Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Em Là Ánh Sao Duy Nhất Đời Anh (Thập Tam Yêu) - Vân Nã Nguyệt

Thanh xuân chính là những năm tháng vô ưu vô lo, được ở cạnh những người bạn mình yêu quý. Tiếng thời gian du dương trên mái tóc, mỗi người đều phải tự bước trên đôi chân đi về tương lai. Trên con đường mang tên thanh xuân ngày ấy, có Châu Yểu và Trần Hứa Trạch, có đám bạn Nghênh Niệm, Giang Gia Thụ, Trịnh Ngâm Ngâm. Họ cùng nhau trải qua những niềm mơ ước, những lo âu hững hờ trôi qua kẽ tay hay những lần vui vẻ bên nhau, rong ruổi trong những tháng ngày xanh lá. Vốn là thanh mai trúc mã từ nhỏ, Châu Yểu và Trần Hứa Trạch giống như dành cho nhau tất cả, qua bao nhiêu năm tháng, khi ngoảnh đầu nhìn lại họ chẳng còn điều gì để tiếc nuối. Kinh qua những cơn mưa rào mùa hạ, kí ức giữa họ là cái ôm mùi quýt, là những vui vẻ ngọt ngào, những giọt nước mắt từ áp lực mà tuổi trẻ ngày ấy phải nếm qua. Như quyển nhật ký của Trần Hứa Trạch, ghi lại những thước phim ngày xưa, những hoài niệm về quá khứ. Sau tất cả, là cái nắm tay thật chặt của Trần Hứa Trạch, là ánh mắt như vì sao của Châu Yểu chỉ lưu giữ bóng hình một người hay cái hôn vụng về trao nhau, ngọt ngào… “Nếu như bốn mùa đều có cậu, cuộc đời này sẽ đẹp biết bao.” Đề tài thanh xuân vườn trường có lẽ đã không còn mới mẻ, thậm chí có phần nhàm chán với một số người. Nhưng theo mình, đây nhất định là một câu chuyện thanh xuân vườn trường mà bạn tuyệt đối không nên bỏ lỡ. Thanh xuân ở đây, không phải là loại thanh xuân thuần ngọt ngào đáng yêu, không phải là loại thanh xuân chỉ có đẹp đẽ tựa như cầu vồng bảy sắc nơi cuối chân trời. Thanh xuân ở đây, khiến cho mình cảm nhận được, nó có thể trong trẻo như thế, nhưng lại cũng u ám như vậy; rực rỡ nhường kia, mà cũng xám xịt nhường này. Chính là kiểu thanh xuân của Trần Hứa Trạch và Chu Yểu. Nơi ngõ nhỏ tại một góc thành phố, có hai đứa trẻ đã cùng nhau lớn lên, cùng chơi đùa, đi đâu cô bé cũng lẽo đẽo chạy theo cậu nhóc, mà cậu cũng luôn mang cô theo cùng, bảo vệ cô khỏi bị đám trẻ bắt nạt. Cho đến năm hai người 9 tuổi, một biến cố ập đến. Khi chơi trốn tìm tại nhà cậu nhóc, chúng đã tận mắt chứng kiến bố mẹ cậu làm một việc không theo luân thường đạo lý, không thể chấp nhận và tưởng tượng nổi. Quá đau đớn và tức giận, cậu bỏ chạy, cô bé đuổi theo. Lên đến trên núi, cô cố gắng an ủi bằng cách đưa tay cho cậu, muốn cho cậu một cái ôm vỗ về, nhưng cậu đã hất tay đi, đẩy cô ra, khiến cô bé ngã xuống sườn núi và gãy chân. Mặc dù được đưa đến bệnh viện lập tức nhưng đôi chân cô bé cũng không thể chữa lành, bị thọt một thời gian dài, luyện tập mãi mới có thể đi lại bình thường, chỉ là từ đó không thể chạy nhảy chơi đùa như những đứa trẻ khác, còn phải chịu bao lời chế giễu cay nghiệt. Thế nhưng, cô bé không hề hận cậu, thậm chí điều đầu tiên cô nói sau khi qua cơn đau lúc ấy lại là: "Anh Thập Tam, chuyện hôm nay, chúng ta sẽ giữ bí mật". Đó chính là bí mật đầu tiên của Trần Hữu Trạch và Chu Yểu. Cũng là mở đầu cho sự gắn kết tuyệt đối của họ. Cuộc đời Chu Yểu, phần lớn những chuyện khiến cô đau khổ, một nửa là do chuyện ngày đó Hứa Trạch gây ra, một nửa là vì bố mẹ. Từ một cái hẩy tay vô tình của Trần Hữu Trạch dẫn đến tai nạn không thể vãn hồi, mà Chu Yểu trở thành một đứa trẻ bị khiếm khuyết, lớn lên trong ánh mắt thương hại của người đời và sự trêu chọc chế giễu từ vô tâm đến đầy ác ý của những bạn bè đồng trang lứa, thậm chí là bị bắt nạt thậm tệ, bị cô lập... Là con gái nhỏ của nhà họ Chu, cô cũng đã từng được sống trong tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ. Nhưng cái chết ngay từ bé của anh trai khiến mẹ cô trượt dài trong đau khổ, lại thêm những lời dị nghị ác độc của hàng xóm, sự khắc nghiệt của bà mẹ chồng về một tương lai không có cháu trai nối dõi tông đường, khiến tình thương của mẹ dành cho cô dần dần biến mất, thay thế vào đó là sự thờ ơ, vô tâm, ác nghiệt. Nhưng bất kể Chu Yểu sống khó khăn thế nào, vất vả ra sao, cô vẫn luôn chưa từng từ bỏ mà cứ nỗ lực, càng ngày càng nỗ lực. "Cô tựa như một đóa hoa hướng dương. Sinh trưởng ở nơi bẩn thỉu âm u nhất, nhưng vẫn có thể trồi lên khỏi mặt đất, ra sức hướng về phía ánh sáng ấm áp như cũ, không hề sợ hãi. Cô cũng không chủ động ấp ủ ác ý, nội tâm cô mềm mại lại dịu dàng. Mặc dù bản thân có vết thương đầy người, nhưng vẫn mang theo tình yêu tràn đầy, cố gắng ôm lấy cái thế giới không đáng yêu này."