạo chút nào.   Nam nữ chính không có quan hệ huyết thống!!! Không có!!! _____   Kiếp trước, Nhan Nghiên là một nữ diễn viên hạng A, tài sắc vẹn toàn và là ảnh hậu nổi tiếng khắp nơi. Thế nhưng, khi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp mà bất kì ai cũng ngước nhìn ngưỡng mộ thì cô lại bất ngờ xuyên đến một cuốn tiểu thuyết do người khác viết về mình mà cô vô tình đọc được mấy hôm trước.   Nội dung là lấy hình mẫu Nhan Nghiên ở đời thật đem vào truyện, kể về cuộc đời và sự nghiệp của cô từ lúc mới chập chững bước vào nghề cho đến khi nổi tiếng khắp nơi. Truyện còn tạo ra một chuyện tình đẹp như mơ của ảnh hậu Nhan Nghiên và tiểu minh tinh Bách Thần. Đây hẳn là một bộ truyện vô cùng sủng, ngọt và thú vị dành cho những fan yêu mến diễn viên Nhan Nghiên, muốn đẩy thuyền cô với anh ta.   Thế nhưng, thật không may, Nhan Nghiên không phải xuyên đến chính bản thân mình trong truyện mà là một vai nữ phụ phản diện đáng ghét nhất tên là Đường Đường.   Theo như nguyên tác, nhiều năm về trước, Đường Đường được mẹ phó thác cho ba nuôi nuôi dưỡng. Bởi mẹ cô cùng ba nuôi là thanh mai trúc mã, cùng lớn lên tại cô nhi viện. Ông vẫn luôn thầm yêu bà rất sâu đậm.    Vì thế, khi bà trở về tìm lại ông thì đã mang trong mình Đường Đường. Ông chẳng những không trách bà phản bội lời thề hứa khi còn trẻ mà ngược lại càng yêu thương và muốn bù đắp tất cả mọi thứ cho bà nhiều hơn.   Thế nhưng, sau khi sinh hạ Đường Đường cũng chính là lúc bà mất đi. Cứ thế, Đường Đường cùng ba nuôi hai người nương tựa lẫn nhau mà sống. Khi ấy, thế giới của cô gái nhỏ vẫn luôn ngập tràn tình yêu và hạnh phúc cho đến khi… người phụ nữ kia bước vào ngôi nhà của họ.   Bà ta lợi dụng lòng tin của ông và sự chân thành giả dối muốn giúp ông chăm sóc cho Đường Đường mà chấp nhận kiên nhẫn chờ đợi rất lâu. Đến khi ông mất thì bắt đầu ngược đãi và hành hạ Đường Đường.   Trở thành đứa nhỏ mà dường như bị cả thế giới bỏ rơi, Đường Đường đánh mất đi chân tâm của bản thân mình. Dần dần, cô trở nên hư hỏng, đua đòi và tâm tư toan tính xấu xa.   Thế nên, sau khi được nhận về Minh gia, có được thân phận tiểu thư hào môn và khối tài sản đáng mơ ước của chú nhỏ Minh Thiếu Diễm, Đường Đường đã có từng bước đi sai lầm.    Cô kiêu ngạo hung hăng gây chuyện thị phi khắp nơi. Cô còn nhìn trúng tiểu minh tinh Bách Thần mà ra sức mặt dày theo đuổi, không ngại dùng bất cứ thủ đoạn nào. Biết được chuyện tình cảm của Bách Thần và Nhan Nghiên, cô ôm hận muốn chia tách bọn họ. Khi ấy, cô tựa như muốn mọi thứ đều quay quanh mình, không hề để tâm đến bất kì lời cảnh báo nào của chú nhỏ…    Và rồi, khi cô tưởng mình đã nắm được tất cả cũng chính là khi, thân phận thật sự của cô bị vạch trần.    Chỉ một cái xoay người, Đường Đường đánh mất mọi thứ.   Sau một tai nạn kinh hoàng xảy ra, cô cứ thế chết đi, kết thúc vai trò phản diện của mình chỉ bằng vài ba dòng, không hơn không kém… đầy xót xa.    Biết được bản thân không thể là Nhan Nghiên như xưa nữa mà phải bắt đầu lại từ một thân phận mới tên Đường Đường, cô nhận ra mình nên đổi thay, sửa lại vận mệnh bi kịch trước khi quá muộn.    Đó chính là ôm chặt chiếc đùi vàng của chú nhỏ Minh Thiếu Diễm.    Chú nhỏ nói gì thì nghe đó, không được tranh cãi, biện luận, không cần tỏ ra thông minh che dấu. Tài sản bạc tỷ của chú nhỏ tuyệt đối không thể mơ tưởng tranh giành. Thân phận thiên kim của cô chỉ là giả, không cần ngu ngốc kiêu căng ngạo mạn. Và điều quan trọng nhất chính là phải tìm một vị trí trong trái tim chú nhỏ, để sau này không bị âm thầm giết chết…   Và thế là, người đã từng là ảnh hậu Nhan Nghiên sẽ bắt đầu lại với cuộc sống tuổi thanh xuân của cô gái nhỏ Đường Đường và công cuộc ôm đùi vạn năng ông chú nhỏ hờ của mình.   ***   Nhắc đến cái tên Minh Thiếu Diễm ở thành phố này, mọi người đều sẽ phải thốt lên hai chữ: CỰC PHẨM. Anh là người thừa kế duy nhất còn lại của Minh gia, nắm trong tay các công ty trong nhiều lĩnh vực. Ở anh toát ra hơi thở của quyền lực cùng sự lạnh nhạt đến đáng sợ vô cùng.    