Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cho Dù Là Khổng Tước Cũng Bị Vu Giáo Sư Ăn Sạch (Phía Sau Kết Cục Điềm Văn)

Hứa Duy yêu thầm một người rất nhiều năm, thế nhưng trúc mã của cô lại phải lòng rồi kết hôn với một người phụ nữ thật sự chẳng hơn cô bất kể một điểm nào. Tình đầu tan vỡ, trong lúc cảm xúc che mờ lý trí, Hứa Duy vội vàng kết hôn với trúc mã của người giờ đã là vợ của người cô đã yêu suốt bao năm - Vu Thế Châu.   Cô luôn cho rằng cuộc hôn nhân của bọn họ vốn chỉ tồn tại trên hình thức, bởi vì cô và anh đến với nhau chẳng qua là để trả thù cái tứ giác luyến đầy khổ sở này mà thôi. Thế nhưng, Hứa Duy không biết rằng, ngay từ lúc bắt đầu, chưa một giây phút nào Vu Thế Châu đứng trong tứ giác luyến này cả.   Bởi vì người anh yêu, từ đầu đến cuối, chỉ có một, là cô.   Anh luôn lặng lẽ ở bên cô, âm thầm chăm sóc cô, dùng hành động để khiến cho cô hiểu được tình cảm của mình. Thế nhưng cô lúc bình thường thì thông minh vậy mà trong tất cả những việc liên quan đến Vạn Lệ Tước cùng Tô Tĩnh đều trở nên bướng bỉnh đến mức ngốc nghếch.   Cô cố chấp cho rằng người anh yêu là Tô Tĩnh vì thế luôn cự tuyệt tất cả sự “chân thành” của anh, còn tự động biến những quan tâm của anh trở thành sự ủng hộ của đồng minh.   Kết hôn nửa năm, mối quan hệ của bọn họ vẫn luôn dậm chân tại chỗ, đè lên trái tim của cả cô và anh. Tất cả những điều này tích tụ thành một ngọn lửa lớn, cho đến một ngày, rốt cuộc Vu Thế Châu cũng không thể kìm nén được nữa. Vì thế, trái tim anh phun trào, lý trí anh chạy trốn, để mặc cho cảm xúc điều khiển.   Đêm ấy, giữa men say và da thịt cận kề tiếp xúc, mối quan hệ của bọn họ đã rẽ sang một hướng khác.   Hóa ra, từ trước đến nay, là cô luôn tự suy bụng ta ra bụng người, hiểu lầm tấm lòng của anh. Hóa ra, trong lúc cô vì yêu đơn phương mà nhận lấy một thân đầy thương tích, luôn có anh đứng đằng sau dõi theo, chờ đến khi có được một cơ hội, liền không ngại ngần bản thân sẽ bị cô làm tổn thương, liền lao lên phía trước ôm lấy cô.   Vu giáo sư của cô, là một người đàn ông nội liễm, là người dùng bàn tay rộng cùng thân thể ấm áp, sưởi ấm trái tim cô, cho cô một đời bình an, biến cô thành tiểu công chúa hạnh phúc nhất trên thế gian này.   ***   À thì thú thật với các bạn là cái phần review bên kia đã được tớ dùng bảy mươi hai phép thần công cùng công phu mấy chục năm để tô vàng nạm ngọc rồi đó. Còn nếu bạn hỏi tớ có cảm nghĩ gì sau khi đọc xong bộ này thì chỉ có một chữ thôi: SƯỚNG.   Trước khi giải thích vì sao tớ lại cảm thấy “sướng”, tớ có đôi điều muốn tâm sự “sương sương” với các bạn về hai nhân vật chính đã nhé.   Hứa Duy sinh ra trong gia đình giàu có, là tiểu thư được nuông chiều. Bất hạnh là năm cô mười lăm tuổi, ba mẹ gặp tai nạn qua đời. Tớ biết bạn đang tưởng tượng ra điều gì tiếp theo, thế nhưng cuộc sống của Hứa Duy sau sự kiện bất hạnh kia hoàn toàn không thảm như bạn nghĩ đâu.   Dù mất đi ba mẹ, cô ấy vẫn nhận được sự yêu thương và quan tâm từ gia đình, đặc biệt là bà nội của mình. Vì thế, mặc dù mồ côi nhưng tính cách Hứa Duy lại vô cùng sáng sủa. Cô hoạt bát, lém lỉnh lại có sự nhạy cảm nhất định nên rất biết làm vui lòng mọi người.   Hứa Duy yêu thầm Vạn Lệ Tước rất nhiều năm, bởi vì vào lúc cô cô đơn nhất, chính là anh ta đã nói sẽ luôn ở bên cạnh cô. Thế nhưng, người nghe luôn nhớ còn người hứa thì nhanh quên. Nhiều năm sau, Vạn Lệ Tước lại vì một người con gái khác mà bỏ cô đi.   