** Đã từng gặp những nữ chính khiến mình có cảm giác: kiếp trước cô cứu vớt cả giải ngân hà ư, sao may mắn quá vậy, có được tình yêu tuyệt đối và cưng chiều vô hạn của người đàn ông xuất sắc như thế?! Nhưng Chu Yểu thì không. Giống như khi cô tự tin ngẩng cao đầu trước sự phản đối của mẹ Hữu Trạch ngày đó: "Cháu hoàn toàn xứng đáng với cậu ấy". Chu Yểu là kiểu nữ chính đã khiến mình phải cảm thấy thật sự tâm phục, khẩu phục. Thương xót cho số phận cô? Đương nhiên rồi. Nhưng so với điều đó, khiến cho mình yêu quý và cảm mến cô gái có bề ngoài dịu dàng, tính cách cũng vô cùng mềm mỏng hiểu chuyện này là bất kì thế giới kia có bao nhiêu đen tối, cô vẫn luôn kiên cường và mang trong mình một trái tim thiện lương, hướng về những điều tốt đẹp của con người, của cuộc sống. Từng chứng kiến mặt âm u của Chu Yểu khi đối với những kẻ xấu, cô có thái độ cực kì khắc nghiệt và không hề khoan dung, luôn sẵn sàng dùng những lời nói tàn ác nhất, cách thức mạnh mẽ tuyệt không hề nương tay để đánh đuổi, trừng trị chúng. Nhưng mặt tối tăm đó không đủ để che khuất ánh mặt trời rạng rỡ nơi cô: cô có tâm hồn tinh tế và tấm lòng nhân hậu vô cùng, khi luôn biết khám phá và nhìn thấy những điều tốt đẹp ẩn sâu nơi dưới mỗi con người, sẵn sàng chìa đôi tay nhỏ bé của mình ra giúp đỡ họ. Bản thân Chu Yểu, đã từng bị lừa gạt, phản bội, từng đánh mất niềm tin vào con người, nhưng cô không ôm thù hận quá lâu, mà ngay khi cơ hội đến, cô biết mở lòng ra để đón nhận, để một lần nữa cảm nhận hương vị ngọt lành từ tình người, tình bạn bè ấm áp. Một người con gái như thế, độc nhất vô nhị, chính là người con gái mà Trần Hữu Trạch yêu. Trần Hữu Trạch, nam chính của chúng ta, thông minh xuất chúng từ nhỏ, gia cảnh tốt, nhưng hoá ra lại cũng là một cậu bé đáng thương. Từ phút giây chứng kiến cha mẹ làm việc không thể dung thứ nổi kia, Trần Hữu Trạch đã không còn có thể là cậu bé ngoan ngoãn hiểu chuyện được nữa, vết thương ấy không thể chữa lành, thời gian không thể quay trở lại như trước, thế giới quan của cậu đã bị phá hủy theo cách thức tàn ác nhất. Cậu bé đó phải mang một trái tim vỡ vụn cùng niềm tin đánh mất để tiếp tục lớn lên, lại ôm theo nỗi ân hận khôn nguôi với Chu Yểu. Có lẽ mỗi nỗi đau mà Chu Yểu phải chịu, mỗi chế nhạo mà thiên hạ và những người bạn học vô tâm vô tính dành cho cô kia cũng như đang dành cho chính cậu, đang trừng phạt cậu vậy. Trầm mặc kiệm lời mà trưởng thành, cô tịch lại gai góc mà lớn, cứng cỏi và bản lĩnh bất chấp niềm đau nơi đáy lòng, tất cả những gì mềm mại nhất của Trần Hữu Trạch là dành cho Chu Yểu. Có một người như thế, không cần hỏi nguyên do, không phân biệt đúng sai, vĩnh viễn đứng về phía Chu Yểu. Cô đúng, cậu làm chỗ dựa cho cô; cô sai, cậu sẽ theo cô gánh chịu. Chỉ cần cô vui vẻ, cậu sao cũng được. Không trêu chọc cậu, cậu sẽ không để ý đến. Trêu chọc cậu, để ý đến hay không còn phải xem tâm tình cậu thế nào. Nhưng nếu chọc đến Chu Yểu, vậy thì cậu sẽ muốn mạng của người đó. Đãi ngộ tốt đến như thế, liệu có phải bởi vì sự áy náy và tâm lý muốn bù đắp của cậu cho Chu Yểu? Tuyệt đối không phải. Cũng giống như tình cảm của Chu Yểu dành cho Trần Hữu Trạch sẽ không bao giờ là sự thương hại vậy. Mối quan hệ của Trần Hữu Trạch và Chu Yểu, thật sự có quá nhiều điều để nói về nó. Đó có thể là quan hệ cộng sinh, hai người cùng dựa dẫm nương tựa vào nhau để lớn. Có thể là kiểu quan hệ đồng cam cộng khổ, hai con châu chấu trên một sợi dây thừng, có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chịu. Có thể là quan hệ bạn bè chí cốt, cùng bảo vệ nhau, cùng trả thù những kẻ bắt nạt mình, cùng học tập cùng phấn đấu. Và dĩ nhiên, nó hoàn toàn có thể là tình yêu: cậu là ngụm trà sữa ngọt ngào duy nhất an ủi cô trong cái nhân sinh chỉ biết đầy vị đắng chát, cô là ngọn hải đăng mà con thuyền trái tim cậu lênh đênh nơi biển cả luôn hướng về, là giấc mộng xuân trong những đêm giật mình tỉnh giấc của cậu... Nhưng tất cả, tất cả những điều đó đều chưa đủ để diễn tả tình cảm của hai người họ dành cho nhau. Không bao giờ có thể là đủ. Tình cảm giữa Trần Hữu Trạch và Chu Yểu đã vượt xa hơn tình bạn, nhiều hơn tình thân, lớn hơn cả tình yêu. Là sự thấu hiểu nhau đến tận cùng, yêu thương nhau đến vô cùng. Chỉ một ánh mắt, một cái nhìn, một cử động nho nhỏ, hoặc thậm chí không cần làm gì cả, họ vẫn biết người kia đang nghĩ gì, sẽ làm gì. Họ có thể sống vì nhau, càng có thể chết vì nhau. "Thế giới này, phần lớn tình cảm rất tầm thường, nhưng giữa cậu và cô không như vậy. Chu Yểu và Trần Hứa Trạch không giống. Người yêu, bạn thân, người thân. Hết thảy tất cả, hai người họ đã từng thể nghiệm, cũng từng có được. Nếu hỏi Trần Hứa Trạch, cậu sẽ không chút do dự trả lời… “Tình cảm của chúng tôi là rực rỡ, vĩnh hằng, bất diệt.” ... Giữa một đám người, chỉ cần ánh mắt đầu tiên là đã có thể nhìn thấy cô ấy, ngay từ ánh mắt đầu tiên là đã tìm kiếm bóng dáng cô ấy, ngay từ giây đầu tiên là đã có thể cảm nhận sự tồn tại của cô ấy. Cô gái này sẽ không giống những người khác, bất kể cô gái đó làm gì, người này cũng có thể nhượng bộ, bao dung, mà trong mắt khi nhìn cô gái đó sẽ tràn đầy chấm sáng, cho dù làm gì cũng không thể che lấp được. Dù cho thế gian muôn dạng, chúng sinh đông đảo, ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cô gái đó, trái tim sẽ lập tức bị hòa tan. Có thể khiến người đó trở thành như vậy… Có thể khiến Trần Hứa Trạch trở thành như vậy, có lẽ cũng chỉ có mình Chu Yểu."