Mất tất cả người thân khi tuổi còn nhỏ, gánh trên vai trách nhiệm của người kế nhiệm rất sớm, con đường để anh đi đến vị trí ngày hôm nay không hề dễ dàng chút nào. Minh Thiếu Diễm còn là một người hà khắc, tàn nhẫn, và che dấu rất tốt. Anh luôn khiến cho đối phương không thể đoán được tâm tư của mình. Từng bước một nho nhỏ, cắn xé con mồi.   Đường Đường, chính là đứa cháu cũng là người thân duy nhất cùng chung huyết thống với anh. Anh không hy vọng cô gái nhỏ này sẽ đem đến cho mình điều gì. Anh chỉ mong, cô sẽ không vượt quá kiên nhẫn của anh là được.    Thế nhưng, Minh Thiếu Diễm không biết, ngày anh đưa Đường Đường về ngôi nhà của mình cũng là ngày anh để cô bước vào trái tim vốn dĩ lạnh lùng cô độc này.    Cô cháu gái nhỏ của anh không hề như những gì anh vốn nghĩ. Cô mềm mại, dịu dàng và ngoan ngoãn vô cùng. Cô nói với anh rằng, anh là chú nhỏ, là người thân duy nhất của cô. Ở thế giới này, cô chỉ có anh làm chỗ dựa. Cô muốn được đi học, muốn được làm diễn viên. Chỉ vậy thôi, đủ rồi.    Minh Thiếu Diễm bỗng thấy trái tim mềm lại, thì ra, có một người toàn tâm toàn ý ỷ lại vào mình lại ấm áp như vậy. Thế nên, anh cho phép cô cháu nhỏ từng bước đến bên cạnh mình. Cứ thế, vô tình lại cố ý, dung túng cô nhiều hơn.   Minh Thiếu Diễm đã từng có quãng thời gian vui vẻ bên bố mẹ và anh trai, cũng từng có thời gian chìm trong tăm tối khi họ rời đi. Và rồi, Đường Đường đến với thế giới của anh. Ban đầu, chỉ như cơn mưa nhè nhẹ lướt qua nơi này, rồi chẳng biết từ khi nào lại thấm ướt cả vạn vật, quyến luyến trong mỗi ngọn cỏ nhành cây.    Anh cảm thấy, một người có tất cả mọi thứ như anh, lại chỉ có một mình cháu gái nhỏ, cô muốn gì mà không được kia chứ. Thế nên, anh cho cô toàn bộ thế gian này.    Chỉ là anh không ngờ rằng, Đường Đường không những thông minh học giỏi, diễn xuất tốt mà còn là một người vô cùng tình cảm. Cô mỗi ngày đều sẽ vui vẻ kể chuyện thú vị cho anh nghe. Cô luôn quan tâm đến tâm trạng và mọi thứ của anh. Có cô ở bên, cuộc sống trầm tĩnh lạnh nhạt như vốn dĩ đã được tô lên những sắc màu tươi sáng. Ấm áp, dịu dàng và lưu luyến… vô cùng.   Thế nhưng, rung động của Minh Thiếu Diễm càng ngày càng lớn, lớn đến mức anh biết bản thân mình điên rồi, điên rồi mới có thể động lòng với cô cháu gái nhỏ này. Vì vậy, anh kiên trì kìm nén những bất ổn trong lòng, nghiêm túc nhìn nhận bản thân sai trái, điều trị tâm lý.    Nhưng mà, anh không biết vốn dĩ giữa họ không hề có bất kì mối quan hệ huyết thống nào. Anh vẫn luôn che dấu toàn bộ tình cảm của mình cho đến khi có người giúp anh tìm được chân tướng thật sự. Thì ra, anh có thể xem cô như một người con gái mà yêu thương chở che. Không cần kìm nén, không cần xóa bỏ, cũng không cần trốn tránh thêm nữa.   Bởi Đường Đường bé nhỏ, như ánh sao dịu dàng vô tình lạc vào bầu trời tăm tối nơi tim anh mất rồi, không rời đi được nữa.   Giống như đêm giao thừa năm ấy, Đường Đường đứng dưới trời tuyết rơi ngoài cửa sổ phòng anh, dùng giọng nói lưu luyến như cơn mưa nơi mặt hồ Giang Nam, chúc anh năm mới bình an vui vẻ… Đó là khoảnh khắc ấm áp nhất của cuộc đời anh.    Thời gian trôi lâu như vậy nhưng cuối cùng anh cũng tìm được một người để mình có thể nguyện ý vì người ấy mà làm tất cả rồi.   ***   “Xuyên thành quả tim nhỏ của nam xứng” là bộ truyện đầu tiên mình đọc convert của tác giả Tiểu Hài Ái Cực Đường và cảm thấy rất hay, đặc biệt đề cử cho mn cùng đọc ạ. Nội dung truyện là câu chuyện kể về ảnh hậu Nhan Nghiên từ đời thực xuyên vào bộ truyện được viết cho chính mình nhưng là vai nữ phụ phản diện Đường Đường, phải bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng.    