Hứa Duy của lúc ấy, không khóc, không nháo, cũng không cố tình chen chân phá hoại hạnh phúc của Vạn Lệ Tước. Cô tự động lùi bước vào khu vực friendzone, tự mình gặm nhấm nỗi đau của chính mình. Có lẽ, điều điên cuồng nhất cô làm khi “thất tình” là đi xem mắt để rồi đồng ý kết hôn với Vu Thế Châu.   Hứa Duy thực sự giống như một con chim khổng tước kiêu ngạo, xinh đẹp. Cô yêu một người, sẽ dùng hết trái tim để yêu, nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ vứt bỏ tự tôn cùng tự trọng của mình. Cô ấy biết nơi đâu là giới hạn, biết đâu là điểm dừng, biết như thế nào là đủ và buông tay.   Hứa Duy là người cực kỳ rõ ràng, khi cô ấy lựa chọn từ bỏ, sẽ cực kỳ “nhẫn tâm” không cho người cũ bất cứ một cơ hội nào, toàn tâm toàn ý vì người thật lòng với mình.   Nếu Hứa Duy là khổng tước, thì Vu Thế Châu chính là một cây ngô đồng. Anh sinh ra trong một gia đình bình thường, ngoài việc thông minh hơn người thì chẳng còn gì để có thể theo đuổi cô. Đối với anh, cô chính là một ngôi sao sáng lấp lánh mà anh luôn chỉ có thể đứng nhìn từ xa, rồi bỗng một ngày, ngôi sao ấy chợt rơi xuống, vừa vặn nằm trong vòng tay anh.   Anh vốn nghĩ cho cô không gian, từ từ khiến cô hiểu được tình cảm của mình. Thế nhưng cô nhóc của anh lại quá ngốc, luôn luôn không chịu hiểu, ép anh đến mức khó có thể chịu đựng thêm nữa, chỉ có thể ra tay.   Và thế là, trong một đêm nọ, nương vào hơi men, khổng tước nhỏ đã bị Vu giáo sư ăn sạch.   Vu Thế Châu là một giáo sư hệ vật lý học, tính cách lãnh đạm, duy chỉ có lúc “trên giường” là biến thành một người khác, bắt nạt Hứa Duy đến mức khóc lóc xin tha mới thôi. Anh yêu một người, sẽ hết lòng bảo vệ người đó, sẽ không để ai tới gần, không cho ai cơ hội chen vào giữa bọn họ. Anh nhường nhịn cô, yêu chiều cô, bảo vệ cô, bởi vì:   “Anh thích một người, 5 năm, vừa gặp liền thích, thật vất vả mới có được cô, lúc bắt đầu còn cứ ngỡ là mơ.”   Tình cảm của nam nữ chính phát triển nhanh nhưng hoàn toàn hợp lý. Nữ chính tính cách mạnh mẽ, rõ ràng, xử lý các mối quan hệ hài hòa. Nam chính là kiểu nội liễm, mặt ngoài đoan chính bên trong cầm thú, theo chủ nghĩa thê nô.   Còn về lý do vì sao tớ “sướng” thì đó là bởi đây là một bộ truyện cao H. Vầng, là cao H đấy các bạn ạ, thịt thà rất nhiều, đa dạng phong phú còn rất chất lượng. Truyện có rất rất rất nhiều cảnh nam nữ chính “tiếp xúc thân mật” trong mọi hoàn cảnh, ở mọi thời điểm nhưng không phải là kiểu chỉ có thịt mà không có nội dung.   Nam nữ phụ cũng được khai thác ở một khía cạnh khác. Nữ phụ thì không thể yêu thương được, còn nam phụ lúc đầu do quên mất đọc chương 2 nên tớ thấy cũng không đến nỗi nào. Nhưng sau khi tớ đọc phần bị thiếu kia, kết luận của tớ là nam phụ đúng là một đôi trời sinh với nữ phụ. Cũng may là nam nữ chính rất dứt khoát, không có hai kẻ này bất kỳ cơ hội nào.   Tác giả thực sự rất nhây, tớ cho rằng truyện này có rất nhiều không gian để phát triển, nếu tác giả đầu tư thêm thì sẽ thành một bộ cẩu huyết siêu hot. Nhưng mà mẹ tác giả nói là chỉ muốn viết truyện H nên thực sự đây chỉ là một bộ H thôi các bạn ạ (dù vẫn có nội dung).   Vào một ngày tháng 11 miền Bắc se lạnh, tớ xin được tặng một chiếc “chăn bông” cho bạn, đảm bảo đọc xong không cần đắp chăn bạn vẫn nóng. Còn với các sắc nữ Xì Gòn nói riêng và miền nóng nói chung thì xin chúc mừng bạn đang được bonus thêm một nguồn nhiệt nữa để thiêu đốt chính mình.   Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ và hẹn gặp lại ở hố tiếp theo nhé. ________________   " ": Trích dẫn từ truyện được edit bởi rv-er. Review by #Nghịch Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mời các bạn đón đọc Cho Dù Là Khổng Tước Cũng Bị Vu Giáo Sư Ăn Sạch (Phía Sau Kết Cục Điềm Văn) của tác giả Thanh Đăng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hoàng Phi Lính Đặc Công: Phượng Mưu Thiên Hạ - Dương Giai Ny
Truyện Hoàng Phi Lính Đặc Công Phượng Mưu Thiên Hạ là một bộ xuyên không mà trong đó cả hai nhân vật chính đều xuyên đến. Đây là một truyện mới được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện online, một câu chuyện tưởng chừng như bắt đầu rồi sẽ kết thúc trong đau thương nhưng ai ngờ được nó lại dằn vặt đến tận tâm can. Truyện xuyên không thú vị này cũng bắt đầu với hoàn cảnh như những truyện khác, có cơ hội lật ngửa, viết lại những chuyện đã qua, những bi thương liệu có còn nữa không. Nàng là một lính đặc công được huấn luyện đặc biệt nhất ở một Quốc Gia của thế kỷ 21, trời sanh dị năng, có thể hô mưa gọi gió. Một chuyến xuyên qua đối với nàng mà nói cũng không phải hoàn toàn là cuộc sống mới, mà là liên tiếp một đống âm mưu khổng lồ, tạo nên vận mệnh ngoài ý muốn. Hoàng cung, giang hồ, cổ mộ, sa mạc hoang vắng! Tần Như Thương xuyên qua sống kiếp hung hiểm gập hềnh, từng bước Kinh Tâm.... Phía sau đàn tế, hai mươi bốn cái hố mộ lớn nhỏ đều nhau cũng đã làm xong, người hầu Thái Thú dìu hắn đi tới bên án, cùng với tên khốn khiếp thần toán dâng ba lần hương rồi cắm vào lư hương, một lần nữa quỳ xuống đất dập đầu ba cái, sau đó vung tay lên, các tướng sĩ đã chờ đợi từ lâu, vội vàng đem những hài tử kia đưa đi về phía bên trong hố mộ. Liệu tất cả đều có thể êm xuôi mà trôi đi, liệu mọi thứ có tiếp diễn thực tốt đẹp hay tất cả rồi sẽ tiêu tan, mời bạn tìm câu trả lời trong truyện. Bạn đọc cũng có thể đọc những truyện khác như: Vương Phi Mười Ba Tuổi, Cổ Thi Diễm Hậu,... *** Nói đến lính đặc biệt, đó là một quân đội Quốc Gia trên thế giới chuyên phụ trách phá vỡ tập kích của quân địch chủ yếu là kinh tế chính trị, mục tiêu quân sự cùng thi hành riêng biệt, khác với nhiệm vụ đặc biệt của lính đặc công. Bọn họ lên kế hoạch nhạy bén, nhân viên có năng lực cao, trang bị hoàn mỹ, huấn luyện nghiêm chỉnh, lực chiến đấu mạnh. Quấy rối phá hư tập kích, ám sát bắt cóc, điều tra quân địch, lấy trộm thông tin, là trung tâm truyền tin, bảo vệ đặc biệt cùng với đặc công lật đổ phản kháng, đột kích bất ngờ và uy hiếp.. vân.. vân.. không nhiệm vụ nào, không làm được! Bất luận có thi hành trong hoàn cảnh ác liệt hay không, cho dù là ở khói thuốc súng tràn ngập cũng phải vượt qua, lính đặc công thường thường cũng là nguyên nhân quan trọng quyết định chiến tranh. Nhưng, có rất ít người biết, ở nước Z, Bộ Quốc Phòng là nơi thống lĩnh sắp xếp cấp bậc của lính đặc biệt trong quân đội, còn có thêm một tiểu bộ phận, là người bí mật trong bí mật. Họ không muốn có người biết, thần bí như sương mù đêm khuya, như có như không. Nhưng đồng thời, cho dù là ai cũng đều không thể coi nhẹ sự tồn tại của mình! ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Phi Lính Đặc Công: Phượng Mưu Thiên Hạ của tác giả Dương Giai Ny.