*** Thế nhưng, Thập Tam Yêu cũng hoàn toàn không phải chỉ là một câu chuyện tình yêu đơn thuần. Nó còn là rất nhiều câu chuyện nhỏ về số phận của những con người khác nhau: Có người bạn học chỉ bởi vì hiểu lầm không thể hoá giải mà chọn cách thức cực đoan nhất để chứng minh sự trong sạch của mình; Có thiếu niên yêu sớm đến đánh mất lý trí, đánh mất bản lĩnh, hại mình hại người; Có cô gái tìm lại được ý nghĩa cuộc sống sau khi trót trao nhầm trái tim cho kẻ không ra gì... Mỗi câu chuyện đều vô cùng xúc động, chạm đến trái tim của độc giả và mang lại cho chúng ta rất nhiều những bài học về cách đối nhân xử thế, về mối quan hệ giữa người với người. Truyện đặc biệt đề cập đến những vấn nạn đang hết sức nhức nhối hiện nay là bạo lực học đường, cách biệt giàu nghèo, lạm quyền: bạo lực ở đây không chỉ là việc tụ tập bè phái đánh đập những bạn yếu thế hơn, mà còn là dùng những lời nói tàn tệ khinh miệt nhất để hãm hại người ta, đôi khi, bạn không thể biết được, sức tàn phá của ngôn từ ác ý có thể hủy hoại và đẩy một người đến bước đường cùng như thế nào... Ngoài ra, mình rất ấn tượng cách mà tác giả khai thác mối quan hệ giữa Chu Yểu và bố mẹ của cô. Mặc dù họ đã làm tổn thương cô, nhưng cũng bởi vì họ là những người đã bị tổn thương. Ngay trong một gia đình yên ấm nhất, mình tin rằng khoảng cách giữa bố mẹ và con cái, sự không hiểu nhau giữa hai thế hệ do cách biệt quá lớn về tuổi tác là luôn luôn có. Con cái nhỏ ngang bướng chưa hiểu hết sự đời. Bố mẹ thì phải đóng vai người trưởng thành vĩ đại luôn luôn đúng. Nhưng, là bố mẹ thì lúc nào cũng phải đúng sao?! Không phải, bố mẹ dù là bố mẹ nhưng họ cũng chỉ là những con người bình thường, bình thường nhưng không tầm thường, bình thường nhưng có thể trở nên vĩ đại. Dù có lúc sai lầm và làm tổn thương con cái, tình yêu họ dành cho con là thật, nó bị che giấu nhưng luôn ở đó. Cũng như con cái dù giận bố mẹ, nhưng tận sâu trong tâm khảm, có đứa trẻ nào mà không khát cầu tình thương từ cha ruột mẹ ruột của mình?! Vậy nên, sự hoà giải giữa Chu Yểu và bố mẹ về sau chính là một trong những điểm sáng ấm áp và ý nghĩa nhất truyện theo quan điểm của mình. Một trong những điều mà mình thích ở truyện nữa chính là tình bạn gắn bó kéo sơn. Trần Hữu Trạch và Chu Yểu thật may mắn vì họ luôn có nhau, và họ còn rất may mắn bởi họ có Giang Gia Thụ, có Nghênh Niệm, có những bạn nhỏ vô cùng đáng yêu trượng nghĩa trọng tình ở bên cạnh, chơi đùa cùng họ, bênh vực bảo vệ họ, cùng nhau chia sẻ niềm vui, giải toả nỗi buồn. Nếu cuộc sống của cặp Thập Tam Yêu vốn là rất bình lặng, thì những người bạn ấy chính là phần sôi nổi nhất, nhiệt huyết nhất trong thanh xuân của họ. Có những người bạn như thế, tuổi trẻ đã không hề bị phí hoài rồi (Hehe, cơ mừ chỉ thương cho anh nam chính nào đó, có lẽ là nam chính đầu tiên phải đi ghen không phải với nam phụ mà là với bạn gái của bạn gái mình. A, này không phải truyện bách hợp, tuyệt đối không phải nha ????) Có thể nói, lâu rồi mình mới đọc một cuốn truyện thanh xuân vườn trường mà nam nữ chính bên cạnh việc là những con người siêu phàm xuất chúng, xinh đẹp thông minh lại học hành giỏi giang, thì họ cũng chỉ là những con người hết đỗi bình thường. Có khuyết điểm. Có sai lầm. Có cố chấp. Họ là những đứa trẻ bắt buộc phải trưởng thành trước tuổi bởi biến cố gia đình, phân biệt đối xử của xã hội, trọng nam khinh nữ, hay sự tàn ác ngây thơ của bạn đồng trang lứa. Nhưng mặt khác, họ vẫn chỉ là những đứa trẻ, yếu ớt, chưa đủ lông đủ cánh, đôi khi dùng cách thức cực đoan nhất, hại mình nhằm hại người, để có thể bảo vệ họ và bảo vệ người họ yêu. Nhưng chính vì như thế, chính vì một nam nữ chính như thế, không hoàn mỹ còn khiếm khuyết, mới lại khiến mình có thể nhìn thấy một phần tuổi trẻ của mình nơi họ: chân thật, không màu mè, gần gũi sống động nhất. Và cũng vì sự không hoàn mỹ này, mới lại càng khiến mình cảm phục con đường mà Trần Hữu Trạch và Chu Yểu đã đi hơn. Dù gian nan, gập ghềnh, trả giá bằng máu thịt, nước mắt, nhưng bất kể tối tăm thế nào, u ám