Thế nhưng, nhờ tài năng, sự thiên phú được tôi luyện từ kiếp trước cũng như những nỗ lực không ngừng để thích nghi hoàn cảnh mới, thay đổi vận mệnh của mình, cô ấy đã cho chúng ta thấy được rằng, dù ở bất kì vị trí nào, là tốt hay xấu thì mọi sự cố gắng của bạn đều có thể đem đến kết quả tốt đẹp.   Ban đầu, Đường Đường chỉ muốn ôm chiếc đùi vàng của chú nhỏ Minh Thiếu Diễm một chút để có thể tránh thoát khỏi kiếp nạn định sẵn. Nhưng dần dần những quan tâm ấy lại biến thành chân thành và thật tâm, bởi vì cô nhận ra, thế giới này chỉ có anh là người duy nhất đối xử tốt với cô mà thôi. Thế nên, cô nguyện ý dùng tình yêu của mình bù đắp lại tất cả.   Minh Thiếu Diễm trong nguyên tác chính là nam phản diện vô cùng có công lực, chính tay anh đã từng bước thúc đẩy cái kết bi thương của nữ phụ Đường Đường kiếp trước. Con người anh, tâm tư lạnh nhạt, tàn nhẫn lại giỏi che dấu. Rất khó để có thể bước đến gần anh chứ đừng nói là tim anh.    Thế nhưng, Đường Đường lại là ngoại lệ. Có lẽ, bởi vì trong những khoảnh khắc tưởng chừng như giản đơn, cô đã chạm vào nơi mềm mại nhất của anh. Thế nên, anh dung túng và cho cô có cơ hội đến bên mình, rồi cứ thế ôm chặt cô, giam giữ mãi mãi.    Tình cảm của anh và cô là tình cảm được tích luỹ qua những tháng ngày dài, cảm nhận được hơi ấm và sự tin tưởng mà từng bước tiến về phía nhau. Thế nên, nó vô cùng bền bỉ và sâu đậm.    Tác giả cũng viết khá chi tiết những mảnh ghép được quan tâm trong thế giới showbiz như gameshow, đóng phim, quay quảng cáo… Ở nơi thị phi này, mỗi người đều có những toan tính cho riêng mình, đôi khi lại biến bản thân trở nên xấu xa lúc nào không hay. Thế nhưng, vẫn có những con người mang trái tim chân thành thiện lương và tài năng để đánh bật lại tất cả, nắm lấy hào quang và tỏa sáng rực rỡ.   Vì vậy, nếu bạn thích một câu chuyện xuyên sách, thay đổi vận mệnh, có nói đến những điều đầy kích thích xảy ra trong giới showbiz và tuyến nhân vật nam nữ chính cường, giỏi cùng tình cảm sủng sạch ngọt, không ngược chút nào thì đây hẳn là bộ truyện dành cho bạn nhé.   Mong có bạn sẽ nhận edit bộ này cho mn cùng đọc ạ.  _____   #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Ngươi có phải hay không muốn tức chết ta, ngươi nói có phải hay không, có phải hay không!” “Phía trước truy Bách Thần bị Bách Thần fans mắng lên hot search, màn ảnh giảm một đống lớn, ngươi còn không có trường trí nhớ đúng không? Hiện có đầu óc nước vào lại chọc Nhan Nghiên fans, Nhan Nghiên cái gì thân phận người nào khí, còn nói phải làm tiếp theo cái Nhan Nghiên, đừng tưởng rằng lớn lên xinh đẹp liền có nhân gia mệnh, giới giải trí nhất không thiếu chính là một khuôn mặt! Ta là đổ mấy đời mốc ký ngươi cái này không đầu óc yêu tinh hại người, còn tới đón ngươi? Cút đi! Lão tử hiện tại xem đều không nghĩ xem ngươi liếc mắt một cái!” Nhan Nghiên vừa mới tỉnh lại, nghe được di động chấn động theo bản năng tiếp lên, đã bị đổ ập xuống một hồi mắng to, trong lúc nhất thời có chút mộng bức. Từ khi xuất đạo đến bây giờ, nàng đỏ mười mấy năm, còn không có ai chán sống dám như vậy mắng nàng? Hơn nữa này đoạn lời nói như thế nào như vậy quen tai? Lấy qua di động muốn nhìn một chút là cái nào táo bạo ca to gan như vậy, kết quả nhìn mãn nhà ở màu hồng phấn, cùng với bọc hồng nhạt di động xác di động, Nhan Nghiên lặng im ba giây đồng hồ sau, rốt cuộc nhớ tới vì cái gì quen tai. Này không phải ngày hôm qua trợ lý cường đẩy cho nàng đồng nghiệp tiểu thuyết một đoạn tình tiết sao! Nhan Nghiên gần nhất giấc ngủ không thế nào hảo, trợ lý chanh chia nàng một quyển tiểu thuyết, vừa thấy là chính mình đồng nghiệp văn, hơn nữa là chính mình cùng quăng tám sào cũng không tới tiểu thịt tươi cp, Nhan Nghiên không hề nghĩ ngợi cự tuyệt. Chính là chanh thề với trời này bổn văn hành văn hảo cốt truyện hảo, nhân vật hoàn nguyên cự cự cự đẹp, nàng phía trước phía sau đã nhìn bảy biến. Nhan Nghiên thật sự không dám tín nhiệm chanh thẩm mỹ, nhưng thật sự mất