Đặc Công Hoàng Phi - Nhất Thế Phong Lưu
Đặc Công Hoàng Phi xoay quay nhân vật nữ chính là đặc công, võ công rất giỏi, trong một nhiệm vụ vì bất cẩn nên chết, sau đầu thai ở một không gian khác. Truyện xuyên không này bắt đầu từ đây, thế giới mà nàng đi đến không phải thế giới của võ thuật, kiếm hiệp chỉ có đấu khí, ma thú. Nàng xuyên qua đến ba tuổi cha thì bị phế đấu khí còn bản thân thì bị kẻ khác đầu độc nên biến xấu, sau đó bị gia tộc đuổi đi, bị khinh bỉ gọi là quái dị phế tài. Nàng dùng hiểu biết võ học đời trước của mình để mong có thể biến đổi mọi thứ. Chỉ có điều núi cao còn núi cao hơn, xem ra võ nghệ của nàng cũng chỉ là hạng xoàng thôi. Nàng cần phải làm gì đây, tiếp tục mạnh mẽ để bảo vệ bản thân và gia đinh hay mặc kệ buông xuôi... *** Nghiêm Liệt nhướng mày nhìn Giá Hiên Mặc Viêm, nói: “Tiểu tử, làm sao vậy?” Giá Hiên Mặc Viêm không đáp lời, nhưng Giá Hiên Ly ngồi bên cạnh đã mở miệng: “Rất giống nữ nhân đã cứu chúng ta ngày đó.” Nghiêm Liệt sửng sốt, nhất thời quay đầu nhìn về phía Lạc Vũ, đánh giá nàng từ trên xuống dưới: “Các ngươi là nói…” Lời còn chưa nói hết, Giá Hiên Mặc Viêm nãy giờ vẫn ngồi không nhúc nhích đột nhiên lại ra tay chộp tới cái bớt trên mặt Lạc Vũ. Lạc Vũ thấy nhưng vẫn ngồi đó không nhúc nhích, chỉ nhướng mi lạnh lùng nhìn Giá Hiên Mặc Viêm. ... Mời các bạn đón đọc Đặc Công Hoàng Phi của tác giả Nhất Thế Phong Lưu.