ra sao, họ vẫn dìu dắt nhau hướng về ánh sáng, hướng về ước mơ, về mục đích ban đầu họ đã định, không chệch ray, không lạc đường. Và dĩ nhiên, giữa những sắc màu đen trắng trầm buồn đó, thì sự ấm áp, mỗi khi đến, lại càng có thể khiến người ta được xoa dịu, khiến người ta đắm chìm đến như vậy. Đúng thế, "Thập Tam Yêu" thật sự rất ấm áp. Có lẽ những đau khổ mà cả Chu Yểu và Trần Hữu Trạch phải chịu, cùng nhiều số phận bất hạnh khác trong "Thập Tam Yêu", khiến người ta sẽ nghĩ đây là một câu chuyện buồn, nhưng không, tin mình đi, nó rất ấm áp và đầy tác dụng chữa lành. Cuộc sống chẳng phải vốn dĩ là như thế sao, có vui có buồn, có bất hạnh có may mắn, nhưng quan trọng là chúng ta lựa chọn nhìn nhận nó theo cách nào. Mà mình thích cách nhìn mà câu chuyện này hướng đến, thích ý nghĩa mà câu chuyện này mang đến. Hãy sống với trái tim thiện lương, cái đầu bất khuất kiên cường, và mở rộng lòng mình, cuối cùng thì hạnh phúc và thành công nhất định sẽ mỉm cười với bạn. Cuối cùng, xin gửi lời cảm ơn đến tác giả Vân Nã Nguyệt đã dùng ngòi bút và văn phong tuyệt vời nhường ấy để viết nên câu chuyện cảm động lòng người như này; 50 chương truyện, không ngắn không dài, cực kì súc tích trong từng câu chữ, và trọn vẹn trong mỗi cảm xúc. Vì thế, các bạn độc giả ơi, còn chần chừ gì nữa mà không nhảy hố ạ?! "Nếu như bốn mùa đều có em, cả đời này, sẽ rất tốt."**** *,**,***,****: Trích dẫn từ truyện. *** Sáng sớm mẹ Chu đã làm rất nhiều việc, đi tới đi lui, bóng dáng bận rộn, nhưng không phải là vì tiệm mạt chược. Bắt đầu từ lúc nấu đồ ăn sáng đã rất chú ý, phong phú hơn bình thường, còn kêu Chu Yểu và Trần Hứa Trạch cùng ăn, sau đó bà vác giỏ đi chợ, chọn lựa đồ ăn còn nghiêm túc hơn so với chọn đồ ăn Tết. “Cái này bao nhiêu một cân (0.5kg)?” “Ba khối? Quán bên kia rẻ hơn hai mao đấy… Thôi quên đi, tôi lấy một chút.” “Cá phải sống, không lấy con chết kia đâu, con này…” “Tôm phải tươi, lấy con đầu lớn một chút, quá nhỏ không có thịt.” “…” Bà chạy qua chạy lại trước các sạp hàng, đồ ăn bình thường hay mua cùng với đồ ăn bình thường không hay mua, tất cả đều mua. Có chủ sạp tò mò: “Vợ Chu Ma hôm nay định làm tiệc gì mời khách sao, mua nhiều đồ ăn thế, còn phong phú nữa chứ.” “Không phải.” Có người trả lời, “Mọi người không biết đâu, hôm nay là ngày con gái bà ấy đi học đại học, chắc là muốn nấu chút đồ ăn ngon.” Nói đến Chu Yểu, chủ sạp bán rau cũng quen. “Là con bé trắng trẻo điềm đạm kia?” “Đúng vậy, chính là nó.” “Nghe nói là thủ khoa thành phố.” “Đúng vậy, hai vợ chồng Chu Ma cũng thật có phúc!” “Nhưng mà nghe nói ngõ của chúng ta có hai thủ khoa?” “Đúng thế, một đứa ở nhà Chu Ma, một đứa ngày nào cũng chạy đến nhà ông ấy. Cháu trai của bà cụ Trần ở chỗ ngoặt bên kia đó, giờ đang quen với con gái Chu Ma đấy!” “Đúng là có phúc, con gái và người yêu con gái đều vậy, sau này hưởng phúc…” “Ai nói không phải đâu…” ... Những người khác bàn tán, mẹ Chu cũng không để trong lòng, đơn giản đều là cực kỳ hâm mộ, bà nghe nhiều, ban đầu khóe môi còn hơi nhếch lên, càng về sau càng bình tĩnh, quá trình cũng không lâu lắm. Con gái bà có bản lĩnh, đúng là có tiền đồ, nhưng những thứ kia đều là nó tự mình giành được. Mười mấy năm chăm chỉ học hành, đêm hè trời đông giá rét, ngày qua ngày, tất cả sự trả giá, nỗ lực của cô đều được đền đáp. Hôm nay Chu Yểu và Trần Hứa Trạch phải đến trường học, vé mua tương đối muộn, có thể ở nhà ăn cơm trưa xong rồi đi. Mẹ Chu còn dụng tâm hơn so với nấu đồ ăn vào giao thừa, mua một đống lớn đồ ăn, phong phú đến mức cái bàn vuông nhỏ trong nhà cũng không để hết. Chu Ma cũng không nói bà lãng phí, dù sao cũng là một ngày hiếm có, Chu Yểu đi học, chỉ có kỳ nghỉ mới có thể trở về, sau này con gái vốn ngày nào cũng ở cạnh mình phải rời xa nhà, đến thủ đô học hành, tương lai nói không chừng còn sẽ đi xa hơn. Nhà ở đây, nhưng số lần có thể trở về, có thể ở trong cái nhà này, thời gian một nhà ba người gặp nhau, ở bên nhau, càng ngày càng ít. Quá nhanh. Nhìn gương mặt ngoan ngoãn của Chu Yểu, Chu Ma không khỏi cảm thán. Nhớ đến lúc cô mới sinh, vẫn là một đứa trẻ nằm trong chăn, nho nhỏ, khi đó cô rất thích cười, cô cười không giống những người khác, đôi mắt cô cong cong, ai nhìn cũng vui vẻ. ... Mời các bạn đón đọc Em Là Ánh Sao Duy Nhất Đời Anh (Thập Tam Yêu) của tác giả Vân Nã Nguyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng
Bạn đang đọc truyện Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng của tác giả Trạch Lan. Theo tiểu thuyết thì tại một cuộc đại bỉ của các tông môn, Giang Ngư vì đố kị, ghen ghét với nữ chính thế nên đã ra sát chiêu với Cơ Như Tuyết, nào ngờ được lại bị Linh Khí hộ thân của nàng ta phản chiêu, khiến Kim Dan vỡ nát, đời này không thể nào tu luyện được nữa.   Con đường tu tiên bị cắt đứt, còn bị trục xuất khỏi nội môn, sung quân đến Linh Thảo Viên.   Giang Ngư bản gốc hộc máu mà chết.   Giang Ngư hiện tại… Sau khi nàng cẩn thận dò hỏi Linh Thảo Viên là chỗ nào, bừng tỉnh hiểu ra, nhanh nhẹn thu dọn hành lý.   Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Nơi Nào Cũng Là Anh hay Nữ Sắc Và Ông Trùm. *** Giang Ngư mang huyết mạch Thần Nông xuyên vào một cuốn sách tên "Tầm Tiên", làm người qua đường pháo hôi suất diễn không vượt quá một chương. Tình tiết trong truyện: Trong đại bỉ (*) ở tông môn, đệ tử nội môn Giang Ngư ghen ghét nữ chính Cơ Linh Tuyết, hạ sát thủ với nàng, bị linh khí hộ thân của Cơ Linh Tuyết giết ngược lại, Kim Đan vỡ vụn, không còn hy vọng với Đại Đạo. (*) Đại bỉ: Cuộc so tài lớn giữa các tông môn hoặc trong tông môn. So tài định kỳ hàng tháng sẽ gọi là tiểu bỉ. Con đường tu tiên bị cắt đứt, còn bị trục xuất khỏi nội môn, sung quân đến Linh Thảo Viên. Giang Ngư bản gốc hộc máu mà chết. Giang Ngư hiện tại… Sau khi nàng cẩn thận dò hỏi Linh Thảo Viên là chỗ nào, bừng tỉnh hiểu ra, nhanh nhẹn thu dọn hành lý. Theo người chứng kiến kể lại: Khi Giang Ngư rời đi bước chân nhẹ nhàng, mặt mày hớn hở, vội không chờ nổi. Đồng môn thổn thức: Giang sư tỷ bị kích thích quá lớn, dường như điên rồi. Giang Ngư bị hoài nghi “điên rồi”: Ha ha ha ha ha ha ha! Nguyên thân là tu sĩ Kim Đan, hiện tại nàng thức đêm không sợ rụng tóc, ăn đồ ngon không sợ béo, không lo ốm đau, xử lý việc nhà đã có thuật Thanh Khiết Chú hút bụi. Mỗi ngày trồng hoa làm cỏ, linh trà điểm tâm thêm thoại bản, tùy ý vuốt lông linh sủng xinh đẹp, còn có vô số linh điền đang chờ nàng trồng! Đây là cuộc sống của thần tiên ư! Đồng môn ngày xưa hận rèn sắt không thành thép: “Sư tỷ, sao tỷ sa sút như vậy, tuổi thọ của tu sĩ Kim Đan chỉ có 800, đến lúc đó…” Giang Ngư ngẩn ngơ. Ta còn có thể nằm tiếp 700 năm á? Còn có chuyện tốt bực này ! Một câu tóm tắt: Cuộc sống ăn nằm thật là thoải mái! *** Hỏi: Một giấc ngủ dậy, phát hiện mình đang ở trên một tòa đài cao xa lạ, bị một đám nam nữ mặc n đồ cổ trang xa lạ ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm, là cảm giác gì?Giang Ngư còn chưa kịp có cảm giác gì, đứng đối diện nàng, một thiếu nữ áo trắng diện mạo tú mỹ tuyệt luân, ánh mắt như băng tuyết cũng nhìn chằm chằm cô, giọng nói cũng trong trẻo sâu thẳm như băng như tuyết: “Giang sư tỷ, vì sao ám toán ta?”Giang Ngư: ?Không cho một cái tóm tắt sao?Tình cảnh trước mắt, không khó đoán ra, câu “Giang sư tỷ” này là gọi mình. Cô lại nhìn kỹ, những quần chúng vây xem ở dưới đài kia, cũng dùng ánh mắt phẫn nộ thống hận nhìn mình. Giang Ngư theo bản năng véo mình một cái. Tê! Đau. Cô lẩm bẩm nói: “Tôi không phải đang nằm mơ chứ?”Ngũ cảm của người tu tiên vô cùng nhạy bén,thiếu nữ áo trắng nghe được lời này, nhíu mày: “Ngươi ——”Lại nghe Giang Ngư hô đau một tiếng, cả người mềm như bông mà ngã xuống. Cơ Linh Tuyết: “……”Nàng ta trầm mặc một lát, thu hồi linh kiếm, nhìn phía nơi nào đó: “Thỉnh chấp pháp trưởng lão định đoạt. ”. Giang Ngư vốn dĩ muốn giả bộ ngất xỉu. Cô không biết tại sao mình lại xuất hiện ở một nơi giống như đấu trường, mặc kệ là hoàn cảnh, hay là người xung quanh, cô không quen biết ai cả. Trực giác làm cô cảm thấy mình đừng nói những lời không nên nói, trước tiên cô chuẩn bị giả bộ bất tỉnh, đối phó cho qua chuyện khó khăn trước mắt. Ai ngờ vừa mới véo mình một chút, lại giống như đã mở ra chốt đau đớn của thân thể, trong nháy mắt xuất hiện đau đớn kịch liệt, làm cho sắc mặt của cô trắng bệch, không chịu nổi hôn mê bất tỉnh. Giang Ngư nằm mơ hai giấc mộng. Mộng đầu tiên, là văn phòng quen thuộc của cô. Sau khi tăng ca suốt đêm, rốt cuộc hoàn thành yêu cầu của bên đối tác, người phụ nữ thở phào một hơi, lộ ra tươi cười nhẹ nhàng. Bởi vì thật sự quá buồn ngủ, cô ấy quyết định ghé vào chỗ ngồi nghỉ ngơi trước một chút. Kết quả rốt không tỉnh lại nữa. Một giấc mộng khác, là hai bóng người một xanh một trắng giằng co trên đài cao. Người áo xanh không địch lại, sắp bị thua, đột nhiên khí thế trên người bành trướng, trường kiếm đâm thẳng về phía mệnh môn của thiếu nữ áo trắng. Mắt thấy người mặc áo trắng sắp bị thương ảnh hưởng đến tính mạng, trên người thiếu nữ áo trắng sinh ra một đạo kiếm quang, ngăn cản sát chiêu của người áo xanh, cũng đánh bại người này. Chiến đấu kết thúc, Giang Ngư mới thấy rõ, nữ tử áo xanh kia lớn lên giống mình như đúc. Mời các bạn mượn đọc sách Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng của tác giả Trạch Lan.