ngủ ngủ không được, tả hữu không có chuyện gì Nhan Nghiên vẫn là mở ra này bổn đồng nghiệp văn. Coi như trợ miên, xem phía trước Nhan Nghiên là như vậy tưởng. Kết quả, hoàn toàn không sát trụ. Chuyện xưa là thật sự cẩu huyết, nhưng là ngăn không được chính là kích thích, làm đồng nghiệp văn nữ chủ Nhan Nghiên, thư trung nhân thiết so với trong hiện thực càng thêm ngưu bức. Có thể nói sách giáo khoa kỹ thuật diễn, tinh thông mười hai quốc ngữ ngôn, chỉ số thông minh 150, xào cổ tài sản thượng trăm triệu, trò chơi đánh tới 88 viên ngôi sao, tình yêu đào hoa nhiều đóa khai, sự nghiệp thắt cổ đánh sở hữu cả trai lẫn gái. Sảng lôi sảng lôi. Trong đó nhất hấp dẫn Nhan Nghiên, là một cái kêu Đường Đường nữ xứng. Đường Đường là cái giả thuyết nhân vật, diện mạo dáng người hoàn mỹ đến không thể càng hoàn mỹ, hoàn toàn thuyết minh cái gì là thiên sứ khuôn mặt ma quỷ dáng người, không chỉ có như thế, Đường Đường hậu trường càng là vô cùng cường ngạnh. Mà nàng cùng vai chính Nhan Nghiên mâu thuẫn đến từ chính nam chính, Đường Đường cuối cùng thích thư trung nam chủ, cũng chính là Nhan Nghiên không lớn quen thuộc vị kia tiểu thịt tươi. Thật đáng buồn ai chính là, tiểu thịt tươi lại chỉ thích Nhan Nghiên. Vì thế bị cự tuyệt Đường Đường phát cuồng, ghen ghét làm nàng bắt đầu điên cuồng nhằm vào Nhan Nghiên, đoạt tài nguyên, thề muốn so Nhan Nghiên càng hồng. Chính là, làm nữ chính Nhan Nghiên, lại bằng vào tinh vi kỹ thuật diễn, cao thượng phẩm cách chờ treo lên đánh Đường Đường, chinh phục người xem cùng với một chúng nam chính nhóm, thành danh xứng với thực quốc dân nữ thần. Hồng bất quá Nhan Nghiên Đường Đường càng thêm tẩu hỏa nhập ma, vì vặn đảo Nhan Nghiên dùng bất cứ thủ đoạn nào, mượn dùng sau lưng thế lực rốt cuộc đem Nhan Nghiên đẩy vào vũng bùn. Nhưng chính là lúc này, xoay ngược lại tới!   Mời các bạn đón đọc Xuyên Thành Quả Tim Nhỏ Của Nam Xứng của tác giả Tiểu Hài Ái Cật Đường.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy
Tác giả Thiên Nam Hy cho ra mắt tác phẩm 1001 Đêm Tân Hôn, đây là tác phẩm ngôn tình hiện đại nói rằng vừa ngủ dậy, cô phát hiện mình bị ép gả cho một người đàn ông gần 60 tuổi, mắc bệnh suy thận, thân thể ốm yếu. Thật sự thì, trên đời còn có truyện gì khổ hơn không? Kết quả là không gặp không nên duyên, vào đêm động phòng, cô lại phát hiện người đàn ông gần 60 tuổi ấy lại biến thành một chàng trai với thân thể cường tráng, khỏe mạnh. *** Màn đêm buông xuống, phủ lên thành phố Hải Thành một lớp sương mù dày đặc.Trong căn phòng tràn ngập mùi hương nước tiêu độc, Lương Nặc nằm thiếp đi, mê man trên chiếc giường trắng toát, một cơn gió lạnh từ cửa sổ tràn vào phòng làm cô cảm thấy rét run. Ngay lúc đó, một đôi giày da bóng loáng lọt vào tầm mắt cô, đó là một người đàn ông. Trong ánh sáng lập lòe, mập mờ, Lương Nặc cảm thấy hơi thở của một người đàn ông thô bạo phả vào mặt mình. Nhà họ Lương không cho cô ăn cơm à? Ghầy nhom ốm yếu thế này! “Vừa sờ đã thấy chả phải đồ xịn gì, hoàng loại A cũng không đến” Vừa nói người đàn ông đã thô bạo xé rách quần áo của cô, ép cô nằm xấp xuống giường một cách tàn bạo, với một tư thế thật sự là làm người ta thấy nhục nhã hổ thẹn. Với cái đầu đang trong trạng thái vô tri vô giác, Lương Nặc không biết chuyện gì đang xảy ra, bỗng nhiên thân thể cô có cảm giác lạnh toát đi, cô ý thức được việc mà người đàn ông sẽ làm, cô giật mình khóc thét lên. “Đừng....xin anh hãy buông tha cho tôi.... tôi mới 18 tuổi, tôi vẫn còn là một học sinh....ba ngày rồi tôi chưa tắm, người đầy mùi hôi, xin anh hãy tha cho tôi...”“Câm mồm” Anh ta cáu kỉnh thốt ra hai chữ câm mồm, cái giọng điệu bá đạo ấy như kiểu không cho phép ai phản bác lại, cái khung cảnh ấy khó mà che đậy được sự căm ghét đối với anh ta. Căm ghét? Anh ta là ai? Tại sao lại làm vậy với cô ? ... Mời các bạn đón đọc 1001 Đêm Tân Hôn của tác giả Thiên Nam Hy.