Trọng Sinh Chi Ôn Uyển - Lục Nguyệt Hạo Tuyết
Trọng sinh đến cổ đại, không chỉ có trở thành người câm miệng không thể nói; mà còn tổ mẫu không thích, phụ thân không thương, mẹ kế ác độc, là người không may mắn khắc phụ khắc mẫu khắc cả nhà. Đối mặt với đủ loại gian khổ, các loại gây khó dễ, nàng vẫn nghênh khó khăn mà tiến lên, từng bước hóa giải. Trúng độc, ám sát, vá họa theo nhau mà đến, nàng cũng không run không sợ hãi. Nàng vốn chỉ muốn bình thản, an tĩnh mà sống đến già, nhưng mà số mệnh không như ý người. Nếu đã như thế, nàng cũng sẽ không muốn trên lưng phải gánh lấy cuộc sống u ám đáng thương nữa, vì vậy nàng nhất định phải sống một cuộc sống đầy màu sắc đẹp đẽ, sáng tạo ra một truyền kỳ thuộc về riêng nàng. *** Đại Tề mùa đông năm thứ ba mươi lăm, đặc biệt lạnh. Phía ngoài bông tuyết tung bay tự nhiên, những người trong nhà phú quý đều trốn ở trong phòng, không muốn đi ra ngoài. Nhưng nhà nghèo khó thì lo lắng, vì không biết có thể chịu đựng qua cái rét lạnh của mùa đông này hay không? Trong tiểu viện của một nhà nông, có một lão nhân đang bận rộn trong phòng bếp. Một bên thổi lửa nấu cơm, một bên vừa lau nước mắt. Vẻ mặt đau thương không dứt. Ôn Uyển nặng nề mở mắt, muốn cử động, thì lại phát hiện mình toàn thân mềm nhũn, không có một chút sức lực nào. Mờ mịt đánh giá chung quanh. Nóc phòng là đầu gỗ cùng mái ngói. Trong phòng ánh sáng lờ mờ, nhưng tương đối rộng rãi, trừ cái giường mình ngủ ra, bên trong nhà có một bộ ghế so sánh với ghế sa lon cao hơn một chút, vừa giống như giường vừa giống như đồ chơi. Trong nhà còn có một cái bàn tròn, bày bốn cái băng ngồi chung quanh; trên cái bàn tròn có đặt bình trà cùng chén trà, bình trà cùng chén trà đều đã bong tróc nước sơn. Cách giường hai mươi mấy bước có một cái bàn, đoán chừng chính là bàn trang điểm, phía trên bày lược, sợi tơ vân vân, cái bàn còn có một cái gương đồng tỏa ra ánh sáng xanh nhạt. Thoạt nhìn không giống như là nhà người có tiền, nhìn một cái liền biết. *** Mời các bạn đón đọc Trọng Sinh Chi Ôn Uyển của tác giả Lục Nguyệt Hạo Tuyết.
Tổ Trọng Án - Yên Thủy Tinh
Những vụ Tổ Trọng Án ly kỳ không lời giải, những án mạng kinh hoàng chưa có manh mối. Nhờ sự kết hợp giữa Triển tiểu miêu là một tiến sĩ tâm lý học kết hợp cùng một con phóng khoáng như điên, Bạch lão thử. Thử miêu liên thử án nào cũng phá. Thử miêu văn hiện đại. Những phân tích tâm lý học trong này đều được tham khảo trên một bộ phim truyền hình Mĩ. *** Thành phố D, tại khu ẩm thực thương mại, một thanh niên cao gầy, mặc cả thân áo đen lười biếng lê bước chân dạo trên đường phố. Tuy thời tiết bây giờ đã sớm là đầu xuân, nhưng gió xuân tháng 3 vẫn không có gì gọi là ấm áp, đập vào mặt người vẫn có mấy phần lạnh đến thấu xương… Quả thật, thành phố nhiều gió như vậy đôi khi khiến người ta cảm thấy phiền toái, nhưng hiển nhiên, nó cũng chẳng thể quấy nhiễu nổi Bạch Ngọc Đường. Bạch Ngọc Đường chính là tên thanh niên áo đen vừa nói, ở đây, chẳng ai biết đến hắn, tuy con người hắn nhìn qua cũng không phách lối, nhưng vô luận ở thanh thiên bạch nhật hay nơi làm việc, Bạch Ngọc Đường đều có thể dễ dàng đem mình hòa nhập vào, huống gì hiện tại chỉ là nơi đường phố tịch mịch ban đêm. Dùng lời của hắn mà nói thì, hắn vĩnh viễn sẽ không thoát khỏi nhịp điệu của thành phố này , hắn và nó, vĩnh viễn hòa hợp như vậy. Hắn yêu thành phố này, bất quá, từ lúc Bạch Ngọc Đường nói những lời đó, đã sớm trải qua hai năm, hai năm, lại có thể sửa đổi rất nhiều chuyện. Năm ấy, người nghe Bạch Ngọc Đường nói chuyện đã chết, mà hắn cũng đã sớm quên mất, cái gì gọi là yêu , bất kể đối với thành phố, hay bất kỳ người nào khác. *** Mời các bạn đón đọc Tổ Trọng Án của tác giả Yên Thủy Tinh.