Trọng Sinh Chi Lãng Tử Quay Đầu
Văn án: Công nguyên năm 2050, địa cầu bị hủy, nhân loại dùng toàn lực kiến tạo được 100 phi thuyền Noah trốn chạy, bởi vậy mở ra một thời đại sinh tồn mới. Lạp Hỗ kỷ nguyên năm 5500, nhân loại may mắn sống sót được các nhà khoa học dựa trên sự khác biệt về tin tức tố phân biệt thành Alpha,Beta cùng Omega. Đời trước cậu vì vinh hoa phú quý đem tôn nghiêm của ba ba đạp ở dưới chân, đối với quan tâm và ái mộ của Randall khinh thường vô cùng, cuối cùng chết ở trong tay nam nhân kia, thẳng đến một khắc trước khi chết, mới hiểu được mình đến tột cùng đã cô phụ bao nhiêu người, hại bao nhiêu người…. Cậu vô cùng hận, hận chính mình niên thiếu không biết gì, hận người kia bạc tình bạc nghĩa! Trọng sinh trở lại, lãng tử quay đầu! Cậu muốn giúp ba ba của mình trốn thoát khỏi ‘nhà giam’, cậu muốn giúp Randall bảo vệ vương vị! *** “Anh căn bản không yêu tôi! Vì cái gì?! Vì cái gì?……” “Chẳng lẽ mày quên, tao cũng không phải là Alpha, đối với Omega không có ý nghĩ bảo hộ trời sinh. Đừng nói tao bạc tình bạc nghĩa, Hạ Mạt mày mới là người bạc tình bạc nghĩa nhất.” Nam nhân vẻ mặt kiêu căng, “Còn nhớ rõ tình cảnh mày cùng tên ba ba kia của mày đoạn tuyệt quan hệ sao? Làm cho người khác đau thấu tâm đến mức nào. Lão nhân kia thực sự là khờ muốn chết, đến thế này rồi mà còn muốn mang mày đi khỏi nơi này? Còn có Randall, hắn hiện tại tự thân khó bảo toàn, còn có thể tới cứu mày? Ha ha, lại nói tiếp, tao còn phải cảm tạ mày giúp tao hạ độc hắn, bằng không tao làm sao có cơ hội đến gần người……” “Anh…… Anh làm sao có thể đối xử với tôi như vậy?!” “Mày cho rằng mày là ai? Cùng lắm chỉ là bàn đạp để tao cướp lấy quyền lợi! Mày cứ yên tâm đi, chắc chắn mày sẽ sớm được đoàn viên với bọn chúng ở bên dưới. Trên đường đến hoàng tuyền cũng không cô đơn, tao đối xử với mày không tệ đi.” “Mày, mày dám làm tổn thương bọn họ, tao sẽ giết mày! Cho dù chết tao cũng sẽ tìm mày báo thù!” “Ha ha, loại kiên cường này vẫn là để đến kiếp sau nói đi. Người tới, động thủ……” Ký ức giống như là mạng nhện ác độc, tra tấn thiếu niên trên giường thống khổ đến không chịu nổi, trên gương mặt tái nhợt, ngũ quan thanh tú nhăn cùng một chỗ, trán phủ đầy mồ hôi tinh mịn, cậu không ngừng giãy dụa, miệng nói những câu mê sảng ai cũng không hiểu, miếng băng vải thấm máu trên đầu càng làm nổi bật lên vẻ tiều tụy của cậu. Cửa cảm ứng tự động mở ra, một nam nhân thân hình gầy yếu bưng chậu cùng khăn mặt đi đến, nghe nhi tử nói mê, cuống quít chạy tới bắt lấy cánh tay đang vung lung tung, sau đó làm ướt khăn mặt ôn nhu lau đi mồ hôi cùng nước mắt của cậu. Hắn một bên giúp thiếu niên chà lau thân thể, một bên ôn nhu an ủi, thần sắc ôn nhu như là ánh mặt trời vào tháng tư, làm cho lòng người ta đều mềm lại,“Mạt Mạt ngoan, ba ba ở chỗ này, ba ba ở chỗ này, ba ba sẽ không để người khi dễ con……” Bên trong mộng cảnh khắp nơi đều là huyết tinh, hắc ám lấy tốc độ nhanh đến khó tả bao vây lấy thân thể cậu, bỗng nhiên cậu nghe được một thanh âm, thanh âm kia thật ôn nhu, mang theo ma lực trấn an tâm hồn của người khác. Mạt Mạt? Là đang gọi cậu sao? Là ba ba đang gọi cậu sao? Ba ba?! Thật là ba ba?! Cậu lấy tay lau mạnh nước mắt, điên cuồng chạy về phía phát ra thanh âm, cậu thấy ở một địa phương rất xa có một bóng dáng mơ hồ, là ba ba sao?! Cậu chạy càng nhanh, ngay cả hắc ám phía sau cũng không thể đuổi kịp cậu, khi cậu rốt cuộc chạm tới bóng dáng mơ hồ kia thì, trán bỗng nhiên truyền đến một trận đau nhức! “A……” Cậu mạng mẽ ngồi dậy từ trên giường, lấy tay ôm trán. Nam nhân thấy cậu tỉnh, cao hứng vô cùng, hốc mắt hồng hồng, thanh âm cũng có chút nghẹn ngào,“Mạt Mạt, con rốt cuộc tỉnh.” Thiếu niên lúc này mới phát hiện sự tình không thích hợp, cậu buông tay che ở trên trán, thấy nam tử ngồi bên mép giường, nghi hoặc hô một tiếng “Ba ba”. Tại sao ba ba lại ở chỗ này? Ba ba không phải đã chết sao? Vì cứu cậu, bị nam nhân luôn mồm nói thương cậu kia tự tay giết chết. Nhưng là