Bại Nhứ Tàng Kim Ngọc - Tô Du Bính
Ma giáo phút chốc trong sụp đổ. Minh tôn hốt hoảng trốn đi. Tuyết Y hầu theo đuổi không bỏ, thiên lý phát lệnh truy nã. … Nhưng thế sự há có thể thuận theo ý người. —— dám ra đây biểu diễn, ai lại không có chút tài năng! *** Hi Nháo Giang Hồ gồm có: Hủ Mộc Sung Đống Lương Bại Nhứ Tàng Kim Ngọc Phồn Hoa Ánh Tình Không *** Review Ryeosomnia Wi:   Đây có lẽ là một trong những bộ truyện mình thích nhất. Trong khoảng 7 năm làm hủ nữ, trừ khoảng thời gian đầu ăn tạp, những năm sau này mình đọc đam chọn lọc rất kĩ, rất khó tính. Đặc biệt là sau khi đọc xong Bại nhứ và Diễm quỷ, yêu cầu của mình lại nâng lên một tầm cao mới. Vì vậy càng ngày càng khó kiếm được một bộ ưng ý. Bại nhứ tàng kim ngọc nằm trong bộ Hỉ nháo giang hồ hệ liệt của Tô Du Bính. Không hề ngắn. Thế nhưng mình không hề ngại đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Càng đọc càng thấm. Đọc nhiều rồi mới thấy, các lời thoại trong đó, thực sự rất sâu sắc. Nó sâu sắc hơn cả khi chính bản thân mình đã trải qua. Mở đầu truyện là nối tiếp diễn biến từ Hủ mộc sung đống lương, Minh tôn của Ma giáo trên đường đến Huy Hoàng Môn ăn cưới đã may mắn tránh được một kiếp nạn. Cũng khoảng thời gian đó, trước phủ Tuyết Y Hầu xuất hiện một nam thanh niên tên gọi Phùng Cổ Đạo. Rõ ràng tướng mạo rất anh tuấn, nhưng không biết vô tình hay hữu ý luôn trưng lên mặt một nụ cười dung tục. Tiết Linh Bích nói, Phùng Cổ Đạo có một tài năng, đó là trong vòng một tuần nhang, hắn đủ sức khiến người khác muốn chém hắn vài lần. Đúng thực sự là mỗi lần Phùng Cổ Đạo mở miệng, hắn đều dễ dàng chọc tức Tiết Linh Bích. Khiến y thực sự rất đau đầu. Vì y không hiểu, mục đích của hắn vào phủ Tuyết Y Hầu là gì? Nếu để dựa hơi y làm quan như hắn nói, thì hắn phải cẩn thận. Còn nếu làm gián điệp để giết y, thì hắn càng phải cẩn thận hơn mới phải? Nhưng hắn cứ điên cuồng ngấm ngầm chọc giận y. Có lẽ vì chính hắn cũng biết, y không thể nào tức giận đến nỗi có thể giết được hắn? Đối diện với loại người như vậy, Tiết Linh Bích không biết được đâu là bộ mặt thật của hắn. Nhưng bất tri bất giác, y đột nhiên cảm thấy trái tim trong lồng ngực mình biến đổi rất khác lạ. Tình yêu của Tiết Linh Bích diễn biến rất tuần tự, không nhanh không chậm. Không hề ngu muội, mà ngược lại cực kì tỉnh táo. Y nghi ngờ hắn, nhưng y không nén được tình cảm của mình. Y mệt mỏi, y muốn đánh cược. Y đánh cược rồi. Và y thua rồi. Hắn thực sự đã lừa dối y. Đau đến muốn móc hết cả tâm can ra tẩy rửa. Thế nhưng, hoàng đế lại không cho phép y trốn tránh hắn. Y lại một lần nữa phải gặp hắn. Y biết y thua rồi. Sau những nỗ lực của y bảo vệ hắn, hắn cuối cùng vẫn phản bội y. Nhưng mà y biết y không thể trách Phùng Cổ Đạo, vì hắn có nỗi khổ của riêng hắn. Hắn cũng như y, không thể chia sẻ với ai, không ai gánh vác dùm hắn. Và y vẫn chọn cách tha thứ cho hắn. Rõ ràng y không thuộc dạng thê nô ngu ngốc. Tiết Linh Bích rất lí trí, lại cũng rất quyết liệt. Y thà để cho tâm chết đau, cũng vẫn muốn bảo vệ hắn, ở cạnh hắn. Vậy mà, xác định được tình cảm của nhau rồi thì sao? Người gây ra sự vụ tắm máu ngày hôm nay chính là sư phụ Phùng Cổ Đạo, Tiết Linh Bích hận ông. Nhưng Phùng Cổ Đạo không thể bỏ qua công lao dưỡng dục của ông. Bên tình bên hiếu, biết chọn bên nào? Họ cứ như thế mà trải qua hết khúc mắc, trải qua đủ mọi loại cảm xúc hỗn độn mà ở bên nhau. Đến cuối cũng vẫn là một người chọn hi sinh để được ở bên người kia. Khi đọc bộ truyện này, mình thực sự cảm nhận rất rõ ràng tình yêu sâu sắc của Tiết Linh Bích. Cảm thán với bản thân rằng, không biết trên đời này còn có ai yêu nhiều đến như vậy không? Không biết trên đời này còn có ai có thể rộng lòng tha thứ cho người mình yêu như vậy không? Thật may mắn Phùng Cổ Đạo không phụ sự hi sinh của Tiết Linh Bích. Nếu có, hắn đã biến Tiết Linh Bích thành thứ ngu muội mất rồi. Kết cục hết sức viên mãn. Là một bộ đam mỹ đáng đọc nhất. Nếu bỏ qua việc hai nhân vật chính đều là nam, thì đây cũng chính là bộ tiểu thuyết đáng đọc nhất. Nó thực sự hay. Rất hài hước, rất tròn vị, rất sâu sắc. Câu thoại của một kỹ nữ nói với Phùng Cổ Đạo chính là câu thoại mình tâm đắc nhất: “Niềm vui chỉ là chốc lát. Con người ta lúc nào đó dẫu có vui đến mất, về sau nhớ lại thì vẫn thấy buồn nhiều hơn. Niềm vui hôm trước chỉ càng tô đậm cho nỗi buồn hôm nay. Cho nên dư âm của niềm vui là cay đắng.” Cho dễ hiểu câu thoại này, hãy nhớ lại thời học trò của bạn. *** Review Hana Hanhhan: Bại Nhứ Tàng Kim Ngọc là quyển thứ hai trong bộ Hi Nháo Giang Hồ của Tô Du Bính. Trước tiên nói về việc xuất bản thì cuốn này khiến tôi hơi thất vọng. Nội dung của nó không đủ hay đến mức tôi sẵn sàng bỏ qua cái yếu của bản dịch và hình thức. Thật sự cái yếu nhất của IPM là trang bìa, mảng sách Đam mỹ của họ gần như luôn luôn xấu. Cái áo không làm nên thầy tu nhưng khi mua sách phải đối diện với một cuốn bề ngoài đáng chán như vậy cũng phần nào làm người đọc nản lòng. Thậm chí bản dịch cũng có vẻ khiến tôi nản thêm một bậc. Câu cú trúc trắc nửa cổ phong nửa hiện đại khá chưng hửng. Tiếc cho một tác phẩm lớn của một tác giả có tiếng bao nhiêu tôi lại tiếc cho IPM vì sự cẩu thả này gấp bội. Nội dung của Bại Nhứ lần này xoay quanh ân ân oán oán giữa Ma giáo và triều đình. Hai thanh niên kiệt xuất của hai bên, Minh tôn Ma giáo và Tuyết Y Hầu trong triều vì thế mà bị cuốn vào nhau, dính chung trên một mạng nhện đầy âm mưu quỷ kế. Nếu bị lừa một lần bạn sẽ thấy sao? Nếu bị lừa quá nhiều lần, ngày qua ngày bạn sẽ thấy sao? Chắc hẳn Tiết Linh Bích đã đau đớn lắm khi người hắn hạ quyết tâm thương tiếc trọn cuộc đời chưa bao giờ thật lòng với hắn. Nhưng đứng trên địa vị đứng đầu Ma giáo, trước sinh mạng hàng nghìn giáo chúng thì Phùng Cổ Đạo cũng không sai. Y nói dối để tiếp cận người kia vì mạng sống, vì sinh tồn và vì tìm ra lời giải cho mối oán hờn khiến vị Hầu gia cao cao tại thượng kia dốc lòng dốc sức tiêu diệt Ma giáo của y. Hai kẻ này ngỡ thông minh mà thực ra thật ngốc. Vì những ràng buộc xung quanh mà thậm chí không dám sống đúng với trái tim mình. Đi thật xa, mất thật lâu họ mới có đủ dũng khí bên nhau, mới dám nói lời yêu công khai không ngại ngần. Bởi giới tính, thân phận, địa vị lẫn lập trường luôn là bức tường chia cách họ. Đôi khi lùi một bước biển rộng trời cao nhưng có lúc tiến một bước đất trời cũng mênh mông lắm đó. *** Cuối năm, sương lạnh thấu xương. Phùng Cổ Đạo co ro dưới mái hiên, liều mạng xiết chặt chiếc áo khoác không cũ không mới trên người mình, để che đi gió lạnh đang thổi khắp hang cùng ngõ hẻm. Hạ nhân của Tuyết Y Hầu phủ thờ ơ nhìn hắn đứng đó nhảy nhót dậm chân, coi như đang xem khỉ làm xiếc. Hắn tới tới lui lui vài vòng, rốt cuộc nhịn không được được nói, “Huynh đệ, có thể vào trong xem thử, khách nhân của Hầu gia đã đi chưa, khi nào mới gặp ta được không?” Hạ nhân cười lạnh, “Khi nào Hầu gia