người trước mắt…… Đôi mắt tinh xảo kia, thanh âm ôn nhu, cười nhẹ như có như không nơi khóe môi cùng với mấy sợi tóc bạc bên tóc mai, đều giống hệt trước kia! Nhưng là…… Cậu ngốc lăng đánh giá phòng này, bố trí trong phòng vô cùng quen thuộc, không gian chật chội, gia cụ cũ nát, còn có mùi mốc mãi mãi cũng không bay hết kia. Đây là căn phòng mà cậu đã ở trước khi đi đến trường quân sự cao cấp Exxon, cũng là căn phòng mà phụ thân đã cho cậu, một căn phòng hạng hai còn tồi tệ hơn phòng của người hầu. Nếu tất cả đều là sự thật, như vậy… Cậu sờ sờ băng vải trên trán, còn nhớ rõ lúc mười bảy tuổi từng bị phụ thân dưới cơn nóng giận mà đả thương đầu, trán cậu bị thương, vị trí giống hệt năm đó… Nói cách khác, cậu không chết? Trọng sinh đến 17 tuổi?! A! Ha ha! Ha ha ha…… Đây là ý trời sao?! Trời cao cũng cho cậu cơ hội báo thù rửa hận?! Laurent…… Trong mắt thiếu niên chợt lóe một tia âm trầm. Nam nhân thấy nhi tử nãy giờ không nói gì, biểu tình trên mặt biến ảo khó đoán, còn tưởng rằng cậu đụng hỏng đầu óc, trong lòng vừa hối vừa hận, vội vàng đứng dậy tìm thầy thuốc, lại không nghĩ rằng cổ tay lại bị thiếu niên gắt gao bắt được, hắn ngẩn ra, bình thường nhi tử căn bản không muốn đụng hắn, nay quả nhiên là sinh bệnh, yếu ớt. vì thế hắn ôn nhu nói: “Con trước tiên cứ nghỉ ngơi, ba ba đi tìm thầy thuốc cho con…” “Không cần, ba ba.” Cậu tại sao lại không biết tình huống gia đình này? Phụ thân chuyên sủng nhị phu nhân, mà ba ba của cậu – nguyên phối của Hạ Khoa trung sĩ Ngọc Chương, một Omega vốn nên được người phủng ở trong lòng bàn tay, lại sống không bằng người hầu. Một tiếng ‘ba ba’, khiến nam nhân lập tức dừng bước, hài tử của hắn đã bao lâu chưa từng kêu hắn như vậy…có lẽ đã 10 năm đi… Trong lòng đau đớn, hắn tận lực khống chế âm thanh đang run run “Vậy sao được? Trán còn đang chảy máu.” Hạ Mạt thấy tơ máu hồng hồng trong mắt ba ba, không khỏi chua xót, đời trước cậu chưa bao giờ cho ba một sắc mặt hòa nhã nào, luôn cảm thấy là vì hắn vô năng nên cậu mới bị phỉ nhổ. Mà trên thực tế, nam nhân giản dị này mới là người mà cậu hẳn là quý trọng nhất, đương nhiên, còn có Alpha mặt lạnh tâm ấm kia. Hạ Mạt lấy tay ôm lấy bả vai thon gầy của nam nhân, vùi đầu trước ngực hắn “Con thực sự không có việc gì, ba ba, ngài nhanh chóng đi ngủ đi, thời gian đã không còn sớm.” Ngọc Chương sửng sốt, nước mắt trong mắt càng tụ càng nhiều, đứa nhỏ này đã bao lâu chưa từng chủ động ôm qua chính mình? Hắn vẫn cho rằng đời này quan hệ phụ tử bọn họ cũng sẽ không được cải thiện, lại không nghĩ rằng hôm nay… Bây giờ đang là mùa hạ, trên người Hạ Mạt chỉ mặc một cái áo ngắn tay, nước mắt nóng bỏng của nam nhân dừng ở trên vai cậu, làm cho cậu hối hận không thôi. Trước kia cậu thật sự là không bằng cầm thú, ba ba thật tâm đối xử với cậu như vậy lại bị cậu cố ý thương tổn. Đời này, cậu nhất định phải chiếu cố hắn, báo đáp hắn, quan tâm yêu quý hắn, dẫn hắn trốn khỏi gia đình này. Tận lực an ủi hồi lâu mới có thể khiến nam nhân ôn hòa như ngọc này trở về phòng nghỉ ngơi. Hạ Mạt nằm ngửa trên giường, hình ảnh đời trước nhanh chóng trôi qua trong đầu cậu. Lúc trước, cậu vì cái gọi là mặt mũi cùng tôn nghiêm, khắp nơi nhục nhã thân sinh ba ba của mình, lại đối với nhị phu nhân không thân thích kia ân cần đến cực điểm, vì gả cho người có quyền, cậu đạp lên tôn nghiêm của ba ba, mượn dùng quan chức của phụ thân, lấy thân phận Omega trân quý đi đến trường học quân sự cao cấp Exxon, vì lấy được niềm vui của Laurent, đem rượu độc tự tay đút cho Randall vẫn luôn quan tâm trân trọng cậu…… Cuối cùng, cậu trở thành công cụ uy hiếp Randall của Laurent, cuối cùng, cậu hại tất cả những người thật sự quan tâm trân trọng cậu……. Cậu thật sự là tội đáng chết vạn lần! Tội đáng chết vạn lần! Nay, trời cao cho cậu sinh mệnh mới, liền để cho cậu dùng cả đời này để chuộc tội đi! Cậu muốn làm một Hạ Mạt hoàn toàn mới! Mời các bạn mượn đọc sách Trọng Sinh Chi Lãng Tử Quay Đầu của tác giả Tiểu Xà Tinh.