muốn gặp ngươi thì tự nhiên sẽ gặp. Không có chút quan hệ nào với việc khách nhân đi hay chưa.” “Ta chỉ nhờ giúp ta liếc mắt một cái là được rồi. Tốt xấu cũng để ta biết còn phải chờ bao lâu.” “Có thể chờ Hầu gia là vinh hạnh của ngươi, bao nhiêu người đều chờ như thế, ngươi nghĩ ngươi cao quý?” Phùng Cổ Đạo ăn liền hai cái mất mặt, đành thu tay áo tiếp tục nhún nhảy. Lại qua một lúc, trời càng tối hơn. Phùng Cổ Đạo vừa lạnh vừa đói, hầu như muốn phất tay áo bỏ đi. Đúng lúc này, người lúc trước dẫn hắn vào cửa Hầu phủ là tổng quản Tông Vô Ngôn rốt cuộc cũng từ tốn đi ra, “Phùng tiên sinh, Hầu gia muốn gặp ngươi.” ... Mời các bạn đón đọc Bại Nhứ Tàng Kim Ngọc của tác giả Tô Du Bính.
Thành Phố Vô Tận - Điệp Chi Linh
An Nham, công tử phong lưu nổi tiếng của làng giải trí, đã từng lập kỷ lục mới trong bảng ghi chép lịch sử bát quái với thành tích sáng chói một năm N đối tượng scandal. Từ Thiếu Khiêm, con người lạnh lùng khó tiếp cận nhất trong giới giải trí, toàn thân tản ra khí thế người sống chớ gần, lại bởi vì kỹ năng diễn xuất xuất sắc mà được bình chọn làm “ảnh đế hạng nhất”. Nghe nói hai người này thanh mai trúc mã, quan hệ tốt đến không thể tốt hơn. Nhưng trên thực tế, quan hệ giữa hai người còn có thể tốt hơn nữa. Một buổi sáng sau khi say rượu, công tử phong lưu vừa vuốt cái eo đau nhức, vừa hối lỗi vỗ bả vai ảnh đế, nói: “Xin lỗi Thiếu Khiêm, tối qua tôi uống say, trước nay tôi chưa từng muốn ra tay với cậu.” Từ Thiếu Khiêm: “……” Chẳng lẽ cậu không cảm thấy, mình mới là người bị ăn kiền mạt tịnh hay sao? . Từ Thiếu Khiêm x An Nham, phúc hắc quỷ súc công x hoa tâm phong lưu thụ Câu chuyện kể về một tiểu thụ vô tâm vô phế, phách lối thiếu đòn, từ nhỏ đến lớn không ngừng bắt nạt tiểu công, đến nỗi bạn trẻ tiểu công từ một người bạn nhỏ chính trực đơn thuần dần dần biến thành quỷ súc, cuối cùng hóa thân thành sói, đem tiểu thụ hoàn toàn thu phục. *** Hai bên thảm đỏ tụ tập vô số phóng viên truyền thông, tiếng máy ảnh vang tanh tách không ngừng.   Chiếc xe thể thao màu đỏ đời mới nhất vững vàng đỗ lại cạnh hội trường.   Nam nhân bước xuống xe vóc người cao ngất, quần tây màu trắng đắt tiền bao lấy đôi chân thon dài thẳng tắp, trên người mặc một chiếc áo đuôi tôm trắng, cổ áo sơ mi rộng mở để lộ vị trí xương quai xanh hai bên, sợi dây chuyền màu bạc đeo trên cổ dưới ánh đèn phản chiếu ra ánh sáng đẹp mắt.   Làn da nam nhân trắng nõn, dung mạo tuấn mỹ, đôi mắt đào hoa lưu chuyển, thời điểm khẽ hất cằm lên cười mỉm, lộ ra một loại khí chất mê người tiêu sái không thể kiềm chế được.   “—— An Nham!”   Nhóm phóng viên trong nháy mắt sôi trào, cả đám người liều mạng xông về phía trước, chỉ hận mình không thể mọc thêm tám cái chân mà chạy.   “Hi!” An Nham rất có phong độ mỉm cười chào hỏi với mọi người, thỉnh thoảng còn hướng fans thổi một nụ hôn gió cực kỳ suất khí. Tiếng thét chói tai của đám fans càng thêm đinh tai nhức óc, An Nham, An Nham... Cứ như bị tẩy não, hai chữ “An Nham” nhất thời vang dội khắp toàn hội trường.   An Nham chuẩn bị bước lên thảm đỏ, một chân vừa nhấc đã nghe thấy từ đằng sau cách đó không xa đột nhiên truyền đến một trận hét điên cuồng chói tai.   “—— Từ Thiếu Khiêm đến!”   “Trời ạ, hai người bọn họ thế nào mà lại đến cùng lúc a a a!”   “Mau chụp hình! Mau! Chụp mấy hình post luôn lên mạng! Cái này tối nay tuyệt đối sẽ lên trang nhất!” ... Mời các bạn đón đọc Thành Phố Vô Tận của tác giả Điệp Chi Linh.
1/2 Lưu manh - Hà Giang Nữ Hiệp
½ Lưu manh Con trưởng của thừa tướng Tịch Triển Linh, thích mỹ nhân, thích ca hát, thích chơi bảo vật, thích đổi cách kiểu hình râu khác nhau ……gặp được mỹ nhân thì phải trêu ghẹo giữa đường, cướp về phủ, kiêu ngạo độc đoán, dùng hết thủ đoạn có thể, người Mộc Dương phủ gọi là “Hoa hoa thái tuế” Một người “hung hãn độc đoán” như vậy khiến người ta không nhịn được thơm hai cái, có lúc lại muốn đánh một trận, thế nhưng lại là tới từ một thời không khác—— cũng chính là Trung Quốc địa cầu thế kỉ 21 mà chúng ta vô cùng quen thuộc. ½ của hắn, lười biếng, cẩu thả chậm chạp, mê gái, ở trong mắt của rất nhiều người phủ Mộc Châu là tiểu lưu manh đáng yêu; ½ còn lại, nghiêm túc, kiên trì nhẫn nại, bác học, thâm tình, có gánh vác, tuy rằng có lúc vẫn khôn lanh, nhưng lại là bình loạn tướng quân khiến nhiều người kính phục. Bắt đầu và vỡ nát của một tình yêu đầu, Tịch Thiên Âm bắt đầu phát huy đặc chất của nhân loại thế kỷ 21 địa cầu của hắn, dương uy khắp nơi ~ *** Vương triều Tông Viện, do Hoàng đế Hiếu Vũ – Tông Chính Ngô khai quốc, đã trải qua ba trăm năm, đứng vững qua chiến loạn và thiên tai, dưới thống trị vững chắc của tiên hoàng Tông Chính Diệu và hoàng đế đương nhiệm Ngọc Minh, từ một nhược quốc yếu ớt bấp bênh đã trở thành một cường quốc kinh tế quân sự lớn mạnh, khiến 6 quốc gia muốn mở rộng bản đồ khác không dám manh động.    Phủ Mộc Dương, kinh đô Tông triều, dưới chân thiên tử, vùng đất phồn hoa, thương nhân qua lại đông đúc, bách tính ấm no vui vẻ.   Sáng sớm    “Mau tới xem đi~ người đi qua đường đừng có bỏ lỡ ~~ đấu giá lớn nha hoàn trường cung mới ra lò đây ~~~” một tiếng rao bán lớn truyền ra từ trong đám người đông đúc.    Người qua đường tấp lập dừng lại, những người bản địa phủ Mộc Dương hoặc là những người đã định cư lâu ở đây hầu hết lắc đầu thở dài rồi tiếp tục đi tiếp, giống như đã nhìn thấy quá quen rồi. Một số người khác lại là hứng thú không ngại, vui vẻ mà tiến tới. Mà những người ở xa vừa tới muốn phân biệt tỉ mỉ thanh âm tới từ đâu, hiếu kỳ mà nhìn ngó đông tây, cuối cùng đã tìm thấy nơi được vây bởi một vòng người, vội vàng tiến tới góp vui.    Ở giữa vòng tròn có 9 người, trong đó có 5 người ăn mặc nô tài, có nam có nữ, vẻ mặt u sầu mà đứng ở giữa, chốc chốc lại liếc về 4 người phía sau, chính xác mà nói thì là liếc về phía người ăn mặc phú quý ngồi trên ghế tròn trong bốn người. Người này đầu đội kim quan trân châu tím, mặc một chiếc bạch sắc cẩm y thêu hoa mẫu đơn vàng bằng kim tuyến, được thắt bởi đai lưng tuệ cung trường kết vàng, đi ủng nhỏ màu vàng thêu tơ trắng. Khoảng tầm hai mươi mấy tuổi, tướng mạo không đẹp không xấu, ngũ quan  linh vận, nơi khóe mắt của đôi mắt nửa nheo có một nếp nhăn đậm, có thể thấy người này thích cười, lúc này khóe miệng được cong lên một độ cong giống như kẻ ác, trên môi càng là hai vệt râu hình chữ bát(八) đáng yêu, khiến người xung quanh bật cười. Trên vòng mã não , có đính một viên ngọc đẹp. Tay phải cầm quạt đưa tay về phía tiểu nô bên cạnh nhận lấy bát trà, nhẹ uống hai ngụm, sau khi, sục miệng một cái thì trả lại cho tiểu đồng. ... Mời các bạn đón đọc 1/2 Lưu manh của tác giả Hà Giang Nữ Hiệp