Thuyền Vượt Gió Mưa
Tất cả mọi người đều biết là tôi chia tay Thẩm Diệp Châu vì tiền. Vào lúc mà anh ta yêu tôi nhất, cầm 200 vạn tệ của Diệp Sầm – mẹ anh ta. Sau đó kiên quyết rời bỏ anh ta. Anh ta bất mãn trước việc mẹ đã làm nên tuyệt thực để phản đối, hành hạ bản thân tới mức không ra hình người nữa. Các anh em của anh ta không chịu nổi nữa, cố nén lại nỗi căm ghét tôi, từng người đến gặp tôi để cầu xin cho anh ta. Tôi không tiếp một ai cả. Sau đó tính mạng anh ta nguy kịch, mẹ anh ta “đường cùng” gọi điện thoại cho tôi, mời tôi làm “thuyết khách”. Khi tôi đứng trước mặt anh ta, anh ta ôm chặt lấy tôi không chịu buông. Anh ta gầy đến trơ cả xương, lúc ôm tôi, lực mạnh siết chặt khiến xương cốt tôi đau nhức. “A Du, cuối cùng em cũng đến rồi, em vẫn còn yêu anh đúng không? Anh biết mà…” Giọng nói anh ta không giếm sự vui mừng. Tôi thờ ơ đẩy anh ta ra, mở một đoạn ghi âm và tin nhắn chữ cho anh ta xem. Trong voice là hôm mẹ anh ta hẹn gặp tôi, tôi đề nghị ghi âm với giá 300 vạn tệ. Còn tin nhắn văn bản là lời nhắc đến khoản tiền 300 vạn tệ kia. Anh ta ngỡ ngàng mở to hai mắt, đến khi phản ứng lại thì đẩy tôi ra. Nhưng vì dùng quá nhiều sức nên mới ngã xuống gầm giường và ho dữ dội. “Ninh Du, cô cút ngay cho tôi!” Anh ta chật vật quỳ rạp trên mặt đất, nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ một. Tôi dứt khoát rời đi như ý nguyện anh ta, thậm chí còn chẳng thèm quay đầu lại. Không biết qua miệng ai mà chuyện này được truyền ra ngoài. Từ đó, tôi trở thành trò cười ở Bắc Thành. Tất cả những người biết chuyện đều nói Ninh Du hám tiền cỡ nào, nhẫn tâm ra sao. Có người còn nói rằng tôi chưa từng yêu Thẩm Diệp Châu, ở bên hắn chỉ vì tiền. Sự thật đằng sau như thế nào, chẳng ai quan tâm… Về sau Thẩm Diệp Châu khỏi bệnh liền bước vào cuộc liên hôn thương mại với ái nữ Tưởng Điềm của chủ tịch tập đoàn Đạt Duệ. Tôi nhận được không dưới mười tấm thiệp mời tới tiệc đính hôn của anh ta. Người đưa thiệp là huynh đệ của anh ta. Tôi hoàn toàn biến mất khỏi anh ta theo như “giao ước” với mẹ anh ta. Nhưng chuyện của anh ta suốt mấy năm qua, tôi lại nắm rõ trong lòng bàn tay. Tôi biết anh ta và Tưởng Điềm cùng đi Mĩ du học, ăn ở với nhau. Biết anh ta chỉ mất hai năm để hoàn thành chương trình bằng kép JD/BMA do trường Harvard và Kennedy hợp tác. Biết anh ta vừa vào công ty đã xử lý mấy hạng mục siêu khó giải quyết, khiến cho các lão tướng trong công ty từ không phục thành tâm phục khẩu phục. Biết anh ta và Tưởng Điềm tuy chưa chính thức tổ chức hôn lễ nhưng đã gọi cha mẹ của nhau là cha mẹ… Không phải tôi muốn tìm hiểu, mà do đám an hem của anh ta “tranh nhau” báo cáo cho tôi. Người ta nói rằng một người yêu cũ chuẩn mực thì xem như đã chết, nhưng bọn họ lại cứ muốn lôi tôi ra để “quất xác” (1). Như thể Thẩm Diệp Châu tài giỏi bao nhiêu đồng nghĩ với việc tôi ngu ngốc bấy nhiêu. (1)Một ngôn ngữ mạng bên Trung, ý chỉ việc liên tục châm biếm các chuyện cũ. Buổi họp lớp hôm nay là lần đầu tiên tôi và Thẩm Diệp Châu gặp lại sau ba năm chia tay. Ngày mai tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới. Từ nay, anh ta sẽ sống trên mây, hưởng vinh hoa phú quý. Tôi sống cuộc đời đầy bụi bẩn của tôi, bị người đời giày xéo. Trước khi tới đây, tôi đã nói chuyện điện thoại với mẹ anh ta và đưa ra yêu cầu. “Cô có thể đi, nhưng phải nhớ kỹ chuyện gì không nên nói, chuyện gì không nên làm.” Đó là nguyên văn câu nói của bà ta. Tôi đồng ý. Mà tôi đến đây trên danh nghĩa là đi cùng bạn học cũ Cố Kiêu. Nhưng thực ra là để tìm một người bạn cũ cùng lớp chuyên về nội thận để xác minh tư liệu của một ca bệnh. Có một số chuyện, tôi phải biết rõ thì mới có thể buông bỏ… Chỉ là, tôi đã đoán trước được ánh mắt lạnh nhạt và khinh rẻ của Thẩm Diệp Châu, đã lường trước sẽ bị bạn học giễu cợt cười chê. Nhưng lại chẳng thể ngờ tới việc Thẩm Diệp Châu lại biến buổi họp lớp này thành bữa tiệc chuẩn bị cho hôn lễ của anh ta. Là nhân vật chính mà mọi người ngưỡng mộ, anh ta và Tưởng Điềm thành thạo chơi trò chơi trên bàn rượu, tha hồ show ân ái. Bầu không khí tại hội trường càng nóng, không một ai vô duyên nhắc lại chuyện quá khứ. Tôi cũng có được đáp án qua lời của bạn học cũ. Vì Cố Kiêu bị bạn bè vây quanh nên tôi phải đợi một lúc lâu. Ai ngờ chỉ chụp trộm một bức ảnh, công phu soạn tin nhắn rồi, Thẩm Diệp Châu lại đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi. Phơi bày tôi trước ánh mắt của mọi người. Mời các bạn mượn đọc sách Thuyền Vượt Gió Mưa của tác giả Ngân Thần Tuyết.
Thẳng Thắn Sẽ Bị Nghiêm Trị
Dương Quyển là người thật thà, nghe lời bạn cùng phòng nhờ vả tạo nhân vật nữ vào game chơi để yêu đương qua mạng. Ban ngày nghiêm túc làm thí nghiệm, tối đến cẩn thận đóng giả em gái mềm mại đáng yêu. Thời thời khắc khắc thận trọng giấu diếm thân phận thật sự.